Hãy giúp "Trăm triệu thầy, trăm triệu trò" hoàn chỉnh nội dung để những người khác có thể hưởng lợi từ nó trong tương lai.
- Bấm Ctrl + F : nhập từ khoá (tìm trên trang hiện tại).
- Nhập trực tiếp vào ô tìm kiếm trên cùng (tìm trên toàn bộ website).
00:00
Mình về nguyện làm một chiếc la đã sống
về. Bạn ạ. Phải làm gì, học gì và chọn môn gì để thành công trong tương lai?
Đây vừa là một chuyên đề quá phức tạp mà cùng một lúc quá đơn giản. Trước hết
phải học viết, học lắng nghe và học phát biểu. Truyền thông đấy bạn ạ. Nếu nói
một cách ngắn gọn, nhưng ngày nay học viết có nghĩa là biết sử dụng laptop hơn
ai. Học lắng nghe còn khó hơn nhiều vì bạn phải có một số vốn văn hóa và kiến
thức khổng lồ thì bạn mới hiểu rõ được đối tác nói gì và thực sự muốn nói gì.
Vì đối tác ngày nay đến từ mọi nơi trên thế giới, từ nhiều văn hóa khác biệt.
Còn nếu bạn muốn phát biểu trong thời kỳ công nghiệp 4.0, thời kỳ của máy thông
minh hơn trí óc con người và của đô thị thông minh, bạn phải nắm bắt được tâm lý
00:01
người nghe, kỹ thuật sử dụng micro cũng như kiểm soát chính mình, nụ cười, giọng
nói, cử động tay chân, cách chải tóc, kiểu đeo carav xác suất bạn bị quay và
thu livestream là không thể tránh được. Sau khi học xong những kỹ thuật truyền
thông mênh mông ấy thì bạn hãy học tập suy luận, phân tích, đánh giá, so sánh,
đúc kết cái nào cũng khó. Rồi ngay sau đó bạn sẽ học nghệ thuật dùng vốn để đầu
tư. Bạn chỉ cần nhớ một điều cơ bản rằng ngày nay người ta may mắn lắm cũng chỉ
thành công một lần trên ba lần đầu tư. Đây là nguyên lý của mọi công ty khởi
nghiệp. Ông Waren Buffet đã học bài học này chẳng khác ông Bill Gates hay ông
Steve Jobs. Sau cùng là học cách tự học. Càng ngày càng có lắm thứ để học. Không
trường nào dạy được hết, không thầy nào dạy cho xuể. Và học đến đâu thì điều mà
bạn vừa học cũng đang thay đổi. Hơn lúc nào hết, tất cả những gì mới mẻ mình học
00:02
ngày hôm nay thì chỉ trong vài tháng nữa, vài năm nữa sẽ lỗi thời. Như vậy,
người nào không tự học sẽ không bao giờ có khả năng theo dõi được những điều
tiến hóa. Thành thử bài toán thành công lại quá xa sự lựa chọn môn học, sự chọn
lựa trường đại học. Cho dù là Stanford hay Harvard đi chăng nữa mà tùy thuộc
vào những thứ gì khác mà Stanford hay Harvard không dạy hoặc chỉ dạy chút ít.
Đó là trường đời, đó là hành xử với xã hội, đó là hiểu thấu đạo lý cựa ly rất
nhỏ, rất hẹp giữa thành công và thất bại. Và muốn học nó thì bạn chỉ còn đúng
một phương án thôi. Hãy tự ném mình ra ngoài đời, không một đồng xu trong túi,
cho dù phải ngủ dưới cầu, ăn cơm nguội một thời gian. Đến khi bạn hốc hác nhưng
tươi cười hiểu rằng bụi đời trong nhiều năm đã cho phép bạn thấu triệt một ít
nghệ thuật sống thì bạn cũng hiểu luôn rằng mình không thể thành công nếu xã
hội chung quanh không muốn cho mình thành công. Bạn đã biết chia phần, chia
00:03
cảm nhận, chia ngọt bùi. Bạn đã đánh giá được giá trị quá nhỏ của đồng tiền mà
quá lớn của đồng vốn. Chính đó mới là lúc những hiểu biết Hàn Lâm mới đạt được
đúng giá trị thật của nó. Cuối cùng chọn lựa nào để thành công?
