Hãy giúp "Trăm triệu thầy, trăm triệu trò" hoàn chỉnh nội dung để những người khác có thể hưởng lợi từ nó trong tương lai.
- Bấm Ctrl + F : nhập từ khoá (tìm trên trang hiện tại).
- Nhập trực tiếp vào ô tìm kiếm trên cùng (tìm trên toàn bộ website).
00:00
những cái gì thuộc về lịch sử nó không phải chỉ là sự kiện mình đang học mà vấn
đề đằng sau nó nó cho mình nhận ra điều gì cái điều đấy mới là quan trọng và học
sử cần phải để cho người học có được cái tư duy nhìn nhận các vấn đề sau sự kiện
đấy chứ không phải dạy người ta là phê phán hay là că
ngợ chương trình được mang đến bởi mayb nền tảng khai phóng những tiềm năng
chào các bạn đây là chương trình nw1 h
Podcast và tôi là nhà báo Kim Hạnh người bạn trò chuyện với tôi hôm nay là tiến
sĩ Nguyễn Thị Hậu một nhà nghiên cứu một người nhiều Trăng trở và cũng viết rất
là nhiều ở trên các báo về những vấn đề thuộc lĩnh vực nghiên cứu của chị nhưng
00:01
lại có một tính thời sự rất là đặc biệt tôi xin được giới thiệu nhà nghiên C ti
sĩ khảo cổ họcn th hậu Dạ xin chào chị Kim Hạnh Xin chào tất cả các
bạn thưa các bạn sáng nay mở tờ báo người đô thị ra thì tôi thấy chị Hậu có
đề cập tới Thảo Cầm Viên của thành phố thật sự là người dân ở thành phố đó có
thể rất đông không biết là bao nhiêu phần trăm đều có ký ức của mình nó gắn
với lại Thảo Cầm Viên và Cứ lâu lâu lại nghe là người ta dời nó đi chỗ nào đó
rồi có mấy con thú nó bị đói bụng rồi Vân Vân rất là nhiều câu chuyện chung
quanh Cái Thảo Cầm Viên và nếu mà mỗi người Ví dụ như tôi mà kể lại kỷ niệm
00:02
của mình nó gắn bó với cái thời đi học thời học ở Gia Long với Lại thảo cầm
viên thì cũng có rất là nhiều chuyện để nói thật ra là chị Hậu muốn đặt cái vấn
đề gì ở chiều sâu hơn là một cái bài báo ở trên người đô thị thưa chị Kim Hạnh
thưa tất cả các bạn vấn đề về thảo cầm viên thì hôm nay
có một cái sự kiện rất là hay là kỷ niệm mà 160 năm ngày thành lập Thảo cùm viên
hay là dân Sài Gòn dân miền Tây Mình th quen gọi là sở thú Sài Gòn Dạ với một
cái bề dày lịch sử như thế thì thảo cầm viên được xếp và là một trong 10 cái sở
thú hay là Thảo Cầm Viên sớm nhất và cũng là tương đối lớn nhất ở thế giới Ờ
dưới góc độ là một cái người nghiên cứu về di sản đô thị thì tôi có đặt vấn đề
với cái hội thảo đó là nên bảo tồn Thảo cơm viên dưới góc độ Nó là một cái không
gian công cộng đặc biệt hay là một cảnh quan mang tính chất di sản của đô thị
Sài Gòn bởi vì nó được thành lập và nó phát triển cùng với cái giai đoạn đầu
00:03
tiên hình thành cái đô thị Sài Gòn dưới góc độ là một cái đô thị theo cái kiểu
quy hoạch và phát triển của phương tây chị Hậu có những nỗi lo hay là băng
khoăn gì đó về cái phát triển của Thảo cầm viên không thú thật là có ờ khoảng
từ những năm 2000 trả lại đây thì phải nói rằng cái quá trình phát triển đô thị
hóa hiện đại hóa của thành phố thì nó làm tổn hại rất lớn đến cái quỹ di sản
đô thị Ừ Đầu tiên là cái khu trung tâm thành phố mà trong đấy có Thảo Cầm Viên
Chắc chắn là các anh các chị đều biết rằng là có khá nhiều cảnh quan cũ những
cái công trình mang dấu ấn cái giá trị của lịch sử đô thị Sài Gòn thì đã biến
mất Và nếu không biến mất thì nó bị thay đổi quá nhiều về vẻ bên ngoài thậm chí
về chức năng đến mức mà Ờ điều này nói ra cũng hơi buồn đó là rất là nhiều anh
chị đi xa và khi quay về thì người ta cảm thấy rất là buồn khi không còn nhận
ra được những cái nét Thân thuộc của cái đô thị mà người ta đã sống và gắn bó cả
00:04
đời thậm chí là mấy thế hệ Đấy là là cái
mà có lẽ chúng ta là cái nước phát triển sau và nhiều nước cũng mắc một cái
khuyết điểm như mình đó là gì trong quá trình phát triển thì dường như chúng ta
muốn vội vã phát triển kinh tế nóng mà quên mất rằng là cái việc phát triển
kinh tế nóng như vậy thay đổi hạ tầng hiện đại hóa các phương tiện để cho cuộc
sống có vẻ hiện đại hơn về mặt Vật chất thì chúng ta đánh mất và làm xóa đi rất
nhiều những cái giá trị tinh thần trong đó di sản đô thị là một cái giá trị tiêu
biểu nhất và có thể nói rằng đó là là cái giá trị tinh thần lớn nhất của một
đô thị Thế thì từ những năm đấy thì dưới
góc độ nghề nghiệp thì chúng tôi cũng có cố gắng là Gióng lên cái tiếng chuông
báo động Và thậm chí là có cả những cái hành động rất là thiết thực có những cái
bài viết cũng như là có những phát biểu khá gay gắt ở báo chí cũng như là ở
những cái nơi mà mình có thể có lên tiếng nói được đấy thì để sao để cho cái
sự nhận thức về cái giá trị di sản đô thị của Sài Gòn mình nó đúng với cái giá
00:05
trị đấy hơn cái việc mà di sản bị phá hủy thì nó không phải chỉ dưới góc độ
thuần túy là về kinh tế phát triển nhanh đâu ạ mà sâu xa hơn Nó bắt đầu từ cái
việc nhận thức về giá trị và cái quan điểm đối với lại di sản đô thị thành phố
mình nó có một cái đặc điểm đó là một thành phố từng là cái trung tâm của phía
Nam rất là lâu ít nhất bắt đầu từ thời Nguyễn khi mà Nguyễn Ánh xây cái thành
Gia Định đã là trung tâm của khu vực Đằng trong một thời gian rất dài đến khi
mà kinh đô là Huế thì Gia Định hay là tỉnh Gia Định thì vẫn là một cái trung
tâm rất lớn về kinh tế và về văn hóa chính trị của đằng trong rồi trải qua
những cái giai đoạn lịch sử lại là thủ phủ của chính quyền thuộc địa của Pháp
Thế rồi là sau này là thủ phủ của chính quyền Việt Nam cộng hòa Cho nên là dưới
góc độ một cách nào đấy thì người ta có những cái Định Kiến nhất định đối với
thành phố đặc biệt là với những cái di sản mà có tuổi đời không được lâu năm
00:06
như những nơi khác đó thì người ta thường có hai cái quan ni niệm mà cái
này cũng nói thật là bắt đầu từ cái giới nghiên cứu là không có một cái sự nhận
thức đúng và công bằng lắm đối với cái vốn di sản của phía Nam nói chung và
thành phố Hồ Chí Minh nói riêng Vâng Ví dụ như với Hà Nội thì chúng ta luôn luôn
nói một câu tự hào là ngàn năm Thăng Long và cái vốn di sản của Hà Nội Dù
ngàn năm mà nó là những cái di tích nằm dưới mặt đất hay trên thì luôn luôn được
tôn trọng và được nâng lưu cái giá trị hay Huế ít nhất cũng là một cái kinh đô
một cái Vâng Quốc Đô cổ trong hơn một thế kỷ thì cũng được được
nhắc đến và và khá là trân trọng thế nhưng thành phố Hồ Chí Minh thì sau biến
cố 1975 thì luôn luôn thường được nhìn với con mắt là nó là một cái di sản của
chế độ cũ Nó là một cái kết quả hay là một cái gì còn lại của chế độ cũ thôi
thế và những công trình ở đây thì với tuổi đời khoảng trên dưới 100 năm 150
năm thì cũng hay bị So sánh là nó không cổ và nó không có mang cái giá trị
truyền thống đấy thế nhưng thực ra thì ở trên thế giới bây giờ thì tất cả những
00:07
cái gì nằm ở trên một quốc gia dù khởi đầu là ai Vâng và bây giờ nó nằm trên
quốc gia nào thì Quan niệm mới là đều là tài sản di sản của quốc gia đó Vâng Bởi
vì khi xây dựng thì có thể chủ đích này chủ đích khác nhưng mà cuối cùng cũng từ
những tài nguyên của đất nước đó từ những con người của đất nước đó và bây
giờ chính trụ những con người ở đất nước đó đang khai thác đang sử dụng thì phải
có nó là tài sản của mình đấy là cái thứ nhất cái thứ hai là với một cái nền
thuộc địa khá lâu của người Pháp ở Đông Dương thì đương nhiên họ sẽ để lại những
công trình kiến trúc và bây giờ thì rất nhiều các công trình nghiên cứu về kiến
trúc Đông Dương thì đều thừa nhận là có giá trị nhất định bên cạnh những cái
việc là b nguyên si những cái kiến trúc của châu Âu mang vào thì rõ ràng là
người Pháp để lại mà ở thành phố Hồ Chí Minh rất nhiều đó là những công trình
được gọi là trường phái kiến trúc Đông Dương mình không thể phủ nhận cái giá
