Đang tải...
 
Skip to main content

Bạch Tiểu Nhã

Trọng hữu khinh sắc, hiện tại đang thử nghiệm truyện, vô xem thì xem, cấm làm phiền

No title specified

TieuNha Chủ Nhật Tháng Bảy 26, 2026

Chương I – “Mùa Hè Không Tan”
Góc nhìn: Tobirama nữ
Thời điểm: Sau lễ tốt nghiệp cấp 3
Mùa hè năm ấy, ánh nắng rơi xuống sân trường Kakuroto như mật ong lỏng. Vàng óng, ngọt ngào, và dính mãi vào ký ức. Tôi đứng giữa sân, tay cầm bó hoa cẩm tú cầu mà Hashirama dúi vào tay tôi trước khi chạy đi chụp hình với giáo viên chủ nhiệm.
“Tobi! Cười lên! Hôm nay là ngày vui mà!”
Cô ấy hét lên, giọng vang như chuông bạc. Hashirama luôn như thế – rực rỡ, ồn ào, và không bao giờ để ai buồn quá lâu. Tôi nhìn theo bóng lưng cô ấy, váy trắng tung bay, mái tóc dài buộc nơ tím đậm.
Ở một góc khác, Madara đang ngồi dưới gốc cây phượng, tay cầm cuốn sổ vẽ. Cô ấy không tham gia chụp hình, không cười, không nói. Chỉ vẽ. Tôi biết cô ấy đang vẽ sân trường, vẽ chúng tôi, vẽ những thứ cô ấy sợ sẽ biến mất.
Izuna thì ngồi cạnh tôi, tay cầm chai nước, mắt nhìn lên trời. Cô ấy không nói gì, nhưng tôi biết trong lòng cô ấy đang nghĩ về tương lai. Izuna luôn là người trầm lặng nhất nhóm, nhưng cũng là người sâu sắc nhất.
Chúng tôi là nhóm bạn thân từ cấp một. Không ai hiểu vì sao bốn đứa với bốn tính cách khác nhau lại gắn bó đến vậy.
Hashirama – hướng ngoại, sôi nổi, luôn là người kết nối.
Madara – trầm lặng, sâu sắc, ít nói nhưng luôn quan sát.
Izuna – hướng nội, dịu dàng, như một bóng mát.
Tôi – Tobirama – từng là đứa nghịch ngợm, hay bày trò, hay cười lớn.
Chúng tôi học chung lớp, ngồi cùng bàn, ăn cùng nhau, cãi nhau, rồi lại làm hòa. Có lần tôi và Madara giận nhau cả tuần vì tôi lỡ xé bản vẽ của cô ấy. Hashirama phải viết thư tay giả danh “thần hòa giải” để ép hai đứa làm lành.
Sân trường đầy tiếng cười, tiếng máy ảnh, tiếng gọi nhau í ới. Tôi thấy giáo viên chủ nhiệm khóc khi phát bằng cho từng đứa. Tôi thấy cô hiệu trưởng đỏ hoe mắt nhìn theo bóng lưng những đứa lớp 12.  Tôi thấy bạn lớp trưởng ôm chặt bạn lớp phó, nói gì đó mà tôi nghe không rõ.
Tôi thấy Madara đứng dậy, bước về phía chúng tôi. Cô ấy không nói gì, chỉ đưa cho tôi một tờ giấy.
“Gửi cậu. Bức cuối cùng.”
Tôi mở ra. Là một bức vẽ – chúng tôi bốn đứa, đứng dưới gốc phượng, tay nắm tay, ánh mắt hướng về phía trước.
“Tớ không giỏi nói lời chia tay. Nên vẽ thay.”
Tôi cười. Nhưng trong lòng có gì đó nhói lên.
Sau lễ tốt nghiệp, chúng tôi quyết định đi biển. Hashirama nói:
“Phải có một nơi để khắc ký ức. Biển là nơi ký ức không bao giờ tan.”
Chúng tôi thuê một căn nhà nhỏ gần bờ biển. Tối hôm đó, chúng tôi ngồi trên cát, nhìn trăng lên.
Izuna nói:
“Sau này… nếu một ngày tớ không còn, các cậu có nhớ tớ không?”
Madara đáp:
“Nếu cậu biến mất, tớ sẽ vẽ cậu mãi mãi.”
Hashirama cười:
“Nếu một ngày tớ chết, hãy rải tro tớ xuống biển. Tớ muốn được trôi đi.“
Tôi thì im lặng. Tôi không biết nói gì. Tôi chỉ biết… tôi không muốn mất ai cả.
Chúng tôi hứa với nhau:
Sẽ cùng nhau vào đại học Kakuroto.
Sẽ cùng nhau thực hiện ước mơ.
Sẽ không để ai bị bỏ lại.
Hashirama muốn làm bác sĩ.
Madara muốn làm họa sĩ.
Izuna muốn làm nhà văn.
Tôi muốn làm nhà nghiên cứu sinh học.
Chúng tôi viết lời hứa lên vỏ sò, rồi ném xuống biển.
Tôi thức dậy giữa đêm, thấy Madara đứng ngoài ban công, nhìn biển. Tôi bước ra.
“Cậu không ngủ à?”
Madara lắc đầu.
“Tớ thích hơi thở lẫn trong gió biển, thích dẫm lên bờ cát ướt đẫm. Tro cốt vốn dĩ nên chìm vào lòng đại dương.”
Tôi sững người.
“Cậu có biết sau khi chết sẽ đi về đâu không? Nơi đó có ai sẽ yêu tớ không…?”
Tôi không biết trả lời thế nào. Tôi chỉ ôm cô ấy.
Mùa hè ấy, chúng tôi còn đủ đầy. Nhưng tôi không biết rằng… đó là lần cuối cùng chúng tôi cười cùng nhau.
Tôi không biết rằng… lời nói của Madara đêm đó sẽ trở thành tiếng vọng từ đáy biển.
Tôi không biết rằng… từng người sẽ rời đi, và cuối cùng chỉ còn lại tôi.


Chương II – “Những Lá Thư Đầu Thu”
Góc nhìn: Izuna nữ  
Thời điểm: Sau khi nhận thư nhập học Đại học Kakuroto
Tiếng ve râm ran ngoài cửa sổ đã sớm không còn. Tôi ngồi trong phòng, tay run run mở phong bì màu trắng có in dấu của Trường Đại học Kakuroto. Bên trong là tờ giấy mỏng, nhưng nặng như cả thế giới.
“Xin chúc mừng, bạn đã trúng tuyển thẳng vào Đại học Kakuroto…”
Tôi đọc đi đọc lại câu chữ ấy, nhưng lòng không hề vui. Tôi biết mình nên mỉm cười, nên chạy ra khoe với bố mẹ, nên gọi điện cho Hashirama, Madara, Tobirama. Nhưng tôi chỉ ngồi yên, nhìn tờ giấy, như nhìn một bản án.
Chúng tôi – bốn người – đã hứa sẽ cùng nhau vào Kakuroto. Hashirama muốn làm bác sĩ, Madara muốn làm họa sĩ, Tobirama muốn nghiên cứu sinh học, còn tôi… tôi chỉ muốn viết.
Tôi không giỏi giao tiếp, không giỏi đứng trước đám đông. Tôi chỉ giỏi viết ra những điều mình không thể nói. Nhưng khi nhận được thư nhập học, tôi lại thấy sợ.
Hashirama gọi điện ngay:
“Izuna! Cậu nhận được chưa? Chúng ta cùng nhau vào Kakuroto rồi! Nhất định phải ăn mừng!”
Giọng cô ấy rực rỡ như ánh nắng. Tôi nghe mà thấy tim mình nặng trĩu.
Madara thì nhắn tin ngắn gọn:
“Tớ nhận được rồi. Gặp nhau ở biển nhé.”
Tobirama thì gọi video, cười toe toét:
“Izuna! Nhìn này, tớ còn giữ nguyên phong bì chưa mở. Muốn mở cùng cậu cơ!”
Tôi cười gượng. Nhưng trong lòng, tôi chỉ muốn tắt máy.
Chúng tôi hẹn nhau ra biển để ăn mừng. Biển mùa hạ xanh ngắt, sóng vỗ rì rào. Hashirama mang theo pháo hoa, Tobirama mang theo loa bluetooth, Madara mang theo sketchbook, còn tôi mang theo một cuốn nhật ký.
Chúng tôi ngồi trên cát, mở thư nhập học ra đọc lại. Hashirama hét lớn:
“Chúng ta đã làm được! Kakuroto chờ chúng ta!”
Tobirama nhảy lên, xoay vòng, cười như trẻ con. Madara thì chỉ vẽ, không nói gì. Tôi thì viết vào nhật ký:
“Mình đã được nhận. Nhưng mình không biết có nên đi không.”
Tôi sợ. Tôi sợ bước vào một thế giới mới, nơi có hàng ngàn sinh viên giỏi giang, nơi tôi sẽ bị lạc mất. Tôi sợ mình không đủ mạnh để tồn tại. Tôi sợ mình sẽ bị bỏ lại.
Hashirama luôn tỏa sáng, Madara luôn sâu sắc, Tobirama luôn vui vẻ. Còn tôi… chỉ là một cái bóng.
Tôi nhớ lại những lần đứng trước lớp, tim đập loạn, không nói được gì. Tôi nhớ những lần bị bạn bè trêu chọc vì quá im lặng. Tôi nhớ những lần chỉ biết viết ra giấy, rồi giấu đi.
Đêm đó, chúng tôi ngồi quanh đống lửa nhỏ trên bãi biển. Hashirama nói về giấc mơ cứu người. Tobirama nói về giấc mơ nghiên cứu. Madara nói về giấc mơ vẽ tranh.
Tôi im lặng.
Madara nhìn tôi, hỏi:
“Izuna, còn cậu? Giấc mơ của cậu là gì?”
Tôi cúi đầu, thì thầm:
“Tớ… chỉ muốn viết. Nhưng tớ sợ… không ai đọc.”
Hashirama nắm tay tôi:
“Chúng tớ sẽ đọc. Chúng tớ sẽ luôn ở bên cậu.”
Tôi gật đầu. Nhưng trong lòng, tôi không tin.
Tôi viết một lá thư trong nhật ký:
“Nếu một ngày mình biến mất, đừng nhớ mình. Đừng đau thương. Đừng hỏi han.”
Tôi không đưa cho ai. Tôi chỉ gấp lại, giấu trong túi.
Hashirama đốt pháo hoa. Ánh sáng rực rỡ trên bầu trời. Tobirama hét lên, cười vang. Madara ngẩng đầu, mắt sáng.
Tôi nhìn pháo hoa, nhưng thấy nó giống như một lời chia tay. Rực rỡ, nhưng ngắn ngủi.
Tôi nghĩ: “Có lẽ mình sẽ không đi Kakuroto. Có lẽ mình sẽ biến mất trước khi kịp bước vào cổng trường.”
Ngày nhận thư nhập học, mọi người đều vui. Chỉ có tôi – Izuna – thấy sợ. Tôi biết mình không thuộc về thế giới ấy. Tôi biết mình sẽ không đi xa.
Nhưng tôi không nói. Tôi chỉ cười, chỉ viết, chỉ giấu đi.


