Đang tải...
 
Skip to main content

Bạch Tiểu Nhã

Cuồng Anime/Manga Naruto, trọng hữu khinh sắc, hiện đang nghiên cứu viết fanfic Thích? =>Đủ thứ

Chương 1: Người Ở Lại

TieuNha Chủ Nhật Tháng Ba 22, 2026

Thời gian là thứ kỳ lạ. Nó trôi đi mà không hỏi ý kiến ai. Nó xóa đi những thứ từng tưởng như không thể phai nhòa. Và nó cũng âm thầm thay đổi tất cả, kể cả những điều người ta từng tin là vĩnh viễn.


Một năm trôi qua. Rồi một năm nữa.


Ban đầu, vẫn còn người nhắc đến họ. Những cái tên vang lên trong các câu chuyện, trong những lời kể bên bếp lửa, trong những buổi tụ họp hiếm hoi. Người ta kể về những con người đã từng bước qua chiến tranh. Đã từng thay đổi cục diện. Đã từng tồn tại.


Nhưng rồi…Câu chuyện bị rút ngắn. Chi tiết bị bỏ bớt. Tên gọi bị đọc sai.


Thêm vài năm nữa. Những câu chuyện đó chỉ còn là truyền thuyết.


Thêm vài thập kỷ. Chỉ còn lại vài dòng trong sách.


Và rồi…Chỉ còn là những cái tên xa lạ mà không ai thật sự hiểu.


Nhưng có một nơi…không thay đổi.


Hạc Quán Sơn Trang-quán trà ấy vẫn đứng đó. Như chưa từng bị thời gian chạm tới.


Cánh cửa gỗ cũ vẫn mở. Chiếc chuông gió trước hiên vẫn leng keng theo từng cơn gió nhẹ. Những dây trường xuân vẫn leo dọc theo cột nhà, xanh tốt đến mức tưởng như chúng không biết đến mùa đông.


Và bên trong…Tobirama vẫn ở đó.


Vẫn là dáng người trẻ trung ấy. Không thêm một nếp nhăn. Không thêm một dấu vết của thời gian.


Tobirama ngồi sau quầy thu ngân. Một tay chống cằm. Một tay lật nhẹ cuốn sổ.


Đôi khi, cô không làm gì cả. Chỉ ngồi đó. Nhìn ra ngoài.


Có những ngày khách đông. Có những ngày chẳng có ai.


Nhưng Tobirama không bao giờ đóng cửa.


Chiếc xích đu trước hiên quán, làm từ dây trường xuân bện lại, vẫn nhẹ nhàng đung đưa.


Tobirama rất hay ngủ gật ở đó.


Một buổi chiều. Nắng vàng rơi qua kẽ lá.


Tobirama nằm nghiêng trên xích đu. Tóc buông xuống, khẽ lay theo gió.


Ánh nắng chiếu lên gương mặt cô. Vẫn trẻ. Vẫn yên bình.


Như thể thời gian đã bỏ qua cô.


Nhưng nếu nhìn kỹ…sẽ thấy một điều khác.


Ánh mắt.


Ánh mắt của Tobirama không phải của một người trẻ.


Nó mang theo…rất nhiều năm tháng.


Có những lúc Tobirama tỉnh dậy giữa giấc ngủ chập chờn. Không vì tiếng động. Không vì khách.


Chỉ vì…một cảm giác quen thuộc.


Cô sẽ ngẩng đầu. Nhìn về phía cổng.


Một giây.

Hai giây.


Rồi lại mỉm cười.


“…Không phải à…”


Giọng nói rất nhỏ. Nhẹ đến mức gần như hòa vào không khí.


Tobirama đứng dậy. Phủi nhẹ vạt áo.


Rồi quay lại quầy.


Mọi thứ lặp lại.


Ngày qua ngày.


Có người từng hỏi : “Cô đang đợi ai sao?”


Tobirama chỉ cười. Không trả lời trực tiếp.


“Có thể.”


Người đó cười, nghĩ rằng đó chỉ là một câu nói vu vơ.


Họ không biết…Tobirama đã đợi bao lâu.


Gần mười vạn năm.


Mười vạn năm.


Một khoảng thời gian đủ để:

  • một đứa trẻ, giờ mộ cỏ xanh đã mọc cao chục thước
  • hàng trăm thế hệ đã biến mất
  • một thế giới từ lâu đã thay đổi 

Nhưng không đủ để Tobirama quên.


Tobirama nhớ.


Nhớ từng người.


Nhớ cách họ ngồi quanh bàn. Nhớ những lần cãi nhau. Nhớ những câu nói tưởng như vô nghĩa.


Nhớ cả những khoảnh khắc rất nhỏ.


Một cái nhìn. Một câu nói ngập ngừng. Một lời cảm ơn không trọn vẹn.


Và một câu hứa không được nói ra.


“...nhớ quay về thăm bà già này nhé...”


