Hãy giúp "Trăm triệu thầy, trăm triệu trò" hoàn chỉnh nội dung để những người khác có thể hưởng lợi từ nó trong tương lai.
- Bấm Ctrl + F : nhập từ khoá (tìm trên trang hiện tại).
- Nhập trực tiếp vào ô tìm kiếm trên cùng (tìm trên toàn bộ website).
00:00
Chào con hôm nay không bay bà bị mệ th Bà khỏe con hôm nay là hị chống
mặ Xin chào quý thính giả đang lắng nghe
chương trình Không Giới Hạn được phát sóng trên kênh kế nền radio và ngày hôm
nay chúng ta sẽ gặp gỡ một nhân vật hết sức đặc biệt mình phải nói là hết sức
đặc biệt Bởi vì khi mà đọc cuốn sách hồi ký của bà là gánh gánh gồng gồng mình
nghĩ là bà là một nhân vật có 102 ở Việt Nam và bà là biểu tượng của lòng dũng
cảm của sự phi thường và vượt qua mọi giới hạn và ngày hôm nay chúng ta sẽ
được trò chuyện với bà và sẽ cùng lắng nghe câu chuyện cuộc đời bà Dạ con chào
00:01
bà cả Chào con ngày hôm nay là chúng con rất là vinh dự Khi mà được bà nhận lời
và chúng con có thể đến đây để trò chuyện và lắng nghe bà ạ Cảm ơn con dạ
Bà hôm nay thì không được khỏe lắm nhưng
mà cũng gắng tiếp các con Dạ hôm qua làm việc dải quá hôm qua làm việc đến tận
2:00 chiều Thắng nhỉ mới ăn cơm ừ không bây giờ không có bao giờ làm như thế nữa
hết dạ cứ đúng giờ là phải nghỉ ham quá đâ ra bị chống mặc Dạ rồi bây giờ bà
đang cảm thấy thế nào ạ Bây giờ nó hơi bị chống mặc con ạ Hơi chống mặt Ừ nói
hôm qua bà ngủ có ngon không ạ Không bà ngủ thì ngủ được lắm không có gì nhưng
mà có thể là mình làm quá Cái sức của một cụ già năm 95 tuổi cho nên nó bị nó
bị như thế Dạ bây giờ bà thường thường là đúng quy luật lắm con ạ Cứ đến 1200
Bà ăn cơm xong bà ngủ đến 2 gi Dạ rồi buổi chiều từ 3:30 bà làm việc đến 600
nhưng mà hôm qua có cái việc cần thế là bà bà làm từ sáng đi giữ một cái triển
00:02
làm dạ về một cái làm từ 1100 cho đến 2:00 chiều Dạ mới ăn cơm Dạ Thế Thành là
nó nó bị hyc áp nó lên Dạ thưa bà là con đang cảm nhận là trước mặt con vừa là
một người bà 95 tuổi nhưng vừa là một người trẻ bởi vì qua cách bà làm việc
qua cách bà sống qua nụ cười của bà rất trẻ khiến cho tụi con được truyền rất là
nhiều cảm hứng Bà Cảm ơn Con thưa bà là con tụ con đã đọc cuốn sách hồi ký gánh
gánh đồng cồng của bà và cuốn khắc đi khắc đến à và bà biết không Khi mà con
đọc bà con đọc con không dừng lại được đến tận trang cuối cùng và đây là quấn
hồi ký đầu tiên mà con đọc hai lần Ờ Bà cho thế hệ trẻ chúng con nhìn được
thời chiến tranh đã qua cũng như là một người phụ nữ rất là phi thường và vượt
00:03
qua mọi giới hạn bà Dạ rất là rất là biết ơn bà bà thì bà thật xúc động lắm
Bởi vì cái mục đích của bà khi viết cái cái sách này á Nó có hai vấn đề Dạ một
cái thứ nhất là vì những người bà bà cái hoàn cảnh đặc
biệt của bà là chỉ có một mình bà theo ở
miền Bắc theo kháng chiến này còn tất cả là ở hoạt động ở trong miền Nam Dạ con
em ruột bà lại là Sĩ quan cao cốp của Chính quyền cộng hòa dạ
em gái bà là dược sĩ ở trong đó tức là gia đình ruột của mình là thuộc phía
hoàn toàn không hiểu gì về phía miền Bắc Dạ và cứ nghĩ rằng bà ra đây chắc là
chết rồi Dạ con biết là năm 1975 khi mà vào theo chứng dịch Hồ Chí
Minh mà vào trong đấy đó Dạ Thế thì khi mà bà đến nhà của em gái bà Dạ khi bà
00:04
lên cái bàn thờ mà đã thờ ông của bằng thờ của nhia đình thì thấy cái ảnh của
bà Đấy tức là mọi người nghĩ rằng trong cái cuộc chiến mà lại ở phía bên kia
nghe về miền Bắc bị ném bom thì K nghĩ là bà đã chết rồi Dạ Thế thì khi mà cho
nên bà viết cái quyển sách đó con ạ thì là cái chính của bà là bà muốn
nhắn cho gia đình ở bên bía bên kia hiểu được cái cuộc khác Tại sao bà
đi kháng chiến và cái cuộc kháng chiến này nó Giang Khổ Đế như thế nào Dạ và
con người Tại sao người ta để theo cái mục đích đó Dạ không có gì ngoài cái
việc là phải giải phóng dân tộc khỏi nô lệ không có một cái mục đích nào khác Dạ
là cái thứ hai ờ cái mà con vừa mới nhắc đó bà muốn cho
00:05
cái giới trẻ Dạ sau khi đọc sách này sẽ hiểu thêm số phận một người đàn bà sống
đầu thế kỷ thứ 20 và đã trải qua một cái cuộc chiến đấu gian nan cực khổ vất vả
trăm bề như thế nào khi ở chiếc khu và khi về hòa bình năm 154 thầy
là làm công việc và là một cái việc nữa không kém phần nặng nhọc là nuôi ba đứa
con cho đến lúc trưởng thành thế làm sao người tậng bà ấy làm như thế được và có
thể làm như thế được được không Dạ thì bà muốn trong quyển sách này bà kể một
cách chân thật hồi ký đời bà để những giới trẻ có thể thấy rằng là không có gì
là tuyệt vọng con ạ dạ mà trên đời này nếu con cố gắng con có một cái ý chí
sống Con quyết tâm làm theo cái việc mà mình mong muốn thì cuộc đời nó sẽ trải
00:06
qua như vậy đấy cho nên vì những ý đó mà khi thì thì mà bà viết cái quyển sách
Gánh Gánh Gồng Gồng Dạ Bà ơi bà con rất là tò mò là khi mà bà quay trở lại Sài
Gòn và bà nhìn Lúc mà bà nhìn thấy cái bức ảnh của bà trên bàn thờ ấ cái lúc
đấy cảm xúc của bà như thế nào ạ Thế thì bà phải tả Cái cảnh mà khi bà vào đấy
như thế nào đ Dạ là con biết là bà theo chiếng dịch Hồ Chí Minh đi từ Hà Nội bà
bà là bà phụ trách một cái đòn Quay phim đi quay chiếng dây TH Hồ Chí Minh Thế
thì tháng ngày 23 tháng ngày 23 tháng tháng tháng 29 tháng 3 Dạ thì bà
được là là đi quay ngay ở Huế Dạ thì con
biết rằng bà là quê ở Huế dạ mà mấy chục năm trời không bước qua được cái cầu
Hiền Lương để mà đến Huế Huế Là Tất Cả gia đình bà một tí nữa con bà sẽ đưa con
00:07
xem cái ảnh cả gia đình bà ở Huế năm 1945 khi bà 7 ngày trước khi bà bỏ nhà đi
kháng chiến là như thế nào Bà có cái ảnh rất quý là gia đình ở đây cho bà thì bà
sẽ xem là lúc ấy bà là cô con gái Huế tóc dài dạ hiền lành có thể nói rằng
ngây thơ Chưa biết cuộc đời là gì chỉ biết gia đình mình và nhà trường Gia
đình mình và nhà trường từ lúc đó cho đến lúc mà bà bà đi thì theo chứng dịch
Hồ Chí Minh cho nên là cái ao ước trở về
cái ao ước trở về quê là một cái nó cháy bỏng dạ Trong Tim của bà cũng như hng
cho Hằng triệu người Việt Nam khác ở ngoài Bắc là vào để gặp lại gia đình Dạ
th khi bà vào lại Huế thì ở Huế nói rằng
không gia đình của của bà gì nó gia đình của con hiện nay ở trong Sài Gòn không
có ở Huế Huế n đâu Dạ năm tháng tháng sau đó thì đến ngày 29
00:08
tháng 9 tháng à 30 tháng 4 thì bà vào Sài Gòn Dạ và mùng vài ngày sau thì ban
Quân quản cho phép Bà về thăm gia đình Dạ bà hồi hộp lắm con ơi trời Nghĩ T sao
gặp lại ba mẹ gặp lại các em ở trong Sài Gòn ở cái đường gọi là
đường đây là gọi là đường Yên đổ bây giờ là hình như là Võ Thị Sáu hay gì đấy đế
khi bà bước vào bước vào cái cửa nhà Yên Đổ thì thấy có một ông gác
Giang đứng trước ông cái ông bảo vọi bây giờ gọi là bảo vệ đó là ông gác Giang
Ông hỏi bà hỏi ai bà tôi là chị của bà chủ Tức là cái nhà đ nhà của em em Bà em
gái bà Dạ thì nó bảo bà chủ đi đ đi đ đi
rồi đi Mỹ rồi thì mình choán ván ngay Dạ ai đã từng xa quê hương ai đã từng ngày
00:09
đêm mong ngóng chờ cái ngày được ôm mẹ mình vào lòng ba mình vào lòng chờ Gặp
các em mới hiểu cái cảm giác của bà lúc ấy Thế bà mới đi với hai quay phim Thế
bà viện Tây và chú quay phim và bà hơi choáng váng một tí khi xong ông bảo thế
C Bà C muốn vào coi nhà không bào có tôi cho tôi vào qua nhà Thế lúc vào qua nhà
thì có phải hai ba chục người nhân viên còn lại ở trong cái nhà đó bảo Trời ơi
sao mà bà bà bà bà bà Việt cộng bà Việt cng ông này bà giải phóng này quân giải
phóng này lại giống bà bà bà chủ vậy Dạ Thế xong tôi nói tôi là chị cả còn bà
chủ này là em thứ tư tên là Xuân Nhạn bà là xuân Phượng Dạ Thế bà mẹ họ tôi bà
bây giờ cho tôi lên cái phòng mà ba má tôi đã ở dạ thế họ đưa lên cái phòng của
ba má Bà đã ở Dạ thì thấy là đồ Đạt vali lộn xộn biết đây là một cái cuộc đi rất
00:10
là vội vàng con ạ Dạ và khi bà lên bằng thờ bà thấp thì thấy bàn thờ thờ ông bà
ngoại và trong đó có cái ảnh nhỏ nhỏ của
bà Dạ để trên bàn thờ thì bà hiểu rằng à tức là lâu nay gia đình một ấ là nghĩ
rằng bà đã chết hai nữa là cả là hình thức thấp hương để mà cầu khẩn cho bà
được bình an mạnh khỏe mà không dám nói ra bởi vì nếu mà ở miền Nam họ biết rằng
gia đình em gái bà có một cái người chị đi V cộng thì họ sẽ rất là khó làm việc
nghi ngờ cho nên gia đình cũng giấu không cho biết là bà đã là bà chị cả đã
ra đi Dạ Thế thì khi mà bà bà Cầm cái ảnh đấy á thì phải ở vào cái địa vị của
một cái người áo ước mong chờ ngày đó mới thấy cái đau đớn tột cùng bà ngồi
xuống và bà cũng không phải là người hay khóc con nặ bà đi chiến trận rất nhiều
00:11
là phóng viên chiến trường Hằng 10 năm bó m N2 Rừng Trường Sơn chết như này bà
cảm động chứ Bà không khóc nhưng mà khi cầm cái ảnh của mình trong
tay thấy được cái nỗi niềm đau đớn của gia đình mình và có thể đây là một cái
lời cầu cầu nguyện cho bà được bình an ở ngoà Bắc Dạ thì bà đ tình gia đình nó
làm cho bà nghĩa là quặn ruột lại con nạ
và giữa cái ngày chiến thắng đó bà không không đấy được nước mắt dạ thì cảm giác
con hỏi bà cái giảm giác đầu tiên khi mà
nhìn cái tấm ảnh này là một cái cảm giác
đau đớn tột cùng Và nghĩ rằng không biết bao giờ mình l có thể lại ôm mẹ mình
trong tay như cái ao ước của mình nữa cái đó là một cái cảm giác từ đầu ngày
00:12
trong tháng 5 năm 1975 tháng 9 năm 1990 lúc ấy á là bà phải xin phép rất là
vất vả phải xin phép rất là lâu để có thể được một cái Được một cái Visa đi
Pháp Dạ để khi mà bà cũng kể cái đó Vì nó là hành thức thôi Nhưng mà khi sang
Pháp rồi thì gia đình bà lúc ấy cũng đưa bà mẹ bà từ ở bên Mỹ về Tại lúc ấy nước
Mỹ chưa có ban giao năm 90 91 là chưa có ban giao cho nên là muốn gặp nhau là
phải bằng một cách là qua một nước trung gian Dạ Và như thế là bà từ Việt Nam
sang và các em bà đưa mẹ bà từ Mỹ sang để mà có thể gặp được nhau ở gặp được
00:13
nhau ở ở Pháp Dạ Thế thì năm đấy là bà mẹ của bà đã 80 tuổi rồi Dạ Thế thì bà
là năm 60 Dạ thì sợ bà sợ mẹ bà vì bà bà đâu tim sợ bà đột ngột quá cho nên là
khi mà máy bay ở bên Mỹ qua máy bay bên Mỹ qua đi xuống sân bay vào mẹ mẹ bà bắt
đầu từ sân bay ra cửa thì bà phải nút Xu một cái cột Dạ tại bà sợ đột ngột quá
thì mẹ bà sẽ là rất là rất là ảnh hưởng đến cái tim Dạ Thế khi mà mẹ bà bước ra
cái cửa mà C nhớ là cái cổng số 32 của x quan sang n hôn mà còn nhớ Thế thì khi
mà ra khỏi cổng này này thì mẹ bà nhìn ngơ ngác bà nhìn mặt
mẹ bà bà nhớ ngay tại vì bà mẹ bà không có thay đổi 80 tuổi vẫn còn cứ sang
trọng đẹp đẽ bà không bà không bà không quên thế mẹ bà nhìn xung quanh nhìn xung
quanh này thì Bà mới đằng sau cái cột bà mới ra bà bảo Má ơi con đây Thế bà tiến
00:14
đến gần thì tự nhiên bà thấy mẹ bà hốt hoảng lùi ra hai bước nhìn vào mặt bà mà
bà rất là lo sợ thì bà biết rằng khi bà ra đi bà mới có 16 tuổi con ạ dạ mà 60
tuổi mới gặp lại thì mà 60 tuổi của bà không phải là 60 tuổi ở trong nhà 60
tuổi của một phóng viên chiến trường đã trải qua bom Đặng đã trải qua rất nhiều
cái gay go cái chết nó gần kề mình không biết bao nhiêu lần dạ cho nên con người
bà nó dày dạng nó nó nó không phải là cái người con gái Huế hồi xưa nữa dạ mà
mẹ bà thì đầu óc thì vẫn nghĩ mình là 16 tuổi bà không quan niệm được cho nên bà
thấy một bà một bà già khác đếng gần Má ơi cái là bà giật
mình thế thì Lúc ấy bà quá đau đớn mẹ mình cũng không nhận ra mình thế bà mới
đến gần bà mới vốc vai vai của mẹ bà bà nói
00:15
rằng Má ơi con đây phượng đây Thế thì bà bà má mới đến gần và bà sờ vào cái gié
tai của bà thế này này thì có lẽ là hồi xưa là bà hay sờ vào T của bà chứ bà hay
là cái có là cái tình mẫu tử nó bắt đầu trở lại dạ và bà ấy Con ơi thế
Bà ôm chồm lấy bà và bà ôm lấy bà ôm lấy bà không còn là khóc nữa mà chỉ là một
cái lại đúng là nước mắt ở trong tim nó nghẹn ngào con ạ Dạ nó ng mình thấy một
