Hãy giúp "Trăm triệu thầy, trăm triệu trò" hoàn chỉnh nội dung để những người khác có thể hưởng lợi từ nó trong tương lai.
- Bấm Ctrl + F : nhập từ khoá (tìm trên trang hiện tại).
- Nhập trực tiếp vào ô tìm kiếm trên cùng (tìm trên toàn bộ website).
00:00
Mình về nguyện làm một chiếc la đã xống
đi. Xin chào mừng mọi người đã quay trở lại với You Now một series podcast của
cái nền radio. Đúng như cái tên thì chúng ta sẽ có một cái buổi trò chuyện
là bạn ở đây và chúng tôi ở đây. Thì ngày hôm nay Nhi lại được có cơ hội may
mắn tiếp tục có một cái buổi trò chuyện với người thầy của mình là giáo sư Phan
Văn Trường về những chủ đề phát triển bản thân của người trẻ. Ngày hôm nay
chúng ta sẽ nói về một chủ đề con con chưa có vào nội dung thôi mà con cũng đã
thấy khá là thú vị rồi. Đó là về trí tuệ và nội lực.
là tại vì con nhìn thấy rằng là nhiều người khi mà nói về cái định nghĩa này á
họ cảm thấy mơ hồ và trù tưởng lắm nên là con cũng tò mò là không biết là với
00:01
thầy định nghĩa cá nhân của thầy là như thế nào hả thầy à trước nhất thì thầy
xin chào tất cả các bạn đang theo dõi và
nghe thầy và Bảo Nhi hay là cúc cáo nhân
Bảo Nhi đã có ý kiến mời thầy nói chuyện về cái đề tài. Đề tài này vô cùng khó
nhưng mà chính vì đề tài khó cho nên là thầy sẽ cố gắng. Dạ. Và như thế là tức
là phải sử dụng trí tuệ của tôi được đấy. Thú vị chứ? Thú vị chứ. Tại vì rằng
là thầy rất ngạc nhiên là ở thế kỷ thứ 21 với một dân tộc với một cái văn hóa
truyền thống trên 4000 năm. Bây thôi mình mình tự tăng mình là 4000 năm văn
hiến của mình lên 5000 năm văn hiến đi cho xong.
đến giờ này vẫn phải nói về trí tuệ và nội lực. Đang lẽ cái điều đó nó phải nằm
trong tế bào mình luôn rồi chứ nhỉ? Nhưng mà chúng ta lại nói về cái đó. Tức
00:02
là ở đâu đó chúng ta có một cái câu hỏi cái đó là cái gì mà nó có lợi là cái gì
và tại sao chúng ta lại phải đặt cái câu hỏi về cái đó.
Thầy thầy nghĩ rằng các bạn là nên thật là chú tâm à nghe những cái gì trong cái
cuộc trao đổi của thầy với Bảo Nhi là bởi vì là nó có một cái chìa
khóa mà các bạn phải tiếp thu lấy. Các bạn là nghe cái buổi hôm nay mà không
tiếp thu được cái chìa khóa đó thì rất tiếc. Đ ờ nhưng mà chìa khóa nó
sẽ lộ ra trong một thời gian ngắn đây. Thầy xin chúc các bạn à à có được một
cuộc à nghe video thích thụ. Đi tiếp với câu hỏi
là khi mà con cá nhân con thôi, con nói về trí tuệ và nội lực á thường con sẽ
00:03
đánh giá rằng là chỉ những người được chọn.
những người được sứ mệnh họ nhìn thấy và họ giao cho một cái nhiệm vụ thì con
không biết là đối với thầy điều này có diễn ra như vậy hay không và nếu như là
như vậy thì làm thế nào để chúng con biết rằng mình là người được chọn ạ để
thầy kể cho các bạn một câu chuyện câu chuyện này là câu chuyện thật
dạ một cái tàu đắm ở ngay giữa đại dương Và tất cả mọi người đều phải xuống nước
hết. Và ngay trong 5 phút đầu thì đã một nửa số là tử vong ở Đại Dương
mà nhưng mà vẫn còn lại vài người nổi lềnh bệnh. Nhưng mà nổi lềnh mình vào
khoảng 15 phút á thì cũng lại một số tử vong. còn lại hai
00:04
người và hai người đó thì có người đó chỉ bấm họ không có phao
đâu và họ chỉ bắm vào một cái gì đó mà nó cũng hơi nổi nổi một tí tức là chẳng
hạn như là một cái nồi dạ mà nó úp nó nổi nổi một
tí và họ nổi bên cạnh nhau và một anh thì hỏi anh kia này mày nghĩ mình sẽ ờ giữ
gìn giữ được bao lâu họ rằng là bạn này mới trả lời cái bao lâu không quan
trọng cái quan trọng á là mình biết rằng là mình còn hy vọng bởi vì mình còn có
cái gì để bá thế bao lâu đó nó còn tùy tùy thuộc ở
đứng ở trên nó còn tùy thuộc may mắn nó còn tùy thuộc cái
00:05
sóng. Nhưng mà này tao nói mày nghe nhá. Biết đâu là cái sóng sẽ đánh tới chúng
ta một cái cục gỗ. Ừ. Cái người mà chết rồi thì cục gỗ tới nó chẳng làm gì cả.
Nhưng mà chúng ta đó mà còn bám được với
cái gì thì chúng ta còn bám được với cái sự sống.
Và quả nhiên một cái sóng nó đập một cái tự nhiên có cục gỗ nó chạy tới. Các bạn
này vội bỏ cái nồi đang úp mà mình chỉ gọi là nổi một chút thôi. Bám được lấy
củ gỗ mà lại cả hai đứa bám được với nhau là bởi vì cái củ gỗ nó to. Dạ. Quá.
Thế thì anh bạn kia anh bảo rằng cái nó làm tao ấn tượng là khi mày
trả lời mày vẫn tùm tỉm mày cười chứ không phải là mày tiên đoán một
cái gì mà nó sắp xảy ra cái đó thì nó tao không ấn tượng nhưng mà cái tao ấn
tượng là mày vẫn tủm tỉm mày cười. Thằng này nó bảo rằng
00:06
là mình cái trí tuệ của mình nó nói với mình rằng khi còn sống là còn hy vọng.
Khi hy vọng còn chuyện nhiều chuyện xảy ra. Những chuyện xảy ra đó là mình chưa
biết trước nó sẽ cái gì nó xảy ra cả. Và tất nhiên là chúng ta phải nuôi
cái hy vọng đó. Cái đó là trí tuệ. Nhưng mà cái trí tuệ đó nó nuôi nội
lực. Bởi vì chính khi mình nghĩ như thế đó thì cái cơ thể của mình
nó sẽ dai hơn. Nó sẽ tin tưởng ở sự bám hơn. Để tao nói mày nghe nhá. Khi nào mà
chúng ta giạt vào bờ mà chúng ta nhả cái miếng gỗ này
ra lúc đó chúng ta sẽ mệt lắm. Bởi vì lúc đó cái nội lực của chúng ta nó thả,
nó nhả chúng ta ra. Lúc đó chúng ta mới khám phá rằng là chúng ta ôm cái này 5
ngày liên tiếp. Ôm một cái cục gỗ 5 ngày liên tiếp. Tức là 120
tiếng mà bồng bình giữa đại dương. Lúc đó con người chúng ta mệt
00:07
nhoài mà chỉ có nội lực nó mới cho phép chúng ta còn đủ sức bãm. Đấy cái miếng
gỗ này. Có nghĩa rằng cái trí tuệ nó đã giúp cho cái nội lực tìm được
cái nguồn lực mà cái nội lực nó mới làm cho cái trí tuệ sáng suốt và lạc quạn.
Thế thành ra hai cái nó dính về nhau. Trí tuệ mà không có nội lực thì chết. Mà
nội lực mà không có trí tuệ thì chẳng hiểu đâu và đâu cả. Và rồi sẽ rất dễ
dàng mất tinh thần mà tiêu tan. Thế thì cái trí tuệ nó là cái
gì? Trí tuệ nó là cái gì? Chúng ta không định nghĩa được. Bởi vì rằng là nếu
chúng ta định nghĩa thì nó không phải là trí tuệ nữa. Tại sao thế nhỉ?
