Đang tải...
 
Skip to main content

Bạch Tiểu Nhã

No title specified

TieuNha Chủ Nhật Tháng Bảy 26, 2026

Chương I – “Mùa Hè Không Tan” Góc nhìn: Tobirama nữ Thời điểm: Sau lễ tốt nghiệp cấp 3 Mùa hè năm ấy, ánh nắng rơi xuống sân trường Kakuroto như mật ong lỏng. Vàng óng, ngọt ngào, và dính mãi vào ký ức. Tôi đứng giữa sân, tay cầm bó hoa cẩm tú cầu mà Hashirama dúi vào tay tôi trước khi chạy đi chụp hình với giáo viên chủ nhiệm. “Tobi! Cười lên! Hôm nay là ngày vui mà!” Cô ấy hét lên, giọng vang như chuông bạc. Hashirama luôn như thế – rực rỡ, ồn ào, và không bao giờ để ai buồn quá lâu. Tôi nhìn theo bóng lưng cô ấy, váy trắng tung bay, mái tóc dài buộc nơ tím đậm. Ở một góc khác, Madara đang ngồi dưới gốc cây phượng, tay cầm cuốn sổ vẽ. Cô ấy không tham gia chụp hình, không cười, không nói. Chỉ vẽ. Tôi biết cô ấy đang vẽ sân trường, vẽ chúng tôi, vẽ những thứ cô ấy sợ sẽ biến mất. Izuna thì ngồi cạnh tôi, tay cầm chai nước, mắt nhìn lên trời. Cô ấy không nói gì, nhưng tôi biết trong lòng cô ấy đang nghĩ về tương lai. Izuna luôn là người trầm lặng nhất nhóm, nhưng cũng là người sâu sắc nhất. Chúng tôi là nhóm bạn thân từ cấp một. Không ai hiểu vì sao bốn đứa với bốn tính cách khác nhau lại gắn bó đến vậy. Hashirama – hướng ngoại, sôi nổi, luôn là người kết nối. Madara – trầm lặng, sâu sắc, ít nói nhưng luôn quan sát. Izuna – hướng nội, dịu dàng, như một bóng mát. Tôi – Tobirama – từng là đứa nghịch ngợm, hay bày trò, hay cười lớn. Chúng tôi học chung lớp, ngồi cùng bàn, ăn cùng nhau, cãi nhau, rồi lại làm hòa. Có lần tôi và Madara giận nhau cả tuần vì tôi lỡ xé bản vẽ của cô ấy. Hashirama phải viết thư tay giả danh “thần hòa giải” để ép hai đứa làm lành. Sân trường đầy tiếng cười, tiếng máy ảnh, tiếng gọi nhau í ới. Tôi thấy giáo viên chủ nhiệm khóc khi phát bằng cho từng đứa. Tôi thấy cô hiệu trưởng đỏ hoe mắt nhìn theo bóng lưng những đứa lớp 12.  Tôi thấy bạn lớp trưởng ôm chặt bạn lớp phó, nói gì đó mà tôi nghe không rõ. Tôi thấy Madara đứng dậy, bước về phía chúng tôi. Cô ấy không nói gì, chỉ đưa cho tôi một tờ giấy. “Gửi cậu. Bức cuối cùng.” Tôi mở ra. Là một bức vẽ – chúng tôi bốn đứa, đứng dưới gốc phượng, tay nắm tay, ánh mắt hướng về phía trước. “Tớ không giỏi nói lời chia tay. Nên vẽ thay.” Tôi cười. Nhưng trong lòng có gì đó nhói lên. Sau lễ tốt nghiệp, chúng tôi quyết định đi biển. Hashirama nói: “Phải có một nơi để khắc ký ức. Biển là nơi ký ức không bao giờ tan.” Chúng tôi thuê một căn nhà nhỏ gần bờ biển. Tối hôm đó, chúng tôi ngồi trên cát, nhìn trăng lên. Izuna nói: “Sau này… nếu một ngày tớ không còn, các cậu có nhớ tớ không?” Madara đáp: “Nếu cậu biến mất, tớ sẽ vẽ cậu mãi mãi.” Hashirama cười: “Nếu một ngày tớ chết, hãy rải tro tớ xuống biển. Tớ muốn được trôi đi.