Đang tải...
 
Skip to main content

Phó chủ tịch HĐQT DuyTan Recycling Trần Duy Minh Khoa Chiếc cầu nối của ba - Kế nghiệp mở tương lai

Bài viết này còn sơ khai.

Có rất nhiều tài nguyên tham khảo ở đây - chúng được đóng góp bởi cộng đồng. Khi bạn học, chúng tôi mời bạn quay lại và cập nhật các trang này - chia sẻ những gì bạn đã học được.


Hãy giúp "Trăm triệu thầy, trăm triệu trò" hoàn chỉnh nội dung để những người khác có thể hưởng lợi từ nó trong tương lai.

Tìm hiểu cách Đóng Góp


Bên dưới là "nội dung thô" phục vụ tìm kiếm

- Bấm Ctrl + F : nhập từ khoá (tìm trên trang hiện tại).
- Nhập trực tiếp vào ô tìm kiếm trên cùng (tìm trên toàn bộ website).

"nội dung thô" được tạo tự động, giúp bạn "tìm kiếm" dễ hơn bằng cách gõ "từ khóa". Nó sẽ tồn tại đến khi Ai đó học và giúp hoàn chỉnh nội dung.



00:00
Xin chào quý vị khán giả đã quay lại với
chương trình Kế nghiệp mở tương lai. Đây là chương trình podcast do Maybe Group
tổ chức thực hiện. Trong tập này chúng ta sẽ cùng được gặp với lại một hot boy,
một anh rất là đẹp trai cao, hiện tại mới từ Mỹ trở về mới được vài năm gần
đây để tiếp quản công việc của gia đình. Chúng ta xin mời anh Trần Duy Minh Khoa
hiện tại đang là Phó Chủ tịch Hội đồng quản trị của công ty Duy Tân Recycling.
Đồng hành ngày hôm nay trong cái chuyện mà chúng ta phỏng vấn anh Khoa về cái
hành trình của anh Khoa thì có nhà báo Vũ Kim Hạnh bên phải của tôi đây. Rất
cảm ơn Khoa đã nhận lời của Maybe để chúng ta có cái buổi ngồi nói chuyện
ngày hôm nay như thế này. Cảm ơn cô rất nhiều. Dạ cảm ơn cô Hành rất nhiều.
Duy Tân Recycl Công ty đầu tiên tại Việt Nam áp dụng công nghệ xử lý nhựa tiên
tiến giúp nâng cao hiệu quả tái chế tạo ra sản phẩm chất lượng cao phục vụ cho

00:01
ngành công nghiệp. Giờ đây, ông Trần Duy Hi có một niềm tự
hào lặng lẽ khi nhìn cả hai người con trai của mình bước vào hành trình kế
nghiệp. Cùng với người anh trai lớn là Minh Đạt,
hiện nay Trần Duy Minh Khoa, người con trai thứ hai của ông Trần Di H đã rời
khỏi trường đại học Yê Hoa Kỳ của mình cũng như là công ty
luật đầu tiên mà anh tham gia để trở về cùng gánh vác công việc của Duy Tân
Recycling với ba. Anh đại diện cho một lớp luật sư trẻ hiểu biết về luật pháp
trong kinh doanh và đồng thời cũng là một người kết nối chặt chẽ giá trị của
gia đình, giá trị việc và ngành nhựa của

00:02
Việt Nam trong một môi trường mới là tái chế.
Hiện nay anh đảm nhận vai trò phó chủ tịch hội đồng quản trị của công ty và
anh còn rất vui được là chiếc cầu kết nối giữa ba và đội ngũ những người cộng
sự của ba. Anh hiểu rằng điều kiện để tất cả cùng đi xa là phải hiểu nhau, gắn
bó và chân thành đi cùng nhau. Với sứ mệnh bảo vệ môi trường và xây dựng một
tương lai bền vững cho thế hệ mai sau. Khoa đang nỗ lực không ngừng để cùng với
ba và đội ngũ duy tân recycling đưa ngành nhựa tái chế đi xa hơn, áp dụng
những kiến thức quốc tế để phát triển bền vững và không ngừng đổi mới sáng
tạo. Anh có biết được là Khoa đi Mỹ từ

00:03
rất sớm là Khoa đi từ cấp hai hay cấp ba? Thì lúc đó em đi 10 tuổi, cấp hai là
em bắt đầu học lớp sáu ở Mỹ là em mới đi
là vừa học xong lớp n năm ở Việt Nam. Dạ vâng. Là vừa xong cấp một. Dạ vâng.
Quyết định đó là một cái quyết định nó rất là khó khăn đó. Tại vì ờ rất là
nhiều anh chị mà kế thừa họ đều đi du học hết nhưng mà phần lớn là họ sẽ đi du
học vào tầm đại học hoặc là có một số các anh chị sớm nhất cũng phải là cấp
ba. Thì chia sẻ với mọi người nghe coi là cái lúc mà mình mới có 10 tuổi thì
mình đi qua bên Mỹ cái trải nghiệm của mình nó như thế nào. À dạ vâng cảm ơn về
câu hỏi đó. Thực ra thì cái quyết định mà mình đi
qua Mỹ lúc mà 10 tuổi á thực sự cũng nhỏ rất là bé mình không có quyết định gì
không quyết định được. Cái người mà quyết định và thật sự cái người mà hy
sinh lớn nhất là ba mẹ của Khoa. Tại vì lúc đó là anh cả của Khoa là 12 tuổi. Ba

00:04
mẹ cũng đã cho đi học ở Mỹ rồi. Là anh Đạt đã đi từ cũng đi từ lớp từ 10 tuổi
luôn. Cũng đi lúc anh 12 tuổi à là hai anh em đi cùng với nhau 1 năm.
Anh Đạt đi trước lúc anh Đạt 12 tuổi thì ba mẹ cho anh Đạt đi du học ở Mỹ trước
thì anh Đạt học ở đó 2 năm sau đó thì ba mẹ mới quyết định đưa Khoa bên bển đi
qua Mỹ tại vì cách suy nghĩ của ba mẹ là thấy bên Đạt ở bên bển học mình rất là
lẻ loi nên thôi bây giờ gửi em nó để hai anh em nó lăn lộn cùng nhau nó cũng vui
hơn nên cái đó là quyết định mà mẹ chọn hồi xưa. Và thật ra cái đó là một cái sự
hy sinh rất là lớn lao đối với tất cả người cha người mẹ nào. Ai cũng muốn là
có một thời gian với con mình dạy con đạp xe đạp hoặc là vua dấm dấm vầy hoặc
là dẫn con đi học. Nhưng mà ba mẹ của Khoa thì vì hy sinh cho con cái mình có
một cái học vấn nó nó đầy đủ hơn quyết định là cho hai con đi học sớm. Khoa
thật sự lúc đó là khi mà mình tham gia một cái trường tư ở bên Virginia Nha,

00:05
một cái tiểu ban là hầu như là không có người Việt luôn á. Ừ. Người bí trắng
không à. Ừ. Và khi mà Khoa L với Minh Đạt tham gia đi học ở trường đó là mình
là người da màu duy nhất ở công ở trường đó luôn. À là tất cả những không có một
cái nước da màu nào khác luôn. Không là mình là thứ nhất là người Châu Á duy
nhất, người Việt Nam duy nhất và cũng là người da màu duy nhất trong cái lớp học
đó. Thì thật ra là từ cấp hai cho tới cấp ba là Kha có một cái quá trình trải
nghiệm rất là thú vị. Nghĩa là mình không biết gì về văn hóa của mình gì
hết, về quá khứ về quê hương của mình. Thực sự là cũng rất là try hard để mình
thích nghi hoạt động với môi trường ở ở Mỹ là mình muốn sao các bạn Mỹ người ta
mến mình cho bằng được. Cái đó là cái mong muốn lớn nhất của Khoa hồi xưa. Bây
giờ á 20 năm trở về thì Khoa mới lần đầu tiên gặp lại và học hỏi lại cái văn hóa
của người Việt mình. Quen thuộc thì mình mới phát hiện ra là văn hóa người Việt

00:06
mình rất là thú vị. nhiều lịch nó nó rất là hay và nhiều thứ mình rất là tự hào
nên hồi xưa nếu mà Khoa có thể quay trở lại thì có thể là Khoa cũng sẽ không đi
học sớm đến như vậy. Tại vì cũng các bé cũng nên có thời gian để tìm hiểu được,
học hỏi được là mình là ai trước khi mình à đi du học hòa đồng một cái hội xã
hội mới thì mình cũng nên biết là văn hóa của mình là như thế nào. Nên nên cái
cảm giác của đó Khoa cũng rất là nhớ tới bây giờ. Dạ 10 tuổi đi qua
bển thì cái cái khó khăn nhất của Khoa lúc đó là cái gì? Là ngôn ngữ. Rất là
khó ngôn ngữ. Trước khi khoa đi thì thậm chí ở Việt Nam thì ba mẹ cũng cho học
ISL rồi cũng cho cũng đi học lớp Việt Anh. Ừ. Nhưng mà thực sự qua bên bển
mình người ta nói tiếng Anh mà không phải nói tiếng Anh kiểu giống như là
British nói tiếng Anh là Mỹ mà slang nhiều nó slang rất là nhiều nên hầu như
là mình phải học lại. Khoa có một cái kỷ niệm rất là nhớ tới bây giờ luôn là khi
mà Khoa đi học ở trường tư á là các bạn Mỹ á hơi trêu Khoa nên ở ngoài lớp á thì

