Hãy giúp "Trăm triệu thầy, trăm triệu trò" hoàn chỉnh nội dung để những người khác có thể hưởng lợi từ nó trong tương lai.
- Bấm Ctrl + F : nhập từ khoá (tìm trên trang hiện tại).
- Nhập trực tiếp vào ô tìm kiếm trên cùng (tìm trên toàn bộ website).
00:00
Mình về nguyện làm một chiếc la đã sống
đi. Xin chào mừng mọi người đã quay trở lại với Yuna Now, một series podcast của
cái nền radio nên mà Bảo Nhi có thể cùng
ngồi lại với người thầy của mình là giáo sư Phan Trường để mà cùng trò chuyện về
những chủ đề phát triển bản thân trên hành trình người trẻ. Ngày hôm nay thì
con và Tim N radio tiếp tục rất là cảm ơn và xin biết ơn thầy vì đã và đang
luôn dành thời gian sự hiện diện của mình để trao giá chị đến chúng con.
Thầy à xin chào Bảo Nhi. Thầy mong là thầy không làm Bảo Nhi thất
vọng với tất cả những câu trả lời của thầy cũng như là các bạn theo dõi chúng
ta. Nhưng mà như thường lệ à thầy đã bắt
00:01
đầu bằng tự xưng là thầy xin phép là như
thế và thầy cũng xin nói luôn là thầy sẽ cố gắng lấy cái tinh thần trách nhiệm
cao nhất. Hôm nay tất nhiên là một cái cuộc nói
chuyện vui nhưng mà cái trong cái vui nó
có một cái tinh thần trách nhiệm đối với các thế hệ trẻ và thầy sẽ gìn giữ cái
tinh thần trách nhiệm với suốt cái buổi ngày hôm
nay. Như thường lệ thì chúng ta sẽ có một chủ đề cụ thể để mà bàn về. Vâng.
Chữ đó là chị trượng. Dạ. Dẫu biết rằng là khi mà con nhắc về một chủ đề cụ thể
nào đó thì thầy vẫn sẽ luôn mang cho chúng con rất là nhiều góc trình mới và
nó bao hàm rất là nhiều nội dung. Nhưng mà ngày Dạ vâng. Ngày hôm nay thì chúng
ta sẽ cùng nói về sự thành công. À dạ vâng. Đây là một đề tài quan trọng
đối với nhiều người trong đó đã từng có con. Con đã nghĩ rằng là sự thành công
sẽ chỉ nói về những thành tựu bên ngoài. Thế nhưng là con không biết là đối với
00:02
thầy định nghĩa cá nhân của thầy về sự thành công là như thế nào.
Thế này này, thầy cũng đã từng giống tất cả các
bạn và chỉ khác các bạn một cái là thầy đã đi qua tất cả những cung bậc của sự
thành công và của sự thất bại. May mắn mà mình thành công nhiều
hơn thất bại nhưng mà mình k gọi thế là may
mắn. Thế nhưng mà khi mà mình đi qua tất cả thì mình mới tủm tỉm mình cười. Mình
bảo rằng không biết con hổ hay là con đại bàng hay là con rắn hay là con chim
hay là con cá nó có nghĩ đến cái chữ thành công
không? Nó cũng là sinh vật vậy. Nó cũng có rừng hoang. Nó cũng muốn làm chúa tể
rừng hoang vậy. Nó cũng muốn làm chúa tể đại dương vậy hay là chúa tể trời
xanh. Vậy thì nó có nghĩ đến cái chuyện thành công không?
Thầy ngắm chúng nó mãi đấy. Dạ. Và thầy trả lời không. Ừ. Chúng nó không nghĩ
00:03
đến thành công. Dạ. Và chỉ có chúng ta mà nghĩ đến thành công thì tất nhiên cái
câu hỏi mà chúng ta đặt ra là tại sao con người lại nghĩ đến cái chữ thành
công mà trong khi tất cả những sinh vật nó không nghĩ đến thành công.
Không những thế chúng ta lại nghĩ thành công cho chúng nó luôn nữa. Ví dụ như
chúng nó nói rằng là sư tử là chúa tề rừng
hoang. Con sư tử nó nghe thế nó chắc nó cười nó các bạn cho tôi cái chức đó mà
tôi chả hiểu tôi có cái chức đó để làm cái gì.
À thế là đối với sinh vật tên là con người cái chữ thành công nó có một cái
cái ý nghĩa biểu tượng nà. mà sinh vật không
có. Thế thì ở đây chúng ta phải ngừng lại một phút dạ để chúng ta nhìn trong
cái thâm tâm của chúng ta xem là chúng ta có thực sự cần gọi cái gì là thành
công và gọi cái gì là thất bại hay không. Thứ
00:04
nhất là một cái sự thành công của một người có thể được nhì người khác nhìn
như là một sự thất bại. Đấy. Thế thành thử ra là thế thành
thử ra là cái chữ thành công đó nó bắt đầu nó tỏa ra nhiều nghĩa lắm.
Đấy. Chẳng hạn như là ngày xưa đó ngay trong gia đình thầy
thôi. Con gái thầy đó nó viết cho mẹ nó.
Con gái thầy viết cho mẹ nó. Bố ơi. À bố mẹ ơi, con vừa mới đậu thạc sĩ MBA ở
Texas A và con biết bố coi cái đó như là một thất
bại. Tại vì trong gia đình ai cũng tiến sĩ hết. Dạ. Vâng. MBA là chẳng có gì
đáng khoe hết. Và bà vợ của mình mới đưa đấy. Anh thấy không?
Anh dạy con làm sao mà bây giờ con nó nó
00:05
độ MBA ở Texas A bên Mỹ mà nó lại có mặc cảm thế thì thành công là cái
gì? Thành công đó là nó được định nghĩa theo hai kiểu.
Kiểu thứ nhất á là cái thành công dưới con mắt của người
ngoài. Và cái thứ nhì quan trọng hơn nhiều. Nhưng mà người Việt Nam chúng ta
lại coi cái đó rất là thấp là thành công là một cái si sự sung mãn của chính
mình. Thế thì bây giờ đó là mình định nghĩa cái thành công theo cái con mắt của
người ngoài. Con mắt của người ngoài thì bảo
rằng cái hàng xóm này này hay là cái làng bên cạnh này này là làng tiến sĩ
đấy. Cái làng này thấy là cả làng ăn mừng mổ heo giết bò.
Không hiểu là tiến sĩ thì là cái gì mà phải giết bò với mù
heo. Cho dù là thầy vẫn tin rằng là chuyện gì trên đời cũng đáng mổ heo và
00:06
cũng đáng giết bỏ. Bởi vì chúng ta cái cuộc sống của chúng ta phải vui. Dạ. À
ăn uống với nhau là hạnh phúc. Dạ. Nhưng mà hôm nay chúng ta không nói về hạnh
phúc, chúng ta nói về thành công. Dạ. Vâng. Thế
thì rồi à trong nước chúng ta lại có những cái bảo rằng thầy ạ thầy họ Phan.
Thế thì thầy phải đi vào cái hội của ờ những người họ Phan. Rồi xong
rồi thầy mới thấy rằng là họ Phan chúng ta có nhiều người oai phong lắm. Mà có
những người họ Nguyễn hay là họ Vũ hay là họ Bùi đó là họ sinh ra là họ là họ
Phan đấy. À thế là chúng ta là lại còn nhận vơ nữa. Dạ. Để mà chúng ta lấy được
càng nhiều thành tích. Ừ. Để mà chúng ta thành công.
Cái sự thành công á nó trở thành một cái biểu tượng vô cùng vĩ
đại nhưng mà nó không ai trả tiền cho cái sự thành công cả. Ừ. Chúng ta là
phải trả giá cho sự thành công. Và cái giá đó đôi khi nó đắt lắm. Bởi vì rằng
00:07
là bây giờ mình nói một cách rất là thê thảm. Có nhiều người đã ho lao vì thành
công. Ừ. Cái thế hệ trước thầy đó rất đông người sinh viên ho lao về thành
công là học đêm học ngày mà không có thuốc chữa. Họ ho lao rồi xong rồi họ
thành công xong rồi thì họ không giữ được cái cuộc sống bảo
lộ. Thế rồi cái thành công nó còn đi tới những cái thảm cảnh như là người cha tự
tử vì người con không thành công mà rất ngại xuất hiện trong xã hội với cái con
mắt của xã hội nhìn mình. Tại sao mà trong làng này ai cũng tiến sĩ và gia
đình bạn không có được một đứa cử nhân nó kinh khủng quá. Thế thử ra cái
thành công mà nhìn theo cái góc cảnh đó mình đừng có coi thường bởi vì có
người mất mạng vì chuyện đó cơ mà. Dạ. Có những gia đình người ta phải dọn nhà
00:08
vì chuyện đó. Rồi có những làng thì họ mổ không biết bao nhiêu con bò. Thế thì
tất nhiên à mình không thể đánh giá thấp
được cái chữ thành công trong xã hội của mình. Và đừng quên một chuyện là nó có
những bài hát mà để vinh danh những cái người mà đậu trạng nguyên để làm quan.
Một quan là 600 đồng cắt chiêu tháng mà cho chồng đi thi. Tức là người vợ làm
việc hết học hơi lên chỉ để chồng đi thi này. Chồng tôi cưỡi ngựa vinh quy. Dạ.
Cưỡi ngựa vinh quy là cái gì? Té ngựa thì gãy xương đấy. À gãi ngựa
vinh quỵ. Hai bên lính đứng bờ đi về đường. Trời ơi. Tức là chúng ta học chết
cha thì hoò lao luôn để có hai lính đứng bên đường. Chỉ để như thế à. Chà
không. Thế nhưng mà thời nay ấ thì cái thành công nó lại đánh giá một cách khác.