trị đó thế và chưa kể là nó làm nên một cái diện mạo của một cái thành phố mà ít
nhất là gần 200 năm nay là người ta đến và người ta cảm thấy rằng có cảm tình
00:08
người ta thấy rằng nó có dấu ấn riêng dấu ấn đặc sắc thì tôi cho rằng là đấy
là một cái mà nên nhận thức lại để mà làm sao thứ nhất là mình sẽ có được cái
cách thức cái quan điểm bảo tồn nó đúng hơn thế và cái thứ hai là đó là văn hóa
và ứng xử với văn hóa như thế nào thì thực sự đấy chính là thể hiện cái trình
độ văn hóa văn minh của một cái xã hội chị vẫn muốn lợi dụng cái cuộc gặp Hậu
để nhắc lại là hồi nhỏ đó chị học ở trường Gia Long á học cái môn gọi là vạn
vật á là cô giáo giao cho ví dụ như là đi tìm hiểu những loại cây cái thân gỗ
hay là thân dây leo hay là cái gì Cái gì á Xong rồi viết lại lai lịch của nó là
mình phải đi tìm mình phải nghiên cứu đó
và hồi đó đó là chạy vô đặt xe đạp vô sở thú và á là cô giáo dặn rồi Các em phải
00:09
xin mấy chú mà đang giữ những cái vườn cây á là các em em xin một cái cành lá
hay là nào đó tụi bay chừng 50 đứa Tụi bay vô lặt trụi lủi luôn ng một cái khu
vườn của người ta thì chết thành ra đó là mình nghĩ sớm ơi phải dậy thật sớm để
mình là những người xin đầu tiên chứ mà mình mà xin cuối thì nó có khi nó trụi
lủi thiệt thành ra là rất là vui mà chị B giờ có nhiều khi chị đi trên đường á
Chị gặp những cây dạy chị vẫn còn nhớ cái tên của nó là hội xưa ở trong cuốn
tập mà mình đóng lại xong rồi mình ép lá rồi mình may á mình mình may mấy cái
xương của cái lá đó vô trang giấy cứng của mình làm sao cho nó đừng có hư cái
lá đúng Trời ơi nó vui mà tự nhiên nhớ lại sở thú đó cũng hơi lâu lâu rồi gần
đây thì chỉ có đưa mấy đứa cháu nó đi thăm ở đó rồi tới bán đảo Thanh Đa đó là
00:10
hồi xưa nó là một kỷ niệm cho nên mà nhắc tới bán đảo Thanh Đa đó là chị thấy
người ta nói là bây giờ làm sao cho nó trở thành một mảnh xanh của Thành phố
cái đó đẹp quá mà thật sự thì khó đó tại vì bây giờ ở đó nó quá đông không biết
làm sao Dạ vâng Đấy cũng là một cái có lẽ là ước
mong của rất nhiều người thành phố ạ Đầu tiên là chắc chắn là bức xúc quá là vì
thành phố mình bê tông hóa quá nhiều rồi Dạ rõ ràng là nóng lên và so sánh thôi
những cái tấm hình hay là trên cái bản đồ Google chỉ 20 năm thôi ạ thành phố
mình mất quá nhiều mảng xanh D và đặc biệt đó Này là những cái mảng xanh rất
có giá trị về lịch sử và về khoa học trong sở thú thì các cây cối thì nói
chung là cũng còn tồn tại được nhưng mà ngay bên ngoài thô con đường Tôn nức
thắng thì chị biết rồi Vâng vì cái nhu cầu hiện đại hóa mở rộng rồi nhu cầu
giao thông cho nên là hàng cây đến mấy trăm cây rất là đẹp tuổi trên 100 năm
00:11
như thế mà bị đốn hạ thực sự Ờ làm cái người mà bảo vệ di sản và yêu Sài Gòn
thực sự đấy Em nghĩ rằng là một cái thất bại rất là đau sót của mình trong cái
việc bảo tồn di sản và bảo vệ môi trường nói một cách nào đấy thì nhiều người
cũng nói là có lẽ phải đánh đổi vâng trong cái việc đấy thì em cũng có trao
đổi với lại những người chịu trách nhiệm
về giao thông thì cũng phải nói là người
ta cũng vì nhiệm vụ của thành phố hay vì nhiệm vụ của họ mà họ phải làm là làm
sao có con đường là tốt nhất lợi thế nhất để giải tỏa giao thông ở đó thì mà
dưới góc độ của mình thì họ cũng rất thông cảm và bản thân em thì khi trao
đổi em là cũng rất thông cảm với việc của anh như thế và các ông Thiệu bảo tôi
rất thông cảm với cái việc bảo vệ di sản và vấn đề môi trường tôi cũng rất là
hiểu thế nhưng mà đấy làm th nào dung hòa được hai cái lợi ích mà đều phục vụ
cho người dân thành phố lợi ích trước mắt là giải tỏa để mà phụ giao thông
nhưng lợi ích lâu dài là về môi trường về cảnh quan về ký ức đô thị về cái tình
yêu của con người với đô thị thì rõ ràng
cái này phải có sự điều phối ạ Ừ phải có sự điều phối và phải có một cái sự giải
00:12
giải quyết thế nào đấy để cho nó cân bằng vâng chứ còn em cứ nói đùa là nếu
mà cứ để mạnh ai nấy làm như này thì có lẽ cái vườn nhà quê của mình là kiểu đấy
tức là cha thích chồng cây gì thì chồng rồi mẹ góc này thì mình mẹ làm gì làm
Con thích xới cái gì sới Có lẽ thế thì không cần một cái điều phối là cái chính
quyền Chung chính quyền đô thị là phải điều phối bởi vì trong cái không gian đô
thị nó rất hẹp như thế quyền lợi của rất nhiều nhóm cư dân quyền lợi của rất
nhiều những cái lĩnh vực thì rõ ràng anh Chính quyền là anh phải điều phối làm
sao cho nó cân bằng tương đối Vâng và rõ ràng hiện nay là cái vấn đề về môi
trường về phát triển bền vững là phải đặt hàng đầu đấy thì liên quan đến vấn
đề đấy thì chính là cái vấn đề mà bán đảo Thanh Đa mà chị vừa nhắc đến thì gần
đây thì trong cái việc mà quy hoạch đô thị thì rõ ràng là có một nhà tư vấn của
Pháp đấy giúp cho bên Sở Quy hoạch Kiến trúc chỉnh sửa bổ sung quy hoạch không
gian của thành phố thì họ có đặt vấn đề là nên biến bán đảo Thanh Đa thành một
cái công viên công viên xanh của Thành phố hay nói là một cái mảng xanh hay là
00:13
một cái rừng xanh đó thì phải nói là nếu như chúng ta ở đây hoặc là những người
dân thì phải nói là ủng hộ rất là nhiều nhưng thực tế em hiểu là có rất khó khăn
nhưng có lẽ khó thì vẫn phải làm Ừ chứ còn nếu khó thì việc gì bây giờ chẳng
khó ạ Vâng việc gì bây giờ cũng khó nhất là với thành phố mình tiền thì ít này
rồi là một cái thành phố nhập cư đông như thế lúc nào cũng phải giải quyết vấn
đề về con người thì rõ ràng cái này nó là cái hướng tương lai và nói một cách
nào đấy là làm cái này cũng vì những con
người cụ thể đang sống ở đây Thế thì cái
việc mà biến bán đảo Thanh Đa thành công viên á thì em nghĩ là cái dự án án của
tư vấn đưa ra là theo cái thông lệ và những cái bài học xương máu của thế giới
họ đưa ra một cái tư vấn này em nghĩ rất
là đúng và rất là hay và phần nào đấy Có thể nói cũng hơi lãng mạn hơi lãng mạn
trong quy hoạch nhưng thật ra nếu không có cái lãng mạn trong bất cứ việc gì kể
cả nghiên cứu khoa học thì có lẽ không bao giờ mình có được một cái gì mới thì
bán nào thanh đa thì hiện bây giờ nếu theo nghiên cứu về sinh học thì bây giờ
vẫn còn tồn tại những cái môi trường môi trường nước ngập này môi trường sinh
00:14
thái và cái hệ sinh thái ở đó kể cả thực
vật động vật khá là phong phú có thể nói là khá tiêu biểu cho cái hệ sinh thái
sông nước của Đồng bằng Nam Bộ đấy Cái thứ nhất cái thứ hai là quý hoạch treo
rất lâu rồi cho nên bây giờ nếu bắt đầu lại thì cũng dễ tức là mình đã không bị
phát triển Lốm Đốm là nơi này cao tầng nơi này kia mà bây giờ dân ở đấy thì một
thời gian quy hoạch treo thì bây giờ có lẽ bắt đầu phải Quy hoạch lại mà nhanh
chóng để cho ị Vâng dân người ta ổn định cuộc sống và
thực ra ai cũng mong muốn là ngoài cái việc nhà mình được hiện đại hóa thì cái
môi trường xung quanh nhà mình mà càng xanh càng sạch thì càng tốt cho nên em
nghĩ đấy là một cái thuận lợi đấy là một cái lợi thế để mình tìm cái sự đồng
thuận của người dân và cái thứ ba là bán Đào Thanh Na Thực ra nó có một cái di
tích hay nói cái khác là bản thân nó là một cái di tích lịch sử đấy ạ là theo
nhà nghiên cứu Phạm Hoàng Quân nghiên cứu thì anh Quân đã minh chứng được là
cái con đường thiên lý Bắc Nam đầu tiên là chính là cái con đường bình cuối hiện
00:15
nay Vâng Đi từ thành Gia Định đi qua cầu Sơn đấy đấy là con đường Bắc Nam đầu
tiên mà bây giờ thì mình gọi là thiên lý là bên con đường đường X lộ Hà Nội quốc
lộ 1 và như vậy thì như là B em hay ngồi bàn Min Anh Quân là bây giờ có lẽ đường
đấy thì mình mở rộng được xung quanh mình giữ cảnh quan cũ thì rất là tốt và
chỉ cần đầu đường mình đặt một tấm đá nhỏ không cần phải làm hoành tráng cổng
