Hãy giúp "Trăm triệu thầy, trăm triệu trò" hoàn chỉnh nội dung để những người khác có thể hưởng lợi từ nó trong tương lai.
- Bấm Ctrl + F : nhập từ khoá (tìm trên trang hiện tại).
- Nhập trực tiếp vào ô tìm kiếm trên cùng (tìm trên toàn bộ website).
00:00
tôi suốt đời tôi không bao giờ ngừng làm báo cả cho nên tôi làm cái gì thì tôi
cũng phải làm chọn Cái vai của mình đóng
hết dạ khi là làm một người gọi là người giúp việc cho thành ủy Dạ về báo chí họ
lấy Tôi về để làm giúp việc trong quá trình Cùng cộng tác để làm việc trong
mặt trận truyền thông thế rồi tôi lại làm Một nhà báo thì tôi phải đi tìm
những cái tài liệu hay phải viết cho nó tốt và các bà Thế Thanh các bà Kim Hạnh
tôi là là cấp trên của tôi cả cho nên tôi là phải đóng rất là nhiều vai và vai
nào cũng phải chân thực và phải hết lòng thì mới có thể làm vừa lòng được các vị
ấy chương trình được mang đến bởi may nền tảng khai phóng những tiềm
năng chào các bạn đây là chương trình nw1 Podcast và tôi là nhà báo Kim hạnh
00:01
nhân vật mà chúng tôi mời tới phim trường ngày hôm nay là một nhà báo mà ai
làm báo cũng biết tên hết nhưng đồng thời cũng là một nhà văn và là một cô
giáo tôi xin được giới thiệu nhà văn Nguyễn Thị Ngọc Hải tôi xin kính chào
các quý vị khán giả và như là tôi vừa mới Trình bày ngồi
trước mặt tôi tô là bà chị làm báo rất là nổi tiếng trong cái nghề viết văn và
đồng thời lại cũng là một cô giáo cô giáo đang đi dạy cho các bạn trẻ làm
báo nhưng mà hôm nay thưa chị là em muốn bắt đầu lại một cái đoạn gây go lắm
trong cái mối quan hệ giữa em với chị là
00:02
cái hồi Em làm ở báo Tuổi Trẻ đó thì chị là người chuyên viên báo chí tham mưu
được tin cậy của cơ quan quản lý báo chí về mặt Đảng và chị có nhớ là hồi đó tụi
mình vui vẻ với nhau không Tôi nghĩ là có vui vẻ chứ bởi vì là tôi suốt đời tôi
không bao giờ ngừng làm báo cả cho nên là đối với tôi thì bà Kim Hạnh vẫn là bà
tổng biên tập mà nếu bài của tôi không ra gì bà vẫn vớt vào sọt rác cho nên tôi
làm cái gì thì tôi cũng phải làm chọn Cái vai của mình đóng hết dạ khi là làm
một người gọi là người giúp việc cho thành ủy Dạ về báo chí họ lấy Tôi về để
làm giúp việc trong cái quá trình Cùng cộng tác để làm việc trong mặt trận
truyền thông thế rồi tôi lại làm Một nhà báo thì tôi phải đi tìm những cái tài
liệu hay Dạ phải viết cho nó tốt nếu không bà Kim Hạnh bà vứt đi ngay và các
bà Thế Thanh các bà Kim Hạnh là cấp trên của tôi cả cho nên tôi là phải đóng rất
00:03
là nhiều vai và vai nào cũng cũng phải chân thực và phải hết lòng thì mới có
thể làm vừa lòng được các vị ấy chị ơi Em không biết thế thh sao chứ em mà có
bài của chị gửi tới báo á thì thật ra mà nói á là em thấy những bài của chị viết
thì bây giờ không phải ngồi đây để mình tặng nhau nhưng mà em thấy là đều viết
cẩn trọng với lại nghề nghiệp tất cả cái
sự khách quan của nghề nghiệp Chị có nhớ là các anh các chú quản lý báo chí hồi
đó đó là kinh nhất là tờ báo nào không kinh
nhất tất nhiên là tuổi trẻ rồi bởi vì là tuổi trẻ lúc đó rất là năng động phải
nói tuổi trẻ và vừa mới đổi mới xong Dạ vừa mới đổi mới xong thì 20 năm đổi mới
đầu tiên của Sài Gòn này báo chí Sài Gòn này là rất là hay dạ và chính tôi là
00:04
người đã giúp việc cho ban là tổng kết lại cái đổi mới của báo chí Sài Gòn Dạ
thì chúng tôi biết là cái giá trị của những người ta nói là Văn Bắc báo Nam Dạ
thì nhưng mà tôi lần đầu tiên khi tôi vào Sài Gòn tôi trở thành người Sài Gòn
và trở thành cán bộ trong cái mặt trận báo chí này rồi Lại chơi cả với tất cả
các nhà báo thứ dữ như là thế Thanh Kim Hạnh lý Tiến Dũng Dạ rồi tất cả các vị
đó mà tôi thấy cực kỳ là hòa hợp dễ thương không có một cái gì nó gọi là lấn
cấn hay là mình phải giả tạo hay mình phải cố cái gì cả dạ mà tự nhiên là con
người Nó hòa vào nhau Dạ và tất cả nếu mà đều cùng hiểu biết cả thì sẽ hiểu câu
chuyện hết dạ không cần mình phải lên gân Cái này không cần mình phải giả vờ
cái kia không cần mình phải làm cái gì cho nó bất bình thường cả tất cả người
ta đều hiểu nhau cả mà Đấy là một cái trận địa rất là hòa hợp dạ mà tôi cho
00:05
đấy là một cái thời kỳ rất Lý Tưởng Dạ chị biết không Hồi đó đó á là em được cử
đi dự đại hội hội nhà báo toàn quốc lần thứ nhất lần thứ nhất đối với em á em
lên em đọc một cái bài tham luận là chúng tôi làm báo và muốn bán báo cho
những người nuôi báo tức là người đọc và chúng tôi không muốn những tờ báo của
mình sẽ được vứt vào trong những cái ngăn tủ mà không ai đọc cả sau đó đồng
chí Hoàng Tùng gặp riêng em và ổng nhìn em nghiêng cái đầu ổ nhìn em ổng cười
Xong ổng bảo tôi thì tôi thích cậu nhưng cậu phải để ý là cậu đang nói với ai mà
ổng chỉ nói vậy thôi rất là nhiều nghĩa thành ra là em vẫn nghĩ rằng Hồi trước
với lại chú sáo Thảo ông Dương Đình Thảo
00:06
ông ngn sơn vân V nó có một cái gì gì đó
quan hệ nó song song hai mặt một đằng là cái người phải thi hành kỷ luật của
Tuyên giáo một đằng là cái người cứ cười tủm tỉm Tớ rất biết các cậu đấy thì chỉ
có nhớ những cái câu chuyện ví dụ như là có một nhà báo nào đó nó bị kỷ luật hay
là nó đau ốm thì hay là đi thăm một cái ông nhà văn mà đang bị Chị gạch dưới cái
tên thì chị có nhớ những cái câu chuyện đó không nó nhiều lắm cho nên là nhớ cho
nó hết thì khó Dạ tại vì mấy chục năm rồi nhưng mà nói chung là cái thời kỳ đó
Những cái ông sếp như là Dương Đình Thảo Như là ông Trần Trọng Tân Dạ như ông
