Hãy giúp "Trăm triệu thầy, trăm triệu trò" hoàn chỉnh nội dung để những người khác có thể hưởng lợi từ nó trong tương lai.
- Bấm Ctrl + F : nhập từ khoá (tìm trên trang hiện tại).
- Nhập trực tiếp vào ô tìm kiếm trên cùng (tìm trên toàn bộ website).
00:00
Dạ Dạ cảm ơn thầy à Cảm ơn anh Cường Cảm ơn Tân và cảm ơn tất cả mọi người đã
cùng tham gia trong buổi trò chuyện ngày hôm nay thì trước khi bắt đầu buổi trò
chuyện Hoa xin chia sẻ một chút xíu à về tại sao mình có cái chủ đời này và về
hai cách mời cùng tham gia buổi hôm nay là anh Lê Việt Cường Với lại anh Trần
Vĩnh Tân à cùng với chúng ta thì Hy vọng trong một cái talk show mới sau năm mới
thì chúng ta sẽ có được những nguồn năng
lượng tích cực và tươi mới à Để chúng ta bắt đầu cái hành trình cuộc sống thú vị
của mình không chỉ là trong 1 năm mà nó sẽ là Ừ làm nên một cái nhân duyên tốt
đẹp để chúng ta có thể duy trì cái hành trình đó à trong suốt cái cái cuộc đời
của mình à Thì À cái nền Sóng Xanh năm vừa rồi có là một cái Ừ gọi là một
00:01
cái câu hỏi nho nhỏ dành cho khán giả trong đó khán giả Á có mong muốn là mình
sẽ được nghe cái chủ đề à sống một đời thú vị thì à Có thể là mỗi người có một
cái A có một cái định nghĩa về thế nào là sống một đời thú vị à nhưng mà hôm
nay trong khô khổ của buổi talk show thì mình à Xin muốn lắng nghe À thầy và và
hai hai hai anh có thể chia sẻ về à cái cái hành trình của mình như thế nào để
mình à Ừ thú vị đối với mỗi người sẽ nhặt được ở một một cái trong cái hành
trình của những người chia sẻ một cái nguồn cảm
hứng hoa xin chia sẻ một chút xíu về anh Lê Việt Cường Anh Lê Việt Cường là sáng
lập của vụng ạc anh bị mắc bệnh bại liệt từ lúc 9 tháng tuổi anh đi lại khó khăn
cái việc đi lại khó khăn đó chính là rào cản rất là lớn để cho anh hòa nhập với
cộng đồng nhưng mà được sự hỗ trợ của rất là nhiều người và sự nỗ lực của bản
thân cho nên đến nay anh đã có một cuộc sống tốt hơn cho nên là anh có một cái
00:02
cái ước muốn rất là lớn lao là những người khuyết tật cũng có được một cái cơ
hội để mà học tập để làm việc để cống hiến họ có thể sống tự lập tự tin Bằng
chính cái khả năng và sức lao động của bản thân mình à và từ những cái mong
muốn và kinh nghiệm của bản thân anh á đối với hoạt động với những người khuyết
tật thì năm 2017 anh đã cùng với họa sĩ Nguyễn Văn Trường và anh Lê Quốc Vinh là
chủ tịch tập đoàn Lê invest Holding corporation đã sáng lập nên vụng ạc với
mục đích là dạy nghề tạo việc làm ổn định cho người yếu thế trong đó có người
khuyết tật à và đó là lý do mà Vụng cc đã ra đời và phát triển với một cái tầm
nhìn và một cái sứ mệnh là trở thành một trong những mô hình kinh tế tập thể có
thương hiệu ở Việt Nam và quốc tế trong lĩnh vực công nghiệp văn hóa sáng tạo
gắn liền với tạo việc làm cho người khuyết tật và thay đổi cách nhìn nhận
của xã hội về khả năng lao động sáng tạo của người khuyết tộc lợi nhuận thu được
00:03
từ việc sản xuất kinh doanh của vụn ạc đều tái đầu đầ tư để đào tạo nghề cho
những người quết tật và Chính vì cái sự năng động của anh Cường cho nên là số
lao động chính thức tính đến cuối năm 2022 là 30 người và con số đó đang tăng
dần theo thời gian và nó sẽ tăng dần theo sự phát triển và cùng với quyết tâm
của anh Cường để càng ngày càng mang lại nhiều việc làm hơn cho tập thể những
người khy tật à người chia sẻ thứ hai của chúng ta hôm
nay là anh Trần Vĩnh Tân Anh Trần vĩn Tân là nhà đồng sáng tập sáng lập và
cũng là lãnh đạo cấp cao của inside leadership được thành lập ở Anh The
flourishing Circle thành lập ở Thụy Sĩ và association development The Love được
thành lập ở Pháp anh Đôi nét về anh Trần Vĩnh Tân
00:04
được chia sẻ một chút xíu là năm 2008 khi làm việc với vai trò tư vấn đào tạo
lãnh đạo thì sau một số các cái biến cố cá nhân anh Trần Vĩnh Tân đã bắt đầu kết
hợp phương pháp sống tỉnh thức của Thiền sư Thích Nhất Hạnh thì từ đó anh không
ngừng Nghiên cứu thực hành chia sẻ lối sống tỉnh thức bao gồm các phương pháp
tiếp cận đa dạng phù hợp như là SH inside yourself mindfulness based stress
reduction mindfulness bas strange practice anh Trần Vĩnh Tân đã chia sẻ
các nội dung về lãnh đạo tỉnh thức cho các cá nhân và tổ chức như là United
Nations general electric Cell force haken lorean manif à Anh đã dịch thuật
rất là nhiều cuốn sách về chủ đề tỉnh thức và lãnh đạo của John capin
uto Robert Green cliff tại thời điểm hiện tại anh hiện đang sống ở Pháp và
anh Tân có khả năng nói được ngôn ngữ tiếng Việt tiếng Anh tiếng Pháp và tiếng
00:05
Na y à anh thân Hiện nay có rất là nhiều dự án nhưng mà có ba dự án nổi trội về
mindful leadership mà Anh Tân được triể và anh Trân triển khai ở châu Âu Á là ba
cái dự án thứ nhất là insight leadership thì chuyên về wisdom and science for
leaders thì hiện Anh Tân đang triển khai cái chương trình mindful leadership cho
hai nhóm lãnh đạo cấp Trung của liên hiệp quốc thứ hai là the flourishing
Circle thì tập trung vào mind for leaders chương trình này được
triển khai cho các nhóm lãnh đạo cấp cao và cấp trung của tập đoàn mist energies
và everfree cái dự án thứ ba là TVT dưới cái website
của anh Trần Vĩnh Tân thì chuyên cung cấp các cái giải pháp về mindful
00:06
leadership và mindfulness quốc tế cho các cái lãnh đạo như là các cái chương
trình search inside yourself mbsr Theory you thì chương trình này đã
triển khai cho các nhóm lãnh đạo ở các cấp của tập đoàn ở châu Âu như là
general electric và sales force thì nếu mà các bạn đã từng biết về anh Cường và
anh Tân thì anh Cường thì có một cái showroom ở làng lụa Vạn Phúc anh Cường
không biết ở đây các bạn có bạn nào đã từng đến showroom của à các anh Cường và
các bạn ở làng lụ Vạn Phúc chưa các bạn Giơ tay lên để mình xem tí anh Cường xem
tí a Vậy là chưa có ai đi Tiếng cười Dạ hoa thì cũng đến làn lụa Vạn Phúc rồi
nhưng mà hoa đến Cách đây cũng lâu lắm rồi lúc đó R là chưa thấy
cái showroom của anh Cường lần sau H đến thì xin hứa là sẽ đến showroom của anh
00:07
Cường thăm anh Cường và các bạn à Thì à Mình à mình rất là khi mà mình
tìm các cái người chia sẻ cho cái show hôm nay á Mình cũng có nhiều nhân duyên
để để biết về về về anh Cường và anh Tân cho nên là à Không đợi mọi người phải
phải chờ lâu nữa mình có thể đi vào cái cái cuộc chia sẻ của mình thì thứ nhất Á
cũng như rất là nhiều cái talk show mà của cái nền Sóng Xanh á thì mình đều hỏi
các speaker là các anh hãy chia sẻ về mình và câu chuyện của mình tại sao mình
lại làm cái công việc của mình Ngày hôm nay tại sao cái gọi là cuộc sống của
mình nó xô đẩy mình tới tới tới con đường của ngày hôm nay dạ mời anh
Cường anh anhân chia sẻ trước đi anh cười trước
00:08
đ à Cảm ơn hoa mình chia sẻ thế này Thực
ra thì mình làm vụn ấy nó cũng liên quan cá nhiều đến bản thân mình tứ là mình
thì không phải là người Hà Nội đấy và mình là người ở Phú Thọ cơ Mình ở Việt
Trì cơ và năm Mình học xong là 22 tuổi thì mình có tham gia một cái nhóm gọi là
nhóm vì tương lai tươi Xáng của người quyết tật nơi đó tụ hợp rất là nhiều
những người quyết tật người ta có trình độ thấp nhất tề trung cấp và nhất là đại
học để truyền bá cái kiến thức cho người cất tật thì mình tham gia từ tháng tư
của năm 1998 cho đến tận tháng 11 của năm 1998 và mình phải đi bộ V mình bị
bại liệt th ra là mình phải đi bộ mình dạy tin học mình dạy máy tính thì mình
học máy tính thứ là học cao đẳng thôi chứ không phải là đại học thì mình dạy
máy tính cho các bạn dùng để để để đánh văn bản và lúc đó nó chưa có nó chưa có
00:09
PowerPoint nó chỉ có đến Excel là hết Thôi thì mình chỉ dạy word vào Excel cho
các bạn đấy Thế mình dạy được 4 tháng thì mình mình C quay về quê để xin việc
làm thế nhưng mà không ai nhận bởi vì lúc đó Cái kỷ thị đối với người phú thật
nó rất là lớn ở ở việc Trì Phú Thọ Thế là nói chung là bên nhà mình lúc mình đi
học là không có ai đồng ý cho mình đi học cả chỉ mong muốn là mình học nghề
sửa tivi hay là làm làm một ông thợ may để có thể là tự nuôi sống được mình thế
nhưng mình thì nghĩ rằng không có học hành thì chắc không làm được cái gì Thế
là mình mới quyết tâm đi về về dưới này để học và khi khi khi học xong thì quay
về quê thì chẳng ai nhận cả và xì xèo mãi họ hàng rồi là tất cả mọi người đều
nói rằng nhẽ ra không nên đi học thì học
cái nghề thì nó sẽ tốt hơn và mình không nghe được cái tiếng xì xèo Đấy mình lại
bỏ về Hà Nội Mình ở Ở nhờ nhà cậu rồi sau đó Ở nhờ nhà bạn mà rất là may là
00:10
mình khi mình đi dạy máy tính thì à có mẹ của một bạn quyết thật có chia sẻ
là cái viện châm cứu họ có nhiệm đáng tuyển một cái người quyết
thật để sử dụng cái máy tính bởi vì là lúc đó trong viện châm cứu nó chỉ có máy
đánh chữ thôi thầy trường sẽ biết cái máy máy đánh chữ đó và cái máy tính mà
viện được cấp ấ thì bỏ không là chưa biết ai sử dụng Thế là mình thấy có một
cái cơ hội nhỏ như vậy thì mình đến xin đến xin thì không đến xin thì không gặp
giáo sư thu mà gặp ở phòng hành chính và
tất cả mọi người thì đều không muốn nhận
mình bởi vì nghĩ rằng mình không thể làm được thế nhưng mà có một cái chú trưởng
phòng sau này là sếp của mình thì chú ấy bảo là thôi cứ đến đây đi xong rồi sang
tuần mà thầy thư đi công tác về thì chú dẫn lên xem như thế nào và khi chú dẫn
mình lên gặp giáo sứ thu thì thầy bảo thôi nhận thôi nhận nọ thế thì rất là
nhiều người phản đối Thầy bảo rằng là ôi người người ấy đâu rồi mà tại sao nhận
00:11
người này nhưng thầy bảo nếu các anh không đồng ý trả lương thì tôi trả lương
cho nó và giữ nó lại và nhờ nhờ vậy mà đến giờ mình có một cuộc sống tốt hơn đ
đấy thì nói sơ qua thầy và mọi người như vậy à năm 20 à mình thì chỉ có hợp đồng
ở viện Trâm cứu thôi Mình gắn bó 14 năm như trị Hợp đồng thôi và 2008 thì giáo
sư thu h hưu thì thầy có động viên mình là ở lại với thầy thêm một thời gian nữa
để tìm xem có một cái cách nào đó để đưa mình vào công chức của viện
không thế nhưng không có cửa không có một cái cơ hội gì cho mình cả và đến
cuối năm 2011 l 11 thì bắt đầu mình rời khỏi viện
thầy là người đưa mình đi sang một nơi khác
à và mình làm ở đó một năm Nhưng mà cái tình nghĩa ở viện nó nó nó không thể nào
00:12
quên được th ra mình chỉ làm ở đ Đấy được chưa được một năm thì lại nghỉ và à
khi giáo sư biết mình nghỉ thì rất là muốn lại đưa mình lại viện đấy là cái
thời điểm năm 2012 thầy rất là sợ rằng mình ở nhà nước quá lâu rồi ra ngoài thì
bon chen thế nào mà lại vừa lấy vợ lại vừa có con thế thì xem bon chen như thế
nào Nhà cửa thì vừa cũng vừa mới mua ở Hà Nội xong đấy Thế thì bây giờ ra ngoài
thì sống thế nào thầy gọi mình về và nói ở phòng làng Hay là quay lại viện đi
Cường bảo con đi rồi cẫn không quay lại đâu thầy ạ À Thầy bảo ti thin cố gắng và
mình về cái công ty Bây giờ công ty bây giờ đang làm từ năm 2012 cho đến tận bây
giờ là chắng 12 năm làm việc với họ lúc mình rời khỏi phòng của thầy ấy giáo sư
ấy thì giáo sư có dặn mình một câu rằng sau này mày có cuộc sống tốt hơn ấy thì
cố gắng quay lại hỗ trợ những người quy tật giống mày bởi vì họ còn quá vất
00:13
vả và mình có rời khỏi phòng Thầy mình nói rằng
à con không dám hứa Nhưng mà con sẽ cố gắng hết sức và mình đi mình đi Thì đấy
là cái cơ duyên và cũng đấy là một lời hứa con chia sẻ em xin phếp chia sẻ thầy
Trường rằng năm 2020 thầy Em đang bán hàng ở phố sách phố sách 19 tháng 12
thầy th mất đúng Valentine đúng mùng 3 Tết em bán hàng thì mọi người báo là
thầy mất 5:00 sáng và phải phải quay về để viện để viếng để tiên biệt thầy à Em
đưa thầy ra về nghĩa trang ở quê và em đứng vội Thầy em bảo là em cố gắng hết
thức rồi thầy ạ nhưng mà cũng không làm được gì nhiều cho người quyết thật cả
bởi vì quá vất vả và đấy là câu chuyện rất là ngắn để rất rất là tại sao mà sau
này em gắn bó với người cứ tật và em gắn bó với vụ nó là như vậy Xin phép thầy
00:14
với mọi người là chia sẻ hơi dài một chút về bản thân C ơn thầy các
B dạ cả ơn anh Cường x cả ơn anh cù chia sẻ rất là cả ơn cảm hứng cho rất là
nhản nghe Câ chn anh cũng rất là rất là được truyền cảm
Cảm ơn em cũng xin phép Chào thầy Trường Dạ xin chào Hoa hôm nọ thì cũng có gặp
hoa uống cà phê rồi cũng nói về mấy cái dự án của hoa ở Sapa hôm nay được dịp
gặp trong một cái bối cảnh cũng rất là vui rất là dễ thương hôm nay mình cũng
có các anh chị ở cái nền sống xanh ở đây thì cũng nhiều người thì đang nói V số
đông cho nên là xin phép Tân gọi là tân cho nó dễ cũng không đ biết chắc Nói
00:15
nhóm lớn bốn cái hình này chiếu lên t xin phép gọi là tân Vân
thì nếu mà có cái một cái gì mà nghĩ là gắn bó với mình đủ lâu á thì chắc là cái
chữ my chữ my bâ giờ trong nhà Phật thì mình hay
gọi là chánh niệm bình thường mình hay gọi tỉnh thức nhưng thực ra thì các cái
dòng Triết h khác nhau thì đâu đó cũng có nói đến những cái có liên quan câu
chuyện của tân thì bắt đầu Chắc là từ trong gia đình gia đình của tân thì bên
mẹ thì lại là người Công giáo mẹ lại người Công giáo bên ngoại bên gì bên cô
thì hầu hết là theo công giáo bên bố thì là là là bộ đội bộ đội N là tụi bé Thực
ra cũng không có quen với phật giáo đi chùa thì cũng không không hiểu lắm tại
vì không có được học một cách đàng hoàng
là chếc triết lý nhà Phật là như thế nào tụi bé thì cũng không có cái nốc gác gì
00:16
lớn lên thì cũng tân sinh ra ở Việt Nam lớn lên ở Việt Nam ở miền Nam lớn lên ở
Sài Gòn Sài Gòn đi học đại học tế Việt Nam sau đó thì có duyên thì bắt đầu là
đi làm cái công việc là đi hỗ trợ cho các chủ doanh nghiệp các cái các nhà
quản lý ở Việt Nam những cái đề tài về văn hóa doanh nghiệp về lãnh đạo từ
năm 2007 2006 2007 là bắt đầu làm công việc đó thì ban đầu thì thân làm ở ở
Việt Nam thôi Sau đó thì mình muốn hiểu thêm về thế giới này đó nên là cũng cũng
đánh liều lúc đó cũng lớn rồi cũng kả 29 tuổi rồi chúng ta thấy là đi vô học đi
sớm một chút n thấy Kệ cứ đi để coi thế giới thế nào bắt đầu là tô quyết định đi
Nauy ở Nauy được 4 năm sau Na thì qua Pháp thì ở Pháp từ đó đến giờ 2006 bây
00:17
giờ là cũng 16 2016 tới giờ là 78 năm tổng cộng cái
thời gian đó thì cũng khoảng mười mấy năm ở châu Âu À thì cũng làm một công
việc thôi ạ Cũng có một công việc là làm việc với các anh chị quản lý và doanh
nhân lúc thì ở Việt Nam thì sau này thì có dịp làm thêm tí ở bên châu Âu có một
cái biến cố lớn kiến mà Tân đi theo cái con đường My phis bởi vì năm 2008 thờ đó
chắc a các cô chú anh chị em ở đây chắc cũng biết là thời đó là thời khủng hoảng
kinh tế Tài chính đó rất là khủng hoảng nhưng mà cá nhân tân thì cũng có
một cái khủng hoảng cá nhân lúc đó là mình mình bị suy sục lúc đó thực sự là
suy sục Bây giờ ngồi kể lại không kể được cái cảm giác và lúc đó nhưng mà giờ
chỉ nhớ lại thôi như thời đó rất là suy sục công việc thì bối cảnh xung quanh
thì nó cũng không tốt lắm Công việc thì không ổn có vấn đề với người yêu sức
00:18
khỏe không tốt gia đình cũng có vấn đề Tức là cái Mọi thứ cái xung quanh mình
nó có vấn đề đó thì tự nhiên phải đặt câu hỏi phải đi vào Bên
trong đó thì thường thường thì nó bên ngoài nó tốt thì không không có đặt vấn
đề đó nhưng mà khi mà xung quanh nó khủng hoảng hết đi vào Bên trong đi vào
bên trong thì cũng chẳng có gì tại vì mình cũng không có có con đường gì rõ
ràng cả thì lúc đó thì cũng không biết là làm thế nào cũng rất là rất là buồn r
khổ nhưng mà may mắn thì lúc đó Mặc dù là không có cái không có cái hiểu về Phật
giáo từ bé Nhưng lúc đó lại được đọc một cái quyển của Thiền sư Thích Nhất Hạnh
tên là Quyền Lực Nứ thực Thầy có nói về cái phương pháp thực tập trên nhà phật
chánh niệm sống tỉnh thức lúc đó nó bắt đầu được bắt đầu biết đến thực tập Mặc
dù là cũng không có ý định là thành phật tử mình cũng không có quen nhưng mà cái
cách thầy viết nó rất là nhẹ nhàng rất là đơn sơ thấy có thể thực hành được CH
là mình nghe mình biế mình nghe nó cũng không biết thiền đâu ạ Cũng không biết
00:19
thền đâu cũng không biết nhắm mắt thền không biết gì đâu chỉ rất là đơn giản là
