Đang tải...
 
Skip to main content

Những bài học triệu đô của Vua xuất khẩu trái cây Việt - Nguyễn Đình Tùng-TGĐ Vina T-T -5W1H Podcast

Bài viết này còn sơ khai.

Có rất nhiều tài nguyên tham khảo ở đây - chúng được đóng góp bởi cộng đồng. Khi bạn học, chúng tôi mời bạn quay lại và cập nhật các trang này - chia sẻ những gì bạn đã học được.


Hãy giúp "Trăm triệu thầy, trăm triệu trò" hoàn chỉnh nội dung để những người khác có thể hưởng lợi từ nó trong tương lai.

Tìm hiểu cách Đóng Góp


Bên dưới là "nội dung thô" phục vụ tìm kiếm

- Bấm Ctrl + F : nhập từ khoá (tìm trên trang hiện tại).
- Nhập trực tiếp vào ô tìm kiếm trên cùng (tìm trên toàn bộ website).

"nội dung thô" được tạo tự động, giúp bạn "tìm kiếm" dễ hơn bằng cách gõ "từ khóa". Nó sẽ tồn tại đến khi Ai đó học và giúp hoàn chỉnh nội dung.



00:01
nó phải tốt hơn nữa thì tiền mà tiền mới được cái đó là bài học Triệu Đô
Xin chào quý khán thính giả Chúng tôi là chương trình năm
hôm nay là chúng ta sẽ tiếp tục với chương trình gặp một người khách đặc
biệt Nghe kể câu chuyện của anh về cái quá trình con đường đi vào cái sự nghiệp
kinh doanh những thành công Đôi khi những thất bại và cuối cùng là cái nhìn
xa cũng như là định hướng về tương lai cho cái sự nghiệp của mình như thế nào
xin được giới thiệu anh Nguyễn Đình Tùng là
tổng giám đốc của công ty xuất khẩu nông sản Việt Nam Vina t&t

00:02
anh Tùng thì là một trong số rất hiếm những người trẻ đi vào một cái lĩnh vực
khá là khó khăn hiện nay là bắt đầu con đường xuất khẩu trái cây của mình ra thế
giới trong khi trước đây thì chúng ta vẫn thường là xuất tiểu ngạch đi cho các
nước lân cận thôi anh Tụng hiện nay thì suốt 9 ngạch đi các cái thị trường lớn
của thế giới anh Tùng cũng là người tiếp cận trực
tiếp với lại người nông dân ở vườn và trải qua một cái quá trình
thất bại có thành công đó anh Tùng đã định hình được sự nghiệp của mình và
hiện nay là chủ của một chuỗi cái cửa hàng trái cây cao cấp ở tại thành phố Hồ
Chí Minh Chúng tôi xin được giới thiệu cùng với

00:03
các bạn một gương mặt trẻ mới và đầy triển vọng của cái kinh doanh nông sản
của chúng ta Xin chào quý khán giả
Thật ra đó là gặp anh Tùng là khó lắm gọi điện thì không phải là khó nhưng mà
hôm nay thì đang ở Tây Nguyên ngày mai thì lại ở Đồng Bằng ngày kia thì lại ra
tới miền Bắc Rồi nhiều hơn là Dạ em đang ở Mỹ hay là đang ở châu Âu
thì hôm nay là cái ngày mà khai trương hội chợ si an Paris Tôi nghĩ rằng cuộc
gặp ngày hôm nay là nó rất vui Tại vì chúng ta sẽ có nhiều cái câu chuyện để
nói về một cái thị trường rất là sôi động và đang mở rộng của Việt Nam của

00:04
mình theo như tôi biết là anh Tùng bắt đầu từ một cái trường Trung cấp nghề
cảnh sát sau đó là đi làm ở một cái nhà hàng sau đó là đi làm công ty xuất nhập
khẩu thủy sản và bây giờ là đang dừng ở đây với lại cái công việc là xuất khẩu
trái cây của Việt Nam anh Tùng có thể nói cho mọi người nghe
là cái con đường để cuối cùng nó đi đến cái trở thành là một cái nhà xuất khẩu
trái cây có tên tuổi của Việt Nam là nó đã diễn ra như thế nào
thì bắt đầu thì em cũng như mọi cái người trẻ khác trong đó cũng hoài bão
cũng làm và mình thấy chọn cái ngành công an là nó nó phù hợp với mình coi
nhiều phim trinh thám là thích xong về làm công tác công an quận 3 rồi

00:05
thời gian thì tới năm 908 99 thì lúc đó thôi mình đang chọn cái nghề khác để mà
mình làm thì cái đầu mới làm nhà hàng nhà hàng thì cũng bắt đầu từ làm một cái
người bảo vệ thôi ở nhà hàng Ocean tổ trưởng rồi có một vị khách ở ngoài
sân bay người ta tới là thường xuyên thì người ta mời mình về sân bay để mà làm
một cái trong cái cái cái cửa hàng cà phê thì ra làm răng cà phê tìm nó cũng
đưa đẩy sao Là có một cái đơn vị logic là chuyên về xuất nhập khẩu người ta tới
đó người ta thấy mình phù hợp với lại ngày kinh doanh thế là người ta mời mình
về làm việc lúc đầu cũng từ chối giờ chị không hiểu Rất nghề nhưng mà trong quá

00:06
trình đó thì mình cũng tìm hiểu về mình thấy phù hợp với là mình về làm thì cái
dòng đời nó cứ đưa đẩy cho tới cái giai đoạn là
2009 2010 thì em lúc đó em mới ra công ty em làm 10 Công ty xuất nhập khẩu với
Logistic thì lúc đó làm cũng cái lô đầu tiên khi mà thanh long đi Mỹ lúc đó là
thằng 2009 là cái lô đầu tiên thanh long được Mỹ cấp phép thì và cũng là loại
trái cây đầu tiên giữa mình với Mỹ là là
là là được được đi với nhau thì cũng tâm trạng người trẻ mà cũng Liều liều lĩnh
Thì cái đó cũng đi rồi cái mình cũng mua hàng rồi mình cũng chơi chưa biết gì
mình mua hàng mình làm là mình xuất đi thì gần như là qua đó đó thất bại hết
hàng hóa nó hư hết không có nghề bảo quản mình không biết tới nơi một cái vừa
Mở container ra là gần như là Nguyên container lấy ra đi ra rác luôn đi ra
bãi rác luôn thì khách hàng người ta giúp cho mình cái là người ta vẫn kéo về
nhưng mà tao bỏ rác từ từ coi như là mình mất tiền Hàn còn người ta sẽ giúp
mình cái việc đó thì thấy ngày trái cây nó nguy hiểm quá nó không dám làm nữa
tại vì bị phốt đầu tiên luôn cái xong cái chuyển qua làm tôm làm cá chung với

00:07
lại Trung Quốc hay nhiều lúc đó làm tôm sú làm cá bống tượng thì làm xong rồi
cũng vô cái vòng xoáy của 2012 thì mình bị đối tác có vấn đề mình vấn đề thì lúc

00:08
đó thất bại thì đến 2014 Hôm nay thì nhân tụi mình gặp nhau thì

00:09
chỉ có một cái món quà từ trong một cái hộp bí mật em thử mở
trẻ con thì La nhưng mà khi mà mình mua mà để mình xuất khẩu thì giá cao lắm mà
công nghệ bảo quản nhãn lúc đó của mình ở đây tới 60 ngày rồi đâm ra là mình
không có sợ hư mà không hiểu sao mà cái giá thành ra cao vậy em mới đi về Đồng
Tháp đi Đồng Tháp em nhớ em qua một cái phà cái phà quay vô cái tàu Hà đó qua đó
Thì em mới hỏi Dân hỏi người đó ở đây ai trồng nhãn nhiều nhất thì người ta giới
thiệu là anh không muốn hiện xuất hiện là cái người đưa cái nhãn này về cái

