Hãy giúp "Trăm triệu thầy, trăm triệu trò" hoàn chỉnh nội dung để những người khác có thể hưởng lợi từ nó trong tương lai.
- Bấm Ctrl + F : nhập từ khoá (tìm trên trang hiện tại).
- Nhập trực tiếp vào ô tìm kiếm trên cùng (tìm trên toàn bộ website).
00:00
à mình mình làm một chiếc Lada về Hi xin chào tất cả các bạn Hôm nay chúng
ta lại có cái đề tài mà tôi muốn nói rõ hơn đó là cái đề tài về quản trị kinh
doanh khi kỹ năng lãnh đạo các bạn đã tôi có ghi ý nghĩ rất là ngộ nghĩnh nói
về chính mình nhưng mà tôi So sánh bao thời kỳ của tôi đó là cái thời kỳ Tôi đã
làm tổng giám đốc của công ty nhỏ hồi đó tôi mới có đại khái là 38 tuổi thì phải
36 tuổi đại phá như thế thì tôi chỉ là tổng giám đốc của một công ty nhỏ thôi
và tôi muốn so sánh cái thời kỳ Tôi làm lãnh đạo đó với cái xóa Khánh với cái
00:01
thời kỳ mà tôi đã làm lãnh đạo của một tập đoàn lớn là ăn xong powers sau đó là
tung tăng sport vào các thời kỳ đó thì dù đã ở cái tuổi 45 rồi thế rồi sau này
đến khi tôi lên đến tuổi 50 thì tôi lại là chủ tịch của một tập đoàn phân phối
nước lọc ở trong đô thị và tôi muốn hôm nay so sánh ba cái thời kỳ đó để xem xem
là khi phản ứng của chính mình chính bản
thân mình chứ không ai khác qua bao thời kỳ đó nó có ý nghĩa như thế nào mà nó
đem lại những cái lợi ích như thế nào bác ạ
Ừ cái hồi mà tôi mà 35 tuổi mà tôi làm lãnh đạo đó thì cũng phải nhìn nhận là
tôi hung hăng lắm nhưng mà cái đó là hung hăng gọi là giống là hung hang kiểu
cán bộ làng thôi cán bộ làm đấy mà thì quát tháo hack dịch và kiểm soát ra vào
00:02
kiểm soát sự chăm chỉ của nhân viên kiểm soát họ có nộp bài cho tôi không đúng
giờ đúng giấc kiểm soát mọi thứ và tôi rất thích thú có một công thức ý rất là
ngoan ngoãn giúp tự kiểm soát anh anh rằng ngay nghĩ tới mùa nữa anh anh kia
lại nghĩ tới sớm anh ấy về muộn rồi anh ấy chữ ngoặc chữ xấu tất cả những thứ đó
nó gọi là những cái mình kiểm soát ghi hình thức của cuộc sống thế thì khi mình
kiểm soát các hình thức của cuộc sống ạ Khi nào nhã lắm mình cho rằng là ôi tôi
đây cũng là Đinh Bộ Lĩnh đây tôi cũng có cái cửa lau đây người ta cho tôm cái độ
nhỏ tôi làm tổng giám đốc đây và tôi phải kiểm soát khó chứ tôi là là sếp của
00:03
họ chứ Thế thì cái thời kỳ đó là khi thời kì mà tôi bị rất là ghét các nhân
viên của tôi rất ghét tôi và nói thất tình là họ chẳng bao giờ họ gõ cửa vào
văn phòng của tôi và phẩm chí có khi tôi gọi họ đã học cũng nói là em bận chút
nữa em lên em em gặp gặp anh để báo cáo có nghĩa rằng là họ chẳng thú vị gì khi
mà mình đôi khi bị ra lệnh cho họ là học cái gặp mình thấy từ khi tôi đến cái
tuổi và 45 rồi đấy thì tôi thưa với các bạn rằng là lúc đó quyền quyền hành của
tôi quyền thế của tôi lớn lắm Bởi vì rằng là dưới quyền của tôi có hơn hai
chục ngàn người ở trong đó con 5.000 đ Anh có bao nhiêu giám đốc dưới quyền
trực tiếp của tôi làm việc hàng ngày nữa tôi có 200 giám đốc rồi mình có những
cái ngân sách Mấy tỷ Oro rồi cuối năm mình tăng lương mình có thể cho 1 những
00:04
nhân viên thật là giỏi một đội là việc Phật là giỏi bình thường cao đội 1 triệu
đôla thế thì lúc đó thì mình sạc số ở quần thế nhưng mà mình cũng đã trở thành
con người đứng đắn hơn rồi Ăn nói cũng đã nhỏ nhẹ hơn rồi và khi quyền thế của
