Hãy giúp "Trăm triệu thầy, trăm triệu trò" hoàn chỉnh nội dung để những người khác có thể hưởng lợi từ nó trong tương lai.
- Bấm Ctrl + F : nhập từ khoá (tìm trên trang hiện tại).
- Nhập trực tiếp vào ô tìm kiếm trên cùng (tìm trên toàn bộ website).
00:00
về cơ mãi cảnh thì cảnh cũng cái anh Mai
cổ Rốt cục thành công trong việc đẩy tôi
đi sang của đơn vị khác ảnh Tráng hơn và
đã lấy vị trí của tôi tự nhiên rất nhanh
chóng hội đồng quản trị khám phá ra rằng một tay Cừ trong việc chỉ trích người
khác lại không phải là người tạo ra kết quả mong muốn các bạn đang nghe cái nền
video kênh phát thanh của hệ sinh thái cấy nền đây là chuyên mục kết tinh Tìm
đường ghi lại những lúc sút và cảm nhận về cuốn sách một đời như kẻ tìm đường
của giáo sư Phan Văn Trường mình về mình làm một chiếc lá dasan về bạn cách
thường xuyên rơi vào cảm giác tiêu cực không ví như tự hạ thấp bản thân ngấy
tôi thì thường xuyên sống trong cảm giác ấy đến mức ám ảnh không ít lần tôi dậy
00:01
vào mình trước các vấn đề mà tôi gặp phải
anh đào ước Phải chi mình vô tư hơn sống
một cuộc đời bất lo nghĩ dằn vặt có phải hay hơn không nhưng rồi lại rối ren đủ
thứ lại bất lực thật may mắn cho tôi khi đọc về câu chuyện Mỏm Đá Ta bia trong
chương 12 của quyển sách một đời như kẻ tìm đường cuốn sách cách tinh một đời
sống và kiến tạo thành công đích thực của người thầy đáng kính thầy giải thích
trặc mòn đã chẳng sang lấy Dinh khác thuê rồi lịch sử kể rằng Xưa kia có một
cái đổi tên là cafe ở gần Dinh fp thôn tại Roma thủ đô của Ý Đại Lợi tại nơi đó
từ thời thiên cổ đến tận khi cộng hòa la
mã kết thúc người ta hành quyết các phạm nhân bằng cách để họ rơi từ đỉnh mỏm đá
còn Dinh Capital là nơi của đỉnh cao quyền lực Dinh Capital và đồi cafe về
00:02
khoảng cách thì không xa nhau mấy biểu tượng của quyền lực
khi bệnh phát trưởng Đó là nghĩa đen em dần dần câu chuyện lịch sử chính thống
biến thành truyền thuyết và cuối cùng thành một câu ngạn ngữ mỏm đá chopa
chẳng sang lấy Dinh Capital khi ai lên đến đỉnh cao được tiếp nhận vào Dinh
Capital thì người đó cũng phải vô cùng cẩn trọng rất khó tránh số kiếp của
những phạm nhân đã bị hành quyết ngay gần đó trên đồi tha page vị trí danh dự
cao Ngất Ngưởng rất cận kề quy chế tội hình và Đây mới là nghĩa bóng của câu
ngạn ngữ thầy còn nhấn mạnh rằng loài người may mắn thật 100 người trên 100
đều có chút phạm tội nhưng chỉ một hai người bị hành quyết trên đồi tepeyac Chỉ
Chừng ấy thôi đã khiến tôi vừa tò mò vừa như được đánh thức nó như một Chân Lý
Sống mà tôi kịp nhận ra dù còn có chút mơ hồ ranh giới giữa thành công và không
00:03
thành công là gì giữa vinh quang và nhục nhã là gì
cách chuyển danh vọng và hố sâu là gì giữ có tài và bất tài là gì bị hấp dẫn
tôi lần Tìm những trang sách kế tiếp động mong luôn nghĩ về chính mình tôi đã
dừng lại thật lâu khi nghe câu chuyện về anh bạn đồng nghiệp của thầy anh mai cồ
câu chuyện ấy được viết một cách cụ thể thực tế nếu tôi nhớ không lầm ít nhất
cái tên Michael đã xuất hiện trong sách đến 2 lần nhưng lần này ở một tầng nghĩa
khác anh Michael 40 một đồng nghiệp rất thông minh anh nói rất lịch thiệp và có
một biệt tài là khả năng thuyết phục của anh rất cao anh luôn luôn đóng bộ trông
rất đẹp mắt và giống như nhiều người Pháp khác anh sức nước hoa khá đậm đà có
lẽ đây là điểm yếu của anh rất thích phô
trương và chăm sóc vẻ bề ngoài nhưng anh còn có một khuyết điểm khác nữa là hay
ganh tị vô lối và người mà anh ghét nhất chính là tôi do một sự trùng hợp ngẫu
00:04
nhiên khó giải thích em có một vị trí tốt trong công ty được
hở ra để tìm người thì lần nào cũng vậy hội đồng quản trị cứ kiến cử hai người
là anh Michael và tôi và Lần nào tôi cũng là người đạt được sự tin cậy điều
này lại càng khó lý giải cho tôi nhưng chắc trong lòng anh Mai khổ lại thầm
nghĩ rằng tôi đã chơi xấu và từ sự ghen ghét đó anh đã tự đưa mình đến chuyện
tâm thủ Thế là suốt ngày anh nói xấu tôi mà tôi lại thưởng đi vắng ở nước ngoài
