Đang tải...
 
Skip to main content

Ngẫu nhiên

Để làm mới nội dung ngẫu nhiên
  • Điện thoại : bấm Refresh
  • Máy tính : bấm F5


Bài viết này còn sơ khai.

Có rất nhiều tài nguyên tham khảo ở đây - chúng được đóng góp bởi cộng đồng. Khi bạn học, chúng tôi mời bạn quay lại và cập nhật các trang này - chia sẻ những gì bạn đã học được.


Hãy giúp "Trăm triệu thầy, trăm triệu trò" hoàn chỉnh nội dung để những người khác có thể hưởng lợi từ nó trong tương lai.

Tìm hiểu cách Đóng Góp


Bên dưới là "nội dung thô" phục vụ tìm kiếm

- Bấm Ctrl + F : nhập từ khoá (tìm trên trang hiện tại).
- Nhập trực tiếp vào ô tìm kiếm trên cùng (tìm trên toàn bộ website).

"nội dung thô" được tạo tự động, giúp bạn "tìm kiếm" dễ hơn bằng cách gõ "từ khóa". Nó sẽ tồn tại đến khi Ai đó học và giúp hoàn chỉnh nội dung.



00:00
Dạ con chào thầy ạ. Vâng chào Thu Hằng. À thầy rất vui hôm nay gặp lại Thu Hằng
và trao đổi với Thu Hằng về những cái đề tài mà Thu Hằng gọi là không giới hạn.
Mình sẽ khám phá nó là cái gì. Thầy à không quên con là người đã sang
lập radio ket và hiện thời vẫn đang quản
lý một cái hệ thống mà nó trở thành càng ngày
càng năng động, càng hiệu quả và đem lại
nhiều giá trị dạ cho cộng đồng. Chúng ta
vẫn biết rằng là những cộng đồng chờ đợi chúng ta những cái giá trị tri thức,
những cái giá trị đạo đức. Hôm nay chúng ta sẽ cùng nhau đào sâu một cái đề tài

00:01
rất xứng đáng để lựa chọn bởi vì nó sẽ chạm tới a một cái thế hệ mà thầy đã
từng qua. Dạ thưa thầy là khi mà nghe đến cụm từ
không giới hạn thì điều đầu tiên thầy nghĩ tới là gì ạ?
Ôi thầy nói chắc các bạn không tin đâu nhưng mà cuộc đời của thầy là một cuộc
đời không giới hạn. Chẳng phải là mình lên cao lên hay là đi đâu xa đâu. Nhưng
mà chỉ có cái tinh thần không giới hạn nó mới đem lại cho mình cái động lực, nó
mới đem lại cho mình cái nhiệt tình. Chứ
nếu mà mình biết trước rằng là mình à tự giới hạn mình trong một cái không gian
nào đó đó thì cái lúc đó cái cái động lực của mình nó sẽ nó sẽ thấp thỏm và nó
sẽ không có thể hiện được hoàn toàn. Dạ. Thế cho nên là cho dù chúng ta không đi
đâu xa nhưng mà chúng ta vẫn phải định nghĩa cuộc sống như là một cái cuộc
phiêu lưu không giới hạn. Dạ thưa thầy, nếu mà để thầy định nghĩa về sự không
giới hạn thì đấy sẽ là điều gì ạ? Không giới hạn có nghĩa

00:02
rằng trước nhất chúng ta tìm sâu vào trong con người của chúng ta những cái
điều mà chúng ta tưởng rằng là chúng ta đã biết. Thật ra chúng ta không hiểu
mình. Đức Phật đã mất cả một cuộc đời để tìm
hiểu chính bản thân. Dạ. Để để tu cái bản thân của mình và giúp cho người khác
hiểu cái bản thân. Thật sự ra cái người Pháp nó gọi
là pti tức là cái nhỏ li vô cùng thì cái nhỏ liti vô cùng đó mới là cái không
giới hạn. Dạ. Chứ còn cái giới hạn bề ngoài thì nó là cái vũ trụ bao la đó thì
ai cũng biết. Ừ. Ừ. Dạ. Thế nhưng mà cái
vũ trụ bên trong là một cái vũ trụ không
giới hạn mà mình càng ngày càng phải tìm hiểu chính bản thân thì lúc đó đó mình
mới khám phá ra cái ý nghĩa của cuộc sống. Dạ. Ý nghĩa của cuộc sống không
phải là chinh phục bên ngoài này mà trước hết là chinh phục cái a cái vô

00:03
cùng nhỏ ly ti càng ngày càng nhỏ nhưng mà nó tạo nên cái động lực của mình, nó
tạo nên cái cá tính của mình, nó tạo nên những
cái sự à ừ ước mong của mình. Thưa thầy là điều thầy nói khiến cho con nhớ đến
một câu nói đó là một giọt nước không thể hình thành nên những đại dương bao
la nhưng mà một đại dương bao la thì được hình thành từ những giọt nước vô
cùng nhỏ bé ạ. Vâng. Dạ. Đúng rồi. Mà những cái giọt nước nó cái điều lạ là
thế này. Thật ra những giọt nước mà ban đầu nguyên thủy nó đều giống nhau. Dạ.
Cái gì nó làm cho chúng ta khác nhau thì
cái này chúng ta cũng lại khám phá trong cái cuộc trao đổi này đi. Dạ vâng
ạ. Con thưa thầy ạ. trong suốt cuộc đời của thầy ạ. Thầy có thể kể cho con nghe
về những cái câu chuyện mà thầy đã biến những điều tưởng chừng như là không thể
trở thành có thể không ạ? Ôi thật sự ra đó thì cái đoạn giai đoạn đầu cuộc sống
của mình thì nó là cái giai đoạn vui chơi

00:04
thôi. Nói thiệt tình nhá. Dạ. Thầy chưa bao giờ coi sự học là một cái điều quan
trọng. Đúng hơn là thầy không bao giờ coi cái sự học ở nhà trường là cái gì quan
trọng. Dạ. Thế nhưng mà đến khi mà mình bắt đầu
à sống ngoài đời, sống ngoài xã hội thì lúc đó mình mới thấy rằng là cái con
người được trang bị một cách rất là tuyệt vời. Ngay khi mà mình à quan sát
những cái sinh vật trên cái thế gian này thì mình thấy rằng là vũ trụ thực sự là
tuyệt vời. Bởi vì rằng là bất cứ một sinh vật nào trong đó có loài người đều
được trang bị đầy đủ để mà đối mặt với tất cả những cái gì có thể xảy ra trong
cuộc sống. Thế nhưng mà cái điều rất là đáng ngạc nhiên là đi từng giai đoạn thì
chúng ta có những cái giai đoạn chúng ta
chỉ sử dụng cái này mà không sử dụng cái nọ. Dạ.
Và mãi đến khi chúng ta trưởng thành thì

00:05
chúng ta mới phải sử dụng hầu hết tất cả những cái chức năng mà chúng ta được
trang bị lúc chúng ta sinh ra. Dạ. Thế thì thầy có thể nói thế này một cách tóm
tắt thôi. Rồi chúng ta sẽ đi vào từng giai đoạn một. Tóm tắt
thì ngay lúc cái thái độ mà sơ sinh của mình là mình đã tìm được hạnh phúc hay
không. Có những người sinh ra mình biết ngay
rằng sẽ không bao giờ nó tìm ra hạnh phúc cả. Nó nhăn nhó, khó tính, không có
hòa nhập với bất cứ ai. Thái độ kiêu căng nó có ngay từ cái lúc
à vài tháng, vài tu, vài tuổi thì mình rất thương những người đó. Dạ. là tại vì
rằng là ngược lại nó có những cái người vui vẻ, hòa nhã, hoạt bát, hiếu kỳ, cầu
thị đi đến đâu là làm bạn đến đó. Thì mình bảo rằng là những cái người này là
những người thật sự may mắn. Dạ. Thế thì ngay cái nguyên thủy đó là mình đã thấy

00:06
là như thế. Thế thì riêng thầy đó nếu mà hỏi về cá nhân thầy thì thầy chỉ là một
đứa vui chơi thôi. Vui chơi là gì? Vui chơi là khám phá bản cái cơ thể của mình.
Thầy hồi còn trẻ thầy rất thích khám phá cái cơ thể của thầy. Thứ nhất là thể
thao. Wow. À thầy chơi rất nhiều bộ môn mà chính vì vậy cho nên là cái cơ thể
của thầy, cái xương khớp của thầy à nó đã mang nặng những cái vết thương của
tuổi trẻ. Mình gần như là đã què hai lần, mình đã gãy xương nhiều lần, mình
đã bị sưng bắp, sưng đầu gối, sưng củi trỏ, cổ quẹo rồi tất cả những thứ đó là
bị hết cả rồi. Dạ. Đấy. Thế rồi à mình cũng là một đứa trẻ rất yêu thích tình
yêu. Dạ. Ừ. Thầy là một đứa rất yêu thích tình yêu và có thể nói rằng là hồi
tuổi trẻ thì mà cô nào xinh xắn thì là thế nào mình cũng phải có đôi lời duyên

00:07
dáng với cô ấy một tí. Đấy. Và khi mà thầy đi du học đó thì
thật sự ra đó thầy đã đi vào một cái môi trường mà nó có cái a ừ cái tự do yêu
đương. Dạ. Thầy cũng đã hưởng khá nhiều. Thầy chả chả giấu do làm gì. Dạ. Đấy,
tại vì trước cái màn hình thì chúng ta nên nói sự thật và thầy cũng khuyến
khích các bạn chút nữa mình sẽ nói lại cái vật đề tài này. Đấy, rồi xong rồi
thì thầy sang đến cái thời kỳ mà vẫn tìm hiểu cái cơ thể của mình. Mình làm việc
ban đêm, mình làm việc được bao nhiêu đêm. Dạ. À mình thương thuyết được bao
nhiêu ngày liên tiếp và không cần ăn, không cần uống. Cái đó nó cũng là một sự
thử thách cho cơ thể. Dạ. Rồi mình đã có lần mình cũng gần chết
đuối thì mình phản ứng như thế nào cho dưới nước? Dạ. À thì mình thấy rằng là
cái cơ thể con người thật là tuyệt vời. Dạ. Nhưng mà cái cơ thể không ấy thì nó
có tuyệt vời chăng nữa nó cũng cần cái trí trí tuệ. Dạ. Bởi vì cái người mà

00:08
không có trí tuệ đó thì nếu mà thầy mà không có một chút trí tuệ cái hôm đó thì
có lẽ thầy chết đuối rồi. Dạ. Tại vì cái
cơ thể nó mệt, nó mệt quá rồi. Thế nhưng
mà mình lúc đó vẫn còn quan sát, vẫn còn
xem là có cái gì để để bám vào, vẫn phải xem xem rỗ nào để nó nông hơn cái chỗ
sâu thì lúc đó là cái trí tuệ đó nó đi vào trong
cái tư duy của mình và mình đã tự cứu sống. Đúng hơn là cái may mắn. Thế thì
nói thật tình mình ở cái tuổi trẻ đó là mình lúc may mắn mình không biết mình
may mắn. Dạ. đến khi trưởng thành rồi ấ thì lúc may mắn mình mình mới biết là
mình may mắn. Cái điều này là một cái điều mà rất là kỳ lạ. Thế thành ra là
thầy rất thương các em nào mà chẳng hạn như khi trẻ rất may mắn mà không biết là
mình may mắn th và thấy mình đau khổ là mà không hiểu rằng là mình đang may mắn
hơn tất cả mọi người. Dạ. Đấy. Bây giờ thầ chẳng nói gì. Thầy mới đi

00:09
đ từ Đồng Tháp về. Dạ. Thầy thấy a miền Tây thật quá tuyệt vời mà thầy có nói
với các bạn Đồng Tháp rằng các bạn có biết rằng là cả thế giới này người nào
cũng chỉ mơ có một cái vùng quê của mình giống như Đồng Tháp. Các bạn có biết
không? Các bạn ấy giật mình. Các bạn ấy giật mình. Các bạn ấy
bảo rằng là thầy ơi ngập mặn. Thầy ơi ơ xếu nó không về. Thầy
ơi thầy bảo rằng là ơi các em ơi các em ơi những vùng khác á là sa mạc á không
có một giọt nước từ 50 năm nayấy rồi đấy mà nó chỉ có sa mạc thôi tức là cát từ
từ đầu đến dân cát từ từ trước đến sau là chỉ có thế thôi chứ nó không có gì cả
thế mà ngay những cái nước mà ngay bên cạnh thầy có so sánh với Singapore à em
có biết rằng là chẳng hạn như là Singapore đó thì nó to bằng à cái diện

00:10
tích nó bằng 1/4 tư Đồng Đồng Tháp. Dạ. Và bây giờ nếu mình hỏi bọn Singapore nó
giàu như thế nhá. Nó đương bây giờ là nó làm quốc gia giàu thứ hai thứ ba thế
giới. Mình hỏi rằng là người Singapore nếu mà cho mày à đổi với Đồng Tháp á thì
mày có đổi không? Trong khi Đồng Tháp chúng tao đó thì nó chất phác hơn. Dạ.
Nó không nghèo đâu nhưng mà nó chất phác hơn. Dạ. Singapore nó sẽ
đổi. Tại vì rằng là không cái gì bằng một cái vùng mà phì nhiêu. Có mưa, có
biển, có cái nước mặn, nước ngọt, có sông, có cá, có tất i giời ơi. Đồng Tháp
một bữa cơm mà không thể nào mà tìm được một con tôm nhỏ. Tại vì con tôm nào mà
trên bàn nó ăn nó nó cũng to bằng cái ba
cái ngón tay. Tại vì rằng là ở Đồng Tháp nó chỉ có tôm to thế đó thôi, nó không
có tôm nhỏ. Thì mình mới thấy rằng là cũng có một vài bạn ở Đồng Tháp không
hiểu được là mình đang ở trên cái miền đất đẹp nhất, trù phú nhất thế giới. Ừ.

00:11
Dạ. Đấy. Thế nhưng vẫn than thì cái đó đó là tức là không hiểu được là mình may
mắn. Dạ. Đấy. Nói mày may mắn là như thế. Nhưng mà thầy nhường lời cho cho
Hằng. Thưa thầy là vừa nãy thầy có nói rằng là khi mà còn trẻ mình may mắn mà
mình không biết mình may mắn. Vậy làm sao mà khi mà còn trẻ mà mình may mắn mà
mình biết là mình đang rất là may mắn và mình biết cách để
mình sử dụng cái may mắn đấy một cách đúng đắn ạ? Vâng. Nói mà một cách a
thiếu khiêm tốn. Dạ. Thì ngay khi thầy gặp những cái tai nạn và những cái tình
huống vô cùng bi đát thì lúc đó thầy đã thấy ngay dạ là
những cái lúc đó là những cái lúc mà mình may mắn.
Thì cái đó là cái sức mạnh của thầy. Dạ. Tức là ngay những cái lúc bi đắt nhất
nằm ở đáy giếng mà mình vẫn nghĩ rằng là đây là một cơ hội để mà
mình tự thử thách để mình à bổ sung cái sức mạnh của mình. Mà và cũng vì vậy cho

00:12
nên là thầy rất tất cả những người nào gặp thầy vào những cái thời kỳ đó đều
nói tao chẳng hiểu tại sao mà anh lại cứ lúc nào cũng tươi vui thế. Cái như là
cái người như là ngây ngô đến cái độ, vô
tư đến cái độ mà không hiểu được rằng là mình đang ở cái thời kỳ bi đát. Dạ.
Nhưng mà thật cả không phải đâu. Dạ. Đó là tại vì thầy hiểu rằng là nếu mà những
cái thử thách đó mà nó tới mà mình cũng thấy chưa sao cả thì có nghĩa rằng là
mình có một cái cơ thể, mình có một cái mình có một cái con người khá cứng
cỏi. Ừ. Dạ. Thưa thầy là điều gì tạo nên cái sức mạnh đấy của thầy ạ?
cái niềm tin rằng là chắc chắn là thế nào mình cũng đi ra khỏi cái giếng. Dạ.
Mà cái niềm tin đó đó thì nó làm cho mình thứ nhất là mình kiên trì. Dạ. Ngồi
dưới giếng mà cứ nhìn lên bà bảo rằng là
thế nào cũng ra cứ ngôi đợi đã. Dạ. Đấy. Dạ. Đấy. Thế trái lại cái người mà nghĩ
rằng là mình không bao giờ ra được khỏi giếng thì lúc đó cuống lắm đấy. Chung là
thầy bảo rằng là đằng nào cũng ra thì mình mình bây giờ mình xem mình đi kh đi