“ Tôi thì im lặng. Tôi không biết nói gì. Tôi chỉ biết… tôi không muốn mất ai cả. Chúng tôi hứa với nhau: Sẽ cùng nhau vào đại học Kakuroto. Sẽ cùng nhau thực hiện ước mơ. Sẽ không để ai bị bỏ lại. Hashirama muốn làm bác sĩ. Madara muốn làm họa sĩ. Izuna muốn làm nhà văn. Tôi muốn làm nhà nghiên cứu sinh học. Chúng tôi viết lời hứa lên vỏ sò, rồi ném xuống biển. Tôi thức dậy giữa đêm, thấy Madara đứng ngoài ban công, nhìn biển. Tôi bước ra. “Cậu không ngủ à?” Madara lắc đầu. “Tớ thích hơi thở lẫn trong gió biển, thích dẫm lên bờ cát ướt đẫm. Tro cốt vốn dĩ nên chìm vào lòng đại dương.” Tôi sững người. “Cậu có biết sau khi chết sẽ đi về đâu không? Nơi đó có ai sẽ yêu tớ không…?” Tôi không biết trả lời thế nào. Tôi chỉ ôm cô ấy. Mùa hè ấy, chúng tôi còn đủ đầy. Nhưng tôi không biết rằng… đó là lần cuối cùng chúng tôi cười cùng nhau. Tôi không biết rằng… lời nói của Madara đêm đó sẽ trở thành tiếng vọng từ đáy biển. Tôi không biết rằng… từng người sẽ rời đi, và cuối cùng chỉ còn lại tôi.

Chương II – “Những Lá Thư Đầu Thu” Góc nhìn: Izuna nữ   Thời điểm: Sau khi nhận thư nhập học Đại học Kakuroto Tiếng ve râm ran ngoài cửa sổ đã sớm không còn. Tôi ngồi trong phòng, tay run run mở phong bì màu trắng có in dấu của Trường Đại học Kakuroto. Bên trong là tờ giấy mỏng, nhưng nặng như cả thế giới. “Xin chúc mừng, bạn đã trúng tuyển thẳng vào Đại học Kakuroto…” Tôi đọc đi đọc lại câu chữ ấy, nhưng lòng không hề vui. Tôi biết mình nên mỉm cười, nên chạy ra khoe với bố mẹ, nên gọi điện cho Hashirama, Madara, Tobirama. Nhưng tôi chỉ ngồi yên, nhìn tờ giấy, như nhìn một bản án. Chúng tôi – bốn người – đã hứa sẽ cùng nhau vào Kakuroto. Hashirama muốn làm bác sĩ, Madara muốn làm họa sĩ, Tobirama muốn nghiên cứu sinh học, còn tôi… tôi chỉ muốn viết. Tôi không giỏi giao tiếp, không giỏi đứng trước đám đông. Tôi chỉ giỏi viết ra những điều mình không thể nói. Nhưng khi nhận được thư nhập học, tôi lại thấy sợ. Hashirama gọi điện ngay: “Izuna! Cậu nhận được chưa? Chúng ta cùng nhau vào Kakuroto rồi! Nhất định phải ăn mừng!” Giọng cô ấy rực rỡ như