Nguyễn Sơn Kể cả sau này là ông Tư tạo nữ dạ đúng tôi thấy những cái người đó
00:07
họ rất hiểu con người đó họ rất hiểu con người cho nên họ muốn là th thực hành
đúng cái đường lối của nhiệm vụ của Đảng giao cho nhưng là cái chuyển hóa con
người và cái sự thông cảm và trao đổi giữa con người để cùng tự giác làm cái
điều đó chứ không có cái kiểu gọi là lệnh ở trên hay là cấp trên cấp dưới hay
là nó làm cái gì nó không nó quá như tôi không hiểu ở đâu nó như nào Nhưng tôi
sống trong cái môi trường thấy tôi thấy người ta rất là tôn trọng con người ví
dụ chẳng hạn như ông Nguyễn Sơn khi mà nhà báo nào ốm cái là tôi thấy người đầu
tiên ngồi bên giường bệnh ấy là ông ấy dạ thế hay là thí dụ như là tôi phải
phải làm nào phải hiểu được các anh em làm báo tôn giáo Dạ Thế họ đưa tôi xuống
đấy chúng tôi thấy rất là hòa hợp Dạ nó không có một cái gì nó gọi là cái gợn
hay là một cái gì nó giống như là một công thức một cái thứ gọi là không hiểu
00:08
khó hiểu Không hiểu được nhau mà tất cả mọi thứ khó mấy người ta cũng tìm cách
để mà có thể giải quyết được một cách vui vẻ Nếu mà không đồng ý cũng được
người ta vẫn nhận thức ra là nên làm thế nào cho nó đúng còn cá nhân anh có thể
anh không đồng ý cũng được vấn đề ấ không có ai người ta thù Hàn hay là Ta
ghim gút cái gì cả Đấy là một cái thời kỳ Tôi thấy rất dễ chịu thời kỳ đổi mới
của Sài Gòn Dạ trong 20 năm đó có biết bao nhiêu
cái sự kiện Nó đã xảy ra tuy nhiên Nhớ cái cảm giác của em là nhất là vào những
cái tờ báo Xuân nhận được bài của chị bao giờ em cũng thấy là nó rất khác
với những nhà báo khác ở chỗ là nó đi vào nội tâm nó đi vào những cái nét đẹp
của tinh thần mà phải tinh tế lắm mới khám phá được hay là ví dụ như là những
cái tố chất của người Sài Gòn và em thấy
00:09
một trong nh những cái đề tài mà chị đeo đuổi chị ưa thích là cái tố chất của
người Sài Gòn Dạ vì sao vậy ạ Dạ tôi cũng có thể nói là đời đời tư của tôi
thì tôi có một cái có thể nói gọi là một cái sự bất ngờ bởi vì cũng vẫn nghe nói
người Sài Gòn rồi ai cũng yêu người Sài Gòn thế này thế kia rồi nhưng mà tôi
đang là một nách tôi chia đôi gia đình chồng ở lại ngoài Bắc Dạ với một đứa con
có một mình tôi một đứa con vào đây đi xơ đạp đi làm báo và tôi rất là tách
biệt tất cả các vị vai trò ấy của mình khi mà làm báo là mình phải tuân thủ tất
cả các thứ tổng bế tập Nếu mà họ không bằng lòng họ vứt đi là mình phải chấp
nhận hết mình không được có một cái dù là có khi mình yêu cái bài đến
đâu nhưng mà nó không được thì mình cũng
vẫn phải chấp nhận và tôi là cái tính kỷ luật của một cái người lính chiến của
00:10
tôi trong tất cả các lĩnh vực từ làm nhà giáo hay là làm giúp việc cho thành ủy
về báo chí hay là khi mà làm báo cho đến giờ phút này nếu bài của tôi không hợp
người ta vứt đi Tôi thấy đấy là rất là bình thường và tôi thấy rất là phải mình
phải nỗ lực hơn nữa và cái tính kỷ luật ở trong tôi rất là lớn Bây giờ thì chị
cũng đang làm cô giáo dạy cho những người chuẩn là phóng
viên trong một số những cái lần mà chị Tâm tình về các nhà báo hiện nay á thì
có khi chị nói là họ không có siêng năng họ cũng hơi thực dụng và họ có phần nào
đó có cái ảo tưởng là nghề báo kiếm được rất nhiều
tiền em đọc đến đó thì em nghĩ là họ không ảo tưởng đâu cũng kiếm được nhiều
00:11
tiền thật đó em biết có những người người ta xây nhà người ta đã mua xe
không có tốn đồng nào hết trơn thì chị có nghĩ rằng cái điều mà Chị dạy
cho cái thế hệ làm báo hiện nay trước một cái thực trạng như vậy tất
nhiên đó cũng là thiểu số thôi trước một cái thực trạng như vậy chỉ có phân tích
và cái ghi nhận của các em nó như thế nào Tôi nghĩ rằng là trong tất cả các
ngành nghề chứ không phải chỉ có nghề báo đều đứng trước một cái thực tiễn
hiện nay nó có nhiều cái còn nhiều vấn đề như chúng ta biết rồi Thế thì bây giờ
cái nghề báo là cái nghề mà nó đòi hỏi cái sự trung thực rất là cao tính kỷ
luật rất là cao cái liêm chính cũng phải
rất là cao Dạ Thế thì ba cái thứ đó nó ở
trong cuộc sống hiện nay Nhưng tôi không
làm cho các em ảo tưởng tôi nói rằng làm báo bây giờ là cháy nhà hai đầu là báo
00:12
in thì không bán được dạ báo điện tử thì xài chùa Dạ Thế nhưng mà tại sao người
ta vẫn phải xả thân ra đi làm báo Dạ sao có những người ta vẫn yêu nghề báo ta
vẫn phải vào nghề báo đấy cho nên là làm báo bây giờ không phải nhiều tiền đâu
trừ phi là các bạn là quan hệ cái cái nào những cái ấy thì tôi xa lạ với tôi
Tôi không biết nhưng mà những cái người mà làm một cách nghĩa là bằng cái nghề
nghiệp thực sự ấy thì vất vả vô cùng đây như kiểm lại đời tôi đâ gơn 80 rồi mà
tôi luôn luôn là Sài Gòn này tôi đi xe ôm đi hành nghề không à Dạ Bởi vì xe ôm
thì cái người xe ôm rất là Mẫn cán của tôi người ta có thể vượt ra khỏi đám
đông dễ như bỡn Dạ t chui các ngõ ngách cho nên tôi đi bằng phương tiện xe ôm mà
ai cũng ngạc nhiên bảo Tại sao bà nhà báo này đi xe ôm thậm chí khi tôi phỏng
vấn ông Nguyễn Quan sáng xong tôi ngồi lên xe ôm Ông Nguyễn Quan sáng gọi theo
00:13
bảo Ê â đứng lại để cho anh chụp cái hình em đang ngồi xe ôm dạ mà tôi rất
tiếc là cái ảnh ấy thì ông Nguyễn qu Sáng ông cầm rồi Dạ An cho nên tôi không
có cái hình đó lâu lâu anh mới làm báo một lần nên ảnh không nhớ anh để cái
hình sáng là nhà văn á Thì ổng nhà văn ổng chụp hình là ổng làm báo đó Thế cho
nên là đấy thế thì tôi nghĩ là các em nó
cũng sẽ rất là thực dụng hơn hơn mình Dạ Mình là người già rồi mình vẫn có một
