Đang tải...
 
Skip to main content

Những câu chuyện vui ở hậu trường - NS Minh Nhí - NS Thành Lộc - Kịch - Nghệ -9

Bài viết này còn sơ khai.

Có rất nhiều tài nguyên tham khảo ở đây - chúng được đóng góp bởi cộng đồng. Khi bạn học, chúng tôi mời bạn quay lại và cập nhật các trang này - chia sẻ những gì bạn đã học được.


Hãy giúp "Trăm triệu thầy, trăm triệu trò" hoàn chỉnh nội dung để những người khác có thể hưởng lợi từ nó trong tương lai.

Tìm hiểu cách Đóng Góp


Bên dưới là "nội dung thô" phục vụ tìm kiếm

- Bấm Ctrl + F : nhập từ khoá (tìm trên trang hiện tại).
- Nhập trực tiếp vào ô tìm kiếm trên cùng (tìm trên toàn bộ website).

"nội dung thô" được tạo tự động, giúp bạn "tìm kiếm" dễ hơn bằng cách gõ "từ khóa". Nó sẽ tồn tại đến khi Ai đó học và giúp hoàn chỉnh nội dung.



00:00
phải gọi là bạn đồng môn tại vì tụi em cuộc học trường sân gấu anh là khóa ba
đó em là khóa bảy ổng vô nhàm học mà ổng
chơi nguyên một bộ đồ bốn túi tụi này mà cứ gẹo gẹo gẹo gẹo cái
gì hồi xưa ai mà đụng tới mình cái mình sừng cồ lên liền chị rất là phục mấy cái
người mà dạy trong trường sân khấu mà dạy về diễn xuất cái người thầy á Chị
thật sự là phải có cái tâm biết Minh Nhí trong trường thôi nhưng mà trở thành
Đồng nghiệp với Minh Nhí lúc đó em đ sấu v v khán giả dưới này anh đọc cm V
ch nó quỷ qu mà X ra diễn xâ vô là chửi Tại sao mà giờ nói tới anh Thành
Lộc nói tới Hồng Dân Minh Nhí Hữu Châu Thanh thị đến giờ này quăng cái kịch bản
đó hay cái gia diễn đó khó cỡ nào thì mình cũng khai thác ra được cái đó là

00:01
cái rèn luyện chịu khó chương trình được mang đến bởi may nền
tảng khai phóng những tiềm năng chào mừng quý vị đến với chương trình kịch và
nghệ một chương trình của may Podcast người đồng hành với tôi từ bao nhiêu Tập
nay thì quý vị cù đã quen thuộc rồi xin được giới thiệu nhà báo Kim Hạnh và việc
khách mờ của chúng ta hôm nay trời ơi trời Xin lỗi quý vị nhắc đến
con người này là tôi không thể nào không
phì cười được bởi vì hôm nay anh ấy vàng Vỗ tay ch giới thu
Min Dạ Min Xin trân trọng kính chào tất cả quý khán giả các anh chị và các bạn
đang theo dõi chương trình Em chào chị Kim Hạnh Em chào thnh
l mà T Sao bữa nay mặt Bà Ba Rồi vàng ch như vậy đy em Su nghĩ là em không thể
mặc đồ vest mặc đồ vest nó quá Trịnh Trọng nó nó nó không có thoải mái nếu mà

00:02
mặc sơ mi áo thun thì thật ra là em mặc sơ mi áo thun Á Nó nó nó em mặc nó xấu
lắm em mấy bộ để em đóng cái tù mới thì là là là là là có màu tí nhưng mà nãy
suy nghĩ chứ tự nhiên Lâu ngày gặp l Anh Lộc với chị Hạnh nói chuyện là phải vui
Tự mặt đ bồ tiếng cái cái cái cái Nhiều khi nói Ủa sao buồn hu Vậy nên hôi mặt
bào vàng chị Hạnh biết không em với Minh Nhí
lần đầu tiên mà quen biết nhau á phải gọi là bạn đồng môn tại vì tụi em cuộng
học trường sân khấu anh là khóa ba đó em
là khóa Bảy em đạo diễn khóa bảy anh lọc nhớ hoài những cái cái thời điểm mà tụi
này còn đi học ở trong trường sân khấu á Chị hành là cái Minh giấy từ ở dưới Sa
Đéc lên nhập học Trời ơi g lúc đó em 19 tuổi đó Anh 19 tuổi thôi
đó hả 19 tuổi mà em mặ ổng có chú chéo Hà mà ổ vô ông nhập học nha Mà có có ta

00:03
ta thích trái hơn bộ đồ vàng Chị tưởng tượng ha tụi em sinh viên thì thời đó tô
cũng là sang lắm cũng là quần x á n là áo s tay ngắn Xà sà thôi ổng vô nhà học
mà ổng chơi nguyên một bộ đồ bốn túi tụi còn nhớ cái cái loại giải hồi đó
gọi là xốt đúng không Chị có nhớ t là giải xố luôn ngắ đó màu nâu nâu đỏ đỏ
mai bốn túi nhìn như mà ông ký giả vậy đó giống như mấy ông ký giả kịch trường
mà báo báo chí từ thờ trước b5m chị Nam được chị đó nhìn trỉnh trọng lắm Mà mặt
mà lúc nào cũng nê trầm sinh viên mà vô Ờ Ai ngờ bây giờ không hài Ước vậy mồi
xưa vô Trịnh động ghê lắm đồ bốn túi đó mà may mười mấy bộ á Chị sinh viên trườ
s khấu này hy có cái cái cái dạng mà thủ tục nhập học đó là tụi em ha chơi cái
trò cái ngày lễ mà tất cả các sinh viên mà mới vô cái sinh viên lớp trước á Hay

00:04
kiếm trò Đặng kiểu như ma C nếp ma mới cái kiểu vậy đó là là Những cái trò Choo
anh em mấy em Mà sinh viên lớp mới vô là bị hố Quảng bị hù tinh thần quan Man mà
ông nội này cũng ghê lắm Tụi này mà cứ gẹo gẹ gẹo gẹo
cái khó chịu quá chị Tụi em C nói cái thằng lùng này vậy mà em cũng đâu có cao
hơ ngắn bao nhiêu mà cứ thằng lù này nhìn mặt đó xức láo cả trướng C trng
kiếm chuyện mà chị biết hay có cái màng mà tạc ướ V người sinh hay là đánh hội
đồng á đ để cho cuối cùng không biết là người
nào đánh xong tụi em lơ l vậy nè cái cũng bị gi làm gì mấy làm cái gì vậy đc
khổ chịu Hồi nãy em có nói là tại sao bây giờ em thích em bây giờ hơn thật ra
là giống như mình lớn tuổi rồi với mình mình trải qua nhiều năm á Chị mình có
cái suy nghĩ nó nó hay hơn hồi xưa ai mà đụng tới mình cái mình sừng cồ lên thền

00:05
và mình có những cái hành động nó không có hay sao này giống như bây giờ á mỗi
lần mà em có cái chuyện gì em xảy ra em hơi bị tức một chút xíu hoặc Em hơi bị
nóng một chút xíu là em lập tức em kềm chế lại liền và em tìm cách nào đó em em
làm sao mà để cho đối phương người ta biết là mình không thích cái chuyện đó
nhưng mà người ta vẫn thấy vui với mình cho nên là hồi nhỏ lúc đó 19 tuổi mà với
lại vô trường cứ tưởng đó là mình ngon mình mới vô trường mình đ đàn anh của
mình đàn chị của mình vô trước mà Với lại hồi xưa có cái anh như anh lọc nói
là học sinh mới vô trường là Bị Đánh thấy bà rồi bị tạt nước múc nước ở trong
toilet á nước trong toilet nói toilet chứ nhưng mà là có cái hồ nước trong h
rồi lên trên lầu ba Chị đứng ở trên đó rồi học sinh mới bắt đầu được đi lên cái
là ở trên nước thạ xuống ước nhẹp hết vậy đó nhưng mà rất là vui giờ nghĩ lại
á những cái đón học sinh mới đó rất vui luôn bây giờ thì không còn những cái
hình ảnh đó nữa thấy mình Nhí là một cái người nhỏ

00:06
con như vậy tấn tình rất là dễ thương n hò đồng vui vẻ mà cũng có lúc rất hung
hn như vậy nhưng mà trong tay của Minh Nhí là đã đào tạo ra rất nhiều những
diễn viên nghệ sĩ nổi tiếng cho đến bây giờ
đấy có một cái điều mà em không giải học trò được em không có khả năng sư phạm
trong khi hai cái người bà bạn trong nhóm chơi chung gọi là nhóm ba bà tiên
đó là Thành Lộc Minh Nhí và Hữu Châu thì Hữu Châu với Minh Nhí là là hai cái
người em trong cái tử vi của họ chắc có cái ngôi sao là làm thầy giáo Đạo tạo
học trò rất là mát tay ở dưới tay họ bây giờ có rất nhiều các em các cháu là
những người diễn viên trẻ có thày năng và rất là nổi tiếng L không có đào tạo
được A hết cho nên rất là nể đó rất nể đó Thật ra là giống như mấy đứa học trò
em á Nói là nếu mà chú lọc dạy á là chắc
là đông lắm hả thầy nó đúng chính xác là
tại vì thật sự cái này Em nói thiệt luôn em luôn luôn nói với học trò em là tại