00:10
xong vô nhà ổng rồi cũng đặt vấn đề tìm hiểu rồi công nghệ bảo quản rồi mua thì
em mới phát hiện ra là bà con Mình thì bán giá rẻ nhưng mà qua thương lái nhiều
quá Lên tới doanh nghiệp thì bán giá rất là lớn rồi đâm ra xuất khẩu qua không
cạnh tranh được thế là em đặt vấn đề làm ăn với lại cái cái vùng Cái Tàu Hạ
tinh đầu hội quán kinh tân cái Tân Hội quán Đầu tiên là cái nhãn là chỗ đó là
lúc anh hợp là là bắt đầu em về rồi bao tiêu bà con là hợp với đó trong đó có
chú 11 lúc đó là 70 mấy tuổi rồi mẹ chú là rất là tâm huyết chú là làm cho một

00:11
cách nhìn nhận muốn ra tuần đầu tiên tháng 1 ra trái là
ra trái tuần đầu tiên tháng 2 ra Cháu đã trả hết muốn ra giờ nào đây đó nên nó
rải vụ được còn cái thanh ngã nó không thể vượt được thanh nhã là nó nó ra màu
rộ thì trúng ngay đại dịch luôn đại dịch
lúc đó là xe còn đường xá thì thôi chúng ta nhắc lại cái đó chúng ta thấy là rất
là thê thảm không thể nào ai ra đường được chứ đừng nói mà đi thu mua Nhãn là
một cái gọi là lúc đó Nếu mà nói ra người ta kêu là không thể luôn Nó ra

00:12
đường đi chợ là khó nhưng mà Đúng rồi Nhưng mà bên em thì là bởi vì xuất khẩu
Bên em là có cái lúc đó là đã lớn xíu rồi đã có đội ngũ Logistic đội ngũ xe
rồi mình lại có nhà máy nữa mình đáp ứng hết mọi cái phòng chống dịch thời điểm
đó rồi được sự hỗ trợ của tổ 970 do anh thứ trưởng Trần Thanh Nam dẫn đầu á thì
lúc đó là cái tổ đó là rất là gọi là gọi sáng suốt của bộ nông nghiệp mình thời
điểm đó gần như là liên kết các tỉnh liên kết những sự kiện từ lúc hai em kia
là phải phải dễ phải giải phóng cái cái vùng nhãn này không thì
bà con là đủ hết mà bây giờ giải phóng rồi cũng không biết xuất Ly đâu Tại vì
lúc đó cản đồ mình cũng bị tê liệt rồi đó Thế là em nghe rồi đưa vào trong lạnh
cứ đưa vào đông lạnh rồi để nó qua dịch rồi xuất em nhớ lúc đó 10:00 tối 10:00
tối là cái đầu xe Di chuyển Di chuyển tới cái cửa tới đầu ngõ của Cần Thơ là
bị dịch lại Tiền Giang thì nó thông suốt nhưng mà tới Cần Thơ là bị chỉnh lại em

00:13
gọi cho lúc anh Lê Thanh Tùng là Phó Cục trưởng Cục học trò đó em gọi kìa anh ơi
Bây giờ có cách nào để mà đưa xe vô để mà thu nhả cho tôi bà con là ngã mà nó
chín trên cây là tiêu liền không thể chờ được ví dụ như chờ một hai ngày là nhãn
nó sẽ chính nó sẽ không làm được gì hết Nó phải vừa tới Đông chín rồi chuyển về
thì nên Tùng gọi điện cho Cần Thơ nhưng mà cũng không giữ tướng đó nhưng mà cũng
người ta cũng kêu là ta sẽ cố gắng tìm hướng rồi sáng hôm sau đỡ kết quả sáng
hôm sau Thế là đều là sáng hôm sau thì người ta đều xe điều xe của tỉnh đội ra
rồi xong các cái xe trước khi mình vô xong tao đứng giám sát rồi cho mình thu
mua xong rồi đó rồi mới cho xe mình ra tới quay ngược lại ra tới Cần Thơ là là
đi luôn cái giai đoạn đó mới chịu lạnh đầu vậy thôi cho Tại sao là bắt đầu đó
tới phức tạp hơn là không cho xe ra vô rồi phải sang xe có nghĩa lúc đó là em
phải đặt cái xe ở ở vườn là một cái đầu xe của từ vườn ra tới đầu ngõ của huyện

00:14
là một xe rồi tới đó là sang xe để đi vô tỉnh rồi đi tới cửa ngõ của Cần Thơ là
thêm một xe nữa rồi từ một xe đó là sang xe rồi bắt đầu đi đi về coi như là cái
xe đó là không ra được khỏi tỉnh Nếu mà ra là coi như là anh không vô được đâm
ra là cái xe cứ đặt xe đặt xe chỗ này đặt xe ba giai đoạn là xe nó cũng mất
một giai đoạn tới giờ mình nghĩ là thôi bà con Mình đã
gắn bó nên bao nhiêu năm rồi phải phải làm dù nó khó khăn phải làm giống như
san sẻ là cái lợi nhuận lúc trước mình mình có được cho bà con vậy đó Thì cái
cái đó là nó nó là đối với vùng thanh nhã mà đã biết làm còn câu chuyện mà
tỉnh Bạc Liêu là gần như là bà con không biết là cái nhãn cái nhãn này nó phải
đúng ngày đúng giờ đúng tuổi rồi phải hái hái rồi mới làm được còn bà con lúc
đó là bà con bán không được là nó chín ruột rồi thì lúc đó thì cũng tới nơi rồi
tới xe tỉnh đội cũng dắt vô em phòng của bạn xe mà xe quân đội dẫn đường mà tài
xế Ông nói vui Chứ đi xe trái cây mà biển số đỏ vẫn đường nó quay lại cái
cảnh báo cáo sếp à vô tới nơi là bà con quá à Đúng là kiểu thu hoạch một cái

00:15
vườn là hứa em hứa là thu hoạch lúa thường là chỉ có 4 HA Thôi xong á là về
nhưng mà bà con cũng khó khăn rồi nghe tin là có có chỗ mua
nhãn là cái nguồn nguồn ra cái chất lên đi đi đi đi đi đi Giá cả tính sao đi đi
đi đi đi không được thấy ghê quá mưa rồi Đúng là mưa rồi mà trái cây bị mưa là
chị biết rồi nó bị nước vô rất là nhiều thứ nhất là nhãn này là nó xong liền đi
về một cái là gần như là thôi cũng cố gắng cố gắng Cái đó cái đó đâm ra là
thấy là mình cũng còn làm được một cái gì đó
cho bà con đâm ra cái câu chuyện này em tự em nhớ em cũng cũng dành trong lòng
mình là mình thành công thì cái này đó rồi mình cũng hỗ trợ từ cái này rồi xong
rồi mình trong lúc khó khăn tự nhiên mà vô đông lạnh đông lạnh nó lại thành công
với lại nó lại xả ra rất là ngon đâm ra là cái mùa cái mùa này là cái mùa bình
thường rồi từ cái mùa Thanh Nhạn thì bây giờ em chưa làm ba cái cái đầu