00:07
dạy qua những cái từ bậy bạ. Ừ mình nói rằng là trong lớp á khi mà cô chọn bạn á
giơ tay á thì Khoa Ninh phát ngôn như vậy thì trong lớp mình nghe thơ mà mình
cũng người Việt nữa rất ngâ thơ nên mình phát ngôn những cái từ nó không hay tế
ra thì cái tuần đầu tiên thì cô cái cô giáo rất là nhớ tên Khoa là cái đứa này
là nói ch trong lớp từ đó thì Khoa mới ngộ rằng là à các bạn Mỹ họ rất là thích
rêu nên để thích nghi được cái cái xã hội này thì mình phải hiểu được cái cách
rêu của họ chứ chứ không phải là họ chơi xấu kiểu giống như là mình phải hiểu
được cái hươ humor của họ vậy đó. Anh gặp cả hai anh em rồi, gặp cả
anh Đạt lẫn Khoa rồi. Tức là cũng may mắn là được giữ cả hai cái đám cưới hả
mà đám cưới của Khoa là trước đám cưới của Minh
Đàt. Tính cách của hai anh em nó rất là khác nhau. Ừ. Không hẳn là mặt trăng với
mặt trời đâu. Nhưng mà một người thì có vẻ là nồi tại giữ cho mình nhiều hơn là
anh Đạt đúng không? Dạ. Nhưng mà cái khoản mà nhớ nhất trong

00:08
cái đám cưới của Khoa là cái đoạn đọc vào á là cái đoạn mà cảm ơn anh trai.
Dạ. Thì hai anh trai mà lớn lên ở bên Mỹ cái gì là cái kỷ niệm nhớ nhất của Khoa
mà anh em để khắng khích đến mức độ khi mà mình đã là một người đàn ông trưởng
thành. Ừ mình vẫn sẵn sàng độc vào mình sẵn sàng khóc vì anh trai của mình trước
một cái tiệt đông như vậy. Dạ. À Khoa rất là thương anh cả của mình. Thực ra
cái trải nghiệm của khoa nó khó cỡ nào á thì trải nghiệm của anh Đạt nó phải khó
gấp đôi. Vì sao? Thứ nhất là tại vì ảnh là phải người đi du học trước. Ảnh đi
học một mình hai năm đầu là anh phải tự vẽ đường cho mình rồi. Thứ hai khi mà em
mình á qua bên Mỹ thì anh không những phải đóng vai người anh mà anh Đạt cũng
phải đóng vai cha mẹ luôn. À nên có thể là tính anh Đạt An ít nói nhưng tại vì
đối với Khoa anh ít nói tại vì anh phải trưởng thành lớn hơn Khoa, nhanh hơn
Khoa. À Khoa có một cơ hội có thể là có tuổi thơ nó nó dài hơn anh Đạt. Tại vì

00:09
lúc đó Khoa bên Mỹ là Khoa cũng phải vui chơi không cần lo lắng nhiều có anh cả
lo lắng hết. Nên nên Khoa nghĩ một phần anh Đạt là người ít nói hiện tại là tại
vì anảnh phải trưởng thành sớm hơn Khoa rất là nhiều. Một cái kỷ niệm mà Khoa
luôn nhớ là khi mà Khoa sống ở gia đình của chú thiếm á thì chú Thếm đều rất là
thương Khoa và anh Đạt ha. Nhưng mà chú thiếm cũng rất là muốn hai đứa có một
cái cuộc sống nó như bình thường nên công việc gia đình á là anh Đạt lãi Khoa
đồ làm hết là làm khung cho mấy cái anh em chị họ hàng. Anh Đạt c là cắt cỏ mà.
Ừ. à là giặt vũ quần áo rồi rửa chén bát là hai anh em cũng phải
thay phiên nên có bữa Khoa là cái người à rửa chén à tính Khoa hồi xưa rất là
hậu đậu rửa chén thường là bể nên có lần
khi mà Khoa rửa chén Khoa làm bể cái bát thì cô chú Thím thì không có la khoa gì
hết nhưng mà Khoa nhớ rất rõ là hôm đó là là anh Đạt lại la khoa anh Đạt lại

00:10
nói là em phải cẩn thận à tại vì chúng ta cái này không phải nhà của mình nhà
của chú thiếm Nên mình phải thận trọng. Cái này là cái người mà dạy em lúc mà
ảnh có 14 tuổi à chứ không phải là một người hai mấy tuổi nên anh đạt phải là
cái người trưởng thành rất sớm hơn Khoa để để đủ tư cách để dạy Khoa về cái điều
đó để có nhận thức về điều đó. Nên Khoa rất là cảm ơn anh bạn.
Cô đọc cô thấy là khoa vô học trường Georgetown và UCLA. Dạ vâng. UCLA thì cô
có đi qua bên đó dự một cái khóa học 15 ngày họ dạy về quản trị doanh nghiệp gia
đình. Dạ cũng hơi lâu rồi nhưng mà theo như cô biết á là không phải dễ vô học.
Tức là họ tuyển cũng khá là chặt chẽ. Như vậy là Khoa có gặp khó khăn gì khi

00:11
vào một cái trường mà nó có tiếng như vậy không? Dạ
vâng. Thật sự họ trọn lọc rất là chặt chẽ. Ừ là lúc mà qua nộp vô là cháu
không phải là nộp với cái dạng là đi trường đại học bình thường mà cháu là đi
học học luật thì những cái trường luật nó người ta chọn lọc chỉ là top 25% của
trường cao học người ta mới nhận thôi. Nên nên việc mà mình lọt qua trường đó
cũng một cái điều rất là khó khăn và cảm
giác mà Khoa lọt vào vô trong trường rồi đó. Cái lớp đầu tiên á có cảm giác là
giống như là mình có thể là mình hên lắm
mới được vào đây. Ừ. Tại các bạn khác là
người ta đều là các bạn Mỹ trắng hết rồi
người ta nói chuyện tiếng Anh rất là lưu loát. Còn mình là nhiên người Việt Khoa
sống cũng rất là lâu, nói chuyện cũng rất là rành rồi. Nhưng mà vô trong đó
mình ngồi chung bạn thì mình cảm giác là không biết là cái anh mà chọn hồ sơ của
mình anh có chọn nhầm hay không. Thật sự
là cảm giác là như vậy. Ừ. Nhưng mà cháu cũng sau 3 năm học ở trường luật thì
cháu mới hiểu rằng là cái chuyện mà phân

00:12
biệt giữa cháu là với các bạn khác không phải là về trí tuệ, không phải là về IQ
mà đứa nào là kiên trì nhất. Trong cái buổi mà à orientation đầu tiên á, cô
hiệu trưởng phát biểu cô nói rằng là ok các bạn nhìn bên tay phải và nhìn bên
tay trái, sau 3 năm ba đứa bạn sẽ không còn ngồi ở đây. Nghĩ là sao? Tuy rằng
các bạn vô đây được là học sinh rất là giỏi nha, nhưng chỉ có bạn nào cứng đầu
lắm mới có thể thấy tốt nghiệp thôi. Thì bởi vậy khi mà Khoa nghe cái lời đó thì
Khoa hiểu rằng là trí tuệ là không đủ. Có thể là trí tuệ Khoa không thông minh
bằng người khác đi nhưng mà mình cứng đầu hơn người khác là mình cũng sẽ thắng
hơn về con đường dài. Nên KH Khoa dựa vào cái cái niềm tin đó và họ học tiếp
và phân đấu tới bây giờ. Ừ. Dạ. Trước khi vô học luật ở leo á thì là khoa học
cái gì ở? Dạ à cháu học hai ngành ởwn một ngành là học ngành có thể là nó gọi

00:13
là chính trị. Trown là nằm ở thu đô Mỹ nên nên cái chương trình đó là rất là
phổ biến ở trường. Ừ. Nên cái đó lý do Khoa chọn học chính trị. Cái môn thứ hai
mà Khoa học là môn a tiếng Trung Hoa Trung Quốc. Ừ. Khoa cố tình chọn cái môn
này tại vì gia đình của Khoa là gốc người Hoa. Ừ. À ông ông cố của Khoa là
người Hoa. Dạ. Ông nội của Khoa là tiếng
Hoa. Nhưng mà khi ông nội cháu mất rồi á trong gia đình cháu không ai nói tiếng
Hoa hết. Ba mẹ cũng không nói tiếng Hoa. Dạ. Không không có nói tiếng Hoa hết.
Nên nên khi mà ông nội của Khoa mất rồi thì Khoa tự hỏi là bây giờ nếu mà mình
học không học tiếng Hoa á thì con mình chắc nó không biết là mình người Hoa
luôn. Ừ. Nên khi mà Khoa đi học truyết tâm học tiếng Hoa bằng mọi cách để mai
mốt mình mình có thể dạy được con mình là là cái này là là một cái di sản của
con là con là người Hoa một gốc người Hoa. Khoa thấy học tiếng Hoa ở Mỹ nó khó
không? Ừ học viết thì dễ ở Mỹ nha nhưng mà cái