cái phần nào đấy gọi là lý tưởng dạ thế nhưng mà các em Lý Tưởng bây giờ của nó
khác Ừ và bây giờ nhiều khi này tôi hỏi một biên tập viên tôi bảo Tại sao không
rèn cho các em đi phỏng vấn đi Dạ Thế thì cái bạn ấy bạn nó bảo nói thật với
chị chứ không chịu làm đâu bởi vì bảo em viết ba cái tin là bằng một cái bài
phỏng vấn rồi Dạ người ta tính như thế thế cho nên đấy là một cái thực tế nhưng
mà không phải là đấy là cái gì xấu xa hay là một cái gì nó phổ biến dạ nhưng
mà nó là nó nó báo hiệu cho mình về nghề
nghiệp mình phải biết là cái nghề nghiệp
00:14
nó rất khó kh kh khă anh phải yêu nó như thế nào Anh phải thấy nó quan trọng như
thế nào mặc dù là một cái bài báo của anh không là cái gì cả nhưng nếu mà anh
viết sai anh viết ẩu thì anh sẽ có lỗi như thế nào cho nên là đối với tôi luôn
luôn là cái việc làm là phải là rất là tập trung hết Mước và đến bây giờ thì
không còn đi sục xạo được nữa thì ngồi viết góc nhìn nhưng mà cũng phải rất là
thận trọng Dạ Và nếu mà người ta có vứt và sọt rác ấy thì cũng cảm thấy là đấy
là một cái chuyện rất là bình thường và nó chính xác đối với mình đấy luôn luôn
là làm cái người báo là phải biết mình biết người kia lắm không có ảo tưởng cái
gì cả đấy Cho nên nếu mà ai mà ảo tưởng là mình là quyền lực cái gớm quất ông
này lên quất ông kia lên đánh ngy một trận cái đó trong tôi không bao giờ có
cả dạ và tôi không bao giờ mang những cái điều đó để giảng cho các em cả Bởi
vì nếu có giảng chúng nó cũng hiểu thừa đi là cái đấy là cái xấu họ không có
00:15
nghe cho nên cái chuyện nó dễ nhận ra cho nên không cần phải nhưng mà tôi khơi
gợi các em là cái lăn xả của mình như thế nào và cái tin tưởng của mình nhìn
cuộc đời như thế nào mà nó vừa đúng nó vừa có cái đóng góp cho người đọc Bởi vì
bây giờ anh là người đi bán thông tin thế thì khách hàng là thượng đế của anh
bây giờ là người đọc bây giờ người đọc người ta khác rồi Anh viết như thế nào
mà anh Nếu anh viết không đúng người ta cũng biết ngay giọng điệu của anh người
ta biết ngay dạ cho nên làm báo bây giờ cực kỳ khó và lại đòi hỏi phải cực kỳ
cao nữa đấy cho nên là chính Thế có thên nếu những người mà thực gọi thực dụng á
họ không muốn làm họ làm PR dạ họ làm gọi là communication làm thực hành
Digital ngồi nhà máy lạnh nhiều tiền núp núp lùm rồi ra để phụ trách trang
fanpage rồi khách hàng nào kêu cái thì nhảy ra chửi xối xà thí dụ thế kiểu đó
00:16
họ thấy th khoái những cái thứ gọi là hiểm hóc ch thế Dạ Thế còn bây giờ thì
đi làm một một cái gì mà trong cái thời đại này mà để làm cho con người tốt lên
người ta cảm thấy cảm động người ta yêu cuộc đời này hơn ta muốn cống hiến hơn
cái đấy cực kỳ khó không phải mình nói một cách lý tưởng đâu Dạ nhưng nó là một
sự thật của nghề báo như vậy á Có phải vì thấy nó khó quá
mà chị chuyển qua chị viết văn không Dạ không Tôi viết văn từ hồi còn trẻ nhưng
mà viết văn nó nó lâu nổi tiếng nó khó nổi tiếng mà nhuận bút nó cũng nhuận bút
nhuận bút thì nó khủng khiếp lắm Nó khủng khiếp là nó nhiều hay nó ít ch nó
khủng khiếp chứ chẳng hạn như bây giờ tôi tiết lộ nhá Cuốn Phạm Xuân Ẩn tên
người như cuộc đời vừa mới tái bản lần thứ tám Nhưng tác giả được bao nhiêu cho
Hạnh đoán 50 triệu được 10 quyển sách và được hơn hơn
00:17
10 triệu 11 12 triệu rồi đấy là về phải chia mà Tất nhiên Đấy là gọi là cái
hương hoa lộc thậm chí có những cái người bạn đọc ở tận Quảng Ngãi tôi không
hề biết họ săn tìm tôi trên mạng như tôi cũng gửi biếu họ mà không đủ sách để
biếu đâu cho nên quý vị đừng quý vị nào mà thích đọc Phạm Xuân Ẩn thì đừng có
xin tui đừng có xin tui bởi vì tôi không còn MH nào bởi vì ông xã tôi thường
xuyên mắng thôi bà tệ quá không còn giữ của mình một cái quyển sách nào cả dạ
sách của tôi không còn BH nào cả chỉ có ông chồng giữ thôi D ông chồng tôi thì
là nghiêm cẩn Ông ấy là giám đốc nhà xuất bản mà dạ cho nên ông nghiêm cẩn và
ông ấy giữ chứ còn tôi không giữ anh nào
cả rất amate mà ổng là giám đốc nhà xuất bản thì sao chị không nói ổng trả nhiều
nhiều lên thì ông ấy đã về hưu rồi ông không bao giờ in sách tôi cả dạ tất cả
sách của tôi ấy thì là in ở nhiều nhà xuất bản khác nhau và gần đây nhất là
tái bản lấy thứ tám thì ở cái nhà xất bản cũ của ông nhưng ông đã về hưu lâu
00:18
rồi Dạ vâng chứ còn tôi cũng dữ lắm khi ông còn đang ngồi đấy không bao giờ tôi
in sách của ở nhà ông cả dạ thế nào cũng xung đột ha chị không xung đột gì cả mà
biết nhường nhịn nhau Dạ vì là đã quá Biết nhau rồi Lâu quá rồi Dạ Mình không
thể lừa ổng trả thêm mình không lừa được ông mà ông cũng không lừa được mình nói
chung là phải sò phẳng Dạ em nói vậy thôi chứ cái hồi mà em sắp nghỉ báo Tuổi
Trẻ đó em có nhảy ra là sách làm một số cuốn sách của mấy anh chuyên gia dạ rồi
Em nhớ cái cái than bậc á Không biết giờ nó còn vậy không Tức là nhuận bút á là
chỉ có từ 10 tới 15 ph cái giá mà mình bán cái sách cuối cùng mình tính trên
cái giá thành của cuốn sách rồi mình nhơ cho số in rồi thế này thế kia mà phát
00:19
hành phí á thì nó được 30 Ph dạ còn lại là tiền công in tiền giấy Vân V Tóm lại
là đúng là nó cũng hẻo thiệt và cái người trả tiền cho mình đó là người phát
hành sách chứ không phải là nhà xuất bản Em không biết bây giờ nó có còn như vậy
không chị tôi nói chung là hỏi tôi về những cái thủ tục hành chính cụ thể là
tôi mù tịt Dạ thậm chí là ch chi tiền cũng mù tịt luôn chi tiền cũng mù tịt
nói chung và tiền bạc rất kém trong số 20 cái đầu sách mà chị đã viết rồi thì