ánh nắng. Tôi nghe mà thấy tim mình nặng trĩu. Madara thì nhắn tin ngắn gọn: “Tớ nhận được rồi. Gặp nhau ở biển nhé.” Tobirama thì gọi video, cười toe toét: “Izuna! Nhìn này, tớ còn giữ nguyên phong bì chưa mở. Muốn mở cùng cậu cơ!” Tôi cười gượng. Nhưng trong lòng, tôi chỉ muốn tắt máy. Chúng tôi hẹn nhau ra biển để ăn mừng. Biển mùa hạ xanh ngắt, sóng vỗ rì rào. Hashirama mang theo pháo hoa, Tobirama mang theo loa bluetooth, Madara mang theo sketchbook, còn tôi mang theo một cuốn nhật ký. Chúng tôi ngồi trên cát, mở thư nhập học ra đọc lại. Hashirama hét lớn: “Chúng ta đã làm được! Kakuroto chờ chúng ta!” Tobirama nhảy lên, xoay vòng, cười như trẻ con. Madara thì chỉ vẽ, không nói gì. Tôi thì viết vào nhật ký: “Mình đã được nhận. Nhưng mình không biết có nên đi không.” Tôi sợ. Tôi sợ bước vào một thế giới mới, nơi có hàng ngàn sinh viên giỏi giang, nơi tôi sẽ bị lạc mất. Tôi sợ mình không đủ mạnh để tồn tại. Tôi sợ mình sẽ bị bỏ lại. Hashirama luôn tỏa sáng, Madara luôn sâu sắc, Tobirama luôn vui vẻ. Còn tôi… chỉ là một cái bóng. Tôi nhớ lại những lần đứng trước lớp, tim đập loạn, không nói được gì. Tôi nhớ những lần bị bạn bè trêu chọc vì quá im lặng. Tôi nhớ những lần chỉ biết viết ra giấy, rồi giấu đi. Đêm đó, chúng tôi ngồi quanh đống lửa nhỏ trên bãi biển. Hashirama nói về giấc mơ cứu người. Tobirama nói về giấc mơ nghiên cứu. Madara nói về giấc mơ vẽ tranh. Tôi im lặng. Madara nhìn tôi, hỏi: “Izuna, còn cậu? Giấc mơ của cậu là gì?” Tôi cúi đầu, thì thầm: “Tớ… chỉ muốn viết. Nhưng tớ sợ… không ai đọc.” Hashirama nắm tay tôi: “Chúng tớ sẽ đọc. Chúng tớ sẽ luôn ở bên cậu.” Tôi gật đầu. Nhưng trong lòng, tôi không tin. Tôi viết một lá thư trong nhật ký: “Nếu một ngày mình biến mất, xin hãy nhớ rằng mình đã từng muốn viết. Xin hãy nhớ rằng mình đã từng yêu các bạn. Xin hãy nhớ rằng mình đã từng tồn tại.” Tôi không đưa cho ai. Tôi chỉ gấp lại, giấu trong túi. Hashirama đốt pháo hoa. Ánh sáng rực rỡ trên bầu trời. Tobirama hét lên, cười vang. Madara ngẩng đầu, mắt sáng. Tôi nhìn pháo hoa, nhưng thấy nó giống như một lời chia tay. Rực rỡ, nhưng ngắn ngủi. Tôi nghĩ: “Có lẽ mình sẽ không đi Kakuroto. Có lẽ mình sẽ biến mất trước khi kịp bước vào cổng trường.” Ngày nhận thư nhập học, mọi người đều vui. Chỉ có tôi – Izuna – thấy sợ. Tôi biết mình không thuộc về thế giới ấy. Tôi biết mình sẽ không đi xa. Nhưng tôi không nói. Tôi chỉ cười, chỉ viết, chỉ giấu đi.