Tobirama chưa từng nói câu đó thành lời.


Nhưng cô vẫn đợi.


Một buổi tối. Mưa rơi nhẹ.


Quán trà không có khách.


Tobirama ngồi một mình.


Trên bàn là một chiếc máy phát nhỏ.


Cô bấm nút.


Âm thanh vang lên.


Một giọng hát.


Không hoàn hảo. Có chút vụng về. Nhưng rất chân thật.


Tobirama khẽ ngân theo.


Không nhìn vào đâu. Không nhìn vào thời điểm nào.


Chỉ hát.


“…ikiru… ikiru…”


Giọng cô hòa vào bài hát.


Không còn buồn như trước.


Chỉ còn lại…một chút ấm áp.


Một chút gì đó giống như hy vọng.


Dù rất nhỏ.


Bài hát kết thúc.


Không gian lại yên.


Tobirama không tắt máy ngay.


Cô ngồi đó. Nhìn ra ngoài.


Để giọng hát thấm vào không gian quán

Cổng quán vẫn mở.


Luôn luôn mở.


Có một lần…rất lâu sau đó.


Gió thổi mạnh hơn bình thường.


Chuông gió rung lên liên hồi.


Cánh cửa khẽ kêu.


Tobirama đang ngủ gật trên xích đu.


Đột nhiên…cô mở mắt.


Không do dự. Không chậm chạp.


Cô ngồi dậy ngay lập tức.


Nhìn thẳng về phía cổng.


Ánh mắt lần này…không giống mọi lần.


Không phải là thói quen.


Mà là…một cảm giác rất rõ ràng.


“…?”


Tobirama đứng dậy.


Bước một bước.


Rồi dừng lại.


Gió lặng xuống.


Chuông gió cũng im.


Không có ai.


Chỉ là gió.


Tobirama đứng đó vài giây.


Rồi thở nhẹ.


“…Lại nhầm rồi.”


Cô cười.


Không buồn.


Chỉ hơi…trống rỗng.


Tobirama quay lại.


Ngồi xuống xích đu.


Nó lại đung đưa. Như chưa từng có gì xảy ra.


Nhưng lần này…Tobirama không ngủ tiếp.


Cô nhìn ra ngoài rất lâu.


Rất lâu.


Đôi khi…đợi một người…không phải vì chắc chắn họ sẽ quay lại.


Mà là vì nếu họ quay lại…thì phải có một nơi để họ tìm thấy.


Hạc Quán Sơn Trang tồn tại vì điều đó.


Tobirama tồn tại vì điều đó.


Và thời gian…lần đầu tiên trong đời…không thể thắng được điều gì đó.


Một lời hứa không nói ra. Một ký ức không bị quên. Một người…vẫn đang đợi.


Ở một nơi không thuộc về thời gian.


Cánh cửa vẫn mở.


Và nếu một ngày nào đó…có ai bước qua—


Tobirama chắc chắn sẽ ngẩng đầu lên. Mỉm cười.


Như thể…họ chỉ vừa mới rời đi ngày hôm qua.

Hạc Quán Sơn Trang là nơi hạc trắng bay qua, là quán trà trong núi, là nơi lưu giữ chút ấm áp còn khi dòng sông lịch sử vẫn đang ầm ầm chuyển động

Chương 1: Nijisanji và con tàu chết đắm

TieuNha Thứ Hai Tháng Một 12, 2026

Nijisanji là một công ty tài năng Vtuber thuộc sở hữu của Any Color và là công ty Vtuber lớn thứ hai trên thế giới, chỉ sau Hololive. Họ đã thu hút được sự ủng hộ đông đảo của người xem trên khắp Trái Đất.
Và đừng có nói với tôi là bạn biết tới Hololive mà lại không biết tới Nijisanji.
Những gì mà các Vtuber cũng như công ty đã làm được thật sự đáng ngưỡng mộ. Tuy nhiên, đây cũng là nơi những sự việc đáng kinh tởm nhất xảy ra.
Và tin tôi đi, sau khi tôi kể cho bạn nghe, bạn sẽ có cái nhìn hoàn toàn khác về Nijisanji
__
Đây là Uchiha Madara, ĐÃ TỪNG là một Vtuber thuộc thế hệ thứ hai của Nijisanji EN, mang danh Obsidia. Nhưng trước đó, bà ấy được biết tới với cái tên Tatsuki Yander.
Người xem nhanh chóng thể hiện sự yêu mến của mình với Madara qua tính cách năng động, dí dỏm và hài hước của bà ấy (và vì ả ta cũng là một người chơi Epic chất vl).
Không những thế, bà ấy còn nổi tiếng vì việc cưng chiều fan quá nhiều. Bà ấy từng bỏ ra 15.000 USD tiền túi của mình để làm một cái EMV đặc biệt dành tặng người hâm mộ.
Tuy nhiên, Nijisanji không những không góp cho Madara một đồng nào cho EMV đó, họ còn quyết định gỡ video xuống chỉ trong vòng 3 tiếng kể từ lúc ra mắt, mà không hề có một lời giải thích nào với công chúng.
Đây là một tin buồn cho Madara và cộng đồng của bà ấy.
Tôi nên nhắc lại: 15.000 USD cho một cái EMV! Và không ai được thưởng thức nó cả…
Madara sau đó đã đăng bài xin lỗi khán giả và khuyến khích fan đăng tải lại. Sau cùng thì Madara, fan của Madara (gọi chung là Madran) và những người làm EMV (Okaiwa Hashirama, Senju Tobirama, Narihiki Izuna, …) đã rất nỗ lực để hoàn thành dự án này.
Tuy nhiên, đây chỉ là khởi đầu cho những chuyện điên rồ xảy ra với Uchiha Madara và Nijisanji…