Tại vì rằng là trí tuệ đó nó không phải là một cái mô
hình. Trí tuệ nó là một cái chức năng, một cái khả năng mà khi mà gặp được cái
khó thì tự nó nó khởi động. Trong khi nếu mà chúng ta nói là
00:08
chúng ta một mô hình thì chúng ta phải mở cái mô hình ra. Dạ. Chúng ta đưa
thông số vào rồi xong thì chúng ta phải học thuộc lòng cái cách mà vận
hành cái mô hình. Tại sao mà thầy lại nói như thế nhỉ? Đó
là tại vì rằng là trong tất cả những cuộc trao đổi của thầy với các tuổi trẻ
Việt Nam thì các em đều đi tìm mô hình mà các em không khởi động cái chức năng
trí tuệ. Khởi động là gì? Là cái suy nghĩ nó
tới liền và nó quyết định ngay là phải làm cái gì chứ nó không bảo rằng ông
Miller hay là ông Hunston ông ấy bảo rằng là vào cái trường hợp thế thì mình
phải làm cái gì? Tức là có nghĩa mình không áp dụng cái gì mà mình học thuộc
lòng, mình không đi tìm một cái phương pháp bí quyết mà người khác chỉ dẫn. Mà
lúc đó đó mình nói hơi bậy bạ nhá. Mình đáy ra quần, mình đáy ra quần và mình
phản ứng một cách rất là tự nhiên. Và cái tự nhiên đó nó làm cho mình ngạc
00:09
nhiên và là mình cứu được sự sinh tồn của mình. Dạ. Thì trí tuệ là nội lực là
thế. Tức là có nghĩa rằng là nó là một cái chức năng tự nhiên. Thành ra là mình
tự hỏi nó là cái gì đó đã là sai rồi. Dạ vâng. Là tại vì rằng là mình không cần
tự hỏi nó nó tự nó nó bật ra. Dạ. Đấy nhưng mà vì mình có cái thói quen đi tìm
mô hình cho nên thầy rất ngạc nhiên là chúng ta tự gày bẫy chúng ta. Để lấy một
ví dụ. Thầy gặp biết bao nhiêu người mà có những cái bệnh mệnh mạn tính mà đang
nằm ở bệnh viện. Thầy cũng vào thầy thăm người bạn
thôi. Thế thì có những người bạn đấy người ta bảo rằng mẹ tao bị ung thư tao
đã xem cái mô hình nào để tự cứu sống và bây ngày bây giờ đó thì tao sẽ không ăn
đường nữa, tao sẽ không làm việc này nữa, việc kia
nữa. Nhưng mà lại có người bạn khác lại nói tao chẳng biết cái ung thư này là
00:10
cái quái gì nhưng mà tao gồ mình tao sống.
mà hỏi tao còng mình ra làm sao tao cũng chẳng biết nữa. Nhưng mà
tao bảo ông ơi tôi muốn sống. Tôi tôi tin là tôi sống. Tôi lạc quan
tôi cái đó là cái nội lực. Còn đi tìm mô hình không phải là nội
lực. Tức là mình chỉ tìm hiểu cái gì nó xảy ra mà mình tìm hiểu những cái giải
pháp logic mình phải làm. Tức là cái nội lực là một cái gì rất tự
nhiên, nó xuất phát khi mà mình cần chứ nó không phải là một
cái một cái dụng cụ. Nó là một cái chức năng chứ không phải là cái dụng cụ mà
anh em trẻ chúng ta hay nhìn cái đó như là một dụng
cụ. Phải đi vào cái kho để đi tìm cái dụng cụ đó. Rồi xong rồi phải đọc cái a
00:11
à sách nó dạy là phải làm sao sử dụng cái dụng cụ đó. Không có đâu. Nội lực là
nội lực, nội lực là cái chức năng đấy thì là nội lực. Còn nội lực là đi tìm
Google làm sao mà khởi động nô lực thì cái đó cũng vâng.
thì con sẽ rất là tò mò là trong suốt quá trình mà thầy đã chinh chiến biết
bao nhiêu là hành trình sự nghiệp của mình từ quốc tế cho đến trong nước thì
thầy cảm thấy là khoảng thời gian nào là thầy đã sử dụng được hết sức trí tuệ và
nạ lực của mình rồi ô thầy không phải đợi đến tuổi đó đâu. Ngay từ cái hồi
thầy 7 tuổi là thầy đã tìm được cái cái vấn đề đó rồi. Thầy xem bóng
đá ngày xưa ấ ở Việt Nam chúng ta đó thì bóng đá nó không
00:12
có tiến tiến bộ lắm đâu là toàn làánh cốc bóng cho đóng bóng đi xa ra về
phía rồi xong rồi thì cứ đá đi xong rồi đến lúc nào đó thì sút cái nó rô thế là
xong chứ nó không có chiến thuật hồi xưa nó có cái chiến thuật nó gọi là WM xong
rồi nhưng bây giờ thì 43343 4 2 3 4 này nó ghê gớm lắm nó định nghĩa rõ ràng lắm
không? Thế thì hồi xưa thầy chơi bóng đá lúc 7 tuổi và thầy bắt đầu sút
banh và thầy thấy rằng là có người sút bank banh có banh thấp có banh thì nó
lên cao và mình tự hỏi xem là đã làm sao cho nó thấp đã làm sao cho nó
cao và thầy thích thú và thầy có cái khả năng là từ 2:00 chiều cho đến a 6 7:00
tối thầy cứ suốt cái xong rồi thầy đi chạy đi tiếm banh xong lại đặt cái banh
đó sút đi xút lại. sút đi sút lại có người bảo mày điên rồi ai mà sút bệnh mà
có mỗi trái đó mà mày sút đến t cả không biết bao nhiêu trăm lần mà mà trong năm
00:13
tiếng đồng hồ nhưng mà lúc đó là cái lúc trí tuệ và nội lực
dạ tại vì mỗi lần thầy sốt cái thì cái trí tuệ nó làm
việc chân mình đặt vào trái bóng là chỗ nào mà tự nhiên bánh nó lên cả và tại
sao cái cháy này nó lại thấp tại sao trướ kia nó lại sao tại sao cái chói này
nó lại xoáy và sau này đó khi thầy đến cái tuổi
mà xỉ sang Pháp rồi thầy chơi gold. Thế thì có một
hôm là trái banh của thầy nó nằm ngay đằng sau một cái cây rất là lớn và trước
mặt tức là cái cây nó che là có cái nơi cái cờ mà mình phải đánh cái banh tới.
Thì lúc đó thầy áp dụng đúng cái gì mà thầy bóng đá hồi năm 7 tuổi là thầy chặt
cái này cái thì cái banh á nó chạy sang bên trái xong nó lượn sang bên phải và
nó lên cái cầu. Mình bảo trí tuệ đã giúp cho mình học được một cái
00:14
món, tức là mình kiểm soát được trái bệnh. Nhờ cái nội lực 5 tiếng đồng hồ
mỗi ngày, mỗi ngày, mỗi ngày mình cứ đá mãi cái chai đó. Đó là một cái nội
lực mà mình cái trí tuệ đó nó khởi động và nó hiểu được rằng làm thế nào để cho
cái trái banh nó vẹo trái, làm thế nào để trái banh nó quẹo phải, lúc gió thế
này lúc gió thế kia thì làm sao sử dụng gió? Thì thầy nói thật, thầy thích trò
chơi banh lắm. Dạ. là bởi vì rằng là không phải là mình ăn điểm, mình đánh xa
hay mình đánh gần hay cái gì không phải nhưng mà mình rất thú vị là cái trí tuệ
của mình được vận dụng cùng với nội lực nó tạo được một cái sự kiểm soát
mà mình dám so sánh mình với những cầu thủ nổi tiếng là tại vì mình tất nhiên
là mình không đá như họ rồi thế nhưng mà ít nhất những cái món đó thì mình hiểu
được cái nguyên tắc để làm được như họ. Dạ vâng. Thế thì thầy luôn luôn như
00:15
thế. Thế thành thử ra là sau này thầy mang những cái bệnh mà gia đình chính
gia đình thầy bảo là ông điên rồi chẳng hạn. Lấy cái ví dụ này chắc các bạn buồn
cười lắm. Làm thế nào để mà khi dạy mình làm
giường trong 30 giây mà cái giường sạch sẽ
30 giây à mình làm 30 giây làm thế nào để mà có cái chăn rất là to, rất là đậm
mà mình không cần người giúp. Ừ. Mình gấp thế nào mà mình hất thế nào một cái
đó. Thì lúc đó mình rất thú vị là mình mới xem một cái video của cái một cái
cuộc vô vô địch những cái người làm giường trong các khách sạn. Dạ. Là nó có
một cái cuộc thi vô địch là nó để 10 cái giường và nó cho mỗi anh là hai cái ra.
