Hãy giúp "Trăm triệu thầy, trăm triệu trò" hoàn chỉnh nội dung để những người khác có thể hưởng lợi từ nó trong tương lai.
- Bấm Ctrl + F : nhập từ khoá (tìm trên trang hiện tại).
- Nhập trực tiếp vào ô tìm kiếm trên cùng (tìm trên toàn bộ website).
00:00
Hôm nay chúng ta sẽ gặp một người là thầy của những cái người diễn viên Từ
hồi đó cho tới bây giờ thầy chuyên trị những vở kịch mang cái dòng văn học Pháp
châu Âu người đạo diễn bây giờ bắt đầu phải có cái sự hợp tác với diễn viên
thầy Ngọc cho tụi em tha hồ muốn làm gì làm anh nhớ lại là anh dựng bao nhiêu là
bở diễn cũ á ngoài bắt thì bắt đầu đời hóa mà trong nam mình phả bắt đầu nghệ
hóa thế thì giữa cái đời và cái nghệ giáp nhau ở các nước mỗi diễn viên có
một phòng H tra riêng gắn đển tên luôn Ví dụ như Thành Lộc ở một cái phòng đó
Hữu Châu TM cái phòng đó thầy c b Ngọc đã giới thiệu được trong cái khoảng thời
gian rất nhiều những vả kịch hay như vậy
để làm cho khán giả yêu xây cái nền kịch
nói ở thành phố Hồ Chí Minh Tôi cho rằng cái nghệ thuật chúng ta một mặt phải
thích ứng với lại cái mới cái nó đang đến nhưng mà một mặt chúng ta phải giữ
00:01
những cái gọi là truyền thống của S câu
chương trình được mang đến bởi may nền tảng khai phóng những tiềm năng Xin kính
chào quý vị chúng ta lại gặp nhau tại kịch và nghệ một chương trình thù Maybe
Podcast những cuộc đầm thoại của những người hoạt động nghệ thuật trong giới
sân khấu kịch nghệ những câu chuyện chuyện thật thú vị mà không phải ở đâu
cũng có thể có được Bởi vì khi chúng ta gặp được những người bạn tri kỷ thì mới
có thể ruột để ngoài da để kể cho chúng ta nghe những cái câu chuyện Đằng Sau
Sân Khấu đó là gì và làm sao để có những vai diễn hay làm sao để có được những
tác phẩm hay đến được với công chúng người bạn cùng đồng hành với tôi vẫn là
nhà báo Kim Hạnh Em chào chị và người khách mời đặc biệt hôm nay là một người
00:02
Riêng đối với Thành Lộc là một nhân vật mà Lộc rất là kính tr và tất cả những
người làm nghề như thh LC đều gọi bằng thầy Đạo diễn nghệ sĩ nhân dân Trần Minh
Ngọc em xin chào thầy Chào thời gian gần đây thì sơ khấu Thiên
Đăng có một cái vinh dự là trong đợt kỷ nghiệm một năm thành lập sân khấu của
mình thì được đánh dấu bằng một vở kịch mang
một cái màu sắc rất là lạ chuyển Đò Định Mệnh là một vở kịch được chính tác giả
Nguễn Huy Thiệp ông đã viết lại chuyển thể lại thành kịch từ chứng tác phẩm
truyện ngắn SN sông của mình và qua bàn tay dàn dựng của nghệ sĩ nhân dân Trần
Minh Ngọc thưa các bạn trong suốt gần 15 tập của kịch và nghệ chưa có bao giờ
xuất hiện một vị đạo diễn thường là các anh chị là những nghệ sĩ những ngôi sao
00:03
trong cái lãnh vực của mình hôm nay chúng ta sẽ gặp một người là thầy của
những cái người diễn viên Từ hồi đó cho tới bây
giờ hôm nay thì tôi có xin phép anh Trần Minh Ngọc là tôi sẽ gọi bằng anh vì anh
Ngọc cũng là một người bạn thân của một người bạn từng là bạn thân của tôi là
anh Doãn Hoàng Giang là cái lứa mà học viên đầu tiên là học trường chuyên
nghiệp về nghệ thuật sân khấu của đất nước mình lọc ơi nghe Lộc nói là Lộc thì
không có trực tiếp học với lại thầy Ngọc nhưng mà Lộc đã diễn tới 11 vở mà thầy
Ngọc là đạo diễn lọc thấy có có ai mà thành tích ghê gớm vậy không em nghĩ đó
là sự may mắn của em đó chị mình học ở trong trường là mình lĩnh hội những cái
00:04
gì thuộc về cơ bản được hệ thống hóa lại thành một phương
pháp khoa học nhưng mà khi mà mình đi ra
ngoài mình làm việc với các đạo diện lớn ở bên ngoài thì mỗi một cái tác phẩm là
mình có thêm một người thầy nữa Dạ Dạ Cái đó là cái may mắn của người diễn
viên ai càng được nhiều vai và được cộng tác với rất nhiều đạo diễn tên tuổi thì
đó là cái sự may mắn của người diễn viên mình huống chi thầy Ngọc không phải là
người thầy trực tiếp dạy Thành Lộc nhưng mà thầy Ngọc đã là hiệu trưởng của
trường sân hấu sau khi lọc tốt nghiệp rồi mà đã là hiu trưởng thì tất cả ai đã
từng học trong trường là phải g bằng thi đó nhưng mà cái điều quan trọng nữa là
đã có một khoảng thời gian khá dài lọc được là diễn viên của thầy DN dựng nhiều
tác phẩm LC còn nhớ là cái thời gian đầu tiên mà lọc về sinh hoạt tại câu lạc bộ
sân khấu thể nghiệm Nam B võ vă Tần lúc bấy giờ chưa có cái tên là nhà hát thể
nghiệm mới là câu lạc bộ sân khấu thể nghiệm thì LC đã về đó với cái vai diễn
00:05
đầu tiên trong V trong V Kị là đu li nhất thì thầy Ngọc là đạo diện thì lúc
đó là mình đã là diễn viên của thầy rồi Rồi sau đó thì điên tiếp Khi lọc còn
sinh hoạt ở sân khấu kịch yc á thì lại là cộng sự với thầy với rất nhiều vở
diễn mà mình với thự cách là diễn viên được thầy bẻ tay uống chân rất là nhiều
đó cho nên mình lĩnh hội được rất nhiều thứ đặc biệt là thầy chuyên trị những vở
kịch mang cái dòng văn học Pháp Châu Âu cho nên mình lại được lĩnh hội cái cách
dặn dụng có thể là rất gần với người Tây đó cho nên tất cả mọi thứ đều là sự may
mắn Nhờ như vậy mà cái đầu mình nó cũng mở mang ra rồi còn một điều quan trọng
nữa là trong một cái chuyến mà mình được mời với tươ cách là một diễn viên của
Việt Nam rồi được cộng tác với một nhà h
00:06
kịch của Pháp đó là nhà h kịch ở par thì vở dững gì đó là vở ông ở Sài Gòn là
mình dịch theo bản tiếng Việt bản tiếng Pháp
là Dạ thì cái vở diễn này là một công trình hợp tác giữ hai nền văn hóa pháp
và Việt thì bên kia ông đạo diễn người Pháp là v s thì Việt Nam lại là nghệ sĩ
nhân dân Trần Minh Ngọc thì mình lại lại
được gặp với thầy nữa rồi sau đó là cùng
cái công trình mà diễn cái vở kịch đó đó thì thầy tr Ngọc lại dựng một võ kịch
Việt Nam để diễn riêng cho cộng đồng Việt sống bên Pháp đó là vở kiều Việt
Nga cải lương chứ không phải là kịch Lục
vă Tiên Kiều Nguyệt Nga đó thì thầy Minh Ngọc L là đạo diện vợ đó và thầy Minh
Ngọc lại giao cho Lộc cái nhiệm vụ cũng rất là quan trọng đó là biên động quốc
và làm động tác hình thể cho toàn bộ cái vở diễn nó bởi vì thầy Ngọc là người xử
lý cái vở diễn đó theo hình thức ước lệ tại vì mình không thể nào đi nguyên một
00:07
cái đoàn được một một diễn viên sẽ đóng rất nhiều vai và với một cái bộ đề CO là
ước lệ nhất là chỉ có mấy tấm vải lụa Thôi thì thầy tin tưởng giao cho Lộc làm
phần biên đạo toàn bộ Cái đó rồi sau đó là là một Lạt những cái bở diễn sân này
mà lọc làm diễn viên cho thầy như vậy thì lọc là người may
mắn cũng phải nói thêm là trong cái khi mà sang cái đoàn sang Pháp ấ Dạ thì nó
là trong một cái hoàn cảnh nó cũng hơi đặc biệt ở cái chỗ là thế này nếu ở
ngoài bắc ngoài Hà Nội thì chúng ta cử sang nước ngoài Châu Âu r này khác thì
là Đoàn tuồng đoàn trẻo đi đại diện cho Việt Nam Tức là hai cái nghệ thuật tuồng
và chèo là đã đi sang Châu Âu Dạ còn trong này ấy thì trong miền Nam mình ấ
thì phần lớn là cũng đi mang cải lương đi nhưng mà cái tính tính chất là cá
00:08
nhân Ví dụ như là đi sang dự những cái Cuộc này cuộc kia gi này khác và có một
cái đoàn sau này là Đoàn 284 của cải lương đi nhưng mà cũng là với tư cách
chỉ là tập thể nhưng mà riêng cái đoàn ông rước đanh ấ là đại diện cho cái cải
lương đầu tiên theo tôi Tôi hiểu lúc đó là cái đoàn cải lương đầu tiên Tức là
mình mang cái cải lương Sang diễn tại tại Pháp theo lời mời của hội người Việt
Nam tại Pháp đấy Thì đấy là một cái và riêng về thành lập tô phải nói một cái
điều này rất là là là là là khiến cho tôi có một cái cái cái gọi là cái xúc
động ở cái chỗ này tức là chắc là Lộc không biết Tôi đã kể Chưa tức là khi mà
Đoàn diễn cái ông s đanh ở thì mình với tư cách là đạo diễn thì mình cứ chạy
quanh chỗ khán giả để nghe xem cái phản ứng mà saoo vâng thì có hai người Việt
Nam gọi tôi lại Dạ mới hỏi rằng là ông có phải là đạo diễn của cái vợ này không
