Đang tải...
 
Skip to main content

Nhìn và Thấy cùng Bà Xuân Phượng - Khoảnh Khắc Mùa Thu

Bài viết này còn sơ khai.

Có rất nhiều tài nguyên tham khảo ở đây - chúng được đóng góp bởi cộng đồng. Khi bạn học, chúng tôi mời bạn quay lại và cập nhật các trang này - chia sẻ những gì bạn đã học được.


Hãy giúp "Trăm triệu thầy, trăm triệu trò" hoàn chỉnh nội dung để những người khác có thể hưởng lợi từ nó trong tương lai.

Tìm hiểu cách Đóng Góp


Bên dưới là "nội dung thô" phục vụ tìm kiếm

- Bấm Ctrl + F : nhập từ khoá (tìm trên trang hiện tại).
- Nhập trực tiếp vào ô tìm kiếm trên cùng (tìm trên toàn bộ website).

"nội dung thô" được tạo tự động, giúp bạn "tìm kiếm" dễ hơn bằng cách gõ "từ khóa". Nó sẽ tồn tại đến khi Ai đó học và giúp hoàn chỉnh nội dung.



00:00
cái cuộc sống không vì cái Chật hẹp
không vì cái nghèo khổ nó ngừng cái cuộc sống văn hóa của nó nó không ngừng cái
cuộc sống đặc biệt của Hà Nội đó là những bức tranh mà nó gây cho bà nhiều
cảm xúc và hôm nay nhìn lại bức tranh đấy thì bà cũng thấy rất là rất là cảm
động và cũng mừng là mình hồi đó cũng còn trẻ thôi mà tại sao Trời cho thế nào
mình có một cái nhìn nó tốt nhng Cho nên ngày hôm nay
anh mới có trình bà Nhữ cái này cho nhiều người xem mà cũng H vọng rằng bằng
cái cách của các con làm nhưng cái người mà nghe buổi của con sẽ thấy thêm cái v
đẹp của một người họ sĩ mặc dầu trong điều kiện nào người ta vẫn phát triển

00:01
được cái khả năng và tà nay chúng con rất là vinh dự Khi mà được
đồng hành cùng bà đến với Triển lãm khoảnh khắc mùa thu này và chiều nay khi
mà tụi con được chiêm ngưỡng cái bức tranh ở đây được chứng kiến cái quá
trình của những Họa sĩ mà để tạo nên những cái bức tranh này thì tụi con thế
hệ trẻ cảm thấy rất là xúc động bà ạ con muốn hỏi bà là cảm giác cảm nhận của bà
bây giờ khi mà bước đến triển lãm khoảnh
khắc mùa thu là gì ạ Bà phải nói rằng ví dụ như là bà nói về cái trăn con Đố giõ
đây nè tranh giõ đây nè là anh tốt nghiệp năm
1961 Lúc ấy bà làm ở đài truyền hình thì mình đã mình đã thấy ở trong cái họa sĩ
này nó có cái gì rất là rất là đẹp và đúng như
là con mắt may mắn của bà con mắt gọi là nhìn người nhìn tranh của bà Bà không
biết tại sao bà thấy là ông ấy là rất giỏi cho nên bà lo cho ông về ăn ở đ nhà

00:02
cửa lo tất cả các thứ đưa ông giỏ đi triển lm ở thế giới con ạ là chỉ có VT
Khoảng chừng hai ba năm sau là ông dọ đã nổi tiếng ở thế giới ông dọn tiếp tục
làm việc với bà cho đến khi giá của ổ nó cao quá thì bà lại thôi bà lại nhìn tìm
người khác bởi vì bà không phải là tìm những người đ đã nổi tiếng mà giá lại
cao bà Tìm những Họa sĩ chưa ai biết t nh Hòa sĩ gặp khó khăn và giá cả phải
chăng để bà để có thể có tiền mà đưa họ đi nước này nước kia mình phải lo hết
thì bà đâu có phải là người giàu bà là một cán bộ V hưu già và bà thông cảm v
doạn là Vì cơm áo gạo tiền cho nên anh phải bắt buộc không bán cho bà nữa và
bán cho những người đó cho nên bà không còn liên lạc với anh DN nhưng mà dầu vậy
Bà vẫn giữ một cái bộ sưu tộc của DN từ những năm
1990 cho đến 2000 mấy và cũng ý định là sau này biết nó may ra mình làm được một