ờ nghe thì biết nghe đi thì biết đi ăn thì biết ăn sống tưởng hưởng từng khoảnh
khắc vậy đó nhất là lúc đó thì Tân đang bị khủng hoảng nhiều quá mình giống như
cũng không có ngồi suy nghĩ nhiều được thì có Có cái có cái gì Bám vô được thì
tô bám Đại thôi có thì Bám vô thì T vượt qua được cái giai đoạn đó cái giai đoạn
rất là khó khăn trong cái cái cái tuổi trẻ của mình rất là khủng hoảng Thì cái
đó là cái có thể gọi giống như là mối Mối Tình Đầu
đầu thầy nhất hạnh thc sự là đã dẫn dắc Tân đi vào cái hành trình này thì thực
hành như vậy được 6 tháng 1 năm sau đó thì mình thấy cái tâm lý mình nó tốt hơn
thì bắt đầu mới đặt vấn đề lại là hồi đó mình khủng hoảng thì mình mới thực hành
chứ giờ hết rồi bắt đầu là nó là bắt đầu là cũng
theo chào lưu đi kiếm tiền rồi đi làm giào tiền số m khá là cũng chạy theo
00:20
cách ngh như vậy thì sau một thời gian lại bị thêm một cái đợt khủng hoảng thứ
hai lúc đó thì Tân đi Na ở đây thầy Trường biết chắc là rõ nhất C các anh
chị khác có điều kiện đ nước ngoài mình biết là khi mình nổi từ cái môi trường n
ở Việt Nam ở nước ngoài nó thay đổi khủng khiếp lắm trời thay đổi tùm lum
hết cái cách suy nghĩ hệ thống xã hội cách người ta nghĩ vì mỗi thứ nó khác
hết r lúc đó thì em giống như là bị Cũng hơi hơi sốc rồi nó lạnh ở bên đâ nó rất
lạnh so với bên Việt Nam quá lạnh thì bị một cái đợt khủng hoản thứ hai thì cái
lợt đó thì nhớ lại kinh nghiệm lần một có kinh nghiệm rồi có kinh nghiệm khủng
hoản rồi thì lúc đó đố đối với tân thì là cái con đường nó giúp mình đi qua là
cái con đường thực hành My nó có dịp thì
quay lại cái cái thực tập thì cái lần đó
là cái lần mà cảm thấy được một cái niềm tin rất là lớn con đường này thì lúc đó
thì từ bên trong Tân Thì tại vì góc bên mẹ vẫn công giáo đó bố thì vẫn là theo
00:21
kiểu khoa học không không không vẫn luôn luôn là sợ mình bị biến thành phật tử
lúc nào nó cũng sợ như vậy hết nhưng mà bây giờ mình không có lo cái chuyện đó
mình nghĩ là bây giờ cái chuyện nó không
quan trọng Miễn là mình thấy cái này hay
thì mình thực tập thôi Cái gì đẹp cái gì
tốt cái gì lành làm lúc đó là tên có một cái xác tính từ ở trong cái cái cái
chiều sâu tâm thức mình xác tính là đây cái cái con đường của mình qu định mình
theo thì nó từ cái khi mà ở trong cái con người mình nó có một cái con đường á
thì tự nhiên cái mấy cái thứ bên ngoài cái nó sắp xếp lại thì lúc đó là em thấy
là cuộc sống mình nó ổn định hơn nhiều lắm trước đó thì nó kiểu dập diều lên
xuống khủng khiếp lắm một khi xác định ra giống như một rõ một cái nhân sinh
quan của mình á Thấy cái cuộc đời mình nó được sắp xếp rõ ràng Đính là ai nên
là người bạn đời của mình ai nên là bạn mình ai nên là thầy mình đâu là cái giá
trị mình làm Nếu mà mình làm việc mình kiếm tiền Kiếm tiền theo cách nào thì nó
nhờ cái rõ được cái nhân sinh quan ở giữa đó em thấy cuộc sống em được sắp
00:22
xếp lại cái cuộc đời mình nó thay đổi từ từ từ từ từ từ thì sau em thấy Lợi lạc
nhiều quá Em thấy Lợi lạc nhiều quá từ cái này thì cố gắng mình đi chia sẻ cho
người khác bắt đầu đi chia sẻ đó thì thì
mình mới phát hiện ra là đâu đâu phải đi chỗ nào cũng nói đâu có thể nói Phật
giáo được tôi nhất là bên châu Âu các anh chị có gì tôi cũng biết họ Đạo nhiều
lắm đạo hết mà thật ra ở Việt Nam cũng vậy thì không có thể nói một cách nghĩ
được sẽ nói một cái ngôn ngữ nào mà ai cũng nghe được thì T tìm hiểu thêm học
hỏi thêm thì phát hiện ra là cả một cái vùng trời khoa học rộng lớn Micon rất là
nhiều khoa học rồi rất nhiều cái nghiên cứu mình đắm chì B đó mình thấy là một
cái thế giới rất là rộng lớn từ rất nhiều cách nghĩ rất nhiều cách nhìn khác
nhau thì cũng nhờ cái đó thì b đầu em từ từ có một cái cách có một cái ngôn ngữ
để từng truyền đạt đưa cái cái My này vào trong các cái doanh nghiệp thì thì
00:23
từ từ đó đó từ cái bạn đó đó là trước đây thì tân tiếp cận lãnh đạo và văn hóa
doanh nghiệp theo nhiều cách lắm nhưng mà Từ cái lúc đó thì mình thấy cái myis
nó hợp với mình cho nên là chủ trương là đưa cái myis nó đi gần với lãnh đạo văn
hóa coi như cái cách tiếp cận của mình văn hóa lãnh đạo thì cái duyên như vậy
Cứ từ từ từ cứ gặp lãnh đạo doanh nghiệp ở đâu thì thấy ai hợp V kiểu này đó thì
cũng chia sẻ thì tới bây giờ thì cũng có
m cái tổ chức như vậy thì cũng làm dự án
này dự án kia thì cũng cố gắng để đưa My vô chỗ này chỗ nọ thì cũng cũng chia sẻ
một tí như vậy cái cái hành trình Dạ H vọng là nó không không quá dài cảm ơn cả
nhà đã lắng nghe Chắc nói thêm một ý nữa thôi là khi
mà Tân quyết định nhận tham gia cái cái này đó là chỉ cần nói với chữ cái n là
là tham gia Hôm nay thật sự rất là may mắn là
00:24
thầy ở đây em thật sự là rất rất là rất là Biết Ơn Thầy có mặt ở đây không không
nghĩ là thầy dành thời gian mà không ngờ thầy ở đây rất rất là vui bốn cái giá
trị mà thầy gieo cho người Việt Nam thấy quá đẹp em cứ em Thật ra em nghe thầy
cũng nhiều lắm đó bài giảng của thầy em nghe nhiều
lắm tích cực về bình đẳng là em thuộc lắm đó thầy ạ Rồi mấy cái cộng đồng thầy
là thầy nói hệ sinh thái giới cách cái bước đi của thầy Toàn là trao giá trị
thôi và cái cách nhìn của thầy nó rất là
đẹp Nó mang cái tính bao quát về hệ sinh thái thầy gom được nhiều người nhiều
kiểu cách nghĩ khác nhau thấy rất là đẹp em thì em có một cái em nghĩ là em rất
ống thầy là em rất là quan tâm đến cái chăm sóc cho cái tinh thần tâm thức của
người Việt nghĩ là em rất hay em rất thích cái chữ cái nền nói lên đúng cái
mà có lẽ người Việt Nam bây giờ cần nhất cái đạo đức và cái sống thật với mình
00:25
thì là khi mình có cái nền là em em vào thôi Có tiền không Có tiền không quan
trọng n giúp được gì thì em giúp ở đây thì quá quá quá là vui Cảm ơn
buổi chộ đã sắp xếp để để có cái cảm ơn Cảm ơn Tân rất là
nhiều cả ơn Tân rất là R là nhiều À thầy trường lúc trước thầy trường cũng có
chia sẻ là không phải là ai vô cái nền thì cũng có làm được bốn cái chữ bình
đẳng thẳng thắng tích cực Hồng Nhiên đâu mà cứ ai là có cái đó có nghĩa là người
ta đã có một cái tinh thần cấy nền rồi gieo cấy những cái điều tốt đẹp rồi cho
nên là Tân có thể là người trước tân chưa có vào cái tuổi hệ sinh thái K nền
nhưng mà Đấy Tân cũng là một người K nền rồi phải không thầy vâng
00:26
à Thế thì thầy bắt buộc phải cầm micro rồi cái cô ấy khéo lắm cô ấy truyền
micro mình cái kiểu đó là mình không từ chối
được thầy rất là vui Hôm nay được quen biết
Tân mà được nghe những việc làm của Tân thầy rất vui Còn Lã Cường thì thầy đã
ngượng mộ ngay từ cách đây mấy tháng khi gặp anh Cường lần đầu tiên là bởi vì
rằng là ngưỡng mộ anh nhưng mà cùng một lúc mình nhận được thấy rằng là cái
trong cơ thể cái những cái tế bào của anh Cường với tế bào một mình nó giống
nhau lắm Nó giống nhau lắm Nó chỉ khác nhau ở cái hoàn cảnh nó chỉ thế thôi chứ
còn thật ra là chúng ta đều suy nghĩ giống nhau mà chúng ta hiểu chúng ta
phải làm cái gì trong cái vụ trụ này thật sự ra đó thì khi mà mình nói
vào rằng là cái cái đề tài này nó hay lắm là làm sao mà tạo được cái cuộc sống
sống trong cái cuộc sống thu vị đó thì thật sự ra đó là dân tộc Việt Nam chúng
00:27
ta không sống thầy thầy mở mắt ra thầy đi khắp
nước thầy có thể nói rằng Thầy đi khắp nước mất rất nhiều công bỏ rất nhiều
tiền tiền riêng ấ lên xe buýt lên xe ấy lên xe lửa lên
máy bay ngồi Phi Trường ngồi nhà ga mình ngắm dân tộc Mình dân tộc mình không
sống dân tộc mình nghĩ nhắn nghĩ nhô đó này
rồi là làm rất nhiều việc vô ích mà thầy cũng tiết lộ luôn cho các bạn rằng là
trong cái cuốn sách mới mà thầy đang viết mà thầy đã viết đ gần xong rồi thì
thầy tả dân tộc mình nó như là một con dã tràng là suốt ngày xe cát biển đông
nhưng mà tổng cộng lại những kết quả Nó chẳng đáng là bao nhiêu tại vì chúng ta
00:28
không tạo ra trị chúng ta khi mà chúng ta ngồi không thì chúng ta
chỉ nghĩ đến một chuyện thôi là mình kiếm người bạn thân hoặc là chị em hoặc
là anh em rồi vào ngồi cà phê rồi tán dóc để cho qua ngày thế thì nó cũng là
một cách vui mình không thể nói thế là không vui được nhưng mà mỗi ngày như thế
thì thực sự ra là nó không thể tạo ra cái gì mà lý thú như là chúng ta nói
trên cái đề tài của chúng ta thế thì mình hôm nay thì cho phép thầy nói mà
vừa nói vừa suy nghĩ chứ còn thật ra thầy không có chuẩn bị bởi vì ngày hôm
nay là thầy rất may mắn là không phải là vai chính thế thành ra là thầy tới với
cái tâm thần của người tới là học trò tới nghe đúng theo cái đị nghĩa của
Trường Vũ Trụ thế nhưng mà nghe xong anh Tân và nghe xong anh Cường thì thầy có
00:29
những cái cảm nhận như thế này cả hai anh đều nỗ lực rất
nhiều và trong cái nỗ lực đó đó thì hay anh khám phá cho chính
mình và khi khám phá ra chính mình thì hai anh hạnh phúc
mình vất vả lắm đấy chứ Anh Tân là vất vả lắm mà anh Cường Có lẽ còn đang vất
vả hơn anh Tân nhiều thế nhưng mà mình không so sánh mình bình đẳng mà mình
không so sánh nhưng mà cả hai anh đều tìm ra chính mình
trong khi cả nước hiện thời Đang ngồi cà phê bảo rằng Làm thế nào để mình hiểu
được chính mình nhỉ Mình là ai thế đó là cái chuyện chấc nhất chuyện thứ nhì đó
khi nghe hai anh nói chuyện thì hai anh đã xắt được ra khỏi cái cơ thể của hai
anh một cái mà 90 ph dân tộc còn giữ trong lòng và không xuất ra được đó là
00:30
cái Người Việt Nam chúng ta sống với nỗi lo sợ
ở đây mình không nói chuyện chính trị đâu nhưng mà cái lo sợ ngay cái người
sung sướng nhất giàu có nhất họ cũng lo sợ lo sợ ngày mai lo sợ cái này lo sợ
cái kia số phải lo sợ à các bạn biết không các bạn mà bỏ được
cái tính đó đi đó các bạn sẽ hạnh phúc lắm và lúc đó đó thì mới bắt đầu cái lộ
trình đi tìm cái sự lý thúi trong cuộc sống
Chứ bây giờ Nói bây giờ mà bảo đi tìm xử lý thú trong cuộc sống á thì cái nỗi lo
sợ đó nó còn làm cho cái cơ thể mình nó cau có và cái chí óc của mình nó nó thăn
phắt nó nó không nó nó nó không có được phóng thích để mà tiếp nhận cái hạnh
phúc Đáng lẽ chúng ta phải hưởng Đáng lẽ chúng ta xứng đáng được h Thế Thành thử
00:31
ra khi mà mình mà nghe hai anh thì mình lại chẩn nhớ rằng trước nhất các bạn mà
tham gia ngày hôm nay phải làm sao mà tự phong thích mình đã Tức là cái tâm hồn
nó nó phải nhẹ nhàng đã thì lúc đó đó mình mới bắt đầu tìm được cái cuộc sống lý
thú còn nếu không á thì chúng ta tưởng là chúng ta là đi tìm cái cuộc sống lý
thú bằng bằng cách là đi tìm người bạn nhưng mà thật ra đó là chúng ta khi đi
tìm người bạn là chúng ta tưởng rằng là mình chút sang người bạn
được nhưng mà thật ra là hai người thì nó nhân đôi những cái vấn đề những cái
lo sợ chứ Nó không phải là chia đôi đâu thế Thế Thành thử
ra các bạn phải bây giờ đào sâu vào trong con người của mình để mà gỡ những
cái gì nó làm cho mình lo sợ thế thì trong thầy cũng có một bộ
00:32
slide để mà thầy viết cách đây đến gần gần 10 năm rồi Thầy có liệt kê đến năm
mươi mấy cái Sợ của người Việt Nam năm mươi mấy cái
sợ và thầy bảo rằng sao mà nhiều cái Sợ thế mà có những người người ta có thể
nói là không có một cái vấn đề gì là đang có rất nhiều tiền đang có hạnh phúc
gia đình đang có sức khỏe đang có quyền lực đang có đủ cả họ cũng lo sợ họ cũng
lo sợ không biết họ lo lo cái gì thế thì các bạn mà nghe thầy ở đây
các bạn phải bắt đầu bằng phóng thích con người của mình Thế thì như là anh
Tân nói đ mà mình nghe Thiền sư Thích Nhất Hạnh thì chúng ta phóng thích bằng
à chính niệm chúng ta hiểu chúng ta đ đang làm
00:33
gì đây mà đến khi chúng ta hiểu chúng ta đang làm gì đây thì chúng ta không còn
sợ cái gì nữa bởi vì chúng ta đây này trên cái màn hình này toàn là những
người thương yêu nhau thầy nếu mà các em không có thấy cái đó
thì thầy xin nói luôn công khai luôn Thầy đang thương yêu các em vô cùng và
em nào mà muốn a Chia sẻ cái gì riêng với thầy thầy cũng sẵn sàng và đây là
thầy đang làm ở bên Pháp đấy đến lỗi mà đến lỗi mà có bạn gặp thầy hai lần về mà
bảo thầy ạ Em biết là thầy còn có mấy ngày nữa là thầy về rồi Em có thể gặp
thầy thêm một lần nữa không đấy Thế thì không không thích con người của mình
đã đừng sợ mà mình sợ đấy nhá chỉ nói về người thôi
trước nhất là mình sợ cái hình ảnh của mình ấy chết mình làm thế này thì người
00:34
ta nghĩ sao ấy chết tôi không ra đường đâu ấy chết tôi không ở nhà đâu ấy chết
tôi không leo cầu thang đâu ấy chết sao nắm thứ thế nhỉ hổn nhiên đi đấy thế
rồi đó là chuyện chứ nhất thế xong rồi chúng to lại có một cái nỗi sợ là nỗi sợ
lo cho ngày mai nhà thì đầy bao gạo viết có sẵn ở nhà hết nhưng mà lỡ ngày mai
thì đói thì sao thế là chúng ta có cái sợ đó Thế thì cái chuyện sợ thứ ba nữa
là chúng ta a sợ cái gì nó sắp tới mà mình không
biết cái gì nó sắp tới V lại càng sợ bố em năm nay lớn tuổi rồi Thế là
sợ mẹ em trông khỏe đấy nhưng mà Ấy nói thế Thế là sợ thế rồi Con em nó đi học
thì lúc này đang tốt lắm nhưng đấy cái chữ nhưng nó thế là sợ tao cò sợ lắm thế
00:35
thế hãy ngắm cái tay này này bảo rằng là cuộc sống á là vũ trụ là chúa trao cho
cái sức mạnh ở trong cái tay này mình phải nói thế này này là bây giờ mà cái
chuyện gì tới đó là nó là một cơ hội để tôi chứng tôô ch tôi là tôi chứng tỏ tôi
là ai cái gì nó tới cứ tới đi tôi đợi đây và cuộc đời của thầy Từ cái lúc mà
thầy bắt đầu nói như thế nó đã thay đổi hẳn chẳng còn cái gì sợ
nữa Thế thì đó đến đó đó thì thầy phải chia sẻ với các bạn một đu một
chuyện như thế này là đến cái năm mà thầy về hưu thì thầy có cái cuộc sống
khác đi nhưng mà thầy bất ngờ một cái là vì cái cuộc sống nó khác đi mà thầy mới
00:36
khám phá ra cái ý nghĩa ý nghĩa thực của cuộc sống là cái gì mình tạo giá
trị mà khi mà mình tạo giá trị đó thì lúc đó đó mình mới cảm nhận được một
điều mà cái này là một cái bất ngờ kinh khủng và đây là thầy trao cho các em một
cái bí quyết Nếu mà em nào mà không có cái quen thói tạo giá trị là chính khi
mình tạo giá trị cho người khác thì cái giá trị đó nó nhiễm vào ngay chính con
người của mình và khi mà mình viết sách cho người
khác đọc thì mình sẽ là một người viết hay hơn mỗi
ngày Khi mà mình tạo cái hạnh phúc cho người khác thì mình mới cảm nhận được
chết chưởng mình đang tạo hạnh phúc cho người khác nhưng mà mình mới cảm nhận
được là mình đang sung sướng quá Thế rồi khi mình tập thể thao mình
rủ mấy người bạn đi cùng tập thể thao mình mới thấy rằng là mình mới làm cho
cái cơ thể của mình nó cháng kiện hơn thế thì các các bạn ạ Hãy không ngừng
00:37
tạo giá trị bởi vì chính khi mình tạo giá trị cho
người khác thì mình đang tạo giá trị cho
chính mình thế rồi nó lại còn có một cái chuyện nữa mà thầy muốn chia sẻ với các
bạn Sau đó thì thầy đã quá nói nhiều thì thầy sẽ tr trường lại
micro các bạn nhiều khi tự hỏi Làm thế nào để mà Ờ mình mình mọi người Nể mình
mọi người nhìn mình với con mắt trừu bến
hơn quý hơn hơn các bạn ạ khi mà các bạn tạo giá
trị thì các bạn đi vào cái cái cái mà người ta gọi là luật hấp dẫn thầy khám
phá ra là mình càng tạo giá trị thì mình
càng hấp dẫn và mình khi mà mình hấp dẫn rồi ấ thì người ta không đẩy mình ra
được nữa đây là một cái bí quyết mà thầy nói nếu mà hôm nay có bạn nào quyết tật
Nghe thầy thì chính Khi mà mình tạo giá trị mình mới trở thành Hấp dẫn mà khi
00:38
mình hấp dẫn rồi thì cái sự khuyết tật của mình nó không còn là khuyết tật
nữa đôi khi nó còn là cái điều tốt thêm nữa cái cái anh chàng này anh ấy anh ấy
đi như là anh Cường chẳng hạn đó là đi hơi nó gọi là nó nó nó mất thăng bằng
một tí đấy thế như mà người ta thấy thế đáng yêu mỗi lần nhìn anh Cường đi thầy
thầy thầy bảo rằng là yêu cái người này quá là anh ấ anh là một người rất là hấp
dẫn đế mà tội nghiệp cho Nếu mà bây giờ mà anh lại còn đi thẳng đi nhanh đi gì
nữa thì nó lại mất cái lý thú cuộc sống đi đằng này mình trông thấy anh ấy đi
mình thương rồi Cái tình thương nó nó nhân đôi Ngân nhân ba bởi vì rằng là anh
ấy hấp dẫn thế Thành Thực ra cái bí quyết để
00:39
cho mà tất cả những người khuyết tận kiếm được việc Chẳng hạn là phải tạo cho