00:09
Dạ Thế tôi B bảo là đúng tôi có làm đạo diễn nhưng mà chung với lại một đạo diễn
người Pháp thì hai người đó thì nói thế này chúng tôi là ở cách đây 300 cây số ô
là chúng tôi đi ô tô lên đây và tôi xem cái vợ này là năm lần Dạ năm lần đấy và
tôi chỉ xin hỏi ông chúng tôi là cái người mà được Tức là bị điều động sang
Pháp từ năm 1000 từ Thế Chiến Nhất Dạ đánh nhau với lại Đức rồi thì sau chiến
tranh thì tôi lấy vợ người Pháp và tôi ở
lại Bây giờ tôi là Kiều Dân phá của Pháp
Dạ thì tôi sống ngần đến năm cho đến hôm
nay thì tôi thấy rằng pháp không bao giờ
nó để cho một cái nước Nhược tiểu mà lại
diễn bằng tiếng nước mình ở Pháp mà phải diễn bằng tiếng Pháp Thế thì ông là Xem
00:10
ông rúc đanh như thế là năm lần và ông có làm sao mà ông lại bắt được những cái
người Pháp nó nói tiếng Việt cái điều đó là chúng tôi rất tự hào
và cái thứ hai là ông lại còn bắt nó ca cải
lương bởi vì có cái đoạn mà cải lương vì sau mình nhét bằng kim tử long Tức là
cái đoạn nó vô vọng cổ nh tây làm sao nó hát được Đấy Thế thì ông ấy nói thế này
Tôi rất tự hào là người Việt Nam là người Việt Nam đã chinh phục được khán
giả pháp đấy là cái việc mà tôi muốn nói với ông cái điều đó mà Chính vì thế
chúng tôi nên xem năm lần Dạ thì tôi rất
cảm động cái chuyện đó Bởi vì rõ ràng là một người đi từ từ từ từ lâu rồi mà bây
giờ vẫn giữ được cái hồn cốt của dân tộc dạ mà vì khi người xem bởi vì họ chỉ tự
hào cái chỗ là mình chỉ huy được cái người Pháp đấy là cái chỗ đó đấy Thì đấy
00:11
là cái thứ nhất cái thứ hai thì phải nói thế này tôi
cũng rất may mắn là được đọc cái sang sông Dạ vâng cũng lâu lắm rồi nhưng mà
có phải là khi mà có cái liên hoan quốc tế về sân khấu
chuyên nghiệp lần thứ nhất ấ thì tôi không được dự Nhưng mà được nghe nói
thôi là có cái vờ sang sông như thế là đó là cái lần đầu tiên dạ mà đó là cái
các nghệ sĩ của hội nghệ sĩ sân khấu Việt Nam làm và sau cái sang sông thì bị
dừng lại lại bị dừng lại và cái cái cái diễn viên là tan giã bởi vì họ thấy rng
không không diễn được nữa thì cái cái cái câu lạc bộ đó của hội Xân khấu Việt
00:12
Nam là và sau này thì tiếp theo là được nhà á tuổi trẻ giàn dựng nhà hát kịch
Việt Nam giàn dựng là ba và đặc biệt là trước khi chúng ta dựng cái này thì ở
trường nghệ thuật sân khấu biển điện ảnh ấy là có một em nữ làm đạo diễn nó cũng
làm cái vở này như thế tức là nếu mà nói một cách nào đó thì chúng ta cũng không
phải là cái người đầu tiên làm cái cái cái vở này nhưng mà đứng về mặt nghệ
thuật mà nói thì đây là vở đầu tiên đấy bởi vì thế này Thực ra anh Nguyễn Huy
Thiệp anh ấy viết dù là anh viết kịch hay là anh viết văn rất độc đạo Đây là
một cái con người mà có thể nói rằng là đã để lại một cái dấu ấn rất sâu sắc
trong cái giới văn học nghệ thuật của chúng ta Vì Nguyễn Huy Thiệp không phải
chỉ Nội tiếng ở ở Văn mà còn nổi tiếng cả ở kịch tôi được đọc anh ấy là từ cái
sang sông truyện ngắn sang cái vở kịch Anh viết về Nguyễn Thái Học viết về
00:13
những cái vấn đề về về dân tộc mình Dạ và viết rất độc đáo thì chúng ta đng cái
cái độc đáo của anh thì ai cũng biết nhưng mà khi mà tôi đọc cái cái cái sang
sông thì tôi cũng tôi là người chưa hề xem những những cái vở kịch mà đã đã đã
diễn Tức là cái sang sông Nhưng mà khi tôi đọc cái sang sông thì tôi thấy đây
là một cái vở mà rất may mắn là được Thành Lộc là cái
người mà tiếp nhận thì tôi đưa thì cũng là mà đưa như với tư cách là giới thiệu
cho cho thên đă thôi chứ không không biết là là nó sẽ nó sẽ được dựng hay
không nhưng mà khi được lọc trả lời là dựng thì tôi rất
mừng Lộc có một cái ý rất hay tức là muốn có một cái sân khấu nó mang tính
nghệ thuật và cái sân khấu ấy nó phải dẫn cái lớp
trẻ chứ không phải ch là như là người vâng là là những cái người trung niên
00:14
hay là cái gì khác rồi nhưng mà phải là cái lớp trẻ đấy và và muốn có một cái sự
thay đổi trong cái hướng dẫ trong cái hướng đi của của Thiên đang cho nên tôi
cho rằng là khi mà chọn cái vở này thì nó là quá đúng quá hay ở cái chỗ đó Thế
cái thứ hai là thế này tôi tiếp nhận với lại cái cái cái cái cái cái cái vở sang
sông tôi thấy cái vở này nó đa tầng đa nghĩa thì chúng ta có thể hiểu Nó ở cái
mặt này chúng ta có thể là làm nó ở mặt khác có thể có nhiều vì thế cho nên đã
có đến năm vở năm vở sắc sông đấy năm vở
đấy thì tôi nhớ là có một vở của nhà hát tuổi trẻ mà đầu tiên
là cái bạn chì đã mất bạn đạo diễn đã mất à à Anh Tú à anh Tú anh Tú thì bây
giờ là Bùi Như Lai làm đạo diễn luôn đấy
Và bây giờ lại Hải Phòng dựng đó như thế tức là đó là bốn vở năm vở ở ngoài Hà
00:15
Nội rồi mà đếm yê nhưng mà thành phố Hồ Chí Minh mình thì phải nói là Đây là vở
đầu tiên thì cái thứ hai là cái này tôi được hợp tác với lại một cái một cái đơn
vị mà có một cái sự thống nhất có sự đoàn kết một cái sự ăn ý với nhau hợp
sức với nhau và có một cái cách làm việc mà cũng mới mà tôi cho rằng đây là cái
cách làm việc mà theo tôi được biết mà qua cái tiếp xúc với lại các cái thông
tin thì đây là một cái cách là việc rất mới tức là có một cái sự cái cái cái
người đạo diễn không còn cái vai trò độc đoán nữa Cái người đạo diễn bây giờ bắt
đầu phải có cái sự hợp tác với diễn viên cho nên khi mà dựng vở thì là cái dựng
cái dựng theo cái cách tức là có cái sự phối hợp giữa cái sự sáng tạo của diễn
viên với lại cái sự sáng tạo của đạo diễn mà cái này thì không phải là tôi
nghĩ ra cái này là tôi cũng tiếp cận được với lại cái sân khấu quốc tế và cá
00:16
cách làm này thì quả nhiên là nó đã dẫn tới một cái kết quả tôi cho là rất thành
công nh ví dụ như là cái sang sông nếu như được khán giả ưa thích như thế thì
nó không phải chỉ là công hay là cái sự sáng tạo của một người mà là cái sự sáng
tạo của cả một cái tập thể mà đây là một cái tập thể nghệ thuật có thể nói thế
này này tất cả các cái diễn viên cũng như tất cả những người ở trong Thiên
Đăng là một cộng với tôi là cái hai cái thế lực này nó giáp vào nhau nó tạo nên
một cái sự thành công nhất định nào đó trong cái vở sang sông họ sẵn sàng
để hợp tác Á Nó cũng có bao hàm một cái ý là trình độ và cái tâm của những cái
người diễn viên thật ra nếu như họ không có trình độ Chắc họ thấy sang sông cũng
00:17
lạ lắm Hoặc là họ không có cái tâm thì họ cũng không thể cảm được hết tất cả
những cái điều mà anh thệ vẫn viết Chị Hạnh nói rất đúng bởi vì nếu trong cái
quá trình tiếp xúc với lại các bạn ở Tiên năng thì tôi thấy rất rõ cái cái
điều đó tức là anh chị em hết sức là có một cái cái tâm huyết với lại cái việc
mà thể hiện những cái nhân vật Bởi vì trong cái vở này nó không có chuyện Dạ
nó không có chuyện và nó không có xung đột nó chả có cái gì cả nó cứ bưng nó cứ
tưng tưng như thế thôi và cái cái quan niệm của của thên đang là rất đúng bởi
vì thế này nói gì thì nói chúng ta vẫn phải hướng về khán giả chúng ta vẫn phải
diễn cho khán giả và làm cho khán giả thích thú chứ không phải chúng ta chúng
ta là một chuyện nhưng mà còn khán giả mới là quan trọng thế thì rõ ràng cái
cách cái cái gọi là cái cái phong cách của Thiên Đăng nó làm cái phong cách này
vừa nghiêm túc vừa Nghiêm chuẩn Nhưng mà lại vừa mở rộng để khán
00:18
giả tiếp cận hay nói đúng hơn là mình tiếp cận với khán giả mà tôi cho rằng là
trong cái xu thế của cái sân khấu kịch nói hôm nay nếu chúng ta cứ khăng khăng
mà theo cái kiểu nghệ thuật như cũ thì chúng ta không có khán
giả ở Sài Gòn có thể nói là thiên đăng là một cái sân khấu tương
tác với lại khán giả đó là mạ Dạ nhưng mà đầy bản lĩnh đúng Dạ nếu như mà tương
tác theo cái kiểu gì đó Mà nó cũng hơi dễ giải là mình rớt đó là mình sẽ bị sa