00:03
cái bảo tàng tư nhân mà mình là một cán bộ bình thường không phải là người đã có
của Và không phải là nhà doanh nghiệp nữa cho nên mình cũng thể nào làm được
Bảo tạc cho nên bà tìm người và may mắn bà tìm được anh Phan Minh Thông với chị
Nhung là hai người làm doanh nghiệp thành công nhưng lại rất yêu hồi họa cho
nên bà nhường lại cái bộ Sư tập này Dạ một phần bà cũng còn giữ một phần một
phần cái sự tập trầy cho anh Doan và hôm nay nói thật là bà rất là ngồi nhìn
những bức tranh này của anh thì nhớ những ngày gian khổ bà với anh doạn chia
sẻ với nhau và cũng rất là mừng là bây giờ nhìn lại càng có nhiều thời gian thì
cái vẻ đẹp của nó lại càng hấp dẫn hơn rất
nhiều Dạ thưa bà là bà có nhắc đến từ mắt nhìn ạ Ở thế hệ trẻ chúng con có thể
học được điều này từ bà không bà và chúng con có thể học được cái cách quan
sát để có một cái mắt nhìn Khi mà mình quan sát một bức tranh hay là Vi cuộc

00:04
sống đúng không ạ Thế thì bà lại nhắc lại một câu thôi bà K nó đi mắt lại là
hãy nhìn và thấy con Nhìn bức tranh này Nó bình
thường nhưng mà con nhìn thấy ví dụ những bức tranh này là những bức tranh
ngày xưa nó siêu vẹo nó không ngang bằng sổ dọc nó không phải là những nhà chọc
trời nhưng mà nó đầm ống tình người tức là cái cuộc sống bình thường có văn hóa
của một con người Nó không bị cái nghèo nàng cũng bị cái chợt hẹp
những máy nhà lô xô lô xô như vậy nhưng mà vẫn có một cuộc sống rất là ung dung
rất là có cái phong cách của con người Hà Nội đi đâu làm gì cũng tạo được cho
mình một cái cuộc sống riêng và những cái khung cửa sổ nhỏ nhỏ kia mà mình
nhìn vào được cuộc sống nó ở trong này nó trải qua một bức bình thường giữ được

00:05
cái văn hóa của con người giữ được cái phong cách của con người
ở trong từng bức tranh một và con thấy là màu của An ấ có những kh cửa làm màu
xanh Nhưng mà anh cho vào mấy khu cửa màu đỏ thì tự nhiên làm chên này nó ống
đên người ta nghĩ rằng là những con người sống trong này còn hy vọng còn
biết giữ cho mình một cuộc sống sao cho xứng đáng là một người số ở ngay trong
thủ đô hà Tức là những con người ở trong này vẫn có tràng trầy vẫn có cái niềm
vui sống Hà Nội nó vẫn đáng yêu với những cái
đáng lẽ là người ta nhìn thấy nó buồn tệ
không phải cứ ở nhà thật là cao cửa rộng
có hạnh phúc và hạnh phúc ở ngay những ô nhà người ta gọi là siêu vẹo
đấy thì tại sao nhìn như thế là vì mình nhìn này rồi mình thấy ở đằng sau V mình
đã sống rồi mà Thì thấy đằng sau đó là gì đó là cuộc sống của con người thì nếu

00:06
mà con tập nhìn như thế mà con thấy như thế thì con sẽ thấy rằng là con yêu cái
bức tranh là vì con thể nói là trò chuyện với nó có thể trao đổi với nó và
cảm thấy mình thỏa mãn về cái cái trao đổi
này bà ơi ngoài họa sĩ Đỗ Xuân giãn thì bà còn kỷ niệm bà còn có kỷ niệm với một
cậu nữa tên là cậu Lê Võ Tuân Cậu này đặc biệt lắm khi mà cậu Lê Võ Tuân này nó
nó ở quả Bình học ở trường Đại học Huế nó tốt nghiệp ở Huế thì khi mà nó vào
trong Sài Gòn thì người ta không thích cái phong cách của nó nó phong cách hoàn
toàn khác không phải là cổ đĩa như thế này một cái phong cách hoàn toàn khác Và
tất nhiên cái gì mà hoàn toàn khác là phải gặp khó khăn bước đầu cầu này nó
không nạm tìm tòi và nó vẻ theo từng giai đoạn ấ Cậu này nó thay đổi

