Hãy giúp "Trăm triệu thầy, trăm triệu trò" hoàn chỉnh nội dung để những người khác có thể hưởng lợi từ nó trong tương lai.
- Bấm Ctrl + F : nhập từ khoá (tìm trên trang hiện tại).
- Nhập trực tiếp vào ô tìm kiếm trên cùng (tìm trên toàn bộ website).
00:00
em sau khi đọc cái đề cương em mới hỏi anh Nguyễn Quang Lập có việc thật sự em
xúc động Chị ơi em suốt đọc ở cái sự cô đơn của cái người anh hùng Lý Thường
Kiệt quá đi Anh nói là tôi nghĩ đến một vị anh hùng dân tộc khác của Việt Nam
mình vì tôi yêu cũ trong cái quá trình người ta trưởng thành thì người ta phát
hiện là có những thứ tình yêu đó cao hơn tình yêu nam nữ tình yêu đôi lứa đó là
tình yêu tổ quốc sau khi mình diễn xong một cái vở diễn là mình vô mình thở
không học dúi và không muốn tiếp xúc với ai hết Nhưng mà em bước ra sân khấu
giống như ai nhập hồn mình cái Nhiệm vụ là cái người nghệ sĩ siêu cho cùng thì
cũng là cái người công dân chương trình được mang đến bởi meibi nền
tảng khai phóng những tiềm năng chào các bạn đây là chương trình năm
00:01
và tôi là nhà báo Kim Hạnh Xin giới thiệu với lại các bạn nghệ sĩ Thành Lộc
Xin chào quý vị các bạn đang theo dõi câu chuyện của chương trình
cho chị đi tiếp vô một cái đoạn mà chị cũng rất là phục em là giận những cái vỡ
anh hùng những cái hình tượng anh hùng mà nó không có công thức
thì em đã gửi gắm cái tâm tư cái ưu tư xã hội Cái quan tâm tới thời cuộc và
nhiều hơn nữa trong cái vai trò đạo diễn
với những cái gương anh hùng này như thế nào
Em cảm ơn tác giả Tại vì những cái người tác giả bản thân các vị đó đã viết kịch
bản theo cái khuynh hướng đó rồi cho nên nó mới chạm vô cái điều mà em trăn trở
cái điều mà em luôn luôn ấp ủ mình đồng cảm mình đồng ý lúc mà em đọc cái đề
cương Em còn nhớ anh Nguyễn Quang Lập lúc đó chưa viết xong Kịch bản đâu ảnh
00:02
chưa mới nói cái ý tưởng thôi mà khi mà anh đưa cái ý tưởng đó ra
dĩ nhiên là anh cũng làm anh sẽ dành cái
điều đó cho các đơn vị nghệ thuật ở phía bắc nhiều hơn thì hầu như là các đường
phía bắc đều từ chối là chơi thân với anh Nguyễn Văn Lộc Hồng
Anh mới nói là em giới thiệu anh với sẽ có ID Card nha tại vì ông Lộc là ông mê
mấy cái đề tài mà cái dạng mà đời Tối lại
sao đó thì ông đánh là cái người bắt cái câu nói cho em làm quen với anh Nguyễn
Văn lập khi anh lập đầu tiên anh mới gửi cho em
cái đề cương hai tờ giấy A4 chứ anh chưa viết em đọc xong em thích quá trời
là tiếng nói về cái mối tình của Ngô Tuấn đã trích đoạn Lý Thường Kiệt Ngô
Tuấn và thuận Thanh viết vào cái mối tình thôi là Thuận
00:03
Khanh và Nguyễn Tuấn sắp lấy nhau rồi Ông kia đi cái dạng bây giờ gọi là đi
nghĩa vụ quân sự đó đó thì ông ông kia đi thì cái cô này ở nhà bị tiến cung thì
Ông này ổng rất điên và tưởng như ông đã
loãng say rồi ông chửi vua luôn ông chửi vua luôn em thích cái chi tiết này vô
cùng là uống rượu và đứng ra giữa đường Chửi luôn tại sao tôi đi đến cho ông mà
ông lại lấy vợ tôi thì ông lý là thành là cha nuôi của Ngô Tấn Phát hiện là ở
Ngô Tuấn có những cái tố chất của một nhà lãnh đạo quân sự trong tương lai thì
ông này ông muốn đưa cái cổng này vô đưa vô trong nhưng mà chỉ có một cách duy
nhất là phải làm thầy giám thị mới được gần Vua chỉ có làm thái giám mới được
gần vô còn làm như quan sát cho nhiều khi cắt cử sang làm những cái bộ phận
nào khác ở gần vô được mục đích của Ngô Tuấn chấp nhận hy sinh tự mình hoạn mình
00:04
để vào lại là để được gặp cô kia thì đó là mục đích mục đích riêng hết đó Nhưng
mà khi cái câu chuyện nó nó dẫn dắt để để Ngô Tuấn trong một lần bảo vệ kẻ
thích khách Vua thành thích vua thì thì đó là cách để cho vua mới phát hiện ra
Ngô Tuấn là một người tài ba và có cái đầu thao lược rất là tốt từ từ mới cất
chứ lúc bấy giờ mới bắt đầu coi chừng đánh Tống giặc Tống xâm lược thì khi mà Lý
Đạo Thành và nhà vua mới phát hiện là cái nhân tài cái tố chất cái cái tài
quân sự của Lý Thường Kiệt như vậy mới bắt đầu mới cất nhất ông vào những vị
trí quan trọng thì lúc bấy giờ từ từ Lý Thường Kiệt mới ý thức được một cái
điều là tình riêng mình Nó là một cái rất là vặt rất là có chuyện riêng và cái
cái tình yêu đối với đất nước biết tổ quốc Nó lớn hơn cái tình yêu nam nữ của
mình nhiều và và từ từ ông Lý Thường Kiệt mới gạt vào cái tình duyên ở một
bên để tập trung cho cái chân bảo vệ Tổ quốc đó em thích cái con mặc vào đó là
cái câu chuyện hư cấu của Văn Lập nhưng mà cái này ra đời cái này nó người cái
00:05
này nó đời cái này nó người bởi vì người ta có thể làm một điều gì đó xuất phát
từ động cơ cực kỳ cá nhân nhưng mà trong cái quá trình người ta trưởng thành thì
người ta phát hiện là có những thứ tình yêu nó cao hơn tình yêu nam nữ tình yêu
đôi lứa đó là tình yêu tổ quốc và ngay cả cái tiếng Nga mà em làm nó cũng nằm
trong cái chuỗi như vậy nên là Kiều Nguyệt Nga mà tự vẫn xuống sông đâu phải
vì tổ quốc gì đâu để bảo vệ cái cái sự chung thủy của mình với Lục Vân Tiên
thôi à Nhưng mà em mới cơ cấu thêm em mưu cấu thêm cái chuyện là Kim Liên thay
mặt cô chủ mình vẫn đi qua Cống giặc Ova để thích khách đó Thì cái đó nó mới tác
động vô cái suy nghĩ và ý thức hệ của truyện Nguyệt Nga là ồ mình là một vị
trí thức mà mình bé nhỏ hơn một cái cô ấy tức không có học này bởi vì cái cô ký
túc đẹp của ông cái lòng Ái Quốc của bọn nó vĩ đại hơn một người có học thức như
mình đó Thì em thích những cái câu chuyện đó dù là chuyện lịch sử dù là gì
00:06
mà nó mình giải thích vấn đề nó nó phải xuất phát từ những cái gì nữa Nó đời
thường thì nó mới thuyết phục người ta được chứ không phải là không biết tình
hình được sinh ra là một người anh hùng anh hùng ở đâu vậy Nó phải có điều kiện
thử thách nó mới ra được anh hùng được chứ đó thì thiệt ra em có hỏi anh ngữ
văn lập em nói là anh ơi Ở đâu mà anh nghĩ ra cái cái cách giải thích để dễ
thương quá vậy anh mới nói là khi thế này em sau khi đọc cái đề cương em mới
hỏi anh Nguyễn Văn Lập có việc thật sự em xúc động Chị ơi em xúc động ở cái sự
cô đơn của cái người anh hùng Lý Thường Kiệt quá đi cô đơn quá Cái ông mới nói
em mới hỏi anh làm ơi anh nghĩ đâu ra được cái câu chuyện hay quá như thế này