nên anh ấy có rộng đường tấn công thỏa thích cơm hãy càng cái cảnh cũng gãy anh
Mai cổ Rốt cục thành công trong việc đẩy tôi đi sang một đơn vị khác ảnh Tráng
hơn và đã lấy vị trí của tôi tự nhiên rất nhanh chóng của đồng quản trị khám
phá ra rằng một tay Cừ trong việc chỉ trích người khác lại không phải là người
tạo ra kết quả mong muốn anh mãi khổ tiếp tục thói quen chọn bật mục tiêu mới
để chỉ trích thay vì mang lại kết quả Hội đồng quản trị chờ đợi chỉ vài năm
00:05
sau anh Michael ở trong nhiều năm anh không kiếm được
việc làm vợ anh chia tay và người đồng nghiệp em hãy mua cho tôi nghe giảng anh
Michael đang ở trong cảnh ngộ rất bi đát về mặt vật chất tôi không hỏi thêm nên
không rõ chi tiết lại một câu chuyện của người mình quen đã lao đầu xuống vực từ
ngọn đồi thấp ơi như nhiều người khác Đọc xong câu chuyện tôi đồng cảm Vô Bờ
tôi còn có rất nhiều bạn bè cũng nhiều kiểu bạn như bao người bạn của tôi Dĩ
nhiên không phải là doanh nhân như bạn của thầy những mâu thuẫn khúc mắc giữa
chúng tôi không diễn ra ở thương trường kẻ thua Kẻ Thắng khốc liệt mà chỉ là
những cạnh tranh đơn giản trên bài vỡ và những con điểm để thể hiện mình ấy vậy
mà nó cũng rằng sẽ tôi dữ lắm câu chuyện bắt đầu từ việc tôi được xem là một
người giỏi rồi tôi chưa bao giờ tự cho mình là giỏi cả nhưng được các bạn tin
00:06
tưởng ngợi khen nhiều khiến tôi cũng lấy làm tự hào lắm lúc Kiêu Hãnh
Ừ có lẽ cái cảm giác quá đội hào hứng trước những lời tán thưởng đó là đẩy tôi
vào sự ích kỷ đố kỵ với những người bạn giỏi giang hơn mình thật tình tôi đã
trải qua tình huống quái gỡ với người bạn học của mình ban đầu tôi và bạn ấy
cùng nhóm cũng là một người có tiếng nói nhưng tôi luôn phải làm theo những kế
hoạch sự sắp xếp của bạn phải công nhận là hướng đi đó tốt hơn của mình dùm tôi
không cam tâm lắm ít lâu sau từ chọn cuối cùng một chiến tuyến chúng tôi tách
làm 2 nhóm theo yêu cầu của một giảng viên khác hiển nhiên giờ đây nhóm tôi và
nhóm bạn chính thức đối đầu nhau tranh giành phát biểu để lấy điểm số thật cao
cho nhóm của mình kết quả không giống như câu chuyện của thầy bởi vì tôi luôn
là kẻ thua thì trước những lần nhảy số vừa nhanh và chính xác của bạn ấy tôi
đâm ghen tị rồi quay sang trách mình sao mày ngốc quá vậy Có thế mà cũng không
00:07
nghĩ ra nữa rồi dần dần tôi khó chịu anh của bạn thậm chiếc bực mình khi thấy
bạn được thầy cô gọi tên vinh danh trước
lớp trong câu chuyện đó tôi trong các kẻ giống anh Michael bất hạnh kia nhưng
diễm phúc hơn bởi vì tôi không đúng sau biến ganh tị thành hận thù để rồi từ
đỉnh cao danh vọng trong phút chốc rơi xuống hố sâu vực thẩm trong sắt hay vẫn
bảo Trên đời ai chẳng muốn thành công ai chẳng muốn mình được ghi nhận và Tưởng
thưởng Nhưng không phải ai cũng hiểu sâu sắc giá trị của cảm giác ấy Thực ra
thành quả thật sự của mình không còn mang tính chất cá nhân và không nên
không thể bị cá nhân hóa vì mỗi người đều có phần đóng góp trong đó Thử hỏi
một bài thuyết trình nhóm thành công có phải là do mỗi một người đóng góp một
chút không thấy có khen ngợi bạn 2 xã hội có đón nhận bạn như một người hùng
thì liệu có phải chỉ do bạn anh hùng tôi thấm thía vô cùng những lời ý nghĩa sâu
00:08
sắc ấy em tự nhận ra rằng mỗi người chúng ta
đều có một nhịp sống khác nhau như một cuộc chạy đua marathon vậy đó có người
Nhờ sức khỏe dẻo dai mà đến đích trước cũng có người yếu thế hơn họ chạy chậm
thậm chí phải có nhịp dừng trước khi chạm đến mục tiêu điều quan trọng ở đây
là không ai bỏ cuộc ông Michael cũng có rất nhiều điểm mạnh đấy chứ nhưng ngặt
nỗi ông công trọng phát triển nó để giúp mình thành công mà ngược lại các bạn ạ
tất cả chúng ta nhất định phải cùng thắng trên hành trình kiến tạo một xã
hội tốt đẹp ở đó mỗi người Tiếp sức cho nhau Tôi Tài Giỏi thì bạn cũng vậy mà
Đúng không xã hội luôn mong chờ từng giây phút sự giác Dìu Nhau của từng công
dân từ cộng đồng như vậy mến chào các bạn
sữa non nước Em bình khắp nơi chung lòng mình về nơi đây thấy mề à