00:07
Thay đổi cái cách phong cách vẻ nó luôn luôn tự làm mới mình cho nên xem tranh l
bỏ tu có một cái hoài bảo cái khác kh của tuổi trẻ một cái muốn hướng đi lên
mà cái đó là không phải họ sĩ nào cũng làm bà là ngày hôm nay chúng ta đang ở
không gian của một nhà sưu tầm con muốn hỏi bà về vai trò của nhà sưu tầm trong
cái việc đưa nghệ thuật đến với cả công chúng ạ bà luôn luôn dướ một cá tình rất
lớn với anhan th và chị vợ là chị Nhung Tại vì họ là nhà doanh nghiệp trẻ tiền
tài cũng không phải là số một ở Việt Nam nhưng mà cái lòng ham muốn nghệ thuật
của họ bà là một người lớn tuổi rồi bà phải kính họ yêu nghệ thuật và họ có cái
tầm nhìn làm sao giữ gìn những cái nghệ thuật mà họ nghĩ rằng họ thích và chị

00:08
Nhung và Anh TH Tuy rất trẻ chỉ 450 tuổi thôi Như như mà chỉ mua những cái tranh
mà mình thích chứ không phải là mua những cái tranh mà qua mình nghe tay và
Mua xong thì giữ gìn rất là cẩn thận con thấy rằng là họ có những cái bức
tranh mà bây giờ có nhiều tiền không mua
được mà có những bức tranh người ta muốn
vẽ lại cũng không thể nào vẽ được Tức là họ có những bức tranh để lại một dấu ấn
của nền Mỹ thật Việt Nam đối với lớp trẻ và cái việc làm của thông và của Nhung
ấy nó mong rằng nó sẽ có với dầu Loan có nhiều người khác bắt đầu làm không làm
quy mô được như thế này thì làm ít hơn nhưng mà nếu trong nước B ta ở thành phố
Hồ Chí Minh cũng vậy nếu mà có những cái
người nào mà có một cách làm như vậy thì

00:09
đó là một điều thực kỳ rất là vui rất là rất là quy
khi con học Con đọc đến cái đề cái văn minh nhân loại Khi con nghe nói về cái
sự tiến hóa của loà người thì cái đó con
tìm được cái an ủi cực kỳ tốt và lâu bền khi con ngắm một tất những cái đó là
những cái bổ sung cho một cái người ta gọi là kiến thức của con người con biết
tại sao mà tran Mona Lisa ở bên của ông Leonard V mà nhiều người nhiều người mê
đến như vậy tại sao monalisa vẻ người đàn bà mỉm cười có vậy thôi mà mỗi năm
hàng triệu triệu người đi đến pháp xếp hàng hàng cây số để mà ngắm Được Cái
chân chung mà morala Bởi vì mỗi người tìm ở trong ấy một cái ước vọng gì của
mình mà sách vở đã dạy mình rằng là con người phải yêu chuộn cái đẹp thì đó là

00:10
cái đẹp hay là kiến thức nói rằng cái kỹ thuật vẽ này là kỹ thật vẻ tuyệt vời
nhìn vào tranh ảnh nó sẽ có một sự bổ sung tinh thần không thể thiếu cho cái
sự ham muốn học hỏi cho cái sự dạy bảo của người đời xưa cho cái Mọi cái việc
suy nghĩ con người sống làm sao có văn hóa thì tranh nó bổ sung Con cảm ơn bà
rồi Hôm nay tôi rất là vinh dự đứng ở
đây để nói về một cuộc truyển lãm đó là truyển Lãm hoảnh khắc mùa thu rất là cảm
ơn mọi người đã đến rất là đông vui ngày hôm nay để mà có thể chia sẻ cuộc triển
lãm này Cùng với chúng tôi hôm nay là một ngày mà phải nói rằng là rất là may
mắn trời không mưa bởi vì sáng nay á Tôi
nhìn thấy trời hơi mưa cho nên ấy là tôi cũng hơi lo lắng vì là tổ chức toàn là
ngoài trời rất nhiều người hỏi tôi rằng là tại sao lại là khoảnh khắc mùa thu
thì như các bạn biết ấy năm nay là một năm mà chúng tôi làm kinh doanh khắp nơi