mà nó xuất phát từ cái điểm nào anh nói là tôi nghĩ đến một vị anh hùng dân tộc
khác của Việt Nam mình vì tôi yêu cũ và tôi
Tôi muốn gửi gắm Cái tình thương của tôi nổi tiếng với cụ qua cái cái hình ảnh
ông Lý Thường Kiệt đó thì em tới Ồ đó em thích như vậy em Anh thích là cái người
00:07
nghệ sĩ là luôn luôn phải biết biến một cái câu chuyện lịch sử hay là một cái
câu chuyện giả định nào đó theo mình để gửi gắm một cái thông điệp gì đó của
mình nó mang cái tính hơi hướng thời đại
mà nó có một cái tầm cao về tình yêu đất nước dân tộc Dạ đúng như vậy nó vẫn là
Đề cao anh hùng dân tộc hoàn toàn không ảnh hưởng gì hết đó thì chúng ta có
nhiều cách giáo dục có nhiều cách để tuyên truyền lòng Ái Quốc
tất cả mọi thứ mà cách nào mà nó có hiệu ứng tốt thì mình sử dụng cái cách đó mà
tại sao nghệ thuật nó có một cái vũ khí quá lợi hại là nghệ thuật thì tại sao
mình không sử dụng đó để làm cái điều đó mà rõ ràng là anh thấy đúng Chị ơi Bởi
vì cái cái vở ngành âm tình thứ sau đó được rất rất nhiều các trường trung học
phổ thông hợp đồng mua vé xem phòng Thật ra là nó quá người
Dạ mấy người luôn mà Cái này em cũng thật sự mà nói thì em cũng ảnh hưởng từ
nghệ thuật Âu châu chị tại vì ở Âu châu người ta cũng hay làm như vậy người ta
00:08
cũng dựng những cái vở kịch lịch sử có những có nhiều người đạo diễn hoặc làm
để họ đã họ công kích họ đã phá họ lên án một nhân vật lịch sử này Nhưng mà
cũng có một nhóm nghệ sĩ khác cũng dừng cái bài đó nhưng mà họ bênh vực họ phản
biện để họ họ bênh vực cho cái đó cho cái cái nhân vật lịch sử đó thì chúng ta
Ồ em thấy cái này hay đó và ai là cái người sẽ quyết định cái cái điều đúng
hay sai này công chúng người xem bởi vì họ thật ra họ mới là những người có
trách nhiệm Em nói cái ảnh hưởng của văn hóa và
triết học của Âu châu làm cho chị nghĩ tới mình có một viên ngọc một người Bậc
Thầy trong cái làng nghệ thuật của mình là nghệ sĩ năm châu
một người âu học một người có một vị trí rất là đáng kể ở trong cái làng nghệ
00:09
thuật của phương Tây mà Rồi làm những cái tác phẩm rất lớn cho Việt Nam chị
nghĩ là chắc em có nhiều suy nghĩ về thầy năm châu lắm khi mà em lớn lên và
bắt đầu có nhận thức nhiều thứ về văn hóa thì rất tiếc lúc đó ông Năm cháu đã
qua đời rồi cho nên em không có lệnh hỏi
được nhiều ông nhưng mà mình biết ông là một cái người mà bản thân Ba em là cái
người rất là kính trọng ông Năm Châu một tiếng nói chuyện cũng ông Năm Châu thế
này mà hai tiếng bốn ông Năm Châu thế kia thì là mình cũng biết được là cái
tầm ảnh hưởng của ông rất lớn như thế nào đối với những cái người thuộc thế hệ
của ba em và mãi cho tới sau này hay là ngay cả những người sau này như là chị
Ngọc Giàu chị Bạch Tuyết thì ai cũng đều nhắc đến ông Năm Châu với cái lòng kính
trọng ngưỡng mộ khâm phục thì em nghĩ chắc chắn ông phải là một người có công
lớn rồi cách này khi em đi học trường sân khấu
thì em định hỏi được một cái trường phái của Nga một nhân vật rất là lỗi lạc một
00:10
bậc thầy trong nghệ thuật sân khấu nghe lãnh đạo
nhưng mà thật ra ông là người nghe thôi chứ còn mà cái phương pháp nghệ thuật
của ông thì nổi tiếng cả thế giới không phải chỉ ở ngay đó Nga là chỉ nói thôi
chủ nghĩa là không phải đặt cái cái lan tỏa cả toàn cầu rồi thì em biết chắc
chắn một điều ông nên cho con sẽ biết đến ông study Lucky Bởi vì khi mà ông
ông đang cho đã chủ trương riêng cho cái sân khấu cải lương Á nghệ thuật và đẹp
thật và đẹp thì em sẽ ố cái điều này là quan tâm y chang cái điều mà ông xin cái
ông ta đã đề cập đến thì em nghĩ là ồ đã có
những cái có những cái điểm tương đồng với nhau thế và bản thân nó không đi xa
đời thật đi xa cõi đời sống thường có nghĩa là không đi xa cõi đời sống thực
của xã hội và như thế nào mới gọi là đẹp
này còn là một cái câu chuyện phải tô đó là một cái phạm trù lớn tại vì thô ráp
cũng có khi là đẹp chứ không phải nó chỉ là cái đẹp mà
00:11
không phải dạ và khi nó sự giản dị cũng là đẹp thì ông San Israel cũng có một
món đề cập đến một cái câu rất hay là đỉnh cao của của cái đẹp là sự dung dị
thì cái này ở trong mỹ thuật người ta cũng có đề cập đến cho nên tới cùng thì
cái cái chân lý về cái đẹp và hay của nghệ thuật thì hầu như nó lan tỏa đến cả
toàn cầu và các bậc thầy của nghệ thuật sân khấu thế giới đều có những cái điểm
chung đó hết mà thật sự may mắn là nghệ thuật sân khấu cải lương có ông Năm Châu
Bởi vì ông là cái người lĩnh hội được những cái đó một trong những ngày đầu
tiên lĩnh hội được cái đó từ văn hóa ông Châu nói gì thì nói cho em thấy Thí dụ
như mà nói cái nước Việt Nam mình có một khoảng thời gian 100 năm đô hộ giặt tay
hả chị nhưng mà nó cũng là một cái lợi thế bởi vì nhờ như vậy mình lĩnh hội
được rất nhiều cái thứ những cái tinh hoa của Văn học và nghệ thuật của của Âu
châu tất cả Hầu như những không phải trẻ
con năm châu mà Hầu như tất cả những ông
00:12
thầy tuồng những người viết kịch bản sân khấu cải lương ngày xưa đều học trường
tây ra hết chứ đâu phải là người kém văn hóa đâu văn học đối thoại đặc
biệt vô cùng xuất sắc không phải chỉ có ông Năm Châu mà thương như ông Năm Nghĩa
nè và những người kế thừa sau đó là như là em nói ông Năm Nghĩa là em phải nói
đông năm nở nữa rồi những cái người kế thừa sau đó là ông Hà Trì Hoa Phượng nè
đó và rất nhiều những cái tác giả cải lương Trời ơi là văn học hay muốn chết
và câu chuyện rất hay và Hầu như tất cả những cái câu chuyện Họ đều rất giống
như cuốn tiểu thuyết của Pháp của Alexander rất nhiều những cái nhà những
những nhà viết tiểu thuyết viết kịch xuất sắc của Pháp là là điều cái chịu
ảnh hưởng hết cho nên em nghĩ là sự nghệ thuật Việt Nam đặc biệt là sân khấu cải
lương nói riêng mà có ông Năm Châu là một sự may mắn rất là lớn chị hy vọng là
có một cái cơ may nào đó một cái Cơ duyên nào đó mà Thành Lộc sẽ làm cho
00:13
sống lại cái những cái mà những cái hòn ngọc lấp lánh tài năng của ông Năm Châu
em là cái người sinh ra từ sân khấu cải lương hát bội Nhưng mà em cứ nghĩ trong
đầu em là em làm cái lương không Hay em nghĩ là nếu mà em làm kịch nói á em sẽ
