Đang tải...
 
Skip to main content

Trò chuyện: "Quản trị nhân tài, tạo động lực - tương tác" - GS. Phan Văn Trường x VTAX - CNR

Bài viết này còn sơ khai.

Có rất nhiều tài nguyên tham khảo ở đây - chúng được đóng góp bởi cộng đồng. Khi bạn học, chúng tôi mời bạn quay lại và cập nhật các trang này - chia sẻ những gì bạn đã học được.


Hãy giúp "Trăm triệu thầy, trăm triệu trò" hoàn chỉnh nội dung để những người khác có thể hưởng lợi từ nó trong tương lai.

Tìm hiểu cách Đóng Góp


Bên dưới là "nội dung thô" phục vụ tìm kiếm

- Bấm Ctrl + F : nhập từ khoá (tìm trên trang hiện tại).
- Nhập trực tiếp vào ô tìm kiếm trên cùng (tìm trên toàn bộ website).

"nội dung thô" được tạo tự động, giúp bạn "tìm kiếm" dễ hơn bằng cách gõ "từ khóa". Nó sẽ tồn tại đến khi Ai đó học và giúp hoàn chỉnh nội dung.



00:00
Mình về nguyện làng một chiếc lá đa sông
về rất quý Như Anh. như anh là một người phụ nữ rất là tuyệt
vời, là một người phụ nữ rất là êm đềm, dịu dàng nhưng mà làm việc rất là chuyên
nghiệp. Và nhưng mà cái xuyên chuyên nghiệp đó là một cái sự chuyên nghiệp
tình người, chuyên nghiệp sự của sự thông cảm uyên nghiệp của cái
người mà biết rằng là cái công việc nó nằm ở nhân sự chứ nó không nằm ở cái
công việc đơn thuần. Tức là cái con người đó không phải con người mà chỉ đi
xét việc mà là cái con người đó người ta còn làm việc với trái tim, còn làm việc
với tấm lòng, còn làm việc với cái trí tuệ. Đ nhưng mà cái trí tuệ này là cái

00:01
trí tuệ có cái nền tảng đạo đức, có cái nền tảng à ừ tình người. Thế thành thử
ra là thầy xin nói ngay là đây là một cái vinh dự nhưng mà nó cũng là một cái
một cái cái tình cảm rất đặc biệt mà thầy nhận được từ từ như anh và thầy
thấy rằng là các em làm việc ở đây rất là may mắn được làm việc với một người
mà lãnh đạo có những cái cá tính mà rất hiếm đấy và thêm vào đó đó thì
mình làm việc với một người mà có một cái tinh thần là chuyên nghiệp rất là
cao. Ờ tức là không có một cái đề tài nào, không có một cái vấn đề nào mà để
bỏ qua mà mình không có đi vào rất là cặn kẽ. Thành thử ra là các em lại ở
trong một cái môi trường mà các em học tập rất là tốt. Bởi vì rằng là mình đôi
khi mình thấy là nó có một cái sự khó khăn, mình thấy là nó có một cái sự đòi
hỏi nhưng mà đòi hỏi đó không phải là đòi hỏi của người lãnh đạo mà là đòi hỏi

00:02
của cái công việc. Và chính vì vậy cho nên là các em sẽ sớm trưởng thành bởi vì
rằng là ở cái tuổi các em là rất cần cái lộ trình để mà trưởng thành. Khi mà các
em mà làm việc chảnh mảng mà thấy nó qua, khi các em làm việc cho lơi là mà
thấy nó tốt thì các em sẽ không bao giờ trưởng thành. Không phải là trưởng thành
là có tuổi đâu. Trưởng thành mình có thể
trưởng thành rất sớm. Một đứa trẻ có thể trưởng thành 54 tuổi nếu mà cái tư duy
của nó là một cái tư duy rất là chuyên nghiệp và tư duy của nó là một cái tư
duy hiểu được rằng là bất cứ cái việc gì trong đời là một công việc giữa người
với người chứ nó không phải là một cái sự công việc mang tính mô hình, mang
tính hình thức, mang tính kết quả đơn thuần thì những cái đó nó là hiểu sai.
Và khi mình hiểu sai thì mình không bao giờ trưởng thành.
Và vai trò của thầy thì thật sự ra đó thì thầy chỉ là một người bạn của công

00:03
ty. Thầy cũng gặp như anh có lẽ hôm nay là lần thứ baạ.
Nhưng mà gặp là như anh lần đầu là thầy đã quý như anh bởi vì rằng là trong cái
cuộc đời của thầy đó thì à thầy đã à tự rèn luyện để mà đánh giá rất là nhanh.
Thầy đã bây giờ thì thầy xin phép tự giới thiệu một chút thì nói thật với các
bạn là nếu mà thầy mà đi vào chi tiết để mà tự giới thiệu thì cả một buổi sáng
không đủ bởi vì mình có mình 80 tuổi rồi
thì tất nhiên mình làm nhiều thứ lắm rồi
đấy. Thế và thầy thì chỉ có cái đặc điểm là thầy làm cái gì cũng là làm rất kỹ
lưỡng, làm với cái tinh thần chuyên nghiệp mà mình bao giờ cũng hiểu tại sao
tại sao và tại sao chứ không bao giờ mình làm xong là bảo xong rồi xong rồi
không xong rồi là không là không là cái gì hết. Th tại sao mà mình làm như thế?
Tại sao mình đi tới cái kết quả như thế? Tại sao mà khách hàng họ vui như thế?

00:04
Tại sao mà cái lợi nhuận nó cao như thế? Tại sao mà mình có cái tương lai bền
vững như thế? Thì mình phải có tất cả những cái tại sao đó thì mình mới có thể
nói rằng mình có thể vui với công việc của
mình. Thế thỉnh thử ra là cái thông điệp
đầu tiên của thầy cho các bạn là cái chữ tại sao trong khi thầy đang tự giới
thiệu. Thế thì à thầy đã có một cái cuộc sống rất là vất vả cho đến năm 36 tuổi.
Lẹt đẹt nói luôn là như thế là lẹt đẹt. Đi hầu đi hạ đi đi vâng đi dạ à và đi
khuân vát những cái gì mà khó khăn nhất là bởi vì đừng quên là thầy ở bên Pháp
ấy thì thầy là người người Việt Nam đó. Đấy. Và khi mà mình là người Việt Nam mà
mình lùn thấp hơn người bản xứ đến 20 phân, mình mũi mình thấp vào họ hai
phân, tóc của mình không màu vàng và mình nói cái ngôn ngữ của họ đó thì

00:05
không bằng họ. Thì tất nhiên đó là họ không có thể nào mà họ giao cho mình
những cái trọng trách được. Bởi vì giao trọng trách là đi gặp khách hàng và đôi
khi đi gặp chính phủ. Bởi vì rằng là cái công việc làm giống như các em là phải
đi gặp những nhân viên của chính phủ. và gặp nhân viên của chính phủ mà người ta
nhìn th một người da vàng người ta cũng bảo rằng là cái anh này anh là người
nước nào thế này bởi vì khi người trong chính phủ là rất là không thích gặp
những người nước ngoài nói chung ấy chứ đừng nói là là là gặp những người da
vàng nói riêng thế thì à sau đến năm 36 tuổi thì bất thình lình thầy gặp được
một quý nhân và cái người quý nhân á đã đã đưa
thầy đi vào những vị trí mà cứ mỗi lần mà ông ấy đưa thầy vào vị trí thì ông ấy
tâm đắc. Ông nói rằng là tôi đúng quá, tôi đưa anh vào vị trí này. Tôi thấy
rằng là tôi làm đúng là bởi vì rằng là không có ai làm hay như anh
cả. Và cứ thế ông ấy từ vị trí này sang vị trí khác à và cứ thấy là việc gì giao