00:07
chú lọc quá nhiều việc quá nhiều công việc và chú lọc ké cái công việc chứ
không phải là cái nào chú lọc cũng làm cái chương trình nào chú lọc cũng làm và
trong đó có cái dạy học Anh nghĩ anh vậy thôi chứ nếu mà anh dạy nha là anh dạy
còn hay hơn tụi em nhiều tại vì anh là như vậy nè Thí dụ trong cái quá trình
anh dặn dựng vỡ á Anh dạn dựng đó anh dặn dựng vỡ đó thì trong cái quá trình
phân tích nhân vật thì anh Sa đó à Cái này nó thuộc đơn viên gì nè Cái này là
đơn viên gì nè đơn viên gì nè cái này nó thuộc là bà học gì nè đó thì mình phân
tích cái đó và mình đưa bài học vô được mà mỗi một ngày mà sách cập đến là hôm
nay bài học đầu tiên của chúng ta sẽ là đơn nguyên gì gồm có giáu trình V án làm
sao thì em không làm được chuyện đó tức là em không có đút kết được cái chuyện
đó không phải anh không đút kết được đâu nhưng mà vì anh không có cái ý nghĩ là
anh sẽ sẽ dành thời gian cho cái đó anh không nghĩ là anh làm thời gian thì đó
anh không có ý nghĩ là anh dành thời gian chứ còn nếu mà anh ý nghĩ anh làm
là anh sẽ truyền lại nha là thật sự mà nói là anh sẽ sắp xếp được hết hồi đó em

00:08
cũng đâu biết gì đâu hồi xưa mà đi theo anh Công Ninh 3 năm ở trường để mà em
phụ đó ở trường là phải quy định 3 năm Nếu được thì mới được chính thức thì khi
mà em được chính thức là cái lớp đầu tiên của em là lớp Thế Nga bị thương rồi
đó chị đó thì em đi theo em cũng đâu biết gì đâu Xong em mới học anh Ninh em
ghi ghi ghi ghi lại và những cái bài học đó các em em sắp xếp lại có cái sự cố
vấn của anh Công Ninh rồi có sự cố vấn của thầy Nguyễn V Phúc cái là là là từ
từ từ từ em mới đút kết được cái đó nhưng mà có nhiều giống như anh Lộc nói
có nhiều nhân vật dài trực tiếp là cho các bạn nắm được những cái cơ bản đó
nhưng có những cái nhân vật đẩy các bạn đó thành diễn viên xịn Ừ là thí dụ như
em nói ví dụ như anh Thành Lộc bà Hồng Dân bà Hồng Dân bà cũng không dạy được
nhưng khi mà đã học được những cái đó rồi mà bà dựng tuồng thì là bà bà bà
Kích cho những cái bạn đó nổi tiếng được cũng như anh lọc giống như em coi mấy
cái tuồng Anh Lộc làm mấy tuồng lớn đó là các bạn đó chắc chắn em phải khi em

00:09
coi ch nghĩ là chắc chắn trong quá trình đó anh Lập phải bắt phải đúng cái này
đúng cái kia phải như thế nào rèn luyện Đó là những cái bài học luôn đó đó Cái
đó thì có Đó là những bài học luôn Thí dụ như mình phân tích cho các em nó là
tại sao cho nó diễn như vậy là bởi vì cái này nè Đó nó thuộc cái đơn nguyên gì
nè Tại sao Phả làm như vậy thôi thì mình phân tích như vậy được còn ngồ mà mỗi
ngày ngồ mà vô mà xách cấp táp tới mà dạy học rồi Hôm nay chúng ta là viết lên
phấn cạch cạch cạch chư một ch n không được Chị ơi Ừ cái máu vệ xị nó lớn nhưng
mà thật ra Ông Tổ Cũng sắp xếp hay sao á
có những người là làm những cái nền tảng
cơ bản rồi có những người lại là đẩy các bạn qua học đó thành những ngôi sao là
là có giống như Thí dụ như bên bên bên mình lê khảnh rồi đó hồi xưa học học chứ
bắt đầu phải làm nhiều tuồng với các đạo
diễn như anh Lộc thì mới bắt đầu các bạn đó mới trở thành những cái tên mà khán

00:10
giả yêu thích đúng đó Người nào cũng có cái công với các bạn trẻ em biết không
Mấy người bạn chị á họ mới kể là họ đi coi Giáng Hương mỗi lần đi coi thấy Lê
Khánh thay đổi và rõ ràng là ông đạo diễn ông chỉ thành ra càng ngày nó chín
hơn thì chị nghĩ là cái đó là giống như là thị phạm phải không Tức là mình dạy
có có những diễn viên mà buộc lòng mình phải thị phạm nhưng có nh diễn viên Mình
chỉ cần gợi ý mà thật ra làm đúng nhất là nên gợi ý thôi Để họ phát Hy cái sáng
tạo riêng của họ để họ có cái màu của họ làm sân khấu nó có cái thú vị hơn điện
ảnh ở chỗ là mình được làm đi làm lại nhiều lần và mỗi một đem diễn mình phát
hiện là mình giở chỗ nào và mình hay hơn chỗ nào để mình hoàn thiện nó từ từ anh
cũng tin là như sân khấu của bên Trương Hồ Minh nè cũng chắc chắn là mỗi một đêm
diễn nó sẽ rút ra được rất nhiều kinh nghiệm để ngày hôm sau nó sẽ hay hơn

00:11
đúng không Em học cái cách của anh lọc đó nhiều không phải là đợi đến Thiên
Đăng em mới học mà em học từ bên y cá và em nhớ lại những gì mà anh Lộc anh làm
thí dụ bây giờ 9:00 sáng tập tu lên mà thấy anh Lộc ngồi đó rồi thì giờ anh phủ
Châu rồi Minh Nhí Thanh Thủy Trung Dân rồi và Đâu có dám đi trễ thì dưới nữa
cũng đâu có dám đi trễ cái đó là một cái
hay và thí dụ như diễn cái gì mà hơi sai cái là vô cánh gà
là đúng không anh lễn vậ mà không có một SN nào mà không ổ lọc ổng nhiết ắ Ví dụ
như có sáng tạo Chút xíu thì V ảnh Vẫn ok hay gì sáng tạo mà mà không có ảnh
hưởng đến cái cái cái vở hoặc không ảnh hưởng đến cái cảnh thì anh Lộc anh vô
Anh cũng cười nhưng mà để lỡ làm sai gì á mà Nhất là những cái tu mà ảnh ảnh
nhnh ảnh dựng á là bắt đầu đi Ví dụ như là sai một cái là thay vì cánh gà đó là
ổng đang đứng thì phải né cánh gà khác đ mình lấy cái đó để mình chỉ lại cho

00:12
các bạn học trò ở cái thế hệ tụi mình đi học hồi xưa nó là như vậy rồi hồi xưa
tụi em là học trò của những thầy thầy đàng Bá thầy Thành Trí cô Tường Trân
thầy Nguyễn âm phúc thầy Lê Văn tỉnh là những thầy cô mà họ thực sự nghiêm khắc
ngay từ khi tụi em còn ngồi ở g nhà trường rồi Tại vì rõ rằng là bản thân từ
xưa tới giờ á Em quan niệm là người ta hay có coi là nghề chơi cũng lắm công
phu đúng không Nhưng mà thật ra em hay nói là chơi cái gì không có chơi
sao mà chơi được đó người ta thấy có vẻ như chơi nhưng thật ra không có chơi làm
đổ mồ hôi xô ở mặt chứ chơi cái gì thành ra em bị ảnh hưởng cái đó từ những thầy
cô mà đã trực tiếp dạy mình ông bà mình cũng có coi là thau trường đổ mồ hôi thì
chuyến trường bớt đổ máu thì trong quá trình mình vàn tập ở trên sân khấu mình
phải nghiêm chỉnh với cái công việc của mình làm thì mình sẽ ít gặp những cái
tai nạn những cái sơ xất khi mình diễn thực sự ở ngoài nói gì thì nói chắc Minh

00:13
dướ cũng đồng ý với Thành Lộc là bây giờ thế hệ trẻ họ họ vẫn đi theo cái con
đường của mình Họ mê mình Họ thích mình Họ mới đi theo cái con đường của mình đi
nhưng mà họ nghĩ là cái con đường đến với nghệ thuật bây giờ Dù sao nó cũng
đơn giản và dễ nổi tiếng hơn hồi xưa tại vì bây giờ nếu cần thì chỉ cần mở một
cái kênh YouTube riêng là mình tự lan xe mình được rồi mình mình có phương tiện
trong tay mà đúng không Nhí nó mình tự mình làm được những cái thử phẩm mình
quay tiktok mình mình làm tất cả những cái thì tự nhiên ai mà được vài ngàn
view the theo dõi cái kinh riêng của mình là coi như người nó nổi tiếng Còn h
xưa đâu có tụi mình quá trời quá đứ mà làm sao mới được nổi tiếng Ngay cả một
cái ai mà được đưa lên cái bìa của một cúng tạp chí cũng là một vấn đề đúng
không người ta phải xét diệt như thế nào thì cái người đó mới được lên cái ảnh
bìa của một tà báo chứ lên được cái tră nhất của tà báo là Hạnh diễn thấy bà nội
rồi bởi vì mình phải sao mình mới được lên như vậy còn bây giờ rất nhiều bạn