Dạ. Thế mà cái nệm nó nặng lắm. Tức là mình nhấc lên rất là khó.
00:16
Và anh ấy chỉ là một mình thôi. Và thít một cái là 10 nó bắt đầu nó mở cái ra
kinh khủng. Tôi đã làm trong có 10 giây. Ừ. Hất lên cái giựt một cái xuống cái
cái nó chạy ra thế này thẳng nó hất xuống tốc tốc tốc tốc tốc tốc tắc nó
xong cả 10 đứa mà mình làm á thì phải hai người vất
vả lắm mới làm được. Thế thì thầy bảo rằng là tụi nó làm được trong 10 giây,
mình cũng làm được trong 10 giây chứ nhỉ. Tại sao mà lại có cái trò chơi lạ
thế? Trò chơi là làm sao mà làm giường trong 30
giây mà thầy làm giường xong là pyama thầy nó thẳng
bong mà nói luôn nhá là nó thẳng bong mỗi ngày đúng như thế chứ nó không phải
mỗi ngày gấp một kiểu đâu. Đó tức là nó có những cái phương pháp mình học. Thế
thì tại sao mình làm được như thế? Là tại vì mình có cái nội lực là mình đã
làm cái điều đó nhiều lần và cái trí tuệ của mình mỗi một lần mình làm thì mình
00:17
bảo rằng là còn có cách nào làm tốt hơn không? Cái trí tuệ là thế và cái nội lực
là thế. Tức là cái nội lực á là cái cơ bắp nó nghe lời trí tuệ nhưng mà cái trí
tuệ đó nó xem cái nội lực nó vận hành để mà nó xem xong là kiểu nào là cái kiểu
tối ưu. Dạ vâng. thì suốt cuộc đời của thầy trí tuệ luôn luôn đi với nội lực và
nội lực luôn luôn đi với trí tuệ. Và chính vì vậy cho nên là nhiều bạn tự hỏi
thầy ơi sao thầy đánh giày nhanh thế mà đẹp
thế? Sao thầy rửa bát nhanh thế? Thầy đã từng vào một cái gia đình nó để lung
tung đồ rửa bát thế này. Thế bà chủ chỉ đi lên một chút thôi rồi đi xuống. Ơ kìa
đấy. Ai rửa bát xong thế này thôi. Bọn làm sao mà tương đấy bát đĩa nồi niêu
một mỡ mang đầy thế mà làm sao anh chứ không? Tại vì dừng lại tôi làm cái này
quen rồi mà quen rồi đó là tại vì tôi làm theo một cái một cái quy trình khoa
00:18
học mà tôi đã rèn rèn luyện à để mà làm tốt nhất có thể. Các bạn mà trông thầy
rửa bát các bạn sẽ giật mình một cách rất là gọn gàng, rất là nhanh chóng, rất
là sạch và rất ít nước. Đó là tại vì cái trí tuệ nó nói cái gì?
Trí tuệ nó nói rằng là nếu mà các bạn mà
ném lung tung ấy là các bạn rửa từng cái đĩa một mà các bạn không hiểu cái vai
trò của xà bông thì các bạn sẽ rửa rất là lâu. Thầy có lần thầy hỏi tất cả
trong cái đám mà nó không phải là những người rửa bắt đâu. Đó là toàn là những
khách mời vui vẻ. Thầy hỏi rằng là các bạn ạ, theo các bạn ấy thì tất khi mà
chúng ta đem hết cả cả cái bàn ăn này đũa điếc chén điếc lung tung lên rồi đem
hết vào trong bếp ấ thì các bạn có thấy cái bếp nó bẩn không? Hó. Này tôi hỏi c
thật các bạn thế này là bẩn hay là sạch? Bẩn chứ không cái này nó không
00:19
bẩn. Bằng chứng là các bạn vừa miệng cho cái miệng và các bạn vừa ăn cái này thì
nó không thể bẩn được bởi vì là các bạn vừa ăn cái gì mà các bạn vứt đây là nó
phải ăn nó mỡ chứ nó không bẩn. Dạ. Vậy thì khi mà các bạn đi rửa bát là các bạn
chỉ rửa mỡ thôi chứ các bạn không rửa bẩn. Nó hỏi thế thì nó khác nhau chỗ
nào? Nó khác nhau cái chỗ là làm thoát mỡ thì rất là dễ mà làm thoát bẩn rất là
khó. Dạ. Thí dụ như là cái cái cái ly này, cái chén này mà nó đã cho vào một
cái thùng rác rồi mà nó đem ra thì nó bẩn, tức là nó không phải nó có mỡ không
mà nó còn bẩn nữa thì các bạn phải rửa khác. Ừ. Nhưng mà nếu mà nó chỉ là cái
bạn mà cái cái chén này bạn vừa mới ăn xong mà nó mỡ thì cái chén này nó không
bẩn nó mỡ. Mà một khi mỡ đó thì chúng ta chỉ cần ba
giọt thuốc thuốc mà phải đúng thuốc xà b diệt mỡ. Dạ. Chứ không phải là xà bông
rửa rửa quần áo. Dạ. Mà Việt Nam mình cứ dùng xà bông rửa quần
00:20
áo thành ra là rửa nó không sạch mà nó cứ mà đến khi tráng nó cũng không sạch.
Đó là tại vì các bạn rửa bẩn với cái thuốc để rửa bẩn trong khi đáng lẽ các
bạn phải dùng cái thuốc để rửa mỡ. Đấy thầy chỉ nói thế thôi. Đấy thì thầy nói
luôn nhá. Nếu mà em cho thầy một cái thúng mà đầy cái này thầy chỉ cần 3 phút
thôi mà sẽ hết. Thế thì nói thế là nói thế nào? Đây
là cái chuyện vui. Bởi vì chúng ta nên thực tế đó là tại vì cái trí tuệ của
mình đã suy nghĩ về vấn đề đó. Và trong khi mình rửa bát á mình hiểu làm thế nào
để lau một cái đĩa nó sạch, rửa một cái bát nó sạch, bát to rửa thế nào, bát nhỏ
rửa thế nào. Lúc đó cái trí tuệ mình á nó chạy kinh khủng luôn. Dạ. Chứ mình
không có rờ r nhiều bác quáạ. Thì tức là lúc đó trí tuệ nó không làm gì cả. Thì
các bạn ạ, hơn nhau ở cái chỗ rằng là khi mà cái
nội lực đang vận hành thì cái trí tuệ nó
00:21
chạy. Mà hơn nhau ở cái chỗ rằng khi trí tuệ nó chạy thì cái nội lực mình phải
xem xem là nó đang đi đến đâu. Tại vì mình phải tiết kiệm cái nội
dực. Dạ vâng. Và mình phải xuất phát cái trí tuệ. Hai điều hoàn toàn khác nhau
đấy. Các bạn nói thế các bạn bảo cái ông này là thật thôi. Nghĩ những cái chuyện
vớ vẩn cả nước không ai nghĩ tới những cái chuyện này cả. Thế thầy bảo rằng bắt
đầu nghĩ đi. Tại vì rằng là các bạn sẽ rất ngạc
nhiên là những bác học lớn nhất trên thế giới họ họ rửa bát ở nhà chứ không phải
rằng là họ ngóm tay này bảo rằng là tôi có người làm đâu. Không có đâu. Những
Einstein trước là đi rửa bát lấy hết. Tại vì người ta là người châu Âu, người
ta dấu bắt hết đấy. Ta bn dấu bắt bằng tay người
ta. Các bạn trí tuệ vô cùng quan trọng nhưng mà mình phải hiểu rằng là nó
không có mô hình để khởi động trí tuệ. Nó làm cái việc tự nhiên là khi trí
tuệ đó nó vùng lên. Dạ. Nó không cho phép cái cơ bắp làm việc nếu mà cái trí
00:22
tuệ nó không đi theo. Dạ. Và cái nội lực cái mà vận hành cơ bắp đó
nó cũng không cho phép cái trí tuệ ngủ. Nó nó bắt rằng là trí tuệ ơi mày
nhìn tao làm đi để làm thế nào lần sau làm tốt hơn, nhanh hơn, gọn hơn, sạch
hơn. Đấy. Thế thì khi mà mình làm một bất cứ một cái gì, thí dụ như là ông
Elon Musk thì thầy hiểu ông ấy lắm. Ông ấy thấy cái xe nó phun khói đằng
sau mình làm thế nào để cái xe không phun khói chứ? À giải pháp là xét
điện thế à? Thế là ông chế ra cái xe điện. Elon Mus là cái người đầu tiên chế
ra xe điện thế rồi. Ông ấy thấy có bao nhiêu
tuổi trẻ đó nó vô nhà không được vì nhà đắt quá. Ông làm luôn cái nhà 10.000 đô
00:23
la. Người ta bảo rằng làm sao nhà 10.000 đô
la được. Bảo được chứ nhưng mà tại vì là trí tuệ của các bạn không không chạy.