00:13
phiêu lưu khám phá cái giếng này nó có cái gì. Dạ. Thế thì cái giếng không
không có nghĩa là cái giếng theo nghĩa đen nhưng mà chẳng hạn như là mình đã
từng ở trong những cái tình huống mà vô cùng bi đắt. Dạ. Thế nhưng mà mình bảo
rằng là nếu mà đã bi đắt như thế thì mình vẫn có những cơ hội để tìm làm thân
với một số người bạn. Dạ. Mình vẫn có cơ
hội để mà rèn luyện cái chi óc của mình. Mình vẫn có cái cơ hội để học hỏi. Dạ.
Thì lúc đó là thầy chẳng mất thời gian tí nào cả. Dạ. Và đến khi bất thình lình
một cái, một cái cơn gió thoảng nó đi qua, nó lôi mình ra khỏi giường.
V và mình bảo rằng là ơ kìa sao lại lôi mau thế tôi tôi tôi học chưa xong tôi
cái cơ hội này tôi chưa tôi chưa mãn. Dạ. Ừ. Thế đấy là nói thế mà các bạn có
thể nghĩ là thầy thiếu khiêm tốn khi nói như vậy. Nhưng mà đây là thực sự mà hôm
nay là ngày nói thật thì mình nói thật nó là như thế. Dạ. Chính là một cái niềm
tin. Vâng. Đó là một cái sự kiên trì và một cái tinh thần. Con thấy rằng là ngay
lúc mà thầy gặp những cái thử thách đấy, thầy cũng có một cái sự mà vô tư nhất,

00:14
vô nhiên nhất. cái vô tư mà mình tin vào cái sức mạnh của mình. Dạ. Vâng ạ. Mình
với nó có trên đời này nó có những cái mình có thể tự cho mình những cái châm
ngôn rất là lạ. Dạ. Và chưa chết thì đã sao? Thế thì mình thấy mình chưa chết.
Họ bảo chưa chết thì mình mình cứ vui đi. Dạ. Đừng lo xa quá. Dạ. Đức Phật dạy
chúng ta chánh niệm đấy là sống ngay từ lúc này. Ngay lúc này thôi. Mình biết là
mình ở đây dướng đấy nhưng mà ngay lúc này thì mình đang vui. Dạ. Thế thì mình
cứ vui đi. Con nhớ là một cái điều mà thầy cũng rất là hay nhắc chúng con đó
là hãy cứ sống à thơi thới đi, vô tư đi và hãy tận hưởng cuộc sống này đi. Vâng.
Dạ. Thưa thầy là con đã được nghe thầy chia
sẻ rất nhiều khi mà thầy đang còn trẻ là một cậu trai khi mà 17 tuổi 20 tuổi và
con cũng rất là tò mò vậy khi mà thầy bước vào thời kỳ 30 tuổi 40 tuổi thì sao

00:15
ạ? Đấy là một thời kỳ như thế nào ạ? Vâng cái thời kỳ này đó là cái thời kỳ
vô cùng quan trọng cho con người. Dạ. Bởi vì nó sẽ định à hướng cho tất cả
những năm còn lại. Dạ. Tức là mình đã như là vũ trụ đã sinh ra mình cho mình
trải nghiệm 25 năm à đủ mọi tình huống. Dạ. Xong rồi cho mình thêm 5 năm để suy
nghĩ về những gì mình đã làm và mình đến cái thời kỳ lựa chọn đầu tiên. Dạ. Thế
thì cái thời kỳ này đó thứ trước nhất á là mình hiểu cái tiềm năng thực của
mình. Nhiều người không hiểu tiệm non thực của
mình. Tức là cái thời kỳ chơi nó đi quá trớn và họ tiếp tục họ chơi Dạ. Và họ sẽ
không có đầu tư vào cái tương lai. Vâng ạ. Rồi
đừng quên là ở tuổi đó đó thì một số cũng đã lập gia đình rồi. Thầy thầy năm

00:16
30 thầy lập gia đình rồi. Thầy cũng đã có hai đứa con. Dạ. Cái thời kỳ đó đó nó
là cái thời kỳ mà nó định định hướng cho cái hạnh phúc gia đình. Dạ.
Nếu mà chúng ta mà không hiểu cái chuyện đó đó thì rất đông người sẽ trượt
chân. Tất cả những người nào mà sau này ly hôn đều là những cái hành vi hay là
những cái lựa chọn ở tuổi 30. Dạ. Những cái người mà tiến bộ trong
sự nghiệp cũng là những lựa chọn của tuổi 30. Dạ.
những người mà có tài sản sau này cũng là ở tuổi 30 mà mình định hướng. Dạ. Thế
thành ra cái tuổi 30 là cái tuổi mà mình bắt đầu như
là ra khơi. Ra khơi tức là mình đã có những cái năm vui chơi, những cái năm
học hỏi, những năm tập sự. Rồi bây giờ đó là người ta cho mình một cái thuyền

00:17
mình ra khơi. Dạ. Thế thì nhiều người nghĩ rằng là mình không
còn không còn cái gì để học nữa. Thật ra
là cái đó là cái sai lầm. Dạ. Cái này là cái điều mà phải nhớ là năm 30 thực sự
là cái năm mà học nhưng mà lần này là học để hành. Học để hành. học để hành
chứ không học để vui chơi nữa. Học để hành là trước nhất á là mình hiểu thế
nào là hôn nhân. Cái điều này là điều quan trọng nhất trong tất cả mọi điều.
Thì đây là một sự cảnh báo của thầy, một sự cảnh giác của thầy trước màn hình.
Thầy nói với các em rằng nếu mà các em nhìn sai cái hôn nhân
là các em sẽ phá hoại cái cuộc đời của em một cách kinh khủng.
Bởi vì khi mà mình đã chọn người, một người đàn ông hay là một người phụ nữ để
làm vợ hay làm chồng của mình, tại sao mà vài năm sau mình lại bỏ người
ta? Nó phải có lỗi chứ. Chứ tại vì là lúc đầu thì là thích nhau lắm cơ mà. Tại

00:18
sao bất thình lình không thích nhau nữa? Một lời Phật lòng à hay là một cái cử
chỉ nào sai à? hay là bộp chộp quá khi lấy quyết định phải quyết định sống với
nhau bởi vì rất lạ mà đây là một cái điều mà các tuổi trẻ Việt Nam không
hiểu là phải biết rằng là các bạn suốt đời đi kiếm đối
tác mà các bạn rất tàn nhẫn với cái người đối tác ưu tiên của
mình là là người vợ hay người chồng của mình. Dạ cái này thì rất khó
hiểu. Mình có bạn mình chiều rồi ơi mình bao nó ăn nó uống mình gặp người này
người nọ mình làm đủ mọi hy sinh để chều bạn đến khi về
nhà mình không không hành xử tốt với cái người vợ hay người chồng của
mình mà người đó mới là đối tác ưu tiên của suốt cuộc đời của mình. Suốt cuộc

00:19
đời. Và không những thế là mẹ hay là bố của đứa con của mình. Dạ.
Và lại với cái người đó đó mình lại lập một cái một cái gia đình, một cái dòng
dòng họ một cái tông đường. Mình có cảm tưởng như
là có người không ý thức chuyện đó. Dạ. Tức là coi cái người vợ hay người chồng
như là cái người mà phải a phải đau khổ hộ mình. Dạ. Ừ. Thế thì không. À cái
điều này thầy xin nhắc nhở các bạn. Các bạn phải nhớ rằng là cái người vợ hay
người chồng của mình là cái người đối tác ưu tiên đôi khi duy nhất của cuộc
đời của mình. mình trân trọng không là không đủ, còn
phải thêm hơn nữa là bởi vì rằng là rồi chuyện tiền
nệ tình yêu rồi chuyện hạnh phúc rồi chuyện sức khỏe, rồi đến khi về già
chuyện chăm sóc lẫn nhau rồi tất cả những cái đó là cái người đối tác ưu

00:20
tiên thì thầy nói ở tuổi 30 là cái việc đầu tiên phải hiểu là cái điều này. Dạ.
Thầy khám phá ra rằng là đến một cái tỷ số rất
cao các em trẻ không hiểu điều này. Dạ. Coi như là một cái người mà mình như là
mình múa nhảy trong một đêm xong rồi ngày hôm sau mình đổi partner, mình đổi
đối tác. Không phải đâu. Cái cái điều này là hoàn toàn sai. Thế đây là cái
điều đầu tiên thầy nhắc. Chuyện thứ nhì đó là mình định hướng cho cái sự nghiệp
của mình. Mình không định hướng năm mình chọn môn đâu. Có nhiều bạn tới buổi trẻ
tới 22 tuổi, 23 tới gặp thầy. Thầy ơi em chọn môn nào? Thầy bảo em chọn môn nào
cũng được. Dạ. Mà nó ngạc nhiên bảo tại sao thầy chọn môn quan trọng lắm chứ
nhỉ? Thì bảo không chọn môn năm 20 không quan
trọng. Tại sao thế? Là tại vì rằng là làm cái gì chăng nữa thì cũng là để để

00:21
đi học. Dạ. Ừ. Mà đi học là đi học cái gì? Không phải là đi học mà môn một cái
môn nghề đâu. Dạ. Khi mà mình ở tuổi 20 25 á là mình học là học thứ nhất học
quan sát, học lý luận, học à à hiểu chịu sâu, học kiểm soát bản thân à học phát
triển bản thân tức là những tất cả những
thứ đó để học. Dạ. Và quan sát trước khi đến tuổi 30. Và lúc đó mình mới thấy
rằng mình mới hiểu được là nghề làm luật
sư thì là như thế nào, nghề kiến trúc sư là như thế nào, đến tuổi 30 mới có sự
lựa chọn thật. Bằng chứng à bằng chứng là nếu mà em nhìn tất cả các cái thành
tích của mỗi người trong cuộc đời thì các em thấy rằng là 90% đã làm 5 6 7 8
nghề trước năm trước năm 30. Và chính vì vậy cho nên là đến cái tuổi
30 là cái tuổi mà mình bắt đầu lựa chọn. thì nói 30 là có thể là 32, có thể là

00:22
34, có thể là 35 nhưng mà lúc đó là cái lựa chọn để
mà xây dựng cái nền tảng của sự nghiệp. Dạ. Xây dựng nền tảng chứ chưa phải là
chưa phải hẳn là sự nghiệp. Dạ. Bởi vì cái sự nghiệp nó bắt đầu lúc mà mình bắt
đầu mình à lấy cái trách nhiệm trước xã hội. Dạ.
Thầy học được cái điều này từ một vị lãnh đạo của thầy ở bên Pháp.
Mình năm đó mình bốn mươi mấy rồiạ. Mình là chủ tịch của một tập đoàn 25.000
người. Rồi ông a chủ tịch của tập đoàn ông gọi mình lên ông ấy nói với mình thế
này. Năm nay ấ là cái năm đầu tiên mà những lời nói của anh ấy nó có trọng
tải và đây là năm đầu tiên anh tập sự anh a kiểm soát cái lời nói của anh.
Mình bốn mấy giờ ông ấy nói thế bởi vì rằng là trước đây đó là nh trước tuổi 40
đó các anh nói cái gì xã hội đó cũng không nghe. Các anh có chửi cha chửi mẹ

00:23
nghĩa là thầy đây là thầy nói bậy một tí chửi chửi chửi chửi đồng á xã hội nó
cũng tha. Dạ. Bởi vì các anh còn nhỏ nhưng mà đến khi mà anh có một cái trách
nhiệm trước xã hội Dạ thì bây giờ mà anh nói cái điều gì mà hơi chệch một tí đó
là xã hội sẽ có phản ứng. Mà nếu mà cái lời nói của anh mà nó phạm
vào ai thì cái phản ứng đó nó có thể đi đến tu đầy. Dạ. Thế thì mình bảo tậ chết
đến năm bốn mấy mình mình mới đi mình người ta mới nghe cái lời nói của mình
như là một lời nói có trách nhiệm. Dạ. Chứ còn trước đó là trẻ con. Dạ. Thì tất
nhiên là các bạn mà nghe thầy qua màn hình thế này thì bảo rằng em 37 rồi mà
thầy nói là giờ này chưa ai nghe em. Thế em cứ thử mà xem em nó cứ chửi đổng vào
xem chả ai coi em ra gì cả. Nhưng mà đến khi mà đến em đến cái tuổi bốn mấy lúc
đó lời nói của em phải cẩn thận, chỉ nói chạch một tí là có thể vào

00:24
tù. Là bởi vì là lúc đó là toàn xã hội đặt niềm tin vào cái tất cả những cái
hành vi của mình. Dạ. Thế thì cái a năm 30 là cái năm mà mình cũng học cái đó.
Dạ. Mình học là mình bảo rằng là bây giờ mới là rèn luyện truyền thông. Bây giờ
mới rèn luyện chỉ chẳng hạn như là đi thôi, đứng thôi, ngồi thôi, ăn thôi là
không thể nào mà mình làm cái gì mình muốn được. Dạ. Bởi vì rằng là mình sống
là bây giờ mình phải sống có xã hội bên cạnh chứ mình không sống chỉ có một mình
mình. Dạ. Tức là nói tóm lại trước cái tuổi đó dạ mình có quyền sống một mình.
Dạ. trước 40 cậu có thể bảo rằng là bố mẹ ơi con cầm một mớ tiền rồi bây giờ
con đi vòng thế giới con chỉ có mỗi cái quần zin rồi con để tóc bù xù con để râu
nó mọc cho tới rốn không ai nói gì cả nhưng mà đến khi về rồi thì cạo hết đi
đào đầu tóc thì chải cho nó thẳng và bắt đầu phải đấn đo mỗi lời mình nói ra dạ

00:25
phải chọn lúc khi mình làm phải chọn đối tác để bà làm việc thì cái tổ Tuổi đó
mới là cái tuổi trách nhiệm. Dạ. Thì thầy xin nói ngay là tuổi 30 là tuổi
chuẩn mị cho cái ngưỡng cửa mà mình đi vào thực sự vào cuộc đời. Dạ. Người ta
giao cho mình một con thuyền mà mình phải lái đấy chứ mình ở
trên thuyền đó là mình không thể nào mình nói rằng để cho người khác lái. Dạ.
Tức là mình phải tập luôn cả sự chủ động. Mà cái này thì là một cái chỗ yếu
của người Việt Nam. Mình tưởng là mình hô to hét to rồi mình
đá mềm đá cứng. Mình tưởng thế là mình chủ động không. Chủ động là làm cái gì
cũng suy nghĩ và làm cái gì cũng lấy một
cái lựa chọn mà mình cân nhắc được những
cái hệ quả của nó. Dạ. Thế thì cái đó là cái cái cái tuổi mà thầy thầy kể đấy

00:26
Hằng ạ. Thế thì nó đây là về sự nghiệp. Nhưng mà nó có một cái lựa chọn quan
trọng lắm. Dạ. Ở cái tuổi 30 đó là sự lựa chọn về sức
khỏe. Đó cái cuộc sống chọn về sức khỏe.
Đấy thì chọn về sức khỏe là thế nào nhỉ? Bảo úi giời ơi 30 mình đang khỏe lắm.
đánh bài đánh bạc karaoke ban đêm rồi xong rồi ngày hôm sau đi làm luôn 18
tiếng không thấy mệt đấy không phải. Cái lựa chọn về sức khỏe là thế này là cái
sức khỏe đó nó đến cái tuổi của thầy đó nó là kết quả của mấy chục năm thói
quen. Dạ. Mà ở tuổi 30 mình bắt đầu chọn cái thói quen. Tức là cái ung thư của
năm 70 ấy là nó sẽ xuất hiện hay không là do cái sự chọn lựa của mình năm 30.
Dạ thưa thầy là vậy là những năm 30 tuổi là những năm vô cùng quan trọng ở cuộc
đời của một con người mà từ đây sẽ quyết định rất nhiều thứ về sau này của chính