00:06
cho mình, vị trí càng cao mình lại càng làm ca hay. Thế có nghĩa rằng là mình ở
vị trí thấp thì mình không làm được. Tức là nói tóm lại là nếu mà cho thầy làm
đầu bếp thì thầy là một đầu bếp rất kém. Nhưng mà cho thầy làm chủ tịch thì thầy
làm chủ tịch rất xuất sắc. Vậy thì người ta bảo rằng là nếu vậy đó thì tôi sẽ
giao cho các anh cho anh một cái những cái công việc mà xứng đáng với cái con
người của anh. Thế thì thầy đã làm chủ tịch và tổng giám đốc
hay là lãnh đạo của những tập đoàn lớn nhất thế
giới và thầy đã đưa cái điện lực của nước Pháp đứng thứ sáu thế giới lên số
một thế giới. Thầy đã đưa cái thầy đã giữ gìn giữ cái vay cái cái cái vị trí
của của Pháp trong cái đường sắt cao tốc đó là số một thế giới trong gần trong
suốt những cái năm mà thầy làm tức là đã đứng nhất rồi nhưng mà mình vẫn giữ cái
vị trí đó mỗi một năm nhất thế giới toàn là những công ty trên 25 30 ngàn người
rồi thầy sau đó đó thì thầy đi sang một cái công ty 400.000 người một tập đoàn

00:07
400.000 ngàn người mà thầy là người vừa là tay phải của chủ tịch vừa là tổng
giám đốc mà sau đó thì thầy được bổ nhiệm làm chủ tịch của châu Á tức là
những cái công ty làm việc ở Châu Á đây đây là những công ty chứ không phải là
những cái văn phòng đại diện rồi công ty có lợi nhuận có nhân viên và có à sản
xuất thế thì tất cả những công ty đó thì
thầy đã à thành công thế nhưng mà nó cái chuyện hay nhất nó không Không phải là
chuyện đó. Chuyện hay nhất là cái cuộc sống của thầy đó thì thầy đã bị chấm dứt
cái cuộc sống nghề nghiệp rất là sớm. À mới đầu thầy rất tuổi thân tại vì
rằng là khi mà thầy bị cất chức à đang làm chủ tịch một cái công ty mà là cấp
nước mà nước được đánh giá là cái nước sạch nhất thế giới. Công ty của thầy là
tại vì là nó có những công ty đánh giá trên thế giới nha. Tất cả những công ty
cấp nước là người ta đánh giá cái nước mà mình sản xuất đấy thì công là công ty

00:08
lời nhất thế giới, công ty sản xuất nước tốt nhất thế giới thì mình bị cất
chức. Lúc đó mình tụi thân lắm nhưng mà sau này mình mới hiểu được rằng là cái
đó là cái bàn tay của một ai ở trên trời. Anh làm cái việc này mất thời gian
lắm. anh đã chứng tỏ hết rồi. Thế nên anh nên
làm cái gì khác cho tôi. Và từ lúc đó đó thì thầy lại đi vào một cái quá trình
học tập. Ông ấy nhét cổ thầy vào cái một cái nước tên là nước Việt
Nam. Xong rồi mình mới bảo rằng là mình không nói được tiếng Việt. Nếu mà bạn
nào mà gặp lại những học trò của thầy những năm đầu tiên thầy về thì học trò
bảo rằng là nhìn thầy thì thấy thầy giỏi lắm.
Nhưng mà thầy nói gì cho em không hiểu là tại vì thầy nói cái thứ tiếng Việt gì
lạ lắm. Nó nghe lơ lớ mà chữ thì không bao giờ trúng cái nghĩa. Nghĩa thì không
trúng chữ. Đấy. Thế rồi thầy học lại tiếng Việt hoàn toàn. Có thể tưởng tượng

00:09
không? Thế mà sau đó đó thì thầy đã đi vào tư vấn các công ty và việc làm của
thầy mới thực sự là cái cuộc đời của thầy. Tức là nói tóm lại thầy bắt đầu
cái cuộc đời của thầy thực sự là năm thầy 58
tuổi. Em nào mà già hơn 58 tuổi ở đây giơ tay lên. Có mình em thôi. Vậy thì
các em ạ, các em có cả một cuộc đời để xây dựng trước mặt. Bởi vì thầy bắt đầu
xây dựng cái cuộc đời của thầy từ năm 58 tuổi thôi. Trước đó thì chủ tịch chủ
tiếc thì tha hồ lương to tiếc tha hồ tài xế lái xe limuzinc là tha
hồ toàn là vật chất hết. Nhưng mà cái cuộc đời
mà tạo giá trị cho xã hội nó chỉ bắt đầu năm 58
tuổi. Và cái đời điều đáng yêu là mình là tạo giá trị cho cái xã hội nơi mà

00:10
mình chôn rau cất rối thì nó quá ý nghĩa. Và cái ông chủ tịch mà cất chức
thầy ông giải thích v mình mình nhìn nhận là ông ấy làm đúng tại vì ông chủ
tịch kém mình 10 tuổi. Và ông bảo rằng là tôi vì tôi kém
anh 10 tuổi cho nên tôi đã cắt cổ hết tất cả những lãnh đạo mà chù giỏi đến
đâu. Tôi cắt cổ hết tất cả những người lớn hơn lớn lớn hơn lớn hơn tôi, lớn
tuổi hơn tôi. tôi trao cho một cái thế hệ mới là những thế hệ 45 tuổi, thế hệ à
48 tuổi và tất cả những người già hơn á tôi cho đi về vườn. Nhưng mà về vườn với
một cái sách khá là làm cho mình có thể nghĩ rằng là với cái đồng tiền mà mình
nhận được tiền mà bồi thường thì mình nằm dài ra trên bãi biển vào khoảng vài
chục năm là mình tiêu không hết. Thế nhưng mà thầy không nằm dài trên bãi biển.
Năm 69 tuổi thầy mới bắt đầu viết sách. Một đời thương thuyết là được à

00:11
xuất bản năm thầy 70 tuổi. Tưởng rằng là cuốn sách đó là cuốn
sách duy nhất của thầy bởi vì mình 70 rồi. Ngờ đâu đó là người ta đọc xong cái
cuốn sách đó người ta bảo thầy thầy phải
viết thêm thôi. Thầy bảo viết cái gì bây giờ? Tôi viết chuyện tình ái của tôi
nhé. hay là tôi viết chuyện Tiếu Lâm của tôi
nhé. Đến khi mình cầm bút thì đấng ở trên lại bảo là anh ạ, anh có một cái
rất quý mà anh không biết là tất cả những cái trải nghiệm của anh trong quản
trị quản lý và thầy đã viết cuốn một đời quản trị.
Nhưng mà khi thầy viết một cuốn sách một đời quản trị thì thầy làm một cái điều
rất đột phá là lần đầu tiên trong nước được nghe một người nói rằng quản lý với
quản trị là hai điều hoàn toàn khác nhau. Đây là đây là do thầy chứ không có
ai khác hết á. Mà đến nỗi mà khi thầy đưa cái đó ra mà đến cả những bạn như
trả giản tư chung rồi với các giáo sư đại học với gì bắt đầu nhảy vào cái đề
tài đó và chết chả. Chúng ta sử dụng chú

00:12
quản lý với chữ quản trị mà một cách lẫn lộn lung tung không hiểu cái nội dung
của nó là cái gì thì cái đó phải cảm ơn thầy là thầy đã giải thích thế nào là
quản lý là làm tốt nhất việc của mình có thể và quản trị là làm đúng
việc mà hai chuyện nó hoàn toàn khác nhau mà sở dĩ thầy định nghĩa ngay cho
các em là bởi vì chút nữa chúng ta sẽ trở lại cái đề bài
Thế thì sau đó đó thì à các em mới bảo rằng là thầy ạ, sau khi mà nghe thầy
viết hai cuốn sách đầu mà ch mua rất nhiều
thì có một cái mà chúng em muốn khám phá là con người của thầy. Thế thành thầy
mới viết cái một đời như kẻ tìm đường. Thế tôi viết xong một đời như kẻ
tìm đường thì có người bảo rằng là nhưng mà chúng em thấy thầy có phong cách.
Thầy cũng ngồi như mọi người, cũng ăn như mọi người, cũng mặc áo như mọi
người, thậm chí thầy cũng cởi chuồng như mọi người mà bảo tại sao trông thầy vẫn

