Hãy giúp "Trăm triệu thầy, trăm triệu trò" hoàn chỉnh nội dung để những người khác có thể hưởng lợi từ nó trong tương lai.
- Bấm Ctrl + F : nhập từ khoá (tìm trên trang hiện tại).
- Nhập trực tiếp vào ô tìm kiếm trên cùng (tìm trên toàn bộ website).
00:00
Mình về nguyện làm một chiếc la đã sống
đi. Xin chào mừng mọi người đã quay trở lại với Yuna Wi Now một series podcast
của cái nền radio nhưng mà Bảo Nhi có thể cùng trò chuyện với người thầy của
mình là giáo sư Pha Loan Trường để cùng trò chuyện về những chủ đề của bất kỳ độ
tuổi nào mà đang muốn phát triển bản thân thì con không biết là ngày hôm nay
sau một thời gian cũng khá là dài thì hai thầy trò mới có việc còn ngồi lại để
mà chia sẻ tiếp trong sách tháp thì con biết là cái mùa xuân vừa qua của thầy có
những cái cảm xúc hay là cái điều gì đặc biệt Có hay không ạ? Thầy xin chào tất
cả các bạn theo dõi You Now We Now. Một cái mục mà thầy rất là thích bởi vì thật
00:01
sự ra khi mà có cơ hội trao đổi với Bảo Nhi thì luôn luôn là nó có những cái đề
tài rất xúc tích và rất thú vị. Thế thành thử ra là trước nhất thì thầy xin
cảm ơn Bảo Nhi và xin cảm ơn các bạn đã theo dõi cái buổi ngày hôm nay.
Câu hỏi của Bảo Nhi thì nó thật sự ra thì nó đúng là nó chạm vào thầy bởi vì
là mình làm cái gì cũng a làm với tất cả cái tấm lòng, tất cả cái trái tim của
mình cho nên là lúc nào cảm xúc cũng rất là cao. Và khi mà cảm xúc nó cao đó thì
nó có một cái sự mệt nhọc trong lòng nhưng mà đó là mệt vui chứ nó không phải
là cái mệt mà chán trường. Thành thử ra là hôm nay thì thầy rất háo hức chờ đợi
những cái cái cuộc trao đổi này trên những cái câu hỏi mà chính các bạn sẽ
theo dõi màn hình có lẽ cũng đang đặt ra mà Bảo Nhi sẽ là cái người mà cái người
00:02
sẽ truyền đạt truyền tải cái cái những cái ý đó thì thầy xin nghe đây.
Ngày hôm nay thì con sẽ mang đến một chủ
đề mà đâu đó bản thân con cũng nhìn thấy ở trong mình và cũng như là những người
trẻ hoặc là bất kỳ độ tuổi nào cũng có thể cảm nhận được là cái sự quyền lực và
địa vị nó mang một cái hàm ý cạnh tranh và thay thế lẫn nhau. Thì con không biết
là trong góc nhìn của thầy thì quyền luật và địa vị thầy sẽ miêu tả nó như
thế nào. Ồ cái đề tài này thì rất là khó.
Bởi vì rằng là khi chúng ta nói về quyền
lực ấ thì chúng ta nói về nhiều thứ lắm. Trong suốt cái cuộc đời của thầy, thầy
đã gặp đủ mọi hình thức quyền lực. Tất nhiên là nó có quyền lực chính trị thì
hôm nay chúng ta không nói với thế nhưng mà nó còn có những cái quyền lực khác
nữa. Nó là những quyền lực mềm hoặc là quyền lực cứng nhưng mà nó lại còn có
những cái quyền lực rỗng à quyền lực hình thức cũng như là cái quyền lực mà
00:03
nội dung. Để thầy kể cho các bạn nghe một câu chuyện. Ngày xưa ấy thì thầy có bà
nội. Bà nội thầy á thì tính rất là nhẹ nhàng mà quyền lực kinh khủng lắm. Cụ mà
muốn cái gì đó thì cụ chỉ im thêm một tí, tức là lặng thêm một tí nữa. Tức là
mọi người thấy rằng là cụ lại nhẹ nhàng hơn mọi hôm. Thế thì mọi người bảo rằng
cụ ơi hôm nay có chuyện gì mà cụ buồn vậy? Cụ cũng lại lặng lẽ cụ không nói.