00:14
phát âm nó khó tại vì người Mỹ người ta phát âm nó không có chuẩn. Ừ. Nên nên
bởi vì khi mà cháu học ở trường sound thì một mùa hè đó thì cháu quyết định là
đi du học ở bên Trung Quốc và 3 tháng à chửi là để mình học được cái cái phát âm
của họ cho nó chuẩn. Ừ. Nên cháu cũng rất may là nhờ đi cái chuyến đó mà cháu
cũng tiến bộ rất là nhiều trong trong cái tiếng Hoa của mình. Dạ. Ừ.
Thực ra cô có những người bạn là doanh nhân người Hoa. Dạ. Thì mấy anh đó nói
với cô là tiếng Hoa là dễ nói nhưng mà viết thì rất là khó.
Dạ vâng. Dạ chính xác. Dạ chính xác. Dạ. Và đặc biệt là một ông học luật nữa nó
nói ít hơn là đọc giấy tờ hợp đồng này nọ nữa. Dạ. Ừ. Dạ.
Nhưng mà luật á thì lại khác. Cô lại có một anh bạn là luật sư khá là nổi tiếng

00:15
thì ảnh nói là thật ra trong cái giới mà Academy ở Hoa Kỳ á, đặc biệt là cái môn
luật là người ta rất coi dò coi cẳn là mình thuộc vô cái tầng lớp nào. Dạ vâng.
Cho nên ngay cái cách mình phát âm là người ta đã có thể kỳ thị mình rồi nếu
như mình không phải là thuộc cái tầng lớp elite. Dạ. Do đó ảnh nói là tối ảnh
về á ảnh cứ phải đứng trước cái gương ảnh bắt đầu sửa cái khẩu ngữ rồi sửa cái
cách nói này kia. Ảnh nói tật cực lắm. Dạ vâng. Mà mình như bình thường mình
nói là ai cũng hiểu á. Thì tiếng Anh thí dụ như cô là cô nghĩ
là mình nói sao đó mà người ta hiểu là được và thậm chí mình sai thì người ta
chỉ cười thôi là tại vì đâu phải bản ngữ của mình. Tuy nhiên thì anh bạn cô nói
vậy chứ không phải nếu mà mình nói sai hoặc là mình nói lơ lớn hoặc là mình nói

00:16
là sao đó là người ta không chấp nhận mình đâu. Dạ. Dạ.
Cho nên cô đọc cái tiểu sử của khoa cái cô thấy học luật là cô cũng thấy khó đó.
Dạ. Dạ. Thật sự đ cháu cũng xin chia sẻ luôn là cái con đường mà học luật mà làm
công ty luật ở Mỹ á là người Việt á thực
sự nó là một con đường rất là cô đơn. Ừ.
À trong cái công ty luật mà khoa làm gần nhất trong cái công ty đó nó có tới 800
người luật sư mà chỉ có hai người luật sư là người Việt thôi. Một là cháu còn
thứ hai là cái một cô đó mà cô ấy sanh ở
Mỹ nên cháu là người duy nhất người Việt không sanh ở Mỹ mà làm ở công ty luật
đó. Cái cảm giác nó nó rất là áp lực nha. T khi mình gặp khách hàng hoặc mình
gặp đối tác là cháu cảm giác không những là cháu đại diện cho cá nhân cháu mà
cháu đại diện cho đất nước mình luôn á. Tại vì nếu như là mình là người Việt bây
giờ mình nói tiếng Anh mà không có lưu loát thì thứ nhất là sẽ xem thường mình
liền. À anh này là ai? Ảnh có hiểu luật hay không? Nói chuyện nó mà grammar mà

00:17
không đúng dấu phẩy dấu chấm thì họ đánh giá rất
là gắt. Một công ty luật mà 800 luật sư thì cũng có bao nhiêu dự án đâu. Nên dữ
án nào mà lớn thì ông sếp ông sẽ giao cho những cái đứa à xuất sắc. Xuất sắc.
Ừ. Lấy lòng được khách hàng. Nên mình mà muốn muốn phát triển trong công ty là
mình buộc mình phải là một khách hàng là
mình phải nói chuyện tiếng Anh giỏi. Cái đó là điều bắt buộc. Ừ. Nên 1 năm mà
cháu làm việc ở Prostc Rose á có họp họ rất là nhiều nhưng cháu cảm giác hơi cô
đơn chút xíu. Ngược lại khi mà cháu về Việt Nam
rồi cũng như là mình mình về nhà á nha là một cái cảm giác nó nó vô cùng ấm áp.
Ừ. Thứ nhất là mình về quê hương của mình để đóng góp cho một cái đề tài rất
là có giá trị là mình giúp giải quyết vấn đề rác thải môi trường. Ừ. Thứ hai
là mình tham gia công việc gia đình của mình không? Ở công ty luật mình có sếp
thì sếp họ tốt bụng cỡ nào thì ổng cũng cũng dậy mình phải chừng 50% thôi chứ

00:18
ổng ổng đâu có ngớ gì ổng dạy hết 100%. Mình giỏi quá mình thấy ổng không sao.
Thấy không? Nhưng mà khi mà về công ty doanh nghiệp gia đình rồi á thì ba cháu
không có dấu giếng gì hết nên cháu có thể vừa phát triển trong một cái môi
trường mà nó cực kỳ an toàn mà học từ cái người mà kinh nghiệm là đầy dặn
luôn. Ừ thì còn gì vào. Thấy không? Bây giờ cháu đi học luật là cháu phải trả
ông thầy là một năm là mấy trăm ngàn đô. Bây giờ về nhà cháu học từ ba cháu làm
miễn phí. Không được vậy mà còn được lương từ thông công ty nữa. Còn được
tiền lương đúng không? nó sướng quá rồi còn gì nữa. Cho nên cháu thấy quyết định
v suy nghĩ lại cái quyết định mình trở về Việt Nam là quyết định rất là à đúng.
Ừ. Rất là đúng. Nhưng mà cái chuyện quyết định chơi với
Việt Nam là ai là người mở lời để nói về
cái chuyện đó trước em hay là hay là ba?
Có thể nói là cả hai. Thực sự là em sống ở Mỹ cũng hai mấy năm nên em trước giờ
không có ý định giới về Việt Nam gì hết. Em có làm luật sư cũng lương cũng khá
cũng tốt. Bà xã em lúc đó là cũng là bạn gái em là cũng là dược sĩ nên hai người

00:19
về giống như là income là cũng khá tốt ở Mỹ rồi. À nhưng mà khi mà em lúc đó em
27 28 tuổi thì như cháu nghĩ sao ba vẫn làm cực nhập tới bây giờ thậm chí thứ
bảy chủ nhật ba cũng đưa vô làm. Thì em mới hỏi ba là như vậy thì kế hoạch giả
hưu của ba là như thế nào? Tại vì bạn bè ba ai cũng có kế hoạch giả hưu hết. À
chỉ có mình ba làm tới bây giờ thôi. Thì
ba nói rằng là thật ra nếu mà thật sự mà nói nếu mà con không về thì chắc ba
không về hưu đâu. Thì khi mình làm con mình nghe như vậy thì mình cũng cũng có
suy nghĩ từ 10 tuổi cho tới khi em 28 tuổi là lúc nào ba cũng ủng hộ và thúc
đẩy em theo đủ ước mơ của mình. Nhưng không bao giờ mà em dừng lại
một phát mà em hỏi là ủa ba mình có ước mơ gì? Đ lúc đó thì em thấy là em đã
theo đuổi ước mơ của mình rồi, đã chứng minh khả năng của mình rồi và đã thành
công nào đó trong cái góc nhìn của mình rồi. Bây giờ ngược lại thì mình về mình
giúp ba là cái chuyện báo hiếu là cái chuyện nó nó là hợp lý chứ. Ừ. Nên cháu

00:20
mới quyết định về Việt Nam. Thời gian của cháu lái ba
thì trước giờ không có nhiều. Cháu đã đi lúc 10 tuổi rồi. Không bao giờ hai cha
con ngồi chung ăn bàn với nhau rất là hiếm. Ừ nên bây giờ ở tuổi mà cháu 30 á
bà ba cháu vẫn còn mạnh khỏe, vẫn còn tinh thần làm việc á thì cháu nên tận
dụng cơ hội này học hỏi từ ba chứ. Ừ. Bây giờ ba cháu 70 80 thì sức khỏe trong
tương lai mình mình không có thể đoán trước được. À nên mình cũng sắp xí thời
gian chứ bây giờ mà hai cha con khỏe thì
mình làm việc với nhau cũng vui hơn. Dạ. Khi em về lại Việt Nam á, mặc dù mình
nói là mình về nhà nhưng mà cái cảm giác
mình đi từ một cái chỗ mình lớn lên xong mình nói mình ăn uống, mình muốn lái xe
đi đâu mình làm gì làm quay ngược lại Việt Nam lại cái quá trình hòa nhập á.
Đó chia sẻ cho mọi người thử coi em thấy nó khó chỗ nào mà nó buồn cười chỗ
nào. Khó khó ha. Là đúng thiệt anh nói là ở Mỹ mình rất là tự do. Mình làm gì
mình không cần hỏi ai gì hết. Ở Việt Nam thì ba còn không cho em đi lái xe nữa