làm rất là xuất sắc em chưa dám nghĩ là em sẽ làm một vở cải lương hay cho nên á
Hồi đó Khi mà em em làm cái vở nhạc kịch
tiếng Nga đó sẽ có rất nhiều người trong giới nghệ thuật nói chung và cả những
người trong giới truyền thông là mỉa mai sau lưng em đó chứ là Lúc đầu họ tưởng
đâu là em làm cải lương và họ nói là trời ơi nghĩ sao mà lại đi làm cái tuồng
thiên nga bởi vì cho tới thời điểm đó 2017 có cái tuồng cải lương nào mà đề
cập đến chuyện thơ Lục Vân Tiên mà qua mặt được cái tuồng cải lương Chiều
Nguyệt Nga của nhà Trần Hữu Trang nữa đâu cho nên liệu lọc làm ăn sao mà qua
00:14
nổi cái vợ đó thiệt sự mà nói thì em cũng rất ngưỡng một cái tuồng cải lương
đó chị có hai cái tuồng cải lương về đề tài Lục Vân Tiên và Kiều Nguyệt Nga mà
em rất là mê thứ nhất là tuồng cải lương Lục Vân Tiên của đoàn cải lương Nam Bộ
hồi xưa ở trong chiến khu về Hay quá trời của Đức đang coi phục lăng luôn cái
vợ thứ hai là cải lương Kim Nguyệt Nga của nhà Trần Vũ Trang cái vỡ thứ ba là
một cái vỡ do thầy Trần Minh Ngọc dựng từ kịch bản cải lương của bác năm châu
chị Hồng Nhung cùng cùng soạn thảo ra cái đó cho một cái bản cải lương mà tụi
dặn là cái lương Bỏ Túi tức là tụi em đi
lưu diễn ở Pháp cái lúc lúc đó là tụi em
đi diễn ra vào tân trang đó nhưng mà kèm cái đó là tụi em có thầy Trần Văn Ngọc
có dựng cái vợ cải lương đó để diễn cho kiều bào Việt Nam mình xem đó là ba cái
bảng dựng mà mấy đắm đuối đó nhưng mà em
nói là nếu mà em làm cải lương chắc chắn em làm không có qua được hai cái ba cái
lỗi này cho nên em mới làm nhạc kịch đó mà bây giờ bản thân em cũng mê nhạc kịch
00:15
em vẫn nghĩ là em thuộc cái Tiếp Đạo diễn thời bây giờ chứ không phải là thời
xưa cho nên em không bản thân em còn chưa hiểu hết được cái hay sâu xa của
nghệ thuật cải lương đâu em thấy nó hay mà em chưa hiểu hết một cách trọn vẹn
cho nên em không dám chạm vô cái mà mình chưa Giỏi chưa đầy đủ kiến thức cho nên
em mới chuyển nó qua làm nhạc kịch Nhưng mà em lấy Tứ từ cái nhạc tài tử Nam bộ
để sáng tác ra nhạc mới đó là cái đó là lại thuộc về lĩnh vực tài năng của nhà
xe Đức Trí nhưng mà nó lại là từ sự gợi ý của em đó thì để em làm đó người ta cứ
tưởng cải lương nhưng mà thật ra nó không phải là cải lương nhưng mà nó vẫn
là nhạc kịch nhưng mà nó mang màu sắc của nhà tài tử Nam Bộ cho nên tự nhiên
giờ chị Hạnh gợi ý Em nè em muốn đụng em có thể đụng đến một cái gì đó một tác
phẩm nào đó của ông năm châu hay không Trời ơi em bị nổi da gà rồi Bởi vậy em
em cũng còn chưa dám nghĩ đến chuyện đó Bởi vì em cũng có nghe chị Hồng Nhung
00:16
còn có nói là trước khi mất thì cô Kim Cúc là phu nhân của ông Năm Châu cũng có
một cái ý là bà không có muốn ở đâu dựng lại tuồng của ông Năm Châu nữa vì lý do
gì thì em cũng không biết cái đó là là một cái câu chuyện khác rồi nhưng mà em
cứ nghĩ thật sự nha Em có nghĩ là em muốn làm một cái gì đó đụng đến tác phẩm
của ông Năm Châu mà em đã có cơ duyên rồi là bởi vì cái tiên nga của em là em
đã có lấy một phần kịch bản luật nhân viên của ông năm châu Á cho nên ở trong
cái cuốn sách ảnh của của vợ thì cái trang đầu tiên là giới thiệu các thành
phần chế tác thì em có để cái hình không em châu đầu tiên chết luôn nghệ sĩ nhân
dân năm Châu Nguyễn Thành Châu luôn sau đó mới là Nguyễn Thị Minh Ngọc Nguyễn
Hồng Nhung và thành lộc bởi vì thành lập có tham Có làm cái công việc người biên
tập lại tất cả những thứ đó nhưng mà em nghĩ là khi vỡ ti Nga nó thành công quá
lớn chị cho nên em nghĩ chắc cũng được Ông Năm cho phù hộ dạ cho phép
00:17
Cái đó là mình nói để mình mình tự lấy lòng tin cho nên em nghĩ có khi em cũng
thử thử thách mình biết đâu được Nhưng mà nếu nha nếu em chạm vào một đề tài
nào đó có liên quan đến các tác phẩm cải lương của ông Năm trò thì em cũng muốn
biến nó thành một bản nhạc kịch theo góc nhìn đã gốc làm của em bởi vì theo cái
sự hiểu biết của em á có rất nhiều những tác phẩm cải lương của ông Năm Châu mà
cái kịch bản gốc đầu tiên là ông viết là ông viết cho thoại kịch chứ không phải
viết cho cải lương đó chỉ có nghe một cái người một chuyên gia về văn hóa nói
với chị cái điều đó và tự nhiên Chị vừa là ước mơ nhưng mà vừa là linh cảm là sẽ
có một ai đó đồng cảm được với lại những cái xúc cảm
của ông Năm Châu và sẽ làm sống lại cái gia tài lớn đó chỉ hy vọng vậy thôi
00:18
nhưng mà biết đâu Chị gửi cho em nghĩ đến cái chuyện đó tại vì Đúng rồi ngày
càng có tiền Em vừa mới nhớ ra là những cái tác phẩm gốc của của bác Năm Châu là
phải kịch tính chứ tự nhiên khi mà em ngồi nói chuyện với chị em mới nhớ ra
cái chi tiết đó cho nên Tại sao thế Tại sao em em tìm cách em tìm em chạm đến
những cái tác phẩm gốc đầu tiên của năm châu để em khám phá coi nó như thế nào
tại vì em biết chắc chắn là có rất nhiều cụ ngày xưa là em nghĩ là họ cũng có
chuyển thể nhiều những cái vở tuồng mà từ những cái tác phẩm văn học của của
nước ngoài của Châu Âu lắm đó thì cho nên em thử xem
cảm ơn chị đã cho em một cái gợi ý biết đâu em gặp duyên em em sẽ làm Bởi vì
Thật ra thì em nói cái này chị thấy có đúng không Đôi khi mình làm sống lại
những cái tác phẩm của những tiền bối mà Đạt bị chìm vào quên lãng nó còn là một
sứ mạng của mình đúng không chị Chị nghĩ vậy đó là thực ra đó là nó khó khăn chứ
00:19
nó không phải dễ mình phải cảm thật sâu gọi là thấu cảm mà thấu thấu cảm thì mới
có thể chia sẻ được với lại những cái bậc tiền bối đó lâu lâu chị mở Sân Khấu
Về Khuya chị coi lại rồi chị đi coi tiên nga mấy lần thiệt ra chị không phải là
một cái người mà quá là sành về sân khấu Mặc dù hồi hồi đó chị cũng có một thời
gian được học nhưng mà chủ yếu học ca thôi Nhưng mà chị vẫn ước mơ và chị nghĩ
rằng trong cái thời đại này nè chắc phải có một ai đó một người hai người không
nhiều nhưng mà phải phục dựng lại phải làm sống lại cái Gia Tài đó em lại cộng
điểm một ý tưởng nữa chị phục dựng là một chuyện nó đang là một
sứ mạng của mình là phải đưa đến cho công chúng trẻ thời nay như cái giá trị
00:20
cổ điển Nha chị nhưng mà nó nó phải được nhìn qua cái lăng kính và góc nhìn của