Chương III – “Ngày đầu tiên”
Góc nhìn: Madara nữ  
Thời điểm: Hồi ức – ngày nhập học cấp một
Tôi nhớ rất rõ buổi sáng hôm ấy. Trời tháng chín, nắng vàng nhạt, gió thổi qua những tán cây phượng vĩ trước cổng trường tiểu học Kakuroto. Tôi nắm chặt tay mẹ, bước từng bước nhỏ vào sân trường.
Tiếng trẻ con cười nói vang khắp nơi. Những chiếc cặp mới, những đôi giày trắng tinh, những khuôn mặt háo hức. Tôi thì khác. Tôi không háo hức, không cười, không nói. Tôi chỉ im lặng, mắt nhìn xuống đất, tay siết chặt quai cặp.
Mẹ cúi xuống, thì thầm:
“Madara, con sẽ ổn thôi. Con sẽ có bạn.”
Tôi không trả lời. Tôi không tin.
Phòng học rộng, bàn ghế gỗ xếp ngay ngắn. Trên bảng đen, cô giáo viết dòng chữ: “Chào mừng các em đến với lớp 1A.”
Tôi ngồi ở bàn cuối, cạnh cửa sổ. Ánh nắng chiếu vào, hắt lên trang vở trắng. Tôi mở bút chì, viết tên mình: Madara.
Xung quanh, lũ trẻ ríu rít làm quen. Tôi nghe tiếng cười, tiếng gọi nhau, tiếng khoe bút mới. Tôi không tham gia. Tôi chỉ nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi có cây phượng đang rụng lá.
Đột nhiên, một giọng nói vang lên ngay bên cạnh:
“Chào cậu! Tớ là Hashirama!”
Tôi quay lại. Một cô bé tóc dài, buộc nơ tím, mắt sáng như nắng. Cô ấy cười rạng rỡ, chìa tay ra.
Tôi nhìn bàn tay ấy, rồi nhìn khuôn mặt ấy. Tôi không biết phải làm gì. Tôi chỉ gật đầu, không bắt tay.
Hashirama không giận. Cô ấy cười lớn hơn:
“Không sao! Tớ sẽ ngồi cạnh cậu nhé!”
Và thế là, từ ngày đầu tiên, ánh sáng ấy đã bước vào bóng tối của tôi.
Giờ ra chơi, tôi ngồi một mình ở góc sân. Hashirama chạy đi chơi cầu lông với mấy bạn khác. Tôi nhìn xuống đất, vẽ bằng que gỗ.
Một bóng người xuất hiện trước mặt tôi. Một cô bé tóc ngắn, mắt sáng, cười toe toét:
“Cậu đang vẽ gì thế? Cho tớ xem với!”
Tôi không trả lời.
Cô bé ngồi xuống, lấy que gỗ khác, bắt đầu vẽ cạnh tôi. Vẽ một con mèo. Rồi cười vang:
“Đây là mèo Tobirama! Nó sẽ chơi với mèo Madara của cậu!”
Tôi nhìn con mèo nguệch ngoạc ấy, rồi nhìn nụ cười ấy. Lần đầu tiên, tôi thấy mình muốn cười.
Buổi chiều, khi tan học, tôi đứng trước cổng, chờ mẹ. Một cô bé khác đứng cạnh tôi, ôm cặp trước ngực, mắt nhìn xuống đất.
Cô ấy khẽ nói:
“Cậu… cũng không thích nói chuyện nhiều à?”
Tôi ngạc nhiên. Tôi gật đầu.
Cô ấy mỉm cười nhẹ:
“Tớ là Izuna. Nếu cậu không thích nói, thì chúng ta có thể im lặng cùng nhau.”
Và thế là, tôi có một người bạn – không cần lời nói, chỉ cần sự hiện diện.
Ngày đầu tiên, tôi đã gặp cả ba người: Hashirama – ánh sáng, Tobirama – tiếng cười, Izuna – bóng mát.
Chúng tôi không hẹn, nhưng tự nhiên gắn kết. Hashirama kéo tôi vào trò chơi, Tobirama khiến tôi bật cười, Izuna khiến tôi thấy bình yên.
Tôi – Madara – vốn trầm lặng, vốn không tin vào tình bạn. Nhưng từ ngày ấy, tôi bắt đầu tin.
Giờ đây, khi nằm trong phòng ký túc xá đại học của chúng tôi về đêm khi mọi người đã ngủ, tôi nhớ lại ngày đầu tiên ấy. Tôi nhớ ánh sáng của Hashirama, tiếng cười của Tobirama, bóng mát của Izuna.
Tôi nhớ bàn tay Hashirama chìa ra, nụ cười Tobirama, ánh mắt Izuna. Tôi nhớ mình đã gật đầu, đã im lặng, nhưng trong lòng đã mở ra một cánh cửa.
Nếu ngày ấy tôi không gặp họ, có lẽ tôi sẽ mãi là một cái bóng. Nhưng tôi đã gặp. Và từ đó, tôi có bạn.
Tôi không biết. Tôi chỉ biết… ký ức ấy là đẹp nhất.
Ngày đầu nhập học cấp một – ngày tôi gặp Hashirama, Tobirama, Izuna. Ngày tôi bắt đầu tin vào tình bạn. Ngày tôi bước ra khỏi bóng tối.
Nhưng cũng là ngày gieo mầm cho nỗi đau sau này. Bởi càng gắn bó, càng mất mát.

Chương IV – “Mệnh Trung Chú Định”
Góc nhìn: Izuna nữ  
Thời điểm: Sau khi vào đại học Kakuroto, ngày định mệnh
Tôi thức dậy như mọi ngày. Ánh nắng xuyên qua rèm cửa, chiếu lên bàn học đầy sách vở. Tôi đã quen với nhịp sống đại học – lớp học, bài tập, những buổi thảo luận. Nhưng hôm nay, tôi thấy lòng nặng trĩu.
Có lẽ vì đêm qua tôi mơ. Trong giấc mơ, tôi thấy mình đứng trên bờ biển, nhìn sóng cuốn đi từng vỏ sò có khắc lời hứa của chúng tôi. Tôi nghe tiếng Hashirama cười, tiếng Tobirama gọi, tiếng Madara im lặng. Nhưng khi tôi quay lại, không ai còn ở đó.
Tôi rùng mình. Tôi biết đó chỉ là mơ. Nhưng cảm giác mất mát vẫn bám lấy tôi.
Chúng tôi vẫn giữ liên lạc. Hashirama bận rộn với những buổi thực tập y khoa. Tobirama thì lao vào phòng thí nghiệm. Madara thì vẽ, vẽ không ngừng.
Còn tôi… tôi viết. Tôi viết những câu chuyện nhỏ, những bài thơ ngắn, nhưng không ai đọc. Tôi gửi cho tạp chí trường, nhưng không ai phản hồi. Tôi đăng lên diễn đàn, nhưng không ai bình luận.
Tôi bắt đầu tự hỏi: “Mình có thật sự tồn tại không?”
Chiều hôm đó, tôi có lớp học thêm. Tôi đi bộ về nhà, qua con đường quen thuộc. Trời âm u, mây đen kéo đến. Tôi ôm cặp trước ngực, bước nhanh hơn.
Đến ngã tư, tôi dừng lại. Đèn đỏ. Tôi nhìn sang bên kia đường, thấy một nhóm học sinh cười nói. Tôi thấy một bà cụ bán hoa. Tôi thấy một chiếc xe tải đang lao tới.
Đèn xanh. Tôi bước xuống.
Tiếng còi xe vang lên. Tôi quay đầu. Ánh sáng đèn xe chói lòa. Thời gian như ngừng lại.
Trong khoảnh khắc ấy, tôi nghĩ đến bạn bè. Tôi nghĩ đến Hashirama, Tobirama, Madara. Tôi nghĩ đến những ngày chúng tôi ngồi trên bãi biển, viết lời hứa lên vỏ sò.
Tôi nghĩ: “Mình chưa kịp nói lời tạm biệt.”
Chiếc xe lao tới. Tôi không kịp tránh. Tôi cảm thấy cơ thể mình bị hất văng, rơi xuống mặt đường. Âm thanh hỗn loạn – tiếng hét, tiếng phanh, tiếng người chạy tới.
Trong khoảnh khắc ấy, tôi không thấy đau. Tôi chỉ thấy lạnh.
Tôi lờ mờ thấy Tobirama hốt hoảng chạy tới, tóc rối nùi, quần áo lấm lem qua ánh nhìn ngày càng mờ đi. Hình như cậu ấy ôm tôi rất chặt, hình như cậu ấy khóc rất nhiều. Nhưng tôi đã không còn thấy được nữa
Khi nằm trên mặt đường, tôi nhớ lại ngày đầu tiên gặp Madara. Cô ấy im lặng, nhưng ánh mắt sâu thẳm. Tôi nhớ Hashirama, nụ cười rực rỡ. Tôi nhớ Tobirama, tiếng cười vang.
Tôi nhớ chúng tôi đã hứa sẽ không bỏ rơi nhau.
Nhưng giờ đây, tôi là người đầu tiên rời đi.
Trong khoảnh khắc cuối cùng, tôi không sợ. Tôi chỉ mong chờ. Tôi mong chờ được gặp lại họ – không phải trong thế giới này, mà ở một nơi khác.
Tôi nghĩ: “Nếu chết đi, mình sẽ được trở về với họ. Mình sẽ không còn cô đơn nữa.”
Ngày hôm ấy, tôi  đã rời đi. Không lời tạm biệt, không kịp nói yêu thương. Chỉ còn lại tiếng biển vang vọng trong lòng.
Và từ đó, nhóm bạn bốn người chỉ còn ba. Nhưng tôi biết… rồi sẽ đến ngày họ tìm tôi.

Chương V – “Nhược Hải”
Góc nhìn: Madara nữ  
Thời điểm: Ba ngày sau khi tốt nghiệp đại học Kakuroto
Ba ngày sau lễ tốt nghiệp, tôi thức dậy trong căn phòng trọ nhỏ, ánh nắng xuyên qua rèm cửa nhưng không mang lại chút ấm áp nào. Tấm bằng tốt nghiệp vẫn nằm trên bàn, chưa một lần tôi mở ra. Tôi biết mình đã hoàn thành, nhưng không thấy tự hào. Tôi chỉ thấy… mệt.
Izuna đã rời đi. Hashirama bận rộn với bệnh viện. Tobirama lao vào phòng thí nghiệm. Tôi – Madara – chỉ còn lại một mình.
Tôi bước ra khỏi nhà, hướng về biển Kakuroto. Sóng vỗ đều, gió mang theo mùi muối. Tôi tháo giày, để chân trần chạm vào cát ướt.
Tôi nhắm mắt, thì thầm:
“Tớ thích hơi thở hòa cùng gió biển, thích dẫm chân lên bờ cát ướt.”
Những lời ấy không phải mới. Tôi đã từng nói với Tobirama, đã từng viết trong nhật ký. Nhưng hôm nay, chúng vang lên khác. Chúng như một lời từ biệt.
Sau khi Izuna rời đi, tôi không còn tìm thấy lý do. Tôi vẽ, nhưng tranh chỉ toàn màu xám. Tôi viết, nhưng chữ chỉ toàn tuyệt vọng. Tôi nhìn quanh, nhưng không thấy ai.
Tôi nghĩ: “Sau khi chết sẽ đi về đâu? Có ai yêu tớ không?”
Câu hỏi ấy vang vọng trong đầu, như tiếng sóng không ngừng.
Tôi bước ra mép nước, sóng vỗ vào tà váy trắng. Trăng lên, ánh sáng bạc loang lổ trên mặt biển. Tôi ngẩng đầu, nhìn trời, rồi nhìn xuống.
Tôi nghĩ đến Izuna. Tôi nghĩ đến Hashirama. Tôi nghĩ đến Tobirama. Tôi nghĩ đến những ngày chúng tôi ngồi trên bãi biển, viết lời hứa lên vỏ sò.
Tôi thì thầm:
“Tro cốt vốn dĩ nên chìm vào lòng đại dương.”
Tôi hít một hơi dài. Tôi bước thêm một bước. Rồi một bước nữa. Sóng cuốn lấy chân tôi. Tôi nhắm mắt.
Và tôi thả mình vào sóng biển đêm.
Nước lạnh buốt ôm lấy cơ thể. Tôi chìm xuống, tóc tung bay, tay buông thõng. Tôi mở mắt, nhìn thấy ánh trăng bạc xuyên qua mặt nước, loang lổ, mờ dần.
Tôi nghe tiếng biển thì thầm:
“Người hỏi ta sau chết sẽ đi về đâu?
Nơi đó có ai yêu người không?”
Trong khoảnh khắc cuối cùng, tôi không sợ. Tôi chỉ mong chờ. Tôi mong chờ được gặp lại Izuna. Tôi mong chờ được trở về với nhóm bạn. Tôi mong chờ một nơi không còn cô đơn.
Ngày định mệnh ấy, tôi đã vĩnh viễn ở lại trong đáy biển. Không lời tạm biệt, không kịp nói yêu thương. Chỉ còn lại tiếng biển vang vọng trong lòng.
Và từ đó, nhóm bạn bốn người chỉ còn hai. Nhưng tôi biết… rồi sẽ đến ngày họ tìm tôi.

