Hãy giúp "Trăm triệu thầy, trăm triệu trò" hoàn chỉnh nội dung để những người khác có thể hưởng lợi từ nó trong tương lai.
- Bấm Ctrl + F : nhập từ khoá (tìm trên trang hiện tại).
- Nhập trực tiếp vào ô tìm kiếm trên cùng (tìm trên toàn bộ website).
00:00
Thật ra có những người không phải là cứ di
truyền hay là gia truyền là thành ngôi sao đâu à Có rất nhiều người ngôi sao
sân khấu cải lương chẳng xuất phát gì từ từ gia đình truyền thống cả Nói gì Nói
chứ thưa quý vị Ai làp nghề diễn viên mà không thích nổi tiếng cho nên mình cũng
thích nổi tiếng bằng cái sự thành công của mình Mình thích là cái người trực
tiếp đón nhận cái trạng pháo tay của khán giả nhưng mà ở cái góc độ nhìn góc
độ đứng của cái người làm công việc đạo diễn thì cái người đạo diễn là là cái
người mà thể hiện được cái tính công dân
của mình một cách rõ ràng nhất mình cũng có những vấn đề bức xúc với xã hội với
thời cuộc ờ với nhiều vấn đề trong cuộc sống thì mình nghĩa là hình như mình chỉ
đứng ở góc độ của một diễn viên cho đủ Trời ơi nó nó nhói tìm chị à Sao mà
nó có nhiều cái thứ nó hay quá Ở trên cuộc đời này mà nếu mình không đi thì
mình không thấy phải nhìn lại thấy và nó tới mấy cái sàn khôn là chị chứ không
00:01
phải một cái sàn khôn nữa Từ xưa tới giờ chưa bao giờ có ai dám đề cập và kể ra
cái chuyện này ngay cả trong sách giáo khoa của của Bộ Giáo dục không bao giờ
dạy cái điều này trong trường học không có cái đất nước nào mà hay là không có
một bậc cha mẹ nào mà đẻ con ra là anh hùng dân tộc hết đẻ ra là một người bình
thường một con người bình thường đã từng
có một anh bắn thịt là vua của nước mình rồi mà Ủa anh anh k th LGBT
hả Chương trình được mang đến bởi may nên tảng khai phóng những tiềm
năng chào các bạn đây là chương trình n w1h Podcast và tôi là nhà báo Kim Hạnh
thưa các bạn Hôm nay chúng tôi muốn giới thiệu với các bạn một người không phải
00:02
là doanh nhân tôi thì tôi nghĩ rằng anh là một nhà hoạt động xã hội Còn với
Mỗi người chúng ta sẽ có một cái tên khác nhau xin giới thiệu với lại các bạn
nghệ sĩ Thành Lộc chào chị Kim Hạnh chào Dạ xin chào
quý vị các bạn đang theo dõi câu chuyện của chương
trình tôi xin phép các bạn gọi Thành Lộc là bạn thật sự là một người bạn bạn đêm
khuya khi mà tôi tìm đọc những cái trang Facebook mới của Lộc bạn vào chập tối
khi mà tôi ngồi chậu chực chờ xem các cái vở diễn của lọc và bạn suốt cả ngày
khi gặp những câu chuyện ở trong đời sống mà suy nghĩ tới l xin các bạn
Ừ nghe một vài lời tự giới thiệu của người bạn chung của chúng
00:03
ta thưa quý vị thưa các bạn Thư Thưa với chị Hạnh hồi nãy chị Hạnh có nói em là
một nhà hoạt động xã hội á Ừ thì ở một góc nhìn nào đó thì hình như em cũng có
dính dáng một tí cũng là một doanh nhân đó chị Dạ bởi vì mỗi cái sản phẩm mình
làm ra đó thưa quý vị thì mình cũng phải
bán vé mà cho nên mình cũng mong cái sản phẩm của mình được bán cho Hết vé rồi
người này quảng bá cho người kia để cùng nhau đến Đặng cái sản phẩm của mình nó
đến được với nhiều người cho nên đã quá lâu rồi mình không còn ở một cái thời kỳ
là Vân nghệ văn hóa văn nghệ bao cấp nữa có nghĩa là làm một cái sản phẩm ra mà
mình không cần biết người ta có thích hay không mà mình cứ làm ra thôi Bởi vì
có người rót tiền sẵn cho mình làm rồi đó nhưng mà bây giờ đâu có đâu bây giờ
làm cái gì cũng hy động vốn hết trường Thậm chí còn không phải chỉ hy
động mà còn lấy vốn trong nhà mình đem ra nữa Thành ra cũng mong cái sản phẩm
của mình đến được với người tiêu dùng đó đó là sản phẩm nghệ thuật cho nên ở một
00:04
góc nhìn nào đó thì chịnh Lôi Thành lọc vào cái cuộc nói chuyện này thì bản thân
em cũng cảm thấy rất là thú vị bởi vì thiệt ra mình cũng là một doanh nhân nho
nhỏ làm ăn nhỏ chị nhưng mà cũng là buôn bán rồi
đó Lộc làm cho tôi nhớ tới cái chuyện là
những người làm báo á một cái bước ngoặc rất là lớn mà họ phải vượt qua là làm
sao để người ta mua tờ báo người ta không bỏ vô ngăn tủ người ta đóng lại và
không bao giờ người ta mở ra đọc hết đó là một cái cuộc sống còn các bạn và
trong cái cuộc sống còn đó Nói thật là có những đoàn kịch tiếp tục sống trong
xã hội trong hoạt động xã hội và cũng có những cái đoàn phải tìm những cái cách
khác để tồn tại Tôi muốn hỏi một cái chuyện mà tôi thắc mắc từ lâu lắm rồi
lọc là một con nhà Tông trong một cái lò
những nghệ sĩ tuồng cổ hắt bội cải lương
00:05
Hồ Quảng và tôi còn nhớ là lúc mà lọc đi cái liên hoan thiếu nhi ở Liên Xô thì
lại lọc lại rất là mê múa thì sau tất cả những cái nghề mà Con nhà tông đó cuối
cùng l lại chọn một cái nghề khác đó là kịch nói dạ ngay từ khi mà Lộc còn nhỏ
đó thưa chị Hạnh thì Lộc cũng nghĩ là chắc sau này mình lớn lên mình sẽ làm
một Các cải lương á dạ dạ mình cũng nghĩ là như vậy Tại vì hồi xưa Nhà mình ở
trong một cái đình mà mà cái đình đó thì mỗi
tổi là đều Nếu mà không trình diễn hát bội thì cũng là trình diễn cải lương Hồ
Quảng tuồng cổ thành ra đêm nào mình cũng ở trong cánh gà mình nhìn cô chú
bác anh chị họ Anh chị ruột mình diễn những cái vở tuồng như vậy nó nó ăn sâu
ở trong cái tiềm thước mình rồi bây giờ mà nói ra bài bản thì l không nhớ hết
tất cả những cái bài bản cái tên của nó nhưng mà chỉ còn một người khơi mà ca
một câu là lọ ca theo được vậy đó Tức là không có cần phải kh xứ ông gì hết trơn
00:06
nha vô trong máu rồi ha chỉ cần một người bắt Nhiệp ca mà cả là mình ca theo
đúng câu luôn đó thì mình nghĩ là sau này mình cũng sẽ là một một kép hát cả
lương Dạ nghĩ là như vậy THT ra thì cũng có nhiều cái sự lựa chọn lắm chị lộc
nghĩ là sau này lọc xe là thầy giáo dạy văn nữa kìa đó Dạ cảm ơn chị Hạnh đã đặt
cái cái câu hỏi này đó Bởi vì vậy nè ngay từ những cái năm mà trước năm 1975
ở Sài Gòn xưa thì ngoài cái cái hệ thống
chương trình nghệ thuật của các ban kịch ban cải lương ban hát bội trên hệ thống
truyền hình của Sài Gòn cũ thì còn có một cái kinh truyền hình tư nhân nữa đó
là cái kinh truyền hình Đắc Lộ đó đài truyền hình Đắc Lộ là cái đài truyền
hình này là của một cái tổ chức tôn giáo Hình như là công giáo thì phải dạ đúng
rồi của người ý thì Lộc cũng đã được chọn làm diễn viên ở một cái kinh nghệ
thuật truyền hình dành cáio thếu nhi của cái đài trườ hình Đắc Lộ đó thì lúc đó
00:07
thì trong gia đình mình còn nữa ba của em là nghệ sĩ hác bộ nhưng mà vẫn đi đng