người đương đại nữa mới được tại vì em nghĩ đó đôi khi các cụ sống ở một cái
hoàn cảnh lịch sử nào đó thì cái góc nhìn cái quan điểm để lý giải về một vấn
đề gì đó về xã hội nó cũng sẽ gặp những cái nhược điểm do cái thời cuộc nó làm
cho họ phải nhìn cái góc nhìn nó là như vậy nó chỉ có giá trị về mặt văn học
nước châu Á mà người châu Á Nói chung là
luôn luôn bao giờ cũng bị gò bó cái cách nhìn nó cũng ảnh hưởng do các chế độ
phong kiến đó là rất là lâu Mặc dù cho các cụ có ở Tây học gì bao bao nhiêu đi
chăng nữa nhưng mà bị ảnh hưởng từ những cái cách suy nghĩ về những cái giáo lý
về truyền thống gia đình nè từ khổng tử tù lão tử đôi Em nghĩ nó cũng có những
cái hạn chế thì bây giờ khi mà mình làm sống lại những cái tác phẩm đó thì chắc
mình cũng phải có trách nhiệm của một cái người có một góc nhìn khác em vẫn bị
00:21
ảnh hưởng từ châu Âu là em thích làm những cái tác phẩm mà luôn luôn Gợi mở
cho cái người xem người ta có hai ba sự chọn lựa cái kết thúc cái câu chuyện của
tôi là tôi đang mở một cánh cửa để quý vị sẽ lựa chọn cách nào là đúng là tùy
cái việc chứ chứ không có phải là là trong cái quê và mong ước là bạn phải
suy nghĩ theo cách nhìn như thế này mới đúng nhé Thì em nghĩ thì không ai người
ta cũng nên Dĩ nhiên là chúng ta đang ở vẫn
ở đó một cái thời đại mà không phải làm cái điều đó một cách thoải mái Nhưng mà
em nghĩ là dù sao đi nữa thì chúng ta cũng đang xã hội của chúng ta mỗi ngày
nó cũng đang một tiến bộ dần nó cũng đang mở rất nhiều cánh cửa từ từ từ từ
từ đúng không Hồi xưa người ta nói là chỉ có một thành phần kinh tế thôi mà
đúng không Nhưng mà Đâu có đâu không có bây giờ nó có nhiều cái khác nhau thì có
nhiều đưa người ta nói là văn hóa văn nghệ là chỉ duy nhất là quốc doanh thôi
đúng không Nhưng mà bây giờ cũng không phải vậy nữa Bây giờ người ta đã cho
doanh nghiệp được làm nghệ thuật rồi chứ còn như vậy đó Thì em nghĩ là ngay cả
00:22
trong cái cách nhìn về một vấn đề mang tính xã hội để góp phần cải tạo và làm
đẹp xã hội thì người ta có ở trong một bước đoàn nào đó vẫn có thể cho phép
mình đặt nhiều cách lựa chọn cách giải quyết khác nhau miễn cái nào cũng tích
cực đừng dẫn đến cái năng lượng tiêu cực là được rồi
Những cái gì em đã làm những người bạn của em đã làm những người trẻ như là
những đạo diễn trẻ như là Vũ Minh một phần nào đó là Huỳnh Anh Tuấn đã làm cho
trẻ con Đức Trí quá hay thì nó cũng góp phần cho người ta mở ra dần dần cái quan
niệm đối với lại văn hóa em làm chị nhớ tới cái câu mà hát chế Nếu mà mấy người
đó hay hay hát là một chiều anh sau Dân telephone cho kali thuần
00:23
anh dặn rằng kinh tế thì nhiều thành phần mà văn hóa chỉ một thành phần Em ơi
nhưng mà bây giờ người ta cũng không hát cái bài đó nữa vì người ta biết là văn
hóa nó phải nhiều thành phần và cuối cùng phải trao cái quyền chọn lựa cho
cái người xem chứ Bây giờ mà Cứ tới mà ngồi mà đưa ra những cái luận điểm và
kết luận cổ truyền thì chắc không có bán vé được đâu
người ta còn có thể nói như nó không có thành văn bản nhưng mà nó nó thành một
cái nếp suy nghĩ như thế này nè làm nghệ thuật mà khi mà đề cập đến hai chữ giải
trí là gần như là phạm tội là có tội á Tức là khi mà nghỉ đến cái
chữ giải trí có nghĩa là mình làm cái nghệ thuật gì nó hạ thấp lắm nhưng mà
trong kỹ thuật đây giải trí vốn Nó là một trong những chức năng đầu tiên của
00:24
nghệ thuật nhưng mà tại sao mà nó đi tới cái chỗ là nói tới sướng ca vô lại như
vậy Cái này thì em em em em em nghe ba em nói thôi Và em nói thật ra là sau này
nó bị kiểu như là Tam sao thất vọng một cái dạng như là văn chương bình dân
truyền khẩu cái kiểu như vậy đó là cho nên người ta nói người ta cái giống nặng
loại thì nó trở thành loài nó trở thành sự tha muôn loài thì nghe nó nặng quá mà
loại đây có nghĩa là thể loại công việc thôi
cái ngành công nghiệp thôi đó là cái cách định dạng nghề nghiệp của các quan
chức vào thời nhà Nguyễn là chuyên nghề hát sướng á nó không có được xem là một
trong 12 loại nghề nghiệp công nghề nghiệp để kiếm tiền để sinh sống để mưu
sinh sống để mưu sinh đó mà là chỉ để giải trí cho người ta mua vui thôi
00:25
Chính vì vậy mà cái nghề hắc sướng không có được xem là một trong 12 cái nghề
Thập Nhị nghệ nó cho nên nó là ô sướng cả sướng ca nó toàn xứng cao nó vô lại
nó không có nằm trong cái loại nào trong cái 12 ngày đó cả rồi cái tự nhiên rồi
cái không hiểu sao là có cục anh em nghĩ cách đây là cũng do ảnh hưởng từ chế độ
phong kiến của của Trung Hoa cổ tràn vào kể cái văn hóa của người Việt Nam mình
đấy là khinh thường những cái người làm cái công việc hết sướng để mưu sinh bằng
cách là ai cho bao nhiêu thì cho đúng không Tại vì 12 cái nghề kia đó là tôi
ra giá tôi ra giá cái sản phẩm của tôi và anh mua đúng giá tôi thì tôi bán
không đúng giá thì tôi không bán hoặc chúng ta có thể thương lượng còn cái
nghề ca hát là tôi mua vui cho anh và anh cho tôi như tôi lấy bấy nhiêu chính
tại vị như vậy cho nên dễ thương sau này
nó mới sanh ra những chuyện tại vì những
người làm công việc hết xuống đẹp họ đẹp họ có diện mạo đẹp cho nên vì có những
mẫu đẹp cho nên mới có người mê vì có người mê cho nên mới có chuyện ông này
00:26
bỏ vợ đi mê Cô Đào Hát Ông kia bỏ vợ đi theo cô hát Thí dụ như vậy thì cho nên
tự nhiên nó trở thành một cái cách nghĩ rất xấu xa về những người làm nghề hát
sướng là chuyên môn đi phá hoại gia căn người ta và gần như là một cái nghề mà
vẫn làm được trò trống gì mà cần gửi tiền ngửa tay ra xin tiền ta rồi tự
nhiên cái trở thành coi thường trở thành coi thường đã thành ra cái thời thành
sướng ca vô là nhưng mà thật ra đâu phải xin thưa Vào ngay cái như thời phong
kiến thì văn nghệ sĩ thời đó những người hát Sướng thật đó còn được rước vô cung
để hát cho vua xem mà chứ đâu phải lơ tơ mơ đâu cho nên là do cái cách nghĩ nó
sai thôi Em nghĩ như vậy cho nên nhiều khi bạn bè của em những em cháu thuộc
thế hệ hậu bối mà nó hay dùng cái trò mà Chứ không tự nhiên cái người ta đã nói
mình sai rồi còn mình còn tự than thân trách phận
buồn với người của tụi mình thôi chạy số mình nó vậy mà sướng cao vô lề mà cái