00:16
tiên đậu phụ là chưa đủ lượng là đi đường hàng không bán cao cấp Bán đậu hũ
xong đó là bắt đầu đi ra hàng biển đi đường tươi đó xong rồi Khi mà rộ lên nó
là mua về cấp Đông để đó Nhưng mà nếu mà không có dịch là tụi em không bao giờ
nghĩ tới cấp Đông và tại vì cái dịch nó ép mình phải cấp Đông ra có thêm một cái
bước gì thì cái đó là nhờ dịch đó nha nó từ từ nha em chuyển qua hướng một cái
là mình thấy một có thêm một bài toán để mình giải quyết cái hàng hóa của bà con
thật anh chị cũng bất ngờ là cái trái nhãn mà nó gợi nhiều cái cảm hứng như vậy
Thực ra đó em đọc cái nghiên cứu thị trường rồi Em thấy năm nay cái lượng
nhãn mà mình xuất nó giảm thì hiện nay là phải chăng là vừa Hay là một số cái

00:17
trái cây nào đó nó đang tăng cái số lượng xuất khẩu thì theo Tùng là cái cái
câu chuyện mà xuất khẩu dừa tươi qua tới bên Mỹ chị thấy cũng ly kỳ lắm á đúng
không là do em đi khảo sát thị trường cũng đi
qua bên đó gặp khách hàng muốn được cái chùa của Thái Lan Thái Lan thì người ta
Đa phần là dừa dứa rồi xong rồi là một số dừa của Việt Nam lúc đó cũng len lỗi
vô đó nhưng mà uống rất là nhạt uống rất là mình cảm thấy là nó rất là nó không
có bị giảm chất lượng rất là nhiều nhưng
mà Bà xã em lại là quê Bến Tre em về thì em em hay uống dừa ở nhà và vừa nhà thì
em thấy rất là rất là thơm rất là ngọt rất là thanh vị ngọt rất hoàn toàn khác
với Thái Thái là có có mùi của dứa Vị Thanh hơn thì em cũng tìm hiểu cái đó em
thấy là công nghệ bảo quản lúc đó đã lên tới 70 ngày rồi có nghĩa là vào kim
cương mà vừa 70 ngày nữa 70 ngày là bán chỗ nào cũng được hết không có sợ hư nó

00:18
sợ này nọ bờ đông cũng được bán khắp nơi em về cái em cũng gọi cho nó thoát cho
là mày mua dừa thôi tháng giường đối tác
em kêu thôi thôi mày đừng có làm cái dừa tao nhập bao nhiêu cái vừa qua vừa dở
vừa lạc mà nó hư tùm lum hết từng làm rồi nhưng mà thất bại nhưng mà
em lại ở đây thử là em bảo đảm chất lượng rồi nhưng mà không biết sao để
thuyết phục người ta mua bây giờ mình mua của tao rất là nhiều
món hè rồi đó bây giờ cái dừa này là tao sẽ gửi qua cho mày bán thế mà anh bán
được thì thì trả tiền còn không bán được thì thôi Có lúc đó mình mình tự tin đến
nỗi vậy thì khách hàng mà nó mang cái giường qua
tất cả lúc đó là nó nể cả nể mình nó lấy lấy qua tới nơi thì trong chợ đó trong
chợ nhưng mà nhưng mà anh đó thì anh anh nói là tôi không có bán cái gì này đó
nhưng mà giờ tôi sẽ làm thử nghiệm thị trường nhưng mà tôi chấp nhận hợp tác
với anh và coi như là anh đã đưa vừa qua
rồi thì tôi sẽ làm cái thị trường thì ai Lúc đó ai vô chợ mà lúc đó đặc biệt là
chợ Thuận Phát của Việt Nam mình đó thì ai vô chợ cái là cứ mua 100 đồng là anh

00:19
tặng cho cái thùng dừa cứ ai mua hóa đơn trong lòng mà tặng môi trường tặng xong
thì qua khoảng 10 ngày sau anh gọi là chưa làm được đó bản năng Hiếu uống uống
được rồi Bản thân là khách hàng người ta uống thử người ta quay lại người ta tìm
mua không có sức được thế là xuất mà chị tưởng tượng khi mà em xuất là một tuần
một công mà cho tới khi mà cao điểm em bán hết Mỹ là một tháng em bán đến ba
bốn chục không Mỗi ngày một không mỗi ngày là công thậm chí ngày đi hai công
rồi em chuyển cái nhà máy chuyển dịch từ Thanh Long lúc thanh long nào đi xuống
Thanh Long là không hề bảo quản không có khó Đáng lý lẽ thôi em tập trung thay
xây cái nhà máy ở Tiền Giang để làm thanh long thì em chuyển dịch đó qua cái
trái dừa coi như là nó cũng nó cũng dẫn dắt cái kiểu như là nói sao trời cho
kiểu gì á Xong mình chuyển qua đó để để mình làm cái trái dừa rồi Từ khi mà Thái
Lan thấy vừa Việt Nam qua là người ta đau giá thiệt hại giá xuống cạnh tranh
rất dữ dội với mình nhưng mà tại vì hai cái mùi vị khác nhau rồi người dân người

00:20
Việt Nam mình và người Châu Á rồi Thậm chí người Mỹ người ta khi người ta sử
dụng dừa mình ta cảm thấy cái cái vị ngọt cái chất lượng rất là thích bây giờ
thì vẫn duy trì bây giờ thì vừa rồi nó có gặp một chút khó khăn là Mỹ là không
cho gặp theo cái kiểu Kim Cương nữa kiểu kim cương là ngọt xớt trắng nữa mà tao
bắt được chọc vô luôn thì khi người ta bắt đầu chọc xong thì lúc đầu cũng gặp
khó khăn rất là nhiều nhưng mà khi mà Ngọc dọc xong thì mình thấy cái gì nó
vẫn vậy nước vẫn vậy nhưng mà cái Container là chứa nhiều hơn hồi xưa
Container là được Chỉ 20.000 trái thôi Còn bây giờ container nó được tới 37.000
trái là coi như là nó lại giảm cái giá cái giá thành khi vận chuyển cho thời
điểm tùy ý tăng cao giảm xuống nữa rồi nó làm Nói chung là có một khó khăn thì
nó nó dạy cho mình một cái cái khác là giúp cho mình về thành công cái đó chị
nghĩ là không phải là hên đâu mà mình chấp nhận cái mới chấp nhận cái khó khăn
và rủi ro nhưng mà cái quan trọng như là em có những cái người mà đối tác ở bên

00:21
kia đó người ta thuận tình với mình người ta tin cậy mình chứ mà ôm cái đống
Dừa đó mà không có bán được là cũng thảm lắm á Tại vì chuyên chở thì nó xa nhà
Mặc dù mình cứ gửi thôi hiện nay em thấy là cái làm ăn với lại
người nông dân của mình bây giờ là nó có khá hơn là cách đây 8 năm khi mà em bắt
đầu em làm cái xuất khẩu trực tiếp đi chính ngạch đi các cái thị trường lớn Em
nhớ hôm trước mình làm một cái hội thảo mà ở đài Vĩnh Long Thì mình vẫn nhìn
nhận là người nông dân vẫn còn bị lệ thuộc vô cái người thương lái rất là
nhiều thì hiện nay tình hình nó sao rồi so với lại cách đây đầu tiên em làm thì
người nông dân hiện nay là có một cái sự tiếp cận thị trường Tiếp cận thông tin

