Hãy giúp "Trăm triệu thầy, trăm triệu trò" hoàn chỉnh nội dung để những người khác có thể hưởng lợi từ nó trong tương lai.
- Bấm Ctrl + F : nhập từ khoá (tìm trên trang hiện tại).
- Nhập trực tiếp vào ô tìm kiếm trên cùng (tìm trên toàn bộ website).
00:00
khi các bạn đang nghe cái nền video kênh
phát thanh của hệ sinh thái cấy nền đây là chuyên mục sách hay nơi ghi lại những
cảm nhận lúc rút của người đọc sách lan tỏa giá trị từ sách đến cộng đồng ý
xin mến chào tất cả các bạn sau đây là cảm nhận về tập truyện quê hương rừng
thẳm Sông Dài tác giả Huỳnh Văn Nghệ Tôi sinh ra và lớn lên là một người con
của vùng đất Đông Nam Bộ từ nhỏ đã được nghe kể rất nhiều câu chuyện xưa thú vị
và Hào Hùng về những con người ở quê hương của mình Những câu chuyện xưa
những sự tích cổ ấy đã tạc nên con người của tôi ngày hôm nay con người thường
hay hiếu kỳ về gốc gác về nguồn cội của mình cho nên khi còn là một thiếu niên
Tôi thường rất hứng thú tìm tòi những mẫu chuyện Có gì đó gần gũi với tôi để
00:01
đọc và khám phá Tôi nghĩ chuyện đó cũng rất thường tình vì người biết và hiểu
được nguồn gốc của mình lúc nào cũng hạnh phúc hơn và vững tâm hơn trong cuộc
sống cũng như cây có bộ rễ tốt Vậy tác phẩm Tôi muốn nói đến ngày hôm nay là
tập tự truyện quê hương rừng thẩm Sông Dài của thi tướng Huỳnh Văn Nghệ Ông là
một chỉ huy quân sự Anh nổi tiếng về tài thi ca và có những câu thơ được nhiều
người truyền tụng Tôi đã đọc tập truyện này khi ổ độ tuổi
thiếu niên giá trị mà nó mang lại cho tôi lúc đó là những giờ phút đắm chìm
trong những địa danh quen thuộc của quê hương tôi là là Biên Hòa sông Đồng Nai
Biên Hùng Tân Uyên Mỹ Lộc cù lao Hiệp Hòa khác Dĩ An cầu dành Lái Thiêu Thủ
Dầu Một rồi lại đến những mẩu chuyện chống giặc yêu nước huyền thoại của
nghĩa quân địa phương như ở Gò đồn chùa Ông mỏ Khi đó như mọi đứa trẻ tôi rất
thích thú khi biết được rằng mình cũng cùng quê với những huyền thoại như vậy
00:02
chưa hết tôi còn được trải nghiệm và cảm thấy thật gắn kết với thời niên thiếu
của tác giả một người của và thế hệ trước tôi qua những trò nghịch ngợm trốn
học của tuổi trẻ hay qua nét văn hóa bản địa như Cúng đình thần hay đua thuyền
tôi tin rằng Địa danh nào của đất nước Việt Nam ta cũng có những vẻ đẹp văn hóa
có những con người như thế Hãy đọc thử tập truyện quê hương rừng thẳm Sông Dài
này các bạn nhé những mẩu chuyện nhỏ tới được thuật lại rất giản dị rất Nam Bộ
nhưng lại cúc vô cùng chuyện là ký sự về thời niên thiếu của tác giả vào những
năm 1920 bây giờ đọc lại sau Gần mười mấy năm tôi lại học thêm được rất nhiều
những bài học và trải nghiệm thêm được nhiều cảm xúc lẫn suy ngẫm khác nhau hãy
không bàn về chính trị hay phê phán chi tiết công tác phẩm nếu tập trung vào
những con người với những trăn trở và khắc khoải Tôi chắc rằng bạn cũng như
00:03
tôi sẽ tìm thấy những viên ngọc sáng đẹp cho riêng mình một con người không tự
nhiên trở thành huyền thoại được họ là tạo tác của tất cả rất rất nhiều những
nhân tố xung quanh trong đó có người thân có hàng xóm láng giềng có quê hương
có người dưng nước lạ có cả tổ tiên và những người đi trước nhân vật ngộ trong
tự truyện chính là thứ tướng công nghệ xuất thân nghèo khó nhưng huyền thoại
của ông đã được hun đúc từ những người xung quanh ông khi còn thỏ thiếu thời