00:09
Bé này mới 18 tuổi thôi mà đã có 1 triệu đô la đầu tiên rồi đấy. Thành công.
Rồi con ơi, con lấy cái đứa bé bên nhà bên cạnh đi. Gia đình nó là toàn tiến sĩ
thôi. Thành công thành công. Thế thì bây giờ bảo nhi hỏi thầy rằng
thầy định nghĩa cái thành công là cái gì?
Thầy may mắn là trong cuộc đời của thầy rút cục ra thì kết quả cuối cùng của mỗi
một pha cuộc đời của thầy đều được đánh giá dưới con mắt của xã hội ừ là một sự
thành công. Nhưng mà chốc nữa thầy sẽ giải thích cho con
là có những cái pha mà xã hội coi là thành công. Dạ. Mà riêng tôi thì tôi
không coi là thành công. Đấy. Và bây giờ thì mình phải phân giải như thế nào?
cái sự sung mãn cá nhân của mình hay là cái sự kính nể hời hợt thôi, bề ngoài
thôi của xã hội thì cái nào quan trọng? Nhưng mà thầy muốn nghe Bảo
00:10
Nhi bình luận trên cái gì mà thầy vừa nói đã.
Trước hết là con cũng đồng tình với một cái góc nhìn là thành công không chỉ là
về những thành tựu bên ngoài, về những thứ mà hàng xóm đánh giá, bạn bè đánh
giá hay là những cái hai ven đường. Với con thì cái việc mà con tôn trọng bản
thân mình, mình làm cái thứ mà mình yêu thích trước đã thì con cũng xem đó là
một cái sự thành công. Tuy nhiên như thầy nói thì không có nhiều người đánh
giá cao cho nên có thể là con cũng bày đàn, con đi theo những cái bên ngoài và
đôi lúc là mình phải thất vọng về bản thân mình, mình mất đi cái sự tự trọng
của bản thân. Thế nên là con cũng sẽ đi đến một cái câu hỏi mà con cũng khắc
khỏi đó là thầy đã từng chia sẻ rất là nhiều về cái việc là tuổi trẻ chúng con
có những cái nhịp điệu của riêng mình, mình có những cái thời điểm chính mùa
của riêng mình, mình cứ đi theo cái tiếng gọi trái tim. Vậy thì con không
biết làm thế nào để chúng con nhận biết được đâu là thời điểm chính mùi của mình
00:11
n. Thế thì cho phép thầy đi sang cái phần thư mà cá chân của mình. Dạ vâng.
Tuổi trẻ của thầy là hoàn toàn thành công đá
bóng. Mình khắc khoải thèm khát được các bạn chọn vào đội tuyển. Dạ.
Mình đứng ngồi ghế dự bị rất là lâu bởi vì mình nhìn nhận là những đứa nó được
chọn nó nó đá hay hơn mình. Dạ. Nó chạy nhanh hơn mình, nó sút đẹp hơn mình. Thế
nhưng mà một ngày kia có đứa bảo trưởng ơi cho mày số 10. Ôi chào. Ngày đó là
ngày vinh quang, ngày thành công của mình. Dạ. Thế rồi mình cũng có lúc ở trong
lớp mình yêu thích một cái bài thơ của Hồ Xuân Hương. Dạ. Và bây bất
thình lình là ông giáo ông ấy tên là ông giáo Việt Namọ ông ấy tên là ông Xuân
00:12
Thỏ. Ông gọi học sinh Phan Văn Trường lên
đây đọc cho tao nghe bài nào của Hồ Xuân Hương.
Thế là mình đọc cái bài thơ mình trúng tủ. Mình trúng tủ và mình rất hài lòng
và mình thành công. Dạ vâng. Thế nhưng mà sau này
thì mình thấy là cái sự thành công nó nó mang một chút cay đắng.
Thí dụ như là ở cái tuổi 30 là thầy bắt đầu mang cái lần đầu tiên trên đời cái
chức giám đốc giám đốc quốc tế của một công ty vừa vừa thôi 500 nhân
viên thì lúc đó thì vợ mình nói rằng anh à ngày vinh quang của anh đấy anh mơ từ
bao nhiêu lâu rồi cái chức giám đốc và rất là giám đốc quốc tế anh sắp lấy máy
bay anh sắp đi ở khách sạn năm sao và anh sắp gật những khách hàng quan
00:13
trọng. Dạ. Ngày đó là ngày thành công của anh
đấy. Thế thì mình không ngờ là một hai năm sau chính người vợ đó lại nói với
mình, "Anh ạ, anh vắng nhà lâu quá mà mỗi lần anh về đó em thấy anh dã
rời sau bao nhiêu là những chuyến bay và mình thấy rằng mình không làm cái
bổn phận của người người chồng. Thế rồi có một lúc thì thầy phải đi
Tokyo. Dạ. Thầy còn nhớ lắm. Lúc đó đó là đứa con của thầy đó mới sanh nó được
có mỗi 2 tháng thôi và nó quấn thầy ghê lắm. Tức là cứ
mỗi lần mà mình bồng nó nó sướng lắm. Con gái mà ôm cha Dạ. 2 tháng mình đi
Tokyo mất một tháng mình đi về đứa con nó khóc nó nhìn cái ông này không không
00:14
biết là ai cả. Và nó rất sợ mà mình có cảm tưởng như là nó dị ứng
với mình. Ừ. Rõ ràng là thôi mình đứt mất một cái đường dây tình cảm mà mình
phải nối lại thì nối lại thì mau thôi. Dạ. Bởi vì rằng là cái dòng máu thì nó
vẫn còn. Thế nhưng mà cái đứa con nó mất rất nhiều thời gian để nó tìm lại người
cha. Thế thì cái thành công đó đó là cái thứ
thành công mà thầy đã kéo dài hơn 30 năm. Thầy nói thật thầy không có đời
sống gia đình. Ôi nói thế thì cũng oan cho người vợ.
Tại vì mỗi lần về là được người vợ chịu chùa. Người vợ là làm cho những món ngon
nhất à những món gia đình. Rồi à con cái lúc đó lớn lên rồi bố ơi hôm nay tuyệt
vời quá. Bố đưa chúng con đi một cái quán ăn mà ngồi bờ
sông. Thế nhưng mà nó nói thêm một câu những cái dịp như thế này hơi hiếm đấy
bố ạ. Có khi một năm mới có một lần mà trong khi gia đình khác thì mỗi
00:15
tuần có một lần mà mình nhìn những cái người đó mình
cũng thương hại mà gia đình đó thì người chồng cũng không phải là giám đốc quốc
tế. Vâng. Thế rồi đến sau này đến khi mà thầy
à lên những cái vị trí cao hơn thí dụ như là tổng giám đốc của tập
đoàn thì những cái cuộc tiếp tân rất là nhiều và mình đưa vợ mình đi thì vợ mình
thích lắm rồi được đi vòng quanh thế giới với mình tại vì mình được mời. Thế
nhưng mà sau một thời gian rất ngắn thôi anh ơi anh đi một mình
đi. Em chẳng hiểu em tới cái bữa tiệc đó
thì để làm cái gì à. Chẳng ai hỏi han em cái gì hết mà người ta cũng không quan
tâm đến em mà người ta chỉ quan tâm đến có một mình anh à. Dạ. Mà ai lại hôm
trước đi vào cửa thôi mà người ta cản không cho em vào. Và em nói rằng tôi là
vợ của cái người quan trọng nhất ở đây này. Người ta cũng không cho vậy. Dạ. Bà
00:16
có bằng chứng bà là vợ. Hôm đó em đau lòng lắm bởi vì em đang tự
hào làm vợ em. Dạ. Mà người ta không cho em vào
theo mà người ta nhất định là mình phải đưa cái bằng chứng ra. Tại vì ở trong
này là toàn những vị thế nào đó người ta mới cho vào. Hôm đó là em hiểu rằng
là có cái gì đó làm cho em nghĩ rằng là em đã bất
anh. Em không còn dính liền với anh mà chỉ còn cái mối quan hệ gia đình thôi.
Nhưng mà em không còn đi theo được cái sự bước tiến của anh. Thế
thì lúc đó cái phản ứng của mình không đúng. phản ứng của mình là mình vẫn đi
tiếp và người võ cắt luôn không bao giờ tham gia vào
bất cứ một cái buổi nào của người chồng nữa. Và có một cái buổi rất là vinh
00:17
quang là thầy là người chủ mời, mời tất cả 100 tổng giám đốc của công ty điện
lực của toàn thế giới mà mời cả người vợ.