00:27
cuộc đời của chúng ta đúng không thầy? Ngoài cái sức khỏe dạ
nó còn có một cái điều mà vô cùng quan trọng là mình định vị con người của mình
ngoài xã hội. Tức là cái hình ảnh của mình ngoài xã hội. Dạ. mình là con người
gì như thế nào thế? Thì có người lựa chọn vào tôi muốn có một cái hình ảnh
của đại gia mà muốn làm đại gia thì đã đành. Thế
nhưng mà không có tiền trong túi thì làm thế nào? Ừ tôi vào ngân hàng tôi mượn
100 tỷ tôi mua năm cái siêu xe, một cái biệt thự rồi xong rồi tôi nay lưng ra
tôi trả nợ. Dạ. À thế đấy là một cái lựa chọn. Cũng có những người lựa chọn mà
rằng là mình sống tiết kiệm, mình cứ có ba cái áo là đủ, có hai
cái quần là đủ, một cái xe nho nhỏ là đủ. Thì những cái người đó là người ta
lựa chọn một cái cuộc sống mà người ta không
có mặt quá nhiều ngoài xã hội. Dạ. Thế thì cái tuổi 30 là cái tuổi lựa chọn cái

00:28
hình ảnh của mình mà mình muốn chiếu ra ngoài xã hội. Dạ. Đấy thì có nhiều người
người ta chọn cuộc sống ngoài xã hội và có người ta chọn cái cuộc sống trong gia
đình. Dạ. Thầy không dám nói là cái nào là cái lựa chọn đúng. Dạ. Nhưng mà thầy
dám nói một điều là tất cả những người nào mà lựa chọn mà quá sức mình thì sẽ
té năm 40. Ừ. Ừ. Thế thì quá sức mình là chẳng hạn như là quá sức về mặt tài
chính mình tiêu nhiều quá, mình chi phí nhiều quá cho cái hình ảnh của mình
đấy. Hoặc là mình à ờ bao bọc bạn bè nhiều quá, ăn nhậu
nhiều quá nó cũng là một cái hình ảnh. Dạ. Rồi cũng có cái hình ảnh của những
con người bảo rằng là tôi thích làm đại ca, tôi thích làm tức là một loại như là
xã hội mà không gọi là xã hội đen nhưng mà xã hội xám hay là một cái xã hội
nhậu. Đấy tôi thích làm đại ca. Thế thì cái đó là sự lựa

00:29
chọn. Riêng thầy đó thì thầy vào cái đúng cái thời kỳ đó thì thầy có cái may
mắn thầy gặp những con người mà vô cùng giàu có. Dạ. Mà lại người ta
lại vô cùng khiêm tốn. Thế thành ra là mình ở ngay cạnh những
con người như thế thì tất nhiên là mình cũng giống về mặt tinh thần. Mình thì sẽ
không bao giờ giàu có được như họ bởi vì cái đó là một cái điều mà thầy chưa bao
giờ giàu cả. Thế nhưng mà mình thấy rõ là những người đó là những người người
ta có tài sản rất là to mà người ta sống rất là khiêm tốn. Dạ. Nhưng mà rất là
sang trọng. Dạ. Thế thì mình thấy rằng cái hình ảnh đó là một cái hình ảnh mà
thực sự đáng trân trọng. Thế thì thầy coi cái đó như là một cái
nguồn cảm hứng. Dạ. Để mình cố mình đi theo một cái không gọi thế là mẫu cho
mình nhưng mà nó cũng làm cái hướng đi cho mình. Dạ. Đấy. Thế thì thầy mới hiểu
được một chuyện vào cái thời kỳ đó. Và đây là một

00:30
cái điều mà thầy cũng xin nói qua màn hình là quý vật tìm quý nhân. Quý vật
tìm quý nhân là gì? Là mình mà thật là sang trọng. Mình là con người liêm
khiết. mình là con người à biết cân nhắc yêu thương xã hội
thì người ta sẽ tới với mình. Ừ, tức là cái sức hấp dẫn của mình nó không phải
là chỉ là một sức hấp dẫn do tiền hay là do chức vị của mình nhưng mà nó là cái
sức hấp dẫn do mình là con người duyên dáng, mình là con người sang trọng, mình
là con người đẳng cấp và đẳng cấp từ cái tinh thần đến tư duy thì cái đó là cái
điều mà nó thu hút một cách rất là bền vững những con người chung quanh mình.
Và thầy phải xin nói rằng là thầy đã nhận được cái kết quả vô cùng thuyết
phục cho cho chính bản thân. Dạ. Đấy. Thế
thì mình may mắn thế thôi là tại vì nếu mà cái thời đó mà thầy gặp những đại ca
mà tiêu hàng tỷ để mà bao bạn rồi đi hát
karaoke rồi vui chơi thì có lẽ mình cũng trở thành một người rất vui chơi. Dạ.

00:31
Đấ. Thế và biết đâu là mình cũng không hối hận gì. Dạ. Thế nhưng mà không, thầy
đã gặp những cái con người và thầy đã chọn làm mẫu và thầy đã sống để có được
một cái trở thành một con người tri thức. Nhưng một con người tri thức vui
vẻ, đẳng cấp. Dạ. Và thầy mong là thầy đã đạt được cái kết quả mà thầy mong
muốn. Dạ thầy ơ. Vâng. Thế thì nói tóm lại là chúng ta à có bốn cái lựa chọn
rất quan trọng. Quan trọng trước nhất á là cái cái lựa chọn à về hôn nhân. Rồi
xong rồi mình có lựa chọn về sức khỏe, mình lựa chọn về sự nghiệp và cuối cùng
mình chọn cái hình ảnh của mình. à mà để mà cho cái đến khi mà mình nhắm mắt thì
người ta nhớ mình với cái hình ảnh đó. Dạ. Thế thì cái nào là cái quan trọng,
cái nào cũng quan trọng hết và nó liên liên liên đới với nhau. Dạ. Là bởi vì
rằng là nếu mà mà mình lấy một người vợ người
ta lấy mình mà sau này cái hình ảnh của mình là một hình ảnh của một đại ca thì

00:32
có khi lúc đó người vợ người ta sống người ta cũng khó chịu lắm. Dạ. Đấy.
Đấy. Thành ra là tất cả những cái bốn cái đó nó nó liên quan với nhau rất là
mật thiết. Dạ. Điều đó cũng có nghĩa rằng là đó phải là
cái sự học hỏi không giới hạn, không ngừng mỗi ngày của mỗi con người chúng
ta phải không thầy? Học về quan sát, học về tư duy, học về cách làm việc, cách
sống. Dạ. Thầy ơi, vừa nãy thầy có nói về yếu tố là thầy đã may mắn thầy gặp
được những nhân vật như vậy trong cuộc đời. Nhưng mà con muốn hỏi là cái may
mắn này ấy thầy mình có tạo ra được cái may mắn này không ạ? Hay là cái này là
cũng phải tùy thuộc vào mỗi người khác nhau ạ? Cái may mắn nào cũng là do tạo
mà mình tạo nên. Dạ. Thầy có một cái trải nghiệm mà không thể
giải thích được đó là khi mà mình sống một cách đạo đức ấ thì tất cả những ước
ao của mình ấ là nó sẽ nó sẽ tới. Tất nhiên là mình đừng ước ao trở

00:33
thành tỷ phú như là ông Elon Musk thì mình đừng có những cái ước ao đó. Nhưng
mà những cái ước ao mà mình thấy là mẫu mực thì mình sống và đạo đức á là cái
ước ao đó chắc chắn nó sẽ tới. Dạ. Thế thì thầy xưa kia thầy cũng mong mỏi
gặp những người giàu có nhưng mà mình mong mỏi trước nhất là những người giàu
có người ta sống một cách đẳng cấp mà đẳng cấp không có nghĩa rằng là phải có
xe to. Đẳng cấp là ngay cái hành vi của người ta đó là hành vi của những người
rất là sang trọng. Dạ. À họ được xã hội kính
nghề. Có lẽ cái ảnh hưởng của cha mẹ là cái may mắn to nhất của mình. Bởi vì khi
mình sanh ra đó thì cái cha mình là như thế. Dạ. Cha mình
bảo con là con đừng bao giờ tìm tài sản làm gì. Tài sản nó tìm tới con chứ không
bao giờ t con tìm tới tài sản cả. Dạ. Đấy mà con sẽ con sẽ hiểu được là khi mà
con lớn á con con bắt đầu có tuổi và trưởng thành rồi thì nhiều tài sản quá
nó tới cho mình đóạ. Là một cái mối nguy kinh khủng.

00:34
Và bây giờ đó thì đến năm nay là thầy đã gần 80 rồi thầy thấy rằng lời nói của
cha quá sâu sắc. Ngay những người mà có tài sản lớn mà thật là đạo đức và sống
rất là kín đáo Dạ. Mà họ không bao giờ người ta sử dụng cái
cái tài sản của người ta để mà làm một cái gì Phật lòng xã hội. Người ta không
sống, người ta không giấu nhưng mà người ta không có bao giờ làm cho cái chuyện
đó nó nó cho xã hội bức xúc. Thế mà có vẫn vẫn có vấn đề với tài sản. Thế thành
thử ra là thầy thì thầy lại thấy là thầy may mắn nói thật tình ấy là nếu mà kiếp
sau mà cho thầy chọn cái khối tài sản nào thì thầy sẽ xin có đúng cái tài sản
của cái cuộc sống ngày hôm nay. Tức là mình sống nó có một chút dư. Mình muốn
tiêu cái gì thì nó thoải mái nhưng mà mình không tiêu một cách a hống hách
được. Dạ. Thí dụ như mua xe thì hãy chọn

00:35
một cái xe vừa vừa à mua mua nhà thì cái một cái căn hộ vừa vừa đấy. Mình lên đi
lên phi cơ thì mình lên cái chỗ ngồi economy á. Thế rồi mình ăn đi vào một
cái quán ăn thì mình quán ăn một sao khi mà là một cái buổi rất là buổi lễ. Còn
nếu không thì mình vào ngồi vào cái quán
bình dân thì cái cuộc sống như thế đó nó không phiền ai cả. Dạ. Và chính cái
phương pháp sống cái lối sống mà mình không phiền ai nó là một cái một trong
những chìa khóa của hạnh phúc của mình. Tức là người đời người ta không ghen
ghét mình. Dạ. Người ta thấy rằng là cái anh này anh ấy anh sống này anh chẳng
phiền ai cả. Anh sống đúng cái cái cái đẳng cấp của anh ấy. Dạ. Đấy không không
tỏ ra cần phải thế này, không tỏ ra cần phải cái nọ thì thầy nói với các em đừng
có chú trọng quá đến cái hình ảnh bởi vì không người người đời người ta không có

00:36
ai lầm về mình đâu. Đấy những người mà nói là mình giàu mà không giàu mà người
ta biết đấy chứ thành ra là đừng đừng đóng vai mà mình hãy sống thật với chính
mình. Dạ. Sống thật, sống hồn nhiên, sống vô tư
cũng là những điều mà các bạn nghe thầy chia sẻ với chúng ta từ xuyên suốt đầu
chương trình tới bây giờ. Cái việc làm của thầy mà nó giúp cho các bạn hạnh
phúc hơn, các bạn sống khỏe hơn, tốt hơn, vui hơn thì thầy cũng vui theo. Dạ.
Nhưng mà cái đó nó không phải là mục tiêu của thầy. Mục tiêu của thầy đó thì
chỉ để giúp cho số đông đừng đi sai hướng. Dạ.
Chúng ta đi say hướng kinh khủng lắm. Nó
cũng do là lịch lịch sử của chúng ta như thế. Lịch sử chúng ta làm cho đến một
lúc nào đó tự nhiên mọi người đói lắm. Thích ăn ngon, thích mà thích mặc đẹp mà

00:37
một cách hơi hơi hơi hơi vũ bão. Dạ. Đ đấy nó như là nó như là một cái nồi mà
mình mình nồi ấp hơi mà bất thình mình mở
tung vung ra cái là nó bùng lên thế này.
Đấy là thế thì không. Hãy giữ cái sự mẫu mực, sự đều đặn, sự bền vững, cái tinh
thần trong sáng thì mình sẽ có một cuộc sống nó đầy đủ, nó mặn mà à nó êm đềm và
tất nhiên là nó ngọt ngạo. Dạ. Vâng. Thế thì thầy cảm ơn
a Hằng với các bạn đã có những ý nghĩ vô cùng tích cực về thầy. Dạ.
Và thầy cũng vẫn tiếp tục cái cuộc sống như thế này. Thầy cũng không có thay đổi
đến khi nào mà cái sức nó còn cho phép. Dạ thưa thầy là thầy vừa nãy thầy có
nhắc đến cụm từ là quý vật tìm quý nhân ạ. Và thầy đã giải thích cho chúng con
một cách cũng rất là rõ ràng và con cũng
muốn hỏi thêm ở một cái chiều sâu hơn là

00:38
làm sao để mình có thể trở thành một quý nhân ạ?
Vâng. Cái này thì thầy đã hỏi cha thầy bởi vì cha thầy bảo rằng là quý vật tìm
quý nhân thì bảo rằng là quay quý vật là
gì? Thì cái việc đầu tiên cha giải thích là thế này là tiền tới với con chứ con
không nên tới với tiền. Mình đừng đi tìm quý vật. Quý vật nó sẽ tới với mình. Mà
bây giờ thì thầy hiểu. Dạ. Ờ Hằng có biết không?
Khi mà thầy bắt đầu có những cái tư tưởng khá vững chắc về kinh tế, về tài
chính cũng như là về quản trị thì thầy rất ngạc nhiên là rất nhiều
người tới nói bảo thầy ạ, thầy có thích nếu mà chúng con mời thầy về nhận một
cái vị trí trong hội đồng quản trị không? Thế rồi có những công ty nhỏ thì
lại còn đề nghị với thầy cái gì nó cao hơn nữa. Thầy bảo không. Nhưng mà trong

00:39
lòng thầy thì thầy thấy rằng là đúng cha mình nói đúng. Dạ. Nếu mình
à tự đào tạo, tự học rồi xong tự rèn luyện bản thân, tự tu thì đến lúc nào đó
đó cái quy vật nó tới với mình. Dạ. Mình có một cái sức hút người ta gọi thế là
luật hấp dẫn. Đấy thì cái cái sức hút đó nó ghê gớm lắm. Thế th mà ờ
rồi mình mới thấy rằng là trong những người mà tới với thầy thầy ơi, thầy đừng
lo nhé nhà em giàu lắm thầy yên tâm thầy làm cái gì thầy thích, thiếu tiền là có
thể. Nói mà nghe ngon thiệt. Thầy bảo không tôi cũng không kiếm tiền đâu nhưng
mà thực sự là có nhiều điều tôi muốn làm mà tôi cũng không có cái khả năng. Dạ.
Thế nhưng mà là mình rất ngạc nhiên là khi mà mình làm những điều mà tốt cho xã

00:40
hội ấy thì điều mà nó thầy khám phá ra rằng là mạnh thường quân á nó xuất hiện
rất là nhiều. Dạ. Mình không phải xin ai
cả. Mình chỉ vừa mới nói rằng là này bạn nào
đi Ninh Thuận với tôi không? Tại vì trên
Ninh Thuận có một cái đồi mà nghĩa là có
rất nhiều người nghèo đã sống ở trên đồi đó. Tôi muốn thăm những người nghèo đó
mà tôi muốn a có một cái cử chỉ nào thí dụ như đem
tí gạo lên, đem tí đồ chơi cho các em nhỏ, đem tí bánh
kẹo. Tự nhiên là bao nhiêu người muốn theo. Dạ. Rồi trong cái xe chất đầy hết
tất cả những cái đồ mà ăn ngon lành mình mới hiểu được. Thế là quý vật tìm quy
nhân. Thế thành ra là cái thành nhân nó mới có
ý nghĩa. Thành nhân. Dạ vâng ạ. Bởi vì mình thành nhân rồi đó thì mình có sức
hút đấy. Tất nhiên là có nhiều người có sức hút nhiều hơn người khác nhưng mà
cái này thì mình không nên so bì là người nào cũng có cái phận của mình,
cũng có cái sư mệnh của mình thì mình chấp nhận cái đó. Dạ. Có nghĩa rằng là