mẹ của ông là một người phụ nữ dù không biết văn chương chữ nghĩa Nhưng bà có
thể nhớ đến từng chi tiết một loạt Những
Câu Chuyện Đời Xưa để kể lại cho các con
của mình nghe cái hay là những chuyện bà chọn để nhớ và để kể cho các con nghe
toàn là những câu chuyện yêu nước những câu chuyện mang đầy hào khí dân tộc có
lẽ trung tâm của bà bà hiểu rằng những câu chuyện này là cần thiết cho con cháu
đời sao cũng như chính bà cũng cần những câu chuyện đời xưa như vậy để có thể
00:04
đứng vững trong một thời đại rối ren lúc bây giờ Chính vì thế mà theo tôi Tôi bà
chỉ là một người phụ nữ bình thường nhưng lại mang trong mình những khí chất
phi thường của cả một vùng đất và những thế hệ trước mộ và những người con của
bà cũng vì thế mà được thừa hưởng những tinh hoa ấy ở Hà Nội một trắng khối ta
nóng kích ở vẫn cứ nó ấy còn động sống Bến Nghé làm
cho bốn phía mây đen Ông cha ta còn ở đất Đồng Nai ai Cún đậm một vườn con đỏ
hát mà trả hết nước non rồi Dành khôn rồi khẩu tỉnh Chúng đều Khen thật Mở
đình Nếu để thờ Tí hay chảy như đời anh cũng mộ sống đánh giặc thật đáng rằng
00:05
linh hồn theo giúp chúng tôi à thì các bạn vừa nghe đoạn trích bài văn tế
nghĩa sĩ gò đoàn trong quân mà cha của ngộ du ca con ngủ kisume anh khí phách
hào hùng xen lẫn một nỗi buồn thất thẩm tra của tác giả là hai giải võ biết chữ
nho dù là người không gặp thời thiên tai khiến ra cả nông nghèo đói phải đi làm
những công việc nặng nhọc như săn bắn cưa gỗ thuê nhưng ông không vì thế mà
đánh mất những giá trị của bản thân và của tổ tiên ông để lại cũng vì thế mà
ngộ được thừa hưởng những sự phi thường này tự oong oong là người không biết
tính tay và khủng thù giặc tay nhưng che
Ngộ Không phải là người cổ hủ nên dù thế nào ông cũng lo cho con mình đi học đầy
đủ cả tiếng ta lẫn tiếng tay dù gia đình thiếu thốn và nợ nần đến nỗi không có
tiền để sửa nhà nhưng không vì vậy mà ông nhận là mời làm quen cho giặc hay
cho con mình đi ở đợ rồi mà hình ảnh ông chỉ huy những người
00:06
học trò của mình đua thuyền trên sông Đồng Nai mặc cho các con thuyền khác
nghe lệnh súng của giặc mà tránh nhau xuất phát thuyền của ông quyết không
nghe đội thuyền Thà chịu đi sao Chứ quyết chị nghe theo mọi hiệu lệnh của
người thầy dạy võ mà họ tôn kính người thầy có cái đạo của quê hương có cái đạo
của tổ tiên sau khi cha củng ngộ đã qua đời rắn độc
cắn còn một người học trò giỏi của ông cũng qua đời với chó cắn lúc ấy nhỏ đang
học ở trường trung học Bakery Trương Vĩnh Ký hiện là trường trung học phổ
thông chuyên Lê hồngphong Thành phố Hồ Chí Minh ông đã nhận được lá thư từ anh
trai của mình gửi trong lá thư ấy anh trai ông tâm sự rằng thật là ngày võ đã
hết thời rồi đúng có thể làm nghề võ đã hết thời rồi nhưng tinh thần của những
con người ấy thì không bao giờ hết thời cả vì nó đã được truyền đến thế hệ sau
00:07
điển hình là phần cuối của lá thư người ăn chay viết về những băn khoăn những lo
lắng của chính mình cũng như những con người mang cái đạo của quê hương bây giờ
đoạn cuối lá thư viết rằng anh đã lần hồi trả hết nợ cho Tím Lá rồi
Ừ thế nào anh cũng ráng hà tiện mua được một miếng đất cất nhà Đặng khỏi phải ở
đâu nữa được Vậy là máy yên lặng từ khi anh về đây học trò Thi đậu nhiều nên học
trò và cha mẹ học trò thương anh lắm nhưng đâu có ai hiểu hết nỗi lo lắng của
