Hãy giúp "Trăm triệu thầy, trăm triệu trò" hoàn chỉnh nội dung để những người khác có thể hưởng lợi từ nó trong tương lai.
- Bấm Ctrl + F : nhập từ khoá (tìm trên trang hiện tại).
- Nhập trực tiếp vào ô tìm kiếm trên cùng (tìm trên toàn bộ website).
00:00
Mình về nguyện làm một chiếc la đã sống
về. Đường vào quản trị. Tôi sinh ra trong một gia đình Nho giáo. Ngay từ hồi
bé cho đến khi trưởng thành. Tôi không có biểu hiện gì bẩm sinh cũng như chẳng
có việc gì trong cuộc sống hàng ngày làm cho tôi hay gia đình thân hữu có thể
nghĩ rằng tôi có chút tố chất nào về quản trị trong ADN.
Genen của tôi là người học chữ, làm văn và nghề tương lai hợp lý nhất sau này là
chuyên viên hay giáo viên. Quản trị hay thương mại là những lãnh vực không những
cá nhân tôi mà cả gia đình tôi thực sự xa lạ. Cha tôi suốt đời làm giáo viên và
công chức, khi không làm công chức thì làm giáo viên, khi không làm giáo viên
thì làm công chức. Mãi đến sau 50 tuổi, ông mới vào một
00:01
công ty tư nhân về dệt vải là Sikovina, có trụ sở ngày trước nằm ngay
góc đường, nay là Nguyễn Huệ và Đồng Khởi. Ông làm tổng giám đốc ở đó ít năm
trước khi về hưu. Thực ra trong bản năng cha tôi không phải tay vừa trong khoa
bảng, nhưng chưa bao giờ ông được học về
quản trị. Ông cũng có chuyển lại cho tôi một chút kinh nghiệm về quản trị nhưng
chủ yếu là quản trị dân làng. quản trị ngày lễ, đình chùa, nhóm hát
bội, quản trị sân và đình làng vân vân. Một trong những bài học về quản trị mà
ông truyền cho tôi là nghệ thuật nói để dân nghe và tuân thủ. Ông cứ dặn dò mãi,
sau này con gìn giữ đức độ là người ta sẽ tín nhiệm, còn tốt lành thì người ta
sẽ thương mến, còn giữ miệng thì sẽ không ai có mâu thuẫn với con. Và nếu ai
con cũng quan tâm và giúp đỡ thì con sẽ có rất nhiều người theo mình. Tôi không
thể nghĩ nổi là những nguyên lý nhân nghĩa lễ trí tín từ Khổng giáo học được
00:02
từ cha tôi sẽ có ngày giúp tôi quản trị hiệu quả những tập đoàn đa quốc gia vĩ
đại sau này. Nói tóm tắt, không những trong dòng máu của tôi không thừa hưởng
một tố chất gì về quản trị từ cha. Đã thế tôi cũng như cha, rất coi thường
đồng tiền. Tôi tưởng đó là một hố sâu sẽ không bao giờ lấp đầy được. Khi không
yêu tiền thì không thể nào lại có ngày quản trị có đẳng cấp được. Tôi từng nghĩ
thế. Có ngờ đâu tôi đã khám phá ra sau này rằng chính khi coi tiền như một tài
sản trều tượng, hoàn toàn trều tượng thì khả năng quản trị mới được thể hiện.
Mẹ tôi thì giống như mọi phụ nữ gương mẫu ngày xưa trông nom chồng và gia đình
trong tinh thần công dung nguồn hạnh tam tòng tứ đức. Rõ ràng bà đã cho tôi cái
gen của một con người gọn gàng chu đáo, nhưng còn về kỹ năng quản trị, đó là một
00:03
con số không vĩ đại. Bà nội tôi còn có tính nội trợ hơn mẹ tôi. Xưa kia, gia
đình nội rất nghèo nên bà nội tôi dệt cửu và thường đem những màu vải vừa diệt
xong ra chợ. Cụ toàn bán lỗ vì trong nhà có tám người con nên cụ ra chợ sớm bán
vội cho xong và phải về lo cơm nước cho từng ấy miệng ăn. Quá tuổi 70 cụ mới nảy
ra ý định cố gắng học chữ quốc ngữ rồi thể hiện ra là cụ thích làm thơ. Thơ với
thần của cụ chắc chắn đã không giúp gì cho việc quản trị tập đoàn đa quốc gia
của tôi sau này. Có hai người trong gia đình tôi có
chút máu buôn bán. Đó là bà ngoại và ông nội của tôi. Ông bà ngoại có một tiệm
bán tràp phô ngoài Hải Phòng. Ông ngoại thì không bao giờ xuất hiện ngoài tiệm
để cho bà ngoại chu toàn hết. Tôi nghe nói cụ bà bán rất khéo miệng và có lẽ
00:04
tôi còn giữ được chút gì về thương thảo trong gen từ bà.
Ông nội tôi thì bán buôn, bán cá ông lỗ nặng. Quay sang bán gỗ ông càng lỗ nặng
hơn. Nhưng ông cứ ngoan cố vững tin mình có tài buôn bán. Có lẽ tài buôn bán của
ông thì tôi cũng không giữ được gì nhiều trong rên. Tuy tôi nhìn nhận rằng nếu
mình yêu nghề buôn bán, có lẽ cũng do tôi thừa hưởng cái thú đó từ ông nội.