00:41
thế này này. Đây là một cái bí quyết mà thầy tặng các bạn. Tại vì người Việt Nam
mình thì thích nghe bí quyết lắm. Nên thầy sẽ có một cái bí quyết tặng các bạn
đó là sinh ra mà sống vô tư, hồn nhiên nhưng mà giữ tinh thần đạo đức. Dạ. Và
mẫu mực thế thôi. Còn chuyện còn lại để cho cái ông vũ trụ cũng lo cho mình. Dạ.
Nó gọi thế là cũng là sinh voi sinh cỏ đấy mà. Th là trời sinh voi sinh cỏ nó
cũng giống như thế thôi. Dạ. Dạ. Thầy ơi, trong các a lớp học cấy nền cũng như
là trên kênh C nền radio, chúng con được nghe thầy nói rất nhiều về việc học
ngoại ngữ cũng như là chúng ta phải luyện tập khả năng ngoại ngữ của mình.
Nhưng mà con cũng thấy là có một số bạn không tin vào khả năng ngoại ngữ của
mình, nghĩa là họ sợ việc học ngoại ngữ hay thấy rằng là mình không có năng
khiếu hay là không có khả năng để học ngoại ngữ. Thì thầy nghĩ sao về điều này
ạ? Và thầy có có cái điều gì mà muốn chia sẻ để giúp những bạn đó có thể vượt

00:42
qua được điều này hay không ạ? Hằng ạ, cái người mà không biết ngoại ngữ nó
giống như là ở trong cái căn nhà mà không có cửa sổ. Dạ.
Không có cửa sổ thì tất nhiên là mình chẳng nhìn thấy cái gì cả. Ngoại ngữ đó
là một trong những cái phương tiện để truyền thông. Dạ.
Nhưng mà nó không phải là thên phương tiện duy nhất đâu. Tức là nói tóm lại là
một cái con người mà muốn có cái cửa sổ với cuộc sống, cửa sổ với môi trường thì
không những à cần có ngoại ngữ mà cần có một cái a thái độ truyền thông rất là
cởi mở. Thế thì nói về ngoại ngữ đó thì cái nhận
xét chung là mọi người rất khớp khi sử dụng ngoại
ngữ. Thầy thì thầy lại tìm được cái lý do đó là nó nằm ở cái chỗ rằng là thật

00:43
ra chúng ta nói chung có mặc cảm với a đối tác bởi vì chúng ta không nắm vững
cái truyền thông cho chúng ta không nắm vững với cái tinh thần thương thảo. Dạ.
Tại vì cuộc sống là cái cuộc thương thảo không ngừng. Cho nên là vì chúng ta
không có cái tinh thần thương thảo, chúng ta không có cái tinh thần trao đổi
phản biện, thành ra chúng ta khớp. Và rốt cục ra đó
thì khi chúng ta khớp thì nó chỉ là do một cái lý do duy nhất á là chúng ta
không có tư duy hệ thống. Dạ. Là bởi vì chúng ta không đo được cái tình huống
chúng ta đang ở. Chúng ta không có đánh giá được cái người đối tác đứng trước
mặt. Chúng ta không hiểu được họ tới để làm
gì. Mình mình không hiểu là mình đang làm cái gì đây cho ai. Tức là tức là
mình không hiểu cái hệ thống mình đang sống ở trong. Dạ. Thì cái ngoại ngữ là
cái một trong những cái phương tiện để làm cho mình sống với cái hệ thống chung
quanh mình. Dạ. Thế thành ra là trước nhất là mình phải có cái tư duy hệ thống
đã. Dạ. Đ đấy chứ còn một một cái người mà nông dân bảo rằng là buổi sáng tôi

00:44
nói chuyện với vợ, buổi trưa tôi nói chuyện với bạn và buổi tối tôi nói
chuyện với với nhà chức trách thì người Việt thì
chỉ biết cần biết tiếng Việt thôi chứ đâu có cần biết cái gì khác. Dạ. Thế
nhưng mà một khi mà mình đã muốn có cái cửa sổ trên thế giới thì mình phải có
cái ngoại ngữ như là một cái phương tiện truyền thông.
Phương tiện truyền thông để hiểu người ta. phương tiện truyền thông
để tạo nên một câu chuyện để để chia sẻ với người ta và để tạo nên một cái tình
thân. Xã hội này là một cái nơi mà mình luôn luôn mình tạo nên cái tình thân.
Dạ. Không ai tạo nên cái sự hận thù đối với
mình cả. Mình tạo nên cái tình thân và tạo nên cái tình thân là cái lời nói đó.
Dạ. Và cái hành vi nó rất là quan trọng.
Dạ. và cái ngoại ngữ là lời nói. Thế thì thế giới ngày hôm nay thì hầu hết mọi

00:45
người đã chọn tiếng Anh. Thành thử ra thì mình cũng bắt buộc
là phải chọn tiếng Anh. Dạ. Đấy. Cho dù rằng là có người thì thích học tiếng
Pháp, có người thích học tiếng Tây Ban Nha, có người tại vì tiếng Tây Ban Nha
là một trong những ngoại ngữ mà nói nhiều nhất trên thế giới đấy. Rồi có
người thì thích chọn tiếng Trung. Ờ có người thích học tiếng Nhật.
Dạ. Thế sao cũng được. Thế nhưng mà có một cái bí quyết mà thầy trao cho các
bạn là một khi mà mình biết một ngoại ngữ thì mình học cái ngoại ngữ thứ nhì
nó nó mau hơn. Còn khi mình biết hai ngoại ngữ đó thì mình học cái ngoại ngữ
thứ ba là còn nhanh hơn nữa. Và thầy nói ngay rằng là thế này. Bây giờ đó thầy
biết nhiều ngoại ngữ đến cái độ mà bây giờ thầy cứ sang một nước nào khoảng 10
ngày đó thì là thầy học được ngay cái ngoại ngữ đó mà họ ở nước họ đó mà thầy
cũng có thể ra chợ để mà có thể mua bán một tí. Tức là có nghĩa rằng là khi mà
mình nắm năm sáu ngoại ngữ rồi đó thì những ngoại ngữ thứ bảy, thứ tám, thứ
chín, thứ 10 nó tới mau lắm. Àạ. Vâng. Thế thế th đó là cái điều mà các bạn

00:46
phải biết. Và cái chuyện thứ nhì đó đó là ngoại ngữ không thì không đủ. Dạ. Bởi
vì rằng là khi mà mình mở lời để tạo nên một cái nguồn cảm tình với ai thì cái
chuyện quan trọng nhất là trái tim chứ không phải là
cái cái ngữ văn mà mình sử dụng, câu từ mình sử dụng. Đấy. Và cái câu từ đó nó
không quan trọng là càng không quan trọng khi mà mình mà nói một cái điều gì
à rất là thành thật. Dạ. Thì cái câu từ nó không quan trọng. Để thầy kể cho cho
Hằng nghe một câu chuyện. Thầy đi Đồng Tháp thầy mới gặp một nông dân rất nổi
tiếng chồng có cái vườn xoài hữu cơ. Dạ. Đó là anh Hiệp. Người ta gọi là chú
Hiệp. Thế và chú Hiệp đã tới tham gia vào cái
buổi nói chuyện của thầy và đến cuối buổi chú Hiệp chỉ nói có một câu thôi
thôi. Thầy trưởng nói hay lắm nhưng mà thầy trưởng không giải quyết được một

00:47
vấn đề của của tôi. Đó là tôi bảo cái gì cho nữa cho nông dân họ nó cũng không
nghe. Tụi nó không nghe là bởi vì rằng là nông dân nó bướng bỉnh lắm. Dạ. Thầy
không biết có một cái bí quyết nào để mà
nói với công dân nông dân để nông dân nó nghe không? Chứ còn tôi tôi bảo ngay
nhân viên của tôi, tức là những nông dân làm việc cho tôi bảo nó không nghe.
Thế có nghĩa rằng cái không phải đi đâu mà mới cần
cái tinh thần thuyết phục đâu. Ngay ở nông trại giữa một nông dân và những a
nông dân chủ và nông dân a làm việc. Dạ cũng cần phải nắm vững cái truyền thông.
Thế thì nói tóm lại ngoại ngữ là một cái
phương tiện thôi nhưng mà thật sự ra cái quan trọng là cái trái tim, quan trọng
là cái tư duy, cái quan trọng là cái ý tưởng của mình. Dạ. Cái quan trọng là sự
xây dựng cái tích cực cho những giá trị cho người chung quanh. Những người nông
dân mà nhận được cái giá trị thì họ sẽ thuyết phục ngay. Còn nếu người ta không

00:48
nhận được cái giá trị với cái tình yêu thương thì họ sẽ không có à lòng tin
đâu. Dạ. Vâng. Bây giờ nói về cái ngoại ngữ một cách một cách thật thiết thực ấy
thì người Việt Nam chúng ta có cái khớp không chính đáng. Dạ.
Bởi vì mình cứ đỏm dáng xong mình bảo mình nói thế này mình nói chưa đủ hay
mình không dám nói. Nhưng có ai bảo rằng
là khi mà mình nói là mình khen cái trái táo nó ngon hoặc là mình khen trái xoài
nó nó ngon hay là cái hoa nó đẹp thì mình cần phải nói hay đâu. Đấy mình nói
với tấm lòng của mình và khi mình nói với tấm lòng của mình đó thì mình có thể
nói cái sử dụng ngoại ngữ mà thầy gọi thế là ba xí ba tú. Tức là nói lung tung
là người ta người ta hiểu được là được rồi. Thế thì chúng ta người Việt Nam
chúng ta phải tập có cái tư duy là đừng có đỏm dáng khi sử dụng một cái dụng cụ

00:49
hay một cái phương tiện mà mình hãy hồn nhiên mình nói. Thầy có đã thương thuyết
với một người Nigeria người da đen ông ấy to lắm. Ông ấy cao g hai thước mà ông
to lắm đấy. Ông ấy tới cái văn phòng của thầy ông bảo give money ông bảo xin
tiền. Ông xin tiền ông bảo give money give money thôi. Mình hỏi tại sao give
money contract? Contract ông chỉ nói có thế thôi đấy. Tức là người ta không cần
nhiều chữ. Dạ. Người ta không cần mình đánh giá người ta nói tiếng Anh giỏi.
Người ta chỉ cần mình hiểu cái gì mà mình muốn a họ hiểu. Đấy thì một khi mà
mình đã hiểu ngoại ngữ như là một phương
tiện để làm cho nhau hiểu cái gì mà mình
muốn người ta hiểu. Dạ. Thì mình sẽ thấy là nó một cái ngoại ngữ nó rất là dễ.
Dạ. Còn nếu mà ngoại ngữ mà mình bảo rằng tôi nói ngoại ngữ tôi chỉ nói khi
nào mà tôi nói hay như là ông Bill Gates
hay là nói như là bà Hoàng gì đó thì tất
nhiên rồi chẳng bao giờ mình sẽ nói được như họ đâu. Dạ. Rất là tuyệt vời ạ. Tức

00:50
là ngoài khả năng ngoại ngữ ra còn là cái việc mà khi mà mình nói mình giao
đội trao đổi mình giao tiếp còn là bằng cả tấm lòng của mình, trái tim của mình
ạ. Thế mà trái tim đi trước mà có những người không có ngoại ngữ mà chỉ cần đem
trái tim và người ta hiểu. Dạ thưa thầy là bây giờ con sẽ hỏi thầy
về những thói quen của thầy ạ. À ôi giờ thế thì những thói xấu của thầy. Dạ thầy
ơi, thầy có thể kể cho con nghe những cái thói thói quen tốt của thầy mà thầy
đã xây dựng từ khi mà còn trẻ cho tới thời điểm bây giờ không ạ?
Vâng. Thầy rất yêu thể thao. Dạ. Mà ngày nào mà thầy không có thể thao thầy mệt
mỏi lắm. Dạ. Tức là cái thói quen nó nó đã trở thành cái a một cái nếp sống. À
và lúc này thì khi mà mỗi khi thầy về thành phố Hồ Chí Minh thì thầy không có
cơ hội à tìm một cái nơi nào nó tương tương đối nó thoáng về mặt không khí để

00:51
mà mình có thể tập thể thao. Dạ. Thế thầy đó thì tất cả những môn nào mà
chơi bóng thì thầy mới chơi được chứ còn
những môn mà không chơi bóng như là chạy hoặc bơi hoặc là đi bộ hoặc là ngồi
thiền á thì thầy không làm được. Dạ. Thầy không thích lắmạ. Đấy là cái việc
đầu tiên. Chuyện thứ nhì đó là thầy không thích a mình cái thói quen mà mình
nói về thói quen á thì có rất nhiều người rủ thầy xuống uống cà phê nhưng mà
thầy ghét cái đó lắm. Ừ. Tại vì là thầy có một cái thói quen là nói cái
gì thì phải xuất phát ra một cái ý tưởng. Tức là khi mà mình nói mà chỉ để
để gọi là chém gió, người ta gọi thế là chém gió mà cái chữ chém gió nó hay vô
cùng thì thầy không thể nào mà ngồi quá được 2 phút. Dạ. Đấy. Nó nó nó
nó làm cho thầy tự nhiên mình thèm đứng dậy rồi mình đi. Dạ. Vâng.

00:52
Một cái thói quen nữa là thầy thích ăn uống. Ai cũng thích ăn uống nhưng mà ờ
có một cái là thế này là thầy muốn đi tìm một cái chỗ nào mà mình ăn uống một
cách tạm gọi là có nghệ thuật. Dạ. Thầy rất ghét tới những cái quán mà lúc
đứng dậy đó nó có 30 cái nồi, 40 cái đĩa mà cá nó để lên thịt bò. Thịt bò nó nó
đắp lên lẩu, lẩu nó đắp lên con tôm nó gọi là lung tung beng lùng tùng xèng. Nó
nghĩa là nó nó nó mà nó sốt trước đây hết cả. Thì thầy không không không ăn
được. Dạ. Thầy thì thầy chỉ xin những cái món rất
là nho nhỏ, một cái đĩa nho nhỏ. Thí dụ như là buổi trưa đấy, cho thầy một
miếng, một miếng gì thôi. Dạ. Thế nhưng mà ở trong cái đĩa nó tinh khiết. Đấ.
Thế rồi v mình thế thì cái đó là cái điều mà thầy thầy rất thèm khát. Dạ. Vâng.

00:53
Đấy. Thế thành thử ra là cái việc mà thầy được sống ở bên Pháp đó thì nó nó
làm cái may mắn cho thầy. Tại vì người Pháp thì ngay khi ở trong gia đình của
họ, họ sống gia đình tức là nghĩa là họ ăn trong bếp của họ ấy, họ ăn cũng đúng
cái phòng khách đó. Dạ. Thế ngoài ra đó thì về những thói quen á
thì lúc này đó thì thầy tự tạo một cái thói quen mà trước đây thầy không có.
Dạ. Đó là thầy rất thích ngồi thầy thầy viết. À có lẽ cái thói quen đó nó tới từ
cái tình yêu thầy có đối với tất cả cái thế hệ trẻ đối với cộng đồng luôn luôn
nhắc nhở thầy là các bạn ấy muốn học. Dạ. Vâng. Thầy nhận được rất nhiều
email, rất nhiều tin nhắn. Hỏi thầy tại sao thế này, tại sao thế kia, làm thế
này để làm gì? Làm thế này làm thế nào đấy. Dạ. Thì rồi xong rồi thì nó trở
thành cái thói quen. Dạ. Thế thì thầy có
thể nói rằng là bây giờ là 90% thời gian

00:54
của thầy. Dạ. Thời gian rảnh của thầy là để trả lời những cái thơ đó và để giải
thích cái tại sao dạ và thế nào để làm gì. Tức là nói tóm lại thầy đưa các bạn
trẻ vào một cái hệ thống tư tưởng Dạ. Để mà các bạn ấy có được trong tay những
cái phương pháp mà thầy nắm rồi. Dạ. Tức là mình mình như là mình người là
một người biết chơi bóng mà mình đưa cái dụng cụ chơi bóng cho truyền tay để cho
họ cũng biết sử dụng cái dụng cụ đó. Dạ.
Thí dụ như là một cái vợt hay là một cái gì đó. Dạ. Đấy. Thế thì hiện thời thì
cái cuộc sống của thầy nó đơn giản thế thôi. Dạ. Con được biết là thầy đang
viết cuốn sách mới. Vâng. À và thầy dành
rất nhiều thời gian để viết. Thầy có thể
bật mí cho con cũng như là quý thính giả của cái nền radio về cuốn sách sắp tới
của thầy không ạ? Vâng, thầy viết cái cuốn sách thì nó tên là Tư duy dã tràng.
Dạ. Đó là sau rất nhiều năm, phải nói là 20