trào gì hết Và đây là đầu tiên đúng không ạ cái mốc đầu tiên của đường thiên
lý Bắc Nam vào thế kỷ 18 chẳng hạn Ôi trời ơi cái đấy thì nó nâng giá trị của
cả khu vực và nâng giá trị của C sắp người ta mới Vâng thế thì em nghĩ rằng
nó hội đủ tất cả những cái điều kiện đó thì cái vùng bắt đầu từ bán đảo thanh đ
cho đến cái thành phố Thủ Đức hiện nay nó là cái vùng đất cổ của Sài Gòn và của
miền đông Nam Bộ hay Nam Bộ là vì chính những cái nơi đấy là nơi mà khảo qu học
tìm thấy những cái di tích có đến 3000 năm tuổi ạ Vâng cho nên là hoàn toàn đầy
đủ có những điều kiện để có thể trở thành một cái công viên công viên vừa
mang tính sinh thái vừa mang tính văn hóa vừa mang tính lịch sử và đương nhiên
00:16
đây là đường già Thực ra đó là một thử thách nó quá lớn Bây giờ mình làm được
100 đồng thì mình còn được có 21 đồng để xài Em
mới kết thúc bài viết của mình trên Tuổi trẻ là những người dân mà đang đóng góp
cho sự phát triển của thành phố đấy trong đấy có cái nguồn ngân sách rất lớn
để đóng góp cho cả nước đ họ hoàn toàn có quyền và họ phải được hưởng Ừ được
hưởng những cái điều kiện tối thiểu về mặt môi trường như vậy đấy Em nghĩ rằng
là đấy là một cách đền đáp lại công lao của những người dân
thành phố và những người đã đến đây sống
đóng gấp thành phố và cái gì cái chứ còn cái văn hóa mà đền đáp công ơn thì đấy
chính là cái văn hóa cực kỳ quan trọng của người Việt Nam mình thật ra thì tôi
nghĩ là người ta hay nói là người Sài Gòn hay
người ta hay nói là hồn Sài Gòn và bất kỳ một cành cây ngọn cỏ nào một cái kiến
00:17
trúc Một Con Đường một câu hát nào đó nó có liên quan đến
Sài Gòn nó đều làm cho người Sài Gòn cảm nhận được vị thế của mình ở đây ở trên
đất nước mình nó như thế nào và dẫu là nhìn nhận như thế nào thì tôi tin là
người Sài Gòn vẫn biết bảo vệ thành phố Sài Gòn và bảo vệ con người sà của mình
thành ra nhiều khi tôi thấy Hậu viết những bài chị Hậu thường hay nói một
cách nhẹ nhàng là tôi viết thì nó cũng hiền lành thôi nhưng mà trong cái Hiền
Lành đó nó cũng như là người Sài Gòn vậy
rất bao dung rất nhẹ nhàng nhưng mà cũng rất là quyết liệt để gìn giữ cái gì Là
00:18
cái đẹp cái tốt cái văn minh của con người Sài Gòn của cái thành phố Sài Gòn
Tôi nghĩ là Sài Gòn đóng góp vào giá trị của Việt Nam rất là lớn bởi vì tất cả
những nền giáo dục hoạt động xã hội điều khiển nền doanh thương như thế nào từ
trước đó lâu cho đến bây giờ cũng đều là những công việc mà người Sài Gòn người
ta làm mọi điều đó trong cuộc sống của người ta một cách
rất là tự nhiên đúng á không có hề giả không có hề giả Trân mà cũng không có
lên gân cũng không có xuống nước không có cái gì hết dạ đúng ạ Chị Hãnh nói
Thực sự thì đấy là những cái mà diễn ngôn lại rất là giản dị những cái gì mà
hậu rất là chăn trở từ góc độ nghiên cứu
thì thấy rằng là cái đô thị Sài Gòn mình có bốn cái đặc điểm cái thứ nhất nó là
00:19
một đô thị Sông Nước vng một đô thị hay một quốc gia thế Có lẽ là những đặc điểm
những cái đặc trưng về văn hóa hay gì đấy bao giờ nó phải bắt đầu điều kiện tự
nhiên thì theo hậu là đầu tiên là Sài Gòn mình là một đô thị xông nước nhưng
cái yếu tố xông nước của mình nó hơi khác cái yếu tố xông nước của Nam Bộ nói
chung các đô thị Nam Bộ thì đều là đô thị Sông nước đúng không Chị ạnh bây giờ
mình cứ đi qua một cái cầu hay một cái phà là tới một cái đô thị trung tâm của
một tỉnh Thế thì cái đô thị Sông nước ở Sài Gòn nó khác cái gì ạ đấy là nó tạo
nên Cho Sài Gòn là một trung tâm kinh tế ngay từ ban đầu Ừ vâng kinh tế Đấy là
kinh tế thông thương và giao thương cái Sài Gòn nó đặc biệt như thế cho nên là
khi mà Sở Du lịch tạo những cái lễ hội trên bến dưới thuyền thì hậu có nhắc nhẹ
thôi hậu bảo là cái trên bên dưới thuyền của Sài Gòn nó rất khác trên bên dưới
thuyền miền Tây miền Tây nó quan trọng là cái thuyền bởi vì là hàng hóa trở đến
đấy tập kết lên một cái chợ nhà lồng một cái bến và sẽ đi nữa nhưng riêng ở Sài
Gòn thì cái quan trọng của trên bến dưới thuyền của mình là cái bến tức là hệ
thống nhà kho hệ thống làm ra những cái lúa gạo Vâng Logistic vận chuyển và từ
00:20
cái sông nước của S thì đi ra biển cho nên nói là Sài Gòn là một thành phố Sông
nước thì vẫn còn thiếu mà là Sài Gòn là thành phố Sông nước và hướng biển gắn
với biển thì hậu nghĩ đấy là đấy là có lẽ đặc trưng quan trọng cho nên nếu Sài
Gòn mà mất đi cái hệ thống cả logitic thì có lẽ Sài Gòn sẽ mất đi một đặc
trưng cực kỳ quan trọng và nó sẽ là mất đi thế mạnh rất lớn của Sài Gòn là thế
mạnh kinh tế kinh tế Logistic và nó một cách nào đấy là kinh tế dịch vụ nữa ừ
vâng dịch vụ đó Thì đấy là một cái đầu tiên là từ cái yếu tố tự nhiên thì Cho
Sài Gòn ngay một cái yếu tố về mặt kinhh tế xã hội là một cái trung tâm kinh tế
vận chuyển lưu thông hàng hóa lưu thông nh tất cả những sản phẩm không phải chỉ
trong nước không chỉ gắn liền với miền Tây mà còn đi ra nước ngoài thông qua
cửa biển cái đặc điểm thứ hai nữa là Sài
Gòn là một cái trung tâm kinh tế như hậu nói rồi thì bên cạnh cái trung tâm về
kinh tế Logistic như vậy thì nó là đầu mối của rất nhiều những sản phẩm thủ
công nghiệp tiểu thủ công nghiệp mà khu vực chợ Lớn là một điển hình và cái sản
phẩm đấy sẽ phục vụ cho toàn bộ Nam Bộ trong cái giai đoạn đầu tiên mà khởi lập
00:21
cái vùng đất này lưu dân vào khai phá thì người ta cần những sản phẩm nào thì
sài gòn là một cái trung tâm như vậy cái đã và điều phối tất cả những cái sản
phẩm cần thiết cho đời sống cần thiết cho cái bước đầu khai hoang phá rồi lập
ấp rồi các thứ ở miền Tây Nam Bộ và đặ điểm thứ ba Sài Gòn là một thành phố rất
là đa dạng văn hóa mà đa dạng văn hóa nó bắt đầu từ cái việc khởi lập cái vùng
đất này là có rất nhiều cộng đồng người khác nhau đến đây Ờ hò sng Vâng nguồn
gốc khác nhau đến từ nh những cái thời điểm khác nhau thời điểm khác nhau là nó
sẽ mang những đặc điểm khác nhau ạ Vâng thế cho nên là vào đây thì với một cái
môi trường sống mà có tiếp xúc với rất nhiều những cái cộng đồng người như thế
kể cả rất nhiều cộng đồng bản địa người trăm người khơi me rồi những tộc người
miền Đông Nam Bộ trước đây bản địa ở đây
thì rõ ràng là cái cá tính người ta phải đổi khác đi đổi khác đi mà Hậu viết
trong một bài là nếu bắt đầu từ cho rằng cái gốc là từ đồng bằng sông Hồng thế
rồi trải qua một thời gian đi vào đến miền Trung thì cái gốc sông hồng Nó đã
00:22
nhạt đi rồi và từ miền Trung đi vào Nam Bộ thì cái sợi dây gọi là 4000 năm đấy
nó giãm ra nhiều lắm rồi và khi nó giãn như vậy thì vào đến đây là chắc chắn là
bắt đầu nó có sự thay đổi mà cái thay đổi đầu tiên đó là gì ạ Luôn luôn cởi mở
dễ Tiếp nhận và thích tiếp nhận cái mới sáng nay ở trong cái hội thảo về sở thú
đấy ạ thì có một bạn cũng nói là một cái đặc điểm của người Nam Bộ là rất thích
sở thú nên đấy là mọi người hồ hởi lắm Tức là nó trở thành một cái gì cực kỳ
quen thuộc một cái không gian rất quen thuộc với người Nam Bộ thì hậu có góp ý
họ bảo đúng lạ Bởi vì người Nam Bộ mình rất là cởi mở và vô cùng thích cái mới
cứ cái gì mới cái gì lạ một cái là cứ ngộ qu hang kỳ qu hang là tiếp nhận ngay
tiếp nhận đây và trong quá trình tiếp nhận bắt đầu điều chỉnh xem cái gì nó
hợp với mình thì mình tiếp nhận mình phát triển còn cái gì không hợp thì cũng
lẳng lặng bỏ đi không chê bà không có cảm thấy là cái gì Nó hắt hổi quá quan
trọng không có Ok nếu mà thấy tiện mà thấy tốt thì cứ thấy phát triển lên và
cũng không kể rằng là Ừ tôi đã phát triển cái này cái kia hay là ủ rồi Cái
này xấu lắm Tôi bỏ đi không Rất là nhẹ nhàng bởi vì là sống trong một cộng đồng
00:23