kịch vẫn đi diễn kịch nói ở cái đài truyền hình đó chị Lê em là là là nghệ
sĩ cái lưu hồ quản cũng đi đóng kịch ngoài cái việc đóng kịch cho các ban
kịch ở đài truyền hình Sài Gòn là bây giờ là HTV đó thì vẫn có đóng kịch cho
đài truyền hình Đắc Lộ cho nên ngay từ nhỏ là Lộc đã được tiếp cận với cái thể
loại kịch nói rồi là đã đã từng cộng tác đã từng biết đến với nhiều các cô chú V
nghệ sĩ lớn như là nghệ sĩ V ngệ sĩ Hồng
Nghệ sĩ h thanh trà nghệ sĩ Trần Quang à
Nghệ sĩ sinh anh Vân Vân nhiều lắm Dạ đã được đóng những cái vai nho nhỏ như vậy
nhưng mà nghĩ là mình sinh ra trong một gia đình truyền thống là sân khấu tù cổ
thì mình sẽ là nghệ sĩ T C Ngô sao cả lương ngôi sao thì không biết nha Cái
chuyện này là chyện một câu chuyện dài Tại vì Thật ra có những người không phải
là cứ di truyền là gia truyền là thành ngôi sao
00:08
đâu ạ và có rất nhiều người ngôi sao sân khấu cải lương chẳng xuất phát gì từ từ
gia đình truyền thống cả đúng thì thôi Bây giờ mình đẽ lại câi chuyện của của
mình Nga Chị H là đó nhưng mà cho đến sau năm
1975 một điều không thể phủ nhận được là cái sự xuất hiện ào ạc của tất cả các
đoạn nghệ thuật kịch nói ở phía bắc vào Sài Gòn có hai cái đơn vị là thứ nhất là
Đoàn kịch nói Hà Nội thứ hai là Đoàn kịch nói Trung ương thì bây giờ hai cái
đơn vị này đã thành nhà hát rồi nhà hát kịch Nối Việt Nam và nhà hát kịch nói Hà
Nội thì thiệt sự mà nói thì hai cái đơn vị này hai cái Đoan kịch này nó choáng
ngợp em Dạ Dạ với một loạt những cái vở kịch thật sự là hay Với lại hồi xưa thì
các hoạt động nghệ thuật á Nó là các ban kịch thôi Ừ là các ban kịch ngay cả có
một cái ban kịch mà lẫy lừng và thời điểm đó là băng kịch Kim Cương nhưng mà
duy nhất chỉ có băng kịch Kim Cương là có một cái cách điều hành nó gần giống
00:09
như là một đoàn rồi chứ không phải là một bang nữa có nghĩa là ban kịch Kim
Cương là trình diễn ở hội trường xổ số kiến thiết đ chị các chương trình hoặc
là chương trình đại nhạc hội này kia đó thì dưới nhất có một có một B Đoàn kịch
Kim Cương là có một cái hệ thống nó nó chính quy bài bản thôi cho nên cái sự
xuất hiện của các đoàn kịch ở phía bắc vào sau năm 1975 Thật sự là em choán ngộ
Tại vì anh thấy ồ một cái một cái Đoàn kịch có một cái hệ thống một cái quy
trình nó chuyên nghiệp Ừ có đạo diễn ha có vai trò chỉ đạo diễn xuất có kịch bản
hoàn hảo được dàn dựng lớp Lan nó rất là
chính quy Ừ thì thật sự nó choán ngợp em ừ thu hút hoàn toàn và còn một điều nữa
là cái thể loại kịch nói ngay từ trước 75 hoặc sau 75 thì với cái thể loại này
á họ có thể chuyển tà được những vấn đề đương đại của thời cuộc của thời đại thì
cái đó nó hợp với mình hơn bản thân em là một cái người mà giống như là mình
00:10
được tiếp cận một cái không gian mới Dạ Quới về thì mình là một cái cậu thiếu
niên mới có 16 tuổi thôi 14 16 cái vào cái độ tuổi mà bắt đầu tập làm thanh
niên rồi bắt đầu ý thức cái trách nhiệm của mình với xã hội với cuộc sống mà
ngay vào cái thời điểm là đất nước đang quá khó khăn Dạ đó quá khó khăn đi thì
tự nhiên tự nhiên lúc đó mình mình ý thức một cái chuyện mình cũng phải có
một cái trọng trắc gì đó mình phải có làm một cái gì đó thì cái thể lo kịch
nói nó thể nó nó được đề cập đến những cái vấn đề đương đại về trách Diệm với
xã hội Đặt vấn đề với xã hội trược diện đối chất thậm chí phản biện tất cả những
vấn đề của thời cuộc thì ô cái này nó hợp với mình quá đó mà bản thân em cũng
là cái người có cái chấtc Nổi Loạn chị em cũng là cái người rất già rất là
thích đặt vấn đề ai nói cái gì một chiều là không thích nghe đâu nè mình thích
mình không có khả năng phản biện thì cũng thích nghe người khác phản biện để
00:11
mình lựa chọ đ để mình lựa chọn thì kịch nói nó làm
được cái chuyện đó cho nên khi mà quyết định chọn cái nghề gì cho mình thì là đã
thi vào trường nghệ thật sân khấu để học cái bộ môn thoại kịch bây giờ gọi là
kịch nói là để mình phát quy được hết cái tố chất mà mình có trong người mình
và đồng thời mình nghĩ là mình phát quy được hết tất cả những cái những cái năng
lượng rồi những cái tài vặt tài lẻ gì đó
về nghệ thuật ca múa nhạc ca hát gì ta v
Vân Vân Thì cái đó cái cái sân khấu kịch nổi nó nó giúp mình thể hiện cái đó một
cách có năng suất nhất ừ dạ Lộc nói làm cho chị nghĩ tới một cái
vai trò khác mà lúc đầu Lộc không có lựa chọn để đi theo học chính quy là đạo
diễn mình học Diễn viên dạ mà Rồi cuối cùng mình đã trở thành đạo diễn những
cái vở để lại những cái dấu ấn rất là là
00:12
đặc biệt ở trong kịch nói em nghĩ là cái
bước chuyển từ diễn viên qua đạo diễn Nó là một cái khúc quanh không trong cái
cuộc đời nghệ thuật của mình là cái mà em không ngờ tới luôn đó chị Hạnh Tại vì
em không có thích nghề đạo diễn vậy h Em thích làm diễn viên tại vì em thích
đứng và tắm ở trong cái vùng Ánh Sáng của đèn Ừ của đèn màu xanh đỏ tím vàng
thậm chí em thích là cái người đứng ở trong cái vùng sáng còn làm đạo diễn là
người làm việc trong cái vùng tối nói gì nói chứ thưa quý vị ai làm nghề diễn
viên mà không thích nổi tiếc cho nên mình cũng thích nổi tiếng bằng cái sự
thành công của mình Mình thích là cái người trực tiếp đón nhận cái trạng pháo
tay của khán giả còn làm đạo diễn là ở trong hộ trường Thôi nhìn người ta vỗ
tay rồi từ trong này mỉm cười vậy thôi chưa Ít bao giờ mà Cái người đạio diện
được bước ra ngoài để trường mặt với mọi người ha xong rồi còn điều khiển Mọi
00:13
người vỗ tay nữa Dạ Còn mình làm diễn viên thì mình được hưởng trọn cái thứ đó
hơn Dạ cái đ là không có phủ nhận ai nói m làm ng diễn viên mà không muốn mình
thành công là không đúng phải thành công
chớ thành công để được cái sự thương yêu của mọi người chứ rồi đó thời gian dần
dần trôi thì mình vẫn vẫn thích làm cái công việc diễn viên nhưng đến khi mình
được tiếp cận với nhiều đạo diễn tài ba quá lỗi lạc thì mình thấy Ồ ở những
cái người đạo diễn họ còn có một cái nhân cách khác một cái nhân cách nó còn
lớn hơn là cái vai trò của nghề đạo diễn
thật sự mà nói đạo diễn hay là diễn viên
là mình nói chung Đó là những người nghệ sĩ nhưng mà ở cái góc độn nhìn góc độ
đứng của cái người làm công việc đạo diễn thì cái người đạo diễn là là cái
người mà thể hiện được cái tính công dân của mình một cách rõ ràng nhất tại vì