Thế là chúng ta lại phải cố đoán xem là cụ có cái nỗi buồn nào. Xong rồi mình
bảo đoán thế này có đúng không? Cụ lại tủm tỉm cụ nhìn mình một cách thương hại
cụ cũng lại không trả lời. Thế xong đến khi mà mình đoán mãi rồi suốt cả một
buổi chiều đoán lên những cái vấn đề của cụ mới đoán trúng thì lúc đó cụ mới gật
gù và như thế là hết. Tức là cụ đã có thể nói
00:04
rằng làm cho chúng ta rất là mất công suy diễn cái ý muốn của cụ và đến khi
biết được cái ý muốn của cụ thì mình thực hiện cái ý muốn của cụ mà cụ không
nói ra một lời. Đấy là cái quyền lực đó là nó kinh khủng lắm. Và cái quyền lực
đó thì nó là gọi là quyền lực mềm nhất có thể bởi vì nó không có một lời nào
cả. Thế nhưng mà trong cuộc đời của thầy thì thầy đã gặp đủ loại quyền lực. Cái
quyền lực mà thầy sợ nhất là cái quyền lực của những người người
ta biết người ta muốn đi đâu. Người ta biết rõ ghê lắm là người ta muốn đi đâu.
Người ta biết rõ lắm cái chiến lược của người ta và người ta biết rõ cái kế
hoạch từng bước đi của người ta. Nhưng mà nó có một cái nữa là những cái con
người như thế đó thì nó không chấp nhận người khác không đi cùng.
Tức là có nghĩa là mình mà xui mà mình ở
bên cạnh cái người bạn như thế đó thì nó sẽ lôi cuốn mình đi và mình sẽ không có
kéo níu gì được lại hết là nó sẽ kéo mình đi. Nhưng mà thầy may mắn là thầy
đã gặp hai ba người như thế trong suốt cuộc đời và người ta đã thành công và
00:05
cũng nhờ vậy mà thầy được lôi cuốn theo cái a ờ cái cái lộ trình đó. Nhưng mà
phải nói rằng là nếu mà họ có thất bại thì mình cũng thất bại theo. Thế thì bây
giờ để cho phép thầy nói như thế này, thật sự ra đó thì cái quyền lực mà của
những người mà được à được gọi ta gọi là xã hội hay là ờ cộng đồng người ta
đồng ý với nhau người ta trao cho mình cái quyền lực đó thì cái quyền lực đó là
một cái quyền lực à chính thống. Thì cái quyền lực đó là một cái quyền
lực mà mình sẽ phải rất là dè giặt à rất là cẩn mật sử dụng để mà phục vụ đám
đông. Còn những cái quyền lực mà nó tạm gọi là những quyền
lực vin vào những cái vị thế hơi đặc biệt. Thí dụ như mình đang ở cái thế
mạnh thì nó chỉ kéo dài một thời gian thôi. Và những cái quyền lực đó đó thì
00:06
đôi khi nó không có nội dung. Và khi nó không có nội dung ấ thì thì
cái kết cục ấ thường thường nó khôi hài lắm và đôi khi nó nó thảm thương. Nếu mà
người ta không biết hành xử đúng thì nó thảm thương. Thế thì bây giờ mình nói
như thế này, sau khi học tương đấy bài thì mình cũng thèm có quyền lực chứ.