súc cái trình liền Dạ thì thật ra á là thưa anh tôi đi Coi kịch cũng nhiều Dạ
và thấy những cái kiểu mà chiều theo khán giả rồi nói để cho nó vui và khuấy
00:19
động Lên Thực ra với bà Lnh của những người diễn viên kịch thành phố Hồ Chí
Minh cái điều đó nó không khó nhưng mà anh đưa những cái sự kiện có tính thời
sự của đời sống vô mà nó rất là hòa vào trong cái kịch bản và nó lại khuấy được
cái tâm can của cái người xem á thì ít có sân khấu làm được điều đó họ ra mà họ
diễn cho đúng kịch bản là cũng người ta cũng đã mừng rồi mà tôi vừa mới đọc ở
trên Facebook có hổm rầy người ta cứ đăng đi đăng lại nó có một cái sự cố
không biết là thầy Đạo diễn là có có có biết không Tức là có một hôm có một cô
khán giả cái anh nhà thơ đó là anh nhà thơ này nè ảnh cứ nói đi nói lại một câu
là chúng tôi luôn luôn nhìn về phía trước Dạ cái có một cái bà đi Coi kịch
00:20
bà nói có một câu nói hoài và sau đó thì Anh nhà thơ này thì ảnh lại cũng trò
chuyện lại với lại cái người khán giả đó
người ta lập đi lặp lại chuyện đó rất là nhiều Anh thật ra là cái lúc đó cái lúc
mà nghe cái đoạn mà mà người ta nói là cái con trời ơi trội lên như vậy là điềm
lành hay đềm tốt thì mọi người nói ô đây là đm đềm tốt đềm tốt đềm tốt thì nhà
thơ mới nói là không đối với tôi có khi đây là điềm dữ thì cái anh thanh niên
trẻ là tại sao chú có bi quan về hoài như vậy thì nhà thôi nói là không Tôi có
bi quan vì đâu tôi chỉ nhìn về phía trước mà thôi Thầy nhớ mà cái câu đó là
ông lặp lại ba lần ở hồ một là đã nói như vậy hai lần Đây là lần thứ ba thì ở
dưới có một cái bà khán giả có câu nói hoài thì khán giả cười nhẹ lên cái thì
ngay lúc đó thì Lê Khánh lại x quan nói anh vừa mới nói cái
gì là là hỏi em á thì em nói luôn có những lời nói người ta lặp đi lặp lại
00:21
rất nhiều lần là điều có ẩn ý mình không hiểu t c im lặng mà nghe Nghe
đi thấm thì mới hiu khán giả dỗ tay quá trời và và đấy là là cái giao lưu giữa
sân khấu với khán giả Cái đó là tốt quá cái bản lĩnh của cái người diễn viên nữa
anh mà cũng là nhờ ông thầy tại vì anh truyền cho một cái tinh thần là tương
tác với lại khán giả không ngại dạ ở trên sơ gối thiên thăng thì thật ra
bản thân em á Thưa thầy em rất thích B Ừ cho nên Dạ dạ cho nên em thích là trong
kịch nó nó tất nhiên là phải tùy bở chứ không phải bở nào mình cũng áp dụng cái
cái cái cái phương pháp đó thì thì mình cứ hiểu quả dáng cách như vậy đôi khi
cái người diễn viên Mình tách ra khỏi cái nhân vật để mình hòa cùng với khán
giả và dắt khán giả đi vào cái câu chuyện á Nó nó nó rất là độc đáo Đúng
00:22
rồi Dạ nhưng mà đôi khi đây đó cũng có nơi người ta cũng làm như vậy nhưng mà
nó bị chệt Thực ra cái là cái cái cái cái tính sân khấu ấ Dạ là nó ở cái chỗ
là thế này người diễn viên không nhất thiết là cứ phải phải phải tôn trọng
phải phục tùng toàn bộ cái lời kịch cái lời kịch của tác giả cái đó Nó là một
cái ý đầu tiên nhưng mà ngoài cái lời kịch anh nói nó còn có một cái mà trong
cái diễn suất ấ nó còn cái tính ngỗ hứng nó có cái tính thích ứng với lại cái
những cái sự thay đổi ở trong sân khấu bởi vì sân khấu Nó là một cái một cái
thế giới riêng một cái vũ trụ riêng Nó là một cái câu chuyện được kể bằng hình
thức hành động bằng và nhất là bằng lời kịch cho nên ở trong cái sang sông này
có thể nói là cái viết của anh Nguyễn Huy Thiệp Dạ là cái lời kịch rất hay Cái
lời không thể nhều nhiều cái lời của anh
chúng ta không thể nói khác được đấy Đấy
00:23
nó phải theo đấy Thì đấy là một nhưng mà Không không nhất thiết là cứ phải đúng
như là là là là tác giả cho nên ở trong này nó có rất nhiều cái đoạn rất nhiều
cái chỗ mà rất là là là là là gọi là là Fantasy đó rất là tưởng tượng rất là rất
là ngẫu hứng do diễn viên Tôi rất thích cái cái cái cái lớp mà mà mà mà ông giáo
ông có nói ví dụ như là về cái đoạn mà xếp hàng đấy nó đấy mà ông nói là là
thật Cái gì đó Cái cái đoạn đó có những cái lớp tôi xin nói là cái nhà thơ là là
rất hay ở trong cái trong cái vở này thì thực ra trong kịch bản nhà thơ cũng
không nổi đến thế đâu nhưng mà qua diễn xất của Thanh lộp là cái nhà thơ nó nổi
lên vì cái này nó còn do diễn viên chứ không phải không phải là là tác giả đấy
cho rằng là cái cái cái cái cái cái cái gọi là cái toàn bộ cái câu chuyện nó nó
còn nhiều cái nó đa tầng đa nghĩa mà chúng ta phải cố gắng ắng mà hiểu cái
00:24
cái ý của tác giả bởi Nguyễn H thiếp không phải là một cái người viết mà bình
thường ông viết đều có ẩn ý đều có nhiều những cái mà nó gợi ra cho chúng ta
nhiều cái liên tưởng nhiều cái suy nghĩ mà có thể có những cái liên tưởng đúng
và cũng có thể có những cái liên tưởng không đúng th Cái đó là tùy theo cái đ
mình Dạ C như trong cái kịch bản của ông
thiệp thì cái con quái vật ở dưới nước á thì trong kịch bạn đ ông mấy ghi là con
con con giải con giải dạ Nhưng mà đối với khán
giả ở trong miền Nam thì người ta cũng không hiểu con giải là gì dạ mà thật ra
cái con con giải đó đó thì mình nghiên cứu tụi em lên Google liền thì nó có
thiệt cái con đó nó có thành là con giải thiệt và nó cũng nó được xếp trong họ
00:25
rùa đó cũng trong họ ba ba với rùa đó chị và hình dáng cũng giống như vậy nó
giống y như là rủa Hồ gươ Dạ nhưng mà đều có điều là nếu mà mình dùng cho con
giải thì khán giả Trung Nam sẽ không có hiểu cho nên tập thể diễn viên mới cũng
ngục cùng ngồi với thầy để tìm ra một cái tên đặt cho nó làm sao mà Dạ để cho
trong trong khán giả người ta dễ hiểu mà nó cũng mang cái tính khái quát Dạ Thì
mới nghĩ mọi người mới nghĩ ra là con Trời ơi tại vì nó đúng là khi con người
ta mình vui sứng quá mình cũng cũng kêu kêu trời mà mình khổ quá mình cũng gọi
trời mà trời là cái gì đó trên cao nhất TH là đụng đ trên là có thể bị sẽ không
còn được gọi được nữa thấy thì cái ý nó nó nó mang tính hài hước mà nó nó dẫn đ
cho nên nó mới dẫn được những cái sự sáng tạo liên tiếp tiếp theo đó của diễn
viên là gọi là bằng gọi bằng con Oh my god là Mony là m bia như vậy thì ở thầy
Ngọc tuổi tụi em làm việc á tụi em cảm thấy rất là thích là bởi vì như là
thường thường người ta nói là các đạo diễn và những người làm nghề ở phía Bắc
00:26
á thì Phả đi vào những khôn khổ bắt ha bắt diễn viên hay đi vào những cái khuôn
khổ nhưng mà thầy Ngọc lại không phải thì tại là có thể là thầy Ngọc ở trong
Nam quá lâu rồi cho nên thầy Ngọc nắm được những cái đặc tính ngôn ngữ vùng
miền là một cái TH là biết được cái đặc tính sân khấu của ở trong miền Nam Dạ là
ngẫu hứng cái tính ngẫu hứng rất cao và thầy Ngọc cho tụi em tha hộ muốn làm gì
làm và thầy là người đô dê lại Thí dụ như Ờ cái này không được cái này đi
ngoài rồi cắt không được nhưng mà cái nào mà nó phục vụ tốt cho cái cái cái
chủ đề và cái mặch kịch là thầy Ok thầy để cho tụi em phát triển Dạ Dạ Cái cái
cái điều đó rất là quan trọng trong cái nghề đạo diễn đó Dạ Dạ tôi lấy chủ
trương rất đúng như là Lộc nói tứ là tôi không có can thiệp vào cái cái chuyện
miễn là thế này Tôi cảm nhận thấy là các bạn ấy đúng các bạn ấy hay m bởi vì có
lúc tôi ngồi tôi có như là tôi là khán giả chứ không phải là đạo diễn cho nên
00:27
tôi cũng cười cũng đầy khác theo cái cái cái tình huống của các bạn tạo ra mà
Chính vì thế cái những cái diễn của các bạn ấy nó rất gần với công chúng nó rất
gần với khán giả và được khán giả tiếp nhận mà một cách hết sức là là mừ như là
lâu nay là anh cũng không có thị phạm mà chủ yếu
là khai phá cái cái nội dung Dạ Thì thực ra thì thế này
nhiều đạo diễn thì cứ sốt ruột Bởi vì ông đã có một cái ý tưởng ở trong đầu và
nó nó nó nó cố định ở trong đầu rồi mà ông lại thấy Diễn viên không làm được mà
nó cố đ ch là ông ấy sốt ruột ông ấ nhảy lên ông ấy làm thì tôi cho cái đó nhiều