Dạ. Các bạn bảo rằng là phải nội thất như thế này, phải như máy như thế kia,
phải thế này thế nọ. Tức là các bạn định nghĩa cái nhà mà người trẻ không mua
được. Nhưng trong khi tôi đó, tôi định nghĩa một cái nhà mà người trẻ mua được.
Bởi vì nó không cần cái gì? Nó không cần có tủ đạnh to, nó không cần có máy rửa
bát, nó không cần có cái này, nó không cần có cái nọ, nó không cần có cái kia.
Thế thì mình thế thì ông ấy làm cái gì? Ông làm đúng như thầy nói. Ông ấy nghiên
cứu đổ raạ ừ là ông ấy chỉ cho cái gì vào mà cái người trẻ nó cần thôi mà ông
không cho cái gì cái người trẻ nó không cần. Đấy. Thế do đó cho nên là cái cái
nhà của ông làm rất đẹp. Dạ. Mà ông ấy làm cái đó thì như trên nửa ngày ông ấy
in ra mấy chục cái nhà mà nhà nào cũng chỉ 10.000 đô la thôi. Thế là mày muốn ở
đâu rồi ta chở cái xe camion cái nhà tới xong ta đặt cái lên nhà rồi đó. Thế và
không ai trách là mình chiếm đất chiếm dướ gì. Tại vì mà nếu mà anh trách tôi
00:24
thì tôi mang cái nhà đi chỗ khác. Nó là di động mà. À nhà di động có phải thế là
trí tuệ của ông Elon Mus nó chạy và sau đó cái nội lực của ông là cái gì? Nội
lực của ông là ông ấy thí nghiệm. Ừ lại lấy một ví dụ khác
cái ông Lông Lô Mất ông lắm ý lắm nhưng mà thầy thầy mang ông ra để mà cho các
bạn thấy cái trí tuệ nội lực của ông kinh khủng như thế nào. Ông ấy thấy rằng
là trên thế giới này đông dân quá cho nên là các đô thị đông đông quá ùn tắc
hết tất cả thì cho nên là bây giờ giao thông là phải giao thông ở dưới hầm. Ừ.
Rồi mà giao thông dưới hầm thì phải đào hầm. Mà đào hầm thì hiện thời tất cả
những máy tối tân nhất trên thế giới nó đào rất chậm. Nó đi từng cm một
ấy. Bảo để để tao nhìn xem đã. Thế thì ông ấy vào ông nhìn xem là cái máy nó nó
chạy như thế nào. Chắc là trong lòng ông nghĩ tụi bay
ng quá đ chứ. Ông ấy bảo ra là đây này. Mình giải quyết vấn đề như thế này thì
nó nhanh hơn. Tức là ch lúc đó trí tuệ chạy. Nhưng trí tuệ chạy xong đó thì ông
00:25
ấy ông ấy chế ra cái máy để ông ấy vận hành cái máy đó xem là nó có đem lại cái
kết quả ông mong đợi không. Và quả nhiên
cái máy đó nó đó nó đào hầm nhanh gấp 10 lần. Ừ. Nhanh gấp 10 lần và rẻ gấp 10
lần. Tức là không những nhanh gấp 10 lần mà còn rẻ gấp 10
lần. Và kết quả là gì? Kết quả ông cười đến mang tai này. Ông bảo là tôi sắp làm
phá sản tất cả những công ty đạo hồng của toàn thế giới. Chỉ cần mỗi người mua
cái máy của tôi thôi. Trí tuệ và nội lực. Đấy. Thế thành ra các bạn đừng than là
các bạn đừng không sáng tạo gì và em không sáng tạo cái
gì. Thế nhưng mà cái người sáng tạo đó là nó tìm một cái giải pháp cho một cái
gì mà nó nhìn thấy là có thể à tạo được một sự tiến bộ. Tiến bộ nó có thể là
00:26
công nghệ hơn, tốt hơn, nhanh hơn, đẹp hơn, bền hơn, rẻ hơn và dễ sử dụng hơn.
Thầy dám chắc rằng là chỉ trong vài tháng vài năm nữa đó nóus sẽ chế ra cái
thứ vải nào mà không nhàu mà không cần rửa không cần gì lúc nào cũng thơm và
nếu mà mà cần nữa nó sẽ chế ra những những cái gì
nữa và bây giờ nó bảo rằng là nó mới chế ra cái spacecraft là một cái máy bay mà
nó đi bất cứ nơi nào trên thế giới tới nơi bất cứ nơi nào trên thế giới đi con
tiếng đồng hồ và nó đang thử nghiệm tức là sau đó
đó chỉ vài tháng vài năm nữa đó là chúng ta sẽ lên cái máy bay đó. Và này nó sắp
giết Elon Mus sắp giết Apple máy không cần sạc, điện thoại không cần sạc các bạn
ơi. Mà cũng không cần mua internet nữa. Tại mua cái máy đó thì nó có cái hệ
00:27
thống Telstar của Elon Musk. Không cần mua nhà mạng, không cần sạc.
mà giá có 1/10 thôi. Vâng. Dạ. Một cái máy của Tesla sẽ đáng giá vào khoảng 150
đô la mà nó sẽ mạnh hơn một cái iPhone 16. Vâng. iPhone sẽ chết còn Samsung thì
chết tươi. Dạ. Mà tại sao một người như thế mà người ta
chế ra cái đó? Là tại vì người ta chỉ là
thế này nhá. Anh ơi anh nội lực nhá. Anh
anh ch anh chơi dùng tôi với anh trí tuệ nhá. Thế là còn trí tuệ đâu? Mày đừng
đừng đừng. Đừng, đừng đẩy lui cái thằng nội lực chứ mà hai thằng làm việc với
nhau đi mà. Th cứ thế thôi. Mà sao ông ấy khám phá ra là cái loài người này ngu
thế? Biết làm cái gì cũng ngu. Ông ấy ông cứ nhúng tay vào đâ ông thấy là làm
sao. Thế thì con sẽ rất là tò mò là cái lý do
đằng sau của những cái bước tiếng đó điều gì đã thúc đẩy.
00:28
Đó là cái tự hãi đúng chỗ. Người ta muốn trở thành người vĩ đại.
Elon Mus còn quá trẻ. Elon Mus chỉ còn một việc phải làm thôi là tới gặp thầy
và học thầy. Là tại rằng là nó còn ham muốn
quá. Nó đang tại vì đừng quên một chuyện là khi nó chế ra cái điện thoại như thế
này nó giết chết vào khoảng 10 triệu người đang sản xuất điện thoại. Thì nếu
mà nó giết chết 10 triệu người đang sản phẩm điện thoại thì cái trí tuệ của anh
á là nó hơi nhỏ. Đấy là tại vì rằng là anh chế ra thì anh ích kỷ thật nhưng mà
anh giết 10 triệu việc làm. Cái đó có nên làm không? Ừ
thì cái đó đó nếu mà nó gặp thầy thầy bảo rằng là anh là anh phải cân nhắc một
vị. Dạ. Tại vì rằng là anh đảo lộn một cái hệ sinh thái mà khi anh đảo lộn một
cái hệ sinh thái thì anh sẽ cái hệ sinh thái nó sẽ quay lại anh và nó đảo lộn
cuộc sống của anh. Người ta sẽ ám sát anh. Tại vì rằng
00:29
là anh anh đang ám sát vô số là những cái người đang tạo giá trị chính tay anh
ám sát người ta. Anh anh quá tài giỏi. Thì đấy thế thì đấy thế thành ra
là cái trí tuệ của nội lực của nó đó nó còn cần gặp một trí tuệ già dặn hơn.
Vậ con cũng tò mò thêm là cái đó sẽ là cái gì ạ?
Đấy khi mà một người mà sáng chế ra những thứ đó đó thật ra
đó là nó phải sáng chế thêm cả một cái mô hình xã
hội. Tức là khi sáng chế ra cái máy này thì nó phải sáng chế ra cả cái xã hội
tiêu thụ mà vẫn giữ được một số việc làm.