Chương III – “Ngày đầu tiên” Góc nhìn: Madara nữ   Thời điểm: Hồi ức – ngày nhập học cấp một Tôi nhớ rất rõ buổi sáng hôm ấy. Trời tháng chín, nắng vàng nhạt, gió thổi qua những tán cây phượng vĩ trước cổng trường tiểu học Kakuroto. Tôi nắm chặt tay mẹ, bước từng bước nhỏ vào sân trường. Tiếng trẻ con cười nói vang khắp nơi. Những chiếc cặp mới, những đôi giày trắng tinh, những khuôn mặt háo hức. Tôi thì khác. Tôi không háo hức, không cười, không nói. Tôi chỉ im lặng, mắt nhìn xuống đất, tay siết chặt quai cặp. Mẹ cúi xuống, thì thầm: “Madara, con sẽ ổn thôi. Con sẽ có bạn.” Tôi không trả lời. Tôi không tin. Phòng học rộng, bàn ghế gỗ xếp ngay ngắn. Trên bảng đen, cô giáo viết dòng chữ: “Chào mừng các em đến với lớp 1A.” Tôi ngồi ở bàn cuối, cạnh cửa sổ. Ánh nắng chiếu vào, hắt lên trang vở trắng. Tôi mở bút chì, viết tên mình: Madara. Xung quanh, lũ trẻ ríu rít làm quen. Tôi nghe tiếng cười, tiếng gọi nhau, tiếng khoe bút mới. Tôi không tham gia. Tôi chỉ nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi có cây phượng đang rụng lá. Đột nhiên, một giọng nói vang lên ngay bên cạnh: “Chào cậu! Tớ là Hashirama!” Tôi quay lại. Một cô bé tóc dài, buộc nơ tím, mắt sáng như nắng. Cô ấy cười rạng rỡ, chìa tay ra. Tôi nhìn bàn tay ấy, rồi nhìn khuôn mặt ấy. Tôi không biết phải làm gì. Tôi chỉ gật đầu, không bắt tay. Hashirama không giận. Cô ấy cười lớn hơn: “Không sao! Tớ sẽ ngồi cạnh cậu nhé!” Và thế là, từ ngày đầu tiên, ánh sáng ấy đã bước vào bóng tối của tôi. Giờ ra chơi, tôi ngồi một mình ở góc sân. Hashirama chạy đi chơi cầu lông với mấy bạn khác. Tôi nhìn xuống đất, vẽ bằng que gỗ. Một bóng người xuất hiện trước mặt tôi. Một cô bé tóc ngắn, mắt sáng, cười toe toét: “Cậu đang vẽ gì thế? Cho tớ xem với!” Tôi không trả lời. Cô bé ngồi xuống, lấy que gỗ khác, bắt đầu vẽ cạnh tôi. Vẽ một con mèo. Rồi cười vang: “Đây là mèo Tobirama! Nó sẽ chơi với mèo Madara của cậu!” Tôi nhìn con mèo nguệch ngoạc ấy, rồi nhìn nụ cười ấy. Lần đầu tiên, tôi thấy mình muốn cười. Buổi chiều, khi tan học, tôi đứng trước cổng, chờ mẹ. Một cô bé khác đứng cạnh tôi, ôm cặp trước ngực, mắt nhìn xuống đất. Cô ấy khẽ nói: “Cậu… cũng không thích nói chuyện nhiều à?” Tôi ngạc nhiên. Tôi gật đầu. Cô ấy mỉm cười nhẹ: “Tớ là Izuna. Nếu cậu không thích nói, thì chúng ta có thể im lặng cùng nhau.” Và thế là, tôi có một người bạn – không cần lời nói, chỉ cần sự hiện diện. Ngày đầu tiên, tôi đã gặp cả ba người: Hashirama – ánh sáng, Tobirama – tiếng cười, Izuna – bóng mát. Chúng tôi không hẹn, nhưng tự nhiên gắn kết. Hashirama kéo tôi vào trò chơi, Tobirama khiến tôi bật cười, Izuna khiến tôi thấy bình yên. Tôi – Madara – vốn trầm lặng, vốn không tin vào tình bạn. Nhưng từ ngày ấy, tôi bắt đầu tin. Giờ đây, khi nằm trong phòng ký túc xá đại học của chúng tôi về đêm khi mọi người đã ngủ, tôi nhớ lại ngày đầu tiên ấy. Tôi nhớ ánh sáng của Hashirama, tiếng cười của Tobirama, bóng mát của Izuna. Tôi nhớ bàn tay Hashirama chìa ra, nụ cười Tobirama, ánh mắt Izuna. Tôi nhớ mình đã gật đầu, đã im lặng, nhưng trong lòng đã mở ra một cánh cửa. Nếu ngày ấy tôi không gặp họ, có lẽ tôi sẽ mãi là một cái bóng. Nhưng tôi đã gặp. Và từ đó, tôi có bạn. Tôi không biết. Tôi chỉ biết… ký ức ấy là đẹp nhất. Ngày đầu nhập học cấp một – ngày tôi gặp Hashirama, Tobirama, Izuna. Ngày tôi bắt đầu tin vào tình bạn. Ngày tôi bước ra khỏi bóng tối. Nhưng cũng là ngày gieo mầm cho nỗi đau sau này. Bởi càng gắn bó, càng mất mát.