người đạo diện là có một cái nhânn tổng thể là cái người biết biến cái thông của
00:14
cái kịch bản của cái vợ dựng đó một cách trực tiếp đến với khán giả thông qua
từng người diễn viên một mỗi một người diễn viên họ chỉ đứng đúng cái vị trí
của họ thôi Cái vai của họ phản diện vai hai chính diện nói nhiều nói ít vai
chính vai phụ thì mỗi người họ chuyển đến cái thông điệp đó nó Nó ở cái mức độ
Mạnh hay nhẹ tùy theo góc độ nhìn của họ Nhưng mà tất cả những cái này gom lại
hết là cái thông điệp quan điểm tư cách phẩm cách của người đạo diện thì cái
người đó mới là cái người thật sự có trình độ có
và biết cách thể hiện cái ý chí cái tâm Hiếu của mình bằng cái tác phẩm đó thì
em học được Có rất nhiều người nghệ sĩ Đoàn Bá võn Hoàng Giang Đình Nghi Trần
Quang Dương Ngọc đức đ th Trần Minh Ngọc đ Lê Hùng Vậy thì tự nh em từ từ trong
cái quá trình về Càng về sau khi mình bắt đầu mở ngoặt kép già đ ngoặt kép
00:15
lại còn ng kép nữa vậy được cái này khi mà mình nói thiệu thiệt mình ra thì mọi
người nó ô không có người ta mới nói vậy nè ô ta trẻ quá vậy à Cái đó cái đó mới
chân thật thì đến khi mà bản thân cái người nghệ sĩ diễn viên Thành Lộc Ừ cảm
thấy là mình cũng có những vấn đề bức xúc với xã hội với thờ cuộc với nhiều
vấn đề trong cuộc sống thì mình nghĩ là hình như mình chỉ đứng có góc độ của một
diễn viên chưa đủ Ừ mình cần phải làm một cái gì hơn Tại vì đâu đó đây đó khi
mình làm việc với rất nhiều những người đạo diễn mình cũng
phát hiện ở những cái nhược điểm của họ trong đó cũng có cả những cái nhược điểm
về quan điểm xin lỗi đối với những cái bậc tiền bối của tôi thì bởi vì đôi khi
họ có những cái nhược điểm về MT quan điểm là cũng do thời cuộc làm cho họ trở
thành cái đó trở thành nhược điểm họ phải sống họ phải sống họ cần phải tồn
tại cho nên đôi khi họ phải giấu cái suy
nghĩ của mình thí dụ em nói đơn giản khi em làm cái vở bí mật vậ lệ Chii thì một
00:16
người thầy của em Dạ là một đạo diễn mà em Em xin tạm giáo tên Tại vì ông cũng
qua đời rồi thì ông lên Ông sau khi ông xem Bí Mật g l chỉ sống thì ông lên Ông
vỗ vai em thì ông nói câu này ông nói thầy biết LC muốn nói gì hết Thầy biết
hết Thầy biết là em muốn nói cái gì và thầy cũng đồng tình với em nhưng thầy
sinh ra ở một thời đại khác em sinh ra ở
thời đại khác cái thời đại của em nó tạo cho em cơ hội em thể hiện được cái em
muốn nói còn cái thời đại của thầy thầy không cho phép thầy làm cái thầy muốn
làm cho nên nó có những cái giày nữa là lọc ơi cái mà em đang đã phá là cái mà
thầy Vốn đã quá yêu lỡ yêu cho nên thôi thầy vẫn giữ cái đó là cái cái mà mình
đã từng yêu thì mình giữ trong trái tim mình cho nên thầy lên đây Thầy gặp em
thầy V hồ thầy nói để là cho em hiểu là thầy hiểu và thầy Cảm ơn em đã nói dùng
00:17
thầy cái mà thầy đã không dám nói Thưa chị Hạnh thưa với quý vị là
nhiều khi Đúng là khi mà mình bị trói chân trói tay ở cái góc độ là chỉ là một
diễn viên thôi thì mình không gửi gống được nhiều cái thông điệp Nhưng mà nếu
mình làm một đạo diễn thì mình làm nguyên soái mình chỉ quy được một trận
đánh đó thì mình có thể mình điều binh khiển tướng hồ mình làm chuyện này là
kia thì qua cái đó để mình gói ghém một cái thông điệp nà đó của mình và cũng có
cái điều cũng hay là cái thời điểm mà em không thích làm nghề đạo diễn là cái
thời điểm mà em không có kiến thức gì về
nghề đạo diễn hết không có kiến thức tại
vì mình có đi học cái đạo diễn đâu nhưng mà khi mà mình được làm việc một khoảng
thời gian với nhiều cái vợ diện với rất nhiều đạo diễn đạo diễn khác nhau à Hồi
nãy em Còn thiếu cô Phạm Thị Thành nữa dạ Ừ chị Phạm Thị Thành đó thì khi mình
nghe họ phân tích và mình thấy họ xử lý cái lớp diễn này xử lý cái cảnh diễn kia
00:18
thì nó vô đầu mình mình thì mình biết là à Tại sao Tại vì khi mà họ làm cá đó họ
sẽ giải thích cho Diễn viên Hiểu để diễn viên truyền đạt cái đó cho nó giỏi thì
khi họ phân tích thì mình hay quá hay quá Cái này hay quá quá thì mình từ từ
em mới cảm thấy thích được cái nghề đạo diễn bởi vì bản thân họ đã lan tỏa cái
năng lượng tích cực đó đến với mình và đồng thời cũng cho mình những cái kiến
thức trong cái nghề đạo diễn mà thật sự n em em nghĩ là xin lỗi là dùng cho trộm
nghĩ thôi tại vì cái sự nghĩ con người ta có thể đúng và có thể không đúng cho
nên trộm nghĩ là nếu em ngồi trong ghế nhà trường chưa chắc em đã lĩnh hội được
hết những cái vấn đề vừa là học thuật mà vừa mang tính xã hội cao như vậy Khi mà
mình thực tế với những cái vở diễn bên ngoài là những cái vở diễn mà mình phải
va chạm với rất nhiều cái sự động đụng chạm của thực tế thí dụ dừng một vở đề
cập nế vấn đề gì tính tô tưởng ra sao câu chuyện nào thì sẽ bị kiểm duyệt câu
chuyện nào thì có thể được và mình luồn mình lách mình làm thế nào để nó được an
toàn và vẫn chuyển ta được thông điệp đó
00:19
tất cả những cái đó ở trong trường đâ có vậy chịu có thực tế ở ngoài mới mình va
chạm mình mới mới học được thôi Thì đó từ từ em khm thích em m bắt đầu mới
thích cái nghề đạo diễn nhưng mà vẫn mê đi nghề diễn viên Chị ơi cho nên chị
Hạnh thấy và quý vị cũng thấy là vỡ nào mà Lộc làm đạo diễn Lộc cũng phải có th
gii Thế là không bó được cái nghề diễn của mình và và mình nghĩ là khi mà mình
diễn á Mình mới mình mới lan tỏa được cái năng lượng đó với các đồng nghiệp
của mình thật sự mà vừa làm được đạo diễn mà vừa làm đ diễn viên là một là
một công việc lý tưởng đó với rê riêng lộc chị nhớ có lần chị Kim xuân nói với
chị là vở nào mà Lộc nó đạo diễn là em sợ lắm á chị em phải đàng hoàng lắm á
chị thì em thấy là cái cái Sợ của chị Kim Xuân nó có đáng yêu Trời ơi em cũng
không mọi người sợ là tại như vậy Những cái nghệ sĩ mà
họ càng có tin tuổi họ càng có tuổi nghề cao thì bản lĩnh họ Bản Lĩnh Người
00:20
nghiệp họ siêu lắm ừ và họ có thể quay đào diễn như quay cái trong chóng như
quay con dế á chị tại vì bản thân em cũng thấy cái điều đó ở cái cái cái quá
trình thực tế của mình trên sàn diễn mà cho nên đôi khi đạo diễn họ bị đạo diễn
mà tai nghề kém yếu là bị dắt họ bị dắt diễ vi họ bị dắt mũi đi mà diễn viên thì
họ đi vào cái bản năng họ chỉ thích làm những cái gì để họ được tỏa sáng không
phải ai cũng đủ chứ không phải là tất cả đều không đủ không phải ai cũng đủ một
