Hãy giúp "Trăm triệu thầy, trăm triệu trò" hoàn chỉnh nội dung để những người khác có thể hưởng lợi từ nó trong tương lai.
- Bấm Ctrl + F : nhập từ khoá (tìm trên trang hiện tại).
- Nhập trực tiếp vào ô tìm kiếm trên cùng (tìm trên toàn bộ website).
00:00
Ngàn Năm Tình Sử tiên nga và lộ hàng ấn tượng của Đức Trí về vỡ này vỡ Ngàn Năm
Tình Sử cái ngôn ngữ âm nhạc trong đó nó không có dày như trong cái vở tiên nga
và còn thứ hai nữa không phải chỉ hiểu âm nhạc mà lại phải hiểu cái tiết tấu
của sân khấu cái vở kịch này có trước hay là nhà của Đức tiế có trước khi mà
em viết cho vở em không có tính đó là nghệ sĩ kịch Trời ơi Đức Trí chứ đâu
phải Đức thường Thí dụ như Mỹ Tâm hát thì bài hát của Mỹ Tâm chứ đâu có ai nói
bài hát của Đức Trí đâu Hầu hết các nhạc sĩ đều thích người ta chế lời bài hát
của mình em hình dung những cái gì em sẽ
tiếp tục trong vòng 5 năm nữa 10 năm nữa em vẫn còn sung sức lắm ít nhất cũng
00:01
khoảng 10 năm 20 năm nữa còn hoạt động ngon lành
chương trình được mang đến bởi mayb nền tảng khai phóng những tiềm năng chào
mừng quý vị đến với kịch và nghệ một chương trình của Maybe Podcast như
thường lệ quý vị và chúng tôi luôn luôn gặp nhau để có những câu chuyện với
những khách mời là những người hoạt động
trong lĩnh vực nghệ thuật sân khấu những gì liên quan đến nghệ thuật trình diễn
và những câu chuyện Đằng Sau đó nữa vẫn là một người bạn đồng hành mà tôi rất là
yêu quý vì cách mờ của chúng ta hôm nay xin được trân trọng giới thiệu với quý
vị bạn T tất cả niềm yêu mến của tôi Nhạc sĩ Đức Trí đầu tiên em chào chị Kim
Hạnh chào anh Lộc cũng khó tin là tôi theo đuổi các
cái vở nhạc kịch của Thành Lộc và Đức Trí cứ đi coi đi coi lại nhiều lần thậm
chí có một lần đi coi chủ yếu là theo dõi cái đũa điều khiển của cái ông nhạc
trưởng ở trong tiên nga nhưng mà hôm nay mới là ngày lần đầu tiên tôi được gặp
00:02
Đức Trí câu đầu tiên tôi nghĩ là trong ba vở nhạc kịch rất khác nhau
Ngàn Năm Tình Sử tiên nga và lộ hàng thì
hiện nay là ấn tượng sâu sắc của Đức Trí về vở nào thật lòng mà nói
thì mỗi vở có một cái nét khác nhau cho nên chúng ta không thể so sánh được v
đầu ti mà làm việc cùng với anh Lộc đó là vở Ngàn Năm Tình Sử Dạ Thật ra trước
đó rất là lâu là đã từng làm với anh Lộc cái vở nhà cổ hài Lan rồi nhưng mà lúc
đó là em phụ việc cho anh Trần Thanh Tùng thôi đó là người ta sẽ không thấy
cái tên của em ở đó nói gì thì nói Ngàn Năm Tình Sử vẫn là một cái vở mà trong
đó cái văn hóa Bắc Bộ nó đậm nét hơn và không phải là thế mạnh của em đến lúc mà
vở tiên nga ra đời thì lúc đó em vẫn còn nhớ em nói với anh Lộc là cho em một
00:03
thời gian để em trả lời Tại vì nó là một cá rất là khó bởi vì là làm sao tìm ra
cái ngôn ngữ âm nhạc cho cái vở Ừ ngôn ngữ âm nhạc ở đây tức là mình sẽ phải
chọn cái gì bởi vì mình biết rằng là không chỉ nam bộ mà rất nhiều cái vùng
đất trên cái địa cầu này Nó là một cái nơi mà văn hóa nó giao thoa giao lưu và
tiếp biến ừ Tức là hội tụ ở một nơi rồi là tiếp biến ra một cái khác nữa Như vậy
thì khi mà mình chọn một cái gì đó để mình làm cái ngôn ngữ đặc trưng cho cái
âm nhạc thì mình phải chọn khéo léo chứ không có thì lại bị người ta ngờ vực
làng rằng có một cái sự lai căn hoặc là pha tạp hoặc là một cái gì đó không
thuyết phục em ướm thử những cái bài hát đó sẽ hát lên như thế nào và liệu người
ta có chấp nhận hay không thì sau một cái thời gian cũng không không có quá
dài nhưng mà cũng không quá ngắn vài tuần lễ gì nữa thì em tìm ra được cái
cách để chuyển tải được cái cái lời thơ trong cái vở ra thành bài nhạc Ừ và mới
nhận lời anh Lộc khác với hai cái vở đó thì cái vở lộ hàng thì lại là nh từ nh
00:04
nh cái bài hát lãng mạng bài hát chữ tình của em đã viết từ trước đó đa số
đều là tân nhạc Thì cái đó không không có gì là khó khăn và cái đó cũng không
phải là cái sự quá sức với mình thành ra
Tóm lại vở tiên nga vẫn là một cái vở mà đối với em nó có nhiều kỷ niệm Có nhiều
dấu ấn và vẫn còn rất nhiều điều muốn làm cho nó nữa chứ không phải chỉ dừng
lại ở cái khi mà nó lên sân khấu tức là nếu có một cái dịp được quay lại để dựng
lại hoặc là được làm lại thì em vẫn còn nhiều cái để muốn làm tới đó Đức Trí nói
làm cho chị nhớ tới trong ba tập tiên nga có tới hai lần Thành Lộc cứ nói mà
giống như là tự nhiên nhắc đến chứ không
phải là cố tình nói là có những người ít
tuổi hơn mình nhưng mình không những coi là bạn quý mà coi như là thầy đó là Đức
Trí trong cái lĩnh vực về âm nhạc Chị có đọc một cái bài viết ở trên Thời báo
00:05
Kinh tế Sài Gòn rất là thú vị Thành Lộc và nhạc Đức Trí V kịch cái chị đọc xong
chị nói Ủa ông này ổ viết nhầm sao ổ nói
không đó là một cái sự giao duyên nó quá là lý thú luôn và khi mà nghe Thành Lộc
nói là và cả chị Nguyễn Thị Minh Ngọc nói là cái câu mà tôi một người mù thèm
nhìn bầu trời non cao ngát xanh thì chỉ nói là câu đó là Đức Trí sửa của tôi mà
tôi thấy hay Tự nhiên cái tôi nghĩ ca khó thật mà Đức Trí có nói là đó là công
trình chứ không phải công việc chị thú vị cái chơi chữ của cái ông này giống
như là ổng chơi chữ trên cái nội dung cái bài mà tôi là người mù á thì chị
hiểu vì trước đó chị đọc một bài là nói là khán giả nghe nhạc của tôi là người
00:06
Hà Nội vì vậy tôi làm cái L con xe của tôi là ở Hà Nội xong rồi cái lại nói là
tôi rất yêu quý tiên nga là vì tôi muốn cho mọi người Chia sẻ cái cảm xúc về văn
hóa của Nam Bộ chị nói Hà Nội và Nam Bộ lại là hai cái đối trọng nhưng lại rất
là hài hòa ở trong cái tình cảm của cái ông nhạc sĩ này Hôm nay chị cảm thấy là
phải hỏi thêm chút xíu nữa là cái chìa khóa nào mà Đức Trí thấy rằng là trong
ba bốn tuần mà còn tìm hiểu đó mà chuyển được cái tình cảm của mình đối với lại
cái nhạc kịch tiên nga đó nó thành ra là
lời nó thành ra là cái diễn đạt được cái cảm xúc của mình mà đặc biệt là cứ nghe
tới tôi một người mù chị quan sát ở trong kháng phòng á có những người người
00:07
ta chậm nước mắt em nhận ra rằng là khá giả của em là người Hà Nội nhiều hơn cả
người Sài Gòn Ừ là một điều một điều khách quan đúng có nghĩa
là trong những cái buổi biểu diễn của em ở Đà Lạt chẳng hạn thì cái ban người tổ
chức người ta nhận ra rằng là V từ những người Hà Nội bay vào mà xem
nhiều hơn và cũng rất nhiều người rất là ngạc nhiên khi mà gặp em và hỏi rằng là
ủa Đức Trí là người ở đâu Em em là người Sài Gòn em sinh ra lớn lên ở Sài Gòn ba
má em là người miền Tây người Bạc Liêu Với lại Long Xuyên không có dứng dáng gì
hết nhưng mà không hiểu là vì đâu mà cái cái cái
cái bạn bè của em bạn bè thân thiết của em thì đa số đều là người Hà Nội Ừ và
khán giả của em cũng là người Hà Nội và người ta cũng nghĩ em là một một người
con ở Hà Nội Ừ điều đó dẫn tới là có khi là người ta luôn luôn nghĩ rằng những
cái gì mà mang tính hàng Lâm hoặc là mang tính văn hóa thường được nghi ngờ
00:08
rằng nó xuất phát từ những người ở Hà Nội Ừ Điều đó cũng không sai bởi vì là
đa số tất cả mọi thứ đều từ ngoài kia mà đi vào ở đây vốn là một vườn đất mới và
tất cả mọi thứ đều đi vào đây cả từ cái việc đó mới dẫn đến cái việc mà câu
chuyện của tiên nga cũng vậy em suy nghĩ rất là nhiều về cái việc là cái tập thơ
Bân Tiên của của cụ của Nghĩa Đình Chiểu bản thân ai cũng biết rằng là người ở
Bến Tre người ta nói thơ Vân Tiên Ừ và không cần phải làm gì hết á chỉ cần nói
thơ vân tiên thôi là đủ nguyên cái vở cũng cũng đã đủ rồi em vẫn nhớ là có một
lần em gặp nhà nghiên cứu bác An chi á Em có đưa khoe với lại bác An chi một
cái tập rằng là em đang làm là so sánh từ ngữ bác Nam nó giống như một cái cuốn
tự điển vậy đó nh nhỏ vậy đó Cứ ngoài kia bát thì trong này cái chén ngoài kia
là bát tô thì trong này là cái tô tức là
em làm nguyên một cái tập thì bác nói đó Ừ làm thì cũng hay nhưng mà thật ra từ
ngữ thì cũng ở ngoài đó đi vô hết trơn cái gốc á cái gốc đều là là từ ở ở miền
ngoài đi vô từ từ miền trung tất cả mọi thứ rồi Nơi đây có cả thêm Người Hoa có
thêm người K có thêm bao nhiêu cái người
00:09
rồi tới người Pháp đi vô nữa như vậy thì mình chấp nhận nơi đây là một cái văn
hóa nơi mà hội tụ của văn hóa mình xác nhận được cái điều đó là
mình chấp nhận được nó ừ thì mình chấp nhận được cái việc là âm nhạc của miền
Nam là một cái âm nhạc giao lưu văn hóa có rất nhiều âm nhạc trong đó và em nhìn
lại r ngay cả trong cải lương cũng vậy cải lương ngày xưa Chiến Thắng được hát
bội em xin lỗi l Chiến Thắng được hát bộ cũng bởi vì là không có hát khán Việt
nữa mà hát chữ Nôm hát chữ Nôm ai muốn hiểu rồi thì không có Tức là những cái
điệu hát cổ được thêm vô bởi nào là tân nhạc Dạ đó là mình còn chưa nghĩ Chưa kể
đến cái chuyện là ngày xưa mình còn không biết như thế nào khi các cánh hát
của người Tiều người ta gặp cái cải lương và người ta hòa quyện với nhau lại
như thế nào bởi vì là quá nhiều cái bài bản trong cải lương và mình phải phải
nhìn nhận cái đó như là một cuộc gặp gỡ văn hóa mình phải biết ơn cái đó chứ
00:10
mình không có được ơn theo kiểu Ôi cái này là của người Hoa mình bài xích cái
nào hay cái nào đã giữ lại thì mình chấp nhận cái đó và khi mà đã nhìn nhận được
điều đó rồi thì lúc đó em lại thấy nó dễ có nghĩa là mình có quá nhiều các cái
kho tàng để mình dùng nhạc hộ Quảng trong trong cả lương cái đó Mặc dù là nó
xuất phát từ những cái điệu Tiều Châu điệu Quảng Đông gì đó đi qua bên này
nhưng mà nó đã được cái người Việt mình xài đó cả trăm năm rồi không có cớ gì mà
mình đẩy nó ra hết rồi t mà tại sao tân nhạc thì được mà Tại sao nhạc trong nhạc
nhạc hậ Quảng thì lại không Tất cả đều có hết và các cái làng điệu trong cả
lương từ Bắc từ Nam từ Xuân từ ai qu đều có hết rồi các cái làn điệu mà ngâm thơ
từ các là nói Thơ rồi các cái làng điệu mà từ bên ngoài T của của miền Bắc của
Miền Trung không có cái gì mà mình không
được xài hết tất cả nó nằm ở đây hết như thế thì nó làm phong phú được cái ngôn
00:11
ngữ của âm nhạc Nó chính là cái đặc trưng của cái vùng đất này là nơi mà hội
tụ văn hóa và như vậy thì âm nhạc Nó cũng là một sự hội tụ của rất nhiều các
cái vùng miện nhưng cũng không được làm mờ đi cái đặc trưng của cái cái cái miền
