Đang tải...
 
Skip to main content

Tâm tư của thầy Phan Văn Trường trong chuyến đi nơi vĩ tuyến 17 - Tác giả: Thầy Phan Văn Trường

Bài viết này còn sơ khai.

Có rất nhiều tài nguyên tham khảo ở đây - chúng được đóng góp bởi cộng đồng. Khi bạn học, chúng tôi mời bạn quay lại và cập nhật các trang này - chia sẻ những gì bạn đã học được.


Hãy giúp "Trăm triệu thầy, trăm triệu trò" hoàn chỉnh nội dung để những người khác có thể hưởng lợi từ nó trong tương lai.

Tìm hiểu cách Đóng Góp


Bên dưới là "nội dung thô" phục vụ tìm kiếm

- Bấm Ctrl + F : nhập từ khoá (tìm trên trang hiện tại).
- Nhập trực tiếp vào ô tìm kiếm trên cùng (tìm trên toàn bộ website).

"nội dung thô" được tạo tự động, giúp bạn "tìm kiếm" dễ hơn bằng cách gõ "từ khóa". Nó sẽ tồn tại đến khi Ai đó học và giúp hoàn chỉnh nội dung.



00:00
à mình mình làm một chiếc la gà sân về thân gửi tất cả các bạn hôm nay từ đã
biết mệt sau chuyến đi Quảng Bình và Quảng Trị cái này ở Quảng Bình lại là
một cái nền hoàn toàn khác những cây này trước và cũng không kém phần sinh động
và cũng không kém phần hào hứng và những khi thông tư để lại những cái niềm nỗi
niềm để lại rất là sâu sắc và cũng như vậy cho nên tôi cũng muốn báo cáo cho
tất cả các bạn là nghe đây những cái cảm
nhận của tôi sau khi làm ba ngày cái nên Quảng Bình và quảng trị theo các bạn

00:01
việc đầu tiên mà tôi phải nói là Ừ tôi phải xin lỗi biển địa phương đó
Bởi vì Thật sự trong lòng tôi Tôi không trả lời một ký sự phát triển kinh tế em
một kg được xem như các đô thị rất là sạch sẽ Khang Trang và phát triển như là
Đồng Hới và tôi cũng phải nhìn nhận rằng kỳ ý niệm mà tôi có thì số đông cũng
chia sẻ trước khi tới là quảng bình thế rồi thật sự là mình tới nơi rồi mình mới
hiểu được tại sao mà khi biển Quảng Bình nó hào hùng như thế mà nó đào tạo ra
nhiều những nhân vật như thế cho lịch sử
Việt Nam chúng ta em cái Miền quảng bình nó nằm nghe mình nữa đồng bằng núi biển

00:02
và điểm thì bao la mênh mông mà rất là đẹp thế rồi núi thì rất hùng vĩ
Tất nhiên là không phải là những đỉnh cao nhất đất nước nhưng mà nó rất không
vì mà nó nhô lên mua xuống à Một cái cái
nhận dạng à Như là gợi cho chúng ta rằng đất nước chúng ta phải là một đất nước
mà phải là những khi con người quả cảm thì mới có thể ghi máy bắn được súng
trường ghi mảnh đất này con người thì thật sự là những con người liêm khiết
hào hùng thẳng thắn cương nghị và điều đáng ngạc nhiên nhất là có lẽ những
người phụ nữ lại còn hơn thế nữa hơn những người đang nữa bởi vì cho dù là
hào hùng cơm nghị đến đâu thì họ vẫn giữ được cái vẻ đẹp của người phụ nữ những
lời nói của họ chứa những cái nội dung vô cùng cứng khác mà làm cho các ca làm