00:21
mà. Nên đi đâu cũng phải có tài xế. Nghĩa là đi đâu mình cũng phải lợi thuộc
một người nào đó. Như khó nhất là mùa tết á. Mùa tết là các anh chị đều về quê
hết trơn. Lúc đó là ở em ở nhà thôi. Nhưng mà bây giờ là em tự lái xe được
rồi chứ đúng không? Cũng không được luôn. Về được 3 năm rồi mà. Không cho.
Ba ba hoàn toàn không cho. Một cái chuyện buồn cười hơn là về ngôn ngữ.
Buồn cười không? Lúc em 10 tuổi em qua bên Mỹ em học thì vẫn là ngôn ngữ là cái
rào cản đầu tiên. Bây giờ 20 năm sau em trở về Việt Nam ngôn ngữ cũng là cái rào
cản đầu tiên. Đó tại vì bây giờ em về công ty gia đình em tiếp quản là em tiếp
quản một cái bộ phận pháp chế mà. Ừ các anh chị là luật sư hết trơn. Ai cũng nói
tiếng Việt rất là giỏi. Tự nhiên bây giờ em về mà em nói chuyện tiếng Việt ú ớ
làm sao người ta tin tưởng vào em. Nên đầu tiên là mình phải khắc phục được là
mình phải ôn lại tiếng Việt và mình xây dựng cái từ ngữ mà mình dùng được trong
kinh doanh. Nên cái đó là bước đầu tiên. Bước thứ hai là về em nghĩ là có thể là
cách mọi người làm việc với nhau. Ở Mỹ á mọi người làm việc nói chuyện rất là

00:22
thẳng thắng nha. Nếu mà sếp mình có đưa ra ý kiến mà mình thấy là không có đúng
thì là các bạn đều là xung phong nói lên. Ừ. Còn ở Việt Nam là khác. Rồi em
có sửa không? Dạ. Sau buổi họp là em phải gặp từng người. Trong buổi họp
không có hả? Trong buổi họp là không có đâu. Không có. Khoan th không có. Khoan
th không có. Hoan th không có. Không. Cái này là em em học khi em về nha. Nghĩa
là trong buổi họp á à lúc em mới về là có thể là vì em tuổi trẻ nên cũng hơi
háo thắng rồi em cũng muốn chứng tỏ bản thân mình nên phát biểu nhiều lắm. Ừ.
Thắng đầu phát biểu nhiều lắm. Ừ. và chả
ai nghe. Nên em mới nhận thấy rằng do dù mình thông minh cỡ nào, cái ý kiến mình
hay cỡ nào mà không ai nghe thì thôi nó vô dục. Ừ. Nên sau đó em phải thay đổi
mới hòa nhập. Sau đó thì em tham gia những cuộc họp em hoàn thành lắng nghe
không nói một câu gì hết. Ừ. Sau buổi họp rồi thì em gặp riêng với
ba em mới đưa ra kết luận riêng của mình dựa trên lý luận của mình và để ba lắng
nghe em 100%. Nếu mà ba thấy lý luận em tốt thì có thể buổi hộp sau ba sẽ đưa ra
cái kết luận của em. Ừ. đưa ra chỉ đạo dựa lên cái kết luận của

00:23
em. Xong đó thì ba mới nói rằng à cái này là được Minh Khoa góp ý. Thì từ như
vậy á thì mọi người mới hiểu rằng là em là người chịu lắng nghe, chịu góp ý và
chịu tôn trọng mọi người. Thì từ nó nó cũng mất một thời gian chút xíu nhưng mà
sau này thì mọi người rất là tôn trọng em. Nhưng đầu tiên á em cảm thấy là cái
điều quan trọng em học được là ở Việt Nam mình phải lắng nghe
trước rồi mình mới mới nghĩ là người ta lắng nghe mình. Nên chuyện đó nó cũng
giúp em khá nhiều và em cũng rất may là mình có cơ hội để mình học hỏi về cái kỹ
năng đó. Chương trình nghiệp thì là tụi anh phỏng
vấn rất là nhiều anh chị đều là thế hệ F2, thế hệ F3 và là những người họ kế
thừa những tập đoàn rất là lớn và cái khó khăn nhất của họ luôn luôn là cái
tâm thế mình là con của ông chủ, con của bà chủ.
Không phải là họ muốn cái tâm thế đó, họ

00:24
bước chân vô công ty thôi là cán bộ công nhân viên là đã nhìn thấy là à cậu ấm
tới, cậu cả hay cậu hai gì đó tới thì cái thái độ người ta nó sẽ rất là khác.
Mà anh ngờ ngợ là chắc là lúc mà Khoa về
lại Việt Nam giai đoạn đầu nó cũng sẽ có những cái đó. Khoa có cảm nhận được cái
đó không? Rồi Khoa nếu mà có thì Khoa Khoa đã làm cái gì để dần dần để cho mọi
người thấy là à không tôi ở đây là để tôi đóng góp chứ không phải tôi ở đây để
tôi sai phái mọi người. Dạ. V đúng thiệt. Khi mình bước vào là họ không
biết em là ai, từ đâu đến. Họ chỉ biết là em là con chú Hi. Cảm giác của em như
là nếu mà tuần đầu tiên em muốn là lấy cái resil của mình á mình dán vào bức
tường mình ok tôi là từ đấy đến n như là nghĩ là tôi không phải là tôi cũng có
cũng có lăn lộn bên ngoài. Ừ. Ừ nhưng thực ra là cái điều đó là họ không cơ
hội để thấy. Ừ nên a khi mà em quan sát cái cách mà em ba em điều hành thì mới
hiểu em phải hỏi rằng là là em có thể giúp gì được mọi người. Thật ra em mới

00:25
giúp gì được mọi người. Tại vì em phải giúp được mọi người trước cái đã thì họ
mới lắng nghe em, họ mới tìm hiểu em là ai. Nên khi mà em vào công ty thì em
thấy hiểu rõ rằng là các anh chị trong buổi họp bé ba á tuy rằng họ có suy nghĩ
khác nha nhưng họ không bao giờ lên tiếng.
Thứ nhất là họ sợ ba sẽ không nghe hoặc là họ sợ là các anh chị khác sẽ không
đồng ý và họ là người duy nhất suy nghĩ cái này nên họ rất là sai. Họ ngại ngại
không có cởi mở. Nên em dành rất nhiều thời gian trong mấy tháng đầu là em thực
sự gặp từng người luôn á. Ừ. Giám đốc là em gặp từng người ăn cơm trưa, ăn cơm
chiều uống cà phê với họ để hỏi họ là những cái cuộc họp đó thì họ có những ý
kiến gì khác. Mình lắng nghe họ. Xong rồi em mới lấy thông tin đó em trao đổi
với ba. Tại vì cho dù họ làm việc với ba 20 năm đi chăng
nữa, họ ăn cơm ở nhà ăn cơm gia đình thôi đâu có gặp ba đâu. Còn em thì tuy
nhiên em mới tham gia vào công ty nhưng sáng, trưa, chiều tối, cuối tuần là em
gặp ba được. Thời gian của em đối với ba
nó nhiều hơn thời gian họ với ba. Vậy em có nhiều thời gian để em trao dộ cái ý

00:26
kiến này với ba hơn. Thậm chí em giúp ba, thuyết phục được ba để đi theo cái
hướng của họ. Thì rõ ràng là em giúp việc họ rồi. Thì thì tới đó thì họ mới
thấy được là em có giá trị vào công ty. Thì từ đó thì họ mới thấy em là một
thành viên công ty chứ không phải là con ông chủ. Ừ. Nhưng mà nó cũng tốn thời
gian chứ không không đâu. Tại vì nó nó đò hội sự kiên nhẫn mà mình phải gặp
từng người xem coi là họ gia đình là có bao nhiêu người con gái như thế nào
không. Tại vì mình phải quan tâm về con người là họ mình phải quan tâm về họ mà
chứ họ đâu phải họ tới công ty họ mình trả lương Phúc Lợi là xong. Bây giờ thế
hệ Jen bây giờ người ta đòi hỏi nhiều lắm cô. người ta đòi hỏi hơn phúc lợi
hơn lương bổn người ta đòi hỏi là một cái môi trường làm việc thoải mái cỡ mở
xếp quý trọng mình sự tôn trọng sự tôn trọng rất là quan trọng bởi vậy khi mà
mình em gặp riêng các giám đốc là em không chắc 70% là em không hỏi về công
việc hỏi về gia đình bạn tới công ty duy tân là khi nào tại sao và mong muốn của