Chương VI – “Lạc Hạ Nhật Quang”
Góc nhìn: Hashirama nữ
Thời điểm: Trong bệnh viện, trước khi qua đời vì Enterovirus D68
Ánh sáng trắng hắt xuống từ trần nhà bệnh viện. Tôi nằm trên giường, tay cắm kim truyền dịch, hơi thở nặng nề. Bác sĩ nói với tôi rằng tình trạng đã xấu đi, rằng tôi chỉ còn ít thời gian. Tôi nghe, nhưng không sợ.
Tôi đã từng hứa với nhóm bạn rằng mình sẽ trở thành bác sĩ, sẽ cứu người, sẽ mang ánh sáng đến cho thế giới. Nhưng giờ đây, tôi lại nằm đây, không thể cứu chính mình.
Izuna đã rời đi. Madara đã chìm xuống biển. Tobirama vẫn còn, nhưng tôi biết cô ấy đang dần biến thành một cái bóng.
Tôi nhớ những ngày chúng tôi ngồi trên bãi biển, viết lời hứa lên vỏ sò. Tôi nhớ tiếng cười của Tobirama, ánh mắt trầm lặng của Madara, sự dịu dàng của Izuna. Tôi nhớ mình đã nói:
“Nếu một ngày tớ chết, hãy rải tro tớ xuống biển. Tớ muốn được trôi đi.”
Giờ đây, lời nói ấy sắp thành sự thật.
Cơ thể tôi yếu dần. Tôi không còn sức để ngồi dậy. Tôi nhìn ra cửa sổ, thấy bầu trời xanh, thấy ánh nắng rơi xuống. Tôi nghĩ: “Đây có lẽ là lần cuối cùng mình thấy ánh sáng.”
Tôi nghe tiếng bác sĩ nói với bố mẹ, giọng nhỏ nhưng tôi vẫn nghe:
“Cô ấy chỉ còn khoảng một ngày.”
Tôi nhắm mắt. Tôi không khóc. Tôi chỉ thấy bình yên.
Đêm xuống, tôi mơ. Trong giấc mơ, tôi thấy chúng tôi bốn người lại ngồi trên bãi biển. Izuna cười nhẹ, Madara im lặng, Tobirama nghịch cát, còn tôi thì hát.
Tôi nghe ẩn ẩn tiếng biển thì thầm:
“Người thích hơi thở lẫn trong gió biển…
Người hỏi ta sau chết sẽ đi về đâu?
Nơi đó có ai yêu người không?”
Tôi muốn trả lời: “Có. Ở đó có bạn bè mình.”
Ngày hôm sau, tôi tỉnh dậy, nhưng cơ thể không còn sức. Tôi biết đây là buổi sáng cuối cùng. Tôi nhìn bố mẹ, thấy họ khóc. Tôi muốn nói: “Đừng khóc. Con sẽ ổn.” Nhưng tôi không thể.
Tôi nghĩ đến Tobirama. Tôi muốn nhắn nhủ: “Đừng sống như cái bóng. Hãy sống cho cả chúng ta.” Nhưng tôi không thể.
Chiều hôm đó, hơi thở tôi ngắn dần. Tôi nhìn ra cửa sổ, thấy ánh nắng cuối cùng. Tôi nghĩ: “Đây là ánh sáng cuối cùng của mình.”
Tôi nhắm mắt. Tôi buông tay.
Trong khoảnh khắc ấy, tôi không thấy sợ. Tôi chỉ thấy mong chờ. Tôi mong chờ được gặp lại Izuna, được gặp lại Madara, được ngồi bên Tobirama một lần nữa.
Hai mươi bốn giờ cuối cùng – tôi đã buông tay. Tôi – Hashirama – đã rời đi. Không còn ánh sáng, không còn tiếng cười. Chỉ còn lại tiếng biển vang vọng:
“Sau khi chết sẽ đi về đâu?
Nơi đó có ai yêu người không?”
Tôi biết câu trả lời. Ở đó, có bạn bè tôi.

Chương VII – “Diệp Thảo Khôi Lỗi”
Góc nhìn: Tobirama nữ
Thời điểm: Sau khi rải tro cốt Hashirama xuống biển
Sóng biển hôm nay hiền hòa, nhưng trong lòng tôi là bão tố. Tôi đứng trên bờ cát, tay run run cầm chiếc bình tro cốt. Hashirama đã rời đi. Người bạn rực rỡ nhất, ánh sáng của chúng tôi, giờ chỉ còn lại tro bụi.
Tôi mở nắp, để gió cuốn từng hạt tro bay ra, hòa vào sóng. Ánh trăng chiếu xuống, làm tro bụi lấp lánh như sao rơi. Tôi nghe tiếng biển thì thầm:
“Tro cốt vốn dĩ nên chìm vào lòng đại dương.”
Tôi nhớ lời Hashirama đã nói. Giờ đây, nó thành sự thật.
Tôi trở về nhà trong im lặng. Căn nhà nhỏ tối om, chỉ có tiếng đồng hồ tích tắc. Tôi đặt chiếc bình rỗng lên bàn, nhìn nó như nhìn một minh chứng cho sự mất mát.
Izuna đã rời đi. Madara đã nhảy xuống biển. Hashirama đã buông tay trong bệnh viện. Chỉ còn lại tôi.
Tôi từng là đứa nghịch ngợm, hay cười, hay bày trò. Nhưng giờ đây, tôi chỉ là một con cũ kỹ khôi lỗi.
Từ ngày Izuna mất, tôi đã thay đổi. Từ ngày Madara rời đi, tôi đã biến dạng. Từ ngày Hashirama buông tay, tôi đã không còn là chính mình.
Tôi sống như một con rối. Tôi thực hiện những ước mơ của họ – Izuna muốn viết, tôi viết. Madara muốn vẽ, tôi vẽ. Hashirama muốn cứu người, tôi học y khoa. Tôi làm tất cả, nhưng không phải cho tôi.
Giờ đây, tôi đã hoàn thành. Tôi đã thực hiện hết. Nhưng tôi không biết mình là ai nữa.
Đêm xuống. Tôi ngồi trong phòng, nhìn ra cửa sổ. Ánh trăng chiếu vào, lạnh lẽo. Tôi nghe tiếng bố mẹ cãi nhau ngoài phòng khách. Họ giận dữ, họ thất vọng, họ ghét bỏ, họ không hiểu.
Tôi không phản ứng. Tôi không còn sức để phản ứng. Tôi chỉ ngồi yên, như một cái vô hồn khôi lỗi.
Trong đầu tôi huyễn ảo biển thanh âm:
“Người thích hơi thở lẫn trong gió biển…
Người hỏi ta sau chết sẽ đi về đâu?
Nơi đó có ai yêu người không?”
Tôi nghĩ: “Có. Ở đó có Izuna, có Madara, có Hashirama. Ở đó có thân nhân thật sự của tôi.”
Ngày hôm đó, bố mẹ trong cơn giận dữ đã đẩy tôi ra ban công. Tôi không phản kháng. Tôi không hét. Tôi không níu.
Tôi rơi từ tầng bảy xuống. Thời gian như ngừng lại. Tôi thấy ánh trăng, thấy biển, thấy bạn bè.
Trong đáy mắt tôi, không có sợ hãi. Chỉ có mong chờ.
Tôi mong chờ được gặp lại Izuna, được gặp lại Madara, được gặp lại Hashirama. Tôi mong chờ được ngồi bên họ, cười, khóc, sống lại những ngày xưa.
Tôi nghĩ: “Chỉ cần chết đi, mình sẽ được trở về.”
Khoảnh khắc cuối cùng tôi đã biến hóa hoàn toàn. Từ một cô gái vui vẻ, thành một khôi lỗi, rồi thành một linh hồn mong chờ.
Tôi cứ thế buông xuôi. Nhóm bạn bốn người giờ đã đoàn tụ.
Và tiếng biển :
“Sau khi chết sẽ đi về đâu?
Nơi đó có ai yêu người không?”
Tôi biết câu trả lời. Ở đó, có họ.

Bào chữa cho Haruno Sakura

TieuNha Chủ Nhật Tháng Bảy 26, 2026

Mình thấy Sakura không xứng đáng bị ghét, theo mình thì không một ai trên cái cõi đời nay có cái quyền gán ghép tội danh hoặc áp đặt định kiến lên một con người CHỈ VÌ MỘT CÂU NÓI cả. Theo mình, Kishimoto đã làm rất tốt trong việc thể hiện sự nỗ lực cũng như cố gắng của Sakura và sự thổ thẹn của cô bé khi mình toàn được Sasuke và Naruto bảo vệ. Mình cho rằng Sakura khi nhận ra mình là MỘT SỰ CẢN CHÂN với đồng đội đã thay đổi rất nhiều(theo hướng tốt), cô bé đã trở thành một ninja mạnh mẽ thấu hiểu lòng người, với sự ôn nhu của y sư nhưng không kém phần quyết đoán. Và nghe mình nói này, KHÔNG MỘT AI TRÊN CÁI THIÊN HẠ NÀY có thể hạ thấp hoặc PHỦ NHẬN cuộc đời và sự nỗ lực, tín niệm của một CON NGƯỜI chỉ bằng một câu nói khi còn nhỏ chưa hiểu chuyện được. Nghe mình đi, khi bạn còn còn nhỏ, bạn có chắc rằng chưa từng thốt ra một câu nói vô hình trung đã làm tổn thương người khác chưa? Có lẽ là ai cũng từng như thế thôi, vì chẳng ai quan tâm đến tâm trạng của người khác khi chỉ mới tí tuổi vậy được. Và cuối cùng, tin mình đi, câu nói "Naruto, cái đồ không cha mẹ như cậu làm tớ ghét" không phải là lí do để dồn một con người riêng biệt vào án tử hình cho cả nhân cách đã thây đổi rất nhiều(theo hướng tốt) của người ấy được. Cuối cùng, trước khi kết thúc đoạn viết này, cho mình nhắc lại nhé: Không một ai trên cái cõi đời nay có cái quyền gán ghép tội danh hoặc áp đặt định kiến lên một con người chỉ vì một câu nói lúc ngây thơ chưa hiểu chuyện cả. Tạm Biệt, và mình hi vọng sau bài viết này, Sakura sẽ không bị kỳ thị hoặc ghét bỏ như trước cả. Xin Cảm Ơn
Rồi còn đứa nào bảo Sakura là chó cái đâu, bước ra đây cho bà. Mày chửi nó là chó thì lại đi nhục mạ một con chó làm gì? Để chứng minh mày còn hạ đẳng hơn cả loài chó à?