Vào một ngày đẹp trời cuối năm 2023, Madara đã đăng lên tài khoản Twitter của mình với nội dung như sau:
“Tôi xin lỗi vì sự im lặng. Tôi đã nhập viện sau một vụ tai nạn và sẽ ở đó vài ngày để được giám sát. Tôi vừa có quyền truy cập vào điện thoại của mình ngày hôm qua.”
Đây rõ ràng không phải là một tin tốt cho fan của Madara. Họ chúc Madara những điều tốt đẹp nhất, họ lo lắng, thông cảm đồ nè. Tuy nhiên, nhiều người cũng tò mò về thực hư câu chuyện của bà ấy.
Vài ngày sau, Madara cập nhật tình trạng của mình cho các Madran, nói rằng mình đã xuất viện và đang nhận được sự trợ giúp từ bố mẹ. Các Madran rõ ràng rất vui khi nghe tin này. Tuy nhiên, vẫn còn một điều chưa có lời giải đáp: Điều gì đã xảy ra với Madara?

Một tháng trôi qua kể từ thông báo về sức khỏe của Madara, fan không nhận được bất cứ thông tin gì thêm. Không livestream, không bài viết, không gì cả — tuyệt đối im lặng.
Fan dần dần mất bình tĩnh. Họ tạo ra một hashtag #WhereIsMadara để tìm ra tung tích của cô ấy.
Bạn biết chuyện nó tồi tệ tới mức nào khi ngay cả những người bạn thân của Madara cũng không biết chuyện gì đã xảy ra với bà ta. Và Nijisanji — công ty đáng lẽ phải đại diện cho bà ấy — cũng không có một chút cập nhật nào.
Nhưng rồi, không ai ngờ tới chuyện này xảy ra:
Tất cả nội dung trên kênh của Madara bị ẩn, đi kèm với việc tài khoản Twitter của Madara bị để riêng tư.
Và rồi không biết từ đâu ra, một quả bom nguyên tử rơi thẳng xuống trái tim những người hâm mộ:
THÔNG BÁO CHẤM DỨT HỢP ĐỒNG VỚI UCHIHA MADARA
Một mình bức thư này đã làm dậy sóng cộng đồng Vtuber. Nó điên rồ tới mức Twitter ngày hôm ấy đi đâu cũng thấy thông báo này.
Và để tôi nói cho các bạn nghe: không ai trên cõi đời có thể viết một cái thông báo tệ với mơ hồ như của Nijisanji được.
Tôi sẽ đi nhanh qua một số chi tiết đáng chú ý, như việc họ nói rằng Madara đã liên tục vi phạm quy tắc hoạt động của công ty, nhưng họ còn không hề nói rõ quy tắc của họ là gì.
Hay việc Madara tự ý đăng EMV (do bà ấy tự trả tiền) mà không có sự cho phép của quản lý, với lý do rằng các bên liên quan phải đồng ý — cho dù tác giả bài hát đã cho Madara sử dụng bài hát đó
Tuy nhiên, điều khiến mọi người tức giận nhất nằm ở cuối thông báo chấm dứt hợp đồng:
“Bất chấp những nỗ lực của chúng tôi, Madara yêu cầu Any Color phải chịu trách nhiệm pháp lý. Cô ấy tuyên bố rằng cô ấy không còn có thể tham gia vào các hoạt động của mình với tư cách là liver do các quyết định của Any Color. BỊ CÁC LIVER KHÁC QUẤY RỐI DO QUẢN LÝ YẾU KÉM.”
Khoan đã, cái gì cơ?
Madara bị quấy rối bởi đồng nghiệp á?!
Tôi không hiểu ai đã viết cái thông báo này, tôi không biết người đó đã nghĩ gì khi viết câu này vào thông báo của họ. Nó thật sự không hề khiến Nijisanji nhìn tốt lên trong tình huống này.
Chúc mừng bạn đã từ pop — you did it.
Và bạn biết điều buồn cười nhất là gì không?
Ngay cả Madara cũng không hề biết mình bị sa thải cho tới khi cái thông báo này nổ ra!
Ngay sau đó, bà ấy đã quay trở lại tài khoản Tatsuki Yander.
Và những gì bạn sắp nghe sẽ rất hãi hùng.