Ừ. Những cái người mà làm ai chẳng hạn, người ta không nghĩ tới cái việc mà mất
việc thì làm sao mà mình đền bù những cái người mất
việc chứ đâu có phải cỡ ích kỳ là tôi chế ra AI rồi bao nhiêu công việc làm là
00:30
mất chết hết cả. Bây giờ chẳng hạn như là các thầy có thể tiên đoán một cách rõ
ràng lắm là từ đây đến 10 năm nữa đó là tất cả các ngân hàng nào mà có văn phòng
sẽ chết hết. Và các ngân hàng lớn của bên Pháp đó
đang luống cuống lắm là họ thấy rằng là họ
chẳng nhân viên của họ chả để làm gì cả. Họ có cả mấy chục ngàn nhân viên mà với
cái lương rất là to vương trung bình ở bên Pháp là khoảng 5 đến 10.000 euro một
người mỗi tháng mà người ta bỏ 30.000 nhân viên như chơi là tại cái máy làm
thầy. Dạ. Thế nhưng mà cái người chế ra cái máy đó thì đáng lẽ phải nghĩ tới cái
việc trí tuệ của mình nó phải đi với đạo đức.
là mình chế ra cái đó thì mình phải có một cái sự đền bù nào đó âm dương thuận
hòa chứ. Thì cái đó đó là cái điều mà các bạn trẻ còn phải học. Tức là trí tuệ
dính với nội lực rồi nhưng mà bây giờ cái trí tuệ cũng lại phải dính với đạo
00:31
đức. Trí tuệ phải nằm trong một cái hệ sinh thái tuần
hoàn tất cả mọi yếu tố đều nuôi dưỡng đất nhau, đều tạo năng lượng cho nhau.
Thì cái hệ sinh thái của Elon Musk là cái hệ sinh thái nó rút hết tất cả năng
lượng về nó. Và cái đó là cái điều mà chúng ta sẽ
trông thấy là nó tạo sự mất thăng bằng. Và cái sự mất thăng bằng đó nó sẽ đập
lại cái người tạo nên cái hoàn
đó. Con nhận được cái dấu hiệu trong cái câu trả lời này của thầy đó là có thể
người trẻ chúng con chưa có được nhiều cái sáng kiến sáng tạo như Elmas chẳng
hạn. Nhưng mà nếu như có đạo đức thì nó cũng sẽ là một cái khởi nguồn để mà
chúng con có thể nhìn thấy được cái tiềm
năng bên trong của mình. Vậy thì đối với người trẻ hiện tại chúng con đang sống
00:32
trong một cái bó cảnh như vậy thì với thầy chúng con cần bắt đầu từ đâu để
thấy được cái tiềm năng của mình nhanh hơn? Cái chìa khóa nó nằm ở cái động
lực. Động lực của Elon Musk là cái động lực của cái người làm
giàu không giới hạn. động lực đó hoàn toàn sai và ngoài hệ sinh
thái. Chúng ta phải nhìn nhận rằng là cái sự phát triển của thế giới, phát
triển kinh tế, phát triển công nghệ nó đều có một cái guồng máy nó tên là đồng
đô la. Tức là người ta vì đồng đô la mà người ta mới làm tất cả những chuyện đó.
Thế thì chúng ta phải tự hỏi xem rằng là cái thế giới mới của chúng ta đấy còn
có thể tiếp tục à đi theo đồng tiền không?
Thế thì mình nói một cái ví dụ lại cũng lại Elon Mus nữa khi mà bầu cử tổng
thống Mỹ xong thì trong đúng cái đêm mà biết tin ai được bầu cử thì cái chứng
00:33
khoán cái khổ phiếu của Elon Mus nó đã lên mấy phần trăm và người ta tính ra là
tài sản của Elon Mus đã lên 26 tỷ đô la trong có một tiếng đồng hồ.
Tức là trong có một tiếng đồng hồ nó kiếm ra một 26 tỷ đô la trong khi Bảo
Nhi với thầy thì có 1000 đô la là vui rồi. Dạ vâng.
À thế thì thế giới này nó phải nổ chó không thể tiếp tục như thế nữa. Đó là
tại vì là chúng ta đã đọc đặt cái trọng tâm trên mộc đô
la và chúng ta thấy rằng là làm như thế là hoàn toàn có ích. Nó không có ích qu
cho ai cả. Dạ. nó cũng không có ích luôn cho ông Elon B nữa. Dạ.
Ông ấy chỉ mỉm cười thôi. Tức là 26 tỷ đô la chỉ nhách miệng cái
thôi. Nhưng mà nó làm đau khổ cho nhiều người lắm. Dạ. Thế thì có nghĩa rằng
chúng ta đang ở một cái mô hình thế giới bất khả
00:34
thi đúng như thầy nói là chúng ta đi từ cái kỳ nguyên của sông ngư sang cái kỷ
nguyên của Bảo Bình và tất cả những cái đó phải quét đ.
Thế thì bây giờ mình lại lấy một cái ví dụ khác là một ông nông dân miền
Tây thầy em có đủ cá ăn mỗi ngày à cá em ngon lắm cá em tươi lắm
á vợ em làm cá kho tội ngon số em hạnh phúc lắm dạ
em nghe nói Elon Musk nó kiếm 26 tỷ đô la trong 1 phút thầy ơi 26 tỷ là cái
gì em á là 100 đô là to quá rồi bởi vì 100 đô đó là em đủ để sống cả tháng với
gia đình ở quê là thế sự thật là thế dạ đúng mà giờ này là 26 tỷ là là sao nhỉ
00:35
thầy nó là 26000 triệu và 1 triệu đó là 10 lần 100 đô
la thầy ơi em không biết làm toán luôn á. Vâng.
Nhưng mà em có lẽ em nghĩ rằng là 26 tỷ đô la đó nó phải cho phép a tất cả dân
số miền Tây này sống trong 10.000 ngàn năm mà nó kiếm trong có một
phút. Thầy ơi, chuyện hoang đường không có đâu. Cái thằng Elon Mus của thầy chắc
thầy tưởng tượng đó chứ nó không có đâu. Thế có nghĩa rằng là chúng ta đang
chế ra cái thế giới ảo. Thế thì cái thế giới ảo này đó nó là
cái kết luận của trí tuệ và nội lực. Một cái trí tuệ hướng về đồng đô la.
và cái nội lực đó và nó làm đủ mọi nỗ lực để mà nó chiếm đoạt được cái đồng đô
la. Thì qua cái ví dụ này thì các bạn đều thấy, các bạn nghe tôi thì các bạn đều
00:36
thấy rõ ràng là rốt cục chúng ta vẫn phải trở về âm với dương, vẫn trở về với
hệ sinh thái. Bởi vì bây giờ đó thầy nói thật
nháonus mà cho thầy 26 tỷ đô la đó mà nó là cái việc làm của nó trong 1 giây nó
sẵn sàng nó cho. Tôi làm cái đó trong một giây thì
tôi chả có lý do gì tôi không cho bạn cái số 26 tỷ đô la đó. Bởi vì tôi còn
lại 250 tỷ đô la thì thầy nói thật nhá. Thầy không
nhận đâu. Thầy phải nhận xong 26 tuổi tỷ đô la ra thì thầy để nó đâu bây giờ th
chứ em có biết rằng là 26 tỷ đô la đó mà
nếu mà cân cho vào camion thì em biết là cần bao nhiêu cái camion. tiền đô la
không em? Cái số camion không cũng không đủ để đếm nó nhiều quả không?
Chúng ta phải trở về một cái hệ sinh thái mà nó nuôi dưỡng lẫn nhau, nó yêu
00:37
nhau, nó tạo năng lượng cho nhau thì cái thế giới này nó đang có sự chênh
lệch kinh khủng. Ở Việt Nam chúng ta một gia đình nông
dân đại khái là cần 100 đô la để sống mỗi
tháng. Thì 100 đô la ở bên Mỹ cho người bình thường thôi chứ không phải cho nữa.
Mình không nói chuyện nữa. Là cái tiền mà người Mỹ người ta bo. Ừ. Khi người ta
đi ăn một bữa cơm ở trong một cái quá năn người ta bo 100 đô la.