No title specified

TieuNha Thứ Sáu Tháng Bảy 24, 2026

Mùa hè mưa tới luôn là không kịp đề phòng
Ta dựa lưng vào đóng chặt đại môn, hàn ý theo ướt đẫm quần áo tiến vào
Mưa càng rơi càng to, mây đen đều vì thời tiết xấu mà khí tức đè ép lại đây
Ác quỷ thanh âm xuyên thấu bàn tay đến màng nhĩ, cứ việc vẫn luôn kháng cự hắn thanh âm, nhưng lý trí nói cho ta hết thảy tất cả đều là thật sự
"Không...không cần nói nữa"
"Ta nói chỉ là một câu chuyện xưa, một đôi tỷ muội cùng nhau tiến vào cực lạc thế giới cố sự"
Đôi tay vô lực mà buông xuống"
Tiểu Gojo Sukuna không cần lại khóc nha, rốt cuộc kết cục là sẽ cùng tỷ tỷ ở..."
"Đừng,đừng nói nữa"
Ta buông đầu xuống, đánh gãy Douma lời nói
Giáo chủ chớp chớp năm màu mắt to, lại đem tay ấn ở ta bả vai
"Hảo lãnh đạm nga...Tiểu..."
Giấu ở trong tay áo chủy thủ rơi ở trong tay, ta dùng sức mà đem nó nắm chặt
Đang!
Giống như kim loại đụng phải cự thạch thạch thanh âm
Ta hoảng sợ trừng lớn hai mắt, hổ khẩu chấn động tê dại, chủy thủ nơi tay ở giữa xuất hiện một đạo vết rạn, lại mang theo không thể cản xu thế lan rộng, thân đao từng khúc đứt gãy
"Như thế nào sẽ..."
Chủy thủ rơi trên mặt đất
"Vì cái gì?" Ta há miệng thở dốc, hơi không thể nghe thấy hỏi
Vì cái gì ngươi lông tóc không hao tổn gì? Vì các gì thân đao lại đứt ra?
Vì cái gì?
Vì cái gì a?
Ai có thể trả lời ta vấn đề a?
Vì cái gì tỷ muội chúng ta chỉ là ở nỗ lực tồn tại, nhưng lại sớm đến như thế tàn khốc vận mệnh? Vì cái gì ác quỷ ở nhân gian, lại không người ngăn cản?
"Bởi vì tiểu Gojo Sukuna quá yếu nga~" Giáo chủ nghiêng đầu cười đến, quỷ nha trong miệng lúc ẩn lúc hiện, hắn nắm lấy cổ tay của ta, như là không có chút nào để ý vừa mới ta hành động
"Cho nên đừng lại giãy giụa, sẽ không có kết quả~"
Cho nên...
...đừng lại giãy giụa
Ta đau thét ra tiếng, xương tay bị nắm vỡ, chân theo bản năng liền đã qua đi, nhưng giây tếp theo xương đùi lại bị dẫm đoạn
Dùng hết toàn lực mà phản kích, thậm chí chưa mang đến cho đối phương một tia bối rối
Ta ngồi quỳ trên mặt đất, tuyệt vọng mà tưởng
Thực lực chênh lệch quá lớn, sẽ không lại có kết quả, liền như vậy đi gặp tỷ tỷ đi
Cũng hảo
Tóc hồng rũ ở trước mắt, khóe mắt còn mang theo kịch liệt đau đớn mà lưu lại nước mắt
Lại vậy đau, hảo muốn ngủ đi qua a
Sau đó là đánh nhau thanh âm, cây cối từng viên từng viên ngã xuống
Lại sau đó có người ngồi xổm ở ta bên cạnh
Là ai đâu?
Hô...đã không quan trọng
Nhân mất máu quá nhiều mà dẫn tới đầu óc hôn mê trầm trầm, trước mắt từng đợt biến thành màu đen, ta loáng thoáng giống như thấy được bóng hình quen thuộc
"Tỷ tỷ?"
"Gojo Sukuna, tỉnh tỉnh, muội không nên đi vào nơi này"
"Không cần ngủ...thỉnh lại kiên trì một chút, không cần ở ngay lúc này đã từ bỏ, không hề ý nghĩa mà chết đi"
"Chính là...ta đã rất mệt" Trên người không một chỗ không kịch liệt đau nhức, độ ấm theo nước mưa sói mòn, hắc ám cùng rét lạnh như bóng theo hành
"Ta biết, ta biết" Ôn nhu thanh âm nhẹ nhàng run rẩy, như là muốn nỗ lực an ủi ta giống nhau
"Ta biết Sukuna vẫn luôn nỗ lực mà tồn tại, thực xin lỗi lưu muội một người một mình ở chỗ này, thật sự xin lỗi, nhưng là muội phải kiên cường..."
"Làm ơn, thỉnh nỗ lực sống sót đi..."Mềm mại tay phất qua ta khuôn mặt, giống như ấm áp gió nhẹ giống như
Ta nghe thấy thanh âm bắt đầu tiêu tán, tựa như là trận trận mờ ảo mây khói
"Thật xin lỗi, thực sự...thực sự vui vẻ có thể trở thành ngươi tỷ tỷ"
Nước mắt khoảnh khắc trào lên hốc mắt, cáo biệt không nói xong lời nói, vào lúc này một lần nữa vang lên
Vậy...vậy lại kiên trì một chút đi...
Như ngươi mong muốn
Ta nỗ lực giãy giụa mở ra hai mắt, nỗ lực nhìn rõ ngồi xổm ở bên cạnh người. Ta không biết ta là như thế nào nói ra thỉnh cầu, chỉ nhớ rõ thanh âm nghẹn ngào không thành bộ dáng
Nhưng Akaza lại nghe thấy
Hắn cặp kia xinh đẹp cực kỳ kim sắc đồng tử nhìn chăm chú ta, lộ ra chút giật mình cùng hoang mang, cực dài lông mi ở trong không khí hơi hơi mà rung động
"Biến thành quỷ?"
Ta ngửa đầu nhìn không trung, như cũ là mây đen giăng đầy, không thấy thái dương
"Đúng vậy"
Ta nghe chính mình trả lời
Chỉ cần có thể sống sót...


Ta cái này quỷ có cái tật xấu...
Ngày thường nhàn rỗi liền tổng ái độc miệng hai câu, vì thế còn ở Thượng Huyền Tam nơi đó ăn không ít đánh
Akaza hắn không yếu đối nữ nhân ra tay, nữ quỷ cũng được nạp vào phạm trù, nhưng đối ta không giống nhau, ta đại khái là hắn mấy trăm năm qua đánh số lần nhiều nhất nữ quỷ...ta phỏng chừng hắn cũng không xem ta là nữ
Lại vài năm sau, ta đứng trên sườn đồi, nhìn lại năm đó ta cùng tỷ tỷ từng ở lại tiểu viện
Cảnh xưa vẫn còn như cũ, giờ người lại nơi nào...
Ta bỗng nhớ tới có chút không vui hồi ức
Năm đó ban đêm ve kêu tiếng thứ nhất, ta đột nhiên bừng tỉnh
Lại không nghĩ tới, ta thu thập hành lý chuẩn bị ra cửa sau, ngoài cửa đột nhiên vọt tới một người
Là tỷ tỷ
Là ta chưa bao giờ gặp qua như thế hoảng loạn tỷ tỷ
Nàng dùng sức kéo chặt tay của ta, đầu ngón tay kêu rắc. Tóc mai rơi rụng, đầu đầy mồ hôi lạnh
Nàng dùng ghế dựa ngăn lại đại môn, lại tuyệt vọng mà ngồi dưới đất nỉ non
"Làm sao bây giờ làm sao bây giờ, hắn là quỷ a, chúng ta chạy không thoát a..."
"Tỷ..."
Ta mở miệng thở dốc, muốn kêu tỷ tỷ tỉnh lại một lát, nhưng giọng đã khán tới không còn bộ dáng
"Không, không thể" Tỷ tỷ bỗng nhiên ngẩn đầu, yên lặng nhìn ta. Nàng hạ cái gì quyết tâm, đem ta túm đến tủ quần áo bên trong
Ta ngơ ngắc nhìn nàng, rốt cuộc minh bạch nàng muốn làm gì, giãy giụa muốn đi ra ngoài
"A tỷ!"
"Đừng cử động, Gojo Sukuna, đừng cử động"
Nàng đột nhiên ôm lấy ta, giọng nói run nhè nhẹ, nhưng giọng điệu cực hạn bình tĩnh
"Trốn tốt, đừng phát ra tiếng động, ta sẽ không làm hắn động tới ngươi"
"Không!"
"Nghe lời!"
"Không cần, a tỷ, cầu xin người, a tỷ ngươi cho ta đi ra ngoài, nhất định còn có biện pháp khác"
A tỷ tay đóng lại cửa tủ, nàng cầu xin mà mở miệng
"Cầu xin ngươi, nhất định phải nghe lời"
Ta nước mắt tràn lên, làm tầm mắt mơ hồ
Ta dùng sức gật đầu
A tỷ dùng sức đóng lại cửa tủ
"Sukuna, nhất định phải sống sót...sống sót, không phải sợ. Là a tỷ có lỗi với ngươi, nhưng là ngươi phải kiên cường..."
"Làm ơn, ngươi cả đời còn dài, ngươi hẳn là không kiêng nể gì mà tồn tại, đi chân chính theo đuổi thuộc về ngươi tự do...ngươi mau chân đến xem, thay ta nhìn xem nhưng cái đó...ta vô duyên thấy được cảnh sắc"
Ta qua khe hở thấy được a tỷ vô lực ngồi ở trên sàn nhà, lưng tựa tủ
Ta thấy a tỷ thanh âm mang theo chưa bao giờ có yếu ớt bất lực cùng khóc nức nở, một lần lại một lần mà xin lỗi
"Thật xin lỗi..."
"Thật xin lỗi..."
"Thật xin lỗi...thật sự thực..."
Thực cái gì? Thật cái gì a?
Thực xin lỗi? Rất xin lỗi?
Ta gắt gao che lấy miệng, ngồi ở trong tủ, rơi lệ đầy mặt, tuyệt vọng ở trong lòng mà chất vấn

Áp lực học hành từ một bộ truyện hư cấu

TieuNha Thứ Sáu Tháng Sáu 19, 2026

Giyuu kéo thân thể mệt mỏi lên giường chuẩn bị ngủ
Kết quả vừa nằm xuống không lâu, một tiếng gầm giận dữ khiến cô bật dậy ngay lập tức
"GIYUU!"
Nhìn thấy vẻ mặt của mẹ, Giyuu cứng họng giải thích:
"Con muốn nghỉ ngơi một chút"
"NGHỈ NGƠI!"
"MẸ TỐN NHIỀU TIỀN CHO CON, THUÊ GIA SƯ LÀ ĐỂ CHO CON NGHỈ NGƠI SAO!?"
"HƠN NỮA THẦY GIÁO CÒN NÓI, CON CÒN CHƯA NẮM VỮNG KIẾN THỨC NĂM HAI, CON CÒN MẶT MŨI NGHỈ NGƠI SAO?!!"
"LẬP TỨC QUAY LẠI LÀM BÀI TẬP, LÀM ĐỀ ĐI!!!"
Giyuu nghe xong có chút không nhịn được:
"Con mệt lắm, con cần nghỉ ngơi"
"MẸ VẤT VẢ NUÔI CON..."
"Mẹ đừng nói nữa, hai người không phải là bố mẹ của tôi! Vất vả thế nào cũng không liên quan đến tôi!"
"Hôm nay con đã rất mệt rồi, tối hôm qua con đã mất ngủ, con hoàn toàn không có tinh thần để học"
"Hơn nữa con mới học năm nhất!"
"CON TƯỞNG CHÚNG TÔI KIẾM TIỀN VÌ AI! CHẲNG PHẢI VÌ CON SAO?"
"CON TƯỞNG TÔI BỎ TIỀN MỜI THẦY GIÁO LÀ VÌ CÁI GÌ!? CHẲNG PHẢI LÀ MUỐN CON THI ĐẠI HỌC ĐẠT KẾT QUẢ TỐT SAO?! SAU NÀY ĐỪNG SỐNG MỘT CUỘC ĐỜI NHƯ CHÚNG TA"
"CON CÒN DÁM LỚN TIẾNG VỚI MẸ? MỌI ĐIỀU CHÚNG TA LÀM ĐỀU VÌ LỢI ÍCH CỦA CON! TẤT CẢ ĐỀU VÌ TƯƠNG LAI TỐT ĐẸP CỦA CON! TẠI SAO CON CỨ KHÔNG HIỂU VẬY"
"Im đi!"
"Mẹ không hề làm vì con, mẹ chỉ muốn thỏa mãm sự hư vinh của mình, rằng mẹ có một cô con gái thi đỗ đại học tốt!"
"Mẹ hoàn toàn không suy nghĩ đến cảm nhận của con!"
"Người như mẹ ngoài việc động tay động chân thì vô dụng!"
"Hơn nữa, mẹ hoàn toàn không phải mẹ của con!"
"Hay nói đúng hơn, mẹ hoàn toàn không xứng đáng làm mẹ của con!"
"TỐT LẮM, CON LÀM PHẢN RỒI! MẸ NUÔI CON KHÔN LỚN, CON LẠI DÁM LỚN TIẾNG VỚI MẸ!"
"LẬP TỨC QUAY LẠI CHỖ NGỒI CỦA CON ĐI, TỐI NAY KHÔNG LÀM XONG NHỮNG BÀI KIỂM TRA ĐÓ THÌ ĐỪNG HÒNG NGỦ!
Sau đó, "rầm!", người mẹ đóng cửa bỏ đi Lúc này, Giyuu cũng không còn buồn ngủ nữa, cô nhìn những bài tập trên bàn, trong ánh mắt cô hiện lên một tia kiên định
"Phải học hành chăm chỉ, chỉ có học hành chăm chỉ, tôi mới có thể thoát khỏi địa ngục này"
"Đợi tôi đỗ vào đại học, ở lỳ trong ký túc xá không rời nửa bước không về nhà, xem mấy người làm gì được tôi"
Nhưng không lâu sau, cửa lại bị đẩy ra
Người cha cầm theo một chiếc thắt lưng, tông cửa bước vào
"Chúng tôi sinh ra và nuôi nấng con, vất vả kiếm tiền nuôi con ăn học, mẹ con đã tốn tiền mời gia sư cho con, chỉ là để thành tích của con tiến bộ, để con thi đại học đạt kết quả tốt"
"Con thì hay rồi, không những không nghe lời mà còn lớn tiếng với mẹ"
"ĐỒ BẤT HIẾU!"
Nói xong, chiếc thắt lưng quất thẳng vào lưng Giyuu, Giyuu hét lên một tiếng, ôm đầu co rúm người trên ghế
"Con hoàn toàn không mắng mẹ, tại sao ba lại đánh con?"
"Chỉ vì chúng ta là cha mẹ con, chỉ vì chúng ta sinh ra con, nếu con không học hành chăm chỉ, và con làm mẹ con buồn lòng"
"Nếu thi đại học không đỗ vào trường top 1 trở lên, con đừng hòng quay về, coi như cha mẹ không có đứa con gái như con!"
Nói xong, ông ta lại quất thêm mười mấy cái thắt lưng vào người Giyuu, rồi mới chịu rời đi, chỉ còn lại Giyuu run rẩy trong phòng nức nở không ngừng
Rối bời
Ấm ức
Con thật sự đã cố gắng lắm rồi, sao không ai tin con?
Chẳng lẽ những bậc cha mẹ các người không hiểu tiếng người sao?
Chẳng lẽ thành tích quan trọng đến vậy sao?
Chẳng lẽ cuộc đời chỉ có thi đại học mới có lối ra sao?
Chẳng lẽ học sinh học khá thì định mệnh là bùn lầy sao?
Rõ ràng các người không nhìn thấy sự cố gắng của tôi, dựa vào đâu mà phủ nhận tất cả cuộc tôi?
Dựa vào đâu, chẳng lẽ chỉ vì họ là cha mẹ sao?
Nghĩ đến đây, Giyuu không kìm được nữa mà bật khóc lớn