Nhưng mà thầy đã hiểu được là từ bà nội của thầy
là làm thế nào để mà cái ý muốn của mình mà mọi người chiều chuộng mình mà mình
không phải nói ra mà mình không phải xin ai mà mình không phải trả giá mà mình
vẫn tới được. Nhưng mà cái hay là thế này, mình không có muốn chọn cái gì mình
muốn. Mình sẵn sàng, mình muốn một cái gì nhưng mà nó là một cái
một cái một cái khối mà nó phù hợp với tất cả mọi người. Tức là cái gì mình
muốn người khác cũng muốn, mọi người nó như là một cái món ăn mà mọi người đều
00:07
muốn ăn. Thành ra khi mà mình kêu cái món đó đó mình biết rằng là mình sẽ chia
sẻ được với tất cả mọi người. Thì cái quyền lực đó đó là cái quyền lực rất
đáng yêu. Và thầy phải nói rằng thầy học được cái nghệ thuật đó là thầy sẽ muốn
tất cả những gì mà tất cả mọi người đều muốn. Thầy sẽ ăn tất cả cái món mà tất
cả những mọi người đều muốn ăn và thầy sẽ phục vụ những cái mục tiêu mà tất cả
mọi người đều muốn đi tới. Thì cái quyền lực đó là cái quyền lực không những nó
chính thống nhưng mà nó còn chính đáng nữa. Thì cái quyền lực đó là cái quyền
lực mà chúng ta nên tập à học tập để đi tới. Bởi vì cái quyền
lực đó thì có cả sự chính thống, có cả sự chính đáng thì nó có nội dung và nó
có đủ hết phẩm chất rất là đẹp. Con con sẽ tào mò là trên con đường mà
để đi đến cái quyền lực chính thống đó thì bản thân mình có gặp những cái khó
00:08
khăn nào mà khó giải quyết không? Thầy thế này nè.
Khi mà mình muốn chiếm đoạt một cái quyền lực á thì bao giờ nó cũng khó
khăn. Bởi vì rằng là cho dù mà mình chiếm đoạt được một cái vị
trí nhưng mà tất cả những người chung quanh mình người ta thật sự người ta
không tán thành. Thì đến khi mà mình thực hiện những cái
việc mà cần đến cái quyền lực đó đó mình thấy rằng là những người chung quanh họ
không tạo nên một cái sự nhiệt tình mà mình chờ đợi. Bởi vì rằng là họ chưa bao
giờ bầu mình lên. Họ chưa bao giờ họ nói là họ thích cái việc làm của mình. Thế
thì đó thầy gọi thế là cái quyền lực mà mình chủ quan, mình tưởng rằng mọi người
đều muốn nhưng mà nó chỉ chủ quan mà thôi chứ nó không phải là một cái quyền
lực mà mọi người đều mong muốn. Đấy thì thầy nghĩ rằng là chúng ta nên tránh đi
00:09
vào những cái tình huống đó. Với con thì cái việc
mà mình tham gia vào một trò chơi địa vị á thì nó hấp dẫn nhưng
mà đôi khi nó sẽ đi ngược lại với cái đạo đức của xã hội và những phẩm chất mà
mình tin tưởng. Vậy thì làm thế nào để những người trẻ hay là những cái người
mà ở bất kỳ độ tuổi nào họ đang họ đang đi trên một cái con đường mà có thể gọi
là trò trơ địa vị đi. Họ thật sự phân tích nó lại và đi theo một cái loại
hình nó chính thống hơn như thầy vừa chia sẻ. Tùy mình làm gì với cái quyền lực
đó. Khi mà thầy đã làm lãnh đạo những tập đoàn lớn thì cái quyền lực của thầy
nó kinh khủng lắm. Tại vì là dưới quyền mình có mấy chục tỷ đô la cơ mà. Đấy.
Thế nhưng mà rồi khi mà mình à bắt đầu sử dụng cái quyền lực đó đó thì mình mới
00:10
thấy rằng ờ có những lúc mình không sử dụng đúng.
Không phải là mình làm cái gì phạm pháp đâu mà cũng không phải là mình làm cái
gì bất chánh đâu. Không có. Tại vì là đây là thầy xin nói là mình ở trong một
cái xã hội mà nó hoàn hảo. Thế nhưng mà mình làm nó không chưa
có tối ưu, chưa đúng với lòng người, chưa thì mình mới thấy rằng cái quyền
lực đó đó nó hão huyền lắm. Bởi vì rằng cái việc làm của mình nó không bền vững.