00:13
hơi khác một tí. Thế là do sao nhỉ? Chắc là tại vì thầy là công dân toàn
cầu. Thế thì thầy trả lời là không, tôi là công dân của vũ trụ.
Hai chuyện hoàn toàn khác nhau. Đây lại là một đờ lần đầu tiên là có người nói
rằng công dân toàn cầu với công vân vũ trụ là hai chuyện khác nhau mà chúng ta
nên là công dân vũ trụ hơn là công dân toàn
cầu. Và nói cho các em vui nhé là Việt Nam chúng ta có rất ít công dân toàn
cầu. Các em sống xô bồ vớ vẩn các em toàn sản xuất ra rác không à
sản xuất toàn rác thôi. Thế nhưng mà các em lại là công dân của vũ trụ
ẩm thực lo sau nhá em ạ. Bỏ cái thói của người Việt Nam như cứ lo ăn mới uống
không à. Đây bỏ cái thói đó đi. Thầy khát thầy sẽ nói. Vâng. Thế thành

00:14
ra cái thông điệp mà rất là lạc quan là chúng ta đã là công dân của
vũ trụ nhưng mà chúng ta lại là chưa là công dân của toàn
cầu. Trong khi đó các nước khác ấ thì là
toàn công dân toàn cầu nhưng mà người ta phá hoại cái đại cầu này một cách hệ
thống. Họ không phải là công dân của vũ trụ.
Lúc này nước Mỹ, nước cung Trung Quốc, nhất là nước Trung Quốc và một số quốc
gia khác đang phá cái thế giới này của chúng ta, đang phá hoại cái địa cầu của
chúng ta một cách tỉ mỉ. Và để làm gì? Để có nhiều tiền. Thì tiền để làm gì? Để
chất đống. Tức là đang phá hoại địa cầu để màt chất đống dây
bạc. Họ đang làm cái điều đó. Dân tộc chúng ta thì khác. Dân tộc chúng ta thì
cứ sống vô tư. và vui vẻ. Thế thì các em ạ, các em đang

00:15
là công dân của vũ trụ rồi đấy. Các em hãy hạnh phúc với điều đó. Chúng ta rất
là vô tư và chúng ta đang hạnh phúc mà chúng ta không biết. Bởi vì những cái
vấn đề mà các em đang làm các em nhăn nhó nó là những vấn đề rất là nhỏ so với
những vấn đề mà những công dân nước khác phải đối mặt.
Nhưng mà đối với chúng ta thì là lớn bởi
vì chúng ta không quen đối mặt với những vấn đề nhỏ như thế mà chúng ta coi là
rất là lớn. Vấn đề của các em là gì? Thiếu tiền tiêu một tí.
Chồng thì mắng mỏ mình tí rồi. Ờ bố mẹ thì rầy nhưng mà cứ rầy
yêu mà chẳng hiểu yêu hay rầy. Các em có thế thôi. Vấn đề có thế
thôi. Thế mà thàn loạn đó. Thế rồi những người như lớn
tuổi như là anh với tôi thì lại bảo rằng bảo con nó lấy người này nó không

00:16
nghe. Thế là mình khổ nỗi khổ sao mà nó to thế
nhỉ. Đấy vớ vẩn. Chuyện vớ vẩn chuyện vớ vẩn của những người vớ vẩn. Nhưng mà
những người vớ vẩn này là những công dân của vũ trụ những cuộc cưng yêu của vũ
trụ. Các bại sao mà mình là cái cục cương yêu
của vũ trụ không? Để thầy đưa đứ bằng chứng. Các em nhìn dân tộc Việt Nam mà
ăn á thì mình thấy rằng là dân tộc Việt Nam chúng ta ăn cá và ăn rau nhiều. Có
đúng nhỉ? Cái đó là cái mà tất cả những cái người lo về ẩm thực thế giới đó
người ta bảo rằng là cái đó là cái món ăn lý tưởng để mà có sức khỏe. Bằng
chứng là các em không có người nào béo bệu hết. Cũng có người béo một tí phả
không? Nhưng mà béo này là béo này là béo tạm gọi là béo quyến

00:17
rũ. Cái béo bệu nó khác. Béo bệu là cao như em thì là 150 kg cơ chứ. Còn béo này
thì giỏi lắm. Là 75 kg hay là 60 kg gì? Ăn thua gì? Béo này ăn thua gì? Béo này
ôm lại càng sướng không? Thế rồi người ta mới khám phá ra rằng là
ăn cá với ăn rau mà nhất là dân tộc chúng ta lại có được một cái là vũ trụ
mới bảo rằng là để chứng minh cho các bạn là các bạn là những người mà tôi ưu
tiên mà tôi thương yêu nhất nhá. Vũ trụ đưa bằng chứng là vũ trụ yêu em
nhất. Tao cho mày ăn rau thơm. Trên thế giới này không có dân tộc
nào ăn rau thơm cả. Không có dân tộc nào mà nói rằng là em
có 100 loại cá để chọn và ăn buổi trưa hay buổi tối. Dân tộc nào cũng chỉ có ba

00:18
loại cá để ăn. Dân tộc Việt Nam có 100 loại cá, 50 loại tôm, 20 loại
cua mà bao nhiêu cũng không ăn không hết. Và chúng ta ăn cá như thế nào?
Chúng ta ăn cá như những đứa mất dậy. Chưa bao giờ trong cái nước Việt
Nam mà có một con cá nào ăn hết hết. Đó là bằng chứng là một cái dân tộc không
đói. Ơ kìa. Rõ ràng không? Các em bao giờ mà ăn hết một con cá đó thì điện
thoại cho thầy, chụp ảnh cho thầy cái con cá nào?
Ăn hết con cá đó là mình giơ cái xương của con cá lên mà nó không còn một tép
nào hết cả thì mới là ăn hết con cá. Các em phải biết rằng là ở nước ngoài khi
người ta ăn cá đó là cái con cá nó không còn cái gì hết á. Nó là cho con đĩa vào
ăn hay là không con đĩa nó than vào toàn xương.
Trong khi chúng ta ăn á, chúng ta đưa cái đũa vào mà cắm vào bụng, cắm vào

00:19
bụng móc một cái lấy một miếng. Xong rồi mọi người đứng dậy, con cá nó bảo tao
tao tao sinh ra tao sinh ra mà tụi mày tụi mày đi đánh cá tụi mày bắt tao rồi
tùm lum với cả công đeo đến tận bàn tụi mày. Tụi mày đâm vào bụng tao một cái
rồi xong tụi mày ăn xong tụi mày đứng dậy còn tao còn cả con
cá có đúng không? Làm gì tôi không biết. Tôi nhìn hết tất cả những tiệc cưới rau
đem từng mớ một ném vào cái thùng mà gọi là thùng
lẩu. Xong rồi ném xong rồi mà húp một cái rồi đứng
dậy. Khi mà mình ăn phí phạm như thế mà vũ trụ không phạt là may
rồi. Đấy các em suy nghĩ mà xem. Hôm nay
các em sẽ được nghe nhiều chuyện mà phải làm cho các em suy nghĩ ghê lắm.

00:20
Bởi vì các em có một cái tội mà vũ trụ tặng những con người sung sướng quá,
những người mà vũ trụ và ưu tiên quá, biệt đãi quá thì luôn luôn thấy mình đau
khổ. Các em ngồi đây đứa nào cũng thấy mình đau khổ qu chết
ạ. Dân tộc chúng ta là một dân tộc rất đẹp. Bây giờ mà đưa cho một những nhà mà
trang điểm mà nhà nghề đó thì 100 cô Việt Nam đó là có 90 cô
đẹp mà trong khi bên Pháp chỉ được 20, bên Mỹ chỉ được 10.
Mình đẹp, mình khỏe là bởi vì mình gọn gàng, thon
thả và mình lại là một trong những dân tộc thông minh nhất thế
giới. Nó chỉ có một cái khổ thôi là chưa
bao giờ thầy thấy một dân tộc thông minh
nhất thế giới mà làm những điều ngu xuẩn nhất thế giới là bởi vì mình khôn

00:21
quá. Mình khôn quá. Thầy sẽ dần dần đi vào từng cái đề tài
để cho nói cho các em hiểu. Thế nhưng mà hôm nay chúng ta nói về cái chuyện nghề
nghiệp nhiều hơn. Nhưng mà để kết luận trên cái phần giới thiệu, tự giới thiệu
của thầy thì thầy đã từng viết 12 chuyện
20 120 chuyện bằng tiếng pháp và sắp sửa sẽ xuất bản cái cuốn sách thứ chín của
thầy là tư duy dã tràng. Trong cái cuốn tư duy dã tràng thì thầy tả các
em, thầy tả một cái con dã tràng hỏi nó, "Dã Tràng ơi, Dã Tràng đang làm gì
đây?" "Em xe cát biển Đông." Tại sao em xe cát biển Đông? Dạ em không
biết. Thế em không biết tại sao em làm. Dạ.