00:55
năm quan sát các em trong cộng đồng trẻ, có người mà thầy gọi là trẻ nhưng bây
giờ cũng đã 50 tuổi 60 tuổi rồi. Là tại vì thầy gặp cái hồi mà họ 30 tuổi hoặc
là 40 tuổi. Thế bây giờ họ cũng đã 60 rồi. Hay là 50 rồi. Thế
thì thầy có những cái nhận xét mà vô cùng kỳ lạ về người Việt chúng ta. Người
Việt chúng ta rất là hồn nhiên, rất vui vẻ.
Cái đó là một cái đức tính rất là rất là tốt. Dạ. Trực giác rất là
cao. Tức là có nghĩa rằng là ch bất cứ cái tình huống nào là cái trực giác của
họ là họ ngửi thấy mùi ngay. Mà cái này đó là một cái một cái ưu điểm rất hiếm
có. Dạ. Là một dân tộc có cái trực giác rất là cao. Thế thì thầy viết cái cuốn
sách đó cái phiên bản đầu tiên á thì thầy ca
ngợi cái tư duy hệ thống. Dạ. Bởi vì các cậu đã có ch trực giác rồi thì bây giờ
các cậu chỉ cần học tư duy hệ thống thôi. Thế nhưng mà thầy mới thấy là cái

00:56
đó là một cái tư tưởng sai lầm. Thầy thầy thầy mới viết lại cuốn sách thầy
thành mình gọi là cái phiên bản hai của cuốn sách. Thế trong cái phiên bản hai
của cuốn sách ấy thì thầy mới khám phá ra rằng cái trực giác á mà nó vịn trên
một cái nền tảng lý trí thì cái trực giác đó là một cái trực giác vô cùng
hùng mạnh. Vâng. Ừ. Dạ. Thế thế nhưng mà thầy lại khám phá thêm là cái a tư duy
hệ thống ấy nó lại có đẳng cấp nó có ba đẳng. Đẳng đầu tiên đó là cái lập luận
hệ thống thôi. Đó chẳng hạn như là bạn nào đi xe gắn máy xong đậu xe
trước cửa ai thì bạn chủ nhà mới ra bảo anh ơi anh đừng đậu đó rồi tôi xe tôi
dắp ra sắp đi. Thế thì nói như thế là lập luận hệ thống. Dạ. Tức là vì tôi sắp
đi, tôi sắp mở cửa, xe tôi sắp đưa ra nó sẽ đụng vào cái xe của anh nếu mà anh
không có di chuyển cái xe của anh. Đó là

00:57
một cái đây là cái lập luận. Dạ. Thế thì thầy mới khám phá rằng là cái lập luận
đó ngay cái lập luận đó người Việt Nam cũng không có. Dạ. Tại vì là nếu mà mình
nhìn người Việt Nam sống thì mình thấy rằng là người ta bảo rằng anh ơi anh đậu
xe tôi là không được nha. Anh đi chỗ khác đi. Mình không nói tại
sao, không ai nói tại sao cả. Thì thầy giật mình trong khi
đó nói tại sao rất là dễ. Thế thì cái đó đó nó tạo nên sự phản
cảm. Tại vì rằng là cái người không nói tại sao đó anh ơi anh anh đi chỗ khác
đi. Xin lỗi thầy uống nước tí. Chỗ này mình cắt đấy. Anh ơi
anh đi x đi đi chỗ khác đi. Người ta sẽ phản

00:58
ứng và nó có khi nó đôi khi nó tới sự đánh nhau. Dạ. Đôi khi nó tới sự chém
nhau. Nhưng trái lại cái người lý trí sẽ nói như thế này. Anh ơi tôi sắp đi ra
khỏi nhà tôi có cái xe mà anh đổ cái xe chỗ này. Xe nó không ra được.
Tức là mình mình lập luận. Dạ. Mình nói tại sao mình đi từng bước một trong cái
tại sao và cái người đậu xe đó hiểu à vâng vâng vâng tôi hiểu tôi hiểu là anh
sắp ra xe cho nên là xe tôi để thế này thì xe anh không ra được thì tôi sẽ di
chuyển cái xe. Thế thì đây đó là cái giai đoạn cái cái đẳng cấp đầu tiên của
tư duy hệ thống là cái người biết lập luận để mà chứng minh hoặc là để mà
à làm một cái đề nghị. Th nhưng mà nó có cái tư duy thứ nhì là
đẳng cấp cao hơn một chút là tư duy hệ thống. Thí dụ như là lấy một cái ví dụ
anh thèm làm giàu à. Anh làm giàu để làm gì? Dạ tại tôi

00:59
thấy anh giàu rồi. Anh có hai cái nhà, anh có ba cái xe, anh có con anh đi học
nước ngoài đầy đủ tiền hết rồi. Bây giờ anh lại còn mưa làm dầu. Anh giải thích
cho tôi là cái tư duy của anh là thế nào mà bây giờ anh lại vẫn còn mua làm
rộng. Thì cái này đó là nó đi vào cái tư duy hệ thống. Tại sao? Tại sao anh phải
giải thích được chứ? Còn nếu mà anh không tự giải thích được tại sao thì anh
làm làm gì? Dạ thì cái này là cái đẳng cấp thứ nhì. Đấy. Có có những người trẻ
là nói với bố bố ơi con không lấy vợ đâu. Bố mày phải lấy vợ chứ. Nhưng bố
tại sao phải lấy vợ? Tại vì con không muốn đẻ
con. Con không muốn đẻ con. Ủa tại sao mày không muốn đẻ con? Phải để con chứ.
Tức là người bố à quy nạp. Dạ. Nhưng mà người con lý
luận thì người con có tư duy hệ thống. Dạ. Mà người bố lại có tư duy truyền

01:00
thống. Mà cái truyền thống cũng là một hệ thống. Dạ. Đó. Thế thành ra là hai hệ
thống nó chống đối nhau. Hệ thống của tư duy truyền thống và hệ thống của tu duy
hệ thống. Dạ. Hai cái hệ thống đó nó đối chiếu nhau.
Dạ. Bố bảo rằng là ai trong xã hội này cũng lấy vợ và cũng đẻ con. Và bố đó bố
là bố là con trưởng và con cũng là con trưởng thì con phải để con để mà mình có
đứa cháu đích tôn. Nhưng mà cái tư duy hệ thống là bố à có cháu đích tôn để làm
gì? Phải có chứ không mà. Nhưng mà con hỏi bố cho à thì phải sau này phải thờ
tao là cái gì chứ bố à nhưng mà con cũng
không đòi hỏi cái đứa con của con nó thờ con nữa mà nó bây giờ thờ bố thì để con
thờ bố cho. Nhưng mà còn đứa cháu thì ngắt lắm không được cái mộ thuận. Dạ mà
cả hai đều là hệ thống một hệ thống truyền thống và một hệ thống tư duy.

01:01
Dạ. Thế thì thế nhưng mà bây giờ mình lên cao một bực nữa đó là tầm nhìn hệ
thống. Tầm nhìn hệ thống. tâm nhìn hệ thống. Bây giờ nhiều người nói rằng là
thế giới này đang biển đang dâng là bởi vì rằng là có
biến đổi khi hậu. Dạ. Không thầy không nghĩ như họ. Thầy nói thật là thầy không
nghĩ như họ. Và ngay khi thầy đi Đồng Tháp thì thầy gặp một bác a thầy không
nói tên ở đây nhưng bác ấy là một nhà khoa học. Bác bảo rằng là hiện thời đó
cái cái địa cầu này đó đang chuyển cho nên rằng là nó đang đi vào một cái chu
kỳ mà nó lạnh chứ nó không nóng đâu. Nó đang đi
chu kỳ vào một cái chu kỳ lạnh và mình sẽ đi qua bao nhiêu số năm nó sẽ rất là
lạnh. Dạ. Mà quả thực là hiện thời đã có những nơi trên địa cầu bây giờ nó lạnh
hơn. Dạ. Đấy và nó nhiều nước hơn. Đấy và khi mà mình nhìn như thế thì mình
thấy rằng là đây là không phải lập luận hệ thống nữa, không phải tư duy hệ thống

01:02
nữa mà cái tầm nhìn hệ thống là phải nói rằng đằng nào nó cũng sẽ lạnh, đằng nào
địa cầu nó cũng như như thế đó. Mà nếu mà mình nhìn cái tầm nhìn hệ thống nữa
mình bảo rằng là nếu mà chúng ta mà loài người mà tiếp tục sống như thế này thì
cái địa cầu này sẽ không tồn tại lâu đâu. Vâng ạ.
mà không phải do cái biến đổi khi hậu đâu. Vâng. Đó là do chúng ta à nhưng mà
thầy nghĩ rằng đây không phải là cái nơi để nói về cái đó nhưng mà chúng ta làm
cho cái địa cầu nó mất thăng bằng một cách rất là trầm trọng. Dạ. Đấy và cái
mất thăng bằng đó nó không chỉ thể hiện qua cái khí hậu đâu. Dạ. Đấy. Thế thì
đấy nó có ba cấp bậc. Một cấp bậc là lập luận hệ thống. Một cấp bậc là tư duy hệ
thống và một cấp bậc là tầm nhìn hệ thống. Dạ. Thế thì khi thầy khám phá ra
ba cái đó đó thì thầy lại viết cái phiên bản thứ ba. Vâng.
Thế và bây giờ thì thầy mới đi đến cái phiên bản thứ tư là thầy mong rằng là là
là phiên bản cuối cùng. Dạ. Nhưng mà cái phiên bản thứ tư này thì thầy nói mà

01:03
thầy nhìn màn hình thầy nhìn màn hình thầy nhìn các em khán giả thầy nói các
em có lẽ sẽ bị sốc là thầy khám phá rằng là dân tộc Việt Nam sống y hệt như con
dã tràng. Sống y hệt như con dã tràng rất tự kỷ.
Không cần biết hàng xóm ra làm sao, không cần biết sếp của mình ra làm sao,
không cần biết anh em họ hàng mình ra làm sao, mình tự
kỳ. Con dạ tràng nó là một cái đứa tự kỳ, nó xe cát nó không biết tại
sao mà cứ mỗi lần xe cát nó xe được một tí là biển đi vào quét hết là nó lại
phẳng hết tất cả và tất cả những việc làm của con dã tràng, của cả triệu con
dã tràng trên bãi biển là chỉ một khoảnh khắc sau là mất đi hết. Nhưng nó vẫn
làm. Thế thì mình hỏi con dã tràng tại sao mày lại làm? Tao không
biết. Mày làm thế để làm gì? Tao không biết. Mày làm thế là cho ai? Tao cũng

01:04
không biết. Mà tao sanh ra đó là tao thấy rằng cái truyền thống rất đẹp là xe
cát. Tao mà bây giờ không cho tao xe cát nữa tao chết.
Nhưng mà vậ thế thì thầy mới bảo thằng thầy nhìn một
số người trong cộng đồng Việt Nam mình ấy sống. Dạ.
Thì thầy mới thấy rằng thầy khám phá rằng rất nhiều người làm nhiều thứ hoàn
toàn vô ích. Ừ. Dạ. Hoàn toàn vô ích mà sẽ bị xóa đi trong khoảnh khắc.
Ví dụ sáng thứ hai tôi tự nhiên thấy một
cô gái chạy xe gắn máy rất là mau đi tìm người
bạn xong rồi rủ người bạn đi uống cà phê và ngồi cà phê bắt đầu nói chuyện tảo
lào con dã tràng việc đó sẽ chảy làm gì cả cũng chẳng vui nốt nữa tại vì đi về
đôi khi còn cãi nhau nữa chẳng vui chẳng có một cái ảnh hưởng nào cho a chẳng có

01:05
ích cho ai nhưng mà vẫn làm. Dạ. Rồi có những người phụ nữ rất là rất là công
dung hôn hạnh mà thầy đi vào các gia đình thầy thấy rằng là những cái đó là
những người phụ nữ đó là những người phụ
nữ rất yêu gia đình. Dạ. Nhưng mà họ hết việc làm rồi là họ bắt đầu đàn áo hỏi ở
cái nước nóng như này còn đan áo đan áo len làm cái gì thì đan áo len. Đan áo
len cho chồng. Nhưng mà như trời nóng thằng này đang áo len gì đang áo len
đấy. Xong rồi có người thì trẻ rau muống rồi bảo rằng là chồng
tôi không thích ăn rau muống nhưng mà tôi trẻ bảo tại sao trẻ làm để
làm ra trạng. Dạ. Tức là chúng ta có rất nhiều việc chúng ta làm chúng ta không
biết tại sao chúng ta làm. Chúng ta không biết chúng ta làm cho ai. Chúng ta
không biết làm thế để làm gì. Dạ. Đ chúng ta vẫn
làm thế chúng ta rõ ràng chúng ta là một cái dân tộc dã trạng. Dạ. Thế thì thầy

01:06
nói thế là nó hơi dã man. Nhưng mà chúng ta không có cái việc không nhìn ra cái
việc phải làm. Và tại sao chúng ta không nhìn ra cái việc phải làm là tại chúng
ta không có tư duy hệ thống. Con dã tràng mà bây giờ mà mọi người bảo nó
rằng là mày thay vì mày mày mày xe cát mày làm việc khác cho
tao thì có lẽ nó sẽ xây cả cái một cái ruộng mới. Bây giờ mày mày mày mày mày
mày xây cho tao cái ruộng mới mày đi nhổ
hết cỏ cho tao đi. Dạ. Thì 100 triệu con
dã tràng nó nhào vào đó mà nó nhổ cỏ thì chỉ 3 phút là là sẽ sạch cỏ. Dạ.
Nhưng không ai không ai nói với con dã tràng mày vào đây mày nhổ cỏ cho tao cả.
và con giá tràng nó chỉ biết là nó sinh ra để nó xe cát. Đây là một cái hiện
trạng chúng ta phải thay đổi. Dạ. Thì cái cuốn sách của thầy đó là một cái sự
đón mời dân tộc nhìn lại cái việc làm của mình, tự

01:07
đánh giá, nhìn đâu là giá trị, đâu không phải là giá trị, đâu là cái điều có ích
cho dân tộc, đâu là cái điều mà không có ích cho ai thì tất cả những cái điều đó
đó nó sẽ ở trong cuốn sách của thầy. Dạ. Khi mà nghe thầy chia sẻ về cuốn sách,
thầy bật mí về cuốn sách, con rất là nóng lòng được đọc và con nghĩ rằng là
các độc giả trên cái nền radio cũng vậy. Thầy ơi, thầy có thể bật mí cho chúng
con là khi nào cuốn sách thầy dự kế là dễ sẽ ra mắt không ạ? Vâng. À thầy nói
thế này các bạn sẽ ngạc nhiên nhá. Thật ra là cái cuốn sách nó đã xong mà biên
tập xong và đã đưa ra nhà in cách đây 9 tháng rồi
cơ. Và xong rồi sau đó tự thầy thầy bảo rằng là in chưa đây. Nhà in mà bảo chưa
đấy. Bảo thầy hoãn ra cái đã. Thế mà có sự can thiệp của nhà xuất bản bảo rằng
là thầy ơi sách của thầy bán nhiều chúng
em muốn in mà bán bán luôn đi chứ còn mà thầy bảo không được tôi chưa chưa bằng
lòng thầy chưa được chưa được in. Dạ. Thế nhưng mà thầy thì thầy nghĩ rằng là

01:08
thế này, trước sau gì thì sách cũng ra là có rất nhiều người nóng lòng chứ không
riêng gì các bạn nghe cái radio kế nền. Tại vì rằng là các bạn không phải là
mong sách của thầy đâu nhưng mà bất thình lình qua những buổi nói chuyện của
thầy của buổi nói chuyện của thầy Hiệp thầy Lương Tiên Hiệp thì các bạn ấy bất
thình lình ý thức được rằng là mình phải nắm được tư duy hệ thống. Dạ. Nếu mà
không nắm được ti du hệ thống thì không được. Thế thì cho phép thầy nói tại sao
mà chúng ta phải nắm được ti du hệ thống? Khi mà một người Việt Nam chúng ta hồn
nhiên chứ là hai ba đứa Việt Nam hồn nhiên bảo rằng là đi sang nước Mỹ hoặc
là sang nước Pháp bảo rằng ông ơi một nói với người Tây và ông ơi ông đi ăn
phở với tôi phở ngon lắm là người Pháp người ta vô cùng sung sướng người ta ăn
phở Việt Nam là nhất rồi đấ thế nhưng mà đến khi vào câu chuyện đang ngồi ăn phở
mà vào một câu chuyện nào đó thì chúng ta không cấu trúc được câu chuyện của
chúng ta cấu trúc câu chuyện vâng chúng ta chúng ta không tạo được một câu