Đó là cái số tiền mà nếu mà người ta mướn một cái xe của xe GR mà đi 200 cây
số thì đến khi đi xuống người ta bo 100 đô la. Thế thì có nghĩa rằng là thế giới
này là cái thế giới mà cái sự sống của cả một gia đình trong một tháng chỉ là
một cái tách bo của một người Mỹ ở bên Mỹ. Theo em thì cái thế giới này nó sẽ
00:38
tồn tại bao lâu? Thế thì cái trí tuệ và nồi lực đó có
nghĩa rằng là không đủ xây dựng cái thế giới này. Chúng ta phải xây dựng cái hệ
sinh thái. Và muốn xây dựng cái hệ sinh thái thì cần trí tuệ, cần nội lực nhưng
mà cần thêm nhiều thứ khác. Trước nhất á là chúng ta cần cái tình người. Dạ. Thế
cái tình người mình thể hiện ra làm sao? Cái tình người nó thể hiện qua cái sự
quan sát đã. Tôi nhìn một cái người kia, tôi thấy
rằng là người ta đang cần sự giúp đỡ nhưng mà nếu tôi không quan sát, tôi
không nhìn thấy mà đôi khi tôi còn phỉ báng họ nữa. Bạn ơi, bạn ăn mặt bẩn quá.
nó làm xấu cái số cái cái phố của tôi đi.
Nó mình quan sát thì mình thấy cái người đó cần sự giúp
00:39
đỡ. Bởi vì mình quan sát với đôi mắt nhưng mà đôi mắt đó nó dính với lương
tri, nó dính với trái tim. Rồi chúng ta phải mở cái tay chúng ta lắng
nghe. Chúng ta lắng nghe chúng ta thấy con chim rang khốn
khổ. Mình nghe thấy tiếng than thở của bà mẹ.
Lắng tai nghe mới thấy cái sự khốn khổ của thế
giới. Mình mở cái trái tim mình ra mình mới thấy rằng bao nhiêu người đau
khổ. Mình mở tấm lòng mình ra mình thấy bao nhiêu cần sự giúp đỡ. Thế thì thầy
nói không biết ông Elonus đây là một câu
hỏi chứ không phải là một cái không biết là ông ấy có tự kỷ không.
Tại vì người ta có lẽ người ta phải tự kỷ thì người ta mới không nghe thấy cái
nỗi đau khổ của thế giới. Bởi vì người ta sẵn sàng giết 1 triệu việc
làm để mà bán một cái máy để đục lỗ. Dạ.
Và người ta sẽ kiếm được rất nhiều tiền. Dạ.
00:40
Nhưng mà người ta kiếm tiền để làm gì nữa chính người ta cũng không biết nữa.
Không còn biết để làm gì nữa. Vậy thì em thấy không?
Chúng ta chưa tới cái trình độ mà động viên được trí tuệ và nội lực với nhau mà
động viên có động viên xong rồi thì chúng ta mới thấy rằng là vẫn chưa đủ. Dạ.
Cái đó mới là câu hỏi đúng. Và cái câu hỏi đúng là thế này là
thế thì chúng ta tạo cái hệ sinh thái như thế
nào để mà chúng ta cái nội lực và trí tuệ đó nó tìm được chỗ đứng của nó để nó
tạo hạnh phúc nhưng mà vẫn tạo sự chủ phú. Dạ. Đồng đô la chúng ta vẫn không
vứt đi nhưng mà cái đồng đô la nó về đúng chỗ của nó. Chỉ có thế thôi. Thì
cái trí tuệ đó mới là cái trí tuệ mà có quyền hài lòng. Dạ.
Thế thì cái mình phải nói ngay cái hệ sinh thái đó phải là một hệ sinh thái mà
00:41
trong đó không ai có mặc cảm với ai hết. Bình đẳng. Bình đẳn nhìn nhau
mà bạn giàu hả? Tôi vui cho bạn tôi nghèo hả? Không, tôi chả buồn gì cả. Tôi
cũng đầy đủ, bạn cũng đầy đủ. Còn bây giờ bạn có nhiều hơn tôi thì không có
vấn đề gì đối với tôi. Tại vì người nào cũng hạnh phúc, người nào
cũng sức khỏe, người nào cũng có con cái, người nào cũng có nhà. Vậy thì
chúng ta về ca lạ bình đập. Và trong cái sự bình đẳng đó đó thì
chúng ta mới xuất phát ra một cái cá tính mà chúng ta quên từ lâu rồi.
Thầy hồn nhiên. Chúng ta hộ nhiên. Các em có thấy thầy đang nói
chuyện với các em thầy hồn nhiên với các em không? Bởi vì thầy kính trọng các
em. Nếu mà thầy khinh các em thầy có nói chuyện gì?
00:42
Thầy sẽ mang cái giọng cái thằng tự tại. Mày thấy giáo sư vĩ đại cổ thụ của đất
nước thế này thế nọ tao là ông tiên. Vớ vật. Chuyện vớ vật. Tất cả cái cuộc
trình bày của thầy nó từ cái đáy lòng của thầy đó. một cái sự yêu thương rất
hồn nhiên thì nó mới có được cái giá trị này. Và thầy không có tự tôn bởi vì cái
người hôn nhiên không bao giờ tự tôn hết. Người hồn nhiên là người ta quý tất
cả những người chung quanh. Thế là thế là hết. Thế nhưng mà hồn nhiên xong rồi
đó thầy nói hơi nhiều đúng không? Nhưng mà thầy còn mong đợi là cái camera mà
nhìn thầy đó nó phải phản biện thầy. Tại vì thầy không tạo giá trị. Dạ các bạn
nghe các bạn tưởng là thầy tạo gia trị đó nhưng mà cái dạo trị đó nó chỉ hiệu
hóa khi mà chính các bạn được quyền phản biện khi mà nghe thầy thế này thì sẽ có
người nói rằng là ông ơi ông đang nói phét ông đang nói xạo, ông đang nói
những cái điều hoang đường ông là a phản
00:43
biện tôi rất thích đấy. Tại vì chính cái sự phản biện nó mới tạo giá trị hồn
nhiên nó chưa tạo giá trị nó chỉ tạo hướng đi cho để tạo giá trị thôi nhưng
nó không tạo giá trị. Cái tạo giá trị là sự phản biện. Mà dân
tộc Việt Nam thì chúng ta có một cái si diện mày định phản biện ông á, mày biết
ông là ai không mà mày phản biện? Ơ kìa. Thế thì ai tạo giá trị cho cái nước
này? Phải là người dân tạo giá trị chứ. Thế thì cái trí tuệ và nội lực là
phải hướng về mở toang cửa ra. Tức là cái nội lực nó ra nó mở c mở khóa cửa,
mở toang hết cửa ra. Xong rồi cái trí tuệ nó bảo rằng là tôi đang hút tất cả
những ý kiến của bạn đây. Bạn có cái gì mà hay ho mà dạy tôi, tôi xin nghe
đây. Thì cái đó là bạn hãy thẳng thắn nói với
tôi trong một cái tinh thần tích cực. Chúng ta tích cực với nhau, chúng ta
00:44
tích cực với đất nước thì cái đó đó nó là cái thông điệp từ
bên trên nhắc nhở chúng ta. Các bạn đừng quên những cái
đó. Nếu mà thầy nói Elon Musk bạn ơi, bạn không bình đẳng đấy bạn ạ.
Bạn đừng tưởng là bạn tạo giá trị cho những người nghèo mà bạn bình đẳng
đâu. Tại vì khi mà bạn mà kiếm được 26 tỷ mà trong khi đó là bạn đã phá hoại 1
triệu công việc làm bạn không bình đẳng đâu. Cái người bình đẳng thì lo cái
chuyện việc làm của người ta đã. Dạ. Đấy mà tôi rất quý bạn tại vì ít nhất
bạn cũng là người có giá trị nhưng mà bạn hướng sai cái cái trí tuệ của bạn
rồi. Trí tuệ của bạn là làm giàu không giới hạn và trí tuệ của tôi là hạnh phúc
không giới hạn. Dạ. Thế thì tất cả cái câu chuyện của chúng
00:45
ta đó xung quanh trí tuệ của nội dật chúng ta biến đổi thành một cái câu
chuyện là làm thế nào để mà hướng cái trí tuệ vào con đường đạo đức, con đường
của lương tri, con đường của nhân văn và cái nội lực chỉ là một cái đứa
thằng một thằng hầu cho trí tuệ. Trí tuệ. Dạ vâng.