mình Mình không cần nhắc nhở cho ai là mình đứng trên nữa Thế thì mà Tuy nhiên
mình vẫn có khi là thế tự hào hay là cái
từ ấy đã không đặt đúng chỗ lúc nào mình cũng muốn thể hiện cái quyền thế của
mình lúc nào mình cũng muốn mọi người được phải tuân thủ mình lúc nào mình cũng
khi tất cả những cái gì mà hội đồng quản trị đòi Mình thực hiện nó đều phải là
được thực hiện đúng giờ đúng rất đúng thời điểm đúng tiến độ và mình kiểm soát
cái đó quà bao nhiêu biểu đồ biểu đồ tiến độ biểu đồ ngân sách biểu đồ tài
00:05
chính biểu đồ kế toán biểu đồ nhân sự biểu đồ đủ loại biểu đồ đi đến cả biểu
đồ đổ xăng cho tất cả các xe của các giám đốc của công ty theo các bạn thì
thấy ký đó thì cũng chẳng ai cãi lại mình mình quyền thế như thế thì cũng
chẳng ai phản đối việc gì nhưng mà người ta không yêu mình mình người ta không
yêu mình và cái điều quan trọng đấy các bạn ạ là cái hội đồng quản trị mà giao
cho tôi cái quyển thế đó khi tôi nộp bài Tức là đầy đủ hết tất cả các nghĩa vụ
nào là phải lời bao Thế nào là phải doanh thu bao nhiêu nào
là phải cổ tức bao nhiêu nào là phải Ôi tất cả những thứ mà tôi đã làm theo đúng
thời điểm đúng với tiến độ đúng cái lịch trình đúng cái mực chuẩn thì làm xong
00:06
như thế Tôi chẳng được thưởng mà hội đồng quản trị cũng rất lạnh lùng với tôi
coi tôi như là một cái một thằng lính biệt là cái thì tất nhiên người giới thì
nhìn tôi như là thằng một thằng xếp vĩ đại nhưng mà Thằng Trinh nó nhìn tôi như
là thằng lính mà mày không làm cái đó thì Tao cắt cổ mày tao nhé Mày sống sót
ra thôi các bạn tôi học Đống và bài học rất lớn đấy là bởi vì khi đến khi tôi 50
tuổi thì tôi lại có những phản ứng hoàn toàn khác cái năm đó à
Chúng tôi có một chút thời gian làm việc trong khi làm việc tôi đã đi hỏi Phan
Tất cả các nhân viên của tôi Họ sống ra làm sao tôi khám phá ra là trong số nhân
viên của tôi đấy cũng có những nhân viên mà rất khó khăn để cho con họ đi học
tuổi có nhân viên rất khó khăn để chăm lo cho cha mẹ già rồi bệnh tật rồi cũng
có nhân viên họ cũng lại phải đi mượn tiền ngân hàng để có đủ tiền trang trải
00:07
khí lễ cưới của họ bởi vì họ còn quá trẻ tuổi đó là chưa kể họ lại phải nợ thêm
nữa để mà nhôm cái xe ô tô Pepe đây còn con còn cái năm đó thì đặc biệt là công
ty tôi lời nhiều quá tiền nuôi rồi ơi lợi nhuận thì tôi rồi tôi để từng thống
một nghĩa là có thể nói rằng không biết tại sao nhé năm đó mà nó lại nhầm nó cao
thế thế tôi vì tôi nghĩ rằng một là mình gửi hết lợi nhuận đó về hội đồng quản
trị hội đồng quản trị sẽ rất vui họ và họ sẽ mất rất tiếp tục lạnh lùng
với tôi và tôi đoán được trước chẳng là tôi cũng chẳng được thưởng mấy nhưng mà
nói cho cùng ra là khi mà mình nhìn nhân
viên của mình mà có những người người ta phải lè lưỡi ra người ta cố gắng để mà
người ta cố làm cho cái ngân sách gia đình của người ta cuối tháng được được
00:08
tròn mà càng nằm nhân viên như thế thì tôi nghĩ rằng là có lẽ tôi phải can đảm
hơn thay vì gửi hết tiền lợi nhuận cho cô đồng quản trị ở bên mình thì mình cắt
xén một cái số tiền lợi nhuận mình tặng thưởng nhân viên gọi là thưởng cuối năm
rồi thưởng là vào Phục Sinh Nghề Phưởng vào dịp và Noel tưởng vào mùa hè rồi