Uchiha Madara — hay giờ là Tatsuki Yander — đã tweet rằng:
“Tôi sẽ không im lặng nữa. Vào tháng 12, tôi đã phải nhập viện do một nỗ lực tự sát, gây ra bởi sự bắt nạt trong công ty và việc phải ở trong một môi trường độc hại và tồi tệ suốt nhiều tháng, dẫn tới giới hạn của tôi.”
Madara đã khẳng định một điều: bà ấy đã bị bắt nạt.
Và bà ấy đã suýt “đăng xuất khỏi Trái Đất” chỉ vì môi trường làm việc của Nijisanji.
Sao tôi lại bất ngờ được nhỉ?
Công ty Nhật Bản mà?
___
Nhưng may mắn thay, Tatsuki Yander đã nhận được sự ủng hộ mạnh mẽ từ cộng đồng mạng và hiện tại đang hoạt động như một Vtuber độc lập. Bà ấy vẫn đang phát triển mạnh mẽ — nếu không nói là mạnh mẽ hơn thời còn là Uchiha Madara.
— Chapter End —

Chương 2: Crow Itachi và “phi vụ triệu đô“

TieuNha Thứ Hai Tháng Một 12, 2026

Cái tên Crow Itachi có lẽ không còn xa lạ gì trong mắt người xem. Nhưng nếu bạn là một người may mắn chưa biết gì về người này thì:

Crow Itachi là một vtuber thuộc nhóm Vtuber Production sở hữu số lượng người đăng kỳ lớn nhất trong cộng đồng vtuber Việt Nam

Hoặc ít nhất là đã từng. Vì tôi thề với chúa, trong lúc mà tôi viết kịch bản cho cái fanfic này thì Crow Itachi đã thông báo tốt nghiệp

Đù má!

Có thể nói Crow Itachi không phải là người được yêu quý nhất trong cộng đồng khi liên tục bị vướng phải những drama gây tranh cãi. Từ cáo buộc về giới tính của Ita tới những hành động cực kỳ khó hiểu như lộ ảnh thật trên stream, lộ căn cước công dân để chứng minh sự trong sạch của mình

Theo quan điểm của tôi, Itachi đã có thể né được những cái drama này rất dễ dàng, còn việc lộ ảnh thật thì tôi chịu. Đó là lẽ thường của một con người trong việc không lộ những thứ nhạy cảm lên mạng xã hội! Đặc biệt là khi có thể có trẻ em xem!

Nhưng có lẽ lựa chọn của Ita hôm ấy đắt hơn thường ngày nên bà ấy phải bán mình cho tư bản

Còn về cáo buộc giả nữ của Itachi thì tôi sẽ không đi sâu vào vụ này, tại vì mọi người đã nói hết phần của tôi rồi

Tuy nhiên, chương này tôi muốn nói về một sự việc mà không ai có thể bào chữa được cho Itachi

___

Trước tiên, từ thiện là hoạt động giúp đỡ những người gặp khó khăn, với tinh thần tự nguyện  không vì lợi nhuận. Đây là hành động đẹp đẽ thể hiện sự nhân văn và lòng bao dung của một con người

Và Crow Itachi cũng muốn thể hiện lòng tốt ấy, chứ không phải vì muốn tẩy trắng bản thân qua những drama vừa rồi

Nên vào ngày 27 tháng 4 năm 2024, Ita thông báo một buổi livestream hoạt động gây quỹ để ủng hộ cho Hội Bảo Trợ Người Khuyết Tật Và Trẻ Em Mồ Côi Thành Phố Hồ Chí Minh

Buổi livestream diễn ra rất suôn sẻ và Itachi thu về một số tiền lớn là 11.200.000 đồng

Đây là một tin tốt cho cộng đồng khi một người có sức ảnh hưởng lớn làm việc công đức. Chắc hẳn không có chuyện gì tồi xảy ra đâu đúng không?

Đúng không?

(Chuyện tồi tệ đã xảy ra)

 

Vào ngày mùng 11 tháng 7 năm đó, một vtuber Narukihi Narukami đã lên một bài nghi vấn về số tiền từ thiện của Crow Itachi với lý do Ita chưa sao kê công khai số tiền nhận được ngày hôm đó

Narukahi đã chỉ ra rằng, Crow có thông báo ở trên facebook cũng như tag cộng đồng của Youtube về một buổi stream thống kê chi tiết số tiền nhận được. Nhưng sau đó thì chưa thấy Crow đề cập tới bất cứ cái gì về vấn đền này

Một lúc sau khi bài đăng của Narukahi lên sóng, Crow đã công khai số tiền 11 triệu mình đã nhận được, đa phần tới từ Superchat của Youtube(9,2 triệu)

Và đoán xem số tiền đó đi đâu?