cái khả năng kiểm soát mình để biết cái chỗ nào mình là chính và chỗ nào Mình là
phụ chỗ nào là chỗ mình phải biết ém mình lại để cho cái chủ đề tư tưng của
một lớp dàn dựng đó nổi bật lên và họ rất sợ người khác nổi bật hơn mình Ừ vậy
đó Thì nếu mà cái người làm đạo diễn mà không giữ dằn có nghĩa là không giỏi về
kỹ thuật biểu diễn lại mở ngoà kép như em thì thì thì em sẽ không đủ cái khả
năng cầm trịch để điều khiển tất cả các diễn viên mà những người diễn viên mà mà
00:21
T ng họ giỏi mà họ có trình độ kiến thức giỏi là họ hay lý luận lắm chị cũng
không thua vì em đâu Họ lý luận để họ họ
họ bao biện cho cái sự muốn tỏa sáng của họ em làm chị nhớ tới một cái từ mà chị
vẫn thắc mắc là không biết là khi lọc Nghe cái từ này lọc thấy vui hay là lọc
có thích không Chị không biết nha Nhưng mà chị cứ nghe người ta nói là ông đó là
phù thủy của sân khấu em nghe cái từ đó em nghĩ sao dạ em sướng lắm chị tại vì
như vậy Thứ nhất á bản thân cái chỗ phù thủy á Mình nói một cách mà những cái
câu chuyện xưa phù thủy là một từ dùng để thá mạ Ừ nói theo phản diện nhân vật
phản diện đó đúng không Tại vì phù thủy là cái hẻ chứ đi hại người ta thôi chứ
không có nhưng mà ở trong nghệ thuật thì
phù thủy có nghĩa là mọi người biết biến
hóa mà nó có cái này cái chữ phù thủy đó là do giới truyền thông đặt gọi em cho
nên em càng sướng chị tại vì tại vì Giới Truyền Thông họ rất là khai khắc những
cái người truyền thông mà chuyên về lĩnh vực nghệ thuật mà tự nhiên họ đặt cho
00:22
mình cái cái tự đó thì mình thấy mà mình không tốn đồng bạc nào hết trơn á cho
nên cho nên em Quý em trân trọng cái đó lắm À nói tới là là nhớ đến một cái
người thầy mà em rất là mang ơn là thầy nghệ sĩ ưu tú Văn Thành ông là cái người
mà chỉ em cái nghề diễn đầu tiên đó chị móc miếng cho mình đó thì ông hồi xưa là
từ một cái tác phẩm của anh Nguyễn Nhật Ánh là thằng quỷ nhỏ Ừ nhớ Dạ thì khi mà
ông dạy em thì ông cũng phát hiện em là có nhiều cái trò vặt trò quỷ quá thì ông
từ đó về sau ông ông cứ gọi em là thằng Thằng này là thằng quỷ thằng quỷ nó
không phải là con người Nó là con quỷ nó là thằng quỷ nhỏ đấ Thế là từ đó về sau
cái trong trong sân khấu Nam bê Võ Vân Tần á là cũng bị ảnh hưởng đó là ai mà
aem mà diễn một cái gì thành công á là ngay cả Hồng Đào hay là Hồng Vân hay là
Minh Phượng hay là chị nguyễn thiên BH Ngọc đều có một cái câu mà th như ai nói
vì th trỗ thằng đó là thằng quỷ con quỷ chứ không phải là con người hay là hồng
00:23
nào trời ổng là con quỷ chứ không phải là con người cái kiể vậ đó thì đối với
mình nghe cái đó mình thích thú vị lắm tại vì nó giống là một cái sự mắng yêu á
phù thủy đó là ông hoàng bà chú bỏ tiền mua không được Bây giờ người ta có thể
bỏ tiền mua cái từ gọi là siêu đại gia nhưng mà phù thủy sân khấu thì không
được Anh Văn Thành á Em biết không Hồi đó đó là
ảnh đứng ra ảnh dựng cái vở kịch hoa xê gai Trắng à cho tụi chị khi mà các bạn
sinh viên mới vô năm thứ nhất là ảnh kêu lại ảnh dạy chị lng vai gì không em Chị
là chầu rìa thôi chị mà đóng da gì Nội Cái Nước là leo không tới sân khấu là
không được rồi nhưng chị nhớ là anh Văn Thành á Mỗi một lần ảnh giận á ảnh quát
lên xong mọi người nói hay quá quát hay quá anh quát tiếp đi tại vì giọng ảnh
00:24
hay giọng đẹp nh giọng đẹp vô cùng luôn và đặc biệt là hay
khóc năm thơ đêm khuya và mỗi một lần tức giận á thì đứng khóc đứng khóc dạ
chị nhớ có một lần Vui lắm ảnh khoe ảnh nói gì chứ em Anh đóng vai rưa ba cốp
trong vở đồng hồ chươ điện cram lin à Dạ vé khó lắm Bây giờ á để bày tỏ cái lòng
kính trọng đối với lại bố em Tại vì ổ biết ba chị là người bắt Dạ anh tặng cho
bố em hai cái vé Tối nay nhớ dẫn bố đi coi tối bữ đó chị bận Chị mới nhờ một
người khác đưa đi chị nói vậy nè bố bố đi Coi bá bố nhớ chú ý tới cái anh thủy
thủ r ba cốp và nhớ luôn cái ông Lênin đó Ông Lênin nó hay lắm ông chú Can
Trường rất là hay xong cái ba chị đi ba chị đi coi về xong háo hức lắm để để bố
00:25
nói cho con nghe xong chị hỏi bố bố Coi Bố thấy sao nó may quần áo trọc hết trơn
tại vì ổng là thợ may chị ổng không hề thấy cái gì diễn cái gì hết á bữa sau
chị nói với lại anh Văn Thành vậy đó cái anh văn thành biểu Bố khỉ giống Hà kịch
quá mày là tao giết một cái vở Hà kịch khác tức là đó là anh văn thành một
người mà chị rất là yêu em Nhớ Tại vì hồi xưa ổng đẹp trai quá chị ha đẹp trai
trời ơi trai quá trời đẹp trai em cũng coi cái vật đồng hồ chủ điện CR đó em dò
mỏng Trời ơi đẹp trai quá mà Mà cái thế hệ của những người nghệ sĩ của Nhã kịch
Việt Nam tại vì Đoàn kịch của Long Giang thì cũng là một nhánh của Nhã kịch Việt
Nam ra trời ơi em nói là Cả đời những cái con người này chắc là nó nằm ở đâu ở
một thế giới nào khác mà mình không có với tới được chị Chị biết hồi xưa em đi
coi Đoàn kịch nói Việt Nam Đoàn kịch nói Hà Nội và Đoàn kịch nói Trung ương mỗi
00:26
tối họ đi diễn ở trong Sài Gòn xong ra có họ bước lên cái xe Hải Âu cái xe bus
Hải Âu cái xe buýt mà bít bùng mà xấu xí họ đi về khách sạn Em đạp xe đạp chạy
theo em chạy theo đó chị người ta đi xe hơi mà em đạp xe đạp em chạy theo cho
bằng được để em biết cái khách sạn Họ ở đâu để làm gì Chị biết không để em giận
xo lại em đứng ở bên cây đường Em dòm họ bước xuống xe họ đi vô khách sạn ngủ
sáng sớm 6 gi sáng em đạp xe lại đó em đứng cái đường Em dòm đã chờ họ ra họ em
nhìn họ đi ra ngoài họ đi ăn sáng Trời ơi thành ra bây giờ có ai mà
người ta lại nhà em người ta treo cái túi đồ còn ngăn người ta nữa trời ơi Chị
biết em thi vô trường sân khấu cái ngày học đầu tiên mà ở trong trường ngệ thật
sân khấu báo cho em biết bướ cái người thay trủ nhiệm có em bước do ông Văn
Thành em làm gì n chờ em không tưởng tượng là ông Văn
Thành là thầy chủ nhiệm của em Trời ơi rồi chị biết một nguyên cái ngày đó em
00:27
về em Em cười với một người bị mộng V ở ngoài đường nó Trời ơi Trời ơi tôi được
học không Văn Thành Trời ơi tôi được học
th Văn Thành Mê lắm Cái ngày đầu tiên mà em đóng cái phim thời thơ ấu Ừ cái phim
đó em được đóng vai chú ngĩ quan sáng thời nhỏ đó
thì anh Đoàn Dũng lại là người đóng vai ông nội của em Makeup xong rồi k ngồi
cái em C dòm tổng từ xa xa em C cười cười mấy Làm cái gì mà mày nhìn tao lắm
thế mày làm cái gì Mày nhìn tao thế mặt tao có nhỏ à
Không cười quá vì em không tưởng tượng được là trong đời em lại được đóng chung