00:22
nó tốt hơn và nó đối với em nó khó hơn nhưng mà lại dễ
làm hơn đối với lại em lúc trước người nông dân là người ta có nhiều sự lựa
chọn người ta có thể là sản xuất xong Toán thương lái rồi người ta cho thương
lái để bán đi Trung Quốc bán đi khắp khắp nơi nhưng mà bây giờ thì nó nó khó
rồi bây giờ bản thân Trung Quốc người ta cũng rất là khó người ta tự nhiên chính
sách zorovic đầu nhập khẩu vào người ta khó khăn rồi đi thị trường các nước khác
thì chúng chúng ta mở rộng ra Mỹ rồi EU rồi Nhật Bản Hàn Quốc Canada đoàn thị
trường ngày càng mở rộng người bản thân người đòi dân nội địa dân Việt Nam mình
ở trong nước người ta cũng đòi hỏi sự cao hơn và người người nông dân bắt đầu
người ta truyền dịch cái chuyển dịch cái suy nghĩ thì hồi xưa tôi bán và sẽ có
người vô mua nhưng mà hiện nay là người ta trồng ra và cái người mua người ta
đều đặt vấn đề Anh có mã vùng chồng không anh sẽ xuất theo cái gì Việc áp
không anh sẽ xuất cái kia không tiền thì mới mua thì những cái đầu ra khi mà ách
tắc thì người dân người ta chuyển dịch chuyển dịch thì cái tiếng nói chữ doanh
nghiệp nghe em thì nó tới nói dễ dàng hơn hỗ trợ kỹ thuật cũng dễ dàng hơn và

00:23
làm việc nó cũng dễ dàng hơn xưa rất nhiều thì hồi xưa mình tới người ta mình
nói vậy người ta khó quá Thôi để tôi Chồng bình thường tôi bán có người vô
tới mua nhưng mà bây giờ nó nó khác đâm ra đến đây thời điểm này là cơ hội để
cho những doanh nghiệp mà làm ăn có sự bài bản đầu tư và tiếp mọi người nông
dân và người nông dân cũng rất cần cái sự ổn định bài bản như vậy và có những
cái cái Liên kết nó đã hình thành và đã thành công như những cái chuyện em như
là vinacity liên kết với lại Vú Sữa Cái Sách Sóc Trăng tới năm Thứ năm rất là
thành công rồi Thanh Nhãn nông trường Sông Hậu rồi Thanh Long Tiền Giang nó
thành những câu chuyện để cho khiến cho những cái đơn vị mà khi em tới làm việc
tiếp xúc là người ta rất là mong muốn vô Hiện nay là người ta mong người hợp tác
với mình còn hồi lúc trước là mình mình đi năn nỉ người ta hợp tác với mình đâm
ra nhưng mà nó nó cũng giúp cho mình cái là phải xây dựng cái đồ ngủ kỹ thuật
thật là tốt phải tìm hiểu Thậm chí bây giờ phải tìm hiểu tới từng phân bón nào

00:24
Từ nào mình tư vấn ngược lại cho nông dân để cho nó đúng chuẩn đúng đúng Mọi
thứ cái hàng đầu kỹ thuật thế giới nhưng mà như vậy là em có đầu tư cho người ta
không hay là vẫn là của người ta hết hiện nay là vẫn là của người ta hết Xong
rồi thì mình mới là tới mình bao tiêu nên nông dân hiện nay thì người ta cũng uy
tín uy tín hơn lúc trước rất là nhiều lúc trước là nhiều khi là hàng ở ngoài
giá cao thì người ta là kèo người ta đưa mình ví dụ như một vườn ba tấn thì đưa
mình khoảng 500 kg 600 kg thôi giá mình cao hơn là người ta mang à tới
nhưng mà vừa rồi khó khăn mọi thứ đều khó khăn hết thì doanh nghiệp giá của
doanh nghiệp là cái giá ổn định nhất và tốt nhất đâm ra khi người ta gắn bó năm
đầu năm 253 thì tới năm thứ tư người ta có trường hợp cũng có nhiều người vô đẩy
giá cao lên nhưng mà người ta vẫn vẫn là với mình Tại vì nếu mà có một thời

00:25
gian tìm hiểu nhau rồi đâm ra người ta dễ làm hơn em thấy là cái
chính sách và cái đội ngũ mà sát cánh với lại cái người nông dân hiện nay là
nó có khá hơn hồi trước đây không mà có những vấn đề gì mình thấy là mình cần
thiết mình phải nói ra đối với việc mà hỗ trợ nông dân hiện nay em cảm thấy là
cái đồ ngủ mà sát nhân nhất là các tháng bò xả cán bộ huyện về nông nghiệp là
hiện nay là chưa chưa phát huy hết đúng theo vai trò của mình còn ở cấp tỉnh cấp
bộ thì cũng thấy rất là nhiều hội thảo rất là nhiều cái cuộc xúc tiến kết nối
cung cầu và hiện nay chúng ta thấy vai trò của hợp tác xã trong những cái hội
thảo nó cũng rất là lớn kết nối lại những doanh nghiệp 11 với nhau Cái đó là
việc em cảm thấy đánh giá rất là cao cái việc đó rồi cái việc hỗ trợ của bộ nông
nghiệp khi mở rộng những loại quả đàm phán các nước khác để giúp cho điều kiện
đầu ra nông dân đa dạng hơn mọi thứ hơn thì nó giúp cho cái sản phẩm tốt hơn nếu

00:26
mà quan trọng là cái người sống hàng ngày với lại nông dân là cái người ở Bà
xã ở huyện phải giúp cho nông dân thông tin hiểu biết hoặc là giúp cho thị
trường cảnh báo những cái thị trường nó phải tốt hơn nữa vì tiền mà tìm mới được
chứ hiện nay chúng ta thấy là cái vai trò của những đó là chưa thật sự tốt
nông dân còn rất là hoang mang hôm nay cây này bán được thì mình chặt chuyển
qua cái đó vài năm sau cây có trái để bán không được lại chặt lại chuyển đổi
mà chúng ta thấy là như là sầu chuyển đổi và sầu riêng chuyển nó đổi từ vú sữa
Vĩnh Kim là gần như là giờ chúng ta sẽ vài một vài năm nữa sẽ không còn không
còn cây nào ở Vĩnh Kim hết còn xoài cát Hòa Lộc rất là nhiều cá là chúng ta sẽ
dần dần chúng ta sẽ mất đi đổ vào những cái trái mà có giá trị hiện
nay nếu mà khi người dân người ta phải hiểu rằng là khi người ta trồng vài năm
nữa nó lại cái trái lại mất giá trị nó lại ra một cái giống mới ra một cái thì
người ta có thể quay lại cái vai trò của của các cán bộ đánh giá là xác dân nhất