00:11
trên thế giới khúc sinh Bán đến 102 nước trên thế giới và Chúng tôi hy vọng rằng
năm sau chúng ta không có chiến tranh đấy là những khoảnh khắc mà tôi hy vọng
như vậy cái thứ hai là khoảnh khắc của chúng tôi trong năm 2024 này á là giá cà
phê lên cao nhất trong vòng 56 năm 56 năm với có một lần giá cà phê lên cao
như thế này cái khảnh khắc thứ ba á là tôi thấy rằng năm nay 2024 á là một năm
mà tôi kinh doanh được nhiều tranh nhất có những tháng ấy chúng tôi bán đến 18
bức tranh của Trần Lưu hậu và chúng tôi nhận thấy rằng là năm 2024 là một năm mà
người ta sưu tập rất nhiều các tác phẩm hội họa đấy là những khoảnh khắc mà tôi
muốn ghi lại và một cái khoảnh khắc đặc biệt nữa là những ai sinh ở ngoài Bắc
thì chúng ta có mùa thu nhưng Sài Gòn ấy thì chúng ta chỉ có mùn Noel thôi là từ

00:12
tháng 11 tháng 12 tháng 1 tháng 2 và tôi nghĩ rằng là cái mùn này nó hơi giống
Mùa Thu Cho nên tôi quyết định rằng là để hoảnh khoắc mùa thu đấy là bốn lý do
và phải nói rằng là với nỗ lực rất là nhiều chúng tôi vẫn nhớ rằng là cái đợt
triển lãm trước đây á là cách đây 2 năm 1 tháng và nó cũng rất là lâu rồi chứ
không phải là là dễ dàng để tổ chức được một cuộc triển lãm thì chúng tôi cũng
rất là vất vả các bạn hình dung mà xem những người Ví dụ như người làm nghệ
thuật những người làm bảo tàng họ chỉ lãm thì là bình thường nhưng mà chúng
tôi làm về nông nghiệp mà lại làm một cuộc triển lãm thì thật sự đó là một sự
nỗ lực rất lớn của chúng tôi nên là hy vọng là mọi người sẽ cho chúng tôi một
tràng hỗ tay khi mà chúng tôi khi mà chúng tôi
làm triển lãm đợt đầu tiên ấ thì có rất nhiều người nói với chúng tôi rằng á là
bởi vì chúng tôi mở là chúng tôi chỉ mở Private thôi vì tôi nghĩ rằng á là hôm
nay chúng tôi kết hợp giữa khách hàng của chúng tôi những người cung cấp hàng
những người mua hàng của chúng tôi và đặc biệt là bạn bè hàng xóm Thân Quen

00:13
những người đối tác của chúng tôi thì hôm nay chúng tôi mời tới để làm một
cuộc triển lãm cá nhân dành cho mọi người thế nhưng mà cái thông tin lan
truyền thì rất nhiều và họ nói rằng là ô
Tại sao Phúc sinh mời mà lại t triển lãm mà lại không mời họ Tại sao lại không
mời đến là họ đưa tin và tại sao Phúc sinh làm những cái điều đặc biệt như vậy
không mời họ và tôi nghĩ rằng á là Chính vì thế nên là chúng tôi hôm nay mời
nhiều nhất Có thể những đối tác của chúng tôi những bạn bè của chúng tôi đến
để họ có thể chia sẻ những tác phẩm hội họa của chúng tôi một cái nữa là chúng
tôi cũng sưu tập hơn một thập kỷ rồi và có rất nhiều tác phẩm đẹp rất nhiều
người nói với chúng tôi rằng là chúng tôi nên mở các cuộc triển lãm để cho mọi
người đến ngắm đến chia sẻ và đến xem những tác phẩm hội họa họ rất nhiều
người yêu thích hội họa và đặc biệt là năm 2024 thì phải nói rằng là rất nhiều
người sưu tập và khi đời sống khá lên thì cái việc sưu tập hội họa là một điều
rất là rất nhiều người quan tâm đến vấn đề tinh thần quan tâm đến vấn đề về Làm
thế nào để chăm lo cái vấn đề tinh thần của mình và sưu thập cácc kh hỏng Nghệ

00:14
thuật là một trong những cái xu hướng của 2024 và đấy là một điều mà chúng tôi
rất là vui mừng đấy là một trong những lý do mà chúng tôi mở cuộc triển nám
ngày hôm nay cuộc triển nám Hôm nay chúng tôi có rất nhiều các tác phẩm mà
rất nhiều người nói với chúng tôi là họ rất yêu thích xem sơ qua thì họ nói rằng
họ rất là cảm thấy được được phấn khích được cảm thấy rất là tuyệt vời và họ rất
là được inspire Có nghĩa là họ rất được truyền cảm hứng rằng là có rất nhiều
người sưu tập Nghệ thuật ví dụ như là làm về nông nghiệp làm về kinh doanh làm
về doanh nhân họ sưu tập Nghệ thuật và họ rất nhiều truyền cảm hứng cho mọi
người cái điều đấy làm tôi rất là vui các bạn hình dung mà xem khi mà tranh
treo lên ấ đến bản thân tôi xem rất nhiều tranh và tôi vẫn cảm thấy cái niềm
vui l ngợp cở trong con người lúc mà tôi đứng ở đây Tôi cảm thấy rằng là đúng
mình đã nỗ lực và cảm thân mình ấ mình cũng cảm thấy ngợp mình cảm thấy rất là