No title specified

TieuNha Thứ Năm Tháng Sáu 4, 2026

Một cái seri storytelling từ vài ý tưởng tưởng tượng cực kỳ viral của Sakana và tập 9 của nó: 
Tớ biết các cậu đang nghĩ gì
Tại sao mọi chuyện lại ra nông nỗi này?
Tại sao tớ lại đang hấp hối trên giường bệnh?
Tại sao phải che mặt, che tên như tớ vừa lộ clip sex?
Có phải Hà Nội những ngày này bình yên quá, dòng người bớt hối hả, khiến tớ thích TẠT ĐẦU Ô TÔ không? 
Thì thật ra cái đấy cũng đúng, nhưng không phải
Mà hành trình từ nhà tới giường bệnh của tớ nó lại là câu chuyện về một tội ác CHIẾN TRANH, về sự vô nhân tính của loài người khi can tâm thử nghiệm chất độc phóng xạ lên đồng loại
Hôm qua tớ ăn đồ chồng nấu
Chào mừng các cậu đến với seri "Hôn Nhân Có Gì Vui", nơi tớ kể cậu nghe câu chuyện về cuộc sống của một thiếu nữ sau khi kết hôn nó như thế nào
Nó cũng giống những áng mây cuối trời sau một buổi chiều mưa
XẦM XÌ, VÀ U TỐI
Tập 9: Chồng tôi, không biết nấu nướng
Thực ra thì cái chuyện đồ chồng tớ nấu có thể coi là phương thức tử hình nhân đạo ở một số quốc gia thì cái đấy tớ biết lâu rồi chứ không phải giờ mới biết
Từ hồi quen chồng cuộc đời tớ như được thổi và một làn gió mới, một làn gió mà chẳng thể kiếm tìm ở bất cứ đâu
GIÓ ĐỘC
Cái gió mà gây méo mồm với liệt nửa mặt ấy
Thực ra tôi biết chồng tớ nấu ăn tệ từ hồi mới quen cơ, đúng hơn là vào lễ Valentine khi nhầm túi socola chồng tớ làm với bịch CỨT MÈO mà đáng nhẽ hôm ấy tớ phải đem vứt đi
Đời tớ chưa thấy ai có thể làm ra những viên socola giống cứt mèo từ hình hài cho đến nhân cách như thế cả!
Nguyên nhân chồng tớ nấu ăn tệ thì chắc có nhiều lắm, nhưng chủ yếu là do MẤT NÃO
NẤU ĂN MÀ NHƯ KIỂU BỊ VONG CHE MẮT ẤY!!!
Cái câu chuyện mà nấu một nồi canh NÊM BA LẦN MUỐI nó đã không phải là chuyện hiếm diễn ra trong nhà tớ rồi
Cái cách thức nấu ăn báng bổ, đầu nảy số cái gì thì cho cái nấy, quên mất mình vừa bỏ cái gì vào thì NÊM LẠI PHÁT NỮA cho chắc ăn
Được tớ "tự hào" gọi là phương pháp TỐI ĐA HÓA KHỔ ĐAU
Vì mỗi bữa cơm là một bản giao hưởng CHẾT CHÓC
Tớ biết các cậu đang nghĩ gì
Đùa, chị nói quá đáng! Mẹ em dạy rằng trên đời không có người phụ nữ nấu ăn tệ, rằng món ngon nhất trên đời chính là món mà người ta yêu gửi gắm tình cảm vào, rằng bữa cơm không ngon cũng chỉ vì chưa yêu đủ mà thôi
Có cái *Beep*
Chúng mày đã ăn một bát mì có nước dùng vị ngai ngái như vị NƯỚC NGÂM CHÂN bao giờ chưa?!
Chưa đúng không?!!
Vậy chúng ta có đang ở cùng hệ quy chiếu đâu?
Tài năng nấu nướng của chồng tớ cũng giống như cơn nghiện của chú Sáu, rất BẢN NĂNG
Không hiểu đọc ở đâu trên mạng một người đầu bếp giỏi là người xử lý được với những gì mình có, đời cho chanh thì làm nước chanh, đời cho trứng thì làm ốp la
Chồng mình nghe xong về áp dụng, nhà hết muối ướp thịt bò bằng Maggie
Mà trong Maggie nó có gì?
Nó có nước
Mà nước cho vào chảo dầu thì sao?
THÌ NÓ BẮN!
Anh nấu ăn chất lắm chồng ơi nhưng mà là CHẤT THẢI!!
Vứt miếng thịt bò vào thùng rác đi, người mù mà thấy thì PHẢN CẢM LẮM!!!
Là những gì mà tớ muốn thốt ra khi thấy miếng thịt bò bày biện trên bàn
Đấy
Nhưng cái đáng sợ nhất về khả năng nấu nướng của chồng tớ đấy là không nhận thức được khuyết điểm của bản thân
Tớ với con Shinobu đã nhiều lần ngồi xuống và khuyên chồng tớ, rằng trên đời không có ai hoàn hảo cả, rằng đôi khi ta phải chấp nhận khiếm khuyết của bản thân và giao trách nhiệm lại cho người khác 
Thế kỷ 21 rồi, chó mèo sắp chửi nhau bằng tiếng Anh, chúng ta có thể ra ngoài ăn mà đúng không? 
Nhà mình có thiếu thốn gì đâu?
Nếu anh tiếc tiền anh có thể đưa em nấu mà đúng không?
Chồng tớ nghe xong thường bảo là "Đùa, em nuôi anh được bữa nào mà anh cứ cản trở đam mê của anh thế?"
"Đùa, thế anh nuôi em được bữa nào mà ngày nào anh cũng tra tấn cái nhà này bằng đồ anh nấu thế!!!"
Ở đời không nhận thức được MÌNH XẤU là một cái tội, chồng ơi
Về lại lý do tại sao tớ nằm viện, thì lại là câu chuyện về vợ tôi và cái bếp
Cụ thể là vào thứ sáu tuần trước, Shinobu chạy về nhà và thông báo nó vừa thắng lớn ở một số hạng mục đầu tư, cụ thể là đánh lô. Rằng để ăn mừng, cả nhà nên góp tiền và đi ra ngoài đập phá(nhậu) một bữa thật bùng nổ, vì 3 tháng qua giãn cách xã hội 
3 tháng trời phải ở nhà ăn đồ vợ nấu, Sakana cũng sắp chết héo rồi Shinobu ơi 
Tớ sung sướng nhìn sang chồng, hôm nay được ăn ngoài rồi anh ơi!
"..."
"Hôm nay được ăn ngoài đúng không?"
"..."
Đấy, xầm xì và u tối
Phát hiện những thay đổi theo hướng chống đối trên ảnh đại diện của tớ, chồng tớ dùng 30 phút tiếp theo để giải thích cho tớ về sự nguy hiểm của covid, rằng việc ra ngoài lúc này chẳng khác gì đem cả nhà đi phơi nhiễm với mầm bệnh, và lựa chọn tốt nhất bây giờ là mua đồ về để anh nấu thì hơn
Mặc dù tớ đã kịch liệt phản đối nhưng với luận điểm ràng anh rất yêu em nhưng nếu avatar của em không có sự thay đổi thì chính tay anh sẽ chỉnh lại nó, nên đành thôi
Cả chiều hôm ấy tớ và Shinobu như ngồi trên đống lửa, tớ còn nhớ cái khoảng khắc tớ đã phải đỡ lấy người Shinobu để ngăn con mặt lồn ngã gục xuống khi thấy anh shipper chở đến toàn đồ chưa chế biến
Vậy là chấm hết rồi đúng không?
Vậy là không phải mua đồ nấu sẵn về ăn rồi Sakana ơi
 Cả ngày hôm đó mỗi lần chồng tớ thốt lên hai chữ "thôi chết" khi đang cầm lọ muối trong tay là tim tớ và Shinobu lại TRẬT MẸ MỘT NHỊP
Tớ có thử khều sang bạn tớ rằng hôm nay liên hoan là ý tưởng của mày mà, Hủy Đi!
"Ừ nhỉ!"
Tiếng "ừ nhỉ" báo hiệu cho sự thức tỉnh ở cuối câu
Nhưng thế là quá trễ
Đồ ăn đã dọn ra tới bàn, tới giờ ra pháp trường rồi Shinobu ơi
Tớ chưa từng thấy bữa ăn nào nó khủng khiếp tới vậy!
Nhìn nó với ảnh trên mạng xem!! Y như hai giọt nước
Nước sông, và NƯỚC CỐNG
Nhìn đĩa sò này, đuộm vị quê hương, ăn thứ này chắc chắn sẽ như được về quê nhưng mà là về 2 LẦN 1 THÁNG, ngày rằm với thất tịch ấy!!!
Đó là chưa tới 1 phần 5 số món hôm ấy thôi đấy!
Tớ có nhìn sang bạn tớ thì thấy Shinobu đang nở một nụ cười méo mó
Ồ, mày có kế hoạch gì sao?
Shinobu cầm chai tương ớt Chinsu giơ lên và nói
"Chỉ cần mày đổ một lượng tương ớt đủ nhiều thì chắc chắn sẽ che được mùi kinh tởm của thức ăn"

tiếng Sakana đập bàn trên stream*

Tuyệt quá, tuyệt quá! Thế mới là hảo hán chứ!
Shinobu gục sau miếng đầu tiên, hưởng dương 18 tuổi
Nói thật là chuyện sau đấy như nào thì tớ cũng không nhớ nữa, chỉ biết sau khi tỉnh lại thì thấy mình ở đây
Hình ảnh cuối cùng trong ý thức tớ là đôi đũa, miếng thịt, và phần còn lại là màn đêm sâu thẳm
Nhưng không sao, còn sống là tốt rồi, ngay ngày mai thôi tớ sẽ viết một cuốn sách về sự kỳ diệu của loài ng...

tiếng gõ cửa vang ra trong stream*

"Sư huynh em vừa trúng tuyển thực tập đấy, chủ nhật mình liên hoan đi, anh nấu nhá!"
Hôm nay Sakana chưa chết

tiếng "ựa" của Sakana*

Ít nhất là trong hôm nay
_Kết thúc stream_

Chương 1: Người Ở Lại

TieuNha Chủ Nhật Tháng Ba 22, 2026

Thời gian là thứ kỳ lạ. Nó trôi đi mà không hỏi ý kiến ai. Nó xóa đi những thứ từng tưởng như không thể phai nhòa. Và nó cũng âm thầm thay đổi tất cả, kể cả những điều người ta từng tin là vĩnh viễn.


Một năm trôi qua. Rồi một năm nữa.


Ban đầu, vẫn còn người nhắc đến họ. Những cái tên vang lên trong các câu chuyện, trong những lời kể bên bếp lửa, trong những buổi tụ họp hiếm hoi. Người ta kể về những con người đã từng bước qua chiến tranh. Đã từng thay đổi cục diện. Đã từng tồn tại.