mà không có được cái sự khoan dung như thế không có một cái sự hòa hợp như thế
thì không thể nào tồn tại được ở trong một cái vùng đất mới thế và cái đặc điểm
cuối cùng là Sài Gòn là đô thị được quy hoạch về mặt kỹ thuật là theo kể phương
tây nhưng một cách nào đấy là cũng là một đô thị mà tiếp nhận cái văn minh
phương Tây rất là sớm đó cách cư xử của những con người ở đô thị Sài Gòn bên
cạnh cái tình nghĩa Bên cạnh cái rất là quan tâm đến nhau theo kiểu
truyền thống của người á đông mình thì rõ ràng vẫn có những cái cư xử cũng rất
là văn minh Tức là những cái việc cá nhân thì không có bị dòng ngó nhiều quá
Vâng Đấy Và không thích thì cũng bình thường chứ không biết nỗi không thích
thì lại phải trở thành một cái gì đấy nó khó chịu mà cứ phải quan tâm quá kiểm
điểm phê bình Vâng đấy thế và một cái nữa là cái tính văn V phương Tây là cái
tính dịch vụ và trong cái tính dịch vụ thì giữa người cung cấp dịch vụ và người
dịch vụ hết sức bình đẳng hết sức bình đẳng Vâng Họ coi trọng lẫn nhau Cái
00:24
người mua mua cũng coi trọng người bán mà người bán cũng coi trọng người mua
chứ Ở đây cũng không có là ai là thượng đế ai gì cả mà cũng không phải là tôi
ban cho anh cái này cái kia không có thì rõ ràng là đấy là bốn cái đặc trưng mà
họ nghĩ là người Sài Gòn cho đến bây giờ ít nhất phần lớn thì cũng còn lưu giữ
được điều này vì sao họ nói điều đấy là vì ở Hà Nội trước năm 54 Và cho đến năm
54 thì nó cũng có một cái sự kiện lịch sử cũng giống như là ở Sài Gòn mình tức
là sau khi Hà Nội như thế thì cũng có những cái lớp người Hà Nội được gọi là
tinh hoa hay là những người gọi là Hà Nội gốc đấy thì họ di chuyển đi mất thế
và ở Sài Gòn sau n 75 cũng vậy Và cái sự thay đổi dân cư quá lớn mà trong nghiên
cứu về dân cư học người ta gọi là đột biến nữa cái sự đột biến về dân cư quá
lớn quá nhanh và quá sâu sắc rõ ràng nó làm thay đổi tính chất của đô thị bởi vì
đô thị biểu hiện là cái gì ạ biểu hiện là của thị dân tức người làm chủ đô thị
Vâng những người mà sáng tạo ra phát triển và là làm lên cái bộ mặt đô thị
00:25
đấy thì giữa Hà Nội và và thành phố chí mình nó có hai cái thời điểm khác nhau
đến 21 năm nhưng mà nó lặp lại một cái sự cố là khá giống nhau đó vì vậy cho
nên là nhận thấy được cái điều đấy thì đến thế hệ của hậu thì có được cái kinh
nghiệm đấy nhưng mà cũng thật sự nó mới chia hạnh và các bạn là kinh nghiệm đấy
mình nhận biết quá muộn cho nên là đã có khá nhiều những cái yếu tố văn hóa
truyền thống của Sài Gòn của Nam Bộ nó bị phai nhạt đi hoặc là nó ẩn khuất ở
đâu đấy mà nếu như chúng ta không nhìn thấy nó không nâng lưu để nó tồn tại thì
hậu rất lo ngại Đến một ngày nào đấy thì nó cũng sẽ biến
mất chị vừa mới nghe là hậu vừa mới đi họp ở Đồng Tháp về và Đồng Tháp thì là
rất là thân thuộc với chị là do quá trình mình làm việc thôi người đồng
00:26
bằng thậm chí là ngoài cái Hiền Hòa sống chan hòa với lại thiên nhiên không có
những xung đột gì để mà có thể gây tổn hại cho thiên nhiên thì bây giờ chị lại
thấy là họ lại cũng đang phải chịu một thảm họa từ biến đổi khí hậu
và nói thật có một người bạn thân mỗi lần mà nói chuyện tới đ bằng thì là anh
cứ nói về ông Trương Định về Nguyễn Trung Trực về Nguyễn Hữu Cảnh về những người
mà kiên cường những người mà rất là anh hùng mà không phải là ở những vị trí là
cao nhất mà là những người anh hùng áo vải vậy thôi và Ảnh cũng nói là
00:27
máu của họ thấm xuống sông xuống nước xuống đất của Nam Bộ đó làm nên một mảnh
đất Nam Bộ mà Bây giờ nhiều khi mình nghiên cứu nó vưới góc độ kinh tế mình
thấy những thực tế Ví dụ như nó là vùng trủng của giáo dục nó là vùng trủng của
mức sống chẳng hạn thì đôi khi mình cũng thấy nó khó hiểu đôi khi mình cũng thấy
là nó có cái gì đó nó cũng khá là chạnh lòng không biết trong góc độ là mình là
người làm nghiên cứu thì hậu nghĩ về cái điều đó như thế
nào Hôm qua thì là em được về tỉnh ủy Đồng Tháp mời một số nhà khoa học rồi
văn nghệ sĩ ở tại tỉnh và đang công tác ở nơi khác về thế và cũng như là để
khuyến khích động viên những người cũng đã có những cái đóng góp nhất định với
00:28
tỉnh nhà thì cũng nắm chành là Đồng Tháp là quy ngoại của em Má em thì là người
con của Hòa An ở ngay thành phố Cao Lãnh trước nay là em nghiên cứu cái chuyên
môn sâu của em là về khảo cổ học và như chị Hạnh và rất là nhiều anh chị ở đây
biết thì Nam Bộ mình có những cái di tích khảo cổ cực kỳ nổi tiếng đó là
thuộc về nền văn hóa ốc eo cổ Vương Quốc
Phù Nam Tức là niên đại từ khoảng thế kỷ thứ nhất đến thế kỷ thứ bảy sao cung
Nguyên và sau đó thì vẫn còn có những cái di tích ở niên đại muộn hơn tương
đương với thờ kỳ ăn co của bên lục chân Lạt tức là Campuchia hiện nay thì cái
chuyên môn sâu là như vậy cho nên là đóng góp của em với tỉnh hay là với đồng
bằng sơ Cửu Long thì đầu tiên là từ góc độ chuyên môn sâu của mình là nghiên cứu
để minh định cái nền văn hóa đó như thế nào Cái bản chất của nó là gì thế và từ
đó thực sự là rút ra được rất nhiều bài học bài học về mặt lịch sử mà em nghĩ
rằng là bài học để lại rất là nhiều vấn đề là chúng ta học bài học lịch sử có
nghiêm túc hay không thực sự là như vậy Ví dụ Đồng bằng sông kiểu Long chẳng hạn
thì với một cái môi trường là ngay từ thời kỳ Óc Eo thì đã có cái hiện tượng
00:29
biển Tiến rồi Tức là bây giờ mình gọi là à xâm nhập mặn đúng không ạ vâng thì đã
có rồi và để ứng phó với cái đấy thì do cái thời kỳ đó là cái thời kỳ mà cái nền
kinh tế của họ hơi khác mình Họ lấy cái tính kế giao thương là chính ừ Tức là
người ố eo là lấy cái việc giao thương với các nơi là chính bởi vì có thuận lợi
là có một cái bờ biển rất là dài cho nên họ tạo ra những cái hải cảng ví dụ như
là hải cảng ốc eo là một cái hải cảng rất lớn của Phù Nam họ giao thương là
chính và trên bờ tất nhiên vẫn có trồng lúa nhưng họ chỉ trồng lúa ở những cái
thời điểm phù hợp chứ không phải là trồng lúa suốt năm và bởi vì là cái thứ
nhất là có lẽ thời kỳ đấy thì đầu tiên mình cũng phải nói khách quan là có lẽ
dân số nó chưa đông đến cái mức mà phải đòi hỏi là tăng cái sản lượng hay là
tăng cái cái vụ lúa và cái thứ hai nữa là thực sự đấy là cái lối sống mà em
nghĩ rằng là họ cũng khá là Thuận Thiên theo cái từ bây giờ là cái mùa nước thì
họ sẽ sử dụng những cái giống lúa hoang thô lúa trời th còn đến cái mùa khô thì
00:30
bắt đầu họ mới có thể trồng những cái giống lúa mà dài ngày đấy và họ đủ cung
cấp cho cư dân thời kỳ Đấy Và bên cạnh đó là cái phát triển chính của họ là cái
phát triển giao thương nhưng khi mà biển Tiến thì các hải cảng họ mất đi cái vai
trò Vâng biển tiến vào thì làm cho trở thành là cái vùng biển cạm cho nên là
hải cảng nó mất vai trò lúc đó hải cảng của toàn bộ cái vùng biển này thì nó lùi
xuống dưới bán đảo Malaysia Thế lúc ấy Họ sẽ làm nào họ cũng lui lên những vùng
cao và họ vẫn tiếp tục Thuận Thiên Tức là Nam Bộ mình có một cái từ rất hay mà
em về đy em học được là từ miệt tức là mỗi miệt V miệt vườn rồi là miệt U Minh
hay miệt ruộng chẳng hạn thì có nghĩa là
người Nam Bộ hay là người ở Đồng Bằng họ nhận thức được là khu vực nào với khu
vực nào nó có sự khác biệt về mặt tự nhiên cho nên Họ sẽ sử dụng những cái
thuật ngữ khác nhau và với những cái sự khác biệt đấy thì họ sẽ có cái cách ứng
xử hay nói cách khác là họ tận dụng tự nhiên Ừ họ làm ăn khác nhau Vâng lợi thế
nhất để làm sao là nơi đấy có thể cung cấp những cái gì thuận lợi h tốt nhất
00:31
cho họ nhưng họ không làm tổn hại và họ cảm thấy rằng là Ừ tại sao mình lại phải
phá bỏ những cái mà nó đang thuận lợi như thế và nó đang là một cái quy luật