00:14
trẻ bạn nhỏ họ Xem ô cái sự thành tựu ở trên sân khấu nó xem nó cũng dễ ha đâu
có gì khó lắm đâu B mà các em đó không có biết được là bản thân tụi mình đã
phải trải qua tất cả những cái chuyện đó cho nên bây giờ mình mới lót đường cho
mấy em nó đi nó đỡ trong gai hơn vì các em nó đỡ trong gai cho nên các em nó
tưởng là con đường đi không có gà nhưng mà tôi nó không biết là mình đã bẻ g
giùm hết rồi thật sự bản thân anh cũng tới bây giờ vẫn còn khó chịu vẫn khó
tánh Nếu mà chỉ cần một bạn nào mà diễn một C trớn cà trớn người sa cói là vô vị
anem đậy liền học trò em mà quý một đám quần chúng mà em đứng tránh gà em thấy
là sao nó lơ lơ l là là em vô em em nhắc liền em nói là tụi con đừng có tưởng là
khán giả nhìn lên thấy ôi mình Biên tá quần chú là không có đâu ở trong đám
quần chúng người ta Nhìn đứa nào là đứa nó luôn luôn sống với cái cái nhân vật
dù nó là quần chúng dù nó là lính nó theo dõi nó quan tâm hết tất cả sự kiện
Còn đứa nào nó là là là tự nhiên lòi ra liền và người ta chê liền cho nên Tại
sao trong đám quần chúng cái có những cái đứa nó bật lên lần sau đạo diễn cho

00:15
nó từ từ những cái vai đó thì em cũng có mấy cái đó trở lại với cái câu chuyện
nãy anh Lộc nói á là các bạn trẻ bây giờ thuận lợi hơn tụi mình nhiều cho nên
em em dạy hoặc là những diễn viên trẻ mà về sân khấu em mà cùng với em á thì em
cũng hay nói mình nói nhẹ nhàng thôi là các bạn em kể lại những câu chuyện ngày
xưa để cho các bạn biết là tại sao mà giờ nói tới anh Thành Lộc nói tới Hồng
Dân Minh Nhí Hữu Châu Thanh Thủy đến giờ này quăng cái cái cái cái kịch bản đó
hay cái gia diễn đó khó cỡ nào thì mình cũng khai thác ra được hnh LC là tại vì
cái đó là cái rèn luyện chịu khó ở nhiều năm chịu có học hỏi không phải là mình
đem những cái quá khứ gì để mình kể mà mình kể để cho học trò nó biết tại sao
được như vậy những người lớn h xưa tại sao được như vậy Thí dụ như anh LC nhớ
hồi xưa mình tập Tuồng ở ID á Mà em nghĩ bây giờ ở thiên đan Anh cũng vậy có
nghĩa là diễn ở trên này anh anh LC với với l Anh Châu tập đi Thứ nhất là ở dưới

00:16
này thấy anh LC anh LC làm vậy nè Anh Lộc Hoặc là em tập với lại tanh tủ đi
cái cái anh Lộc ngồi dưới nhí nhí mày làm vậy thử Nhí có nghĩa là mình ngồi
mình theo gó ý cho nhau ý cho góp ý cho nhau nha hồi xưa không có điện thoại cho
nên không có ngồi với bấm điện thoại rồi lo bấm điện thoại lo lướt qu chơi game
tới mình mới leo lên thì đừng có nghĩ là vai mình mình mới mới lên tập nó là nó
sẽ nó sẽ không có hay và góp ý người này
góp ý cho người kia và đặc biệt một điều
nè thật sự không biết là anh Lộc với anh Châu như thế nào nhưng mà à em hồi xưa
đó em đi tập Tuồng ở trong sân khấu nó có ba người nam Anh Lộc rồi anh Châu rồi
em thì em thấy anh Lộc Diễn cái tuồn đó mà em thấy cùng chung diễn với nhau mà
em thấy anh Lộc trời vui quá Hay quá thì em về em tự nghiên cứu Cái vai của em
không phải là em em em em em ganh với anh Lộc Tại vì có ganh cũng không được
cho nên ch nói là sự cạnh tranh lành mạnh Đúng rồi em về em nghĩ em nghĩ chết
da cái da mình phải làm sao cho nó hay nha để anh da Anh lọc cũng hay mà da

00:17
mình cũng hay nha mình phải khả thc khai th Còn bây giờ các bạn là các bạn tích
có cái đó cho nên em hay khuyên các bạn là tại sao lâu dài được Tại sao mà người
ta giữ được cái cái nghề lâu dài được là nhờ như
vậy anh lọc muốn hỏi min là tại vì mỗi người cũng sẽ có xác định cho mình một
cái tiêu chiến nghệ thuật cho cái đơn vị của mình như vậy thì đối với sân khấu
Trương Hồ Minh mình có khoanh vùng cái cái cái khán giả của mình không Hay là
cứ để mặt cứ cứ làm cảm được cái tác phẩm này là làm tác phẩm đó hay là mình
muốn khoanh vùng cái con khán giả của mình lại để mình có được một cái đối
tượng Trung Thành cho cái sân khấu của mình em không có khoanh dùng khán giả
Tuy nhiên em theo dõi coi khán giả đến với sân khấu mình người ta thích cái gì
Ừ phản ứng người ta sa dạ người ta thích cái gì Thí dụ như cái dở đó Tại sao nó
rất hay mà lại bán gié nó không h không bằng những cái dở kia Ừ thì em sẽ nghiên

00:18
cứu em nghiên cứu coi khán giả của mình những người đến với mình ta thích cái gì
Tuy nhiên trong quá trình làm thì em cũng cũng cũng Thí dụ như em cũng cũng
biết là khán giả người ta thích như vậy không thích như vậy nhưng mà cũng không
thể nào mà mình làm như vậy Giống như chỉ là tính giải trí đơn thuần em lại
không làm vậy em vẫn phải tính giải trí gần như là phân nửa rồi em cũng phải có
cái học thuật cái cái mà để mà nghệ thuật á Dạ đúng rồi Cái nghệ thuật phân
nữa Dạ đó chứ em không có buông luôn là không Bây giờ người ta vô người ta chỉ
thích giải trí rồi này N không không em là luôn luôn vậy và lâu lâu á em cũng có
suy nghĩ là mình cũng phải có một số dở cho bằng chị bằng em á Có nghĩa là thí
dụ như biết chắc là về cái loại hình đó mình sẽ không bằng thiên đăng mình sẽ
không bằng Hoàng Thái Thành Thí dụ như là diễn mà coi như là anh hiu An hiu

00:19
serus hồi xưa mình nói là có nghĩa là tức là nó đi học thật nh như ít nhất ít
nhất thí dụ một ngày nào đó đi anh Thành
Lộc hay bã như hay là những cái người mà
làm những cái tụi giống như chị Kim Hạnh đi là cũng thích những cái cái loại
tuồng như vậy thì chị đi xem sân khấu của của em Chị cũng nghĩ là à Thằng Minh
nó cũng vẫn giữ được một cái phần đó trong cái nghệ thuật chứ không có buông
luôn buông xùa đó là em là đang V thí là đ hiểu và đồng tình với cái cách suy
nghĩ cũng như là chọn lược cách làm V Về của Minh là bởi vì thật ra cái đó đó nó
cũng là một cách mình nâng cao t nghề cho mình cũng như hồi xưa lúc anh em
mình vẫn còn cùng cộng tác với nhau trên sân khấu 5B và Văn Tần trên y thì mình
cũng luôn luôn bên cạnh những cái dòng kịch để mình có thể lấy cái này nuôi cái
kia đúng rồi đó đúng không Thì mình vẫn phải có những cái kịch phẩm khẳn được
thương hiệu tại vì Thật sự mà nếu thí dụ như đặc biệt đối với các bạn diễn viên
trẻ các em là học trò của mình nếu nó sẽ đi hoài một cái kiểu một cái k một cái