phim với anh đó anh ơi em không tưởng tượng được nó thằng này sao mày kế thế
nó Em nói thiệt đó Tại vì em nghĩ là bây giờ em có thành đạt gì đy chăng nữa thì
em cũng chỉ đóng với những cái người gần gần Thế hệ em thôi chứ có bao giờ mà em
dám nghĩ em được đóng chung với anh đâu Bây giờ mà nhắc tới anh Văn Thành với
00:28
anh Đoàn Dũng rồi chắc mình nói tới tối quá dạ em nói mà chắc chắc chị phải chia
ra làm 10 tập chị mới phát được em thôi Bây giờ mình quay lại một
cái điều mà người ta đang mê Mẫn á là ngày sửa ngày xưa bây giờ diễn tới tập
thứ 34 rồi à và Bạn chị á có những người em tưởng tượng nha canh làm sao về cho
đúng cái mùa hè có cái cái vở đó ở bên Mỹ hai vợ chồng dẫn đứa con về và có ông
bố của hai vợ chồng đó cả nhà đi xem và chị tiết lộ luôn mua vé không được mới
hỏi chị chị nói không không riêng về cái
khoảng đó là tôi là gọi là ngoại phạm đó tôi không có giải quyết được nhưng mà
theo em á thì làm sao để cho ngày sửa ngày xưa nó vượt thời gian như vậy trước
00:29
em trả lời hài hước chị tí nha Tại nó hay thô chị làm hay vậy mà cũng hỏi cái
bà này V vẫn thật một phần là bởi vì có lẽ Cho đến
thời điểm này thì công ty Thế dương là cái đơn vị duy nhất mà trung thành với
sân khẩu dành cho thếu Nhi Ừ cái điều này thầ chắc cũng không có ngạc nhiên
lắm nếu như quý vị và các bạn hiểu là ông giám đốc công ty Thái Dương là anh
Quỳnh Anh Tuấn bản thân ảnh là một diễn viên múa rối ngày xưa của đoàn nghệ
thuật múa rối thành phố Hồ Chí Minh cho nên mà gia đình của anh quận Ninh Tuấn
này là là truyền thống là nhà giáo chị Ba má rồi kia là đều là mở trường tư
thuật dạy trẻ dạy học trò thành ra bản thân trong trong những cái trong cái tố
chất của họ là đã thích làm được cái gì dành cho trẻ con đặc biệt là giáo dục
thì ông Tuấn thì lại là một cái người hoạt động bên lĩnh dục bốa rối nữa cho
nên lại có tố chất nghệ Thuột ở trong đó Khi mà tụi em phát hình thành cái cái
sân khấu dành cho người lớn thì cái sân khấu dành cho thiếu nhi nó vẫ vẫn là là
00:30
cái mãn kịch nó có trước dành cho s có người lớn thì lúc đó phải khi mà nói như
vậy thì lại nhắc đến những cái nhân vật một thời gắn bó Ông Quỳnh Anh Tuấn em
đạo diễn đoàn Khoa à đoàn Khoa chị nhà văn đạo diễn Nguyễn Thi Minh Ngọc đó là
bốn cái con người đầu tiên mà luôn luôn thích làm một cái gì đó cho trẻ con đó
Bởi vì tại sao tại vì cái tuổi thơ của tụi em vốn là bị nghèo nàng về những cái
những những cái Lnh giải trí dành cho tr
con đó nhưng mà tụi em đồng thời cũng có cái may mắn là bởi vì từ trước năm 1975
thì mình cũng đã thường chạm Được chạm vào được đi xem ở những cái rạp xớn màng
ảnh rộng 72 Ly phim hoạt hình dành cho thếu Nhi C hạng Disney Dạ nhưng mà do
thời cuộc Thôi thì một khoảng thời gian dài thì chúng ta bị gián đoạn những cái
Nhữ cái thông tin gì mà liên quan đến thế giới bên ngoài đó rồi cái nge cái
thời điểm mà chính phủ cho phép thành lập
00:31
hoạt động tư nhân đối với lĩnh vực nghệ thuật thì đó là một cái lá cờ màu xanh
mà được phớt lên một cái là rất là may mắn cho nên chúng em là ô mình đ mình bị
đứt là một khoảng thời gian những cái gì đẹp nhất dành cho tuổi thơ Thì bây giờ
mình sẽ dành cái đó cho tuổi thơ thế hệ sau mình thì tụi em nhanh chóng phải làm
một cái gì đó cho trẻ con đó thì từ những cái gì mà mình lĩnh hội được có
một cái may mắn không thể phủ nhận nữa là làm cho trẻ con mà lại toàn quy tụ
được những nghệ sĩ nổi tiếng và có tài thì thì hầu hết tất cả những nghệ sĩ
thời điểm đó mà được khi được mời mà rủ làm C Đức ai cũng thích làm hết Tho nên
nhờ như vậy mà cái tính chuyên nghiệp nó cao không có làm l tơ mơ Tại vì đôi khi
một số gây cứu được phood ngay từ đầu Dạ ngay từ đầu rồi Tại vì đối với một số
những cái người làm nghệ thuật người ta bao giờ cũng nghĩ là sân khấu dành cho
người lớn thì mới là sân khấu chuyên nghiệp mà sân khấu dành cho thiếu nhi là
sân khấu không chuyên cho nên nên nên chỉ tập trung cho những nghệ sĩ trẻ trẻ
thế hệ trẻ tạo điều kiện cho mấy em để diện để r lề người ta nghề như vậy thì
00:32
giống như là mình đem đ cho trái con cái thứ phẩm chứ không phải là cái chính
phẩm cho nên ngay từ đầu là là chúng tôi thưa quý vị đã suy nghĩ là cần phải có
những gương mặt Sáng Giá có tai nghề cao xuất sắc làm cho thiếu nhi đó và những
người có trình độ hiểu biết về thẩm mỹ Dạ tại vì Thật ra khi mà làm cho trẻ con
khó chứ không có dễ ngay dành cho trẻ con những gì đẹp nhất đó dạy cho cho con
những cái gì đúng nhất trong trẻo nhất trong trẻo nhất tiền bạc cũng đầu tư cái
gì nh nhất là cho trẻ con để cho thí dụ Tò Lâu đài thì phải là tòa lâu đài Thí
dụ như vậy đó thì nó nó không thể đi quá sâu vào những cái ước lệ như kịch người
lớn được để cho màu sắc nó phải thật sự là là đẹp để cho phát Hy được cái trí
tưởng tượng là tính lãng mạng là tất cả mọi thứ rồi từ đó nó mới có những cái
bài học giáo dục bên đi kèm trẻ con thì nó thích vui cho nên tụi này luôn luôn
giải thích tất cả mọi câu chuyện qua cái
lăng kính hài hước và không dải cho trái
00:33
Con ghét cái ác cái điều đó quan trọng t b Nói chung là là không có cái chuyện
thù ghét ở đây mà chúng ta chỉ cười cái ác mà thôi cho nên ngay cả nhữ nhân vật
phản diện thì cũng để phải mang ngi sắc Hà hước nó ngay Ngô đến mức làm cho
người ta phì cười ngay cả nó làm cái điều ác nó cũng làm cho người ta phì
cười chứ không phải giết người là giết thiệt Thí dụ như vậy nó không nó không
phải theo cái cái kiểu là nàng tắm mà dụ Con cám làm cho Mắm lm đạo hố hộ V đổ
nước sôi vô cái cái kiểu cái cách nhìn như vậy đó ngay cả cái hay là ngay cả
cái chuyện mà Kẻ ác mà nó bị lăn đùng ra chớ theo cái nguyên lý của người phương
đông mà là gậy ông đọc lưng ông thì nó cũng là vì một cái tròn ngớ ngẩn rất là
buồn cười mà tự nhiên lăn đùng ra chết Thí dụ như vậy thì em nghĩ là do cái
cách nhìn như vậy là tụi em bị ảnh hưởng
từ từ trết học phương Tây nhiều hơn ừ Dạ có nghĩa là nói theo kiểu mà các doanh
nhân góc nhìn của doanh nhân thì cái tính giải trí nó phải mạnh hơn lòng ở
00:34
bên cạnh hoặc ở dưới cái tầng nghĩa của cái sự giải trí nó mới là những cái m
học giáo dục giáo dục công dân Giáo dục thăm Mỹ và giáo dục tất cả mọi thứ đó
thậm chí thấy giáo dục ở lòng Ái Quốc thì tất cả những cái đó nó đều được được
