Thời gian là thứ kỳ lạ. Nó trôi đi mà không hỏi ý kiến ai. Nó xóa đi những thứ từng tưởng như không thể phai nhòa. Và nó cũng âm thầm thay đổi tất cả, kể cả những điều người ta từng tin là vĩnh viễn.
Một năm trôi qua. Rồi một năm nữa.
Ban đầu, vẫn còn người nhắc đến họ. Những cái tên vang lên trong các câu chuyện, trong những lời kể bên bếp lửa, trong những buổi tụ họp hiếm hoi. Người ta kể về những con người đã từng bước qua chiến tranh. Đã từng thay đổi cục diện. Đã từng tồn tại.
Nhưng rồi…Câu chuyện bị rút ngắn. Chi tiết bị bỏ bớt. Tên gọi bị đọc sai.
Thêm vài năm nữa. Những câu chuyện đó chỉ còn là truyền thuyết.
Thêm vài thập kỷ. Chỉ còn lại vài dòng trong sách.
Và rồi…Chỉ còn là những cái tên xa lạ mà không ai thật sự hiểu.
Nhưng có một nơi…không thay đổi.
Hạc Quán Sơn Trang-quán trà ấy vẫn đứng đó. Như chưa từng bị thời gian chạm tới.
Cánh cửa gỗ cũ vẫn mở. Chiếc chuông gió trước hiên vẫn leng keng theo từng cơn gió nhẹ. Những dây trường xuân vẫn leo dọc theo cột nhà, xanh tốt đến mức tưởng như chúng không biết đến mùa đông.
Và bên trong…Tobirama vẫn ở đó.
Vẫn là dáng người trẻ trung ấy. Không thêm một nếp nhăn. Không thêm một dấu vết của thời gian.
Tobirama ngồi sau quầy thu ngân. Một tay chống cằm. Một tay lật nhẹ cuốn sổ.
Đôi khi, cô không làm gì cả. Chỉ ngồi đó. Nhìn ra ngoài.
Có những ngày khách đông. Có những ngày chẳng có ai.
Nhưng Tobirama không bao giờ đóng cửa.
Chiếc xích đu trước hiên quán, làm từ dây trường xuân bện lại, vẫn nhẹ nhàng đung đưa.
Tobirama rất hay ngủ gật ở đó.
Một buổi chiều. Nắng vàng rơi qua kẽ lá.
Tobirama nằm nghiêng trên xích đu. Tóc buông xuống, khẽ lay theo gió.
Ánh nắng chiếu lên gương mặt cô. Vẫn trẻ. Vẫn yên bình.
Như thể thời gian đã bỏ qua cô.
Nhưng nếu nhìn kỹ…sẽ thấy một điều khác.
Ánh mắt.
Ánh mắt của Tobirama không phải của một người trẻ.
Nó mang theo…rất nhiều năm tháng.
Có những lúc Tobirama tỉnh dậy giữa giấc ngủ chập chờn. Không vì tiếng động. Không vì khách.
Chỉ vì…một cảm giác quen thuộc.
Cô sẽ ngẩng đầu. Nhìn về phía cổng.
Một giây.
Hai giây.
Rồi lại mỉm cười.
“…Không phải à…”
Giọng nói rất nhỏ. Nhẹ đến mức gần như hòa vào không khí.
Tobirama đứng dậy. Phủi nhẹ vạt áo.
Rồi quay lại quầy.
Mọi thứ lặp lại.
Ngày qua ngày.
Có người từng hỏi : “Cô đang đợi ai sao?”
Tobirama chỉ cười. Không trả lời trực tiếp.
“Có thể.”
Người đó cười, nghĩ rằng đó chỉ là một câu nói vu vơ.
Họ không biết…Tobirama đã đợi bao lâu.
Gần mười vạn năm.
Mười vạn năm.