Và hôm đó cái người duy nhất không có vợ và mình là là người chủ thể. Mời tất cả
mọi người. Thì tất cả mọi người đều là những phụ nữ duyên rúa người các tổng
giám đốc mặc smoking ở trong cái khách sạn xấu sao bằng nghĩa là vĩ đại ban
nhạc rồi là những cái hoa trên đường vào tất cả như thế và ai cũng đi với vợ cặp
tay đi vào như là một cái đám cưới tưng bừng của toàn thế giới. Mình là cái chủ
chủ tiếp khách không có vợ. Thế nói thế để nói rằng thế là thành
công hay là không thành công. Hôm nay chúng ta nói về thành công, thầy
xin nói luôn với các bạn là nhìn dưới một góc cạnh nào đó thì thầy cực kỳ
00:18
thành công bởi vì rằng là những cái người mà được trao cho cái trách nhiệm
làm chủ tịch của những tập đoàn đa quốc gia mà có tiếng vang quốc tế mà là số
một thế giới trong cái ngành của mình mà mình hắt hơi một cái là bao nhiêu ngân
hàng thế giới đi tới mình hắt hơi cái nữa thứ nhì thì bao nhiêu đối thủ cạnh
danh hay là những a đối tác của mình đều tới dạ thì người vợ của mình không coi
mình ra gì hết đấy. Và cái thành công đó thì phải
nói là thành công về nghề nghiệp rực rỡ nhưng mà thành công về đời sống gia đình
thì nó là một cái thất bại ê trề. Dạ. Thế nhưng mà tuy nhiên trong cái thất
bại ê trề đó đó thì nó có cái sự à bắt kịp. Ừ. Nhưng mà mình phải bất kịp, mình
phải trả nợ. Và trong cái thời kỳ mà hưu chí của thầy thì thầy
đã có những cái thái độ đối với vợ là biết ơn. Ừ. Nhưng mà nói cho cùng ra thì
00:19
cũng đã mất 30 năm. Thế thì nói cho cùng ra đó là mình có thể thấy rõ rằng
là hoặc là mình thành công cho cái con mắt của xã hội thì thầy nói thật đây là
không phải là một thiếu khiêm tốn mà là đây là một cái sự thật hàng ngày của
thầy là thầy bây giờ mà sang Pháp là người ta vẫn coi thầy như là một cái
superstar. Dạ. Mà thầy ở Việt Nam thì có em còn gọi thầy là thế nào đấy? Luôn
luôn là cổ thụ. Dạ vâng. Hay là cái gì đấy? Dạ. Đấy thì nó cũng vui tai. Mình
không thể nào chủ nhật là nó vui tai. Nhưng mà ở cái tuổi của thầy đó thì nó
chỉ vui tai thôi. Chứ thầy không nhận cái đó như là một cái vinh dự lớn đâu. H
là bởi vì rằng là trong bất cứ một cái thực tế nào nó cũng có hai mặt. Mà mình
nhìn cái mặt dương thì mình thấy rằng là không còn có
cái gì để chê cả. Dạ. Nhưng mà mình nhìn
00:20
cái mặt âm thì mình thấy rằng là mình có nhiều khuyết điểm lắm.
Chắc hẳn là quý khán thính giả và cùng với con đang nghe câu chuyện này của
thầy con nghĩ là đến cuối mình sẽ để dành cái thông điệp nó sẽ rất là thú vị
tại vì thầy đã trải qua cái bài học mà con thấy là thầy đã thế là thế là bảo di
đoán là thầy có thủ điều dạ con có do con đã dành cuối ạ thì mình sẽ đi với
người trẻ đi. Mình bắt đầu mình vào đầu ra là chúng con sẽ vẫn còn băng khoăn.
Đương nhiên là đư chưa có trải qua được như cái hành trình của thầy thì chúng
con sẽ luôn muốn tìm kiếm cái sự thành công đó.
Bây giờ thầy kể cho một các con một câu chuyện.
Một hôm mà thầy đang ở Pháp trong cái phố bên cạnh nhà thầy, thầy thèm ăn for
mai, thầy mới đi tới bộ xong rồi tự nhiên tới 100 thước sau thì mình có một
cái tiệm for mai rất là đẹp mà ở trong đó nó quảng cáo là có đến 5000 cái for
mai khác nhau. Dạ. Mình đi vào thì mình thấy cái bà bán for mai bà ấy mập như
00:21
thế này này. Bà ấy đi như thế này này. Bà bảo anh ơi tôi trông mặt anh là tôi
biết anh thích phài rồi đó. Và tôi chung anh là tôi có những ph này này này này
này đấy và nếu mà anh thích á thì tôi cắt cho anh mỗi miếng anh thử
đi. Mình bảo rằng sao bà vui thế nhỉ? Ừ bà ấy bảo rằng là anh có biết không?
Tôi hồi bé ấy là tôi đã mê bán for mai rồi. Ừ. Xong đến khi lớn là tôi đến cái
hạnh phúc tột đỉnh của tôi đó là mở được cái tiện b tiệm bán for mai. Dạ.
Mà hạnh phúc mỗi ngày của tôi là gặp những khách hàng như anh. Dạ. Hôm nay
anh đem lại hạnh phúc cho tôi tại vì tôi thấy anh tươi cười đi vào có vẻ như anh
khát khao muốn ăn ph tôi thích lắm. Thế mình bảo rằng bà có hạnh
phúc. Tôi hạnh phúc lắm. Dạ. Nhưng mà bà có thấy bà thành
00:22
công tôi không có giấc mơ nào khác. Tôi chỉ có một giấc mơ là lúc mà tôi cắt
cái miếng for mai. Tự nhiên tôi nghe thấy cái người
làm for mai người ta đang nỗ lực người ta chế ra cái for mai. Người ta làm
những for mai mà hữu cơ tức là không có hóa chất. Người ta thấy cái sữa của con
bò của người ta rồi xong rồi người ta cầm cái sữa mà người ta vắt từ con bò
người ta đem vào người ta để 3 ngày 4 ngày xong người ta đưa vào cái thùng rất
là sạch sẽ vệ sinh. làm đúng theo phương pháp không ai anh
biết không? Tôi nghe thấy tất cả những cái tiếng đó bởi vì tôi cũng đã từng đi
qua những giai đoạn đó và tôi nói với anh cái này không phải là thành công
riêng của tôi là bán fori đâu. Nó là thành công của cả một cái chuỗi công
nghệ truyền thống. Văn hóa nước Pháp đẹp lắm anh ạ. Nước Pháp chúng tôi đẹp lắm
anh ạ. Và for là một cái văn hóa đẹp lắm anh ạ. Thành công toàn diện, thành công
00:23
văn hóa, thành công truyền thống. thành công của người sữa, thành công của người
ôm sữa đi vào, thành công của cái người trồng cỏ để mà có được cái sữa cơ như
thế. Dạ. Cái này không phải là thành công của một mình tôi. Dạ. Đấy là cái
thành công của tất cả một cái xã hội. Yêu for my, yêu sữa. Mà bà ấy nói thế
bảo rằng là bà ơi bây giờ cho tôi cho cắt đi phó mái của tôi đi để cho tôi trả
tiền cho tôi về. Dạ. Anh ơi anh cứ ở đây. Vâng. Mà anh thích phô mai. Tôi cho
anh nếm mỗi miếng phô mai. Bà bà ơi tôi không có tiền trả hết tất cả những miếng
nào. Không không không. Chúng ta đang hạnh phúc với nhau. Dạ. Chúng ta đang ăn
mừng một sự thành công. Thành công đấy mà bà ấy không có giấc mơ nào khác. Bà
ấy thành công trong cái việc bà ấy hằng mơ. Dạ. Mà một cái giấc mơ có ngay từ
vừa bé. Dạ. Mà bà ấy có lẽ bà ấy mập như thế có lẽ là tại vì bà ấy cũng ăn ph
nhiều. Dạ. Thế nhưng mà bà có bao giờ bà
than bài mập đâu. Dạ. Vâng. Thế mình mới nhìn thấy xong rồi mình mới bảo rằng là
00:24
gãi đầu gãi tay. Thế thì thành công là gì nhỉ? Ừ
thành công trong cái trường hợp của bà là cái con mắt của xã hội thấy bà ấy làm
đúng nghề. bả yêu nghệ mà nó tự tại đến cái độ mà không ai
chê bà và gi là ai lại thành công mà người ta thành công người ta tiến sĩ chứ
ai lại thành công là đi đi bắn phái. Thế nhưng mà cái sự tự tại của cái người
này đó nó mạnh đến cái độ mà không ai có cái ý nghĩ đó cả không ai chê bà không
tiến sĩ cả. Người ngoài cũng nghĩ bà ấy thành
công tại vì người ta thấy bà ấy phù hợp quá. Dạ vâng. bà có một cái giấc mơ nó
vô cùng là sâu động cho con người. Còn thì nếu
mà bà ấy nghĩ về bà ấy tức là cái thành công phía bên trong á thì có lẽ không
còn một cái vết theo s vết vết nhơ nào. Dạ vâng. Nó là
00:25
hoàn toàn là một cái một cái quang cảnh rất là trong sáng đẹp đẽ. Dạ. Đó là
thành công. Đó là cái thành công mà người ta thành công, người ta không cần
nói người ta thành công mà xã hội cũng nhìn nhận là làm cái đó là thành công
nhất cho người ta. Mà thôi đừng nói chiến sĩ với người đó,
đừng nói bằng cấp. Có lẽ bà ấy cũng không học đại học.
bà ấy chỉ là một cái bà mà vắt sữa làm ph mai và nhìn khách hàng đi lên thiên
đàng trong cái cái vị ngon của của ph thế thì thầy nghĩa là như thế thì thầy
nói nhá khi mà thầy làm chủ tịch tập đoàn rất lớn thì tất nhiên là mình nghĩ
là mình thành công nhưng mà vẫn có những người cay đắng
ờ trước nhất là gia đình mình thứ nhì là tất cả những a đồng nghiệp của mình có
rất nhiều người người ta thèm cái vị trí đó ta không lấy được người ta ghê
00:26
tỵ mà người ta nghĩ rằng mình không xứng đáng mà người ta mới xứng đáng thế rồi
khi mình làm mà mình làm lỗi cả xã hội nó nhảy vào nó chê mà khi mình làm cái
điều gì tốt thì cả xã hội nó nói rằng ai làm chẳng được à thế
thì thế thì thành công đó có phải là thành công không ôi cũng gọi là thành
công nhưng mà cái thành công đó là một cái thứ thành công mà nó không được xã
hội êm ái nhìn nhận. Thế nhưng mà mình có cần cái con
mắt của xã hội không? Hẳn là không. Có lẽ cũng có một chút. Dạ. Tức
là trong cái trường hợp của bà bán pho mai đó, cái sự nhìn nhận của sự thành
công đó nó là một cái sự nhìn nhận này vô cùng êm đềm, vô cùng đạo đức, vô cùng
từ bi. Dạ. Vâng. Và cái sự nhìn nhận đó là cái gì mà mình nên khát khao?