Chương IV – “Mệnh Trung Chú Định” Góc nhìn: Izuna nữ   Thời điểm: Sau khi vào đại học Kakuroto, ngày định mệnh Tôi thức dậy như mọi ngày. Ánh nắng xuyên qua rèm cửa, chiếu lên bàn học đầy sách vở. Tôi đã quen với nhịp sống đại học – lớp học, bài tập, những buổi thảo luận. Nhưng hôm nay, tôi thấy lòng nặng trĩu. Có lẽ vì đêm qua tôi mơ. Trong giấc mơ, tôi thấy mình đứng trên bờ biển, nhìn sóng cuốn đi từng vỏ sò có khắc lời hứa của chúng tôi. Tôi nghe tiếng Hashirama cười, tiếng Tobirama gọi, tiếng Madara im lặng. Nhưng khi tôi quay lại, không ai còn ở đó. Tôi rùng mình. Tôi biết đó chỉ là mơ. Nhưng cảm giác mất mát vẫn bám lấy tôi. Chúng tôi vẫn giữ liên lạc. Hashirama bận rộn với những buổi thực tập y khoa. Tobirama thì lao vào phòng thí nghiệm. Madara thì vẽ, vẽ không ngừng. Còn tôi… tôi viết. Tôi viết những câu chuyện nhỏ, những bài thơ ngắn, nhưng không ai đọc. Tôi gửi cho tạp chí trường, nhưng không ai phản hồi. Tôi đăng lên diễn đàn, nhưng không ai bình luận. Tôi bắt đầu tự hỏi: “Mình có thật sự tồn tại không?” Chiều hôm đó, tôi có lớp học thêm. Tôi đi bộ về nhà, qua con đường quen thuộc. Trời âm u, mây đen kéo đến. Tôi ôm cặp trước ngực, bước nhanh hơn. Đến ngã tư, tôi dừng lại. Đèn đỏ. Tôi nhìn sang bên kia đường, thấy một nhóm học sinh cười nói. Tôi thấy một bà cụ bán hoa. Tôi thấy một chiếc xe tải đang lao tới. Đèn xanh. Tôi bước xuống. Tiếng còi xe vang lên. Tôi quay đầu. Ánh sáng đèn xe chói lòa. Thời gian như ngừng lại. Trong khoảnh khắc ấy, tôi nghĩ đến bạn bè. Tôi nghĩ đến Hashirama, Tobirama, Madara. Tôi nghĩ đến những ngày chúng tôi ngồi trên bãi biển, viết lời hứa lên vỏ sò. Tôi nghĩ: “Mình chưa kịp nói lời tạm biệt.” Chiếc xe lao tới. Tôi không kịp tránh. Tôi cảm thấy cơ thể mình bị hất văng, rơi xuống mặt đường. Âm thanh hỗn loạn – tiếng hét, tiếng phanh, tiếng người chạy tới. Trong khoảnh khắc ấy, tôi không thấy đau. Tôi chỉ thấy lạnh. Tôi lờ mờ thấy Tobirama hốt hoảng chạy tới, tóc rối nùi, quần áo lấm lem qua ánh nhìn ngày càng mờ đi. Hình như cậu ấy ôm tôi rất chặt, hình như cậu ấy khóc rất nhiều. Nhưng tôi đã không còn thấy được nữa Khi nằm trên mặt đường, tôi nhớ lại ngày đầu tiên gặp Madara. Cô ấy im lặng, nhưng ánh mắt sâu thẳm. Tôi nhớ Hashirama, nụ cười rực rỡ. Tôi nhớ Tobirama, tiếng cười vang. Tôi nhớ chúng tôi đã hứa sẽ không bỏ rơi nhau. Nhưng giờ đây, tôi là người đầu tiên rời đi. Trong khoảnh khắc cuối cùng, tôi không sợ. Tôi chỉ mong chờ. Tôi mong chờ được gặp lại họ – không phải trong thế giới này, mà ở một nơi khác. Tôi nghĩ: “Nếu chết đi, mình sẽ được trở về với họ. Mình sẽ không còn cô đơn nữa.” Ngày hôm ấy, tôi  đã rời đi. Không lời tạm biệt, không kịp nói yêu thương. Chỉ còn lại tiếng biển vang vọng trong lòng. Và từ đó, nhóm bạn bốn người chỉ còn ba. Nhưng tôi biết… rồi sẽ đến ngày họ tìm tôi.