sao mày nói ngu vậy Trời ơi mày làm được cái nghề mà không
phải ai cũng làm được là mày phải hãnh diện Chứ sao mày mày lại tự thân thân
00:27
thích phẫu là tụi mình ở đâu ra vô loại không có nghe người ta mới làm được ngày
tháng sướng chứ rồi người ta mới dạy được con thú làm trò xiếc Chứ toàn là
đầu óc về trí tuệ con người hết đó chứ đâu phải ai cũng làm làm được cái chuyện
hát sướng đâu trời mới cho mình cái khả năng mình hát mình sướng chứ Trời ơi đâu
ra được cái chuyện đấy cho nên không có việc gì phải mặc cả phải tự hào mà nói
xin lỗi ai mà xem cái đó là một cái câu thóa mạ là phải xem lại mình bởi vì kiến
thức mình kém đó kiến thức bằng trái mình không có hiểu biết cho nên mình
tưởng cái câu đó là mình đi chửi người ta mà không phải đâu Em biết không thực
ra có những cái giá trị cũ Dạ là nó cứ được lặp đi lặp lại cái kiểu là tạo ra
những cái khuôn thuốc để giáo dục ở trong xã hội nhưng chỉ mới vừa đi nói về
thì chị thấy có một cái điều mình rất là thiệt thòi là bảo tàng đó những cái nơi
00:28
mà làm ra để mà chăm sóc bảo vệ và tôn vinh những cái giá trị cũ thì lại rất là
sơ sài và lại quá là nhàm chán chứ ở Pháp Em biết không Chị đến pháp mấy lần
chị đều bị ao bị không có mua được vé để vào bảo tàng lưu rồi bây giờ mùa hè thì
lại càng phải dài một tháng cuối cùng chị đi cái bảo tàng ô ve Sugar của van
gogh thì thôi cái câu chuyện đó cũng cực kỳ hay nhưng chị nghĩ lại về những bảo
tàng của Việt Nam là chỉ thấy tiếc lắm nhưng có một lần chị loáng Thoáng nghe
là em có tới xem cái bảo tàng ở Bạc Liêu về ông Cao Văn Lầu
thì hình như là cái bảo tàng đó nó khác phải không em Chị nhắc em mới nhớ nè
cách đây cũng đã lâu lắm rồi Ngay từ những cái năm đầu tiên mà em Được chạm
vào cái vở kịch giàu Cổ Hoài Lang nên là tới lúc đó mà em còn ở nhà h5b Võ Văn
00:29
Tần thì nhân một cái chuyến Em đi công việc gì thì em quên rồi nhưng mà em đến
Bạc Liêu thì em mới nói sẵn đến Bạc Liêu
thì thôi đi đi thắp nhang cho mộ của ông Cao Văn Lầu mọi người quen trong giới
thì gọi là bác Sáu lòng tại vì mình đang diễn và cố Hoài Lan mà em cũng tâm linh
Chị ơi em nghĩ là đây là có dịp mà mình xuống dưới thì mình cũng thấp nữa nha
cho bác bởi vì mình diễn một cái bảo dưỡng mình đề cập đến cái tác phẩm đó mà
là thành công nữa thì mình cũng phải diện kiến ông bà tổ tiên mình chút chứ
đâu có mà lơ lơ đi luôn được cũng thăm dò hỏi người ta thôi tìm đi hơi đường
hơi khó khăn thì mình vô mình mới thấy được cái cái mộ phòng của Bác sáo Lậu
chứ bộ phận lúc đó là do trong người trong dòng họ của bác Sáu đầu lập thôi
cũng tương đối thì cũng Nếu mà so với Đó là mồ mả ông có một cái người
00:30
bình thường trong đời sống thì như vậy cũng được nên là một cái mồ mả bình
thường nhưng mà Thiệt ra là em có hơi chạnh lòng Bởi vì em thấy nó vì nó bình
thường cho nên em mới chạnh lòng đường đi thì hơi khó khăn vô vô thì có mặt đầy
hết rồi Thậm chí thú hoang rồi cũng sinh sống chung quanh
đó nó thiếu một cái sự nghiêm cẩn ở đó sự chăm chút ở đó em cũng có bị chạnh
lòng lắm và nhưng mà tại mình nghĩ là có thể là do người trong dòng họ cái khả
năng họ như vậy thì họ lo được như vậy là quá quá được rồi thì trong năm nay nè
Đó là cách đây Chỉ chừng 2 tháng thôi Thì em có một cái cơ duyên là em đi làm
phim em đi qua một cái phim điện ảnh dưới Cà Mau rồi em được nghỉ vài bữa đó
em mình có bữa khác em mới lên Bạc Liêu chơi đây là môi trường đi Thấp ngang lại
cho bác Sáu lầu bởi vì cũng Đó cũng là một cái thói quen của em rồi bây giờ khi
00:31
mà Công cái khoảng thời gian mà em làm cái bảo tiên nga đó thì mỗi một năm là
em phải đi xuống Bến Tre để em đi thắp nhang tạ lễ mộ cụ Nguyễn Đình Chiểu năm
nào cũng vậy thì năm nay các em đó Như vậy thì thôi ghé Bạc Liêu để nâng cấp
nhanh cho bắt đầu em tìm không ra tìm không ra luôn chứ người ta mới nói là
tìm rất nhiều nơi đó người rất nhiều người thì người ta mới nói là không cái
mộ ông Sáu nó vẫn còn lại cô chủ cũ chứ nó không phải là giờ đi đâu đó nó không
có chuyện hoài không có ra cái chỗ đó cái nghiệp nào mới cho cái địa chỉ luôn
thì em tới đúng người ta thì em thật sự là bất ngờ trời ơi Nó là một cái nhà bảo
tàng rất là lớn nó lớn ngoài cái dự kiến của em luôn nó rộng cũng em có con số
thì không chính xác nhưng mà cái khuôn viên nó rộng nó xem xem như là công viên
Lê Văn Tám vậy đó chị Ôi trời dữ vậy hả Nó lớn như vậy đó em bị em bị bất ngờ
luôn mà vui Cái em tới em đeo khẩu trang này Vậy thì mình mua vé thôi mua vé thì
00:32
em mới cất giọng lên hai ba câu bán ra cái cái cô bán vé con cũng là là cái
hướng dẫn viên ở đó luôn chú Thành Lộc phải không thôi chú phải mua vé con dắt
vô đó thì hai hai bạn đó cũng là một đôi vợ
chồng luôn là hai người hướng dẫn viên của thì thật sự em tới thì em bị em bị
ngột Bởi vì đó là nó là một cái công viên dành để tưởng niệm và tri ân nhạc
tài tử Nam bộ thì trong đó Cái tưởng của bác Cao ban đầu rất là lớn với cây đàn
kim nổi tiếng của ông nó có một cái gian thờ là thợ mộ của ông thờ bà Sáu đó phu
nhân của ông rồi một cái gian rất là lớn là nơi đó để tượng những cái hình hình
sáp của ông Sáu rồi tất cả những hình ảnh của các văn nghệ sĩ từ thời mà còn
00:33
ca nhạc cờ tướng Nam Bộ cho đến khi hình thành cải lương Thí dụ như là ông Năm
Nghĩa Ông Năm nở bà bầu thơ cả ông Năm Châu rồi Bà Năm Thủy cô Kim Cúc rồi một
loạt những nghệ sĩ như chị Thanh Nga anh thành được Hữu Phước rồi Phượng Liên
Ngọc Giàu là tố đó nhiều lắm nhiều vô cùng nhiều luôn em thật sự bị ngộp bị
choáng và xúc động vô cùng khi em đến em thắp nhang thì cũng là cái màu của em
nhận ra được cái mộ của bác rồi nhưng mà người ta làm lại rất là khang trang của
ông Sáu Chứ tụi em là em phải kêu bằng Ông này mấy ông bác nhưng mà có chi tiết
em và chị Diệu Đức là một nghệ sĩ Đồng thời cũng là giảng viên dạy ca cổ ở
trong trường này tôi sẽ có một khoảng thời gian rất là dài Em chỉ rất thấp nha
anh chị trong lúc thời gian thì ở loa người ta bây giờ người ta có hệ thống
rồi chị thì ta phát ra giọng hát của một nghệ sĩ Em xin lỗi là em không có nhớ