khi nó cũng cũng hay Nhưng mà nhiều khi nó cũng không hay cái cái cái cách đạo
diễn đó Bởi vì cái đó nó hạn chế cái sáng tạo của diễn viên thì tôi nghĩ
00:28
người diễn viên lên sân khấu họ là chủ chứ không phải ai khác cả họ làm chủ cái
tình huống họ làm chủ cái cảm xúc của họ
họ làm chủ cái hành động của họ thì phải để cho cái hành động nó phát triển tối
đa còn người đạo diễn chỉ là cái người xem xem nó có cái gì quá không Nó có gì
nó quá bởi vì nghệ thuật nào cũng phải có cái giới hạn của nó nếu mà đi quá cái
giới hạn thì mình góp ý cho cho diễn viên mà họ chưa tới thì mình đẩy lên nó
chỉ có thế thôi công tác đạo diễn chỉ thế chứ đừng có can thiệp quá sâu vào
bởi vì cũng có những cái tác giả tôi xin
nói cho khi trong cái quá trình làm việc nhiều tác giả canh giữ từng lời một
không cho nói sai lời Bởi vì ông có quan
niệm cái văn của ông nó là nhưng mà thật
ra sân khấu không phải là văn không phải
là làm văn trên cái cái cái sân khấu bởi vì bản thân sân khấu đã là văn chương
rồi kịch đã là văn chương rồi ai cũng biết Nhưng mà nếu mà lại còn còn làm văn
trên cái văn chương nữa thì thôi học cho
00:29
nên cứ để cho Di viên người ta làm để để cho diễn viên người ta hành động để cho
diễn viên người ta cảm nhận cái cái sân khấu nó phải như thế nào qua rất nhiều
những cái năm là được làm việc với lại nhiều vợ với nhiều đoàn cũng như là
trong cái quá trình làm công tác sư phạm thì Thì tôi quan niểm cái đạo diễn ấ nó
phải như thế th cái thứ hai thì tôi quan niểm cái cái cái người làm thầy làm làm
đặc biệt là ở cái nghệ thuật sân khấu thì người thầy không phải chỉ là là nhà
sư phạm dạ mà người thầy còn là nhà nghệ thuật cho nên giữa cái sư phạm và cái
nghệ thuật nó phải đi song song với nhau
có lúc anh phải là anh phải lấy cái nghệ thuật để anh anh điều khiển cái sư phạm
mà cũng có lúc thì anh lấy cái sư phạm để anh hướng dẫn cái nghệ thuật chứ
không phải một chiều Thế nên có nhiều ông thầy thì cứ trên cái sư phạm bắt học
trò phải bắt những người nghệ sĩ người ta s cái cái sân khấu nó có một cái đặc
00:30
thù tức là thế này đào tạo ra không phải là một cái người thợ mà là người người
nghệ sĩ sáng tạo chứ không phải là người thợ
tay nghề giỏi cho nên cái này là cái khó
ở trong cái việc đào tạo cho nên tôi chủ
trương cái cũng không phải là tôi mà học cũng là qua cái được đào tạo ở nước
ngoài thì mình cũng tiếp cận được với một số những cái ông thầy mà ông tốt ông
ấ giữ không có giúp cho mình mở mang kiến thức của mình cũng như là cái nghề
của mình tôi lấy ví dụ như ông thầy của tôi ở ở Bungary ấ thì cũng phải nói thực
V chị là thế này khi mà tôi sang thì ông ấy hỏi tôi rằng th ở ở nước Việt Nam
ngoài cái kịch thì còn có cái gì tôi bảo còn nhiều loại nghệ thuật lắm sân khấu
rồi cải lương rồi tuồng rồi che vân vân Dạ Thế ông hỏi thế Mày có yêu cái nghệ
thuật hay không thì tôi cũng thực Thà tôi bảo không Tôi chỉ thích kịch thôi
00:31
ông xa sầm mặt lại ông mắng ông bảo thế mày đi về nước
đi cái nghệ thuật của mày là tao phải học bởi vì ông ấ đã từng ở Nhật ông đã
từng xem các cái nghệ thuật của Phương Đông Ông bảo cái nghệ thuật của chúng
mày là nghệ thuật cao nhất hiện đại nhất chúng mày sang Ly làm gì chúng mày học
cái thực tế học cái cái tả thực Tức là cái Chú Âu là nó chỉ tả thực thôi mà
chúng mình thì mới có cái ước lệ đó Dạ ông mắng tôi như thế mà và tôi lấy cái
điều đó để mà sau này á Khi mà mình vào đây ấy là mình phải học bởi vì tôi biết
đây là một cái cái môi trường của sân khấu cải lương cho nên khi tôi về tôi
được Đồng Tháp mời l biết không Dạ Mình có biết gì về cải lương đâu Dạ chả biết
gì bài bản không biết rồi Nhạc không biết tất cả đều không biết nhưng mà chỉ
00:32
biết là mình cố gắng mình học lấy cái cái cái cái phong cách đó Thế thì cái
cách tôi đạo diễn là thế này tức là này tôi nói với lại tôi nói thực với đoàn
luôn là tôi chả hiểu gì với cái lướng cả nhưng mà thế này tôi mời hai ba bạn mà
làm làm nghề lâu năm nghệ sĩ ví dụ anh giỏi về nhạc Anh giỏi về diễn Anh giúp
tôi chỗ nào bài bản đúng Anh bảo là đúng
thì tôi làm theo Còn tôi tôi chỉ dàn cái như là dàn kịch và cứ từ từ qua mấy vở
làm cho Đồng Tháp làm cho Long An làm cho cải lương thì mình học được cái cái
hiểu biết ít nhiều về cả lương cho đến bây giờ tôi có thể nói rằng tôi cũng đã
biết biết được một số mà biết được một số và cũng giành được một số cũng hiểu
được về cái nghệ thuật cải lương thì mình mới dám trụ lại chứ Còn nếu không
thì làm sao mà mình ở một cái đất mà hoàn toàn cải lương mà mình làm đạo diễn
Được đấy Đấy là một cái khó nhưng mà cái khó là phải khác phục bằng bằng cái thì
00:33
tôi cho th này trong trong nghề của chúng ta ấy đừng có giấu dốt Dạ nếu mình
mình thiếu cái gì mình cứ nói thẳng tôi thiếu cái này tôi Thực ra tôi xin nói
thật với CH là tôi học tập ở thành lập nữa chứ không phải chỉ là đạo diễn không
thật đấ mình nói rất thật chứ không phải bởi vì có nhiều cái thành lập gợi ý cho
tôi Dạ chứ không phải với tư cách vừa là nghệ sĩ vừa là vừa là diễn viên mà Thậm
chí vừa là có một cái đồ tư duy đạo diễn lập góp ý tôi lấy ở trong cái sang sông
này cũng thế Cũng không có những cái ý kiến đó thì cũng không có cái sang sông
Tôi cũng không thể nào đủ sức mà làm một
cái vở như vậy cho nên cái mà cái gọi là cái kết quả của cái sang sông thì cũng
là cái kết quả chung Tôi rất là là là biết cái cái cái cái sức của mình và
00:34
cũng là biết được cái khả năng của các nghệ sĩ thưa anh là
cái có đọc cái một số những cái bài mà anh có tâm sự về sân khấu hiện nay anh
cho là diễn viên với lại đạo diễn ở đây không thiếu Nhưng tác giả và lý luận phê
bình thì chưa có tương xứng với cái lật lượng này theo anh thì làm sao để mình
thay đổi cái tình hình đó tôi cho rằng là về mặt đào tạo mà nói dạ thì chúng ta
đã có một cái tạm gọi là cái thiếu sót là chúng ta không tiếp tục đào tạo ra
cái đội ngũ sáng tác và cái đội ngũ lý luận thì trường nghệ thuật sân khấu điều
hà điện ảnh chỉ có một khóa duy nhất là đào tạo về lý luận là thời còn thầy Đức
Côn Ánh Đức Côn đó là đào tạo ra được những liên chi rồi những Cát Vũ này khác
00:35
có mỗi một khóa thôi Dạ đó thành ra là mà nghệ thuật mà thiếu lý luận thì không
được không không không tiến được thực ra chúng ta có tiến nhưng mà chúng ta tiến
một cách gọi là mù mờ Tức là cái tứ tự đi Thôi tự tự mình phát hiện ra rồi tự
mình giải quyết chứ không có cái lý luận dẫn đường thì tôi cho rằng cái cái lý
luận là rất quan trọng chứ không phải không mặc dù là có hai hội hội sân khấu
nghệ sĩ Việt Nam và hội Sân khấu thành phố Hồ Chí Minh cũng có ban lý luận đấy
nhưng mà cái ban ấy nó không không hoạt động thì đấy là cái cái tôi cho rằng là
cần phải có thế thì cũng có thể là thế này thì chúng ta thiếu thầy nhưng mà tôi
cho là không thiếu những người nghiên cứu có thể người ta không làm thầy được
nhưng mà người ta làm cái công việc nghiên cứu thiếu gì những sách vở thiếu
gì những nhà khoa học để có thể dựa vào đó để mà dẫn được cái cái lý luận về sân
00:36
khấu và chúng ta thế này chúng ta thiếu thông tin Dạ cái giờ của chúng ta thiếu
thông tin chúng tôi bây giờ này tuy rằng
cũng được đào tạo ở nước ngoài đấy nhưng mà cái cái cái kiến thức của của chúng
tôi đã đã mấy chục năm rồi cũ rồi là khậu rồi bây giờ nó mới hơn nhiều đấy
như tôi nói bây giờ cái cái cái quan niệm của Châu
Âu là cái cái quan hệ giữa diễn viên và đạo diễn tức là anh phải tôn trọng cái
sáng tạo của diễn viên và người diễn viên cũng phải tôn trọng cái tìm tòi của
của đạo diễn và nó là một sự phối hợp ăn
ý chứ không phải là sự ngăn cách mỗi bên và cũng không có cái cuộc tranh luận là
