Hãy giúp "Trăm triệu thầy, trăm triệu trò" hoàn chỉnh nội dung để những người khác có thể hưởng lợi từ nó trong tương lai.
- Bấm Ctrl + F : nhập từ khoá (tìm trên trang hiện tại).
- Nhập trực tiếp vào ô tìm kiếm trên cùng (tìm trên toàn bộ website).
00:00
Cho nên á ngay cái chuyện đó không thì cái ám ảnh hồi nhỏ đó nó đi tới bây giờ
và tới bây giờ mình may mắn là mình kinh qua mấy chục năm như thế này mình mới
tích Lũ được kiến thức cho nên khi mình đi dạy cho chương trình phine phần Dạy
kinh tế là một phần Dạy kinh tế cũng dạy thực tế nhưng lòng vào đó một cái triết
lý nhân sinh ho Dạ ngay trong Phật đó cô đọc cái cuốn của tôi thì có đó vì tôi
muốn một điều là cái mình kinh qua mình cảm thấy rằng Hình như cái giá trị nó
đối với mình vô cùng lớn thì mình nghĩ lại xã hội này có biết bao nhiêu người
nó cũng như mình nó lọt vào cảnh nghèo như
00:01
mình chương trình được đến bởi may nền tảng khai phóng những tiềm
năng chào các bạn đây là chương trình n một phát Podcast và tôi là nhà báo Kim
Hạnh hôm nay người mà chúng ta sẽ được trò chuyện là một nhân vật vô cùng thú
vị với lại một cuộc sống và hoạt động hết sức là phong phú thưa các bạn chúng
ta thường hay nghe tới công trình Vượt sống ra biển Đông cho thành phố Hồ Chí
Minh của anh và đồng thời anh là một nhà nghiên cứu hầu như là người đã lập ra
nhóm thứ sáu là một cái đơn vị một cái tổ chức mà tư vấn về chính sách cho các
chiến lãnh đạo cao cấp của thành phố và cuối cùng thì bây giờ anh lại đang là
00:02
một cái nhà giáo rất là có uy tín đối với lại xã hội Tôi
xin được giới thiệu ông Phan Chánh dưỡng Dạ Dạ chào các bạn Dạ thưa
anh có rất là nhiều danh xư gọi nhưng mà hôm nay Xin gọi anh là một nhà nghiên
cứu một nhà kinh tế một nhà giáo dục và sẽ nói những cái câu chuyện mà nó rất
là đời thường kể cả một cái công trình lớn để đời của anh cũng là những câu
chuyện mà anh đã một tay làm nên một sự nghiệp tất nhiên là với sự chỉ đạo của
các đồng chí lãnh đạo của thành phố mình
vào cái thời kỳ đó tôi xin được phép bắt đầu cái câu chuyện của chúng ta hôm nay
00:03
bằng cái câu kết luận của anh trong trong một bài phỏng vấn là anh nói đời
tôi á phần lớn là tôi làm kinh tế tôi không có dám nhận là tôi là một nhà giáo
dục đâu nhưng mà cái định mệnh nó vậy rồi là Rốt cuộc Anh lập cái nhóm Thứ Sáu
á Anh nói là đó là do tôi có cái tư lợi của tôi là tôi lập ra để tôi đi học tức
là tôi mời hết mấy ông thầy giỏi đa số mấy ổng đi học tập cải tạo về và Tôi học
từ đó bốn cái chuyên đề mà tôi nghiên cứu lúc đó là giống như là B năm học
trường đại học Kinh tế vậy đó rồi tôi quá thích những cái ví von và cái so
sánh đó của anh thì thưa anh cho tới bây giờ anh đã bị làm nhà giáo dục rồi Mặc
dù anh nói là anh không có dám nói anh làm giáo dục nhưng mà nhìn lại hết cuộc
00:04
sống hiện nay anh thấy anh hài lòng nhất là cái đoạn nào thật ra thì tôi nói với
chị nghe nhiều người là cho tôi một cái tên hay cho một cái danh dự
dạ giống như đội cho tôi nhiều cái mũ khác
nhau nhưng mà thực sự á thì cái mũ nào cũng đội nhưng mà cái mũ nào cũng không
vừa Dạ nó thật như vậy Dạ vì cái điều mà lớn nhất á thì tôi hồi xưa ở dưới qu
quê cho nên á là ở quê mà lại nghèo nữ thì phải nói rằng đó là tận cùng của
cái nghèo khó xã hội kh nhưng tôi ý thức được một điều là gì tôi có hai người
00:05
mẹ một người mẹ ruột sinh ra tôi nhưng mà tới 3 tháng
thì giao lại cho người mẹ nuôi nhưng người mẹ nuôi đây là bát ruột tôi mẹ
ruột với mẹ nuôi là chị em dâu với nhau tới chừng tôi nă s tuổi á Tôi mới phát
hiện ra là tôi có hai người mẹ thế thì tôi nằm giữa hai cái
giòng nhìn lại á thì tôi lại thấy là hai người mẹ đều thương tôi
hết nhưng hai người mẹ đều muốn chứng minh mình á là thương nhất thế thì tôi
cảm nhận có một sự lôi kéo nghĩa là từ nhỏ năm s tuổi là là lọt vào cái cảnh đó
Thế thì nó hình thành ra cái tư tưởng đầu tiên mình Làm sao để hai người mẹ đều
00:06
Vừa lòng cái đầu tiên và dần Dần á sống trong một cái xã hội hay một gia đình
thì làm sao mọi người dạy vừa lòng và cứ lớn lên thì cái nhân nó nó nó đi xuống
cuộc đời tôi để xuống cuộc đời tôi đó là cái độc thứ nhất Dạ thưa anh là tôi có
đọc cái đoạn mà anh viết về khi mà anh phát hiện ra người mẹ mà mình tưởng là
mẹ rột thì không phải là người sanh ra mình rồi anh đau đớn và là anh rất là sợ
rơi vào một cái tình trạng là ừ mẹ mình Tại sao không nuôi mình mà lại đem cho
Lúc đó anh nói anh chưa hiểu gì hết và tôi đọc cái đoạn đó tôi phải gấp cuốn
sách lại cho nó bớt cái cảm xúc và sau này tôi đọc lại tôi thấy cái lúc mà anh
kể cái chuyện anh lên Sài Gòn anh ở nhờ xong rồi vá cái ghế bố mà dọc theo cái
00:07
đường đi đó rồi buổi sáng là người ta phải rời nhà lúc 5 gi mà ban đêm thì
người ta về lúc 0 gi Thì anh chỉ được mở cái ghế bố ra sau không giờ và trước 5
giờ đó anh Trần Văn Thọ cũng là một người bạn mà anh rất quý anh ảnh mới nói
là từ đó anh Phan Chánh dưỡng lại càng khẳng định một cái triết lý riêng của
cuộc đời của ảnh là muốn cho người ta nhận cái sự hiện hữu của mình cái giá
trị của mình thì mình phải làm cái gì nó có ích cho người ta đúng rồi Dạ thì cái
mà anh nói hồi nãy giờ là nó trở thành một cái nhân đó đi theo anh trong suốt
cái cuộc đời thật ra thưa anh là tôi rất
chia sẻ là mình Rất ám ảnh cái chuyện là làm sao mình trả ơn cho hai bà mẹ của
00:08
mình đúng rồi và làm sao để mình đừng là người vô dụng đối với xã hội dạ là tỏ
đối với lại xã hội chuyện đó nó thiệt là khó Tại vì tôi đọp hết cái cuốn hộ ký
tôi cũng thấy là nguyên tắc sống đó nó vẫn giác suốt cuộc đời đúng rồi và anh
nghĩ là anh đã thực hiện cái nguyên tắc đó như thế nào thưa anh tôi cố gắng
thích nghi với mọi môi trường và cho đến ngày nay tôi không còn bị những cái khổ
đau đó nữa thì tôi tự xây một căn nhà tôi biết là hồi tôi ở ký con
tôi khổ nhất là đi toilet Dạ 27 con người có một toilet thôi danh nhau cái
toilet là khổ ơ là khổ cho nên mình phải
chờ lúc nào mới tắm được dạ rình rình ta ngủ hết rồi đủ thứ chuyện đó tôi muốn
nói vậy thì ngày nay á chỉ biết tôi nhà ở Thanh Đa tôi mua được miếng đất rất
00:09
rộng tôi xây nhà rộng tôi xây phòng rộng cho con cho tất cả những
người mỗi một cái phòng đều có một toilet đó bây giờ làạ mỗi một phòng thậm
chí có một cái cô là Giúp diệt cũng có một toilet nổi ấm ảnh của ông chủ tới
mức độ như vậy Dạ Bà xã tôi mắt kém Cho nên
á bả nhìn ánh sáng mở đèn V mà bả nói không đủ cho nên cái bếp á là chọn nơi
sáng nhất bốn bên bốn phía đều ánh sáng hết r rất rộng vì Bá mắt
kém C ở trên lầu Tôi ở cái phòng của tôi cũng rất rộng cái phòng
Tôi là Nguyên một cái phòng là sách rồi bả cũng có một phòng sách bên cạnh vì bả
00:10
cũng đọc sách cho nên hai PH sách chiếm nhiều hết trơn ở trong đó thích cái từng
lầu rồi cho nên á ngay cái chuyện đó không thì cái ám ảnh hồi nhỏ đó nó đi
tới bây giờ và tới bây giờ mình may mắn là mình
kinh qua mấy chục năm như thế này mình mới tích Lũ được kiến