01:09
chuyện mà nó có đầu có đuôi. Chúng ta thích nói những câu rất
ngắn. Phở hôm nay ngon mà nhưng mà chúng tôi cũng có bún riêu rất là ngon đấy.
Ok. Và chúng tôi cũng có món nem rất là ngon. Ok. Thế nhưng mà những câu của
chúng ta nó cứ toàn như thế thôi. Dạ. Chứ là những câu của chúng tôi là không
không là như thế này. Phở chúng tôi ngon
là vì rằng là ở trong cái món phở Dạ. nó có những cái này những cái này nó tốt
không những tốt cho sức khỏe mà nó còn tốt cho những cái mùi vị mà nó nó nó làm
cho con người thấy yêu đời hơn thí dụ vậy. Tức là chúng ta không làm câu được
để mà giải thích được cái hạnh phúc mà chúng ta chỉ nói rằng ăn cái này thì
ngon, ăn cái kia thì ngon. Toàn là những câu ngắn mà nó không liên quan gì với
nhau cả. Dạ. Đấy. Tức là chúng ta không có tư duy hệ thống. Dạ. Thế thì khi mà
chúng ta không có tư duy hệ thống thì cái người nước ngoài người ta người ta

01:10
quý chúng ta nhưng mà người ta không hồi lâu với chúng ta. Dạ. Người ta thấy cái
câu chuyện thế rồi chúng ta nói nghe nói có bổ cử viên Mỹ chán lắm. Nghe nói
đội Real Madrid mới thua. Cái đó tôi cũng biết rồi. Sáng nay tôi
đọc báo rồi. Nghe nói t chuyện của mình cứ như thế đây. Dạ. Mà nó cứ tứ toàn
những cái lốm đốm lốm đốm những cái tin tức mà nó không liên quan gì với nhau
cả. Dạ. Đấy. Thế trái lại nếu mà mình gặp một cái người mà có tư duy hệ thống
thì người ta nói rằng là này ngày hôm nay lạ thật. Đ ngày hôm nay là cái nếu
mà nhìn về tâm linh ấ thì mình ngày hôm nay là ngày một. Thế mà tất cả những
mạng mạng nào mạng thủy thếc là đang xuất đang phát kinh khủng.
Thành ra đây là cái cơ hội cho chúng ta để mà tìm hiểu xem rằng là cái người
mạng mộc vào ngày thủy đó thì có có xuất phát. Ừ. Ồ nó cái câu chuyện nó nó trở

01:11
thành nó trở thành một câu chuyện nó có đầu có đuôi và nó có nguyên
lý của nó. Ừ thì chúng ta không nói được những câu chuyện đó. Dạ.
Mà càng ngày đó thì chính các thầy Dạ. à mà thầy gặp cũng bảo rằng
là thầy trưởng ơi không những các sinh viên lúc này không có tư duy hệ thống
nhưng mà ngay một số giảng viên cũng đã mất tư duy hệ thống rồi thì thầy thấy
rằng là vô cùng khẩn cấp nếu mà mình à ít nhất cái mình mình cảnh giác chứ còn
mình không có sửa đổi nổi đâu nhưng mà mình à cảnh giác dạ là có lẽ chúng ta
bây giờ phải quay lại một cái hướng hướng duy lý hơn một tí. Dạ. Quay lại
một cái hướng cấu trúc à để cho cái câu từ của mình á nó có đồ có đuôi nó cái
nào nó cũng là một cái nguyên nguyên do của cái này, nguyên

01:12
do của cái kia. Nó nó nó có một sự dẫn lý để nó đi theo một cái một cái tư duy.
Dạ. Đấy thì khi mà chúng ta nắm được cái tư duy hệ thống rồi thì chúng ta là một
dân tộc rất là hùng mạnh. Dạ. Bởi vì rằng chúng ta đã có sẵn cái mà dân tộc
khác không có. Dạ. Hay có ít là trực giác. Dạ. Và thầy mới khám phá ra trong
khi thầy viết cái cuốn sách của thầy đó là khi mà cái trực giác mà nó vịn trên
cái tư duy hệ thống mạnh ấy thì cái trực giác đó nó trở thành tuyệt vời. Bằng
chứng nhé các bạn. Bây giờ đó là nghe cái bằng chứng đó là kinh khủng.
Ông Einstein là một cái bác nhà bác học nổi tiếng nhất muôn muôn
thời. Làm thế nào mà ông ấy ngồi trong văn phòng của ông ấy thôi mà ông ấy nói
một câu như thế này. Ánh sáng nó chặng chạy theo đường
vòng chứ nó không chạy theo đường thẳng. Trực giác. Trực
giác. Tại vì 100 năm sau người ta mới đo được là cái ánh sáng nó chạy theo đường

01:13
vòng như nó không chạy theo đường thẳng. 100 năm sau người ta mới chứng minh
được. Mà trong khi ông ấy ngồi ông nói không thế đây trực giác. Nhưng mà cái
trực giác của ông anh Trang đó là nó sau 40 năm nghiên cứu về vật lý kinh khủng
rồi thì nó mới đi tới được cái trực giác đó. Dạ.
Thầy lại nói một cái câu khác nhé. Ông Nguyễn Bình Khiêm trạng trình của
chúng ta sinh cùng thời với ông Nostradamus.
cùng thời mới lạ chứ. Lạ thế hai ông thì một ông ở chân trời tây mà một ông ở
chân trời ta sống xa nhau không biết nhau. Dạ. Vâng. Hai người đều làm
thơ đều viết sấm. Dạ. Đấy mà hai người đều viết sấm và hai
người đều tiên đoán cái tương lai rất xa. Tại vì họ sống ở thế kỷ thứ 16 hay
17 gì đó. Dạ. Mà bây giờ là bốn thế kỷ sau mà những cái điều mà họ nói ra nó vẫn

01:14
đúng. Kinh khủng quá. Và thế là thì mình mới hỏi làm thế nào mà họ có thể đoán
được 400 năm sau. Thầy mới khám phá rằng là cái tư duy hệ thống ấ nó nối liền
thời gian với nhau. Dạ. Tức là người có tư duy hệ thống á nó không bị đứt thời
gian nữa. Tức là ngày hôm nay với ngày hôm qua là cùng một hệ thống và ngày mai
cũng là thuộc về hệ thống thời gian. Tất cả mọi thứ nó đều là một hệ thống và
chính vì nó là hệ thống cho nên là cái gì nó xảy ra ngày hôm qua và cái gì nó
xảy ra ngày mai nó dính vào với nhau. Dạ. Và chính vì nó dính vào với nhau cho
nên là người ta đoán được cái gì sẽ xảy ra.
Đấy rất là kỳ lạ. Thế rồi thế này nhá. Dạ. Thầy nói ông An ông An có cả chục
thứ như thế cơ. Dạ. Chứ không phải là chỉ có một thứ như thế. Bây giờ thầy là
mới cho các bạn biết một nhà mà toán học mà có thể nói là mọi thời đó là cái ông
này là ông là nhà toán học cao nhất thế giới là một người Ấn Độ

01:15
ông ấy tên là Raman ông ấy sống có 34 tuổi cũng chết rồi mà
nếu mà mình tính cái thời gian mà họ là sinh viên thì là đến 21 tuổi 24 tuổi họ
mới là sinh viên tức có nghĩa rằng là họ
chỉ có cái cuộc sống để làm bác học á để làm nhà toán học có có 10 năm thôi.
Ông ấy chế ra gần 1000 cái phương trình và những phương trình đó giờ này đó là
cả mấy trăm ngàn nhà toán học đang khám phá ra mà ông ấy hồi đó ông cứ viết như
là ông ấy trực giác thôi. Ừ. Ông ấy viết
như là mình viết chuyện ấy. Vâng. Dạ. Và những cái những cái phương trình toán
học mà đến cả mấy mấy trăm mấy ngàn người tán học đang đang chứng minh mà họ cứ
viết như là họ uống uống nước vậy đó. Dạ. Trực trực giác. Trực giác đó là trực
giác thế. Đấy. Dạ. Đấy thì những cái người mà thế thành ra thầy mới khám phá
trong cái cuốn sách của thầy đó khi mà mình viết á mình mới khám phá rằng là ôi

01:16
có trực giác mà như của người Việt là tốt nhưng mà bây giờ giả thử như người
Việt mà mà có cái nền tảng duy lý mà rất
là cao dạ thì cái trực giác sẽ của người Việt đó sẽ đưa cái dân tộc Việt lên rất
là cao. Dạ. Nhưng mà cái trực giác đó nó phải nằm
trên một cái nền tảng nền tảng khoa học, nền tảng vật lý, nền tảng triết lý. Dạ.
Nền tảng nghệ thuật, nền tảng pháp lý, nghệ tảng nền
tảng xã hội. Tức là tất cả những thứ đó đó là nó đòi hỏi chúng ta phải tự học ch
nó đòi hỏi chúng ta phải có một cái văn hóa tổng hợp rất là cao. Dạ. Có nghĩa
rằng là dân tộc chúng ta đó mà không có cái tư duy hệ thống thì chúng ta đứng
thứ 150 thế giới. Nhưng chúng ta có tư duy hệ thống thì nhờ cái trực giác mà
chúng ta lên liền đứng thứ 20 thế giới. Tức là chúng ta sẽ nhảy 130
bức. Nó kinh khủng quá. Nên là đây là một cái khám phá rất là kinh khủng của

01:17
thầy và thầy mong là thầy sẽ thuyết phục tất cả toàn quốc chúng ta đi học cái tư
duy hệ thống. Dạ. Thế thành thử ra trong nước chúng ta mới khám phá ra rằng
là chúng ta ở một cái nước cái tiềm năng của nước chúng ta là tiềm năng của một
quốc gia hùng mạnh đứng thứ 20 thế giới. Nhưng mà tiềm năng không một người
nào nghĩ rằng là chúng ta có thể đi tới được. Trong khi thầy thì thầy nghĩ rằng
là nó nó với tới nơi rồi đấy. Mình nói tới nơi rồi đó. Dạ. Nhưng mà phải có tư
duy hệ thống thì mới hiểu là cái lộ trình nào để đi tới đó chứ mình không đi
được bằng cái lộ trình trực giác. Trực giác của mình nói rằng là mình đi
tới được nhưng mà lộ trình nào thì phải là tư duy hệ thống nó tìm ra.
Nghĩa là ai cũng cần phải hiểu điều này.
Vâng. Ai cũng phải hiểu điều này mà muốn
không học cũng không được. Là tại vì cái điều này đó là cái điều mà bắt buộc là

01:18
là là cái cái cái bước đi của chúng ta, cái bước tiến của chúng ta. Chúng ta
phải đi qua cái cái chặng này. Dạ. Thầy ơi, ờ thầy có đọc nhiều sách không
ạ? Không, thầy không đọc nhiều sách. Dạ.
Thầy không đọc nhiều sách nhưng mà nhưng mà thầy chọn sách thầy đọc. Thầy chọn
sách thầy đọc ạ. Nhưng mà mỗi khi thầy đọc ấy
thì thầy có khi chỉ đọc một câu thôi. Dạ. Nhưng mà nó làm cho thầy suy nghĩ cả
tháng ấy. Dạ. Con con có biết rằng là thầy cuốn sách
yêu thích nhất của thầy là cuốn Tâm Hồn Cao Thượng. Thầy có thể chia sẻ cho
chúng con là điều gì khiến thầy tâm đắc nhất ở cuốn sách đấy hay không ạ? Cái
cuốn sách Tâm Hồn Cao Thượng nó nó là một trái tim to như thế này này và nó
chỉ có trái tim thôi nhưng nó không có cái gì khác ở trong cái cuốn sách nào
cả. Dạ. Cả cái cuốn sách nó làm cái trái tim và con người hành xử theo trái tim.
Con người đối đã đối đáp với nhau bằng trái tim. Con người làm những lỗi lầm

01:19
cũng xin lỗi bằng trái tim. Con người xây dựng bằng trái tim. Con người yêu
nhau bằng trái tim. Tất cả cái cuốn sách đó nó bằng trái tim hết. Dạ. Là mà thầy
có thể nói rằng là thầy cứ mỗi lần là thầy cứ mở cuốn sách đó là thầy chảy
chảy nước mắt. Dạ. là bởi vì rằng là cái trái tim nó chứa chân đến cái độ mình
không cầm được nước mắt. Và thầy nghĩ rằng là cái cuốn sách đó đó
nó là một cái cuốn sách mà nó sẽ giúp cho dân tộc chúng ta có thêm cái trực
giác bằng trái tim. Nhưng mà nó nó không phải là tư duy
hệ thống. Cuốn sách nó không phải tư duy hệ thống. Dạ.
Thế thì ờ để thầy nói nhá. Dạ. Thật ra đó thì khi thầy nói thầy đọc ít sách á
không đúng. Tại vì là tất cả những cuốn sách mà thầy có trong tủ mà nhưng mà còn
ở Paris nữa, còn ở Qualua nữa. Dạ. Rồi thầy cũng đã cho đến 90% những cuốn sách
của thầy rồi. Thì thật ra đó thầy đọc rất nhiều nhưng mà thầy có một cái khả

01:20
năng là mỗi lần thầy bỏ cuốn sách á là thầy tìm cái được đúng cái trang mà phải
đọc. Thầy đọc rất nhiều và nhưng mà mỗi cuốn
sách thầy đọc là đ thầy đều rất là chọn lọc. Vâng. Rất chận đọc để tìm ngay ra
cái câu mà mà mình phải rút ra. Dạ. Đấy. Tại vì biết nó nằm đâu. Dạ. Và khi mà
mình tìm ra đó thì lạ lắm. Thầy đóng cái
cuốn sách lại. Mình có cảm tưởng là mình đọc cả mấy trăm trang rồi nhưng mà thật
ra mình chỉ đọc có một trang. Dạ. Thế nhưng mà cái trang đó đó nó nằm mình nằm
là mình cứ đặt như thế này này là mình suy nghĩ cả tháng trên cái lời nói. Dạ.
Tại vì nó chuyển nó chuyển động cái cơ thể của mình, nó rung động
cái trái tim của mình, nó lay chuyển cái chí óc của mình. Dạ. Thế thành ra là
mình phải đợi cho tất cả cái sự chuyển động lay chuyển nó xuống và nó đi được
đến một cái kết luận. Dạ. Đấy. Thế thế chẳng hạn như là cuốn tâm hồn cao thượng
đó thì thầy đã đọc nhiều lần nhưng mà dạ đến giờ này nó nó vẫn còn rung động cơ

01:21
mà. Dạ. Tức là tức là năm đó thầy 8 tuổi. Năm đó thầy 8 tuổi. Năm nay 78
tuổi. Tức là cái cuốn sách đó là mình đọc cái đây 70 năm. Ừ. Mà nó vẫn còn
rung động. Vâng. Dạ. Thế thì thầy có nhiều cuốn sách nó làm cho thầy rung
động lắm. Dạ. Ờ nhưng mà những cái chuyện nó làm cho mình rung động thì
à nó đa dạng. Dạ. Nó có thể rung động về tư tưởng. Nó có thể rung động về tình
yêu. Dạ. nó có thể rung động về nghệ thuật. Dạ. Vâng.
Thưa thầy là thầy có cuốn sách Một đời thương thuyết và con được biết rằng là
đây cũng là cuốn sách mà được coi là hay nhất Việt Nam, trong top sách hay nhất
Việt Nam. Và thầy cũng là một bậc thầy thương thuyết. Vậy con cũng muốn hỏi
thầy là trong cái quá trình mà thầy thương thuyết ấy ạ thì những cái tình
huống hay là có ờ một cái tình huống nào mà khi mà thầy ở trong cái tình huống