ai là ai là gọi là chủ Ai là là quyết định vì đã có một thời là là người ta
tranh cãi với nhau là đạo diễn quyết định vở diễn hay là diễn viên Bây giờ nó
đã đi vào cái thống nhất rồi Dạ nói gì thì nói diễn viên vẫn là chính chứ không
00:37
phải đạo diễn đạo diễn chỉ là người dẫn đường thôi chứ còn cái diễn viên mới là
cái người thực hiện đấ Thế thì nếu mà gọi là nói về mặt tí luận thì đúng là
chúng ta còn còn phải có một cái chiến lược xây dựng cho cái nền sân khấu này
có một cái dẫn đường của lý luận th cái thứ hai là về cái mặt mà gọi là sáng tác
thì tôi cho rằng cái này cái này thì cũng hơi cũng hơi khó
nói nhưng bởi vì cái sáng tác của chúng ta nó phải mở rộng cái cái cái tự do ra
dạ phải mở rộng cái tự do phải để cho cái người sáng tác Người ta Người ta
phát triển cái tư duy của người ta vì hiện nay tôi cũng là cái người cũng đang
trong hội đồng đâ này Dạ thì tôi mới đây được đọc cũng đến 40 vở kịch rồi đấy D
đang đọc đấy thì xin nói thật với chị rằng là nếu mà trong cứ lễ kỷ niệm thì
chúng C chúng ta ca ngợi cứ lễ kỷ niệm chúng ta ca ngợi thì cái nề sân thì
00:38
không đi đến đâu cả dạ tôi xin nói thật như thế phải để cho người ta có một cái
nhìn đa chiều Bởi vì tôi nói ví dụ như kỷ niệm 50 năm thì 50 năm không phải chỉ
có chiến tranh còn biết bao nhiêu những số phận của 50 năm này mà chúng ta không
nói được chúng ta chỉ nói về những hi sinh những cái này khác thì cái đó đã
quá cũ rồi đấy thành ra là thế này nói gì thì nói
sân không vẫn cần phải có những cái yếu tố mới nếu không không có những cái yếu
tố mới thì khán giả không đến cái sang sông là một ví dụ nó mới
dạy thiệp giến Sang Sông đã lâu Mặc dù là tác giả viết ra mặc dù là đã năm năm
và cái đã diễn nhưng mà không mới anh làm trước tôi nhưng mà anh không mới Tôi
dám nói là như thế Thế thì cái mới mới là quan trọng Dạ Thế thì những cái tác
00:39
giả của chúng ta bây giờ có thể do cái thế hệ nó không có được cái cái cái trải
nghiệm nó không có để cái kinh qua cho nên cái cái cái vốn sống nó không nhiều
nhưng mà thực tế chúng ta có nhiều cái cái hoàn cảnh cái tình huống Tôi lấy ví
dụ nói về cái cái cái miền Nam của chúng
ta cái thành phố Hồ Chí Minh thì đó đảng
đưa ra nào là thành phố nghĩa tình thành phố này
khác con người nhân đạo vân vân nhưng mà đã có vở kịch nào nói về nghĩa tình đâu
Cái mà chúng ta nói là nó là vậy nếu mà nói về nghĩa tình thì thiếu gì trường
hợp rất nhiều những trường hợp cảm động và miền Nam mình đặc biệt là cái đó
tôi chưa thấy ở đâu có như ở ở thành phố Hồ Chí Minh chỉ cần một trường hợp đau
đau khổ là bà con xống vào tất cả mọi người những cửa hàng không đồng những
00:40
bữa ăn không đồng những con người cần được giúp đỡ thì ở thành phố Hồ Chí Minh
này mới nhiều nhưng mà sân khấu chúng ta không hề nói tới Dạ đấy thì cái này là
cái mà nó là cái cái cái gọi là cái cái cái hướng dẫn mà chính ra là cái lý luận
nó phải có để nó hướng dẫn những cái người sá tác cho nên là rất hiếm đọc mà
được những cái gọi là nó có cái mới để thì thực ra có cái mới ra thì nó sẽ đẻ
ra cái cái cái cái diễn mới nó sẽ để ra các cái hình thức mới thì sân khấu nó sẽ
lôi kéo khán giả về với mình thôi Anh nhớ lại là anh dựng bao nhiêu
là vở diễn cũ trước đây thì anh thấy nó có những cái cái cái cái đặc điểm nào đó
của các cái lớp diễn viên ở trong Nam không An Cái thứ nhất là tôi thấy rất rõ
00:41
là thế này tức là trong Nam là chịu chịu học Ví dụ như cái sân khấu mới
giải phóng cái sân khấu ngoài Bắc vô thì chúng ta thấy rằ nó có hai cái lối diễn
một cái lối diễn rất đời thường là miền Nam mình Sài Gòn mình và một cái là rất
mô phạm rất là là là là Hà Lâm rất là Hà Lâm tức là lời nói phải được xử lý ngôn
ngữ ngữ điệu phải từng hành động từng hành động một thành ra là nó không thật
một đằng thì rất thật mà một đằng thì lại không thật Nhưng mà nếu mà cứ rất
thật thì lại dễ nhàm chán mà mà lại không thật mà theo kiểu nghệ thuật thì
cũng cũng vô hồn đấy cho nên đã có một cái cuộc gần như là không ai nói với ai
không không thành chủ trương mà không thành báo chí cũng không nói nhưng mà tự
học ví dụ Thành Lộc là cái người rất là hiểu cái đó ngay từ đầu anh ấy đã đi coi
00:42
miền Bắc xem Nó diễn ra làm sao để mà chỉnh lại cái diễn của mình Dạ Và cho
đến bây giờ thì nó là trở thành một phong trào và bây giờ thì không còn cái
việc mà gọi là phân biệt cái lối diễn bởi vì ngoài Bắc nó cũng học nó thấy
rằng A cái đời thường lại gần với công chúng Ừ thế nên ngoài Bắc thì bắt đầu
đời hóa mà trong nam mình phả bắt đầu nghệ hóa thế thì giữa cái đời và cái
nghệ nó giáp nhau thì nó thành một cái một cái phong cách hiện nay mà chúng ta
đang đang có không phải chỉ ở Thiên Đăng mà ở hầu hết các cái sân khấu của Hồng
Vân của Thành hội của Quốc Thảo của Vinh nhí tất cả các cái
thứ ph cách đó là ph cách mà khán giả Khán giả
cần Không còn cái chuyện mà phân biệt là giọng nam hay giọng Bắc hay là kiểu nam
hay kiểu Bắc nữa mà nó là chung đấ Thì đấy là một cái tôi cho là rất tốt thế
cái thứ hai là thế này diễn ngyên m Bắc thì phụ thuộc vào đạo diễn dạ đạo diễn
00:43
quyết định là anh phải làm theo và Và họ cũng chả nghĩ ngợi gì hơn là làm theo
Thế là xong Dạ nhưng mà diễn biên trong Nam mình thì nó hơi khác thì họ có cái
chủ động của họ họ thèm được được thể hiện họ thèm được trải nghiệm họ thèm
được được thể hiện mình tôi cho cái đó không có gì là sai cả cái đó là đúng
thôi Cái đó là hay cái thứ ba là thế này mặc dầu là trong những cái điều kiện
mà nhà nước vẫn chưa tạo được cho cái sân khấu nó khác với Hà Nội Hà Nội bây
giờ tôi xin nói chị về không gian cho biểu
diễn tức là các cái nhà hát Hà Nội bây giờ là có đi s bả nhà hát lớn đẹp từ Âu
Cơ rồi Hồ Gươm tất cả các thứ là tạo điều kiện để cho cho làm trong Nam mình
chưa có ví dụ như bây giờ làm một cái hội diễn quốc tế mình không có chỗ
00:44
diễn hòa bình thì quá lớn Dạ không phải để diễn kịch không phải để
diễn kịch mà đó để làm những cái cái cái cái cái show khác đấy tạp kỹ r nhạc này
khác thế còn ngoài ra thế rạp cải lương Trần Hữu Trang nhỏ xíu cấp quận chứ
không phải cấp Nhà nước Dạ nhỏ quá khó thả như chúng ta không để được không làm
được một cái hội diễn sân khấu quốc tế ở Việt Nam thì cứ phải làm ở Hà Nội thì
đấy là một cái rất tiệt thòi cho cái sân khấu thành phố Hồ Chí Minh trong khi đó
thì các cái sân khấu xã hội hóa chúng ta
thì lại đầy những cái sáng kiến biết rất
nhiều những cái rất khó khăn nhưng mà họ vẫn tạo nên được những cái những cái
hình thức của của sân khấu thì tôi cho đấy là một cái điều đặc điểm của cái tài
khấu Hồ Chí Minh Nhưng mà không phải vì cái đặc điểm đó mình cứ để cái sân khấu
nó như thế này thì trong một cái cuộc gặp với đồng
chí B Bí thư Thành ủy đó Dạ thì tôi cũng có nói đồng chí Nguyễn Văn Nên tôi cũng
00:45
có nói cái Đó tôi nói là anh phải cố gắng làm th nào xây dựng cho thành phố
có một cái không gian văn hóa trong đó có cái không gian kịch Để cho chúng tôi
có cái đất để chúng tôi diễn chứ chứ không gì diễn ở đâu nếu mà chúng ta có
được những cái sân khấu thì chúng ta có thể tổ chức được những cái liên hoan
quốc tế phim thì chúng ta có thể làm được bởi phim anh đưa vào đâu Anh miễn
là có cái ecran có cái này khác nhưng mà sân khấu là nó là cả một cái thế giới
riêng bởi vì thế này phải hiểu cái sân khấu cái sân khấu không phải chỉ để diễn
cho khán giả mà sân khấu là một cái nơi để cho người diễn viên sáng tạo Dạ đó nó
là dành cho diễn viên chứ mà nên chúng ta đã nghĩ đến diễn viên đâu nói là diễn
viên là là thế này thế kia nhưng anh chưa tạo được một cái điều kiện tốt cho
người diễn viên người ta hoạt động Tôi chỉ nói phòng hóa trang thôi ở