họ cái cơ hội để mà họ trở thành Hấp dẫn
mà muốn trở thành hấp dẫn thì họ phải để cho họ tự tạo ra những cái giá
trị mà họ đã có sẵn trong tay thế thì thầy xin nói luôn ở đây xin mọi người
nghe thầy nhá những người khuyết tật mới là những người có nhiều giá trị trong
tay Bởi vì người ta đã phải phấn đầu rất là nhiều cho nên là người ta đã tìm
trong cái cơ thể của ta tất cả những cái
tiề năng để mà tạo giá trị còn những cái
người vừa đẹp trai vừa giàu vừa khỏe vừa ấy vừa đủ cả thế chả bao giờ đ đi tìm
trong con người của mình một cái tiềm năng gì cả thì không biết cái tiềm năng
của mình là gì Và khi mình không biết cái tiềm năng của mình là gì thì mình
không khó lòng tạo giá trị lắm thành ra chính những bạn nào mà nghe thầy trên
cái màn hình này mà cảm thấy mình đang yếu
đuối chính các bạn là đang có trong cái sự yếu đuối mà các bạn tưởng là yếu đuối
00:40
Cái đó là cái sức mạnh của các bạn Đấy là bởi vì rằng là cái đó chính cái đó đó
nó sẽ là cái cơ hội để cho các bạn vùng lên và khi các bạn vùng lên là các bạn
tạo giá trị và khi các bạn tạo giá trị các bạn sẽ trở thành người hấp
dẫn tất cả cái cuộc sống á Nó nằm ở cái chỗ là tạo sự hấp dẫn sau khi tạo giá
trị thế nhưng mà nói đến đây đó á thì thầy xin kết luận cái phần đầu của thầy
thầy xin nói như thế này khi thầy gặp anh Cường anh Cường là
một người khuyết tật à trước màn hình có
bạn Ly Trung cũng là một người phát biểu rất là khó một người rất thông minh một
người rất là nhiệt tình nhưng mà phát biểu khó thế Cũng là gọi thế là một cái
loại khuyết tật đi Thế thì thầy thấy những người này đấy ít khuyết tật hơn
00:41
những cái người mà thầy thường Việt Nam chúng ta rất đông người khuyết
tập là không biết mình Khuyết tập a hỏi em nghĩ gì về cái vấn đề này Dạ em
không nghĩ gì Em học thuộc lòng cái gì thầy dạy thế em biết làm cái gì Cái gì
em cũng biết làm nhưng mà chẳng cái gì em biết làm thật cả nói thật đấy những
người đó là những người huyết tật chẳng biết làm gì nên hồn cả cái đó
mới là Khuyết tậ thế chứ còn thầy thì thầy nói thật
đấy thầy gặp hàng nghìn bạn hàng nghìn thầy xấy sao là nhiều người khuyết tật
thế không sử dụng óc óc không sử dụng không sử dụng chư rồi lại bàn tay
00:42
không sử dụng bàn tay bàn chân không sử dụng bàn chân cơ
thể không sử dụng cơ thể lê tha lê thê đi đi nhậu lê tha đi thê đi tâm tình chỉ
có thế thôi à Thế là mình là khuyết tật rồi trong khi những người như anh Cường
những người như Trung có một buổi cái nền nào mà không có mặt của Trung đâu có
đúng không trung đế là tại vì rằng là các bạn ấy cần hấp thụ những giá trị
mà người khác đem lại các bạn ấy cần tạo
giá trị cho những người khác Trời ơi làm sao mà có thể gọi là những người đó là
những người khuyết tật được những người đó mới là những cái người hoàn toàn thức
thời biết mình như thế nào biết người như thế nào biết mình phải làm gì để tạo
lộ trình cho mình đâu có thể gọi là khuyết tật được chỉ có khi nào đi vào cà PH
00:43
mà có những người mà ngồi Lê tha lê thê từ buổi sáng đến chiều hôm trước á Thầy
ăn ở Sài Gòn ở một cái quán quán cơm có bảy cô con gái đẹp như tiên cả nhà giàu
lắm là tại vì chung quanh ấ là các cô ấy cứ ra đường là cái thì lại mở xe xe mẹc
với xe Rolls Royce của các cô ấy xong cô lại đi vào người nào cũng cầm ba cái
điện thoại tuổi thì đại khái từ 16 tuổi đến
19 tuổi Thầy nhìn Thầy bảo chết cha bảy bảy cô khuyết
tật không biết mình sống để làm gì Ngồi cả ngày chỉ đếm cái số iPhone mà
mình có trong tay thôi Không biết làm cái gì với cái iPhone đó cứ Ngọ ngậy ngọ
nguậy rồi vừa than vừa thở người đó mới là người khuyết
tật thế thành thự ra Các em nghe thầy các em phải ý thức được rằng là khi
00:44
mà các em đang có một cái Ước Mơ đang có một cái sự quyết quyết
tâm đang sử dụng chí óc của mình đang sử dụng bàn tay của mình cơ thể của mình
đôi chân của mình các em đâu có khuyết tật người khác khuyết tật hãy tạo giá
trị cái gì cũng là giá trị chẳng hạn như là đi qua đườngng mà thấy một người một
cụ nào cầm cái vali nặng thôi là nhấc cái vali đó họ là mình Tào giá trị
rồi tạo giá trị sẽ tạo sự hấp dẫn cho các
em và khi mà mình hấp dẫn rồi thì xã hội là nó cứ hùa theo mình bởi mình Hấp
dẫn cái luật luật vũ trụ nó đơn giản có thế
thôi đừng đi tìm cái gì xa xôi nh biết là đừng đi học thuộc lòng những cái
00:45
những cái bài vớ vẩn một cách hàn lâm vớ vẩn lắm
không Đấy Thế thì thầy Xin trả lại micro
cho cho hoa và xin một lần nữa cả ơn anh anh Vĩnh Tân và anh Việt Cường à là
những cái người mà đã đóng góp rất nhiều
cho xã hội và đã sử dụng bàn tay sử dụng
trí tuệ sử dụng đôi bàn chân của mình sử dụng thời gian của mình
sử dụng tất cả những cái gì mình có để mà mình tạo giá trị cho xã hội và Chính
vì thế mà tối hôm nay những người đó là những người hấp
dẫn Dạ con cảm ơn thầy Con cảm ơn thầy cảm ơn thầy rất là nhiều vâng Dạ vậy thì
là em nghe Thầy nhắc đi nhắc lại là người nào càng tạo giá trị thì càng hấp
dẫn mà người hấp dẫn là người có đời sống thú vị lắm chá
00:46
thầy tại khi ai cũng bay quanh là đời sống mình mô màu
lắm bây giờ xin xin tiếp nối cái câu chuyện là theo cái chủ đề là sống một
đời thú vị thì Hoa xin mời à Hoa xin mời anh Tân Với lại anh Cường chia sẻ là à
Vậy thì theo cái suy nghĩ của mình á trong cái cuộc sống của mình từ trước
tới giờ á thì mình thấy là thế nào mới gọi là sống một đời thú vị những cái yếu
tố nào trong cái cuộc sống của mình mình nghĩ là sống một đời thú vị là nó phải
vậy cả Ân hoa đối với anh ấy thì đến bây giờ thấy cái cuộc sống thú
vị nhất đối với anh đấy là bố mẹ anh không phải thở dài nữa rằng sau này nó
làm gì để n ngi bản thân nó và à sau này ai lấy
nó và mình chết đi thì nó sẽ như thế nào thì chắc là lúc bố bố bố anh nằm xuống
cách đây khoảng 2 năm đúng mùa covid ông
00:47
mất năm 92 tuổi thì chắc là anh không về viếng được bởi vì có lúc đó bị bị cách
ly ngắn ngắn Trả cản rất là nhiều Anh không về được Việt Trì nhưng mẹ anh có
nói rằng ông rất là mãn nguyện Mặc dù anh không về Thế thì chắc cái mà anh bố
mẹ anh mãn nguyện nhất rằng bây giờ anh có thể tự lập được và ít nhất lo được
cho bản thân mình để mình không trở thành một gánh nặng cho cho gia đình và
từ gánh nặng cho gia đình nó trở thành gánh nặng cho xã hội thì đối với anh đấy
là cái thú vị nhất với mình Dạ cảm ơn anh Cường còn với anh Tân thì anh Tân nghĩ
như thế nào à Xin cảm ơn anh Cường xin cảm ơn thầy
Trường à Xin cảm ơn hoa cho cái câu hỏi Thực ra thì ban tổ chức có gửi mấy câu
00:48
hỏi để chuẩn bị bài trước cũng có cái ý chuẩn bị nhưng mà thấy nay
mình nói kiểu hồn nhiên giống như thầy Trường nói có vẻ nó vui hơn cho nên bây
giờ để kiểu nghĩ gì nói đó Nói The kiểu kinh nghiệm không hàng
Lâm thì có vẻ chắc nó vui hơn Đúng V tinh thần K nền hơn à Tôi nghĩ thì khi
mà mình nói về cái đời sống thú vị á thì tô nghĩ cái đầu tiên nhất là mình phải
có cái can đảm sống thật với mình thì T nghĩ cái đó là cái đầu tiên tô nhớ lại
là từ bé mình thấy mình đã có cái khuy hướng đó rồi là có những cái thứ mà mình
làm như xung quanh không làm mình không hiểu tại sao nhưng mà mình nghĩ rằng nói
đúng thì mình vẫn làm nhớ hồi bé có một lần có một người rớt một cái số tiền đó
00:49
nhiều lắm xong cái mình bé đó mà mình đâu có hiểu gì đâu kêu là thì nghe nói
là mình nhặt được của rơi thì mình đem mình trả
lại hầng như mình làm như vậy không ngờ là mình làm vậy xong thì cũng bị la sao
mình ngu thế dạy thế như mà nó Ủa cái đó Mình chưa hiểu là tại sao lại không
không làm như vậy Rõ ràng là nhà trường dạy như thế sao mình không làm như thế
thì những cái chuyện như vậy từ từ theo cái cuộc sống người tân lớn lên thì lúc
nào cũng tin vô cái tiếng nói bên trong của mình mình mà có că đảm sống theo thì
Thí dụ như lúc mà lớn lên á thì lúc mình đi học đại học thì cứ gia đình hay kêu
là phải ra trường là phải học cái ngành gì là phải kiếm được nhiều tiền quan
trọng như kiếm được nhiều tiền nhất là nếu là đi luồng sau này kia kiểu này
kiểu nọ có tiền á Cái đó quan trọng không hiểu là tại sao l như thế không có
làm theo ủ mình phải mình làm cái nghề gì mình muốn chứ
00:50
taại sao lại lại nghĩ như thế là cứ làm theo như vậy cho nên là cái trong nhà
hay nói đùa là giống như là tiếng Anh nó có ch flagship of the
family không giống không ai không giống ai hết thì lớn lên ra trường á bạn bè t
Ngà đế t học ngành ngoại thương để học Kinh tế ra trường thì bạn bè làm công ty
nước ngoài không à thền này thền kia rồi ai cũng tự hào Mình làm công ty nước
ngoài nhiều tiền này nọ đó ra chường học
ngành ngoại thương thì phải học tiếp thạ sĩ này kia đi lên chứ Mà cái lúc đó đó
thì lúc nào cũng tin suy nghĩ để quay về bản thân mình hỏi xem là Ủa vậy thì là
không lẽ ai học cái ngành đó ra thì cũng
làm giống như nhau ủ như thực sự là mình
muốn làm cái nghề gì cái nghề gì thực sự phù hợp với mình nó chỉ có một cái câu
đó thôi mà nó Trăng trở hoài C nghĩ nó Ủa nhưng mà mình mặc dù là mình học cái
ngành đó đó Cái ngành ngoại thương thì ngành của đ ra trường đi làm thủ tục hải
Khoan rồi sống nhập cảnh này kia nhiều đó mình lú đó không có thích cái đó Mình
00:51
thích cái nghề gì mà mình mình đứng lớp rồi mình chia sẻ co thích cái nghề đó
mình không biết tại sao là như vậy Xong nó xong cái nhiều người hỏi là ủa Nếu mà
đi làm đó ủ gì làm cái nghề gì mà đứng trước cái số đông người chia sẻ cái nghề
gì là như vậy nó không hề liên quan gì tới cái nghề Mình học thì cứ cứ tin vào
cái cái điều đó và cứ cứ theo t nhiên là ban đầu lúc mà mới ra trường á thì cũng
khó khăn lắm Học cái ngành đó thì phải theo đúng cái nghề đó để mà kiếm tiền
nhưng mà không bao giờ từ bỏ cái Tiếng Gọi bên trong đó lúc nào cũng thấy là
phải mình phải mình cứ can đảm mình theo đi còn bạn bè kiểu nào thì có thể mỗi
người họp mỗi kiểu nhưng mình cứ C đảm mình theo mình từng nhớ là có một thời
gian á là k như là ban ngày là đi làm kiếp tiệc đúng cái ngành của mình buổi
tối á là luôn luôn là Trang trở là tôi thích làm cái nghề gì rồi bắt đầu mình
thử nghiệm mình có những hôm á là đi vô để học Sư phạm đó đi học Mình học tâm lý
học ké sinh viên nhiều khi Chốn đi học á mình lại đi học K này nó hay mình vô
00:52
mình học K rồi đi học thích nghè đám đông cho nên đi học MC đi học với Mc
Thanh mạch rồi học âm lý tàn học ké thôi mà cũng chả biết để làm cái gì nhưng mà
mình thích cái đó lắm Mình cứ phải theo thôi Ai kêu mình khùn Kệ đi Mình thích
lắm cứ theo không ngờ là cứ theo như vậy
khoảng một vài năm thì có một cái cơ hội được vô làm vô cái ngành là à mình được
làm là tư vấn chia sẻ cho các doanh nghiệp lúc đó là đúng ra là cái doanh
nghiệp là mình làm đi ăn lương là phải từ là đổi công ty là lương phải tăng lên
hoặc là vị trí phải cao hơn nhưng lần đó
tôi nhớ là tôi đổi công ty là lương thấp
thấp xuống lương Phả thấp xuống nhưng mà được cái là mình làm đúng cái ngày mà
mình cho là đó là đam mê của mình cái ngày đó nó tuyệt vời lắm cái ngày đó
mình mình cảm giác như là cái ước mơ là có thật ước mơ là cái gì đó có thật chứ
nó không phải là không có đâu mình khi mình đủ mình quay về mình thật với mình
á Mình xem là cái nghề gì mình thích thôi thì là từ từ mình tìm ra được
nhớ hồi đó lúc mà học đại học có hai cái
00:53
câu này thôi mà Nó làm mình tră trở suốt
mấy năm Tức là mình học cách thích những
gì mình đang làm nhưng mà phải từ từ tìm ra mình xem thích làm cái gì có hai câu
đó thôi mình thích làm cái gì thôi là nó
khó khăn lắm rồi Tại vì mình đi theo cái mình thích Sao mà sao không có nhiều
người làm vậy ta Sao mà cứ phải lúc nào cũng là ai cũng phải làm giám đốc Sao ai
cũng nhiều tiền sao ai cũng phải ông này bà nọ sao sao vậy chắc là hạnh phúc
không thì T lúc nào tôi cũng Tôi nghĩ cái cái đầu tiên nhất sống thú vị là có
can đảm nghe được cái tiếng nói bên trong của mình cá can đảm đi theo nó cái
đó quan trọng lắm và thấy trong cái hành trình không phải lúc nào nó cũng Nếu mà
nhìn chưa kỹ lại đó thì không phải lúc nào nó cũng đẹp không phải lúc nào cũng
Màu hồng cũng trả giá nhiều lắm Tôi nghĩ cái số tiền mà mình đang có đó nếu mà
mình đi con đường khác có thể giờ mình có thể giàu hơn rất nhiều nhưng mà mình
lúc nào cũng đi theo cái tiếng gọi của mình đó cho nên là kh Phả đánh đổi nhiều
lắm nhớ cái thời đó là lúc mà mới đi ra trường vài năm á mình theo mình thích
00:54
nghề chia sẻ mà nói chuyện nói chuyện về văn hóa nói chuyện về lãnh đạo M thích
cái này lắm Mình biết sao mình thích thích lắm lúc đó là đi chia sẻ cho một
anh Một nhóm là anh đó là anh là phó tổng một tập đoàn bất động sản rất là
lớn ở Việt Nam thấy mình trẻ này nọ đó offer offer là bây giờ về làm cho anh
trợ lý lươn là gấp bốn gấp năm lần còn đi theo thì ôi cơ hội đầu tư bất động
sản không viết bao nhiêu lúc đó cái lương mình nó bèo lắm chị bèo lắm mà
mình chỉ có cái là theo được đ bê thôi V Lúc đó lúc đó không thêm không thêm thì
lâu lâu lâu lâu mà thấy Nghèo quá ngồi cũng nghĩ lại biết có ngu quá không Lâu
lâu đâu cồi cũng nghĩ lại không biết có ngu quá không nhưng mà nhưng mà nếu mà
nhưng mà lúc đó thì thấy tinh thần rất là sáng và chưa bao giờ chưa bao giờ mà
vì một cái gì đó khác mà không dám đi theo cái tiếng gọi của mình ngay cả bây
giờ theo cái nghề này cũng vậy Các anh chị các bạn thì th ra nghề
00:55
nghề mà mà dạy marist này nó không kiếm được nhiều tiền nó cũng gọi là mình mình
chia sẻ rồi mình trao giá trị rồi nếu mà mình đi làm một cái khác á có thể là nó
nó sẽ giàu hơn nhiều lắm nhưng mà nó không phải là cái tiếng cọi của mình nó
không phải là cái mà mình nghĩ rằng nó thú vị cho nên tôi nghĩ là cái ý hồi nãy
nãy thầy nói là nó can đảm thộc qu nỗi sợ trong trường hợp cái cá nhân của tô
có can đảm dám quay về mình lắng nghe mình đi theo cái tiếng gọi của lương tri
và lương tâm ai cũng có cái đó ở trong người không có dám nghe không dám làm
theo Tại vì số đông nó không phải vậy ch ta lúc nào cũng phải đấng tranh cái đó
tôi nghĩ cái đó là cái đó là cái cái cái quan trọng nhất cái can đảm dám lắng
nghe mình tiếng nói bên trong trên cái Cái nền đó thì từ từ nó
sẽ dẫn mình đi nghĩ cái đ có nhiều cái để nói lắm mà nếu mà nói một cái tôi
00:56
nghĩ là xin nói cái đó cảm ơn Cảm ơn anh Tân anh anh chia sẻ tứ là hai cả ơn
Tân Vậy là mình phải có lòng can đảm đúng không
làm cứ cứ cứ cứ làm và cứ xem là mình khi mà mình làm xong rồi ở trong người
mình nó sẽ có những cái cả xúc như thế nào đối với cái C việc làm đó
và từ từ những cái đường hướng nó sẽ dẫn mình đi vũ trụ sẽ mở ra cho mình những
cái cách thức đó hoa nghĩ là thầy trường
đã chia sẻ rất nhiều ở những cái cái câu chuyện mà mà mà mà mình mình nghe cái
tiếng nói bên trong mình lắng nghe những cái sự chỉ dẫn của vũ trụ nghĩ là anh
Tân với anh Cường cũng có những cái Khi mà mình nhìn nhìn sâu vào bản thân của
mình và khi mà mình vượt qua những cái gọi là những cái biến cố của cuộc sống
00:57
và những cái điều thử thách nhất á thì chắc chắn chắc chắn là mình luôn luôn
mình nghe được cái điều đó Ờ hoa cũng có những cái trải nghiệm như
vậy và hoa thấy là đúng là khi mà từ khi mà mình làm cái nền Sóng Xanh nhất là
khi mình làm cái nền Sóng Xanh mình mình được mở ra ở rất là nhiều cái cái chiều
hướng và mình thấy vũ trụ đưa mình tới gặp những cái người rất là thú vị à
và mình mình thấy biết ơn vì điều đó cho nên là hoa hoa cũng có một cái đồng cảm
về cái với về cái trải nghiệm mà mà mà mà anh Cường Với lại anh Tân chia sẻ
À thì vậy thì anh anh Cường và anh Tân có thể chia sẻ thêm là hồi nãy hoa nhớ
là anh Cường có chia sẻ là một cái lời của giáo sư nói ở ở trong viện đã đã đã
mang đến cái sự thức tỉnh cho anh nhưng mà không biết có phải đó là cái cái cái
00:58
dấu mấtc mà nó nó nó mang tính quyết định trong cái cái hành trình của anh để
mà anh anh có một cái sự thay đổi mà mình gọi là là rất là thú vị rất là hay
của của của mình Ngày hôm nay không hay hay là một cái cái người khác đã đã tạo