tự nhiên như thế thì họ không có phá bỏ mà nếu nhìn từ góc độ nghiên cứu về mặt
lịch sử Nông học chẳng hạn Cái này là em
học thôi ạ Em học của các thầy dạy ở bên Nông lâm thì rõ ràng là ờ đồng bào Nam
Bộ từ xưa nay chưa bao giờ có hiện tượng được gọi là chuyên canh chỉ có lúa hay
độc canh cây lúa là không có điều đấy Vâng Ờ có thể có cái vùng nào đấy thì là
trồng lúa nhưng có những cái vùng khác thì sẽ sẽ trồng những loại cây khác hoặc
là họ khai thác tự nhiên họ phát triển tự nhiên bằng một cách khác cho nên khi
Ờ đối phó với Hiện tượng biến đổi khế hầu hiện nay đặc biệt là sự biến đổi về
mặt xã hội nữa đó là con sông Mê Công của mình là ở cuối nguồn này Ừ Và nếu
như các quốc gia ở phía trên đầu nguồn mà họ không có một cái sở hợp tác Thực
sự văn minh Vâng mà họ chỉ nghĩ đến cái quyền lợi trước mắt của nước họ hay là
của một cộng đồng nào đó thì chắc chắn là mình ở cuối nguồn là mình là cái
00:32
người Lnh Vâng lãnh đủ và như em nói đấy là người Nam Bộ mình hay nói là dầu con
út nhờ mà khó Út triệu thì đồng bằng Nam Bộ mình y như là người con út của dòng
mê công vậy đó nếu mê công có chuyện gì là con út mình là lãnh đủ vì vậy cho nên
là nếu trong cái trường hợp này mà nếu chúng ta vẫn theo một cái chủ trương mà
ít nhất là từ sau năm 75 Đây là vùng trồng lúa lớn nhất và đây là cái vùng mà
có thể cung cấp lương thực để bảo đảm an
ninh lương thực thì em e rằng cái này nó sẽ rất bất lợi khi mà đồng bằng Nam Bộ
không còn đủ điều kiện để mà phát triển thành cái vùng chuyên canh lúa lớn nhất
như bây giờ ừ đấy là cái bài học lịch sử
mà từ thời kỳ Óc Eo là đã cho thấy kể cả
về nông nghiệp kể cả về cái việc làm cảm Ví dụ như gần đây thành phố mình đặt ra
cái việc cảng trung chuyển chẳng hạn thì
rõ rằng là làm cảng trung chuyển với tầm quốc tế thì nó phải có những điều kiện
đáp ứng với quốc tế mà thậm chí là phải hướng đến 50 năm nữa cơ Chứ không phải
00:33
chỉ trước mắt Ừ đấy cho nên là em nghĩ là từ cái bài học thuần túy dưới các độ
khảo của học bọn em thôi đấy mà nếu mà mình học một cách nghiêm túc và mình
nhận thấy những điều kiện dẫn đến cái bất lợi cái lợi thì rõ ràng có lẽ mình
sẽ có được những cái kinh nghiệm để ứng xử với lại cái tốc độ thay đổi môi
trường bị tác động rất lớn bởi những chính sách của con người nữa ở đồng bằng
Nam Bộ mà không thể tách rời đồng bằng Nam Bộ ra khỏi cái bối cảnh của cả cái
khu vực của lưu vực sông Mê Công em nghĩ là như vậy
Thật ra là người nông dân của mình đó miếng ruộng của họ có khi là họ trồng
lúa rồi Có khi là họ nuôi tôm Dạ rồi Có khi là họ để đó họ lại kiểu như là cho
đất nghỉ dạ cho đất đất Thở nó nghỉ cho đất nghỉ chứ không có mà lột cho đến tận
cùng nó như là những cái lúc mà mình bắt nó làm ba vụ rồi là đòi hỏi là chỉ tiêu
00:34
là năng suất nó phải là bao nhiêu thì đúng là nó làm cho đồng bằng Có khi
là nó cũng cung cấp được lúa nó cũng cung cấp được trái cây nhưng mà rồi ảnh
hưởng gì đó nó cũng ừ diễn ra nó khá là lâu dài và có những nơi chị thấy khá là
khốc liệt Dạ vâng cái đấy chính là cái mà mình Hiện nay mình đang nói là làm
sao hướng đến phát triển bền vững nhưng mà em cảm thấy rằng là kể cả những chính
sách và những cái thực thi của mình ít nhất đối với đồng bằng Nam Bộ là là có
vẻ không bền vững ạ Cái gì đấy Nó rất là trước mắt bây giờ ví dụ như quy hoạch
cái Tứ giác Long Xuyên trở thành vùng trồng lúa thì liệu Tứ giác Long Xuyên là
vùng chống lúa sẽ ứng xử như thế nào nếu
đầu nguồn mêy công hoặc là nước mêy công
không còn không còn Vâng và cái nước bạn
của mình nếu mà đào một con kênh lớn thì sẽ chuyển dòng nước xuống hạ lưu của
sông tiền dông hậu của mình sẽ chuyển dòng đi ra biển Tây thì cái Tứ giác Long
Xuyên của mình sẽ như thế nào thì em nghĩ rằng Đấy là cái mà có lẽ là bây giờ
00:35
mình ứng phó cũng đã bắt đầu chậm và nếu như cái kinh tế chính của Đồng bằng Nam
Bộ mình là kinh tế trồng lúa mà không kịp thời thay đổi hay là không kịp thời
có những cái chính sách mà ứng phó ngay lập tức thì em cho rằng là đấy là một
cái hậu quả rất lớn đối với lại không chỉ đồng bằng Nam Bộ đâu ạ Mà có khi là
cái hậu quả đấy là cả nước mình phải gánh do đó mình thấy rõ ràng là chuyện
khảo cổ chuyện văn hóa chuyện bảo tồn là nó cũng là một khía cạnh của kinh tế nó
cũng là một khía cạnh của phát triển và thật ra đó hậu thấy không Tức là không
phải là những cái người có ăn có học của đồng
bằng họ không nhận ra được điều đó mình đã làm một cái nghĩ quyết 120 Thuận
Thiên rồi sau đó rồi mình cũng thuận theo cái quán tính mình cũng cứ lình
sình thành ra đó là chị thấy là không chỉ là vấn đề về
00:36
làm sao mình bảo vệ truyền thống không phải là mình bảo vệ những di sản cho đô
thị thôi mà kể cả quan điểm xuyên suốt đó nó cũng ảnh hưởng luôn tới phát triển
kinh tế xã hội của các vùng miền mà trong đó đó có thể nói là Hậu đang đi
vào những khu vực mà nó rất là nóng ví dụ đô thị thành phố Hồ Chí Minh Bây giờ
là nó cũng quá nóng bởi vì thời đại đô thị mà rồi á là đồng bằng sông Cửu Long
thì nó cũng quá nóng là bởi vì mình đã chậm chân ở trong cái chuyện là mình
nhìn xa ra bây giờ ở chung quanh đất nước người ta người ta làm cái gì là
chuyện của người ta nhưng là mình ở cuối nguồn là bây giờ mình cũng thấy Hậu quả
nó như thế nào thì chị nghĩ là cái sự đóng góp của một người làm nghiên cứu
00:37
tưởng như là chỉ chú ý tới quá khứ là làm khảo cổ nhưng mà thật ra là nó vị
lai quá chừng Vâng đúng ạ bởi vì chỉ một điều đơn giản thôi Chị Hạnh là đất nước
mình á đất nước thống nhất và với cái toàn vẹn lãnh thổ như hiện nay ấy là
trải qua một quá trình lịch sử rất là dài có thể nói rằng cái việc mở rộng
lãnh thổ của mình là nó đi theo thời gian chứ nó không phải là nguyên vẹn
ngay từ đầu như vậy và với một đất nước trải dài theo không gian như vậy thì rõ
ràng về điều kiện tự nhiên là mình đã thấy là có cái sự khác biệt rất lớn giữa
các vùng miền V miền Bắc thì giữa đồng bằng với lại miền núi đã là khác nhau
thế rồi đồng bằng miền Trung với lại đồng bằng Nam Trung Bộ cũng đã là khác
nhau và đồng bằng trung bộ với đồng bằng Nam Bộ lại càng khác nhau khác quá Vâng
ngay hai cái Đồng bằng lớn là đồng bằng sông Hồng và đồng bằng sông tử Vâng Sông
Cầu lm Đã là khác nhau Rồi ví dụ ngoài kia thì có thể là mình vẫn tiếp tục cái
chuyện đáp đê mà thật ra bây giờ thì cũng gần như hệ thống đê điều nó cũng
hoàn chỉnh rồi nó cũng không còn có gì đắp hơn nữa Nhưng chế độ nước của ngay
sông Hồng Bây giờ nó cũng khác ngày xưa rất là nhiều V ngày xưa em nhớ em ở Hà
00:38
Nội Cái sông Hồng nó lớn lắm ạ nhất là mùa nước lên thì nhìn bên bờ bên kia
không thấy đâu cả như là mình đứng trước biển ấ nhưng bây giờ kể cả mùa nước thì
cái con sông Hồng nó cũng cạn dòng Nó cũng bị bồi hai bên và nó rất là nhỏ đấy
huống hồ là cái chế độ nước của Đồng bằng Nam Bộ nó rất khác Ừ cho nên thực
sự bắt đầu từ những năm nào em không nhớ nhưng mà cái gọi là sống chung với lũ ấ
đứng dưới các độ văn hóa và lịch sử của tụi em tụi em cảm thấy cái từ đấy Nó
hoàn toàn không đúng mà nó gây cho người ta một cách ngộ nhận ở Đồng bàng Nam Bộ
Vâng đồng bàng Nam Bộ Nếu chế độ nước như thế dưới cốc Độ Khoa học thì không
thể gọi là lũ lũ nó phải có biên độ có cường độ Vâng và có đỉnh lũ như thế nào
nhất là cái cường độ nó về như thế nào còn đ bằng Nam Bộ rõ ràng Nếu mà gọi
theo dân gian là đúng nhất mùn nước nổi V nước nó cứ từ từ nó lên như thế TH có
thể sau này do biến đổi khí hậu nước nó phải về nhanh hơn một chút nhưng rõ ràng
nó không phải là những cơn lũ cuốn như miền Trung hay là miền Bắc Ừ cho nên cái