Chương V – “Nhược Hải” Góc nhìn: Madara nữ   Thời điểm: Ba ngày sau khi tốt nghiệp đại học Kakuroto Ba ngày sau lễ tốt nghiệp, tôi thức dậy trong căn phòng trọ nhỏ, ánh nắng xuyên qua rèm cửa nhưng không mang lại chút ấm áp nào. Tấm bằng tốt nghiệp vẫn nằm trên bàn, chưa một lần tôi mở ra. Tôi biết mình đã hoàn thành, nhưng không thấy tự hào. Tôi chỉ thấy… mệt. Izuna đã rời đi. Hashirama bận rộn với bệnh viện. Tobirama lao vào phòng thí nghiệm. Tôi – Madara – chỉ còn lại một mình. Tôi bước ra khỏi nhà, hướng về biển Kakuroto. Sóng vỗ đều, gió mang theo mùi muối. Tôi tháo giày, để chân trần chạm vào cát ướt. Tôi nhắm mắt, thì thầm: “Tớ thích hơi thở hòa cùng gió biển, thích dẫm chân lên bờ cát ướt.” Những lời ấy không phải mới. Tôi đã từng nói với Tobirama, đã từng viết trong nhật ký. Nhưng hôm nay, chúng vang lên khác. Chúng như một lời từ biệt. Sau khi Izuna rời đi, tôi không còn tìm thấy lý do. Tôi vẽ, nhưng tranh chỉ toàn màu xám. Tôi viết, nhưng chữ chỉ toàn tuyệt vọng. Tôi nhìn quanh, nhưng không thấy ai. Tôi nghĩ: “Sau khi chết sẽ đi về đâu? Có ai yêu tớ không?” Câu hỏi ấy vang vọng trong đầu, như tiếng sóng không ngừng. Tôi bước ra mép nước, sóng vỗ vào tà váy trắng. Trăng lên, ánh sáng bạc loang lổ trên mặt biển. Tôi ngẩng đầu, nhìn trời, rồi nhìn xuống. Tôi nghĩ đến Izuna. Tôi nghĩ đến Hashirama. Tôi nghĩ đến Tobirama. Tôi nghĩ đến những ngày chúng tôi ngồi trên bãi biển, viết lời hứa lên vỏ sò. Tôi thì thầm: “Tro cốt vốn dĩ nên chìm vào lòng đại dương.” Tôi hít một hơi dài. Tôi bước thêm một bước. Rồi một bước nữa. Sóng cuốn lấy chân tôi. Tôi nhắm mắt. Và tôi thả mình vào sóng biển đêm. Nước lạnh buốt ôm lấy cơ thể. Tôi chìm xuống, tóc tung bay, tay buông thõng. Tôi mở mắt, nhìn thấy ánh trăng bạc xuyên qua mặt nước, loang lổ, mờ dần. Tôi nghe tiếng biển thì thầm: “Người hỏi ta sau chết sẽ đi về đâu? Nơi đó có ai yêu người không?” Trong khoảnh khắc cuối cùng, tôi không sợ. Tôi chỉ mong chờ. Tôi mong chờ được gặp lại Izuna. Tôi mong chờ được trở về với nhóm bạn. Tôi mong chờ một nơi không còn cô đơn. Ngày định mệnh ấy, tôi đã vĩnh viễn ở lại trong đáy biển. Không lời tạm biệt, không kịp nói yêu thương. Chỉ còn lại tiếng biển vang vọng trong lòng. Và từ đó, nhóm bạn bốn người chỉ còn hai. Nhưng tôi biết… rồi sẽ đến ngày họ tìm tôi.

