Hãy giúp "Trăm triệu thầy, trăm triệu trò" hoàn chỉnh nội dung để những người khác có thể hưởng lợi từ nó trong tương lai.
- Bấm Ctrl + F : nhập từ khoá (tìm trên trang hiện tại).
- Nhập trực tiếp vào ô tìm kiếm trên cùng (tìm trên toàn bộ website).
00:00
mình về nguyện làm một chiếc lá đa Xuân đình
có bạn vừa hỏi tôi Thưa thầy khi mà mình quản trị thì mình có cảm nhận là mình
đơn độc hay không à Đây là một câu hỏi mà có vẻ là hay
nhưng thật ra nó không hay lắm Để tôi giải thích cho bạn
nếu mà bạn nghĩ rằng quản trị thôi là một ông tướng về ngồi trên con voi rất
là cao cái xong rồi cầm một cái kiếm vàng xong rồi chỉ huy bằng cái kiếm vàng
múa kiếm xong rồi nói Ra lệnh người này ra lệnh người nọ thì quả thực nếu mà
quản trị kiểu đó đấy bạn ạ thì chắc chắn là mình sẽ thấy mình đơn độc đấy Tại vì
chỉ có một mình mình ngồi trên con voi thôi Thế nhưng mà bạn nghĩ cho tôi nhé
Khi mà mình quản trị đó là ngay cái việc quản trị là mình phải
00:01
nằm trong lòng của đám đông của mình mình thực sự quân dân của mình mình
làm những cái đội ngũ của mình rồi Mình sinh hoạt với đội ngũ của mình thì mình
ngồi đâu có phải là mình ngồi ở ở trên này mà mình cũng không Ngồi ở giữa ai
thật sự rất là mình mình cũng là thành phần chiến đấu cùng với đồng đội của
mình vậy thì khi mà mình nói là mình chiến đấu cùng với đồng đội của mình thì
liệu mình có đơn độc hay không nhỉ không không bao giờ bỏ đạo người nào mà nghĩ
rằng khi mình quản trị thì mình phải ngồi trên lưng voi ngồi một mình cơ cầm
khi kiếm vàng cơ để mà chỉ huy rồi xong sau đó thấy mình đơn độc thì bạn đó là
không hiểu một chút gì về nghề quản trị Quản trị là hoa mình hòa mình với đồng
đội hòa mình với đám đông hòa mình luôn cả về cả đối tác thì lúc đó đã bạn sẽ
thấy rằng là cái chuyện của bạn ra nó rất tình cảm nó rất ngọt ngào nó rất
00:02
cũng cần Nó rất ấm áp và không bao giờ bạn sẽ có cái ý nghĩ rằng là bạn đơn độc
bạn nhé non nước yên bình khắp nơi trùng lòng
mình về nơi đây Hãy Về thôi