cho mình cái sự thay đổi đó hay là một cái sự tìm tìm bên trong nào của của mình
à mình gần như là một năm sau ấy mình cũng
không nhớ tắm cái mốc đâu nó C cỡ khoảng độ tháng 7 của năm
2013 Thì mình vẫn đang đi làm Tức là mình đang đi làm trong công ty đấy thì
có ba ba bạn Điếc ba bạn bị điếc bạn ấy biết may bạn ấy làm cho một cái tổ chức
của Hà Lan 2 mà họ Đầu tư để cho các bạn quyết Tật Đấy phát triển thành mô hình
mô hình để sau này khi cái tổ chức đó Việt Nam thát nghèo nó rút đi ấ thì họ
người quyết tật có thể tự sống được bằng đúng cái sản phẩm của họ họ làm những
con thú nhờ Bông rất là đẹp và khi cái tổ chức đấy rút đi thì cái cái cái cái
00:59
cái mô hình đấy nó cũng ẹo uột theo và ba bạn đấy thì phải rời khỏi cái
đơn vị đó và ba bạn đấy thì lại biết mình bởi vì mình hay hay hỗ trợ người
biết tật và ba bạn đấy đến rủ mình rằng à mở cái xưởng cho các bạn ấy thì mình
bảo là mình vẫn đang vướng đi làm và mình chỉ có một ít tiền thôi để đưa tiền
cho các bạn ấy th các bạn để các bạn làm nhưng các bạn bả tôi bị điếc th Bây giờ
tôi quản lý thế nào Tôi bán hàng thế nào thế th mình bảo thế thì khó thật không
biết làm thế nào và loay hoay mãi thì mình đến tận tháng 12 của năm
2013 thì mình rủ thêm hai người bạn mình nữa hai người đều ngồi xe lă một người
thì bằng tuổi mình và cũng bị bại liệt như mình thì bạn ấy làm IT cho một tập
tro tập đoàn VNPT một anh bạn thì làm trong công ty gia đình t ba anh em mình
quyết định là gom một ít tiền để mở ra cái xưởng cúng nhà bông đấy cho các ba
bạn đấy bọn mình thì khởi nghiệp rất là hồn nhiên thôi
01:00
Hết tiền thì giả thì thì đưa vào để duy trì cũng chẳng quan tâm đến rằng các bạn
ấy sống bằng cái gì chỉ biết các bạn bảo Tháng này hết tiền thì em mình về mình
giả tiền nhà mình các thứ nhưng nó có một cái ngã rẽ mà cá cá nhân mình cho
rằng là quan trọng nhất đấy là mình gặp anh lý cung Vinh
à đến năm 2015 là đứng trên bờ vực của phá sản bởi vì chả có đầu Da bọn mình
thì cũng bắt đầu hết tiền rồi không thể nào ném mãi tiền cá nhân vào được
Thế thì mình có một anh b anh là bác sĩ Anh rất là thân mới Mình ở viện châm cứu
và anh ấy là cũng là bạn thân của anh Lý Cúc
Vinh thì anh ấy bảo là hôm nay anh Vinh anh chia sẻ ở chỗ này về vấn đề doanh
nghiệp xã hội thì anh cho em số và nếu mà anh ấy không không nhiệt tình gọi là
hào hứng để mà nói chuyện với em ấy thì nói rằng đây là bác sĩ này giới thiệu
01:01
đấy và nói là em đã từng làm ở cái viện viện châm cứu này là làm cùng với với
anh ấ và mình đến thì mình gặp anh Vinh và anh rất là là là là Welcome anh rất
là chia sẻ và anh nói chuyện với mình rất là nhiệt tình sau đó thì hai anh em
có một buổi gặp nhau à và anh ấy Anh ấy có nói với mình về
thế nào là bán câu chuyện của sản phẩm anh nói với mình rằng cái design tinh
kinh thế nào à những sản phẩm của mình lúc đấy nó to để làm đầu co thì bây giờ
phải đẩy nó sang công năng như thế nào tất cả những cái đó nó quay lại nó định
hướng và anh ấy bảo mình rằng phải cố gắng lên thôi chứ còn nếu mà cách làm
này mà thất bại nữa thì anh nghĩ rằng nó sẽ không có con đường đi nào cho các em
cả với đối với người quyết thật và anh có nói mình rằng nếu mà Cường thiếu tiền
thì anh đưa cho đấy và mình thì nghĩ là anh nói đùa vì mình có thân với anh ấ
đâu mới quen biết mà vừa gặp nhau xong r
01:02
anh nói như vậy thế nhưng ba hôm sau thì anh mời mình đến phòng và anh cầm 100
triệu anh đưa cho mình anh bảo về làm đi em vướng gì gọi anh Anh không tính cổ
phần anh không lấy lãi nhưng em cầm 100 triệu ấ về làm
tiếp và Đấy đấy là một cái bước quạt à Bọn mình dùng hết cái số tiền của anh
Vinh nhưng nó mình vẫn ba anh em mình vẫn đi làm chẳng có ai quay về xưởng cả
và hết cái số tiền đấy đến tháng sáu năm
2015 định tính là giải thể nhưng bây giờ khản vay của anh Vinh thì ai giả ba anh
em ngồi tranh luận với nhau B giờ mình bảo thôi mỗi người đóng góp m ít để cho
giả bằng được cái hoản tiền anh đấy Thế thì anh Vinh nghe câu chuyện thì anh bảo
là không được anh sẽ dành thời gian anh ngồi với ba đ ba đứa mày tiền nó không
quan trọng cần thì anh đầu tư vào tiếp anh cho V nhưng phải tìm một phương án
đi và ba anh em bốn anh em ngồi với nhau Anh có nói mình một câu rằng một trong
ba đứa Nếu xác định làm cho người quyết tật thì phải quay
01:03
về phải quay về quay về làm chứ không thể làm như thế này được thiếu tiền thì
anh đưa mình quay sang nhìn mình chả có kỹ năng gì kinh doanh cả mình Chỉ có cái
nghề chính của mình là có mấy năm đi làm thư khý cho thầy
thu có mười mấy năm lăn lộn ở miền núi với đồng bào nghèo để đi khám Chữ bệnh
và đào tạo bác sĩ đấy Thế mình chẳng có một cái chuyên môn gì về kinh doanh cả
Chẳng có một chuyên môn gì quản lý cả nhưng nhìn thấy hai anh ngồi xe lăn
không thể tiếp cận được cái gì luôn thì mình bảo thôi Mình về mình về nhưng bây
giờ mình vẫ thể có cuộc sống mà bây giờ nghỉ làm thế nào trong vòng 6 tháng
đấy Thế thì mình về suy nghĩ và có trao đổi với bà vợ mình vợ mình thì mình bảo
là tôi sẽ nghỉ làm từ tháng 6 của 2015 cho đến 2015 nhưng mà đêm thì tôi sẽ đi
01:04
làm thêm đêm tôi sẽ đi làm thêm máy tính và nay thì tôi sẽ phải chiến đấu cái
xưởng này Thế thì tôi Em hứa với anh Vinh rằng anh cứ đưa cho em 30 triệu
tiếp nếu mà em không làm được từ giờ đến tháng 12 của 2015 thì ba đứa em sẽ có
trách nhiệm giả cho anh hết cả 130 triệu đấy và em sẽ không bay thêm Anh Vinh có
nói hay là Cường tính đi Anh đưa luên mày 180 triệu tức là 6 tháng để cho mày
làm em bảo thầy bảo anh Vinh mình bảo anh Vinh rằng Thôi em cứ cầm chếc 30
triệu đã à em quay về đàm phán với cái chị chủ mà
bây giờ em đang làm là xin nghỉ làm C lương trong vòng 6 tháng Nếu chị không
đồng ý thì em nghỉm luôn em tìm công việc khác thế chị cũng hỏi rằng tại sao
mày lại đang làm ở đây mới được có 3 năm mà mày lại bỏ đi thì em cũng có trình
bày với chị ấ rằng đây tôi đang làm như vậy đi như vậy nhưng rất tiếc nếu mà tôi
01:05
không về thì cái mong muốn mà mọi người gửi gắm
nó sẽ không thành hiện thực thì anh chị ấ bảo mình rằng cho anh chị nghĩ đến thứ
Bảy thì vợ chồng anh chị sẽ họp với mình
và cuối cùng anh chị quyết định rằng cho
mình đi làm một tuần hai buổi lương mình thời điểm đó Đang là 13 triệu gần 13
triệu thì chỉ giảm xuống còn 6 triệu thôi nhưng chị bảo đóng hết bảo hiểm cho
Và nếu mà có việc gì gấp gọi về thì phải về
đấy Thế thì mình rất là mừng và bắt đầu mình mình lao vào mình làm thì rất mừng
là cái mô hình đấy giờ nó vẫn sống nó vẫn tồn tại nó phát triển và nó có khá
là th nó cũng có một cái thương hiệu khá là mạnh trong cái lĩnh vực mà trợ giúp
người quết thật à Nhưng khi mình làm ấy thì mình nhận ra
rằng cái mô hình của mình làm nó chỉ giải quyết được cho người điếc thôi
những người vận động như mình thô có rất là nhiều các cha mẹ của trẻ tự kỷ và
trậng phát triển trí tuệ đưa đến không dạy được nghề vì cái ngày may ngày may
01:06
thú nhỏi bông rất là khó đấy các bạn ngay cả những công đoạn đơn giản nhất
các bạn cũng không làm được và đấy tự dưng mình lại suy nghĩ trong một cái
chăn trở rằng như mình là người quyết tật vận động còn ăn nói được còn có học
hành tư duy tốt do hơn với các bạn ấy mà còn lao đao về cuộc sống thì các bạn nó
sẽ như thế nào đấy và mình nghĩ rất là nhiều về cái
việc đấy mình tính rằng mình mở cả một mô hình à đồ
uống để lồng cái người tự kỷ vào trong phát triển Tuệ vào đấy nếu mà mà mà được
nhưng nhìn quanh thì thấy mấy bạn bè mình có con là người tự kỷ mở ra đều
phêu hết Không ai không không không có mô hình nào để tồn tại được trừ một số
mô hình mà có yếu tố nước ngoài là người nước ngoài người ta đầu tư và người ta
làm còn những mô hình mang tính nhỏ lẻ như bọn mình là đều không tồn tại
được và cơ duyên thì mình gặp một anh bạn anh ấy cũng có một người con bị tự
01:07
kỉ và anh ấy là một hoọ bạ sĩ Anh ấy xuống chơi với mình và anh ấy có nói
rằng Hay là mình thử tái chế cái vải vụn để thành tranh đi và
à mình sẽ làm cái tranh này hướng đến người tự khỉ và chậm phát triển trí tuệ
anh sẽ là người dạy nhưng anh chỉ dạy về chuyên môn thôi Còn tiền thì cường phải
bỏ thứ là mình là người phải đầu tư mình có trao đổi trong cái team của mình ở
cái công ty cũ ấy cái mô hình người C tật cũ ấ thì tất cả mọi người vừa bảo là
là mới thoát nghèo được có 2 năm thôi Bây giờ mà lao vào tiếp nữa thì làm thế
nào đấy Thế thì mình bảo là thôi Bây giờ mình à mình sẽ làm một mình bởi vì lúc
đó mình vẫn chưa nhận lương ở cái mô hình đầu tiên mình không có nhận lương
gì cả Mình chỉ ăn lương ở ở cái công ty mình đang làm thôi thì mình bảo mình còn
ít tiền thì mình cá nhân mình sẽ làm và mình thử mình thử làm
đấy và mình thì luôn luôn có niềm tin rằng mình sẽ làm được vì xã hội còn rất
là nhiều người tốt mà và mình mang cái ý
tưởng ấy nói chuyện anh Vinh anh Vinh cổ
01:08
vũ rất là nhiệt tình bảo cứ làm đi Cường ạ khó khăn đến đâu ta gỡ đấy thế Mình
bắt tay mà mình làm cái tranh vải đấy và đấy là câu chuyện của vụn áp nó nó ra
đời và đến năm 2020 thì mình mình không làm giám đốc của cái mô hình làm Tú nhôi
bông nữa Vì mình cũng không còn nhiều thời gian vừa vướng đi làm vừa vướng cái
xưởng Kim Việt là cái công ty thú nhồi bông đấy vừa quản lý các bạn à quyết tật
này à Nó rất là nhiều vấn đề để mà mình cần phải tập trung vào suy nghĩ chẳng
hạn như mình à mình mở cái mô hình đầu tiên ra và sau này là vụn ấy là bọn mình
xác định là cái yếu tố xin tài trợ Nó chỉ là một phần rất nhỏ thôi chứ nó
không phải là một cái vấn đề chính mình thì luôn luôn theo đuổi rằng à Cái tạo
giá trị tốt nhất ấy là người ta làm ra đồng tiền và cái đồng tiền đấy Nó quay
lại Nó tái đầu tư dạy nghề tiếp thay vì chúng ta phải đi chin đện cái thứ hai
01:09
nữa là mình thì luôn luôn nghĩ rằng người quyết tật thì không thể làm ra sản
phẩm quyết tật được giống như mình mình là người quyết tật thì không thể đi làm
mà ăn xin lương của ông chủ cả bảo tôi là người thật đấy ông thương tôi đi ông
trả cho lương tôi lương thật cao chắc cũng ai nghe Nếu anh không đóng góp gì
đấy Thế thì mình suy nghĩ như vậy và mình áp vào cái mụn áp rằng cái cái câu
chuyện xin Phan Nó chỉ là một vấn đề thôi và mình tính luôn cái lộ trình cho
nó rằng mình có bao nhiêu tiền mình sẽ vay ai mình sẽ làm cái gì à mình đưa ra
mục tiêu rằng từ 2017 đến 2020 thì trong 3 năm đấy nó sẽ sống bằng đồng tiền của
mình và từ 2020 trở đi thì sẽ có doanh thu Đấy là tính sắt lộ trình và nói
chuyện anh Vinh là đấy em chia timel nó như thế anh ạ Thế thì anh Vinh anh rất
là nhiệt tình và hạnh bắt đầu làm làm dạy nghề cho các
bạn ấy phát triển vừa làm vừa nghiên cứu phát triển sản phẩm thì cái năm 2009 là
gần như mùng 8 tháng 3 của 201 là anh Vinh vở Cái anh bạn họa sĩ mà người đưa
01:10
cho mình ý tưởng có ngồi lại với mình và
đưa ra rằng làm sao đưa được cái vải vụn lên các cái sản phẩm mà nó sử dụng hàng
ngày nhưng lúc đó ở Việt Nam Cái kỹ thuật đó nó cũng có mình đi anh Vinh An
kết nối rất là nhiều các công ty may mặc không ai biết đế kỹ thuật làm sao ghép
vải lên các đồ dùng mà giặt được cũng không làm cách nào cả mình đi
tìm cả một năm gần Mộ năm rời nhờ hết cả bạn bè trong ngoài nước Tìm nhờ cả một
gi giáo sư mà bạn của thầy thu ở Nhật Thầy rất là nhiệt tình thầy kêu gọi tất
cả các trường đại học ở Nhật mà thầy biết có cái keo nào không Gửi về Việt
Nam cho mình mình cũng không được và tháng 9 của năm 2019 là mình đị đóng cái
xưởng lại tức là lúc đó có năm người quyết tật thôi dạy nghề mình định dừng
cái xưởng lại một chút để Hy vọng rằng một hai năm tới thì cái khoa học nó phát
triển thì có cái keo đó để mình tiếp tục con đường mình đi thế mà rất may Thì
đúng như thầy thầy Trường có chia s thẻ rằng cái vũ trụ nó chẳng bỏ rơi ai cả và
01:11
qua rất là nhiều người kết nối thì mình gặp một anh bạn mà mình không thân anh
đấy Chỉ có người nọ kết nối người kia thì mình ngồi nói chuyện với anh đấy về
câu chuyện rằng tôi đang định làm cái này tôi định làm cái này thì vợ chồng
anh chị nói rằng tôi cũng đang đị khởi nghiệp mà tái chế và tôi có một cái keo
của Hàn Quốc như thế này và Hàn Quốc nó tặng tôi nhưng mà nó thật ra rằng nó
tặng tôi gần 10 năm rồi Và tôi cũng sử dụng nó làm gì vì vợ chồng anh ấy là
cung cấp cái nguyên liệu cho ngành má mặc ở ở ngoài Bắc Thế thì anh chị mới
lôi cái keo đấy ra và anh chị ấ lấy cái vải bụng của mình là vải lụa của bạn
Phúc Hà Đông mình mang theo anh ấy làm và anh cho vào máy giặt anh ấ giặt thì
nó không bung thế đó anh đó anh hướng dẫn mình kỹ thuật này sau đó thì anh ấy
cho mình mượn máy này và anh ấy bảo là tôi không quen anh nhưng mà anh không
phải đặt cọc tiền gì cả anh cứ mang về đi anh dùng đi tôi cho cả ảnh keo Anh
01:12
dùng đi Và nếu mà không được thì tôi giả lại tôi Tôi không lấy gì và rất may là
nhờ cái chuyển nhờ cái cái cái sự giúp đỡ đó thì vội nó phát triển và nó nó nó
phát triển nh cái sản phẩm nó phù hợp nó còn một cái yếu tố rất là nhỏ nữa trong
câu chuyện đấy là cái vai trò của những người kết nối và cố vấn
à Anh Vinh có có khá là nhiều uy tín trong các các cái doanh nghiệp do vậy mà
anh Vinh là người kết nối mình với Canifa để nhờ Canifa khi làm xong à
Canifa Họ tặng cho mình mượn áo phông này họ cho kỹ thuật viên xuống hướng dẫn
mình này và Canifa là người giặt giặt để
xem bao nhiêu lần nó Bin cái keo này như thế nào và khi được rồi thì Canifa
chuyển giao hết cho bọn mình Bọn mình cùng với các bạn quyết tật làm chủ nó và
dần dần phát triển nó để làm sao nó phù hợp thì N bắt đầu rất là may rằng cái lộ
01:13
trình bọn mình tính 2020 vụn có doanh thu chỉ đúng 2020 bọn mình có doanh thu
và từ năm người cết tật thì đến giờ bọn mình có hình như 35 hay 36 bạn gì đấy là
mình mới đi theo cái con đường đó tức là cứ doanh thu thu được trừ đi hết lương
bổng cho các bạn ấy phúc lợi các bạn đấy Phả quay lại tái đầu tư dạy nề tiếp cho
các bạn quết tật Thì đấy là mình chia sẻ rất là dài về cái con đường của mụn là
tại sao nó nó ra được như bây giờ và và cái lộ trình mình đi như thế nào
thì để để thày trường cũng như tất cả các bạn hiểu thêm về con đường mình đi
nó nhiều gập gềnh lắm nhưng mà nó Tóng tắt lại câu chuyện như
vậy cả ơn An Cường rất là nhiều cả ơn anh Cường Hoa sẽ cho phép thầy lấy micro
vài phút À thầy xin kể cho các bạn vài câu chuyện cách đây có mấy tháng thi thầy
01:14
vào thầy cũng không nhớ trường đại học nào nữa rồi thế Tại vì thầy nói chuyện
nhiều quá trong nhiều trường đại học quá
th đôi khi thì không nhớ nơi nào nữa Thế nhưng mà có một MC rất xinh đẹp mặc áo
trắng rất là bồng này và nói rằng là thưa các bạn hôm nay may mắn sẽ có một
vị khách rất là nổi tiếng chắc các bạn đoán được và thầy sẽ giúp Chúng
ta làm thế nào để tìm vùng an toàn thầy chạy lên
trên bục nói chuyện liền Thầy bảo rằng là này em ạ Đừng nói rằng là thầy dạy
các em đi tìm vùng an toàn bởi vì thầy chỉ mong có một chuyện thôi là các em đi
ra khỏi cái vùng an toàn của các em thầy sẽ không dạy các em đi vào vùng an toàn
đâu bởi vì nếu mà các em muốn an toàn thì các em thứ nhất là có thể là giáo viên
01:15
à hoặc là công chức thì các em ở vùng an
toàn mà chưa chắc gì cũng đã an toàn đâu
đấy nhưng mà cái cuộc đời nó sẽ không có lý thú lắm đâu Chúng ta hãy đi vào cái
vùng không an toàn thế nhưng mà ở đây đó
thì thầy giải thích cho các bạn một cách với với cái lý luận Lập luận lý trí để
Tại sao mà chúng ta phải đi ra khỏi vùng
an toàn chứ không phải đây không phải là
một khẩu hiệu đây nó có lý do tại sao mà mình phải hiểu tại
sao thứ nhất là các bạn có biết không các bạn à Việt Nam nói chung là chúng ta
có một cái tư duy bầy đàn và cái tư duy bầy đàn đó nó nặng lắm
Nó chẳng phải là chúng ta không thông minh đâu nhưng chúng ta làm cái bất cứ
cái gì cũng rất sợ cái người bên cạnh nói rằng
ủa ngày hôm nay sao chị lại làm dậy mọi ngày làm thế mà bây giờ hôm nay lại sao
lại đổi Thế là mình thấy rằng khó khăn quá mình giải thích tại sao mà mỗi ngày
01:16
mình khâu áo trắn mà tự nhiên hôm nay mình khâu áo