Nhưng rồi…Câu chuyện bị rút ngắn. Chi tiết bị bỏ bớt. Tên gọi bị đọc sai.


Thêm vài năm nữa. Những câu chuyện đó chỉ còn là truyền thuyết.


Thêm vài thập kỷ. Chỉ còn lại vài dòng trong sách.


Và rồi…Chỉ còn là những cái tên xa lạ mà không ai thật sự hiểu.


Nhưng có một nơi…không thay đổi.


Hạc Quán Sơn Trang-quán trà ấy vẫn đứng đó. Như chưa từng bị thời gian chạm tới.


Cánh cửa gỗ cũ vẫn mở. Chiếc chuông gió trước hiên vẫn leng keng theo từng cơn gió nhẹ. Những dây trường xuân vẫn leo dọc theo cột nhà, xanh tốt đến mức tưởng như chúng không biết đến mùa đông.


Và bên trong…Tobirama vẫn ở đó.


Vẫn là dáng người trẻ trung ấy. Không thêm một nếp nhăn. Không thêm một dấu vết của thời gian.


Tobirama ngồi sau quầy thu ngân. Một tay chống cằm. Một tay lật nhẹ cuốn sổ.


Đôi khi, cô không làm gì cả. Chỉ ngồi đó. Nhìn ra ngoài.


Có những ngày khách đông. Có những ngày chẳng có ai.


Nhưng Tobirama không bao giờ đóng cửa.


Chiếc xích đu trước hiên quán, làm từ dây trường xuân bện lại, vẫn nhẹ nhàng đung đưa.


Tobirama rất hay ngủ gật ở đó.


Một buổi chiều. Nắng vàng rơi qua kẽ lá.


Tobirama nằm nghiêng trên xích đu. Tóc buông xuống, khẽ lay theo gió.


Ánh nắng chiếu lên gương mặt cô. Vẫn trẻ. Vẫn yên bình.


Như thể thời gian đã bỏ qua cô.


Nhưng nếu nhìn kỹ…sẽ thấy một điều khác.


Ánh mắt.


Ánh mắt của Tobirama không phải của một người trẻ.


Nó mang theo…rất nhiều năm tháng.


Có những lúc Tobirama tỉnh dậy giữa giấc ngủ chập chờn. Không vì tiếng động. Không vì khách.


Chỉ vì…một cảm giác quen thuộc.


Cô sẽ ngẩng đầu. Nhìn về phía cổng.


Một giây.

Hai giây.


Rồi lại mỉm cười.


“…Không phải à…”


Giọng nói rất nhỏ. Nhẹ đến mức gần như hòa vào không khí.


Tobirama đứng dậy. Phủi nhẹ vạt áo.


Rồi quay lại quầy.


Mọi thứ lặp lại.


Ngày qua ngày.


Có người từng hỏi : “Cô đang đợi ai sao?”


Tobirama chỉ cười. Không trả lời trực tiếp.


“Có thể.”


Người đó cười, nghĩ rằng đó chỉ là một câu nói vu vơ.


Họ không biết…Tobirama đã đợi bao lâu.


Gần mười vạn năm.


Mười vạn năm.


Một khoảng thời gian đủ để:

  • một đứa trẻ, giờ mộ cỏ xanh đã mọc cao chục thước
  • hàng trăm thế hệ đã biến mất
  • một thế giới từ lâu đã thay đổi 

Nhưng không đủ để Tobirama quên.


Tobirama nhớ.


Nhớ từng người.


Nhớ cách họ ngồi quanh bàn. Nhớ những lần cãi nhau. Nhớ những câu nói tưởng như vô nghĩa.


Nhớ cả những khoảnh khắc rất nhỏ.


Một cái nhìn. Một câu nói ngập ngừng. Một lời cảm ơn không trọn vẹn.


Và một câu hứa không được nói ra.


“...nhớ quay về thăm bà già này nhé...”


Tobirama chưa từng nói câu đó thành lời.


Nhưng cô vẫn đợi.


Một buổi tối. Mưa rơi nhẹ.


Quán trà không có khách.


Tobirama ngồi một mình.


Trên bàn là một chiếc máy phát nhỏ.


Cô bấm nút.


Âm thanh vang lên.


Một giọng hát.


Không hoàn hảo. Có chút vụng về. Nhưng rất chân thật.


Tobirama khẽ ngân theo.


Không nhìn vào đâu. Không nhìn vào thời điểm nào.


Chỉ hát.


“…ikiru… ikiru…”


Giọng cô hòa vào bài hát.


Không còn buồn như trước.


Chỉ còn lại…một chút ấm áp.


Một chút gì đó giống như hy vọng.


Dù rất nhỏ.


Bài hát kết thúc.


Không gian lại yên.


Tobirama không tắt máy ngay.


Cô ngồi đó. Nhìn ra ngoài.


Để giọng hát thấm vào không gian quán

Cổng quán vẫn mở.


Luôn luôn mở.


Có một lần…rất lâu sau đó.


Gió thổi mạnh hơn bình thường.


Chuông gió rung lên liên hồi.


Cánh cửa khẽ kêu.


Tobirama đang ngủ gật trên xích đu.


Đột nhiên…cô mở mắt.


Không do dự. Không chậm chạp.


Cô ngồi dậy ngay lập tức.


Nhìn thẳng về phía cổng.


Ánh mắt lần này…không giống mọi lần.


Không phải là thói quen.


Mà là…một cảm giác rất rõ ràng.


“…?”


Tobirama đứng dậy.


Bước một bước.


Rồi dừng lại.


Gió lặng xuống.


Chuông gió cũng im.


Không có ai.


Chỉ là gió.


Tobirama đứng đó vài giây.


Rồi thở nhẹ.


“…Lại nhầm rồi.”


Cô cười.


Không buồn.


Chỉ hơi…trống rỗng.


Tobirama quay lại.


Ngồi xuống xích đu.


Nó lại đung đưa. Như chưa từng có gì xảy ra.


Nhưng lần này…Tobirama không ngủ tiếp.


Cô nhìn ra ngoài rất lâu.


Rất lâu.


Đôi khi…đợi một người…không phải vì chắc chắn họ sẽ quay lại.


Mà là vì nếu họ quay lại…thì phải có một nơi để họ tìm thấy.


Hạc Quán Sơn Trang tồn tại vì điều đó.


Tobirama tồn tại vì điều đó.


Và thời gian…lần đầu tiên trong đời…không thể thắng được điều gì đó.


Một lời hứa không nói ra. Một ký ức không bị quên. Một người…vẫn đang đợi.


Ở một nơi không thuộc về thời gian.


Cánh cửa vẫn mở.


Và nếu một ngày nào đó…có ai bước qua—


Tobirama chắc chắn sẽ ngẩng đầu lên. Mỉm cười.


Như thể…họ chỉ vừa mới rời đi ngày hôm qua.

Hạc Quán Sơn Trang là nơi hạc trắng bay qua, là quán trà trong núi, là nơi lưu giữ chút ấm áp còn khi dòng sông lịch sử vẫn đang ầm ầm chuyển động

Chương 1: Nijisanji và con tàu chết đắm

TieuNha Thứ Hai Tháng Một 12, 2026

Nijisanji là một công ty tài năng Vtuber thuộc sở hữu của Any Color và là công ty Vtuber lớn thứ hai trên thế giới, chỉ sau Hololive. Họ đã thu hút được sự ủng hộ đông đảo của người xem trên khắp Trái Đất.
Và đừng có nói với tôi là bạn biết tới Hololive mà lại không biết tới Nijisanji.
Những gì mà các Vtuber cũng như công ty đã làm được thật sự đáng ngưỡng mộ. Tuy nhiên, đây cũng là nơi những sự việc đáng kinh tởm nhất xảy ra.
Và tin tôi đi, sau khi tôi kể cho bạn nghe, bạn sẽ có cái nhìn hoàn toàn khác về Nijisanji
__
Đây là Uchiha Madara, ĐÃ TỪNG là một Vtuber thuộc thế hệ thứ hai của Nijisanji EN, mang danh Obsidia. Nhưng trước đó, bà ấy được biết tới với cái tên Tatsuki Yander.
Người xem nhanh chóng thể hiện sự yêu mến của mình với Madara qua tính cách năng động, dí dỏm và hài hước của bà ấy (và vì ả ta cũng là một người chơi Epic chất vl).
Không những thế, bà ấy còn nổi tiếng vì việc cưng chiều fan quá nhiều. Bà ấy từng bỏ ra 15.000 USD tiền túi của mình để làm một cái EMV đặc biệt dành tặng người hâm mộ.
Tuy nhiên, Nijisanji không những không góp cho Madara một đồng nào cho EMV đó, họ còn quyết định gỡ video xuống chỉ trong vòng 3 tiếng kể từ lúc ra mắt, mà không hề có một lời giải thích nào với công chúng.
Đây là một tin buồn cho Madara và cộng đồng của bà ấy.
Tôi nên nhắc lại: 15.000 USD cho một cái EMV! Và không ai được thưởng thức nó cả…
Madara sau đó đã đăng bài xin lỗi khán giả và khuyến khích fan đăng tải lại. Sau cùng thì Madara, fan của Madara (gọi chung là Madran) và những người làm EMV (Okaiwa Hashirama, Senju Tobirama, Narihiki Izuna, …) đã rất nỗ lực để hoàn thành dự án này.
Tuy nhiên, đây chỉ là khởi đầu cho những chuyện điên rồ xảy ra với Uchiha Madara và Nijisanji…

Vào một ngày đẹp trời cuối năm 2023, Madara đã đăng lên tài khoản Twitter của mình với nội dung như sau:
“Tôi xin lỗi vì sự im lặng. Tôi đã nhập viện sau một vụ tai nạn và sẽ ở đó vài ngày để được giám sát. Tôi vừa có quyền truy cập vào điện thoại của mình ngày hôm qua.”
Đây rõ ràng không phải là một tin tốt cho fan của Madara. Họ chúc Madara những điều tốt đẹp nhất, họ lo lắng, thông cảm đồ nè. Tuy nhiên, nhiều người cũng tò mò về thực hư câu chuyện của bà ấy.
Vài ngày sau, Madara cập nhật tình trạng của mình cho các Madran, nói rằng mình đã xuất viện và đang nhận được sự trợ giúp từ bố mẹ. Các Madran rõ ràng rất vui khi nghe tin này. Tuy nhiên, vẫn còn một điều chưa có lời giải đáp: Điều gì đã xảy ra với Madara?

Một tháng trôi qua kể từ thông báo về sức khỏe của Madara, fan không nhận được bất cứ thông tin gì thêm. Không livestream, không bài viết, không gì cả — tuyệt đối im lặng.
Fan dần dần mất bình tĩnh. Họ tạo ra một hashtag #WhereIsMadara để tìm ra tung tích của cô ấy.
Bạn biết chuyện nó tồi tệ tới mức nào khi ngay cả những người bạn thân của Madara cũng không biết chuyện gì đã xảy ra với bà ta. Và Nijisanji — công ty đáng lẽ phải đại diện cho bà ấy — cũng không có một chút cập nhật nào.
Nhưng rồi, không ai ngờ tới chuyện này xảy ra:
Tất cả nội dung trên kênh của Madara bị ẩn, đi kèm với việc tài khoản Twitter của Madara bị để riêng tư.
Và rồi không biết từ đâu ra, một quả bom nguyên tử rơi thẳng xuống trái tim những người hâm mộ:
THÔNG BÁO CHẤM DỨT HỢP ĐỒNG VỚI UCHIHA MADARA
Một mình bức thư này đã làm dậy sóng cộng đồng Vtuber. Nó điên rồ tới mức Twitter ngày hôm ấy đi đâu cũng thấy thông báo này.
Và để tôi nói cho các bạn nghe: không ai trên cõi đời có thể viết một cái thông báo tệ với mơ hồ như của Nijisanji được.
Tôi sẽ đi nhanh qua một số chi tiết đáng chú ý, như việc họ nói rằng Madara đã liên tục vi phạm quy tắc hoạt động của công ty, nhưng họ còn không hề nói rõ quy tắc của họ là gì.
Hay việc Madara tự ý đăng EMV (do bà ấy tự trả tiền) mà không có sự cho phép của quản lý, với lý do rằng các bên liên quan phải đồng ý — cho dù tác giả bài hát đã cho Madara sử dụng bài hát đó
Tuy nhiên, điều khiến mọi người tức giận nhất nằm ở cuối thông báo chấm dứt hợp đồng:
“Bất chấp những nỗ lực của chúng tôi, Madara yêu cầu Any Color phải chịu trách nhiệm pháp lý. Cô ấy tuyên bố rằng cô ấy không còn có thể tham gia vào các hoạt động của mình với tư cách là liver do các quyết định của Any Color. BỊ CÁC LIVER KHÁC QUẤY RỐI DO QUẢN LÝ YẾU KÉM.”
Khoan đã, cái gì cơ?
Madara bị quấy rối bởi đồng nghiệp á?!
Tôi không hiểu ai đã viết cái thông báo này, tôi không biết người đó đã nghĩ gì khi viết câu này vào thông báo của họ. Nó thật sự không hề khiến Nijisanji nhìn tốt lên trong tình huống này.
Chúc mừng bạn đã từ pop — you did it.
Và bạn biết điều buồn cười nhất là gì không?
Ngay cả Madara cũng không hề biết mình bị sa thải cho tới khi cái thông báo này nổ ra!
Ngay sau đó, bà ấy đã quay trở lại tài khoản Tatsuki Yander.
Và những gì bạn sắp nghe sẽ rất hãi hùng.