00:27
bạn như thế nào để em hiểu được họ để em giúp họ được phát triển cái career của
họ ở công ty mình thì từ đó họ mới thấy là em là người có thể hợp tác rồi đi
đường xa với họ thì họ mới do giúp em chứ. Ừ. Nhưng mà nó cần thời gian để
mình lấy được cái niềm tin của nhân viên mình. Cái vị trí của một cái chiếc cầu
á, cái chiếc cầu nối giữa ba với lại những người cộng sự của ba mà lại mình ở
đâu đó mình xông vô. Tại vì ba với những người cộng sự này cũng mấy chục năm với
nhau rồi. Và ba vốn là một người cũng không có thể hiện một cách nghĩa là nó
quá cởi mở. Cô cô là bạn của ba cô biết nhưng lại rất là tinh tế. Dạ. Cho nên
những người làm việc với ba có thể người
ta có một cái phong cách giao tiếp khác. Dạ. Vâng. Và ta thấy ông Mỹ con này là

00:28
ổng lại là người có học thức, có vị trí xã hội, ổng có khả năng vân vân.
Thì Khoa có gặp những cái trục trặc gì không trong cái chuyện mà mình đứng ra
mình làm cái cầu nói giữa ba với lại những người cộng sự của ba? Dạ vâng. Ờ
thực ra thì cháu nói thật là không không gặp quá khó
tại vì cái lợ thức của cháu là cháu rất là trẻ tuổi. Ừ nên khi gặp các bác thì
cháu là muốn các bác chia sẻ kinh nghiệm với cháu thôi. Khi mình gặp họ là mình
đi gặp với một tinh thần là học hỏi mà. Ừ mình đâu phải mình tra cứu họ vậy đâu.
Đâu phải chắc vấn vậy đâu. Nên tại vì mình mình đóng cái vai là những người em
trai trong công ty thì người đi học thì ai mà chả muốn truyền đạt kinh nghiệm
với mình thì mình lấy cái kinh nghiệm đó, lấy suy nghĩ đó mình trao đổi với ba
mình thì mình mới có thể là giảm thiểu đi cái sự hiểu lầm giữa
hai bên chẳng hạn. Tại vì bây giờ cháu có được thông tin từ ba và cháu được
thông tin từ đồng nghiệp của ba thì như vậy thì mình có nhiều cái kinh nghiệm

00:29
hơn. Nhưng mà Châu cảm thấy là nếu mình tham
gia những cái cuộc đối thoại với tinh thần là học hỏi thì kết quả nó đều là nó
sẽ tích cực hơn là nếu mình tham gia mình chấtc vấn một đối phương. Ừ. Có bao
giờ cải ngồn với ta về công việc? Có nhưng mà nó buồn cười lắm. Anh nó buồn
cười là sao? Buồn cười á nghĩa là à tết mùa tết là ba rất là bận. Thường là
khoảng chừng tháng 1 tháng hai là cái sắp hồ sơ ở bàn của ba á nó dày cả mấy
trăm hồ sơ nên thường cháu là sẽ vô phòng ba cuối ngày tối thứ sáu là mọi
người về hết trơn rồi cái mình ba là cháu thôi thì cháu nói là ok ba bây giờ
ba hai tuần ba phải ký hết một đống hồ sơ này vậy làm sao ba ba ký kịp thôi
chẳng hạn bây giờ ba ba chưa con nửa đi chưa con 50 đi con hồ sơ rồi con thấy gì
con thấy nó không có vấn đề gì hết thì con ký nháy rồi ba yên tâm về 3 ký
hoàn thành không giao. Lý do vì sao? Em cũng hỏi ba rất

00:30
là nhiều. Ừ. Ba nói là ba biết con có khả năng làm
được. Ba ba ba biết con làm được nhưng mà ba không muốn không đành con lầy vào
công việc của ba. Tại vì một cái phố của ba em mà em phải nói rằng á là ba vô
cùng thương con. Vô thương tới nỗi mà là không đành cho con cực á. Anh hiểu
không? Ừ. Nghĩa là ba nói là bây giờ nếu ba giao công việc này cho con, lỡ ba đi
xa là con dính cháu nên ba sợ dính cháu. Ba ba sợ em là
giống như là em nhào công việc điều hành
rồi đó em đứt ra không được nên thôi cái này con cứ để ba lo với vai trò người
con là mình thấy rất là xót. Ba mình là sáu mươi mấy tuổi rồi nhưng mà cũng phải
ở công ty tới 79:00 đêm để làm việc trong khi nhân viên người ta về hết trơn
rồi mà khuyên hoài nói hoài ba cũng không cho con cũng về con hỏi hỏi ý của
mẹ và đồng thời con cũng hỏi ý kiến của bạn bè của
ba ừ thực sự á mình không thể nào nếu mà ba là cái người thành lập công ty tới
bây giờ và ba thành công tới bây giờ ba không phải là cái người dễ buông công
việc ừ cô hiểu không mình á không thể nào mình ép ba buông công việc của ba để

00:31
giao cho con tuy rằng mình mình ý tốt sót ruột mình sót ruột Ừ. Tới tới giờ
vẫn không giao luôn. Có ba giao từ từ nhưng mà không giao hết một lúc. Ừ.
Nghĩa là khi mà ba giao em phải nói với ba là con take care được thì con rất là
happy. Con con nghĩa là công việc con không có nhiều ba giao cho con sẵn sàng
nhưng không không thể nào mà ba có một đống hồ sơ mà anh rứt cái 50 hồ sơ từ từ
tay ba được. Cái chuyện duy nhất mà anh có thể làm lúc nào cũng trong thư thế
sẵn sàng luôn luôn. Trong thư thế sẵn sàng nha. Khi mà ba mệt mỏi rồi thì ba
buông chút xíu do đó mình lụm mình hốt vô mình hốt vô chứ mà mình không thể nào
ép ba để giao công việc cho mình được. Ừ. Nên cái đó là khi mà em hiểu được
điều đó thì em thay đổi cái cái tích cách của mình, tiếp cận với mình thì ba
thấy rằng mình đang mình tôn trọng ừ tôn trọng ba cũng không có áp lực không áp
lực không người lớn người lớn mình không thấy người lớn mình tốt bụng cái nào
mình không thể là bắt họ bưng một cái gì đó cho mình nên nên mình phải luôn luôn
sẵn sàng thôi chứ chứ chứ còn trong thư thế sẵn sàng mà ba không nhờ mình thì

00:32
thôi mình về nhà mình về nhà mình span thăm với mẹ spend thăm về vợ mình chăm
sóc gia đình mình nó cũng tốt vậy nên nên cháu Thấy như khi mà cháu thay đổi
cái tư duy của mình như vậy thì cháu thấy cuộc sống của mình nó thoải mái
hơn, nó nhiều màu sắc hơn. Nhưng mà ngay cả trong công việc điều hành công ty
hàng ngày mình cũng không có xung đột gì. Ba em tính cách y chang nhau thiệt
luôn á. Cái đó điều mà em bất ngờ thiệt.
Tại vì trước khi em về là em cũng rất là lo ngại là hai cha con chưa bao giờ làm
việc với nhau hết sao mình ăn rơ. Nhưng mà khi em về rồi á ba nói á mà em
cũng cảm nhận ngược lại luôn á là ba cảm
giác như là ba là cọp có cánh. Ừ. Khi mà ba mình nói cái câu đó là mình cảm giác
rất mát lòng luôn. Ừ. Như ba đã phi thường rồi, ba là con cọp rồi. Bây giờ
mình về mình giúp hỗ trợ cho ba thì ba thấy mình ba cái vươn tới một cái tầm xa
hơn. Và cháu cũng nghĩ tại sao cái đó là lý
do mà ba cháu quyết định đầu tư vào công ty duy tăng recycling, công ty tái chế
duy tăng recycling. Và cái công ty này thành công trong tương lai á ba thực sự

00:33
có thể là ba sẽ không bao giờ thấy được. Nên một phần em nghĩ là ba thành lập
công ty này để ba muốn để lại một di sản để cho em và anh Đạt phát huy. Thì cái
đó là cánh của ba đó. Ừ. Ba có thể là người đưa tầm nhìn và em nghĩ là tầm
nhìn của ba thật sự nó to lớn và nó rộng hơn ba rất là nhiều.
Thì mình phải tiếp tiếp xức thôi. Mình thấy hệ mình phải tiếp xức. Cái ngành mà
ba mình lựa chọn là cô thấy là khó. Mặc dù nó là một cái xu hướng lớn nhưng mà
là một cái ngành khó. Ba hồi đói tới bây giờ có thể nói là vô địch về cái sản
xuất và cho tới giờ này cái thương hiệu duy tân nó vẫn là duy tân sản xuất á.
Hàng tiêu dùng nó vẫn là số một. Dạ. Vâng. Dạ. Và là cô là theo dõi công việc
và cô rất là phục. Ví dụ như tụi cô tổ chức 200 cái chuyến đi bán hàng ở nông
thôn, đi về những nơi xa xôi, đi ra ngoài đảo Phú Quý, rồi đi lên Lạng Sơn