00:15
vui và cảm thấy rất là tuyệt vời khi mà khi mà mình có thể nỗ lực để triển lãm
một cuộc triển lãm tranh như ngày hôm nay và phải nói rằng để mà làm thì cũng
rất là vất vả chúng tôi mới nhận được giấy phép có ngày 27 thì hôm nay là ngày
29 Chúng tôi mở có nghĩa là chúng tôi làm last SM và chúng tôi vẫn cứ làm và
hy vọng rằng chúng tôi vẫn nhận được giấy phép cho đúng hạ thì ngày 27 chúng
tôi mới nhận được giấy phép để tổ chức hội họa rất là cảm ơn mọi người Phúc
sinh làm lần thứ nhất thì Phúc sinh cũng kết hợp với M đam Phượng và lần thứ hai
cũng là m đam Phượng thì tôi cũng muốn chia sẻ rằng ma đam Phượng đã giúp tôi
chúng tôi rất nhiều trong vấn đề tổ chức triển lám ngày hôm nay và tôi cũng muốn
m đam Phượng chia sẻ vài ý kiến vài lời với tất cả quý vị xin mời
bà còn bản thân tôi là một đạo diễn phim năm
1986 thì tôi về hưu khi về hưu thì tôi được may mắn là khu phố thương yêu khu

00:16
phố ưu tiên cho đ làm cái việc đặc biệt lúc nào cũng có tiền mà lại nhẹ nhàng đó
là giữ xe đạp ở nhà hát lớn Hà Nội Tôi không có phải là tôi Chê cái
nghề cái nghề giữ xe đạp rất quan trọng nhưng mà có lẽ nó không để dành cho mình
cho nên tôi bắt đầu nghĩ bây giờ mình tìm cách nào để mà thay đổi cuộc đời của
mình trong thời gian mà tôi làm việc tôi quên rất nhiều người bạn pháp tôi quyết
định sang Pháp Một chến khi tôi sang Pháp tôi được bạn bè rất là chú ý quý
tôi lắm và bắt đầu cho tôi tìm việc làm cho tôi ở đại phát thanh Pháp Tôi làm
rất là tốt sau hai năm đấy thì tôi bắt đầu nhớ
nhà ở đây chắc có nhiều bạn đi xa nước ngoài bạn nào có ra nước ngoài một thời
gian mới thấy cái niềm nhớ đất nước nó lạ kỳ lắm Mình không phải nhớ một cái gì
tuyệt đẹp đâu nhớ cái ồn ào ở Hà Nội nhớ cái ăn r vứt giấy phở ở Sài Gòn cho nên

00:17
là khi mà cái ông giám đốc đài truyền hình pháp bảo là bây giờ bà làm rất tốt
cho nên bây giờ tôi muốn là bạn ở lại làm việc nhưng mà tôi cối cùng tôi bỏ
tất cả và tôi trở về nhà th trước khi mà
ra đi thì tôi chào mọi người để mà ra đi
thì người ta đều nói rằng thế này ai gặp tôi cũng ôm lấy tôi bảo khổ quá bây giờ
về nhà sống bằng cái gì bây giờ bao nhiêu phụ nữ bị ở khổ cực bao nhiêu trẻ
con mồ côi bao nhiêu nhà chưa được xây dựng tức là ai cũng tỏ ra sự thương hại
cái đất nước Việt Nam sau chiến tranh mình mới nghĩ thế này ơ kia Cả một cái
nền văn hóa Việt Nam mấy ngàn năm lịch sử đẹp đẽ như thế tốt đẹp như thế cũng
không phải là thua kém gì quá các nước khác Tại sao không ai nhắc đến mà toàn
nhắc về sự thương xót sau chiến tranh từ đó tôi nảy ra một ý định là mình là một
người bình thường thôi thì mở ra một cái phòng tranh tôi bải mình làm một cái gì
đó để bay ra mình phát triển được cái nghệ thuật Việt Nam và biết đâu ngày nào