01:22
đấy nghĩ tưởng rằng không thể vượt qua nhưng sau đó thầy lại vượt qua
để thầy kể cho các bạn trong 1 phút thế nào là thương thuyết dưới con mắt của
thầy dạ tất nhiên là thầy mà đã mất rất nhiều năm cuộc sống của thầy để mà ngồi
thương thuyết trên cái bàn thương thuyết rất nhiều năm chỉ nội Trung Quốc không
thầy đã đi 100 lần mà đã có lần mà ngồi cả mười mấy đêm liên tiếp không ăn không
ngủ. Thế thế thì thật ra thương thuyết á là đi tìm một cái sự thỏa hiệp mà cả
hai bên đều có thể chấp nhận. Dạ. Và mình vẫn biết rằng là hai người ngồi vào
đó là để đi tìm thỏa hiệp. Thế thành ra là cái cuộc thương thuyết á
trên nguyên tắc là bao giờ cũng phải thành công. Bởi vì người ta quyết định
ngồi vào với nhau thì nếu mà người ta không muốn thành công thì người ta đâu
có ngồi vào với nhau làm cái gì. Dạ. Thế thế thế thành ra là cái người thương
thuyết là phải hiểu ngay từ đầu là mình có nhiều hy vọng đi từ được cái thứ thỏa

01:23
hiệu. Thế nhưng mà cái bước thứ nhì là mình hiểu là
người kia muốn gì. Nếu mà mình hiểu được người kia muốn gì thì mình đã đi tới
được cái chân lý của cuộc thương thuyết rồi. Dạ.
Và nếu mà người ta muốn thế thì mình có thể cho được
không? Và một khi mình cho đó thì người ta sẽ hỏi mình là mình muốn gì. Dạ. Thế
và nếu mà hai bên mà hiểu nhau hai bên muốn gì đ thì thầy thấy là cuộc thương
thuyết nào nó cũng dễ cả. Dạ. Cái vấn đề đó là có những người hiểu
thương thuyết như là một cuộc tranh hùng. Thế thì lúc đầu đó thầy cũng tranh
hùng và khi mà hiểu như thế đó thì có những cuộc tranh hùng á nảy lửa lên rồi
rút cục ra đó là chua chát và không đi tới kết quả. Nhưng mà sau này thầy hiểu
rằng là bạn kia bạn tranh hùng một cách rất là rất là hăng hái thì mình nhường
cho bạn ấy cho xong đi. Vậy thì bạn muốn tranh hùng đi cho. Thế thì thầy thì sau

01:24
này thầy thương thuyết dễ lắm. Dạ. Thầy thầy m hỏi bạn muốn gì? Bạn bảo tôi muốn
tôi muốn thế này, tôi muốn thế này thế này. Mình bàn với bạn mình bàn với đồng
nghiệp của mình bảo rằng là mình cho được không? Cho được.
Cho được. Thế thôi. Thế th thế thế thì mời bạn Tranh Hùng. Bạn Tranh Hùng chán
bạn cứ hợp đồng thế là xong. Có cái gì đâu mà khó đấy. Không nói thế là cũng
đơn giản hóa nhưng mà trên nguyên tắc cái nguyên lý của cuộc thương thuyết là
một cái gì rất đơn giản. Dạ. Thế nhưng mà cái trên cuộc đời này đó thì chúng
ta người Việt chúng ta thương thuyết yếu
là bởi vì chúng ta có những cái điểm sai mà chúng ta phải sửa thì nhân tiện Hằng
cho thầy cái cơ hội đứng trước màn hình thì thầy sửa luôn cho các
bạn. Người Việt Nam chúng ta hay giấu không nói cho ai biết mình muốn cái gì.
Chết. Mình đi thương thuyết thì mình phải nói luôn cái mình muốn cái gì chứ.
Bạn ơi, tôi muốn cái hợp đồng này. Tôi thích cái hợp đồng này lắm. Tôi rất cần
cái hợp đồng này. Bạn cho tôi đi. Tôi không để cho cái hợp đồng này nó đi vào

01:25
tay người khác đâu. Nói thế có phải có có phải có phải rõ không? Phả không ạ?
Em tới đây. Em em mình tới để lấy cái hợp đồng mà mình
nói là mình không thích. Dạ. Thế thì tất nhiên là cái người bên kia người ta
thương thuyết người ta bảo thế thì ông người ta không
hiểu quay quay. Người ta tới thương thuyết để làm gì nếu mà người ta không
thích. Người ta gọi thế là dấu dơ đó không lộ hết
ra. Thế em tới đây là để em xin cái hợp đồng. Em sẽ sẵn sàng làm đủ mọi thứ hy
sinh để em lấy cái hợp đồng về. Anh đừng bắt em hy sinh nhiều quá thôi. Thấy có
dễ thương không? Ừ. Dạ. Đấy. Hay quá. Đấy là đấy là chuyện trước nhất. Chuyện
thứ nhì là mình không nghe để hiểu người ta muốn cái gì. Dạ. Thế thành ra mình
lại hiểu lầm. Ờ mình nghĩ rằng người ta muốn cái gì
khác không? Mình mà biết rõ người ta muốn cái gì mà mình biết rõ mình muốn

01:26
cái gì đó thì thương thuyết nó dễ vô cùng cơ. Mà nó dễ ở cái chỗ rằng là nếu mà
nếu mà mà mình nghĩ rằng là nó không đi tới được cái thương thu thộc thương
thuyết thì mình biết ngay là phải dưng. Anh ơi ờ thôi mình top đi à không đi tới
được anh đòi nhiều quá mà cái cái cái anh đòi chúng em không cho được. Em cũng
như là mình đi mua xoài mà cái bà bán xoài bảo giá đó em không bán anh anh đi
về đi em không bán đấy. Dạ. Thế có phải mau không? Dạ. Đấy mà giờ gi giá kia thì
em bán đấy. Có phải có phải mau không? Đấy đấy mình nói luôn là anh thích xoài
này này em không thích xoài kia đừng lắt
la lắt léo n. Đấy dân tộc chúng ta không làm được việc đâu. Dạ chúng ta có một
cái sợ là mình thua trong cuộc thương thuyết. Tức là tức là mình coi thương
thuyết nào cũng là một cuộc tranh hùng. Dạ. Mà mình không quan tâm đủ đến cái
kết quả. Ừ. Dạ. Mình đi đến kết quả đi. Anh ơi, em

01:27
không nói được tiếng Anh nhưng mà em nói được cái gì mà em muốn nói đó. I I I I
want I I I want I I I want the the joke. Đấ thế là xong. Mà nhưng mà đừng đừng
chấp tiếng Anh của em em dốt lắm. Đừng chấp cái gì nhưng mà em em thích cái hợp
đồng này anh em em đem về đây mà em anh anh trả tương đây là em ok liền. Thế là
xong. Dạ. Đây thế thì đấy thì thầy cũng mong là tất cả
những cái giải thích của thầy cho các bạn trẻ là thầy đơn giản hóa cho các bạn
để các bạn nhìn cái cuộc sống nó nó nó không có cầu kỳ như các bạn tưởng đâu.
Dạ. Cuộc sống nó đơn giản lắm. Thì về cái mặt đó thì chúng ta phải học rất
nhiều từ con dã tràng. Dạ. Tại con dã tràng nó đơn giản lắm.
Dạ, thầy cũng là một bậc thầy về quản trị và thầy cũng có cuốn sách Một đời
quản trị tạo được một cái tiếng vang rất là lớn. À con cũng rất là tò mò là con
muốn hỏi thầy là có giới hạn nào trong nghệ thuật quản trị không ạ?
Và điều không giới hạn trong nghệ thuật quản trị là gì ạ?

01:28
Cái quản trị đấy thì nó có nhiều điều phải biết nhưng mà nó không giới hạn.
để thầy nói về chuyện không giới hạn sau. Nhưng mà còn về cái chuyện nghệ
thuật quản trị thì rất đơn giản. Dạ là hễ tất cả nhân viên nào mà nó thoải mái
với người chủ rồi thì là tức là mình quản trị tốt
đấy. Nó nó thế và nó muốn thoải mái với nó thì mình trước nhất á là mình phải tỏ
ra là mình bình đẳng với nó. Anh là người tôi cũng là người chứ tôi tô chứ
tôi tôi không phải là Đức Chúa Trời mà anh anh không phải là một cái xẻng đâu.
Dạ không. Anh là người, anh có con, anh có gia đình phải nuôi, anh có cha mẹ già
phải trông nom, anh phải trả tiền chợ, anh phải trả tiền bệnh viện, anh phải
trả lắm thứ. Tôi hiểu và tôi sẽ làm đủ mọi thứ để mà cái cuộc sống của anh khi
anh cộng cộng tác với tôi anh được hạnh phúc. Dạ. Đấy. Và tôi sẽ coi anh như là

01:29
một người có những nhu cầu đó, có những cái tình cảm đó. Đấy. Đấy. Thành ra là
khi một khi mình nói như thế đó là cái người nhân viên là người ta sung sướng
rồi. Dạ. Đấy. Thế thì tất cả cái nghệ thuật của thầy đó là thầy đã từng các
bạn đều biết là thầy đã từng chỉ huy những tập tập đoàn rất là lớn, lãnh đạo
những tập đoàn rất là lớn. Dạ. Đấy. Thì tất cả những tập đoàn nó mọi người đều
vui vẻ cả. Thế thì thầy có nói một điều các bạn ở
Việt Nam không tin mà bây giờ đó là cả 1000 người tin rồi. Thầy bảo rằng cái
nghệ thuật lãnh đạo là cái nghệ thuật mà
mình không cần lãnh đạo, công ty nó cũng chạy một mình và nó chạy tốt nhất có
thể. Dạ. Thì cách đây 5 6 năm nó không ai tin cả. Tại vì là thầy ơi quản trị là
phải mô hình phải mô hình thế này, mô hình thế nọ rồi phải học những sách của
một người Mỹ. Thầy bảo rằng là không, các em cứ làm đúng như cái gì thầy viết.
Dạ. mà thầy viết một cách rất là rõ ràng trong cuốn sách một đời quản trị và cơn
lốc quản trị. Dạ. Và các bạn ấy đã làm. Dạ. Thầy nhận được hơn 1000 cái

01:30
thơ mà 1000 cái thơ đều viết một chuyện là như thế này. Thưa thầy, từ khi mà em
bắt áp dụng văn hóa báo cáo một cái văn hóa bình đẳng với cái quản trị theo cái
đường dây leo núi tức là cái gì mà thầy viết trong song sách của thầy đó. Dạ.
Thì công ty nó chạy một mình thầy ạ. công ty nó chạy một mình và đúng như
thầy nói là nhân viên nó nói là anh anh chủ tịch ơi anh về nhà đi để chúc em
trông nom cho cái cái công ty cho anh. Đó là tại vì rằng là cái người Việt
Nam chúng ta có một cái ưu điểm kinh khủng là mình nếu mà nếu mà cái người
lãnh đạo mà yêu nhân viên đó mà nhân viên nó yêu lại người lãnh đạo đó thì
lãnh đạo có thể đi về. Dạ. Nó sẽ lo hết cho.
Cái đó là một ưu điểm của người Việt Nam. Dạ. Thì các bạn các bạn đừng đem
sách Mỹ vào tại vì người Mỹ người ta không có cái chuyện đó. Làm gì có nhân
viên yêu yêu yêu yêu yêu lãnh đạo bên Mỹ. Đó là cái hợp đồng kiếm tiền. Dạ.
Trong khi Việt Nam mình đó là mình hành xử mình tới chẳng hạn như là ngày lễ cha

01:31
ngày lễ tổ của nó mình tới mình đem ít ít hoa mình tới mình thắp hương. Nhân
viên nó bảo trời ơi thế này thì anh ơi anh về nhà về nhà
đi chúng em làm cho công ty nó lớn lên mà quả thực 1000 công ty Việt Nam đã đã
nói với thầy từ lúc mà chúng em hiểu thấu cái gì thầy viết và áp dụng đúng
cái gì thầy viết là nhân viên nói thật sự là nó có nói với em thật là anh về đi
em chúng em lo cho công ty và trong đó có rất nhiều bạn là chủ
nhiệm kế nền đấy đấy cái chuyện này là chuyện thật
Nó rất kỳ lạ. Có gì kỳ lạ đâu. Tại vì rằng là những cái việc làm của một công
ty đó nó rất đơn giản. Dạ. Đấy. Thế cái thầy muốn nói là cái công việc của
mỗi người mà chia ra đó là toàn là những
công việc rất là bình thường, rất là rất là dễ. Thế thành ra là họ làm cái việc
của họ rất là dễ nhưng mà họ làm với tình yêu đó thì nó lại càng dễ hơn. Họ

01:32
hồ hởi. Còn nếu mà họ làm mà họ hận thù người sếp đó thì chuyện gì cũng hỏng. Và
đứng đầu là chất lượng. Chất lượng sẽ hỏng. Dạ. Và chất lượng mà hỏng thì sẽ
mất khách hàng. Mà mất khách hàng thì sẽ phá sản. Nó nó đơn giản thế này dạ.
Chuyện quản trị nó nó không có khó hơn cái chuyện đó. Vậy là tất cả đều xuất
phát từ tình yêu đúng không thầy? Con người. Con người ạ. Con người m nếu mà
mình có không yêu chăng nữa đó mình cũng
hành xử một cách rất là là đứng đắn. Dạ. Đấy. Hành xử một cách rất công bằng.
đứng đắn và bình đẳng. Công bằng không có nghĩa là bình đẳng đâu nhá. Phải bình
đẳng là một mà phải công bằng là hai. Bình đẳng. Cái chữ bình đẳng nó rất là
quan trọng. Dạ. Thầy chưa bao giờ nhìn xuống ai và chưa bao giờ nhìn lên ai cả.
Người nào cũng đứng trước mặt thầy là là người ta làm con người đáng yêu. Thưa
thầy là con muốn hỏi thầy một câu hỏi ạ. Theo thầy thì điều quan trọng nhất mà
thế hệ trẻ ngày nay cần phải nắm được là gì ạ?
Nếu mà mình nói mà một cách chung chung là toàn thế hệ trẻ Dạ. thì cái việc đầu

01:33
tiên mà chúng ta phải nắm là chúng ta phải có cái văn hóa trao đổi. Dạ. Việt
Nam chúng ta không trao đổi. Chúng ta có một cái văn hóa à hơn thiệt so bì.
chúng ta có một cái văn hóa lợi
dụng chúng ta không có cái văn hóa đúng lắn. Thành ra cái xã hội chúng ta nó có
nhiều vụ lừa đảo. À là vì vậy. Dạ. Nhưng mà nếu mà mình
nhìn kỹ hơn á thì tuổi trẻ Việt Nam đó nó có nhiều những cái phân khúc. Dạ.
Chẳng hạn như là cái phân khúc mà bọn bọn trẻ
mà cái thế hệ Z chẳng hạn á. Dạ. Thì nó nó tụi nó bất cẩn đó. Dạ. Chả bao nhiêu
đương nó làm bấy nhiêu mà nó rất vui vẻ.
Nó chả thù ai, nó chả ghét ai. Nó đi vào công ty nó bảo làm cái gì nó cũng làm.
Bảo quét vườn nó cũng quét mà bảo là làm

01:34
nhà máy nó cũng làm. Cái gì nó cũng làm,
cứ trả tiền xong nó làm. Nó không để tâm hồn của nó nhiều. Dạ. Nhưng mà nếu mà
mình nói cái tuổi trẻ mà cái lớp a 25 thì nó khác. Tuổi trẻ đó nó tình cảm
hơn. Dạ. Nhưng mà nó có lẽ nó nó cũng vũ vũ phu hơn một
chút. Dạ. Ừ. Thế rồi cái tuổi trẻ 30 ba mươi mấy đấy thì thầy rất đánh giá rất
là cao. Dạ. Chung quanh thầy, chung quanh cái nền
của mình, thầy thấy rằng là các em 32, 33, 35,
37 vô cùng là giỏi, hiếu học đến cái độ không tưởng tượng được. Bất cứ một ai
nói chuyện trên online hay offline hay ở đâu chăng nữa là có mặt. Dạ. Cái gì nó
cũng muốn học. Thế nhưng mà nó có một cái là các bạn ấy thì cái
tư duy hệ thống các bạn ấy khá xa tư duy hệ thống mà cái này là cái điều mà các

01:35
bạn phải học. Dạ. Tức là nói tóm lại bọn Z tức là thế hệ Z thì nó bất cần tư duy
hệ thống có dạy bao nhiêu cũng thế thôi.
Đấy cái bọn tình cảm thì tư duy hệ thống của nó là nó nó vỏn vẹn ở trong những
cái tư duy hệ thống như về tình cảm. Còn cái bọn 30 35 á thì cái tư duy hệ
thống nó không có thành cái bọn đó phải học mà bọn đó là chỉ vài năm nữa là cái
bọn nó lên tất cả lên hàng lãnh đạo hết. Dạ. Tức là thầy may mắn thầy tiếp tiếp
thu cái thế hệ 30 à để cho đến khi nó 40 thì nó cũng đã có một cái a ờ một cái a
vốn tư duy. Dạ. Thì cái này là cái may mắn của thầy, may mắn của đất nước, may
mắn của các em. Dạ. Thế thì thầy mong rằng là chúng ta sẽ hiểu cái đó mà xây
dựng cái đất nước theo cái hướng của tư duy hệ thống
mà trong một cái tinh thần phải chỉ gọi là nền nếp vào trong sáng thôi chứ đừng