đen đó là cái chuyện mà các bạn sợ đi ra khỏi bầy
đàn cái này cái sợ này á nó không chứng đáng bởi vì những cái người mà ngồi im
trong bầy đàn và chỉ trích mình ý là chính cái người đó mới là những người
yếu Người ta yếu lắm luôn ấy người ta rất sợ mình ta khỏi bầy đàn
không phải là sợ cho ch mình đâu Họ sợ cho họ mình bỏ cái đàn này r rồi họ mồ
côi mất mình phải ra khỏi bầy đàn để kệ họ
mà nếu mà bạn mà có muốn đi theo tôi thì mình ra cả hai đứa đi ra khỏi bầy đàn
cái chuyện nó là thầy Xin các em nhớ cho thầy đây là những người mà xem cái màn
hình này là hôm nay đ có mấy chục người đấy thế nhưng mà cái chuyện mà đi ra
khỏi bầy đàn ạ nó mới co cho mình cái tư duy tạo cái giá trị mà chưa bao giờ cái
01:17
giá trị đã được tạo bởi ai khác ai khác cả mình phải tạo ra cái gì mà chưa ai
làm chứ thế rồi Các bạn lại cục bộ đây là
cái vấn đề thứ nhì của các bạn ví dụ như là mình Cụ cục bộ là gì cục bộ là bây
giờ ngay bây giờ tôi lấy ví dụ của anh Cường đ là ráp tất cả những màu vun
rồi nhưng mà tại sao anh anh Cường thành
công thì chắc là các bạn lại bảo rằng là tại anh ráp cái các mẫu vụn nó chỉ đúng
một phần thôi lý luận đúng không phải rằng là
mình không cục bộ hóa nói rằng là ráp mà vải vụn là thành công không
phải mình cố gắng hết sức để ráp cho đẹp nhất có thể bải bụ nói thế thì mới
01:18
đúng thế thì các bạn hiện thời nói chung là không làm cái gì mà xuất phát được
hết cái sức lực của mình tức là đi tìm vùng an toàn á là đi
tìm cái nơi mà mình không có đem lại một cái nỗ lực gì và một cái óc sáng tạo gì
thì chết rồi nếu mà nếu mà mình mà đi tìm ngù an toàn để mà không xuất phát óc
sáng tạo để mà không sáng xuất phát cái nỗ lực của mình ấ thì mình làm cái gì
cũng thất bại thế nhưng mà thầy nói ngược lại thì các
em sẽ rất là quan này nghe này là làm bất cứ cái gì mà mình làm với cái nỗ lực
và với cái óc sáng tạo của mình tối đa làm bất cứ cái gì cũng thành công tại
sao thế Thầy hôm nay thầy phải giải thích cho các bạn Tại sao thế cách đây 200
năm là tại rằng là hồi đó người ta ăn mặc một kiểu thôi ngoài xã hội là tất cả
mọi người mặc giống nhau thế nhưng mà bây giờ đó có thể nói
01:19
rằng cái xã hội cái thế giới này nó nó đa dạng đến cái độ mà bất cứ cái gì cũng
có người mua bất cứ cái gì cũng có người mua bởi vì thế giới này có 8 tỷ người
rồi Tức là những cái ý kiến của họ những cái đòi hỏi những cái nhu cầu của họ nó
rất là đa dạng cái cái nhu cầu của 8 tỷ người nó khác nhu cầu của 2 tỷ người
thế nhưng mà trong cái 8 tỷ người đó đó nó nó có 1 tỷ người rất là
giàu mua cái gì cũng mua văng màng không sợ bao nhiêu tiền cũng
trả các em sống ở trong một cái thế giới rất là may mắn là cái gì cũng có người
mua và giá nào cũng có người mua thế nhưng mà Cái gì là cái gì thì
cái đó chắc chắn ở ngoài vùng an toàn thế thành nử ra là bây giờ đó các em
01:20
những em nào mà nghe thầy ở trên màn hình đây mà nói rằng là em đang ở trong
vùng an toàn thì em hãy tự nhủ rằng là em không đi đâu xa
đâu em Chỉ là một người tầm thường mình phải phi thường hóa những
cái ý tưởng của mình phi thường hóa là cái gì thì bây giờ thầy lại giải thích
thêm tại vì nếu không á thì là thầy dẫn dắt các em vào đi vào cái nơi mà hơi
phiêu lưu nó không phiêu lưu tí nào cả chúng ta làm cái gì thế thì đây đó thầy
xin trả lời luôn hồi anh Cường và chắc chắn là anh Tân cũng nghĩ như
thầy là các em hay khi mà lý luận làm cái gì Các em cứ lý luận bảo rằng là
mình làm cái gì nhỉ thì các em cứ lý luận cái khả năng của mình tức là thầy
gọi thế là cái khả năng đầu vào khả năng đầu vào là khả năng của
mình tất cả những gì Thầy làm trên cuộc đời của thầy đó là mình khảo sát những
01:21
cái người người ta là đầu ra mình bảo rằng là tôi sẽ may K éo rất
đặc biệt mình làm cho ai nhỉ Tôi làm cái món ăn rất đặc biệt mình làm cho ai
nhỉ cho ai mới là quan trọng biết làm cái gì là quan
trọng tất cả những gì Thầy làm đó thầy có thể nói một cách các em mà mà các em
đây đây không phải là thiếu khiêm tốn bởi vì mình mình làm thật và nó nó thành
công thật nó không còi là thiếu kiêm tốn nữa Nó là những cái ví dụ mà nó thuyết
phục là có nhiều người nói với thầy Đấy này thầy nói mà nó nó hơi đau thương một
tí nhưng mà các bạn tha tội cho thầy Nếu các bạn nghĩ là thầy thiếu khiêm tốn
nhưng mà Đây không phải là thiếu Khiếm tốt có nhiều bạn người nhà văn ấy mới
nói với thầy rằng là anh Trưởng chúng em
viết sách mà tại sao Ít người mua thế mà sách xách quay nhiều người mua
thế thầy thầy cũng ngồi thầy suy nghĩ thầy bảo
01:22
mình cũng không hiểu mãi mình mới nghĩ ra mới chết
chứ người ta viết là người ta viết cho đồ vào ngồi tự mình nghĩ những câu chuyện
à Em cố ký ra một cái tình tiết éo le giữa người đàn ông người đàn bà tình yêu
trên trời trên dưới biển Thế Gi thế xong rồi không ai đọc
cả Thế thì thầy thì thầy viết cái gì tất cả những gì Thầy Viết đều là để trả lời
những câu hỏi mà thầy Tiếp nhận từ cả 10 năm vừa
qua chẳng hạn như là tất cả các gì mà các em nói trên màn hình này tất cả
những người tới gặp thầy thầy ghi nhận hết và cái cuốn sách của thầy là cái câu
trả lời cho những câu hỏi của các em tức là có nghĩa rằng là thầy làm cái gì đó
để đáp ứng cho một cái nhu cầu sau khi thầy có cái cơ hội khảo
sát Thế Thành thử ra th Thành thử ra là mình muốn thành công mình tạo một cái
01:23
giá trị gì thì mình phải nghĩ rằng là mình tạo cái giá trị đó cho ai mà người
ta có tiếp nhận cái đó không Tức là mình phải đi khảo sát khách
hàng Tức là mình khảo sát cái đầu ra một khi một khi mà mình làm tốt nhất
có thể với cái óc sáng tạo tốt nhất có thể và cho một cái nhu cầu có thực ở đầu
ra làm thế nào mà mình có thể thất bại được đấy Thế thì các em nói chung ấy ở
nước Việt Nam chúng ta chúng ta làm ngược hết em làm cái này vì em thích làm
rồi ok không ai mua cả như em vẫn làm rồi em không ngỗ lực hết sức em không
sáng tạo hết sức Em không tạo giá trị xong rồi em
than và em khi em than Em bảo thôi chắc mình lại phải trở về cái vùng an toàn
của mình thôi thi Thế thì các em cứ trở về vùng an toàn đi Khi mà mình trở về
01:24
cái vùng an toàn thì không còn có cái gì nó xảy ra
nữa bởi vì cái đó là định nghĩa của vùng quan toàn là không có gì xảy ra cả nó
không có gió nó không có bão nó không có mưa mà nó cũng không có ánh sáng luôn
nữa thầy mong là những cái thông điệp của thầy nó hơi mạnh một tí nhưng mà
thầy lay các em đây để mà thầy thầy thầy thầy mong là các em
hãy rất là mạnh dạng kệ nó bày đàn muốn nghĩ gì thì nghĩ mình thấy rằng là ô nó
có một cái một cái số người muốn mua cái loại sản phẩm này ha ta ta đi ra khỏi
bùng an toàn để mà ta giải quyết cái nhu cầu này làm
đi đừng làm cái gì mình nghĩ mà làm cái gì xã hội
cần mà làm với tất cả cái cái cái trí tuệ và cái óc sáng tạo của
01:25
mình chắc chắn sẽ thành công Dạ bởi vì một lần nữa bởi vì một
lần nữa cái thế giới 8 tỷ người cái gì nó cũng mua với điều kiện là nó cần với
điều kiện là nó cần và cái giá nào nó cũng mua nếu mà mình đáp ứng được đúng
cái nhu cầu của nó Cái này không đúng cách đâ hai thế kỷ
không đúng hai thế kỷ nhưng mà bây giờ chắc chắn là đúng Thầy xin ngưng ở đây
cả ơn các em dạ cả ơn cả ơn chia sẻ của thầy rất là
nhiều muốn mời anh Tân chia sẻ tiếp nối cái câu hỏi mà mà hồi nãy anh Cường chia
sẻ là trên cái hành trình cuộc sống của mình á thì cái cái dấu ấn cái cột móc
01:26
nào nó quyết định và nó làm nên cái cái sự thay đổi cái cuộc sống mà mình cho là
cái cuộc sống thú vị của mình ngày hôm nay Cảm ơn chị Hoa xin cảm ơn thầy th
trường Cảm ơn anh Cường Hôm nay đúng là một cái buổi trao đổi rất là thú vị rất
là nhiều thứ nó tự nhiên nó diễn ra rất là hay nhất là những cái phần mà chia sẻ
thêm của thầy với lại cái cái phần chia sẻ của
anh Cường Tôi nghĩ cũng cực kỳ là thú vị
Tôi nghĩ là trong một cái chia sẻ thú vị Nó không hẳn là do mình nói hay đâu Tại
tôi thì một phần là do Tân là do cái cái
nghề đó Nhiều khi nó cũng quen cũng chưa chắc nó nói hay là nó thật sự hay Cái
quan trọng là cái nó nó có cái thông điệp thật khi mà anh Cường anh chia sẻ
thì làm tô nhớ đến cái việc là cái cuộc đời của mình là một cái thông điệp quan
trọng nhất chứ không phải chỉ là những gì mình nói t nghĩa là qua cái câu
chuyện của anh á thì những gì anh đang làm nó đã là một th đ quá
01:27
đẹp muốn chia sẻ lại cái đó quay lại câu hỏi của chị Hoa nếu mà
nói cục móc để thay đổi đời mình nhất là từ khi mà Tân có dịp học myis thì cái
thời gian mình mình cảm giác nó không biết nói sao cảm giác mình sống
từng ngày á cho nên là nếu mà nói cột móc Chắc ngày nào cũng cột móc gặp người
này thí dụ hôm nay gặp thị trường cũng thẽ là một cộc móc lớn cuộc đời của ta
có thể n nó là mỗi một ngày là một một cộc
móc nhưng mà nói vậy thì chắc nói không hết được hôm nay thì tân sinh năm 83 thì
42 42 tuổi mỗi năm ch cũng có một cột móc nhưng mà tôi chắc chia sẻ một vài
cái tôi nghĩ là cột móc lớn trong đời mình t nghĩ là cái việc mình sinh ra
trong một gia đình mà theo cái cảm giác của Tân không hạnh phúc á là một cộc móc
01:28
lớn bởi vì là ở đây thì nếu mà có gia đình ba mẹ có nghe thì con cũng xin thưa
với gia đình là con rất thương gia đình không có ý nói gì Thực sự là tân qua cái
giai đoạn buồn rồi giờ rất thương nhà Thực sự là cái cụ mốc đầu tiên trong
cuộc đời mình là mình cảm thấy không hạnh
phúc mà không phải bị ba mẹ đánh đập chị mình đâu không phải thương đâu nhưng mà
bản thân những cái mối liên hệ trong nhà không có
cho nên là á cái cái đó nó làm cho mình tự nhiên mình khắc phải là mình muốn đi
tìm một cái gọi là hạnh phúc bởi vì mình không có cái hạnh phúc trong trong nhà
muốn đi tìm một cái gì gọi là hạnh phúc nghĩ cái đó là cái cuộc móc lớn đầu tiên
cho nên là mặc dù từ rất là bé nhiều khi cũng đi học bình thường thôi cũng lo đi
học rồi như mọi người nhưng mà lúc nào cũng tră trở là cái hạnh phúc là cái
gì hạnh phúc là cái gì mà sao ở nhà mình không
01:29
có nhiều khi cái động lực sống có ban đầu cũng không có hiểu nhiều tôi không
hiểu nhiều về cuộc sống mình chỉ muốn là
mình không muốn lặp lại một cái gia đình giống gia đình mình đang có mình muốn
nếu mà sau này có một gia đình nó phải khác cái gia đình mình nghĩ cái đó cái
cc móc lớn đầu tiên mình cảm thấy không vui trong nhà muốn sau này có hạnh phúc
trong trong cái cuộc sống của mình cái đó có lẽ là cộc móc đầu tiên
cái cục bó thứ hai h nãy t có chia sẻ là cái năm mà sau khi ra trường khoảng 1
hai năm sau một vài năm đi ra khỏi vòng an toàn đó Thầy nói Thầy nói em thấy
giống Trang vậy thầy Đúng là đi ra khỏi vùng an toàn hồi đó cực kỳ bất an tại vì
xung quanh không ai giống mình cũng man mát vậy đó mình cứ cứ đi
cứ tin và có tiếng nói bên trong càng đi càng thấy không giống ai ai đời đâu đi
học ngại thương ra trường có việc làm đàng hoàng tối cùng chui đi học ké sinh
01:30
viên đại học Sư Phạm học tâm lý mà đi học ké đâu có điểm đâ có số vậ Tại mình
thích thôi ra khỏi cái vùng an toàn thì Nhưng mà khi mà cái cái cái cái quyết
tâm theo nó đủ thì thì sau một vài năm thì Tân có cái duyên được làm trong cái
nghề mà ít nhất là tân thấy tạo được giá trị th nói và mình làm đúng cái cái cái
mà mình phát huy được hết cái sức sáng tạo và cái khả năng của mình Cái đó là
cái cái cục móc quan trọng của trong cực kỳ lúc đó mình tin được là nếu mình cức
tiếp tục mình dám can đảm tin vào à những cái tiếng nói bên trong của mình
và mình tiếp tục mình lắng nghe mình tiếp tục mình khám phá thì sẽ đến một
ngày mình có thể làm được nh Cái đó là cái cục móc lớn thứ hai cái thứ ba là
ban đầu tôi có chia sẻ là cái cái năm khoảng 2008 có duyên được gặp thầy Thích
Nhất Hạnh thì cái đó có thể là một cộ lớn trong đời Tân Nó là một cái duyên
01:31
được biết đến myis và sống tỉnh thức thì cái Nhờ thầy dẫn vào cái con đường tỉnh
thức Họ mở vào một cái nguồn trời hiểu thêm rất nhiều về cái tầm quan trọng của
cái ban đầu chỉ là mình chỉ hiểu là sức khỏe tinh thần thôi sau này thì mới hiểu
được là cái tầm quan trọng của tâm thức con người tầm quan trọng của những giá
trị sống những lẽ sống thấy được rằng là cái đó nó quan trọng đến như thế nào
trong cuộc đời của mình thì tô nghĩ cái đó một cột móc lớn lắm vì trước đó Tên
cũng T cũng nghĩ chắc cũng giống nhiều Mình cũng là người chứ chạy ra bên ngoài
thôi cũng không nghĩ được rằng là những cái điều đó nó lại quan trọng như thế đế
đối cuộc đời của mình cho nên là thầy nhất hạnh là có công
là giúp cho t nhìn ra cái con đường tỉnh
thức nhưng mà cũng là cho mình hiểu được rằng là cái thuộc về trong cái tâm hồn
mình là Cái lõi trong cuộc sống của một con người thì cái đó có nghĩ là cái cái
01:32
cục móc thứ hai trong trong trong thứ ba thứ ba trong đời Chắc đó là ba ba cái
lớn còn cũng móc nhỏ nhỏ thì nhiều lắm chắc nói thêm một cái nữa thôi là khi mà
tầ phát hiện ra được rằng là cái myf là một cái thực hành nó cho mọi người chứ
nó không phải là cho bất kỳ chỉ là cho một nhóm người mặc dù là cái cái cái cái
cái cái tỉnh thức hay là cái chánh niệm á thì nó có trong cái cái vòng triết học
nhiều nhất là triết học Phật Giáo nhưng mà sau này hiểu ra là nó là một cái thứ
gì đó rất khổ Quát có những thầy có những cô rất là lớn mặc dù là không hề
nói là mình chánh niệm có khi họ chánh niệm họ cũng không biết họ đang chánh
niệm là chánh niệm Nó là một cái từ thôi nhưng mà có những người giống như giống
như mình thấy giống như thầy thầy Trường đây thầy cái cái cái ung dung cái cái
sản khoái cái nhẹ nhàng của thầy nó tát lên cái chất chánh niệm các anh chị mặc
dù có thể thầy thầy không không tự nói thầy thực hành đâu nhưng mà nó có cái
chất đó cho nên nó Nó là một cái chất của con người luôn sống thnh thức luôn
01:33
có mặt trong hiện tại lúc nào cũng rất là giàu tình thương thì thấy một cái dấu
hiệu cái cột mốc lớn nữa là khi mà tôi phát hiện ra là myis nó là một cái thực
tập mà có khi người ta biết hay không biết người ta đang ở trong trạng thái đó
rất là nhiều giống như mấy các cái đường Hướng Tâm Linh mà những người thực hành
sâu người ta đều nói là ai theo chúa mà theo Phật mà theo thiệt á Thì cuối cùng
họ cũng tới một cái trạng thái rất là giống nhau thá rất giống nhau nhưng mà
nói ra miệng có thể nó khác nhau có thể mình dùng Triết lý này nhưng mà trong
cái trải nghiệm đó thì rất là giống nhau thì tân thì lại có duyên Mở miệng thì
nói về mindfulness nhưng mà sau mình phát hiện ra Nó là một cái gì đó cho mọi
người Tôi nghĩ đó là một cái một cái cuộc móc lớn và và mình cho
nên mình mới có một cái quyết tâm rất là lớn để làm sao để
lan tỏa cái myis theo nhiều cách khác nhau có khi nói maris theo cái góc nhìn
01:34
của triết lý nhà Phật có khi nói myis th gó nhìn rất là khoa học có khi thậm chí
là nói theo những nhìn rất là khác nhau và mình cũng hiểu ra rằng là nh cái cái
cái nó nó nó không nhất thiết là phải là
thiền đâu Nó không phải là phải nhắm mắt
hay là ngồi thiền gì đâu ạ Nó là một cái thứ gì đó rất là bình thường đó là cuộc
sống hàng ngày đó là cách mình có mặt trong những gì mình đang làm V mình đang
nghe mình biết mình đang nghe mình nói đang nói Nó là một cái gì đó nó không
phải mất thêm thời gian nó CH là cái cách mình chú tâm và những gì mình đang
làm tôi nghĩ đó là một cộc móc cũng cũng rất là lớn mà trong cuộc đời mình khi
mình phát hiện ra được cái gì đó có thêm
cái quyết tâm để lan tỏa và chia sẻ thêm
cho xin phép chia sẻ thêm vài Tý vậy Cảm ơn chị đã lại câu
hỏi Cảm ơn anh Tân rất là nhiều À à rất là thấy rất là hứng thú với lại cái câu
chuyện của của anh Cường Với lại anh Tân
01:35
Mỗi người có một cái sự thú vị hòa ho ho cũng nghĩ là trong các cái khán giả của
mình á thì à Cũng mỗi mỗi cái cuộc sống của mỗi
người á đều có những cái điều thú vị đều có những cái điều hay có điều nhiều khi
là mình đi nhanh quá mình không có nhận ra Nhưng mà chắc chắn là chắc chắn là
mình mình nhiều khi mình dành một cái khoảng thời
gian vài tiếng hay là một ngày hai ngày gì đó Mình nhìn lại cái cuộc sống của