em biết là có một cái đầu sách mà nổi tiếng nhất là Phạm Xân Ẩn tên người như
cuộc đời trong số 19 cái tập sách còn lại thì cái cuốn nào mà cho tới giờ này
chị nghĩ tới nó chị còn thấy là chị cảm động chị Lý Thú vì cái cuốn sách đó Dạ
nếu mà thế thì rất dễ là tôi sẽ trả lời ngay là đấy là cuốn tôi chết bắt đầu một
00:20
thế giới sống dạ mà Cuốn này thì ở tạp chí của mỹ dạ họ có đang phê tông mấy kỳ
thôi Dạ và bạn đọc của Mỹ người ta gửi về ta nói là không có một người Mỹ nào
đọc cuốn sách của bà mà lại không khóc dạ Vì đấy là nó đụng vàoo trái tim mà nó
là chuyện thật và đấy về một cái người bác sĩ trong chiến tranh người ta điều
trị cho quân đội và nhiều người chết Ừ thì bác ấy đem chôn và bác ấy đánh dấu Ừ
và sau năm 75 bây giờ thì nó nhiều rồi bây giờ nó có phong trào đền ơn đáp
nghĩa toàn quốc rồi Ừ nhưng mà những cái năm 75 mới ấy thì chưa có một cái phong
trào ấy thì ông ấy đã lặn lội ông đi tìm rồi Dạ và ông ấy đem về bộ xương của
Liệt sĩ về ông ấy còn giấu ở trên gác Sép giấu Cả vợ con và ông ấy đem ra miền
Bắc và các báo của nước ngoài họ săn lùng ống trong những cái chuyến đi như
thế và Nhật Bản nó đã làm một bộ phim người ta gọi là dung chuyển nước Nhật
00:21
vì cái bộ phim về ông bản thì tôi rất thích cái quyển đó Dạ bởi vì nó là hậu
chiến của Việt Nam Dạ và nó đi vào lòng người bây giờ còn bao nhiêu gia đình
không tìm được con em nó vẫn là thời
sự rất nhiều cái cuốn sách chỉ viết về những người nổi tiếng trong đó có anh
Nguyễn Quan sáng là ông bạn thân của em ừ có ông Nguyễn Khải là một ông nhà văn
rất là Bắc Kỳ và rất là lý thú mỗi lần mà dạ sắc xảo ảnh Gặp em là ảnh nói cái
gì là em cũng phải đề phòng hết á bởi vì
không biết là cái câu khen vậy mà cái đá Hậu nó là sao dạ rồi cũng nhiều cái
người có tên tuổi khác chỉ có những cái kỷ niệm gì đối với những người mà đặc
00:22
biệt đó không chị rồi những đặc biệt thì quá nhiều nhưng với ông Nguễn Khải Dạ
thì tết này tôi có được một bài người ta đặt Dạ chứ không phải là tôi viết nhưng
mà người ta đặt thì người ta đặt tôi là vì là tôi là người phng vấn Nguyễn Khải
sau cùng Dạ Và khi ông mất thì trên Tuổi trẻ có đă là những cuộc trò chuyện cuối
cùng với Nguễn khải thì lúc đó là ông ấy đồng ý cho tôi viết sách về ông cho nên
là tôi cầm cái ghi âm và chạy theo ông ấy chạy mà lúc đó ằm bệnh viện dạ cho
nên tôi chạy vào bệnh viện thì cái bài mà đang trên Tuổi trẻ có cả ảnh chụp Tôi
đang phỏng vấn Nguyễn Khải trong bệnh viện Dạ Thế thì phỏng vấn ông thì đang
phỏng vấn thì bác sĩ vào người ta khám bệnh nó đuổi đuổi đuổi đuổi đuổi ra hết
Thế là ông Nguyễn thải bảo em chịu khó chạy ra lúc và cái ngoài cái gốc cây kia
có cái ghế đá đấy Em ngồi đây tí nữa anh ra dạ Thế là tôi chạy ra thì đấy là
những cái kỷ niệm đối với một cái nhà văn đấy và tại sao cái rất nhiều nhà văn
00:23
tôi phỏng vấn nhưng mà cái nhà văn Nguyễn Khải này tôi lại chú ý đặc biệt
Bởi vì ông Nguyễn Khải này là một nhà văn thời sự Nhất Dạ ông thời sự là bởi
vì thời sự mà ông không viết theo kiểu báo chí đâu Dạ vâng nó là văn học đấy
những cuộc gặp gỡ cuối năm nói về gặp gỡ hai miền Nam Bắc Dạ những trí thức miền
Nam hai miền của năng bỡ ngữa chưa hiểu nhau thì ông đã có những vờ kịch cách
mạng Dạ những cái thời kỳ và hãy đi xa hơn nữa Mùa Lạc Dạ Tất cả những thứ đấy
thì tôi cho là và tôi viết cái bài báo vừa rồi ấ tôi bảo Giá như còn Nguyễn
Khải vì sao Bởi vì thí dụ như là cái đại hội vừa rồi Nhà văn già lần thứ nhất mà
chủ tịch nước Võ Văn Thưởng có đến nói chuyện và tôi nhớ ông có kêu gọi một lời
là nhà văn hãy can đảm Hãy giống như là can đảm quyết liệt Dạ Thế thì tôi nghĩ
đến ông Nguyễn Khải và tôi ngồi ở bên dưới tôi đồ đùa V mọi người các nhà văn
00:24
ngồi dưới tôi bây giờ mà còn đồ Khả bảy ông Nguyễn Khải như thế này chỉ 1 2 3 4
5 6 7 bây giờ mà còn bảy ông Nguyễn Khải này là nên chuyện ngay Dạ bởi vì đấy là
một nhà văn người ta thời sự nhưng mà lại không sống sượng nó không phải là
báo chí nó thâm nó thâm Nó thấm Dạ ông có những cái câu rất thấm mà bây giờ
người ta đồn với nhau bảo cứ khen cho nó
chết đấy Dạ đúng rồi kh đấy là những câu
là ông Nguyễn Khải ông rất sắc dạ thế và không có cái gì qua mắt được ông ấy đâu
Dạ đấy cho nên là những cái năm tháng mà còn được làm việc với ông tôi vừa tiếc
bởi vì tôi không hoàn thành được cuốn sách bây giờ còn còn ghi âm một một đống
như thế này dạ mà tôi rất là muốn viết lại nhưng mà bây giờ là còn phải dò lại
Bởi vì viết rất khó về Nguyễn Khải chị nhưng mà chị cái cái băng ghi âm đó chỉ
có chuyển ra thành text chư chuyển text nhưng mà nhờ một người người ta chuyển
người ta chả hiểu gì văn học cả nên họ viết linh tin cả dạ cho nên bây giờ phải
lại càng khó với ông Khả kh bởi vì mình không biết là như thế nào Dạ bởi vì là
00:25
theo cái người dịch này thì người ta hiểu ra một kiểu mà ông Nguyễn Khải là
ông nói ý gì dạ cho nên bây giờ nó đang rất là khó mà tôi đang muốn là có một
vài nhà báo giỏi giỏi nữa để cùng hợp tác Dạ để làm Bởi vì không thì nó rất
phí Ừ đấy bởi vì tôi thì cũng cao tuổi rồi nhưng mà tài liệu về Nguyễn Khải
người ta cũng viết rất nhiều Dạ đấy rất nhiều sách về Nguyễn Khải tài liệu
Nguyễn Khải cũng khá nhiều trong những người mà tôi tiếp cận ấy thì tôi thích
hai người đặc biệt nhất ấ dạ chính là ông Hồ ránh Dạ Tôi có một cái bài là ba
lần đi tìm hồ ránh dạ mà ông Nguyễn Khải cũng rất thích thế thì tôi viết về cái