00:22
mặt mẹ đó. Em làm vậy đó. Em cũng không biết tại sao em làm. Em tạo giá trị gì?
Ủa phải tạo giá trị à? Em không biết. Thế em tạo giá trị đ cho
ai? Cho ai em cũng không biết. Thế thì em có biết rằng là khi mà
em vừa mới xây cát biển Đông thì nước nó vào cái là nó lại san bằng hết tất cả
cái bãi biển. Tất cả những gì em vừa làm nó là nó trôi đi hết.
Dạ em biết. Thì bởi vậy cho nên em mới em mới phải xé cắt lại.
Ờ nhưng mà em xe cắt lại rồi nó nó lại biến mất. Tại vì là cái giá trị đó nó nó
không tồn tại thì mắc má lắm. Ồ một cái dân tộc hay
nhỉ. Một cái dân tộc hay nhỉ. Chúng ta thừa thời gian, chúng ta thừa tài
sản, chúng ta làm không cần biết chúng ta làm cái gì, không cần tạo giá trị cho

00:23
ai, kể cả cho chính mình. Thế thì cái cuốn sách tư duy dã tràng là
cái cuốn sách mà sẽ giải thích tại sao, giải thích tại sao mà chúng ta cần
biết tại sao. Thế bây giờ thầy lại hỏi thầy nhìn
cái em gái, em gái ngay trước mặt thầy đây này. Đó em cứ cúi xuống cúi mặt
xuống không dám nhìn mắt thầy th chắc là thầy đẹp trai quá đấy tại sao em ngồi
đây muốn nhên tình chia sẻ về nhệ để so chế nhiều cái bản thân của mình để có
thể mà hơn cũng như là hay nhỉ thầy thầy thầy rất rất quý cái câu trả lời tức là
có nghĩa rằng là em cũng đã có có lần nghe thoáng thầy kể
chuyện Đó. Thế thì các em ạ, các em ngồi đây là tại sao? Các em ngồi đây để kiếm

00:24
tiền này, đi bán trả giò kiếm nhiều tiền hơn.
Tại vì riêng thầy mỗi lần mà thầy đi vào
quán ăn hay là thầy đi vào những cái nơi ở chợ thấy bằng hàng bánh cuốn, hàng bò
bía, hàng phở hàng biết một ngày hỏi bà ấy bảo em gái ơi hôm nay em bán được bao
nhiêu tô phở năm hôm nay em chỉ bán được có 400 tô phở thôi. 400 tô phở mà lời
mỗi tô khoảng 20.000N. Ôi giời sao kiếm nhiều tiền thế? Các em ở đây làm cái
gì? Thế mà tại sao các em không không thích đi bán phẩm?
Đây là một câu hỏi rất là nghiêm túc mà các em phải trả
lời. Thầy đang ném bom nổ tung cái công ty này của em. Cứ lấy thoải mái đi ạ.

00:25
Vâng. Nó có câu trả lời. Nhưng mà nếu mà mình không tìm cái
câu trả lời đó một cách rất là giành mạch thì mình không tồn tại lâu được
trong một cái công ty bất bất chấp công ty
nào. Tại sao thầy làm cái việc ngồi đi trước mặt các em mà trong khi thầy 80
tuổi rồi giờ này ngồi cà phê sướng có nhiều
mà nhất là thầy gọi bất cứ một cái học viên nào thầy ơi để em trả tiền cho thế
mình là là có học viên trả tiền cho mình
nữa mà ngồi cà phê suốt ngày từ sáng đến tối sướng chết được ấy tại sao lại phải
tới làm việc với các em như thế này thầy có lấy đồng nào không nhỉ không ạ
không lấy đồng nào Cả chúng ta làm là bởi vì chúng ta
yêu. Thầy tới với các em vì thầy yêu các em. Các em không tưởng tượng được cái
tình yêu của thầy đối với các em đâu. Ban đêm thầy chỉ mơ tới cái việc mà

00:26
tiếp tục trao cho các em những cái giá trị tinh thần rất là lớn.
Các em làm cái việc các em đang làm là bởi vì rằng các em
yêu. Nhưng nếu mình không yêu thì mình phải nói lên là mình không
yêu. Bởi vì trong cuộc sống á cái nó làm cho mình sống là mình yêu. Và cái câu
trả lời duy nhất cho con dã tràng tại sao mà vẫn xe cát biển đông nó là tại vì
tôi yêu cái việc đó. Tôi đính biết tại sao tôi làm hết m không tạo giá trị gì
cho ai hết nhưng mà tôi vẫn yêu. Có thể là yêu truyền
thống nhưng mà mình yêu trái tim của mình. đập thình thình khi mà mình làm
cái việc đó. Còn giá tràng chắc chắn là nó có cái
trái tim nó đập thình thình khi nó làm cái việc đó. Nhưng mà vẫn phải yêu
đã. Thế thành ra là đây là một cái câu hỏi mà rất là thấm thiết mà chúng ta

00:27
phải tự đặt cho chính mình. Các bạn trông thấy như chị như anh trông
vẻ rất là vất vả, nhiều mối lo lắm. Tại sao lại làm tiếp này? Lấy mẹ nó thằng
cha nào giàu đi cho xong không? Tại tôi yêu tôi theo theo đuổi cái tình yêu của
tôi không phải vì tiền đâu. Chắc chắn là không phải vì tiền đâu. Tại vì nó có
những nghề khác kiếm tiền dễ hơn. đấy là vì
yêu. Thế thì câu hỏi trước nhất mà thầy hỏi các
em là khi mà các em ở trong công ty này thì các em yêu cái
gì, yêu ai hay là yêu một cái một cái giá trị tinh thần
nào? Các em có trả lời được không? Hỏi liền thầy để hỏi liền. Dạ đây
đây đây đâang hỏi đây tay đích danh thầy
còn thụ động quá giơ tay không nếu không thầy chỉ định à thầy hỏi thầy thầy hỏi

00:28
là làm việc yêu cái gì có yêu không yêu gì chị cho con xin thích rồiâng thì nếu
như mà thầy là câu hỏi là đến đây về cái gì thì con cũng xin chắc chắn con trả
lời về là con đến đây về tình yêu thì con cũng xin chia sẻ một chút xíu về con
là cái hành hành trình con đến với tốc là từ 2015 và cái trận hành trình của
con là ừ cái nơi này là cái nơi đầu tiên con làm đến giờ luôn và khi mà con kết
hôn thì con có một cái thời gian nghĩa là con xin hai bé liền thì con có một
cái khoảng thời gian con ở nhà con chăm bé và đến khi mà con quay lại với công
việc và cái nơi mà để con chọn con bắt đầu cả khi mà con quay lại vẫn là cái
nơi này và con đến với đây là như lúc nãy cũng nói là con trả lời là vì khi mà
thầy hỏi cái câu đó trong đầu con là con đến đây về tình yêu và cái mà con chửi
con ở đây là vì ở cái nơi này con có thể buông nhảy con có thể tạo được giá trị