cái hạnh phúc trời ban cho mình to lớn quá dạ Sao mà mình phải gặp được mẹ mình
sau cầng ngừng ấy năm chiến tranh như vậy Dạ Thế lúc bà hai hai bà mẹ con ôm
nhau thì mấy đứa em mình nó ở từ Mỹ về nó khóc hết là một mấy cái người mà khét
bộ hành và đi ngang qu họ nghe chuyện họ xúng quanh và nhiều bà là nước mắt chảy
dài nhiều bà lấy khăn lâu này kia người ta thấy một cái trùng phùng Dạ giữa mẹ
00:16
và con cái sự chia cắt đau sót giữa miền
Nam và miền Bắc và cái hạnh phúc là trải qua bao nhiêu cuộc như
vậy may mắn là hai người đàn bà này hồ gặp lại nhau Dạ Thế để con để bà con bà
kể như vậy để con thấy khi nhận bức ảnh khi nhìn thấy bức
ảnh bà nghĩ như thế nào và sau đó cái bức ảnh ấy và cái cuộc gọc gỡ ấy nó đã
đi vào trong Lòng bà như thế nào Dạ con chúc mừng bà thì là cuối cùng là sau 60
năm bà cũng được đoàn tụ Với cả mẹ bà cùng gia đình và các em và thực sự là
khi mà đọc chi tiết đấy ở trong sách con cũng rất là xúc động và con cứ khóc hu
hu đâ bà con con con không Không dừng được nước mắt của mình bởi vì là thấy
rằng là tụi con không được sống ở trong thời chiến tranh nhưng mà thấy chiến
00:17
tranh quá khốc liệt con cũng hiện tại con cũng con cũng không thể tưởng tượng
nổi khi mà con cảm nhận là trong bà có cái tình yêu với gia đình rất là lớn mà
mình lại rời xa gia đình mà cái niềm nỗi nhớ
đấy nó cứ khắc khoải mãi ở trong lòng Ở hai đầu chiến tuyến con con cảm thấy
là chiến tranh thực sự là rất là là khốc liệt ạ Con nói về tình yêu quê hương
tình yêu gia đình con ạ Dạ Thì cuộc đời bà cũng trải qua những cái giây phút mà
trước kia bà không thể tưởng tượng được khi mà bà tham gia kháng chiến 9 năm ở
trong rừng Bà Pha chế cả thuốc nổ thì làm những việc ấy thì cái tình quê hương
tình gia đình nó nó ở trong lòng nó không có ra mình không nghĩ được mình là
một người như thế nào đứng trước như vậy cho đến một hôm đấy là sau khi vào Huế
vào tháng 3 năm 1995 ấy con ạ Dạ thì sau khi mà quay phim ở Huế rồi thì bà xin
00:18
phép hồi đó Quân phóng viên đi mặt trợn muốn đi đến
đâu phải xin phép dạ thì bà xin phép ban Quân quán ở thành phố Huế là cho bà về
thăm quê hương Dạ thì quê hương của bà một cái làng tên là làng Nham bầu Nham
biều Dạ Thế thì cái ông Quân Quảng và cái làng này lạ quá tôi không biết là
đâu mà nói thật trong đầu óc bà bà quên rồi Dạ Bà chỉ nhớ là nó cách chùa Thiên
Mụ hai cây số thôi chứ Bà không biết là y hướng nào mấy chục năm rồi mà Con nhớ
làm sao được dạ Thế bà mới ra cái chợ Đông Ba con ạ chợ Đông Ba Đông là thì bà
chợ Đông Ba lúc ấy mình là một dân Bắc chịu đựng không bao nhiêu là thiếu thốn
khi ra cái chợ Đông Ba thấy trời ơi sao nó nhiều hàng hóa thế sao nó đẹp thế
bánh xanh bánh đỏ rồi thì là đủ hết các loại trái cây hoa trái thì rất là đẹp
00:19
đẹp hơn khi trước mình đi nữa Thế bà mới bà mới ra chỗ Đông Ba bà tìm một cái bà
bán hàng già già bà bảo vì người già họ M biết cái làng ấy làng đấy bây giờ đổi
tên cái gì không biết rồi Thế bà m làng làng bảo bà Ơ bà bà có biết ở ở gần chùa
Thiên Mụ có một cái chùa gọi là một cái làng gọi là làng Nham biều hay không ổ ơ
Tôi biết tại sao bà Tại sao Việt cộng lại hỏi Nham biều hồi nó cứ gọi mình là
Việt cộng thôi Tại sao Việt Cộng là hỏi Nham bều Dạ Bà m bảo con là bì bà lớn
tuổi là con là là quê ở Nham Điều Dạ Thế bà rú lên mà trời ơi các các O đến xem
này bà rú gọi những người xung quanh đây Việt Cộng mà cũng có làng việc Cộng mà
cũng có làng Dạ thế Người ta quan niệm những người ở ngoài bắt vào là những
người mang rợ không làng không xóm Tự nhiên bây giờ thấy một cái bà ăn mặc
giải phóng này báo giải phóng mà lại hỏi làng Nham bều Thế thì Bà mới nói rằng
00:20
tôi con là là dân ở làng Nham đều Dạ Thế là mấy cái cô bán hàng ở chợ Đông Ba
chạy ùa đến hết người thì sờ vai bà người thì sờ tay bà người thì sờ tốt B
và có một cô phát biểu một cô nhớ mài bảo ơ Cha Ơi Việt cộng này hắn có da có
thịt thế Mình không hiểu tại sao nó lại nói như vậy Dạ thì té ra ở trong Nam
trong những năm 1975 607 là người ta tuyên truyền rằng
bảy Anh Việt cộng không đứng lên được một cái cộng đu đủ tức là đói ăn đói
khác ốm đau gầy mòn không ngờ thấy một cái bà cũng phất pháp khỏe mạnh mà như
vậy thế thì họ mới ôm lấy và bảo ô Cha Việt cộng cũng nói h nói hung n nói dễ
thương n th Thì đấy là cái tiếp xúc đầu tiên của bà với những đồng hương của bà
ở Huế Dạ Thế xong bà bà ấy mới chỉ cho bà đi về là Nham biều Dạ Thế bà đi với
hai một anh quay phim tên là An Bùi Phùng Bùi Phùng với bà đi với một người
00:21
n m m Câ phim nữa hai cim đi về làng Nham biều tức là chùa thương mụ đi lên
hai cây số thì con nơi cái làng ấy á là không bị bom đạt cho nên từ cái ly Lũy
Tre đến cái mái nhà tất cả nó đều như là trong cái cái cái suy nghĩ của bà khi
năm 16 tuổi bà ra đi cái làng ấy là một cái làng không có chiến tranh giữ được
Dạ Cái cái cốt cách của một cái làng Huế
Dạ Bà đi bà những cái mái nhà đằng trước mặt là cái bình phong Huế hay làm cái
bình phong ở trước nhà để che cho không có mọi người nhìn mọi người nhìn vào thì
thấy giống hệt thế đi lúc đến vườn của bà ngoại
Thì khi cô bước chân vào cái vườn của bà ngoại Cô phải nói với con rằng là cái
cảm giác nó nó kỳ lạ con ạ Dạ những cái năm tuổi trẻ của mình tưởng chừng là nó
00:22
đã quên lãng lâu lắm rồi Dạ Không ngờ cái mùi hương của cái cái cái cái trái ổ
Chín Mùi hương của cái trái dâu da chín cái hương của hoa ngâu hoa mộc mà ở
trong nhà trồng và cái tiếng cười đùa của bọn của
của của bà với mấy mấy đứa bé mấy anh em
của bà tự nhiên ở đâu nó nó vang lên con ạ khủng khiếp Dạ Tức
là mình mình cứ nghĩ là K mình trở lại được đây rồi sao không bao giờ nghĩ là
mình cứ trể lại vườn của bà ngoại hết không lúc nào thế Lúc đó thì bà đi thì
cái cái cái cái vườn của ông ngoại Cái vườn của ông ngoại bà là vục hủy quan
triều đình Huế cho nên họ đi lên thì là trước cửa có một cái cổng và có bốn năm
bậc thèm và trên cổng nó đề hai câu đối về cái sự mà về an cư nghĩ như ngày
tháng yên lành ở vườn đấy cái câu như thế
00:23
của bà hồi xưa bà đọc hàng chục trăm lần
rồi mình thấy vẫn còn hai câu đối đó Thế lúc đó bà mới bước lên cái tông cấp nó
có ba bậc thang để mà vào trong vườn bước cái thang cấp thứ nhất bà chên bà
bà bà chân bà không nhấc nổi tụi nó thấy bà ngã ngã ngã thì chú
quay phim Bùi Phùng với một cậu nữa nó mới dìu bà Dạ
và như một đứa trẻ con con dạ người như thế phóng viên chiến trường như thế
nhưng mà đứng cái trước vườn của bà ngoại cái Hương cũ hương xưa nó trở về
con biểu chưa Thế là hai đứa đó phải dìu bà bà mới vào được trong nhà vào được
vào đến vào gần nhà thì ở trừng máy nhà bên này đ thì bà ngoại bà lúc ấy còn
sống bà ấy lúc ấy năm nấy đã 98 tuổi r còn sống bà ngoại nghe tin mà mắt không
nhìn được nữa rồi nghe tên bà về thế là có người dẫn bà ấy ra dẫn bà ấy ra và bà
00:24
ôm lấy bà bà sờ vào mặt bà bà bảo đây phượng Đúng là Phượng rồi Phượng rồi con
ơi con về với bà ấy bà ấy sau th sau đó sau đó bà ngoại đưa vào nhà và bắt
đầu gặp các gì dạ bà ở đấy chơi nửa ngày rồi phải về tại vì không được ngủ lại
nhà lạ bà về bà về lại thì khi bà về thì
cái chú cháu Phùng nó mới nói thế này nó bảo là con em lâu em à Cháu lâu nay vẫn
mến phục cô về cái tài can đảm của cô đứng trước bom đạn
Dạ và chúng cháu noi gương của cô Dạ nhưng mà cũng ngờ hôm nay cô làm cho
cháu hiểu đến tậng tâm hồn Thế nào là tình quê
hương đấy để bà nói những cái mà khi mà nhận cái anh nhỏ
00:25
và khi bà gặp lại mẹ và khi bà vào Huế mà thăm lại cái vườn của bà ngoại Dạ
thưa bà là sức mạnh của tình yêu quê hương đất nước trong mình có phải là là
một cái nguồn mà tiếp động lực cho bà tiếp cái sức mạnh cho bà để bà chiến đấu
trong những cái năm tháng ác liệt như vậy không ạ Bây giờ bà không nói lý thết
bà nói Việt bà đã trải qua thì con sẽ thấy thế nào là sức mạnh quê hương lạ
lắm con ạ Dạ là năm 198 89 bà qua Pháp Dạ thì khi bà qua Pháp thì bà được bà
được bạn bè giới thiệu vào làm dịch những cái phim cho đài truyền hình Pháp
gọi là F3 f Pháp tại quốc gia đấy Dịch Nhữ t phim
ra tiếng Việt để họ gửi họ gửi về cho Việt Nam Dạ Thế mà lươn cao lắm con tại
00:26
vì hồi đó Cái người mà dịch như thế không phải là nhiều Dạ Bà được làm như
thế trong ha năm bà đi dịch cho dịch phim này rồi bà họ mời bà họ cho bà mời
bà là khách đi Điên Hoa phim can hai lần
90 91 để xem phim ở can Và nghĩ rằng cái phim nào có thể dịch và có thể sau này
họ mua để đưa sang bên các nước châu Á vân vân Thế là bà làm cái việc đó lương
cao lắm lương lương là hồi đó mà bà còn nhớ là khoảng 2000 đô la là không biết
bao nhiêu cây vàng lâu lắm rồi Dạ Thế là
nhưng mà Tất nhiên hồi đó có lương á thì Sư Quán Họ lấy một phần bà chỉ được một
phần nhỏ thôi nhưng mà cũng được dạ Thế thì sau 2 năm bà làm hăng hái nhiệt tình
Dạ sau 2 năm thì cái ông giám đốc đài ông gặp bà Ông nói rằng bà Phượng ơi tôi
thấy rằng trong hai năm này bà làm rất là hiệu quả cho đài cho nên nên tôi muốn
00:27
đề nghị bà là ký một cái hợp đồng 2 năm nữa tại hộp đ ký hợp đồng 2 năm mà xong
2 năm hai năm nữa bà làm cho chúng tôi cũng là việc này thôi và chúng tôi tăng
lương cho bà là 15 ph nữa Dạ Thế thì ở nhà mà gia đình nghe tin đấy bảo cứ ở
lại đi cứ ở lại đi hồi đó ở ngoài bác khó khăn lắm con không phải dễ dàng sống
vất vả dạ thời kỳ bao cấp mà Dạ thì thì Bà nhận được cái đề nghị của ông
ấy thì bà cũng đang phân phân Dạ Thì hôm
đó là vào mùa đông sắp sửa đến ngày Noel lễ Noel con biết là mùa đông ở Paris nó
buồn lắm mùa đông ở châu Âu nó buồn vô cùng là vì sao Tuyết nó rơi gió nó lạnh
và người ta người ta ai cũng vội vàng về gia đình cho nên từ 4 5:00 chiều là con
thấy ngoài đường không còn người vắng lắm thế xong rồi cái hô mà tuyết rơi á ơ
cửa sổ cái cái cái căn sổ hộ bà ở đó nhìn ra nhìn xuống dưới đường thì thấy
00:28
những người Pháp nó nó chùm cái khăn lạnh thế này nó trùm áo nó co vai thế
này nó về mà không biết tại sao tụi nó không có đủ mủ con ạ Tuyết nó cứ rơi
trên đầu nó mình nhìn thấy mình nó Ôi trời ơi thế này Tự nhiên nhớ một cái
nắng của Hà Sài Gòn nhớ cái tiếng ồn ào của chợ Bến thầnh Dạ nhớ một cái hàng
rau xanh ở Huế nhớ một con sông Hương có khi lại bà lại ngồi bà nhớ lên con biết
là có những cái tảng đá ở cạnh sông ấ dạ
nắng nó tia nắng nó cứ vờn vờn xuống vào
nó cứ vờn vờn đ cái tảng đá đó rồi người ta đi người đàn bà giặt quần áo ở trên
cái tảng đá đó có những cái chi tiết mà trước kia mình không hề để ý Thì bỗng
nhiên là cái lúc mà mình nhìn thấy tuyết rơi trên đầu người người đàn ông pháp
thì mình bảo Ơ kì tại sao mình lại ở đây nhỉ Quê mình ở chỗ khác cơ mà quê mình
là cái sự ồn ào giác bệnh thiểu đủ thứ nhưng mà là quê mình qu
00:29
Thế thì bà bảo chắc là mình không ở nổi rồi Dạ Nhớ quê quá biết rằng khi mình về
thì mình sẽ gặp khó khăn vì lương không còn sẽ vất vả khó khăn nhưng mà cái lòng
yêu quê hương Dạ nó mạnh hơn con ạ Nó mạnh một cách mà mình bà bà không trải
qua bà không thể nói được bà trải qua rồi bà mới biết rằng là bà thương vô
cùng những cái người phải bắt buộc phải Ly Hương Dạ tại vì người Ly Hương có
những cái giây phút nhớ về đất nước Bằng những chi tiết rất nhỏ thôi Tại sao nhớ
một dòng sông Làm gì bên nước ngoài như dòng sống rất đẹp nhớ một tia nắng làm
gì ở ngoài bao nhiêu là tia nắng đẹp có phải là nước người ta không có nắng đẹp
không có tia nước không có dòng sông đp dòng sông sen dòng sông bccp đẹp lắm
chứ nhưng mà tại sao cái mảnh đất quê hương với cái dòng sông lửng lờ trôi nhỏ
00:30
nhắn như vậy nó để đi vào và lòng người như vậy khi đó bà hiểu rằng đó là tình