con người mà viết rất lãng mạn cái con người thứ hai là ông Nguyễn Khải là một
cái người nghĩa là rất sắc xảo Về Hiện Thực dạ đấy thì tôi lại thích cả được cả
hai người ấy thường thường là mình lãng mạn là mình thích kiểu một ông mình hiện
thực mình thích một ông nhưng mà đây lại
00:26
tôi lại rất mê cả hai cái ông đó chị thì ông Hồ Dánh đó là em đọc nhiều bài thơ
tình của ổng Em không hình dung được là là khi em nhìn cái hình tại vì em có
được gặp em buồn cười quá nó không giống gì ông ấy giống như những bài thơ hết
Ông ấy nhìn hình của ông thì nó giống như một ông ký lục lộ ngày xưa một ông
đi làm văn phòng của Tây ngày xưa tóc chải chà mượt Dạ chải mượt thế nhưng mà
viết viết rất là thâm sâu và ông tôi đã được đi ăn phở với ông ấ trước khi ông
mất cái năm mất mà nhưng mà rất tiếc là ngày ấy đã có điện thoại di động đâu
chẳng có tấm hình nào cả dạ đó cho nên là chỉ có một lại một cái bài mà hôm nay
Hội Nhà văn h người ta lấy người ta in lại trong tuyển tập những truyện ký hay
nhất của Sài Gòn đấy Dạ thì là hôm nay tôi được chọn cái bài ba lần đi tìm hồ
Dánh Dạ chị ơi còn trong số những nhà văn của Sài Gòn trướ
00:27
75 khi chị vào thì chị có gặp người nào không thì chị giống như là chị giao
tiếp trong đám đông chung thôi Chứ mình chưa được chư K Bởi vì tôi đâu có mãi
đổi mới tôi mới vào dạ chứ không phải vào ngay bởi vì họ Họ đi hết cả dạ thế
cho nên là rất tiếc là vì cũng nhiều người Tôi đọc Tôi cũng thích lắm nhưng
mà không thể gặp được họ Chỉ cái thế nào rồi cũng phải quay lại cái
cuốn sách nổi tiếng nhất là Phạm Xuân Ẩn tên người như cuộc đời Dạ em nhớ lại là
ổ vào Đảng từ năm 1953 xong rồi ổng lại được phong Anh hùng từ năm
00:28
1972 và 73 và sau đó là được phong thiếu tướng từ năm 76 tức là sau năm
75 chị đã kết bạn một cách rất khó khăn với lại anh ông Phạm Xuân
Ẩn bắt đầu từ cái chỗ là chị tỏ là chị muốn viết sách nhưng mà ông không chịu
rồi cũng gặp nhau để chia sẻ cảm thông gì đó và cuối cùng thì hai người thấy là
thôi như vậy nó cũng đủ để có một một cuốn sách và có một cuốn sách rồi cũng
nghĩ là mình không có chắc gì sẽ in Dạ ai in cho mình cái có người người ta may
quá người ta cũng nhiệt tình ta nói thôi để cho tôi mượn đi tôi lấy cái này tôi
đi thi cái Sao lại giải A giải nhất của Bộ công an Nó là một cái thứ bảo chứng
cho tôi Dạ từ đó về sau là đi đâu cũng lấy cái bìa xách đó đưa
00:29
ra Đừng có mà nữ Dạ chị nhưng mà cái câu chuyện đó nó có
vẻ nó khá là ly kỳ á chị thấy cái cái nó có những cái sự chuyển từng bước từng
bước như thế nào không chị Ví dụ như em tin là ông Ẩn ổng đầy một cái sự thận
trọng khi gặp chị những cái lần đầu tiên làm sao mà chị có thể khai thác trong
mặt kép một cái ông tình báo mà dạn dày như vậy Dạ tôi nghĩ đến bây giờ tôi mới
thấy thấm cái câu của của ông lar King Dạ lar King là nhà
phỏng vấn Số Một của thế giới đấy thì trước khi ông chết người ta có hỏi là
theo ông để lại một cái kinh nghiệm gì về phỏng vấn thì ông nói là tò mò một
cách chân thành Dạ thì lúc đó nhiều người không hiểu tôi cũng không hiểu tò
mò th lại còn chân thành nữa Dạ Đã Tò mo
00:30
rồi thì là khó chân thành lắm Dạ Thế hai
cái chữ nó có vẻ như nó kênh nhau Dạ Thế
nhưng mà càng làm sau này ấy thì tôi mới lại càng hiểu ra đấy là đầu tiên ấy thì
là ông ấy là một cái người có thể nói gọi là tinh thông như thế vừa tinh thông
về mặt nhà tình báo người ta liếc con người người ta biết ngay nhưng lại là
tinh thông về cái nghề báo nữa Dạ ông là nhà báo của Mỹ thế mà tôi thì lập baà
lập bập đến đấy là cầm ngày xưa là còn cái ghi âm bằng cục gạch ấy dạ thế xong
để trước mặt ông này xong rồi bấm một phát nó bông nhông lên nó rơi Xáng một
phát trước mặt ố Đấy tức là hành nghề thô thiển vụng về trước một cái người
gọi là bậc thầy Thế thì ông ấy nhìn thấy
thế thì ông ấy cúi x ông nhặt lên cho dạ
và ông bảo chắc cô phải đi về tìm cái đề tài khác quá cái đồ này nó khó lắm Ông
cứ nhấn mạnh là cái đồ này nó khó lắm nói tiếng nam phải không chị ừ nói tiếng
00:31
nam đấy nói là cái đồ này nó khó lắm thì tôi không nghĩ là tất nhiên là cái đồ
này nó khó nhưng mà tôi cũng chưa hình dung nó khó thế nào Dạ Tôi chỉ biết là
người hay lắm Ừ người hay Mà bây giờ tôi không có khai thác tôi không có kh tham
vọng là khai thác kiểu giám Điệp Dạ tại vì cái đấy làm sao mình khui ra được dạ
không bao giờ ông nói thế Nhưng mà có lẽ
là vì mình chân thành mình thật thà mình
làm rớt đồ đồ rồi Không phải mình giả vờ thật thà mà mình thật thà thật và mình
cũng xin thôi thật mình không không nói là thôi nhưng mà rồi bẵng đi tôi cũng
không Tới nữa Dạ Thế xong ông lại gọi ông bảo là thế nào Dạ này cô có khỏe
không Sao không thấy tới cô ốm đau gì không thì tôi lại tới Dạ Và cứ như thế
cho nên nó mới dài như thế chứ không phải thời gian mà nó lại dài như vậy Dạ
Thế thì cuối cùng là tôi nghĩ rằng đây là một cái lòng chắc ẩn của một cái
người rất là giỏi Dạ giỏi nghề và người ta nhìn thấy cái kh khao khát của người
00:32
khác cho nên là người ta giúp đỡ Ừ thì tôi nghĩ đấy là cái lòng lòng của ông Ẩn
cho nên Từ ngày ông mất đến giờ năm nào tết dỗ tôi cũng đến tháp Hương hết
Dạ rồi chị Hoàng tất cuốn sắc lúc nào mà tới năm
2002 thì chị mới ra mắt cái cuốn sách đó
tôi viết xong rồi thì tôi đưa cho ông Ẩn xem dạ và đấy là cuốn sách duy nhất ông
Ẩn được đọc người ta viết về mình Dạ Thế thì nó mỏng lắm Nó chỉ độ khoảng độ 200