00:20
dòng kịch nào đó thì nó sẽ nó giống kiểu như là nó thành một cái thói quen nó
thành một cái nếp Hằng thì nó sẽ sẽ chỉ diễn được cái dòng kịch đó thôi Còn nếu
như mình lâu lâu mình thay đổi để mình nâng cao cái thương hiệu mình lên thì
bản thân cái tay nghề của diễn viên cũng được nâng cao
lên bản thân anh rất tin vào cái thực lực tài năng của Việt Hương bởi vì Việt
Hương không phải chỉ thành công ở những cái b Diễn Hà hước mà Việt Hương đi vô
những vai bi TH rất xuất sắc đúng rồi anh anh đã diễn chung cái cái cái phim
ma với lại Việt Hương đ là anh thấy ngay là Hương Rất là phong phú Việt Hương nó
giống anh ừ và anh coi rất nhiều phim của Việt Hương Việt Hương vào những cái
vai mà nó đang là hài hướ Lật qu mà cái b cái xuất sắc luôn rồi bây giờ có thêm
khác Phượng nữa đấy rồi trong một tương lai Sắp tới là nếu mà Hùng Minh có được
trong mình một cái một cái lực lượng diễn viên kiểu như Việt Hương và và

00:21
rồi thêm những em học viên mình cũng đào tạo nó theo cái hướng đó như vậy chắc
bắp tứ là mình có thể làm được cả hàng kịch cả B kịch và cả như B chí kịch nói
chung là cái sân khấu nghệ Thuột trươ hoồng minh của em á thì đúng là là bà
diệt Hương B Báo Hiếu cho em á bả bả bả là giống như là coi như ông thầy cần cái
gì là là liền học trò học trò đời đầu đó vậ mà kêu ta thằng
bà vậy lắm em kêu bà Hương Bà t bà th ng
ươ đó vậy đó Việt Hương nó rất giống anh
Lộc một cái chỗ là khi làm nghệ thuật là rất nghiêm túc chỉ
cần 10 giờ có mặt hẹn 10 giờ là 10 giờ cái 10 làm có mặt Việt Hương ngồi đó rồi
và ai đi trễ là bắt đầu là là là khó chịu dạ khó chịu cái cách làm việc rất
là nghiêm túc nên là cũng đỡ cho em và em cũng muốn hướng như vậy anh em muốn
hướng nói chung cái gì tốt cái gì mà hay cho nghề thì em em em đ đu thích hết á

00:22
Chị rất là phục mấy cái người mà dạy trong trường sân khấu mà dạy về diễn
xuất bởi vì cái diễn xuất đó nó rất tùy thuộc nhiều yếu tố khác mà cái cái gì
gọi là cốt lõi cái gì gọi là sư phạm này kia nó có một cái hệ thống nhưng mà nó
phải rất linh hoạt chị không biết là em đã tiến hành cái công việc của em sao và
em thấy là cái lực lượng mà trẻ hiện nay mà đi học đó là là em Thấy ok không Tại
vì hồi xưa đó Lúc đó chị còn làm báo chị nhớ đó có cái câu chuyện của anh Thành
hội là hồi đó đó trường thì ta nhận người vô học á tuyển sinh thì người ta
có chỉ tiêu thì ông Thành hội là cũng ở trong cái cái ban mà gọi là ban tuyển

00:23
sinh ảnh đã chấm điểm qua rồi và có lẽ là nó cũng có những cái điểm mà làm thực
hành sân khấu đó chứ không phải chỉ có thi viết không các chị nhớ là hồi đó nó
có cái câu chuyện là anh Thành hội anh kêu Một số đứa nhỏ lại ảnh nói vậy nè
Tôi thấy là em không có triển vọng gì trong nghề đâu em đừng đi theo cái nghề
này mặc dù là mấy em đó nó đã có điểm đậu hết rồi thì sau đó ông Thành hội bị
kỷ luật Ừ là vìá ông Thành hội phá đám Ừ tại làm sao mà nó đã đậu rồi mà anh lại
kêu nó lại và anh nói rõ luôn là em học thì em sẽ đi làm nghề được thôi Nhưng mà
em tôi thấy em không có cái cái sự phù hợp ý là không có năng thiếu không có
tài năng thì đừng có đi theo cái nghề này nó ác nghiệt lắm và ảnh khuyên như
vậy thì mấy đứa nhỏ này nó lên nó mát ban giấm hiệu là sao mà tụi em đã được

00:24
điểm đậu rồi mà thầy th thành hội nói như vậy thì sau đó chị không biết cái
diễn biến sao nhưng mà anh Thành hội Hình như ảnh xin nghĩ hay là ảnh xin một
cái hình thức gì đó là ảnh không có tham gia vô cái chuyện tuyển sinh hay là dạy
học nữa và chị nghĩ rằng cái cái đó chị rất ấn tượng với lại ông Thành hội và
chị nghĩ là em hay là anh Công Ninh gì đó mà dạy học trò đó lúc này chắc còn
phải ng kh Hơ cái hồi mà em đi học nữa theo bản thân em suy nghĩ Thôi em không
dám nói ai là nếu mình muốn dạy và mình muốn cho học trò mình nó nó nó nó nó có
con đường để nó làm nghề thì cái điều đầu tiên đòi hỏi cái người thầy á chị là
thật sự là phải có cái tâm Ừ cái tình yêu thương của mình với hc trò học trò
mình yêu thương thiệt chị Chứ còn nói nói yêu thương yêu thương nhưng mà thật

00:25
ra không có yêu thương gì cả Ừ T X xạo xạo xạo là là em không biết bản thân em
em thương thiệt có nghĩa là những bạn bây giờ giờ những cái bạn trẻ thích làm
diễn vi nhiều lắm Giờ mình cũng không thể nào mình chặn đường đó sợ mình nói
mày không làm được Mai mốt lỡ nó nổi nó làm giỏi rồi mình chết cha cái mình quê
cũng giống như thật sự mà nói hồi xưa cậu ruột của em đó mình nói có vong hồn
cậu Em cậu em mất rồi là anh ruột của má em hồi đó em học trường s sân khấu là
mỗi một ngày về là em bị chửi Ừ là tại vì em ở quê còn em lên đây là em ở nhà
Bà Ngoại em thì trong nhà có ông cậu Ừ thì ông cậu luôn luôn chửi em ăn cơm
cũng bị chửi giặt đồ mình ngồn giặt đồ cũng bị chửi ổ ổng nói là mình chọn sai
nghề ổ nói mà không có nhìn gương mà không có nhìn lại mày thứ nhất là xấu
thứ hai là lùng không mà cậu em nói người kia cũng đúng tại cái thời điểm đó
mà anh thanh sắc mà đó thanh sắc và ông nói là nếu mày mà nổi tiếng chặt cái đầu

00:26
cho tao cho mày ngồi trời nói gì đâ câu nặng lắm là là em buồn vễ sợ luôn Xin
lỗi Xin lỗi TM tạm dừng l đây ông cậu mất trước hay là sao khi em nổi tiếng
sao à sao dữ dội lắm Ừ sao Có nghĩa là em nổi mọi người yêu thương em dữ lắm thì
giống như là em vẫn gửi quà cáp tới tới cho ông cậu nhưng mà em không về Ừ giống
như em có gặp ông cậu cái một lần á thì ông cậu nói với mấy đứa em cũng bà con
với nhau con của dì em vì em là là em của má em đó Ừ thì nói là chắc nó còn
giận tao nên nên không về xong cái lúc cậu em bị bệnh nặng thì thì mấy đứa nó
mới nói là cậu cũng không có cũng như không có lâu á thì thì thôi về thăm cậu
đi tại vì Thật ra là hồi xưa em bị đuổi ra khỏi nhà Bà Ngoại em là ông cậu đuổi
trời đ cơ cứ nghĩ là em sẽ không làm được gì thay vì giờ mày đi học thầy giáo

00:27
hay mày đi họ học cái gì Hay mà đi xin làm nghề công ty gì đi Mày kiếm tiền Mày
mơ mộng làm nghệ sĩ mà mày không có nhìn lại bản thân mày không đẹp xấu mà thiệt
cậu có những cái đúng của cậu nhiều khi chắc ổng lo cho đường tương lai của mình
thì mình vẫn không có mình không có nghe
lời tối ngày cứ đi học anh đi học rồi đi tập Đêm tập ngày rồi mặc bộ đồ bốn túi
đó t mười mấy bộ thì có nghĩa là mình cũng không có nghe lời nó nào ngay có
nói thì cũng phải nói vậ phần mình là mình không có nghe lời mình vẫn đam mê
sau khi mà em nổi thì cậu em Vậy thì em về thăm thì thì là là là em nói em không
có giận gì hết trơn á Tự nhiên cái nói thì xong rồi cậu em mất thì từ đó tự
nhiên em chưa bao giờ em mở miệng em nói một học trò nào dù nó xấu hơn em luôn á
Em chưa bao giờ em dám mở miệng nói là là mày đừng làm nghe mà đừng làm nghề lỡ
Ông tổ thương đó Anh công nhận không như cái lỡ Ông tổ thương nó hay tự nhiên nó