quê hương Dạ và mặc dầu lời yêu cầu của cái ông giám đốc rất là hậu Hỷ mặc dầu
nhiều người ở nhà Khuê bà khuyên bà là đừng có về vội Dạ ở thêm 2 năm nữa rồi
về dạ nhưng mà sau 2 năm bà giả từ Pari và bà năm 91 bà trở lại Sài Gòn náo
nhiệt ồn ào lộn xộn mệt mỏi của bà nhưng mà Sài Gòn là của bà Dạ chắc là lúc đấy
khi mà bà bước chân xuống sân bay và vì Sài Gòn chắc là bà hạnh phúc lắm đúng
không bà Trời ơi có hai cảm giác Dạ cái cảm giác cái đầu tiên sau hai năm ở
Paris 3 năm thì bà Sài Gòn sao bà nóng thế nó Bức quá đang mặc quần áo ở bên
Pháp nó quen rồi lúc về nó nóng quá dạ nóng đến mức mình không không nhận định
00:31
nổi nữa là một dạ một cái thứ hai là khi mà đi qua một cái chợ đó con nhìn thấy
những hàng rau cái bà ngồi ung dung hàng
rau nó ngồn ngộn thế này này Úi giời cảm giác sung sướng không thể tưởng được dạ
và cái việc đầu tiên mà khi bà về đến nhà bà ở Sài Gòn là bà uống một ly trà
của Việt Nam bà ngậm cái cảm giác đó rất khó tả như bảo
là ta bây giờ về đây rồi về với đất nước của ta rồi Dạ con không Biết chứ Khi mà
bà xin phép mà đi ra dạ thì có những cái người rất là ác ý dạ họ nói thế này Cái
bà Phượng này mà thoát khỏi Việt Nam là không bao giờ bà ấy về tại vì họ biết là
bà là ảnh hững ho ngóa pháp bà quen với người Pháp nhiều bà có thiện cảm với
nước Pháp mà ở nước Việt Nam thì quá khổ cực cho nên rất nhiều người nói rằng là
họ nói với nhau á là tôi bảo đảm rằng cắt cái đầu tôi đi
00:32
cái mụ Phượng này mà m ra khỏi Việt Nam đừng hòng m về nhưng mà tôi không trả
lời họ và tôi trả lời cho lòng tôi cho lương tâm tôi cho tình yêu của đất nước
tôi tôi nói tôi trở về Bà Ơi Bà Vy vậy nếu mà để định nghĩa
thì bà gọi quê hương trong bà là gì ạ quê hương trong
bà nó là nhiều lắm Nếu mà ngồi mà nghĩ lại quê hương trong bà là gì thì hương
trong bà là những cái lúc bà 9 10 tuổi ông nội bà là một nhà một quan một một
nhà gọi là ờ quan lại triều đình Huế Dạ đồng thời Ông ấy là nhà nho đã tốt
nghiệp gọi là có văn bằng lớn Dạ sau trả Nguyên cho nên ông ấy văn thơ rất giỏi
00:33
Dạ quê hương là cái lúc bà mới 10 tuổi thôi ổng dắc một một cái đoàn năm em
bà nữ ra ngoài sinh hôm ấy là trăng là ngày Trăng Khuyết ông dác ra ngoài sinh
ông bảo tụi bay ở Đà Lạt học tiếng Pháp tiếng bả gé ông ghét tiếng Pháp lắm
Thế tụi bay có biết rằng cái mặt trăng này Mặt Trăng Khuyết này gọi là gì không
Thế mình nhay nhẩu mình học Trưng pháp Dạ thư ông mặt trăng gọi là la
ông bà Ông lắc đầu ông nói dạ hỏi mấy thằng em bà thì em nó bé hơn nữa Nó có
biết gì đâu Dạ ông bà ông nội bà mới nói
rằng là con ơi con ở cái đất nước này là đất nước An Nam hồi đó không coi Việt
Nam hồi đó gọi là anh Nam Dạ thì cái đất
này cái đó không phải là la la gì có con đâu mà ông nói cho con nghe nhé cái cái
00:34
cái mặt trăng nó đang Khuyết một hình trên này trên trời Dạ thì có một câu thơ
Việt Nam nói rằng móng vàng ai bấm Trời Tây nó như cái bóng tay bằng vàng bóng
lên mặt trời ông nói cho bà Năm 10 tuổi năm nay
bà 95 là 85 năm gần 100 năm bà vẫn còn nhớ cái đó gọi là quê hương Dạ Cái đó
gọi là quê hương con á Tức là cái đẹp đẻ
cái tinh túy cái cái văn minh dạ của một cái dân tộc không bị một cái gì làm cho
ảnh hưởng dạ đến cái đầu ốc văn học đầ cái đầu
ốc văn học Hào Hoa của họ đó cái cái cái cái cái mà ông nội bà truyền cho bà một
câu như vậy thôi đã y với bà gần 100 năm cái đó bà có thể gọi đó là quê hương Dạ
00:35
Hay là có những đêm ở dưới hồng con ạ bà ở trong Địa đạo Vĩnh Linh hai tháng ở
dưới Hồng n là bom Đạt ở trên Như Mưa Ban ngày mình phải chịu bom Đạ rồi ban
đêm về về dưới hồng thì không khí ngột ngạt không không có oxy để thở Thế là
mọi người phải thở từ từ và phải và nóng bức lắm Cởi hết nói thật Các con là cởi
hết quần áo vì trong tối như là người sống ở lông ở lỗ vậy thì mới chịu nổi
Chịu không nổi thế trong lúc mà vất vả khổ cực ngày thì chịu bom Đảng đêm thì
khổ cực như vậy Thì bỗng nhiên bỗng nhên cái mùi
thơm của cái vườn bà như là bà đã cảm thấy dạ cái hương thơm của hoa mộc hoa
ngâu của hoa ngọc lan hoa sen hay là một cái chén trà ngon mà ông ngoại
00:36
cho bà uống tất cả những cái nhỏ nhỏ đói nó hiện về trong ốc con lạ lắm Nó hiện
về và làm cho mình quên đi một phần nào Cái nặng nhọc kinh khủng mà bà mới chịu
đựng ở dưới Hồng sâ V trong lòng nghĩ thế này con N nghĩ
là bây giờ chịu đựng như vậy nhưng mà sau này sẽ có những ngày mà mình sẽ trở
lại với cái cuộc đời mà mình đã được hưởng xư kia lạ lắm nói có thể các bạn
không tin nhưng mà đó là một cảm giác thật mà Nó là một cái gì đó Nó giúp cho
bà một cái động lực im lặng không nói ra lời dạ từ sâu thẳm của lòng mình nó nói
nó giúp cho bà chống lại những cái những
cái mệt nhậc những cái mất tinh thần của
những cái lúc khó khăn Dạ Cái đó cái lời nhắn nhủ cái kỷ niệm đó bà cũng gọi là
quê hương con đ dạ đấy Ờ nó nhiều lắm Hay là
00:37
bà thì ngày cũng không phải là người mà không có nhận xét đâu khi mà bà nhận thê
cái quan liêu giấy tờ này kia bà cũng mắ bà cũng tức lắm chứ bà ghét lắm chứ Mà
bà cũng phê phán mạnh lắm Dạ nhưng mà chỉ cần ra nước
ngoài ai mà nói xấu Việt Nam một cái là 10 triệu không nổi trong nước thì mình
cũng nói còn hơn người ta nữa nhưng mà khi mà ra ngoài ai Ô cái nước Việt Nam
này kia thì tự nhiên mình đung đùng mình nói vậy r mình ok Tại sao lại dám nói
nước mình như vậy thì Cái đó cái cái cái phản kháng một cách tự nhiên đó nó cũng
là quê hương con ạ Dạ thưa bà là khi mà con đọc hai cuốn sách của bà là gánh
gánh gồng gồng và khắc đi khắc đến con còn cảm nhận một cái sự âm áp tình người
âm áp những câu chuyện bên trong bà và những người bạn xung quanh của bà có
phải điều đấy cũng là một cái sức mạnh của bà không ạ Trời ơi nếu không có cái
đó thì chết thì thì chắc là bà không phải như ngày hôm nay con cái chuyện mà
00:38
tình người đối với bà mà Dạ thì bà nói cái tình người bằng câu
chuyện thôi Dạ năm 1900 47 thì Một hôm bà đang ở trong rừng và
đang ở một cái tổ là gọi là chế tạo vũ khí của bộ quốc phòng hồi đó họ yêu cầu
là những người nào biết tiếng Pháp sinh viên học sinh biết tiếng Pháp thì tập
trung ở Bộ Quốc phòng để mà học cách làm thuốc nổ Dạ để mà làm vũ
khí tại vì khi đó là cái năm mà chống pháp nước mình đâu có vũ khí gì toàn là
những cái thứ xin lại lấy lại xin lại của Nhật hay là chứ còn thực tế không có
cho nên một C phòng quyết định là phải chế tạo vũ khí và họ yêu cầu những người
nào sinh viên học sinh biết thiết pháp Hãy tu tập lại và mở những sách pháp ra
00:39
và có một cái anh lớn hơn hiểu hơn giảng là ví dụ chế thuốc đen là phải làm thế
nào chế đạn là thế nào chế thuốc mổ là thế nào vân vân tức là làm như người ta
pha chế siro uống nước của các ông nhà dược sĩ Vậy thì đang học Mở qu sách ra
và đấy là 30 g thuốc đen bao nhiêu axit syc bao nhiêu clorat potas nh những cái
những công thức ấy thì đang học MN mò đang mầ mò cả thầy cả trò đều mần mò thì
năm 47 anh a Có một hôm bác Bác Hồ đến và đi cùng với
bác là một người ăn mặc như là một người đ người nông dân ở vùng cao như đeo đô
kính trắng to to MP cao Dạ thì bác thì vào trong đó thì anh anh Liễu là anh phụ
trách của bà đấy anh phòng báo chế Đấy em bảo là hôm nay bác Hồ giới thiệu với
00:40
các với chúng ta một vị kỹ sư từ ở bên Tây Đức đã tình nguyện trở
về với bác Hồ trong năm 1946 đó là anh Trần Đại
Nghĩa thì khi khi anh Trần Đại Nghĩa đến thì mình thấy anh ng không như là một
ông nông sinh có cái gì là một ông g Nghe nói ông này ông chế tạo bom bay rồi
ông ở xưởng hàng không của Tây Đức này kia
nghe như là một vị anh hùng thấy một ông nông dân hoàn toàn như vậy thì anh vào
anh bảo Chào các em giọng nam bộ rất dễ thương thế là thế là ông ông ông Khi mà
Bác Hồ về rồi ông ở lại với bọn này Dạ thì ông bảo tụi bay ơi ngói ngay là tụi
bay ơi tụi bay ơi có chỗ nào đi tắm tao nóng
quá thế là mấy anh chị em ấy ùm cái sông bên xống nhà gọi là
00:41
sông la sông gì đ cái một cái con sông trước nhà thế là ổ ùm xuống nước ổng
chạy ổ tóm như mọi người Mình rất là ngạc nhiên rồi Lúc lên Thế thì Ông bảo
là ông xưng là anh Dạ thì năm đó ông Nghĩa cũng hơn tụi này chừng mấy tuổi
thôi mà anh anh anh nghe các em là những sinh viên tình nguyện về đây để mà Học
làm thuốc nổ và vũ khí anh rất là cảm động thì bây giờ chúng mình đi vào việc
thế là ổng giảng bài luôn Trời ơi Nghe những bài giảng của ông nó người nó
không thể tưởng tượng là mình như thế nào nữa Dạ Thế là ông ới ở đấy với tụi
này và ông bắt đầu giảng cái hồn đó làm một cái chuẩn bị là lấy thuốc đen để làm
một cái súng gọi là súng maoka Tức là cái súng chống tăng bắn lại xe tăng lâu
nay á bọn pháp nó nghĩ rằng Việt Nam không bao giờ làm được dạ cái sống cái
súng mà chống tăng bởi vì thế cho nên nó đi đến cái làng nào là cho xe tăng đi
trước rồi lính Pháp ở đằng sau cái xe tăng là Mình chịu mình cũng đánh được
00:42
không bắn được dạ anh nghe anh anh anh anh cho bọn bọn bọn bà vào một cái nhóm
gọi là súng làm súng skz là súng không giật Dạ là gọi là bazoka để
mà mà Thế là học đó cái quá trình dài lắm không nói làm gì dạ sau buổi học thì
thường thường là ở trong rừng á là phải là trong rừng là phải xong bữ học là ăn
là là đến nhà giờ ăn thì cái món ăn ở Việt ở ở ở ở Việt Bắc lúc ấy á buổi sáng
á là mơ nu gọi là thực tên là sắn luộc buổi chiều Mư là thực tên là luộc sắng
chứ sắng luộc luộc sắng cứ thế sáng chiều sáng chiều ăn mãi đến nỗi mà thấy
củ sáng luộc là người mình nó lạnh gé tới này buốt không thể nuốt được nữa Dạ
Thế bọn này mới sáng kiến bà là nhờ thế này bà học cái trường Đồng cái trường
00:43
của pháp dạy ở Đà Lạt năm 1945 à năm 1942 43 gì đấy Dạ Bà làm bánh rất giỏi
tại vì Pháp họ dạy làm bánh Dạ Thế bà mới Mài cái đó ra mài cái sắn ra rồi lọc
Lấy bột Vân Vân làm cái bánh nướng Dạ Thế là mấy ông kia đâu Học được cái đó
Dạ không ngờ là lại được ăn như thế là rất thích dạ cái thứ hai là bà nghĩ ra
một cách tức là là cái con biết là cái cái cái củ sắn tươi lấy ra lau khô bọc
giấy xong rồi cho nướng vào lửa Dạ mở ra
như một cái bánh mì vỏ thì giòn mà trong thì xốp mềm Dạ Thế thì xong mình phết
một tí hành mở lên thay bơ và cho anh nghĩa anh nghĩa An ăn mấy cái này ông mê
không thể Tưng tượng được Ông bảo Trời ơi ngon quá ngon quá em em làm cái này
và thế mình em bày anh làm thế mình bày ông làm
00:44
ổ làm xong nướng ra cái cụng nó cháy đen
ông không biết điều khiển lửa mà ổ Người Cảnh thị hay là ông là nhà trí thức ông
không biết làm những cái việc nhỏ nhỏ đó đâu ông ông rất là chỉ đắm mình vào cái
khoa học thôi chứ không phải là cái người người người người đàn ông mà làm
gia đình cũng làm được thế là cái cái thứ hai cái thứ ba là ông ấy là cũng như
mọi người ông ấy có hai bộ quần áo Dạ thì mỗi lần mà giặt quần áo á thì phải
ra Suối chứ làm gì có sông có làm gì có chỗ thau chỗ tiếc gì ra Suối xong rồi
không có xà bông chỉ ra Suối xong rồi giặt nước rồi lên thôi chứ làm gì không
có xà bông Thế thì một hôm đang ra Suối giặt thì ông kêu Ôi tụi bay ơi Cứu tao
nhìn thì thấy cái áo của ổ nó theo dòng xống nó chạy đằng xa không ai dám thèo
nước suối chảy siết lắm mà đã lựa nhân nơi đấy là n nơi nước nó nó chảy siết để
00:45
cho pháp nó khó vào cho nên không cái dòng suối mơ Ê đềm đâu nó mạnh lắm
thế là chạy thế là ông mớ cái áo dạ từ đó về sau anh nghĩ anh không có anh
không giặt áo nữa và anh cứ mặt xong một bộ mà con biết là làm thuốc đen ở trong
xưởng nó hôi mà nó bệnh lắm thì ông ấy ổ mặc một bộ Xong rồi ông đem ra ngoài
nắng ấy ông lấy cái cái cây ổ đập cho bụi nó tan nó chờ cho khô Ông đập cho nó
hết bụi đi ông phơi chập rồi ổng lấy về ông l cắt lại và ông xếp vì ổng sợ nếu