trang thô Dạ thế sau này khi mà ông mất rồi ấ thì báo chí nước ngoài rồi tranh
luận đủ thứ mà tại sao lại cứu chù mật phụ chong Kim tuến ông có mất điểm với Hà
Nội không Dạ rồi là tại sao thế này thế kia rồi là nước ngoài nó bảo ông ấy bị
quản thúc có đúng không Dạ rồi ông không hiểu gì về chủ nghĩa cộng sản có đúng
00:33
không Dạ thì tôi mới lại đi làm thêm dạ cho nên nó mới lâu thế và tôi làm
thêm bằng cách là tôi phỏng vấn những cấp trên của ông mà rất may mắn lúc đó
là ông mi Hương Mi hương còn sống ông mi Hương trả lời ông Mai Chí Thọ còn sống
Dạ và hai người đó là hai người tôi đã từng viết sách cho nên họ sẵn sàng họ
trả lời tôi và tôi viết thêm cái phần gọi là những cuộc trao đổi thật thà theo
chị thì trả lời có thỏa đáng trả lời thì tất nhiên họ trả lời cho nhà báo Dạ thì
tôi nghĩ rằng họ biết rằng tôi sẽ viết ra dạ cho nên họ cũng có cái thận trọng
và cái đó tôi nghĩ là cần thiết Ừ mà bình thường nhưng mà mình đằng sau những
cái gọi là cái tín hiệu ấy mình hiểu Nó là cái gì dạ Thí dụ như là tôi hỏi là
tại sao ông Ẩn lại cứu ông Trần Kim Tuyến lại tại sao một điệp viên Cộng sản
mà lại cứu trù Mật Vụ miền Nam bắt được cái người ấy thì nó ra bao nhiêu thứ
khác Dạ đúng khôngạ thế thì cho nên là ông l bman mới tặng chị một cái câu mà
00:34
nó in ở trên sách ấy trong tất cả những người viết về Phạm Xuân Ẩn Bà là người
hiểu rõ chủ nghĩa nhân văn của ông ấy hơn ai hết là bởi mình biết con người
ông ấy ông sống như thế nào thủ bé ông ra làm sao ông học hành thế nào ông sợ
cái gì chị l berman nói là chủ nghĩa nhân văn của ông Ẩn hay là chủ nghĩa
nhân văn của chế độ Cộng sản không Bà là
người hiểu chủ nghĩa nhân văn của ông ấy hơn ai hết
dạ đấy là và và và người ta sẽ hỏi là tại thấy tại sao lại không sợ gì
với khó khăn với Hà Nội thì ông Trần Quốc Hương cũng chỉ ông Mai chĩ Thọ ông
trả lời này và ông Trần Quốc Hương cũng trả lời này con người ấy tính cách ấy
tất yếu nó sẽ dẫn đến cái việc ấy thôi Dạ Thế là cái người nhân ái ông đã từng
cứu nhiều phóng viên Mỹ Thôi mà những người Mỹ không hề biết lúc đó ông đâu
00:35
dám ra mặt ông ra mặt mặt thì ông lên đoạn đầu đài ngay chứ Dạ đấy thế cho nên
là cuộc đời của ông là con người Nó vĩ đại và tôi cũng không không có tham vọng
là viết cho nên cái đoàn làm phim vừa rồi của có một cái đạo diễn dạ Mỹ sang
đây có muốn là làm phim về ông Ẩn thì tôi không tham gia gì cả nhưng mà ăn cơm
trao đổi với nhau thì họ hỏi tôi là khó nhất làm về ông Ẩn là cái gì dạ tôi bảo
khó nhất là làm về phim Gián Điệp nhưng mà lại không được hành động không được
đổi Mụ đeo kính hai tay hai súng nhảy từ các hai súng bán bùm bùm chéo chéo Ừ Mà
là một cái người rất tự nhiên lặn rất sâu Dạ rất hiền hòa rất cao quý Dạ sống
nhờ thành tựu nhờ thông minh và nhân hậu Dạ thành tựu nhờ nhờ con người Nhờ tính
cách của ông chứ không có thì lên đến cái mức độ ấy mà chơi vào ra phủ tổng
00:36
thống như ra đi ra vào Thế thì như là là re của Nga Dạ rồi cũng lên đoạn đầu đài
thôi giỏi mấy cũng lên đoạn bởi vì không thể không lộ được dạ nhưng ông này ông
lại ẩn thật kín em nhớ là em có đọc một cái chi tiết rất dễ thương mà sau này em
cứ gặp hoài tức là mấy người mà ở trong Chiến Khu ra rồi đi Đưa Thư á thì đi
cùng với lại ông Ẩn Và khi mà họ đi ra khỏi cái khách sạn có Tây rồi ký giả tây
rồi đông lắm họ đi cái họ không có Vịnh cửa kế Ổng hết hồn tại vì cái điều đó nó
bộc lộ cho thấy người này không có sống ở thành phố đúng rồi anh đi mà anh không
có vịn lại cái cửa để cho người sau đi em nhớ cái chi tiết đó em thấy quá sức
luôn và dễ lộ quá từng Ly từng phí một dạ chị em đọc trong những cái bài báo mà
nước ngoài họ viết về ông Ẩn Họ có một cái câu hỏi chị có thường hay bị gặp
không Tức là tại sao 27 năm người ta không có nói gì về ổng hết trơn không Có
00:37
ca tụng cũng không có bày tỏ cái gì hết 27 năm cho đến khi cái cuốn sách của
mình nó ra đời chị có thường gặp cái câu hỏi đó không chị thì chị không biết
nhưng mà chị nghĩ rằng chị vì thế này chị không biết đâu nhưng mà người ta
theo dõi mình làm sao để cho mình biết nhưng mà chị ngồi với ông Ẩn ông có nói
là Tí nữa cô ra kia thì cô sẽ vào sổ đen Đấy dạ Để xem mình có sợ không thì mình
thì thôi đi Dạ ông ấ nói cho mình biết cái sự thật đấ ừ Dạ Thế thì lúc đó thì
chị đang làm và thành ủy chị sợ gì với thứ hai nữa là cứ cho họ tìm mình ra đi
rồi cuối cùng cũng tìm ra một cái bà cha căng Chu kiết thật như đếm thật Hà con
nhà cách mạng nòi làm gì dạ thế cho nên là chị chả sợ gì Chị cứ cứ cứ đi làm
mình thích là mình cứ làm thôi Dạ Thế còn sau này in như thế nào chị không
biết chị không chưa biết Dạ Thế cho nên mới có một cái cậu cậu gọi là cậu Dũng
00:38
là rất sành về sách Dạ cậu này là người chơi sách của Hà Nội cậu mới vào Sài Gòn
đây cậu mới cứ ngồi cậu lục loại vào nhà chị là cậu lục loại hết cậu mới lục cái
ngă kéo cậu mới thấy cái bản thảo đấy cậu bảo cái bản thảo gì đây bảo đấy đang
viết về cái ông đại gián điệp đấy thế nhưng mà bây giờ không biết là ở đâu Nó
đang cho không v bây giờ còn đang bị cấm ngược cấm Xuôi đây này mà tài liệu thì
không có này ông lari bơ Man là ông có xử liệu ông được giải mật ổng Ông đọc
được cả những cái báo cáo mật cho tậ phụ
tổng thống năm 68 hàng ngày Dạ như chị ở đây làm gì có cái gì dạ thế cho nên là
chị phải đi phỏng vấn những cấp trên của
ông Ẩn mà nhận tài liệu ông Ẩn Dạ đó rồi chị phải đi phỏng vấn Mai Chí Thọ chị
phỏng vấn Trần Quốc Hương những cái người bố trí ông ông Ẩn ẩn đi thế chứ