Một khoảng thời gian đủ để:
- một đứa trẻ, giờ mộ cỏ xanh đã mọc cao chục thước
- hàng trăm thế hệ đã biến mất
- một thế giới từ lâu đã thay đổi
Nhưng không đủ để Tobirama quên.
Tobirama nhớ.
Nhớ từng người.
Nhớ cách họ ngồi quanh bàn. Nhớ những lần cãi nhau. Nhớ những câu nói tưởng như vô nghĩa.
Nhớ cả những khoảnh khắc rất nhỏ.
Một cái nhìn. Một câu nói ngập ngừng. Một lời cảm ơn không trọn vẹn.
Và một câu hứa không được nói ra.
“...nhớ quay về thăm bà già này nhé...”
Tobirama chưa từng nói câu đó thành lời.
Nhưng cô vẫn đợi.
Một buổi tối. Mưa rơi nhẹ.
Quán trà không có khách.
Tobirama ngồi một mình.
Trên bàn là một chiếc máy phát nhỏ.
Cô bấm nút.
Âm thanh vang lên.
Một giọng hát.
Không hoàn hảo. Có chút vụng về. Nhưng rất chân thật.
Tobirama khẽ ngân theo.
Không nhìn vào đâu. Không nhìn vào thời điểm nào.
Chỉ hát.
“…ikiru… ikiru…”
Giọng cô hòa vào bài hát.
Không còn buồn như trước.
Chỉ còn lại…một chút ấm áp.
Một chút gì đó giống như hy vọng.
Dù rất nhỏ.
Bài hát kết thúc.
Không gian lại yên.
Tobirama không tắt máy ngay.
Cô ngồi đó. Nhìn ra ngoài.
Để giọng hát thấm vào không gian quán
Cổng quán vẫn mở.
Luôn luôn mở.
Có một lần…rất lâu sau đó.
Gió thổi mạnh hơn bình thường.
Chuông gió rung lên liên hồi.
Cánh cửa khẽ kêu.
Tobirama đang ngủ gật trên xích đu.
Đột nhiên…cô mở mắt.
Không do dự. Không chậm chạp.
Cô ngồi dậy ngay lập tức.
Nhìn thẳng về phía cổng.
Ánh mắt lần này…không giống mọi lần.
Không phải là thói quen.
Mà là…một cảm giác rất rõ ràng.
“…?”
Tobirama đứng dậy.
Bước một bước.
Rồi dừng lại.
Gió lặng xuống.
Chuông gió cũng im.
Không có ai.
Chỉ là gió.
Tobirama đứng đó vài giây.
Rồi thở nhẹ.
“…Lại nhầm rồi.”
Cô cười.
Không buồn.
Chỉ hơi…trống rỗng.
Tobirama quay lại.
Ngồi xuống xích đu.
Nó lại đung đưa. Như chưa từng có gì xảy ra.
Nhưng lần này…Tobirama không ngủ tiếp.
Cô nhìn ra ngoài rất lâu.
Rất lâu.
Đôi khi…đợi một người…không phải vì chắc chắn họ sẽ quay lại.
Mà là vì nếu họ quay lại…thì phải có một nơi để họ tìm thấy.
Hạc Quán Sơn Trang tồn tại vì điều đó.
Tobirama tồn tại vì điều đó.
Và thời gian…lần đầu tiên trong đời…không thể thắng được điều gì đó.
Một lời hứa không nói ra. Một ký ức không bị quên. Một người…vẫn đang đợi.
Ở một nơi không thuộc về thời gian.
Cánh cửa vẫn mở.
Và nếu một ngày nào đó…có ai bước qua—
Tobirama chắc chắn sẽ ngẩng đầu lên. Mỉm cười.
Như thể…họ chỉ vừa mới rời đi ngày hôm qua.
Hạc Quán Sơn Trang là nơi hạc trắng bay qua, là quán trà trong núi, là nơi lưu giữ chút ấm áp còn khi dòng sông lịch sử vẫn đang ầm ầm chuyển động