00:29
giá trị ở đây là cho bản thân con và cho tất cả những cái công việc mà con làm
nên là con thấy là con rất là hạnh phúc khi mà con ở đây mặc dù là trong công
việc thì chắc chắn khi mà mình làm một cái vấn đề gì đó hoặc là mình ở một cái
vị trí thì mình sẽ có những cái công áp lực và những cái mà nó khó khăn ở cái
giai đoạn đó nhưng mà rồi nó cũng sẽ vượt qua và mình cũng sẽ lại đồng hành
và mình chọn cái nơi cái tổ chức mà mình gắn bó và cái con người mà giống như là
một thuyền trưởng để mà mình xác định là mình đi theo. Vâng. Thế thì rõ ràng
trong cái câu trả lời mà rất tuyệt vời, rất là tuyệt vời và rất là thành thật.
Thầy mình hôm nay mình nói chuyện thật chứ mình không có nói chuyện vẽ vời.
Nhất là tránh nhất tất cả những chuyện ảo. Thế thì cái câu trả lời thành thật
đó nó chứa đựng một cái gì mà rất là quan trọng. Các em có biết nó là cái gì
không? Đó rằng là chưa bao giờ mình nghe trong
cái câu trả lời của của em là em yêu chị như

00:30
anh. Ừ. Có nghĩa rằng là em yêu cái công
ty này. Nhưng công ty này công ty này nó
là ở đâu nhỉ? Nó nó là cái gì nhỉ? Nó là cái
gì? Đây là một cái điều vô cùng quan trọng trong việc quản trị.
Ở đây ai làm sếp? Ai là trọng tâm của sự tình yêu? Đó là công ty, đó
là cái tập thể. Vậy thì sếp của chúng ta không phải là như
anh mà sếp của chúng ta là lợi ích tối đa của tập thể.
bằng chứng hiển nhiên trong lời nói của em.
Và khi mà như anh nói một câu là công ty này là của tôi, sếp là tôi thì như anh
đã phá vỡ một cái nguyên tắc rất lớn, một cái nguyên tắc thiêng

00:31
liêng mà hiện thời trong nước chúng ta 90% những doanh nghiệp làm cái lỗi
lầm rất lớn là sếp là tôi. Và chính vì thế cho nên là cái điều
đầu tiên để có động lực làm việc là sếp của một công ty là lợi ích tối đa của
công ty chứ không phải là một người. Các bạn có theo dõi cái lý luận
của thầy không? Đó và nếu mà mình nói như thế đó thì
mình thấy rằng là chị Như Anh đã làm một cái việc rất là đáng quý là chị Như Anh
không có lúc nào cũng ồ hẳn giẫm chân lên giẫm lên chân các em và nói rằng nhớ
nhá sếp của tụi bay là tao đấy. Chúc mừng như anh là như anh đã
hiểu được cái điều đó mà bởi vậy cho nên là mình mới trung thành.

00:32
Bây giờ mà thầy thầy ngày xưa đó thầy đi vào một công ty đang đứng thứ sáu thế
giới về điện lực 25.000 người. Thầy bảo rằng là ở đây á người ta
vừa bổ nhiệm tôi làm xếp các bạn toàn là tây không nhá toàn là tây không đây là
một thằng Việt Nam mà đi vào mà người ta bảo rằng là 25.000 ngàn thằng này và
trong đó có rất nhiều quý tộc và trong đó có đến hơn 100 người bằng cấp to hơn
thầy. Không những bằng cấp nó to hơn mình, nó còn là quý tộc và nó còn lớn
tuổi hơn mình nữa. Và nó đã phục vụ công ty 20 năm và mình vào tự nhiên mình làm
xếp chúng nó. Và thầy chỉ nói có một câu thôi. Ở đây
các bạn không phục vụ tôi đâu. Các bạn phục vụ lợi ích tối đa của công ty mà
tôi cũng phục vụ như các bạn. Mà tôi sẽ chứng minh cho các bạn là tôi phục vụ là
tôi ở đúng vị trí của tôi. Các bạn yên tâm, các bạn sẽ được trông thấy cái

00:33
người được bổ nhiệm phục vụ công ty đúng cái vị trí của người ta. Lúc đó các bạn
sẽ không phân vân tại sao mà tôi làm sếp các bạn nữa. Bởi vì nói cho cùng tôi
không là sếp của các bạn. Tôi đi theo một cái sứ mệnh thiêng liêng
là tôi đưa cái công ty này lên và hôm nay trao cho tôi. Các bạn đừng phân vân.
Các bạn mà thèm làm tổng giám đốc thì người nào trong công ty này cũng là tổng
giám đốc. Các bạn đừng bao giờ nghĩ rằng là tôi là người duy nhất là tổng giám
đốc bởi vì công ty này là của các bạn. Các bạn đang làm việc cho công ty chứ
không làm việc cho tôi. Bởi tôi đã tới rồi. Tôi tôi đã là
là nhậm chức rồi còn gì nữa. Tôi còn kiếm thêm cái gì nữa? Không có cái gì để
kiếm hết. Nhưng mà thầy bây giờ thầy nói
thêm một chuyện mà đây tất cả là cái câu chuyện của ngày hôm nay của chúng
ta đó là xếp trên của trên cao nữa là lợi ích tối đa của đất
nước. Bởi vì rằng là đất nước chúng ta đang ở trong cái thời kỳ xây dựng.

00:34
Chúng ta có những phương pháp về thuế vụ, phương pháp lý, phương pháp về chính
sách chưa đầy đủ và chính những cái lỗ hở đó, những
cái khe hở đó nó làm cho cái công việc của các bạn rất là khó khăn.
Bởi vì trong nước có rất nhiều người người ta còn sống một cái cuộc sống bất
hợp pháp mà người ta chỉ đi tìm những cái mánh khóe mà các bạn phải đưa ra để
giúp cho họ thoát được cái gông cùng của pháp
lý. Thành ra nó làm cho các bạn khó khăn. Chứ giả thử như các bạn sống trong
một nước như Thủy Sĩ hay nước Singapore thì các bạn không có vấn
đề bởi vì các bạn không bao giờ phải nhảy nhảy nhót giữa cái pháp lý, giữa
cái chính sách, giữa cái hợp pháp với những cái điều bất hợp pháp. Chúng
ta đi từ một cái sự giới thiệu của thầy và bây giờ chúng ta nhanh chóng chúng ta

00:35
nhảy vào cái vấn đề trọng tâm của các bạn.
Đó là các bạn phục vụ lợi ích tối đa của công ty nhưng mà các bạn rất khó khăn
phục vụ cái lợi ích tôi đạo của đất nước. Và cái điều này đó nó làm cho các
bạn thấy khó khăn. Nhưng mà những khó khăn đó đó các
bạn đi bất cứ nơi nào trong bất cứ công ty nào của đất nước này các bạn cũng gặp
cái vấn đề tương tự. Thành thử ra cái vấn đề đó nó không được
giải quyết nếu mà các bạn đổi công ty. Đổi công ty mình vẫn không phục vụ đất
nước mà mình chỉ phục vụ cái công ty của mình
thôi. Bởi vì đất nước chưa có một cái chính sách tráng
kiện. Chưa thầy nói chưa chứ không phải không muốn. rất muốn mà đang đi nhưng mà
chưa tới một cái hành lang pháp lý, hành lang luật pháp

00:36
nó chắc chắc chắn và một nền thuế vụ rất là trắng kiện. Thế
thì nó cần ở nơi các bạn, nó đòi hỏi ở nơi các bạn một cái tình yêu nước cao
hơn các công dân của nước khác một chút. Ở nước Thụy Sĩ chẳng hạn hay là nước
Singapore là bây giờ cái tình hình thần yêu nước thì nó bình thường
thôi bởi vì nó không có cái đòi hỏi phải xây dựng thêm cái tình yêu đất nước.
Ở cái nước này, chúng ta phải bỏ một phần nào trong cái tâm khảm của chúng ta
để chúng ta cố gắng yêu nước hơn một tí. Trong khi chung quanh chúng ta có rất
nhiều điều phạm pháp mà chúng ta phải thông cảm. Bởi vì chúng ta làm một cái
nghề và cố gắng giúp cho những người phạm pháp người ta trở về cái con đường