00:28
một đêm thức dậy nó nó nó nó nó nổi tiếng à Giờ mà nhất là thời điểm này nữa
một đêm thức dậy có người nổi tiếng liền Anh ô thời thờ giờ khác rồi Trời ơi có
kênh siêu ch nổi tiếng dễ lắm đó em quay
lại cái câu hỏi của chị Hạnh á là em chỉ nghĩ là người ta đến với mình là vì
người ta muốn học từ mình những cái học thuật và những cái kinh nghiệm thì em
biết cái gì em truyền lại cái đó về kinh nghiệm thí dụ diễn xuất ở trên sân khấu
Đừng có đụng vô mấy cái cảnh cảnh là là giả Đừng có đụng vô Nhúc Nhích nhúc
nhích cái cây đang về mà đụng vô mình mình có đụng thì mình chỉ hình thể thôi
Giả bộ thôi thí dụ vậy những cái hầu thật và những cái kinh nghiệm mà em biết
được thì em hoàn toàn em truyền hết cho các bạn hiển nhiên là có một số bạn như
anh Lộc nói hồi nãy là chỉ cần nói thôi là bạn diễn được liền còn có những bạn
là mình nó hoài cũng đừ phải lên thị phạm thì mình cũng buộc lòng phải làm
điều đó và những cái bạn giỏi kia thì em vẫn thương và những bạn dở nọ em cũng

00:29
vẫn thương rồi các bạn dừng lại Vì thứ nhất là các bạn cũng phát hiện ra mình
không có năng khiếu thứ hai là bây giờ kinh tế của các bạn không có để mà cũng
đ thì các bạn dừng lại nhưng mà dù dừng lại hay tiếp tục thì em vẫn là học trò
của em Dù bước vô một ngày là vẫn là học trò thì nói về cái nghề dạy á thì điều
đầu tiên em nghĩ là phải thương tụi nó như những đứa con mình theo cái góc độ
cái gốc nhìn của em và kinh nghiệm của của TH Lộc thì Thành Lộc nghĩ là nghệ sĩ
Thành hộ cũng có những lý do chính thắng của anh ấy chứ không phải là không bởi
vì ở trong cái thời mà tụi em học đó là cái thể bao cấp tất cả các sinh viên đi
học được trả lương mà những trường mà chuyên nghiệp thì lại càng được trả
lương không có thấp đấ để đào tạo ra cán bộ mà mà đặc biệt là cán bộ nghệ thuật
thì nó nó đòi hỏi nó có nhiều cái sự nghiêm khắc của nó đặc biệt đối với mô
trường Nghệ thuật á thì nó cũng có những

00:30
cái đặt thù nó mang tính Nghiêm cẩn á dạ và nó khắc khe khắc nghiệt trong cái
nghề diễn xuất nó có cái một cái cách suy nghĩ như vậy một cái quan điểm như
vậy một khi bạn đã học ng diễn viên và khi bạn ra bạn làm n diễn viên thì bạn
phải làm sao bạn làm một diễn viên giỏi chứ đừng làm diễn viên trung bình tại vì
cái điều đó rất làm cho bạn bị tổn thương khi bạn cỏ xác với cuộc đời cho
nên người ta hay nói là cái nghề này bạc bẻo Thật ra không bạt bẻo cái nghề này
không có bạ gì hết đó mà là bạn giỏi thì bạn hưởng bạn giở thì bạn chịu thôi tại
vì cái cái đó là cái công việc bạn phải đứng trong cái ánh hào quan của vin quan
trong tiếng vỗ tay của công chúng cho nên bạn giỏi thì bạn hưởng hết mà bạn
giỏi thì bạn hứng hết đấy cho nên ờ cho nên ở trong cái tiêu chí Đào tạo của nhà
trường tụi em nó có cái này là đó là bạn khi mà bạn cảm thấy là bạn không đủ sức
theo nghề thì bạn nên bỏ từ sớm đừng có đua theo bởi vì cái điều đó chỉ là bạn

00:31
tổn thương B mất thời gian đào của nhà trường cho nên vào cái thời tụi em học
là thời báo cấp m chị cái cách chấm điểm thi trong từng h học kỳ nó có khác với
thời bây giờ bây giờ Thí dụ như người ta
có cái thang điểm 10 điểm là cao nhất nă điểm là coi như trung bình cho nên nếu
trong học kỳ nào mà ai được sá điểm thì coi như trên trung bình Ừ mà trên trung
bình là khá rồi đúng không Nhưng hồi xưa tụi thời tụi em học điểm được tính bằng
chữ chứ bằ bằ số 10 điểm là A1 9 điểm là A2 9 vớ 10 được xem là hạng A
mà đã gọi là A mà còn có A1 với A2 là nó nó sanh ra một cái sự không hài lòng
nhau khi Tại sao mày A1 mà tao A2 Ừ nhưng mà nếu xem ra điểm số thì bạn 10
điểm tôi chí đ thì cũng chẳng cách Nhan là bao nhiêu nhưng mà a mà còn A1 với A2
người ta hay phân loại mà đúng không Này
A1 này A2 thôi là đủ từ ái rồi huống chi
8 điểm và 7 điểm thì coi như là B1 và B2 mà làm nghề diễn viên mà được chấm điểm

00:32
là th đã mệt rồi đã mệt rồi đúng không Thi hồc kỳ mà nếu mà học kỳ đã bằn được
tá điểm như B điểm ô t trên trung bình rồi k không sao đúng không Mà tự nhên hộ
kỳ này bằng được bao nhiêu Dạ điểm B mà làm diễn đi mà mày bị b h đúng thôi nó
nó thau túng tâm lý ghê lắm và khi mà ai mà đoạt s điểm và năm điểm mà coi như C
là thấy bà ông nội rồi mà chỉ nó vẫ làung bình là là thua r cho nên thiên
học kỳ mà hai học kỳ li tiếp hai học kỳ liên tiếp mà mà s điểm là coi như c hai
lần liên tiếp nhà trường đổi luôn cái thời ti học đó chị hành ai mà hai học K
liên tiếp mà điểm C là đuổi luôn chứ không có nhất không giữ lại học nữa cho
nên cái sự nghiệt ngã của nó đúng là nó có hơi sẽ được dùng trong Ngọ kép nó hơi
tàn nhẫn Ừ nhưng rõ ràng cái thế hệ của chúng tôi mà ra trường thì toà những

00:33
điên giỏi không đúng rồi còn lại là những trung bình
đấy cho nên anh Thành hội mà có cái ý khuyên các học
viên thng đúng Em cũng đang nh cái tiếp theo là em nói về cái cái cái cái cái ý
của anh hội Á tại vì có những diễn viên suốt cuộc đời họ cũng đi cầm cờ chạ qua
chạ lại sá h thôi mà tại vì họ yêu nghề quả họ đam quá thì họ cứ theo đó nhưng
mà nhà trường đào tạo thì kh cái nhìn thực tế hơn là tụi tôi chỉ đào tạo ra
những người giỏi chứ đào tạo đ như người trung bình không được Bởi vì cái đó là
chỉ tiêu nhà nước không cho phép hồi xưa nhà anh thì các anh chị đều theo cả
lương hết chị Liên là chị cả anh là cũng
là đi theo nghà hát mà cũng hát Hồ Quảng nhưng mà chị thì chuyên là kép chứ chị
không có đóng đào chị bộ vỏ chị dọi l ch chị đóng kép không à chị bạch Lê m là
đóng đào xuất sắc rồi Dạ thì tới năm chỉ 20 tuổi tự nhiên chỉ hết thích hát khi
chị sinh với ba là cho con đi học đánh máy để đi làm thư khí đánh máy lúc đó có

00:34
rất nhiều cô bác có tụ nó là nói ba anh thì mọi người kia là hai Tôn Hai Tôn sao
mà để cho ông Liên nó bỏ nghề vậy sao nó làm nghề không tr theo nghề thì ba nói
là cái đó là ý thức của nó bởi vì nó đã không thích thì nó đâu làm giỏi được nữa
Nó đã không thích rồi nó không Đã không đam mê rồi thì nó sẽ không phấn đấu được
thì nó sẽ không hát giỏi được nữa thì mà mình cứ ép nó đi theo cái nghệ hát hoài
là nó sẽ thành một diễn viên trung bình và dở thì đó là mình hại đời con mình
thì chẳng thà bây giờ nó thích làm thư ký đánh máy thì cho nó làm thư ký đánh
máy nó làm tốt công việc của nó có nĩ là ba anh lại được vào thời điểm đó mà lại
không bao giờ ép con mà theo nghề cho là ai muốn làm người gì cũng được miễn ở
cái môi trường nào thì mình phát huy được hết cái năng lực làm việc của mình
thì có ít cho xã hội và cho ít cho bản thân chị nghe cái vụ thư ký đánh máy á
là chị mới nhớ lại là chị là cũng ở trong một cái hoàn cảnh như vậy hồi xưa
đó ba chị là một ông Bắc kỳ nhưng ổng đặc biệt mê chị Ngọc giào C giọng cổ lắm