Thế nhưng mà khi mà mình làm cái gì mà nó đi vào đúng cái ước mong của tất cả
mọi người đó thì mình mới thấy rằng là mình không cần nói lên cái quyền lực của
mình nữa. Là người ta còn nói mình rằng là ờ thầy ơi, bạn ơi, anh ơi, anh chẳng
phải làm gì đâu, anh cứ ngồi đó đi. Anh là điểm tựa của chúng tôi, chúng
tôi sẽ sử dụng quyền lực của anh để chúng tôi thực hiện cái gì mà chúng tôi
muốn anh thực hiện. Tức là người ta muốn mình thực hiện rồi người ta cũng làm
thay mình để mà thực hiện cái gì mà tất cả mọi người đều muốn. Thế thì trong cái
00:11
lúc đó đó thì nó có một cái điều mà tuyệt vời nó xảy ra là mình ngồi chơi
mình không làm gì cả. Mình chỉ tủm tỉm mình cười mình như là một cái người quan
sát cái chuyện nó chung quanh mà cái chuyện nó được thực hiện thì lúc đó mình
mới cảm nhận được kinh khủng quá. Cái quyền lực này là cái quyền lực mà của
một cái người mà không phải nói ra mà cũng không phải thể hiện cái gì hết mà
cái tất cả những công việc đều được thực hiện. một mà một cách còn nhanh hơn,
nhiệt tình hơn ân cần hơn, xuất sắc hơn. Thầy có thầy thầy là người đã trải qua
những điều đó. À thầy đã từng trải qua những điều đó. Ừ. Nếu nếu nếu để hỏi về
những cái cái trải nghiệm của thầy thì thầy có thể chia sẻ vì sao là thầy có
cảm nhận được là mình có những cái hành động cụ thể nào để mà được cái điều đó
hay không? Vâng. Thật ra đó thì bây giờ mình phải nói những cái ví dụ như thế
này. Thầy đã từng à lãnh đạo những cái dự án rất là lớn nhưng mà trước khi dự
00:12
án nó trở thành dự án á thì nó còn là một cái cuộc đấu tranh để lấy cái dự án.
Thì chính cái cuộc đấu tranh đó nó mới là gayo. Thì mình có những người Nhật.
Người Nhật người ta giỏi lắm. Người Đức thì người ta cực giỏi, người Mỹ rất là
giỏi, người Anh rất là giỏi, người Ý rất là giỏi. Cái hồi đó của thầy đ thì chưa
có Hàn Quốc mà Trung Quốc thì cò cũng còn là lạc
hậu. Thế nhưng mà mình mới bảo rằng làm thế nào mình có thể thắng được tương đây
những cái đứa lâu la mà nghĩa là nó giỏi như thế này. Thầy tạm gọi là lâu la là
tại vì là ngày đó mình ghét đấu thủ mình lắm.
Thế thế thì mình mới thấy rằng thật ra đó cái yếu tố nó làm mình thắng là một
chút thông minh hơn, một chút sốt sắng hơn, một chút chăm chỉ hơn, một chút
tinh tế hơn, một chút cộng với một chút, cộng với một chút, cộng với một chút mà
00:13
tương đế chút ấy thì nó làm cho mình đứng ngóc đầu lên mà người khác không có
đứng quang ngang hàng đối với mình. Tức là mình tạo được một cái quyền lực với
những cái một chút. Thì nói thật ngày nay đó mình có thể ví những cái cuộc đấu
tranh đó giống như là một cái cuộc chạy 100 thước ấy mà trăm thước mà điền kinh
ấy. Trăm thước điền kinh thì cái người mà thắng đó là 9 giây 89. Người đứng thứ
nhì 9 giây là 90. Người thứ ba 9 giây 91. Nó nó cách nhau có 1% của một giây
thôi. Nhưng mà lạ một cái đó là cái anh mà thắng thì lần sau cũng thắng, lần sau
nữa cũng thắng mà vẫn thắng có 1% của 1 giây thôi. Dạ. Thế thì lúc đó mình mới
thấy rằng à cái mà nó làm chúng ta thắng làm một cái tí một tí một tí một mà
chúng ta cộng lại. Tại vì không ai có thể nói rằng tôi hơn người nào một đầu,
tôi hơn một đối thủ một sải không bao giờ hơn được nhiều vậy đâu. Thời nay đó
00:14
trong cái sự cạnh tranh á là hơn nhau là hơn nhau đúng một ly hơn nhau một à
một khoảng của một giây để và nhưng mà mình nhanh hơn một chút, mình tốt hơn
một chút, mình đẹp hơn một chút và cái đó nó tạo nên quyền lực. có nghĩa rằng
là trong một cái đại đồng mà xuất sắc nhưng mà bình
đẳng tức là tất cái đại đồng đó là nó có ai như nhau, nó có dụng cụ như nhau, nó
có đi máy bay như nhau, nó trèo thuyền như nhau, nó chạy nhanh như nhau, nó
thông minh như nhau, nó có những cái dụng cụ như nhau. Thì tất cả những cái
như nhau đó thì mình chỉ tạo được cái sự khác biệt ở một chút nhiệt tình.
