Một cái seri storytelling từ vài ý tưởng tưởng tượng cực kỳ viral của Sakana và tập 9 của nó: Tớ biết các cậu đang nghĩ gì Tại sao mọi chuyện lại ra nông nỗi này? Tại sao tớ lại đang hấp hối trên giường bệnh? Tại sao phải che mặt, che tên như tớ vừa lộ clip sex? Có phải Hà Nội những ngày này bình yên quá, dòng người bớt hối hả, khiến tớ thích TẠT ĐẦU Ô TÔ không? Thì thật ra cái đấy cũng đúng, nhưng không phải Mà hành trình từ nhà tới giường bệnh của tớ nó lại là câu chuyện về một tội ác CHIẾN TRANH, về sự vô nhân tính của loài người khi can tâm thử nghiệm chất độc phóng xạ lên đồng loại Hôm qua tớ ăn đồ chồng nấu Chào mừng các cậu đến với seri "Hôn Nhân Có Gì Vui", nơi tớ kể cậu nghe câu chuyện về cuộc sống của một thiếu nữ sau khi kết hôn nó như thế nào Nó cũng giống những áng mây cuối trời sau một buổi chiều mưa XẦM XÌ, VÀ U TỐI Tập 9: Chồng tôi, không biết nấu nướng Thực ra thì cái chuyện đồ chồng tớ nấu có thể coi là phương thức tử hình nhân đạo ở một số quốc gia thì cái đấy tớ biết lâu rồi chứ không phải giờ mới biết Từ hồi quen chồng cuộc đời tớ như được thổi và một làn gió mới, một làn gió mà chẳng thể kiếm tìm ở bất cứ đâu GIÓ ĐỘC Cái gió mà gây méo mồm với liệt nửa mặt ấy Thực ra tôi biết chồng tớ nấu ăn tệ từ hồi mới quen cơ, đúng hơn là vào lễ Valentine khi nhầm túi socola chồng tớ làm với bịch CỨT MÈO mà đáng nhẽ hôm ấy tớ phải đem vứt đi Đời tớ chưa thấy ai có thể làm ra những viên socola giống cứt mèo từ hình hài cho đến nhân cách như thế cả! Nguyên nhân chồng tớ nấu ăn tệ thì chắc có nhiều lắm, nhưng chủ yếu là do MẤT NÃO NẤU ĂN MÀ NHƯ KIỂU BỊ VONG CHE MẮT ẤY!!! Cái câu chuyện mà nấu một nồi canh NÊM BA LẦN MUỐI nó đã không phải là chuyện hiếm diễn ra trong nhà tớ rồi Cái cách thức nấu ăn báng bổ, đầu nảy số cái gì thì cho cái nấy, quên mất mình vừa bỏ cái gì vào thì NÊM LẠI PHÁT NỮA cho chắc ăn Được tớ "tự hào" gọi là phương pháp TỐI ĐA HÓA KHỔ ĐAU Vì mỗi bữa cơm là một bản giao hưởng CHẾT CHÓC Tớ biết các cậu đang nghĩ gì Đùa, chị nói quá đáng! Mẹ em dạy rằng trên đời không có người phụ nữ nấu ăn tệ, rằng món ngon nhất trên đời chính là món mà người ta yêu gửi gắm tình cảm vào, rằng bữa cơm không ngon cũng chỉ vì chưa yêu đủ mà thôi Có cái *Beep* Chúng mày đã ăn một bát mì có nước dùng vị ngai ngái như vị NƯỚC NGÂM CHÂN bao giờ chưa?! Chưa đúng không?!! Vậy chúng ta có đang ở cùng hệ quy chiếu đâu? Tài năng nấu nướng của chồng tớ cũng giống như cơn nghiện của chú Sáu, rất BẢN NĂNG Không hiểu đọc ở đâu trên mạng một người đầu bếp giỏi là người xử lý được với những gì mình có, đời cho chanh thì làm nước chanh, đời cho trứng thì làm ốp la Chồng mình nghe xong về áp dụng, nhà hết muối ướp thịt bò bằng Maggie Mà trong Maggie nó có gì? Nó có nước Mà nước cho vào chảo dầu thì sao? THÌ NÓ BẮN! Anh nấu ăn chất lắm chồng ơi nhưng mà là CHẤT THẢI!! Vứt miếng thịt bò vào thùng rác đi, người mù mà thấy thì PHẢN CẢM LẮM!!! Là những gì mà tớ muốn thốt ra khi thấy miếng thịt bò bày biện trên bàn Đấy Nhưng cái đáng sợ nhất về khả năng nấu nướng của chồng tớ đấy là không nhận thức được khuyết điểm của bản thân Tớ với con Shinobu đã nhiều lần ngồi xuống và khuyên chồng tớ, rằng trên đời không có ai hoàn hảo cả, rằng đôi khi ta phải chấp nhận khiếm khuyết của bản thân và giao trách nhiệm lại cho người khác Thế kỷ 21 