00:35
chị Ngọc giào chỉ hát cái bài mà con ơi mẹ đi đây mẹ biết rằng con dù sao cũng
còn có chút lòng thương mẹ nhưng mà tại vì vợ con nó hỗn hào quá quắc cho nên
con đành nhắm mắt bỏ qua vậy đó chị thuộc Nguyên một cái bài đó Mai ơi mẹ đi
đây mẹ biết dù sao con cũng còn có chút lòng thương
mẹ nhưng tại vợ con nó hổn hào quá quá nên con phải đành nhắm mắt bỏ
qua con ơi tướng nhờ con an ủi thân già khi đau yếu được bát cơm manh

00:36
áo Câ thích cốc Phòng cơ dưỡng Đại Lào núi con lớn khôn là để nhờ cây về
Sa Con ơi sao con không nhớ câu Dương dục cổ lau để cho mẹ phải ngắm sầu nuốt
tui ngày hai bữa tương rau dưa mũi Lâm khi mẹ nhai
cơm mà nước mắt của mẹ cứ mãi tuống Vỗ tay
tr ở trong xóm là có đám ma rồi cái chị cũng nhào ra chị hát cái cái Mọi người
thấy là hát được cái ông già Ổng mới nói
con đi học không con muốn đi học ca vọng
cổ Không thì chị thì chị thích nhưng chị Hoàn toàn không có cái suy nghĩ là mình
sẽ đi làm diễn viên nhưng mà chị thích đi học cái đó chị học thầy sáu tửng 2
năm chị học ở nhà thầy mà chị học hết Rơn rồi cái Thầy mới nói vầy thôi Bữa

00:37
nay là con xuống núi được rồi phải nói thiệt với con vậy chị nghe xong chị cười
khì khì cái ổng nói Tại sao mày không buồn mà mày lại cười ông già ổ nói vậy
nè thầy nói thiệt với con á Con hát á là thầy thấy được
hay tức là mày có thanh nhưng mà mày không có sắc Mày đừng có mà đi theo nghề
này nha con còn nếu như mà con ham quá đó thì con đi hát Đại Phát thanh con
đừng có đi há đ là được cái giọng thôi chị lại hỏi tiếp chị nói vậy bác Sáu
thấy con nên làm gì ông nói tao mơ là mày đi học nghề đánh mái giống y như là
Đó có thể là vào cái thời điểm nói cái nghề thư ký đánh máng nó xang nó xoang
nó Xoan lắm đó nó Xoan lắm đó Vậy là cái cách nhìn của mấy ông thầy xưa người ta

00:38
nhìn xa hơn Ừ đúng rồi có thể là anh hội thấy được những đều đó ảnh góp ý chân
tình chứ Thật ra anh hội hiền lắm Ảnh cũng cũng thì đây hồi xưa lúc em còn nhỏ
em em đang có ch phân dân vượ cái chuyện là đi học trường múa hay là đi học
trường kịch thì thầy nghệ sĩ nhân dân thái Ly là người khuyên anh đ Minh không
Em à em phải đi học kịch đi bởi vì em là người ở gia đình truyền thống sân khấu
Nếu như em mà là một diễn viên thì thầy tiên em sẽ là một diễn viên Gi Còn nếu
em mà là một diễn viên mũa em sẽ là một diễn viên mũa trung bình gì
l đâu nữa những cái lời khuyên người ta chân tình chứ với lại người ta có cái
nhìn đ người ta quen người ta đào tạo ng sư phạm người ta quen r người ta nhìn
người học trò người ta biết là cái tiềm năng người này là sẽ phát triển cái gì
giỏ cái gì và yếu cái gì Biết Minh Nhí trong trường thôi nhưng
mà trở thành Đồng nghiệp với Minh Nhí đó

00:39
là lúc đó em đầu khân về sân khấu n b Võ Văn Tần lúc đó là mới là câu lạc bộ sân
khấu thể nghiệm thôi chị nó chưa phải là nhà hát thì lúc đó là các bạn là sinh
viên ở trường sân u mà chưa có tốt nghiệp cũng về đó thực tập diễn viên
được vừa làm vở rồi vừa làm diễn viên Hình như là th bở đầu tiên anh với Bin
nhí cộng tác với nhau là cái hẹp nhỏ ủ Cái gì Cái gì mà em làm thành bụ đời sân
ra tình người em với mình nh đóng và hai Nương nít đó là kịch thiếu nhi đó Ờ hai
thằng con đít em TH là là công nhà giào Còn đây là thằng h đít bụi đời đó có một
câu chuyện rất là ngộ ngộ vui vui là cái
hôm đó tụi em hóa trang gần tới giờ diễn r mà không thấy Minh Nhi tới thì lúc đó
trong đầu mình cũng ơ cái thằng này chưa có nổi tiếng gì mà BT đầ chưa Cái tròn
coi sao á là đi sát giờ không thấy tới thì Minh nhí kể chuyện Tại sao Minh Nhí
Không tới đi hồi xưa á trời ơi cũng dễ sợ cũng đí lắc hồi xưa con máu hề từ hồi
trẻ rồi chị không phải hồi xưa đó là em thấy em thấy ngoài đường á mấy mấy mấy

00:40
người công an á thổi người ta cái là thổi cái hay chào Chào vậy nè Cứ chào
Chào cái em cứ để ý mấy lần rồi đó Cái bữa đó là em đi xe đạp Nhà em ở ở bến
Chương Dương là nhà bà ngoại đó cái là là em em em đi xở đạp ch chị hồi xưa
mình diễn Năm B đi chạy xe đạp không à Xe đạp đ đó còn chở thêm gì anh em nhớ
em đi từ cái đường trống đồng á chị cái Đạp trống đồng là cái mạng tá đi quẹo
qua tới tao đàn là Nguyễn th Minh á Nó có cái đường vậy cái là là đi lên đó là
chạy hồi là lên n b đó thì thôi lo chạy đi Trời ơi lắ rắn mắt mà lý Lắc cái em
mới chạy em mới thấy hai ông bà bị một anh cảnh anh công an kể này ra mấy mấy
anh công an mai mốt đừng bây giờ tụi này năm mươi mấy 60 hết
rồi thì mấy anh không An nó chắc giờ cũng vều rồi mà An Mắt cười lắm nha như
là em đi ngang đâ đạp xe đạp xe đi ngang thấy thấy thổi hai cái người nó vô hai

00:41
hai người lớn tuổi ông bà nó lớn tuổi rồi ông công an ổ chào Vậy thì thôi đi
luôn đi mà đặt ngựa ngựa thằng chia không biết em nó
chào đúng Khớ ng đúng khớp ngay cái lúc mà người ta chào t Em Đ Đạ em thấy người
ta chào cái ông công an nhìn qua không thấy
không phạt hai vợ chồng đó chạy theo em cái em chạy đạp nhanh nhanh nhanh là tới
tao đàn hả chị tới cái chỗ mà Cung Văn hóa đàn đại khái là vậy đó Cung Văn hóa
Lao động đóem chạy em chạy nó tại Nhìn là thấy chết không phạt hai người kia
luôn coi như hai người kia thoát nạn là nhờ em
á em thấy đ em cái Em cứ em chạy mà không biết ông ứng bà hành đâu mà cũng
lanh em chạy chạy chạy em nó chào chào chào em cứ chào Chào miết vậy đó là tắp
cái xe vô vậy tắp xe đạp vô trong lề anh ngừng lại hồi nãy tôi làm nhiệm vụ anh

00:42
làm gì chọc tôi Ủa em đâu có chọc gì đâu Anh nói anh Tôi
chào tôi phạt là tôi phải chào nhiệm vụ của tôi là phải chào người dân trước tại
sao anh lại chọc tôi anh anh anh lại chọc là chao nói Ủa đâu có đâu ô Trời
anh hiểu lầm rồi Tại em tập kịch đó anh em em là diễn viên Em tập kịch mà em có
chữ chào mà em làm hoà không được đạo diễn chửi em cho nên em em đi ngoài
đường em em bị liệu á chào chào chào Nói
Anh diễn ở đâu mà anh nói em diễn n b nè
anh ở đây nè n b Chở Văn Tần á Anh ơ anh không tin anh lát anh chạ anh chạy với
em đi lại tới đó Rồi rồi anh anh anh anh anh anh coi đi anh thấy là em diễn ở đó
mà chạy xe đạp mà mà nói diễn viên đâu ai tin cái xong nói anh nói thiệt không
nói thiệt trời em Em thề luôn em là diễn
viên tại lúc đó mình cũng đâu ấy đâu anh lọc mình mới ra trường đâu có nổi tiếng
tiếc vậy đi xe đạp đó chị xong ông công an nói Anh nói thiệt không Dạ thiệt em
có một chữ chào mà em tập Hoà không được
em đị la cho nên em phải tập vậy đó chào