một chút cố gắng, một chút cần mẫn, một chút trách nhiệm. Thế thì tất cả những
chút đó đó nó làm cho mình thật. Thế thì cái đó đó nó làm cho mình có quyền lực.
Bởi vì rằng là khi mà mình thắng một lần thì mình không có quyền lực. Nhưng mà
00:15
khi mà mỗi lần mà mình đều thắng thì người ta bảo rằng là tay này có phép,
tay này có cái phép ở đâu. Thế thì mình lắm lóc mình cũng trộ. Mình bảo là phép
là chắc là thánh nhân cho mình đấy. Không phải đâu. Nó rất là khách quan.
mình phải nỗ lực không phải là vâng mà chính cái sự nỗ lực đó đó người ta trông
thấy. Tại vì rằng là Bảo Nhi có biết không? Khi mà thầy lãnh đạo những tập
đoàn đó ra thì Bảo Nhi tưởng là thầy nằm ngủ coi tivi à. Mình làm việc đêm ngày,
mình làm việc đêm ngày, mình đốc thúc quân lính của mình, mình suy nghĩ về
những cái chiến lược của mình và mình bảo rằng chiến lược này là người Nhật
người ta có đánh bạt được không? chiến lược kia người Đức người có đánh bạt
được không? Rồi xong sau đó đó mình đưa ra một cái chiến lược mà sau đó mình mới
khám phá ra rằng không biết là mình giỏi hay là thánh nhân trao cho mình một cái
phép nào phép lạ nào mà chiến lực của mình đã thắng. Thế thì kinh khủng lắm.
00:16
nói cho cùng ra thì cái quyền lực nó chỉ có ý nghĩa khi mà mình phục vụ ai thôi.
Tức là mình sử dụng cái quyệt lực như thế nào thôi. Chứ còn cái quyền lực nó
không có ý nghĩa. Nếu mà nó chỉ vinh danh một vị trí hay vinh danh
một cái sự ham muốn vô độ của một người chỉ thích chức danh thì nó không có ý
nghĩa. Con hiểu ở đây là bản thân mình trao giá
trị thì mình sẽ có thể dẫn đến cái sự quyền lực mà mọi người đều công nhận
mình chứ không phải mình đợi người khác. Đúng rồi đấy. Thật ra đó thì tất cả cái
chìa khóa nó nằm vào cái giá trị mình tạo nên. Lạ lắm a Bảo Nhi ạ. Mình thấy
rằng là có nhiều những cái quốc gia họ sống trong bãi sa mạc từ 1000 năm nay mà
bãi sa mạc thì cứ mỗi một năm nó lại rộng thêm một tí. Tức là cái cát nó nó
00:17
chiếm cái đất đất đất trồng. Thế nhưng mà cũng có những dân tộc nó cần mẫn nó
trồng từng cái ngọn cỏ mà nhá. Nó bắt đầu bằng trồng ngọn cỏ nhá. Tại vì nó
trồng cái khác nó không mọc. Nó phải trồng cỏ đã và nó trồng và mình sau 100
năm á thì tụi nó chiếm mấy chục cây số. Tức là cái bãi sa mạc nó lùi thì mình
mới thấy rằng à rõ ràng là có những người người ta biết tạo giá trị. Thế thì
cái gì nó làm cho ờ cái gì nó nó giá trị nó là cái gì? Giá trị thực sự ra đó là
một cái điều tích cực mà mọi người đều được hưởng. Và khi mà người ta hưởng thì
người ta biết ơn. Và người ta có nói hay không nói cái
sự biết ơn lên người ta vẫn biết ơn. Thế thì à à mình mới thấy rằng là ô cái
người tạo giá trị là một người rất là hấp dẫn.