Tức là nếu mà mình đậu tiến sĩ mà mọi người chê cười ừ thì không
nên. Nhưng mà nếu mình đậu tiến sĩ mà mọi người bảo rằng là đứa bé trẻ nà mà
nó thông minh như thế này, nó đẹp trai như thế này mà giá mà nó có được cái
00:27
bằng tiến sĩ thì cả xã hội đều vui. Dạ. Thì thầy nói với các em đó cũng là một
lý do tại sao mà thầy muốn chuộc lại cái sự thành công của mình
để mình làm cái gì, đóng góp cái gì. mình tạo cái giá trị gì cho xã hội bởi
vì rằng là mình có quá nhiều cái dương thì mình phải nhận cái phần giá dạ vâng
trả giá của đấy nói chuyện thành công là thế đấy
với a câu chuyện này câu chuyện bà bán phô mai thì con cũng chắc rằng là các
quý khác thính giả cũng đang có những cái góc nhìn của riêng mình về cái câu
chuyện chuyện này nếu mà đi cụ thể hơn thì chắc con cũng tò mò
là để chúng con được giống như bà bán phô mai thì chúng con nên bắt đầu từ đâu
00:28
đây bây giờ có một cái điều mà nó mâu thuẫn lắm là nếu mà mình mơ tới thành
công ngay từ ban đầu thì nó làm cho mình mù quáng mình không nhìn thấy cái gì
mình thích nữa. Dạ. Bởi vì khi mà mình mơ đến cái thành công đó là mình mơ đến
cái mô hình thành công của xã hội. Tức là xã hội bảo rằng muốn thành công là
phải tiến sĩ. Thế thì thì lúc đó mình không nhìn ra là mình có thể bán phà.
Ví dụ như cái đứa bé mà mới 1 tuổi mà bố nó bảo là tiến sĩ nhá nhớ nhá tiến sĩ
nhá tiến sĩ nhá thì nó không làm sao nó nghĩ tới cái for mai nữa. Tức
là mình mà muốn có được cái sự bảng quan, cái sự khách
quan, một cái sự yêu thích a chân chính của mình với một cái gì thì mình đừng có
một cái sự bóp méo à của ai đó hay của chính mình. Dạ. Ngay từ cái lúc mà mình
00:29
có những cái ước mơ phải cái ước mơ nó nó phải là một cái ước mơ tự nhiên. Dạ.
nó thuận à phi hậu, nó thuận à cái môi trường, nó thuận hết tất cả nhưng mà nó
thuận cái ý thích của mình. Dạ. Và thầy dám chắc rằng bất cứ một đứa trẻ
nào mà nó đi trong ngoài xe hội thì thế nào đến một lúc nào đó nó cũng có một
cái khát khao. Ơ thí dụ như là cái ông Ronaldo chẳng hạn đấy là cái ông bây giờ
nổi tiếng hay là ông Messi chẳng hạn ấy thì có khi hay là nhất là đứa BP đấy.
Hồi đó thì nó là một cái đứa trẻ mà nó sinh bên Pháp à nó ở xanh đ là cái nơi
mà có số đông người ra màu. Và một hôm chắc là nó đi từ nhà nó
đi xuống nó thấy mọi người chơi bóng đá nó cũng đá
vào và nó cũng không bao giờ nó nghĩ rằng là nó có một ngày kia trở thành một
cầu thủ bóng đá mà nổi tiếng như thế mà có thể kiếm được 100 triệu đô la trong
một năm. Nhưng mà nó đá thì nó vui. Dạ. Xong
00:30
rồi một hôm chắc là có người nói rằng là mày đã hay lắm.
Bây giờ thì thì mình tập đá thì mình chọn một người nào để huấn luyện mày sút
như thế nào, lừa như thế nào thì là những cái người như thế đó là những cái
người mà nghề chọn nghề chọn chứ còn thằng BP mà nó sinh ở
một cái nơi nào khác ấy, thí dụ như là ở một cái nơi mà ai cũng chơi bóng rổ mà
phải cao vào khoảng hai thước 10 thì nó với một thước 80 của nó thì nó không bao
giờ nó nghĩ rằng là mà nó cũng không biết là nó sẽ chơi bóng đá giỏi. Dạ.
Thế thì mình phải nói rằng một trong những điều kiện của sự
thành công là chúng ta chọn nghề nhưng mà cũng phải nghề chọn chúng ta. Tức là
hai thằng bắt tay nhau một cách rất là bình đẳng và một cách rất là thuận tự
nhiên. Thế thì thành công là có một sự khă khảo của mình nhưng mà có một sự
00:31
khát khao của xã hội thấy mình đóng góp vào cái đó là hợp lý nhất.
Vì những cái đánh giá đó nó sẽ qua lời khen hay là từ đấy. Thế
thì một sự khuyến khích. Dạ. Thầy đã tự khuyến khích rất nhiều các em trẻ. Thầy
thấy người này làm cái này hay thầy khuyến khích một em là em tiếp tục có
người làm lụa thầy bảo rằng em làm lụa trông em trông em làm lụa đó thì thấy
cái tim của em nó đập mạnh lắm. Không phải là cái tay em giỏi đâu. Tại tay em
giỏi thì mình học được nhưng mà thấy cái tim nó đập dữ lắm. Khi mà em sờ vào lụa
thế bảo rằng là cái này là thế nào nghề lụa cũng đúng
rồi. Thế rồi thầy có gặp một em trai nhá 17 tuổi
nó hôm đó mẹ nó về muộn. Dạ. Nó vào bếp. Dạ. Thế nó kh nó thái nó thái cái một
cái quả hành thôi, một củ hành thôi mà trông nó thái xong nó thái x
00:32
mình bảo hôm nay thái hành cho tôi ăn nha. Tại vì trông cái hành thái như này
quá ngon luôn. Dạ. Thế xong rồi thấy nó xào nó lúc nó thả cái miếng thịt vào nó
thả cái rau vào nó say mê. Nhưng bảo con ạ, con có thích làm đầu bếp
không? Mẹ con bảo con phải tiến sĩ không à con ạ. Có rất nhiều đồ bếp á
là người ta lương to lắm đó con à. Mà tiến sĩ không có lương bằng người ta đâu
mà. Hay là con làm cái nghề bằng thầy ơi xã hội mình mà làm
đầu bếp thì có ai công nhận là mình thành công trong cuộc sống?
À đây là một câu hỏi. Dạ là một câu hỏi và câu hỏi ai cũng trả lời được. Xã hội
00:33
bảo rằng mày làm đầu bếp thì mày không thành công. Sao thế? Nhưng ở bên Pháp ấy
là đồ bếp á là nó có ngày của đầu bếp nó 20 người đầu bếp mà top của thế giới là
tới đó để mà ăn cùng bàn với tổng thống Pháp. Tổng thống Pháp bảo rằng là các
anh là những người mà tạo cái một cái vị mà nghĩa là thiên thai cho toàn quốc.
Các anh là những nghệ sĩ tột đỉnh tạo cái hạnh phúc cho tất cả mọi người. Ít
nhất phải có một cái ngày để mà tôn vinh các anh.
Thế thì ở Việt Nam chúng ta chưa có. Dạ. Cũng như là những người làm rượu hiện
thời vẫn còn là những cái người mà chưa được công nhận làm cái nghệ thuật. Ừ.
Thế thì khi mà mình nhìn như thế đó thì à rất tội nghiệp là cái sự định nghĩa
của thành công của mình nó hẹp. Dạ. Thầy thì thầy xin phép bây giờ thầy định
nghĩa nhưng mà mình mới ở cái thời kỳ định nghĩa của câu chuyện của mình thôi.
Dạ. Đị nghĩa là mình thành công khi mà mình chọn cái nghề đó mà
00:34
mình được xã hội nhìn nhận là mình đứng tốt và thêm vào đó xã hội không nói
rằng tiếc cho mình không làm cái gì khác. Ừ. Và chính mình lại nhìn nhận là
cái việc làm đó là cái việc mà rất phù hợp. Ừ. Vâng. mình có thể làm suốt đời.
Dạ. Và đến khi mà nhắm mắt rồi đúng không? Vẫn còn thèm làm thêm. Dạ. Vâng.
Thế thì cái đó là thành độ. Dạ. Vâng.