còn cái hệ thống bên dưới này là chị không có gặp được dạ Bởi vì lúc đó bí
mật Em nghĩ là có tới ba cái khó khăn khi chị tiếp cận và viết về ông Ẩn thứ
00:39
nhất khó nhất là ổ không chịu ổ không chịu cái đồ này khó lắm cái đồ này khó
lắm cái thứ hai là lúc đó thì có một số người còn cấm viết nữa còn nói là Thôi
cô đừng viết về cái chuyện này nó phức tạp lắm Cái thứ ba là nó đâu có xử liệu
đâu Đâu có tư liệu gì đâu thành ra em nghĩ là với ba cái khó khăn đó chị Chắc
là phải sắp xếp một cái chiến thuật đối phó sao Hay là thôi thì cứ mình cứ thực
thà tới đâu hay tới đó không Chị có chiến thuật hàn hòi Dạ chiến được Hàn
hòi bởi vì những cái khó kia mình không thể nào vượt qua được dạ thí dụ bí mật
quân sự thì mình là sao m vượt qua được dạ nhưng mà chị có một ông ẩn trong tay
mà ông Ẩn chịu khó kể chuyện cho mình và lại quý mến sẵn sàng giúp đỡ thì chị
nghĩ rằng tất cả xử liệu sau này người ta có thể làm lại được nhưng còn trò
chuyện với ông này thì không bảo tàng nào giữ được và chị sẽ làm cái nhiệm vụ
00:40
là một cái gọi là cầu nối vật cách điện để cho bạn đọc nhiều năm sau này sẽ được
nói chuyện với một cái người vĩ đại của dân tộc như thế rồi Cái cái magnetophone
đó chị kéo lên rồi chị tiếp tục thu nữa trong vòng 10 năm chị thế r chị chị có
biệt tài ghi chép Dạ Tất cả những ghi chép của chị chị ghi không bỏ sót một
lợi nào của ông ảnh hết dạ dạ cái vụ biệt Tài đó thì em cũng D ừ dạ mà phải
mình phải bởi vì mình phải trích nguyên văn lời người ta Dạ chứ không phải mình
chỉ áng áng hiểu theo ý mình xong mình viết diễn đạp theo ý của mình mà phải
nguyên văn lời người ta như một cái ghi âm dạ cho nên những cái ghi chép của chị
là một khổng lồ lắm thành ra em nghĩ nghề báo nó cũng có cái hấp dẫn hơn là
nghề văn chứ chị đúng rồi nghề Văn nó Lùi lại phía sau Dạ nghề báo nó xông ra
phía trước Dạ nhưng mà em thấy chị chị á Là xông ra phía trước hay Lùi lại phía
00:41
sau cũng đều ngon hết trơn á bí quyết của chị là sao chả có bí quyết gì cả coi
như là nỗ lực Nói chung là vất vả lắm Dạ Thế mà Cả nhà cũng phải ủng hộ cái vất
vả ấy Và phải chịu đựng cái vất vả ấy dạ
đó con cháu nó phải chịu đựng cái vất vả ấy thấ nhưng mà vì mình đã yêu rồi và
mình không làm được cái gì khác cả dạ cho nên là tất cả đh phải chịu mình
không làm được gì mình làm cái khó nhất không làm được vi vă với l đi bây giờ
cho đi buôn là chết sọc máu ngày xưa chị bỏ trường Đại học Ngoại thương đấy Dạ
ông Nguyễn Thành Long Lặng Lẽ Sapa Dạ là
người thay mặt Hội Nhà văn Chở chị đi để giải hồ sơ sang ch tổng hợp văn với sau
này ông mổ Em ơi mình dại quá ra cứ để em Ngoại thương em giàu rồi bây giờ em
làm văn khổ em thế này bảo Anh ơi nếu em mà đi làm Ngoại thương em vào tù rồi số
liệu em chả biết thôi Em Sang Đây đúng phận của em rồi Cảm ơn anh
00:42
Chị có biết là anh Nguyễn Quan sáng á là anh hay trêu em là lúc mà ông Nguyễn
Đình Thi ổng vô Nam ừ Ổng đọc mấy cái bài em viết phóng sự mà đi đào kinh ừ ở
trên báo ngày xưa ừ ở trên báo Sài Gòn Giải Phóng ổng đọc xong ổng nói cô này
viết sôi động ghê á Ừ cái Mọi người mới chỉ em cái ổng Ổng mới nói vậy hễ mà có
mở trường Nguyễn Du á trường viết văn Nguyễn Du tôi gọi cô là tôi gọi cô đi
học Ừ em hy vọng lắm mà sao mãi không thấy mởi dạ người ta cũng không mở được
chưa Lúc đầu ta bị chậm cái ánh sáng cứ trêu em là cũng may là người ta không có
mở được trường á chứ không á là mình sẽ mất một nhà văn tồi một nhà văn Tồi mà
rồi cũng mất luôn một nhà báo trung bình Trời ơi ông sáng đâu có hiền vậy Dạ ổ
00:43
nói là là mất một nhà văn Tồi mà cũng chẳng có một nhà báo Trung bình thì tôi
chị là em nghĩ trong cái câu chuyện của ông Phạm Xuân Ẩn á Chị ghi như vậy nhưng
mà chị nghĩ là cái phần văn với lại cái phần báo á nó nó phối hợp với nhau là
sao chị nó phải phối hợp với nhau bởi vì phần văn nó là cái cảm xúc và những cái
suy tưởng còn phần báo nó là sự kiện Dạ số liệu chính thực số liệu và lời của
ông phải nguyên văn Dạ lời của ông là từ ông dùng như nào phải nguyên văn chứ
không không có suy theo ý của mình rồi chữa từ của ông lại phải giữ nguyên từ
lượng ngữ của ông Dạ mới lại nó mới đúng là để cho bạn đọc tôi chỉ là người cách
điện tôi sẽ trốn đi còn cho đồng bào ngồi nói chuyện với ông này dạ đấy là
tôi muốn như thế bởi vì sau này sẽ không
còn nữa ống không còn nữa không bảo tàng
giữ được ông ấy người ta có thể dựng lại chiến công của ông ta có thể xử liệu có
00:44
đề đầy đủ background đầy đủ hết dạ nhưng mà con người của ông ông nói cái gì ông
kể chuyện gì ông cười ra làm sao ông tức cái gì ông vu cái gì ngài
cái cái chữ đồ là Bố em là người mắt cho nên á là ví dụ như em mà nói bố cho con
tiền đi ăn đồ cái là ông giạ nói mày đi ăn cái gì đi chứ mày đi ăn đồ là tao
không có cho tiền mày Ừ thì chị nghe nói những cái từ khác hay những cái cách
diễn đạt gì của ông Ẩn mà chỉ có ấn tượng thì ông ấy dùng từ Nam bộ nhiều
lắm Dạ đến nỗi mà bây giờ Nhật nó muốn xin dịch ra có một cái nhà sách của Nhật
nó dịch ra mà trong cái đợt dịch covid này này cái người dịch ấy phải bay sang
đây bay sang nhà chị để hỏi những cái từ ngữ nam bộ của ông ấy dạ có lẽ nó cũng
khổ sở vì cái từ ngữ ấ Nếu mà bạn đọc người ta đọc thì sẽ thấy ông ấy dẫn cái
00:45
bọn maag của Mỹ đi Đồng Băng Sơn cử long Dạ
và ông kể chuyện những cá mú các thứ này kia từ ngữ của từ ngữ Nam Bộ không à Dạ
cho nên là người Nam có lẽ người ta cũng