00:27
và quan trọng nhất nhưng mà chúng ta chưa phát huy được cái đó để hỗ trợ tốt
nhất cho nông dân em thấy cái việc mà thông tin về thị trường cũng như là dự
báo cái thị trường đó Hiện nay là nó diễn ra có tốt không Nó hỗ trợ tốt cho
nông dân hiện nay thì chưa tốt chuyện này là nó chỉ có trên cái mặt đó là giữa
doanh nghiệp nói chuyện với lại các bộ ngành các tỉnh chứ Thật sự là chưa xuống
chưa xuống tới cái tờ đất ví dụ như là trái bưởi sắp ra sắp được
vào Mỹ Cái đó là một cái cái trái rất là tiềm năng chúng ta xuất vào Mỹ tại công
nghệ bảo quản nó đang có và mọi thứ và trái chúng ta là ngon hơn Nam Mỹ Ngon
hơn rất là nhiều nếu mọi người nông dân tới hiện nay người ta chưa nhận được cái
thông tin người ta chưa tiếp cận được thông tin đó nếu mà người ta tiếp nhận
được cái thông tin đó là một cái niềm vui của người ta và người ta sẽ sẵn sàng
chuẩn bị mọi thứ để cho những cái chuyến hàng đó sắp sửa xuất đi Mỹ hay là mà
hiện nay là chúng ta đợi tới khi mà Mỹ chính thức cho rồi là chúng ta mới mới

00:28
nói ra thì cái sự chuẩn bị nó nó sẽ không có chúng ta có một

00:29
giá trị vùng trọng để chuẩn bị này nọ thì thứ nhất là vội vã nguy hiểm để
thương hiệu thứ hai là nó sẽ không có nắm bắt được kịp thời cái cái
gọi là cái điểm vàng điểm vàng là chúng ta vừa nhận được thông tin là dân bên
những nước tiêu dùng bên Mỹ những lúc mà Chủ Nhật 3 người ta rất là trong trời
trái bưởi nhưng mà người ta đợi chúng ta đi làm vòng tròn làm ABC rồi sức đi thì
nó chậm mà chúng ta vội vã chúng ta cấp lại chúng ta đi thì nó sẽ nguy cơ về cái
chất lượng hàng hóa nó sẽ biến nhiều chỉ thấy là cái tình hình mà nắm thông tin
rồi chuẩn bị thì mình luôn luôn bị trễ tập
ví dụ như cái sầu riêng vừa rồi cũng vậy sầu riêng là mình chờ 4 năm để cấp nghị
định thư của nhà nước Trung Quốc trong 4 năm đó mình chỉ cấp được có 123 cái mã
số vùng trọng và chỉ có hỏi anh Lê Thanh
Tùng hỏi một số mấy anh khác nữa thì mấy

00:30
anh nói tại nông dân người ta không quan tâm Thực ra nông dân người ta đâu nói
như thế nào là cái thuận lợi của cái thị trường Trung Quốc cái quy mô nó lớn cỡ
nào 700.000 tấn như là Thái Lan hiện nay mà họ đang làm thì chị nghĩ là mình
sao Mình chuẩn bị cái đó Nó nó sao Thí dụ như nó không chuyên nghiệp hoặc là nó
thiếu một cái sự đồng bộ cái sự phối hợp với nhau cái này có lẽ là mình sẽ phải
rút kinh nghiệm nhiều tại vì tiếp tiếp tục nó sẽ còn nữa và chúng ta thì chờ
muốn chết những cái cho phép chính thức như vậy nhưng mà tới cái ngày phép mà
mình thực hiện thì nó rất quất thì theo ý em là sắp tới mình nên thay đổi sao
cái cái thông tin đặc biệt là trái sầu riêng là chúng ta cái niềm vui của người
làm sầu riêng cái niềm vui của Việt Nam khi chúng ta xuất một loại trái cây gọi

00:31
là theo đánh giá em là tỷ đô Ừm Tại vì bản thân Trung Quốc là 5:00
rồi là người ta nhập tới 4,5 tỷ đô và chúng ta đều đều hiểu rằng sầu riêng lúc
trước giờ chúng ta trồng được và chúng ta phải thông qua một cái nước có giấy
phép của Trung Quốc để mà để nhập vào nhưng mà chúng ta lại không có sự chuẩn
bị chúng ta rất là rất là thất bại chỗ này hiện nay ví dụ như là Trung Quốc cho
phép Thái Lan nhập sầu riêng Thái Lan đến nỗi mà cái nguyên liệu cái vùng của
Thái Lan không đủ để bán ở Trung Quốc có
người ta sản xuất không đủ người ta phải tìm một vùng khác là còn chúng ta thì
đợi khi mà Trung Quốc Nếu như gần như là đã xong rồi đó rồi ok Bây giờ đi kiểm
tra vòng tròn này kiểm tra nhà máy và thôi lật lật lật lật lật xếp nhà máy này
kiểm tra rồi dùng chồng kiểm tra rồi Kiểm làm như vậy thì đâu có sự chuẩn bị
mà đâu chỉ thú vị thì bên nó tổng cục hải quan người ta sẽ đánh giá rớt Trung
Quốc là sẽ đánh giá rớt rất là nhiều đâm ra chỉ có giai đoạn đầu chúng ta chỉ có
được 25 nhà máy và chỉ có được có 56 Mã số vùng chồng và là được cấp phép thôi

00:32
trong khi 56 nó không thấm Tháp gì đâu vào cái cái mong cầu có thị trường và
gần như Ví dụ như em nói về Đắk Lắk là hết mùa Bây giờ chú đầu chuyển về miền
Tây mà miền Tây giờ nó có ba mã số thôi không có tận dụng được cái cái cái việc
này rồi bắt buộc cái sầu riêng khi mà bà con sản xuất ra bắt buộc phải đi lại
theo hướng khủng đó mà hướng cũ là chúng ta phải mất tích chi phí của doanh
nghiệp mất theo tuần 700 triệu cho tới 1
tỷ để mà làm tới những cái thủ tục để mà được được phép coi mà chúng ta không có
tận dụng được thì cái này do cái việc là thông tin không có kịp thời và không có
nhưng mà nó có các cán bộ các huyện các xã không có nói cho bà con được hiểu
được là lợi ích gì cho trong cái cái việc khi anh có được mã số đi Trung Quốc
ví dụ thân non thấy rõ ràng rồi nếu anh có mã số anh mấy trăm ngàn còn không có
mã số anh bán 50.000đ nhưng mà người nông dân người ta sẽ không có biết cái
việc đó của mình trong đó thì mình phải tư vấn cho anh mà quy hoạch được là tất
cả này anh trồng trọt đúng chuẩn đúng canh tác này nọ anh mà có mã số Trung
Quốc là doanh nghiệp tới giành tới mua anh là lúc anh bán lên gấp 2 3 lần cái

00:33
cái người không có mã số thì người ta sẽ sẽ vô liền chứ không phải là dân người
ta thờ dân người ta Cái gì người ta có có lợi có đầu ra lệnh là người ta làm
thậm chí những cái việc mà hữu cơ lô vào grab đối với người nông dân rất là khó
khăn nhưng mà người ta vẫn làm Nếu mà có sự có được có một cái lợi ích hoặc là
Nâng tầm cái sản cái giá trị sản phẩm là
người ta làm động lực này là do cái việc thông tin từ trên xuống dưới và cho tới
người nông dân thì nó chưa Được xuyên suốt dẫn tình trạng vừa rồi chúng ta
thấy là rất nhiều lô hàng chúng ta xuất khẩu bị có vấn đề rồi Khi mà nó xuất
được thì không đáng bao nhiêu mất cái cái thời điểm vàng đi bây giờ chúng ta
phải đi làm vạch đi làm lại từ đầu từ đầu chúng ta phải xin chung xin bên
Trung Quốc là đợt hai kiểm tra như thế nào được ban Kiểm tra như thế nào thì nó
sẽ chậm rất nhiều thay vì thời gian đầu chúng ta làm rất là tốt thì chúng ta sẽ
có được nhiều mã hơn nhiều cái vùng trồng hơn Mà cái vùng trồng nó đối với
em vùng trọng là là nó là một cái giấy thông hành chứ không phải là cái đó là