(United States Fund For UNICEF)

Ủa tôi tưởng chúng ta đang ủng hộ cho người khuyết tật và trẻ em mồ côi thanh phố Hồ Chí Minh?

Không những thế, số tiền còn lại tới từ Playerduo(2,02 triệu) thì lại gửi cho Quỹ Bảo Trợ Trẻ Em Việt Nam

Ủa alo?

Nhưng nhưng nhưng, thật ra tiền này vẫn tới tay những đứa trẻ em, những người cần sự giúp đỡ và đó mới là điều quan trọng đúng không nào?

Đúng không nào?

__

2 ngày sau việc Crow công khai số tiền, một bạn đã gửi mail cho UNICEF để khẳng định lại số tiền Quạ Đen đã gửi

Và....để tôi tóm tắt:

Trong thời điểm hiện tại thì Youtube ở Việt Nam chưa hỗ trợ tính năng hoạt động gây quỹ và UNICEF Việc Nam hiện cũng chưa thể nhận tiền qua tính năng này

Vậy thì có hai khả năng xảy ra:

-> 1 là tiền Superchat ngày hôm ấy đã đi vào quỹ của UNICEF nước ngoài

-> Hoặc 2, trường hợp tồi tệ hơn, là số tiền đó về với kênh của Crow luôn và UNICEF không nhận được đồng nào

Nhưng không sao chúng ta còn 3 triệu trong Quỹ Bảo Trợ....

(Thông báo của Quỹ: Chào bạn! Cảm ơn bạn đã quan tâm tới Quỹ Bảo trợ trẻ em Việt Nam!

Về câu hỏi của bạn, chúng tôi xin trả lời như sau:

1. Hội bảo trợ người khuyết tật và trẻ em mồ côi TP.HCM không thuộc Quỹ Bảo trợ trẻ em Việt Nam quản lý. Vì vậy, việc nhận đóng góp như bạn phản ánh như trên là không có

2. Về giao dịch chuyển khoản 3 triệu như trên: Quỹ chúng tôi đã kiểm tra tài khoản thì không nhận được giao dịch với nội dung như vậy. Đây là thông báo lừa đảo bạn nhé!)

Gat dame it!

QUÁ VÔ ĐẠO BẤT LƯƠNG!

Tôi hiểu là ai cũng phải kiếm tiền để nuôi sống bản thân, tôi cũng vậy thôi. Có rất nhều cách để chúng ta kiếm tiền, VÀ ĐÂY KHÔNG PHẢI LÀ MỘT TRONG NHỮNG CÁCH ĐẤY!

Tôi không chấp nhận việc lợi dụng lòng tin của fan để trục lợi cho bản thân, nhất là với những việc nhạy cảm như là từ thiện

Đây không chỉ đơn thuần là sự vô tâm sự thiếu trung thực. Đây là LỪA ĐẢO

Crow Itachi nên là hình ảnh về nhưng gì bạn không nên làm, không chỉ với tư cách một Vtuber mà còn với tư cách là một người sáng tạo nội dung, một người có sức ảnh hưởng trên mạng xã hội

___

Ngoài ra, Crow Itachi còn mở pre-order merch của bà ấy vào tháng 4 năm 2024NHƯNG sau đó không lâu thì Crow tốt nghiệp, và nó khiến tôi tò mò:

CHUYỆN GÌ SẼ XẢY RA VỚI MERCH CỦA CROW? Liệu Crow sẽ đưa merch cho fan hay bà ấy lừa nốt số tiền của những bạn đã đặt hàng?

Cho tới thời điểm hiện tại, chưa có thông tin gì về merch của Crow mà tôi có thể tìm thấy. Mong các bạn ấy nhận được những gì mà mình đã đặt hoặc ít nhất là được hoàn tiền, vì không ai muốn bị lừa bởi chính người mà mình thần tượng cả

-END CHAPTER-

Chương 1029: Hắc Tú Tài

TieuNha Thứ Sáu Tháng Mười Một 21, 2025
Thời gian trôi qua lại dần qua, hiện tại cách Ninja thế giới tan vỡ cùng đã được nửa năm