thức cho nên khi mình đi dạy cho chương trình Ph phần Dạy kinh tế là một phần dạ
Dạy kinh tế cũng dạy thực tế nhưng lòng vào đó một cái triết lý nhân sinh
hoa ngay trong Phật đó cô đọc cái cuốn của tôi thì có đó vì tôi muốn một điều
là cái mình kinh qua mình cảm thấy rằng Hình như cái giá trị nó đối với mình vô
00:11
cùng lớn thì mình nghĩ lại xã hội này có biết bao nhiu người nó cũng như mình nó
lọt vào cảnh nghèo như mình thì mình mới nghĩ ra một câu là hay là cứ giết lại
ban đầu tôi viết cốn rí đó là để cho con cho cháu Dạ nhưng mà ông thức á Tôi là
học không có nhiều nhờ ổng sửa chữu chính tả đó ổng sửa xong rồi ổng dành
lại ổng đang in luôn in luôn đó tôi cũng không đánh giá cao tại vì tôi đọc nhiều
hồi ký rồi Tôi chán lắm cho nên tôi không mới biết cái cái hội
ký bao giờ dạ Cho nên á Ông thức mới nói là ông nhớ gì việc n gọi là ký ức thôi
Dạ thì tôi viết theo ký ức tôi đang viết cái này á cứ theo vậy suy nghĩ cái đột
nhiên tôi nhớ được chuyện kia tôi bắt qua chuyện V nó nữa cho nên nó không có
chương từ gì hết á dạ thì tôi cũng không ngờ
là học trò của tôi là đọc là chính Dạ nhân duên của tôi đọc là chính bây giờ
00:12
Phú hơ khu chế xuất đọc nhiều lắm thì mỗi lần đọc nó cứ hỏi chuyện này chuyện
kia Thì tôi biết là nó thích thú với cái chuyện đó thì mình mới nghĩ rằng ít ra
nó cũng truyền lại một số kinh nghiệm cho vấn đề giáo dục và kinh nghiệm trong
vấn đề xử lý cuộc đời mình khi mình V cùng khó khăn và chính không có cái gì
ước mơ thật lớn chỉ ước mơ tồn tại ước mơ tồn tại thích nghi và Dương
lên và như vậy đó là khi tôi đến Sài Gòn này năm 1966
Dạ thì tôi áp dụng ngay cái bài toán đó thì cái nghề tôi chọn á là tồn tại Dương
00:13
lên thì đầu tiên tồn tại là ăn ở cho cái nghề đó đó đi làm làm ng Đúng
rồi Dạ làm ngoài đó thì mới giải quyết được hai cái chuyện kia làm nhà hàng này
nó lại dạy cho tôi một cái điều nó Trời ơi tôi thấy được tất cả những vai Tần xã
hội khác nhau Dạ Tất cả giai Tần xã hội từ thấp nhất cho đến cao tôi đều nhìn ra
hết tôi đều Nghe hết tôi đng chứng minh hết dạ đó nhưng mà tôi rút ra một điều
nói quý gì nói không có kiến thức là không có tất
cả như vậy cái không có kiến thức là không có tất cả Đó là lúc làm mồi là
mãnh liệt nhất cho nên tôi mới bắt đầu tự học rất may mắn là ở chỗ từ kim hoa
đi xuống một chút nhà sách khai trí đó là nhà sách đầu tiên ở Sài Gòn là nhà
00:14
sách đó cho độc cột đón nhận một người coi cọp số một cố một
có rảnh là chú đó đọc đọc tất cả những loại sách một hôm á Mình nghĩ rằng đủ
thứ loại sách mình đọc h nhưng mà sách giáo khoa bây giờ đi vào sách giáo khoa
đọc nó Con con coi sao bì mình học có tiểu học Lấy sách giáo khoa đọc thế thì
đọc sách giáoa mình cũng biết Mình đọc tới đâu mình cũng biết tới nó
Thế thì tôi đọc theo kiểu nào trung học để như cấp mốn cuốn bốn bộ mua một lượt
bốn bộ đọc một lần bốn bộ đọc theo theo theo lên đọc theo theo theo lên hồi đó
người ta thấy cuốn sách giáo khoa ta ngán chết mà anh mua về nhà anh đọc đc
Tại vì thiếu thiếu thiếu sau đó rồi chỉ 1 năm rưỡi là tôi
00:15
đọc hết bốn bộ sách giáo khoa tôi mới lén lên cái bộ sách là không trung học
đị Nhị cấp á là đệ tam đ Nhị đị nhất á thì tới Ủa cái ông này đâ lập lại cái
ông kia mà cao hơn Dạ tôi hiểu ra điều nữ nó tôi C nói câu cái loại này làm gì
mà học tới 7 năm 3 năm tới 4 năm là đã học hết rồi làm gì mà cứ chia ra tới 7
năm toán đối với tôi là không còn là vấn đề nữaa toán rồi đọc vật lý rất dễ hiểu
tôi C chỉ thắc mắc cái chuyện là hóa học thôi Nó quẹo qua Quẹo lại quẹo qua Quẹo
lại hóa trị rồi t Đúng rồi thôi nhưng mà người ta sợ nhất là cái gì sợ nhất là
lượng giác tôi có tuần tôi làm xong Dạ lượng giác vẽ cái vòng cích rồi tích
phân rồi mấy dễ H ăn tôi coi tất cả người học sinh thì sợ lượng giác lắm Tôi
00:16
chỉ một tuần thôi là tôi nắm bắt được rồi Anh không học toán anh đi học bí
quyết tôi chứng minh công thức hết chứ không phải học công thức là lúc đó là
anh đã ghi tên Đi Học cử nhân vật lý chưa anh chưa T còn làm
bồi tôi con là b n ch năm lận năm Điện Biên đó Đấy là như mà CH năm đó
thì 5 năm á là tôi giải quyết xong cái thi Tú Tài thứ tư á là tôi thi tú tài tự
do Thí sinh tự do đó Thí sinh tự do đó hồi đó thì á 134 điểm đạo tôi th đợ 133
điểm rưỡi tôi mừng quá trời Dạ mừng là gì nhưng mà rồi nó có đậu không Nó rớt
nhưng mà nó rớt nó rớt nhưng mà vui và gì mình tưởng nó khó được Tới đó rồi Bây
00:17
giờ tôi giỏi nhất là cái gì không xử địa vì tôi Đọc báo từ 14 tuổi lận nhà tôi
cái gì nhiều nhất Chị biết không bản đồ bây giờ chị hỏi tôi nước nào ở đâu Tôi
nói cho nghe tôi nói dễ nói luôn lịch sử của nước đó luôn Bây giờ tôi cũng nói
vậy anh nhưng mà á anh Trần Văn Thọ còn nói là anh là người cũng mê thiên văn
học nữa vũ trụ học nữa chị Trái Đất sao cái đó sao sau sau khi là học Nhật Lý
Phả không Cái đó là bử Sơn nói dạ Ừ thế thì á đi làm bồi thì phải học tiếng Anh
rồi D Cho nên tiếng Anh tôi học r tôi tham nữa tôi đọc học tung tiếng Pháp là
ở trung tâm Vân hóa Pháp Á từ từ nh Đúng rồi Đúng rồi Tôi học như vậy Anh Pháp
tôi tôi đi thi không có vấn đề xử địa không có vấn đề phải không toán lý hó
không có vấn đề làm danh sao ờ Văn tôi viết toàn là sai Chánh tả không bao giờ
00:18
sai ý không bao giờ sai ý Dạ mạch lạc đàng hoàng nhưng mà Chánh đã không đúng
Dạ đó đây mấy cái đó đó Thì cuối cùng á nửa điểm nó đậu sau này tụ phát hiện ra
nếu có đi thi thể thao á là đậu dư rồi dư rồi nhưng mà Nếu thi đậu lúc đó mà
lên thi Tú Tài hai mệt vì không đậu cho nên tôi bỏ hết giới tà tôi đổi xuống hai
tuổi tôi làm lại hết Tò đ cho nên giấy của tôi là xin ở Biên Hòa mất đi cái chữ
cà m thì năm thứ hai tôi thi đọc chính thức năm tiếp nữa tôi đọc chính thức
luôn là tuổi thờ hai đó Dạ Và Tôi thi giao đại học tức th hai năm mấy anh năm
71 thì phải vậy là nó hơi bị trễ quá tôi
là xong Tú tà 2 năm 69 đó tôi 71 tôi đội Tú tà hai dạ tất cả trường đ h tuôi đều
00:19
đi thi hết Thi Thi Thi y khoa gớt thi kiến trúc rớt thi cái gì đó nhưng mà Rớ
Ừ nhưng mà thi đại học minh đức đại học à Tự nhiên đó không đ không có nh là đi
đi tên thôi ghi tên là đo học rồi Dạ tôi đi thi Min đức á Đức là của công giáo
công giáo đó tôi đi độu B Đức là là tôi học kỹ sư điện mà điện cơ tôi thêm dạng
Hạnh đậu á là gì á Cái bài thi á viết r Tại sao là trong chiến tranh chùa chiền
xây nhiều như vậy tôi làm bài đó hả gần như đại điểm á tối đa luôn Ừ vậy
tôi nhìn và đời rất rất dễ chiến tranh người ta khổ quá dạ cho nên chụ chuyện
khắp mỗi nơi là tôi nắm được cái ý này á để triển khai không có chuyện gì không
00:20
có nào sai được Thế thì tôi chỉ đậu hai chỗ thôi như hai cái trường Tôn giáo
Thôi hai trường Tôn giáo thôi rồi nhưng mà mình đi học
á Ở chỗ mà Minh Đức á học Tới 6 B tháng á là bỏ là vì có hai việc bỏ cái việc bỏ
thứ nhất á là không có đủ tiền đóng Tiều
phí tôi thiếu tới 3 tháng là cái thứ hai
lớn hơn á là từ nhà hàng Kim Hoa mà chạy