00:34
rồi đi về Đắc Nông rồi đi sâu vô trong Cam Lâm rồi thí dụ như vậy. Không có bao
giờ vắn mặt Duy Tân hết. Chuyến nào cũng có Duy Tân là 100%
luôn. Cô nghĩ là cái kỷ luật mà đeo bám và chăm sóc khách hàng, chăm sóc người
tiêu dùng á đối với ba là một cái gì đó ba rất là coi trọng. Dạ. Vâng. Cô không
biết là khi ba về ba làm recycling nó là
một cái lãnh vực tuy cái nguyên liệu thì giống nhau nhưng cái lãnh vực cái dịch
vụ nó khác nhau. Thì Khoa có thấy là ba trong cái gắn bó với lại khách hàng thì
nó có gì phải thay đổi không? Dạ vâng. Cái điều mà cô nói cũng chỉ ra đó là
đúng. nhệu duy tân sản xuất mình là cái model
business là B2C nên mình tiếp cận với người tiêu dùng trực tiếp nên có rất

00:35
nhiều cơ hội cho mình tương tác. Ngược lại khi mình chuyển qua Du Recycling thì
là một cái mô hình B2B mình tiếp cận vài anh khách hàng lớn thôi. Ừ. Nhưng ba
cháu cũng lấy cái sự quan tâm trong cái mô hình B2C mà áp dụng cho B2B. Ừ. Thậm
chí đối với khàn lớn thì ba cũng rất là hiểu và ba cũng rất là tôn trọng những
cái chiến lược của họ về bảo vị mà thân thiện với môi trường. Tại vì cái điều mà
ba cháu đưa ra là tại sao thành lập công ty recycling. Thật ra điểm cuối là để
phục vụ cho người tiêu dùng cuối. Ừ. À nhựa là một cái minh nó rất là hay trong
thế giới. Nó là nhẹ nè. Ừ. Rẻ nè. Sạch sẽ bền. Ừ. Ai cũng dùng hết. Ừ. Nhưng
chúng ta không thể làm lơ đi những cách thiệt hại nó gây ra cho môi trường cái
nhựa. Dạ. Bởi vì đó là lý do tại sao ba cháu thành lập công ty recycling, công
ty tá chế để mình thu hoạch được những cái rác thải để mình tái chết rồi đưa
cho nó một cái dòng đời mới cho sản phẩm

00:36
mới. À thì đương nhiên là con nghĩ trong ba thì ba cũng rất là nhớ những cái cơ
hội mình tiếp cận trực tiếp nhà phân phối chẳng hạn những người tiêu dùng.
Nhưng ngược lại thì mình thấy được là mình có tác dụng trực tiếp về cái môi
trường xã hội Việt Nam. Một một thứ mà không ai khác có thể làm được. Nên dựa
lên sứ mạnh đó thì cháu nghĩ là nó đem lại một cái niềm hạnh phúc mới cho ba. Ừ.
Cô thấy cái tương lai của cái ngành này
dạ là sáng nhưng mà bây giờ nó không có nhiều người đồng hành. Nó ở trong một
cái group hay là ở trong một cái cộng đồng á nó chưa có nhiều. Dạ vâng. Và
mình gần như là tiên phong. Dạ vâng. Thì Khoa thấy ba suy nghĩ về cái vai trò
tiên phong đó như thế nào? Dạ vâng. Con nói đúng thiệt làm người tiên phong

00:37
nó có một cái trách nhiệm rất là lớn. Ừ. À tại vì đối thủ của mình á họ cứ xem
mình làm gì mình bắt trước là là saong. Đúng. Nhưng mà lúc nào mình cũng phải
cải tiến. Nhưng cái điều mình cần phải cải tiến là cái điều cần thiết trong cái
ngành tá chế này. Ừ. À lý do mà ba cháu làm thành lập công tư duy tăng recycling
tại vì trước đó không ai sẽ làm thành công với cái cái dự án này. Đúng. Cái
điều mà cháu và gia đình cháu rất là may
mắn là cháu có những cái mối hợp tác với
những khách hàng đã có giống như các anh lớn như là Cocacola, Pepsi, Nasl, Lavi,
Univer đều là khách hàng quen thuộc của nhựa du tân sản xuất. Nên khi mà mình
chuyển đổi làm nhựa tác chế là mình có một cái tập khách hàng sẵn sàng đón hàng
của mình rồi. Ừ. Bởi vậy lý do mà Duy Tân Recycling nó thành công tại vì nó
thừa hưởng được cái di sản của ba ừ cái tên tuổi của Duy Tân hồi xưa. Ừ. Nên cái
điều đó bắt buộc là mình gia đình cháu phải là người tiên phong làm cái chuyện
này. Nên cái là một cách trách nhiệm mình có với xã hội cho nên mình muốn
thành một cái công ty để mình giúp giải quyết môi trường để di sản nào mà nó

00:38
mang tiếng thơm cho cái hệ mai sau và nó giúp ích cho xã hội. Thì có thể dòng
tiền thì nó có thể là không có ngon như hồi xưa tại vì Busi là mình lấy tiền
trực tích người bán lẻ bán lẻ nên dòng tiền nó rất là tốt, rất là nhanh. Còn
còn B2B thì khách hàng ai cũng đòi là thanh toán là 90 ngày 100 ngày nên dòng
tiền the nó không có tốt như hồi xưa biển sau doanh nghiệp mình lộ nhận tốt
ổn định mình có thể phát triển bình vững
là điều quan trọng tại mình thành lập để giải quyết vấn đề môi trường mà. Ừ. Dạ.
Rồi trong cái vai trò tiên phong đó thì cái tầm nhìn, cái sứ mệnh và toàn bộ cái
kế hoạch, cái chiến lược đó là Khoa thấy Ba có những cái bước chuẩn bị nào, có
cái kế hoạch lớn nào? Ba cháu tầm nhìn rất là cao. Ừ. Thậm chí
là có phải là khi mà ba đặt ra cái tầm nhìn đó, ba biết chắc là trong cuộc đời
ba, ba không có thành không có đạt được. Ừ. Nhưng ba vẫn đặt cái mục tiêu đó tại

00:39
vì ba tin tưởng rằng thế hệ mai sau thế hệ F2, thế hệ của cháu và anh Đạt sẽ làm
được nên điều cháu cũng rất là quý. Mà ba đặt ra tầm nhìn nhưng mà ba không
phải là cái người vẽ ra từng bước nha. Ừ ừ.
Đường bước là để thế hệ cái nghiệp tự quyết định vị chọn con đường của mình.
Nên nên cái mà cháu quý nhất á mà ba cháu để lại cho cháu à một phần là
thương hiệu ha à tài sản là một phần rất là nhỏ thôi nhưng cái lớn hơn á là ban
điều hành. Ừ. Các anh chị cùng đồng hành với ba mấy chục năm nay. Ừ. Tại vì cháu
ở tuổi 30 này không thể nào có được cái kinh nghiệm của ba hết. Làm sao mà cháu
theo kịp 37 năm mà sao mình học được trong vài năm không thể. Ừ. Nhưng mà
cháu có thể dựa vào tựa vào các anh chị bản giám đốc ở đây là những các anh chị
mà cháu giúp t cầu nối với ba cháu á những cái anh chị đó sẽ là cái người
giúp cháu phát triển tốt và bình vững trong tương lai. Ừ. Bây giờ giống như là

00:40
mọi người đã biết là tổng thống Trump ổng thông báo một cái thuế đối ứng cái
như vậy rất là khủng hoảng mà cháu là xuất khẩu qua Mỹ ầm ầm luôn á. Dạ. Nghĩa
là ảnh hưởng rất là nhiều chính mình chính xác. Nên trong cái thời điểm đó
mình lãnh đạo phải đưa quyết định nhưng không thể nào chấu với cái cái tuổi trẻ
của mình phải đưa ra một quyết định mà nó chính xác được hết. Nó không có sự tư
vấn của các anh chị ban giám đốc. Ừ. Nên
cháu phải tựa vào kinh nghiệm của họ. Ừ.
Trao đổi và thảo luận tích cực với họ để mình đưa ra một cái quyết định đúng cho
tập đoàn của mình. Ừ. Ba cháu thì khỏi bàn rồi nhưng mà ba cháu cố tình xây
dựng cái bộ điều hành này để giúp cháu thành công. Nên cái điều đó là điều mà
cháu là quý nhất luôn á. Cô thật ra cô nghĩ là nhà mình lại có cái thế thuận
lợi là mình có cái nhà máy ở bên Mỹ rồi.
À dạ vâng. Dạ. Cái đó cũng cân bằng lại. Dạ vâng. Mà cô phải nói thiệt con cũng
công nhận luôn là ba cháu là cái người quyết định thành lập công ty đó mà 10
năm trên về trước rồi. Ừ và anh nghe nói là cũng xáo xào nhiều lắm vậí dụ là có
nên lập ở ngoà đó hay không đúng không? Dạ đúng rồi. Tại vì lúc đó là gia đình

00:41
cháu là nhỏ có cháu và anh cả thôi. Gia đình đâu có nhiều anh chị em đâu. Ừ mà
lúc đó là 2015 mà điều hành một công ty nước ngoài ở Mỹ phải tuyển một cái bộ kỹ
sư qua bên bển cũng rất là phiêu lưu. Ừ. Nhưng mà ba vẫn quyết
định thành lập công ty đó 10 năm trước. Nhờ ba làm đó 10 năm trước và bây giờ
chúng ta có thể cân đối được cái bài toán a thói đối ứng á. Ừ. Đó tầm nhìn
chứ chứ cháu không phải dùng từ khác để diễn tả. Nhưng bây giờ bữa nay thì được
90 ngày dạ 90 ngày. 90 ngày và thói giảm xuống 10% nên nó cũng cho cháu một cái
có thể thở được thở thở được. Nhưng mà không sao. Cháu cũng rất là tự tin là
với ban giám đốc và và những cái tài nguyên của mình có sẵn thì mình có thể
thay đổi thôi. Bán nước ngoài không được thì mình bán nội nội địa. Bán Mỹ không
được thì mình bán Úc. Mình có nhiều thị trường mà. Nên điều đó cháu không có lo
cho lắm. Dạ đúng là cái vấn đề đa dạng hóa thị