Lạ lẫm bầu trời, lạ lẫm thổ địa, lạ lẫm thành trì, lạ lẫm người, lạ lẫm thu hoạch lực lượng phương pháp...
Còn không có đồng dạng chính là, cái này thế giới, là do năm phiến mênh mông vô cùng đại địa tạo thành, chúng đều được gọi là... Tiên Vực.
"Tiên Vực..." Tại ở trong đó một chỗ phạm vi to lớn, chừng hơn mười cái Ninja thế giới gộp Tiên Vực bên trên, đông nam phương hướng, một mảnh dài hẹp cực lớn vô cùng sơn mạch như là rồng sống lưng giống như tung hoành mà qua, lan tràn vô tận  kéo dài, do đó tại giao thoa vị trí, hình thành phần đông thành trì ...
Một cái huyện thành nhỏ bên trong.
Có một người mặc tràn đầy nếp uốn trường bào màu đen, khuôn mặt còn dính lấy không ít mỡ đông cùng bùn đất dấu vết thanh niên, chính mắt say lờ đờ mập nhèm đi tại đầu đường, trong tay của hắn mang theo một cái bầu rượu, thỉnh thoảng đặt ở bên miệng uống xong một ngụm lớn, giống như tự giễu bình thường, thì thào nói nhỏ.
"Tiên Vực sao..." Thanh niên cả người rất là chán chường, giống như không có gì tinh thần, tại đây say khướt ở bên trong, mà ngay cả đi đường cũng đều xiêu xiêu vẹo vẹo.
Hôm nay có lẽ vì trời thu, gió thu mang theo một tia rét lạnh, từ đằng xa tự như rồng sống lưng sơn mạch bên trên thổi xuống, vòng quanh khô héo lá cây, thổi qua cái này tòa nhân khẩu không nhiều lắm, thậm chí vắng vẻ trong có chút ít phong bế huyện thành nhỏ trong, bị mùa thu giá rét tập kích người, thổi vào người, như có thể chui vào đầu khớp xương, từ trong ra ngoài tràn ra rét lạnh, đầu đường người đi đường đại bộ phận mặc dày đặc quần áo, thần thái vội vàng. Phảng phất tại đây dạng gió lạnh của mùa thu hoàng hôn, không có gì người nguyện ý tại đầu đường du đãng, thầm nghĩ mau chóng trở lại trong nhà, cùng người thân làm bạn, hưởng thụ của nhà ấm áp.
Chỉ có thanh niên này, tựa hồ tìm không thấy nhà phương hướng, như là tại bên ngoài lạc đường kẻ cô độc, tại đây đầu đường lay động trong mờ mịt đi về phía trước, tùy ý rét lạnh kia gió thu đập vào mặt, cũng không thèm để ý. Giống như gió này bên trong lạnh, tại cảm thụ của hắn ở bên trong, xa xa không bằng trong lòng cô quạnh, bóng lưng của hắn ở đằng kia hoàng hôn ở bên trong, chỉ còn lại có tiêu điều...
Một ít khô héo lá cây, ở đằng kia trong gió thổi qua, có như vậy vài miếng lá khô, phảng phất là tại thanh niên trên người, đã tìm được đồng bệnh tương liên vận mệnh, không muốn rời đi, vờn quanh tại bên cạnh của hắn, theo hắn đi xa, thật lâu không rời bỏ.
"Cái gì chó má...Tiên Vực..." Thanh niên toàn thân mùi rượu tràn ngập, lẩm bẩm trong tại đây đầu đường lay động lúc, cầm lấy bầu rượu, đặt ở bên miệng muốn tiếp tục uống. Chỉ là sau khi phát giác bầu rượu giống như đã hết, thanh niên mắng vài câu, mở miệng to, ngửa cổ, lay động vài cái bầu rượu, cho đến có như vậy vài giọt rượu ít ỏi rơi xuống, tan trong miệng của hắn, lúc này mới bẹp vài cái miệng.
Tại hắn ngẩng đầu lúc, hoàng hôn ánh chiều tà rơi tại hắn không có có thần thái trong mắt, chiếu rọi ra hắn hai mắt ở chỗ sâu trong, tan đi không được mờ mịt cùng với đắng chát.
"Lại không có rượu rồi...Cái thế giới này rượu, là đồ tốt." Thanh niên cúi đầu xuống, lầm bầm lầu bầu hướng về quen thuộc tửu phường, tại gió thu làm bạn ở bên trong, mơ mơ màng màng đi tới.
Tửu phường không xa, chỉ là thanh niên giống như giẫm phải mây mù, một sâu một thiển lộ ra tập tễnh, dùng một nén nhang thời gian, ở đằng kia hoàng hôn ánh chiều tà xéo qua đều muốn tán đi ở bên trong, mới tới tửu phường. Đẩy ra tửu phường đại môn lúc, một hồi cùng bên ngoài gió lạnh bất đồng sóng nhiệt, nương theo lấy huyên náo thanh âm, đập vào mặt.