tư duy gọi là lũ thì rõ ràng anh ứng xử với nó là lũ còn tư duy nước nổi anh ứng
xử với là nước nổi mà nước nổi thì từ từ từ ạ Và mình thích nghi dần dần với cái
00:39
từ từ Đấy là luôn luôn có một cái tư thế là đối lập ạ Ừ và em cảm tưởng như là
trong tâm thức của người mình cái tư thế đối lập với nhau Nó thường trực lắm ạ Ừ
cứ cái gì cứ phải đối lập mới chịu được Tức là cứ phải hai phe rõ ràng hoặc là
trắng đen hoặc là phải đối lập em thấy rằng là cái đấy nó không bao giờ đi
đường dài được kể cả trong nghiên cứu khoa học thầy Em cũng nói rằng là bạn
nào mà trong nghiên cứu mà cực đoan ấy thì có thể lên đỉnh cao một lúc ở đấy
nhưng bạn sẽ dừng mãi ở đấy không bao giờ bạn đi xa là bởi vì bạn tự đóng đinh
bạn vào một phía rồi mà khoa học nó phát triển thì nó phải tìm đường giữa nó đi
không bao giờ nó đứng vào một phía thì cái tư duy trong làm ăn của mình cũng
thế em nghĩ rằng nếu như cứ cho rằng là thiên nhiên nó là đối lập với mình nó là
lũ mình phải chống lũ mình phải thế nọ thế kia đắp đê chẳng hạn Vn Quê Em Đ đắp
đê và phải phá đê là bởi vì là nước không về Vâng không có phù sa rồi chuột
bọ nó vào nó phá vân vân là phải tháo đấy Thế thì rõ ràng là mình phải nhận
thức được là cái điều kiện tự nhiên và cái quá trình lịch sử của mình nó khác
nhau Vì vậy chắc chắn là mỗi cộng đồng họ sẽ có cách ứng xử khác nhau ma phải
00:40
tôn trọng điều đó phải tôn trọng cái sự khác biệt đa dạng Cho nên nếu đứng dưới
nghiên cứu Văn Hóa thì ngay từ đầu các nhà văn hóa đã đưa lên một cái quy luật
rằng là cái sự đa dạng văn hóa phải tôn trọng và càng tôn trọng đa dạng văn hóa
thì càng phát triển Còn nếu như đa dạng văn hóa ở đây bao gồm có cả đa dạng về
kinh tế đa dạng về tất cả những thành tố khác V Còn chừng nào nếu mà anh cái gì
cũng đồng nhất cái gì cũng đồng nhất lại
và nếu nói nói nặng hơn giưới gốc độ văn hóa là đồng hóa không bao giờ anh đi
đường xa và đấy là chính là nguy cơ nó sẽ làm những cái bất lợi đến với mình
rất là nhanh đấy thì thuần túy Nếu chúng
ta chỉ học bài học về mặt địa lý và lịch sử Việt Nam thì mình thấy điều đấy là
một quy luật và nhận thấy ngay Vâng nó trải dài như thế nó đi vào bắt đầu từ
thảng thế Bỉ 13 14 đến tận thế kỷ 20 cuối thế kỷ 20 mình mới có một cái quốc
gia như thế này thì không thể nào áp dụng một cái quy luật cho tất cả các
vùng miền một cách làm ăn cho tất cả các
vùng miền thậm chí một cách suy nghĩ cho tất cả những nơi thì rõ ràng là đ khi
00:41
nghĩ rất là đúng đều xuất phát từ cái tâm đều xuất phát từ những cái ý định
muốn tốt nhưng mà nó không phù hợp và như bọn em nói là có rất nhiều những
công trình rất là đúng nhưng mà không có trúng tức là anh lý thuyết thì rất đúng
nhưng mà anh đưa vào thực tế thì nó chậc lấ à nó không có ăn gì với thực tế và
như vậy thì thật sự nhiều cái nó lại mang đến cái hại chứ nó không không mang
được cái lợi ích mà mình mong muốn chị thấy là hậu viết mười mấy cuốn
sách trong mười mấy cuốn sách đó thì nó có những cái tựa
mà rất là dễ thương nó không có phải là nặng cái tính kỹ thuật hay là tính khoa
học ví dụ như là đi và tìm trong đất rồi quay qua quay lại rồi gì mà những miền
thương ha Dạ qua qu qu qua những miền thương thì hậu thấy là tuyến xuyên suốt
00:42
mà mình thể hiện ở trong những cuốn sách của mình đó là nó diễn ra như thế nào à
Cơ Duyên của em mà đến với việc in sách thì đúng hơn thì rất là tình cờ thôi ạ
và Thật ra em cũng không nghĩ rằng Đấy là một cái sự nghiệp gì của mình m rồi
đến bây giờ thì cũng được các bạn bên xuất bản thương cũng in nhiều cuốn trong
đấy thì ít nhất là có năm cuốn chuyên khảo về khảo của học đ đứng tên cá nhân
và đứng tên chung với lại các đồng nghiệp nhưng mà phần lớn cái sách của em
xuất bản thì nó lại mang cái dáng rất là tùy bút và tản văn thì nhiều hơn Ừ cái
thứ nhất là đầu tiên xuất phát thì có lẽ là không thể không kể đến cái công lao
của mạng xã hội ạ Vâng em chơi mạng xã hội thì bắt đầu từ yahu 360 sau đó khi
jahu hết thì chuyển sang multi rồi BL sport rồi bây giờ là ở Facebook thì cũng
là một cái Trang mà em tương tác thường xuyên và cái nhu cầu đầu tiên của em là
đấy là nhu cầu với sinh viên vì cái nghề của em đầu tiên và cho đến bây giờ vẫn
giữ thì là cái nghề dạy học dạy của các ngành liên quan đến lịch sử văn hóa Thế
00:43
thì xuất phát từ cái góc độ của em là làm về khảo cổ và di sản cho nên là em
mới thấy rằng khi mà mình giảng bài nếu mà mình đi sâu quá dưới góc độ thuần túy
kiểu Hàn lâm ấy thực sự nó không tiếp cận được với người nghe bởi vì cái ngành
này không phải chỉ nghiên cứu mà nó còn có tính ứng dụng rất là cao ví dụ ứng
dụng về di sản là vào du lịch ứng dụng về việc là truyền bá về lịch sử kiến
thức kiến thức Lịch sử của vùng đất chẳng hạn ví dụ vùng đất Nam Bộ mình cứ
nói là 300 năm nhưng mà rõ ràng Ngà của em thấy là vùng đất Nam Bộ có có đến
3000 năm nhưng mà bây giờ mình truyền đặt cái 3000 năm như thế nào để người ta
cảm thấy không khô khan như là bạn em vẫn làm ở niên đại là bao nhiêu đấy cộng
trừ đấy thì không ai đọc được và không ai nhớ thì bọ em phải viết cách nào đấy
để cho ít nhất sinh viên của mình tiếp cận được và từ người ta thích ấ đã rồi
người ta mới đọc những sách chuyên khảo Thì thực sự là bắt đầu từ đấy và những
cái bài viết của em thì em thường đưa lên trên mạng xã hội để có thể tương tác
rộng hơn với sinh viên đấy cũng là cách mà em Gần các bạn trẻ hơn bởi vì không
biết chạ ạnh thế nào chứ em giờ em quan niệm rằng là nếu mà mình không gần các
bạn trẻ thì tự mình lùi lại và tự mình à
00:44
Một mình phía sau không ai chơi với mình
vâ không ai chơi với mình thì buồn lắm ạ Ừ mình phải có bạn để chơi mà chơi với
bạn trẻ thì rất là vui và thật ra chơi với các bạn trẻ mình học được nhiều nữa
chứ không phải là mình chỉ dạy người ta đâu ạ em học được các bạn trẻ rất rất
nhiều thế thì bắt đầu từ đấy thì em mới viết và đưa lên trên các trang mạng xã
hội của mình thì các bạn làm sách các bạn đọc và các bạn thích thì các bạn nói
rằng là có lẽ là cái này là có thể phổ biến rộng hơn ngoài những người mà người
ta không chơi mạng ví dụ như là khoảng trung niên ch chẳng hạn thì là ít trên
mạng hồi xưa ấ chứ Bây giờ thì nhiều rồi Vâng Bây giờ chị Hạnh Chẳng hạn là một
người trên mạng rất là thuần thục Vâng thế thì bắt đầu đưa lên in thì đầu tiên
cái cuốn đầu tiên của em là Cuốn Đi và tìm trong đất thì cuốn đấy chủ yếu là
những cái tùy bút em viết về các di tích
khảo quả học ở miền đông nam bộ mà em đã
trực tiếp khai quật trực tiếp nghiên cứu
như em viết dưới cái dạng là kể lại thôi
kể lại câu chuyện nó giá trị văn hóa như thế như mình kể bằng một giọng mềm mại
hơn vui vẻ hơn thì để người ta dễ tiếp nhận thế và cái cuốn thứ hai thì là cái
00:45
cuốn khảo quả học bình dân Nam Bộ Việt Nam thì thật sự là lúc đấy em chưa được
tiếp cận cái lý thuyết được gọi là lý thuyết khảo quả học Cộng đồng mà lúc đấy
thự ra trên thế giới có rồi nhưng mà trong nước thì những cái sách đấy đặc
biệt là sách khảo cổ thì phổ biến rất là chậm thành Em chưa biết Nhưng mà khi em
viết những cái bài về khảo cổ em đưa lên mạng thì một số bạn bè em ở nước ngoài
mà các bạn tiếp cận được những cuốn sách lý thuyết thì các bạn bảo Ô cái bài của
chị là đi theo cái lý thuyết khảo cổ cộng đồng đấy Thế thì em mới hỏi là thế
nào là khảo cổ cộng đồng thì các bạn nói là đầu tiên đó là đưa tri thức mà những
người nghiên cứu có được đưa về trả cộng đồng thì em thấy điều đấy Đúng quá đúng
đầu tiên là mình ăn lương của người dân mà Ừ Vâng thì bây giờ ăn lương xong mình
làm việc thì mình phải trả cho dân cái gì chứ không lẽ mình ăn lương xong mình