Nhưng ông còn để sốt trông gen của tôi một cá tính rất đáng ghét, đó là tính
nóng nảy đến tột độ. Cả nhà tôi sợ ông, vì hơi một tí là ông đùng đùng nổi giận.
Lúc còn trẻ tôi cũng giống ông, không cầm nổi ý muốn, không thể nào đợi bất cứ
một ai, lại có thói, chưa lý luận phân tích xong đã xông vào việc, chưa nghe
hết chuyện đã hung hăng ra quyết định. Cái tính nóng của tôi đã làm cho tôi mất
bao nhiêu cơ hội vào thời trẻ. Trong những chương tới, tôi sẽ giới
00:05
thiệu với bạn đọc những người đã có ảnh hưởng sâu đậm đối với tôi, không những
trong ngành nghề mà cả trong triết ly sống. Thật ra cả hai mặt đều có liên hệ
mật thiết. Còn ngay tại đây, xin nói luôn là tôi đã rất bất ngờ khám phá ra
rằng chính những ưu khuyết mà cha mẹ tôi, ông bà nội ngoại tôi đã truyền
trong ADN của tôi mới là gen tốt cho sau này về quản trị cũng như kỹ năng lãnh
đạo. Thật vậy, quản trị đâu phải là trò chơi nhất thời. Quản trị một công ty là
đưa đội của mình phát triển, làm việc có
ích cho xã hội, đáp ứng được nhu cầu của khách hàng, phối hợp được nhân sự. để
lấy được sự tương tác cao, tạo ra lợi nhuận và cuối cùng là xây dựng sự trường
tồn cho doanh nghiệp, một sự trường tồn với niềm hạnh phúc bền vững. Tôi may mắn
chưa bao giờ học quản trị qua những thông số, sơ đồ vì đơn giản tôi chưa bao
00:06
giờ được vào lớp học quản trị. Tuy nhiên, cha tôi đã dạy cho tôi tính liêm
khiết với người trước mặt và tự trọng với chính bản thân.
Ông đã làm gương cho tôi thấy khi người lãnh đạo hy sinh cho nhân viên thì nhân
viên sẽ hy sinh cho doanh nghiệp với nhiệt huyết tương tự. Khi gìn giữ được
đạo đức thì công ty sẽ luôn luôn lành mạnh và nhất là sẽ nắm được yếu tố bền
vững vì chỉ có đạo đức mới làm cho mọi việc vững bền. Bà nội tôi và mẹ tôi đã
cho tôi thấy sự nhẫn nại sẽ lợi hại như thế nào trong một cuộc chiến dài đằng
đẵng. Ngay tính nóng của ông nội cũng đem lại
cho tôi cảm tưởng là không bao giờ nên lần nữa do dự khi việc phải quyết đã rõ.
Sau này tôi phải khiêm tốn thưa với bạn đọc rằng tôi ra quyết định rất nhanh, có
thể nói là tinh tế mỗi khi sự việc đã được phân tích. Ông nội đã làm cho tôi
hiểu rằng không quyết định nào là hoàn hảo và không bao giờ ôm thành quả trọn
00:07
vẹn mà luôn luôn trong quyết định chúng ta phải lựa chọn cái gì mình thu được.
cũng như cái gì mình phải hy sinh. Sau này tôi ngạc nhiên khi nghe một số lãnh
đạo công ty Tây Âu nói không khác gì những cảm nhận của tôi. Điểm cơ bản là
tầm nhìn, lương chi, pháp luật, đạo lý và khả năng dốc hết sức vào việc quản
trị, thậm chí hy sinh cả đời sống riêng tư nữa. Nếu bạn đọc thật hiếu kỳ thì chỉ
cần xem danh sách các doanh nghiệp được thành lập lâu đời, đôi khi từ thế kỷ thứ
16. như các ngân hàng của gia đình Rchild
chẳng hạn hoặc các tập đoàn như Sneider,
Michelin. Rồi bạn đọc hãy tự hỏi tại sao họ Trường Tồn và những lãnh đạo nào đã
dẫn dất sự phát triển của họ từ thế kỷ này sang thế kỷ khác.
Bạn sẽ ngã ngửa ra khi khám phá rằng họ quản trị rất đơn giản nhưng văn hóa của
00:08
họ cực kỳ cao, tính liêm khiết và minh bạch của doanh nghiệp cực kỳ hoàn hảo.
Thậm chí ngay con cái của họ cũng luôn luôn giữ gìn đức tính khiêm tốn, tiết
kiệm quý người từ thế hệ này sang thế hệ khác, cho dù họ có giàu có đến bao
nhiêu. Mong mỏi của tôi là bạn đọc sẽ đi tới niết bàn của quản trị bằng cách áp
dụng một triết lý quản trị cũng như triết lý sống thật tích cực và lành
mạnh. Lộ trình của trường Tôn hẳn ở chỗ đó đấy các bạn ạ.
Non nước yên bình khắp nơi trung lòng. Mình về nơi đây cền không lan x.