các nước mỗi diễn viên có một phòng hóa trang dạ riêng gắn biển tên luôn Ví dụ
00:46
như Thành Lộc ở một cái phòng đó Hữu Châu ở một cái phòng đó
đó chứ ở đây là chúng ta gọi là lúi sùi ở h trường bầy đàn là hậu trường
nhưng mà thôi biết làm thế nào trong cái điều kiện của đất nước còn khó khăn thì
thôi chấ nhận chứ còn cái sân khấu của mình thì nó phải
thế TH anh giờ quay lại là Lớp Học Trò mới Dạ thì chắc là bây giờ các em mà nhỏ
nhỏ 18 đôi m là nó đâu có cái điều kiện để được học với anh nữa Nhưng mà anh có
nghĩ rằng là bây giờ sẽ phải góp thêm cái gì đó vô cho các em không các thầy
trẻ ở trường sân khấu điện ảnh hiện nay thì đều là các diễn viên đã từng hoạt
00:47
động ấy ở đây là có hành Thúy này rồi Tuyết Thu này rồi thì rất nhiều những
cái cái diễn viên mà đều là diễn viên giỏi cả
đấy Bây giờ là tham gia vào giảng dạy cái thế hệ hôm nay ở trường sân khấu và
điện ảnh thì tôi nghĩ rằng các bạn hã dư sức với những cái kinh nghiệm để
mà có thể hướng dẫn diễn viên nhưng mà các bạn thiếu cái gọi là phương pháp dạ
gọi là phương pháp s phạm đó là academy đó Thế thì gần đây thì nhà trườngng
có cũng cũng bắt đầu có cái thay đổi trước đây thì thì không nhưng bây giờ
thì bắt đầu có cái thay đổi tức là tôi thì không còn giảng dạy theo cái kiểu vì
không còn sức khỏe nhưng mà đã bắt đầu yêu cầu tôi nói những chuyên đề Ví dụ
như cái chuyên đề về âm thanh ánh sáng Tức là nó liên quan tới cái việc mà xử
lý của đạo diễn rồi vấn đề những cái lý luận về đạo diễn và tôi thì khi mà được
00:48
nói đ tôi lại không nói nhiều về lý luận về đạo diễn mà tôi giúp những cái kinh
nghiệm giảng dạy ra để nói với các bạn trẻ à Ví dụ như dạy năm thứ nhất thì như
thế nào dạy năm thứ hai thì như thế nào và cuối cùng năm thứ ba thứ tư thì tốt
nghiệp ra làm sao thì để cho các em nó có một cái phương pháp bởi vì thế này
chúng ta chưa có một trường sư phạm về nghệ thuật chúng ta chỉ có cái trường sư
phạm chung thôi Đại học Sư Phạm Thế nhưng cái sư phạm ấy thì nó nó ra về về
những cái ngành khác khoa học nhiều hơn Khoa Học Tự Nhiên nhiều hơn hoặ Khoa học
xã hội nhưng mà về nghệ thuật thì chưa có một cái sư phạm gì nh thật cho nên là
nếu như về nhìn về tương lai có được cái cái khoa thôi cũng được chứ không cần
phải trường Cái khoa sư phạm về sân khấu
về kịch về diễn đ không phải để thay cho cho cho cho trường mà để mà biết cách
lên lớp biết cách hướng dẫn bởi vì đấy như tôi nói Nếu mà thầy cứ làm hộ cho
00:49
trò thì trò không giỏi được phải để cho họ tự tự làm thì mình chỉ hướng dẫn thì
mới tốt chứ còn nếu mà mình lại sốt ruột mình muốn gọi là lấy một tí thành tích
nữa Còn nếu có tí thành tích nữa thì thầy can thiệp vào thì cái vở tốt nghiệp
ấy là vờ của thầy chứ đâu phải là của cho nhờ quay lại là lọc kể 11 cái vở mà
đã làm với thầy đi cũng thật m mắng là tất cả những cái vai diễn mà thầy Ngọc
Giao cho Lộc đều có những số phận những hoàn cảnh và tính cách rất khác nhau
không có bị không bị lặp lại dạ cho nên mình làm lại là một cách mình khám phá
mình nữa một trong những cái vở diễn mà lọc làm việc với thầy lọc rất thích đó
là cái vở tình yêu dành cho hai người đó là một vở kịch của của
pháp một cái vở kịch kéo dài 1 tiếng rưỡi đồng hồ mà chỉ có hai diễn viên
00:50
đóng thôi là lọc với chị Kim Xuân cũng đóng cái đó trên sân khấu chỉ có một cái
băng ghế một cái băng ghế được làm như thế này là nó có bánh xe ở dưới cho nên
nó có thể nó thay đổi nó có thể ghi dòng
B Nghĩa nó có thể mở ra Có thể xếp lại n để nó thay đổi không gian và câu chuyện
đó là một người thanh niên và một người phụ nữ hai người đang ở vào độ trung
niên và không thành công trong cuộc sống cho nên họ sống như là những người bị
Hơi một chút xíu Bị bị hoang tưởng về chính mình V rồi Đây là một cái cuộc hội
gặp nhau ở trong cái công viên đó và tự nhiên cái tình yêu nó nảy nở nó đến với
hai người và hai người bộc bạch và trong cái câu chuyện cái mọc bạch đó ra hai
người sẽ cùng nh tưởng tượng là mình sẽ có một đời sống dạo sang thế nào xung
túc làm sao mình sẽ trở thành đại gia làm sao thì tất cả những cái đó bắt đầu
diễn ra thì lập với thị cim Xân phải diễn ra tất cả những cái điều đó và diễn
trên một cái hình nhạc và diễn kịch nhảy
múa thì đất cũng mày là gây chả cái phần nhảy múa đó thì Ngọc cũng giao cho độc
làm luôn tại vì vì thầy Ngọc là người phát hiện lập có nhiều cái tố chất lập
00:51
cái thị K Xuân làm hai chị em mà diễn 1 tiếng rưỡi đồng hồ không dả lao thì rất
là rất là mệ mà đặc biệt là làm cho khán
giả liên tưởng bối cảnh đó có thay đổi x
s s nhưng mà cuối cùng đó chỉ là giấc mơ của những người không có việc làm thất
nghiệp ngồi ngoài công viên và sau cái giấc mơ đó chi t nh mà n đ về với đề
sông Liên của mình cái tình yêu nó Đức không không tiếp tục Ví dụ như vậy một
cái câu chuyện đó nó khá hiện sinh nhưng mà nó sâu và nó cay vô cùng về một cái
thực trạng xã hội rồi Ví dụ như qua cậu đồng cậu đồng là
do dạ Thiền sư Thích Nhất Hạnh chuyển thể thì thật ra cậu đồng cái nhân vật
gốc Đó là một ông cha mà mà nếu mà mình mình diễn ở Việt Nam mình là một ông
chai thì nó nhiều vấn đề phức tạp lắm tại vì đó là nhân vật phản diện thì cũng
may là có một cái bản dịch lại của của của của thầy Nhất Hạnh Như mà thầy nh
00:52
hnh vẫn để đó là một Thầy tu thôi một Thầy tu chung chung bản thân Hai thầy
trò cũng cảm thấy rất là ái ngi có chuyện đó tại vì đối với bố cảnh Việt
Nam thì rất là nhạy cảm dạ Thế là thầy trò mới nghĩ ra là bây giờ để
cho cao cái nhân vật cậu đồng này là lấy tên là cậu đồng Dạ cậu đồng là một cái
người lên đồng thần thánh nhập cũng được mà ma quỷ nhập cũng được đó là một cái
gì đó nó rất là chung chung thì Ngọc lại tạo cái đất cho lọc diễn là có một đạn
lên đồng nhảy đùng đùng bị lên đào m nhầm hồn mà
TC đó là cái trò dối trái của hắn thì nó lại tạo cái đất cho cái người diễn viên
phát triển nhiều hơn thực ra cái vở tình
yêu cho hai người ngoài cái ý nó còn cái
ý tức là chúng ta sống Tức là cái xã hội
hiện đại sống theo quảng cáo và tôi thấy
nó rất phù hợp với lại cái cái tình hình của mình bây giờ mình mình dùng cái gì
mình cũng là có có có nhãn hiệu cả n đi xe Toyota hoặc là Vespa
00:53
Dạ chúng ta sống theo quảng cáo cho nên là đó là một cái xã hội nó có hai cái
điều một là có con người rất vô cảm tức là họ có chung cái ước mơ đấy Như Thành
Lộc nói nhưng mà đến lúc mà mà kết cục thì lạnh tanh coi như không có ai quen
ai cả Tức là nó là cái xã hội của cái thời hiện sinh này và cái thứ hai là
chúng ta không còn cái cái riêng nữa mà bắt đầu theo cái hướng dẫn của sống theo
cái hướng dẫn của quảng cáo toàn mơ ước theo quảng cáo Mercedes thì dùng máy máy
này máy kia Máy lạnh này Các rồi về tất cả cái lối sống hoàn toàn theo cái kiểu
tư bản có hai V kịch nữa thầy Ngọc là mà em cũng rất là thích là vở truyện Vân
Chương đúng rồi chuyn vươ Dạ truyện Vân chương cũng là một vở hai kịch của Pháp
thì lại nói về một cái xu thế là văn chương tào lao Có những nhà văn n nổi
00:54
tiếng vì văn chương tào lao mà lại trở thành nổi tiếng rực rỡ và thu nhập cao
hơn là là những người đang hoàng một câu chuyện rất là mà bây giờ đang đang đang
tìm để mà dựng lại đấy Dạ Cái cái ý đó cũng
hay nó liên quan đến x bản đến lợi lợi lộc của những người làm văn chương tức
là nhà xuất bản thì tìm mọi cách để mà có có thêm thu nhập có thêm lợi nhuận đó
cho nên là cái văn chương nó bị ảnh hưởng thế rồi thì nh nhà văn bị ép để
tất cả các thứ nó là một cái chuyện bên trong nội nội trong bên trong của cái
giới sáng tạo của cái giới sáng tác nội tình của giới sáng tạo mà nếu chúng tôi
tìm được cái không biết là Hữu chô còn giữ không hay là giữ Dạ ng là để em gặp