Nam bởi vì cái cái Văn Phong của Cụ Đồ Chiểu đã là cái Văn Phong nói toát lên
được cái Văn Phong của miền Nam rất nhiều những cái từ mà ở trong đó một lát
một chút xíu mình có thể mổ xẹ theêm để mình nói với cái cái cái Văn Phong đó
thì mình không thể nào hát bằng một cái ngôn ngữ nào khác bằng cái ngôn ngữ của
Nam Bộ là là chính xác nhất và như vậy thì mở được cái chìa khóa đó thì em lại
có cả một cái kho tàng để mà dùng tức là một rất nhiều cái nguồn để mà mình mình
mình sử dụng trong đó và nó trở thành dễ dàng chứ nó không còn khó
nữa trong cái vở Ngàn Năm Tình Sử hồi nãy Đức trết có nó sơ sơ qua câu chuyện
00:12
đó là xảy ra ở miền Bắc tại vì nhân vật chính là ông Lý Thường Kiệt cho nên cái
dòng âm nhạc ở trong cái bở đó thì hoàn toàn trên những cái giai điệu và khai
thác những cái khí nhạc nhạc những cái nhạc cụ của miền bắc như sáo mèo hay là
Vân Vân những những những thứ như vậy thì thật ra đối với Lộc Cái đó là nghe
quá đã rồi nghe quá hay đ đối với lọc là
vậ là quá hay thì nó là một cái chất xúc tác để khi mà mình chạm vào cái chuyện
thơ Lục Vân Tiên thì mình mới nghĩ là không có ai ngoài cái ông em bạn của
mình là ổng Đức Trí là bởi vì thứ nhất là ổng đã tốt nghiệp ở K cổ nhạc rồi ổng
đã biết sử dụng rất nhiều những cái nhà cụ dân tộc rồi rồi ổng còn đi hòa âm phố
khí với lại khi mà làm Ngàn Năm Tình Sử rồi á thì mình biết là trí rất am hiểu
về nhạc kịch Dạ tại vì trí học ở bên kia đó thì cho nên khi mà trong quá trình
làm việc trí Phân tích những cái đoạn này Tại sao phải hát mà Tại sao phải nói
như hát mà chỗ này Tại sao hát như nói ví dụ như vậy thì Cái đó là thành thật
lúc mà nó là lọc bị dốt đó Bởi vì khi mà làm việc chung với Trí thì Trí mới PH
00:13
Tại sao chỗ này nói như hát mà Tại sao chỗ kia hát mà như nói thí dụ như vậy
thì qua tới cái vở Lục Quân tiên à là cái là tiên nga đó quý vị thì mình nghĩ
là ông em của mình sẽ hăng ái cùng hợp tác chung nhưng mà thiệt sự nha quý vị
Lộc rất sợ trí từ chói cái điều quan trọng là gì biết không Cái đoàng kch của
Lộc Nghèo quá không có đủ kinh phí để thả cho trí Cái đó là sự thật bởi vì cái
thời điểm mà lọc mời trí cộng tác th nghe đó là tất cả các tình khúc của trí
đã trở thành hiết của giới tân nhạc rất nhiều rất là nhiều bài cho nên mình biết
là một cái bài mà trí mà bản đọc quyền cho ai đó là giả không có không không có
thấp th Cho nên nếu mà mình mời trí sáng tác từ đầu cho đến cuối thì mình trá
kiểu nào để hở trời tại vì vé bán K vé Bán x k rất là cái giá nó rất là phải
chăng đó thì bây giờ làm sao đây kế nó là anh cho em có thời gian suy nghĩ bây
00:14
giờ mới kệ trí nghe anh đi chùa nè anh đi nhà thờ nè anh đi cầu nguyện quyc
Quan Âm Bồ Tát cầu nguyện đức mẹ Maria phù hộ đồ thị cho cái người bạn Cộng Sự
này của con họ nhận lời đừng từ chối Tại
vì từ chối con không biết Con mời ai bây giờ rồi sau đó một thời gian Đức Trí hẹ
gặp lại Đức Trí nói em có hai Chuyện hai
tin muốn nói với anh một tin buồn và một tin vui Anh muốn nghe tin nào là mình
muốn B timm rồi K mà nói thôi Tùy trí trí muốn nói tình nào cũng được Anh cũng
chấp nhận hết K Trí nói thứ nhất là tin buồn là thôi thôi tiêu rồi tiêu rồi tin
buồn cái vỏ này khó quá Em ý m không biết nói gì giờ xong cái em ngồi rồi giờ
sao k t nói thôi thôi nhờ đó là cái tin buồn còn cái tin vua là em nhận Trời
00:15
ơi là không lúc lúc đó là đất trời sụp đổi vì sung sướng khi làm việc với Trí
thì quá là trí thuộc thơ Lục Vân Tiên Hòn hơn em luôn tại vì khi em chạm vào
cái vở kịch đó thì em mới bắt đầu đọc lại thơ chứ mình đâu có thời gian đâu mà
mình đọc thì trí lại thuộc rất nhiều thơ
Lục Vân Thiên cứ phân tích chỗ này nh nó nó th phân tích con này con này con này
con này em cứng Hồng luôn mà nó Trời ơi đây là người thầy của mình rồi Tại vì
anh ta còn còn hiểu thơ LC Vân Tiên hơn mình hơ chí bản thân mình là đạo diễn và
khi mà trí ngồi làm việc với em Trí mới đưa ra rất nhiều sách sách cũ không
nghiên cứu về ngôn ngữ từ ngữ miền Nam Trời ơi em nói thôi Đúng ông này là ông
thầy rồi Tại vì Âm Nhạc Việt Nam mình thì nó khó hơn âm nhạc quốc tế ở chỗ là
nó có dấu cho nên n thì nó phải đi với dấu thì nó mới ra được nghĩa thì cho nên
trong đó nó có một cái đoạn là Kim Liên và Thiều Nguyệt Nga kích nghĩa với nhau
00:16
mình nói thì dễ nhưng mà khi mà hát Ừ thì rất là khó trí nghiên cứu rất nhiều
sách và trí tìm ra một cái từ mà trí nói là chữ giao tất t nhớ không à kết tình
giao tất kết tình giao tất Thì cái tình giao tất vừa nghe em êm tay khi mình nói
mà khi đưa voo nhà cũng ai luôn cả đời tôi có biết cái chữ giao tất đâ là kết
nghĩa đâu trời tại vì nó không thuộc cái lĩnh vực mà mình phải phải quan tâm và
nghiên cứu thì rõ ràng là Mấy ông nhạc sĩ là cái người mà phải nghiên cứu mấy
cái từ ngữ nhiều bởi vì m không phải sáng thác để đưa vào âm nhạc tại vì Âm
Nhạc của nhạc sĩ là phải có chất thơ phải có lãng mạng chứ không phải là cái
kiểu mà như nhiều những bản nhạc mà gặp nhau thì đừng dịn nhau nữa nhé Cái kiểu
vậy đó sau này gặp nha Coi như mình không có quen nghe cái kiểu vậy thì âm
nhạc bây giờ thì thường thường nó đi vào những cái câu rất là đời thường như vậy
nhưng mà Đức Trí thì đi vào một cái dòng của của các cụ ngày xưa là từ ngữ rất
được trao chúa gia đều phải hay và cao từ phải đẹp để nó đi vào lòng mình luôn
00:17
thì thật sự là cái chủ giao tức mà Đức Trí nói với em thì em nghĩ là trời ơi
trời cả đời mình không có cầm cu cuốn sách đây để tìm hiểu cái chữ gì Nó đồng
nghĩa với chữ kết nghĩa thì ông này ổ là
người nghĩ ra từ ngữ thì em nĩ đ đứng về mặt m vốn sống về ngôn ngữ thì em cũng
vẫn gỡ kí là thầy luôn cho nên tiên nga đối với em là một cái kỷ niệm mà rất là
khó quên riêng với ông nhạc sĩ Đức Trí và em nhạc sĩ Đức Trí người bạn nhạc sĩ
Đức Trí còn này cũng vui nữa là tụi em đâu có kinh phí mà làm dàng nhạc sống mà
may là lúc đó cũng có một cái đơn vị một cái công ty du lịch cùng tài trợ chung
thì mới làm được nhưng mà Đức Trí là người đề xướng là hát live đi hát Sống
đi anh lộng ơi Chứ tụi em l nghĩ là thu tiếng trước và chỉ nhét thôi đỡ được cái
khoảng kinh phí thì Đức Trí lại là người
đó Không hát Sống đi hát sống mới là nhà
kịch còn hát nhép không phải là nhà kịch cái anh bòn nói diệ viên kịch không à
hát có chuẩn đâu mà hát sống cái nhưng mà nổi lòng là có chuyện khác Dạ nổi
00:18
lòng là chuyện Tài chính đó nói không sao em tập cho các bạn đó hát và thật ra
khi mà hát ở ngoài Các bạn có chin chút phô chút cũng không sao Miễn là các bạn
đó hát có lửa hát chân thật với cái cảm xúc của mình mà bạn một trong những cái
người mà đặc biệt tiêu biểu là cái chệ mà hát bằng cảm xúc cho nên không quan
tâm tới chuyện hát Chinh hay phô hát đúng hay hát Sai cũng là khách mờ của
mấy tậu trước đó quý vị dươ Cường đó rồi xong thì mình nghĩ là rồi thì em cũng
chỉ nghĩ là mình thu nhạc trước và diễn viên hát live hát sống trên n nhà thì
cái đó gọi là hát playback rồi xong cũng ổng hứng luôn ổ
làm xong thôi Có dàng nhạc luôn đi Cái em dàng nhạc làm sao mà trả tiền cho nổi
để em quy động cho cái chuyện mà quy động của trí thế nào đ tr sẽ kể rồi cuối
cùng cái cái ch nói em phải cầm đũa mới được l
00:19
h mà trả Đức Trí Trời ơi Đức Trí chứ phải Đức thường Em ơi sao mà được
nó nó không sao em cầm đổ chừng một chuột xất đầu tiên cho tại vì em phải
cầm độ em mới yên tâm được mà rõ ràng là một chuột suất đầu tiên quý vị có thể
tưởng tượng là dàn nhạc lo Coi kịch không không có coi Đức Trí đánh
đữa các bạn đó lần đầu tiên là làm làm nhạc sống cho kịch lờ ngồi coi không mà
ngồi ngồi coi nè cười thì cười lúc nào mà hề thì cười hả hề lúc nào khóc thì
ngồi ngồi mài tập trung rớt trướ mắt rồi ông ông nhạc sĩ nhạc sĩ qu đũa không
chịu dòn đó nên là 10 suất đầu tiên là luôn luôn gặp những cái chuyện trục rạc
đất đ trục Trạc đáng yêu như vậy rồi mình nghĩ là mà trí nói là à sau mùi xất
đầu tiên thì em sẽ tìm một người bạn khác thay em để cầm đũa cái chuyện này
cái qua tới xức thứ 11 cái tr nói thôi em làm luôn cho chứ em không có yên tâm
thì cái vở thên Nga là qua hai năm liên tiếp với Sáu Mùa tái diễn Đức Trí vẫn là
00:20
người cầm đũa nữa làm đến mức mà có rất nhiều khán giả Ba ha ba suất đầu tiên
người ta đến để người ta xem kịch tiếp theo là người ta đến để nghe nhạc và
những xất còn lại cũng là một cũng những vi khán giả đó người ta không xem kịch
người ta không nghe nhạc mà người ta xem nước trí có rất nhiều khán giả Họ nói
với tôi thật luôn Họ nói là đến xem ông Đức Trí ông ông cầm cầm cái đủ là đáng
lồng tiền rồi vui rồi Ông nói gì đó cứ mà thật sự là bản thân lúc đó chú T cũng
mới là nhiều khán giả người ta đã thuộc cái bợ đó rồi thì người ta đến
người ta coi Đức Trí Đức Trí cầm cái đủ Ơ thôi Đây là một cái cảm xúc rất là đẹp
không phải chỉ đối với các nghệ sĩ sân khấu của chúng tôi mà phải nói là rất
nhiều anh em nhặt công các nghệ sĩ trên diễn nhạc ở dưới dà nhạc họ cũng nói là
từ xưa tới giờ á tụi em cũng đánh nhạc nhiều cho ca sĩ cho mấy cái l Show của
ca sĩ cũng nhiều ừ à đây hay là Đán trong phòng trà nhưng mà Riêng đối với
cái vở nhà kịch này thì nó có một cái câu chuyện là sau khi vở dĩ tríp nhất
thì tất cả mọi người giới thiệu ban nhạc
thì Khán giả đã dỗ Dồn hết toàn bộ những cái trạng pháo tay hú hét l nó về cho
00:21
ban nhà thì các bạn nó nói là giống như là tụi em cả thấy mình được tôn vinh Ừ
mình được vinh dă Tại hồi não giờ chỉ ngồi đánh đánh đánh cho ca sĩ thì khán
giả người ta chỉ tôn vinh ca sĩ thôi Còn bây giờ tự nhiên được diễn cho một cái
cái v kịch mà khán giả lại dành hết những đạng vói tay cho tụi em thì tụi em
đây là một cái kỷ niệm rất khó quên cái câu chuyện nó là như vậy và tóm lại là
thật ra thưa quý vị trong cái dự án thiên nga vừa qua đó thì nhạc sĩ Đức Trí
làm được một cái việc rất lớn cho tất cả anh chị em tập thể nghệ sĩ Chúng tôi là
anh ta truyền cái năng lượng đến cho chúng tôi về cái lòng yêu âm nhạc và
lòng yêu nghề của chính mình nữa tại vì thật sự bản thân tôi là một ngệ sĩ lâu
năm ở trong ngày nhưng mà khi mà cái màn đóng lại cái màn over bắt đầu đánh lên
tôi ngồi ở phía sau này để chuẩn bị màn Mở l tô Hán mà cái mà cái tiếng piano