ôm mình bảo Ôi cái này hàn lâm nó chỉ tôi được biết thì em thấy là điều đấy là
không được n là đấy là đầu tiên là cái thứ hai là gì từ cộng đồng hiểu thì cộng
đồng sẽ tham góp cùng với mình trong việc nghiên cứu trong việc truyền báo và
đặc biệt trong việc gìn giữ các di tích điều này càng quá đúng Vâng thực tế ở
thành phố Hồ Chí Minh em mới thật mới chà Nếu như không có cộng đồng thì đến
00:46
10 người nghiên cứu như em hay là cả trăm người lên tiếng không ăn thua đâu ạ
Ừ Vâng cái việc gìn giữ rất nhiều di tích ở thành phố này phải cộng đồng
thông qua báo chí và thông qua mạng xã hội rất là nhiều ví dụ gần đây có lẽ em
không cần phải nhắc lại Đấy là tiếng nói để bảo vệ di sản mà tất nhiên phải có
những cái người nghiên cứu như bạn em đưa ra những cái lý lẽ về mặt khoa học
về mặt giá trị lịch sử chứ mình không thể nói khơi khơi và đặc biệt là mình
không thể nói cho cho nó sứng miệng sứng
miệng không ai nghe cả và em cũng nói đù
với một số bạn là mình C nói xướng miệng
sai một lần người ta nghe thôi nhưng lần thứ hai người ta không nghe mình nữa và
như vậy tự mình cắt cái con đường mình nói đúng để cho người ta có thể nh Vâng
đấy thế thành ra là từ bắt đầu từ đấy thì các bạn ở bên xuất bản thì cũng hay
lưu ý là chị Ơ chị chị cứ viết những cái
bài như thế đi thế và Nếu mà được th cái 1 2 năm thì em sẽ gom lại em in để mà
góp phần quảng bá nhiều hơn thế và em thì em nghĩ là cũng vui bởi vì thứ nhất
là cũng để cho nhiều Bạn đọc cái thứ hai cũng có ít nhộn bút thì cà phê cà pháo
bạn thì cũng vui hơn thành ra là nếu mà gọi là xuyên suốt
00:47
những cái sách đấy thì em nghĩ thứ nhất là đấy là cái sự phổ biến kiến thức một
cách tương đối là bình dân đại chúng kiến thức về khảo cổ kiến thức về lịch
sử văn hóa kiến thức về di sản hóa Ừ cái
thứ hai em cũng thật hạnh là nó thể hiện cái tình cảm của em với những vùng đất
đã qua trong đấy có lẽ hai cái vùng đất mà em để lại cái tình cảm nhiều nhất thì
chắc chắn một là Hà Nội cái nơi mà em sinh sống từ khi mới sinh cho đến 17
tuổi thì em về Sài Gòn về thành phố Hồ Chí Minh và cái thứ hai là Sài Gòn thành
phố Hồ Chí Minh là nơi em cống hiến làm việc Và từ Sài Gòn thì em thấy rằng gắn
chặt với miền tây đó là cái quê hương quê hương thì em chỉ được biết là thông
qua ký ức của cha mẹ của ba má thế nhưng mà khi về tiếp cận thì có lẽ mình cũng
có cái gen miền tây cho nên là về miền Tây thì em cảm thấy là em không hề có
cái gì xa cách cả Mặc dù cũng nói thật là khi mới về thì giọng Hà Nội là ở ở
00:48
quê không hiểu Vâng và nhiều khi cũng trêu Vâng trêu là nói nói giọng gì không
phải tiếng Việt Vâng tiếng Việt Nam Bộ đó thì em bị trêu là nó nói cái giọng gì
không phải là tiếng Việt Nam Bộ hay tiếng Việt mình thì cũng hơi hơi tủi
thân một chút thế nhưng mà nghĩ là thôi Thống nhất rồi thì nói thứ tiếng nào
cũng được miễn là mình sống ở đây mình tử tế ở đấy thì em nghĩ là là ổn Vâng
thế thì cái vùng đất miền Tây nó là một trong những cái động lực để cho em
nghiên cứu về lịch sử văn hóa nhiều hơn bởi vì
cho đến bây giờ em vẫn thấy kể cả dưới góc độ nghiên cứu lịch sử văn hóa thì có
lẽ Nam Bộ chưa được thật sự bình đẳng chưa được thực sự yêu thương xứng đáng
với vùng đất này được hưởng Em nghĩ như thế cho nên có lẽ trong cái công sức của
mình thì mình cố gắng là làm sao đấy để cho nhiều người hiểu hơn về Nam Bộ mà
như người Nam Bộ mình nói là đã hiểu thì sẽ thương thế còn nếu mà không hiểu mà
ta không thương thì cũng không trách được nhưng mà Có lẽ là phải làm cho
00:49
người ta hiểu nhiều hơn thì em Em cố gắng làm điều đấy Vâng không biết là bắt
đầu từ ai có khi chị nghe là thầy nhất hạnh mà cũng có khi chị nghe thầy Trần
Văn Khê nói không hiểu làm sao thương dạ Thì hồi đó chị cũng có viết một bài và
Đúng là chị cảm thấy là hành trình của Hậu á là đi tìm hiểu đi tìm hiểu xong
rồi chuyển những cái gì mình hiểu lại cho những bạn đọc tr tr những học trò
trẻ hơn của mình rồi mình cũng lấy ra từ đó những cảm nhận mới hơn Dạ đúng chị
thấy là cái tương tác mà cho nó mới hơn á là nó làm cho công việc khảo cổ nghe
vừa vừa cổ mà vừa khảo nữa bây giờ nó có một cái sức Rất là hấp dẫn bởi vì sao
chị nghĩ là nếu mình không có đi sâu vào khoa học như là Hậu đang làm thì mình
không thể nói mình không thể hiểu một cách nó căn cơ được nhưng mà chỉ hiểu
00:50
đến một cách căn cơ mình không chuyển tình cảm đó cảm nhận đó và kiến thức đó
cho người khác những người trẻ hơn những
người mình yêu quý mình muốn họ cùng lớn lên với cái mảnh đất này thì á là nó
không có một cái sự tương tác Chị cảm thấy là có khi Ờ những cái cuốn sách của
hậu là nó không phải chỉ có truyền đi những thông tin và kiến thức có lẽ là
học trò hay là bạn đọc hay là bạn bè gì đó chỉ thấy là người ta cảm nhận được
tình cảm nhưng mà đặt trên cơ sở nghiên cứu nó có khoa học Dạ vâng Em cũng cố
gắng là truyền đạt lại bằng một cái ngôn ngữ hay là cái phong cách nó bình bình
dân nhưng mà kiến thức khoa học mà em sử dụng là phải chính xác em cứ nói nô na
như là cái bếp ăn của chị Hạnh tức là sử
00:51
dụng những cái nguyên liệu thực phẩm rất là ngon thực phẩm sạch nhưng mà nấu
những ăn bình dân thôi Ví dụ như nấu canh chua cá kho vậ đó chứ không cần
thiết là phải những cái món như là Bát Tiên Quá Hải nghe cái gì nó rất là hoành
tráng làm cho người ta ngần ngại khi người ta muốn gọi món đấy để ăn chẳng
hạn ví dụ vào quán mình gọi rau luộc kho quẹt chẳng hạn rõ ràng là mình cảm thấy
mình phân Thượng mà mình dễ dàng gọi hơn
thì thật sự những bài viết của em thì em cố gắng là là viết như vậy và có lẽ em
cũng không viết được những cái kiểu nó hoành tráng hay nó nó kiểu xa lạ và thật
ra cái này trên thế giới thì rất nhiều cuốn sách như thế ạ Có một Diệu em đi
hội trợ sách với lại nhà xuất bản tổng hợp thì em thấy là ở nước bạn đã có
những cái bộ sách phổ biến kiến thức khoa học bằng những cái cách như vậy mà
những người viết đều là những người giỏi nhất trong lĩnh vực đấy Ừ và họ viết vô
cùng đơn giản vô cùng ngắn gọn giản dị và ai đọc xong thì đều nắm vững ngay cái
kiến thức cơ bản của lĩnh vực Đấy tức là phổ thông Hóa và nâng cao tri thức của
00:52
cộng đồng thì em rất là mong là ở nước mình hay ở thành phố mình có những cái
chủ trương và đặc biệt phải đầu tư đầu tư để cho những người viết họ có thời
gian họ viết được những cái bộ sách như thế và in ra phổ biến thì em chắc chắn
là cái tri thức cộng đồng mình sẽ được nâng cao hơn và khi tri thức cộng đồng
nâng cao hơn thì rõ ràng là cái việc ứng xử với tất cả những cái cái việc trong
xã hội trong tự nhiên thì có lẽ là cũng phải cần trọng hơn bởi vì lúc đó là cộng
đồng đều biết rồi tri thức cộng đồng đều
có k K thức về cái chuyện đấy ít nhất là kiến thức cơ bản thì anh không thể nào
làm ẩu anh không thể nào làm cái gì sai quá để cho xã hội phải phản ứng ch nghĩ
ở trong đó có một cái khía cạnh mà tự nhiên có khi hậu không có mục đích rõ
ràng nhắm tới đó nhưng mà có nâng cao lên cái văn hóa độc của người Việt của
mình hình như là nó vốn là cũng phôi ph xong rồi cộng thêm với lại một không
00:53
gian mà omni Channel nó quá là mà dữ nó tấn công vô nó quá là dữ dội là hôm qua
chị đi thăm một trường đại học thì các bạn đó Sau khi giới thiệu cuốn sách mà
vì một Việt Nam dân giào nước mạnh chị mang sách tặng thì nhà trường mới nói
với chị là cô Hạnh cho các em là sinh viên của truyền thông á nó được phỏng
vấn một câu thôi Tại vì chị nói chị hết thời gian rồi Phỏng vấn một câu thôi
xong rồi chị mới nói chứ Nếu mà tôi có nói gì mà mít lòng á thì đừng có phiền