00:34
một cái cái gì mà ban phát không phải anh là mã vùng chồng cho dân
ở lại ban phát cho dân mà cái đó là cái việc anh phải làm để cho người dân có
thể xuất khẩu được có thể bán được thì anh phải hỗ trợ cái đó là hỗ trợ chứ
không phải là anh xuống đây là hôm nay là tôi cho dùm này dùng này không bắt
buộc khi mà trồng trọt sản xuất ra tất cả đều phải có mã cho chồng nó chỉ là
truy xuất nguồn gốc thôi chứ nó không phải là cái gì lớn lao hết đó nên càng
nhiều vòng tròn thì cơ hội anh xuất khẩu càng vào một thị trường càng lớn thì
hiện nay Ví dụ như 51% chồng thì ước lượng Ví dụ như vài nghìn tấn em cho vài
ngàn tấn đi Khi mà xuất huyết chỉ cấp Chừng này thôi không phải người
ta giới hạn Chừng này nhưng mà do mình nộp hồ sơ do mình công tác chuẩn bị mình
vùng trồng mình chưa được tốt năm nay người ta chỉ cấp lên Chừng này thật ra
đó là chị thấy Thái Lan thì họ quá là kinh nghiệm lịch lãm trong cái chuyện

00:35
này rồi Cái hôm mà có cái nghị định thư chính thức cho mình là họ những cái ông
tướng mà phụ trách là đứng ra họp báo công bố là Thái Lan sẽ ra những cái lệnh
những cái luật mới về cái chuyện là ai mà không có bảo vệ cái chất lượng của
sầu riêng để mà xuất khẩu thì sẽ bị xử phạt nặng sẽ bị tù vân vân thì chị nghĩ
là cái đó người ta làm marketing quá giỏi tại vì từ đó người ta thấy là đối
chiếu là cái ông này ổng dạy còn bên đây
là tới ông tướng của người ta đứng ra là
lo bảo vệ cái chất lượng thì chị nghĩ là cái này cái sự đồng bộ chứ không phải
chỉ là kinh nghiệm đâu cái chương trình này Tụi chị có nhận

00:36
được cái câu hỏi của một số các cái bạn trẻ đặt ra cho mình ví mà họ hỏi như vậy
bây giờ những cái người trẻ mà đứng ra khởi nghiệp rồi Cái đi vào cái lĩnh vực
kinh doanh Thí dụ như đi là làm xuất nhập khẩu nông sản đi nó hay thất bại
quá vậy thì có nên tiếp tục không hay nên quẹo qua ngõ khác thì chị hồi nãy
giờ chị nghe em cũng là đường trường thất bại cũng không thua ai thành ra em
có cái lời khuyên gì với họ đối với các bạn trẻ mà nếu mà khởi nghiệp trong cái
lĩnh vực nông nghiệp thì phải sẵn sàng sẵn sàng cho rất là
nhiều kịch bản thất bại nhưng mà để mà tham gia vô đây em nghĩ là phải mình
tham gia thị trường nào thì mình phải tìm hiểu luật chơi thì trường đó mình
phải có kiến thức nhất định về thị trường nữa thứ nhất kiến thức Ví dụ như
tôi và tôi muốn xuất một loại trái cây nào đó Bây giờ tôi muốn sứt xoài đi vào
thị trường Mỹ thì tôi cần phải làm cái gì để được vào

00:37
thể thao đó chúng ta thôi chúng ta có khả năng đáp ứng được cái nhu cầu đó hay
không rồi chúng ta mới đi bán chúng ta rồi đối tác của chúng ta có thật sự tốt
hay không hiện nay Việt Nam mình là tất cả doanh nghiệp em nói Cô Dung ra là cho
khắp thế giới nào thế giới khi mà muốn mua hàng của thế giới hay muốn mua một
quả táo từ Mỹ Anh phải chuyển tiền trước cho ta rồi một hai tháng sau anh mới
nhận được hàng còn Việt Nam mình là thôi cứ nhận hàng đi không biết là mất sự
nghiệp à muốn bán cho bằng được nó bán Nhận hàng đi rồi nó thu tiền này sao
rồi lại không hiểu thích chơi không hiểu thị trường thì lại mất tiền Ở đâu người
người ở đâu nó cũng vậy hết người Trung Quốc cũng vậy người Mỹ cũng vậy hay Việt
Nam hay ở đâu vậy Có thể là thư mục người ta nói 10 hư 10 người ta nói chăm
đúng phải có sự chuẩn bị các bạn đó Em cũng đã từng vô đó nhưng mà em một cái
là ngay từ đầu em đã có một cái đơn có một người đại diện bên đó rồi có những
không có những câu chuyện mà em san sẻ chuyện thực tế của Vina tt trong những

00:38

00:39
ngày đầu làm khi mà qua bên đó bán rất tới đó người ta làm xong rồi mình giao
hàng tốt của nó thì mình mang đi có những cái rủi ro đó rất là căn bản em
có gọi là căn bản còn rủi ro mình không không hiểu rõ thấy ví dụ như dẻo quá vậy
sao mua xức dẻo Vậy thôi mình mua mình cũng sức đi mua rồi xuất qua bên đó lỡ
bị dư lượng thuốc rồi lỡ mà bị các bạn tiêu dùng tại mỗi nước luật chơi nó khác
nhau rất là rõ ràng em nói Dù như vào Mỹ là điều kiện nó là anh không được vướng
phải vật chất của Mỹ anh phải nhà máy anh phải đạt chuẩn rồi khi anh xuất file
nhà máy chiếu Sài Sơn Sơn có có chuyên gia Mỹ kiểm tra rồi là anh đi Mỹ nhưng
mà châu Âu nó không phải vậy châu Âu Mỹ không cần mua bột khác nhưng mà châu Âu
chứng nhận môi trường chứng nhận xã hội rồi mày mới đàm phán với tao rồi đàm
phán rồi nhưng mà châu Âu thì không có phải là đàm phán từ loại quả mà nó cho
tất cả rau củ quả Việt Nam tôi cho hết Nhưng mà cho vô hết

00:40
và hoạt chất tới 30 mấy hoạt chất cấm lực kiểm tra cắm một cái là đi hết đi
ở Mỹ thì nhiều khi là nó chuyển lên đầu tiên nó kiểm sau đó người lo nó sẽ kiểm
lại đó thế mà anh tốt thì lên châm luôn tốt khi mà khi mà tốt quá rồi thì nó cứ
cho vô Khi nào có sự cố thì nó mới trở lại thì cái đó là những cái luật chơi của
từng thị trường từng từng nước nó quy định mình không biết mình cứ khởi nghiệp
mình kêu là ông này xuất được là mình xuất được mình có dùng trái cây tốt quá
mà mình là dân đồng bằng sông Cửu Long mà mình trồng cây tốt thấy ông vô mua
rồi sức được thì đâu mình khởi nghiệp nhưng mà tất cả cái đó là chưa kể về nấm
bệnh dịch bệnh những câu chuyện trái thanh long này hơn cái trái rất là đẹp
rất là tươi bỏ vô đi đi qua đó một ngày nó nhũng bỏ trái thanh long nó chạy chạy
chạy chạy hết cái khe tay lại nó gọi là nấm nhúng trái mà Nấm nó mình không phát
hiện được thì cái đó là những cái giá rồi đối tác mình nó phải giúp cho mình