mà ra Suối mà giặt nữa thì chết Dạ nhà nước cho ông một ông hậu cần cho ông gọi
là ờ gọi là Cận Vệ đi theo đó Dạ một người để mà lo việc cho ông ấ ông không
bao giờ nhờ ông bảo tôi không có phải là
người tàng tật tôi không phiền những cái đó ông không cho người làm mà ông cứ tự
làm mà tự làm như thế rất là Thế cô có thể kể nhiều chuyện về để nói cái kết
luận Dạ Thế thì khi mà con biết muốn cải thiện thì cô lại đi Bắc ếch để Bắc Nhan
00:46
này ở suối Cái đó mấy cái đó cô giỏi lắm nháy rồi về những người bạn cô cũng
làm như thế xong lột ra xong rồi thì giả nhỏ băm thì thì cho con nó ăn cho nó
khỏe đó Dạ và cô nấu những cái món canh ếch canh nhái nấu với măng này
kia cho ông ăn ổ ngon quá ông thích lắm Ông bảo là lúc nào C em bắt được em cho
anh với nhưng mà ổ tự trọng ông bảo không phải anh C ăn mãi thôi giờ cho anh
đi bắt Dạ Thế là tôi rất tiếc là không có một cái máy ảnh nào để Quay cái cảnh
anh Trần Đại Nghĩa đi bắt có ế với bọn này Dạ nhớ em nhớ trời mưa ít nó mới
nhiều Dạ Trời mưa thế là mấy anh em Bì bỏ ra ngoài Suối ông thì cần thị nặng có
thấy cái gì đâu thế xong cái ổ thấy một con đ Ổng chụp một cái nó chạy đ đằng
nào rồi ổ làm cả Bụi ổ được đế lúc ổ bắt được một con ông bảo tao bát được rồi ổ
giơ lên con nháy bằng cái bằng tay ngón tay đâ này mà ổng sướng ổng tự h
00:47
tan h Thật là cảm động con ạ Dạ Thì cái đó nếu con gọi đó là tình quê hương cũng
được Dạ một con người trí thức hy sinh tất cả mình về giúp ít cho đất nước và
muốn hòa vào cái dòng chung của anh chị em thì cái cái đẹp
đấy cái cao cái cao thượng ấy dạ cái trí thức ấy cái trí tuệ ấy cũng là một cái
gì đặc biệt làm ta tôn trọng và mến cái tình quê hương Dạ thưa bà là khi mà con
đọc cuốn sách gánh gánh gồ gồ của bà sau
đấy là con khi mà con đọc xong ấy bà con đặt ngay cái quấn tiếp theo của bà là
khắc đi khắc đến và bây giờ con cũng biết là bà đang đang viết một quấn và
chuẩn bị ra mắt và thực sự là con con cũng như là con nghĩ là những cái bạn đã
được lắng nghe bà đã được đọc những cái Cuốn sách này của bà chắc chắn là cũng
rất là nóng lòng được nghe như con và khi mà con đọc sách bà thì con mới lên
00:48
trên YouTube Con Tìm Về Bà là con và sau đó thì con nghe những cái BC và phỏng
vấn bà con nghe có thể nói là cũng không Không sót một một cái
nào nên là con đ con cũng hơi hồi hộp Khi mà ngồi trước thần tượng của con như
ngày hôm nay bà ạ Và khi mà con nghe một cái số Podcast bà có chia sẻ là các con
ơi Các con nhìn mà phải thấy có phải là bà bà rất tâm đắc với Điều này không bà
và bà có cái câu chuyện nào về điều này mà bà muốn kể cho chúng con nghe không ạ
Ừ Dạ Bà cuộc đời bà thì rất nhiều lần Dạ Bà
phải dược vận dụng cái đó cho bà á dạ nhìn và thấy để cho lòng mình nó bao
dung hơn Dạ con biết là bà là xuất thân từ một gia đình
à của gia đình mà đại đa số để ở trong Nam Có mình bà ở đây cho nên những con
00:49
mắt soi mói dạ tại sao cái bà này bà lại đi một mình ra ngoài này Dạ tại sao là
như vậy bây giờ thì không thành vấn đề rồi nhưng mà đầu thế kỷ vào năm
1975 76 77 Thì cái đó là một cái những người người mà có gia đình ở trong Nam
mà ở ngoài Bắc rồi gia đình Vân kia là không phải là ai cũng vậy người ta rất
là thự tế và người ta tiên cậy bà nhưng mà có những cái người
họ họ họ đặt vấn đề nĩa là họ hỏi nhưng họ không dám nói ra nhưng mà cái cách cư
xử thấy rằng họ rõ ràng có một cái sự phân biệt và một cái sự nào đó nghi ngờ
Dạ thì đối với một con người mà đã từng đi kháng chiến từ năm 16 tuổi cái năm 40
tuổi mình về đấy mà mình lại nhận được một cái sự nghi ngờ Dạ thì nó nó khó
chịu vô cùng dạ cho nên thí dụ có một cái bà
00:50
đó Bà còn sống con tên là bà hội thì bà ấy là bà trước kia Bà ở trong Nam bà đi
tập kết ra Bắc chứ bà là bà khai bà là thành phần nghèo khổ gì đó không biết dạ
thế Thấy người ta cứ nói Ôi giời ơi cái bà Phượng này hay quá nhậ giỏi tiếng
Pháp mà đi làm giỏi bác sĩ giỏi này ca tụng bà nhiều quá thì bà bắt đầu tung ra
một cái tim Bà bảo rằng gia đình bà này là một cái gia
đình theo Mỹ theo pháp rất là ác độc đã từng giết người đã từng giết người rồi
bà phao cái gì nhiều lắm thì bà có một anh bạn làm ở trong công an thân với bà
bảo rằng hồi xưa là ba má chị có ba má chị có tham gia về chính
quyền miền Nam Việt Nam không Dạ Mình vô
tư bảo là không có ba má mình là ba mình là hiệu trưởng một cái
trường một cái trường và sau đó là thanh
tr học chính Tức là kiểm tra về giáo dục
00:51
của các tỉnh chứ ba mình không có làm gì
ở trong ở trong bộ máy chính trị của của miền Nam Dạ Thế thì nó họ bà ông ới nói
cho mình biết rằng là bà nên cẩn thận trong cái sự giao dịch bởi vì có dư luận
nói rằng ba bà là xưa kia là đàn áp cộng sản và giết cộng sản này kia trời ơi bà
nghe nói câu ấy bà không thể nào tưởng tượng được dạ thì đau khổ lắm Dạ và bà
cũng có nhiều chân giết bà mới dò xem ai nói cái
này thì mấy năm sau phải mấy năm sau bà mới biết rằng đó là cái bà hội trước kia
Bà ở cùng ở ở phân rí ở của Văn Thiết Dạ thì bà biết gia đình mình thấy ba mình
đi dậy học rồi thì đi thăm thăm thanh tra các trường thì biết B đặt ra câu
chuyện thế mình tức lắm nhưng mà vì anh cái anh
00:52
báo tin anh dặng là mình chị không được nói với ai chị nói ra tôi bị ảnh hưởng
cho nên mình im lặng không nói gì nhưng mà phải nói rằng Cái đó nó ảnh hưởng đến
tinh thần bà rất nhiều Dạ còn bà ấy cái bà hội đó thì bà ngoi
bề ngoài vẫn cứ chị chị em em với mình trời ơi chúng mình cùng đồng hương B nói
ngọt ngào mình như vậy nhưng mà mình biết là sau lưng bà đã đưa một cái đòn
chí mạng vào sinh mạng chính trị của bà Thế thì bà định là bà Hồ đó bà cũng đáo
để lắm bà mình tìm cách trả thù con này mà không cho nó
biết thế thì sau đó thì có một cái dịp Dạ có một cái dịp là bà này bà gọi là
thụt két tức bà bà bà làm ở cơ quan bà thâm bà thâm tiền cái cái quỷ mà bà làm
đó thì bà biết cái việc này bà bảo bây giờ mình tố cáo nó để thì con này nó sẽ
00:53
ở tù nó nó mới hiểu là nó ác V thế nào Dạ Thế như bà chưa làm Dạ tại vì trong
ngà trong bà vẫn là nhận có cái lời của đức Phật dạ cho nên bà bà còn để lại đó
đã bà chưa làm nhưng bà nhìn thế thôi chứ bà chưa làm dạ cho đến sau đó thì bà
hỏi ra thì té đó bà bà hội này là ở trong nhà
là gọi là gì Mẹ lấy lấy lấy bố bố bà hã chết bà ông lấy ông ông chồng sau này
tức là ông dượng thì hình như là có xâm phạm Cái gì của bà tình dục của bà hai
nữa là bà ấy chịu rất nhiều cái sự gọi là đòn đánh đập hác hủi của cái gia đình
ở bên bên ông Ông dượng bị rất nhiều và bà phải phục vụ có lẽ những việc rất là
nghe nói rất là ghê gớm và bà mới phục vụ nhiều cho nên tâm trạng bà rất là C
00:54
cú tâm trạng bà ấy rất là ác độc tâm trạng bà rất là muốn thù hằng Dạ khi mà
bà hiểu cái đó rồi Dạ thì bà thấy bà ấy là một người đáng
thương thấy được nhìn trước mặt thì bà ác lắm với mình nhưng mà nhìn đằng sau
đời bà đáng thương quá thôi mình không thể nào bà theo đạo Phật mà mình không
thể nào dán thêm một đòn nữa để cho con người ấy đi vào cái mạt lộ Dạ đi vào con
đường cùng Dạ mình phải làm sao bao dung hơn cho nên bà thấy rằng nhờ bà có được
cái nhìn và thấy bà bao dung hơn với bà ấy Dạ Bà gọi bà ấy lên bà nói hết bà bảo
bà làm với tôi những cái gộ rất ác mà Bây giờ tôi nó thật bà tôi trả thù bà
rất dễ Tôi có thể tố cáo cái việc bà bà thâm hụt cái quỷ như thế là bà không có
đường về bà sẽ ở tù con cái bà sẽ như sao nhưng mà tôi bao cho bà Bởi tôi hiểu
00:55
rằng cái quá khứ của gia đình bà đã tạo ra một con người cay nhiệt như bà tôi bỏ
qua nhưng bà phải thay đổi đi bà ấy rú lên nó khóc suý đừng nó lạy mình và đừng
có làm thế thế và và bà cũng nhờ bà không có tiền nhiều bà nhờ bạn bè mỗi đ
gó một tí cho bà vay tiền để bà trả lại cho cái cái cái quỷ dạ và sau đó thì
chắc là bà tốt hơn bà không để ý nữa nhưng mà chắc là bà sẽ tốt hơn thì qua
cái việc đó Cái hạnh phúc mà bà có được là nhờ bà đã cứu được một con người mà
con người đó có thể là kẻ thù của bà có thể nhiều người nói sao mày dạy thế cái
Tống cho nó nó chết luôn đi nhưng mà nhưng mà bảo thôi không không không nên
như vậy Dạ không nên như vậy thì để cho nó trở thành một con người dạ cái đó là
cái gì Cái đó là cái nhìn Dạ và cái thấy
và khi thấy thì con người mình nó sẽ bao dung hơn con cái thử áp dụng vào cuộc
00:56
đời con con sẽ thấy rất nhiều chuyện con
nghĩ là không thể tha thứ được mà nó trở lại nhẹ nhàng Dạ Hay là bà kể một cái
chuyện sở dì Tại sao bà thấy như vậy là vì bà đi làm phim năm
1967 với một cái nhà đạo diễn phim tên là jis events Dạ
thì các con phải nhắm mắt lại hình dung năm 67 là cứ 5 phút là một trận bom 5
phút là một trận bom trút ở lên mặt trận Vinh Linh chứ không phải ủ trên trên
trời bà con không ngờ bao giờ con nghe tiếng không dứt cái tiếng ồn ào của của
máy bay Dạ Thì hôm đó là ông event ông đề nghị là ông ấy này một anh quay phim
với bà Dạ với một ông bảo vệ là bốn người đi ra cái nơi đó cái nơi đó là gì
nơi đó là một cái trường học dạ mà cái trường học này nó nửa nổi nửa chìm con ạ
tức là cái cái mặt đất này cái trường học nó cái máy nó nhô lên ở trên thôi
00:57
còn tứ cả là trong cái là được cái đường Hào dạ trẻ em đi học thì đi vào cái
đường Hào này vào ngồi lớp Nếu bom xuống
thì lại đi sâu dưới hồng nữa nó hai Hồng ở dưới
Dạ Thế thì ông yent mà tây không biết tại sao tụi Mỹ nó hay thả bom chỗ đấy
lắm nó không biết nó ghét cái gì nó hay thả bom lắm Thế thì buổi sáng và con bà
nói thêm là ở ở bên ở vên Linh á muốn đi quay phim bao giờ cũng đi hai nhóm Dạ
một nhóm thứ nhất là gồm có đạo diễn quay phim và bảo vệ nhóm thứ hai cũng
như vậy tại sao tại đề phòng nhóm này có chết thì còn Nhóm kia chứ mà đi cả chết
chết cá chùm thì không còn người làm dạ cho nên cái nhóm một là nhóm bà Dạ Thế
thì đi đến đó thì đ dướ dưới một gố cây chuối á dạ bà ông yent ông bác ông anh
Bình quay phim chỉa cái máy quay vào cái mái nhà nửa tổi nửa chìm và anh nói anh
quay cho tôi cái mái nhà này Cái mái nhà một cái trường h học trong bom đạn là
00:58
như thế nào Thế thì ông ông đào lê Bình ông mới chục cái máy ông làm một cái cái
cái một cái chỉa xuống thế này gọi là BL r ông pl xuống thì thấy cái nhà ông bảo
xong rồi ông y ông cười Ông bảo không phải đây là anh đứng ở ngoài mà anh quay
một cái mái nhà dạ dưới trên một cái đường Hào Anh phải
quay anh phải nghĩ đ ốc là khi anh quay quay cái mái trường này là anh quay một
cái vũ khí chống lại cái sự tàn bảo người bom đạn Mỹ nó muốn tiêu diệt cái
nơi này Dạ nơi này trở thành Bình địa thì cái máy nhà của cái sự học vấn máy
nhà của cái văn minh của con người máy nhà của những cái em không chịu sống cái
đời hang hổ mà phải đi học cái máy trược ấy là một cái vũ khí chống Mỹ em anh
phải quay thế nào cho được cái ý đấy Dạ anh nhìn thấy cái máy nhà nhưng anh thấy
00:59
đằng sau cái máy nhà là một sự thách thức ngạo nghễ đối với bom Đạ Vỹ Dạ đấy
c bà Học được cái đó Thế thì ông thế là quay ông biết quay
người thường thường Hồ đó quay máy nhựa mà thành chỉ cho phép là một đút thôi
Tại vì xửng Phi mình nghèo ông ấy quay 11 đút Dạ mãi đến khi mà anh Anh quay
phim anh lia từ cái mảnh đất đầy bom đạn đó anh lia lên bầu trời
mà Lúc ấy thì thì máy bay Mỹ nó nó làm những cái vòng khói nó gọi là máy bay
trinh sát nó làm những cái vòng khói trên đầu Dạ thì xong đó anh từ từ anh đi
xuống và anh cận vào cái máy nhà thì người ta thấy rằng cái máy nhà
này đã được cất lên giữa bom đả và và đồng thời giữa bom Đà và ở trên bầ trời
01:00
nguy hiểm thế nào mà tại sao cái má nhà này nó không phải là đất bằng mà nó lại
là một cái máy nhà thì lúc mà quay được như thế rồi ông y ổng Xem ổ bảo thế là