phủ một một một cái lớp rất là dễ thương màu sắc tươi trẻ mới mẻ thì em nghĩ là
do cái cách suy nghĩ của chúng em ngay từ đầu nó đã là như vậy thì nó phù hợp
với cái cách giáo dục đương đại của rất nhiều bậc phụ huynh học sinh qua nhiều
thời kỳ phá phát điển của xã hội mình thì như vậy cho nên cái chương trình này
mới tồn tại lâu cho nên người lớn Xem Cũng thú vị cũng thích và trẻ con coi
cũng cũng thích luôn thiệt ra nó có những cái xuất diện mà ổ mang đã thấy ta
người lớn không quý vị không không thấy trẻ con không thấy trẻ con đâu Tại vì nó
có cái này trẻ con mà CH trong nhà có một đứa cháu hai đứa cháu nhưng mà đi là
đi kèm ông bà ngoại cha mẹ ông bà nội cha mẹ cô vì chú bác h n nhiều khi người
00:35
lớn ngồi coi nhiều hơn dạ Chị cứ thích thú với hình ảnh của một
cái cậu bé mặc bộ đồ saen màu trắng đúng
không Đồ Bà Ba đồ bà ba đồ bà ba sa B đồ bà ba bằng saen Ừ em còn chô có hai cái
túi ở đây xong rồi cái đi ra ngay chỗ cái cây
đèn giao thông dạ đứng nhìn coi là nó đổi từ màu đỏ qua màu xanh xong qua màu
vàng anh ta m Mẫn luôn và sau đó là anh ta đi thẳng luôn tới Ánh Đèn Sân Khấu
rồi ánh đèn của những phim trường cái Ánh Sáng chị nghĩ là hơn ai hết nó có
một cái vai trò hết sức là gắn bó với lại cái cuộc sống và cái hoạt động nghệ
thuật của em đầu tiên là phải nói là em thích màu sắc Dạ dạ em thích
00:36
màu màu nó hấp dẫn lắm mà hồi nhỏ không hiểu sao nữa em chỉ thích màu vàng thôi
thích nhất là cái màu vàng Rồi Càng về sau thì mới khám phá thê có nhiều màu
này kia mà hay nhưng mà tại sao thích màu vàng thì không thể giải thích được
tại vì đó là từ hồi nhỏ rồi thì nó nó có cái này nè Sài Gòn xưa đường Trần Hưng
Đạo là là con đường chính nhà em thả ở đường dẹt xe thì từ đó Bước ra cái ngã
tư đường dạt xe và đường trận đã chỉ có vài bước thôi Nhưng mà đối với một đứa
trẻ con lúc đó khoảng chừng lên n l s thì từ ở trong nhà ở trong cái hẻm lao
động nghèo mà bước ra cái cây đi ra cái đại lộ ngã tư đó thì người ta đi chừng à
100 bước chân thì đối với thằng nhóc như em thì nó phải là chắc là cũng 300 bước
Tho nên như vậy có nghĩa là mình đã có một cuộc hành trình trốn ba má đi Đi ra
một mình đ đứng là gan lắm đó Ừ là gan lắm đó Dạ mà có cái này nữa là mặc dù có
thầy nói là Sài Gòn ngày xưa thời điểm đó là thủ đô của một một chí thể Ừ nhưng
00:37
mà ờ ánh sáng cũng chưa phải là quá nhiều Thành ra á cái trục lộ đường trần
hương đạo Á mặ chờ là trục lộ đường chính nhưng mà cái đèn đường em còn nhớ
đó là đèn đèn trắng chứ không phải là đèn vàng mà đèn trắng thì nó làm cho cái
con đường trần hương đạo nó bị bị cái mặt nó bị lạnh á Cái tông nó bị lạnh tại
đèn trắng mà Ừ cho nên cái cái ngã tư em đứng á thì đặc biệt là cái Ánh Sáng của
cái đàn đèn xanh đèn đỏ nó sáng lắm nó sáng lắm nó không giống như bây giờ đâu
Ừ cái độ mà tọa mả ra đó chị Ừ có thể tại vì không gian chung quanh nó nó tối
h tối đúng rồi đúng rồi bây giờ là bây giờ khắp nơi nó đều sáng bừng vậy ha
trên lề đường là nó sáng choan còn ngày xưa không có hồi xưa thì trên lề đường
thì không có sáng choan như vậy mập mờ vậy mập mờ thôi cho nên nó có thể phủ cả
một cái vùng một cái vùng tròn ngay ở dưới ở dưới cái góc chân của cái cây đèn
đường đó sáng lắm và đó là cái nơi mà làm em rất là mê Tại vì ba má thì chưa
cho mặc á nguyên bộ đồ bà ba bằng vải vải sa tanh trắng thì nó chỉ có màu
00:38
trắng thôi đó chứ Tự nhiên cái mình cứ chạy ra mình đứng bật đèn xanh lên cái
mình chạy ra mình đứng mình được mặc nguyên bộ đồ màu xanh à Vậy đó k xong
cái trước khi đèn xanh nó qua đèn đỏ thì nó có vài dây bật cái đèn vàng đó bật đ
mình được mặc nguyên bộ đồ màu yeah nĩ là trong chỉ có mấy giây mà mình mặc
được ba bộ đồ ba màu khác nhau được mặc nguyên bộ đồ màu đỏ đó nhưng mà tại vì
mình thích rất là màu vàng mà cái màu vàng này chỉ có 5 giây à đó thành ra cái
màu vàng là màu quỷ nhất ở cho mình là cái bộ đồ màu vàng đó là như vậy và ngày
nào cũng được tắm mình như thế cái dần dần mình mà tại sao lại thích như vậy
biết sao không là bởi vì mỗi tối khi đứng ôm cái cột đình để coi mấy cô mấy
chú mấy bác hát cái trên sân khấu á đèn xanh đèn đỏ đèn vàng chiếu chiếu chiếu
chiếu vô đã quá trời đẹp quá mà làm sao mình được đứng ở trên đó lù tù sà tù sà
tóc sẻn thù lum hết thì bây giờ mình có cái sân khấu của riêng mình là cái cột
00:39
đèn Ừ đó và ở trong cái hồi Kế thì viết như vậy thôi Chứ ở ngoài đời giờ kể ch
kể riêng cho chị nghe kể rê chị nghe mà quý vị nghe hết rồi là đâu phải chị có
đứng cho nhuộm đâu chị hát luôn nữa Trời ơi đó là đứng là C đó đó hát bài gì em
nhớ không hát cái lô Hồ Quảng à Trời ơi múa bộ múa bộ là bộ võ bộ văn rồi Có khi
bộ đào đồ cái đó múa vòng vòng vòng vò V vậ Đó là tưởng tượng mình cũng là
mà bất cừ một gì đó giống như là một cái live show riêng của mình ở trong đó đó
vậy đó quá dễ thương Bây giờ làm sao mà mình phục hiện lại được cái đó ha ch
chắc người ta tưởng mình bị khung con nít nó làm qu gì cũng dễ
thương chứ người lớn mà làm vậ khi không thì phải kiếm đứ nít nào đó là truyền
nhân của em đó có thể là cái sự đam mê và cái thứ ánh sáng Huyền Ảo của sân
khấu nó đã ở trong máu của mình từ thời nhỏ rồi thưa quý vị cho nên mình mình
00:40
không có sân khấu của mình thì mình tìm cho mình một cái sân khấu nào đó để mình
được tắm Mình ở trong cái thứ ánh sáng đó đơn giản chứ là vậy rồi từ từ từ từ
từ mình mới mới có cơ hội Mình mới biến được cái giấc mơ cái ấp ủ đó của mình
trở thành sự thật cho tới bây giờ tới bây giờ thưa chị Hạnh em vẫn mê cái cái
cảm giác là mình đứng ở sau hai cánh Màn Nhung đèn tối hết nhạt
lên bắt đầu đè đó nàng từ từ từ từ mở ra và bắt đầu đèn lên cái là mình đứng ở
trong buổi thế Trời ơi nó giống như là mình ở trong một cái thế giới khác Không
phải là thế giới của mình hàng ngày mình
được là một con người khác không phải là con người của mình thích
00:41
lắm Tụi mình đều có một cái người mà mình rất là mê về nghệ thuật sử dụng ánh
sáng là yasa ôi trời chuyện một bà thầy không kêu bà thầy kỳ quá bà chị trức một
bà chị một ch Thật ra là một chị thôi nha Nhưng mà kê bà cái chữ bà này đó có
nghĩa là nó là một cái sự trân trọng là là một cái người Uyên bát một cái người
mà cho mình một cả một bồ kiến thức về nhiều thứ lần đầu tiên em biết được chị