mình á và thì thì lúc đó mình sẽ sẽ nhận ra tin là có rất là nhiều cái cái điều
thú vị Nó nhiều khi nó chẩn Chỉ đơn giản
thôi nhưng mà nó làm cho một cái sự thay đổi trong cái cuộc cuộc đời của mình mà
mà mãi sau này nhiều khi mình mãi sau này mình nhìn ra đó mình nói ờ chính cái
cái cái phút giây mà tôi gặp cái người đó đó hay chính cái phút giây mà tôi
biết cái điều đó đó Cái đó nó làm sự thay đổi nhưng mà mà ngay ngay tại lúc
đó nhiều khi mình chưa có nhận biết được
01:36
à hoa hoa muốn quay lại cái xưởng vụn ạc
của anh Cường à Thì hoa có nhờ anh Cường mời một em à Hôm nay có em Thùy Linh ở
trong xưởng của của anh Cường để mà mình thực sự mình muốn nghe chia sẻ của một
của một em làm trong trong trong xưởng của anh Cường để em em Linh có thể cho
mọi người nhìn thấy em được không Dạ alo em ở đâu Dạ em đây
ạ Chị có nghe được không ạ Chị nghe Chị nghe Dạ ba k kỹ thuật có thể Spotlight
em lên màn hình được không Chị nghe nhưng mà chị chưa thấy em ở
đâu tại vì em em xin phép không để màn hình Tề nhà em Em đang ở sao Gậy ở trong
01:37
phòng nó hơi vừa vồn chút à Vậy là chỉ nghe nó trường với anh Tân
mình em giới thiệu qua về linh một chút Dạ Linh thì khá là giống em Linh thì
giống em ở cái điểm là bọn em thì đều không phải là người cứ tật mà sinh ra đã
quyết tật mà bọn em là do bệnh tật thì Linh vốn dĩ là là người không kết tật và
ờ trước đó là bạn ấy là một giáo viên mầm non
à cũng có gia đình nhưng mà bệnh tật thì
nó khiến bạn ấy trở thành một người quết tật và em nhận bạn năm
2021 đúng lúc và thời điểm mà vụ khó khăn nhất em tưởng rằng em phải đóng cái
xưởng cái đấy bởi vì là có bao nhiêu bạn bè là em vay hết rồi nhưng em vẫn Mẹ
Linh đến xin và em vẫn nói rằng em nhận để tiếp tục hỗ trợ bạn ấy và cũng rất là
mừng là chắc là thầy trường sẽ nhớ bạn ấy đi học cùng cái lớp với thầy à Vừa
01:38
rồi thì năm đầu năm năm 223 thì bạn ấy không phải đi cái xe đẩy nhá thầy ạ
Không phải đi cái xe đẩy đẩy nữa Bây giờ thì bạn ấy Trộm vía là đi nhanh hơn cả
em đấy chú đi nhanh hơ cả em à và bạn ấy có
một người con một cô con gái cũng khá là xinh quá là ngoan đấy thì hai mẹ con ở
với ông bà ngoại và Linh ở Linh làm việc ở vụn năm nay là sang
năm gần sang năm thứ Ba và bạn ấy gần như bây giờ là một thợ khá là cứng ở
xưởng à và bạn ấy cũng hỗ trợ cho những cái bạn quyết vật khác thì để em cũng
giới thiệu cho xin phép thầy với anh Tân và các bạn là giới thiệu qua với Linh
như vậy và Linh thì năm nay 32 tuổi Vâng đó
thì em nó hơi nhát không bạo như như em đâu thm ra để em xin phép vào tay chút
cơ mọi người ạ Cảm ơn anh Cường rất là nhiều Và cảm ơn Thùy Linh đã nhận lời
01:39
chia sẻ với cái nền Sóng Xanh ngày hôm nay thì chị muốn xin hỏi thù Linh một một
câu như thế này là à Em có thể chia sẻ về cái cái câu
chuyện của của những người khuyết tật không Đó là cái câu chuyện cái câu
chuyện gì cái câu chuyện nó nó nó nói về cái tại vì em đã trải qua cái giai đoạn
từ cái người không nệu khí tật khi mà em
chuyển sang cái nghiệu khí tật Chắc chắn
là nó có một cái sự hục hẫn rất là nhiều á Vâng Thì cái câu chuyện của em
á trong đó nó có những cái cái nỗi buồn gì nó có cái nỗi niềm gì nó có những cái
niềm vui gì hay em đã trải qua những cái
thử thách như thế nào và em đã thấy được ở trong cái sự chuyển biến cái cuộc đời
của mình như vậy á thì nó làm cho mình có những cái cảm nhận gì về cuộc sống
cảm nhận vì gì về con người của mình vâng Thì em cũng xin phép được giới
01:40
thiệu thì em là Linh thì em cũng là người làm V khúc ạ Vâng năm nay em 32
tuổi thì đúng là trước em là người bình thường
em đi học cao đẳng trường Cao đẳng Sư phạm Trung ương ạ và sau đó đi làm mầm
non được 2 năm hai à Làm được 4 năm ạ Thế xong
không may là cũng em bị bệnh Thì em em là bị bị nhuyễn xương thế nhưng mà cũng
bị mất một thời gian khá là lâu thì em mới tìm được bệnh thành ra là cái bệnh
của em nó bị bị nặng quá rồi Nặng đến mức mà không đi được coi như kiểu bị
liệt luôn ấy ạ Ờ xong rồi thì em cũng ở nhà mất 4 5 năm
gì đấy thì ở nhà lúc ý thì đúng là cảm giác nó thật là kinh khủng tại vì mình
đang là người bình thường mà tự nhiên không đi được không làm được gì bất lực
01:41
Ừ cuộc sống thì chán nản sau đó thì ừ nó đang nó đang ở cái giai đoạn khó
khăn mà không may thì chồng em cũng cũng cũng bảo chia tay em thì em cũng ok em
bảo có nghĩa là hai người không ở được với nhau nữa thì sẽ giải thoát cho nhau
Sẽ Không Níu Kéo nữa thì sau đó thì em về bên ngoại ở về bên ngoại ở thì đúng
là bố mẹ em cũng cũng phải là vay mượn xong rồi cũng đi chữa chạy
để chữa khỏi bệnh cho em tại vì em thì cũng là một nhà em thì có ba chị em gái
thì em lại là là chị cả thành ra cứ nằm ở nhà mãi thì bố mẹ nhìn cũng chán mà em
thì đúng lúc ấy em cũng bị khủng hoảng em bảo bây giờ cứ nằm ở nhà như này mà
để bố mẹ cứ nuôi hàng ngày thì nó bị nó bị quá là buồn em cũng nghĩ
01:42
đến giai đoạn là định Chết đi cho xong đấy thế nhưng mà nghĩ Chết đi cho xong
thì lại có đứa con của mình nữa thì ai trông ai trăm mà bây giờ để về đưa cho
bố bạn ấy chăm ấy thì Bố bạn ấy sẽ có một gia đình mới nữa thì ai quan tâm đến
con mình thì lúc đó thì em cũng lại suy nghĩ lại nhiều khi
nằm buổi tối thì đúng là nằm khóc Khóc trong đêm luôn không thể ngủ nổi
Tại vì lúc nào cũng suy nghĩ là nó cứ bị các cái suy nghĩ tiêu cực nó vây quanh
mình thì đúng cũng không em cũng có một cái cơ duyên là em cũng được một người
giới thiệu đến chùa sau đó thì em cũng có nghĩa là em
vừa có nghĩa là vừa niệm phật vừa suy nghĩ và vừa nghĩ cách là mình tìm một
cái công ăn việc làm gì đấy để giảm tải cái gánh nặng cho bố mẹ thì em
01:43
cũng định làm cái cái cái mi giả ấy ạ nhưng mà Đúng là về không thể làm được
Tại vì lúc ý thì em không ngồi được nó ngồi một thời gian độ nửa tiếng đến một
tiếng là em đau người em không ngồi được em chỉ có nằm thôi Thế là em cũng bị bỏ
cuộc bỏ cuộc thì cũng mất mấy tháng sau sau đó thì em cũng có duyên là gặp
được xem được cái chương trình ở trên trên trên truyền hình ấy ạ Thì đó biết
đến vụn sau đó thì em đã xin ra vụn làm thì mới đầu thì em cũng ngại lắm Tại vì
không đi được mà bây giờ mình mình đi ra đấy rồi thì lại người khác lại phải hỗ
trợ mình thì lại phiền thì em cũng ngại Thế em cũng suy nghĩ đắn đo mãi thì có
nên ra đấy làm hay không thì khi ra đấy làm rồi thì đúng là mới đầu thì cũng
01:44
không quen bị mất một tuần đầu em ra đấy
làm mà em về có nghĩa là đang không ngồi quen ấy ạ thì ngồi nhiều quá nó nó đau
hết người mà tối đến em không thể nào em ngủ nổi thế xong thôi cứ động viên mình
cố gắng thôi Để thứ nhất là mình sẽ có công việc ổn định để còn nuôi con nữa
Thế em cố gắng thì em cũng đã gắn bó với cả vụn cũng
gần được 3 năm thì nói chung em thì em cũng chỗ em thì cũng có nhiều bạn cũng
có hoàn cảnh nó cũng không giống em nhưng mà nó cũng là người khuyết tật
thành ra mình cũng có một cái cộng đồng mình chia sẻ với nhau đúng là đang là
người bình thường mà trở thành người khuyết tuật thì cảm thấy nó thật là kinh
khủng nhưng bây giờ thì em có nghĩa là cũng trộn vía cũng bệnh của em nó cũng
đỡ giảm được thì ừ từ cái cái việc của mình ấy thì em
01:45
cũng đang có nghĩa là sẽ cố gắng để giúp các cái bạn mà bị khuyết tật như em tại
vì em em cũng trải qua Đúng là cũng người bình thường mình cũng trải qua rồi
mà người khuyết tật mình cũng trải qua rồi cho nên mình cũng rất là hiểu được
được các cái bạn ý thì cũng chỉ biết là cố gắng và sẽ giúp đỡ các bạn ấy hết sức
có thể đó là cái một chút câu chuyện nhỏ của em ạ Cảm ơn Linh rất là nhiều
Dạ em có thể chia sẻ thêm một chút xíu là ở vụng ạc á Nó đã giúp em thay đổi
như như thế nào và em mong muốn những điều gì hơn
cho cho cho cho cho vụng ạc cũng như là cho các các các bạn ở ở xưởng của mình
và cho nh cộng đồng của những người cứ tận Nói chung
01:46
Vâng Nói chung là khi tham gia vụn ý thì mọi người thì cũng hòa đồng với nhau
cũng chia sẻ các cái công việc với nhau để cho cái cái cái những cái nỗi đau của
mình nó vơi đi và mình chỉ tìm được cái niềm vui để mình cố gắng nỗ lực trong
cái cuộc sống này nó có nghĩa là không may thì mình vướng phải những cái chuyện
như vậy thôi cũng không ai muốn cả Thì bây giờ mình chỉ có cùng nó
và và và và có nghĩa là mình sẽ không để các cái ý nó nó bị làm hạ cái bản thân
của mình xuống sẽ cố gắng để để để đúng là như kiểu khuyết tật Nhưng mà mình sẽ
không để để cái tâm hồn mình khuyết tật Vâng thì em cũng mong muốn
là cái vụn sẽ có thể nhiều người biết đến hơn và sau đó sẽ giúp đỡ được nhiều
các bạn Khuyết tật hơn đó cũng là cái điều em cũng mong muốn và cũng em cũng
01:47
mong là mình nó cũng sức lực nhỏ bé thôi
cũng muốn giúp được nhiều các bạn Khuyết tật hơn nữa
Vâng cảm ơn Linh Dạ em C Cảm ơn Thùy Linh đã tham gia buổi hôm nay và cũng
như là chia sẻ cái câu chuyện của em hoa
muốn chia sẻ một chút xíu là tại sao hoa mời anh Cường với lại Hoa nói là anh
Cường mời một bạn ở ở xưởng để chia sẻ ngày hôm nay à cái chủ đề là sống một
đời thú vị tại vì theo cái suy nghĩ nhỏ của mình á thì mình nghĩ trước hết là để
sống một cái cuộc đời thú vị á anh một t rồi Anh thấy
01:48
thôi đánh răng lại đi em ơi tắt cái mic em ơi hết sức
TH Nghĩa là tại sao mình lại mời anh Cường với lại một bạn ở trong xưởng là
tại vì mình nghĩ trước khi mà mình sống một cái cuộc muốn sống một cuộc đời thú
vị hay làm cái gì gì đó là mình có một cái lòng biết
ơn là bởi vì á Mình muốn nghe câu chuyện của những người khác
à những người những người những người khuyết tật và những người không khuyết
tật những người không khuyết tật thì thấy mình may mắn rất là nhiều Mình có
cái lòng biết ơn bởi vì mình có một cái cái cái sự đầy đủ hơn một cái
sự về mặt thể thể chất hơn thì mình mình mình càng phải làm được nhiều điều hơn
nữa chứ chứ chứ không phải là mình mình mình mình
Tại vì nhiều khi là mình Mình có rồi mình thấy nó mình thấy nó bình thường
01:49
cho nên là khi mà mình không có cái điều
đó nữa mình mới mình mới thấy là Quý cái
điều đó cho nên là hoa nghĩ là Thùy Linh sẽ có một cái cảm giác một cái cảm xúc
rất là rõ ràng khi mình trải qua hai cái giai đoạn
cuộc sống vậy và mình sẽ và mình cái cái nỗ lực của mình nó tự nhiên nó nó nó
bùng lên và lúc đó Khi mà mình mình nghĩ là chắc là chắc là hoa nghĩ là cái lúc
mà mà mà Thùy Linh ở cái giai đoạn thứ hai của cuộc sống của mình á thì những
cái nội lực ở những cái điều hay ho ở trong cái con người mình nó nó nó phóng
thích ra nhiều hơn là là là giai đoạn trước đây của
mình thì thì cái đó là ho nghĩ vậy Tân mời mời Tân dạ cho php Tân xin phá biểu
chút xíu Tân đang ngồi trong một cái chỗ chỗ
01:50
này tên là work flow mình thuê cái chỗ để ngồi đó thì kêu là 10 gi đóng
cửa nhưng mà nếu mà mọi người vẫn tiếp tục thì cũng không sao thì T xin
phép mình đi ra CH đóng cửa Kế chỗ kết nối nếu mà cả nhà mình vn tiếp tục nói
chuyện với lại hôm nay hôm nay nghe thầy nói về cái cộng đ t xin phép nói một ý
thôi ny Nghe thầy trường mà thật ra thì không phải chỉ hôm nay thầy đã nói bao
nhiêu năm rồi thầy sống cái điều thầy đang nói một cái nơi mà tạo giá trị cho
nhau quá là đẹp thì Tân cũng xin phép góp một chút chút xíu H vọng là nó cũng
có chút giá trị cho cộng đồng của mình tân hiện tại vẫn đang ở bên Pháp mà đang
đi cái Chuyến này ở Việt Nam 1 tháng rư thì bữa giờ đi từ Bắc xuống Nam rồi đi
cũng gặp C các doanh nghiệp rồi cũng làm chương trình nhiều lắm cũng không có
01:51
trên tinh thần là kiếm tiền kiếm lợi nhuận gì Chủ yếu là trao giá trị giống
như Thầy nói mình cứ trao giá trị có tình thương thì mọi thứ nó được ổn hết t
t rất rất tin điều này rất rất là đúng bữa giờ thật sự là cũng cũng cũng cũng
hơi mệt khi mà bữa giờ làm cũng cũng nhiều nhưng mà muốn tranh thủ có gì về
Việt Nam thì trao được Xin chào thì hôm nay là ngày
24 có thể là ngày dự kiến là ngày 6 tháng 3 tôi sẽ về lại Pháp sẽ ráng làm
thêm một cái chương trình đó là ngày 3 tháng
3 cái ngày 3 thì đã đặt chỗ này kia hết rồi thì cũng làm trê cái tinh thần là
phụng sự và trao giá trị nếu mà ở đây trong cộng đồng mình có ai mà có thích
hiểu thêm về mindfulness làm sao để mình lãnh đạo
quản lý bản thân mình quản lý cảm xúc của mình tốt hơn quản lý cái đội ngủ của
01:52
mình được ổn hơn đó T cũng xin phép mời các anh chị tham gia cho tân
thì riêng trong cộng đồng của thầy Tân rất hiểu là trao giá trị V nhau cũng tin
thầ vậy anh chị chỉ cần nói là mình đến từ cộng đồng sng sanh chị đóng chị đóng
không đóng cũng chẳng sao nói như vậy như là làm Phả thuê khách sạn này nọ ch
đó không quan trọng thì tô cũng xin phép là có một ngoài cái việc hôm nay tô có
mặt chia sẻ nh nhì mình biết với một cái lời mời như vậy hi vọng là một cái món
quà cũng không lớn chút thôi như là góp một tay cho cái cộng đồng cái nền của
thầy đẹp mạnh và lớn hơn chắc là nhờ các bạn sẽ gửi thông tin
cho bên ban tổ chức các bạn nếu mà có thích cái này thì cứ
tham gia ha còn vấn đề tiền thì chỉ cần nói mình từ cái nền các bạn muốn đóng
01:53
nhiều đóng mà không đóng cũng sao ha Thì Tân xin phép là trao một chút giá trị
còn bây giờ tân xin phép Tân đi ra cái chỗ này xong rồi Tại vì họ đâu đóng cửa
đó xong nếu mà T quay lại mà mọi người vẫn có thì Tân xin phép Tham gia tiếp
TH như vậy Dạ cảm ơn Cảm ơn Tân Cảm ơn Tân Tân ra ngoài xong Tân Kết nối lại nha
Tân chưa có nói hết câu chuyện rồi bây giờ Xin tiếp tục xin Tiếp tục
01:54
câu chuyện với lại anh Cường ha anh Cường à anh Cường chia sẻ một chút xíu
là anh là một đ rất là nhiều người biết là anh là một
người mình đã nỗ lực rất là nhiều trong cuộc sống và chính cái nỗ lực của mình á
là mình truyền cảm hứng rất là nhiều cho các bạn trẻ về một cái lối sống tốt đẹp
và làm những điều ý nghĩa thì vậy anh có cái kế hoạch gì để mình mở rộng cái tác
động tích cực của mình của vụng cc đến với cộng đồng và cái tinh thần là sống
bền vững không Tại vì trong cái trong cái dự án vụng accc của mình á là có cái
tinh thần sống bền vững thì bây giờ nhân dịp mà mình đang nói về trong cái cái
nền sóng xanh thì mình có thể chia sẻ một chút xíu về cái tính bền vững của dự
án của mình cũng như là cái kế hoạch để mà mình mở rộng cái tác động tích cực
của mình đối với cộng đồng và và với với môi
trường ở vụn ấy thì bọn mình tái chế những cái vải vụn của của làng lụa đ
01:55
hạnh phúc của Hà Đông ấ nó cũng là một cái làng khá là nổ tiếng ngoài ra thì
bọn mình còn thu gom cái vải các nơi khác nữa cũng khá là nhiều mà nhà Mai ở
các nơi họ cũng gửi về để cho bọn mình tái chế Nó thì cái vải thì bọn mình sẽ
sàng lọc ra à Có những cái mà nó chưa phù hợp với cái keo cái chất
liệu của nó nó nhiều nhiều f quá thì bọn mình sẽ chuyển cho các bạn cút tật để
học nghề những cái vải còn lại để mà nó nó có cái tỉ lệ cú tông hoặc là tự nhiên
nó phù hợp ấy đấy thì bọn mình sẽ để làm các cái sản phẩm đấy làm sản phẩm
và ngoài ra thì bọn mình có cung cấp một
Workshop cho các khách hàng cho khách du lịch học sinh sinh viên đến
để tham gia cái hoạt động trải nghiệm và gia l với người quyết tật đấy à quan
01:56
điểm cá nhân của mình ấy thì cái cái cái cái xu thế sống sống
sống sống sống xanh sống bền vững ấ và kinh thế xanh ấy nó sẽ là s thế của thế
giới không và của Việt Nam Tuy nhiên thì đối với cá nhân mình mình nghĩ rằng tất
cả cái gì nó đều nó nó nó là hình thức ấ thì nó không thể bền bức được do vậy mà
vụ C mong muốn đóng góp một cái cái phần rất là nhỏ thôi để mọi người có thể có
những cái suy nghĩ sử dụng nhiều hơn những cái đồ đồ gọi là tái chế những cái
đồ mà nó thậ hiện với môi trường để chúng ta bảo vệ cái môi trường sống V
phải cho chúng ta và cho các thế tương lai sau này thì đấy là cái mà mà vụ cũng
làm rất là nhỏ và trong cái cái cái phát triển bên vững đấy Vâng Ngoài
ra thì trong cái sản phẩm của vụn nó có một câu chuyện nữa bọn mình cũng giới
thiệu về văn hóa truyền thống của mình qua các cái hoạt
01:57