00:42
trường hiện nay là ai cũng phải nghĩ tới hết. Thì lâu nay ba mình làm cái hướng
mà đa dạng hóa thị trường như thế nào? Dạ ba rất là hay là những những cái thị
trường nào ba muốn phát triển ba sẽ tuyển một người local. Ừ
thì chỉ có người local người địa phương mới hiểu được văn hóa, mới có được mối
quan hệ và có thể tìm những khách hàng mà mình mong muốn. Hiện tại là ở Việt
Nam thì mấy cái anh lớn Cocacola, Pepsi thì mình thừa hưởng từ hồi xưa thôi là
họ có mối quan hệ với mình ở Việt Nam chứ mình đi ra nước ngoài gặp mấy anh
Pepsi ở Bắc Mỹ đi thì là một cái đội quản lý khác này nha. Ừ. Nên lúc đó mà
để tiếp cận thì mình có thể là mình cử nhân viên mình đi ra hội chợ cái là một
phương tiện đi ra hộ trợ ch nữa thì cái người đó người ta phải tiếp cận người ta
hiểu được cái cái giống như hồi xưa á cháu đi học ở trường của cháu cháu phải
hiểu được cách bạn của cháu trêo cháu như thế nào hờ của họ văn hóa của họ cái
gì làm họ buồn cái gì làm họ vui cái gì họ quý chỉ có người đội phương người ta

00:43
học được thôi nên a có hai cháu là tự tin là cháu phải phát triển thị trường
Mỹ bởi vì cái cái kinh nghiệm của cháu sống ở Mỹ 20 năm à nhưng mà thị trường
Châu Âu, thị trường Úc, thị trường Nhật Bản đi thì mỗi nước cũng cần một cái bạn
local để họ phát triển thị trường chứ. Ừ. Cái đ cái đó điều mà ba cháu có thể
nhìn thấy được và rất là chịu đầu tư. Đúng là nghĩ tới ở đâu đó đều có một cái
người local làm cái điểm tựa mình cắm cái chốt ở đó để mình phát triển ra. Thì
cô nghĩ đó là bản lĩnh của một người là có cái tầm nhìn và hiểu cái cách đi ở
trên cái thị trường nước ngoài nha. Cô nói thiệt là ba là một trong những cái
người bạn mà ở trong hội doanh nghiệp hàng nam chất lượng cao á là mọi người
ít có nghe ba phát biểu, ý kiến gì cũng rất là từ tốn. Nhưng mà

00:44
bao giờ mọi người cũng nói cái này chưa có ý kiến của anh Hi. Chờ chờ ý kiến của
anh Hi. Tại vì ảnh không nói không có nghĩa là ảnh không có gì để nói mà phải
nghe. Thì cô thì cô vẫn nghĩ là ba kinh nghiệm. Thì á là cô thấy là khoa
với ba thì lại cặp đôi này hoàn hảo á. Có có một phần có thấy lý do tại sao mà
cháu là giới ba cháu có thể làm việc ăn rơ với nhau á. Có thể tính của cháu khá
là thận trọng tại vì cháu làm luật sư. Ừ. Nên thường là luật sư là người rất là
thận trọng. Từng câu từng chữ luôn á. Lắng nghe rất là nhiều. Và bởi vì khi mà
cháu về nghĩa là cháu rất là ngại cái cái ý kiểu là bắt bỏ những gì đã có. Tại
vì ba cháu thành công tới bây giờ là cũng là lý do nào đó ba thành công chứ
bây giờ mình biết gì đâu mình về mình bát bỏ người ta nên bởi vì khi mà cháu
về là cháu thật sự là muốn đ cải tiếng trên cái mà ba có. Nếu mà ba nói cháu có
thay đổi gì đó là cháu phải thuyết phục được ba. Tại sao cháu phải thay đổi? Ừ

00:45
nghĩa là những cái hố mà ba váp ngã là cháu đâu có được thừa hưởng những cái lá
đó đâu. Nếu mà cháu làm lại là từ đầu thì cháu sẽ vắp những cái lỗ mà vắp rồi
thì nó uổng quá đi. Ừ thì bây giờ cháu thay vì bắt lại bắt đầu lại từ đầu thì
cháu go on top cái nhì ba đã có thì nó sẽ đi lên mình mới phát triển được thế
hệ hạ th F2 F3 F4. Nên có thể tại vì cái tính cháu cũng hơi
là khá thận trọng nên cháu không có cũng khá là ngại khi mà phải là xét lại làm
từ đầu. Có là như vậy. Nhưng mà hai cha con á có đi cà phê với nhau hay là đi ăn
hay là nói chuyện riêng thân mật hay là đi nhậu với nhau?
Nhậu thì cháu khẳng định không có. Chú Huy không có nhậu. Chú Huy nhậu thì cháu
khẳng định là không có. Nhưng mà tuần cuối tuần thì hai chờ con uống cà phê
với nhau. Ba có một cái luật trong gia đình là mỗi cuối chủ nhật á là gia đình
tụ hợp ở nhà ba ăn cơm tối nên cũng thời gian tốt để cháu và anh cả của cháu ăn

00:46
cơm với ba mẹ. Ừ. Trong cái mâm cơm của ngày chủ nhật đó thì mình thường nói về
cái gì? Đừng nói nói chuyện công việc nữa nha. Ờ cũng lâu lâu không nói về
không nói về công việc tuyệt đối thì cũng không thể. Ừ. Thì nhưng mà khi mình
nói thì mình nói về những cái dự án lớn ừ mà hai anh em cùng làm việc với nhau,
những kết quả tốt mà thường là nói chuyện với ba cháu là
bây giờ ba giờ h ba làm gì. Vậy là mình nói giờ bây giờ ba muốn đi đâu? Ba muốn
đi đảo nào? Vẽ ra kế hoạch có thể là hình không đi nhưng mà ít nhất là tụi
cháu muốn vẽ ra cái bức hình trong đầu ba á để ba có thể nhìn cái gì mà ba
hướng về trong tương lai. Liệu là có khi
nào cứ hỏi ba ơi ba về hưu ba làm gì? Ba
nói chết rồi sao tụi này bộ nó tính suối tôi về hưu cho lẹ hay sao đây đúng cũng
hơi khó nhưng mà cháu cháu là ý ba có cam kết với nhau hàng tuần khi ba cháu
gặp nhau thì cháu cũng có KPI nha cháu cũng có kế hoạch 5 năm á và cháu review
với ba là hàng tuần à ngược lại ba cũng có KP luôn ừ đặt cho ba là KP của ba á

00:47
là mỗi năm cháu làm ở Việt Nam á thì ba cắt đi một ngày làm việc nghĩa là năm
2024 đi ba làm việc là 7 ngày một tuần Bước qua 205 bà ba phải làm 6000 một
tuần. À đến khi nào bà ba bước vào tuổi 70 thì ba có thể là muốn đi làm có một
ngày thôi. Ừ. Nghĩa là nếu mà ba muốn vô
công ty thì cháu không có ép không không
cản. Ừ. Nhưng mà cháu muốn ba có một cái cơ hội nghĩa là còn thời gian khác.
6.000 một tuần thì tôi nên làm gì? Tôi có đam mê gì khác? Tôi muốn sưu tầm cà
phê không? Tôi muốn sưu tầm tranh ảnh hay không? Tôi muốn đi du lịch đến gold
hay không? Nên cháu cũng muốn ba suy nghĩ thêm về điều đó.
Nếu như cho em được theo đuổi một mấy cái món em thích, một cái môn em thích,
một cái môn học em thích thì em sẽ là học cái gì? Em sẽ làm cái gì? Em được
quyền tự do thoải mái, em được quyền chọn, em muốn làm gì em làm, em sẽ làm

00:48
luật sư. Ừ. Như vậy là là ngay từ đầu là em đã có muốn làm luật sư rồi hả? Phải
giải thích nha. Hồi nãy em nói ban đầu là em không phải là người thông minh, em
không phải là người có nhiều sáng tạo, không nhiều sáng kiến nên em không thể
nào là làm như ba làm thành lập công ty khởi nghiệp được. Tại vì em không thể
tiên phong như ba được. Nhưng mà em thì muốn có thể giúp người khác đạt được ước
mơ của họ. Cái đó là lý do tại sao em đi chọn đi học luật. Học luật tại vì em
thích giúp cho những người yếu thế. Ừ. Nên em sẽ quay trở về làm và làm luật.
Và thậm chí công việc mà em thích nhất luôn tới bây giờ luôn á là công ty luật
đầu tiên mà em làm là ở Silicon Valley là em tư vấn cho những cái anh chị tech
startup á họ thành lập công ty họ tuổi có thể là trẻ hơn em luôn nhưng mà họ là
một kỹ sư họ có thể một cái ứng dụng mới một cái idea mới có thể đưa ra sản phẩm
mới cho thị trường ừ nhưng mà họ không biết là thành lập công ty như thế nào
thì em có thể là người luật sư em take care những cái công việc nó nó giấy tờ
chút xíu thuộc về thủ tục thủ tục á nhưng mà thành lập công ty nè rồi các cổ