rồi, chó mèo sắp chửi nhau bằng tiếng Anh, chúng ta có thể ra ngoài ăn mà đúng không? Nhà mình có thiếu thốn gì đâu? Nếu anh tiếc tiền anh có thể đưa em nấu mà đúng không? Chồng tớ nghe xong thường bảo là "Đùa, em nuôi anh được bữa nào mà anh cứ cản trở đam mê của anh thế?" "Đùa, thế anh nuôi em được bữa nào mà ngày nào anh cũng tra tấn cái nhà này bằng đồ anh nấu thế!!!" Ở đời không nhận thức được MÌNH XẤU là một cái tội, chồng ơi Về lại lý do tại sao tớ nằm viện, thì lại là câu chuyện về vợ tôi và cái bếp Cụ thể là vào thứ sáu tuần trước, Shinobu chạy về nhà và thông báo nó vừa thắng lớn ở một số hạng mục đầu tư, cụ thể là đánh lô. Rằng để ăn mừng, cả nhà nên góp tiền và đi ra ngoài đập phá(nhậu) một bữa thật bùng nổ, vì 3 tháng qua giãn cách xã hội 3 tháng trời phải ở nhà ăn đồ vợ nấu, Sakana cũng sắp chết héo rồi Shinobu ơi Tớ sung sướng nhìn sang chồng, hôm nay được ăn ngoài rồi anh ơi! "..." "Hôm nay được ăn ngoài đúng không?" "..." Đấy, xầm xì và u tối Phát hiện những thay đổi theo hướng chống đối trên ảnh đại diện của tớ, chồng tớ dùng 30 phút tiếp theo để giải thích cho tớ về sự nguy hiểm của covid, rằng việc ra ngoài lúc này chẳng khác gì đem cả nhà đi phơi nhiễm với mầm bệnh, và lựa chọn tốt nhất bây giờ là mua đồ về để anh nấu thì hơn Mặc dù tớ đã kịch liệt phản đối nhưng với luận điểm ràng anh rất yêu em nhưng nếu avatar của em không có sự thay đổi thì chính tay anh sẽ chỉnh lại nó, nên đành thôi Cả chiều hôm ấy tớ và Shinobu như ngồi trên đống lửa, tớ còn nhớ cái khoảng khắc tớ đã phải đỡ lấy người Shinobu để ngăn con mặt lồn ngã gục xuống khi thấy anh shipper chở đến toàn đồ chưa chế biến Vậy là chấm hết rồi đúng không? Vậy là không phải mua đồ nấu sẵn về ăn rồi Sakana ơi Cả ngày hôm đó mỗi lần chồng tớ thốt lên hai chữ "thôi chết" khi đang cầm lọ muối trong tay là tim tớ và Shinobu lại TRẬT MẸ MỘT NHỊP Tớ có thử khều sang bạn tớ rằng hôm nay liên hoan là ý tưởng của mày mà, Hủy Đi! "Ừ nhỉ!" Tiếng "ừ nhỉ" báo hiệu cho sự thức tỉnh ở cuối câu Nhưng thế là quá trễ Đồ ăn đã dọn ra tới bàn, tới giờ ra pháp trường rồi Shinobu ơi Tớ chưa từng thấy bữa ăn nào nó khủng khiếp tới vậy! Nhìn nó với ảnh trên mạng xem!! Y như hai giọt nước Nước sông, và NƯỚC CỐNG Nhìn đĩa sò này, đuộm vị quê hương, ăn thứ này chắc chắn sẽ như được về quê nhưng mà là về 2 LẦN 1 THÁNG, ngày rằm với thất tịch ấy!!! Đó là chưa tới 1 phần 5 số món hôm ấy thôi đấy! Tớ có nhìn sang bạn tớ thì thấy Shinobu đang nở một nụ cười méo mó Ồ, mày có kế hoạch gì sao? Shinobu cầm chai tương ớt Chinsu giơ lên và nói "Chỉ cần mày đổ một lượng tương ớt đủ nhiều thì chắc chắn sẽ che được mùi kinh tởm của thức ăn"
tiếng Sakana đập bàn trên stream*
Tuyệt quá, tuyệt quá! Thế mới là hảo hán chứ! Shinobu gục sau miếng đầu tiên, hưởng dương 18 tuổi Nói thật là chuyện sau đấy như nào thì tớ cũng không nhớ nữa, chỉ biết sau khi tỉnh lại thì thấy mình ở đây Hình ảnh cuối cùng trong ý thức tớ là đôi đũa, miếng thịt, và phần còn lại là màn đêm sâu thẳm Nhưng không sao, còn sống là tốt rồi, ngay ngày mai thôi tớ sẽ viết một cuốn sách về sự kỳ diệu của loài ng...
tiếng gõ cửa vang ra trong stream*
"Sư huynh em vừa trúng tuyển thực tập đấy, chủ nhật mình liên hoan đi, anh nấu nhá!" Hôm nay Sakana chưa chết
tiếng "ựa" của Sakana*
Ít nhất là trong hôm nay _Kết thúc stream_