Tiếp nối với cái sự giới hạn trong cái định nghĩa thành công của người trẻ
chúng con á thì con và thầy cũng đang sống trong một thế giới mà có rất là
nhiều sự thuận lợi về truyền thông. ai cũng có thể nói về bản thân mình ở trên
mạng xã hội. Vậy nên là cái cụm từ mà người trẻ phải thành công sớm nó lại
càng là một cái áp lực đối với chúng con. Thì con không biết là đối với thầy
00:35
thầy có những cái góc nhìn nào về cái việc là phải sớm. Cái sự thành công của
chúng con nó phải sớm và nếu như cứ duy trì cái việc này thì nó có ảnh hưởng đến
chất lượng thành công của chúng con sau này hay không ạ? Thầy suýt chết vì cái
chuyện đó. À tại vì là cha mẹ thấy cũng như tất cả mọi cha mẹ các con
ạ, người ta thường đậu lớp 12 lên đại học là 18 tuổi. Nếu mà con mà đậu năm 17
tuổi đó là vinh quan cho gia đình. Và nếu mà con cử nhân mà năm 20
tuổi là vinh quang cho gia đình. Con mà tiến sĩ năm hai đó thì đại vinh quang
cho gia đình. Nếu mà chức giám đốc của con là năm 25
tuổi đó thì đại vinh quang cho gia đình. Thế thành thử ra khi mà
thầy thầy thì không sớm hơn tuổi. Dạ. Thế nhưng mà khi thầy về nước và sau khi
tốt nghiệp năm 24 tuổi thì cô ruột của thầy tên là cô
00:36
Hằng. Cô ruột của thầy nói rằng nhất quyết là cháu của cô là cái người kỹ sư
trẻ tuổi nhất Việt Nam. Ừ. Wow. Sai. Có rất nhiều người trẻ tuổi hơn mình mà là
đã chờ đã thầy đã tốt nghiệp nhưng mà cô nói như thế bởi vì cô muốn có cái chức
vị đó. Ừ. Cô tự đầu độc để mà có được cái sự vinh hạnh là đứa cháu của mình là
đứa trẻ tuổi nhất. Thế thì không biết trẻ tuổi để làm cái
gì. Thầy nói nhá. Dạ. Đây là chuyện thật đấy. Dạ. Mà thầy nghĩ rằng là cái anh
bạn mà thầy ám chỉ đó. Dạ. Mà anh ấy mà coi cái video này anh không
vui đâu. Dạ. Nhưng mà thầy thầy kể chuyện thật về anh. Dạ. Và xin phép là
không có nói cái tên anh thôi. Dạ vâng. Anh ấy phỏng Nguyễn. Dạ vâng. Tên anh ấy
bắt đầu còn chữa khác. Anh ấy cử nhân năm 20 tuổi và anh tốt nghiệp năm
00:37
21. Học cái gì? Người ta học 3 năm. Anh học 1 năm.
Giáo sư nào cũng nói cái anh chàng này giỏi quá trời. Nó cứ liếc mắt nó nhìn
cuốn sách là nó thuộc. Ừ. Mà nói thật tình là nếu mà mình cho nó độ tiến sĩ
năm 18 cũng vậy thôi. Dạ. Mà năm 15 cũng vậy thôi. Tại vì nó học sách tiến sĩ gì
thì nó cứ liếc mắt cái là nó thuộc. Dạ. Thế mà cái hệ thống thi cử là thì thật
là thuộc. Cho nên là có thể nói rằng là thằng bé này 7 tuổi đã tiến sĩ
rồi và nó đã tốt nghiệp năm đi xin việc không ai nhận
được. Một đứa 31 mà đi xin việc làm kỹ sư người ta bảo
là ngon làm sao ấy nó hơi trẻ quá. Dạ tại vì trông mặt thư sinh mà thư sinh
này là thư sinh như là mới vào đại học. Dạ không ai giao cho một chức này chức
00:38
nọ. Thế đến khi anh ấy cũng kiếm được việc. Dạ.
Thế đến năm 24 tuổi thì anh ấy bảo rằng là bây giờ đ đến lúc mình trở thành giám
đốc rồi. Người ta cũng bảo anh trẻ quá. Thế mà lấy vợ thì lấy vợ năm
22. 24 là có hai đứa con. Dạ. Hi dung sớm gớm gặp cha mẹ anh ấy thì
hào hứng. Ừ. Con tôi năm 50 anh đã về hưu rồi. Người khác
thì về hưu năm 60 anh 50 anh về hưu rồi. Cái gì cũng sớm. Dạ. Anh nói với thầy
trưởng mà nói thật tình với tọa chưa bao giờ mà khổ tâm về cái tuổi
như thế này. Dạ. Ngo sớm quá. Mà bây giờ
khi mà nhìn thấy một đứa trẻ mà 20 Mo sẽ không bao giờ trao cho nó cái chức giám
đốc cả. Tại vì là nó như là sinh viên mới vào trường thôi mà còn đang cầm cặp
00:39
cầm sách này rồi còn tuổi trẻ thế này chưa biết gì cả. Dạ. Thành ra là Ngo có
cái bằng của một cái người mà không biết gì. Dạ.
bằng thì to và trí tuệ và cái sự chín mùi của mình chưa tới. Nếu mà lập lại cuộc
đời thì hoa thề với tòa đấy là Hoa sẽ đi học là đến cho năm đến 40 mình bắt đầu
làm việc. Thế thì thầy đánh giá là câu chuyện đó
là cái chệu thực câu chuyện rất là thảm thương và con người nó sáng lắm lắm.
Mình đâu có chê cười người ta đâu. Dạ. Người ta giỏi thiệt đấy chứ. Dạ. Dạ. Ấ.
Đấy. Thế thì cái tuổi nó là cái gì vậy? Mà nó ám ảnh nhiều người thấy không? Đó
là mắt của thiên hạ thôi. Anh ơi, con tôi 23 là cử nhân rồi. Sao mà con anh mà
25 tuổi chưa ra cái gì. đó. Thế thì cái chuyện Việt Nam nó lại ác thế này là rất
00:40
đông gia đình khoa bản của Việt Nam thì ngay trong gia đình đã có không khí đó
rồi. Thầy đã từng biết một gia đình mà rất gần gia đình thầy. Hai anh
em lúc nào cũng chỉ khoe bố thôi. Người anh về bố ơi có độ cử nhân
rồi. Thế là thằng em học cuống lên vui con độ cử nhân trước thằng anh 3
tháng khoe bố không à. Dạ. Còn xã hội sao không cần? Cái con mắt của bố quan
trọng quá. Dạ. Và hai cái người khoa bảng đó là sau này
thành công lắm trong cuộc đời đấy. Nhưng mà thầy không nói là họ thành công như
thế nào tại vì nếu không thì nó lộ ra và
những người nổi tiếng đấy. Thế thế nhưng là đấy cái
00:41
tuổi thế và có một bà ở trong cùng gia đình một bà chị bá độ tiến sĩ năm
26 và người ta chê bà ấy là tậu tiến sĩ muộn
quá bà ấy tức mình bà ấy đậu luôn cái bằng thứ sĩ thứ nhì bà bảo rằng là bằng
tiến sĩ đầu tiên thì ta muộn nhưng mà hai bằng tiến sĩ năm 57 thì tao
sớm. Mày thấy chưa? Đó, tao muộn với một bằng tiến sĩ nhưng mà tao sớm với hai
bằng tiến sĩ. Thế hỏi bằng tiến sĩ để làm gì? Sau này sau này là nội trợ. Ừ.
Tức là không làm gì với hai cái bằng tiến sĩ của mình cả. Ôi
chào, mình đi đâu thế này? Dạ mình đi đâu thế này? Bao nhiêu bằng tiến
sĩ để làm cái gì thế này? Không. Thế rồi khởi nghiệp.
lại cũng là theo tuổi. Thầy ơi em em thấy em giờ này mà em chưa thành công em ủi
00:42
thân quá thể. Ơ kìa khởi nghiệp thì chỉ là làm cái nghiệp mà mình kiếm được tiền
thôi chứ mình nuôi được vợ con thôi chứ rồi mình thoải mái về cuộc sống thôi chứ
là không phải nhưng mà phải sớm hơn phải 23 tuổi mà phải thành công rồi thì nó
mới hay chứ còn khoảng 28 29 thôi mà giờ này em cũng vẫn còn ngổn ngang em khởi
nghiệp là lúc nào cũng còn ngổn ngang cả
có gì mà em dạ không thầy ạ nó phải nắng
có phải có quán ăn phải có cửa tiệm phải ấy có nhân viên rồi thế mà em hiểu sai
rồi Không, thầy ơi, thầy muốn nói gì nói
với bố. Em nghĩ rằng là em thất bại rồi. Ừ. Thế là bố nghĩ là mình thất bại. Dạ.
Thầy mong là thầy kể cái câu chuyện này nó không phạm vào một số
em. Nhưng mà không các em ạ. Thầy nói luôn các em nhá. Ở bên Pháp đấy tại vì
mình cũng sẽ bắt buộc phải xem xem là nước khác, xã hội khác, văn hóa khác
người ta nghĩ sao về cái thành công. Dạ. Thế thì thầy nói luôn nhá, ở một xã hội
00:43
châu Âu mà Tây Âu đấy, Tây Âu tức là không phải là Đông Âu mà là Tây Âu đấy.
Thế dụ như người Đức, người Anh, người Pháp ấy thì người ta cho rằng là cái sự
thành công là làm cái nghề mình thích. Cho dù là lương có thấp ừ nhưng
mà trước nhất phải làm cái nghề mình thích. Có rất nhiều người th sẵn sàng
làm nghề thiết kế, làm nghề họa sĩ mà lương ba cọc ba đồng. Nhưng người ta bảo
rằng cái nghề này tôi thích, tôi thành công. Người ta thành công là sao? Là
người ta đã trị được cái chi óc của người ta.
Tức là người ta nói với bố người ta, người ta nói với xã hội rằng tôi đã sử
dụng cũng được chí óc của tôi và từ trí óc của tôi, tôi đã có một
cái ý tưởng đưa tôi vào cái nghề mà tôi đã tạo được cái cuộc sống cho gia đình
00:44
tôi. Thế là thành công chứ bạn muốn cái gì nữa và bạn muốn cái gì kệ bạn chứ.
Tôi như thế là tôi thoải mái với cuộc sống của tôi. Tôi đã vượt tất cả cái khó
khăn với trí tuệ của tôi. Anh có bằng không? Bằng để làm gì trong cái chuyện
này cơ chứ? Bảo bằng quan trọng lắm chứ. Quan trọng ở
đâu? Bởi vì tôi có rất nhiều bạn có bằng và họ không tiến, họ không nghiên cứu,
họ không tự học, họ không có lộ trình phát triển.