tên mà đây là một nghệ sĩ đương thời đang rất là nổi tiếng ở Bạc Liêu cô hát
00:34
cái bà vợ cổ hoài lang tức là một cái em
rớt nước mắt luôn bạn xe của em thấy chị Điều đó cũng không cũng khóc bởi vì em
khóc không phải đơn giản chỉ vì nghe là cái làn điệu ca cổ mà em khóc vì em thấy
mồ mả của bác Cao ban đầu được khang trang quá sạch sẽ quá tươm tất quá mà nó
còn là một cái cả một cái khu vực tưởng niệm nhạc tài tử Nam bộ cái đầu tiên là
em thấy là thật sự mà nói người dân Bạc Liêu sống Dễ thương quá cái suy nghĩ ban
đầu em lúc đầu tắt là uống nước nhớ nguồn một cái người thầy mà làm rạng
danh cho cả một cái nền cổ nhạc của Việt Nam nói riêng và của miền Nam nói chung
về bề mặt được có một cái nơi khang trang như thế này em nghĩ Dĩ nhiên đây
là đầu tiên là em phải cảm ơn chính quyền ở địa phương đó bởi vì họ đã có
một cái một một cái tầm nhìn đúng mực về
00:35
giới văn nghệ sĩ là một và như với những
cái người mà khi mà họ làm rạng danh cái
nền nhà Thủ Đức nhà thì bản tính em nghĩ là những người đó còn chưa sinh ra đời
những cái người chính quyền này còn chưa sinh ra đời cho nên đấy là đây là một
cái động tác để thể hiện cái sự uống nước nhớ nguồn Làm cho em thật sự xúc
động và khi anh em nghe là em đứng lại em nghe hết toàn bộ cái bài dạo Cổ Hoài
Lang Trời ơi đã được chỉnh sửa lại một số những cái từ cho nó chính xác chứ em
mới hỏi là cái lời này Bây giờ cuối cùng
là nó đúng chưa vậy Tại vì bà già của bà lan Nói nhiều bạn khác nhau lắm mà tới
bây giờ người ta vẫn còn tranh luận thì hai bạn đó có thể tích là đây là cái
bản mà được các thầy nghệ nhân nhạc tài tử Nam bộ mà tới bây giờ họ còn sống
cùng với giáo sư tiến sĩ Trần Văn Khê đã xác định là bản nhưng cuối cùng là bạn
được hoàn chỉnh tốt nhất chính xác nhất thì em yên tâm và còn một điều mà Trời
ơi em thú vị vô cùng mà em ôm chị Đức em
00:36
nói chị Đức ơi Em đúng là em đúng em Vậy là em đúng chị Đức còn không hiểu Em
đúng là em đúng cái gì cho nên là em nghe lại cái bài hát này là không có chữ
ý à cho em ngàn hiệp đổi ý à đã được lập lại trong cả bài hát nó ba
lần mà ngay từ hồi mà em tiếp cận với cái vào cổ hoài lang và em nghe Thầy Tấn
Đạt là là ông qua đời rồi ông là nghệ sĩ của đoàn cải lương Nam Bộ hồi xưa đó là
bây giờ cao to nổi tiếng trong vai Bùi kiệm và thạch sanh đó thì ông ông
Thu cái bài đó ông cho em để em học á thì ngay từ đó em nghe cái chữ í a là em
đã khó chịu mà mình là con cháu mình đích mình không dám nói gì nhưng mà tại
vì với cái sự hiểu biết của mình thì mình thấy là ý Đây là một cách hát của
dân ca Bắc Bộ người miền Nam không thể ý À có thể là ư ư tại vì người Việt Nam
chịu ảnh hưởng từ hắc bội chung phần Nhưng mà khi mà nó qua nhạc tài tử Nam
00:37
bộ hoặc khi nó thành cải lương thì nó là ơ chọn ở nhà ăn hiếp đôi
đọa chứ không để ý a được ý a là miền Bắc mà bây giờ em nói là người ta nói
mày con nít Mày biết cái gì mà mày nói đó rồi sao kiếm mình quê làm sao mà em
cứ bị rây rất trong lòng em hoài chị nhưng
khi em diễn vai ông Tư ông Tư Trong vợ và cô Lan em giúp biết em không hay em
vẫn hát cho em nhà nghiệp đâu một phần là em không thể lên nổi nốt cao
vì mình diễn kịch mà mình nói thoại rất là nhiều khi mà Mình hát mà em lên cái
nốt cao quá chứ Ý là em sẽ bị vỡ giọng liền thì nó mất cái truyền cảm mà thực
sự em thấy chị nó không truyền cảm tình thiệp đâu nghe nó nó
00:38
êm cái tay mình nó nó mượt mà cái tình Nam Bộ lắm
chứ Người Vợ Đang trông chờ chồng về mà ý á là cái gì em em em em không chịu
được em mới hỏi liền em tại sao vậy đó cái mấy em nó mới giải
thích dạ là bởi vì các cụ bắt ông Trần Văn Khê có xác định lại là ý a là không
đúng trong cái bài này là quan tâm có ý ha dân ca Nam Bộ không quý em nhảy tùm
lum như là con nít em đứng trước cái bờ hồ của em
cảm nhận thôi mà bây giờ thành ra là đúng Trời ơi em thích vô cùng thích luôn
và trong đó nó có một chi tiết nữa là ở trong cái bài đó ở trong cái bài đó đó
00:39
00:40
toàn bộ là hát theo cái Thí dụ như trong căn nhà thì người hạnh phúc
00:41
tương bảo kim sắc Phan ngày nhớ đêm luôn trong tình nợ Ngàn
Năm Canh mơ ước viếng được cái cái nhà bảo tàng này nó
không còn là đi diễn cái mộ nữa mà là mình đi giếng một cái nhà bảo tàng mình
đi diễn một cái nền ca nhạc tài tử Nam Bộ em được nhìn lại hình ảnh Ồ trong đó
nó có những cái những cái bảng viết Liệt
kê là tất cả bao nhiêu bạn có Nam Bộ bao nhiêu bạn là theo Xuân bao nhiêu bản
theo ai Bây giờ bạn hành vi Trời ơi nó nhiều quá
chị Diệu Đức còn góp ý thêm Em bước vô dụng còn thiếu nha vẫn còn cái này là
chị mấy em nhỏ ra lấy sổ tay ra ghi ghi em nhìn á Thí dụ như em nhìn em thấy chú
thích là nữ nghệ sĩ này trong cái vở tuồng gì nhưng mà chú thích sai Còn em
00:42
thì với cái trực giác của em Em nhìn thấy cái bọn phụ trang đó Em biết cái
này là tuần khác rồi khỏi cần này kèm Anh nói là mấy em nghiên cứu lại giùm
anh nha theo ý kiến của em xin chú lúc đó mà Tại vì mấy em đó cũng còn nhỏ nên
theo chú nhìn mới bao đồ này là cái vở tuồng Tết này nè chứ không phải là tên
như mấy em mấy con chú thích đâu nha Thì mấy em đó ghi lại liền Vậy là cái này
tụi con phải gửi lại ngược lại sở văn hóa thông tin của Bạc Liêu để thẩm tra
thì mới dám thay đổi được nó ừ thì mấy con cái gì nó đi Cái này là chủ thành
lập góp ý nè Cái này của cô bé nè đó thì bản thân các cháu nó là tụi con cảm ơn
cô chú vô cùng bởi vì nhà bảo tàng cũng biết là mình còn nhiều cái sai sót lắm
00:43
cho nên cô chú về là giao diện em đã từng thấy cái mã của
Bắc cao dân lầu Từ lúc mới quá ư là sơ sài thì bây giờ nó khang trang như
vậy em vô cùng bởi vì thiệt sự là em thấy ở đâu không biết nhưng mà ở đâu
00:44
không thấy nhưng mà khi mình thấy thì mình phải cảm ơn Dạ thiệt sự là em giao
cái công việc của em bây giờ đâu phải là riêng về cải lương nữa đâu Em đâu có
chuyên về cải lương nhưng mà em thấy cải lương được tôn trọng được đánh giá cao
và có một vị trí thật sự là gần như là tuyệt đối trong lòng Người Dân Bạc Liêu
và chính qua cái chỗ đó thì em lại thấy là Sài Gòn mình thiếu Tại vì cải lương
có thể xuất phát từ Bạc Liêu cải lương có thể xuất phát từ Mỹ Tho có thể xuất