anh đã thấy cái cái nội dung của cái máy nhà này Dạ Đến lúc mà trẻ em đi học thì
tại vì lúc ấy là bom đạn nhiều lắm cho nên muốn quay xong cảnh mà chạy về Hồng
chứ không ai có để ý đâu Dạ Thế ông mới quay cái tỉnh con nít nó đội cái đội cái
cái nón bằng rơm á rồi nó nó đi xuống Hồng ông B không phải anh phải quay
những bước chân thật nhỏ bé của chúng nó đạp trên cái nền đất đầy bom Đạ và anh
theo cái b bước chân ấy Anh đi xuống dưới hào người ta sẽ hiểu là tại sao
những bước chân của trẻ con là phải chạy
nhảy trên bãi cát vui vùa biếtc chân trẻ
con là đến những cái vườn hoa B chân trẻ con là đến những cái bãi cỏ mà tr bước
01:01
chân của trẻ con vễ Ninh lại đi trên bom đạng như thế này xong rồi cái bom đạng
ấy để đưa các em vào cái hầm tối chứ không phải ra một cái công viên và vào
hầm tối rồi thì các em ấy đi đến một cái nơi để mà học những chữ viết đầu tiên
của các em để nói rằng chúng tôi không bị cái sự giả ngan của bom đạn làm cho
chúng tôi những người không học làm nh chúng tôi thành như đứa bé ngu muội mà
chúng tôi lấy cái học cái kiến thức vì chúng tôi là cho con người xử sự văn
minh thế thì nghe những cái đó là mình thống vào ruột con ạ thống vào ruột
không biết con có nghĩ không nhưng mà cô thì b thì bà thống vào ruột thế là quay
cái đó thế là máy quay bắt đầu cận vào những cái bức chân đi đi vào trong đấy
xúc động lắm Dạ xong đến lúc mà hồi đó là chưa có bút bi dạ mà chỉ có cái bút
sắt á dạ và mỗi em đ cầm một cái lọ penicilin nhỏ nhỏ á dạ và chấm mực vào
01:02
đấy dạ chấm bực để viết Dạ thì nó mới Thằng bé nó nó chấm Cái mực này nè Nó
viết Vĩnh Linh ngày mấy tháng mấy đấy thì ông bảo không Tại vì máy quay nó cái
để thế này mà Dạ ông không Cái mực này nó cũng là vũ khí đáng lẽ cái vũ khí nói
rằng là anh không có thể bắt có người Việt Nam đi vào cái sự giả cái sự
là u mê được có phải là sự tàn bảo tiêu tan mọi ý chí mà cái mực này nó cũng là
vũ khí viết một chữ này để tuyên bố rằng chúng tôi vẫn học chúng tôi vẫn đào tạo
trí thức kiến thức trong mặt dầu trong bất kỳ hoàn cảnh nào Dạ thì cái mực này
nó cũng là vũ khí Dạ Đ sau khi mà ông giảng như vậy rồi anh coi phim làm theo
ý của ông ấy rồi thì cô được B được một đống kiến thức trong người và Bảo à Ở
01:03
đời này phải nhìn và sau khi nhìn mình phải thấy ở đằng sau nó là cái gì dạ thì
trong mọi cách xử sự trong mọi cách làm như vậy thì cái nhìn và cái thấy nó cực
kỳ quan trọng nhìn một bông hoa mình thấy nó đẹp ơ bông hoa này đẹp quá nhưng
mà có biết đằng sau cái đó là công lao người làm giống người trồng đất Người
người lấy đất người làm và cái người đem cái bông hoa đến cho mình tức là mình
thấy cái bóng hoa nó đẹp lên nhiều phần Nếu mình nhìn Và mình thấy
dạ con cũng có một cái cảm nhận là đằng sau một cái sự hòa bình như thời nay
chúng con được được sống trong hòa bình thì là cũng là biết bao nhiêu sự hy sinh
của thế hệ cha ông trước đó Đã đã xây dựng đất nước ạ Dạ và con cũng cảm nhận
là qua những câu chuyện của bà từ câu Chuyện của bà hội hay câu chuyện mà bà
01:04
đi quay phim thì đó là câu chuyện Khi mà mình nhìn là mình nhìn bằng cả cái trái
tim của mình bằng cả khối óc của mình bằng cả tinh thần của mình mà con cảm
nhận là nhiều khi mình phải căng mắt ra mình phải căng não ra để mình cảm nhận
những cái cái những cái cái chi tiết đôi
khi là nó nó rất là nhỏ nhưng thực ra nó
lại là là cái rất là lớn đ là cái tất cả như thế ạ đúng Dạ con nghĩ rằng đây là
một cái bài học rất là quan trọng cho thế hệ trẻ chúng con ngày hôm nay khi mà
mình tham gia vào bất cứ hoạt động gì Học bất cứ điều gì cách mình sống là
cũng phải là nhìn mà thấy con cảm nhận là khi mà cách mà bà đối xử với bà hội
Nó là một cái sự bao dung một cái sự tình người một cái sự mà có có lẽ con
nghĩ rằng là chính bà là một một một cái người mà cũng sẽ thay đổi cuộc đời của
bà hội sau này thì bà hội nhận được cái tình thương đó và một cái sự ôm ấp đó
01:05
Dạ Bà thấy rõ ràng rằng là nói chuyện với nhau bà đã tryền năng lượng rất
nhiều cho con con thông cảm với bà vô cùng đấy những cái vấn đề như vậy thì
cũng mong rằng là các bạn trẻ mà nghe cái cuộc nói chuyện của chúng ta đó Dạ
phải lặn lại lặn lặn lại một chút suy nghĩ lại và nghĩ rằng mình phải sống như
thế nào phải nhìn và thấy như thế nào Dạ để cho mình trở thành một con người hữu
ích cho đất nước là cái quan trọng nhất Dạ một cái thứ hai là mình thỏa mãn mình
hài lòng dạ về những cái khó khăn vấp váp mình đã chịu Lựng và mình đã vượt
cái khó khăn ấy như thế nào Dạ Đời người không phải không phải lúc nào cũng có
hoa hồng con nhìn đời bà thì con thấy r không biết bao nhiêu là chuyện nữa nhưng
mà khi mình vượt qua rồi đã có một cái thời gian lùi lại để nhìn cuộc đời mình
01:06
Dạ thì bà nghĩ rằng là cái phương châm mà bà vẫn nêu ra
là con người ta chỉ sống có một lần phải sống sao cho xứng đáng với cuộc
đời mà mình đã được hưởng không bị may mắn con người trọn vẹn có đầu óc có suy
nghĩ và có điều kiện để làm những điều mà mình mong ước thì vậy hãy sống cho
xứng đáng đấy bà thấy rằng là có thể các bạn trẻ cho cái đó là nó nó hơi khá hay
gì không biết nhưng mà cứ nhìn vào đời bà rồi nhìn đời của những người xung
quanh mình và rút ra một cái kết luận là hãy sống cho xứng đáng với cuộc đời mà
mình đã hiện được được có Dạ chúng con cảm ơn bà bà ơi bà Năm nay bà 95 tuổi
01:07
con muốn hỏi bà một Câ này là với bà theo bà điều gì quan trọng nhất trong
một đời người của một đời người ạ điều gì quan trọng nhất Dạ nhiều điều
quan trọng quá không phải một điều con ơi Nếu mình muốn sống đến đến cái tuổi
này thì nhiều điều lắm Dạ Bà chỉ khuyên là thế này khuyên phảng
hay là nói về đời bà Dạ vâng ạ khuyên hả khuyên ạ Ở đời khuyên thứ nhất
là ai ơi đừng tuyệt vọng tại sao như thế có những cái trường
hợp mà tưởng rằng cái lúc đó cái đầu mình đã đập vào tường rồi không còn cách
nào thoát nữa Dạ thì chưa đâu Trước khi bạn đập đầu vào tường thì nhớ rằng là
giữa cái tường và mình nó có một cái khoảng cách thì khôn khéo luồn qua cái
này Dạ đi đến một nơi khác và bạn sẽ thấy ngỡ ngàng là đời mình không chỉ với
01:08
cái bức tường mà Đời mình còn có cả một cái xung quanh ở ngoài sáng sủa hơn
nhiều bạn bè hơn nhiều cơ hội hơn nhiều cái hoàn cảnh để mình vươn lên và mình
sẽ thấy rằng là cái việc mà mình không có tuyệt vọng Tức là đồng đầu vào tường
mà mình lách được đi là mình khôn ngoan vô cùng và cái đó giúp cho mình rất
nhiều cô kể một cái ví dụ mà cô hay nói lắm là cô có một con cháu nó nó đến đây
mặc mày nó buồn so mà nói Mày làm sao thế Nó bảo rằng nó có chồng rồi Anh nấy
em ngoại tình Bây giờ con chỉ muốn chết thôi Con muốn đi tự tử thì tôi bảo mày
không tự tử đâu một khi mình đã nói ra mình đi tự tử là không bao giờ dám tự tử
tự tử là phải làm tự nhiên làm lu một cái chứ Mày nói thế là mày không chết
đâu nhưng mà yên tâm Bây giờ con nhìn con thể gắng tìm một cái việc nào làm
01:09
cho nó ngui ngoai cái ý nghĩ này nó bảo suốt ngày con cứ nghĩ cái chuyện Tại sao
anh ấy dám lừa lừa lừa mình thôi mình bả con nghĩ việc khác đi Con nghĩ rằng con
đi làm ra ngoài con gặp bạn bè con đi xem phim con đi Nói chuyện con đi gặp gỡ
con đi giúp là từ thiện con làm nhiều việc khác đi quên cái chuyện này đi Dạ
cũng như là con lách ra khỏi cái khay hở đi rồi Vài tháng nữa mày đến nói chuyện
cho C bà nghe chưa đến 6 tháng đâu con ạ Thì thấy nó
trở lại mặt mày tôi hơn Hớn mình nó sao không nay thế nào nó Ối giời ơi bà
ơi nghe lời bà con làm việc khác con đi làm từ thiện con đi làm việc này việc
kia dạ vừa rồi con nhìn thấy thằng ấy nó đi qua tới thằng chồng đấy dạ con nhìn
nó có B Ối trời ôi làm sao mà lại chết vì cái thằng này được nhỉ Mình buồn cười
quá như mình không có thể nào chết ch Được đấy Bà nói một cái tr rất thể là
01:10
luôn luôn tìm cho mình một lối thoát và đừng cái tâm trạng mà tuyệt vọng và đầu
hàng là một cái tâm trạng không bao giờ mình nên có tại vì có cái đó nó thiệt
thân nó làm đau khổ gia đình mình xung quanh nó làm cái xã hội chẳng có ích gì
Nhưng mà nếu anh tìm được một con đường anh thoát ra ngoài bà rất nhiều lần phải
tìm con đường thoát con ạ Chứ không phải
bà thần thánh gì mà không có đâu nặng nề lắm chứ cũng nhiều nhưng mà luôn luôn
nghĩ có cách thoát cách thoát Dạ và cái đó là gọi là cái bản chất lạc quan đấy
con thì mình sẽ tìm được một cách và nếu
mà tìm như vậy mà lại có bạn tốt nữa thì tuyệt vời Còn nếu không thì một tự mình
mình cứ đi ra con đường khác đi tìm một cái lối thoát khác đi xã hội nó nó nhiều
lắm đâu có phải một cái việc mình mà thường thường cái tuổi trẻ con nạ một
cái việc nhỏ thôi Thì tưởng là nó to lắm Tưng là nó là nhất rồi không còn cái gì
bằng nhưng không phải dạ nhìn lại thì cuộc đời nó nhiều cái chuyện nó to hơn
01:11
nó nhiều chuyện nó nó nó quan trọng nó vất vả hơn mình phải tìm con đường của
mình để làm sao khi mình thoát ra khỏi rồi mình nhìn lại cái việc cái quá khứ
Khi mà mình đã Khi mà mình đã tuyệt vọng như thế nào mình sẽ tự cười mình và cảm
thấy rằng à ta như vậy là đã trưởng thành Dạ con biết không Đừng bao giờ có
một câu Ngà ngữ pháp mà bà rất thích là thất bại là mẹ thành công Dạ tại sao
thất bại là mẹ thành công Tôi làm cuộc đời tôi chỉ muốn thành công tôi thất bại
là mẹ thành công nhưng mà cuộc không có đời người nào mà làm một việc gì mà hoàn
toàn thành công Cái đó là một cái điều vô lý thế nào nó cũng có những cái thất
bại vấp váp Dạ Thế khi mà mình thất bại con ạ Mình nghĩ rằng thoát được cái thất
bại rồi Dạ thì mình nghĩ rằng à trong cái thất bại này mình biết ai là bạn tốt
01:12
ai là bạn xấu Thí dụ như là người nào người nào mà con bình thường ai cũng tốt
với con nhưng mà có những lúc đó có những lúc nào mà con đã saa cơ lỡ vận Dạ
thì con mới hiểu người nào cầm bàn tay con và người nào quay lưng đi một cách
đột ngột con không thể tưởng tượng được đâu Nếu bình thường con cái tưởng người
này nó tốt đ mình lắm Nó quay lưng đi lập tức còn nh những người mình không để
ý họ lại đến họ cầm tay mình và họ giúp mình đó là một cái khi anh thất bại anh
An biết được anh được có lợi là anh biết ai là bạn ai là không phải là bạn của
mình Dạ cái việc mà phân bạn phân phân loại được bạn bè là một cái điều kiện
cực kỳ là cần thiết trong cuộc đời Bởi vì nếu không lần sau lại mắt lại lại gặp
những người đó mình tưởng là tốt thì rất ngờ cho nên phân biệt được ai là tốt Ai
là xấu trong hoàn cảnh mình gặp toàn hoàn cảnh ngạt nghèo Dạ cái thứ hai
trong cái lợi của sự thất bại là cái gì mình thất bại thì mình nhìn lại tại sao
01:13
mình thất bại à mình hấp tốc quá mình không có chương trình mình tham vọng quá
mình không có tiền mình làm lớn hơn mình có ít tiền mình làm nhiều quá Tức là
mình phân tích được những cái lý do thất
bại cái việc mà một người bình tĩnh điềm tĩnh kân nhắc nhìn lại những cái thất
bại và những cái thơ không thất bại của mình riêng cái việc mà con đã tìm được
như vậy là trong cái thất bại B con đã có một cái lợi là cái lợi thứ hai dạ một
cái thất một cái lợi thứ ba trong cái sự thất bại là khi mình thoát ra được cái
thất bại ấy mình cảm thấy con người mình nó trưởng thành hơn Dạ đường đời đã dạy
cho mình một bài học dạ mà không có bài học đó không có cái Cay Đắng của sự thất
bà ấy mình không giờ mình không bao giờ mà biết được đâu thì ba cái lợi phân
01:14
biệt được bàn Thù can đảm nhìn lại quá khứ và cái thứ ba là phân tích được và
hiểu được nguyên nhân thất bại và thành công thì ba cái đó cái thất bại không
phải là thất bại mà thất bại là một bài học quý giá cho đời mình nghĩ như vậy
rồi thì con ra đường đời con đầy nghị lực Con đầy Tham Vọng Con đầy kiến thức