Trong khi tôi đó tôi hôm nay tôi làm cái này là một cái nghề gỗ ngày mai đó tôi
sẽ cái nghề gỗ tôi nó sẽ tiến triển và tôi mong rằng là đến khi mà tôi hoàn
toàn mà trưởng thành năm 50 chẳng hạn thì tôi có một cái cơ sở để tạo giá trị
cho xã hội, để tuyển những nhân viên mà tôi sẽ huấn luyện đào tạo cho xã hội
những người đó thì cái thành công của tôi đó lúc đó nó mới mỹ mãn. Bởi vì rằng
00:45
là kiếm tiền cho mình là một chuyện mà đào tạo những con người tốt cho xã hội,
những con người có tay nghề cho xã hội mới là cái điểm chấm của sự thành công.
À thế ra là cái sự thành công không phải là cho riêng mình Dạ. Mà là còn đào tạo
người cho xã hội nữa. Dạ. Vâng. Tuyệt vời. Quá tuyệt vời.
Ở Việt Nam chúng ta chưa bao giờ ai nói rằng mình thành công mà đã tạo cho xã
hội rất nhiều người. Dạ vâng. Cũng có người làm việc đó. Dạ. Nhưng mà
xã hội không nhìn thế là một cái tiêu chuẩn của sự thành công. Dạ. Người ta
cho rằng anh đến chức lớn, anh có chức vị lớn, anh kiếm được nhiều tiền, anh có
anh có nhà và anh có xe và anh có vợ và anh có con là th mà nhất là bố anh khai
lòng thì anh thành công. Dạ vâng. Và trong khi đó thì ở nước người ta cho là
cái tiêu chuẩn thành công là tạo giá trị cho xã hội và sau đó tạo người có khả
năng tạo giá trị cho xã hội. Dạ vâng. Thế thì như thế mới là thành. Có nghĩa
00:46
rằng là cái sự thành công của mình đó nó có những đứa con, nó có những cái ảnh
hưởng, nó có những cái sự tiếp nối thành công mà không có tiếp nối
không phải là thành công. Cái này các bạn nghe kỹ nhé. Thành
công không có sự tiếp nối, chưa gọi là thành công.
Thì con sẽ đi tiếp với cái sự tà của con
là như thầy chia sẻ thì con cũng đã thắm được rằng là khi mà chúng con làm việc
mình yêu thích, mình thành công trong chính cái công việc đó và nó không chỉ
là mang lại cho bản thân chúng con mà còn là đóng góp lợi ích cho cộng đồng.
Thì con không biết là thầy có thể định nghĩa cái phương cái trách nhiệm trong
cái phương diện này là như thế nào không thầy? Trách nhiệm đối với gì? Với cái
việc mà chúng con đóng góp lợi ích cho cộng đồng á.
Đó là tại vì rằng là mình đừng quên là khi mình thành công là cái công
của xã hội đóng góp cho mình rất là nhiều. Mình trả lại. Mình phải trả lại
00:47
chứ. Mà thầy kể luôn cái chuyện của cái anh làm gỗ đó. Dạ. Anh ở ngay dưới nhà
thầy á. Và ở hồi đó là thầy ở và bên a ở bên lề Paris là cái một cái thành phố
nhỏ tên là Sati. Dạ. Thế thì thầy đi xuống thang máy kia là thì dưới thang
máy là có cái quán bán gỗ của anh. Một hôm thấy anh ấy đăng một cái bản tuyển
dụng hai đứa trẻ chỉ cần xong lớp 12 để mà tiếp tay cho tôi và sau này lấy
lại cái cửa tiệm của tôi. Ồ. Và sau đó 15 ngày sau anh không kiếm ra
anh đau lòng. Dạ. Anh bảo rằng xã hội này quái, chúng nó
cứ đi chạy theo bằng tiến sĩ thôi. Mà tôi mời chúng nó tới đây tôi dạy nghề.
Dạ. Mà một cái nghề này cao quý lắm. Tại
vì cái nghề này tôi học hai mươi mấy năm rồi. Dạ. Tôi muốn truyền cho đứa nào
00:48
không đứa nào nó vào cả. Tôi đau lòng lắm là tại vì xã hội sẽ có người sẽ
không có người biết làm gỗ. Dạ. Á chà. Sao lại cái tư duy của người ta lại có
trách nhiệm như thế nhỉ? Dạ. Ơ mình trong nước mình mình cũng nên tự
nhắc nhở mình cái điều đó một chút. Nói tóm lại là nếu mà một tiến sĩ
hay là một giáo sư mà truyền tải lại cái
gì mình biết thì nó mới là cái điểm tốt, điểm đẹp cái sự nghiệp thành
công, sự tiếp nối và chính vì vậy cho nên
là thầy đang làm cái gì mà các em biết. Dạ vâng. Đối với thầy mà chỉ đứng ngâ
ngang mày thấy tao đẹp không? Mà thích giỏi không thì cha nó chẳng ra gì
cả. Khi thầy nói chẳng ra gì chắc thầy phạm có nhiều người lắm. Dạ thầy xin
00:49
lỗi. Dạ vâng. Thế nhưng mà trái lại thấy các em bảo thầy ạ dạy cho các em thêm
nữa đi. Dạ thầy thầy lúc mà thầy ra đi thầy đừng thầy đừng ôm hết đi nhá. Dạ
vâng. Thầy mà ôm hết thì tiếc lắm. Dạ vâng. Thế thì
nó tạo ra cho mình một cái động lực mới. Ừ. Mình mới thấy cuộc sống có ý nghĩa.
Dạ. Đúng rồi. Á cha thấy ra mình còn nhiều việc lắm. Dạ. Chứ không phải là
mình bảo ra thô bây giờ mà các em mà nhiều dưới dưới sư chuẩn các em thì thầy
hỏi các em là thầy còn phải làm việc gì nữa? Dạ.
Mà sao mà rất nhiều người ở cái tuổi của thầy tháng dậy ho buổi trưa buổi
tối đọc báo chán rồi đời không có ý nghĩa. Trời ơi ông vũ
trụ ông ấy nhìn thấy thế ông ấy điên người lên ông bảo thằng là ý nghĩa nó
ngay trước mặt đây này. Bao nhiêu đứa con cháu của gia đình anh hỏi anh những
00:50
câu hỏi thì anh lại bảo nó là im đi. Đừng hỏi để cho tao
yên. Thế ra anh ngồi trong một cái ngai vàng mà anh không có quân
dân. Một ngai vàng không có quân dân. Vâng. Đấy. Trong khi thầy thì thầy ngồi
ở cái ghế gỗ nhưng mà có chung quanh đầy là những người học sinh yêu
thương và nó hò hởi nó bảo thầy ơi thầy cứ nói đi chú em chết.
Thầy bảo rằng là không, thầy không có cái sự kiêu ngạo đó đâu. Nhưng mà mỗi
một lần mà thầy chỉ dẫn được cho các em, dẫn đường các em thì tấm lòng của thầy
nó nhẹ đi và đến khi nào nó nhẹ hết rồi thì lúc đó chắc là ra đi dễ lắm, sướng
lắm. Đấy. Thế các em đây là thầy nói với các em 60 70 ấy là cũng là thua tuổi
thầy đấy. Thầy vẫn gọi là em đấy. Bảo các em ạ, hãy hiểu tâm trạng của thầy,
00:51
hãy làm như thầy. Các em có rất nhiều điều mà có thể chia sẻ với những thế hệ
đang lớn lên, nó đang học hỏi. Các em đừng để nó chạm chán với những cái thực
tế mà các em đã chạm chán 100 lần rồi. ít nhất chỉ cho nó là tại sao, thế nào,
cho ai, những giá trị gì mà thất bại nó tới như thế nào, thành công nó tới như
thế nào thì cái này mới là cái điều quan trọng. Thế thì việc này thầy xin đánh
giá nhé, chung quanh thầy á cũng có nhiều người làm nhưng mà ở nước người ta
đó là 80% người già ta làm điều đó. Nước chúng ta chỉ có vào khoảng 5% làm thôi.
5% đó là đáng rất quý. Thầy không nhắm những người đó mà thầy cũng không nhắm
95% còn lại. Nhưng mà 95% còn lại thì thầy cũng khuyến khích các bạn suy nghĩ
một tí mà suy nghĩ ngay đối với con mình thôi. Dạ. Đối với cháu mình thôi chứ
thầy không bảo rằng là các em phải đi ra ngoài xã hội để mà chia sẻ những các em
00:52
biết. cứ trong gia đình thôi là cũng đã đủ
rồi. Với cương vị là một người trẻ thì con cũng đã học được ở thầy cái điều này
là con sẽ có thể truyền lại những cái bài học trước đó của con cho những người
bạn trẻ hơn thì đó cũng là một cái sự thành công mà con không gọi đó là thành
công nhưng mà người khác sẽ nhìn thấy là nó là cái sự diễn biến à rất là bình
thường của một cuộc sống. Dạ vâng. Các bạn mà không truyền tải lại là các bạn
đang sống một cuộc sống không bình thường. Dạ. Và khi các bạn không bình
thường thì lúc các bạn nhắm mắt các bạn thấy là nó còn có một cái thiếu thốn gì
mà các bạn không làm. Một cái sự nuối tiếc. Thầy bây giờ đó là thầy núi tiếc
là có thể là cái thời gian lại còn lại của thầy nó ngắn nhưng mà nếu mà nó dài
đó thầy hứa với các em là thầy sẽ thao thao có bao nhiêu còn lại tặng hết. Dạ
vâng. tặng nó chút cho thật hết. Dạ vâng ạ. Ôi chào sẽ tiết kiệm cho hàng triệu
00:53
các em bao nhiêu những cái nỗ lực những cái hướng đi sai, những cái suy nghĩ lầm
lẫn. Trời đất ơ có có thế thì nước chúng
ta mới tiến chứ. Dạ vâng ạ. Dạ vâng. Thế thì đấy là cái tư duy của thầy và thầy
không nói là thầy đúng, thầy không nói là ai sai ai đúng nhưng mình nói rằng
cái việc đó nên làm. Dạ vâng. Nên là con hy vọng là cái tập podcast này nó nó sẽ
được giữ mãi để mà những ai có đi ngang Vâng. Xem và nghe thì cũng sẽ nhận thức
được là có lẽ là mình nên hành động Vâng. một cái điều gì đó cho sau này.