phát từ Cần Thơ hay Trần hay là Trà Ôn ở đâu không biết nhưng phát triển rực rỡ
tại Sài Gòn mà Sài Gòn đang mắc nợ cả lương em nghĩ vậy Tại vì một cái nơi mà
có cả chục đoàn cải lương sau năm 1975 phát hiện rực rỡ bây giờ hầu như không
còn đằng nào hết thì em thấy những người yêu cải lương tại sân khấu này và những
người có trách nhiệm lớn hơn thì đang có lỗi với cái Lương này chỉ nói một chút
xíu cái này nó có vẻ hơi nó đi leo lề qua chính trị sáng hôm nay chị đi dự một
00:45
cái cuộc họp mà anh Phan Văn mãi chủ tịch thành phố anh tới anh nói lại là
quốc hội vừa mới thông qua một cái nghị quyết là thành phố Hồ Chí Minh sẽ được
những cái cơ chế đặc thù và tới mấy chục cây chính sách thì trong đó đặc biệt
quan tâm tới văn hóa và thể thao Tức là những cái mà thời gian vừa qua nó bị mai
một nhiều lắm và sẽ làm lại Chị nghĩ là sẽ có lúc tụi mình ngồi với lại những
người quan tâm tới cái chuyện văn hóa và thể thao gạch ra những cái đầu dòng Tại
vì thật sự là nó cần và dù cho các em có nói là em chỉ có một xíu là làm xã hội
thôi cuối cùng sao hai tiếng đồng hồ thì
chỉ thấy em rõ ràng là một nhà hoạt động xã hội không có làm bộ ca tụng gì hết
00:46
trơn á Nói gì rồi cuối cùng là cũng nghĩ tới cái xã hội của mình
cái điều cuối cùng của cái cuộc mà mình trò chuyện ngày hôm nay để tối nay em
còn đi diễn chị vẫn nhớ rằng có lúc em nói là một nửa cuộc đời làm nghệ thuật
của em là dành cho trẻ con là những cái gì em quan tâm tới cái người khán giả
trẻ đó chị cũng từng đọc những cái bài em viết về cháu bé dân tộc nó không được
đi học nó phải Leo qua mấy cái núi để mà
nó đi tới lớp mà trường lớp thì không Có vách Không có gì hết
Phật giáo thì quá là cơ cực rồi những đứa trẻ nó phải đi kiếm củi ở trong rừng
vừa đi kiếm củi rồi vừa đi vượt cả chục cây số để đi học rồi Có những lúc tụi
00:47
mình đi tới những cái bệnh viện ung thư mà các cháu nó vẫn hy vọng sống và cố
gắng để lạc quan mà sống chị nghĩ chắc không có ai mà tụi nhỏ nó
thương và nó tin như là chú lộc hiện nay
cho nên chị Hình dung là có khi từ những cái việc rất đời thường có khi nghĩ tới
chuyện là mình làm bạn với con nít em sẽ có những cái mối lo chia sẻ những cái
mối quan tâm làm bạn với lại các bạn nhỏ này và qua đó dạy dỗ nó như thế nào em
00:48
có nghĩ tới chuyện đó trong tương lai không
cái quyền anh Tuấn rồi từ từ Cái người này mấy ảnh hưởng người kia người này
thích người kia nó như là một cái một cái hiệu ứng domino vậy đó thành ra mới
có thêm từ bi từ đời tao đi mới có thêm nào là Thanh Thủy rồi đình toàn thế giới
người ta bây giờ là một trong những đạo diễn dành riêng cho sân có cái nghi rồi
00:49
đó trước đó thì có Vũ Minh đó Vũ Minh là gần như là một ông thầy chuyên trị sân
khấu thiếu nhi rồi đó nhiều như nghệ sĩ khác Hoàng Trinh Hương Giang Mỹ Duyên Mỹ
Duyên Bây giờ giống như là công chúa vĩnh cửu không bao giờ già của trẻ con
34 số nghệ sĩ ngày xưa mà có mỗi một mình mới duyên làm công chúa thôi Bởi
người khác mà làm công chúa con nít nó không chịu Biết rồi nhưng mà đặt ra
nó nó là của nhiều con người cùng cùng hợp tác làm với nhau nhưng mà có một
điều em thấy là không phải ai làm sân khấu thiếu nhi cũng được bởi vì rõ ràng
là cái hiệu ứng từ của sân khấu ngày xửa ngày xưa của công ty Thái Dương nó có
lan tỏa tới nhiều sân khấu bạn cũng sân khấu này làm của sân có khi làm làm được
một mùa làm hai mùa là cái ba mùa buồn có một mình cho tụi em là nói vui với
nhau là lì làm tới bây giờ là bởi vì nó cũng có được cái kinh nghiệm và mức trở
thành một cái một cái niềm tin cho các em các cháu và thật sự mà em không thể
phủ nhận là bởi vì ở đó có chú Thành Lộc mà có nhiều em nó còn gọi là anh Thành
00:50
Lộc nữa chứ nó không thèm kêu bằng chú vậy đó anh Thành Lộc trở thành là là
danh từ chú anh Thành Lộc chứ không phải
là anh thành lập không Ví dụ như vậy thì đó nó cũng là một cái sứ mạng nó dù là
cái hạnh phúc mà nó cũng là cái sức mạnh bởi vì nhiều khi đôi khi em cũng Hoang
Mang Và nếu không phải là mình thì sau này ai cho nên thiệt sự mình nói là chết
tới bây giờ em vẫn còn đeo theo cái nghề sửa ngày xưa 34 là như vậy nói cái này
là chị chị Hạnh sẽ rất là ngạc nhiên là bởi vì em là làm việc cho trẻ con ha Vậy
người ta con cho con mê mình vậy ha chứ em Sợ trẻ con nói chuyện
em rất sợ tiếng ồn của trẻ con ở đâu mà có trẻ con mà lớn lên thí dụ em lên máy
bay Em ngồi mà nghe thấy cha con là em chết rồi đó em là hỡi này cho tôi rồi
vậy đó em ngồi trong một quán ăn em ngồi trong quán cà phê mà cái con chạy đúng
đúng đúng đúng là em chết tôi rồi em giấu em tự thân hơn
đứng trước dưới bao nhiêu Trẻ con mà em nhảy đùng đùng trong cái nhân vật của
mình là em hoàn toàn hạnh phúc tức là con người ta đôi khi nó có nhiều cái mâu
thuẫn Chị ơi một cái người chuyên môn làm cho tay con nhưng khi có một có
00:51
những giây phút dành cho đời sống riêng của mình thì mình là một mình em thật ra
là vậy nè Chị không có nói tới những cái sân khấu hay là những cái phim mà dành
cho trẻ con thật ra chị đang nghĩ tới một cái cái cách khác là em kể chuyện
cho trẻ con mà kể chuyện không phải là để cho nó lý thú rồi thôi Mà từ đó dẫn
các bạn nhỏ tới những cái suy nghĩ nó lớn hơn Dạ thưa đúng như vậy thưa chị
bởi vì trẻ con mà nó ngồi trong trường mẫu giáo đừng bị cô giáo cứ phải làm như
thế này mới đúng chứ Sai rồi cầm cái thước gõ
chết nó nó bị nhàm chán mà nó cũng sợ rồi không nói tới Trẻ con học sinh lớp 1
mà cứ ngồi ở trong trường mà cứ nghe giáo dục về Trần Quốc Toản và những anh
hùng dân tộc Chán chưa nó mệt lắm cho nên chỉ có nghệ
00:52
thuật thôi nghệ thuật qua cái lăng kính qua cách giải thích qua cách nhìn và qua
trò Diễn thì nghệ thuật lại giáo dục tất cả những cái điều đó đem những cái nào
nhanh nhất nhanh nhất mà con trẻ con nó thích Nó thú vị và phải bằng trò diễn và
hài hước hóm hỉnh thì trẻ con nó mới thích thì em thích làm như vậy mà bây
giờ biểu em mà cũng ngồi mà em dạy học em cũng dạy không có được luôn đó thì em
vẫn thích qua cái câu chuyện gì đó và văn và bằng cái trò chuyện của mình để