của của anh Lý Huỳnh Long mà TNG t TNG TNG TNG TNG t TNG TNG TNG TNG TNG TNG
TNG TNG TNG TNG TNG TNG TNG TNG rồi bắt đầu cái là da gà tôi Nó nổi lên hết và
00:22
khi mà bắt đầu là tiếng vio bắt đầu đầu tiên là bắt đầu tôi hát câu đầu tiên tôi
một người mù là tim tôi nó C bạch bạch Bạch lắ nó nó đậc rất là nhanh mà mình
phải mình cứ sợ mình bắt vô phô mình bị phô rồi Hoặc là bị trễ nhịp mà nó cứ
căng thẳng Bởi vì khi mà màng mở ra cái vùng sáng ở trên sân khấu nó vẫn tối cái
dàn đèn của hố nhạc á nó vẫn sáng cho nên tôi nhìn thấy được các nhà công và
đặc biệt là là tôi nhìn thấy ánh mắt của
khán giả đó người ta cứ vậy nè đó Khi mà
ánh sáng đánh vô cái nhân vật ông Nguyễn
chỉu là người ta cứ chờ cái câu đầu tiên c đin chịu mở mi ra là gì thì tôi một
người mù thèm nhìn bầu trời non cao ngát xanh là khán giả người ta vỡ òa cái cảm
xúc đó và cái bài hát đầu tiên nó là một
cái ấn tượng rất lớn đối với tôi thật sự là đêm nào mà trước khi trước khi diễn
00:23
cái vợ đó chúng tôi cũng bản thân tôi tôi cũng khấn tổi nghiệp của mình là cho
con có cơ hội cho tụi con có cơ hội được
cái vẫn này được tái diễn hoài hoài Hoài hoài hoài để con được ở trong cái không
khí cách màng nó mở ra và nghe những cái khúc nhạc đầu tiên như vậy Tại vì đó là
những cái hạnh phúc phải gọi là vô biên của cái người nghệ sĩ sân khấu mình được
trực tiếp hát live được nghe nhạc Live tất cả mọi thứ đó là là một cái điều rất
là TH liền đó với mình anh Lộc với lại chị chị có nói về
cái việc là ca sĩ hồi hợp đó thì số là như thế này khi mà em viết cho vở em
không có tính đó là nghệ sĩ kịch Em chỉ viết như thế nào
nó hay thôi Dạ bất kể đó là ai còn Chừng nào mà mà không hát được hay là cái gì
00:24
đó thì mình lại tính tiếp chứ còn không phải là ồ tại vì là sợ là như vậy tức là
em không có sợ cái gì hết khi viết là viết tối đa em vẫn còn nhớ là cái có một
cái hôm đi Xem anh Huy Tuấn nhạc sĩ Huy Tuấn đấy anh tới An nói chứ mày ác thế
Viết như thế thì là chuyển tông như thế thì làm sao mà mà mà mà người ta hát làm
sao mà mà mà các nghệ sĩ có thể mà mà theo kịp câu chuyện đó là thế này em Em
xin nói một chút xíu về chuyên môn dân ca Việt Nam mình nó vẫn nằm ở đó từ ngàn
đời n rồi nhưng cái hay là từ lúc mà có tân nhạc và có có cái sự học tức là các
nhà sĩ được học được tay học được học thêm những cái bên ngoài phải kể đến
những cái bậc đàn anh đi trước như nhạc sĩ Nguễn Xuân Khoát n nhạc sĩ Phạm Duy
rồi Nhạc sĩ Hoàng th thơ Tức là những người mà chạm ngõ với lại dân ca đầu
tiên thì lúc đó cũng là cái lúc cái thời gian mà trên thế giới họ có rất nhiều
những cái phong trào mà âm nhạc dân tộc của các nước được đề cao ở Nga cũng vậy
00:25
sovic cũng vậy rất nhiều những cái nơi Họ đề cao âm nhạc cổ truyền và Làm sao
để mà tìm thấy được cái hay trong cái âm
nhạc của mỗi một nơi thế thì các các bậc tiền bối họ đã chọn một cái cách và vào
những năm 40 50 60 nó rất là phổ biến họ gọi là metabol metabol tức là nó là
chuyển hệ tức là chuyển các cái cung giữa các cái làng điệu với nhau chứ
không phải chuyển qua một cái tông giọng khác tức là đang ở Xuân chuyển qua ai
đang ở đ đảo chuyển qua Bắc đ tức là chuyển trong các cái làng hơi của của
của cổ nhạc đó là cái mà các cụ đã làm thì em chỉ nói theo cái đó để mà mà dùng
cái đó trong trong trong nhạc C tiế Nga tức là bởi vì sao Bởi vì nếu một cái bài
mà cứ từ đầu đến cuối một cái là hơi thì đến khoảng chừng giữa bài nó không phải
giống như trong tân nhạc là đoạn A đi qua đoạn b thì cái giai điều nó thay đổi
còn đằng này là các cái Ngũ Cung thì nó chỉ giới có một cái sự giới hạn nhất
định và bắt bắt buộc là chúng ta phải thay đổi
00:26
để ch được chy cái cung BC thì metabol là cái thủ pháp mà dùng trong trong cái
vở tiên nga có nghĩa là đang ở thế này và chuyển sang xuân và chuyển sang ai và
chuyển sang này thì không phải là nghệ sĩ nào cũng là người biết hát cổ nhạc có
những người chỉ hát tân nhạc thôi Và đến khi gặp những cái đó thì các bạn gặp n
trở ngại hoặc là cũng có những lúc em dùng cả thu pháp của phương tây tức là
đang từ cái cái giọng này chuyển sang một cái giọng khác và rất là bất ng Tức
là không để người ta đoán được thì thường thường những cái chỗ đó nó rất là
khó nhưng mà phải nói rằng là nó khó nhưng hát được là một cái người viết á
em luôn luôn có một cái cái cái Phương Trâm như thế này mình phải viết mà người
ta hát được Nếu mình viết mà người ta hát Sai á thì mình phải coi lại mình Dạ
là mình viết như thế nào mà người ta hát không được ừ Tức là nó giống như nước
chảy vậy đó tức là nước nó cứ tự nhiên nó chảy tới chỗ đó thì tự động là nó sẽ
phải đi qua đây nó có cái flow của nó nó có cái dòng cái cái dòng chãy của nó
00:27
chắc chắn là sẽ có những người bắt được ví dụ như là anh Lộc bắt vô dễ dàng các
bạn trẻ có thể là chưa có kinh nghiệm mà nghe nhiều thì có thể các bạn là cần
phải có cái thời gian thì những cái buổi
diễn đầu thì các bạn cũng hồi hợp tại vì
nghe cái này nó lạ không giống như những cái gì mình mình hay nghe ở ở ở nh nhc
nh bốp thì anh lọc cứ đứng Là sao Nhắc nhắc để V nh thá l Vân Trang đó cái cái
đ đạn Bương tử trc vừa hát một cái đoạn rất là nóng giận ở một cái tông này vừa
bước đi thì tự nhiên đột ngột chuyển qua một cái tông chuyển qua một cái tông
khác cho vă Trang hát từ trong cánh gà mà không có nhạc chuyển không có cái
nhạc chuyển được tại vì cái gì vô nó cũng bị làm chậm đi cái cái mặt của cái
cả những cái câu của là khoan khoan khoan gì đó đó mặt V thằng không bao giờ
vô được bắt được an lộc ơi An Lộc ơi Thành ra C em là cái bên lúc thành ra
cái vợ đó là không bao giờ em ở trong quả trang đứng hai bên cánh gà không là
00:28
cứ hát hát trước á Khoan khoan khoan để cho nó nghe the không phải là nhắc tuồng
mà là nhắc tông nhắc tông nhắc tông cái chỗ gì dữ chọn một lời Nguyên cũng vậy Ở
đằng trước là một cái tông khác nhưng mà bắt qua tông của Kiều Nguyệt Nga thì là
là D cho môn Lợi Nguyên là một cái tông khác hẳn mà không có một cái cái Tức là
không dễ để bát tông Tất nhiên nó có cái
nguyên tắc để bát tông nhưng mà nhưng mà sau khoảng chừng một vài buổi diễn thôi
là là bạn Lê Phương chuyển rất là dễ dàng Tức là không có gì khó hết như vậy
thì ý nói rằng là không có dễ mà cái cuộc đời này đâu có gì là là dễ đâu chị
thấy cái gì mà dễ quá thì người ta sẽ kêu ngạo liền tức là bắt buộc nó phải
khó thì người ta mới tập trung khó không phải là đánh để đánh đố người ta mà để
để nói rằng là phải mình phải cố gắng làm hết mức mà mình có thể thật ra nếu
mà có cũng có những cái cái cái đoạn trong trong vở thì nó không có có có Tức
là nó ngoài cái sức của các bạn thì em thay đổi một vài cái chi tiết nhỏ nhỏ
nhỏ một vài cái Luyến lấy nhỏ nhỏ để các bạn hát nhưng mà cái đó là rất ít gần
như là là không có để làm sao mà mọi người tập trung nhắc tới cái việc đó
00:29
phải nói thê một điều nữa là em không phải là cái người học ngành Musical
không phải là người ngành học ngành nhạc kịch chỉ là học ngành sáng tác thôi tất
nhiên trong đó nó có nhắc đến rất nhiều những cái thể loại viết khác nhau nhưng
mà bản thân em là một người từ nhỏ mê cải lương mà em là fan của của Thanh
binh Thanh Nga thời đó chỉ gọi là Thanh Nga thôi rồi bắt đầu từ Sài Gòn 1 Sài
Gòn 3 rồi em đề mê rồi Trần Hữu Trang rồi qua tới minter nhà minter nhà Quỳnh
Long nhà nào em cũng đi coi hết có nghĩa là em đi mê đi coi sân khấu ở ngoài rồi
Em học cổ nhạc Em học cổ nhạc thì mấy thầy dạy đàn cho em thì cũng đang ở
trong các cái đoàn thầy dắt em vô vă công ngồi dắt vô Sài
Gòn ba ngồi em vô em ngồi em coi DN đàn đờn sao thì mình mình đã sống trong cái
không khí đó từ nhỏ Tức là em không được đi theo đoàn hát thôi Nhưng mà mấy thầy
đàn em ngồi dưới cái hố nhà từ nhỏ thành ra là là từ nhỏ là em đã mê sân khấu và
và biết được tích tắc trên sân khấu và ngay cả đi vào trường nhạc học thì em
cũng viết về âm nhạc trong trong trong sân khấu Tức là những cái luận văn của
00:30
em viết thời đi học môn âm nhạc học cũng là viết về
về âm nhạc trong sân khấu rồi Đến lúc mà đi học đi du học bên kia thì tất nhiên
là khi mà lớn lên bắt đầu tiếp xúc với âm nhạc phương tây thì cả hai cái cái
nền sân khấu mà lớn của của thế giới từ cổ điển thì có opera ngày hiện đại thì
có Musical từ là broadway thì cái sự kế thừa của nhau Tại sao mà mà Opera không
còn nữa và bây giờ người ta lại thích coi Musical nghiên cứu Cái đó thì em
cũng đã từng làm một cái bài luận văn viết k đó nữa Tức là em rất là thích
nhìn nhận để để nghiên cứu những cái đó và từ những cái hiểu biết đó thì em mới
khám phá rất nhiều những cái ngôn ngữ trong âm nhạc của sân khấu em có từng
nói với anh LC Anh lọc hồi nãy có nhắc đó có nghĩa là cái cái nguyên tắc rất là
đơn giản có nghĩa là nếu anh lọc ngày xưa là từ thoại kịch chẳng hạn Mặc dù là
trong gia đình sân khấu trong gia đình hác bội đúng không ạ Nhưng mà anh anh
làm việc với thoại kịch nhiều thì em nói
00:31
rằng là Theo em hiểu thì anh lọc cứ theo cái cái cái cái cái cái cái diễn tiếng
này tức là cái gì mà nói được thì mình nói còn có những cái gì mà mình không
nói được nữa thì mình hát Tức là mình không thể thoại được thì nâng lên một
bước đó là sẽ hát và khi nào mà cái lời nói không còn đủ để diễn tả được nữa Tức
là nói cũng không được mà hát cũng không đủ có nghĩa là lúc đó Cái ngôn ngữ hình
thể nó sẽ diễn đạt cái điều mình muốn diễn đạt như vậy thì mình cứ chia theo
cái nguyên tắc đó để mình dựng cái vở này tức là sẽ có những những lúc bằng
thoại có những lúc thoại thì người ta mới thích cái lời nói nó nó nó hay Ví dụ
như cái lúc mà mà cụ đồ chỉu ra để đọc cái bài văn tế nghĩa sĩ Cần duộc chẳng
hạn thì phải là nói nhạc Cứ là nhạc nền sẽ không hát lúc đó cái lời nói nó nặng
hơn nó đủ để để để thuyết phục hơn rồi khi nào mà mà cái lời giữa hai người
không lẽ là là mình nói nhau anh nhớ em nhiều lắm em yêu em nhiều lắm cái lời
00:32
hát nó nó nó nó đẹp hơn nó dễ hơn để mà diễn đạt cái điều đó thì nó cứ như thế
và có những cái đoạn múa trong trong vở cũng là như vậy tức là không l bây giờ
mình nói Chứ là đi qua phiên Quốc sa chỉ là một cái màn múa thôi Nó diễn diễn tả