Hữu ch Dạ rồi một cái vợ của Cuba là dải
độc đắc cũng làm đ thì em cũng rất thích chi vào đó cái dài độc đắc thì tôi Tôi
00:55
dịch từ tiếng Bulgari không Không biết em có kể cho chị Hạnh nghe một cái
chuyện là đã từng có hai người bản thân đi xem giải độc đắc mà mà một trong hai
người Phá lên cười ch một cái tình tiết bi nhất thì cái người còn lại phát hiện
là người bạn mình là người không hề có chiều sâu về tổng Hồ và quyết định chia
tay luôn không chơi không Chưa chưa Trà Ngọc chắc cũng không đâu biết chuyện đó
đâu biết không biết dạ cái câu chuyện xảy ra trong một
cái một cái sớm lao động nghèo rồi bỗng nhiên có một người trúng xổ số trong một
cái gói Bộc giặt thì trong đó là trúng một cái nhà từ một cái người dân bần
hàng thì cái người đó trở thành một cái người có một cái Villa một cái biệt thự
hàng xóm ri là nhào tới mọi người xin cái xin đôi đũa xin cái nồi xin cái chén
xin cái giường cho hết và C này s th cho hết Và thậm chí có một cái cô bạn thân
bao nhiêu năm rồi không gặp lại thì cô này vẫn một đám con Thành Dân homeless á
chị là không có nhà cửa thì cô này vô xin được cái nhà đó là cô này CH luôn Ừ
00:56
nhưng mà trong tất cả mọi người đều xem cái bài này là như là một vị nữ thánh
vậy đó Tại vì cho hết tất cả mọi người nhưng mà cuối cùng thì cái vé số nó có
vấn đề Nếu cái vé số nó có vấn đề là là cô không có nhận được cái nhà đó Thế là
cô để cô quay về và tất cả mọi người làm lơ xem như con này là người Lnh lạ đ Dạ
Bởi vì tất cả Mỗi thứ đều Đông vào đó cho hết rồi là sao lấy lại tại vì họ
cũng là người nghèo mà th nó họ cũng không thể nào hảu tâm cho ngượ trở lại
được thế là cuối cùng là cái cô này với cái ông chồng C bơ cụ bớt đi lă Thăng
ngoài đường không có nhà đi làm siết đi làm siết đi làm siết Đúng là làm siết
Anh từ nãy giờ ba cái đó là đều rất là hợp thời hiện nay ạ thì em mới cể là có
một cái một vị khán giả là một người lớn là có c bả thân chơi với nhau bao nhiêu
năm trời thì cái cảnh chót là cái cảnh mà hai vợ chồng này kéo đồ Đạt homeless
đi ra khỏi nhà đi ra khỏi cái khu xóm đó Cái bà này bả có bả là thở kèn làm hề
00:57
cho ránh siết thì bả là tiếp tục đi làm siết rong Ngà đường thì cả cái sớm nó
mới nhìn mà cười ớ cười quá trời cười thì thì cái cái cô khán giả này cổ Khóc
về cái chuyện mà con người cái tình người đối xử với như vậy thì cái cô bạn
kế bên thì lại phì cười về cái chuyện đó thì cái cô khán giả này cũng mới ngạc
nhiên với cái người bạn của mình là tại sao lại có thể cười trong một cái tình
huống há bi như vậy lẽ ra phải đau X của số Phật của nhân vật thì thì cái cô này
chỉ thấy mắt cười và cười thì cái cô khán giả này cảm thấy là hình như cái
người bạn thân của mình bao nhiêu lâu nay có vẻ không hợp với mình về tâm hồn
Thế là hai bà bạn nghĩ chơi nhau luôn cho tới bây
giờ đấy thì đó là một trong những cái vở kịch mà em được làm diễn viên cho cho
thầy thì họ đó là thầy thầy tr BH Ngọc có một cái công rất là lớn ở trong cái
việc mà thầy quảng bá đem đến cho khán giả Việt những cái vở kịch hay của nước
00:58
ngoài dạ và có những vở mà được chuyển thể thành Việt Nam luôn đó thì thầy thầy
cung cấp cho tụi em rất nhiều tro n một khoảng thời gian rất dài sân khấu thành
phố Hồ Chí Minh rộ lên là khán giả bắt đầu đi xem kịch như là một cái như giống
như là một cái một cái thói quen của người sành điệu có phải là giải pháp
chữa lành không Dạ cũng gần giống như vậy Nhưng mà đối với khán giả người ở
thành phố Hồ Chí Minh á và nó nó nó giống người ta ha có cái không là đến
thành phố Hồ Chí Minh mà không đi xem kịch là coi như là chưa phải là đến
thành phố Hồ Chí Minh thì em phải nói là
đề Bà thành phố Hồ Chí Minh có rất nhiều đơn vị diễn kịch nhưng mà thầy cầm bữ
Ngọc có một cái một cái một cái công rất lớn là đã giới thiệu được trong cái
khoảng thời gian đó rất nhiều những bả kịch hay như vậy để làm cho khán giả yêu
yêu xây cái cái nền kịch nói ở thành phố Hồ Chí
Minh có một cái điều rất là đáng lo là bây giờ cái gì người ta cũng gọi nó phải
00:59
nhanh phải ngắn đúng rồi Thậm chí người ta không đọc người ta nghe và sắp sửa là
vừa rồi là tôi có được coi một cái cái loạt phim 1 phút có tôi biết phim 1 phút
thôi mà nếu chỉ có 30 giây 1 phút nó quá nhanh và người ta không Không đọc nữa
thì đúng là cái nhịp sống thì nó nhanh nhưng mà làm sao mà con người ta nó
không còn cái gì để mà suy nghĩ để mà tưởng tượng hoặc là để mà sáng tạo nữa
cái điều đó thật sự là đáng lo Tôi nghĩ rằng thế này cái xã hội nó thay đổi cái
cái cái con người cũng phải thay đổi theo Ví dụ như chúng ta sống cách đây 20
năm thì cái tiết tấu nó nó chậm Nhưng bây giờ tiết tấu nó khác chúng ta bây
giờ đang nói đến những tốc độ đang nói về tàu cao tốc 350 cái cây
01:00
số G trong khi Trung Quốc nó đã là 500 rồi Hơn 500 rồi nhưng mà thôi Thì cái đó
là cái chuyện của khoa học nhưng mà tôi cho rằng cái nghệ thuật chúng ta một mặt
phải thích ứng với lại cái cái cái cái mới cái cái cái nó đang đến đấy nhưng mà
một mặt chúng ta phải giữ những cái gọi là truyền thống của sân câu đấy Tức là
cái tính chân thật của sân khấu cái phản
ánh của sân khấu nó phải nó phải thật dạ Nếu mà chúng ta chạy theo cái hiện đại
chạy theo những cái Mode này Mode kia là
chúng ta sẽ tách rời cái sự thật và khán giả sẽ không chấp nhận bởi vì khán giả
luôn luôn yêu cầu là phải thật thì họ mới xem họ mới chịu phải phải tính cái
cái đó chứ khán giả không phải là những cái người đi trước chúng ta mà mà chúng
ta phải đi trước khán giả chúng ta phải dẫn họ đi vào cái mà chúng ta muốn thì
tôi cho rằng Đấy là cái nhiệm vụ rất khó của Thiền đă
01:01
đấy bởi vì chúng ta muốn họ phải thế the cái đó tôi cho đó đó là một cái ý tốt
đấy là một cái việc làm tốt nhưng mà phải có cách mà phải có thời gian và
phải biết chờ đợi Nếu mà chúng ta nóng gội cũng không được đâu tứ là thế này
Nếu họ thích sang sông Tôi lấy ví dụ Thế thì lại phải có những cái tương tự như
sang sông để cho họ quen dần đi nhưng mà cái người để để mà viết những cái này
chưa có đấy Cái đó là là chúng ta đang thiếu tức là chúng ta thiếu những Nguyễn
Huy Thiệp có phảo không có một ng thiệp chính rồi ông ới mất rồi bây giờ phải có
những những cái cái cái tư duy kiểu đó tiếp theo nhưng mà chưa có chúng ta chưa
có cho nên cái viết kịch nó có cái khó của nó chúng ta phải biết chờ đợi em em
thì xin mạng phép em em em nghĩ như vậy thật ra thì đây đó có những người viết
01:02
được cái phong trách của Nguễn quy Tiệp không thì em người chắc cũng có Có nhưng
mà họ trùng tay lại tại vì họ viết ra như vậy ai đọc và có cho
phép xất xuất bản hay không có cho phép dựng hay không nhưng mà cho nên cần có
những người làm làm những cuộc cách mạng trong cái việc sáng tạo nệ thuật của
mình mà chuyên đoàn định mệnh là một trong những cái ngọn gió như vậy Tại vì
cũng may mắn là thầy giới thiệu cho em cái này và T em là và ra
được là ra được cái cái tác phẩm nó ra được thì có nghĩa là đã là một cái sự
tiến bộ của xã hội rồi thì thì khi đ được thì em được biết là gần đây ở các
thầy cô dạy lý luận à không phải các thầy cô dạy đạo diện ở trong trường TH
sân khấu hiện giờ thì đều khuyên tất cả đều có một cái lời khuyên hiện giờ đang
là một cái Mode hi Giờ cái này ở trong trường sân khấu á là các em học đạo diễn
nên đi tìm đến xem cái vào đó tại vì tại vì Hầu như tất cả các xuất
01:03
diện tụi em đều đó gặp các bạn sinh viên tr s không cũng nhiều thì các bạn cũng
nói là các thầy cô trong đó đều khuyên là phải đi Đ nó xem một lần cho biết cái
vở chuyến nào đỉnh mện thì có nghĩa là nó có đem đến những cái bài học thì em
nghĩ là ngay cả trong đội ngũ tác giả những người tác giả trẻ người ta cũng