động giới thiệu tranh dân gian rồi một số các cái tranh dân gian của thế giới
nữa để để để vừa giúp cho các bạn qu tật
họ họ có thể hiểu thêm về văn hóa truyền thống của mình hiểu về văn hóa dân gian
của thế giới để giúp cho các bạn ấy có một cái cái kiến thức và có một
cái tự tin để mà hòa nhập cộng đồng Thì đấy là cái dự án mà bọn mình hướng đến
và vụ át thì vẫn đang đi theo con đường như vậy cho cái hành trình của những năm
tiếp theo cảm ơn anh Cường rất là nhiều à cái
tháng ch á là cái nền Sóng Xanh sẽ có một cái event offline hi vọng là mình sẽ
01:58
có một cái gian hàng của vụng accc để giới thiệu cho cộng đồng của sóng xanh à
mình sẽ có để các bạn sẽ tìm hiểu thêm về vụng accc và chúng ta cùng chung tây
làm nên cái việc là mình sẽ chia sẻ những cái văn hóa ở trên nền nền của các
cái sản phẩm của vụng ạ Cũng như là chúng ta hiểu biết thêm về cộng đồng của
các bạn đang làm việc ở vùng acc nhưng mà À theo anh Cường á Ừ hoa hoa
nghĩ là các bạn ở đây cũng có cái cái tà màu tí xíu là không biết là những cái
trong trong cái cộng đồng của những người khuyết tật á thì cái sự hỗ trợ để
mà tạo công an việc làm cho các bạn nó nó nó có những cái khó khăn gì hay là nó
có cá cái thuận lợi gì và và và nó đã đáp ứng được cái nhu cầu
hiện nay của của cộng đồng của mình chưa
01:59
Ờ mình nói về thuận lợi thì chính sách ở Việt Nam nó cũng khá là nhiều khá là
nhiều chính sách để hỗ trợ người qu tật bên mình à Cho Người quết tật ở Việt Nam
hình như đâu đó nó khoảng gần 7 triệu người cứ tật ấy thì theo thống kê của
của ilo và Bộ Lao động là đâu đó khoảng độ 30 35 ph người cứ tật là chưa có việc
làm bền vức đấy là một con số nó khá là lớn à
cái tỉ lệ cái người quyết thật nó nó nó chưa có việc làm biền vững nó lớn như
vậy thì nó sẽ kéo theo cái vấn đề cái gánh nặng về xã
hội như mình vừa nói là cái chính sách thì nó rất là nhiều nhà nước những cái
chính sách bảo trợ khá là tốt cho cho người qu Tật Đấy đấy là từ cái cách nhìn
cá nhân của mình à Tuy nhiên là cái việc làm cho người kh
tật thì với mình từ cái góc nhìn của cá nhân mình ấ thì nó khó nó khó nó khó là
bởi vì chúng ta không có cái định hướng nghề sớm cho người quyết tận rồi chúng
02:00
ta chưa có một cái phân phân loại các dạng tật ra để để phát triển để định cái
hướng cái nghề à phát triển cái hướng nghề cho họ Ví dụ như người điếc như thế
nào Người vận động thì như bọn mình thì còn học hành được chứ các bạn vự kỷ và
chậm phát triển trí tuệ thì nghề gì thế hai nữa chúng ta cũng phải chuyển đổi từ
cái từ thiện thuần quý tức là chúng ta chỉ cho không thôi hay hay thì bằng cái
cách là chúng ta phải đồng hành cùng quan điểm của mình ấ thì đồng hành tạo
giá trị nó sẽ biền vững hơn là chúng ta cứ cho người cứ thật
mãi chỉ có như vậy thì mới giải quyết được gốc dễ cái vấn đề về việc làm cho
người quc tậ thôi nhưng cái đồng hành tạo giá trị ấ thì cái vai trò của doanh
nghiệp và các cá nhân trong cộng đồng thì nó rất là quan trọng nó rất là quan
trọng bởi vì chúng ta phải phát triển sản phẩm làm sao ấy Nó phù hợp với với
cái người quyết Tật Đấy nó phù hợp với nhu cầu của thị trường đấy chứ chúng ta
không thể nào mà hô Nhau Đi ủng hộ mãi được thày trường cũng không ủng hộ vụn
02:01
mãi được khi mà nó đúng một sản phẩm và nó cứ nó nó nó cái giá trị chất xám ở
trong cái sản phẩm nó thấp quá thì không ai mua ủng hộ mãi người ta chỉ mua một
lần đấy thì cái cái việc mà phát triển sản phẩm nó phù hợp với họ và phù hợp
với nhu cầu của thị trường là một trong những câu hỏi cái bài toán quan trọng
nhất ở Việt Nam thì cá nhân mình quan sát một vài năm trở đây lại đây thì cũng
có nhiều doanh nghiệp bắt đầu họ làm CV Đấy tức là họ đồng hành cùng thay vì họ
làm ca đấy thì mình cũng mong rằng là cái cái sẽ có nhiều doanh nghiệp Việt
Nam à đồng hành cùng với các nhóm quyết tật chẳng hạn họ nhận người quết tật vào
làm việc chẳng hạn họ đồng hành với những cái ý tưởng khởi nghiệp mà người
qu tật người ta à khởi nghiệp người ta startup và họ họ đ đồng hành thúc đẩy để
để người K tật người ta có thể sáng tạo ra những sản phẩm phù hợp với thị trường
phù hợp với người quyết Tật Đấy và cách khách làm csa bền bức nhất đấy là đồng
02:02
hành và và và và tạo giá trị đấy là cái mà bọn mình nhóm người quyết tật của
mình không lú cá nhân mình mà rất là nhiều người quyết tật mong mong muốn như
vậy À thầy thầy xin xin phép thầy xin phép lấy micro vài phút Vâng ạ
Dạ trong cái việc làm của mình ngày hôm nay đấy thì mình rất may mắn là trên thế
giới lúc này người ta hay trao cái diễn đàn cho những nhỏm nhóm nhỏ mình gọi là
nhóm thiểu số à Thí dụ như là những cái nhóm khuyết tật những cái nhóm người đàn
ông đồng tính người đàn bà đồng tính L B G T mi tu rồi tất cả thì là thường
thường tất cả các diễn đàn nó đều trao cái cái tiếng nói cho những thiểu số à
Thế Thành thử ra mình phải lợi dụng cái lúc này để mà chúng ta có được một
02:03
cái truyền thông mà rất là cấu trúc và nó vì vào một cái lý luận Lập luật lý
trí chúng ta đơn giản lắm chúng ta bảo rằng là thế giới có chúng tôi hay không
có chúng tôi Các bạn ơi thế giới có chúng tôi hay không có chúng tôi các bạn
xây cái thế giới đó cho ai hay là hay là các bạn đòi Chúng tôi
xây cái thế giới đó cho các bạn và trong khi chúng tôi là người quyết
tật thì một khi mà mình nói như thế thì mà nhất là nếu mà mình phát biểu một
cách rất là dễ thương Tức là cái hình thức thì nó tốt chứ mình không có cái
cái nội dung thì nó rất là aggressive tức là nội dung rất mạnh nhưng mà cái
hình thức rất mềm mại thì thầy nghĩ rằng là lúc này là cái lúc mà xã hội rất là
rất là rất mở cho những cái tâm tình à sự sự cảm nhận những cái cảm xúc của
02:04
những cái nhóm tạ gọi là tửu số Ờ thế Do
đó cho nên là thầy khuyến khích chúng ta nên xây dựng một
cái một cái lập luận à để mà chúng ta nói cái Điều mà thầy vừa mới phát biểu
đấy Thế à đ Nói đến đây đó thì thầy cũng xin nói với các bạn là thầy hơi mệt tí
thầy có viết riêng cho cho Hoa thầy cảm nhận là người hơi mệt mỏi một tí thành
ra là thầy Xin phép thầy rút lui Chúc các bạn tiếp tục vui vẻ thầy phải đi
nghỉ th xin các bạn thông cảm cho thầy nhé Dạ vâng ạ Em cảm ơn thầy Chúc thầy
luôn có sức khỏe rồi dào ạ Em cảm ơn thầy Vâng ạ Thầy Dạ Chúc thầy có một
02:05
thời gian thật là vui bên gia đình xin xin xin chào chị hoa anh Cường Chào
cả nhà thì vẫn đang ngồi chỗ hồi nãy Alo chào
Tân Ủa xin được họ cho ở lại nữa hả t Xin thì Đán lý họ đóng cửa rồi nhưng mà
xin ra sinh thì mấy nhân viên về hết rồi còn nhưng
còn có một cậu ở lại cậu đó nên cậu nói thôi ở lại thêm chút cũng được thì mình
hồ thêm một chút chắc tối đa tới 10:30 thôi xin phép để C ngh Cảm ơn Cảm ơn Tân
nhiều Cảm ơn bạn đó luôn ừ à vậ Xin tiếp nối câu hỏi Với lại
Tân Hồi nãy áá mình mình mình chưa có nói tiếp à
thì được biết là tân tân tân chia sẻ rất là nhiều về các cái hoạt động
02:06
mindfulness à cho các cái leadership thì xin hỏi Tân là cái vai trò lãnh đạo
trong công việc và vai trò lãnh đạo chính cái cuộc đời của mình á thì có nét
tương đồng như thế nào và làm sao thì chúng ta vừa làm tốt công việc của mình
mà vừa sống một cái cuộc sống thật là vui
vẻ Nếu mà chúng ta làm một cái công việc mình yêu thích thì rất là hay rồi Nhưng
mà nếu chúng ta làm cái công việc mà mình không có yêu thích lắm thì chúng ta
nên làm như thế nào để nó đến gần hơn với cái cuộc sống mà ta mong
muốn xin cảm ơn câu hỏi rất là khó chứ không không dễ rất là khó thì tân tân có
vài cái ý như thế này theo tô nghĩ thì công việc á thì nó là một phần của
cuộc sống công việc nó làm phần cuộc sống à đi các doanh nghiệp á thì người
02:07
ta hay nói là làm sao để cân bằng giữa cuộc sống và công việc mà thực ra thì
câu hỏi nó Nó không đúng lắm tại vì công việc là một phần của cuộc sống sao một
cân bằng Nếu mà cân bằng thì cân bằng giữa công việc và thời gian cho gia đình
hay thời gian dành cho giải trí hay là thời gian dành cho sức khỏe thời gian
dành cho chăm sóc tinh thần đút hơn n là
theo cái t nghĩ đó thì mình suy nghĩ cho kỹ mình thấy công việc là một phần của
cái cuộc sống cho nên là à cái công việc mà nó mình đang nói hôm
nay mình nói cái cuộc sống thú vị đúng không Thì cuộc sống thú vị thì thường là
cái công việc nó thường thú vị các anh chị đồng ý không ạ tại vì cái công việc
là phần lớn cuộc sống mà đúng không và Hầu hết chúng ta là phải đi làm Cho dù
chúng ta trong hoàn cảnh nào thì công việc nó thú vị thì thì cái Khả năng cao
lắm là cuộc sống mình khá thú vị Dĩ nhiên là còn phải có gia đình thú vị rồi
bạn bè thú vị các loại Nhưng mà mình nói về chuyện công việc thôi mà công việc
02:08
thú vị đó thì theo theo góc nhìn của Tân Thì cái
công việc thú vị thì không nhất thiết là phải lúc nào cũng phải làm công việc
mình thích đâu có khi mình làm cái công việc gì á mình cũng làm cho nó thú vị
lên được Tôi nghĩ là nó có hai cái khí cảnh ở đây một á là mình phải có khả
năng làm cho cái công việc mình đang làm nó thú vị lên cái đó quan trọng lắm và
cái thứ hai là dí như mình tìm cái công việc gì nó mà nó thể hiện được cái sở
trường cái đam mê của mình thì Dĩ nhiên đó là một cái may mắn lớn nhưng mà trong
cuộc đời chắc chắn 100 ph ai trong chúng ta mỗi ngày cũng làm nhiều thứ mà mình
nghĩ là không thú vị cho nên cái khả năng làm cho cái cái việc đó thú vị lên
quan trọng đúng không à Tại vì sao thí dụ mình nói Ngày nào tôi cũng phải rửa
chén Ngày nào tôi cũng phải giặt đồ Ngày nào tôi cũng phải ăn ngày nào cũng phải
đi vệ sinh cái chuyện đó Nhiều khi đâu thú vị lắm đâu đ vị Nhưng mình có Nếu
mình có khả năng á Làm cho nó thú vị lên á thì cái cuộc sống mình thú vị lên
02:09
nhiều thì thì tôi nghĩ cái khả năng làm cho cái công việc nó thú vị lên ví dụ
như trong cái cái ngành tô hay làm là cái cái cái mindfulness mindfulness đâ
nó là cái khả năng mình đưa cái sự chú ý về với những gì mình đang làm thì khi
mình có có thể mình chú tâm hơn á Mình có thêm nhiều cái sự sáng tạo nhiều cái
sự tò mò hơn thì bất cứ cái gì mình làm nó cũng thú vị lên cả những cái chuyện
rất là nhỏ thôi Thí dụ như là cái chuyện ăn ăn ăn ngày nào cho ăn có gì đâu thú
vị nhưng nếu mà ở đây á Nhà mình Có dịp mình thực sự biết cách ăn sẽ thấy ăn nó
thú vị lắm Mình ăn thí dụ có bây giờ mình ăn một cái quả táo Hay là mình ăn
một cái buổi cơm bình thường không cần phải là cao sang Mỹ Vị gì đâu mà thử thử
bữa nào mình Dừng lại đi mình chậm lại mình ăn mình thưởng thức mình coi coi
cái cái đồ mình đang ăn nó đang có cái mùi gì nó có cái vị gì nó từ đâu đến
mình thực sự mình để tâm á Vô cái cái đồ ăn nó cũng là cái món đó thôi tự nhiên
02:10
mình thấy cái bữa ăn nó thú vị lắm cho nên cái khả năng á Làm cho cái đó thú vị
lên hay lắm đó cái cái công việc của mình cũng vậy nhiều khi thí dụ mình làm
nhất là khi mình làm công việc phải lập đi lặp lại hầu hết cái công việc mà ban
đầu mình làm thì nó cũng cũng mới mới nhưng mà làm cái gì một hồi nó cũng lập
đi lặp lại đúng không À công việc gì hồi
cũng lặp đi lặp lại nhưng mà nếu mà mình có cái khả năng mình đưa cái sự chú ý
mình về đó Những cái gì mình đang làm á thì mình sẽ để ý thấy là Ví dụ như hôm
nay hôm nay tôi Thí dụ như trong nghà trong trong nghề của Tân á là ng n rất
là thường xuyên đi đi nói chuyện đi giảm bài thì nếu mà để ý cho kỹ á thì mới
thấy là không có cái buổi nào giống buổi nào
hết không có một buổi nào giống buổi nào hết Tân đi Nói chuyện bây giờ chắc phải
tính lên phải cả trăm cả trăm rất nhiều lần thôi trong cuộc đời mình nhưng mà
nếu như mà mình chỉ sống qua qua đầu mình nó không có mặt trong hiện tại đó
mình nghĩ ô hôm nay lại buổi nói chuyện nữa với cái nền ví dụ vậy ơ hôm qua là
nói chuyện ở đây nó cũng nói chuyện thôi cũng mấy đề tài này thôi Có cái gì đâu
02:11
Tức là nó cảm giác như lặp lại nhưng nếu mà thực sự để ý sẽ thấy là ồ không phải
đâu nha mỗi một cái cuộc nói chuyện nó khác nhau hết á Mỗi người hôm nay là hai
mấy người còn ngồi đây nè Ờ đ Mình có recording nè thấy người đây ở K nền nè
đó có kinh nghiệm của anh Cường nhóm các anh chị chia sẻ những cái kinh nghiệm
rất hay cho các anh chị anh chị em đọc là hôm đây có thầy Trường nè mỗi một cái
buổi á Khi mà mình để ý vô mình thấy nó khác nhau hết khi mình ý thức được điều
đó đó là trong lúc nào mỗi lần mình nói chuyện á Hay là lúc nào cũng coi trọng
hết Cho dù một cái bài đó mình nói chắc cũng cũng cả trăm lần rồi đó cái bài đó
cả trăm lần rồi nhưng mà lần nào thấy nó
cũng mới hết á Tại vì lần nào nó cũng có
cái hay cái mới cái lạ thì ta nghĩ trong nghề của các anh chị cũng vậy nếu mình
thực sự mình để tâm á Mình thấy là ví dụ mình nấu ăn đi đừng có nghĩ là đồ ăn
ngày nào cũng giống nhau đâu nha hôm nay á Có khi là nó khác một tí đó rau không
phải cộng rau nó giống hôm qua đâu Hay nó khác nhiều hơn hay nó bớt đi là nó
khác nhau hết Nếu mà thực sự mình để tâm
02:12
thì tự nhiên là là tôi thấy cái khả năng nó quan trọng còn Dĩ nhiên là về lâu về
dài thì phải có cái nãy tô chia sẻ r có khả năng là can đảm nó nghe cái gì ở bên
trong mình thì thường cái tiếng nói bên trong nó cho mình cái cảm giác thú vị
mình đi vô cái n nội tâm mà Nhưng mà bên cạnh cái đi vô cái can đảm đó đó động
tâm đó đó nó có cái khả năng có mặt trong hiện tại có khả năng chú Tâm có
khả năng để ý đến những gì mình đang làm bất cứ cái gì mình đang làm thú vị hơ
thì Tân xin phép th nói cái này nhiều lắm nhưng mà Tân xin phép chia sẻ một
vài cái ngắn ngắn vậy thôi thì hi vọng là nó có có chút giá trị cho cho cộng
đồng của mình ở đây rồi cảm ơn cảm ơn câu hỏi rất là
02:13
khó thế Hình như anh Trung ảnh giơ tay sao đó chị thấy thấy cái màn
hình mở mic Chị Hoa ơi Chị Hoa chưa mở à Xin lỗi à hoa muốn nói một chút xíu về
câu trả lời của Tân là tại vì hoa có đọc trong một cái phần câu hỏi à giữa buổi
của một bạn tên là là Vân Trương bạn nói một một cái ý mà có thể là cái câu trả
lời của Tân Nó đã trả lời cho cho Vân rồi ha à là bạn hỏi là em muốn hỏi rằng
có cần thiết phải làm những điều khác biệt thì cuộc sống của mình mới thú vị
không Nếu vậy thì những người bình thường làm những việc bình thường giống
những người khác thì có phải là họ có cuộc đời buồn chán không hay ho đúng
không Thì hồi nãy thì hồi nãy cho nên là hoa nhớ đến câu hỏi của của bạn trong
02:14
cái câu trả lời của của Tân là à Không phải ai cũng cũng cũng có được
những cái nhân duyên để làm cái cái việc mỗi ngày nó nó mỗi khác hay là nó thay
đổi nhiều mà làm sao là như Tân nói cái cái bạn có khả năng bạn làm cho mỗi ngày
của bạn nó khác bạn có khả năng bạn làm cái sự cái sự sáng tạo của bạn để bạn
làm cho cái công việc mà bạn cảm thấy là
nhàm chán lặp đi lặp lại nó khác hoặc là bạn làm một cái việc mà bây giờ mà nói
trời Chán quá Cái này hả ngày nào sáng sáng tối sáng tối ngày nào sáng đi làm
tối sách vỏ về thì thì chán quá thì liệu
bạn có cái suy nghĩ á phải có một cái sự can đảm nhìn nhìn nhìn ra khỏi cái cái
cái cái công việc mỗi ngày của mình và hoa nghĩ là phải có một cái cái cái cái
sự phản tư về cái ý nghĩa của cái cuộc sống của mình mỗi ngày mình phải có cái
khả năng đó thì chính cái khả năng đó nó sẽ mang mình ra là thoát khỏi cái cái
cái nhàm chán mà mình nghĩ là cái đó nó nhàm chán mình phải có một cái khả năng
02:15
để mà mình tạo ra một cái sự sáng tạo tạo ra một cái sự khác biệt mỗi ngày à
tôi cũng đi đến công ty buổi sáng à rồi rồi Chiều tôi cũng về nhưng mà cái cách
làm việc của mình nó khác cái chính cái cái cái đầu óc tích cực của mình á nó
làm cho mình cái mỗi sự tương tác của mỗi người của mỗi ngày hôm đó nó trở nên
ý nghĩa hơn và Nó đã trở nên một cái sự thú vị rồi còn nếu mà mình cảm thấy là
mình nhà Chán là mình đi sáng đi mình vô đó mình làm cốc cc cốc cc Cốc Cốc Ngày
nào cũng làm giống y chang ngày đó rồi mình cũng đi về thì thực sự là nó buồn
chán thiệt cho nên là hoa nghĩ là cái câu trả lời của của
Tân cũng trả lời cho cái câu hỏi của bạn
là bạn không nhất thiết là ngày nào ngày này bạn làm a Ngày mai bạn làm B nhưng