Vâng. Dạ. Cái tất cả cái câu chuyện này đó là nó đi từ cái sự nhìn nhận là cái
văn hóa của chúng ta là một cái văn hóa thành tích, một cái văn hóa chức vị. Dạ.
một cái văn hóa là giá trị nào cũng là của mình và một cái sự vinh quang nào
00:54
đó nó là một sự vinh quang ích kỷ. Thế thì nó thể hiện qua nhiều ngành nghề
lắm. Dạ. Nó thể hiện qua nghề bức thuốc. Tất cả các đông y có bí quyết gia
chuyển toàn thế giới y học. Họ trao đổi cho nhau. Tôi chữa cái ung thư như thế
này, bạn ghi nhớ cho tôi là tôi đã dùng thuốc này, thuốc này, thuốc này. Bạn
chữa thử xem ở nước bạn xem nó có được không và được trong trường hợp này,
không được trong trường hợp này trao cho nhau và y học nó tiến lên, tiến lên cái
tây y nó tiến lên rất là nhanh. Mà trong khi đó thì nó chậm với đông y hơn 5000
năm. Rồi nó có cái bí quyết trà bốc trà. Cái nhà kia không biết bốc
trà. Tới đây uống trà mới ngon. Ừ ngon thật. Tôi tới tôi ngon thật.
00:55
Nhưng mà tại sao mà cả nước không biết bốc cha ấy? Bốc cha là bí quyết
truyền. Thế ra cái ý của ông là ông không cho 100 triệu người uống trà ngon.
phải tới lạy ông một cái thì ông mới cho uống trả
ngon. Tư duy đó là tư duy thế nào nhỉ? Tôi không có chữ để
nói. Mình đọc rất nhiều những câu chuyện ngày xưa. Những cái vị sư
thầy tôi đã dạy tất cả các môn võ cho học trò nhưng tôi còn giữ lại cái bí
quyết. Lỡ mà một đứa học trò nào phẳn thì tôi chỉ ngoáy một cái là tôi giết nó
chết. Thế thì cái chuyện dĩ nhiên nó xảy
ra là cứ qua mỗi một thế hệ thì chúng ta lại mất một một số những cái bí quyết
gia truyền. Tức là mình đang ở một cái hệ thống giáo
00:56
dục nó tê liệt và nó nghèo đi mỗi ngày. Và trong khi đó thì tại sao mình
giữ lại cái bí quyết là tại vì mình phải sinh sống chứ
nhỉ? Nhưng mà thời nay có ai thiếu đâu. Thầy nói thật là thầy cho bao nhiêu bí
quyết của thầy và thầy cứ thấy thầy dậu thêm thôi. Dạ vâng. Mà thầy chẳng thiếu
ăn gì cả, chẳng thiếu mặc, chẳng thiếu gì cả thì làm đi chứ. Dạ hay quá.
Con tin chắc rằng là những bạn trẻ mà
nghe cái điều này cũng cảm thấy được một cái sự khuyến khích từ thầy. À mà thầy
nói luôn là các bạn trẻ tới với thầy đi. Dạ.
Thầy lúc này thầy cái lịch của thầy nó kinh khủng lắm rồi nhưng mà tới với thầy
đi. Dạ. Nếu mà mà nếu mà các bạn mà lớn tuổi mà thấy rằng là nên làm cũng là các
em của thầy thôi. Tới với thầy đi. Thầy ở tuổi 80 rồi. Tất cả các bạn đều là các
em của thầy. Tới với thầy đi. Chúng ta cùng làm. Dạ vâng. Thầy mà thầy nói nhá.
00:57
C nền chúng ta là có các vị thầy rất muốn làm cái cấy nền tuổi vàng. Ừ.
Các bạn ấy chắc là cái nền tuổi vàng là ngồi an ủi nhau, uống trà với nhau.
Ô rồi đọc cờ thơ đà rồi đọc lại à Kim Vân Kiều.
Các bạn mà vào cái xương cái nền suối vàng đấy, tôi lôi các bạn sồng sộc lên
núi để đi tìm tất cả những cái em mà ở miền quê, ở vùng xa, vùng sâu vùng
cao để mà trao lại cho các em. Các bạn sẽ thấy mệt mỏi lắm. Tôi chỉ sợ lúc đó
các bạn muốn là cái kế nền tuổi vàng là cái kế nền
gọi là nửa ngủ nửa mê chứ không không cái nền đáng làm nhất là cái cái nền tổ
gà ừ đáng làm nhất mà tôi chưa làm nhưng
00:58
mà các bạn mà muốn làm cái nền tuổi vàng thì các bạn sẽ thấy rằng phải đi theo
mẫu cái cuộc sống của tôi. Ừ. Tuổi vàng là cái tuổi mà chúng ta sẽ xuất phát.
Không những chúng ta còn giữ cơ bắp, chúng ta còn giữ cái sự hào hứng sống
nhưng chúng ta còn tạo sự hạo hứng sống, tạo cái lẽ sống, tạo cái những cái mục
tiêu sống cho tất cả những thế hệ trẻ. Dạ vâng. Nếu không á thì chúng ta đừng
than nước chúng ta 4000 năm mà giờ này vẫn đứng thứ bao nhiêu thế giới các bạn.
Đấy mà thầy có nói nhá. là người Nhật với người Hàn là những người đi nhanh
thế đấy. Họ đi đường sai tại vì họ còn đi cái con đường của công
nghệ công nghệ theo kiểu à máy móc không? Nếu mà chúng ta mà muốn tạo giá
trị thật cho cái tuổi trẻ của chúng ta nó còn có những cái giá trị khác mà ở xã
00:59
hội Hàn hay xã hội Nhật họ không biết. Không biết. Dạ không biết. Các bạn ơi đi
theo thầy đi. Tại vì theo thầy không có phải là để tôn vinh thầy đâu. Thầy không
có quan tâm chuyện đó. Nhưng đi theo thầy đó là mình cầm bao nhiêu đuốc á
mình trao hết cho con trẻ thì nước chúng ta rất hùng mạnh. Bởi
vì mình cầm đuốc thì mình cầm như thế này này là bởi vì mình tuổi mình. Nhưng
mà tụi nó mà được cầm đuốc. Trong khi đó thì trong lúc này không đứa nào có đuốc
cả. Ừ. Những đứa tuổi trẻ thì không có đuốc mà cái người già có đuốc thì lại
không sử dụng. Thế thì phải làm gì nhỉ? thật là không cần một cái cuộc chứng
minh hay là một cái sự khuyến cáo nào. Chuyện này đáng lẽ là phải là một nghĩa
vụ và diễn ra từ sớm rồi. để gần kết thì
con sẽ có một cái sự tò mò để mà cho các bạn trẻ đi khán giả trẻ thì nhìn thấy
01:00
được rằng là thầy ơi bây giờ chúng con đang ở trong một cái thế hệ một cái thời
đại biến đổi như vậy thì những giá trị nào là cần để chúng con có thể thật sự
nhìn thấy cái sự thành công đó thầy nói nhá cái câu hỏi của con á nó đã chứa một
cái lầm lỗi là thầy Chị ơi, chúng con phải làm
gì? Cái câu hỏi đúng là thế này. Chúng con đã thử cái này rồi, thử cái này rồi,
thử cái này rồi, thử cái này rồi, nhưng mà chúng con chưa biết đánh giá là bốn
cái thứ đó, đó cái nào là cái đường tốt nhất. Thầy nghĩ sao? Thì câu hỏi đó mới
là câu hỏi độ. Dạ. Vâng. Tức là cái câu hỏi đó nó chính mình cũng đã xuất phát
hết tất cả cái nỗ lực của mình rồi để tìm hiểu rồi rồi mới
hỏi. Còn các con hỏi như thế là các con bảo rằng là này thầy có bí quyết nào con
đi tắt đấy. Con có thấy không? Dạ vâng. Thế thì thầy nói luôn nhá. Mình sinh
01:01
ra mình được trang bị đầy đủ hết. Mình muốn có bằng chứng không? Bằng
chứng rất đơn giản. Tất cả các sinh vật không sinh vật nào đi học
cả, không sinh vật nào đi vào đại học hết. Không sinh vật nào học yêu là gì.
Mình định nghĩa xong yêu mình không biết yêu. Mình định nghĩa kinh tế xong là
mình không làm kinh tế tốt. Mình định nghĩa đủ mọi thứ và trong khi sinh vật thì
thật thách rất là vui vẻ. Dạ. Và chúng ta tựng tạo ra chúng ta những
cái bệnh hoạn thí dụ như chúng ta tích trữ không có cái gì bệnh hoạn bằng cái
bệnh tích chữ. Dạ. Nhà mình mà có được ba lon gạo trước là đủ rồi
chứ. Bởi vì khi mà chỉ có ba lon gạo thì mình mới có cái sự thú vị là mỗi hai
ngày mình ra chợ chứ. Ừ. Mà ra chợ thì mình gặp xã hội
01:02
chứ. Lúc nào mới như thế mình có rau tươi chứ không. Rầu tươi cái
gì? Tôi mua một cái tủ đá to như thế này. Tôi có sẵn cá ăn cho một
năm. Tôi có ba tạ gạo. Cho dù nó có thối chăng nữa kệ nó. Nó có bốc chăng nữa kệ
nó. Nhưng mà cứ có sẵn đã rồi. Chúng ta chúng ta thông minh quá hay là chúng
ta ngu quá. Chúng ta phải hiểu rằng thông minh quá nó đưa tới ngu
quá đấy. Con sư tử của nó nhìn mình tích chữ gạo nó tụ phải làm cái này làm cái
gì này? Chúng nó không biết tích chữ. Dạ. Đói thì ăn. Dạ. Cho nên là cái đạo đức
không phải là giết nhau để ăn. Đạo đức là chỉ giết khi cần ăn.