Chương VI – “Lạc Hạ Nhật Quang” Góc nhìn: Hashirama nữ Thời điểm: Trong bệnh viện, trước khi qua đời vì Enterovirus D68 Ánh sáng trắng hắt xuống từ trần nhà bệnh viện. Tôi nằm trên giường, tay cắm kim truyền dịch, hơi thở nặng nề. Bác sĩ nói với tôi rằng tình trạng đã xấu đi, rằng tôi chỉ còn ít thời gian. Tôi nghe, nhưng không sợ. Tôi đã từng hứa với nhóm bạn rằng mình sẽ trở thành bác sĩ, sẽ cứu người, sẽ mang ánh sáng đến cho thế giới. Nhưng giờ đây, tôi lại nằm đây, không thể cứu chính mình. Izuna đã rời đi. Madara đã chìm xuống biển. Tobirama vẫn còn, nhưng tôi biết cô ấy đang dần biến thành một cái bóng. Tôi nhớ những ngày chúng tôi ngồi trên bãi biển, viết lời hứa lên vỏ sò. Tôi nhớ tiếng cười của Tobirama, ánh mắt trầm lặng của Madara, sự dịu dàng của Izuna. Tôi nhớ mình đã nói: “Nếu một ngày tớ chết, hãy rải tro tớ xuống biển. Tớ muốn được trôi đi.” Giờ đây, lời nói ấy sắp thành sự thật. Cơ thể tôi yếu dần. Tôi không còn sức để ngồi dậy. Tôi nhìn ra cửa sổ, thấy bầu trời xanh, thấy ánh nắng rơi xuống. Tôi nghĩ: “Đây có lẽ là lần cuối cùng mình thấy ánh sáng.” Tôi nghe tiếng bác sĩ nói với bố mẹ, giọng nhỏ nhưng tôi vẫn nghe: “Cô ấy chỉ còn khoảng một ngày.” Tôi nhắm mắt. Tôi không khóc. Tôi chỉ thấy bình yên. Đêm xuống, tôi mơ. Trong giấc mơ, tôi thấy chúng tôi bốn người lại ngồi trên bãi biển. Izuna cười nhẹ, Madara im lặng, Tobirama nghịch cát, còn tôi thì hát. Tôi nghe ẩn ẩn tiếng biển thì thầm: “Người thích hơi thở lẫn trong gió biển… Người hỏi ta sau chết sẽ đi về đâu? Nơi đó có ai yêu người không?” Tôi muốn trả lời: “Có. Ở đó có bạn bè mình.” Ngày hôm sau, tôi tỉnh dậy, nhưng cơ thể không còn sức. Tôi biết đây là buổi sáng cuối cùng. Tôi nhìn bố mẹ, thấy họ khóc. Tôi muốn nói: “Đừng khóc. Con sẽ ổn.” Nhưng tôi không thể. Tôi nghĩ đến Tobirama. Tôi muốn nhắn nhủ: “Đừng sống như cái bóng. Hãy sống cho cả chúng ta.” Nhưng tôi không thể. Chiều hôm đó, hơi thở tôi ngắn dần. Tôi nhìn ra cửa sổ, thấy ánh nắng cuối cùng. Tôi nghĩ: “Đây là ánh sáng cuối cùng của mình.” Tôi nhắm mắt. Tôi buông tay. Trong khoảnh khắc ấy, tôi không thấy sợ. Tôi chỉ thấy mong chờ. Tôi mong chờ được gặp lại Izuna, được gặp lại Madara, được ngồi bên Tobirama một lần nữa. Hai mươi bốn giờ cuối cùng – tôi đã buông tay. Tôi – Hashirama – đã rời đi. Không còn ánh sáng, không còn tiếng cười. Chỉ còn lại tiếng biển vang vọng: “Sau khi chết sẽ đi về đâu? Nơi đó có ai yêu người không?” Tôi biết câu trả lời. Ở đó, có bạn bè tôi.