xuống dỗ ngy Nghi á mà chạy trở về á thì không kịp giờ làm dạ mà mất công việc
làm là coi như mất tất cả tôi buộc V bỏ mình đứng nhưng mà may mắn là tôi có ghi
ăn gian là trường đại học Khoa Học Tự Nhiên á học sa Gòn vì ở đ Nguyễn Vân Cừ
đi á tụi tôi đ có 5 phút cho nên hồi ngay từ đầu á đã ghi
thêm chừng đó rồi chứ không phải sao này Cho nên cuối cùng bỏ hết còn là Phật
00:21
nhân nhân thì 75 là coi như tôi học hết Xong thì như vậy là 9 năm làm bồi đó đó
là giải quyết luôn cái ch chuyện học hành luôn dạ ra
là đại học Đại học tự nhiên Á Đại học Học Sài Gòn cho nên ngay cái phần học
này á thì tới mức đó thì mới bắt đầu có ước mơ Dạ nĩa là đủ kiến thức đủ thì mới
Ước Mơ Thì bây giờ mình mới nghĩ ra một cái điều th ước mơ cái
gì ước mơ là cái hiểu biết của mình nên làm một cái gì đó cho xã hội tới đó mới
dám ước mơ mà tới đó ước mơ cũng còn một
lý do đó nữa là chiến tranh đã chấm nhứt Dạ cái chự chết chấc Và cái sự thiếu ăn
mình Yên tâm rng không thể nào xảy ra đối với
00:22
cho nên một ước mơ vẫn có cơ sở vật chất chứ không phải ước mơ chung chung gì
chiến tranh chấm dứt vì mình đã học hết đại học một đứa học hết đại học mà làm
sao Chết đói được dám bây giờ thì khác á thứ
hai Và mình kinh qua tất cả những chuyện đó rồi thì cái điều mà tôi nhớ nhất đó
là khi tôi ở 9 năm tới lúc đó đ ở 9 năm rồi đó thì tôi ở ký con là cái dùng gì
cái dùng của chú quả dạ cái nhà chú quả thiệt lớn cho nên ngày nào cũng nghe nói
chú quả chú quả chú quả hết phá Đức chí đó đó phá Đức Chính đó Dạ và nghe chú
quả ổng xây 22.000 căn nhà và chở Bến Thành ổ
00:23
x bệnh nhện từ vũ ổ x bao nhiêu cái lớn lớn đều xây đ ông chú quải này là ai giữ
gì xây tới 22.000 Câ nhà cứ mỗi lần đi đâu thấy cái nhà đẹp đẹp thì hỏi coi cái
nhà của ai nhìn kỹ coi như nào cho nên tự nhiên á cái trên chú quả nó nó bắt
đầu gắn với mình C mình nói mình chỉ ước
mơ Nếu sau này mình lớn lên mình xây cho mình cái nhà là cái ước mơ đó cho nên
tôi rất để ý nhà Ngà nào mà thấy đẹp đứng nhìn hoài coi
coi nó ra làm sao nó ra làm sao đứng nhìn nào cho sao tất cả cái chuyện này
nó dần dần nó hình thành chính cái đó đó giống như cái gì có biết không đó là
gì mình đi vọ đường mình thấy cái gì á Mình thấy nó hữu dụng hữu dụng cho cái
gì đó mình biết là đó hữ dụng nhưng không phải co cho mình thì mình đem về
00:24
nhà cất thấy cái củi đem cái củi về thấy cục đá
đem cục đá về chất ở nhà sắp xếp xế n đó là những kiến thức nó giống như cây củi
vậ cứ sắp sắp vô không có nhà mà nhấy nhà đẹp nhìn Nếu
mình có tiền mình xây thì xây sao nghĩa là xây Tính trước như cái chuyện đó đâu
có ngờ là có năm mà mình đi làm Phú Hương mình làm Nam Sài Gòn mình cho biết
bao nhiêu người dạ mình ngồi nghĩ lại bây giờ mình đâu có
phải đâu có đâu có ít hơn ổ đâu chỉ có khác nhau điều gì không phải của mình h
Nhưng mà không sao xã hội của xã hội mà dạ nó phù hợp với cái của
mình tôi nhớ là có lần anh nói là tôi xây cái khu nó lớn như vậy mà tôi không
00:25
có một đất để chi chim Dạ và tôi cũng nhớ cái câu anh nói là tôi không muốn
người ta quy kết tôi chữ quy kết là tôi làm cái con đường thêm đó là để phát
triển cái giá trị cho cái cái đ gì Ờ đó tôi sợ tự nhiên là không Dạ Và tôi vẫn
luôn luôn rất là tự hào nói với lại mọi người
cái người kiến trúc sư người thiết kế và xây toàn bộ cái khu Phú Mỹ Hưng Nam Sài
Gòn đó không có một cục đất nào ở trong cái khu đó hết đó là một ông rất Việt
Nam tôi nói gì nè bây vì tôi lấy cái cái điểm xuất phát của tôi là một cái
thằng học lớp nă nghèo khổ dng cái từ là cầu bơ cầu bất cầu bơ cầu bất hay lắm
00:26
cầu B tôi lấy góc củaô là như vậy cho nên lúc nào tôi cũng thấy á là tôi thỏa
mãn dầu tới đâu Tôi cũng tôi làm sol m tôi cũng đã thỏ mã rồi chứ hốn chi là
sau này Cho nên tôi không th không thấy mất cái gì trơn ai Có cườ tôi nói là tại
sao mày ở Cái nhà như vậy đâu có sao tao hồi xưa tao ở cái con còn tệ hơn r cái
điểm đó là cái điểm mà mình nhớ cái điểm xuất phát của mình ban đầu ừ không thể
nào quên được nhiều khi á bạn mình cứ hỏi đó mày
làm gì mày nhắc ngoài ở ở làm bồ là B có gì hay đâu mà nhắc hoài mày không biết
có khi mày mày vô nhà hàng ăn á thì mày nhớ là mày ăn máu ngon còn tao nhớ tao
hồi tao làm bồi tao học được cái gì trong lúc tao làm bồi cho nên tao tự hào tao
chứ tự hào vì tao ở đó học được nhiều cái lớn lắm nhưng mà thật sự á
00:27
Hình như có một cái điều bao trùm cuộc sống của anh là học học học hoài thôi
ngoài thôi chưa có biết cái gì thì học lên học đi nhà sách Khai Trí đi ôm sách
về tự học vô đại học xong rồi đến cái nhóm Thứ Sáu cũng là học cũng học anh
biết tôi ngồi tôi nhớ cái nhóm thứ sáu là có số B số nă với lại số S Ừ Là Sao
Anh Biết Không Anh nói là tôi có tư lợi trong cái chuyện nhóm thứ sáu số bố đó
xong rồi cái nhóm này nó là nă không đúng không Ờ không có giấy phép hoạt
động không có điều lệ không có thủ trưởng không năm không và thứ Sáu họ Vậy
là tôi cứ nhớ hoài nhóm thứ sáu là 456 và tôi rất lý thú ở cái chỗ là anh
nói trời ơi không phải vì kiểu tôi là cái này tôi thêm Còn anh không có nói
00:28
vậy Không phải tôi là nhà kỹ trị tôi có đầu óc to lớn và tôi đi chiêu Hiền đãi
sĩ nghe nó to quá không phải phải anh nói không Tôi có cái tư lợi là tôi muốn
đi tìm thầy về để tôi học học cho tôi cái đã Và khi đó cái gọi là cái bang cái
tên nó lạ lắm nha anh ban nghiên cứu và tư vấn chính sách kinh tế tế cho nhà
nước nhà nước giờ người ta chỉ nói là ban nghiên cứu thôi anh nghiên cứu thì
anh cứ cứu xong rồi người ta nghe hay không là chuyện của người ta nhưng hồi
đó là tư vấn về chính sách Ừ kinh tế chứ không có phải là chỉ có ngồi nghiên cứu
thôi và rõ ràng là cái nhóm thứ sáu nó làm cái công chuyện này quá là hay luôn
anh nói về cái số 4 số nă số sáu đó đi tại vì
00:29
á Khi mà qua cái chuyện mà phá rạo á thì thành phố cho thành lập B công ty m Dạ
Tôi là giáo giáo viên là hiệu trưởng cho nên tôi tham gia xây dựng cái công ty
sol đó là vì anh bao Hòa đó anh Hồng tông như đó ảnh là người Hoa Thì ổng m
giết hoài xong ngồi Quạo luôn á An đó ổng ổng xin Tôi
về vì mày Mày cũng là thằng người hoa mà Mày học tới đại học được ổng không biết
không có học nhiều tiếng Việt ổng nói tiếng Việt không rành mà Thì ổng tưởng
tượng một thằng người hoa mà mà học đy học t ghê lắm rồi Dạ làm thư ký riêng
cho ổng Dạ chả cái gì mình giết cho ổng mà mà ổng cũng quên mớt một điều là mình
có học tiếng Việt nhiều đâu Mình học cũng có lớp năm thôi cho nên giết Chánh
đả chật lất à Cho nên mấy ông anh Tước Anh đồ sửa dùng cái chữ Chánh đả mà đó
mấy ông sửa mấy ổ cũng không nói thiệt cho mình ổ sửa đ Ổng làm thin ổng sửa
00:30
thôi chứ ổng mà nói cho tôi tôi hết hồn đó nghĩa là đúng là anh anh Tước biết
chữ đẹp nhỏ Chữ nhỏ đẹp lắm cẩn trọng dễ thương lắm đây nè Tôi còn giữ một cái
bản Á của anh thức mà sửa cho tôi á bà biết không một bài viết của tôi Mình 500