00:03
nhi Chúng tôi rất là cả để thường thôi các bạn sau
thí sinh hoạt với 55 Bạn là thành viên cái nền tôi rút ra cái cảm tưởng rằng có
lẽ chính Quảng Bình để cùng chị vẫn là cái miền đất nước của chúng ta tôi không
khỏi so sánh với Hà Nội và với Sài Gòn Tất nhiên mình cũng phải nhìn nhận như
là các đô thị lớn hay là đô thị cực lớn nó thì nên mình không thể so sánh được
thế Nhưng mà dù sao chăng nữa đã cái Sài Gòn nó đã mất cái vẻ Con đâu rồi mà Hà
Nội thì nói thật ngoài những khu vực gà thật đặc trưng thì nó thật là tạp nham
và do đó cho nên là khi mình đi qua những nơi như Quảng Bình Quảng Trị thì
thực sự bình an nhận được là kiếm nốt dân tộc có thể hiện rõ ràng hơn và khiến
đất thật của dân tộc chứ không phải là tôi muốn nói cái nếp ta tạm hoặc là văn
minh tạm gọi là đổi mới nhưng không phải đâu khi cái nét thuần túy của dân tộc

00:04
Chúng ta mới là cái nào đẹp nhất và chính cái nắp nó mình cái nắp bền
ở thời của dân tộc em thôi các bạn anh đã buồn ngủ là tốt nhưng mà ngoài những
thứ đó ra thì như chúng tôi cũng vậy khi
vừa đặt chân mà đất Quảng Bình Quảng Trị thì nghe chúng tôi cũng đã thay đổi
Thông tư chúng tôi nó trong truyện không đầu óc chúng tôi rất thẳng thắn hơn và
có lẽ rất riêng của mỗi người nó nó là con và tôi đã được cả thấy rất nhiều
người lạc quan trên mình Đợt này trên Kim bữa Phương nè và cái đường này làm
cái điều mà tôi ghi nhớ và đứng khi mình đi vào bất cứ một nơi nào mà gặp những
người người ta đón ngoài mình thì mình mới thấy rằng Ôi dân tộc này đáng yêu

00:05
quá Ôi khi đất nước chúng ta còn có những người khi là trong sáng
nó cực kỳ là đơn hậu cực kì là ấm áp và Common Quảng Bình Cảm ơn Quảng Trị và
tôi đã hứa với các bạn ở Quảng Bình là tôi sẽ trở lại với các cá nhân hoặc là
với tư cách của một tập thể nhưng tôi sẽ trở lại Bởi vì rằng làm nó có cái gì đó
nó làm cho mình thao thức em mà một cái ca dao rọc trong con người của mình nó
đón mời mình nó thu hút mình mà nó không để cho mình đi đâu mà không Nhớ tôi
không Nhớ nó ngoài cứ việc thấy đất nước phát triển ngoài cái việc còn thấy dân
tộc chúng ta rất là Minh Sáng thì tôi đã có dịp sinh hoạt với các bạn là tại chỗ
mà tôi thấy rằng các bạn trẻ ta gọi là trong thế hệ trẻ sau tôi rất hiếu học và

00:06
rất mong đón nhận những khi trải nghiệm ý của những người mà đã đi trước Thành
thử ra tôi đi với bia sau khi tôi rồi Quảng Bình và Quảng Trị thì tôi thấy
rằng là tôi có ích chứ không phải là những gì mình làm đã vô ích Tôi có ích
cho nên là tôi rất mong là các bạn nên sẽ còn tiếp tục đồng hành với tôi các
bạn đi xe còn tiếp tục viết thư cho tôi khoảng là nó không thì cứ gọi điện thoại
trực tiếp cho tôi đây mà chúng ta vẫn tiếp tục khi hành trình cái cái này là
gì bạn nhỉ Cái này là chúng ta xây dựng lại khi mềm mà khi tình hình đạo đức khi
tinh thần minh sáng khi sự thẳng thắn cái sự hồn nhiên của dân tộc là nó sẽ
xuất phát để cho giúp cho cái sự bình đẳng và được trọn vẹn tôi chỉ có thế
thôi từ báo cáo của tôi chỉ có thế thôi nhưng mà với một cái Tâm Tư vô cùng nhớ

00:07
nhung và à vì có lẽ không thể nào tránh được cái
việc là mình phải trở lại Quảng Bình và Quảng Trị Xin chào tất cả các bạn non
nước Em bình khắp nơi chung lòng mình về nơi đây thấy mề à