mà con đại biết rằng thất bại không sao mà thành công sẽ đến thì con người con
không có lý do gì mà con không thành công Dạ thưa bà bà ơi bà làm con nhớ đến
câu chuyện Bà Kể mà khi mà ở trong quấn sách hồi ký khắc đi khắc đến là khi mà
bà cháy phòng tranh và lúc đấy bà cũng nhận ra là ai Ai là người bạn đến ân cần
bên mình Ừ và ai là người đấy dạ đấy bà nói là toàn những chuyện thực tế của bà
bà mới nói với con chứ không phải bà giảng đạo đâu bà nói thật dạ cái cháy
phòng tranh là một cái thất bại một cái đau đớn của mình sạc Diệp của mình dạ
01:15
nhưng mà đồng thời cho bà một cái hiểu biết về con người dạ cho bà biết là cái
Sức chịu đựng của mình đến đâu và mình làm đến đâu và cái lòng tốt của bạn bè
là như thế nào Cái đó quý lắm con dạ Bà ơi bà Bà nói rằng là phải biết phân biệt
bạn bé ạ thì có phải là cứ phải gặp những cái thất bại lúc đấy là mình phân
biệt được mình thấy ra hay là ngay từ lúc mà bây giờ trong cuộc sống bình
thường của mình khi mà không phải trong biến cố mà mình nhận ra thì làm sao để
để nhận ra là làm sao để phân biệt ạ Bà nghĩ rằng mỗi người nó có một cái
nhận xét riêng và nhiều khi mình không nói với ai cảm tưởng riêng nhiều khi
cũng không nói với ai con ạ Dạ nhưng mà phân biệt bạn tốt hay bạn xấu trong
lúc mình đang lên cao này khó lắm bà vấp không biết bao nhiêu lần Con thấy Bà vì
bà tin nó bà mất hết cả sản nghiệp cái con bé mà nó bảo nó Đàm phòng tranh cho
bà đ bà đ đấy mức hết Dạ Trời ơi con ơi những lúc ấy là mình choáng vá các người
01:16
chứ dạ Ừ thì Nhưng lại cảm ơn cuộc đời Ngay B
nhờ nhờ Thế mình mới biết mặc con người là như thế nào Thế cho nên là đừng có
đừng có bao giờ đừng có bao giờ oán trách là tại sao lại số phận lại đưa
mình như thế đấy là một cái sự thử thách Dạ con nhớ chữ thử thách Dạ và khi anh
vượt lên được Anh thành một con người khá anh không vượt lên được Anh thành
một con người khác thì gắng làm thế nào thành một người tích cực chứ đừng bao
giờ vì một cái thử thách mà trở thành một người tiêu cực thì cái đó là cái mà
bà Khuyên tất cả mọi người khuyên các bà rồi khuyên mãi rồi và khuyên các con là
nên đi con đường ấy dạ con thấy rằng là ngay khi mà bà gặp một thất bại ngay sau
đó là Bà có một cái sự bình tĩnh bà xem xét lại và bà rất là B quan và bà có một
01:17
cái niềm tin về bản thân rất lớn và bà tiến về phía trước phải không Bà dạ mà
sợ dĩ bà được cái đó là vì thế này các cụ nói không sai đâ con ở hiền
gặp lành bà gặp được rất nhiều người tốt Dạ chứ Nếu một mình bà bà chắc là bà
cũng rớt luôn rồi Dạ nhưng mà bà gặp rất nhiều bạn tốt thì trong những lúc đó là
những cái lúc mà bà không cần Bà giang tay ra họ đã đến với bà rồi Dạ thì họ
nghĩ bà này có họ người tốt mà Thì người ta giúp Dạ
thì bà nói với con rằng là bà không phải Tiên Thánh gì bà nhiều khi lau đau vất
vả ví dụ nh bà nói ngay là bà đang ở bên Paris đang triển lãm tranh mà ở Paris
triển lãm tranh cái việc đầu tiên gây tín nhiệm là cái bề ngoài người Pháp họ
qu họ tôn trọng bề ngoài cho nên mặc dù mình chẳng có tiền nhưng mà con thấy lúc
01:18
nào bà cũng trang nhã bà cũng tươi cười cũng không để cái bề ngoài nó sập sùi
quá dạ để cho người ta thấy rằng cái phòng tranh này có một cái chủ thế chắc
là đáng tin cậy đó là cái bề ngoài th trong lúc bà đang như thế thì cái cháu ở
nhà cái cái nhân viên ở nhà là cháu Thắng á dạ Nó mới điện thoại cho nó mới
viết thư cho bà nó báo tin đó bà ơi bà sáng nay Sở điện nó báo rằng là nó sắp
Ba ngày nữa cắt điện ở nhà mình bà đi vắn chả bán được tranh rồi Sắp cắt điện
Trời ơi nghe cái tin đấy một cái phòng tranh mà bị cắt điện thì tiếng đồ nó lan
ra nó bảo cái nhà này nó nghèo nó nó sạc
Nhiệp rồi thì làm sao mà làm dạ trong bộ
đêm không thể ngủ được con ạ mồ hôi Lạnh nó toát ra và nghĩ làm sao bây giờ mình
ởi pháp tranh ở đây thì chưa bán được mà
tranh ở nhà cũng không bán được là không có tiền để mà để mà trả tiền điện cơ Dạ
Thế lúc đó lại nhờ bạn bè lại nhờ cháu Thắng nhờ bạn bè đi vay mượn khắp nơi
01:19
vay mượn con biết không lãi 4 ph họ lại và cũng V phải vay để trả cái ông điện
cho ông điện đ Cắt ra rồi lúc đó tình tình dần dần mình bán tranh mình tìm mọi
cách nĩa là xâ sở bây giờ bà quên rồi nhiều lắm nhều xây sở như thế nào đó còn
bề ngoài bà ở Pháp bà vẫn tươi cười bà vẫn cứ tiếp ĐT người ta tưởng bà là một
tỷ phú nhưng thực tế bà vẫn nói rất nhiều lần bà Nếu ai mà có cái bao diêm
có cái g mà quẹt vào trong bụng bà có lẽ nổ tung vì bà nóng ruột quá nhưng bà
không nói ra và không nói ra và giữ một cách tìm phương án Dạ tìm lối thoát cho
mình bằng hết sức bình tĩnh và đừng có bi Quan Hóa cái tai nạn ấy Dạ thì vượt
qua được con ạ Không Dạ không lao núng Dạ nhất là sau khi về hưu Dạ vâng ạ Sau
khi về hưu mà làm cái phòng tranh đ con dạ thì con nên nhớ rằng làm cái phòng
01:20
tranh từ năm 1991 là cái Năm Ấy Người Việt Nam đă Cái
thời kỳ bao cấp ở ngoài Bắc Dạ trong Nam cũng không phải
là không phải là dễ dàng gì cho nên là người Việt Nam lúc ấy chưa mua tranh
không có cái nhu cầu mua tranh mà dám mở
một cái phòng tranh trong cái lúc đó với lại cái mục tiêu của bà là không Mua
những cái họa sĩ đã nhiều người biết dạ mà bà chỉ làm mua và giới thiệu cho
những cái họa sĩ nào chưa ai biết đến những Họa sĩ vô danh mới ra trường nghèo
chưa có điều kiện để giới thiệu tranh mình bà mua những người đó và bà tìm
cách bà để trong nước bà đem ra nước ngoài bà giới thiệu mục đích của Bà Thứ
nhất là để cho người nước ngoài hiểu rằng Nước Việt Nam không phải là chỉ có
01:21
mấy ông Hòa sĩ nổi tiếng mà nước Việt Nam có một kho tàng mỹ thuật mà ít người
phát hiện ra dạ một cái thứ hai là bà muốn rằng những con người tài năng đã từ
nghèo như là bà đã bị quá khứ bà chịu ở trong trong rừng những người đó họ có
dịp họ ra ngoài tiếp xúc với một xã hội khác nhìn những bảo tàng và từ đó đem về
cho những người đó những kiến thức mới và khi trở về họ sẽ trở thành những Họa
sĩ khác lên với hai cái điều rất là đẹp khi mà mình đề ra mục tiêu đẹp lắm và
mình thấy háo hức chứ Bà không nghĩ rằng làm phòng tranh chỉ là đi buôn tranh mà
làm phòng tranh phải làm hai cái điều đó thì Bà mới mở phòng tranh Dạ thì đó là
cái mục tiêu đồ dạ nhưng mà khi mà ra thực tế thì cha Ôi có những cái tranh bà
01:22
rất thích bà thấy hay 10 năm mà không bán được bức Dạ Hay
là có những cái lúc mà Đấy con bà nói con là thiếu tiền điện tiền nước ng là
nghèo nàng thì cái Làm thế nào để mà thoát Dạ thứ nhất là bình tĩnh lại xác
định là mình có theo hai mục đích đó không và theo như vậy có theo nổi không
thì bình tĩnh lại nghĩ nhứt quát Nếu không theo hai nỗi đó thì đóng cửa về
hưu và sống bằng cái lương hưu Dạ còn nếu mà mình đã quyết tâm làm như thế thì
cuộc đời thứ hai của mình cuộc đời thứ hai sâu hưu của mình nó phải có ý nghĩa
Dạ và bà cương quyết tiếp tục con đường đó giờ tiếp tục phải làm thế nào tiếp
tục bây giờ phải đi vay mượn Dạ phải bán những gì mình có và tiếp tục phát huy
cái ưu điểm của những cái tranh của các Hòa sĩ mình đã làm sau khi mà bà đã nghĩ
ra được như vậy thì bà bình tĩnh lại cái
01:23
lối thoát của bà lúc ấy là bình tĩnh lại bình tĩnh lại và thứ nhất là có bao
nhiêu nữ trang vàng biết có đó là giao cho cái chỗ Thắng này nó đi bán dạ bán
được số tiền Dạ b hai lần cháy nhà là bà phải lấy tiền bà xây lại nhà cho cho
nhân viên đến ở cho con chú phải đăng này phải giải tán đi Bà Hai lần cháy nhà
hết rồi và bà lại xây lại cho họ rồi bà bắt đầu kêu gọi bạn bè mua ủng hộ rồi bà
lại báo tin cho các bạn nước ngoài bảo là chúng tôi có tranh đẹp đượ cái nhiều
mọi cách Dạ Làm thế nào để cho cái Sự Hồi Sinh Của mình nó nó trở lại dần dần
và y như rằng khi mình có Lạc quan như vậy có lẽ trời phật cũng thương cho nên
r mình trở lại được Và khi mà trở lại được á con nó như là cái cây non mà mới
ra bồng nó nhanh lắm Nó tiến lên rất là là nhanh Dạ và bà
01:24
thoát ra được có khi thở một cái Rất là nhẹ nhàng và đi ra bừa biển ở ba ngày
cho nó thải mái cuộc đời và nghĩ rằng mình trưởng thành qua cái đó Dạ trưởng
thành qua những thử thách đến dạ Bà ơi bà con thấy rằng là trong cuốn sách hồi
ký Gánh Gánh Gồng Gồng bà có nhắc đến từ
số phận và bà có kể lại câu chuyện là bà nhớ lại cái câu chuyện mà khi mà bà còn
nhỏ thì có một người thầy tử vi xem cho bà và bà bà kể câu chuyện đấy và bà để
một cái dấu chấm hỏi ở cuối cái đoạn văn đấy Con nhớ Bà nói là vậy liệu Cuộc đời
có số phậ hay không Ừ thì con cũng muốn hỏi bà rằng là bà bà nghĩ sao về số phận
về gì về từ số phận ạ ồ cái này thì bà bà nói ra người ta lại bảo bà là tâm
linh tương truyền này kia thì bà bà đây bà thì bà không muốn cái chuyện đấy
nhưng bà ch nói đời riêng của bà thôi Dạ cái cuộc đời riêng bà như này rồi tùy
01:25
các bạn suy nghĩ nào thì suy nghĩ Dạ năm đó là năm bà mới có 10 11 12 tuổi
thôi Dạ thì ở trong mấy cái gia đình mà gọi là trung lưu ở thế kỷ trước thế kỷ
20 ai người ta cũng gọi số sử vi cho con ai cũng gọi xem như là một cái cái việc
bình thường Dạ Thế thì lúc đấy Ơ Đà Lạt thì nhà bà mới mờ mời mẹ bà mới mời một
cái ông thầy t vi vào xem tướng Dạ thì ông ở trông sợ lắm râu rồi thì ông hôi
cái mùi thuốc la thuộc Lào bà sợ lắm Dạ nhưng mà phải đến để xem Dạ Thì ổng xem
cho hai ông hai nhà bà có hai em trai và ba em gái Xem hai em trai trước thì nó
nói số phận này kia thì ông nói Số Phận Hai em bà Hai em trai và năm đó là năm
194 M mấy BN Mấy em Bà mới có em bà một cái đứa thua bà thua bà hai tuổi em bà 8
01:26
tuổi với 6 tuổi Dạ không 10 8 Tuổi và 7 tuổi Dạ Hai đứa em trai ở
Đà Lạt nhà bà thì nhà giàu có vườn cà phê có đủ thứ giàu lắm không không Thế
thì lúc mà nhìn hai cái số tư vi có hai người thì nó nói nhiều cái bà quên nhưng
có cái đ bà nhớ là bảo là hai anh này không ở lại ở đây được đâu phải đi xa
lắm xa lắm Dạ Thế m mình thấy cái mình đã thấy lạ rồi Tại sao đi xa rồi Xong
lúc xem cho mấy em gái của mình x xem với bà Dạ thì cố tình từ đầu ông không
xem cho bà Thế xong ông mẹ Bà bảo thế còn con con Phượng cò Con đầu của tôi
thì sao ông cứ lắc đầu ông cứ lắc đầu này Mẹ bào tại sao ông xem con tôi ông
cứ lắc đầu lắc đầu là thế này Cái gì mẹ mà cấu hỏi thế Dạ ông bảo là tôi ít thấy
01:27
có một cái lá số nào mà lại Ba chìm bảy nổi chết sống chỉ trong gan tấc như thế
này tôi lạ quá Thế thì lúc đó ai nghĩ được bà là con cả một cái gia đình đầy
đủ Tại sao lại có như thế được năm mấy ba có 11 10 tuổi 11 tuổi gì đâu làm sao
mà biết được như vậy Thế ông nói câu thế này con nè bà này cái cái số này cái lá
số này á Dạ là giữa cái chết và cái sống
chỉ có một cái đường rất nhỏ thôi Và ông
nói là cái sự chỉ chỉ có một sợ chỉ thôi Ít có người nào mà lại có cái số phận
như thế này Dạ cái thứ hai là bà này cái
S cái lá số này có một cái rất đáng buồn là không nhìn thấy được bố mẹ mình qua
đời mà con biết hồi đầu tiế kỹ thứ 20 mà con cái mà không nhìn được không Chứng
01:28
kế cái Phúc cha mẹ mình qua đời là cái bất đại bất hiếu cái số này không nhìn
được bố mẹ mình qua đời Trời ơi tội nghiệp quá ông cứ lắc
lắc đầu này Thế mẹ mà cấu bảo đương là cái ông người làm ấ m đuổi cái thằng đ
ra kh nhà từ nay về sau không cho nó đến nhà mày nữa giă Hắn này nói số phận của
con mà như vậy đuổi ông này điạ Thế lúc đó trước khi đuổi á thì mình có
con em thứ tư nó lúc nó thua mình 10 tuổi nó mới có hai tuổi nó lẩm chẫm nó
đến cái bàn cái bàn ngồi xem á thì ông lại nhìn vào con đó em mẹ B ông bà sau
này á nhờ vào cô này n cô Tư Dạ mới có hai tuổi Dạ ông bà nhờ vào
cô Tư chứ còn cô cá là không không không nhờ được đâu Dạ thế mẹ mình tức quá mới
01:29
