Hãy giúp "Trăm triệu thầy, trăm triệu trò" hoàn chỉnh nội dung để những người khác có thể hưởng lợi từ nó trong tương lai.
- Bấm Ctrl + F : nhập từ khoá (tìm trên trang hiện tại).
- Nhập trực tiếp vào ô tìm kiếm trên cùng (tìm trên toàn bộ website).
00:00
Mình về nguyện làm một chiếc la đã xống
về. Tuổi nào là tuổi của thành công? Nếu cứ căn cứ vào các giải Nobel thì có lẽ
các ngài đều được vinh danh vào tuổi bình quân trên 50. Còn nếu nhìn vào tuổi
của các vận động viên, các bộ môn như Điền Kinh hoặc bóng đá thì chắc chắn
tuổi trên35 là giới hạn. Không thể chối cãi rằng tuổi tác có ảnh
hưởng trong sự lựa chọn cũng như trong sự thành tựu. Nhưng cuộc đời không phải
một cuộc thi đua. Lỗi lầm chính là nghĩ rằng lúc nào mình cũng phải tranh thủ.
Và đây là lỗi thường thấy nhất trong các em trẻ đang xây dựng cuộc đời. Tôi từng
kể một câu chuyện trong cuốn sách trước. Chủ tịch cũ của tôi có một đứa con trai
không quan tâm mấy về nghề nghiệp bản thân. Một trường hợp tương tự ở nước ta
00:01
có lẽ đã tạo nên một bi kịch gia đình. Bạn đọc cần hiểu thật rõ cha mẹ người
Pháp ít khi giúp con cái sau khi trưởng thành. Một là vì văn hóa Tây Âu như vậy.
Hai là vì việc kiếm tiền để có được hai bữa cơm mỗi ngày là một chuyện vô cùng
dễ trong kinh tế ngày nay. Ba là vì cha mẹ nào cũng nghĩ rằng để đứa con tự khám
phá cuộc đời, tự giải quyết những khó khăn là cách tốt nhất để giáo dục con.
Thằng bé của chủ tịch đã làm đủ mọi nghề
trong những năm ấy. Mãi đến khi 40 tuổi, nó mới khai với cha là muốn học quản lý
khách sạn và xin cha giúp đóng học phí. Tất nhiên, người cha rất mừng rỡ và tạo
điều kiện cho con vào học trường quản lý khách sạn tại Thụy Sĩ, một trường nổi
tiếng thế giới. Và quả nhiên, thằng bé xông vào cuộc học tập như đã bị cuốn
theo đam mê. Nhưng đây là một thứ đam mê được chết từ nhiều năm suy nghĩ, trải
nghiệm, nằm gai nếm mật. Chính vì đam mê tới chậm mà nó sẽ rất bền bỉ. Cái hạnh
00:02
phúc mà đứa con 40 tuổi được hưởng là thứ hạnh phúc của người chín chắn, thấu
hiểu được lẽ sao. Đến năm 45 tuổi thì thằng bé trở thành tổng giám đốc của một
khách sạn năm sau bề thế tại Las Vegas. Rốt cục chẳng vội vàng, câu chuyện kết
thúc tốt đẹp, chẳng có bi hài kịch nào xảy ra trong gia cảnh và thằng bé 45
tuổi rất ư hạnh phúc. Tóm lại, chẳng có gì đáng nói khi ta sống tự nhiên, không
tiêu chuẩn và cũng không áp đặt. Tôi muốn bạn đọc hiểu rõ tư duy của người
Châu Âu về cách họ dạy con. Họ muốn đứa con ý thức được trách
nhiệm của bản thân, tự tìm hướng đi, tự khám phá những ý thích thực của mình.
Đối với người Tây Phương không có gì quan trọng bằng việc tự lập, tự chọn. Vì
chỉ như thế thì con người mới tìm ra động lực và cuối cùng hạnh phúc đúng
nghĩa. Người Tây Phương thực sự quan tâm
đến thành công của đứa con nhưng họ mang tư duy rằng thành công phải là kết quả
00:03
của sự tự lựa chọn. Họ không tạo ra sự thành công cho bắt nhìn của xã hội mà
tìm chức hết sở thích, những việc phù hợp, những hướng đi theo hoài bão ước mơ.
Bạn đọc có thể bất đồng với tôi, nhưng tôi khẳng định là chung quanh tôi có quá
nhiều bạn trẻ tranh thủ để thành công cho thật sớm, trong khi bản chất sự
thành công không mang yếu tố tuổi tác. Và tôi chỉ có một lời khuyên, hãy bỏ tư
duy tranh thủ, sống ôn tồn rồi cũng sẽ thành công. Vì thành công là gì? Không
nhất thiết phải là có chức, có tiền, có quyền, có vị.
Đó là được sự công nhận của toàn xã hội rằng bạn đã hữu ích thật cho xã hội
trong một công việc xứng đáng với bạn, thật đúng sức, đúng ước mơ của bạn và
làm cho bạn cảm thấy mỗi giây mỗi phút trong công việc đó, bạn luôn luôn là
chính mình. Thế tại sao ta không phải tranh thủ để đi tới cái niết bàn đó? Lý
do rất đơn giản, xã hội nào cũng chọn lọc người phù hợp nhất để việc giao cho
00:04
họ được thực hiện tốt nhất. Tất nhiên trong quá trình tìm người và tìm việc sự
chấp nối hoàn hảo không xảy ra ngay và cũng vì vậy đòi hỏi thời gian. Bạn có
biết những đứa trẻ thần đồng tốt nghiệp đại học năm 20 tuổi số đông không thành
công? Đây là thống kê chính thống. Và ngược lại, những bạn bỏ học hoặc chậm
học rốt cục cũng chẳng kém chi những thần đồng khi đến lúc phải làm tổng kết
về cuộc đời nghề nghiệp. Một lần nữa, quản trị đúng cuộc đời của
chính mình là không đi nhanh hơn hay chậm hơn nhịp độ tự nhiên trong mỗi
trường hợp cá nhân, chỉ cần chọn đúng việc, đúng thời điểm và đúng với năng
lực. Biết bao người Việt xuất ngoại sang
Hoa Kỳ hay Châu Âu, Châu Úc lúc họ đã 45 50 tuổi. Họ đã đi học lại, tốt nghiệp
lại ở nước người và tuy muộn vẫn thành công. Hàng triệu người Việt đã bắt đầu
lại cuộc đời nghề nghiệp lúc họ trên 50. Bạn có cần thêm minh
00:05
chứng? Văn hóa và lịch sử của dân tộc ta đã tạo ra cho mỗi người dân tinh thần
phấn đấu và tranh thủ tuyệt vời. Chính vì vậy mà mỗi người trong chúng ta hãy
giành lấy quyền tự lập, tự tạo để rồi có thể tự hào. Cha mẹ, phụ huynh của chúng
ta là những người có tinh thần trách nhiệm nhưng đôi khi không ý thức được
rằng mỗi đứa con đều cần có cơ hội để tự rèn luyện, tập lý luận và suy diễn.
Giúp đỡ con là một việc tốt nhưng làm thay con là một việc hết sức phải tránh.
Cuộc đời của mỗi người một khác, không ai giống ai, không ai thành công cùng
mức tuổi, cùng nơi, cùng nghề. Mỗi người
một vẻ, mỗi người một tuổi để chín chắn, để thành công. Cha mẹ hãy dạy con thành
người nhưng hãy để cho con tự tạo thành công. Thời gian không còn là tiêu chuẩn.
00:06
Non nước yên bình khắp nơi trung lòng
mình về nơi đây c nghền không lan