chữ mà sai Chánh đả hết 100 vì dống hỏi vố Ngã là tôi tôi làm được rồi dống hỏi
vố Ngã là cái tôi tôi phát minh ra một cái dấu mà giữa Hỏi với
ngã cho nó quẹo quẹo vậy đó đó rồi mấy ông sử sao chống càng nữa ừ tới chừng ổ
ổ một lần ổng sửa rồi ổng thảy cho tôi nó dưỡng coi đây rồi biết nha Tôi sửa
ông cực lắm đó cái bản đó Trời ơi mình hết hồn á đó nói như vậy là gì tới khi
ra cái công ty solim xong Cái bữa đó tuyên bố bộ máy á Mấy ông đọc đọc đọc
rồi tự nhiên ông tuyên bố là trưởng phòng kế hoạch đ Phan Chánh dưng tôi hết hồn
00:31
à hết hồn hết hồn luôn á bởi vì mình làm
thư ký là làm một ông thì nó dễ ổng cũng không biết chữ nhiều như mình đó Mình
Giết cái gì ổ cũng chịu hết trơn đâ chứ gì đó phải không bây giờ chưởng phòng kế
hoạch nhiều người soi Chánh tả lắm á nhiều người soi Chánh tả là một với cái
hai nữa tôi biết buôn bán vì tôi ở quê tôi buôn bán tôi biết tới khi làm cái
này rồi á t tôi mới hiểu ra là anh Phan Thành Chánh á thành với anh đổ Trung
Đường Dạ mới nói với tôi một câu rằng cái anh
mua anh bán đó là kinh doanh Ừ Còn cái chuyện mà đang làm những chuyện mà là
coi như buôn bán SN mạng rồi làm cái chuyện mà nhập hàng xuất hàng rồi đưa
làm sao cho người nông dân phát triển đó
00:32
là kinh tế vĩ mô có kia là kinh tế vi mô Dạ Kinh tế V mô khác với buôn bán ông
ông nói cho tôi Dạ tôi lần đầu tiên mới nghe cái chữ là kinh tế vĩ mô là làm cho
xã hội phát triển lên chứ không phải làm ra lời ông nói câu cho rõ ràng đó nếu
lại tiền thì ta cứ in tiền ra nhà nước đâu có th tiền nhà nước In tiền mà cho
nên nhà nước phải làm sao cho cái môi trường xã hội Mọi người đều làm ra của
Hải đó là kinh tế vĩ mô cho nên đó là m phải có Chánh
sách và mới có vai trò quốc danh vai trò quốc danh là vai trò cái cánh tay nói
dài của Nhà nước Tư danh không làm được mấy ông nói tới tuôn câu Dạ còn tư Doh
00:33
là làm kinh Doh Nó là một Phật phần của cái kinh tế vĩ mô Dạ ông nói còn sâu hơn
nữa giao thông gồm có hai cái xe đi bộ xe ngựa Xe gì Xe vì á thì từng
cái này là vi mô D còn một lỡi nữa là đường cũng là vị mô
à Ông giảng tôi mà ổ giảng t như vậy dưỡng phải hiểu nè cái dĩ mô
là cái làm cho mọi người dạ xã hội còn cái di mô là làm cho mình cho mình rồi ổ
chốt lại câu nữa người làm kinh Doh chỉ chịu trách nhiệm với đồng vốn của mình
bắt tư danh đi làm đường thì nó biến đường thành nhà của nó nhà của nó luôn
để nó tính lợ lỗ nó tính lại lỗ liền cho
chạy qua nhà nó thôi không ch nh ngài mà nó cũng tính lấy tiền lại kiểu nào còn
00:34
lấy tiền không được thì nó làm chất chất
lượng kém Dạ nghĩa là nó coi như là kinh
doanh chuyện nó nó phải tính lợi tính lỗ chứ Dạ còn nhà nước làm thì không có
tính cái đó nhà nước làm là là cho xã hội lớn cho
xã hội ch hội nhà nước đâu có tiếu tiền Dạ cho nên tôi hiểu cái chữ vĩ mô và vi
mô vô cùng rõ ràng Dạ ai dạy tôi giống như ha Sao dạ mà người ta dạy rất rõ
ràng rất cụ thể luôn rất cụ thể luôn Dạ không có nói lý sự không có nói lý sự vậ
Thế thì tôi bắt đầu nghĩ Trời ơi mình tự nhiên cái đẩy mình đơ làm chủ mộtng cái
hoạch mình biết gì về kinh tế vĩ môn như vậy á cái lớn nhất của tôi ngày
nay á Khi mà tôi lên trưởng phòng kinh tế là tôi biết được một điều vô cùng
00:35
quan trọng trong cuộc đời tôi đó là tôi biết cái gì tôi không biết dạ và tôi
muốn tồn tại thì tôi phải có những người giỏi hơn tôi chung quanh cho nên nhóm
thứ sáu đến với tôi là do lòng tham của tôi ngay cái chỗ này tôi muốn chung
quanh tôi biết bao nhiêu người giỏi tư lợi của tôi là ngay chỗ này Cho nên bao
nhiêu người cải tạo đi về mà đến gặp tô vớt hết
dạ lý do nó đ gi dạ mà nghe cái đó thích quá đi Anh Tôi nói trời ơi A té ra là
ổng ổng than là ổng tham lam ổng tư lợi cái nó ra được một cái lợi quá lớn cho
chính sách cho nhà nước luô nhà nước cho nên tôi nói nghe bao nhiêu ông đều nói
khổ nhất cái chuyện cụ thể nhất là anh Nổ ha mình anh Nổ mình là người chấm Dạ
tôi gặp ảnh nhiều lần ảnh có tới Bá trẻ Dạ Nó là người Chăm anh nói tôi thi tú
00:36
tại tới năm lần mới đậu anh ổ nói vậy n cái thứ hai nữa tôi bị cải tạo 9 năm ch
là 10 năm Bây giờ anh cũng mất rồi mất mất m Mỹ mất rồi tôi qua đển thăm ổ à Dạ
Cái bữa đó ổng đến á ổ gặp tôi tôi ngồi ở bên vàng vậ mà để cái ghế ngay ngồi
tôi ông cũng đ ông sửa ghế ngồi xéo xéo mình không có ý tưởng cái chuyện cao
thấp ừ Dạ Mình muốn để cái cái ghế vậy đó Ông nói chuyện vậy ông sửa lại ngồi
mé méo tôi lưu ý nhưng mà tôi không có nói anh nói tôi câu anh Dưỡng à Tôi về
được 3 tháng tôi bây giờ chưa tìm được nơi Để xin Việt làm cho nên á công an ở
00:37
phường nó nói với tôi như thế này anh phải đi tìm một công việc còn nếu anh
chưa là thì cứ mỗi tuần anh lêno tôi là tuần này anh làm gì tôi rớt
khổ mỗi tuần tôi phải lên Mà tôi cũng đâu có làm gì tôi cũng không có cái gì
cũng không việc gì nhưng tôi nghe những anh em bạn mà đi cở tạo về đó thì nói là
ở đây á Anh thương các anh em như vậy cho nên tôi cố gắng đến đây để mong rằng
anh cho tôi một công việc để tôi khỏi cái chuyện đi Báo cao h tu Trời ơi mình
nghe vậy đó mình trong bụng mình nao nao
cái chuyện này mình dốt như vậy Tự nhiên đi làm trưởng phồng còn con ngườ ta học
như vậy bây giờ không có con con chừng làm nghĩa là mình mình cảm giác cái
người với người chứ chứ không có chuyện gì mình cũng không có phê phán cái
00:38
chuyện gì với CH chách lớn của nhà nước mình đâu có biết dạ mình muố nói đúng
sai nhưng mà đứng ở góc độ con người mà nhứng là đứng ở góc độ mình đây nè Cái
thằng dốt chạy giặt lên đây lành lòng anh chạy giặt lên đây mình cứ nhớ mình
cũng không có nắm năm thôi nhưng mà may mắn sao đó
mình tới bây giờ mình ngồi đây đó mà bây giờ á Mình đang khổ vì cái chuyện dốt
của mình đi nè còn cái ông này n ổ không dốt nè Thì ổ nó Con Vi làm mình có một
cái tánh cái tâm nó gọi là nó bất nhẫn dùng cái chữ bất nhẫn chữ bất nhẫn không
đành lng không cái tôi nhận Ngà tôi nhận ngay
xong á Tôi hỏi anh anh anh anh Minh à Hồi đó anh học cái gì
vậy ông nói tôi học Quốc gia hành chánh mình ngồi ng phải nói kỹ sư bá Bá sĩ
00:39
mình biết liền Quốc gia hành chánh là cái gì vậ không biết luôn không biết
luôn anh kể cho tôi Quốc gia hành chánh là làm cái gì ông ngồi nói vòng vòng á
Mình cũng biết bởi vờ mình không có cái ngôn từ mình không có khái niệm cuối
cùng nói câu vì nè Nếu làm hành chánh Á trong thời kỳ bình thường mà tôi vô làm
trường là phó đốc sự phó đốc sự đốc sự tôi cũng không biết làm gì nhưng mà ổng
nói là thường thường sau này á làm chủ tịch tỉnh dạ à ch tỉnh tỉnh trưởng dùng
dùng cái chữ tỉnh trưởng rồi sau đây á lên bộ rồi làm nghe vậy đó à Tôi biết
rồi tỉnh chữ thì tôi biết nhưng mà mới 9 năm Ừ ổ nói
là nhưng chiến tranh Việt Nam á thì những người học này á có về tỉnh là phó
tỉnh hành chính còn tỉnh trưởng vẫn là quân sự ổ C đó tôi mới hiểu ra A thì ra
00:40
là tỉnh trưởng của thời kỳ mà đánh nhau á thì đều là sĩ quan hết Còn mấy ông phó
mới làm hành chánh chuyên nghiệp chuyên nghiệp là ổng làm Chánh á Tôi bây giờ