Tửu phường trong, tuy chỉ có bảy tám bàn lớn, có thể dưới mắt sớm đã ngồi đầy, mà ngay cả bốn phía không có cái bàn bình băng ghế, cũng đều không còn chỗ ngồi, thậm chí cũng không có thiếu hài đồng, đi theo nhà mình đại nhân tới về sau, cũng ở đây tửu phường trong chạy tới chạy lui, trong huyện thành mọi người, ngày bình thường không có gì giải buồn việc vui, vì vậy cái này bán Tiên Nhân Túy tửu phường, liền trở thành trong huyện thành không nhiều lắm mấy chỗ náo nhiệt địa phương.
Vô luận là hàng xóm ở giữa cười sự tình, hay là trong huyện thành đại gia đình nghe đồn, dù là về Tiên Nhân truyền thuyết, tại đây tửu phường trong, cũng đều bị người khi thì tại uống nhiều về sau, mang theo thần bí, lớn tiếng nhắc tới, đưa tới vô số người tiếng cười.
Đối với tuyệt đại đa số chúng sinh mà nói, cái này bình thản trong mang theo một ít tiếng cười thời gian, tựu là lớn nhất niềm vui thú rồi.
"Đây không phải Hắc Tú Tài sao, chủ quán, xem ra ngươi tại đây Tiên Nhân Túy, lại thêm một khách quen nữa à."
Thanh niên sau khi đi vào, tửu phường trong mấy cái say khướt Đại Hán, lập tức tựu chỉ vào thanh niên, nở nụ cười.
Lời nói này, theo cùng thanh niên đồng dạng say khướt miệng người trong nói ra, phân không rõ là thiện ý hay là ác ý.
Đối với ở trước mắt người thanh niên này, huyện thành nhỏ người có lẽ lạ lẫm, nhưng này tửu phường trong khách quen nhóm, đều đã quen thuộc, dù là thanh niên này chỉ là tại mấy tháng trước, xuất hiện ở huyện thành nhỏ trong, cũng không cùng người câu thông, cũng không có người biết rõ hắn tên gì, có thể cái kia thoạt nhìn tựu cùng thô tục người bất đồng khí chất, cùng với cái kia một thân màu đen trường bào, còn có cái kia chán chường bộ dáng cùng với khi thì trong mắt lộ ra mờ mịt cùng thống khổ, sẽ không ảnh hưởng mọi người tại trong lòng, đối với thanh niên này bay lên suy đoán.
Đây là một cái văn nhân, cũng là một cái tú tài.
Bởi vì hắn mặc áo bào đen, vì vậy mọi người tại xưng hô bên trên, cũng liền đem hắn gọi... Hắc Tú Tài.
"Cái này Hắc Tú Tài hẳn là đi thi thi rớt, không mặt mũi về nhà, lúc này mới cả ngày mua say..."
"Không đúng, muốn ta nói, cái này Hắc Tú Tài nhất định là trong nhà người đều chết, đoán chừng là trên đường gặp bọn cướp, chịu không được cái này kích thích, mới sẽ như thế uể oải."
Tửu phường trong mọi người, không nhớ ra được cái này Hắc Tú Tài đến mua bao nhiêu lần rượu, giờ phút này nhìn đối phương cái kia chán chường bộ dáng, đều đang suy đoán cảm khái.
Cái này ầm ĩ nghị luận thanh âm, truyền vào thanh niên trong tai, hắn như không có nghe được, lung la lung lay đi tới tửu phường bàn quầy trước, đem bầu rượu trong tay phóng ở phía trên, thanh âm mang theo lười biếng, thì thào mở miệng.
"Chủ quán, đến một bình...Tiên Nhân Túy, các ngươi tại đây Tiên Nhân Túy...Là đồ tốt."
Tửu phường lão bản, là một cái lão nhân, lão nhân kia xuyên lấy một thân thanh sam, nhìn trước mắt cái này tinh thần sa sút thanh niên, thở dài, trầm giọng nói ra.
"Hắc Tú Tài, cuối năm cũng đã tới gần, đem ngươi tiền bạc giữ lại, tranh thủ thời gian ra đi về nhà ah."
"Nhà..."
Thanh niên run rẩy một cái chớp mắt vừa cười rồi, chỉ là nụ cười kia mang theo mờ mịt, càng có một tia thống khổ, hắn mãnh liệt từ trong lòng ngực lấy ra một bó to tiền bạc, vỗ vào trên mặt bàn.
"Chủ quán, ngươi khi dễ ta không có tiền sao!"
Tửu phường lão bản nhíu mày, lập tức thanh niên này không nhìn được nhân tâm tốt, có chút không vui, cầm qua tiền bạc, tràn đầy bầu rượu ném tới về sau, liền không hề để ý tới.
Thanh niên tiếp nhận bầu rượu, trong mắt lộ ra một vòng mê rượu chi ý, tranh thủ thời gian uống xong một ngụm lớn, trên mặt có chút ít khác thường hồng nhuận phơn phớt, trong mắt càng phát ra sương mù, có thể trên mặt lại lộ ra dáng tươi cười, lảo đảo hướng tửu phường bên ngoài đi đến.