00:37
đoan chính. Điều này có nghĩa rằng là các bạn đang làm một cái nghề rất khó
khăn. Nhưng mà thầy muốn các bạn hiểu cái bản chất của sự khó khăn đó. Nó
không phải là do cái gì đâu. Nó chỉ do là các bạn một chân thì ở bên pháp lý,
một chân ở bên phạm pháp và các bạn đứng lúc nào cũng dạng
chân. Đó không phải lỗi của Như anh. Đó là lỗi tại các bạn yêu nước quá.
Chứ một người không yêu nước thì không sợ sẽ không phải đứng dạng
chân. Các bạn hiểu chưa? Và do đó cho nên là các bạn phải cầm
cự, phải yêu công ty hơn nữa, phải yêu đất nước hơn nữa và phải kiên trì hơn
nữa. Thầy đang làm gì đây? Ai bắt thầy đi nói chuyện trước công ty? Ngày mai
thầy nói chuyện trong công ty khác. Ngày kia thầy nói chuyện cho công ty khác ai

00:38
trả tiền? Có trả tiền đâu. Có ai trả tiền
đâu. Và thầy tìm sự nổi tiếng nổi tiếng gì? Người ta đang ngồi trước 30 người
nổi tiếng gì thế? Không không phải. Chúng ta cùng nhau kề vai sát cánh
xây dựng đất nước và chúng ta sẽ chứng tỏ cho người Singapore cho người Thụy Sĩ
là đất nước của chúng tôi đẹp lắm các bạn ạ. Nhưng mà chúng tôi vô tư trong
gần năm thế kỷ. Bây giờ đó chúng tôi hết vô tư rồi.
Tại các bạn khiêu khích chúng tôi. Chúng tôi sẽ chứng tỏ cho người
Trung Quốc là chúng tôi thông minh hơn họ. Chúng tôi sẽ chứng tỏ cho người
Singapore là chúng tôi giàu hơn bạn. Nước Việt Nam giàu hơn Singapore rất là
nhiều. Chúng tôi sẽ chứng tỏ người Mỹ là dân tộc chúng tôi là dân tộc kiên trì
chứ không phải là một dân tộc mà bỏ bê người bạn. Ngày hôm trước thì là bạn,

00:39
ngày hôm sau bỏ rơi. Chúng tôi không như thế. Chúng tôi đặt trên vai chúng tôi
một cái tinh thần mà các bạn không có. Thế thì chúng ta đang xây dựng đất nước
vì xếp trên cùng của chúng ta tên là đất nước Việt Nam, dân tộc Việt Nam chứ
không đơn thuần là lợi ích tối đa của Vtex nhưng mà cũng đã là lợi ích tối đa
của Vtex. Thế thành thử ra với cái ý nghĩ đó đó thì chúng ta lại
còn phải sát cánh hơn nhau. Thế thì sát cánh với nhau hơn nữa là cái
gì? Sát cánh hơn nữa là thế này là chúng ta phải làm cho những thông tin trong
công ty nó chạy rất nhanh. bất chấp tự ái của ai, chúng ta phải

00:40
biết dìm cái tự ái của mình để cho cái thông tin nó chạy bởi vì cái đó là sức
mạnh của công ty chứ không phải là cái thể diện của cái người làm việc. Chúng ta
phải chấp nhận cái chuyện đó. Mình làm sai các chị ơi, các em ơi, tôi vừa làm
sai một điều, chúng ta súm vào nhau để sửa sai cho
tôi. Người ta gọi thế là văn hóa báo cáo. Tức là trong công ty cái chuyện gì
cũng báo cáo, làm sai cũng báo cáo, làm đúng cũng báo cáo nhưng mà báo cáo ngay.
tại báo cáo ngay là được thả tội. Mình làm cái gì sai bảo chị ơi? Em
vừa mới làm sai, em vừa mới đun ngồi cơm khê. Nó vừa mới khê xong. Bây giờ chúng
ta cố ăn nhá. Em vừa mới làm cái trứng nhưng mà quả

00:41
trứng nó bể rồi nó nó không tròn như là quả trứng mà vừa mới cho xuống
chảo và nó đang đun là mình phản ứng ngay. Mà muốn phản ứng ngay đó thì tất
cả mọi người phải nhận thông tin ngay tức khắc một cách toàn diện theo thời
gian thật. Có nghĩa rằng là cái sức mạnh của một
công ty nó nằm ở cái khả năng nhanh chóng báo cáo toàn diện theo thời gian
thật cho tất cả mọi người. Đó là văn hóa báo
cáo. Các em sẽ thấy công ty rất hùng mạnh nếu mà cái sự tương tác giữa các em
nó hoàn hảo. bao nhiêu lỗi cũng biết. Đừng bao
giờ trách nhau bởi vì mình phải có một cái tinh thần là tôi ở địa vị anh tôi
cũng có thể làm lỗi. Bởi vì không phải là làm lỗi là yếu đuối đâu. Làm lỗi là

00:42
bởi vì xui mình bị ở đặt ở trong cái tình huống mà mình không tránh được
lỗi. Các em đã từng gặp những khách hàng mà người ta năn
nỉ trong cái sự năn nỉ đó. á là người ta
năn nỉ mình yếu đuối mà đôi khi mình yếu đuối thật là bởi vì khách hàng đáng
thương thật nhưng mà mình yếu đuối là mình làm lỗi vậy thì mình làm
gì mình nhắc nhở khách hàng rằng lợi ích lợi ích tối đa của đất nước không cho
phép bạn làm cái điều này nhưng mà cũng vì lợi ích tối đa của đất nước mà tôi cố
xử sai cho bạn bởi vì đất Đất nước cần bạn sống mà
bạn vừa làm lỗi mà bạn sắp sửa chết đuối. Bạn sắp sửa chết đuối tôi vẫn phải
cứu bạn. Thì các bạn ở đây đang làm một cái việc
mà nếu mà các bạn là công ty pháp lý thì
nó cũng cùng chung vấn đề là người khách hàng làm lỗi ừ rành rành ra

00:43
rồi nhưng mà mình không thể để cho họ chết đuối. Và vì vậy cho nên là mình sắp
sửa làm một cái điều nó nửa nửa phạm pháp và nửa nửa chính thống để mà mình
cứu một cái công ty nó đang sử dụng nhân viên.
nó đang sử dụng nhân viên, tức là đất nước đang có một cái nền kinh tế đang
chạy. Dù là nó chạy bấp bênh nhưng mà mình vẫn phải giúp cho nó chạy. Thành ra
giúp cho nó chạy thì mình phạm pháp một chút và không giúp cho nó chạy thì mình
có một cái tội lớn là mình làm cho đất nước yếu
đi. Tất cả những cái nỗi niềm của các em nó nằm ở chỗ đó.
Thế thì trước những cái nỗi niềm đó, các em không nên nản
trí, mình nên thẳng thắn với khách hàng bạn ạ. Bạn là người đáng cứu, đáng được
cứu nhưng mà bạn phải nhìn thẳng qua mắt tôi và bạn hứa với tôi rằng từ giày trở

00:44
đi hãy liêm khiết hơn, hãy chọn những giải pháp bền vững
hơn, hãy làm theo đúng quy trình hơn. Hãy thượng tôn pháp luật mà đừng nói chữ
thượng tôn rỗng tuếch mà đây là thượng tôn từ trái tim thì tôi mới giúp được
bạn. Đây là cái điều kiện tối hậu mà tôi sẽ giúp được
bạn. Nhưng mà vẫn giúp được bạn nhưng mà tôi vẫn sẽ không nhìn nhận cái sự trách
nhiệm của tôi trước cái vấn đề. Bởi vì bạn là người phạm lỗi chứ không phải
tôi. Tôi chỉ là người tư vấn. Cái đau thương của người Việt Nam là
thế. 5000 năm vô trách nhiệm rồi. Bây giờ cái thế hệ này chịu trách
nhiệm. Đừng hất cái trách nhiệm đó đi bởi vì những trách nhiệm mà mình thừa