anh ngoài sách vở của trường lớp ra còn phải dạy gì cho học trò đây nếu không
thì học trò của anh cũng như học trò của tiếng ngày trước du học giỏi mấy rồi
cũng không biết làm sao ra sức giúp đời nếu chỉ dạy rằng sống cho đúng là không
làm lại làm lính không làm du côn bọn cướp như Tí dạy học trò mình phải tụi
mình ngày trước là không đủ rồi Ừ nhưng phải làm gì Thì anh chưa biết và
00:08
chưa ai giải cho anh ở Sài Gòn có lẽ nhiều người biết cái đó nhưng anh chưa
tìm gặp được thì đã phải về nơi Khỉ ho cò gáy này rồi còn em còn hơn một năm
nữa là thi ra trường Nếu Em thi đậu cao Anh sẽ cố gắng cho em học nữa Nếu thi
đậu thấp hoặc Rớt thì ra đi làm hay thất
nghiệp về nhà nhưng vụ đi học nữa đi làm hay thất nghiệp thì cũng không giải
quyết được gì cho đợi Nếu em không tìm ra được cái đó tức là em phải cố công
tìm kiếm ra những người biết sống và làm trong thời buổi này cho đúng để mà đi
theo tìm cho em tức là tìm cho anh luôn đó Anh tin là em sẽ gặp được những người
đó tôi thấy trăn trở của những con người
thì bây giờ có khác gì so với những trăn trở của chúng ta ngày nay bạn thân tôi
cũng luôn luôn đi tìm kiếm cái đó cái cách sống và làm gì trong thời buổi này
00:09
em chưa giúp đời câu trả lời ở mỗi thời mỗi nơi có thể mỏi khác nhưng chắc các
bạn cũng như tôi cũng đang có trong đầu những câu hỏi tương tự tôi không quan
trọng Cô trả lời mà tác giả tìm được là gì nhưng tôi hiểu rằng để có được những
câu hỏi đó và với động lực đi tìm lời giải thì cả một vùng quê với biết bao
nhiêu con người và nhiều thế hệ đã phải tranh đấu và thao thức không ngừng cho
dù tác phẩm ra đời đã lâu và bối cảnh của tác phẩm này còn xưa hơn nữa Nhưng
những giá trị nhân văn thì vẫn còn rất họp thờ nếu ta biết cách đọc và nhìn
nhận nó cái cách mà tác giả cho tiền công nghệ sĩ mù và nhờ đó bản thân tác
giả hiểu hơn về câu châm ngôn cách cho giá trị hơn vật cho cũng làm cho tôi suy
nghĩ hay như hình ảnh của những người thầy người học trò sợ tay nịnh tai cũng
làm tôi liên tưởng tới những hiện thực ngày nay chúng ta hãy sùng bái và mô
hình hóa các nước khác nhưng khi tác xã cho biết phần đông học trò cảm thấy xấu
00:10
hổ khi người thầy nghiêm khắc của mình khúm núm Koro trước những người Tây thì
lại cho tôi niềm tin rằng dân tộc ta con
người Việt Nam ta từ xưa đến nay lúc nào cũng có rớt rất nhiều người luôn có
những cảm xúc đúng và phù hợp về lòng tự hào dân tộc mà tôi nghĩ đó là do hồn
thiêng sông núi để lại bằng ô hay cách khác thông qua những mẩu truyện ngắn thuở
thiếu thời của tác giả tôi không nhận thấy được nhắn vẽ của làng quê địa
phương tôi ngày xưa mà còn cảm nhận được
những giá trị tinh thần mà tôi được thừa
hưởng trực tiếp từ những thế hệ đi trước những con người hoặc sinh ra và lớn lên
ở trên vùng đất này hoặc gọi vùng đất Đông Nam Bộ này là quê hương trong
chuyện còn rất nhiều những giá trị khác mà tôi chưa kể đến nếu bạn chưa đọc và
thấy tò mò về tập chuyện này thì hãy tìm đọc thử nhé Còn nếu bạn không cùng quê
00:11
với tôi thì hãy thử tìm hiểu về chính nơi mà bạn gọi là quê hương xem Tôi chắc
chắn rằng Quê bạn cũng có những con người huyền thoại như vậy và tôi rất
hiếu kỳ để được nghe bạn kể về quê hương của bạn và quê hương của chúng ta
non nước em bị thâm nơi chung lòng mình ở nơi đây thấy mình à