mong mang đến người ta xem Tại vì khi mà người ta xem và người ta cảm nhận được
cái cảm xúc của khán giả chung quan người ta thích như thế nào thì người ta
mới biết là à Như vậy là có ngh thích Thy loại này đúng thế tức là phải có
người làm làm trước thì và đạt được hiệu quả thì những người nào giờ giấu cái
điều đó bên trong mình người ta mới bắt đầu người ta mở mở lòng mình ra người ta
mở họ ra để họ đi theo cái con đường đó bản thân em cũng vậy thôi Thí dụ như bây
giờ mà kêu em làm kịch lịch sử đi là em cũng phải chần trừ đó Tại vì mình đã
từng bị làm vỡ và đã từng bị ngưng vỡ 5 năm trời và hầu hết cái là một cái thể
một cái vấn nạn chúng của tất cả những người làm sân hấu để chạm đến đ tài lịch
01:04
sử là cẩn thận đúng ngay như trong cái một câu thoại trong cái vở chến đà định
bệ là đút tay và lịch sử là rắ rối đ Phước đạo
lắ tay Dạ bạn muốn có khi kẹt trong đó lâu không rút tay ra được đấy thì cho
nên ít ra nó phải có những tác phẩm như vậy và được trình diễn Thì cái này nó
không phải thuộc về phía nhưững người nghệ sĩ sáng tạo nữa nó còn Liên Đế với
rất nhiều những cơ quan chức năng tất cả
những cái để làm cho sân khấu được tự do phát triển một cách hồn nhiên trong cái
t Du sáng tạo mà lúc nãy thầy Ngọc có đề
cập đến thì nó mới nó mới là một cái một cái sự thúc đẩy giống như là một cái cứ
hít để cho các bạn trẻ những cây viết trẻ những người tài năng mà họ quá sợ họ
dè chừng dà chừng cũng đúng y như trong một lời thoại trong Mở kịch đó luôn là
hình như quê hương chính là nên mình già chừng nhiều nhất Ừ Thì trong ở kịch đó
cũng có đề cập tới câu thoại đó luôn Thì đó mình phải làm sao tạo một cái không
gian nghệ thuật và người ta cảm thấy một
01:05
bộ không khí không có dà chừng thì người ta mới có thể tự gia sáng tạo được thì
nghệ thuật mới phong phú đó Em trộng nghĩ như vậy Thực ra sáng tác là khó
nhất phải nói thế bởi vì vì thế chúng ta thiếu tác giả Chúng ta đâu có thiếu
chúng ta đào tạo ra được diễn viên chúng
ta đào tạo ra được đạo diễn Chúng ta đào tạo ra được rất nhiều những cái người
làm âm thanh ánh sáng vân vân Nhưng mà cái người mà cung cấp cái cái cái câu
chuyện để cho chúng ta kể Là Cản thiếu thực ra viết kịch cũng là một cách kể
chuyện Dạ bởi vì nó là văn chương D văn chương thì nó là kể nhưng mà nó lại kể
trong cái thời hiện tại Nếu mà nói về mặt lý luận là hiện tại chứ không phải
quá khứ đấ còn những cái nhà văn ấy viết thì đấy là chuyện kể lại còn đây là là
là cuộc sống cho nên là cái cái cái sân khấu của thành phố Hồ Chí Minh Tôi vẫn
01:06
nghĩ thế này nó nó cần phải được tiến lên nữa là phát triển nữa bởi vì nó là
nó sinh sâu đẻ muộn rất nhiều bởi vì cái thành phố mình là thành phố cải lương
chứ không phải thành phố kịch nhưng mà rồi thì trở thành một cái thành phố kịch
nhờ cả một thế hệ Dạ là cái thế hệ của Thành Lộc này đó nhờ có một cái thế hệ
như thế nó mới có được cái kịch của ngày hôm nay bởi vì đã có những cái hiện
tượng Hà Nội không không có khán giả nữa
Dạ thì trong khi mình vẫn đ đèn hàng đêm
diễn và được được nổi danh là và cái năm 2006 khi bộ văn hóa tổ chức cái liên
hoan sân khấu xã hội hóa chuyên nghiệp đầu tiên ở thành phố Hồ Chí Minh Đấy là
một sự công nhận của nhà nước tôi hiểu đó là sự công nhận của nhà nước với lại
cái sân khấu xã hội hóa ở thành phố Hồ Chí Minh và bây giờ thì tất cả đều phải
coi cái sân khấu x hóa là một lực lượng chứ không phải là một cái thứ gọi là tự
01:07
phát nữ Ờ tự phát hay là trò chơi vớ vẩn mà nó là một một hướng đi của cái thành
phố này cho nên cái sân khấu của mình ấ hiện nay nó đang có cái cái cái xu thế
tức là làm nhà kịch Dạ làm kịch có nhạc mà Thành Lộc đã làm đấy Đấy nói thiệt là
em em chịu ảnh hưởng từ từ một buổi nói chuyện của thầy Dương Ngọc đức á thưa
thưa thầy tại vì mà mà đã cách đây mấy năm mấy chục năm rồi 30 năm rồi
thì thầy dươ Ngọc Đức có nói tới một cái câu là nghệ thuật ngày nay á là phải đa
phong cách nghệ thuật không không đừng có chạy theo cái chỉ mà thuần phong cách
là tự mình giết mình là mình lạc hậu trong một cái vở kịch trong Một Vở Diễn
người ta có thể làm đủ thứ phong cách trong Một Vở Diễn miễn sao mà cái lớp
diễn đó hay là cái cảnh diễn đó nó nó đưa cái thông điệp đến người xem nhanh
01:08
nhất thì người cái người đạo diễn có thể sử dụng đa phong cách phương tiện nào
cũng được miễn thông điệp đó nó đến nhanh nhất là và mình làm điều đó tốt và
Dĩ nhiên là phải làm cho hay thì mới thuyết phục đó có nghĩa là hồi xưa thì
hay có cái mà không thuần phong cách thì hay bị ph phê phê phán ph phán Đúng rồi
Dạ nhưng mà bây giờ rõ ràng là ngay cả trong cái vở chến đò đị mệnh của thầy
Ngọc là đã người ta đã đưa chiếu phim lên rồi thì thật ra cái này thế giới ta
làm từ lâu rồi chứ đâu phải mới đây Nhưng mà nhiều khi đối với khán giả Việt
Nam Min th nh vừa chiếu cái cái màn hình
cái con Trời ơi nó hiện lên là kh Wow ch l nhưng mà thật ra cái này thế giới ta
là tô đ nào rồi đúng không thầ Nhưng mà mình C từ từ thôi là miễn làm sao cái
thông điệp mình đến với người xem Nhậm nhất thôi Nói chi mình làm thôi Thầy ơi
Tại vì sư cho cùng mình trải lòng mình ra với quý vị khán giả nghe cái câu
chuyện của chúng tôi ở đây là để thấy là chúng tôi vẫn còn có những người rất là
tâm huyết với Ngà lọc bây giờ là thộ thuộc vào thiếp già rồi ha quá già rồi
01:09
còn gì nữa vậy mà vẫn còn có một tiền bổ già hơn nè đó mà mà nói chuyện lưu loát
và cái Tâm Huy của ông nổi cái Tâm Huy của ông về vấn đề nghệ thuật về về nghề
vẫn còn lai láng mà quý vị chắc có để ý là trong những tập trước lọc nói rất
nhiều Riêng tập này lọc im không đó tay gặp ngay ông thầy của mình là chỉ có
ngồi đó mà lãnh hội mà thôi và và quý vị cũng thấy là trong cái bầu trời nghệ
thuật này nếu chúng ta chỉ ngồi mà ước mơ và Ngọ mà giái mà phải chi thì cũng
vô ích mình nói để cho quý vị thấy là thiệt ra không có cái gì là hoàn hảo cả
cái điều mà quý vị xem và quý vị khen quý vị khích lệ chúng tôi Nhưng mà đối
với chúng tôi chúng tôi vẫn thấy mình chưa có hoàn hảo và vẫn muốn làm cho nó
tốt hơn mà muốn làm cho nó tốt hơn thì cũng phải Xắn tay áo lên mà làm chứ có
không phải ngồi chờ sung rụng được đúng không thưa thầy cho nên Đây là một cái
câu chuyện mà chúng tôi trải lòng ra với quý vị trải lòng ra với nhau bởi vì
những cái câu chuyện này cũng chưa chắc nhà báo Kim Hạnh đã từng được biết là
01:10
đằng trong hội trường và để có một cái tác phẩm chúng tôi phải Dy dứt Trăng trở
và tổn thương nó như thế nào để nó có được một cái tác phẩm cho quý vị xem câu
chuyện đến đây chắc cũng đã già rồi Dạ chị hành còn muốn phỏng vấn gì em với
thầy nữa không chắc phải ba tiếng đồng hồ nữa anh Nếu vậy thì chúng ta tạm thời
dừng lại ở đây Dạ thưa quý vị qua những tập mà quý vị xem nếu quý vị có thắc mắc
gì ở những tập trước cũng được có những cái vấn đề gì Nhưng có câu chuyện gì mà
quý vị muốn giải thỏa thêm quý vị cứ viết thơ cho chúng tôi rồi biết đâu ở
những tập tiếp theo chúng tôi sẽ đọc thơ
của quý vị và giải đáp cái chuyện đ tiếp
theo bởi vì những câu chuyện của kịch và nghệ là những câu chuyện không bao giờ
có điển dừng nhưng mà chúng ta đành phải dừng vì thời gian không cho phép chúc
sức khỏe thầy Ngọc Dạ để thầy Ngọc sống g sống khỏe để cùng làm với tụi em những
cái dự án Nghệ thuật tiếp theo chúc sức khỏe của chị Hạnh để chị Hạnh cùng đồng
hành với tụi em Dạ để chương trình này mình còn được kéo dài nữa chứ ha quý vị
Chúc sứ khỏ quý vị để quý vị chịu khó ngồi thẳng lưng lên Mà nghe câu chuyện
01:11
dài không có lối thoát này thi kính chào
tạm biệt quý vị và các bạn Hẹn gặp lại ở
kịch V nghệ Dữ tập tiếp theo chào quý vị chạy 3 2 1 bắt đầu