làm trò cho con nó thú vị nhưng tới đây em Em xin hơi lạc đề chút xíu em có một
cái cô cháu vừa là một cô cháu bây giờ là một cô bạn đó là Hoàng tên là Hoàng
Thùy Dung cái cô này là một cái người rất dõi trong cái nghề nhiếp ảnh và đặc
biệt là chụp ảnh chân dung trẻ con giỏi lắm cho nên rất nhiều rất nhiều người và
nhiều cái những cái trường học hay mời quý cô Dung này đến để chụp hình lớp
chụp hình gọi là cái gì kỷ yếu đó mà trẻ con mà nó Trời ơi nó ngồi một chỗ là
00:53
chịu không có được Bây giờ mà kiếm ngồi ngồi cười cái đi con sao mà nó cười vậy
đó Thì em đã xem một cái clip của cái cô này cô làm đủ thứ trò để cho tôi uống
nước cho con nít nó phì nó cười nó làm đủ mà kiểu bà cổ con này con lắc lắc lắc
lắc mà của Bày trò xong cái một cái lần chụp vào những cái cổ thở của mệt thì
cũng giống với em rồi đó Trời ơi cũng giống như mình sau khi mình diễn xong
một cái vở diễn là mình vô mình thở không học dúi và không muốn tiếp xúc với
ai hết Nhưng mà em bước ra sân khấu giống như ai nhập hồn mình thì cái cô
Hoàng Thị Dung này cô cũng y chang vậy luôn để có những cái hình đẹp con nít nó
cười vô tư hồn nhiên thì cổ mệt còn bất biết bao nhiêu là năng lượng thì em nghĩ
là hình như trong cuộc sống con người ta chịu ảnh hưởng nhau đó thì em biết chắc
là cái cô thì dung này cũng mới chịu ảnh hưởng từ cái sân khấu của tụi em và
ngược lại khi em xem cái clip của cô thì dung này nó cũng truyền tải cái năng
lượng cái lửa của cô này đến ngược lại em đó thì con người ta luôn luôn truyền
00:54
năng lượng cho nhau một cách hạ ý thức chị ạ và mình nhận cái năng lượng đó một
cách có ý thức thì như vậy Cuộc đời nó quá dễ thương quá đẹp chị đó cho nên em
mới nghĩ là cái sân khấu của tụi em mà dành cho trẻ con nó đạt được hiệu quả
tới bây giờ nó cũng một phần là như vậy và khi tụi em làm cho các con theo Quên
đi là bởi vì sao không phải nói em mà các đồng nghiệp của em họ cũng có con mà
họ cũng cũng có con của họ họ cũng có cháu của họ cho nên thay vì họ dạy con
cháu họ thì họ dạy được cho nhiều con cháu của người khác nữa đấy thì đó cũng
là luật sư cho cùng nó cũng là cái trách nhiệm công dân của cái người nghệ sĩ
thôi cũng chẳng đi đâu xa nó cũng quay quay tới quay luôn cũng quay trở lại cái
Nhiệm vụ là cái người nghệ sĩ siêu cho cùng thì cũng là cái người công dân mình
mình có nhiều cái công việc để mình làm để mình thể hiện cái chuyện đó và khi
tụi em dạy cho trẻ con đó thích như cái câu chuyện đó từ từ nó sẽ thích đi xem
kịch thích đi xem kịch sau này nó lớn lên nó sợ thành những kỹ sư nữa thành
những bác sĩ nó sẽ trở thành những ông bà doanh nhân thành đạt vân vân thì họ
00:55
cũng sẽ dẫn con cái của họ đi xem kịch thiếu nhi bởi vì Thật ra đi xem kịch hay
đi chơi nhà đi ngang nhà nó cũng là một cách nuôi dưỡng cái tâm hồn con người ta
về mặt tinh thần khi mổ một nhà doanh nghiệp mà có cái tâm hồn của một người
nghệ sĩ thì họ họ giải quyết cái công việc nó cũng không bị khô khốc nó cũng
có cái tính người hơn nó cũng có cái tình người hơn nó đẹp hơn nó có cái nghệ
thuật ứng xử nhiều hơn trong cái công việc của họ thì tự nhiên nó một cách
khác nữa là một cách để tụi em cũng đi trồng người vậy còn nói gần gần với nghệ
thuật là đi trồng khán giả cho mình Tại vì sau này những cái người thế hệ nữa
lớn lên nó cũng là những người yêu nghệ thuật yêu kịch mà đúng như vậy sau này
là chị nguyên cái năm 20223 cái cái lượng khán giả đến với sân khấu
kịch người lớn tụi em là con nít bây giờ
nó lớn lên nó đủ tư cách để nó đi mua vé nó đi Coi kịch người lớn thì bây giờ
khán giả của tụi em đi Coi chừng nó toàn là những lớp trẻ không còn mấy ông già
mà cỡ tuổi chị thì chắc đi hết nổi rồi Em làm kịch online cho mấy người ở nhà
00:56
mua vé coi online là khó thu tiền lắm nha Em
ekip có gửi tới em một cái món quà chị xin được mở cái món quà này ra
à Hoàng Tử Bé phải không Chị Bé em thích cái chuyện này lắm
em mới có 12 13 tuổi mặc dù lúc đó em không hiểu gì hết
video này em khoảng 24 25 tuổi em đọc em mới hiểu chị nhớ 133 Anh của chị bạn có
nói như vậy mà chắc là bà bạn đó là bà bạn chung của tụi mình Bả nói là cái hồi
năm đầu tiên mà Thành Lộc Vô trong trường trường sân khấu Điện ảnh hồi đó
Tên nó là cái trường nghệ thuật sân khấu
00:57
2 thì mọi người đã thấy là xuất hiện một
Hoàng tử bé của của chúng tôi ở trong đó và chàng đã ở trên thế gian này tới một
nửa thế kỷ và phụng sự cho mọi người biết bao nhiêu cái niềm hạnh phúc và
niềm vui và chàng mãi mãi sẽ là hoàng tử bé vĩnh viễn của nhân dân cái câu này
của bà Nguyễn Thị Minh Ngọc ở trong cuốn sách của em ở trong cái cuốn hồi ký
đối với em là một món quà quý mà của em từ em sắm thôi là trong một cái chuyến
lưu diễn với em vào những những thập niên năm 1990 ở
Pháp thời đó thì pháp chưa có nhập vào cộng đồng Châu Âu cho nên vẫn còn cái
tiền phân của Pháp thì em mới giữ được một cái tờ
550 phân hay là 500 fran dễ quên rồi trích một cái tờ giấy tiền 50 đồng thì
00:58
trên cái tiền đó có in hình con Hoàng Tử Bé và đó là một cái tờ tiền mà người
Pháp rất tự hào và nó trở thành một cái phong trào là khi mà pháp sắp gia nhập
vào cộng đồng Châu Âu là bỏ cái tiền quan đi thì ai người ta cũng đi sưu tầm
lại cái tờ đó để làm kỷ niệm thì em còn giữ được cái đó đó
nổi tiếng cái món quà này là để tặng cho Hoàng Tử Bé vĩnh viễn của nhân dân và
nhất là của các cháu bé quá là hay luôn chương trình
hồi nãy em có nói tới cái chi tiết là hồi nhỏ em đọc nhiều lần em cũng không
00:59
hiểu Em không hiểu cái nội dung các câu chuyện nhưng mà Tiếng cười
thói quen là rất thích bằng những mắt kính gọng tròn nhưng mà lần đầu tiên lộc
mang cái mắt kính nửa bên vuông nửa bên tròn đây lần đầu tiên giám xuất hiện
trong mấy cái kiếm nghịch ngợm như vậy á là bởi vì thật sự là mình tự thấy một
điều là một tay mà vẽ hình vuông và một tay vẽ hình tròn
01:00
và chỉ có Trương Vô Kỵ mới làm cho Thành Lộc thủ muốn làm được nhưng mà ai cũng
khát khao Được làm một cái điều gì đó cho có ý nghĩa xin cảm ơn chương trình
Cảm ơn quý vị và các bạn đã nãy giờ nghe câu chuyện của hai chị em cảm ơn chị
Hạnh