thưởng vào đủ mọi thứ thưởng rồi chưa ở những thẻ tín dụng cho nhân viên của
tôi để họ đi siêu thị để được hưởng một chút tiền gọi là tiền - thế thì thôi các
bạn tôi làm thế thì tôi có bị hội đồng quản trị khiển trách nhưng là tôi đã dẫn
lý họ không cãi lại được thôi Ý tôi nói rằng các bạn ạ Các bạn có biết
00:09
tại sao mà nhân viên của tôi rất là việc tốt như thế mà thành năm nay lợi nhuận
mới tốt như thế không ở đó là tại vì tôi nghĩ là đến cuối năm
mà mình nó là lời lời một cái gấp đôi năm trước thì chắc chắn là nó phải có
phần thưởng chứ Thế Thành thử ra là nếu mà tôi mà không thưởng một cách khổ hứng
có bé sang năm chúng ta sẽ chỉ con khi lợi nhuận tượng trưng đây là nhỏ thôi
Thế thì ở trong hội đồng quản trị có người gật gù nói với tôi rằng anh Phan
Anh nghĩ đúng mình trong suốt cả quá trình nhiều năm nay chúng ta chỉ lời
đứng cái mất đó thế mà năm ngoái thì lấy rất nhiều Thành thử ra cái đó là khi cố
gắng đặc biệt của nhân viên chúng ta ở trên hội đồng quản trị chúng ta chỉ có
một việc thôi là thưởng phạt trên chúng ta có việc nào khác nữa đâu thế mà chúng
ta còn bất công trong việc thưởng phạt nữa thì chúng ta không làm đúng việc của
chúng ta rồi nữa hội đồng quản trị thế là năm đó không những nhân viên của tôi
00:10
được thưởng rất rất là hậu hĩnh à ý của tôi nhưng cả chính tôi nữa Cũng
lại được thưởng hậu hĩnh trong khi tôi cắt xén quá nhiều tiền và đáng lẽ phải
gửi về cho vào đồng quản trị gửi về cho để cho hoạt động quản trị để họ trả tiền
cổ tức cao hơn không Tôi không làm thể tôi cử nhân viên và lúc đó tôi mới học
đường các bài học mà chính mình tạo ra các bạn ạ Các bạn biết không Mình đừng
có tin quá vào hệ thống kê hệ thống thì nó đòi hỏi nhiều lắm nhưng mà mình cứ đi
làm một phần cho hệ thống Cái đó là cái phần lý trí nhưng mà mình cũng vẫn phải
là một phần cho cái trái tim của mình tấm lòng của mình cái đó là cái phần tâm
linh cái phần cảm nhận khi phần Nhân ái của mình thôi các bạn không thể nào quên
cái mặt kia được nếu mà chỉ nhớ một mặt thôi thì có lẽ mình không làm đúng địa
00:11
vị của mình đấy bài học cả lớn mà tôi đã học được
kết cục ra mình đừng tưởng rằng là cứ quản lý một cách chặt chẽ cứ quản trị
một cách ca khát khao khát khe cứ đóng vai xếp một cái quay Phong thứ có lời lẽ
lạnh lùng và đáng thép bạn Đừng tưởng như thế là bạn đã có được nhân viên đi
theo bạn đâu không nhân viên họ biết không Bạn biết không họ đi làm là tại vì
họ phải kiếm tiền nhưng mà họ đi làm họ cũng muốn có đồng ý không khí nhân ái có
khi không khí yêu thương và nếu mà bạn tạo được cả hai thì thấy như thế bạn mới
là một lãnh đạo đúng kỳ xứng đáng ghi tên lãnh đạo của bạn đấy bạn ạ Thế thì
sau khi tôi nói chuyện như thế này tôi So sánh 3 thời kỳ của chính mình với tư
00:12
cách lãnh đạo lãnh đạo trẻ lãnh đạo Trung niên và lãnh đạo già dặn
tôi thấy rằng là ôi thế giới này nó cần nhân ái ta cần trái tim nó cần tấm lòng
nhiều hơn những con số rút cục ra con người sống với con người chứ nói thật
tình sống mãi với con số đó khô khăn lắm và nó không tạo được một cái hạnh phúc
mà mọi người cần Đây là bạn học quản trị và tôi muốn chia sẻ với các bạn và tôi
mong là các bạn là cũng ghi nhớ các bạn nhé Xin chào tất cả các bạn mình về nơi
đây thấy mề à