được hết những cái cái đôi cánh hai bên ghép lại như thế nào và nó nó nó cách ra
như thế nào thì tất cả những cái đó là múa như vậy thì ngoài cái việc là viết
nhạc ra thì đến lúc mà dựng rõ ràng là em cũng không nghĩ rằng là em có thể đi
theo cái vở suốt mấy chục suốt gần cả trăm suốt vậy em chỉ nghĩ rằng là em sẽ
đồng hành một giai đoạn và tìm một người nào đó để giúp mình để mà chỉ huy thì
thật ra để tìm được một người thay em á thì nó có hai Điều thứ nhất là phải có
đủ tiền để trả cho người ta và còn thứ hai nữa không phải chỉ hiểu âm nhạc mà
lại phải hiểu cái tiết tấu của sân khấu em không phải là người trong trong ngành
sân khấu Nhưng mà em mê sân khấu từ nhỏ thành ra là em rất là để để tâm đến
những cái tích tắc ở trên sân khấu không
thể nào dư ra một giây mà cũng không thể
nào mà nhanh được Tức là khi mà đúng cái nhịp rồi thì thì diễn viên và dàn nhạc
00:33
cũng sẽ tự hiểu với nhau đúng cái tích tắc đó không thế nào mà chậm hơn hay sớm
hơn được nữa Để làm cái điều đó bắt buộc cái sự kết nối giữa dàn nhạc Tại vì dàn
nhạc không phải lúc nào cũng có thể đều và cần một cái người conductor người chỉ
huy để mà đồng bộ với nhau chứ còn thật ra là nhàn nhạc mà nếu mà như ở ngoài
thì người ta kểu rắp từm t là người ta vào được nhưng mà đằng này là chỉ không
có được cái cái báo hiệu đó bắt buộc cái
báo hiệu phải là là hình thể thành ra là phải có cái cái cái cái công đoà ch nó
là vậ còn nhắc về cái vấn đề kinh phí thì tiên nga hoặc là rất nhiều những cái
cái cái cái dự án mà em đã từng làm với anh Lộc hoặc là với rất nhiều người bạn
bè hoặc là bản thân em cũng vậy không phải lúc nào cũng phải là có kinh phí em
đã từng làm việc với rất nhiều nghệ sĩ thật thụ mới đây chẳng hạn là em bay ra
ngoài Hội An để làm cùng với lại Tấn Lộc một cái vở Dạ và làm bằng niềm vui thôi
tức là không ai có tiền hết á chỉ làm và làm thôi thành ra là em thấy rằng là
00:34
xung quanh em có rất nhiều nghệ sĩ như thế có nghĩa là có những lúc mình vẫn
cần sống mình phải mưu sinh em cũng có ở
vợ con ở nhà ba đứa nhỏ phải đi học cũng vẫn phải làm để kiếm tiền Tuy nhiên là
có những cái công việc mà mình thích thì
mình sẽ làm mà không cần biết rằng là nó được cái gì mình chỉ biết rằng là mình
làm cái điều đó mình thích thì dự án tiên nga em gọi là dự án là bởi vì nó
rất là dài hơi em làm nó bằng cái sự yêu
thích của mình không vì cái gì cả từ cái
điều đó em lại mời được những người cộng sự với em bên dàn nhạc rồi Bên nhóm bè
họ cũng làm với theo cái cách đó có nghĩa là cái cái lương được nhận không
phải là nhiều như là đi đi đi diễn hàng ngày nhưng mà nó cũng đủ để nó đ đủi để
mọi người vui và đi làm vui vẻ cũng không ít mà cũng không quá nhiều thì vậy
là vui rồi và được làm cái điều mình thích thì em thấy mọi người đều vui và
và trong đó thì cũng có một vài người như là lếu Huỳnh Long Như là một vài anh
00:35
lớn rất là là nhiều xô nhưng mà X thu xếp đi làm được rồi cũng có lâu lâu có
mấy người bận thì lại có mấy bạn học sinh của em đi vào Thế chỗ cho đánh một
hai buổi mà các anh lớn bận rồi lại cứ tiếp tục như thế diễn ra gần suốt mấy
chục suất như vậy em nghĩ đó là một cái điều rất là kỳ diệu và nó bắt nguồn từ
đâu nó bắt nguồn từ cái cái cái người mà khởi xướng dự án ngồi ở đây Dạ ảnh
truyền được cái nhiệt huyết truyền được cái cái hay cái đẹp của trong đó mà mọ
người góp vào làm và nó thành ra một cái vợ như
vậy Ngàn Năm Tình Sử là một vở lịch sử đưa cái hiện đại vô và em nói là đó là
một vở diễn lịch sử có nhạc có có ca nhạc Có nhạc vô còn tiên nga thật sự là
một vở nhạc kịch thì cái mà em ứng dụng cái hơi của âm nhạc của miền Bắc vô
00:36
trong Nghìn Năm Tình Sử thì em nói là nó có một số đoạn là âm nhạc vào nhưng mà
những đoạn âm nhạc vào đó đó là coi rồi ai cũng nhớ rất lâu ví dụ như là bơ vơ
mãi bơ vơ vậ đó chị cứ vẫn thuộc những cái lời đó giống như là chị thuộc cái
lời của bài phụng hoàng ở trong Nửa Đời Hương Phấn vậy đó dạ Tự nhiên cái mình
thuộc mà mình không có học em đưa những cái bài nhạc đó vô Hay là em viết riêng
cho ngành năm tình sử trong ngành Năm Tình Sử thì thật ra em nghĩ rằng là đó
là một cái lần mà chào hỏi nhau của em với anh Lộc Tức là chưa có dám đi sâu
vào Tại vì thứ nhất là như anh Lộc vẫn vẫn nhác em á ảnh ảnh nhảnh nhác Em là
là diễn viên kịch không phải ai cũng hát được đâu thành ra đừng có khó quá Có
nghĩa là mà thật sự là như vậy t Tất nhiên là diễn viên thoại kịch thì không
phải là không Tức là từ đầu vào mình đã không tuyển người hát Tức là lúc đ ch là
00:37
là di đều là diễn viên thoại thì cái sự hát là nó có cái giới hạn
thành ra là ở ngàn nên tình sử vở đó em không dám đặt nặng vào cái cái cái cái
bài hát như là một cái vở nhạc kị thực thụ và chỉ có một vài đoạn hát thôi và
có một vài đoạn phải có ca khúc thôi Em nghĩ rằng là nó ca khúc có sẵn Dạ tức là
một vài đoạn là có ca khúc được viết và một vài ca khúc là có Ờ tình cờ là em
mới đưa anh lọc coi anh Anh ơi tại sao mà cái nội dung mà của anh đưa thì em
thấy nó trùng hợp với hai cái bài này quá ừ Tức là nó nói trùng hợp thật tức
là đó là hai bài một bài có một chút của em viết trước đó và bài thứ hai là bài
Nắng Có Còn Xuân Thật ra vào thời điểm đó thì cái bài Nắng Có Còn Xuân cũng
không nhiều người biết như là sau này à Nhưng mà không hiểu V sao à Không thời
điểm đó là bài Nắng Có CN xuân đang nổi tiếng nha Đang nồi nữ mùa Xân ơi đó hả
00:38
Dạ Dạ cái bà đó lăn nổi đó cho CH bà đó chị nghe chị thuộc luôn ạ Em có thể là
em không biết là tại vì cái lúc mà em gửi cái bài hát đó Cái bài có một chút
là em đưa cho anh em giới thiệu cho anh chứ anh không biết bài có một chút Dạ
còn cái bài nó có còn Xân là anh Đề nghị là bởi vì anh cũng muốn đánh vào tâm lý
giới trẻ là mình diễn một vở Lịch sử nhưng mà đưa Nhật mới vô Ừ thì thời điểm
đó là thời điểm con mấy giới trẻ rất thích hát cái bài đó thích nghe bài đó
tự nhiên mình đưa vô mới tạo một cái bất
ngờ đó chứng tỏ là anh lọp anh nghe nhạc
của em nhiều hơn em tức là em h nghe anh
nghe nhiều mà anh thì đúng là có hai bài hát đó nó có cái màu sắc cùng với lại
cái màu sắc Bắc Bộ và buồn cười là thế này em em ngồi em ngẫm lại trong cái đợt
mà em mới vừa làm cái show của mình vừa rồi là em viết khoảng hơn 100 bài hát và
phải có ít nhất là vài chục bài có âm hưởng Bắc Bộ Ừ mà gần như chỉ có một bài
hai bài là âm hưởng miền Nam thô Em cũng
không hiểu tại sao điều đó em không giải thích được có nghĩa là nhiều khi mình
thấy cái đó dễ quá mình không bao giờ mình làm hoặc là cái công việc của mình
00:39
mình nó không có duyên với cái đó tất nhiên là không không tính vở tiên nga
bởi vì là nó là nguyên một cái vở viết riêng còn cái bài hát độc lập của em gần
như chỉ có một bài hai bài thôi ráng tìm
một bài tụi nó nói chứ Anh Chí ơi anh có một cái bài nào n Bộ nói anh có anh có
viết mà thật ra viết thì cũng là viết cho phim luôn á chứ cũng không phải viết
ở ngoài đôi khi có những thứ nó bên cạnh mình hàng ngày á cái mình lại thấy nó
thường quá cái mình không có có có có nghĩ tới nó thì quay lại để nói rằng là
vỡ Ngàn Năm Tình Sử thì nó cũng giống như là vở tiên nga ở một cái chỗ là hai
cái vở đều có hai cái câu thơ mà ai cũng chờ nghe với tiên tiên nga với Lục Vân
Tiên thì có cái câu thơ đầu là trước đàn Xem truyện Tây Minh cảm cười hai chữ
Nhân Tình Éo Le Còn với Ngàn Năm Tình Sử thì với nhân vật Lý Hằng Kiệt thì chắc
chắn là ai cũng chờ nghe cái Nam quốc sơn hà nam đế cư để hát lời thơ đó ra
thành lời hát thì không phải dễ tại vì là người ta đọc quen rồi mà khi hát Tất
00:40
nhiên là trước đó đã từng nghe một vài người đã phổ cái câu hát đó ra thành bản
nhạc rồi nhưng mà vẫn không thuyết phục và
em phải dành cái thời gian để Hát đi Hát lại Ngẫm đi ngẫm lại làm sao đã hát cái
câu hát đó nghe Nó thuận nhất Ừ và dành cái chỗ nào hay nhất để mà đúng cái lúc
đó thì hát cái câu hát đó tất liên là giống như là tiế Nga cũng vậy không phải
là lúc đầu mở màng lên như từ xưa tới giờ lúc đầu mở lên cả là trước đèn xem
chuyện Tây Minh thì là có người ta quen luôn rồi thì bở
tiên nga là mãi đúng một cái lúc nào đó thì bật dậy để cho người ta giật mình
người ta mới mới nghe và kết vở thì vở Ngàn Năm Tình Sử thì cũng dành cái cái
câu đó cho đúng một cái cái cái cái đoạn
mà sau khi đọc cái bài hịt đánh tống cái không khí là kêu gọi toàn dân đứng dậy
thì sau đó mới đọc cái cái hát cái bài thơ đó Cái dàng hợp sướng hát về cái vở
Ngàn Năm Tình Sử thì cái ngôn ngữ âm nhạc trong đó nó không có dày như trong
00:41
cái vở tiên nga Nhưng mà nó cũng có một vài cái chỗ rất là thú vị ví dụ như là
cái đoạn mà em vẫn nhớ hoài là cái đoạn mà mà anh Hữu Châu với anh Lộc mà lúc mà
lý thần Kiệt đến để cầu xin ông Lý Đạo Thành quay trở lại để giúp để giúp cho
chều đình Thì ổng Quỳ ba ngày ba đêm ở trước trước nhà để mà cầu xin ông rồi
sau đó thì mới hát cái cái bài hát là Mỗi một người đều có một cái nỗi niềm
riêng của mình hết Nhưng mà khi đất nước mà cần thì mọi người sẽ dẹp bỏ cái nỗi
niềm đó cái riêng tư của mình để mà vì một cái mục đích chung thì cái bài hát
đó là có lẽ là cái bài hát đầu tiên mà em viết cho kịch Ừ mà em ưng ý có nghĩa
là nói được cái tâm tư mà bằng cái Văn nói nhưng mà lại hát đó là hát một cách
như nói như là khi nãy mình nói và từ những cái kinh nghiệm đó Tức là ở trong
cái vở đó thì cái bài hát nó lát đát thôi nó không có nhiều lắm một vài bài
00:42
hát thì cho em cái sự tự tin hơn và trưởng thành hơn để mà sau này khi viết
cái vợ này thì mình mạnh tay hơn mình biết là mình sẽ nên làm như thế nào và
cái cao trào tất cả mọi thứ mình sẽ đẩy nó lên như thế nào hoặc là mình diễn đạt
cái cái ngô ngưng âm nhạc nó dễ hơn trong vợ đó nó cũng có một cái đoạn mà
cũng rất là thú vị đó là tình cờ thì tất nhiên là trong cái em là người học về
cái ngành âm nhạc học tức là nghiên cứu âm nhạc của truyn cho n là từ xưa mình
đều biết mọi người đều biết rằng là ca trù nó bắt đầu và thờ lý tất nhiên là từ
ca trù Biên khảo người ta đều nhắc rằng là ca trù nó xuất hiện vào thời lý nhưng
mà không ai biết rằng là thực chất là bắt đầu thời lý thì bắt đầu người ta mới