Uchiha Madara — hay giờ là Tatsuki Yander — đã tweet rằng:
“Tôi sẽ không im lặng nữa. Vào tháng 12, tôi đã phải nhập viện do một nỗ lực tự sát, gây ra bởi sự bắt nạt trong công ty và việc phải ở trong một môi trường độc hại và tồi tệ suốt nhiều tháng, dẫn tới giới hạn của tôi.”
Madara đã khẳng định một điều: bà ấy đã bị bắt nạt.
Và bà ấy đã suýt “đăng xuất khỏi Trái Đất” chỉ vì môi trường làm việc của Nijisanji.
Sao tôi lại bất ngờ được nhỉ?
Công ty Nhật Bản mà?
___
Nhưng may mắn thay, Tatsuki Yander đã nhận được sự ủng hộ mạnh mẽ từ cộng đồng mạng và hiện tại đang hoạt động như một Vtuber độc lập. Bà ấy vẫn đang phát triển mạnh mẽ — nếu không nói là mạnh mẽ hơn thời còn là Uchiha Madara.
— Chapter End —

Chương 2: Crow Itachi và “phi vụ triệu đô“

TieuNha Thứ Hai Tháng Một 12, 2026

Cái tên Crow Itachi có lẽ không còn xa lạ gì trong mắt người xem. Nhưng nếu bạn là một người may mắn chưa biết gì về người này thì:

Crow Itachi là một vtuber thuộc nhóm Vtuber Production sở hữu số lượng người đăng kỳ lớn nhất trong cộng đồng vtuber Việt Nam

Hoặc ít nhất là đã từng. Vì tôi thề với chúa, trong lúc mà tôi viết kịch bản cho cái fanfic này thì Crow Itachi đã thông báo tốt nghiệp

Đù má!

Có thể nói Crow Itachi không phải là người được yêu quý nhất trong cộng đồng khi liên tục bị vướng phải những drama gây tranh cãi. Từ cáo buộc về giới tính của Ita tới những hành động cực kỳ khó hiểu như lộ ảnh thật trên stream, lộ căn cước công dân để chứng minh sự trong sạch của mình

Theo quan điểm của tôi, Itachi đã có thể né được những cái drama này rất dễ dàng, còn việc lộ ảnh thật thì tôi chịu. Đó là lẽ thường của một con người trong việc không lộ những thứ nhạy cảm lên mạng xã hội! Đặc biệt là khi có thể có trẻ em xem!

Nhưng có lẽ lựa chọn của Ita hôm ấy đắt hơn thường ngày nên bà ấy phải bán mình cho tư bản

Còn về cáo buộc giả nữ của Itachi thì tôi sẽ không đi sâu vào vụ này, tại vì mọi người đã nói hết phần của tôi rồi

Tuy nhiên, chương này tôi muốn nói về một sự việc mà không ai có thể bào chữa được cho Itachi

___

Trước tiên, từ thiện là hoạt động giúp đỡ những người gặp khó khăn, với tinh thần tự nguyện  không vì lợi nhuận. Đây là hành động đẹp đẽ thể hiện sự nhân văn và lòng bao dung của một con người

Và Crow Itachi cũng muốn thể hiện lòng tốt ấy, chứ không phải vì muốn tẩy trắng bản thân qua những drama vừa rồi

Nên vào ngày 27 tháng 4 năm 2024, Ita thông báo một buổi livestream hoạt động gây quỹ để ủng hộ cho Hội Bảo Trợ Người Khuyết Tật Và Trẻ Em Mồ Côi Thành Phố Hồ Chí Minh

Buổi livestream diễn ra rất suôn sẻ và Itachi thu về một số tiền lớn là 11.200.000 đồng

Đây là một tin tốt cho cộng đồng khi một người có sức ảnh hưởng lớn làm việc công đức. Chắc hẳn không có chuyện gì tồi xảy ra đâu đúng không?

Đúng không?

(Chuyện tồi tệ đã xảy ra)

 

Vào ngày mùng 11 tháng 7 năm đó, một vtuber Narukihi Narukami đã lên một bài nghi vấn về số tiền từ thiện của Crow Itachi với lý do Ita chưa sao kê công khai số tiền nhận được ngày hôm đó

Narukahi đã chỉ ra rằng, Crow có thông báo ở trên facebook cũng như tag cộng đồng của Youtube về một buổi stream thống kê chi tiết số tiền nhận được. Nhưng sau đó thì chưa thấy Crow đề cập tới bất cứ cái gì về vấn đền này

Một lúc sau khi bài đăng của Narukahi lên sóng, Crow đã công khai số tiền 11 triệu mình đã nhận được, đa phần tới từ Superchat của Youtube(9,2 triệu)

Và đoán xem số tiền đó đi đâu?

(United States Fund For UNICEF)

Ủa tôi tưởng chúng ta đang ủng hộ cho người khuyết tật và trẻ em mồ côi thanh phố Hồ Chí Minh?

Không những thế, số tiền còn lại tới từ Playerduo(2,02 triệu) thì lại gửi cho Quỹ Bảo Trợ Trẻ Em Việt Nam

Ủa alo?

Nhưng nhưng nhưng, thật ra tiền này vẫn tới tay những đứa trẻ em, những người cần sự giúp đỡ và đó mới là điều quan trọng đúng không nào?

Đúng không nào?

__

2 ngày sau việc Crow công khai số tiền, một bạn đã gửi mail cho UNICEF để khẳng định lại số tiền Quạ Đen đã gửi

Và....để tôi tóm tắt:

Trong thời điểm hiện tại thì Youtube ở Việt Nam chưa hỗ trợ tính năng hoạt động gây quỹ và UNICEF Việc Nam hiện cũng chưa thể nhận tiền qua tính năng này

Vậy thì có hai khả năng xảy ra:

-> 1 là tiền Superchat ngày hôm ấy đã đi vào quỹ của UNICEF nước ngoài

-> Hoặc 2, trường hợp tồi tệ hơn, là số tiền đó về với kênh của Crow luôn và UNICEF không nhận được đồng nào

Nhưng không sao chúng ta còn 3 triệu trong Quỹ Bảo Trợ....

(Thông báo của Quỹ: Chào bạn! Cảm ơn bạn đã quan tâm tới Quỹ Bảo trợ trẻ em Việt Nam!

Về câu hỏi của bạn, chúng tôi xin trả lời như sau:

1. Hội bảo trợ người khuyết tật và trẻ em mồ côi TP.HCM không thuộc Quỹ Bảo trợ trẻ em Việt Nam quản lý. Vì vậy, việc nhận đóng góp như bạn phản ánh như trên là không có

2. Về giao dịch chuyển khoản 3 triệu như trên: Quỹ chúng tôi đã kiểm tra tài khoản thì không nhận được giao dịch với nội dung như vậy. Đây là thông báo lừa đảo bạn nhé!)

Gat dame it!

QUÁ VÔ ĐẠO BẤT LƯƠNG!

Tôi hiểu là ai cũng phải kiếm tiền để nuôi sống bản thân, tôi cũng vậy thôi. Có rất nhều cách để chúng ta kiếm tiền, VÀ ĐÂY KHÔNG PHẢI LÀ MỘT TRONG NHỮNG CÁCH ĐẤY!

Tôi không chấp nhận việc lợi dụng lòng tin của fan để trục lợi cho bản thân, nhất là với những việc nhạy cảm như là từ thiện

Đây không chỉ đơn thuần là sự vô tâm sự thiếu trung thực. Đây là LỪA ĐẢO

Crow Itachi nên là hình ảnh về nhưng gì bạn không nên làm, không chỉ với tư cách một Vtuber mà còn với tư cách là một người sáng tạo nội dung, một người có sức ảnh hưởng trên mạng xã hội

___

Ngoài ra, Crow Itachi còn mở pre-order merch của bà ấy vào tháng 4 năm 2024NHƯNG sau đó không lâu thì Crow tốt nghiệp, và nó khiến tôi tò mò:

CHUYỆN GÌ SẼ XẢY RA VỚI MERCH CỦA CROW? Liệu Crow sẽ đưa merch cho fan hay bà ấy lừa nốt số tiền của những bạn đã đặt hàng?

Cho tới thời điểm hiện tại, chưa có thông tin gì về merch của Crow mà tôi có thể tìm thấy. Mong các bạn ấy nhận được những gì mà mình đã đặt hoặc ít nhất là được hoàn tiền, vì không ai muốn bị lừa bởi chính người mà mình thần tượng cả

-END CHAPTER-

Chương 1029: Hắc Tú Tài

TieuNha Thứ Sáu Tháng Mười Một 21, 2025
Thời gian trôi qua lại dần qua, hiện tại cách Ninja thế giới tan vỡ cùng đã được nửa năm