00:41
cái việc là Ồ nó sẽ là sự cố đó tao tao mất tiền nhưng mà mày hứa giúp tao từng
làm một cái hệ thống như vậy thì mới mới thành công được tất nhiên sự nghiệp thì
nó còn nhiều cái may mắn chiều cái hơn nữa không phải em nói ra để mà các bạn
trẻ không nên khởi nghiệp Nếu mà khi mà khởi nghiệp thì mình phải biết luật chơi
những cái luật chơi vậy và mình sẵn sàng
khi mà xảy ra vấn đề gì thì mình ứng phó Mình đâu có nói sao mà cái rủi ro Mình
thấp nhất để mình còn đi những chuyến sau mình còn gỡ lại được chứ nó nhiều
khi bao nhiêu tiền của dồn vô một công hàng hết 1 tỷ 2 tỷ mấy rồi đi mượn gia
đình qua bên tới nó xui nó hư hay câu đầu tiên luôn Nếu em Tại sao em kêu là
em thích nghe không mấy ngày cái công đầu tiên của em ngày hôm qua bên đó mà
nó hư giống vậy thì em cũng tiền cũng phá sản cũng không dám phải không còn
cái có được câu chuyện mà ngồi nói chuyện với chị ngày hôm nay đó nhưng mà
may mắn của em là em thành công đâm ra em có nguồn vốn để em làm cho những cái
Sao Và em đã nhiều không Hàng em cũng hủy cũng hư nhưng mà nó cái đồng lời của

00:42
mình nó đủ để mình trang trải cái việc đó rủi ro đó có một câu hỏi nữa nghe nó
cũng thấy thương lắm Tức là nói là bây giờ tôi đang có công việc ổn định nhưng
mà tôi đam mê khởi nghiệp lắm giờ tôi có thể nào mà tôi vừa khởi nghiệp mà tôi
vừa tiếp tục làm cái công việc ổn định của tôi để rủi ro mà cái chuyện khởi
nghiệp nó không Xong thì cũng còn có cháu hút qua ngày thì theo em là như vậy
thì sao nói về người kể cho em khi mà bả một công việc và khởi nghiệp nó không
không phải là vấn đề nó vẫn bảo đảm được
hai công việc đó Tại vì ví dụ em nói một cái quy trình xuất hàng đi mình mở một
mình mở một cái công ty để mình mình xuất hàng thì công ty ở Việt Nam mình nó
nó cũng đơn giản và cái người đó thì cũng không phải cần phải có mặt phải làm
việc gì đó anh mua hàng anh có vùng chọn tốt Anh
Alo anh mua hàng Ví dụ anh không thu hoạch được thì anh sẽ nhờ một cái cái
thương lái nào đó nên mua cho anh đó đóng hàng cho anh anh không có sợ đóng

00:43
gói thì anh có thể gia công ở cơ sở đóng gói nào đó rồi dịch vụ xuất nhập khẩu
người ta cũng có anh có thể Ờ nhờ ta làm việc rất là khổ dùm mình tất nhiên là
đồng lời anh phải san sẻ cho những những công việc đó thay vì anh phải tự sát
topic mọi thứ thì anh phải làm se sẻ đó cờ anh xuất qua bên kia anh có đối tác
tốt anh xuất qua cho người ta người ta chuyển tiền tài khoản Anh vẫn làm được
cho tới khi mà mọi rượt mọi đường hướng ổn định thì anh có thể nghĩ công việc đó
anh anh ra làm đầu tiên anh muốn giữ việc thì anh vẫn làm theo cách đó được
nó nó cũng không không có gọi là khó khăn Quan trọng là anh phải có khách
hàng tốt ở đây là cái người người bán tốt và người mua phải tốt người bán tốt
mình là ai là những người nông dân cho nguyên liệu dân tốt rồi Cái người khách
tốt là cái người mua hàng kia là nó bán hàng sao nó trả tiền về cho anh họ để
cho anh tiếp tục những cái đó sao Còn những cái việc kia là anh cứ san sẻ ra
nếu anh không đủ đủ lượng hàng để làm setup làm thì san sẻ ra văn phòng của
đâu cần người ta một cái nhà anh cũng có thể mở công ty được nó cũng không có có
khó khăn em cũng không có cần phải là tôi phải đứng ra là tôi

00:44
đi phải đi làm phải đi xuống tất nhiên nếu anh có thời gian thì anh đi xuống
với người nông dân anh thu hoạch chung với họ đang hiểu thêm cái cái trái hay
là cái gì thì nó nó cũng sẽ tốt và anh sẽ lấy cái đó rồi anh đi theo cái lô
hàng đó anh đi về nơi sơ chế hay là những cái việc đó hoặc là xuất nhập khẩu
anh ra cả anh cảm thấy lô hàng anh lên đó anh yên tâm rồi anh làm việc cái kia
thì nó nó vẫn được Anh có thể xin nghỉ một hai ngày để anh làm việc đó và anh
vẫn duy trì được công việc anh đang làm nói chung là nếu mình biết cách làm này
nó sẽ không khó chị nghĩ là cái người đó phải có một cái đam mê khá là mãnh liệt
Tại vì chia đôi cái đầu ra nó cũng khó và đặc biệt là phải có phương pháp phải
hiểu thì cuối cùng chị cũng muốn hỏi em là
cái chuỗi cửa hàng mà trái cây mà em thành lập á là bữa nay nó phát triển sao

00:45
rồi Cái đó là bài học Triệu Đô khởi nghiệp
đầu tiên ở 55 Nguyễn Thị Minh Khai một cái địa bàn đó vị trí rất là đẹp Em rất
là tập trung vào trái cây Việt bây giờ tại vì đó là niềm tự hào của em và cái
đó em đặt cái tôi và và em ở trong cái cửa hàng 300 mét vuông rất là hoành
tráng rất là đẹp truyền hình rồi thấy mà muốn quay tư
liệu rồi Rất là ok nhưng mà kinh doanh nó không hiệu quả Tại vì mình không hiểu
thị trường và đặt cái tôi của mình và quá lớn mình không hiểu cái thị trường
thế nào cũng may là tại vì làm làm ra tiền lãi xuất khẩu đâm ra cái chuyện đó
mình thất bại thì nó cũng trong phạm vi của mình không sao
thì em mới nhận thấy là người tiêu dùng không phải quay lưng ấy chứ ở Việt Nam
nhưng mà người ta cần cái sự đa dạng và ta cần cái
mong muốn người ta kêu người ta vào một cái cửa hàng người ta nhiều trái cây

00:46
ngoại trái cây Nội ta biết là phần quà hoặc là tao mua những cái sản phẩm khác
để mà tới trước Công Nguyên không phải là tới cái đó là để tôi mua của trái
thanh long hay là mua tới mua nhà hay là gì Có những cái trang đó nó không có lạ
chỉ khác lạ thằng anh suốt đêm Mỹ nên chất lượng hơn anh bảo đảm được cái
nguồn gốc bảo đảm những thứ thôi nhưng mà nó không có khiến không khí cái người
mua hàng ta tới đó thì em mới Khởi nghiệp lại em thực hiện hiệp lại bằng cái
ở Hà Đô một cái một cái siêu thị rất là đẹp em để vinacity của mẹ em mang cái
thương hiệu vinacity vào đó để bảo đảm được là cái hàng hóa đó là chúng tôi là
kiểm soát và từ cái hàng Việt Nam chúng tôi xuất khẩu đi đó và đây chúng tôi
cũng bán hàng trái cây ngoài Bán chứ nhiều thứ nhưng mà khi mà chị tới đó thì
gần như cái gian hàng của em là trái cây
nội em làm đầy ắp trái cây ngoài cũng có có điều bất ngờ cho em cái đầu tiên khi
em làm thì cái doanh số mà lớn nhất của em là cái trái ra ngoài đó là nho mẫu
đơn nhân hóa đơn lúc đó là 1 triệu mấy một ký rất là bất ngờ có nghĩa là em bán