mà bạn cũng làm a nhưng mà bạn làm khác tí bạn làm A thành a' a+ A2 + A3 3+ gì
đó nhưng mà cái đó nó khó lắm á đúng không t cái cái khả năng mà để can đảm
để nhìn ra và cái khả năng mà để phản tư về cái ý nghĩa của cái cuộc sống của
02:16
mình á Tại sao ngày hôm nay tôi đi làm đó Ngày mai tôi lại làm tại sao tại sao
tôi làm cái việc đó mỗi ngày có cái gì có mục đích gì mà tôi làm cái nghĩa là
cái cái không phải là cái cái cái What không phải là cái gì mà là tại sao tôi
làm cái đó cái suy nghĩ về việc tại sao tôi làm cái đó nó sẽ giúp cho mình là
mình sẽ làm khác đi mỗi ngày và mình sẽ tương tác khác đi với với mỗi người mà
mình mình gặp và từ đó chính những cái sự tương tác khác đi đó nó dẫn mình tới
những cái cái điều tốt đẹp hơn gặp những người
khác biệt hơn chính cái cái cái sự khác biệt của mình nó đã làm nên sự thú vị đó
rồi hoa hoa nghĩ là vậy tô xin phép tiếp
Ý của chị Hoa nhân đây cũng thấy anh anh Chung ảnh G tâ với lại có một cái câu
hỏi ở trong đây cũng liên quan thì xin tí cái chuyện mà Sở dĩ mà sau này t
thích cái myis là bởi vì là nó nó giống như một cái chìa khóa chị chìa khóa nó
mở r nhiều thứ có nhiều cái mình biết mình làm không được giống như mình nói
là mình làm sao để cho nó sáng tạo hơn làm sao cho nó mới đi mình làm sao cho
02:17
cuộc sống mình nó bướ ra khỏi vòng an toàn nó đủ thứ làm sao hết thì t t thấy
có một cái chìa khóa mà rất là đơn giản mà lúc nào nó cũng từ từ nó g ra được là
mình đưa cái tâm trí mình về với Giây phút hiện
tại Đư cái tâm trí mình về với Giây phút hiện tại ngay bây giờ và ở đây đón nhận
tất cả mọi thứ với cái sự yêu thương với cái sự chấp nhận với cái sự tò mò muốn
tìm hiểu thì cái đó chính là cái My bất cứ mình làm cái gì mà khi nào mình không
biết làm sao á thì Tân thấy đó là cái chìa khóa chìa khóa gần như lúc nào cũng
đúng nhề Mình nói về cái câu chuyện là làm sao cho cái công việc mình nó thú vị
hơn đúng không làm sao cho nó sáng tạo hơn thì cái chìa khóa là cũng quay về
với hiện tại quay về với hiện tại tôi nói ví dụ như bây giờ bài nói đ Thí dụ
như câu hỏi của hoa cái này TC chân trả lời cũng nhiều lần rồi chắc cũng mấy
chục lần nhưng mà thì mình có thể sẽ bị nhàm chán Nhưng mà nếu mà tương đưa cái
sự chú ý về với cái Giây phút hiện tại này đó thì mình sẽ để xem mình thấy là Ờ
02:18
hôm nay là còn có 25 anh chị ngồi online nè Đang có cái recording nè Đang có mấy
người đang ngồi ở đây nè Tức là mình đưa cái cái sự chú ý mình về cái giây phút
này đó thì tự nhiên cái dây phút này nó cho mình thêm cái chất liệu mới tự nhiên
từ cái cái chất liệu đó nó làm cho cái câu trả lời mình nó khác nó không phải
là rọc khuôn giống như là mấy chục lần khác mình cần trả lời anh chị hình dung
không à nó nó nó khác là bởi vì cái từng cái giây phút bản thân bản chất của nó
là khác không có một giây phút nào giống giây phút nào hết nhưng bởi vì mình
không có sống trong hiện tại cho nên mình thấy rằng là ủa Hình như hôm quá
với hôm nay nó giống chang nhau anh này với 10 năm trước hình như cũng B chang
Đâu khác gì đâu cũng vậy à Cái đó là không không phải cho nên khi mà mình cái
cái cái đầu mình nó quay về hiện tại á là mình thấy nó khác lắm Ngay cả một cái
con đường các anh chị đi h đó mình đi làm đúng không sáng nhiều khi mở mắt ra
chạy Xem ồ cái tới cái chỗ làm hoặ là đi bội tới cái chỗ làm thì mình nói Ơ cái
chỗ này đường nào cũng đi làm ngày nào cũng chán quá trơn giống y chang nhau
02:19
Nhưng mà nếu anh chị thử đi thử một ngày nà Đó mình quay về với hiện tại đi thực
sự về với hiện tại trong lúc mình đi đi trong lúc mình chạy xe đi mình để ý cái
kỹ cái con đường của mình đi ngày nào mà mình cũng đi á thấy là cái con đường đó
ngày nào nó cũng khác hết á để thử xem không có cái ngày nào nó giống nhau hết
nhưng mà hình như là cái cây đó Hình như
hơi giống cái qua nhìn kỹ hình như là nó thiếu vài cái lá đó là MC thêm vài cái
cây hoặc là như hôm nay có thêm con mèo mình nhìn rõ kỹ á là không có ngày nào
nó giống ngày nào hết không có Thậm chí không có giây phút mà giống giây phút
nào không có khách hàng giống khách hàng
nào thì là các anh chị làm ạc đúng không làm nghệ thuật đúng không Không có một
lần nào thiết kế một cái tác phẩm nghệ thuật nào nó giống nh pht nà mỗi một cái
giây phút nó đều khác nhau tôi xin phép chia sẻ thêm một ý Tôi nghĩ đó là cái
chìa chìa khóa của rất là nhiều thứ lúc nào mình không biết làm cái gì đó Nhớ
cái chìa khóa là đưa cái tâm trí mình về cái Giây phút hiện tại
đón nhận tất cả mọi thứ với cái sự chấp nhận với sự yêu thương với một cái sự tò
02:20
mò muốn tìm hiểu coi cái giây phút này nó khác với giy Phúc khác như thế nào
Tôi nghĩ phép chia sẻ thêm cái ý đó Dạ ch giao diễn đàn lại cho ban tổ chức
thấy An Anh Trung m tổ chức anh giơ tay lâu lâu mời Trung phát biểu
Trung Dạ h nã đ nói hiện muốn hoài trươ Giây phút hiện tại cũng giống như là có
một câu không ai tấm hay là trong một dòng xông
và Lý Tử Long có câu Tôi không sợ một Ngà cứ tấm Tôi chỉ sợ một cứ tấm đượcc l
lệ 1000 lần và khi mà sợ việc lặp đi lập
lại trong một công việc hay là trong một
quá tr để tìm ra sứ mệnh thì đều gì giúp bên tră
02:21
không mặc dù làm trái nhành không đúng đ mê mục tiêu mục đích sống như anh t vẫn
luôn có tậ thướng và tìm ra sứ mạnh của Cuộc Đờ mình như hôm nay xin Tân Mở mic
ch biết chắc nh anh Cường hay là ai sợ nói nhiều quá chếm diễn đàn không biết
02:22
các anh chị nào cần phát biểu cứ phát biểu cái diễn đàn chung mình học từ nhau
Trung Trung Trung chia sẻ trung cái cái cái cái câu hỏi của của Trung hả Trung
Trung Trung chỉ chia sẻ thôi phải không Tại vì chị không nghe rõ câu hỏi lắm
Dạ Mặc dù anh trong vẫn làm việc trá nhành vẫn chưa hấy t mê của
mình xố trong dây Phúc hiện tại làm cái thế nào để anh đ vẫn hoàn thành mục tiêu
hay là tìm ra sứ mạnh của mình T với hời tiểm này xin cảm
ơn có nghĩa là bạn muốn hỏi Tân là Tân đang làm một cái việc
trái cái ngành của mình thì thì cái việc mà mình sống trong giây phút hiện tại
02:23
mình nó giúp cho mình làm sao cái cái việc mình sống
trong giây phút hiện tại nó giúp cho mình hoàn thành được cái những cái mục
tiêu của mình cũng như là cái công việc của mình khi mà mình làm cái việc trái
ngành vậy nếu nếu các anh chị cho phép thì tô xin phép chia sẻ
tiếp ra nghề của tân thì nói Nói mấy tiếng nói cả ngày luôn cũng được
sợ nhiều khi ngứa nghề nó nói chiếm luôn diễn đàn nên là khi phải kiểm tra sợ
chiếm diễn đàn nếu nếu được thì xin phép chia sẻ thêm vài
ý mình đang làm trái ngành sao mình thấy công việc có ý nghĩa
thì T nghĩ rằng là thứ nhất á nó cũng quay về cái việc tạo giá trị là cái căn
bản ngh cho dù là mình có thể thể đang làm một cái ngành Nó không phải là cái
sở trường tốt nhất của mình Nhưng mà nếu mình đang tạo ra một cái giá trị gì đó
02:24
cho xã hội cho cuộc sống thì tự thân nó là một cái việc có ý nghĩa thi tự thân
nó là một cái việc có ý nghĩa và cái việc mà tạo ra giá trị đó cái
việc cho dù mình làm cho nghề nào mình cũng có thể tạo ra giá trị được cho nên
tôi nghĩ cái đó là cái căn bản cái căn bản nhất cái thứ hai nữa là mình hay có
một cái khái niệm là phải làm thật là phải đến khi mình làm đúng cái đam mê
mình thì mới gọi là Xứ Mệnh co nhưng mà cũng khi mà suy nghĩ cho kỹ lại cũng
chưa chắc đâu Chưa chắc đâu một cái thời
gian mà mình làm trái ngành á Thực ra nó cũng có giá trị của nó lắm nha thực ra
mình làm một cái nghề mà nó đang mình đang nghĩ hình như không phải mình đúng
nghề mình lắm Thực ra cái thời gian đó cũng có giá trị của nó lắm cũng có giá
trị của nó lắm thì chính là bởi vì khi mình mình mình làm cái mà không nghĩ là
như vậy đó thì đến khi mình làm cái đúng á thì mình mới thấy cái đúng nó hay cứ
mà cái gi mình nó đúng ngay từ đầu á thì cũng chẳng biết là có cái có khi mình
lại nghĩ có có khác nó đúng hơn có khác nó đúng hơn Ví dụ như bây giờ mình đang
02:25
nghĩ r mình trái ngành sau này cái mình thấy nó hợp hơn á thì cái cái ngày mà nó
thấy hợp hơn mà nó sung sướng á là bởi vì bây giờ mình thấy nó đang không có gì
không có gì nó không hợp chứ Mà bây giờ mà mình thấy nó hợp rồi đó thì á là có
khi mình mới muốn lại thấy không hợp đó cho nên là cái cái thời gian trái nó có
cái giá trị lắm chứ không phải không đâu nha và một cái thứ ba nữa đó là trong
cái cái cái sống thực thực tế mình nói là mình nói cái đó mình nói gọi là một
cái thế giới Lý Tưởng thôi chứ thật sự không có ai trong một ngày mà lúc nào
cũng toàn làm cái điều mình thích hết chắc không có cái người đó không có
người đó nói g Tân đi Tân rất là thích nói chuyện cái đam mê mỗi lần mà vô m
nói là coi như là quên quên ngày quên tháng luôn Nhưng mà đâu phải là để đi
làm nề nói suốt ngày đi Nói đâu đúng không muốn đi nói thì phải coi lên chỉnh
camera chỉnh zoom Mở hình bự mở hình nhỏ microne để đâu Sắp xếp rồi đi lại
mặt độ mấy cái đó đâu thích làm đâu đâu thích làm đâu thích là vô nói thôi đâu
02:26
có thí làm mấy cái gì đó đâu cho nên là nói mình nói một cách tương đối thôi Nói
một cách tương đối thôi chứ thực sự là luôn luôn trong cuộc sống luôn luôn có
cũng có bao giờ nó cũng có những cái mình không thích làm bao giờ nó cũng có
những cái mình không thích làm cho nên là tôi nghĩ á Nó nằm trong một cái đề
tài lớn là mình thấy viên mãn ở trong cái ở trong cái cái công việc của mình
thì nó phải có có những khả năng khác nhau Nó phải có khả năng tìm ra cái tôi
vẫn nghĩ là nên mỗi người nên tìm ra sở trường của mình nha không sớm không muộn
nên tìm ra sở trường tốt nhất là mình làm cái mình hay nhất là tốt nhất nhưng
mà cái chuyện đó có thể có thời gian nhưng mà đồng thời mình cũng phải có khả
năng thích những cái việc mình không thích mình cũng phải có hai khả năng đó
Tại lúc nào cũng sẽ cần khả năng đó luôn luôn có cái khả năng là cái gì mình làm
mình cũng tận hưởng hết thì mình nói theo cái dạng kinh nghiệm tại biết thầy
thích chia sẻ dạng kinh nghiệm còn mình Nếu mình nói theo kiểu mà kho khoa học
hơn một chút á khoa học tâm lý thì người ta có cái nhng cái Nghiên cứu thực ra
thì tân thì khoa học cũng có giá trị của nó lắm nha chứ mình là xa học Nghĩa là
02:27
lý thuyết này kia đâu không phải vì ví dụ như nói tô nói Kinh nghiệm là một
kinh nghiệm thôi anh Cường nói là một kinh nghiệm vị hoa nói một kinh nghiệm
Anh Chung nói một kinh nghiệm thầy Trường nói một kinh nghiệm thì mình kinh
nghiệm mình hai cách mấy nó chỉ có năm kinh nghiệm thôi hai cách mấy có năm
kinh nghiệm thôi còn những cái khoa học mà chân chính á thì cái việc của người
ta làm á là người ta tập hợp cả chục cả trăm hoặc là cả ngàn kin nghiệm lại để
ta đưa ra một cái nút kết Cho nên á là cái khoa học chân chính nó không có giá
trị thì C chia sẻ chút xíu liên quan đến cái này thì có một cái nghiên cứu hay
lắm ở bên ở bên Mỹ đó thì tổng tập họp lại làm sao để mình hạnh phúc đó thì ổ
đưa ra năm cái năm cá nà khảo sát rồi nghiên cứu làm tìm hiểu nhiều thời gian
rồi nghiên cứu tập học kinh nghiệm đủ tới người đó thì bây giờ đê ra là một
cái đời sống mà viên mãn thì có năm cái một là mình thấy tích cực giống như cái
giá trị của cái nền á tích cực đây không phải là tích cực theo kiểu ngay Ngô nha
không có biết xã hội đang có chuyện gì xảy ra đâu nha biết rõ nha Có cái xấu
02:28
cái tốt gì tham nhũng gì biết rõ hết á biết nhưng mà mình vẫn hướng đến những
cái điều tích cực bởi vì sao Bởi vì nếu mà cuộc sống mình biết là thế giới này
đang đang nhiều vấn đề khổ rồi đó nhưng mình không có một cái tầm nhìn tích cực
không có cái động lực để mình vươ lên hướng đến một cái điều mà nó tốt hơn chứ
khỏe hơn chứ cái tích cực đây nó cũng có nghĩa là những cái giá tr trị tốt lành
mình có cái tình yêu thương mình hướng đến những cái giá trị tốt tích cực thứ
hai nữa là mình mình engage mình làm cái gì mình cũng vấn thân cái hai khoa học
ta tìm ra đó Cái người mà hạnh phúc là làm vấn thân vấn thân là thông qua cái
gì những cái hoạt động cho mình vấn thân là mỗi người sẽ có những cái thứ khiến
cho mình thấy vấn thân lắm các anh chị có những thứ mà có người thích leo núi
lắm nha mỗi lần leo núi họ thấy thăng hoa lắm t mỗi lần nói thăng hoa lắm nói
sáng với tối cũng được mỗi lần mà có người lại thích có người lại thích làm
ạc có thể là các anh chị bên Cường Anh Cường đây tức là mỗi người mình có một
02:29
cái hoạt động gì đó Mà nó mình thích mình thăng hoa lắm cho nên mình tìm ra
nhiều cái hoạt động n đó nó làm cái cuộc
sống của mình nó tốt lên nhiều nó gọi là engage vấn thân rồi mình làm cái gì đó
Mình thấy có ý nghĩa ý nghĩa thì mỗi người mỗi khác nhưng mà mình thấy nó có
ý nghĩa cho cho mình cái nữa là mình thấy là mình có thành tựu thành tựu đây
không phải là tiền bạc lớn gì đâu mà mình mình đặt ra mục tiêu mình Đạt có
thể là những cái rất nhỏ thôi Ví dụ như mình đặt mục tiêu mình dậy sớm dạy sớm
được đặt mục tiêu là năm nay mình tiết kiệm được 10 triệu 20 triệu mình tiết
kiệm được Tức là mình đặt ra cái gì mình đạt được cái đó nó cũng cho mình cảm
giác thành t cái cuối cùng khoa học ta tìm ra đó
là cái cuộc sống hạnh phúc là có những cái mối quan hệ tốt lành quan hệ tốt đẹp
cái này rất là giống nhì thầy Trường hay dạy các
bạn mình có những qu hệ tốt lành mình luôn là cho đi luô là thương nhau đó thì
thì cái cuộc sống nó viên mãn lắm cái mối quan hệ tự nó thân nó có thể mang
mang cái khổ cho mình nha chứ không phải
02:30
là đúng nào cũng súng đâu nhưng mà trong một mối quan hệ mà có tình thương á thì
mình được nuôi dưỡng và hạnh phúc nhiều lắm thì xin xin phép chiến diễn đàng nói
thêm chút vậy hiy vọng là nó không không không không không quá nhiều à Còn bây
giờ chắc chắc cho Tân xin phép Trân ở đây th ban tổ chức đang đang cũng hơi
Đuổi đuổi b r ý là cái chỗ chỗ này n chỗ
chỗ này nó bắt mình đi rồi chắc xin phép
Hẹn các anh chị em kế n mình một cái dịp khác có dịp mình nói chuyện thêm l xin
nhắc lại cái lời Hồi nãy mình có hứa với có thầy Trường có mặt á
hứa mình muốn trao cho chị trong cái đợt này ngày 3 tháng 3 Sắp tới anh chị em
nào đang ở Sài gò chỉ cần nói mình là đến từ cái tham gia cái buổi ngày hôm
nay nè có lời mời của Tân đó các bạn muốn đóng góp bao nhiêu Cá đóng góp thì
tham gia buổi đó mình sẽ gặp mấy người khác mình học hỏi chung với nhau nhiều
02:31
hơ có vì chia sẻ với chỗ chị Hoa ha Thì chị Hoa gửi lại cho rồi cảm ơn cả nhà
mình rất là nhiều hi vọng có dịp được gặp Cảm ơn anh Cường đã chia sẻ câu
chuyện hứng của anh Cảm ơn bạn Bạn bạn thẳng thắng hả thng Thắng có
kh Dạ cảm ơn cả nhà mình rất nhiều nha Xin hẹn gặp lại Vâng ạ Cảm ơn anh Tân
rất là vui được gặp anh anh rất là vui được anh hôm nay chương trình là đến
bình thường là đến 10:00 mà không bao giờ kế nền sóng xanh mà 10:00 kết
thúc cả ơn cả ơn anh Cường rất là nhiều cả ơn ơ ơ An cả ơ rất là nhiều Và cảm ơn
mọi người đã có mặt đến giờ hôm nay cả ơn chị th thấy chị Thy à chị TH là
speaker của talk show vừa rồi ch vẫn còn
để cái cái background vừa rồi cảm ơn rất là nhiều nha à mọi người đã ở đến ở lại
đến đây giờ phút này luôn luôn cái cái nền Sóng Xanh lần nào cũng có nh có
02:32
nhiều người ở lại vào giờ phút cuối để để lắng nghe những cái chia sẻ rất là
giá trị à và cả ơn em Thùy Linh à đã cùng với anh Cường à từ vụng ạ chia sẻ
với với với tất cả mọi người ngày hôm nay thì chương trình mình là có rị lại
với lại là mình sẽ Show trên kênh YouTube của cái nền radio thì thường
thường cái nn Sóng Xanh thu hút rất là nhiều à lượ lắng nghe của các bạn mà
không có nghe được chương trình của ngày hôm nay thì xin Năm mới chúc sức khỏe
một lần nữa à với anh Cường và Thùy Linh và vụ ạc Chúc mọi người rất là phát
triển trong năm mới và có những cái dự án mình làm á sẽ đạt được nhiều cái
thành tựu hơn à hẹn một ngày gặp vụng ạc ở ở ở ở đn lụa ha Cảm ơn Tân rất là
nhiều cả ơn anhân cảm ơn ho các bạn rồi Cảm ơn rất là nhiều Chúc M năm mới cả
nhà dạ tạm biệt mọi người nhiều Chúc mọi người ngủ ngon nha