Thầy cũng có lúc đã từng là một người rất hấp dẫn bởi vì mình tạo giá trị cho
00:18
một cái cộng đồng nào đó. Thế đến khi mà mình hấp dẫn rồi thì người ta mới bắt
đầu có cái thói quen là người ta vịn vào mình. Người ta bảo em đi cùng anh được
không? Em vịn vào vai to của anh được không? Em có thể chia sẻ tất cả những
cái khái niệm mà anh đang phát triển hay không? Thế thì tất nhiên á là mình trở
thành một cái con người mà nó có thu hút, nó hấp dẫn. Khi mà mình hấp dẫn rồi
đấy thì nó có một cái sự nghiện ngập, nó một cái sự nghiện ngập từ cái
những người người ta vịn vào mình, người ta quen vịn vào mình thì một khi mà
người ta bắt đầu người ta tuân thủ những cái điều mà mình nói lên thì cái đó là
cái quyền lực mềm ghê lắm. Mà một cái quyền lực đó là cái quyền lực mà mình
không phải lấy, mình không phải dành. mình không phải xin, mình không phải mua
mà cái quyền lực đó là một cái quyền lực
mà nó làm cho nó như là cái đường mật ấy là người ta không những người ta thích
00:19
chấp nhận cái quyền lực của mình mà người ta uống cái quyền lực đó như là
một cái mật mà người ta sẵn sàng người ta trao cho mình. Thế thì thầy cũng đã
có những lúc như thế. Phải nói rằng quá may mắn không mình không giỏi đâu. Bởi
vì rằng là phần lớn theo cái sự hiểu biết của thầy thì mình phải khiêm tốn
nhìn nhận rằng cái quyền lực đó là cái quyền lực mà do một ơn trên nào đó trao
cho mình. Thì mình có thể nói rằng cái ơn trên là đại đồng. Cái đại đồng người
ta tin tưởng vào mình, người ta trao cho
mình thì nó cũng gọi thế là cái ơn trên. Thôi muốn gọi thế nào thì gọi. Thì mình
phải nói rằng khi mà đại đồng mà bắt đầu
tuyên thủ theo những cái ý kiến của mình để xây dựng những cái điều tích cực cho
đại đồng thì cái quyền lực đó nó đẹp lắm. Cái quyền lực đó đó không những nó
tồn tại mà đôi khi nó còn được ghi nhớ nữa. Đấy
thì mình loanh quanh luẩn quẩn thì mình nói về quyền lực như thế thì theo thầy
00:20
là cũng nói rõ lên. cái cái bản chất của quyền lực và cái
cách mà mình sử dụng cái quyền lực. Đến đây thì con
cũng con cũng nhận thấy là có thể là các quý vị khán thính giả đã hiểu được một
phần nào đó về một cái ý nghĩa thật sự của sự quyền lực và địa vị. chúng ta sẽ
nhìn vào việc mà mình tạo giá trị như thế nào để có một cái sự hấp dẫn mà thật
ra mình cũng không cố ý để có cái điều đó. Vâng. Mình mình chỉ đơn giản là mình
chỉ tại giá trị thôi và mình giúp đỡ những cái người xung quanh mình thì nó
sẽ tự động có những cái cái đấy. Bảo Nhi biết không? Cái việc mà Bảo Nhi có cái
mục này là you now we now chẳng hạn thì là Bảo Nhi đang tạo quyền lực cho chính
mình. Tại vì rằng là có những người người ta nghe cái mục này người ta thấy
thích rồi người ta thấy rằng à hay quá Bảo Nhi không những tạo giá trị cho
00:21
chính mình mà tạo ra trị luôn cho họ. Thế là người ta bắt đầu nghe bào nhi và
khi người ta nghe bào nhi thì là bào nhi có quyền lực trên họ mà cái đây là cái
quyền lực mà người ta trao cho mình chứ không phải là mình rằng lấy của ai. Đ
thế thành ra là rất là đáng quý cái giá trị mà mình tạo cho xã
hội. Nhưng mà chắc để một cái câu cuối cùng thì con cũng tò mò là thầy có thích
cái sự luật này không ạ? Ai cũng thích quyền lực hết.