01:36
nói đạo đức. Đạo đạo đức thì còn xa. Dạ. Thế nhưng mà tư duy cái cái cái sự nền
nếp Dạ. Và trong sáng. Dạ. Thế thì cái thông điệp
chung bây giờ thì nó rõ lắm là các bạn làm cái gì hãy biết tại sao
mà làm thì làm cho tới nơi tới chốn. Thầy chỉ xin có thế thôi. Đấy, tạo
nghiệp là cái điều mà phải tránh. đến cái tuổi 30 mà thầy nói lúc nãy đó
thì là cái định hướng á là chớ đừng quên
nghĩ đến một cái tương lai rất dài chẳng
hạn về sức khỏe mà cái sự lựa chọn về sự nghiệp là cho 40 năm sắp tới chứ không
phải là cho 2 năm sắp tới đâu. Ừ. Thế rồi cái định nghĩa thế nào là mình sống
với cái người bạn đường của mình. Dạ. Ừ. Thế thì tất cả những cái lựa chọn đó đó

01:37
là phải nói thật. Dạ. Có rất nhiều người hành sự sai. Dạ. Chốc nữa mình sẽ đi
ngược cái thời gian để mà mình thấy. Thế nhưng mà đến cái tuổi này của thầy thì
thầy mới thấy rằng thật ra lạ nhỉ. Tất cả những gì nó tới cho mình ấ đều là
toàn là những điều mà mình chưa bao giờ ước ước mơ.
Mà rồi mình thấy là là tất cả cái hạnh phúc bất ngờ nó tới cho mình là mình
tưởng là hạnh phúc là cái gì khác. Thế mà bây giờ mình khám phá ra là
cái hạnh phúc nó là cái gì? Nó là hơi thở của mình. Mà hơi thở của mình mà nó
mát mẻ à mình ăn uống nó nhẹ nhàng mình có bạn bè vui vẻ rất là hạnh phúc. Có
thế thôi. Không hiểu các bạn định nghĩa hnh hạnh phúc là sẽ là như thế nào khác.
Đơn giản có thế. Thế thì có một cái điều mà thầy khám phá ở
cái tuổi này và thầy phải nói thật là một số đông bạn của thầy cũng khám phá
tuổi này. Nhưng mà thầy cũng xin nói luôn là tất cả các bạn của thầy cùng đi

01:38
học ấy thì cũng đã trở thành những người à tri thức. Dạ. Đấy thành ra là họ cũng
có lẽ cũng là cái lộ trình nó giống nhau. Thế nhưng mà tất cả các bạn đều
nói rằng là rốt cục tất cả những gì mà mình ham á giờ này nó nặng quá trên tay.
Dạ. Chẳng hạn như thầy không giàu gì mà thầy
thấy rằng là bây giờ thầy vẫn có lẽ nên có ít nhà hơn. Ừ. Nên có ít xe hơn. Đấ
nên có ít mọi thứ đi choên nó nhẹ hơn. Dạ. Mà nếu mà cái ít đó mà nó còn ít hẳn
á thì nó lại còn nhẹ hơn nữa. Nói thật là bây giờ mà nếu mà cho thầy sống ở một
cái nơi nào mà ai đó bảo cho thầy thầy ơi cho cho thầy một cái căn phòng nhỏ
nhỏ thế này rồi thầy sống nhưng mà thầy không phải lo cái gì hết nữa. Chẳng còn
giấy tờ, chẳng còn hành chính, chẳng còn phải đếm tiền, chẳng còn phải ra ngân
hàng, chẳng còn phải đi khai báo, chẳng còn phải ngay thẻ hộ chiếu hay gì cũng
không cần nữa. Thì có lẽ cái lúc đó là mình hạnh phúc.

01:39
Một trong những người mà thầy thấy là hạnh phúc vô cùng là chẳng hạn như là
một vị mà thầy cưỡng mộ một cách mênh mông là ông Yạc Xanh. Yan. Bác sĩ Yạc
Xanh. Ông ấy chọn Nha Trang. Ông ấy tới đó ông ấy nghiên
cứu. Và tất cả việc làm của ông là ông ấy đi lên a hòn trồng.
Xong rồi ông có thầy đã vào cái cái văn phòng của ông đấy. Thầy vào hẳn cái nhà
cái thầy đã trông thấy cái giường của ông thậm chí thầy còn ngồi lên trên
giường của ông ấy. Đấy và bây giờ thì không làm được nữa tại vì là người ta vừa
mới làm mới tất cả mọi thứ và không không ai được làm những cái chuyện đó
nữa thì thầy may mắn thầy đã làm cái việc đó. Thế thì mình mới thấy rằng cái
người đó người ta chẳng có tiền, người ta cũng chẳng có quân. Dạ.
người ta cũng chẳng có nhà tại vì là chính phủ Việt Nam cho họ ở cái nhà đó

01:40
họ họ chẳng có gì cả. Mình mới thấy rằng là sự vĩ đại đâu
có liên quan gì đến cái số nhà số cửa, số xe. Sự vĩ đại của họ nó ở chỗ khác.
Dạ. Đấy. Và họ lại hạnh phúc đấy chứ chứ đâu có phải bảo rằng là là không có
những thứ đó mà họ không hạnh phúc đâu. Chính không có những thứ đó họ mới là
hạnh phúc. Tức là cái những cái bài học của Đức Phật là những cái bài học mà
chúng ta học vẫn chưa thuộc. Dạ. Thế thì ngày hôm nay thầy nói thật,
thầy có nói với con thầy đấy, thầy bảo rằng là này bố chuyển hết tất cả những
cái nhà giếc cho cho con cho cháu thì có ngạc nhiên không? Con thầy nó học được
những bài học của thầy trước khi nó về giả. Bởi vì con thầy nó mới nói với thầy
rằng bố ơi con không lấy đâu. Tại vì lấy nó phiền lắm bố ạ. Con
chúng con có một cái nhà chúng con yêu nhau, chúng con nuôi cháu, cháu đi học
rất ngoan ngoãn, thế là đủ. Tặng nó cái nhà nó không lấy. Dạ. Có

01:41
tin không mà tặng cả hai đứa không đứa nào lấy cả. Bây giờ thầy bây giờ vớ ôm
hai cái nhà trên tay này này. Đấy. Thế thì thế mới thấy rằng là
cái nó cũng có một cái truyền tinh nào đó. Dạ. Là chúng nó hiểu sớm hơn thầy là
không cần phải có nhiều lắm đâu. Dạ. Tụi nó hạnh phúc lắm. Thế thì đấy. Thế thì
bây giờ mà mình quay ngược lại đó thì thứ nhất đó là mình càng đi vào cái tuổi
già đó mình càng hiểu rằng là tất cả những cái vật chất là phù phiếm hết.
Tất nhiên nói thế này thì nó hơi xàng đối với những người nghèo. Dạ. Người ta
bảo ông nói những cái chuyện này nó phi lý lắm. Chúng tôi không có đủ cái căn
nhà của tôi. Thầy đã từng thấy những căn nhà của những bạn nông dân mà hiện thời
vẫn có những mảng tường bằng bằng lá. Dạ. Mình thành ra những cái điều thầy
nói nó cũng hơi sỗ sàng. Dạ. Thế thành ra thầy xin lỗi trước tới người nào nghe

01:42
mà thấy nó gây sốc cho các bạn. Thế nhưng mà thật sự mình nói về triết lý
thì triết lý Đức Phật là chẳng vơ vép của cải để làm cái gì.
Thế thì tất nhiên lúc mình có thể tự hỏi xem là lúc nào mình khám phá ra cái đó.
Dạ. Thầy nghĩ rằng là đến cái tuổi 50 là mình khám phá ra cái đó. Và từ 50 trở
đi thì là mình tự mình đi tu chứ mình cũng chẳng phải ai dạy mình đi tu nữa.
Dạ. Đó tại vì mình hiểu được là cái con đường đi tu mới là cái con đường hạnh
phúc bền vững. Mà một khi người nào hiểu
cái đó rồi thì không cần Đức Phật nữa là
họ tự đi và họ sẽ trở thành Phật. Tại vì Đức Phật á là mong tất cả mọi người
thành Phật mà chứ đâu có phải Đức Phật bảo tôi là người duy nhất đâu. Đấy. Thế
thì thầy thấy rằng ở cái tuổi 50 là đã có một số khá đông người bắt đầu hiểu
cái chuyện đó. Dạ. và từ bỏ cái vật chất từ từ. Dạ. Họ không từ bỏ được hết ngay
đâu. Dạ. Nhưng mà họ từ bỏ từ từ. Đó là tại sao nó cũng là do là con cái của họ

01:43
đã gây dựng rồi, lớn rồi thì họ không cần phải lo cho con cái nữa. Rồi xong
rồi họ cũng chẳng muốn lái xe ra ngoài đường nữa. Và nếu mà có cái xe đẹp và
khoe thì cũng chẳng ai nhìn nữa thì cái cuộc sống a cái môi trường xã hội đó nó
cũng làm cho họ bớt a cái tinh thần vật chất đi. Dạ.
Nhưng cái điều quan trọng á là ở tuổi 50
mình bắt đầu mình kết nối với một cái gì mà thầy gọi là vũ trụ.
Mình bắt đầu mình thấy rằng cái a mỗi một ngày vũ trụ nhắc nhở
mình, mỗi một ngày vũ trụ bảo mình là tôi có mặt ở đây, tôi đang hỗ trợ cho
bạn đây, tôi đang ủng hộ việc làm của bạn đây. Thế thì mình mới bảo rằng chết
thế ra mình không sống một mình trên thế
gian mình à ờ mình sống với một cái đấng nào mà toàn toàn năng. Dạ nó hơi trừu

01:44
tượng. Thầy nhìn nhận là nó trều tượng. Nhưng mà các bạn nghĩ sao nếu mà thầy
một hôm nào đó, hôm nay thì nó không không phải lúc mà cũng không phải nơi.
Thế nhưng mà hôm nào đó thầy sẽ đưa cho các bạn những cái bằng chứng rất thuyết
phục về sự can thiệp trực tiếp của vũ trụ trên cuộc sống của mình.
Tức là bây giờ nói tóm lại thôi là trong giấc mơ vũ trụ bảo mình làm gì và ngày
hôm sau vũ trụ mở cửa ngay chính cái cửa mà vũ trụ bảo mình phải đi vào thì cái
cửa đó nó tự nhiên nó mở ra mà đón mình. Dạ. thì mình bảo rằng là nế tại sao nó
lại có cái sự liên hệ giữa cái giấc mơ của mình và cái người người ta mở cái
cửa đó cho mình vào và cứ như thế ngày này qua ngày khác ngày nào cũng có những
cái bằng chứng rất là thuyết phục về cái sự hỗ trợ hay là sự ủng hộ của vũ trụ.
Dạ. Thế thì mình tạm gọi thế là vũ trụ nhưng mà rõ ràng nó có một cái đấng toàn

01:45
năng ở đâu đó à mà mình cảm nhận được cái sự à hiện hữu. Dạ. Thế thì
ờ nếu mà mình lùi xuống tuổi một tí đó thì thầy khuyên là các bạn nào ở tuổi 30
hay 40 đó nên làm hết sức đi. Mà nếu mà làm giàu được cứ làm giàu đi.
Nhưng mà đừng tạo nghiệp. Làm giàu không tạo nghiệp có
thể. Tình yêu không tạo nghiệp có thể. à sống ngoài xã hội và tất cả những hành
vi của mình vẫn có thể làm rất mạnh mà không tạo nghiệp. Dạ. Đừng phạm vào ai
thôi. Đừng lấy của ai thôi. Dạ. Mà trái lại mình ai mình cũng tạo giá trị cho
họ. Tức là nếu có tạo nghiệp thì tạo nghiệp gọi là tạo nghiệp tích cực. Dạ.
Thế thì tất nhiên không giới hạn là gì? không giới hạn

01:46
là mình tạo tối đa cái giá trị cho xã hội. Mà nếu mà bạn nào nghe rõ cái lời
nói của thầy đó thì khi mình tạo tối đa giá trị cho xã hội thì cùng một lúc mình
tạo tối đa giá trị cho chính mình. Và hai cái đó đó nó dính vào nhau chứ nó
không đi đôi. Nó dính luôn vào nhau. Đấy
và khi mình tạo giá trị cho chính mình á thì mình phải nghĩ rằng như thế này. Và
đây là cái lời lời chót của thầy. Dạ. Đó
là nói thế này thì thiếu khiêm tốn nhưng mà thầy luôn luôn là thầy nghĩ như thế
này là khi thầy lãnh đạo một công ty thì
cái công ty đó phải lên số một thế giới.
Khi mình làm một việc gì thì cái việc đó là phải tốt nhất thế giới. Dạ. Khi mình
có một cái tư duy thì cái tư duy đó là phải sâu nhất thế giới. Dạ. Và cái gì
cũng phải nhất thế giới. Bởi vì thế giới
không phải là thế giới loài người, không phải là thế giới của Putin hay của ai
đâu. Cái thế giới này là thế giới vũ trụ. Ông vũ trụ ông ấy sẽ rất thất thất

01:47
vọng nếu mà ông tạo ra mình, ông cho mình tương đấy chức năng mà mình không
sử dụng. Dạ. Thầy nói nhé, rất nhiều dân
tộc không sử dụng bàn tay, rất nhiều dân tộc không sử dụng bàn chân, rất nhiều
dân tộc không dùng mắt, không dùng tai, không dùng mũi, không dùng miệng, chẳng
biết sử dụng cái gì hết. Dạ. Và on top of that tức là trên tất cả những thứ đó
thì chúng ta không sử dụng chi óc. Dạ. Và còn trái tim thì nó luôn luôn vắng.
Và chính vì vậy cho nên là không có trái
tim thì mình mới tạo nghiệp. Chứ còn khi có trái tim thì mình không bao giờ tạo
nghiệp. Khi có trái tim thì mình không bao giờ
tạo nghiệp. Dạ. Tại vì mình cho cái tình
yêu của mình thì mình hay là đúng hơn là mình tạo một cái nghiệp tích rất tích
cực cho kiếp sau là người ta nợ mình chứ
không phải mình nợ hộ. Nhưng mà đừng bao giờ để cho mình nợ ai. Và cái đó là cái
nguyên lý của thầy. Thầy tất cả những việc làm của thầy có lúc thầy đã tốn rất

01:48
nhiều vật chất. Nhưng mà để làm cho mình không tạo nghiệp. Dạ. Đấy. Thế
thì không giới hạn là thế. Dạ. Không giới hạn là rút cục ra mình nhận mình là
một phần của vũ trụ. Dạ. Bao la, toàn năng và không giới hạn.
Dạ. Con rất là cảm ơn thầy ạ. Và ngày hôm nay mà chúng con được lắng nghe thầy
chia sẻ, chúng con đã tự có những cái đúc rút cho bản thân mỗi người cũng như
là con nghĩ rằng là tất cả những khán thính giả đang lắng nghe cái nền radio
cũng sẽ có những cái bài học của riêng mình để trở lại mình có một cái cuộc
sống như thầy nói là rất là vô tư, rất là thơi thới mà với một cái trái tim,
với một khối óc sống và tạo thật nhiều giá trị cho xã
hội. Hôm nay a chương trình không giới hạn đã rất là vinh dự khi mà được mời
thầy Phan Văn Trường và chúng tôi còn tiếp tục trở lại với những số tiếp theo
cùng những vị khách mời cũng rất đặc biệt để chúng ta tiếp tục trong hành

01:49
trình khám phá bản thân, khám phá những giới hạn của chính mình và cùng nhau
chúng ta tạo những cái giá trị rất là tích cực cho xã hội. Cảm ơn quý vị đã
lắng nghe buổi trò chuyện của thầy Phan Văn Trường và Hằng trong buổi ngày hôm
nay. Xin chào và hẹn gặp lại.