Lạ lẫm bầu trời, lạ lẫm thổ địa, lạ lẫm thành trì, lạ lẫm người, lạ lẫm thu hoạch lực lượng phương pháp...
Còn không có đồng dạng chính là, cái này thế giới, là do năm phiến mênh mông vô cùng đại địa tạo thành, chúng đều được gọi là... Tiên Vực.
"Tiên Vực..." Tại ở trong đó một chỗ phạm vi to lớn, chừng hơn mười cái Ninja thế giới gộp Tiên Vực bên trên, đông nam phương hướng, một mảnh dài hẹp cực lớn vô cùng sơn mạch như là rồng sống lưng giống như tung hoành mà qua, lan tràn vô tận  kéo dài, do đó tại giao thoa vị trí, hình thành phần đông thành trì ...
Một cái huyện thành nhỏ bên trong.
Có một người mặc tràn đầy nếp uốn trường bào màu đen, khuôn mặt còn dính lấy không ít mỡ đông cùng bùn đất dấu vết thanh niên, chính mắt say lờ đờ mập nhèm đi tại đầu đường, trong tay của hắn mang theo một cái bầu rượu, thỉnh thoảng đặt ở bên miệng uống xong một ngụm lớn, giống như tự giễu bình thường, thì thào nói nhỏ.
"Tiên Vực sao..." Thanh niên cả người rất là chán chường, giống như không có gì tinh thần, tại đây say khướt ở bên trong, mà ngay cả đi đường cũng đều xiêu xiêu vẹo vẹo.
Hôm nay có lẽ vì trời thu, gió thu mang theo một tia rét lạnh, từ đằng xa tự như rồng sống lưng sơn mạch bên trên thổi xuống, vòng quanh khô héo lá cây, thổi qua cái này tòa nhân khẩu không nhiều lắm, thậm chí vắng vẻ trong có chút ít phong bế huyện thành nhỏ trong, bị mùa thu giá rét tập kích người, thổi vào người, như có thể chui vào đầu khớp xương, từ trong ra ngoài tràn ra rét lạnh, đầu đường người đi đường đại bộ phận mặc dày đặc quần áo, thần thái vội vàng. Phảng phất tại đây dạng gió lạnh của mùa thu hoàng hôn, không có gì người nguyện ý tại đầu đường du đãng, thầm nghĩ mau chóng trở lại trong nhà, cùng người thân làm bạn, hưởng thụ của nhà ấm áp.
Chỉ có thanh niên này, tựa hồ tìm không thấy nhà phương hướng, như là tại bên ngoài lạc đường kẻ cô độc, tại đây đầu đường lay động trong mờ mịt đi về phía trước, tùy ý rét lạnh kia gió thu đập vào mặt, cũng không thèm để ý. Giống như gió này bên trong lạnh, tại cảm thụ của hắn ở bên trong, xa xa không bằng trong lòng cô quạnh, bóng lưng của hắn ở đằng kia hoàng hôn ở bên trong, chỉ còn lại có tiêu điều...
Một ít khô héo lá cây, ở đằng kia trong gió thổi qua, có như vậy vài miếng lá khô, phảng phất là tại thanh niên trên người, đã tìm được đồng bệnh tương liên vận mệnh, không muốn rời đi, vờn quanh tại bên cạnh của hắn, theo hắn đi xa, thật lâu không rời bỏ.
"Cái gì chó má...Tiên Vực..." Thanh niên toàn thân mùi rượu tràn ngập, lẩm bẩm trong tại đây đầu đường lay động lúc, cầm lấy bầu rượu, đặt ở bên miệng muốn tiếp tục uống. Chỉ là sau khi phát giác bầu rượu giống như đã hết, thanh niên mắng vài câu, mở miệng to, ngửa cổ, lay động vài cái bầu rượu, cho đến có như vậy vài giọt rượu ít ỏi rơi xuống, tan trong miệng của hắn, lúc này mới bẹp vài cái miệng.
Tại hắn ngẩng đầu lúc, hoàng hôn ánh chiều tà rơi tại hắn không có có thần thái trong mắt, chiếu rọi ra hắn hai mắt ở chỗ sâu trong, tan đi không được mờ mịt cùng với đắng chát.
"Lại không có rượu rồi...Cái thế giới này rượu, là đồ tốt." Thanh niên cúi đầu xuống, lầm bầm lầu bầu hướng về quen thuộc tửu phường, tại gió thu làm bạn ở bên trong, mơ mơ màng màng đi tới.
Tửu phường không xa, chỉ là thanh niên giống như giẫm phải mây mù, một sâu một thiển lộ ra tập tễnh, dùng một nén nhang thời gian, ở đằng kia hoàng hôn ánh chiều tà xéo qua đều muốn tán đi ở bên trong, mới tới tửu phường. Đẩy ra tửu phường đại môn lúc, một hồi cùng bên ngoài gió lạnh bất đồng sóng nhiệt, nương theo lấy huyên náo thanh âm, đập vào mặt.
Tửu phường trong, tuy chỉ có bảy tám bàn lớn, có thể dưới mắt sớm đã ngồi đầy, mà ngay cả bốn phía không có cái bàn bình băng ghế, cũng đều không còn chỗ ngồi, thậm chí cũng không có thiếu hài đồng, đi theo nhà mình đại nhân tới về sau, cũng ở đây tửu phường trong chạy tới chạy lui, trong huyện thành mọi người, ngày bình thường không có gì giải buồn việc vui, vì vậy cái này bán Tiên Nhân Túy tửu phường, liền trở thành trong huyện thành không nhiều lắm mấy chỗ náo nhiệt địa phương.
Vô luận là hàng xóm ở giữa cười sự tình, hay là trong huyện thành đại gia đình nghe đồn, dù là về Tiên Nhân truyền thuyết, tại đây tửu phường trong, cũng đều bị người khi thì tại uống nhiều về sau, mang theo thần bí, lớn tiếng nhắc tới, đưa tới vô số người tiếng cười.
Đối với tuyệt đại đa số chúng sinh mà nói, cái này bình thản trong mang theo một ít tiếng cười thời gian, tựu là lớn nhất niềm vui thú rồi.
"Đây không phải Hắc Tú Tài sao, chủ quán, xem ra ngươi tại đây Tiên Nhân Túy, lại thêm một khách quen nữa à."
Thanh niên sau khi đi vào, tửu phường trong mấy cái say khướt Đại Hán, lập tức tựu chỉ vào thanh niên, nở nụ cười.
Lời nói này, theo cùng thanh niên đồng dạng say khướt miệng người trong nói ra, phân không rõ là thiện ý hay là ác ý.
Đối với ở trước mắt người thanh niên này, huyện thành nhỏ người có lẽ lạ lẫm, nhưng này tửu phường trong khách quen nhóm, đều đã quen thuộc, dù là thanh niên này chỉ là tại mấy tháng trước, xuất hiện ở huyện thành nhỏ trong, cũng không cùng người câu thông, cũng không có người biết rõ hắn tên gì, có thể cái kia thoạt nhìn tựu cùng thô tục người bất đồng khí chất, cùng với cái kia một thân màu đen trường bào, còn có cái kia chán chường bộ dáng cùng với khi thì trong mắt lộ ra mờ mịt cùng thống khổ, sẽ không ảnh hưởng mọi người tại trong lòng, đối với thanh niên này bay lên suy đoán.
Đây là một cái văn nhân, cũng là một cái tú tài.
Bởi vì hắn mặc áo bào đen, vì vậy mọi người tại xưng hô bên trên, cũng liền đem hắn gọi... Hắc Tú Tài.
"Cái này Hắc Tú Tài hẳn là đi thi thi rớt, không mặt mũi về nhà, lúc này mới cả ngày mua say..."
"Không đúng, muốn ta nói, cái này Hắc Tú Tài nhất định là trong nhà người đều chết, đoán chừng là trên đường gặp bọn cướp, chịu không được cái này kích thích, mới sẽ như thế uể oải."
Tửu phường trong mọi người, không nhớ ra được cái này Hắc Tú Tài đến mua bao nhiêu lần rượu, giờ phút này nhìn đối phương cái kia chán chường bộ dáng, đều đang suy đoán cảm khái.
Cái này ầm ĩ nghị luận thanh âm, truyền vào thanh niên trong tai, hắn như không có nghe được, lung la lung lay đi tới tửu phường bàn quầy trước, đem bầu rượu trong tay phóng ở phía trên, thanh âm mang theo lười biếng, thì thào mở miệng.
"Chủ quán, đến một bình...Tiên Nhân Túy, các ngươi tại đây Tiên Nhân Túy...Là đồ tốt."
Tửu phường lão bản, là một cái lão nhân, lão nhân kia xuyên lấy một thân thanh sam, nhìn trước mắt cái này tinh thần sa sút thanh niên, thở dài, trầm giọng nói ra.
"Hắc Tú Tài, cuối năm cũng đã tới gần, đem ngươi tiền bạc giữ lại, tranh thủ thời gian ra đi về nhà ah."
"Nhà..."
Thanh niên run rẩy một cái chớp mắt vừa cười rồi, chỉ là nụ cười kia mang theo mờ mịt, càng có một tia thống khổ, hắn mãnh liệt từ trong lòng ngực lấy ra một bó to tiền bạc, vỗ vào trên mặt bàn.
"Chủ quán, ngươi khi dễ ta không có tiền sao!"
Tửu phường lão bản nhíu mày, lập tức thanh niên này không nhìn được nhân tâm tốt, có chút không vui, cầm qua tiền bạc, tràn đầy bầu rượu ném tới về sau, liền không hề để ý tới.
Thanh niên tiếp nhận bầu rượu, trong mắt lộ ra một vòng mê rượu chi ý, tranh thủ thời gian uống xong một ngụm lớn, trên mặt có chút ít khác thường hồng nhuận phơn phớt, trong mắt càng phát ra sương mù, có thể trên mặt lại lộ ra dáng tươi cười, lảo đảo hướng tửu phường bên ngoài đi đến.
Tửu phường trong mấy cái hài đồng, giờ phút này chơi đùa bên cạnh thanh niên, lập tức thanh niên như vậy một bộ dáng, đều vòng quanh hắn chơi đùa, khi thì đồng âm truyền ra, gọi Tửu Quỷ.
Thanh niên không để ý đến, đi ra tửu phường về sau, sắc trời bên ngoài đã tối, gió thu càng hàn, nhìn lại lúc, bốn phía ốc xá mọi nhà đều có ánh đèn, duy chỉ có trong lòng của hắn, một mảnh đen kịt.
Ở  khắc kia vô ý, cái này trong lòng màu đen cũng lan tràn hai mắt, một mảnh đục ngầu ở bên trong, thân ảnh của hắn dần dần lay động đi xa, cho đến đã đến một chỗ cũ nát miếu thờ trước, mới ngã xuống, dựa vào miếu thờ vách tường, cầm bầu rượu, một ngụm, một ngụm...
Gió thu càng lạnh lẽo, bốn phía tiếng gió cũng càng lớn, coi như nức nở nghẹn ngào chi âm, quanh quẩn tại bên tai, thổi đầy đất lá khô, tại mặt đất phát ra sàn sạt thanh âm, có như vậy một ít bị cuốn lên, đã rơi vào thanh niên trên người.
Thanh niên kinh ngạc nhìn xem đã rơi vào trên mu bàn tay lá khô, lá cây này...Đưa hắn mu bàn tay một chỗ thật nhỏ như là bị ngọn lửa tổn thương vết sẹo che đậy.
"Kakashi..." Thanh niên thấp giọng, nội tâm bi thương, tại thời khắc này lại hiện ra hiện, hắn chỉ có thể uống lấy rượu, dùng cái này Tiên Nhân Túy, đến lại để cho chính mình đắm chìm ở đằng kia say khướt trong mơ hồ, đắm chìm tại men say ở bên trong, tự hồ chỉ có như vậy... Mới có thể lại để cho hắn quên qua đi bi thương cùng với đối với tương lai mê mang.
Hắn, chính là Uchiha Obito.
Từng đã là điên cuồng, từng đã là vui cười, tựa hồ như cái này tiết trời đồng dạng. Mùa hè trôi qua, trời thu...Trong lúc bất tri bất giác, đã đã trở thành tất cả.
Cùng nhau biến mất, còn có nhà của hắn, theo toàn bộ Ninja thế giới sụp đổ, cái kia thiên băng địa liệt một tiếng vang thật lớn, là hắn mất đi ý thức trước, cuối cùng nghe được thanh âm.
Hết thảy hết thảy, tại hắn tại cái thế giới xa lạ này sau khi tỉnh dậy, cũng biến mất. . .
Nhà, không có.
Konoha, Kakashi...Naruto, Rin, tất cả...Cũng biến mất.
Cũng may, Osutsuki Kaguya tựa hồ cũng mất, chỉ là tại làm xong đây hết thảy về sau, Madara không có báo thù khuây khoả, có chỉ là trong lòng bi thương, đã hóa thành biển rộng, đưa hắn bao phủ ở bên trong.
Hắn cũng muốn tỉnh lại, thậm chí tại bị truyền tống đến nơi này phiến Tiên Vực về sau, hắn dùng mấy tháng thời gian, dùng chính mình có khả năng, dùng tu vi của mình, dùng thần trí của mình, chỉ mình hết thảy năng lực đi tìm.
Có thể hắn tìm được...Toàn bộ đều là thi thể, một lần lại một lần, cái kia nguyên một đám Ninja thế giới mọi người tại bị truyền tống ra đồng thời, bởi vì không chịu nổi mà tử vong thi thể, đã trở thành Obito ác mộng, đã trở thành hắn run rẩy nước mắt, đã trở thành lại để cho hắn đã mất đi hết thảy phấn chấn một kích...
Tìm mấy tháng, cái kia rất nhiều cỗ thi thể, có Chunin, thậm chí cũng có Jonin, cái này lại để cho Obito hỏng mất. Hắn không dám tìm nữa, không dám ở cái này tìm kiếm trong quá trình, suy nghĩ giống như chính mình có một ngày, chứng kiến Kakashi, chứng kiến Rin, chứng kiến Naruto, chứng kiến tất cả người quen, tử vong thân hình.
Madara vẫn lạc, Kaguya tính toán, Naruto nước mắt, thế giới sụp đổ, thậm chí cuối cùng nhất vô số cỗ thi thể... Lại để cho Obito, không chịu nổi rồi.
Cuối cùng, tại đây trong huyện thành nhỏ, tâm linh mỏi mệt không dậy nổi khí lực hắn, yên lặng sinh hoạt, sống mơ mơ màng màng...
Hắn vốn cũng không phải là như Osutsuki Kaguya như vậy dã tâm bừng bừng đại nhân vật, hắn chỉ là một tiểu nhân vật, chỉ là một cái muốn muốn khoái lạc tìm kiếm ái nhân...Uchiha Obito.
"Nếu như còn sống, các ngươi, tại nơi nào..." Obito trong miệng mơ hồ nỉ non lấy, hai mắt đắng chát nhắm nghiền, rơi vào giấc ngủ.