nhìn thấy hay là từ lúc đó nó phát triển không ai biết được tại vì không có một
cái minh chứng nào cả nhưng mà lấy cái cớ đó để em đưa cái cái ca trù cái hả
đào vào trong cái cái vợ gia đình em cho em học nhạc Bởi vì
00:43
nghĩ rằng đó là nghệ thuật và cần phải có nghệ thuật để mà thành người thì tự
nhiên khi mà gặp âm nhạc thì em lại giống như là cá Rập nước Tức là nó nó nó
nó nó phát triển Mà vượt bực thế thì họ lại châm thêm tức là thấy phát triển thì
lại châm thêm và như vậy thì em nghĩ rằng là mỗi người đều có một cái hoàn
cảnh để gặp nghệ thuật khác nhau em gặp nghệ thuật theo kiểu đó Tức là ở nhà
thấy có khiếu thì thì cho học cho học rồi xong thì tự động nó phát triển thôi
khi nhắc đến những cái ví dụ như là từ ngữ hay là ngôn ngữ hoặc là tiếng Việt
thì ngày xưa sinh ra mà là người miền Nam á thì ai cũng có một cái mặt cảm là
mình không có văn hay chữ tốt có nghĩa là mình được cái mỗi cái tấm lòng thôi
sống cứ nhắc đế là mình có tấm lòng nhưng mà không có biết làm sao để mà thổ
lộ ra không biết làm sao để nói cho nên là từ lúc bắt đầu mà viết cái bài hát
00:44
đầu tiên em vẫn còn nhớ là em viết cái bài hát đầu tiên thì lúc đó nhà em lúc
đó em được cưng lắm Tức là rất nhiều các
thầy và các giáo sư âm nhạc đến chơi dẫn đầu là bác Trần vă Khê thì ông nhận ra
rằng là em có cái Thiên bẩm về âm nhạc Bác đến chơi và chắc theo rất nhiều
người khác trong đó có Giáo sư Lưu Hữu Phước à giáo sư Tô Vũ rất nhiều những
cái thầy và thời đó ở bên trường sân khấu cũng vậy thầy nm vinh thầy Úc du
thầy Mười Phú để đến nhà em để gặp gỡ rồi giao lưu Tháng nào cũng tới hết thì
em mới len lén em khoe bài hát đầu tay em
biết thì em nhận được một cái một bụp vô mặt tức là Dẹp ngay không có viết mấy
cái này lắng nhăn yêu đương lă nhăn lít con Nồi mới học lớp 7 lớp 8 lớp 9 mà b
đặt viết ba nhạc tình nhạc gì Dẹp gì mà Phi V vậ Dạ không Lúc đó em Viết một cái
00:45
bài gì nó kinh khủng lắm Dạ em nó em em xé Nó đi rồi không ai biết về đó đâu vùi
dập thì thì em bị bị vùi dập ngay từ đầu tiên có nghĩa là Dập ngay học cho nó
đàng hoàng rồi biết Ừ và em được học tức
là các thầy nói thì không phải là nói là bỏ qua nói và dạy dạy cho em môn sáng
tác dạy cho em phổ thơ những cái tập thơ thời đó bài nào em cũng đem ra em phổ
thơ hết tức là để nộp bài hàng tuần được
học và em biết ngay điểm yếu của mình đó là ngô Ngữ tại vì mình không có cái cái
ngôn ngữ mà đọc nhiều Em không phải là người đọc sách nhiều từ nhỏ Thế là em
trở thành mọt sách từ đó có nghĩa là bắt đầu đi tìm sách đọc ngay cái từ cái năm
đầu vào học ở trường âm nhạc thì là em học cái ngành Lúc đó lúc đó gọi là lý
luận âm nhạc bây giờ là đổi thành âm nhạc học đó thì phải đi tìm sách để
nghiên cứu thì bắt đầu bắt đầu từ lúc đó đó là năm
00:46
91 92 vậ là bắt đầu em có cái thói quen là đi sách đi tìm sách cụ và kể từ lúc
đó là em gặp gỡ sách và cứ sách nào cũng đem về đọc không không cần đọc hết tức
là dở ra đọc lướt qua để biết cái nào nó
nằm ở đâu khi nào cần và Thế là từ đó em thành mọt sách và bắt đầu đọc nhiều làm
luôn từ điển luôn Bắc Nam Dạ có nghĩa là
là làm để đó thôi chứ cũng không biết để ra ai coi nữa nhưng mà là em mê em Ê
ngôn ngữ Ừ và nhắc đến tiên nga cũng vậy tức là giống như tất nhiên là là em đã
đọc và em đã đã thuộc ít nhiều nhưng mà là cứ thấy cái chữ nào không hiểu lại
bắt đầu đi tìm cứ thấy chữ nào không hiểu là cứ Lại đi Tìm đi tìm tìm Rồi từ
cái việc đi tìm thì mới tìm ra những cái
cuốn từ nguyên để mà người ta giải thích thì mới tìm được cuốn giải thích khác
nhau mỗi người giải thích khác nhau thì em cũng không hay gì đâu anh nhưng mà
chị em đi h anh em hay hơn anh mà là là em đi trước chút xíu tức là là là em mê
00:47
cái môn đó thành ra là đúng đúng tủ rồi là thành ra là lúc mà anh lọc hỏi thì đó
là cái câu chuyện mà dài V em tâm sự để biết rằng là tại sao nó có được như vậy
tức là từ cái chỗ là mình là người nghĩ mình dốt môn đó thành ra là em trâ dời
cái môn đó nhiều hơn những cái khác làm sao nhạc nó đi đúng cái tiết
tấu của sân khấu và đó chị nghĩ là có có một chút cái công việc của đạo diễn
nhưng mà đạo diễn bằng nhạc Rồi tất nhiên nhạc kịch mà Dạ đúng rồi Dạ đúng
rồi bởi vì nhiều khi Ừ Khi mà Lộc làm việc với Trí thì Lộc nói à cái ý tưởng
lộc muốn cái chỗ này như vậy nhưng mà để làm sao thực hiện cho nó ra đúng ý
Thượng của mình thì phải có sự tư vấn của trí Thí dụ như lọc còn nhớ có một
cái câu chuyện là thế chư lọc nó là à Anh muốn cái chỗ này là hai cái người
gần như là cùng nhảy với nhau trong một cái vợ kịch hiện đại cái cái lỗ hàng hay
00:48
là cái khác gián Hương s c vị khuya tại vì s có việc V Giáng Hương là cái người
đầu tiên mà em tìm đến để làm phần nhạc vẫn là Đức Trí nhưng mà Bởi vì lúc đó
Đức Trí làm rất nhiều cái công việc mà không thể không thể nào mà mà có thể là
chu toàn được hết tất cả mọi thứ bởi vì Đức Trí chuẩn bị trong một cái một cái
show của trí cho sinh nhật của trí luôn thì cái đó nó quan trọng hơn và để kỷ
niệm sự nghiệp của 10 năm nật là hoặc làm âm nhạc của trí đúng
không Thì cái đó nó quan trọng ơn cho nên em là là người chủ động là thôi vậy
thôi trí hãy ưu tiên cho trí thì cái gián Hương lọc m một người nhạc sĩ khác
nhưng mà Đúng là cái cái thời gian đầu đó chị là em có trình bày ý tưởng của
mình là cái chỗ này cái lúc mà hai người đang nói nhau
đang Quốc Sơn nói chuyện với lĩnh namam về cái chuyện mà giản Hương có cặp kè
00:49
với một cái một một cái anh thằng trẻ trong sa thú thì sẽ phục hiện bằng một
cái màn múa ba lê Anh muốn là có một cái điệu nhạc nó nổi lên cái chỗ đó hai
người cùng hát với nhau câu đầu tiên là Đức Trí nói luôn là vào những thời điểm
đó thời điểm đó điểm đó đó là cái dòng Nhật Pháp nó ảnh hưởng như thế nào đến
cái âm nhạc Việt Nam thì cái dòng nhặt đó nên như thế này như thế này thế này
thế này thế này cái điều tăngo mà là tăngo như thế nào tăngo Như thế nào mới
là tăngo mà của cái thời mà thuộc địa Pháp bắt đầu mới vào thí dụ vậy thì Cái
đó kiế thước đem đu có mình chỉ là cái người nó nó cái ý tưởng mình à Mình muốn
cho ra làm như vậy thì trí đã ra một cái
bài giảng luôn là cái thời điểm đó là Âm
Nhạc này Âm Nhạc này là n vậy đó rồi chỉ còn tư vấn thêm là cái chỗ này em nghĩ
là nên có chất Cinema hơn một chút Thí dụ như vậy tức là có cái cái cái cái
tính chất của nhạc phim vô một chút thì nó sẽ như hiệu ứng như thế nào thì tất
cả những cái đó cho nên làm việc với Trí em rất là đỡ cực bởi vì TH là có người
tư duy giù mình luôn thì cái đó nó cũng là một cái một cái bài học nó nó nó bổ
00:50
trợ cho nhau là việc với Trí là rất là mình cảm giác được an toàn hả
chị chị đi coi Lộ hàng nữ là chị tức cười lắm Chị nghĩ lộ thêm một cái kiểu
nữa của ông Đức Trí chứ không phải chỉ có chứ không phải chỉ có lộ hàng như ở
trong cái vở kịch đâu cho nên là em nói coi là cái phần nào mà em cho là nó lộ
thêm cái phần của ông Đức Trí vô trong cái vở mới đó Thật ra thì nhạc của em
thì nó cũng vậy thôi chẳng qua nó có lộ hơn là tại vì cái góc nhìn của anh Lộc
làm cho nó lộ ra thôi chứ còn cái bài nhạc vốn dị nó là như vậy nó nó là như
thế này em vẫn còn nhớ ngày xưa bạn em bạn học thời trung học của em có nói một
câu nó ngày xưa cái ông nhà thơ mà ổng thấy mình phân tích cái bài thơ của ổng
chắc ổng không dám viết đâu ha Có nghĩa là cái cái người cái người phân tích ra
thì họ nhìn theo cái cái cái tư kiến của
họ họ nhìn theo cái cái cách của họ thấy Còn tất nhiên là không có cái gì mà tệ
00:51
cho bằng là cái ông tác giả ổng viết ra mà người ta thấy hết trơn rồi bắt đầu
ổng ổng sợ người ta không hiểu ổng giải thích thêm nữa Cái này là vậy đó nha Phả
để cho người ta cái người nghe người đọc là cái người sáng tạo thứ hai để người
ta có đúng là người ta hay gọi là người thứ ba tại vì cái người diễn đạt là
người thứ hai Còn cái người nhận cái người độc giả là là người thứ ba thì
người sáng tạo thứ ba đó mới là hay bởi vậ là tại sao người ta nhiều người ta
thích đọc sách hơn là coi phim tại vì v là đọc sách người ta được tưởng tượng có
phim nó hình nhìn thấy hết trơn rồi bắt đầu người ta thất vọng ta nói ch trời ơi
không giống như tôi nhìn thấy không giống như tổi Tưởng tượng cái cô này ở
trong trong chuyện của tôi thì đôi khi cái sự minh họa nó làm giảm đi Cái ốc
sáng tạo của cái người người khán giả người độc giả thì bài hát của em cũng
vậy tức là em nhìn cái vấn đề như thế và đôi khi là em che mờ đi một vài cái chỗ
để mà người ta nhìn thấy người ta trong đó chứ còn lẽ ra là ví dụ như là mình
00:52
nói quỵt tạt ra hết thì lúc đó nó nó cũng không phải là không Hay tại có
những cái mình dùng trực ngôn để mình diễn đạt cho người ta nghe cái điều mình
muốn muốn muốn nói nhưng mà cũng có có những cái mình cách ngôn để mình để cho
người ta thấy được rằng là người ta có thể tưởng tượng thêm được và người ta
thấy được Họ ở trong đó thì như vậy thì lộ hàng em nghĩ rằng là một cái cách
nhìn nhận nhạc của em qua con mắt của anh thành lập Ví dụ như lúc mới yêu mà
được dàn dựng lại theo phong cách thanh niên suung
phong tại vì tại vì lúc mới yêu có người tưởng tượng sẽ là là trong vở đó thì có
người tưởng tượng sẽ là một chiếc xe đạp
đi ra có cành cấm cành Phượng rồi mặc áo học sinh rồi là là mới yêu có người vào
thời của anh lọc lớn lên thì thanh niên thời đó là phải đi thanh niên xung phong
thì lúc đó gặp mới gặp cái người yêu của mình mỗi người sẽ tưởng tượng theo cái
cách của mình và đó là em nghĩ rằng là à các cái góc nhìn khác nhau về một tác
00:53
phẩm Nó cho thấy cái sự thú vị của nghệ thuật
và không phải chỉ âm nhạc mà tất cả các các cái cái ngành nghệ thuật từ hội họa
từ âm nhạc từ điện ảnh từ kịch nghệ tất cả mọi thứ đều có cái hay của nó để mỗi
người sẽ chiêm nghiệm nó theo cách của mình để cho người ta được chiêm nghiệm
mình không cần phải đứng ra và giải thích Không phải đâu Không phải hoa của
tôi là hoa này đâu hoa của tôi là là như
này đấy hồi đó Khi mà lọc đọc vấn đề với
trí là cho anh được sử dụng tất cả những
cái ca khúc của trí người ta đã được hát
trước rồi để đưa vào cái bả kịch của anh nó giống như là Cái bộ nó giống như vở
nhà kịch Mam Mia vậy đó chị là nhạc á ba có trước là phim mới có sau mà câu