01:03
Và đây là thầy kể cho vui nhá. Thầy đã nhìn tất cả những cái video, những phim
ảnh về những cái cuộc sống của thầy thích coi lắm. Ừ. Của những cái con thú. Dạ.
Cái con thú mà mà ăn để tích chữ đó nó chạy nó không cho nó không cho bắt nó
chạy chết cha luôn. Nhưng mà những con thú mà nó thấy mày đói để ý mà xem nó bị
bắt nó đứng lại cậu ăn đi hay không? Dạ. H nhìn con con đi mà
bạn hãy nhìn đi nó bị bắt tự nhiên nó đứng đó mày ăn đi rồi nó chậu chịu chết.
Tại vì là nó đi theo cái luận thuận tự nhiên của vũ trụ. Nó biết rằng là nó là
một cái sản phẩm để cho nuôi cho cái ừ sinh vật khác. Dạ. Và nó cũng đã tự nuôi
nó bằng cái sản phẩm của sinh vật khác. Tức là cái luật tự nhiên nó điều
hòa và theo thầy thì chính cái cách sống của con người nó mới tạo nên dân
số. Chúng ta giàu quá, chúng ta tích trữ
01:04
quá cho nên chúng ta cần tạo dân số. Tại sao bây giờ giả thử như là
Bảo Nhi có 100 triệu đô la, chẳng lẽ không có con? Nếu không thì
100 triệu đó đưa cho ai? Ôi phải có con chứ. Dạ. Thế nhưng mà đến
a 37 tuổi rồi vẫn chưa có con cuống lên không biết làm nào. Thôi thì con nhân
tạo. Ừ. Con a dưới những cái phương pháp khoa học
nào đó phải có con. Dạ. Đấy chúng ta tạo dân số bởi vì chúng ta từ cái sự tích
trữ vật chất chúng ta đi sang cái sự tích trữ dân số.
Cái thế giới này đang là cái thế giới rất bệnh hoạn của sự tích
trữ. Tại sao chúng ta tích trữ? Tại vì thế giới này là cái thế giới
của sự lo sợ. Người ta tích chữ về người ta lo sợ. Dạ. Nhưng mà tại sao người ta
01:05
lo sợ? Đây là lý luận hệ thống đấy. Dạ. Vâng. Người ta lo sợ là bởi vì người ta
không đọc được tương lai. Dạ. Mà tại sao người ta không đọc được tương lai?
Đó là tại vì chính mình làm cho cái tương lai đó nó mù mờ.
Khi mà mình đẻ con không biết tại sao, khi mà mình lấy bằng tiến sĩ không biết
tại sao thì cái tương lai của mình và của toàn nhân loại
sẽ tại vì mình đã làm rất nhiều việc mà không biết tại sao mà khi mà 8 tỷ người
là 8000 triệu người mà làm toàn những điều mà họ không biết không có ý niệm,
không có phương pháp, không có chiến luật, không có không có quy luật, không
có luật chơi thì họ tạo nên một cái một cái sự mù mờ nó trở thành mịt mùng trong
thế giới không ai đọc được cái gì nữa bởi vì là mỗi người làm những thứ hoàn
toàn là không đi theo một cái logic nào cả. Dạ. Thế thành ra chính chúng ta tạo
01:06
một cái xã hội mịt mùng. Dạ. Từ đó chúng ta lo sợ, từ đó chúng ta tích trữ và từ
đó chúng ta tạo thêm sự mịt mùng. Xã hội của con hổ, con báo, con
chim nó trồ sáng lắm. Chẳng đứa nào thấy tương lai mịt mùng
cả. Mà chúng nó chắc là cái trí thông minh của chúng nó bé như thế này. Trong
khi trí thông minh của chúng ta bây giờ lại còn được củng cố bởi trí thông minh
nhân tạo. Dạ. Chính xác. Chúng ta sắp chết vì cái chuyện đó. Dạ. Mà cái đề tài
này là đề tài khác. Nhưng mà ở đây thì thầy chỉ nói rằng là thầy đã quan tâm
một thời gian dài về cái đó rồi. Thầy đã
suy nghĩ rất nhiều rồi. Chúng ta sẽ chết vì chuyện đó.
Con tôi chắc rằng là cái lời con nói từ ban đầu là nó cũng đã ứng nghiệm là hôm
nay thầy không chỉ nói về thành công đâu, nó có rất là nhiều khía cạnh để mà
01:07
cả con là người trẻ, người trung niên, người lớn tuổi để có thể nhìn thấy được
để mà đút rút cho cá nhân của mỗi người.
Vậy thì đi đến gần cuối của buổi podcast thì con hy vọng là thầy có thể gửi một
cái thông điệp đến những ai đang xem tập. Thầy vẫn
rất lạc quan bởi vì cái vũ trụ này nó hay lắm. Hễ mà cái gì đi quá cái đó thì
nó cái âm dương nó lật ngửa lại và cái âm dương nó đang lật ngửa
lại. Chúng ta đang đi từ cái kỷ nguyên sông ngư sang cái kỷ nguyên bảo bình.
Kỷ nguyên Song Ngư là một cái kỷ nguyên mà giặc dã dạ giết chết nhau tranh chấp
rất nhiều mà Bảo Bình ấy là cái thì Kỳ Nguyên rất là êm đềm hạnh phúc nhưng mà
cái khổ là cái bản lề của giữa hai cái cái người kỷ nguyên đó thì sẽ là một cái
01:08
một cái trận tơ bời hoa lá nó sẽ xảy ra nó bắt buộc phải xảy ra. Dạ vâng. À tại
sao nó bắt buộc phải xảy ra? Thầy nói nhá. Đây là thầy không làm chính trị và
chúng ta sẽ không bao giờ làm chính trị. Dạ. Dạ. Vâng. Nhưng mà thầy chỉ nói để
cho các các bạn hiểu thôi là hiện thời sau 70 năm tích chữ nhưng mà đây là tích
chữ vũ lực và những vũ lực đó nó đã obsolit tức là nó
đã cũ kỹ rồi. Công nghệ cũ kỹ rồi. Nó đang nằm trong các tồn kho dưới núi ở
trong những hầm những cái vũ khí đó nó đã đủ để khóa 1000 lần cái địa cầu này
rồi mà người ta chưa sử dụng. Bây giờ người ta không biết là làm sao
mà người ta hủy cái đó. Dạ. Để mà người ta tạo nên những vũ khí mới. Tại vũ khí
mới bây giờ là vũ khí điện tử, vũ khí ơ tinh vi.
01:09
Thôi địa cầu đông người quá kho vũ khí nhiều quá cho nó nổ cú
chơi. Thằng nào khôn thì sống, thằng nào
dại thì chết. Thế tất nhiên là cái thằng mà làm chủ của vũ khí thì nó sẽ sống.
Dạ. Còn những thằng mà vô tư thì sẽ chết. Tức là còn lại toàn những thằng ác
thôi. Dạ. Và những thằng còn khôn hơn nữa. Vâng. Và nó sẽ tạo nên sự tích chữ
kinh khủng hơn nữa. Dạ. Vâng. Các bạn ạ, bắt buộc thế giới phải vỡ là
tại sao? Tại vì có những người người ta có đủ để ăn trong 1àn triệu năm nữa. Tức
thầy nói 1àn triệu năm nữa chứ không phải 1000 năm nhá. 1000 triệu năm nữa
cho 20 tỷ người mà người ta vẫn kiếm thêm tiền. Mình chỉ còn cách than
thở đi quá cái cái xương tưởng của mình không thể chấp nhận được và vũ trụ sẽ
01:10
không chấp nhận đâu. Tức là nói tóm lại là thầy nhìn các
em mà thầy thương các em lắm. Tại vì rằng là thầy sẽ may mắn là ra đi
trong vinh quá. Dạ. Trong khi các em sẽ sống trong tủi nhục bởi vì các em sẽ thế
nào cũng có phải là cái gì rất là khó chịu. Thầy mong nó chỉ khó chịu thôi.
Ngày hôm nay thì con con nghĩ là chính
bản thân con là host nhưng mà con cũng sẽ về nghe lại tập này một cách thật
chậm rãi và có những cái đút rút cho cá nhân mình để mà mình biết là mình phải
làm gì tiếp theo với cái sự thành công mà con đang tự định nghĩa xung quanh
con. Ngày hôm nay thì con rất là biết ơn thầy
và Toàn T Studio MX Coffee đã tài trợ một buổi không gian mà thầy trò mình có
01:11
thể ngồi để mà nói về những cái chuyện rất là nhiều. Cảm ơn các sponsor. Dạ
vâng. Bởi vì việc làng của cái nền luôn luôn là có người ủng hộ. Dạ. Vâng. Rất
là may mắn. Dạ. Vâng. Vâng. Thầy cảm ơn mọi người. Dạ vâng. Chúng con xin được
biết ơn và xin hẹn gặp thầy ở những bộ podcast tiếp theo. Thầy mong gặp lại tất
cả các tí sớm nhé. Dạ vâng. Xin chào mọi
người. Non nước yên bình thắm nơi trung lòng. Mình về nơi đây cái mền cũng lan
lah