nha tôi biết là các bạn sẽ hỏi là nhận xét của tôi về văn hóa đọc của sinh viên
ngày nay thì tôi mới nói là trước nhất Tôi nghĩ là nó có một nguyên nhân không
phải do các bạn mà là do cái nền giáo dục á nó không có bắt buộc các bạn phải
làm nghiên cứu phải tư duy độc lập các bạn phải tự nhiên là tôi học cái gì đó
00:54
của thầy là một đốm than vậy n xong tôi đốt lên cho nó thành một ngọn lửa tôi tự
đi tìm tất cả những sách nghiên cứu nếu như người ta học mà người ta chỉ có một
cách là người ta Chép chính tả thôi thì làm sao mà văn hóa đọc nó phát triển
được Vâng thật ra nếu mà nghiên cứu hay nó cách khác là mình mình tìm hiểu kỹ
hơn về cái đặc tính ít đọc của mình ấy thì em nghĩ rằng nó cũng có căn Cốt về
lịch sử đấy ạ vâng Có lẽ cái đặc tính ít học nó bắt đầu phải nói là bắt đầu từ
một cộng đồng không có cái tính giáo dục cộng đồng ngay từ bé tức là giáo dục
trường học ấy giáo dục trường lớp ấy ờ Mặc dù mình vẫn ca ngợi là mình hiếu học
và có một nền văn hiến nhưng mà rõ ràng cái nền học thuật hay là nền giáo dục
qua chữ viết của mình ấy thì rất là hạn chế trong thời kỳ phong kiến và đến sau
này có lẽ là xóa nạn mù chữ đấy thì bắt đầu từ năm 45 46 đúng không ạ nhưng mà Ờ
vấn đề là nếu mà chỉ đọc a b CD ghép phần thì N chưa phải là văn hóa đọc ạ Ừ
00:55
cho nên cái thói quen mà nghe nhiều hơn là đọc ấy ạ Nó ảnh hưởng rất lâu đến tận
bây giờ Vâng Do ít đọc cho nên là thông báo gì của triều đình xuống thì may lắm
thì ở trong cái Làng xã đấy có một ông thầy đồ ông biết chữ thì ông Ông đọc
ông nói đại ý cho quan chức của xã chẳng
hạn quan chức của xã lại sai một cái ông
mõ đi giao là ngày đấy tháng đấy Tóm lại là từ cái văn bản chính cho đến tai
người dân là nó đã bị cắt xén thậm chí nó sai lệch đi cho nên dân mình có thói
quen là thường nghe hơn là đọc đọc trực tiếp và mắt mình đọc để hiểu đọc hiểu á
chị để ý là nếu như một cái thông báo ở trong cơ quan hay là thông báo trong
trường học em là người chứng kiến rất nhiều cái những thông báo trong trường
học sinh viên đọc xong bao giờ quay sang hỏi bạn hỏi đúng một câu là có đúng như
thế không dường như mình cảm thấy mình không
tin tưởng lắm ở cái mắt mình đọc mà mình cứ phải có một ai nói xác nhận lại với
mình thì mình cảm thấy chắc ăn hơn vâng Và từ đó thì cái gọi là à trong nghe
khôngng một thấy ấ chị ạ không phải là chỉ là thấy cái hiện vật cái sự việc đâu
00:56
mà thấy cái người truyền đạt cho mình ấy người ta tin cái người truyền đạt hơn
đôi khi hơn cái thông tin cái nội dung Vâng hôm qua cho nên là khi chị trả lời
xong rồi chị phải xin lỗi rồi sau đó chị có nói thêm là thư viện của trường thì
rất là đẹp Nhưng ở đây em nào có đi thư viện không ai hết trơn Không ai đi thư
viện chẳng ai đọc sách hết rồi cái mình mới ngớ ngẩn mình mang sách tới mình
tặng em làm bào tàng rất lâu năm ạ thì quan sát cả sinh viên cả học sinh cả
người Việt Nam mình và bảo tàng thì có một đặc điểm là rất thích nghe thuyết
minh rất thích nghe những người thuyết minh nhưng tự đứng đọc cái chú thích về
hiện vật và tự đứng đọc những cái thông tin hiện vật ở trên đó thì rất ít người
rất ít người có nghĩa là thói quen tiếp nhận ngay tiếp nhận ngay những cái gì
người ta mang đến cho mình vâng và nó vào đầu hay không thì hạ hồi phân giải
nhưng mà không tự đọc có nghĩa là không tự chủ động tiếp nhận thông tin mà thông
thường là cứ bị khách quan mình là cái đối tượng để thông tin nó đến với mình
00:57
và dường như cái thói quen đấy nó lại được ủng hộ Bởi cái thời đại là truyền
thông trên mạng bùng nổ tryền thông đa phương tệ Vâng lại càng khuých Tán cái
đặc điểm đấy Tức là bây giờ cứ nghe Thôi nghe trên mạng nói cái gì đấy nghe nghe
nghe và thầm chi đọc lướt qua ông báo chẳng c ông giờ cái tít thế là chỉ cần
mỗi cái tít đấy TH là nhảy vào comment nhảy vào nhận xét các kiểu mà không bao
giờ đọc không bao giờ tự mình đọc nghe nói cái kiểu nghe nói và dư luận nó rất
là nặng nề cho em nghĩ rằng là đôi khi có những cái vấn đề về mặt lịch sử về
mặt xã hội Nếu chỉ nhìn bên ngoài thì mình rất dễ có cái phản ứng ngay với
thời đại đấy ngay với sự kiện đấy nhưng nếu không nhìn kỹ cái cơ tầng văn hóa
sâu thì không bao giờ mình sửa được điều đấy đấy thì chính cái việc mà bọn em từ
khi được các thầy như là thầy thầy Phan Huy Lê Thầy Trần cố Vượng dạy ấ thì bao
giờ các thầy cũng nói rằng là những cái gì thuộc về lịch sử nó không phải chỉ là
sự kiện mình đang học mà vấn đề đằng sau nó nó cho mình nhận ra điều gì cái điều
đấy mới là quan trọng và học sử cần phải
00:58
để cho người học có được cái tư duy nhìn nhận các vấn đề sau sự kiện đấy chứ
không phải dạy người ta là phê phán hay là ca ngợi cái phê phán ca ngợi thì dễ
lắm nhưng mà tư duy lịch sử không phải là tư duy phê phán hay ca ngợi mà tư duy
phải suy nghĩ là tại sao nó như thế và nếu nó như thế thì ở Thời đại bây giờ nó
sẽ xảy ra như thế nào Nếu tốt thì cố gắng là khuyến khích để nó ra Nhưng mà
nếu xấu thì phải có ngăn chặn từ xa chứ không phải là để nó xảy ra rồi xong rồi
là là mắng mỏ nó hay chê b thì cái điều đấy thì không có ích gì cả Vâng thật ra
là như vậy á Tức là ờ đào ở dưới đất lên đào ở dưới sông lên Đào dưới giếng lên
dù sâu máy á thì nó cũng vẫn rất là gắn với lại cái cuộc sống ở trên mặt đất
Vâng ạ khảo cổ bọn em bây giờ không hề xa xôi tí nào đâu ạ kể cả cái đối tượng
khảo cổ bây giờ khảo cổ đô thị ạ Chị thấy ba là đối tượng của chúng em à một
loạt những bến Bình Đông Đã Mất nó là đối tượng của chúng em vâng những cái
00:59
tháp nước còn lại rất ít ở trên đô thị này là của chúng em nhà ga xe lửa Gia
Lâm ở Hà Nội là đối tượng của khảo cổ đô thị và khảo cổ công niệp sở thú Sài Gòn
Vâng sở thú Sài Gòn là đối tượng là di sản cảnh quan của một đô thị và đối
tượng của khảo cổ làm sao phải chọn ra cái gì hay nhất xị nhất của nó để giữ
nhưng vẫn phải cho nó phát triển ạ hiện nay thì cái gọi là bảo tồn di sản nó
không phải là bảo tồn và phát huy giá trị nữa mà phải phát huy nó thực tế chứ
không chỉ là cái giá trị cho nên không không cho sở thú vào trong cái lồng kính
mà chúng em chỉ ra là Đây này cái này là cái thuộc về đô thị Sài Gòn cố gắng giữ
lại này còn phải để phát triển cho nó phù hợp với hiện đại bởi vì nếu mà không
phù hợp hiện đại thì dân không đến mà dân không đến thì sở thú kể cả người lẫn
thú em nghĩ cũng đói chứ Đó là một điều nó đúng và Thôi thì
chúng ta sẽ cố gắng theo đuổi cùng H vọng ạ Tìm hiểu được công việc của hậu
01:00
rồi cái giấc mơ lớn là sẽ đưa công trình nghiên cứu của mình đến gần hơn với lại
cuộc sống đến gần hơn với lại lớp trẻ và những thế hệ mà đang xây dựng lại thành
phố mình và đồng bằng và Hà Nội thì là chúc cho hậu sẽ có thêm những công trình
nghiên cứu để đóng góp cho sự thấu hiểu nhau gần gũi nhau để cùng với nhau xây
dựng thành phố của mình xây dựng đồng bằng của mình xây dựng Hà Nội và xây
dựng đất nước của mình Dạ vâng Dạ em cảm
ơn chị Kim Hạnh V Cảm ơn quý vị khán giả đã theo dõi cái cuộc trò chuyện rất là
thân tình giữa hai chị em và em cũng rất là mong là cái ước mơ không phải của em
đâu ạ mà ước mơ của rất nhiều người trong cả nước là làm sao cho thành phố
mình đồng bằng Nam Bộ thực sự phát triển xứng với những cái gì mà thành phố Hồ
Chí Minh và đồng bằng Nam Bộ đã C Hiến đứ và xứng đá được h Vâng chương trình
01:01
có món quà tặng cho Hậu để kỷ niệm cuộc gặp ngày hôm nay và cũng hy vọng là hậu
sẽ hài lòng với lại món quà làm bàn tay này của ekip gửi tặng Ôi dễ thương quá ạ
vâng Em cảm ơn ạ mà rất vui ạ đúng em vui lắm ạ Vâng Xin cảm ơn ch hạnh cảm ơn
các anh chị em của chương trình ạ Dạ Dạ xin chào và hẹn gặp lại n