00:43
chà vậ đó Ờ vậy thôi đi đi mai mốt á anh muốn tập á Anh lên sân khấu Anh
tập anh đừng có tập ngoài đường người ta hiểu làm anh m Dạ Dạ em cảm ơn anh là
chạy th hù vết là lúc đó là chạy giờ là chạy lẹ lẹ lẹ lẹ lên lẹ lên lên lên là
là mới gã nh mọi người nghe là em bị bị vịn lạ ngay chỗ cái câu lạc bộ lao động
ấ chỗ đó Cung Nhân quá lao động mà sợ Thành Lộc nó nhớ hay ghê Trời ơi tại vì
em mắ cườ quá Tại vì mình nghĩ là hay bi cái em quá Trang nó nghe em nó là Tại
sao bữa nay lên trễ vậy trời Phải b n bị công an bắt k bị công an bắt bị công an
bắt hỏi sao vậy đi xe đạp mà cũng bị công an bắt m còn nhớ có cái chuyện mà
cũng cái vở sinh ra từ người đó đó mà cái đoạn kết của vở là anh với em làm B
đúng không Nói cái gì Nói lộn nói lộn nói lộn cái câu thoại gì Tao lộn lộn lờ
ta lộn lờ tức là nhạc Nó lên đó là cái cái nhân vật ba nhân vật chính á là Lộc
Minh Nhí với lại ái như á như á như luôn

00:44
á Như là đóng cái cô b B bạn gá đó là là cái mố Mối Tình Bạn của ba ba nhân vật
này là cái vợ đó là Min Chánh như Cũng già già đó thì ba đứa mới là kịch cm làm
đi tại chỗ mà giống như là đi chậm slow motion đi chậm chậm chậm trên một cái
nền nhạc cái cái con thoại của anh biết có nhớ không ha Em không nhớ là cái gì
Nói chung anh bị lộn lếu lưỡi bị lếu lưỡi nói cái câu gì đó mà trên một cái n
nhạc xong cái trn cười vẫn cười chị mà tại vì h đó diễn b là giọng Thiệt không
có micro cho nên nói nói nhỏ với nhau Nói nhỏ mà anh đọc anh ch nó đứa nh mà
em em bị lẹo lưỡi em nói sai một cái câu
mà rất kỳ cục một cái câu kỳ lắm xong ch ba Vẫn giận tiếp tục đi cái nhạc lên
x đứ vẫ cười nha đè hồi n Ta nói l cứ vậy hoài mà muốn chết luôn

00:45
vị nghe nghe nghe s k n làm là xi nhan nha chị em Cái vụ mà nói á Nói mà chọc
ghẹo đó là anh lọc chọc ít nha Anh Việt ăn á trời ơi anh dệ anh là chuyên môn
chọc người ta cái ta cười cái bắt đầu vô
cánh gà là là là chửi Ừ V chọc cho người ta cười mà s ngón rồi người ta cười và
sân hấu vô ông rầy thằng Minh Nhí với thằng Quốc Thảo nha Nhớ tuồn giải động
đắ không anh Hai thằng bay đó cười quá khán giả người ta góp ý đó người ta giết
thư hồi xưa khán giả góp ý là bà giết giết Thư chị gửi phòng vé đó người ta
góp ý đó nghe đó là vậy đó cái tuồng mà khái cái tuồng mà mà mà gì mà trúng giải
độc đắc vậy đó giải độc đắc Anh Lộc là hay bị
chọc tại vì cái vai của em á là một người đàn ông bị bệnh à cái mứ tứ là cái
cái nhân vật của mình là là bị bị một cái tật như này Cứ cứ bị bị giống như
kinh phong vậy đó chị cái bị giật giật vì kia rồi và không có thể đi được lúc
nào cũng ở trên giường đây là mấy cái nhậ B này nè ông Mội này Thanh Thủy

00:46
Thanh th Quốc Thảo Quốc Thảo nhớ nó lật là cứ kiếm chuyện lật cái giường Đặng
cho em tại vì dân nhân vật em là không thể đi được cho nên ai làm gì em phải
chịu em bị động thành ra tụi nó cứ nhào vô tụi nó cứ xô qua bên này xô qua bên
kia x lật cái giường làm l là mà em không thể nào mà mà khá cự là được đứng
vậy làm sao được th đứng vậy được mà anh l nằm vậy nhá Anh nằm vậy mà lật như là
lật cái tấm mền á Ừ lật cái lọc ngược đâ rồi lật ngược đây mà là TH Anh TH Quốc
Thảo là khố ttin mà mà cũng phải lý giải như vậy để khán giả mới hiểu là là đây
những cái người này là những người trong xóm với nhau đó nhưng mà vô cái xin tài
sản của gia đình ông này thành ra có cái gì là hốt cái đó thấ Cái gì là hốt cái
đó nhưng mà quên là cái ông chủ nhà này ổng đang là người bệnh nằm trên giường
mà rút cái gối giống như là một ý thức của những người đi xin đồ nhà người ta
mà giống như là những kẻ cướp cuối cùng là lấy hết đồ người ta đây là một cái bở
kịch của Cuba đó nhưng mà tụi nó cũng cố tình bình thường là chỉ dừng em dậy và

00:47
lấy cái gói thôi Hay là lấy cái ra giường thôi thì tụi nói xô em đật em như
như có mình rách vậy đó Nói chung là hồi
xưa là diễn bây giờ luôn nữa chứ đừng có hồi xưa diễn là mình muốn vui với nhau
anh em vui với nhau nhưng mà vui vì vui làm phải đúng vô cái nhân vật chứ không
phải là muốn làm gì làm đó em nhớ hoài em đứng em đứng có đoạn là anh Lộc anh
thổi kèn Anh nhớ không thổi kèn làm siết gì đó mà con quỷ tủ thanh tủ chọc ổ
thổi kèn đi mà đang diễn mà m cười mà lúc khán giả dưới này anh LC cầm V cho nó
quỷ quỷ xâ ra thì diễn mà x v CH tại vì th nó cứ thỏ k
đ khó ưa chị m xưa vui lắm em em nhớ cái mà cười đó cười cười cũng giả đập đắt

00:48
luôn đó thì chiều lên là đang quá Trang em vừa lên là anh anh anh anh Việt anh
anh mới nói Minh nhí nha thằng Minh Nhí Con Thanh Thủy thằng quấn Thảo tụi bay
cười hoài mà thiệt tới cái đoạn đó cái cười bị xì cười bị mát em được cái này
chị xe ra khán giả em không cười Ừ tế là em em mặt rất hay tứ là em xâ lương kh
giả thì em cười mà cái cái lớp vậy mà phải xây R là em nghiêm túc trới lại
nhân vậ còn cái người này không được Cái
người này là đi luôn cười là đi luôn vậy
đó thành ra cũng vô cánh gà hay bị em cự đ em cự là như vậy bữa đó là cái bữa đó
cái là tới giờ diễn á chị là lên hóa trang thì trong cái cái lúc hóa trang
thì bị bị bị bị anh Lộc la anh Lộc nói là cười hoài mày với thủy với lại Quốc
thả cái chỗ đó cứ cười hoài không có được phải tập trung Thì cái đó là là
đúng bị la Xong hồi An Anh Việt Anh la tiếp anh vì anh nói chứ khán giả gửi

00:49
giấy gửi thư tới phòng vé rồi Vậy vậy nha cái bắt đầu cái là bị la đó bị la
thì bực mặt con đít còn trẻ mà em nói tại mày á Thảo tả tả nó tại mày á Tại
mày cái gây lộn chị em với Quốc Thảo gâ lộn g lộ luôn xong cái bắt đầu nói một
hồi đứa nào mà mà mà mà mà ra mà Ờ cười trước á là con chó coi như không nhìn
nhau suốt đầu tuồng cho tới lúc đó luôn không nhìn nhau suốt không nhìn luôn cái
xong vưa bước ra cái nhìn nhau cái là chạy vô hồi đó là cánh nhà vách
tường với mấy cái màn không mà cái chui vô Chui vô cái màng không tao cười trước
tao xin lỗi mày nha tao cười trước của ta nói không ta cười trước có nghĩa là
dành dành là mình bị mát trước á dành dành dành Cái ở ngoài Nghe tiếng An viì
canh hồi nãy g lộn Như Chó Với Mèo Vậy giờ cái là thương yêu nhau đừng cười nữa

00:50
nha hai đứa mới nói chết sao chì An nó mghe
rồi mà mà mà vui lắm chị rồi đó hồi nãy hồi nãy em có nói cái chuyện mà cái cái
cái nhóm bạn mà ba người á thị LC Minh Nhí hữ cho là ba bà tiên á là như vậy
hồi xưa đi tấu hài chung với nhau tụi em mới đi một cái tu đi diễn Châu Âu nhưng
mà đặc biệt là cái xếp phòng là ông ông Lộc ông Minh Nhí và ông Hữu Châu là ở
chung một phòng với nhau mà đặc biệt là ông LC đi đâu là cũng trong vali của ông
thuốc cảm rất nhiều tất cả các loại thuốc thuốc raau bụng thuốc cảm như một
cái tủ thuốc vậy đó mục đích của em đem theo là để trong đoàn ai Có bệnh thì
mình cho thuốc Ừ Hữu Châu thì đi đâu trong người cũng có một chai dầu cù là
và một cái đầu xua cạo gió t đó tụi em đi châu Âu đi nhiều nước mà đi đi bằng
đường xa hơi thành ra trời rất là lạnh buốt người ta dễ bệnh lắm anh em dớ vi
nh thành ra mà ở đâu mà có người bệnh á là có người chạy qua gõ cục cục cụ Anh
lọc ở Châu Minh ơi Ai có bệnh á là ông Lộc soản Thu ông Châu thuốc và cái đồng