00:18
đó mình sẽ đi Trình bày cái đó cho người
nước ngoài biết và người ta hiểu về Việt Nam thêm đấy Từ đó tôi về Việt Nam và
tôi mở phòng tranh và trong khi mở phòng tranh thì tiêu chí của tôi Tôi không
chọn những cái người họa sĩ Ai đã quen biết rồi Tôi quen rất nhiều họa sĩ nổi
tiếng các anh ấy là B thân của tôi nhưng mà tôi không mua của họ mà tôi đi tìm
những Hòa sĩ nào chưa ai biết chưa hề bước ra khỏi nước Việt Nam mà cũng chưa
hề có tên tuổi nào ở trong thế giới vì tôi là một người xuất thân trong cuộc
đời kháng chiến chịu khổ cực Tôi hiểu rằng những con người ấy là những người
có tài mà cho được phát triển 23 năm sau thì tôi gặp một con Hạ sĩ trẻ anh
này chê tranh của anh là anh bỏ anh đi ngay không thèm nói một câu Mặc dù anh
ấy nghèo lắm nhưng mà phải biết công nhận tranh của anh ấy Anh mới chịu và
một con người thật kỳ là đơn giản tôi xin phép anh thông Để tôi giới thiệu cái

00:19
anh l cậu ấy tu đâu rồi con cho phép tôi nói
V Về tu một tí Dạ Tu là một người quê ở Quảng Bình và 2005 Mặc dù là tôi nhìn
thấy tranh Tu là tôi thấy tranh này rất hay rất đẹp rồi tu đi theo đi với tôi đi
sang Paris tôi đưa cho Tu vào các bảo tàng tôi đưa cho tu đi xem mọi nơi tôi
nghe những lời phê bình của người ta và bán tranh cho những những nhà sư tập
Pháp là mê tranh của Tuân và nhà ông chỉ
tr trình bày toàn là tranh của Tuân thôi một cái nghệ sĩ mới ra trường mà được
những kết quả như thế rất là hay và tôi tiếp tục mua tranh của Tuân nhiều lần và
mỗi lần mà tôi mua tranh của Tuân thì nhân viên phòng tran Tôi có người nói bà
vua làm gì mà mua lắm Thế có bán được đâu mà mua nhiều Tôi bảo các con xem nhé
20 năm nữa tranh Tuân sẽ gây sự kinh ngạc Không những cho người Việt Nam mà

00:20
gây sự kinh ngạc và kính phục cho Mỹ thuật Việt Nam việc đó bây giờ đã được
chứng tỏ và hôm nay thì quá dài để mà nói thêm nhưng mà xin nói rằng là tôi
nói cái điều này tôi không thể nào không mời chị Nhung đến đây xin mời chị
Nhung các bạn biết rằng là một cái nhà sưu tập ví dụ đến Shen hay đến đến những
cái hiệu nổi tiếng ở bên Pháp hay là bên Mỹ thì người ta những người
mà yêu người ta đến không phải đi mua cái túi Luis Vông lu V tông đâu cũng có
nhưng mà người ta đến câu đù Câu thứ hai người ta hỏi cái ông chủ lu ý với tô là
thưa ngài bộ sưu tập của ngài là cái gì Tức là người ta muốn tìm
tranh của những cái nhà doanh nghiệp thành công để thấy được cái tinh hoa của
nền văn hóa của mỗi nước thì tôi thấy rằng may mắn thay cho Việt Nam là bây

00:21
giờ đã bắt đầu có những nhà sưu tập như vậy người ta giữ lại cái đó giữ lại
những bộ tranh đẹp như vậy và giúp cho người khác mở những cái bộ sưu tập để
làm gì để mà khi mà con cháu chúng ta lớn lên để mà khi những người bạn ta từ
nước ngoài vào để mà khi có những cái người họ không hiểu việc Nam họ đến thì
họ thấy rằng là Việt Nam chúng ta trải qua chiến tranh nhưng mà tràn đầy văn
hóa Tiếp tục cái nền văn hóa lâu đời ngàn năm của mọi người cho nên hôm nay
rất cảm ơn hai cháu là đã hết lòng mở được cái cuộc triện lm này cảm ơn cả
Tuân là đã càng nỹ thuật này trong ngày hội họa này có đau đấu có đau khổ có tìm
tòi thì mới ra được những cái là những sản phập quý cho chúng ta xem hôm nay

00:22
Xin mời các bạn hãy đến Xem Bước trên ấy