Sola là trong một cái chuyến đi lưu diện của em ở Pháp em diễn một cái vở kịch
chung với các kệ sĩ pháp đó là vở ông rượt đe ở Sài Gòn Cái đó là cách dịch
của người Việt mình thôi chứ cái tên Pháp là là ở bất kỳ bất kỳ là một cái cách
gọi để người ta ám chỉ là Đông Dương chứ
không phải là kỳ th gì hết thì khi mà em qua đó em diễn thì em mới nghe trong
Giới Kiều bào Việt Nam mình mới mới nói là có một cái cô tên là Thủy người Pháp
00:42
gốc Việt đang có một cái v muốn mà chấn động thế giới và cô này đang dễn ở Việt
Nam khi em ô có cách nào để được coi để biết cái chị này đó thì cái vở đầu tiên
mà mà em được biết đến đó là vở hạn hắn và cơn mưa xem ở một cái sân khấu ở ở ở
Pháp tại Paris ở đây không phải là cái không gian ở đây không phải là kể mình
Chuyện mình mình mình kể về cái vở diện đó nhưng mà về cái cách đánh Ánh Sáng
của vở dĩ thì thật sự là nó gây cho em một cái một cái ấn tượng cực kỳ
mạnh các vũ công họ là những cái người phụ nữ nông dân ở tỉnh Thái Bình quan
toàn không liên quan gì tới nghệ thuật những người phụ nữ nông dân thứ thiệt
100 ph thì họ được chị dàn dựng để làm một số những cái động tác nghệ thuật thì
một trong những cái hình ảnh mà ấn tượng lọc của đó là bà cứ đứng đứng đứng đứng
đứng tràng ng sân khấu thôi và các bạn Các bà đứng yên như thế Ánh sáng từ bên
trong cánh gà đánh ra t b Ánh sáng từ phía trước khán giả là tắt hết thì cái
00:43
một cái thức ánh sáng màu xanh đánh ngược ra như thế này thì bóng của
các bà đổ dài xuống sân khấu đổ dài thì mình nhìn nó giống như là những cái góc
rạ mà bị đã cắt hết rồi thì nó còn lại góp là nó chỉ nghiêng nghiêng chút thôi
nhưng mà đột ngột các bạn trong cái sự tỉnh lặng rất lâu khán giả phải nín thỏ
luôn không biết g gì sẽ xảy ra thì đột ngột các bà
biết người này quý vị và các bạn có có nhớ hình ảnh của Michael Jackson có một
cái động tác múa rất độc đáo là bị nghi người 45 độ với sàn diễn không thì các
bà cụ cũng làm y như vậy thì khi mà như vậy Kết hợp với ánh sáng đánh ra thì cái
cái cái bóng của các bạn nó càng chảy dài ra nữa nó tạo một cái hiệu ứng đẹp
kinh khủng mà mình mình lúc đó mình hình
dung nó là một cái cánh đồng Việt Nam mà bị bị bị bị cháy vì chiến tranh á trời
00:44
ơi nó nó nhói tìm chị à mà lần đầu tiên em thấy là một cái nghệ thuật đánh ánh
sáng mà nó có thể đâm vào trái tim của người xem và từ đó về sau em mới ô Trời
ơi sao mà nó có nhiều cái thứ nó hay quá
Ở trên cuộc đời này mà nếu mình không đi thì mình không thấy mình không nhìn thì
mình không thấy mình không biết phải nhìn phải thấy và nó tới mấy cái sàn
khôn rồi chị ơi chứ không phải một cái sàn khôn Nữu đếng mà mình chịu khó mình
đi ra ngoàii mình mình mình nhìn cái cách người ta làm á chị
và mình sẽ phục dựng lại những cái sàn khôn đó có một cái vở em làm làm ở Ngàn
Năm Tình Sử thật ra cái cách đánh sáng của lọc vào thời điểm đó nó cũng sơ sơ
xài lắm sơ xài lắm nhưng mà em tự thấy là em Ảnh hưởng từ chị x La Thủy Đơn
giản thôi ạ cảnh kết của cái vở kịch ngàn năm thành sử đó là ông đết thườ
00:45
Kiệt đã về già rồi già rồi tóc bạc trắng n ông đã hưu rồi
thì ông chèo cái chiếc thuyền của mình đi ra cái một cái đảo trên đó nó có một
cái ngôi chùa Nho Nhỏ của một cái người tình của mình ngày xưa đó là bà Thuận
Khanh bà này đã đi tu rồi xuống tốc đi tu rồi thì ông mới nói là bây giờ tôi
không còn gì trong tay hết Tôi chỉ còn duy nhất là cái tình thôi thì bà có
thấy về với tôi chúng ta là hai người bạn chứ không thể là hai người yêu được
tại vì ông đã là một hạng quan rồi thì ông cũng
không thể trở lại với tư cách là một người đàn ông được thì ông nói thay Về
Bà ở trong chùa thì bà về cùng với tôi hai người bạn già mình hủ hỉ với nhau
thì bà thượng h cũng thườ choi là bà nó là bà đã tìm được một cái hạnh phúc Nó
còn cao quý hơn một cái hạnh phúc khác của đời người đó là đạo Phật thì bà muốn
00:46
gợi gắm cái cuộc đời của bà cứ chùa Và ông ông ra về thì em mới xử lý là th
dưới mình đánh khói đánh khói nặng tràn ngập hết cả cái sân khấu thì để mình che
cái sàn sân khấu bằng gỗ đi ngay cái quá trình mà Ông này ổng chèo cái thường ra
thì thì diễn viên sẽ xiến chân ở trên cái sàn đó và tạo một cái cảm giác ảo lạ
là chiếc thuyền đang đi bởi mình đánh khói nặc ở dưới thì khi mà ánh sáng đánh
chéo xuống thì người ta thấy là đó là cả một cái dòng sông thì ông ông ông mới
cầm một cái bình nước chem cho cái độo tắc lại không này ổng bước ổng vén cái
cái váy ông lên ổ bước từng bước xuống cái cái dòng sông ở Cái quê hương của
ông ông quay về quê hương quê nhà và ông bút n ông xói thì cái nước mà cho sói
lên đầu ông là nước Thiệt cả một cái bình nước như thế này nước thiệt thì đèn
đánh vào đánh từ trên đánh xuống hai bên đánh nhẹ th thì khi mà nước mà nó gặp
Ánh Sáng á thì nước mà em em r em chết thẳng lên đầu em luôn Ừ thì khi mà nước
00:47
thẳng l đầu thì nó sẽ giăng dăng dăng văng dăng ra thì gặp ánh sáng gặp Ánh
Sáng nó sẽ mắt được cái tim lại cực kỳ là đẹp đó một cái sự tấm gọi
lần cuối cùng của cái người đàn ông quá cô đơn một vị anh hùng của một dân tộc
và ông hát bốn câu cuối cùng bơ vơ mãi bơ vơ đê dài vẫn cứ nhớ bơ vơ mãi bơ vơ
chết trong ngày tình Ờ thì khi mà ông hát qu đó là là trong người ông ước sủng
nước những giọt nước nó bám vào những cái sợi tóc nó có nhiều nh nh mà khi mà
ánh sáng nó đánh thì những cái giọt nước
nó Nhu Nhu nó như là những hạt kim cương
mà lấp lắm Lấp Lánh Lấp Lnh và những nốt nhạc cuối cùng
Tằng thì ánh sáng cuối cùng cũng theo cái đó tắc Phúc nhậ thì khán giả một cái
00:48
cảm giác là im phân phắt người ta im phân phắt bởi
vì cái nỗi buồn của Lý thầ Kiệt quá nặng và họ buồn theo lý Thằng Kiệm cho đến
khi ánh sáng mở trở lại thì bở diện đã kết thúc thì em thấy khán giả khóc quá
nhiều đó thì em nghĩ là một trong những cái xử lý đó bên cạnh âm nhạc thì ánh
sáng là cái phần quyết định rất cảmc cảm
xúc rất lớn là bởi vì sao trước đó là cả một cái cảnh nào là đánh Tống n những
con người xung quanh lý thường kệt đông lắm sân khấu rất đông người kết thuốc vợ
là một mình lý thường chệt trên sân khấu duy nhất còn
lại và khi ánh sắng thì sân khấu Trống quát không còn một cái gì cả khi ánh
sáng sáng trở lại tất cả cái nhật đi chạy vô hết tất cả cảnh trí l em rút V
hết mở ra là một cái sân khấu Trống quá không còn một cái gì xất Kệ nó chỉ là