00:51
thu cạo gió là chạy qua ông ông Châu là đè xuống cạo
gió ông lọc thì phân phát thuốc ông Min dí không có thuốc ông Min nhí không có
đm xu C gió thì ông Min nhí biết làm gì không Chị ngồi khuya hô ráng đi chịu khó
đi đau chút xíu hớ thành ra ở trong mấy cái đà mà đi
châu Âu là kêu thành đ ch nh là ba bà tiên đó một bà cạo gió bà cho thuốc và
bà đi làm đ công công tác của một ch chị là đi động viên an ủi hồi xưa đi qua cá
chị đi qua qua đức á là B đứ ở trên cái trái nhà vậy nè Cái nhái nhà của người
ta xong rồi có ba cái giường ba cái giường mà nằm xuống cái đó là cái motel
à nha Thì em nhớ vậy đó Nó nó thụng xuống vậy nè chị cái giường là nằm thủng
xuống ba đứa nằm thì anh Lộc á là được Có cái là anh Lộc sáng sa không biết làm
sao ăn cái giống gì mà sáng thức rất là sớm ăn giống tụi
B thức rất sớm chị còn còn còn mình mình ngủ nướng á Cái An lọc thức dậy sớm cái

00:52
hồ hồ nước nó đóng băng anh l mới rủ là dậy dậy dậy hai bà tiên Dậy dậy dậy đi
đi xuống ngắm hồ hồ đống băng đẹp lắm Tuyết rơi rồi đẹp lắm đi xuống à là tại
vì em có thói quen mà sánh sớm về em thích đi bộ mà trời Băng Giá V ré cm cm
âm 23 Đ C mà em cứ mặt đồ lạnh vô và em đi bộ em đi bộ như cái mấy cây số mới
quay trở về đó Thì em thấy tụi nó ngủ hoài mình ỉ mình Lnh nhất mà đừng có ngủ
nữa trâu vậy vyi đứa ậy vậy đi bộ đ thế dục thể thao nằm riết nó cụ
máu rồi vui lắm Ảnh nói mà lúc anh gọi thì biết nó chứ đi xuống coi hồ đẹp lắm
cảnh đẹp lắm này nọ thi sống mà không có biết giống như
là ngắm cảnh ngắm cảnh qua hưởng hưởng những cái cái cái ấy cái là anh đi Ảnh
đi cái nằm ngủ tới em cái Em thức dậy Em thức dậy vì ngang cái phòng tụi em là
phòng của Hồng Dân thì hồng dân có có đứa con là Xí Ngầu đó là tụi em qua chơi

00:53
em đi qua chơi ông anh Châu đang chơi vậy Tự nhiên ng Anh Châu La Cái phòng bên
kia Cái bà dọn phòng bà la giống như là thì ra là anh Châu Á ảnh nằm nướng ảnh
Ngủ cái vườn á Hồi xưa anh Châu ốm nhô Anh Châu ốm nhôm mà chứ không phải như
giờ ốm nhô mà cái nằm lên cái giường cái nó thụng xuống đây cái cái mện vậy cái
nó bằng vậy tức là h Châu ốm tới mà cái giường nó thụng xuống thì cái người của
cô Châu Á Nó sang thẳng luôn với cái giường giống như là cái giường nó không
hề qu chảy một cái tấm ra vậy đó Thì cái bà mà dọn phòng
á bà dọn phòng đâu biết Bây giờ mà dọn dọn dọn Vũ thấy có người nằm ở dưới
LA mà la la thất Thanh đó chị la la sợ chứ không phải là thí dụ như là a Vậy

00:54
thì mình đâu có giật mình em bên phòng của Hồng Dân tự nhiên ng la ầm ầm ầm ầm
ầm chạy V qua bển cháu nói Trời ơi tôi nằm ngủ mà sao B vô B dở cái bệ tôi lên
thích nhất hồi xưa đó nếu mà nói là cực cực mà cực vô cùng luôn Nhưng mà anh em
vui mà ra cái sản phẩm nó vui đố anh là là giở gì tin nữ qua hầu
a Trời ơi quá trình tập nha anh lọc h không đi thu thu nhạc rồi Có khi có
những đoạn hát thiệt có những đoạn là Thu nhạc Rồi tập Búa may quay cuồng tập
cái ruột kịch nó cực vô cùng và tập múa nha nguyên một rừng con người tập múa
Nhưng mà anh nhớ không anh lọc diễn xúc nào cũng rồng rồng xúc nào cũng rồng
rồng tin nở qung là bở làm theo hình thức nhạc kịch đầu tiên mà em em chạm
vào chị có coi cái đó nhưng mà anh LP anh khó ch anh còn nhớ hoài cái thời
điểm đó là thời điểm anh rất nặng lờ với

00:55
Trung Dân em nhớ không Tại vì trung nhân muốn không có được sau đó mình còn về
mình còn ân hận nên mình sợ nó bị tự ái Tại vì trung nhân thời điểm nó cũng nổi
tiếng rồi mà lọc còn nhớ lọc mắn trung dân trong đó nó có cái bài mà anh với em
mà tra khảo tr trung dân có trung dân đó vừa vừa hát vừa muốn mà vừa nhảy nhảy
nhảy nhảy thế này mà Trung Dân nó nó mà nó tập trung nó nhớ lời thì nó là nhảy
không có được em còn nói con này rất nặng bây giờ qua câu chuyện này Trung
dân có coi anh l xin lỗi trung dân dân ai cho mày đ vô trường sơ khấu
vậy tao mà là hội đồng chấm ti là tao loại mà ngay từ
đâu đó b quá chung dân mặt thi xanh thi xám luôn từ từ từ từ nói từ từ từ từ để
từ từ th từ từ th không là tại vì đòi hỏi gì th mà nhớ múa thì quên lời hả Nhớ
múa Thì Quên Lời Nhớ Lời Thì Quên múa đó
t là nhớ hoài cái câu đó mình không nghĩ lúc đó mình nói như vậy là nặng lắm đó
nhưng mà Thì đối với một cái người diễn viên mà đã nổi tiếng trong dân bị như
vậy là nặng lắm thì mình nói cái không là Ai là người tuyển mà vô trường sân

00:56
khấu tao mà là Hội đồng tuyển Tao loại mày ngay từ đầu Trời ơi Không nhưng mà
đó hơi nặ không Nhưng mà em nghĩ Trung Dân cũng cũng cũng hiểu r lúc đó đạo
diễn Bực quá Thôi lo lắng quá Bực quá thôi Chứ thật ra là trung dân cũng cũng
cũng quý anh lọc mà cái cái cái tuồng đó Hay quá là tu đó t đó tu đó em ngựa lắm
chị còn ngựa lắm chị chị tin không được mặt đồ đẹp Anh nhớ không Tại
mình đóng hai TNG Anh nhớ em em đóng dài
cho em r đóng luôn cho anh Em tặng anh đ
dài luô đó đó mà vui lắm chị bui Hai xất
nha Chị Hai xất xất chiều và xất tối chị
có tin là bao nhiêu Cảnh á là em em thay đồ thay đồ thay đồ và xất chiều mặt đồ
khác xất tối mặt đồ khác á chị hồi đó ngựa vậy á Thiệt mà nhưng mà tự nhiên
cái mình thấy nó sinh động nó sinh động là yêu cái vai của mình yêu hồi đó yêu
lắm mà tuồng nó hay lắm kịch bả của anh Lưu bă Vũ Bản gốc nó là một vợ kịch nói
thôi Nhưng mà khi mà y Cup làm cái vợ đó

00:57
thì phải nói đó là vở đầu tiên mà em làm công tác vở thứ nhì là m TC đạo diễn
nhưng mà vỡ đầu tiên mà làm cho khán giả xem với Hình tích ngạt kịch xin cảm ơn
sự hiện diện của chị Kim Hạnh á Thiệt ra
em thấy cái tập nặng vậ em nói nhiều hơn
chị đó mà nhưng mà Thiệt ra là có bà chị ở đây tụi em tự tin nói chuyện với nhau
thoải mái hơn bởi vì nó có một cái góc độ của một nhà báo muốn hỏi về Nhữ cái
công việc làm nghề của giới ban nghệ sĩ với nhau thì cái điều đó rất là hay rất
là thú vị cho cá nhân thành lộc luôn Ờ Tạm thời chúng ta sẽ chấm dứt lại câu
chuyện ở đây nha và hẹn gặp lại quý vị và các bạn ở trong những chương trình
tiếp theo của kịch và nghệ thân ngái Kính chào quý vị và các
bạn và bị khách mời của chúng ta hôm nay Xin lỗi quý vị nhắc đến tâm người
này là tôi không thể nào không phì cười được bởi vì hôm nay anh ấy vàng CHT I