00:45
hưởng lại là trách nhiệm của tất cả tổ tiên của mình.
Thôi mình nói đến đó là mình đã cầm roi mình tự phát vào đít mình nhiều lần rồi.
Thầy sẽ không nói thêm nhưng mà mình hiểu được rằng là việc làm của
mình là một cái việc làm mà nó mang tính thiêng liêng.
Và nhớ là lúc đản trí thì phải nhớ rằng là không những mình xây cái tương lai
của gia đình mình, mình xây cái tương lai của chính
mình nhưng mà mình vịn vào công ty, mình vịn vào công ty để mà xây dựng đất
nước. Và những cái người mà tạo nên những cái công ty như Vitax
hay là bất cứ một công ty nào khác là những người mang rất nhiều hy sinh.
như anh và những cổ đông tạo giá trị tạo tài sản cho mình rất là
ít. Bằng chứng á là trông mặt cô ấy chưa

00:46
phải là chưa phải là đại tỷ phú đô la mà giờ này có khi còn nghèo hơn chính các
nhân viên của mình. Vậy thì đừng mắng VTCH. Đừng mắng
VTCH. Không có một đồng tiền nào về tay chị người chủ hết.
đồng tiền nó chia đều cho các em đó. Và rõ ràng là những người lãnh đạo
của công ty cũng làm việc cho lợi ích tối đã của công
ty và lợi ích tối đả của đất nước. phải thương
họ chứ giả thử như bây giờ như anh bảo thầy bây giờ thầy tặng thầy một cái xe
mẹ có tài xế nhá chúng em giàu lắm đây là trường hợp của các công ty địa ốc
thầy chỉ vào nói chuyện nửa tiếng này thấy 12 thằng trong công ty đi xe nẹp mà
class s 12 thằng trước cửa nhà đó 12 cái Mercedes

00:47
đen Nó tới công ty đó, nó bảo nhân viên đó mày bán thêm nhà đi cho tao. Thế
thôi, nó chỉ có một cái việc nó chỉ huy nó bảo bán thêm đi. Nó không có cái việc
nào khác cả. Thì những đứa đó là những đứa đang
quên mất cái nhiệm vụ thiêng liêng của mình. Các em đang có một cái nhiệm vụ
thiêng liêng và thầy xin nói là những vụ đó như thế nào?
Thứ nhất là giúp cho đất nước dần dần đi vào một cái khuôn phép tráng kiện của
những người thượng tôn pháp lý, thượng tôn tinh thần thế vụ. Một cái việc minênh
mông mà nó đòi hỏi các em có một chút cái chân tu.
Nếu mà các em toe toét đồng tiền, các em không làm được cái việc

00:48
này. Và thầy nhìn các em và thầy rất thấy đáng yêu là các em đều có chân tu
hết. Các em là những a những người chiến sĩ của sự liêm
khiết, chiến sĩ cho đất nước ấy. Đã vừa vừa mới nói là không làm giàu
cho Vitch thì làm giàu cho đất nước. Các em đi đâu các em có quyền nói tôi là
chiến sĩ của của đất nước bởi vì tôi xây dựng một đất nước liêm
khiết mà không những thế đó tôi đang giúp cho những người phạm tội rành rành
ra phạm tội lè ra đi về cái con đường chính chính là việc làm đó là vô cùng rủi
ro thiền liền lắm Mà thầy còn khuyên các em là đôi khi mà mình mà thấy mất động

00:49
lực, mình thắp nhương thắp nhang, mình chỉ cần nhìn lên trời thôi,
mình không cần có một cái thần tượng nào trên trước mặt. Mình bảo rằng
là đấng vũ trụ ơi, con hy sinh thấy mệt nhọc lắm. Cho
con thêm một chút năng lượng để mà con hoàn thành cái sứ mệnh để rửa sạch những
cái tội lỗi của đất nước để mà là cho các công ty mà nó giao việc cho
mình nó thấy thoải mái vô cùng với các đạo luật. với các a quy
phép bởi vì nó thiêng liêng lắm. Mà thầy đang làm việc gì đây? Thầy
cũng đang làm việc rất là thiêng liêng. Thầy cũng giúp cho các em xây dựng đất
nước và thầy làm thế từ 20 năm nay mỗi ngày. Chẳng hạn như bạn Thế đều biết,

00:50
bạn Như Anh đều biết. Thầy được một hớp nước và một bát phở xanh
này. Nhưng bát phở đó là bát phở của sự kính trọng tình
yêu chứ thầy không tới để ăn cái bát phở đấy các bạn ạ. Mà chúng ta đồng hành
đấy mà thầy cho các em cái bằng chứng của chúng ta đồng hành là các bạn mỗi
bạn có thể viết cho thầy xin lời khuyên. Thầy luôn luôn có
mặt. Thầy chỉ có thể cho cái đó là tận cùng của thầy bởi vì nó là thân thế của
thầy, con người của thầy. Thầy không có có cái gì khác để cho
hơn là thầy xin tặng các bạn. Bạn khó khăn bạn bảo thầy ơi em qua thầy

00:51
5 phút nhé em có vấn đề qua đi. Bởi vì chúng ta đều cùng xây dựng
một cái ngôi nhà rất lớn tên là đất nước Việt
Nam. Thầy ơi nhưng mà trong khi xây thì có đứa đó nó nó nó đập tường thầy ạ.
Mình cứ xây tường đến đâu tường đổ đến đó. mặc mẹ đó chúng ta vẫn
xây thì có lẽ vì chúng ta là con dã tràng mà chúng ta mới tiếp tục xây như
thế đấy là chúng ta vẫn xe cát biển đông trong khi chúng ta không biết tại
sao mà chúng ta phải xe cát và vất vả như thế đó là giá phải
trả khi mà chúng ta là dân Việt Nam vũ trụ đã sinh ra đất nước Việt Nam cho
chúng ta một cái vị trí đẹp nhất trên cái địa cầu. Các em cứ mở cái địa cầu
tròn ra và nhìn xem là chỗ nào là cái chỗ tốt nhất của địa cầu. Các em sẽ khám
phá rằng là cái chỗ nào mà nằm giữa cái địa cầu có rất là nhiều biển, có rất

00:52
nhiều cá, có rất nhiều tôm, có rất nhiều mặt trời, mặt trăng thì rất
đẹp. Các bảo rằng là nơi này là tôi chọn làm quê hương. Chấm xuống mới nhìn kỹ.
Ồ, nó là nước Việt Nam các ạ. Khi nào mà các bạn nói như thầy rằng là
kiếp sau của tôi tôi sẽ xin làm dân Việt Nam thì lúc đó các bạn đã hiểu
cái cái ân huệ mà các bạn nhận được của vũ trụ ngay tại kiếp này. Thế
thì hiểu như thế rồi thì chúng ta sẽ rất thoải mái trong công
việc làm của chúng ta. Khi mà chúng ta phục vụ đất nước ấy thì
chúng ta khi mà làm lỗi thì chúng ta khai lỗi luôn là tại vì rằng là như thế
là có lợi cho đất nước. Cho dù là nó có thể là có hại cho thân thế chúng ta.
Mình vừa mới làm lỗi xong thì mình không khai lỗi của mình. Mình khai thì nó hơi
nó hơi tổn thương mình một tí phải không? Không.