một cái sàn diễn trống quá xứ phép sẽ không nói tại sao th học sư lý như đề
tại mình giải thích thì nó rất là vô duyên nhưng mà rõ ràng một cái người
00:49
cuối cùng cọi là trên sân hấu khi nữa là chết trong ngày tình cờ TC là một ngày
rồi đó khi ổ chết thì cũng chắc chẳng còn ai nhớ tới mình và khi ông biến mất
trong cái bóng đem bù và khi sân Kháo sắng lên không đó là một cái nơi hoang
vắn chẳng còn một ai trên cuộc đời này cả cái người hát câu cuối cùng đó cũng
không còn đó Thí dụ như vậy thì em nghĩ là ánh sáng đó đó nó quyết định rất lớn
ở trong cái việc chuyển tải một cái thông điệp của một tập thể một đội ngũ
những cái người nghệ sĩ này muốn muốn là muốn gửi ấm trong cái tác phẩm của mình
để mấy người xem ngay cả cái cách xử lý này thì em cũng học được rất nhiều chứ
không phải từ chị êa không cũng rất nhiều những bậc tiền bảo khác họ cũng có
những cái khách đánh ánh sáng như vậy là bởi vì nghệ thuật sân khấu vốn là một
nghệ thuật tổng hợp mà nó nó có rất nhiều cái thứ để phối hợp với nhau để
làm nên một cái tác phẩm Em có nghĩ là may là không có cái ông Tuyên giáo nào ổ
00:50
yêu cầu ông Thành lọc ngồi ra Giải thích coi ông làm như vậy có nghĩa là cái gì
có phải là ông nói tới sự cô đơn của người anh hùng không Và cuối cùng người
ta quên lãng cái người anh hùng không rắc rối nha Dạ em có gặp rắc rối Đó chị
Hạnh có mà cái thờ đ cái thời điểm mà em làm cái vợ đó là
không có dễ dàng lắm đâu chị cái tác giả của vở kịch đó là anh Nguyễn Quan lập
Đây là cái vở kịch đầu tiên vở kịch lịch sử nói về một nhân vật lịch sử một vị
anh hùng TC mà dám đề cập chuyện Lý Thường Kiệt là một Thái Giám từ xưa tới
giờ chưa bao giờ có ai dám đề cập và kể ra cái chuyện này ngay cả trong sách
giáo khoa của của Bộ Giáo dục không bao giờ dạy cái điều này trong trường học
sau khi em phúc khảo xong thì một nhân vật cao cấp trong hội đồng Phúc Hảo m nó
là ông rất Quạo nghe chị Quạo lắm Tại sao lại nói tr th Kiệt là một thá giám
nói chừng nó đang làm cái gì cái em nó Ủa anh thì lý th nghiệt là thá giám
Thiệt mà đó là sự thậ thật mà tại sao mình lại giấu cái em nói là không có cái
00:51
đất nước nào mà hay là không có một bậc cha mẹ nào mà đẻ con ra là anh hùng dân
tộc hết đó đẻ ra là một người bình thường một con người bình thường có
những Hỷ nổ ái ố có ưu điểm có nhược điểm và có cả khuyết điểm có một cái
điều một sự cố diện xảy ra chính biến ha Đức nước có giật ngoại xăm Tức là nói
chung là phải có một cái một cái thử thách đó thách lớn cái tố chất anh hùng
của con người đ nó mới bộc lộ Tại vì một anh hùng có thể từ một chị bán cá một
anh hùng có thể từ một chị bán rau một anh hùng từ một anh bán thịt Dạ đã từng
có một anh bán thịt là vua của nước mình
rồi mà đúng không có anh đầu bếp ông lấy Lợi đúng không Chị đó thì cho nên Ủa Họ
là những con người rất bình thường họ có trở thành anh hùng hay không là khi đất
nước có vấn đề có chiến tranh thì họ mới trở thành anh hùng họ mới được sự sùng
bái của mình cho nên em mới nói với anh Dạ thưa anh Em muốn khai thác vào cái
00:52
chức đời thường này bởi vì khi mà người Việt Nam mình thấy những người có công
với đất nước mình là những người bình thường mà Họ có những cái bi kịch của
đời sống riêng của họ thì cái sự anh hùng của họ càng vĩ đại thưa anh ổ không
chịu chị chị hiểu cái đó lắ Dạ ổng không có chịu ổ chịu ch là con người ta sinh
ra là anh hùng từ nhỏ tới lớn đó cái kiểu như vậy nó không được Ani cái cách
suy nghĩ như vậy là mới là mê tín còn hãy để họ là có người bình thường đó ông
nó câu này chị nổi nói là thấy dám là nghe là mất cảm tình rồi Sao lại mất cảm
tình sao mất cảm tình kia em em hỏi tao hơi sốc em hỏi ủa anh Anh kỳ thị LGBT hả
Cái ổ im ông im cái em nói anh ơi xã hội mình bây giờ tiến bộ mà
anh anh không nên kỳ thị như vậy đó cái ổ im một cái thực tế là sau khi cái vở
Ngàn Năm Tình Sử diễn xong cho Trời ơi tụi em nhận được rất rất rất rất nhiều
00:53
những cái lá thư của các em các chá học sinh cấp hai có cấp ba có đặc biệt là
các em lớp 12 Cảm ơn các cô các chú và nghệ sĩ vô cùng bởi vì nhờ Xem vở này
tụi con mới biết ông Lý Thường ngiệt là một thái giám tụi con càng yêu Kính
người anh hùng này nhiều hơn trước tụi con thấy là trời ông h sinh quá nhiều
thứ trời ơi em nó thôi như vậy là đủ đối
với em như vậy là đủ có một chị khán giả
chỉ là người Hoa chị chị viết cho em một cái thơ cho đó là không giấu gì Thành
Lộc là tôi là người Hoa tôi không có rành nhiều về sử việc mà tôi đi coi cái
tuồng này Bây giờ tôi thấy tôi hỉnh diện cái tôi Nhà tôi được ở cái đường có cái
tên ông lý thần kiệp tôi nghĩ đến một vị anh hùng dân
tộc khác của Việt Nam mình vì tôi yêu cụ quá cho nên á Hồi đó Khi mà em em làm
00:54
cái vở nhà kịch tiên nga đó sẽ có rất nhiều người trong giới nghệ thuật nói
chung và cả những người trong giới truyền thông là miễm ai s lương em đó
chứ là lúc nào họ tưởng đâu là em làm cả lương tại vì mình đang diễn giạ cổ hòa
lan mà không phải ai làm sân khấu thế nhi cũng được bởi vì rõ ràng là cái hiệu
ứng từ cái sân khấu nghề sửa ngày xưa của công ty Thái Dương nó có Lan tạ đến
nhiều sân khấu bạn cũng sân khấu này làm của sân khấu kia làm làm được một mùa
làm hai mùa lên tới ba mùa buồn kiểu như
vậy có một mình chỗ tụi em là mà nói vui với nhau là lì làm tới bây giờ và thật
sự mà em không thể phủ nhận là bởi vì ở đó có chú Thành Lộc nói cái này là chị
chị Hạnh sẽ rất là ngạc nhiên là bởi vì em là làm việc cho trẻ con ha diễn cho
trẻ con trẻ con mê mình vậy ha chứ em Sợ trẻ con đó chị trẻ con mà nó ngồi trong
trường mẫu giáo đ bị cô giáo cứ phải làm như thế này mới đúng thế này th sai r
cầm cái thước gỏ b b b lên bàn chết sau khi mình diễn xong một cái vở diễn là
mình vô mình thở hồng học đuối và không muốn tiếp xúc V ai hết Nhưng mà em bước
00:55
ra sân khấu giống như ai nhập hồ mình cái Nhiệm vụ là cái người nghệ sĩ siêu
cho cùng thì cũng là cái người công dân mình mình có nhiều cái công việc để mình
làm để mình thể hiện cái chuyện đó khi mỗi một nhà doanh nghiệp mà có cái tâm
hồn của một người nghệ sĩ thì họ họ giải
quyết cái công việc nó cũng không bị khô khóc Nó cũng có cái tính người hơn nó
cũng có cái tình người hơn nó đẹp hơn nó
có cái nghệ thuật ứng xử nhiều hơn trong cái công việc của họ đúng rồi