tôi mới hiểu ra thêm được cái chuyện đó như vậy á thì ông làm hành chính là ông
quản lý dân người quản lý cái nhện gì gì đó rồi dân bản của nhà nước đưa xuống
rồi ổng coi ông ở Dân rồi ổ triển khai như thế nào này n vậ cái thì tôi hình
dung này ông này biết viết văn thư này nọ rồi cái tôi mới nói câu làm cố vắn
cho tôi đi không đương nhiên là cổ vấn rồi rồi C vấn rồi nhưng mà tôi nói anh
đổ h Minh tôi giờ không biết phân công anh cái gì B vì công ty với cái này đâu
phân công Đâu có gì đâu anh làm cổ Vân cho tôi anh giúp tôi hai chuyện cái
chuyện thứ nhất á Anh đọc báo hàng ngày anh đọc báo anh thấy cái gì mà nó dính
dán với công ty Nhắc tôi liền báo người ta Đư nói cái này nen Nhưng mà cái này
nó phn ảnh là công ty dính dán với cái ngnh anh chú ý nha là câu thứ nhất câu
00:41
thứ hai á là văn bản ơ chưa đưa xuống á Nói nhiều khi văn bản của nhà nước đưa
xuống Tôi đọc Tôi cũng chưa hiểu hết nữa
anh đọc dùng tôi cái này anh mới chỉ tôi là cái văn bản này người nói là đề nghị
công ty phải làm gì Làm gì Làm gì nè không được làm gì làm gì nè Anh chỉ làm
hai cái chuyện này thôi Mỗi sáng nếu mà anh đến sóm thì anh đến tới trưa anh về
chiều anh không đến cũng được Còn nếu còn nếu sáng anh không đến thì chịu h để
nó kịp thời làm CH cho tôi không Tôi cũng không biết phân công anh cái gì nữa
là cái thứ hai tôi á mức lương ở solm nó như vì nè phức Lương Khả năng rồi cộng
với Lương chức vụ cấp chức vụ chức vụ Thì hồi đó tôi là 26 là khả năng là 200
chức vụ là 60 cho nên tôi chỉ là sắp cho anh 200 anh không có Chúc Bằng tôi bằng
00:42
tôi nhưng mà không có chú rồi đó là câu thứ nhất câu thứ hai tiếp
theo tôi thật sự tôi nói với anh nen là nhiều cái chuyện ở xã hội tôi cũng không
hài lòng lắm chứ huống chi là mấy anh nhưng mà tôi khuyên anh một điều cái gì
không hài lòng là không hài lòng đó Nga nhưng mà không có phạm
pháp không có làm cái gì phạm pháp nha anh làm phạm pháp á là khổ Anh mà khổ
tới tôi Điều đó là không làm chỉ mong h đây ổ nói một câu như rất tộn nghiệp anh
Dưỡng ơi tới nước này Mà làm cái gì phạm pháp mà dám làm
chứ Dạ đó Cái người điển hình nhất ở với tôi suốt cho đến ổng đi Tôi sử dụng mấy
ổng là như vậy cho nên á lúc hồi thời kỳ ban đầu á Mấy ông này đâu có công ăn
Việt làm đâu cho nên Thứ hai thứ tư thứ sáu ông nào mà tôi nhận
00:43
vô thì Ổng ở với mình còn ông nào nhiều quá rồi ổng không nhận vô nổi người khác
nhận rồi nhưng Thứ hai thứ tư thứ sáu thì tôi có buổi côn Tôi có cái nhà máy
đông lạnh cho nên đầu thừa đu thẹo nấu canh chua Ngày nào cũng nấu canh chua
nấu kho vậy n thì mấy ổ 4 gi mấy ông đến rồi đến là nói chuyện tào lao tới
430 tới 5 Gi đã ăn xong rồi đi về cứ ngày nào cũng
vậy Tôi chịu khó 4 giờ rồi tôi xuống tôi chờ mấy ổng để nói tào lao vậy thì mấy
ổng với nhau Nói tào lao còn mình cầm cuốn sách Cái Tàu lao gì mình cũng giết
hết cái chữ nào mà câu nào không biết thì đi Lật sách coi hỏi lại hỏi anh
Chánh hỏi anh đường Hỏi nh này rồi của mình viết ra cái đó là cái gì rồi mua
00:44
sách Cứ học như thế học xố cho đến khi mà cái cuộc mà lớn nhất là nhà nước kêu
kéo giá xuống đó Dạ thì mấy ổ cãi nhau á là ba bốn tuần đầu không ai chịu ai hết
cuối cùng chịu được rồi bắt đầu bỏ ba tháng viết ra phản biện đượ trung ương
là không có kéo giá xuống giá lươ tiền đó giá lương tiền giá đã chết rồi giá đã
làm nền kinh tế chết rồi phải đẩy giá lên và bỏ ngăn không cấm chờ
thì cuốn Đó là cuốn nổi tiếng nhất dạ đó
cuốn Đó là cuốn lật ngược lại hết toàn B Dạ chỉ mấy ổng mới đủ sức lật mình mà
lật riêng là mình chết mình chết nữa Dạ đó cho bài đó hay lắm Bữa nào á Tôi sẽ
giảng kỹ cho bà nghe cái bài đó Dạ sau khi xong cái bài đó rồi á Tôi cảm nhận
00:45
rằng tôi học hết 4 năm đại học Kinh đế tôi nó thật tôi bắt đầu á Khi mà xong
hết rồi á tôi mới dùng kiến thức vật lý tôi phân tích cái giá lương tiền Dạ cho
nên chính Quỳnh Bửu sơ C mới nói một câu
à Ông á Cái gì mà Ông Nắm Được á Ông nói
là còn hay hơn tụi tôi Quỳnh Bửu Sơn nói
mà Quỳnh Bửu Sơn là chủ đề tài này dạ mà
sau khi Trình bày xong rồi á Tôi nhìn ra được nội dung rồi tôi mới dùng vật lý
học của tôi để phân tích từ đó đó là tôi với bổ Sơn trở
thành bạn thân tâm gia tr giao tôi nói về toán học tôi nói về thiên văn học ô ổ
thích lắm mấy cái chuyện này Nhưng mà anh dùng như thế nào anh anh vẫn dụng
cái vật lý mà anh giải thích cái giá lương tiền sao ví dụ anh nói ba cái gạch
đầu vòng Thí dụ như thế nà Vật Lý á là mình có sức hút của trái đất dạ cho nên
00:46
nó có mặt phẳn rồi trên mọi vật mà rớt xuống thảy lên rớt xuống hết thảy lên
rớt xuống hết dạ mình thấy nó riêng mình dễ nhìn Ừ cộn kinh tế thì không có mặt
phẳng đó Mọi vật đều rơi tự do cho nên nó không có cái điểm dừng Dạ để mình
thấy để cho mình đỡ suy dục đỡ suy dục không có cho nên Trong đó những vật gơi
tự do đó đó là vật gơi tự do nhanh nhất là tiền lương của cán bộ còn những những
vật khác nó rơi chậm hơn dạ cho nên lấy góc là lương cán bộ á thì cái đó nó xa
dần xa dần xa dần thì mình tưởng là nó lên
giá Sự thật nó xuống hết cùng xuống mà cái lương là số nhanh nhất cho nên bử
Sơn rất là hay bử Sơn có số thống kê cho nên bử Sơn lấy cái gì lấy cái tỷ nhá
00:47
đồng tiền là một cái đường thẳng triệu đã nào kể nó nhưng mà tỷ giá đồng
tiền của chế độ cũ chế độ mới vậ lấy cái tỷ giá đó là một cái cái thứ hai nếu tỷ
giá như vậy á thì hàng nhập cản á không qua chế biến á thì phản ảnh sẽ nằm trên
cái mặt phẳng này thì xét ra tất cả giản
giá như nhập một cái vỏ xe như là cái gì Cái gì đó mà không qua chế biến ở Việt
Nam á thì nó tạo ra một mặt phẳn mặt phẳng
bây vậy Muốn xem rằng hàng nào lên giá mà hàng nào xuống giá thì
coi lấy hàng công nghiệp công nghiệp là gì nguyên liệu nhập từ nước ngoài sản
xuất tại Việt Nam lao động Việt Nam thì tất cả giá của hai thời kỳ đó đó thì
hàng công nghiệp của Việt Nam là xuống hai lần rưỡi thấp hơn là cũng như giải
00:48
KT như cái gì 2 còn nông sản thì ba lần gạo nước mắm xì dầu thấp
hên ba lần còn lao động giảng đơn như cuốt xích lô cuốt mẩm cuốt xích lô rồi
cái chuyện là bốc chếp ở cảng thì cũng b lần còn
lương 16 lần xống 16 lần so với những cái kia chỉ duy nhất là gì vàng tăng b
lần cho nên vàng tăng bốn lần lao động giảng đơn xuống bốn lần thôi nhân lên
coi 16 lần như vậy á sau giải phóng mới thấy một điều là một lượng vàng Hồi
trước giải phóng ăn 1 tháng thì sau giải
phóng ăn được 16 tháng cho nên người nào có vàng là khỏe là vậy tôi giải thích
được hết tất cả các chịp đó dù vật lý học với dùng cái này ra phân tích ra
00:49
biết liền chính từ cái đó tôi mới đưa đến vấn đề
là tất cả cái gì tôi làm kinh tế đều suy luận bằng dật lý học cho nên ông thầy
tôi hỏi tôi một câu ông Nguyễn Trung Tú Ông nói dưng coi tôi nghe anh á là đi
làm kinh tế giỏi lắm Thế thì hồi đó tôi dạy anh về Vật Lý á là có xài được cái
gì cái mình nói không thưa thầy t em làm kinh để bằng tư