đuối thầy đi Dạ y như rằng sau này đời cô thì cô đọc sách con biết đời cô rồi
con em cô lớn lên tên là Xuân Nhạn trở thành một dược sĩ rất là giỏi ở trong
Sài Gòn và sau này qua Mỹ cũng là một dược sĩ rất nổi tiếng và cái nhà mà cô
đến thăm mà có anh thờ của cô và nhà của bố mẹ cô ở đấy là nhà của cái em thứ tư
đấy tẻ ra là ở trong Nam em ấy lớn lên đi học là dược và làm ăn có tiền và Đ
nuôi nấng ông bà từ lúc ấy cho đế ông bà đ Dạ nếu mà nói không có số phận thì
không biết nhưng mà đ đấy mà nấy cái cái đó là một cái rất đặc biệt Dạ Thế thì
nói thêm nữa Tại sao mà bà lại tin vào số phận là thế này bà có một ông
bạn thân của gia đình tên là ông Nguyễn Đình Ngọc Dạ ông ấy là một vị thiếu
tướng rất giỏi về về thầ học dạ thì ông ấy xem tử vi rất
01:30
giỏi hồi xưa bà còn một nhạc sĩ nữa tên là Hùng Đăng nó xem tư vi khá lắm xem
rất giỏi thế thì rất lạ là Hùng Đăng Làm phim cho bà làm viết viết nhạc phim cho
bà đấy thì ông nói cái đời mình giống hệt như hơi giống cái ông già cái ông
già từ đời xưa ông nói vậy b là Dạ em nói bây giờ thì chị bảo là nói thêm
Nhưng mà đời chị là cái số này là vào sinh ra tự ông cũng nói thế Dạ đế lúc
ông Ngọc ông đến chơi nhà thì mình vừa m làm việc ở xưởng về ông vào ông đang
ngồi đi chuyện với ông chồng mình ông nói chào chị rồi ông nhìn theo mình nó
Chị ơi chị năm nay chị có số Khôi Nguyên mình Bảo Khôi Nguyên là thế nào anh
không em em chỉ thấy thế thôi Khôi Nguyên tức là được một cái gì nó rạng rỡ
rồi Thế thôi thì thôi Xong cô bà mới lên lên Tây Nguyên làm phim làm cái phim
Giọt Nước Cao Nguyên Dạ thì đang làm phim dọt nước cao nguyên thì có điện báo
01:31
ở đài trườn hình báo cho biết là cái phim một đoạn đường Trường Sơn của bà
quay được giải thưởng lớn mình hết hồn hết vía cái lão Ngọc nó giỏi quá Thế
mình lúc về lúc về lại Hà Nội Sài Gòn Lúc Hà Nội và lại Hà Nội bà mới mời anh
ngọc đến nhà làm bữa cơm Cảm ơn anh đã nói gọi bằng em thì ông nhỏ tuổi h mình
Thân em đã giúp cho chị như thế thế mình
hỏi này chị hỏi Ngọc nha thật có thật là con người đẻ ra là có số phận hay không
Dạ ông ấy rất là điềm tỉnh mà ông ấy học thần học ở bên Nga về ở bên ở bên Mỹ về
hay gì đấy dạ tức là ông là người Coi tử vi nổi tiếng ông bảo thưa chị cái số
phận n là có thật dạ tôi B Thế thì mỗi người đẻ ra là có số phận thì không làm
được gì để thay đổi số phận à Nó bảo không số phận là một chuyện còn con
01:32
người có thể thay đổi số phận của mình Nếu mình có một cái lúc nào đó mình thay
đổi con người mình thì Số phận nó thay đổi
theo mà chị nó hỏi là tôi thấy rằng nếu mà có số phận thì con người Nó không có
tự do làm sao mà mình cảm thấy mình nó bảo để như trong cái hành lang Mỗi người
có một cái hành lang mình bảo làm sao mà chật hẹ như thế làm sao mà chịu được Nó
bảo chị ơi cái hành lang mà chị đã sinh ra mà chị tưởng tượng nó chật hẹp đó Cái
hình lang này nó vô hình thành chị không thấy cái hình Lang Nhưng mà thực ra nó
có một cái số phận và muốn thay đổi số phận thì phải huy động tất cả nghị lực
của mình D huy động tất cả cái lý trí của mình Dạ huy động tất cả cái lòng can
đảm của mình để mà thay đổi số phận thì số phận có thể thay đổi dạ Đó là lời một
cái ông thầy về cái đ Ông nói với mình như vậy và cô nhớ lắm Dạ cô Hoàn toàn
không phải tuyên truyền về duy tâm duy vật gì cả Nhưng cô nói cái đời sống của
01:33
cô và những cái chuyện mà cô đã trải qua cùng với em mình cùng với cái việc mà
bạn bè quen biết với anh thiếu tướng Nguyễn Đình Ngọc annh giảng cho cô cho
bà như vậy thì bà hôm nay bà nói lại với con dạ dạ Bà ơi bà vậy là số phận nằm
trong tay mình có số phận nhưng mà mình có thể thay đổi được số phận của mình
con tò mò rằng là lúc mà bà nghe cái lời của người Người Thầy Chắc có lẽ lúc đấy
Bà có buồn không bà và có phải là sau đấy là cái thái độ là và Càng về sau này
là tức là mình không chấp nhận điều đấy mà mình sẽ thay đổi điều đấy không bà nó
diễn ra như thế nào ạ à Dạ con nên nhớ rằng cái ông thầy mà ông bà Ông báo cho
bà Năm bà bà có mười mấy tuổi Dạ Bà không hề biết rằng là tại sao lại lại
như vậy cho nên bà không để ý đâu con ạ Dạ nhưng mà nhớ cái lời ông ấy nói là
mình phải như vậy và ông ấy nói là cái cái cái cái lá số này là xa phụ mẫu saa
01:34
cha mẹ không ở gần đâu và lúc chết cũng không được gặp Dạ Thế thì cái năm mà ở
bà ở Đà Lạt năm ấy là bà mới có 14 tuổi 15 tuổi Dạ 14 tuổi thì Nhật nó nó nó đến
Nhật nó đến nó nó đánh tuổi pháp cái năm N chiến tranh như vậy và cái trường học
của bà nó đóng cửa thì bà đang ở Đà Lạt để mà học dạ và lúc đó thì gia đình bà ở
Huế cho nên bà B thấy rằng À đấy là cái lúc nó bảo mình xa cha mẹ là thấy đúng
đúng như thế thôi chứ còn cũng không không không không có nhiều Dạ cho đến năm
196 86 thì bà được 55 tuổi bà về hưu Dạ Bà về hưu thì không có việc làm cả đời
mình làm phóng viên chiến trường mình làm bác sĩ mình làm phóng viên chiến
trường rồi mình về hưu lúc ấy già rồi cũng không quay phim được nữa không làm
được mà chiến trường cũng không còn ở Hòa Bình rồi thì làm gì Dạ Thế thì băng
khoăn là chưa biết phải làm gì khi về hưu mà con biết rằng lương hồi đó là chỉ
01:35
tháng nào hết tháng mấy mà nắm khi chưa hết tháng đã vay nợ đầy rồi đến đầu
tháng sau lại trả cho người ta lại Bắt đầu vay cứ thế cho nên nghèo túng mà ba
đứa con dạ không biết làm gì thế thì may quá
là chồng bà là một cái người là giáo sư đại học Anh ấy là học trò là rất quý với
anh Trần Đại Nghĩa Nghĩa là chỉ biết công việc thôi con Dạ không biết Việt
nhà Dạ mấy ông hồi xưa mấy ông đàn ông mà thế kỷ thứ đầu thế kỷ 20 không có
tham gia việc nhà dạ cho đó là việc của đàn bà Dạ thì ông ấy tự nhiên ổng về ông
tươi cười đó ông bảo báo tin cho Phượng biết có việc làm cho Phượng rồi Ôi giờ
nghe Mừng quá không biết làm gì dạ thì ông chồng mà bảo là vừa rồi khu phố có
gọi nó lên và báo rằng bà là một người vợ anh là một người vợ ông là một người
hoạt động từ xưa đã được gặp bác Hồ nhiều lần đã có nhiều công cho nên chúng
01:36
tôi đã nhường cái chỗ giữ xe đạp ở nhà hát lớn cho bà
Dạ Thế thì tốt lắm tại vì nào giữ xe đạp
hồi đó chưa có xe máy thì buổi tối cứ ra
ngoài ra ngoài nhà ác lớn ngồi đấy người ta đi xem thì người ta đưa xe đạp cho
mình mình cết mình đưa người ta cái phiếu và khi họ xem xong ra thì trả cái
phiếu trả cái xe đạp thì được đâu 1 hai đồng thì bà quên rồi Dạ tuy là nó không
có nhiều tiền nhưng mà đó là công việc thường xuyên và lúc nào cũng có thu nhập
bà ngồi bà nghỉ đấy Lúc này là thay đổi số phận này Dạ B nĩ Dù sao mình cũng có
cái bằng cử nhân pháp văn Dù sao mình cũng học Anh Văn Dù sao mình cũng hoạt
động cuộc đời mình như thế mà kết thúc cuộc đời bằng một cái bà già buổi tối
kéo một cái bàn xếp ra để ở dưới ánh đèn
của nhà hát lớn Hà Nội xong rồi Ngồi còm
cõi chờ chúng nó vào gửi xe đạp rồi ngồi chờ suốt cả buổi tối mùa đông ở Hà Nội
01:37
và sau đó nó ra nó lấy cái xe đạp mình được một độc bạc thì cái
đó mình không coi thường cái nghề giữ xe
đạp Nhưng mà đối với mình như thế nó hơi oan Dạ và làm cách nào đây
ch làm tìm công việc nào đây để số phận mình nó khác đi Dạ Đó là một cái lần
quan trọng nhất của đời bà Dạ để bà thay đổi số phận của bà Dạ Thế
thì sau đó sau những cái điều lời suy nghĩ rất nhiều bà quyết định là răng
Pháp vì cái vốn Pháp văn của bà nó nhiều bà Học tiếng Pháp từ năm từ bé cho nên
bà giỏi tiếng Pháp hồi xưa bà nói tiếng Pháp hay hơn tiếng Việt Dạ cho nên bà
bào bây giờ mình qua Pháp mình tìm xem Nhờ bạn bè giúp đỡ xem có cái việc gì mà
mình có thể làm mình sử dụng cái vốn đó mà khi về hưu mình đàn hoòa mình có tiền
01:38
cho con cái mình sống và bà quyết định mặc dầu trong người không có tiền bà vay
mượn bà tìm mọi cách và cuối cùng bà s pháp bà ở mấy năm và bà tìm được một cái
hướng để khi về Việt Nam bà làm việc và bà làm phòng tranh cái thay đổi của bà
là từ một cái bà giữ xe đạp không chịu làm cái đó và quyết tâm tìm mọi cách để
sau đó trở thành chủ một phòng tranh đấy con thấy cái cái thay đổi số phận một
cái thay đổi số phận thứ hai mà bà chưa có nói với con Dạ là năm
1967 Dạ Bà là bác sĩ của một cái một cái của bộ của bộ Ngoại giao tức là Bà có
cái Nhiệm vụ là mỗi khi khách quý đến đến thông Việt Nam trong chiến tranh là
bà là người đầu tiên đi vấn an sức khỏe và khám đo huyết áp Nhịp tim như là một
một cái thủ tục Dạ thì cái phòng khám của bà là được
01:39
trang bị rất đẹp ở ngày khách sạn bây giờ gọi là khch sàn metropol Ngà Hà Nội
đấy Bà có cái phòng phòng 23 đẹp lắm Trang bị rất đàng hoàng và bà ở đấy
trong lúc nhà mình thì như là một cái ổ chuột đấy nhưng mà cái nhà khám thì rất
là sang trọng và mỗi ngày và sang đó có khi bà đem con và qua đó tắm nhờ Tại vì
nó có cái bể tắm nữa Rất là đầy đủ và những cái người mà qua thá Việt Nam đấy
con ạ Họ có đâu ốm gì không đâu ốm ai ta đi Việt Nam làm gì đi thê chiến tranh
làm gì cho nên toàn người mạnh khỏe Dạ nhưng mà bà cái Nhiệm vụ là phải đi khám
cho nên bà khám những cái người đó ngày nào họ đến một cái là hôm sau Bà phải
đến kháp bệnh ngay Dạ Thế thì hôm đó bà Khám nhiều ông lắm nhiều ông bà nh nhà
văn nhiều lắm Thế hôm đó thì anh thuần là giám đốc là chủ nhiệm ủy ban văn hóa
nưới ngoại anh bảo chị ra khám bệnh cho ông phien casto mình bảo trời Ông này
01:40
ông là Chủ tịch ông là hồi đó là chủ tịch ca Dạ ông Tao cao to thế mà ông
Bệnh gì mà khám ổ không nhưng mà nguyên tắc là phải khám dạ Thế bà mới già vào
khám thì thấy một ô cao Lừng lửng lông lá khỏe mạnh mình bảo là Dạ thưa Ông có
người dịch Thưa ông tôi là bác sĩ của Bộ ngoại giao và có
nhiệu vụ đến để vấn an sức khỏe của Ông thế Xin phép ông là ch C gọi là đồng chí
dạ đồng chí là cho tôi khám sức khỏe nhưng mà tôi lại tôi có lẽ không cần
khám đâu Ông bả cười ông cười Ông bảo không Cứ khám đi Cứ khám đi Thế là các
bạn thấy một cái bức tranh là một cái ông Cao to thế này một cái bà lùn thế
này và mình bắt đầu mình khám mình đứng trên chỉ bằng cái ngực ông thôi Đến này
khám sức khỏe cho ông Và tất nhiên có gì đâu Khám vậy thôi B giờ Thưa ông sức
khỏe ông rất tốt th ông cười TH là chào đi ra có một hôm khác mà bà nhớ mãi á là
01:41
Anh An anh Thuần Anh bảo là hôm nay mình chị đi khám như cho tôi đi cùng với bả
Tại sao vậy bả V hôm nay là khám sức khỏe cho anh hùng
gman là ông anh hùng vũ trụ ấ mà ông ấy là chủ tịch hội Việt Xô hữu nghị Dạ Thế
chị chị ra vấn an thì cho tôi đi với tôi
đi cùng Thế mình đi ra đi ra thì vào nhn thấy một anh chàng người Nga khôi ngô
đẹp trai lắm mạnh khỏe ngồi đang ngồi làm gì đấy thế xong anh T đã giới thiệu
bảo đây là bác sĩ của bệ của ủy ban có nhiều đến để thăm sức khỏe cho ngài cho
ông gọi là đồng chí cho đồng chí Dạ Thế mình thôi xin phép tha cho tôi tại vì
tôi nhìn sức khỏe của ông thì tôi làm sao mà tôi khám được nữa Mình vừa mới ở
rừng về ốm nh mà mệt mỏi bệnh tật đủ thứ ông ông anh h t tốt ông mạnh khỏe như
thế ông ông T tốt bả không đồng chí phải làm đúng cái nhiệm vụ của
01:42
đồng chí chứ ông nói thế thế là ông kéo cánh tay ông lên mình đo huyết áp cho
ông trời ơi cũng tiếc là không có ai chụp ảnh cho mình chứ có bây giờ thì là vô
địch thế đo cho Ông xong thì tất nhiên không có gì Ông ông bả khoan Ông nói
mình khoan thế đồng chí có muốn là tôi hạ cái nhịp tim của tôi xuống
không Nếu đ làm được thế ông bảo không Tôi có thể hạ nhịp tim xuống đến cái mức
như là người chết và tôi có thể tăng nhịp timtim nó lên Ông giải thích rất
vui thế Bà có muốn nghe không bà đồng chí có muốn nghe không Tất nhiên mình
bao giờ muốn nghe thế là t từ đây nhá ông nghe tự nhên ông ông nhịp tiêu ông
chồng xuống người ta thường thường là từ 70 đến 55 56 56 70 Ông Hà xuống 20 30