Nếu Thượng Đế muốn thì tôi sẽ có được một vận mệnh tầm quốc gia. Đây là lời
phát biểu với báo chí của ứng cử viên J Pombidu vài tháng trước khi ngài được
bầu làm tổng thống của Cộng hòa Pháp. Ông Pombidu chỉ là một giáo viên dạy
pháp văn của một trường tiểu học tại một tỉnh nhỏ lẻ ở miền Trung nước Pháp khi
mới bước vào cuộc đời nghề nghiệp. Và nếu không có gì đột phá trong đời thì có
lẽ ông vẫn là giáo viên dạy pháp văn khi về hưu. Bước ngoặt của đời ông tới bất
ngờ khi tướng DG ngỏ ý tìm một giáo viên biết tiếng Pháp thật chuẩn và có người
đã tiến cử ông Bombidu. Nhiều năm sau, tướng DG đắc cử tổng thống Pháp đầu tiên
00:04
của đệ ngũ Cộng hòa Pháp đã chọn ông Bombidu làm thủ tướng. Cuộc đời của ông
Lake Walasa còn ly kỳ hơn. là một lao động thợ thuyền suốt đời. Ông đã lên
lãnh đạo nghiệp đoàn công nhân Solidanox
tại Ba Lan. Sự xuất hiện của thánh Carol
Wathtila, một đồng hương Ba Lan được bầu làm Đức giáo hoàng John Bau 2 đã thay
đổi hoàn toàn cuộc diện của đời ông Walesa. Ông rồi sẽ trở thành tổng thống
nước Ba Lan 1990-195 sau khi được vinh danh trong giải Nobel năm 1983.
Tôi đã cố tình chọn ví dụ về hai vị tôi vô cùng kính trọng để thưa với bạn đọc
rằng đời người là một cuộc phiêu lưu không ngừng và chẳng ai biết ngày mai
mỗi cá nhân trên thế gian này sẽ đi về đâu, sẽ nhận được những cơ hội gì và có
khả năng thành công không. Nhưng cả hai trường hợp của ông Bombidu và Walasa đều
minh họa sự không liên quan giữa nghề nghiệp ban đầu khi mới bước vào đời và
những vị trí mà họ đi tới sau nhiều năm sinh hoạt. Rốt cục họ thành công. Nếu
00:05
chúng ta xem việc trở thành tổng thống là một thành công nghề nghiệp do họ đã
không ngừng và không mệt mỏi đóng góp trong nhiều năm cho đất nước của mình.
Rốt cục sự thành công là kết quả của một quá trình hoạt động đóng góp và tiến bộ
chứ không phải là một kịch bản được ai đó bày sẵn. Mỗi người chúng ta phải tự
tạo ra con người mà chúng ta muốn trở thành. Quá trình tự tạo không bao giờ
ngừng và nhất là không bao giờ hoàn tất trong một ngày. Quá trình đó là sự rút
tỉa những bài học từ những hành động, những trải nghiệm, những dịp tham khảo
người chung quanh cũng như những sách mà
tiền nhân để lại cho chúng ta. Quá trình tự tạo chỉ có thể xảy ra khi ta xông
sáo, sẵn sàng nhận mọi trách nhiệm mà xã
hội trao dần cho chúng ta trên con đường thử thách. Nó sẽ dày dặn hơn khi ta
chiêm nghiệm lại những thất bại, ôn lại những lỗi lầm, tìm hiểu lại những giải
pháp đúng đắn. Nó sẽ thấm thía hơn nếu ta mang hết tấm lòng, trái tim để phục
vụ. Nó sẽ được cảm nhận thấu đáo hơn nếu mỗi bước ta đi là một bước mang tính
00:06
nhân ái. Xã hội mà yêu ta thì ta không thể nào thất bại vì xã hội sẽ tặng cơ
hội dẫn dất và hỗ trợ ủng hộ tinh thần săn bằng chướng ngại cho ta đi. Thành
công sẽ tới khi xã hội chấp nhận con người của ta. Và nếu muốn xã hội yêu ta
thì ta hãy yêu xã hội thật chân tình và nồng nàn mỗi phút mỗi giây. Chọn hướng
đi, chọn môn học, chọn nghề nghiệp thì cứ chọn. Nhưng chọn gì rồi cũng thành
công, đi đâu rồi cũng sẽ tới đích. Nếu bạn gieo sự tốt lành trên con đường, tạo
sự hòa thuận, mang bàn tay và trí não của mình để không ngừng xây dựng, thế
giới sẽ có đủ chỗ cho mỗi cá nhân thiện trí và nhân ái. Chỉ có điều, chớ bao giờ
để cho cơ hội trôi đi bạn nhé. Vì như thế nguy hiểm lắm bởi nó sẽ biến cuộc
đời của bạn thành một chuỗi luyến tiếc, không cho phép mình thể hiện được giá
trị thật của bản thân. Chết đi mà vẫn chưa biết mình là ai thì thực sự quá
00:07
thảm thường. Non nước yên bình thắm nơi trung lòng
mình về nơi đây cái nghền không lan