duy vật lý các ông nói một câu nữ anh nói cho vui tôi rồi tôi nói không tất cả
cái gì thầy dạy á Tôi nhớ hết hồi đó ông
dạy cái bài hay lắm cái ngày đầu tiên mà
ông dạy là trong đại học á là tốn lý quá mà ổng là môn vật lý mà Thì bữa đó ổng
dạy hoan học hoan học có bốn bốn chứng chữ nhỏ là vận tốc ánh sáng hoan phổ rồi
hạt Rồi những cái gì nữa tôi quên n bố cái đó Thì bữa đó là dạy Dận đốc Ánh
00:50
Sáng ông nói câu Đây là bài nước hay lắm nhà văn nói
rằng một con én không làm được mùa xông Thế thì câu này mấy anh chắc hiểu chứ gì
Nghĩa là một con É không đ một con người
thôi thì không làm ra được cái gì cả cho
nên phải nhiều con người cái ông nói vậy đó nhưng nhà vật lý mình hiểu câu đó gì
là nhìn hiện Tưng thì phải đầy trời é bay thì mới là mùa xuân đến thì bữa nay
tôi báo cho các anh rằng các anh sẽ học vật lý và khi ra đời anh sẽ nói với nhà
văn biết rằng con én của vật lý học một con cũng là cực vụ xưng hay không Giới
00:51
điều kiện con én của tôi bay với vận tốc ánh sáng và nó bay qua bay lại bay qua
bay lại thì lúc bây giờ nhà dă ngủ thức vị nhìn đầy trời é bay thì ông tưởng là
mùa xuân tới rồi nhưng không tới vì có một con
gé cái bài của ổng thú vị anh H vô cùng thú vị tôi nói tới đó ổng nói Ồ dưỡng
hay nhớ cái này nữa hả Nhớ nhớ nhiều nữa chứ cái mình mới nói Câ nữ cái bài thứ
hai mà mình rất là tâm lắc hồi đó học là không gian vectơ là không gian có nhiều
loại không gian không gian Mac không gian rem không gian gì đó không gian là
một trạng thái mà toán học mà thì trong cái bản đó bài toán đó đó nó có một cái
từ một cái Nguyên nhất hai Không Gian Khác nhau min vẫn có thể mỗi một không
gian có một thuộc toán nhưng mà B toán ở trong không gian
00:52
này vô cùng gian nan không được mình chuyển nó qua không gian kia để bài toán
trở thành đơn giản và lấy kết quả xong rồi chuyển kết quả về không gian này như
vậy giới điều kiện hai không gian này khác nhau giới điều kiện là có một tiểu
không gian giống nhau thì mình chuyển vô tiểu không gian
này qua l còn cái kia mình Kệ nó thì khi tôi học được cái chuyện này rồi
tôi làm kinh tế xã hội chủ nghĩa tôi vẫn
áp dụng kinh tế tư bản chủ nghĩa được Dạ bây giờ kinh tế tư bản chủ nghĩa là một
không gian kinh tế xã hội chủ nghĩa là một không gian nó rất là khó khăn nhưng
có tiểu không gian giống nhau chồng cây dừa nuôi con heo tư bản hay xã hội chủ
nghĩa con heo cũng phải nuôi cho ăn ăn ăn tới mấy tháng nó mới lớn cái cũng bao
00:53
nhiêu lớn trồ lúa cũng phải bao nhiêu lớn nghĩa là cái này giống nhau thế thì
cái gì Tư bản đã dạy tôi trước kia về cái tiểu không gian này áp dụng ngay
trong xã hội ch hết thì nó sẽ tạo ra của
cả vật chất Còn tới khi phân phối Dạ ông phân phối cho ai khác nhau Dạ đúng đúng
không cho nên Thầy ơi em làm kinh đế theo vật lý học đ ổ vui quá thầ Ổng ôm
mình á ổ ôm tôi nó dưỡng ơi bữa nay thầy Vui quá em nói rất thật em rất thông
minh áp dụng vật lý học vào kinh tế tôi nói thật với bà đó tôi áp dụng cái này
Cho nên khi tôi xuống dưới làm khu chái xuất Tôi làm tất cả cái gì ai cũng đòi
Cái gì đòi phát triển bền dững tôi hiểu cái chữ phát triển bền
00:54
dững là gì phát triển bệ vẫn là một nhà đầu tư đem vô nước ngoài tư bản Tôi làm
rồi tôi phát triển Giàu có rồi nhưng tôi già tôi muốn cái đó để cho con rồi con
tôi để cho cháu con cái phát triển bừng dững của một doanh nghiệp là như vậy cái
thứ hai ông nhà nước mình một ông quản lý một ông là bí thư tỉnh hay là Bí thư
thành phố hay là Bí thư huyện ổng tham gia vào cái chương trình này ổng cũng
muốn phát triển nhà dữ nhưng phát triển bình dững của ổng khác người ta kia là
sau khi ông làm ông ấy thì những cái làm này á được ghi công cho nhiệm kỳ tu và
nhiệm kỳ tu này á Tôi muốn pháp diễn Bình dững nghĩa là sau cái này rồi tôi
từ Quyệt tôi lin thành phố tôi pháp diễn Bình dững mà sau tà phố này tu lên nữa
phát triển dành dữ của ông đó nữa Vậy là mọi người đều có cần phát triển bề dững
00:55
nhưng mà tôi không thấy cái người dân được phát triển bề dững người dân người
sá hỏi là phát triển bệ dưỡng từ sao nhất là người dân mình vờ hôi đi dạ cần
quan trọng hơn nữa Chính vì thế cô mới thấy rằng cái khu định cư của dân của
khu chế xất nằm bên cạnh Phú miề là gì Tôi làm hai ba đề án Tôi biết rằng á Phú
Mỹ Hưng Tôi đặt ở đâu Cho nên tôi đặt trước cái khu Tân Mỹ ở đó Và khi tôi đặt
Phú mi Hưng vẽ ra xét với khu từ Mỹ để chi hồi khu chế xuất tôi đền bù cho họ
là gấp đôi Dạ gấp đôi cái giá Họ mua bán nhau cho nên họ hồ hởi giao cho tôi
00:56
nhưng tụi biết rằng á nếu tôi thất bại thì không có chuyện gì h vì miếng đất
tôi đề bù á cái tiền đó lớn hơn cái tiền mà hồi đó cho nên họ ra họ mua được hai
miếng liền Dạ Ừ nhưng nếu tui thành công thì tôi chết vì sau khi thành công khu
chế xất phát triển lên đất chung quanh lên giá lên 10 lần lên 100 lần thì lúc
là người ta đ lên án Phan Chánh dưng tôi lo cái này lắm cho nên tôi phải
nghĩ rằng nếu mình thành công thì mình bừng bị lên Áng thì phải lo cho cái chỗ
này nè Ừ cho nên khu Tân nghĩ nằm bên cạnh khu mý Hưng không phải là ngẫu
nhiên Dạ có tính toán một cách âm thầm cho nên sao này phú nhân lên thì cái kia
nó lên nhưng mà tôi không thể nào cản được cái người dân sau khi họ vô đó rồi
00:57
họ cũng bán đi Ừ nhưng mà những người không bán thì được hưởng lại cho nên ở
trong đó có cái nhà thời tắt rỗi á Dạ hồi đó nhà ta tất đổi vô cùng nghèo tôi
xây lớn gấp đôi đấy nhưng mà đặt ở ngay chỗ đó sau này dân ở đó đó dân của 34 hộ
đó khá giả lên bây giờ xây cái nhà thờ vô cùng khang trang nhưng mà đến cái
đoạn đó rồi sau đó đó là mở ra mở ra các chương trình khá Dạ cái anh Đề nghị là
cho người dân thành cổ đông cổ đông đ Cái chỗ đó là chỗ anh về hưu đó Đó đúng
rồi Dạ tôi rút kinh nghiệm á là thôi bây giờ gì đi tôi mượn lô xin được 15 triệu
đô la mà ổ tin tôi Tôi không có nói dối ổng Ừ khuu chế xất tôi 17
triệu ổng đi giúp tôi đi ra ngoài thương lượng 10 cái ngân hàng cho tôi
00:58
vai thành phố chấp nhận ký bảo lãnh tôi dứt phát không lm Tôi sợ gũi cái gì khó
khăn ổng không chơi ổng đi Tôi là thằng lãnh nợ thành phố lãnh cho tôi không Mày
bài ra cái chuyện này rồi mày nợ nợ đi mày bắt ta làm dứt khát không Ông tin
giận tôi lắm chứ chị nó tôi nói tôi đem hết tâm Quyết hiểu biết tôi nói cho An
anh rồi nha Tôi thấy là làm được vì đất này nó giống như đất của vụ một thôi tôi
đã nói rồi nếu tới mức độ này mà anh không chịu làm thành phố bảo lãnh rồi
tôi nói không thành phố Bảo lãnh thì thầy lãnh nhưng tôi hiểu thân tôi bây
giờ ông nói vậy thì sao giờ Bây giờ ông cho tôi mượn Ông nói sao mượn được bây
giờ ứng trước tiền lạii hợp động với tôi V ổ là ổng ứng tiế tiền lãi phải nói là
tôi vô cùng cảm ơn ổ dạ ổng ứng chừ trước tiền lãi cho tôi khu giả xất là 7
00:59
triệu còn khu Phú mơ 15 triệu nói nhịu và ổng kèo với tôi một câu rồi Như
vậy á mày ứng trước 7 triệu á thì tao cũng phải ứng trước sao khi mà ứng xong