00:47
1 tỷ mấy em bán chính hãng bán được tỷ rưỡi thì coi như Minh nhông mẫu đơn nó
chiếm hết là khoảng 400 triệu cái người Việt Nam không phải con không có tiền
rất có tiền mới là khác phải không mua rất là nhiều Em cảm thấy là mình
phải nâng tầm cái trái cây trái cây Việt Nam mình lên mình phải đóng gói mình
phải làm hẻm mát mình phải giới thiệu và cái giá mình không phải mình cố gắng
mình chạy theo cái giá để mình down giá xuống rồi mình giảm cái những cái phụ
trợ đi những cái hộp hay là những cái gì
đây mình phải cần phải vô thêm vô để bán
thì khi đầu tiên là cái Thanh Nhãn người ta kêu Ủa Thanh cái này cái này ở đâu
Cái này nhãn này trồng ở đâu người ta rất là lạ thế là cái tháng thứ hai em là
Thanh Nhãn rồi nó vượt lên thứ hai rồi xong rồi cái tới là cái mở cái cái dừa
cái dừa Nó khoe là tao uống Tao bực ghê hốt vô á em khắc chữ mà vinati hiện nay
đang cung cấp trên Vietjet rồi nó chỉ là Vietjet thì thấy đó
vừa cười đó Sao vừa vừa rất là ngọt thế là có nghĩa là khi mình đầu tư Đúng chất

00:48
lượng mình giữ đúng hình ảnh thì có người tiêu dùng người ta sẽ rất là thích
thế là trái dừa em bán rất là nhiều gần như là người ta mua mà chuyển lại không
kịp là người ta la luôn tại cái bán hàng mà thiếu hàng hoài vậy thôi
còn cách nào để làm để bán dài dài chút xíu bán gì đâu mà mới khai dữ vậy
Tháng 9 tháng 8 xong rồi là tới gần cuối
mùa rồi thì trong đầu em Từ đó em có đặc
biệt những loại trái cây rất là đặc biệt
và rất là đồng thời là bưởi xanh rồi sầu
riêng rồi mọi thứ em bán rất là chạy gần như là mình ngồi nói mở một siêu thị ra
nhưng mà đồ khô bán rất là ít toàn bộ là trái cây không Nó thành một thương hiệu
ở khu đó có nghĩa là mua trái cây là cái
xuống đó mua là này nọ cứ cứ xách về thì
cái đó là cũng không thấy đâu có vẻ mình đi nó hơi đúng hướng hơi đúng hướng rồi

00:49
chị thấy rất là cảm ơn em là em nói thật thí tôi nói cái cửa hàng mà hoành tráng
đó bữa hôm đó chị không có đến được nhưng mà chị theo dõi hôm nay chị mới
biết là nó thất bại nhưng mà nó thất bại thì nó lại nảy mầm một cái thành công
khác và cái thành công đó là lại có một cái kinh nghiệm mới cho trái cây Việt
Nam thì chị nghĩ là cái chương trình của chúng ta mà nó kết
thúc bằng một cái rất là chân thành về một cái bài học mới bài học mới rồi luôn
thì đó là một cái điều mà cũng rất là thú vị tại vì thực ra làm xuất khẩu trái
cây bây giờ chị thấy có những cái ông công ty mà to đùng luôn mà cái mùa xuất
chính ngạch vừa rồi ông cũng đi đâu luôn
10 tỷ luôn thành ra đó là nó đòi hỏi một cái sự kiên trì và cái phương pháp chị

00:50
nghĩ là cứu với cái sự đam mê như vậy mình yêu hàng Việt Nam dễ sợ Ha nhưng mà
cũng phải tính tới cái tâm lý của người tiêu dùng mình sẽ nâng đỡ dần dần cái
hàng Việt Nam của mình Tại vì em thấy ở thành phố của mình coi vậy chứ cửa hàng
trái cây cao cấp mà chỉ thuần hàng việc là không có bây giờ nhiều khi mình yêu
Hoàng Việt quá đi cái mình đi đám cưới bạn hay là mình đi một cái gì đó mình đi
chạy ra mấy cái tiệm là toàn là hàng ngoại không và nó đâu cái là hàng ngoại
nhưng mà cũng không phải là hàng ngoại cao cấp nữa thành ra đó là có thể cái
bước đầu khó khăn của em nó là một cái nó có tính lịch sử nó sẽ là một cái mở
đầu một cái chặng những cái chuỗi cửa hàng trái cây cao cấp mà trong đó cũng
có nhiều loại cho người ta lựa nhưng mà hàng Việt Nam của mình là có một là vị

00:51
trí tốt thì cái đó phải cảm ơn ông Nguyễn Đình Tùng Ông dám thất bại và ông
thành công trở lại cái mục đích của em khi em ở những cửa hàng nó ra đó là
không phải là về bán trái cây Việt không mà em muốn tại vì em tiếp rất là nhiều
đoàn khách của khách hàng thế giới tới rồi Những tổ chức của Liên hợp quốc tế
khi mà em muốn giới thiệu một sản phẩm người ta đó em phải dẫn về vườn dẫn về
vườn thì người ta chỉ thấy ở Những cái cây ở Lúc mà nó còn khô trên cây là Mọi
thứ không trước người ta không thấy được là cái sản phẩm khi bán ra như thế nào
mà bản thân em thì em cũng không em rất là ngại dẫn người ta tới chờ đầu mối hay
là những cái chợ hoặc là những siêu thị tại vì hàng siêu thị những đó nó không
trái cây Việt nó không có được tôn trọng
nó không có thấy đi siêu thị là thấy cái
cây Ngoại rất là đẹp lung linh trong cửa kính đẹp
thì từ những cái đó ra Các em mới mới nảy sinh ra chúng ta phải làm cái này
thêm coi như là này là marketing cho sao cho cái việc cho cái thương hiệu của

00:52
mình và từ lúc em mở tới giờ là em tiếp rất là nhiều đoàn của Úc rồi của Ấn Độ
rồi của Thái Lan rồi là người ta quan người ta kêu đẹp quá thì người ta coi
cái sản phẩm đẹp trước trước khi người ta đi coi vùng trồng người ta coi đi
cách cách làm của mình thế nào và cũng rất là tự hào về những cái đó có những
người khách mà người ta cảm nhận được là mình rất là yêu của trái cây Việt mình
rất là trân trọng nó chứ không phải là mình mua của nông dân và Mình bán rồi
mình muốn quăng đâu ăn cái đó là cái mà một phần để giúp em mở cái có ra tức là
làm ăn có hậu tới đây là chúng tôi xin được tạm dừng
cái câu chuyện của một người xuất khẩu trái cây Việt Nam với nhiều thành công
mà cũng không có ngại là nói về những cái thất bại của mình xin hẹn gặp lại
các bạn trong chương trình năm w một phát lần sau

00:53
chỉ có một cái phần quà để gửi đến em cái ông doanh nhân này ông đeo cặp kính
trắng đúng là tuần rồi