Tửu phường trong mấy cái hài đồng, giờ phút này chơi đùa bên cạnh thanh niên, lập tức thanh niên như vậy một bộ dáng, đều vòng quanh hắn chơi đùa, khi thì đồng âm truyền ra, gọi Tửu Quỷ.
Thanh niên không để ý đến, đi ra tửu phường về sau, sắc trời bên ngoài đã tối, gió thu càng hàn, nhìn lại lúc, bốn phía ốc xá mọi nhà đều có ánh đèn, duy chỉ có trong lòng của hắn, một mảnh đen kịt.
Ở  khắc kia vô ý, cái này trong lòng màu đen cũng lan tràn hai mắt, một mảnh đục ngầu ở bên trong, thân ảnh của hắn dần dần lay động đi xa, cho đến đã đến một chỗ cũ nát miếu thờ trước, mới ngã xuống, dựa vào miếu thờ vách tường, cầm bầu rượu, một ngụm, một ngụm...
Gió thu càng lạnh lẽo, bốn phía tiếng gió cũng càng lớn, coi như nức nở nghẹn ngào chi âm, quanh quẩn tại bên tai, thổi đầy đất lá khô, tại mặt đất phát ra sàn sạt thanh âm, có như vậy một ít bị cuốn lên, đã rơi vào thanh niên trên người.
Thanh niên kinh ngạc nhìn xem đã rơi vào trên mu bàn tay lá khô, lá cây này...Đưa hắn mu bàn tay một chỗ thật nhỏ như là bị ngọn lửa tổn thương vết sẹo che đậy.
"Kakashi..." Thanh niên thấp giọng, nội tâm bi thương, tại thời khắc này lại hiện ra hiện, hắn chỉ có thể uống lấy rượu, dùng cái này Tiên Nhân Túy, đến lại để cho chính mình đắm chìm ở đằng kia say khướt trong mơ hồ, đắm chìm tại men say ở bên trong, tự hồ chỉ có như vậy... Mới có thể lại để cho hắn quên qua đi bi thương cùng với đối với tương lai mê mang.
Hắn, chính là Uchiha Obito.
Từng đã là điên cuồng, từng đã là vui cười, tựa hồ như cái này tiết trời đồng dạng. Mùa hè trôi qua, trời thu...Trong lúc bất tri bất giác, đã đã trở thành tất cả.
Cùng nhau biến mất, còn có nhà của hắn, theo toàn bộ Ninja thế giới sụp đổ, cái kia thiên băng địa liệt một tiếng vang thật lớn, là hắn mất đi ý thức trước, cuối cùng nghe được thanh âm.
Hết thảy hết thảy, tại hắn tại cái thế giới xa lạ này sau khi tỉnh dậy, cũng biến mất. . .
Nhà, không có.
Konoha, Kakashi...Naruto, Rin, tất cả...Cũng biến mất.
Cũng may, Osutsuki Kaguya tựa hồ cũng mất, chỉ là tại làm xong đây hết thảy về sau, Madara không có báo thù khuây khoả, có chỉ là trong lòng bi thương, đã hóa thành biển rộng, đưa hắn bao phủ ở bên trong.
Hắn cũng muốn tỉnh lại, thậm chí tại bị truyền tống đến nơi này phiến Tiên Vực về sau, hắn dùng mấy tháng thời gian, dùng chính mình có khả năng, dùng tu vi của mình, dùng thần trí của mình, chỉ mình hết thảy năng lực đi tìm.
Có thể hắn tìm được...Toàn bộ đều là thi thể, một lần lại một lần, cái kia nguyên một đám Ninja thế giới mọi người tại bị truyền tống ra đồng thời, bởi vì không chịu nổi mà tử vong thi thể, đã trở thành Obito ác mộng, đã trở thành hắn run rẩy nước mắt, đã trở thành lại để cho hắn đã mất đi hết thảy phấn chấn một kích...
Tìm mấy tháng, cái kia rất nhiều cỗ thi thể, có Chunin, thậm chí cũng có Jonin, cái này lại để cho Obito hỏng mất. Hắn không dám tìm nữa, không dám ở cái này tìm kiếm trong quá trình, suy nghĩ giống như chính mình có một ngày, chứng kiến Kakashi, chứng kiến Rin, chứng kiến Naruto, chứng kiến tất cả người quen, tử vong thân hình.
Madara vẫn lạc, Kaguya tính toán, Naruto nước mắt, thế giới sụp đổ, thậm chí cuối cùng nhất vô số cỗ thi thể... Lại để cho Obito, không chịu nổi rồi.
Cuối cùng, tại đây trong huyện thành nhỏ, tâm linh mỏi mệt không dậy nổi khí lực hắn, yên lặng sinh hoạt, sống mơ mơ màng màng...
Hắn vốn cũng không phải là như Osutsuki Kaguya như vậy dã tâm bừng bừng đại nhân vật, hắn chỉ là một tiểu nhân vật, chỉ là một cái muốn muốn khoái lạc tìm kiếm ái nhân...Uchiha Obito.
"Nếu như còn sống, các ngươi, tại nơi nào..." Obito trong miệng mơ hồ nỉ non lấy, hai mắt đắng chát nhắm nghiền, rơi vào giấc ngủ.