00:53
đất nước đã có người còn cầm súng chết vì đất nước mà mình làm có cái lỗi nhỏ
thôi mình khai đi người ta còn chết được nữa mình làm có cái lỗi
thôi khai luôn đi để mà mình cùng nhau nhìn nhau yêu thương nhau xử
lỗi bởi vì công việc của các em nó dễ làm lỗi
lắm thế nhưng mà cho phép thầy kể một câu chuyện để các em hiểu hiểu rằng là
cái đoàn kết nó quan trọng như thế nào. Thế thì bây giờ nhá, mình quên những cái
gì mà thầy vừa nói đi. Đây là một cái câu chuyện hoàn toàn là ở bên Mã Lai và
thầy nằm ở trong cái câu lạc bộ chơi goldô. Một hôm vua đi vào, vua bảo tao
cũng muốn chơi gold. Và vua đi một cái xe và đằng trước thì có 20 cái bình bịch
bm đi vào cờ quạt và xe của vua đi trước, xe hoàng hậu đi sau, xe của các

00:54
quân thần đi sau đó và họ vào chơi gold và họ đậu xe ở
đó nhưng mà họ đậu ở cái chỗ không được phép động xe.
Ở nước Việt Nam chúng ta thì vua đi đâu thì để vua đậu xe đâu thì phải để cho
vua đậu xe đó. Nhưng mà chúng ta ở một cái đất nước là
vua tuy là là là hoàng gia nhưng mà vẫn ở một nước dân chủ.
Và ở nguyên cứ dân chủ thì chúng ta thượng tôn pháp luật và vua vừa mới đậu
xe cái chỗ không được phép đậu xe. Thế thì các em biết là họ làm cái gì
không? Có người nói rằng mình phải ra mình nói với tài xế của của
vua. Tài xế của vua đó nó cũng không coi nó là người nhỏ đâu nhá.
Tôi là tài xế của vua là tôi cũng gớm lắm đ chứ không dẫn chơi

00:55
đâu. Mình bảo nó cũng không được đâu. Và tức tắc trong một giây phút rất
là ngắn, tất cả cái hội đồng quản trị của cái câu lạc bộ họp lại với nhau.
Chúng ta làm gì? Bởi vì vua vừa đang phạm luật là đậu xe sai chỗ và tất
cả cái hội đồng quản trị với quyết định là cho phép vua động ở đó nhưng mà cho
phép làm sao mà thấy đúng luật. Thì họ mới bảo rằng là nếu thế chi bằng là
chúng ta bây giờ lập một cái bảng để cắm xuống đất cái chỗ mà vua đậu xe và cái
bảng nó đề cắm xuống. Chỗ này là chỗ được hội đồng quản trị chấp
nhận cho một người duy nhất đậu đỗ xe cho ngày hôm nay duy nhất. Tức là cái
người duy nhất được đỗ xe duy nhất chỗ này thì được hội đồng chuẩn thị cho

00:56
phép. Và họ cắm cái bản ngay tại cái chỗ đậu xe và vua được trông thấy được vua
được phép đậu trong 24 tiếng. Nhưng mà cái phép này là một phép chính
thức bởi vì hội đồng quản trị ở trong một cái khu vực riêng tư nó cho
phép. Có nghĩa là gì? Có nghĩa là phép vua thua Lệ Làng. Mà Lệ Làng là gì? Lệ
làng là cái sự đoàn kết của hội đồng quản trị.
Nếu mà các em mà không có đoàn kết thì các em không có lệ
làng, các em sẽ rất là mạnh nếu mà các em có lệ làng. Mà cái lệ làng là một cái
quy lệ tập thể. Bây giờ mà mỗi một em mà làm việc

00:57
riêng các em sẽ yếu đuối lắm. gặp khách hàng chẳng biết nói gì và chẳng biết làm
gì. Nhưng mà với cái tinh thần tập thể của các em thì các em thấy mình rất hùng
mạnh, lệ lạc. Vậy thì có nghĩa rằng là thầy đang
nói lên cái tinh thần tương tác giữa chúng
ta. Lúc nãy mình nói rằng là mình phải có động lực bởi vì mình đang phục vụ đất
nước. Thì bây giờ thầy nói rằng sức mạnh của
chúng ta nó nằm ở cái chỗ chúng ta có tương tác với nhau. Các em
à lỗi hay không lỗi không quan trọng. Cái quan trọng là chúng ta súm
vào. Nếu mà có làm bao nhiêu bao nhiêu sai sót chăng nữa không cần.
chúng ta cứ tương tác với nhau và cái đó nó gọi là cái văn hóa báo cáo toàn diện
theo thời gian thật và cái sự chấp nhận là không cái

00:58
chuyện gì nó hoàn hảo cả và mỗi một ngày chúng ta cố gắng làm hết sức để mọi
chuyện nó hoàn hảo. Tức là có nghĩa rằng chúng ta rất
là quyền lực bởi vì chúng ta làm cho luật pháp hoàn hảo kinh không.
Ở những nước dân chủ như nước Pháp, luật pháp đã hoàn hảo. Ở nước Anh luật pháp
đã hoàn hảo và người dân không có quyền lực bởi vì người dân chỉ có cái quyền
tuân thủ. Ở cái đất nước này, các em là những
người có quyền lực bởi vì luật không hoàn hảo. Thành ra các em phải làm cho
cái việc áp dụng luật nó làm cho cái luật nó hoàn hảo. Thành ra các em phải
rất là sung sướng là thấy rằng mình có quyền lực trong tay.
Đấy, hôm nay thầy chỉ có những điều như thế để nói với các em.

00:59
nói để các em hiểu rằng là các em có quyền trách vua Hùng, các em có bổn
phận là xây dựng ngoài cái sự đòi hỏi của công ty là cái sự đòi hỏi của vũ trụ
và sự đòi hỏi của cái quyền lợi đất nước. Và các em mới thấy rằng là các em có
nhiều quyền lực hơn rất nhiều là cái quyền lực tạo nên những cái
quy luật, những cái quy lệ mà đất nước chưa kịp xây
dựng. Đó là cái quyền lực của người làm luật khi mà luật không
có. Và các em sẽ nói rằng tôi định nghĩa
cho các bạn nghe đạo đức là gì? Tôi định
nghĩa cho các bạn cái sự tráng kiện, cái sự liêm khích là gì?
để cho chúng ta làm cho đất nước nó đẹp hơn. Thầy mong là các em

01:00
hiểu cái quan điểm của thầy. Nó chỉ là quan điểm
thôi. Nhưng cái quan điểm nó đã làm cho thầy chạy cho đất nước từ hơn 20 năm
nay. Viết sách toàn viết cho các em đọc.
Mà chính vì thế cho nên là các em đã trả
lại cho thầy cái giá là cuốn sách đã tái bản rất là nhiều lần mà cái bút nhuận
với tác quyền về hết từ thiện. Và chính vì vậy cho nên là thầy
là một con người mà không có một cái phân vân gì, không có một cái hối tiếc
gì đối với bất cứ chuyện gì. Thầy là một người hoàn toàn tự do bởi vì mình không
để cho đồng tiền chi phối mà trong cái nền mà các em đã từng
nghe thấy thì không có thủ quỹ không không có không có quỹ cái nền không có

01:01
tiền mà không có thẻ hội viên luôn không
có sếp đúng theo lợi ích tối đa của công ty cái nền không có
sếp nhiều người nói rằng sếp là thầy chứ
là ai nữa Không, thầy luôn luôn là khách mời trong những buổi mà tổ chức ấy. Cái
người sếp là cái người tổ chức chứ thầy luôn luôn là khách mời. Mà thấy có nhiều
hội nó bảo thế thì làm sao mà cái hội này nó có thể làm việc được nhỉ? Bảo
không, cái hội này nó không làm việc em ạ. Nó vui, nó yêu
nhau chứ còn các hội đó thì mỗi một năm chỉ có một đại hội thường niên và một
bữa cơm thường niên. Và chỉ có thế và đóng thẻ đóng thẻ đối đóng phí hội viên
là rất là đắt. Trong cái nền không ai đóng phí hội viên, không ai là hội viên
hết. Bởi vì chúng ta xây dựng đất nước, bởi vì chúng ta tương tác với nhau

01:02
là bởi vì chúng ta cái sự tương tác nó tạo quyền
lực. Mỗi người không có quyền lực nhưng sự tương tác nó tạo nên quyền lực.
Mà cái tương tác theo tinh thần tình yêu đất nước là trên hết. Theo
cái tinh thần hồn nhiên và thẳng thắn. Nó chỉ có thế thôi. Kế nên chỉ có thế
thôi. Thì thầy mong là các bạn hiểu cái thông điệp của thầy. Cái thông điệp của
thầy là trong công việc của các bạn bây giờ nói một cách rất là thực tế, thực
tiễn thì nói rằng là công việc của các bạn có một cái phần nào đó nó hơi nhọc
mệt. Đó là đôi khi chúng ta làm những cái điều này mà chúng ta cảm thấy nó nó
như là mình ném cắt vào sa bạc vậy đó. hay là nước bỏ biển nhưng

01:03
mà chúng ta đang xây dựng đất nước đấy.
Nước yên bình thắm nơi trung lòng mình về nơi đây c mền không lan