Bốn tinh thần mà thầy vừa kể trong lời chia sẻ vừa rồi cũng là cái tinh hoa mà
con khám phá được mà có lẽ thầy cũng đã nhắc rất là nhiều rồi nó lẽ ra nó đã nằm
sẵn ở đó nhưng vì một cái thế lực nào đó con không con không gọi tên được nó đã
giấu bên trong người con rất là lâu để mà khi mà con phóng thích được mình nhìn
thấy mọi thứ nó rất là đẹp với chính bản thân mình là điều đầu tiên cái thứ hai
là con có để hướng đi, có cái hướng đi để mà tạo được một cái giá trị mà khả
00:46
năng con có thể trao đi với những người trẻ hơn nữa. Với thầy thì cái việc mà
trở thành một cái người kiệt xuất về trí tuệ và nội lực là con nghĩ thầy cũng
không có mục đích phải cái điều đó đâu. Nhưng mà đối với chúng con, chúng con
thấy điều đó rất là rõ ràng ở thầy là mình mình luôn tạo mình muốn tạo một cái
sự tích cực, muốn đặt một cái đạo đức trong cái hệ sinh thái của mình thì liên
hệ với những người trẻ thì con cũng mong là thầy chia sẻ rằng là trong cái quá
trình mà thầy rèn luyện trí tuệ và nội lực của mình thì thầy có gặp có những
khó khăn nào không ạ? Cái chữ triệt xuất căn dùng nó chứa được
nhiều thứ lắm. Dạ. Nếu mà mình kiệt xuất như là một cái tiếng kêu gọi của
tâm hồn thì điều đó đã đáng làm. Nhưng mà nếu mà cái sự kiệt xuất để tạo
nên những giá trị vật chất thì mình phải nhớ rằng là mình còn
ở trong một cái hệ sinh thái và nếu mà chỉ có một mình mình kiệt
00:47
xuất trong cả một cái hệ sinh thái thì mình đang làm cái hệ sinh thái nó lao
đau. Và để nói thật nhá, thầy đang viết một cuốn sách nó tên là tư duy dã tràng.
Con dã tràng á nó lạ lắm. Nếu mà mình ngồi mình nói chuyện với nó
đó, mình hỏi mày cũng kiệt xuất đâu. Tôi làm hết sức tôi rồi. Nội
lực của tôi là hết sức rồi. Thế còn trí tuệ mày để đâu? Trí tuệ của dã tràng á
là tôn trọng giá trị truyền thống. Bố tôi xe cát như thế, tôi sẽ xe cắt như
thế. Hỏi mày xe cắt đ làm gì? Bố tôi nói rằng là phải xe
cắt. Anh biết chữ hiếu là gì không? Chữ hiếu là bố bảo phải nghe. Vậy bố tôi xe
cát thế nhưng mà bây giờ cho tao gặp bố mày đi để tao hỏi bố mày rằng là xe cát
để làm gì không? Chúng tôi xe cắt từ 1 triệu năm
nay là chúng tôi có 1 tỷ con giã tràng đang xe
00:48
cát. Chúng tôi rất vui. Xin anh đứng xa ra. hạnh phúc của chúng tôi đây.
À thế thì có một thằng giá tràng tên là Elon Mus nó nhảy vào trong
đó nó đảo lộn hết tất cả mọi người. Thế thì cái này cái câu chuyện này đó là cái
câu chuyện mà nó là trọng tâm của cuộc sống của chúng ta.
Có rất nhiều con kiến đang chở mỗi đứa một cái hạt gạo. Anh vào anh phá
nó. Nó bảo rằng là tại sao anh phá tôi? Từ bao nhiêu kiếp rồi, từ bao nhiêu ngàn
năm rồi tôi mỗi đứa là mỗi một ngày là một hạt
gạo. Anh vào anh mua hình mua hiếp gì của anh mà bảo gi kiếm nhiều đô la lắm.
Anh có nhớ cái câu chuyện của con khỉ với với quả chuối với đồng đô la chưa?
00:49
Bảo chuyện gì thế? Bảo đây này. Anh đem một cái nảy chuối với một mớ đô la cho
con khỉ đi. Con khỉ nó chọn cái gì nào? Tôi hỏi anh
đấy. Chắc chắn là không chọn đô la. Con khỉ nó chọn
chuối. Anh biết tại sao nó chọn chuối không? Tại vì cái đó là con đường hạnh
phúc của nó. Dạ. Còn cái đồng đô la nó làm gì nó ăn được à? Nó ngồi lên trên
à? Nó sẽ cười vỡ bụng nếu nó thấy anh ngồi trên trên đống đô la mà anh không
có chuối để ăn. Thế theo anh á thì anh đúng hay con khỉ
đúng? Anh nghĩ lại đi. Con khỉ nó đúng. Đây là anh thua con khỉ
rồi mà anh cũng thua luôn con dã tràng luôn. Vâng. Đấy lý lẽ của cuộc chó.
Thành ra thầy rất đau lòng là trong cái cuốn sách tư duy giã tràng của thầy đó
00:50
thì cái đoạn đầu của thầy thầy nói rằng dân tộc chúng ta làm như con giá tràng
không được. Chúng ta cứ xe cắt thế thôi. Không
biết tại sao chúng ta xe cắt cứ từ cả nghìn năm như thế cứ xe cắt nhưng mà
cuối cùng thì cái đoạn đoạn sau của cuốn sách của thầy thì lại vinh danh con con
dạ trả. Cả xã hội của nó cả tỷ con dã tràng từ 1000 năm nay nó hạnh phúc.
Vẫn có những thứ mình học được. Hả? Vâng. Thế anh anh vào anh phá làm sao?
Dạ. Không có lý do. Dạ. Thế thì có nghĩa là gì? Có nghĩa rằng là
lúc nào chúng ta cũng phải xem xem là cái hệ sinh thái thuận tự
nhiên nó có chạy theo cái vòng bình đẳng
hồn nhiên, thẳng thắn và tích cực không? Và thầy may mắn là từ nhiều năm vừa qua
thầy đã có cái môi trường để trải nghiệm
và cái môi trường nó rõ ràng quá. Dạ. Là cá khẳng tất cả các bạn nào mà nắm được
00:51
bốn cái chữ đó thì bạn thấy tự nhiên bạn hạnh phúc. Thầy chẳng có tiêm cái hạnh
phúc thứ trích thì trích hạnh phúc không không có tiêm trích hạnh phúc gì. Dạ
vâng này lạ lắm là trong cái hệ sinh thái nó không có đồng tiền tức là không
có đồng đô la để mà nói rằng là tôi vào đó tôi kiếm đô la
tức là nó không có những cái gì mà mình tưởng mà nó chỉ toàn bốn có một bốn chữ
đây có bốn chữ thôi nhưng bốn cái chữ đó nó quan trọng thế
thì khi mà mình nói chuyện về trí tuệ và nội lực thì vẫn cần nội lực vẫn cần trí
tuệ bởi vì cơn giã tràng hay là con kiến
hay là con khỉ đều có nội lực và trí tuệ của nó thì có ít thôi nhưng mà nó sử
dụng trí tuệ của nó. Dạ. Vậy thì xã hội của nó rất là bền vững.
Bằng chứng là là chúng nó sống như thế từ bao nhiêu ngàn năm
00:52
rồi. Thành ra là bạn đừng phá hoại cái nếp sống của nó, truyền thống của nó.
Và mình tự hỏi thế thì cái câu hỏi là thế này là thêm trí tuệ và thêm nội lực
có tốt không? Ừ. Chứ không phải là có trí tuệ hay có nội lực thì cái đó là
mình đồng ý là đó. Nhưng bây giờ mình bảo thêm trí tuệ và thêm nội lực thì có
tốt không? Thế bảo rằng là hễ mà nó còn phù hợp với
cái sự tuần hoàn của hệ sinh thái thì nó còn
tốt. Nhưng mà nếu mà mình thêm nhiều quá
thì chúng ta làm cho cái hệ sinh thái nó
nghiêng. Dạ. Nó trao đảo và lúc đó chúng ta sẽ mất cả cái hệ sinh thái. Dạ. Tức
là lúc đó chúng ta sẽ hoang mang bởi vì sẽ chúng ta sẽ không còn một lực lượng
nào để trao đổi cái năng lượng trao đổi sự nuôi dưỡng.
Con cũng tin chắc rằng là ngày hôm nay với chủ đề này thì chúng con sẽ học cách
00:53
làm bạn với bản thân mình nhiều hơn nữa. Phải có trí tuệ. Vâng. Phải có nội lực.