tới tao Tôi thấy cũng không bậc tôi chống cận kỹ sau này Trung ương vô làm
dữ với tôi nữa Nói gi người ta giào mà mày cũng cho nó ứng nữa vậy chết làm sao
giờ làm ăn không phải nói nhào với nghèo nữa phải công bằng bây giờ mấy anh bắt
tội tôi tôi chịu cái mấy sau này mấy ông mới nói tôi nói như vậy để anh biết anh
làm cái này không đúng pháp luật đâu Dạ Tôi nói tôi cũng biết không đúng pháp
luật nhưng mà trong tình chảng này tôi có cách nào chứ tôi mà chật một cái là
tôi chết từ lâu rồi bà ơi Tôi nói bà nghe như thế nổi cái đó không á là đã đủ
ở tù cục xương rồi chứ đừng nói nó là mua đất mua đất Là Chuyện Nhỏ Chuyện đó
01:00
đó cũng vậy ở tù nhờ Thế á mà qua được cho nên cái chuyện mà nói tôi không mua
đất mua nhà này nọ tôi cũng thèm vậy chứ nhưng mà cái này nó lớn hơn cái này Dạ
cái làm thành công của việc này nó lớn hơn Hằng bao nhiêu cái Nhà của mình lớn
hơn chính tôi nhớ cái chuyện đó Hoà mà tôi không cảm thấy thiệt Thi mà tôi
không cảm thấy mất mát cho nên tụi sinh viên của Ph nó cứ bữa đó Nó hỏi tôi câu
Thầy ơi em đọc sách thầy rồi em biết thật nó như vậy hết rồi nhưng thầy có
bao giờ nghĩ rằng Thầy mất mát nhiều quá không Nó nói con tôi nói mấy em á phải
nhớ một câu gọi là mất mát là cái gì Tôi là người không hút thc
01:01
thì các em cho một cây thuốc về cái chuyện lịch sự là thầy Cảm ơn các em
nhưng xong rồi Cái đứa nào nó nói thầy hút em hút được không mà đẩy đi đâu Có
dính dáng vì thầy đâu mất là khi mình muốn cái gì đó đó mà không được mới
mất nhớ một điều ước muốn của từng con người rất khác nhau không phải cùng một
cái chuẩn đâu Cho nên á 1 năm b h ha năm
ba căn nhà đối với một con người rất lớn
nhưng thầy có cái chuyện lớn hơn cho nên năm ba căn nhà đó không đáng so với cái
mà thầy đang đeo đuổi nó hỏi tụi mình C Thế thì Thầy nói Thầy đeo đủi cái gì
thầy được cái gì thầy nói đi mà CH thầy không bao giờ ngờ là thầy bữa nay đứng ở
đây dạy các em thầy học Vật Lý chờ đâu không kinh để mà bữa nay là Trường
01:02
canady là Trường Harvard Mời thầy đứng đây dạy các em đó là điều thầy mơ cũng
không có các em thấy á Thầy được chứ không thầy được quá nhiều đó
chứ được ngoài cái tưởng tượng của thầy mà mình nói thẳng th nói rất thật nhưng
mà bữa nay thầy nói cho em biết hồi con của thầy á
là gã chồng á thì bà r á vui lắm đến nhà mình coi cái Hỏi vậy chứ Nó ở cái biệt
thự nào có mình nói không Tôi ở nhà ở Thanh Đa tôi không có nhà ở đây nó sao
kỳ vậy bả đâu có biết bả kêu người ta xuống nhà tôi coi có có cái nhà không
thì nhà tôi thh ra bây giờ đó Dạ nhưng mà bả về bà vẫn nói một câu bà nói như
vậy không được ông mấy chục năm ông bỏ ra ông làm mà
01:03
không có một cái điều gì để cho con thì tôi thấy không được đối với tụi tôi
không được ông kêu nó ra ông có hai đứa con đây Kêu nó ra tôi cho nó mua 200.000
với giá đầu tiên nhất tôi nó nó đâu có tiền Cu cù có tiền nó cũng không dám mua
đâu nó đ Cuối cùng thì bà nói như vậy thì tôi nói rồi được rồi Thôi tôi chấp
nhận đ tôi mua hai căn hai căn đó là hai
căn cửa hàng ở một bên trụ ấy ở trên này là chung cư hai đứa tôi trả trước 30 ph
cho hai đứa nó là tụi nó sẽ trả 10 năm sau khi từ ngày nó tốt nghiệp đại học
vừa nó trả nó có cái này để làm ký niệm rằng bây giờ nó có hai căn một đứa của
mật đứa của thông bả cũng tình nghĩa đấy
01:04
không Phả Không đâu nhưng mà cái đó mình cũng không có lo ngắn lắn cái gì mình
thật lầm người ta cũng thật lòng đó đó là vậy Tôi nói bà nghe dạ Cho nên á Cứ
cuộc đời á thẳng thắng với nhau không có cái gì đáng nói tro Anh
Quỳ ngử Sơn cái bài cuối cùng Mà ảnh viết á lại là cái bài annh viết về anh
đúng rồi Ảnh nói một câu kết luận như vậy một người tư duy sáng tạo hành động
đột phá và tin thần thì cống hiến tôi nói Trời ơi Hai ông bạn thân với nhau mà
ông Sơn là ổng không có tặng ai dư một chữ nào hết á ổng là không có làm trưởng
ban thi đua được đâu ổng cân nhắc lắm cho nên là tôi cứ nhớ hoài tôi nói vậy
chứ còn ông Trần nhă Thọ thì nói là Nếu được thì tôi so anh với lại Nguyễn Công
01:05
Trứ với lại cái tầm nhìn đại cục chữ của ông thầy kinh tế đó thìá là tôi thấy rõ
ràng là không phải là người ta ban tặng gì đâu người ta không có đề bạc gì hết
trơn mà nó Sự thật là như vậy nhưng mà bây giờ Thí dụ như nói là học trò mà nó
nghĩ về anh thì anh muốn gọi anh là cái gì hành động đột phá tư duy sáng tạo hay
là Nguyễn Công Trứ tầm nhìn đại cục hay là cái gì không Tất cả đều không đúng
hết tất cả đều không cần hết dạ vẫn thật vấn đề là
gì Vì gốc gác của mình không có cái gì ước mơ lớn nó thật dạ mà cái ước mơ sau
này có là gì trong cái nghèo khổ đó Mình nghĩ rằng
những nghèo khổ nên có cái gì tốt hơn cho nên mình nghĩ cứ suốt cuộc đời đó
01:06
Mình cứ nghĩ làm gì cái người nghèo được tốt
hơn nhưng mà chưa chắc mình nghĩ là mình đúng B mình nghĩ về từ cái thân phận
mình còn những thân phận khác người ta có thể nghĩ khác tôi chưa bao giờ coi
mình là chuẩn hết Tôi chỉ nói cái Đời tôi là như vậy để tham khảo anh thức có
hỏi tôi câu Tại sao có chuyện á vì hỏi ông ông cũng biết như
vậy hỏi tôi câu Vậy tôi trả lời không được lâu lắm tôi mới trả lời được mới
trả lời được cái nhệ tôi nói Tại vì tôi không được học trường cái này đâu dính
dáng gì đc trường học trường đời không học ở trường thì hết an không được học ở
trường trường đời không Cái đó cũng không đủ tôi hiểu khác nữa dạ người ta
01:07
học ở trường á Thí dụ như 10 câu hỏi làm được năm câu là đủ điểm đậu Dạ
đúng rồi bảy câu là đậu khá tới tám câu rưỡi là Đậu cái gì B thứ l Tế Bình nha
Nhưng tôi hỏi một câu Nếu đậu được bảy câu đi ba câu không biết gì sau khi đậu
rồi có cái chứng chỉ hay là có cái học bạ rồi đó có học rồi ba con Câ kia không
không ba câu không Nó Dạ không có qua rồi Thôi qua rồi Thôi vậy Như vậy là
trong cái bậc đó đó Anh có ba lỗ hỏng anh lên lốp cá anh hai ba lỗ hỏng anh đi
hết đến tiến sĩ mỗi lớp đều có mấy lỗ hỏng hết Nhưng vì sau khi anh ra Tiến sĩ
hay là cái gì đó anh Gành nghề giống ng nề bác sĩ thì lúc giờ những lỗ hỏng đó
01:08
anh được lắp lại Nhờ anh đi làm nghề đó Anh làm kỹ sư cũng vậy anh cũng nhờ
làm năm bảy năm kỹ sư Anh mới lắp lại cái đầy đó mà anh chỉ lắp lại cái gì
liên quan kỹ sư thôi còn về sinh học anh đâu có lắp
Dạ anh học nhà xử học thì anh lắp đầy những cái gì xử thôi Còn Toán Anh đâ
không có lắp vì tôi không có học cho nên tôi phải lắp đầy rồi tôi mới đi đâu Có
ai thi tôi mà không ai thi tôi thì tôi cứ thấy tôi chưa làm được thì tôi mới
làm lại hoài à tôi làm lại hoài cho nên tôi xong rồi tôi mới đi lên cho nên từ
lớp nhỏ cho đến lớp 12 tôi đầy hết mà học theo kiểu tôi thì không có dễ
quên cho nên bây giờ mỗi lần Ông hỏi tôi cái gì á thì từ cái điểm đó tôi bắt đầu
01:09
bây giờ ông hiểu chưa Cho nên Đây là một kinh nghiệm Dạ Cái người không được học
trường lớp đàng hoàng cũng là một cơ hội cũng là một cơ hội cơ hội không phải
là ai muốn cái đó là chi tại cái hoàn cảnh quà cảnh nó vậy phải vượt qua thôi