chuyện mới có sau vở nhạc kịch có sau thì muốn chơi cái đòn như vậy cho cái vỡ
lộ hàng nhưng mà thiệt sự lúc đó lọc sợ Đức Trí Nổi Giận bởi vì cái vở của lọc
là vỡ hai kịch mà hài kịch thì chắc chắn nó phải over Và thậm chí nó còn bôi bát
nữa tế là mình cố tình bôi bát cái cái cái ca từ thì nó mới ra được cái chất
00:54
hài hước thì Lộc có nhớ là Lộc có nói với trí trí bây giờ cái này bây giờ anh
hỏi trước trí Nếu trí xo là thôi anh không dám đụng tới nhưng mà cho nói là
Trí nghĩ sao nếu như có người sử dụng tất cả những C khúc của trí với một cách
nhìn khác hẳn Và thậm chí nó rất là phóng túng và nó nó làm sai nghĩ hoàn
toàn của của cái bài hát luôn mà với một
cái thầy hướ của mình thì chứ nghĩ sao Ừ chí có chịu làm như vậy hay không chế
nói thì phải làm thử coi coi sao đã anh có ngon đ Anh làm
thử cái mình mới nói là bây giờ cho phép anh được làm giống như là một bản một
cái bản đề cương một cái bả giáp trước Trời ơi ch em thức mấy đêm liền nữa chứ
bà lên ở trên mạng đặ s nhạc của Đức Trí xuống nghe không xốt một bài nào Ừ phải
nghe suốt không X mà nào để cái câu nào lấy được câu nào lấy được là chắc ngay
cái câu đó ra để ráp vô trong cái tình huống K mình thấy hợp lý Cái đó nó cực
00:55
lắm Bởi vì ông này ổ viết cái bài đó ở với một cái ngc hoàn cảnh này tự nhiên
mình đẩy V một cái hoàn cảnh khác thí dụ
trong cái vở thì cái đoạn là cái cô sinh viên này được cái anh nghệ sĩ ẩm lên
trên giường Ừ để làm cái chuyện đó thì C này có lại bật vệ con hát một lần thôi
anh nhe một lần cho em biết thì rõ ràng là trí đâu có đâu có viết cái những cái
ca từ như vậy cho tình ống như vậy cho tình cho cái hoàn cảnh này nhưng mà T
khi nó rơi vào cái chuyện là sắp làm cái chuyện đó thì cô này đ nó làm một lần
thôi anh nhé một lần cho em biết rồi anh kia l hát là để rồi n ch
biết mình còn có nhau đại kh như vậy khán giả cười một cái lần tức là tại Ủa
đến ọ mà người ta nói Ủa rất nhiều khán giả quen thuộc của em và những người rất
biết nhật đứ Trí Ủa ủa ủa vậy là cái vợ kịch này có trước hay là nhà của Đức Trứ
có trước bởi vì Ủa sao mà nó vô ăn khớp từng tình huống luôn Ví dụ như vậ nh là
00:56
cái cái chuyện mà rất là hay là bao giờ kịch anh l Hoàng cũng đâu có biết trước
là em sẽ sử dụng nhật đến trí đâu r chắc tự nhiên nó ngay cái đoạn mà cái cái bà
tướng CP là mày mà biết cái gì về yêu Đư mà mày mà đặt nói mày định nghĩ cáio ta
nghe coi yêu là cái gì Cái t nh Bắt luôn
yêu là được game là được thương đó tự nh Ủa sao mà nó ăn cớp vô cho nên người ta
ủa nói vậy là ông Đức Trí ổng sáng tác với cái bài này là cho cái vở này h Anh
Lộc nó không có không có nhặt này ổng sáng thác từ đời tắm quánh Nà Rồi bây
giờ mình lấy mình đem vô cái bữa mà lọc thập hợp vữ và Đức Trí lại ở trong một
cái phòng để lọc bắt đầu lọc diễn xướng minh họa đọc nội dung kịch và bắt đầu
hát luôn để cho mọi người nghe cảm giác sao thật sự là lúc đó Tim anh cũng đậc
mạnh luôn tại vì anh rất sợ trí nói là sao Anh bôi bát nhạc tôi như vậy tôi lấy
chặt là hết tôi không Tôi không thể nào để như vậy rất sợ mình làm xong mà
cũng diễn xúc này kia là đặ hy vọng là cái thần thái của mình để thuyết phục
00:57
xong cái ngồi nghiệm nghiệm nghiệm hồi mình nói trí thấy sao tiế Thôi anh làm
xong thôi Anh làm xong anh làm xong hết rồi Em làm nữa
chi có cái này nó mới vui Có cái bài hát là cái cái gì mà đau lò quá trước đó là
cái câu cái đánh rơi nụ hồn đầu sao lng anh em đánh rơi nụ hồn đu sau lưng anh
rồi cái em đánh rời bình bông này là là em cương tứ là em em thay lời bình bông
này lên đầu anh bùm đập đầu thằng thứ cướp thì N
Em má xa thì thằng thằng Tư cướp kêu đau
lòng quá đó Thì thí là nó Ủa sao lại đau lòng phải là đau đầu quá mới
đúng thì đập lên đầu mà Thì Đức tr N không phải là đau đầu quá mới đúng thì
tự nhiên nghe được ông nhc Sĩ ổ bằng lòng ông sửa lời qu ổng để cho phù hợp
th kịch là mình mình Hú lên rồi đó thì rõ ràng nó có một cái câu chuyện là như
00:58
vậy là bản thân trí cũng là một cái người yêu sân khấu thích sân khấu cho
nên khi mà tương nhượng cho nên là khi mà tr có một cái sự tưởng tượng hòa nhập
được với em là đạo diễn để cho thay đổi được ca từ của Đức Trí mà mà Đức Trí là
người đề nghị thay đổi ca từ để cho phù hợp thì cái điều đó là điều quả thuận
lợi cho mình rồi thật ra thì là là nó cũng có một cái cái quá trình tức là bản
thân cái nhìn nhận về tác phẩm mình và cái sự toàn v tác phẩm của mình mỗi
người sẽ nhìn nhận một cách khác nhau em thì nhìn nhận theo cách là thế này tức
là nếu cái bài hát đó của em ngay từ lần đầu được giới thiệu ra thì nó cần được
trọn vẹn Tức là ở cái lần đầu cái người hát đó phải đúng lời Tại vì nếu mà Hát
sai thì người ta tưởng cái cái sai đó mới là đúng thì là người ta hát hát theo
luôn miễn làm sao Cái người đầu tiên hát hoặc là cái bản thôi đầu tiên diễn tả
Càng gần càng càng tốt với cái gì mà tác giả mong muốn còn khi nó đã ra mắt công
chúng rồi đối với quan điểm của em thì lúc đó cái tác phẩm là của công chúng
00:59
không phải của mình nữa tại vì bài hát đó chị thấy không Người ta cứ kêu là thí
dụ như Mỹ Tâm hát thì bài hát của Mỹ Tâm chứ đâu có ai nói bài hát của Đức Trí
Đâu bài hát là người đó hát hoặc là bài hát này là của tôi tức là tôi thích bài
hát này và tôi cứ hát bài hát này như vậy thì lúc đó người tác giả đã mang đứa
con này của mình ra ra cho cho cho khán giả rồi thì
lúc đó là khán giả mọi người có cái cái cái quyền riêng của họ để họ làm tất
nhiên nếu có duyên thì mình cười nế vô duyên mình thôi mình không cười cái gì
mà nó nó quá đáng thì thì thì người ta mới nó mới phải nói thì ngày xưa em vẫn
còn nhớ là cái lúc mà em còn còn tr trẻ em mà hàng đêm Anh đánh đánh đàn ở quán
Nhạc sĩ cái quán đó là có anh Trần Long Ẩn có anh từ Huy Anh trận Công Sơn ở 81
ở 13 Nguyễn Văn chim ở 13 Nguễn Văn chim dạ
những người bạn đó sau lưng nhà Bá Thanh
01:00
Niên đó Đêm nào cũng có nhạc sĩ lên chơi
hết rồi đêm nào cũng có nhạc sĩ lên giao lưu hết trong suốt mấy năm làm ở cái
quán đó thì em mới phát hiện ra rằng là hầu hết các nhạc sĩ đều thích người ta
chế lời bài hát của mình cái ông mà chế nhiều nhất là ông Vũ Hoàng ổ chế đủ bài
hết trơn á đi đá banh thì mặc quần xanh áo đỏ là ổng chế chế đủ thứ bài hết á
bài đó chị đó ẩn Đúng rồi Nhưng mà ổng thích ổng chế
vậy rồi thì đến cái Đêm của của chú Xân Hồng chú chú lên chú hát mấy bài của chú
mà được người ta chế mà rất là làm hạnh diện Ờ từ cái gì à à thành phố Hồ Chí
Minh áo may xông mùa đông đã tới gửi ra chiến trường lính đã chết từ
lâu tại vì May lâu quá mà không chịu á mùa đông đã hết gởi ra chế trường đín đó
chết mà ổng đ hát Ổng thấy rất là vui cái chuyện đó cái bài mà bắt chị xui làm
lên bộ dáng đó là ổng hát chứ không phải người ta đâ kế chị xui chị xui đó đúng
01:01
rồi thì thật ra là tác giả họ họ thấy vui về điều đó bởi vì là là cái tác phẩm
của mình được người ta yêu thích rồi người ta mới chế lời người ta hát lên
trên đó nó thành đứa con của mọi người thành ra là cái điều đó không có cái gì
là là là đi ngược lại với với với cái tự nhiên cả Đó là rất là vui miễn làm sao
khi nào mà Trình bày cái bài đó cái lần đầu tiên hoặc là trình bày nghiêm túc
cái người tác giả họ rất muốn là gửi được cái cách của họ nghĩ
càng gần bao nhiêu thì càng tốt bao nhiêu để cho cho cho cho cái khán giả
Còn chừng nào mà nếu mà không được thì bằng cái cách nào mà gần nhất mà cái
người biểu diễn có thể thể hiện nà thôi em nghĩ là như vậy chứ không có cái gì
là khó khăn vấn đề là cách làm của mình thôi Dạ đúng rồi cái cách làm của mình
nó nó hay đ thuyết phục được mọi người thì tất cả mọi thứ nó sẽ nó rất là hài
hòa với nhau Nó không có bị ốc tr đôi khi cái quan điểm về nghệ thuật
01:02
nó cũng rất là buồn cười vậ đôi khi phi Nghệ thuật là chính là nghệ thuật để để
có được một cái nghệ thuật mới bắt buộc phải phải phản bác lại cái cũ có nghĩa
là trên cái quan điểm nghệ thuật này thì cái mới này là phi nghệ thuật và bỗng
dưng cái phi nghệ thuật này một ngày nó trở thành cái nghệ thuật mới và nó biến
cái nghệ thuật cũ lại thành cái lỗi thời và rồi tiếp tục cái phi nghệ thuật này
trở thành nghệ thuật và lại tiếp tục có một ông phi nghệ thuật nữa ổng lại tiếp
tục ra đời và ổng lại phản bác cái cái cũ đó nữa đôi khi có những cái lúc hát
hài và mình cứ cười hô hố trên sân khấu thì khán giả Họ cười nhưng có lúc mình
khóc mà ở dưới người ta cười có những lúc mình hát Càng nghiêm túc mình hát
Càng đúng thì người ta lại càng cười như vậy thì sẽ không có một cái nguyên tắc
nào là duy nhất mà nó còn tùy thuộc vào hoàn cảnh tùy thuộc vào cách mình diễn
đạt cái tác phẩm của mình và mình gửi đến và có nhiều lúc em thấy là ở trên
này ca ca sĩ hát em C hay nói với các bạn ca sĩ Á là các bạn hãy cố gắng hát
01:03
cười như là mình đang mỉm cười để mình hát mà ở dưới người ta khóc chứ đừng có
làm ngược lại là mình hát mà mình như muốn khóc mà người ta cười người ta thấy
mất cười quá bởi vì mình hát mình khóc giả d dạ thì cố gắng làm cái điều mà
mình tin là thật và gửi gắm cái cái thông điệp của mình muốn chuyển tải một
cách mà mình nghĩ đúng nhất thì người ta sẽ nhận được cái
đó chị vẫn nghĩ là cái ông nhạc sĩ Quốc dân này nè là ổng sẽ phải quay lại với
lại nhạc kịch thôi không biết là hai ông Bạn nghĩ sao về cái điều mong muốn đó
còn duyên thì mình còn gặp thôi phải không Dạ Đúng rồi rồi Dạ ờ thật ra
là mình phải mình nói theo cái nói theo cái triết lý nhà Phật đó là phải có cái
nhân trước phải có cái nhân trước là phải từ có một cái ý gì đó Mà nó hay cái
01:04
nhân đó mà mình gặp được cái duyên thì mình sẽ ra được cái quả thì mình phải có
cái cái ý tưởng ý tưởng đó thì đôi khi ý tưởng nó không cần phải lớn không cần
phải là tác phẩm lớn đôi khi nó chỉ là những cái cái cái cái nhân ban đầu nó
chỉ là những cái gì rất là nhỏ thôi mà Miễn là mình gặp duyên gặp được cái cái
lúc mà em cũng rảnh anh lọc cũng có thời gian rồi lúc đó mỗi thứ nó nó nó nó
thuận lợi thì sẽ làm được em nhắc tới cái việc đó rồi mới nhớ rằng là em vẫn
còn ấp ủ hoài cái việc là muốn được làm lại cái tiên Nga mà có cái dàn nhạc đầy