Nhưng mà thầy đã đến cái tuổi mà rất sợ sở hữu cái gì.
Thầy đã đến cái tuổi mà mình có cái gì là mình mệt mỏi với cái đó. À thí dụ như
là bây giờ cái tuổi của thầy không leo được cầu thang mà mình có một cái nhà
bốn tầng chẳng hạn thì thôi mình chết rồi. Mình chỉ sống có cái tầng chệt
thôi. Đó. Thế hoặc là mình có đông bạn rồi cái máy điện thoại của mình nó kêu
00:22
từ sáng đến tối à hoặc là mình dễ thương với mọi người rồi rồi lúc nào mọi người
cũng gửi trái cây cho mình ăn. Thế là trong nhà luôn luôn luôn có được 20 kg
ký ký trái cây trong khi mình chỉ xin có đúng một miếng mận thôi tại vì sức mình
đâu có ăn được nhiều. Thế thành ra rút cục ra đó
cái điều mà mình có thể ao ước cái hồi mình trẻ thì bây giờ đó thì mình bảo
rằng là bớt bớt đi để cho cái cuộc sống nó nhẹ. Thế thành ra cái này đó thì ôi
thầy xin lợi dụng cái cái mục này mà thầy nói các bạn à các bạn đừng cho thầy
quà nữa. Đừng đừng bao giờ nghĩ cho thầy
quà nữa. Thầy chỉ ôm quà thôi là thầy đã thấy nặng tay rồi. Tuổi thầy không có
ước ao những thứ đó. Các bạn mà tới với thầy mà bắt tay với
thầy sư sự ấm áp trao đổi như thế là thầy thấy khỏe lên rồi. Mà nếu mà trao
cho thầy cái gì đó là thầy phải vác mấy cái ký lô đó à đem đi đâu rồi để đâu
mình cũng không biết nữa thì nó thực sự là nó không phải là cái điều mà nên làm
00:23
đâu. Thế thành thử ra các bạn mà tặng thầy thì rốt cục các bạn chỉ chiều
chuộng cái đầu vào của các bạn thôi chứ các bạn không có chiều chuộng cái đầu ra
là chính thầy là cái người nhận những cái quà đó.
Ờ chắc là để kết tập podcast này thì con cũng
ờ nhờ thầy nhắn gửi một thông điệp đến những quý khán giả đang theo dõi tập
này. Một thông điệp mà thầy nói về quyền lực. Vâng. Ờ có lẽ chúng ta nói đến đây
thì cũng chọn cái đề tài rồi đấy. Vâng. Thế thầy mong là các bạn đừng có nhìn
quyền lực như là một cái gì mà mình đừng có nhìn nó như tuyệt
đối. Không phải là cứ quyền lực là mình phải đi mình phải lấy được bằng được
quyền lực. Cái quyền lực mà mình đẩy ra mới là cái quyền lực đáng
quý. Quyền lực mà mình không nhận lấy nó làm nó mới nó mới
00:24
to. Đó. Thế cái đó là những cái mâu thuẫn của cuộc sống mà mình cũng phải có
một số năm kinh nghiệm thì mình mới hiểu
thấu được cái việc này. Dạ vâng. Con cảm ơn thầy rất là nhiều. Ngày hôm nay thì
con cũng xin được cảm ơn là trú chỉ gallery tại 51p Tố Xương đã tài trợ một
không gian mang đậm một cái truyền thống văn hóa và hiện đại sáng tạo như vậy.
Vâng vâng thầy à để thầy trò chúng ta có thể xin biết ơn tất cả các bạn biết ơn
Bảo Nhi biết ơn cái mục à You you now. Dạ vâng.
Tạm biệt mọi người và hẹn mọi người ở những tập podcast tiếp theo của series
nhé. Bye bye. Non nước yên bình thắm nơi trung
00:25
lòng. Mình về nơi đây cái mền không lan