Dạ đi lấy một cốn tập của tôi Tôi đưa cho bà con
trong cuốn tập Hằng ngày tôi viết đủ lung tung
hết vì mỗi lần tôi đọc không biết kiểu gì đó tôi viết sẵn đó rồi về Tôi lật tự
điển tôi coi tôi nê vô tôi nói tới cái chuyện gì đó tôi cũng phải vẽ cái bản đồ
ra tôi làm cho kỹ người ta đọc xong thôi Còn tôi đọc
coi như bài học Hằng ngày tôi học học tới chết Tôi nói bà nghe là tôi học như
01:10
vậy Dạ chứ không phải nghe qua hết cho nên tôi đọc báo Tôi không tin tôi nghe
tin tôi cũng không tin tôi nghe rồi á Tôi đi try coi nó làm sao thì ra là như
vậy mình Bây giờ á nghe tin không ai truy ng Nguyền gốc hết á có anh Ngà của
tôi tôi phải đi truy phải truy cái ông bà thì về truy cái Đúng cái nghề của B
cho nên ý muốn nói câu vậy nè Cái gì cũng phải tr phải đi tới đầu tới đa
nhưng mà Anh biết không các cái nguồn tin Bây giờ
nó cũng không phải là mình đi tới cùng một cái con đường này mà nó lại còn có
nhiều con và anh thức nói đúng là tại vì anh không có chịu dừng ở đâu hết Anh cứ
đi hoài cái nào anh cũng biết hoặc là cái nào anh cũng đi xa hơn người khác
mặc dù cho tới cuối cùng Dạ tôi hồi nãy tôi định nói là có một người hoa một
01:11
người Hồng Kông mà tôi rất là nể trọng là Châu nhận pháp ổng nói một câu là như
thế này mà Lưu Đức Hoa có nói lại là nếu như anh được người ta cho anh Kiến thức
thì anh phải đem anh langan tỏa đi Và nếu như anh kiếm được tiền thì anh phải
cho đi chứ Anh mà ôm vô hết trong người anh đó là Rốt cuộc là anh không phải là
một cái người trong cộng đồng anh không phải là một người công dân thì tôi thấy
cái câu nói của một cái ông tài tử x như vậy là nó cũng phản ánh rất là đúng bây
giờ đúng là tụi mình nói chuyện với nhau mấy tiếng đồng hồ xong rồi hỏi là người
nghe người ta sẽ thấy rằng anh đúng là một nhà nghiên cứu anh là một nhà kinh
tế Anh là một ông thầy giáo anh là một nhà giáo dục nhưng mà động lực để làm
tất cả những điều đó là vì mình ham học và và vì mình có trách nhiệm với xã hội
01:12
phải vậy không anh cái đó nó không có sẵn từ từ bâ vậ qua rồi Dạ Mình nhìn lại
nhìn lại thì người ta người ta đặt tên người ta đặt tên qua rồi nh chứ không
phải mình có cái trước không có không có nhưng bây
giờ á Tôi hiểu rất xong một cái Điều Dạ con người á Cái thứ nhất là không ai lựa
được cha mẹ đúng rồi không ai lựa được chỗ sinh ra ông Sáu nói đó sin ra hai
cái này rất rõ thế thì cái đó mình gọi là gì Tiên Thiên Tiên Thiên là ông trời
sinh ra Dạ ông trời sinh ra cho mình thế thì nghĩa là mình sinh ra như thế nào
chấp nhận cái đó Dạ cái đó không có cái đó không có cãi được dạ B dầu cho cái
xuất phát điểm của mình nó vô cùng sỉ dục đi nữa nhưng mà đó là của mình dạ
01:13
cho nên bây giờ sao anh thích nghi với tồn tại thôi Dạ có còn cách nào nữa Anh
thích nghi và tồn tại và khích ti tồn tại và anh dần dần tồn tại để anh sửa
dần cái định mệnh định mệnh của mình dạ mà muốn sửa định mệnh thì không có gì
khác hơn là phải học tập phải nâng khả năng lên Phả nng chính cái này đó cho
nên đưa tôi tới một cái nhận định mang tính triết học
hơn là con người mình sống trong xã hội á là phải giữ được một mối quan hệ
tốt với con người dạ là người với người thì người với người đó đó tôi gọi rằng
cái đạo lý nó gọi là nhân đạo nhân là người Đạo làm người Đạo làm người đó là
nhân đạo như vậy Cái người mà đầu tiên mình phải
01:14
đổi sự tốt là ai là cha mẹ Cha mẹ rồi tiếp đến anh em rồi B rồi cộng đồng cộng
đồng rồi Lớn nhết cuối cùng là loài người chứ không phải chỉ dừng ở quốc gia
đâu phải là lo người như vậy nhân đạo là cái mối quan hệ người với người mà làm
sao mọi đi người đều hài qua cái gì anh không muốn thì đừng có đem cái đó cho
người khác anh thành công anh cũng phải vui mừng
khi nhìn người khác thành công Dạ Cái đó là một đạo lý suốt của tôi bây giờ tôi
hiểu ra là như vậy cái thứ hai nuôi nấng mình là thiên
nhiên là muôn loài cỏ cây tất cả mặt trăng mặt trời đều có nuôi mình hết đó
01:15
thì cái thiên nhiên này đó thì tôi gọi là thiên đạo Dạ như vậy Nói nô na là môi
trường cho nên sống làm cách nào đi nữa phải bảo vệ môi trường bảo vệ môi trường
cho nên nhiệm vụ của anh có hai loại cái n người với người người với môi
trường tôi bây giờ tôi tôn thờ Cái Triết lý này và tôi muốn con cháu tôi những
người thân với tôi là cùng làm cái chuyện đó thì thế giới này mới tốt
còn ngồi á để tất ra đó đều xảy ra chuyện hết thưa anh hôm nay như vậy á là
có thể nói cuối cùng anh nói cuộc sống là thích nghi để tồn tại và sửa dần dần
để mà đóng góp được cho xã hội Dạ đó là câu kết luận của một nhà vừa là kinh tế
01:16
vừa là giáo dục mà lúc nào cũng nhắc là tôi học lớp nă Thực ra là lớp nă là ở
trường còn anh có một cái trường lớn hơn là trường đời mà anh cũng không chịu là
trường đời là đủ nữa thì nó còn có tất cả những cái trải nghiệm ở trong cuộc
sống hàng ngày Dạ cuộc trò chuyện Hôm nay rõ ràng là mình không có nói sâu vô
công trình lớn nhất để đời của anh là khu chế xuất tinh Thuận và cái khu Nam
Sài Gòn dạ Nhưng mà thực ra thì tôi thấy
là chắc là mọi người sẽ khám phá ra được một người Việt Nam ở Bạc Liêu ở Cà Mau
mà trải qua được cả một cái đoạn đời từ cái nghèo khó nhất cực khổ nhất ch năm
đi làm bồi bàn cho tới bây giờ là thầy giáo trải nghiệm thầy giáo thực tiễn của
đại học full mà biết bao nhiêu là sinh viên là say mê cái ông thầy này Dạ rất
01:17
là cảm ơn anh đã trải lòng giống như là một cái cuộc
tâm sự rất là vui ở ngoài cà phê rất là cảm ơn anh đã đến chia sẻ ngày hôm nay
và hẹn gặp lại anh một cái tập thứ nhì về đạo làm người về nền giáo dục về trở
thành ra một cái người công dân Thay đổi cái định mệnh của mình như thế nà à Dạ
tôi cũng nói câu cuối cùng Dạ Thật ra là tôi mong r những anh em mà có nghe được
cái đoạn này á đừng coi tôi đó là cái gì á là hoàn toàn á là mẫu mực vì tôi
chỉ đứng trên cái số phận của mình mà làm việc Sống tới ngày nay còn mỗi người
đều có một số phận khác cái này chỉ nghe để tham khảo
01:18
mà tôi nghĩ rằng vẫn có ý nghĩa nó nhưng nó không ai là chủng nó không phải là
chủng nhớ một điều tôi vẫn đặt vấn đề là giáo dục phải tổ chức trường lớp đạo
hoàng Đừng để lọt như tôi là không có trường lớp tôi Không ca tụng cái chuyện
là không được học trường lớp đâu hãy học
trường lớp đàng hoàng nhưng nhớ rằng học trường lớp vẫn có lỗ học đấy cho nên tự
mình bổ sung dạ mà chính mình hiểu được mình học trường lớp dầu mình đầu ưu
nhưng vẫn có lộ hỏng cho nên chính mình hiểu cái chuyện đó rồi mình tự về để tìm
tồi nó rồi đắp vô cho mình rồi đắp cho mình nghĩa là làm làm đúng được một bài
toán nhưng vẫn phải chứng minh công thức từ đâu ra chứ đừng áp dụng công thức
không hết quá chừng một cái lời khuyên hết sức
01:19
là Khắc Nghiệp chứ không phải là bình thường nhưng mà rõ ràng là chúng ta sẽ
xem cái tập YouTube này và sẽ suy nghĩ tiếp theo trong khi mình chờ cái tập thứ
hai rất là cảm ơn anh lần nữa xin chào và hẹn gặp lại