đủ Em không biết chừng nào mới làm được có thể một vài tháng nữa có thể 1 ha năm
nữa không biết hoặc là có khi đợi đó nó kỷ niệm cái số tròn gì đó Có thể em sẽ
vẫn cố gắng muốn được làm lại tiên nga mà đầy đủ cái dàn nhạc như em tưởng
tượng ra từ đầu và lúc đó có thể chỉ là biểu diễn mà có dàn nhạc ở đằng sau và
diễn viên diễn ở đằng trước không cần phải là Phong màn mà là Ừ là là là gọi
01:05
là như kiểu đó đó tức là là sân khấu hóa Tức là lúc đó là có dàn dả ở phía sau
cái mong muốn bao giờ cũng là mong muốn Nhưng mà lúc mà lúc nào mà nó được á nó
còn phải phải phải tùy duyên Tức là không biết là có có sắp xếp được hay
không còn còn các cái nói rằng là có có thể hợp tác được không Thì em
em nghĩ rằng là em vẫn còn xung sức lắm ít nhất cũng khoảng 10 10 năm 20 năm nữa
còn hoạt động ngon lành không sao mà anh
anh lọc cỡ này là chắc ít nhất cũng phải chừng mười mấy hai chục năm nữa là Còn
diễn ngon như chơi anh cũng chỉ mong mình có đầy đủ
sức khỏe mà mà cũng phải mong mình có đầy đủ sức khỏe mà bản thân mình chủ
động để mình có sức khỏe lâu dài Em thấy rằng là hầu hết những cái người hoạt
động nghệ thuật và bên ngành ngạch của em đi chẳng hạn mấy ông nhạc sĩ mà những
ông nhạc sĩ thực thụ viết nhạc hay mà được người ta thích ông nào cũng trên 90
hết ở Việt Nam mình cũng nhiều lắm thầy của em thầy Nguễn vă Nam cũng chín mươi
mấy sống được chín mươi mấy tuổi Bác Trần vă Khê chín mươi mấy tuổi Bác Phạm
01:06
Duy chín mươi mấy tuổi Tức là những cái người mà người ta được làm cái cái cái
âm nhạc mà người ta yêu thích và người ta hạnh phúc với cái đó người ta sống
rất là Thọ thành ra là mình cứ cứ nhìn vô mấy người đó để mình nói
theo tiếng mà nói chuyện là em chỉ Tắt đài thôi chỉ ngồi nghe thôi Bởi vì Thật
ra là ở cái người bận Này truyền đến em nhiều cái năng lượng lắm cho nên cũng
mong là chúng ta cứ truyền năng lượng cho nhau dạ Ừ anh vẫn giở theo trí từ xa
đó gần đây là trí có một cái show của trí là ở nhà quân đội ta có định kỳ phải
không trí là anh anh không phải là người trực tiếp đến nó xem được bởi vì anh
cũng có công việc hàng đêm nhưng mà đúng
rồi tất cả những cái show của em thì đều
là những đêm mà anh anh lọc đều diễn hết
Thà ra là không có thể nào mà mời anh đi
được nhưng mà anh xem cái đó Dạ ở trên Ờ em em bao giờ em làm bất cứ một cái cái
việc gì á Em cũng nghĩ đến cái việc dài hơi ừ Tức là coi như cái chuỗi đó cũng
vậy có nghĩa là không phải là một cái show Ai cũng làm một cái show được hết
01:07
mình làm thì mình làm một chuỗi show và trong một cái chuỗi show đó có lúc là
đông khách có lúc vắn khách mà cũng không phải là tại vì cái gì cả đủ thứ
cái điều kiện hết nhưng mà sau một thời gian thì nó phải được một cái gì em chỉ
nghĩ rằng là em góp nhặt là những cái bản phối mà em đã làm từ xưa đến giờ gia
công nó lại cho nó đầy Đặng hơn dàn nhạc đầy đủ hơn kiếm được cái người hác mà
mình thỏa mãn hơn ngày xưa có thể là người ta thuê mình làm thì mình không
được chọn cái người khác mà mình nghĩ là hay bây giờ mình mình chọn được cái
người hát đó rồi song song với cái việc đó thì xây dựng ra thành một cái cái kho
mà những cái bản phối mà những cái bài hát Việt Nam từ bao nhiêu đời nay mà mà
em theo cái cách của em Dàn nhựng nó thành một cái cái cái bộ sưu tập như vậy
thì đó là một cái con đường rất là dài mà đến bây giờ là cũng mười mấy show Rồi
cần mẫn mỗi một hai tháng thì làm show Chị annh có biết cái chương trình đó C
trí không music the salon dạ mà Google đọc là music qu salon
01:08
đưa lên x Google Google đọc salon em hình dung những cái gì em sẽ
tiếp tục trong vòng 5 năm nữa 10 năm nữa và trong cái tương lai của cái nền âm
nhạc cũng như là cái nền sân khấu của mình như thế nào cái sự hình dung đó nó
thay đổi theo thời gian là ngày xưa mình
từng nghĩ như vậy rồi không phải là mình
không làm được mà bởi vì là cuộc đời mọi thứ thay đổi tất nhiên là mình sẽ phải
Nương theo mọi thứ và em học ra được một điều rằng là mình không nên áp đặt một
cái gì ở phía trước để mình đi đến cái chỗ đó mà mình sẽ thuận theo cái tự
nhiên để mình cũng vẫn đi đến được cái hướng đó Cái hướng mà mình đã đi thôi
chứ không phải là cái điểm mà mình sẽ đi nếu mà cho em có một cái tưởng tượng
rằng là 10 năm nữa thì em sẽ như thế nào thì em sẽ nói một cái câu nghe nó hơi
buồn cười là em cứ được như thế Như bây giờ tức là giống như bây giờ là vui rồi
Tại vì em đang rất hạnh phúc với những gì em làm Ừ em không biết rằng là người
01:09
ta có nhìn thấy được điều đó không nhưng mà riêng em thì em happy em hạnh phúc
với tất cả những cái điều em đang làm và em đang sống em đang có và em
à hưởng hưởng thụ nó từng cái giây phút em có những cái buổi sáng em ngồi em
không có bắt điện thoại không cho ai làm
phiền mình hết không có nhận cuộc gọi ai hết có thấy điện thoại gọi cũng kệ em
chỉ ngồi không Không làm gì hết mở một cuốn sách hay là cái gì Đọc mở nhở nhạc
nghe rất là không gian của mình và bắt đầu từ buổi trưa bắt đầu em mới làm việc
rồi Em làm việc đến khoảng chừng 3 4 giờ
em đi đón con và người ta cứ nói rằng là em bận bịu lắm chắc không có thể về đón
con không Nếu mà ai mà đi đón ở đến trường của con em thì sẽ thấy em đi đón
không phải là thường xuyên mỗi ngày nhưng mà rất là thường tức là em được
sung sướng ở cái chỗ là được có thời gian cho gia đình mà em có thời gian cho
gia đình em có thời gian cho bạn bè em có thời gian cho riêng em để em có cái
th thói quen là thích nghiên cứu không biết để làm cái gì em chưa bao giờ
01:10
muốn trở thành nhà nghiên cứu nhưng mà nghiên cứu có nghĩa là gì mình mình
mình nhìn thấy một cái gì thì mình nó mới đi sâu vào trong đó đến cái sâu xa
của nó ví dụ như là có những cái câu chút xíu em sẽ kể cho một vài những cái
câu mà của của tiên nga mà em em em em em em vẫn say mê đó thì phải đi t tận
cùng của cái đó đi tận cùng của cái đó thì mới thấy rằng cái chỗ này nó bị khúc
mắt thì em lại dò tiếp để Tại sao coi có
người nào đó từng tìm cái đó chưa thì em
l thì đi qua bên này lại thấy có một cái
cái ngạch mới thì em lại tiếp tục đi nữa thành ra là nó cứ đi dò đ chị có biết
rằng là cái nói thì nghe xấu hổ nhưng mà cái cái tủ sách nhà em sách mà về ngôn
ngữ về tiếng Việt với lại sách về văn hóa nhiều hơn sách nhạc vậy sách nhạc là
mình được học rồi mình biết là cái gì rồi nhưng mà cái môn này không phải là
môn của mình thành ra là mình thấy mình dốt là bắt đầu mình đi tìm mình đọc mình
01:11
đọc rồi bắt đầu cứ lại càng đọc thì lại càng càng càng say mê Ừ nhưng mà em
không phải là một một nhà nghiên cứu thật thụ cho nên là mình không có thuyết
giảng như là một người nghiên cứu Ừ mình chỉ nhớ rằng là nó là như thế có thể là
nói chuyện thì em không sẽ không Không nhớ nhớ liền là như thế nhưng mà mình
biết là cái đó mình đã từng đọc mình đã từng tìm hiểu nó thì em nghĩ rằng là đối
với người ta hay nhắc đến cái việc là phải học thì đối với em học là như thế
có nghĩa là mình vẫn tiếp tục mình học mình vẫn tiếp tục đọc và cho tới ngày
Hôm nay em vẫn tiếp tục đọc em chưa bao giờ ngừng đọc hết mà cứ
cứ cứ có cái cái cái khoảng thời gian rảnh là em sẽ sẽ sẽ dành thời gian để
đọc em nói V trong cái cái tiên nha nó rất rất rất rất nhiều những cái cái chữ
mà Tất nhiên là mình những cái chữ mà mà mà người ta vẫn hay tranh cãi vẫn hay
tìm hiểu chuyện Tây Minh là chuyện gì rồi thì thì cái đó mình không không bàn
nữa Tức là Mở sách ra thì trong đó hỏi nhưng mà có một cái nhỏ nhỏ thôi Hà Khê
01:12
qua đó cũng gần xin cho tiện thiếp cái gì đó ví dầu ngàn dặm đường xa cũng đành
Nếu mà ai đó Bây giờ mà đi mở tự điện ra
mà tìm cái chữ ví dầu người miền Nam này ai mà không biết Ví Dầu Ừ thì sẽ được
các cái từ điện Bây giờ giải thích trong bằng một câu mà nghe Nó bất nhân dễ sợ
luôn là một câu h ru mở đầu câu h ru Ừ vậy thì mở đầu c h ru là ví dầu vậy Ví
Dầu nghĩa là gì đúng không ạ Dạ tức là em em em không có ngừng lại ở đó em
không có chấp nhận cái chuyện là mở đầu câu hát luô không có ai mà mở đầu hát mà
hát vô nghĩa mình không có bao giờ cái câu hát vô nghĩa có thể là cái đó nó bị
cắt đi cái cái giai đoạn nào làm thì người ta không tìm ra được nữa Đúng là
mình có những cái chữ mình không tìm được Hồi xưa em nhớ em tìm cái chữ cà rá
ở đâu rồi Tìm phải đệp cho ra là tại sao
cà rá ví dầu thì nhờ thơ của cậu của của Nguyễn l Chiểu mà nó ví dầu ngàn dặm
đường xa cũng đành ta a dẫu cho ngàn dặm đường xa cũng đành Ừ dù cho là có có gì
01:13
thì như vậy thì ví dầu ở cái thời điểm đó được hiểu là ví như ví cho Vũ ch dẫu
cho dù cho mình m quay lại mình Mình hát thử là ví dầu cầu giáng đóng đinh dẫu
cho cầu giáng đóng đinh bắt đầu mình hiểu ra được những cái nghĩa khác trong
cái từ ngữ của mình đối với em cái sự học là vậy trong cái này mình nhìn ra
được một cái cái này và có nghĩa là mình cũng chưa cần chưa từng gặp những cái
nhà nghiên cứu để để chia sẻ cái đó hay là có họ có chấp nhận với mình hay không
Nhưng mà mình định hình một vài cái hiểu của mình và mình sẽ tự xát đoán xem nó
là như thế nào mấy cái cà rá ngày xưa cũng vậy là người thì nói là là do từ
tiếng Pháp là từ cara À rồi còn em thì em vẫn tin theo những cái sách cổ đó là
là cà rá là trong tiếng người Châm người người chà thì là những cái từ cổ người
châm Nhữ người kham họ ở đây rất là là lâu để họ gọi những cái chừ chừ đó cà
ràng cà rá có bao nhiêu cái cà trong trong từ trong miền Trung từ Phan Thiết
01:14
đổ vô đây bao nhiêu cái cái chữ đó thì đều là từ từ của Trâm từ của K hết từ
cái chỗ đó em chui vô lặng ngụp ở trong cái kho từ ngữ trong đó và yêu thích nó
để để mà chơi với nó ngoài âm nhạc và anh lọc Chắc biết em em có nhiều cái thú
chơi nữa chứ không phải chỉ có mỗi từ ngữ Không không có chỉ có sách không mà
vui nhất là vậ nè là em có mấy người bạn chơi với em rồi bắt đầu thấy em mê sách
có một người bạn của anh Lộc cũng vậy cũng mê sách giống em tức là là cũng
cũng chơi sách sau khoảng chừng năm hai năm gặp lại thì Bnh của hắn nặng hơn em
em cũng dừng lại rồi mà ông kia ổ có đúng rồi thì ổ ổ cái kho của ổng
thành là ba lần của em có nghĩa là mê sưu tập luôn mà sưu tập thì em lại lại