Dạ. Vâng. Nhưng mà thêm trí tuệ và nội lực thì không cần. Tức là nói tóm lại
đầu cử nhân rồi đ có khi đủ rồi. Dạ vâng
ạ. Nên là để kết lại đi con cũng hy vọng là thầy sẽ gửi đến quý khán thính giả
một thông điệp mà nó mang tính hành động cho các bạn trẻ như chúng con thì đó sẽ
là gì ạ? Trách nhiệm biết mình đang làm gì. Tại sao mình làm gì để làm gì cho
ai mà vẫn giữ quyền tự quyết của mình? Có ai bảo mình phải làm gì đâu? Mình tự
xét chánh niệm là hiểu rõ mình đang ở đâu, hiểu rõ môi trường ở ngoài như thế
00:54
nào, cái môi trường bên trong mình như thế nào, hiểu rõ việc gì nên làm, việc
gì không nên làm, hiểu rõ cái giá trị việc làm của mình. Dạ. Hiểu rõ cái giá
trị mình tạo ra cho người khác, hiểu rõ lúc nào phải làm trách niệm.
Nó là một cái từ khóa mà nó cũng dẫn đến hạnh phúc. Tất nhiên. Dạ. Tất nhiên.
Và nó cũng là đưa tới cái sự tránh cái vô minh. Dạ. Bởi vì cái người chánh niệm
này không bao giờ vô minh cả. Dạ. Hay không bao giờ chấp nhận sự vô minh. Dạ.
Đây thầy nói với Bảo Nhi nhá. Mà cái này là cái thông
điệp cái này đó là thầy phải nói và tất cả những bạn nào mà đi theo đạo Thiên
Chúa đừng hiểu sai thầy tại vì thầy rất sùng bái, thầy rất kính trọng đã mà đạo
Thiên Chúa đã giúp cho thầy bao nhiêu những cơn khó khăn mà cứ cầu nguyện thì
00:55
cứ cầu nguyện Chúa đó là là Chúa đã giúp đỡ thầy. Nhưng mà ông Einstein ông đã
nói là đạo Phật là cái đạo duy nhất hiểu cái hệ sinh thái của vũ trụ và là đạo
duy nhất mang tính khoa học. Nó không có phép thần trong đạo đạo đạo Phật. Cho
nên tất cả những người nào mà hiểu đạo Phật như là một cái đạo thần bí là hiểu
sai đạo Phật. Ông Phật á mà có đứng mà chào ông hello chào Đức Phật ông cũng
ok. Ông ấ cũng ok miễn là mình yêu chúng sinh. Dạ vâng. Đó ông ấy ông chỉ muốn
mình yêu chúng sinh thôi chứ ông không muốn mình phải quỳ xuống hoặc là hôn
chân ông ấy. Ông Phật ông không quan tâm chuyện đó. Thế thành các bạn á là khi
làm công đức thì các bạn biết là các bạn
đang nuôi những cái người đang à quản lý những nhà
chùa. Các bạn đang nuôi những người quản lý chứ các bạn không nuôi ông Phật
đâu. Mà các bạn có cho gấp 10 như thế đó thì các bạn là nuôi gấp 10 lần những
00:56
người quản lý nhà chùa chứ không phải là nuôi ông Phật béo hơn đâu. Ông Phật ông
mà chỉ cần là các bạn là trước khi đi ngủ con nhớ con phải chánh niệm. Lúc
sáng dậy con chánh niệm con biết con đang làm gì? Tại sao con làm, con làm
cho ai? Giá trị gì? Đến khi con ăn cơm, tại sao con ăn?
Tại sao con ngồi đó? Con đang ngồi với ai? Con làm thế để làm gì? Tạo giá trị
gì cho ai? Tất cả những câu hỏi đó là cái câu hỏi của một con người bình
thường và nó mang tính khoa học bởi vì nó mang tính khách quan. Đấy
thì cái câu hỏi này đó là cái câu hỏi mà của một sự không huyền bí. Tức là
nó nằm ở tầm tay của bất cứ một người nào mà không cần có cái trí tuệ và nội lực
cao. Thầy nói với các bạn, nếu mà các bạn mà chánh niệm theo đúng nghĩa thì
các bạn không cần tự hỏi hạnh phúc ở đâu cả. Bởi vì cái người mà trách nhiệm là
00:57
bắt buộc phải hạnh phúc. Bởi vì người ta chỉ làm những cái điều mà người ta hiểu
tại sao thôi. Dạ. Vâng. Là trong cái tại sau đó là làm thế nào để hạnh phúc. Dạ
vâng. Nó cứ dẫn đến thôi. Nhưng mà nó làm thế nào để hạnh phúc cho tất cả mọi
người xung quanh chúng ta nữa. Dạ vâng. Đấy thì cái đó là chánh
niệm. Nhưng mà các bạn đừng có hình thức. Nếu mà các bạn mà mặc áo
cà sa để để đi tu tốt thôi. Nhưng mà đừng tưởng rằng chỉ mặc áo cà sa là đủ.
Các bạn làm công quả tốt thôi nhưng mà đừng nghĩ rằng làm công quả là
đủ. Bạn vẫn phải tu hành, vẫn vẫn phải chánh
niệm mà thậm chí là nếu mà bạn chánh niệm mà tu hành tu luyện mà không làm
công quả bởi vì bạn không có khả năng Phật cũng ok.
00:58
Hiểu đạo Phật là hiểu một cái hệ thống, thấu hiểu vũ trụ, thấu hiểu hệ
sinh thái, thấu hiểu chính mình, thấu hiểu cái việc làm của mình thì các bạn
ạ, các bạn phải tập tránh niệm mà đây là thông điệp không phải của thầy mà thông
điệp muôn đời của vị Thế Tôn. Dạ vâng. Mà chúng ta đều kính trọng. Nhưng mà nói
thế thầy rất kính trọng những đạo nào mà không có cái chữ chánh niệm trong
đó. Bởi vì rằng là họ có những cái thần bí mà thầy ngày hôm nay chưa bao giờ
thầy nói là thần bí là không có. Dạ. Nó có nhưng mà chúng ta sẽ để cái câu
chuyện này cho một buổi khác. Dạ vâng. Con cảm ơn thầy rất là nhiều. Ngày hôm
nay thì với tập podcast này thì Nhi cũng
mong là những thông điệp của thầy về trí tuệ và nội lực nó đã mang cho những quý
khác thính giả có một cái góc nhìn mới. Và bước đầu tiên đối với người trẻ chúng
00:59
con là rất là may mắn là đã biết được năm cái câu hỏi gọi là một cái bí quyết
nho nhỏ thôi để mình có thể học chánh niệm ngay từ bây giờ. Đó là sáng dậy
mình làm điều này là tại sao mình làm, mình làm cho ai? Mình làm điều này để
làm gì? Và rồi mình có thể tạo được giá trị gì và cuối cùng có thể hỏi thêm như
thầy nói là chúng ta sẽ trả giá điều gì. Thì con rất là vui vì hôm nay thầy lại
tiếp tục trao đi những giá trị mà rất là sâu về chủ đề trí tuệ và nội lực. Và
cũng cảm ơn nghệ sĩ Trần Thảo đã tài trợ buổi không gian tại Mic Coffee để mà
thầy có thể chia sẻ đến những điều này cho đến cho đến người bạn ở trên mạng xã
hội có thể ở đâu cũng có thể nghe được lời này từ thầy. Chúng con xin chúc thầy
nhiều sức khỏe và biết ơn thầy vì đã luôn hiện diện ở đây với chúng con ạ.
Thầy hôm nay thầy rất vui và thầy cũng biết ơn tất cả các con đã cho thầy cái
cơ hội để mà trao cho các con những cái ý nghĩ cá nhân của thầy thôi. À nó là
những ý nghĩ hoàn toàn cá nhân. Thầy không biết là nó có bao nhiêu giá trị
01:00
thì mình không biết nhưng mà thầy đã áp dụng cho bản thân và thầy nói thật đấy.
Từ 25 năm vừa qua ra lúc nào thầy cũng hạnh phúc. Xin chào tất cả các bạn. Xin
chúc các bạn thật nhiều thành công và nhất là các bạn hiểu được cái cơ thể của
mình, hiểu được cái tiềm năng của mình và hiểu được cái sư mệnh của mình. Dạ
vâng, cảm ơn thầy rất là nhiều. Xin chào mọi người và hẹn gặp lại ở tập podcast
tiếp theo nhé. Non nước yên bình khắp nơi trung lòng.
Mình về nơi đây cây mền cung lan x.