Chương VII – “Diệp Thảo Khôi Lỗi” Góc nhìn: Tobirama nữ Thời điểm: Sau khi rải tro cốt Hashirama xuống biển Sóng biển hôm nay hiền hòa, nhưng trong lòng tôi là bão tố. Tôi đứng trên bờ cát, tay run run cầm chiếc bình tro cốt. Hashirama đã rời đi. Người bạn rực rỡ nhất, ánh sáng của chúng tôi, giờ chỉ còn lại tro bụi. Tôi mở nắp, để gió cuốn từng hạt tro bay ra, hòa vào sóng. Ánh trăng chiếu xuống, làm tro bụi lấp lánh như sao rơi. Tôi nghe tiếng biển thì thầm: “Tro cốt vốn dĩ nên chìm vào lòng đại dương.” Tôi nhớ lời Hashirama đã nói. Giờ đây, nó thành sự thật. Tôi trở về nhà trong im lặng. Căn nhà nhỏ tối om, chỉ có tiếng đồng hồ tích tắc. Tôi đặt chiếc bình rỗng lên bàn, nhìn nó như nhìn một minh chứng cho sự mất mát. Izuna đã rời đi. Madara đã nhảy xuống biển. Hashirama đã buông tay trong bệnh viện. Chỉ còn lại tôi. Tôi từng là đứa nghịch ngợm, hay cười, hay bày trò. Nhưng giờ đây, tôi chỉ là một con cũ kỹ khôi lỗi. Từ ngày Izuna mất, tôi đã thay đổi. Từ ngày Madara rời đi, tôi đã biến dạng. Từ ngày Hashirama buông tay, tôi đã không còn là chính mình. Tôi sống như một con rối. Tôi thực hiện những ước mơ của họ – Izuna muốn viết, tôi viết. Madara muốn vẽ, tôi vẽ. Hashirama muốn cứu người, tôi học y khoa. Tôi làm tất cả, nhưng không phải cho tôi. Giờ đây, tôi đã hoàn thành. Tôi đã thực hiện hết. Nhưng tôi không biết mình là ai nữa. Đêm xuống. Tôi ngồi trong phòng, nhìn ra cửa sổ. Ánh trăng chiếu vào, lạnh lẽo. Tôi nghe tiếng bố mẹ cãi nhau ngoài phòng khách. Họ giận dữ, họ thất vọng, họ ghét bỏ, họ không hiểu. Tôi không phản ứng. Tôi không còn sức để phản ứng. Tôi chỉ ngồi yên, như một cái vô hồn khôi lỗi. Trong đầu tôi huyễn ảo biển thanh âm: “Người thích hơi thở lẫn trong gió biển… Người hỏi ta sau chết sẽ đi về đâu? Nơi đó có ai yêu người không?” Tôi nghĩ: “Có. Ở đó có Izuna, có Madara, có Hashirama. Ở đó có thân nhân thật sự của tôi.” Ngày hôm đó, bố mẹ trong cơn giận dữ đã đẩy tôi ra ban công. Tôi không phản kháng. Tôi không hét. Tôi không níu. Tôi rơi từ tầng bảy xuống. Thời gian như ngừng lại. Tôi thấy ánh trăng, thấy biển, thấy bạn bè. Trong đáy mắt tôi, không có sợ hãi. Chỉ có mong chờ. Tôi mong chờ được gặp lại Izuna, được gặp lại Madara, được gặp lại Hashirama. Tôi mong chờ được ngồi bên họ, cười, khóc, sống lại những ngày xưa. Tôi nghĩ: “Chỉ cần chết đi, mình sẽ được trở về.” Khoảnh khắc cuối cùng tôi đã biến hóa hoàn toàn. Từ một cô gái vui vẻ, thành một khôi lỗi, rồi thành một linh hồn mong chờ. Tôi cứ thế buông xuôi. Nhóm bạn bốn người giờ đã đoàn tụ. Và tiếng biển : “Sau khi chết sẽ đi về đâu? Nơi đó có ai yêu người không?” Tôi biết câu trả lời. Ở đó, có họ.