mình sợ ông chết mình sợ ông nổ quá ông chết mình chết thế mình đó được rồi được
rồi thế là bắt đầu ông trở lại chịp tim bình thường Dạ Đó là một cái đặc biệt
01:43
của một anh hùng vũ trụ ông được học cách đó Dạ Thì đó để cô nói rằng là để
cô cô nói rằng là cái cái nghề của cô nó cái nghề của cô mà lúc làm ở Bộ ngoại
giao Á ở ủy ban liên lạc văn hóa với nước ngoài là một nghề khám sức khỏe cho
những người đầy đủ sức khỏe cho nên đó hầu như cô không có việc làm dạ nhưng mà
phòng khm thì rất là sang trọng dạ cho đến năm
1967 thì bác hồ gọi bà lên gọi bà lên và
đưa nói bà phải đi với quay phim với ông joris
event quay phim về bên Linh đấy th sau 2 tháng quay phim ở bên Linh lúc về thì
ông r ông nói với bà thế này ông bảo là trong ha tháng làm việc với nhau tôi
thấy rằng Du tức là bạn ấ có một cái có nhiều
cái tố chất để trở thành một người quay phim chiến trường Dạ Bạn biết không năm
01:44
1965 này này 66 này này ở Việt Nam rất cần bác sĩ ở Việt Nam rất cần phiên dịch
Tiến pháp Nhưng mà cần hơn nữa là những người quay phim lại ghi lại hình ảnh của
cuộc chiến đấu của các bạn và đưa cái đó thành phim đưa ra giới thiệu với mọi
người Dạ thì tôi khuyên rằng nếu Phượng nge một người đạo diễn lâu năm như tôi
đạo diễn rất nổi tiếng rồi thì bạn nên mạnh Dạ chuyển ngành đi chuyển từ ngành
bác sĩ sang làm quay phim chiến trường thì bạn sẽ là một con người rất có ít
cho Việt Nam lúc này nói xong là ông bay về Pháp ông để lại cái mối suy nghĩ cho
mình lúc đầu thì bà rất là bình thường nhưng mà Từ khi ông nói vậy rồi mình về
mình nhìn cái phòng kháp của mình Mình nhìn những bệnh nhân gọi là bệnh nhân
của mình thì mình thấy quả là công việc của mình nhàn nhã thật mà những cái
01:45
gương chiến đấu h sinh nhưng cố gắng bảo vệ từng tất Đất của người dân Vĩnh Linh
làm cho bà rất là cảm phục dạ yêu mến cái đất nước ấy cái đất ấy Thế thì bà
hay là mình nói thế cũng không dám chuyển nhưng mà càng ngày càng ngày tự
nhiên bà thấy cái phòng khám của mình không phải là nó sang trọng mà nó nhạt
nhẽo Dạ An B quá trong lúp cả bao nhiêu người họ đang sống ở dưới hồng đã chiến
đấu như thế Mình ở đây tại sao mình lại thế này rồi cái lời khuyên của ông thầy
mình ông có nhắc nhủ trong tay sau mấy tháng suy nghĩ gặp gỡ bàn với chồng con
đủ hết các chuyện và cuối cùng năm 37 tuổi thì bà quyết định chưng ngành bà đi
từ một cái vị bác sĩ ở một phòng khám sang trọng an toàn để trở về làm một
01:46
phóng viên chiến trường trong đó phóng viên chiến trường những năm ấy em ạ là
chỉ có 30 ph sống 70 ph chết Dạ thì cái bước ngoặc ấy là bước ngoặc đã thay đổi
số phận của đời bà Dạ và để nói thêm cho
con vui là cái sự thay đổi đó lúc đầu nó có khó khăn cho bà nguy hiểm cho bà
nhưng cuối cùng con thấy đấy là cuộc đời bà sau này rất là gọi là bà bà hài lòng
về cuộc sống của mình và cũng có tài liệu để viết quyển sách Gánh Gánh Gồng
gồn chứ không thì nếu có làm cái phòng khám ấy là không làm sao mà làm được dạ
cho nên thay đổi số phận của đời mình Dạ là
một điều làm cho mình khẳng định thêm cái ý định rằng con người ta ở đời chỉ
sống có một lần phải sống làm sao cho xứng đá cái ứ Huệ đấy Dạ con xin hỏi
nhanh bà hai câu ạ con thấy rằng là đằng sau của bà con Mình là một giá sách rất
01:47
là lớn và khi mà con vào con cảm nhận cái năng lượng từ sách cũng mang đến cho
mình con muốn hỏi bà là sách đã ảnh hưởng như thế nào đến cuộc đời bà ạ
trong những cái đời trong bà đã nói với con rằng trong những lúc vất vả khó khăn
bà nói rồi là mình phải có những người bạn Dạ những người bạn gần gũi mình xung
quanh tiếp xúc với mình l ngày và một người bạn không th nào thiếu được là
sách Dạ sách là một người bạn trung thành nhất dạ lúc nào mình cần là mình
có ngay Dạ và cái thứ ba là mình tìm những sách nào đó đem lại cho mình những
lời khuyên mà theo mình nó hợp với hoàn cảnh của mình thì bà nghĩ nếu mà cuộc
đời mà không có sách chắc là khó sống lắm cho nên sách không phải đây bà còn
bốn cái cái cái sư viện như này ở trong nhà nữa bà nhiều sất và cảm thấy ai cứ
01:48
bảo về hưu là buồn Dạ về hưu là khổ về hưu là không có bạn bè không có bạn bè
thì ta có sách tìm một quyển sách uống một chén trà ngồi nghe một bản nhạc Như
vậy là đầy đủ lắm con ạ Cho nên tôi khuyên các bạn trẻ là mỗi người nên tập
làm cho mình một cái tủ sách chọn những sách mà mình thấy thích hợp rồi bất kỳ
lúc nào trong cuộc đời mình đọc những cái sách ấy mình sẽ thấy rất là dễ chịu
dạ đấy còn Tại sao nguyên nhân bà có sách là vì bà muốn có bạn Dạ sách là một
người bạn trung thần trung thành nhất ạ và cho những lời khuyên tương đối là trí
lý nhất Vâng ạ và không phản bội mình Dạ Bà ạ Thế nào là Thành Công
ạ Thế nào là một cuộc đời sung mãn và hạnh phúc ạ Con hỏi một câu hỏi này mà
nhiều nhà triết học đã thảo luận hàng ngàn năm nay rồi Dạ con có biết cái
01:49
chuyện là thế nào là hạnh phúc chưa chưa vàng để mà nói một cái chuyện cách đây
mấy trăm năm rồi Dạ có một cái người thanh niên đó
họ cảm thấy mình để ra không có hạnh phúc Dạ bà ông thế là ông mới đi tìm đi
tìm hạnh phúc mà đâu cũng không thấy thì cuối cùng cũng lên cái non cao có cái
ông Đạo sĩ ở trên cao ông tu qu Đấy dạ Thế ông mới đến ông hỏi gi Thưa ông Thưa
ngài Con Muốn Làm thế nào để được hạnh phúc Làm thế nào để có hạnh
phúc ông Đạo Sĩ B đơn giản lắm con ạ Con xuống nhà con xuống đời đi và con tìm
thấy một người nào vừa đi vừa nói tôi là người hạnh phúc thì con mượn cái áo của
ông người đó con mặc vào người con 3 phút thôi con trả lại con sẽ được hạnh
phúc thế ông này đ xuống với Trần tìm tìm đi tìm người nào người thì bảo
tôi có hạnh phúc gì đâu con cái nó phản tôi người bảo hạnh phúc gì đâu chồng nó
01:50
bỏ tôi con người hạnh phúc kia nhà tôi không có đủ nhà nhỏ nhà chật tức là ông
hỏi hàng trăm người không ai có hạnh phúc thì ông buồn lắm Ông đang ngồi ông
gốc cây ông suy nghĩ thì có một anh chàng đi ngang qua vừa đi vừa vỗ ngực
vừa hát Tôi hạnh phúc quá đời tôi thế này là tôi hạnh phúc quá Thế Vội Vàng
Đây rồi Thế ông này mới chạy ra bảo Thưa
ông ông có hạnh phúc không Tôi hạnh phúc s n tô thấy trờ xanh trắng hoa đang nở
người Tôi Mạnh khỏ tôi hạnh phúc lắm Thưa ông ngài cho làm tôi tôi mượn cái
áo của ngài Tôi mặc một giây thôi rồi tôi sẽ trà lại cho ngài anh thấy tôi làm
gì có áo anh thấy ở trần ấy nếu đị nghĩ hạnh phúc
thì bà muốn nói một câu chuyện như thế bà chỉ nói thế này hạnh phúc nó tùy theo
từng lứa tuổi theo bà nhá Dạ thí dụ trẻ hạnh phúc
ở với cha mẹ lớn lên nữ Hạnh phúc đối với vợ chồng lớn lên nữ Hạnh phúc đối
01:51
với xã hội thì bà có một lần bà ở Paris bà ra
một cái công viên nổi tiếng ở Paris để bà ngồi bà Xem suối suối nó nước nó đài
phun nước và bà đọc sách ở ở cái cái công viên nó đẹp lắm Dạ Thế bà bà ngồi
đây bà và bà trong TH thời gian 2 tháng ở Pháp Thì bà cứ th th bà ra bà ngồi ở
đấy để cho đầu ốc nó thư thái thì Cách đó chừng hai ba nhà thì có một cái cũng
có cái ghế băng như là mình đang ngồi ấ Dạ thì có một cái bà cũng tuổi cao hơn
bà mặc đồ sáp cứ chồm chậm đi ngang qua đấy đi qua đấy và bà ngồi đấy Dạ chế vì
mình ngồi một mình mình thấy có cái bà nó hơi lạ thì mình có hơi chui Dạ Thế bả
ngồi một chập thì bả từ từ bả mở một cái bọc ra và trong cái bọc đó bả lấy cái
bánh mì mà bóp bóp bánh mì khô á bà bà rải rải xung quanh trước mặt bà trước
01:52
cái công viên này thế một chập là có hàng trăm con chim bồ câu Nó bồ câu Nó ở
trong công viên nó chạy xuống nó nó ăn cái cái cái cái bột bánh mì của bà ấy và
nó đậu trên vai bãi đầu trên tóc bãi thì con tưởng tượng một bức tranh nhé Trời
cái công viên thì đủ x đẹp lắm nhiều hoa nhưng mà bà ấy mặc đồ xám mấy con chim
mà cô nó màu xám và nó bao quanh bà ấy bằng một cái màu xám thì bà nhìn thấy bà
toát mồ hôi bả Trời ơi đây là biểu tượng
của sự cô đơn bà này không Con không cái không gì hai ba ngày này thấy bà hiện
một lần và chị bà có thể đối thoại với những con chim một câu mà
thôi Thì đó bà gọi đó bà sợ lắm bà bả đó một sự cô đơn của tuổi già mà có lẽ là
đến đời mình mình cũng bị như vậy thôi Dạ cho nên cái hạnh phúc đối với bà về
01:53
tuổi già là không có sự cô đơn và muốn không có sự cô đơn thì mình phải làm thế
nào Dạ bà viết sách bà làm phim bà làm những việc ấy dạ và bà gửi những cái
thông điệp cho bạn trẻ Dạ Bà được sự thương mến của rất nhiều các bạn trẻ ở ở
Việt Nam ví dụ những cháu ở tận trên chiến khu Việt Bắc nó cũng đưa về ví dụ
những cái em ở đâu xa từ nước ngoài cũng viết thư về rồi có cái sự cụ thể ở đây
là thấy toàn là những người mến mộ bà tức là bà hạnh phúc đối với bà trong lúc
này là không có sự cô đơn dạ thực tế đến nỗi mình phải trốn đi tại vì nhiều việc
quá Hôm nay cao huyết áp là vì làm việc quá nhiều nó mệt Dạ thì cái việc
mà Làm thế nào để có hạnh phúc đ con là tùy theo từng cái lứa tuổi
Tùy theo cái yêu cầu sở thích của mình mà đừng có làm cái sở thích gì mình có
01:54
một đồng mình mu tiêu 1 triệu thì không được cái sở thích gì nó phù hợ với mình
và nhất là về tuổi già giữ cho được cái sức khỏe trách được sự cô đơn thì đó là
một cái hạnh phúc Dạ Bà Ơi Bà ở tuổi 95 ạ khi mà bà nhìn lại cuộc đời của mình ạ
Có cái điều gì mà bà bà nuối tiếc nhất cũng như là có điều gì mà bà thấy tự hào
nhất ạ khi bà nhìn lại cuộc đời 95 năm đi qua của bà nhìn lại cuộc đời thì bà
ngấy thế này có lẽ bản chất cha mẹ bà choá là bản chất lạc quan
bà đến bây giờ cũng vậy bà ghét người nào chưa làm đã thua chưa dám đi Đà bảo
không đến bà rất ghét những người nào lấy cái sự thất bại làm cái kim chỉ
nam của đời mình đấy bà là một người lạc
quan và có lẽ là nhờ ông bà nhờ giáo dục
01:55
nhờ hoàn cảnh nhờ bản chất của bà thì bà không biết nhưng mà qua 95 năm thì bà
thấy rằng mình vượt qua được những cái chuyện tưởng chừng không thể nào vượt
được mà vẫn là một con người bình thường Dạ thì đó là nhờ mình dựa vào cái tính
lạc quan của bản chất của bà Dạ và thứ hai là bà không đầu hàng trước số phận
Dạ các cháu khi mới vào đời hoặc các cháu khi khởi nghiệp Hãy nhớ lời bà đừng
có đầu hàng tại vì khi mình không đầu hàng thì không có cái sợi dây leo không
có cái nào nó bao trùng lên mình thành một con vật dạ mà mình gạt tung hết ra
mình nói tôi là một con người tôi sống xứng đáng với cuộc sống và tôi đã
qua chúng ta vừa được lắng nghe những câu chuyện của bà Xuân Phượng mà đến bây
01:56
giờ Hằng cũng không biết nói gì nữa bởi vì là cuộc đời bà thực sự là đã truyền
cảm hứng không chỉ cho riêng bản thân Hằng cũng như là các bạn trẻ đang có mặt
ở đây cùng Hằng mà còn cho tất cả những người mà được lắng nghe bà được đọc
những cuốn sách bà viết thì hằng chỉ có một lời về các bạn thôi là các bạn hãy
Nếu chưa đọc cuốn sách gánh gánh cồng cồng là quấn hồi ký của bà thì các bạn
hãy Hãy đặt ngay hãy mua ngay Cuốn sách này và đọc ngay Hãy chọn cho mình một
chỗ thật đẹp hoặc là ở nhà bạn hoặc chỗ nào bạn thấy thoải mái nhất chuẩn bị cho
mình một cốc nước hay một tách trà và thưởng thức Cuốn sách này và sống với
Cuốn sách này để khi trở lại cuộc đời bạn sẽ biết là bạn cần sống như thế nào
và nếu các bạn đã đọc rồi thì Hằng cũng xin có một lời khuyên với các bạn là các
bạn hãy đọc lại cuốn sách này đi và mỗi một lần mỗi một lần mà Hà nghĩ là mỗi
01:57
một năm chúng ta nên đọc lại cuốn sách của bà một lần để từ đây chúng ta được
có bà đồng hành lúc nào cũng ở bên chúng
ta trên hành trình cuộc sống sẽ rất hạnh phúc sẽ rất tươi đẹp nếu trong bản thân
chúng ta có tình người có sự tử tế có sự
lạc quan có một cái tình yêu rất lớn cho
gia đình quê hương và đất nước của chúng ta Xin cảm ơn các bạn đã đã lắng nghe ạ