khác ở cái chỗ là em không sưu tập sách quý mà em là sưu tập sách mà thích em
thích thành ra có nhiều khi là là em vẫn
đi đường sách để mua những cuốn sách mới
nhà xc bản tổng hợp là cái nơi mà em rất là mê đó là kể một cái câu chuyện chơi
để để biết rằng là ngoài cái việc làm nhạc thì hằng ngày em làm cái gì em dành
01:15
thời gian cho em để để đọc em thì cũng mê một cái môn nữa là môn Triết em đọc
sách triết rất không phải là rất nhiều mà là khá là nhiều thì phải nói thật
rằng là có rất nhiều cuốn sách triết nhất là những cuốn sách triết mà rất
nhiều người say mê từ nich cho đến heeger D thì em đọc ít nhất là ba lần và
em đọc từ đến cuối rồi và sau đó Khoảng vài năm sau em mở là em đọc em không nhớ
là em đã đọc cuốn sách đó Ừ tại vì cái Lần trước đọc nó không đọc là được một
cái gì hết Thế là em mới phát hiện ra một điều bởi vì cái ông đó ổ nói một
điều mà có thể là người ta không tin được và ổng cố gắng ổ nói thêm nữa để
cho người ta tin và càng nói người ta càng không tin cho nên ổng viết rất là
nhiều còn thật ra nếu như cái điều của ông nói là chân lý em đối với em những
cái nhà triết học là những cái bà bán rau ở ngoài chợ nói một câu thôi là là
mình mình hiểu liền TC là là mình nhớ liền Tức là cái câu đó dễ hiểu vô cùng
thì đó mới là triết lý triết lý nằm ở cái gãy gọn một từ một câu thôi mà người
01:16
ta có thể trực nhận được Nó không có cần phải dùng một cái bài luận hay là một
cái luận án này kia Dạ bởi vì cái luận án vốn là để cho các nhà học giả với
nhau tự khen nhau chứ không dùng cho không có cuốn sách luận án nào bán được
cho độc giả đọc hết Tại vì thứ nhất là người ta không hiểu và người ta cũng
không mua có có nói đi nhiều đi chăng nữa càng nói thì người ta càng thấy mệt
và như vậy thì từ cái cái đu đ nó hơ kho h em thì làm cho em thấy rằng mà Bởi vì
ngày xưa em là người học môn đó Ừ và cứ mỗi một lần viết thì cái thầy hướng dẫn
của em luôn luôn Sợ sợ là nói cái này sẽ
bị đụng chạm đến điều này và nói cái này
và cuối cùng em vẫn còn nhớ là hồi đó em cái bài tốt nghiệp của em cái luận văn
tốt nghiệp của em là nói về Ngẫu Hứng trong nhạc tài tử nhạc tài tử Cái Lương
nó là tính ngổ hứng trong âm nhạc T T có
lương thì mỗi cái nội cái đề không em Em
nói cái nỗi niềm này chắc là những người học nghiên cứu chắc là là là đồng lòng
01:17
với em là mỗi lần mà chọn cái đề tài á là thầy hướng dẫn với lại sinh viên
nghiên cứu đó chắc phải mất cả mấy tháng
Viết cái chữ nào ra cũng sợ người ta nói
hết tại vì sợ là đề tài lớn quá và không thôi là sợ nó nó gì đó bắt đầu là chị
chị thấy đi đa số những nghiên cứu thử nghiên cứu về tính ngẫu hứng trong một
vài bài Tức là người ta cứ h th Phả thu lại thu lại thu lại và sợ này sợ nắng sợ
mưa Sợ gió sợ đủ thứ hết và làm cho người ta mất đi cái tính gọi là rộng lớn
trong cái suy nghĩ rồi càng ngày nó càng thua hẹp lại thì nghiên cứu là một bộ
môn mà em thấy là em không có phù hợp trong vùng đất đó cho nên là em đã rút
ra và không chưa bao giờ biết một cái đề tài nghiên cứu nào từ khi tốt nghiệp
nhưng mà là đi Dậy thì hàng ngày thì em vẫn vẫn nói chuyện về lý thuyết Thành ra
anh anh Lộc nói mới Vừ nhắc đến cái cái thời đó Cái gì em nhắc t bởi vì là Hằng
ngày em đi dậy cái môn Lịch sử của âm nhạc không phải là lịch sử âm nhạc cổ
01:18
điển mà là lịch sử của nhạc thế kỷ 20 tức là là em nh em rất là nhớ về nó nó
cũng xuất phát từ cái việc thích và em nghiên cứu và em lập ra cái môn đó có
một mình em dạy môn đó Cho tới hôm nay em thấy chưa thấy ai dạy lịch sử của nhà
po và Thẩm chí là em có viết một cái sách về về môn đó có nghĩa là cái cái
Nguyên quá trình tứ là người ta không biết rock là cái gì Pop là cái gì nhạc
show là cái gì r&b Là cái gì thì trong
đó cái cuốn sách đó của em có giải thích là nó bắt đầu từ lúc nào năm nào nghe
những cái bản nhạc gì thì nó dễ hiểu hơn thì nó không phải là một công trình Nó
chỉ là một cái cái sách học sách tham khảo để mà coi thôi thì chắc có lẽ là tà
vậy và em cứ nghĩ rằng là thôi chắc CH cho tới khi nào mà bắt đầu mình bớt công
việc á Tức là mình ế xô chút xíu mình ngồi ở nhà nhiều thì chắc có thể mình sẽ
có thời gian vi 30 năm nữa đó thì em chưa kịp Vậy thì em mới nghe tin là bây
giờ ai nó viết được rồi chị Tức là bây giờ chị cứ nói cái ý tưởng của mình rồi
bắt đầu nói giống như nãy giờ đó mà Mà nghe nói là như là cuối tháng cuối năm
nay là bắt đầu tiếng Việt được rồi thành ra là mình cứ phát nguyên cái này lên
01:19
Xong rồi a a họ tóm lượt lại thành một cái cái không thì ch gbt Chị vẫn dùng
vậy đó đấy thì thì nói cho vui để để thấy là mỗi người sẽ có một cái cái mảnh
đất của mình mà mình thấy ở đó trồng cây
nó trụ phú hơn cái vùng kia có thể là em cũng vẫn làm được cái ngành nghiên cứu
đó nhưng mà là cái việc đó với em nó không có vui bằng cái việc là sáng tác
âm nhạc thành ra là em ở bên cái vùng này lâu hơn vui hơn Dạ có nhiều chai xh
cái đẹp hơn vui vẻ hơn nhiều bên kia gặ mấy ông già buồn quá dạ trai xh ghế đẹp
đó cái đó mới là Đức Trí đó ừ Dạ em cứ em Em không biết rằng là em đã
qua bao nhiêu đời á Thế Hệ ca sĩ luôn á Tức là những thế hệ mà bữa nay là các
bạn đang hát có phải gọi là bằng bà rồi chắc chắn là bà bà rồi Tức là lứa mà của
cô Hương langan rồi mấy cô hoàng quanh cô các cô mà h đó là mình cũng đã từng
đi phục vụ cho các cô để đi đàn cho các cô để bắt đầu qua t là thế hệ của đàn em
01:20
đàn em đ em Rồi qua Đúng rồi trước Vương Thanh Lâm Trường nó từ thời Thế Sơn rồi
bắt đầu qua tới đằng sau đó tới Đan Trường rồi lại qua tới các bạn nhỏ đôi
khi cái các bạn nhỏ bây giờ vẫn dẫn tới đ làm việc với em với con chào bác bà
con gì đâu mày kê kêu tao bác mày nói chứ dạ con là con của ba
này mày là con của thằng đó thì rõ ràng là là bạn bè của mình bây
giờ nó cũng lớn rồi con cái lớn hết đi hoạt động đi làm chung với mình có bữa
nó kêu mình bằng cụ luôn cụ thì có rồi Tức là tại vì là giống như cụ rùa đó
cũng như sống lâu quá vẫn còn là anh em mình anh em mình coi chừng bị Thành cụ
Tại vì cụ ở lâu quá Đúng rồi anh là có người có có nghệ sĩ gọi anh bằng ông rồi
Ông xưng con tỉnh mơ anh dìn mất Cẩm tình cũng chết đâu có bà con gì đâu nói
là sự thật bị mất Cẩm tình em ơ có cái cái kiểu nó đùa nó mấy đứa
01:21
nhỏ bây giờ sao nó lộng ngôn quá Ờ nó lộng ngôn đúng vậy Dạ nó hổn qu đó m đứa
nhỏ bây giờ nó hổn quá kế tụi nói Ủa mấy đứa trẻ giờ nó hổn sao nó kêu ta tới
bằng ông L không nhưng mà nói cái đó là để để
thấy rằng là anh Lộc cũng vậy là quá quá lâu trong trong trong trong trong nghề
đó mà không chịu đi đâu Tức là cứ ở nghề ông nay hoài à Trời ơi trời em muốn anh
đi h trí Trời đau quá câu này đau quá tự nhiên mà không bà không chịu đi là
sao chờ chờ Đức Trí không Em nói cái đó là tại em muốn nhắc đến h hồi đó cái cái
chuyện đó Nói vui thôi là hồi đó là mấy cái năm mà phát giải Mai Vàng đó D thì
Thời đó anh thanh bạch là MC mà Thì năm nay chao giải MC Thanh Bạch cái qua năm
sau chờ em th cũng thanh bạch nữa cái bắt đầu
cái em em em Với lại anh anh thân Min Bá động h đùa đùa nó chứ ổ ổng ở đó hoài ổ
01:22
không có đi sao mà đứa khác nó lên nó lấy giải được ổ ổ ngồi đó hoài mà thật
sự là đôi khi mà mà trao giải á em đã từng ngồi trong
những cái hội đồng đó rồi cũng muốn trao cái giải này cho một cái người trẻ lúc
nào cũng như vậy hết á Nhưng mà mình phải ngồi suy nghĩ là có xứng cái để để
gọi như vậy không Tại vì nhiều khi mình trao cho một cái người nào đó mà họ
không không có xứng thì vô tình là hại người đó nữa Ừ thì cái trăng trở của cái
nghề nào cũng vậy có nghĩa là khi giao cái kiếm lại cho một người tướng thì
phải biết chắc rằng ngoài cái trí tuệ của người đó nó còn C thêm cả cái đạo
đức của cái người đó ở trong nghề thành ra là em nghĩ rằng là đối với những
người mà ở lâu trong nghề thì không chỉ có cái cái tài năng mà còn cả cái cái
trái tim của cái người đó ở trong ngà và tại sao có những cái người nghệ sĩ mà
mãi cho đến những năm 70 tuổi 80 tuổi và họ vẫn được yêu quý và họ cứ nhìn thấy
01:23
họ là người ta thấy yên tâm giống như là vợ tiên nga cũng vậy em vẫn nói với mấy
bạn em mới nói với vợ em và em nói chứ sao An Em thấy anh cực quá Tại sao anh
cứ đi diễn chi cho anh không để cho các bạn đánh Vậy thì em mới nói với vợ em
như thế này là anh lọc Anh cũng đang diễn hàng đêm ở đó mà so với anh Lộc thì
anh còn nhỏ hơn nhiều thì người lớn người ta còn ở đó thì tại sao mình không
ở đó thì cái sự có mặt của một cái cái biểu tượng nó nó nó bảo chứng cho cái sản
phẩm nó bảo chứng cho một cái sân khấu nó bảo chứng cho một cái tác phẩm nghệ
thuật thì không có lý do gì mà ban hội đi theo Mà không mạnh được Tức là làm gì
cũng có ban hội tức là một cái cái người
họ Ông này ổng đứng đây thì chắc chắn là làm với ổng thì sẽ phải có những cái
người mà ổng chọn mà ổng chọn hoặc là là đồng hành cùng với ổng thì cũng phải
01:24
xứng đáng để như thế thì thì chẳng có gì mà lạ khi mà vở tiên nga Anh Lộc Diễn
hàng đêm mà em lại không có mặt ở dưới để em em em em lo cho băn nhạc cả thì em
thấy điều đó là một cái điều rất dễ hiểu chúng ta đã có một cái buổi nói chuyện
cởi mở và hiểu được với nhau rất là nhiều một cuộc nói chuyện rất là lý thú
Tôi cho rằng đây là một trong những cái tập hay nhất của kịch vận nghệ trong cái
mùa mùa hai này cả ơn sự mặt của Đức Trí
Cảm ơn em đã cởi lòng và nói chuyện ngay cả lúc ngồi nói chuyện đên đây thì anh
cũng lĩnh hội được em rất nhiều rất nhiều cái mà mình mình thiếu em anh thấy
nó quan trọng thôi chứ còn anh anh nói chương trình là kịch và nghệ em thấy
mình cứ kệ và mình cứ nghịch thôi là vui
rồi Dạ Đó thấy chưa nệ kệ nghịch mình cứ kệ rồi mình nghịch
thôi Dạ cũng rất cảm ơn quý vị từ nãy giờ đã dành một khoảng thời gian tôi
biết chắc chắn là quý vị sẽ bị hút vào cái câu chuyện của ba chị em chúng tôi
từ nãy giờ trong cái tập lần này và rất mong quý vị sẽ tiếp tục ủng hộ kịch về
01:25
nghệ ở những số tiếp theo và ở những mùa tiếp theo thân ái kính chào tạm biệt và
hẹn gặp lại tại vì cái mối quan hệ đó như thế cho nên em phải gọi bằng chú đó
nhưng mà từ đó vô trường học thì gặp ảnh rồi thôi anh em anh LC học em vô là năm
th Dạ em vô là anh LC anh LC đang ở năm tốt nghiệp I