00:49
phần cổ phiếu cho founder nè rồi viết ra cái hợp đồng lao động để các anh chị kỹ
sư khác tham gia công ty thì khi mà họ nghĩ việc thì cái tài sản IP đó nó thuộc
về công ty chẳng hạn thì em là cái người
đảm bảo được là công ty nó có thể có một cái à khung chế tốt để nó có thể tục
tiếp tục phát triển. Ừ em rất thích điều đó.
Thậm chí là những cái tiền thì em giúp họ race không có nhiều cho lắm tại vì
công ty mới thành lập mà. Nhưng mà mỗi lần mà họ được một cái round ra fund
race á, họ rất là quý mến, họ gửi nào là đồ cho em này nọ. Em một người rất là
đơn giản không quá sáng tạo nhưng mình có thể giúp những người sáng tạo khác đạt
được các ước mơ của họ để có mất xã hội thì cái điều đó nó rất là hay chứ. Ừ.
Nên em em sẽ quay trở lại công việc đầu tiên của em. Cô nghĩ là cái xã hội Mỹ mà
Khoa ở bên đó từ nhỏ đó là nó mang lại cho mình một cái ý nghĩ rất là thực tế.
Tức là tôi biết khả năng của tôi là thuộc về cái nào, tôi mạnh về cái gì và

00:50
tôi yếu về cái gì. Cũng như hồi sáng cô nói chuyện với lại chú dưỡng, chú nói
vậy, cái giáo dục quan trọng nhất là giáo dục gia đình. Hồi nãy cô nghe mà
Khoa ở với chú thiếm mà phải đi cắt cỏ, giặt đồ rồi rửa chén. Rồi đó cô nghĩ là
xã hội Mỹ nó là vậy chứ ở Việt Nam mình á thì con của những cái ông bà mà có
tiền bạc một chút hay là có vị trí một chút thì tụi nhỏ nó ít phải làm những
cái việc nhà như vậy. Và chú dẫn chú nói chú học để có thể quản lý thời gian, có
thể quản lý công việc mà trở nên một người chú nói tôi có thể một mình tôi
quản lý ba công ty là tại vì ngay từ nhỏ với lại 16 đồng là tôi đã phải đi chợ
nấu hai buổi cho bao nhiêu người ăn mà buổi sáng là sao, buổi chiều sao. Tất cả
những cái đó nó tập cho mình một cái đầu

00:51
ốc quản lý có hệ thống và có kỷ luật thì
cô nghĩ là cái đó có thể là có thể từ cá
tính của khoa nhưng mà cũng có thể là do cái cách giáo dục gia đình ở các cái
nước phát triển. Dạ. Thật ra là nó cái trường hợp của khoa nó cũng một trường
hợp thú vị đó tức là ở Mỹ nhưng vẫn sống ở trong một gia đình Việt Nam. Tức là
vẫn thừa hưởng cái nề nếp sống của người Châu Á, người Việt Nam ở môi trường Mỹ
nó mới như vậy chứ thực ra là người Mỹ mà họ giàu thì họ cũng thuê giúp việc
đầy đúng mà đúng không? Nhưng mà cô nghĩ là con nước Mỹ nó cũng phải tự làm hết
chứ. Nó cũng phải tự lo quần áo rồi nó tự lo ăn sáng hay là cái gì. Cháu cũng
cũng tùi gia đình à cô cũng tùa gia đình. Tại vì cái trường tư mà cháu đi
học á các bạn của cháu trong lớp á là họ sống khá là sướng á. Cũng có người hầu
hạ này nọ cũng có điều kiện đều có cũng có điều kiện. khoa về Việt Nam rồi thì

00:52
tầm nhìn của Khoa dành cho Duy Tân Recycling trong tương lai là nó như thế
nào? Sẽ làm cái gì và làm cái gì cho ngành tái chế? Tại vì nói về đề tài tái
chế á mình có thể tái chế rất nhiều thứ trên cuộc sống. Ừ. Nhựa chỉ là một thành
phần thôi. Mình còn nhôm mà mình còn class nè, nhiều thứ lắm. Thậm chí bây
giờ mình còn thái chế cũng chế rồi rồi tác chế làm xây dựng cũng nhiều lắm.
Nghĩa là cái đề tài này cái đề tài rất là lớn và trước giờ Khoa là gia đình là
cái người mà làm ngành nhựa thôi và mình
tự mình làm thôi chứ mình cũng không bao
giờ gọi vốn nước ngoài gì hết trơn á. Ừ.
Trong tương lai nếu mà để mình hoàn toàn mà mình giải quyết được cái vấn đề tái
chế ở Việt Nam thì mình cần cái sự hợp tác của rất là nhiều bên không những
doanh nghiệp không mà cũng là chính phủ à cơ quan nhà nước người tiêu dùng đối
tác à nhà phân phối. Ừ thì tầm nhìn của Khoa là trong tương lai Khoa muốn con

00:53
con sông Bảo Băn Kiệt này nè nó sạch nó trong mỗi lần mà Khoa đi đi làm là đều
băng qua nó cũng là ô nhiễm nó cũng đen nó cũng có mùi Kha muốn mọi người thế
giới nhìn Việt Nam không phải là một cái nước mà bị ô nhiễm ừ tại vì tài nguyên
mình rất là đẹp nha tài nguyên rất là hiếm rất là đẹp nên trong tương lai là
không muốn thay đổi hình ảnh của Việt Nam ừ đối với nước ngoài nó là một đất
nước Mọi người nên muốn tới sạch sẽ còn ghẻ. Một cái nói chung là khi mà mọi
người nghĩ về Singapore đi ừ mọi người nghĩ về Nhật đi thì không bao giờ mọi
người nghĩ về rá. Tuy rằng đau bì nhựa bên Sing của Nhật nhiều hơn Việt Nam rất
là nhiều nha. Đúng rồi. Nó sa nhiều lắm. Single rất là nhiều luôn. Nhưng tại sao
người ta nhìn nhìn Nhật người ta không nghĩ về rác rác bãi mà người ta nghĩ về
sạch sẽ, tin gọn, tinh tế. Ừ thì nào đó thì Khoa muốn trong tương lai là Duy Tân
Recycling có thể giúp thay đổi cái hình ảnh của đất nước chúng ta. Ừ. Vậy thì
Khoa K nghĩ là mình hoàn toàn làm được thôi. Khoa nghĩ là thế hệ người tiêu

00:54
dùng bây giờ người ta rất có ý thức. Thật ra đó cô nghĩ là không phải chỉ có
nhựa và hình như nó cần thiết có một sự liên minh với lại nhau trong nhiều ngành
khác nhau mà cùng đi theo cái hướng kinh tế tuần hoàng. Dạ vâng. Tái chế.
Ví dụ như bây giờ thời trang là nó có thời trang chậm với thời trang nhanh.
Thời trang chậm là người ta đã bắt đầu sử dụng cái bột sen hay là cái bột lá
bạc hà hay là cà phê, bả cà phê. Người ta làm ra những cái sản phẩm khác mà nói
thiệt cô vác cái đôi vớ mà bằng bã cà phê đó. Cái cô đi cô cho cái cô nói là
đây là cái bả cà phê của nước tôi. Mình nói xong mình thấy mình tự hào lắm. Mặc
dù cái đôi giớ nó cũng đâu có cái giá trị gì ghê gớm. Thì họ nói trời đẹp quá
Việt Nam mày cũng văn minh dữ á chứ. thì á cô nghĩ là phải nhiều ngành cùng với

00:55
nhau làm cái công việc này. Cô nghĩ là bắt đầu từ những cái nó là khởi nguồn
như vậy và ở xa hơn là nhiều ngành cùng tham gia vô cái tái chế này. Và cô nghĩ
là ông luật sư mà ổng rành về cái vụ tái chế này ổng sẽ phải nghĩ xa cái chuyện
đó. Dạ. Vâng. Cảm ơn cô cô Hạnh cho s phấn đấu. Như vậy là chúng ta đã đi đến
hồi kết của cái tập mà ngày hôm nay khi mà chúng ta ngồi nói chuyện với Minh
Khoa. lắng nghe câu chuyện của pha, một cái bạn
10 tuổi đã bước ra khỏi nước Việt Nam học những cái hay ho nhất, những cái
tinh hoa nhất của thế giới và sau 20 năm lại quay ngược lại tiếp tục học như một
con người Việt Nam để mình tiếp tục cái hành trình và mình hoàn tất nguyện vọng,
cái tầm nhìn của thế hệ F1. Xin chân thành cảm ơn quý vị khán giả và xin được

00:56
hẹn gặp lại vào số tiếp theo của chương trình Kế nghiệp mở tương lai. Ah