hiểu Nhưng mà chị nghĩ những từ ấy người Bắc người ta cũng hiểu dần ngườ ta cũng
hiểu hết không phải chú thích kì cả người ta vẫn hiểu tại vì nằm trong một
cái văn cảnh rất hài hước dạ Ừ cho nên dễ hiểu chứ nó không phải là một cái thứ
phải dịch ra không phải dạ mà ông dùng rất hài hòa nhuần nhuyễn nó trong một
cái văn cảnh mà người ta có thể hiểu
được Còn một cái điều mà em cũng luôn tò mò về chị tức là chị tư duy đề tài nó
Mênh Mong nó rất là đa dạng và nó rất là sáng tạo Chỉ có những cái nguồn nào hay
00:46
là những những cái cách nào để mà chị nuôi một cái phát triển đề tài như vậy
không em vừa rồi là em hơi buồn là em bị
mất một cái đề tài làm chung với chị chị
nhớ không đề tài gì cái đề tài mà báo tổ quốc người ta đặt là những cái món quà
của quý của Việt Nam để thế giới sẽ làm sao Tại vì lúc đó em Đang ở dưới Cần Thơ
hay ở đâu đó mà lúc đó Chị đang ốm cho nên chị bảo thôi Cái này để làm sao Dạ
cái báo T Quốc thì ở trong nước người ta
đọc ít nhưng mà nước ngoài đọc rất nhiều
Dạ trí thức mà cái hồi em về kinh tế Sài Gòn Anh Lanh nói là ít nhất là cái thời
mà đi thanh niên xung phong với đi với bộ đội hay là cái gì rồi Đi vô nhà máy
này kia nó cho mình được một cái nguồn tư liệu ngầm mình tư duy đề tài nó tương
đối là dễ dàng thì em không biết là cái cái mà rất là là linh hoạt trong tư duy
00:47
đề tài của chị đó là nó có những cái nguồn nào không và có những cái cách nào
không để phát triển chị nghĩ là chị đọc rất nhiều Dạ Ừ dở Chị cũng đọc xem Tại
sao nó dở dạ mà chị đọc báo ta báo tâ Ừ báo ta báo tây chị đọc hết dạ Thế thì
chị cũng học từ những cái và và chị phát triển cái đề tài Chị nghĩ rằng là à đây
cái vấn đề này người ta nói này Nhưng mà mình nó lại ở góc khác lạ hơn Dạ mình
thì sẽ ra sao mình thì lại mình thì sẽ ra sao dạ trong trường hợp này mình sẽ
ra sao dạ mình luôn luôn phải đặt câu hỏi thế trong trường hợp này mình sẽ ra
sao dạ thì mình sẽ tìm được cái vấn đề của mình Tại vì có một ông thầy tây chị
hay học những cái nhà báo nước ngoài đến
đây á dạ thì hay hay đến học nghề thì họ nói là đề tài ở đâu đề tài ở dưới chân
bạn ấy bạn cúi xuống là nó có vấn đề là bạn có nghĩ hay không Dạ cho nên là chị
00:48
nghĩ cái đấy và mình yêu nó và mình Ờ nhớ lại tất cả nhiều thứ thì nó sẽ đến
một lúc nó tụ tập vào thành những cái so sánh mà mình có thể lựa chọn được dạ
nhưng mà cùng với lại những cái kinh nghiệm sống và đi nhiều đọc nhiều thì vì
sao mà chị chọn đi sâu vào ký sự nhân vật tại vì chị nghĩ chị làm báo Dạ và
với lại thứ hai nó chị nghĩ là cái tiểu thuyết thì phải tài năng lớn lắm Dạ V vì
tiểu thuyết Nó là cái máy cái của một nền văn học dạ Thế thì thôi mình làm báo
mình nhìn sự thật cho nên là chị đi vào cái cái sở trường của mình chứ mình
không dạy gì đi vào cái sở đoán Dạ Thế mà chị báo cho Hạnh một tin mừng dạ là
năm 2023 nước Mỹ đã tổng kết là sách loại sách gì mà người Mỹ mua nhiều nhất dạ
bán được tốt nhất đấy chính là hồi ký và chuyện đời của của các nhân vật cho nên
00:49
chị rất thích cái đó Tại vì chị nghĩ rằng cái cuộc đời của các nhân vật ấy nó
nhiều cái hay lắm mình cũng không cần phải hư cấu ra nhiều làm cái gì dạ đó
cho nên là ngay bản thân cuộc đời nó đã quá đẹp mà dạ Miễn là mình có nhặt nó
lên hay không và mình có thổi được ra cho người khác thấy hay không Em nghĩ là
những cái loại sách như là kiểu Bill Clinton Thì đấy nó mua ghê lắm thì ghê
gớm em lại cũng thắc mắc một cái chuyện nữa chị hay than phiền là tôi thuộc về
thế hệ cũ rồi như chị vừa mới nói nhưng lại có những người nói là cái cách khai
thác đề tài và cái cách viết của chị thì rất là hiện đại chị có nghĩ là người ta
có cái lý để người ta nói như vậy không Không chị nghĩ rằng nếu như họ mà cảm
nhận như thế thì chị quá mừng vì đấy là mục đích của chị chị luôn luôn sợ mình
làc hậu dạ cho nên chị luôn luôn phải bươn về cái phía đó nên chị luô phải tìm
00:50
hiểu và phải luôn luôn phải biết người ta bây giờ ta nghĩ gì chứ mình không chủ
quan được dạ đó mình luôn luôn phải nghĩ về cái phía mà mình yếu nhất những cái
gì mình yếu nhất thì mình phải đi vào đấy nhiều hơn Dạ đấ những cái giáo trình
mà chị dạy về báo chí ở trong các cái trường đại học hình như hiện nay là văn
l phải không chị chị nghỉ rồi dạ rồi còn
những cái trường hay là những cái chương
trình gì khác không chị hay Training cho ngày xưa báo Dinh ấ dạ họ Training với
lại một vài tờ báo Họ Training cho phóng viên trẻ giống như ngày xưa em cũng dủ
chị đến đây là một lần đấy là đến nói Kinh nghiệm thì phần lớn là là chị nói
về cái chị tự tạo ra cái giáo trình của mình Dạ là chị giảng vì thường thường là
chị giảng về những cái lý thuyết chung về truyền thông thì nó có sách rồi Dạ
nhưng mà cái mà gọi là cái mà chị chị người ta hay khai thác chị là cái kinh
00:51
nghiệm đi phỏng vấn học trò chị nó thích cái mà bởi vì là
chị đưa ra những cái rất là thiết thực chứ không nặng nhiều lý thuyết Dạ là
những cái gì thưa chị thí dụ chẳng hạn như bây giờ anh đặt câu hỏi như thế nào
Dạ anh tìm hiểu nhân vật như thế nào Dạ trước khi đi phỏng vấn anh phải làm gì
dạ cái giỏi của anh là nó một người phỏng vấn giỏi với người phỏng vấn giở
nó khác nhau ở chỗ nào Dạ đấy Thế thì là
nó phải làm theo cái người giỏi kia thôi
thì nó sẽ làm được dạ th vì chị biết cái dở của chị rồi cho nên chị dựng chị
thành cái ông dở xong là chị lại biết những cái mặt mạnh của chị chị dựng
thành Ông giỏi và những cái ông giỏi bạn bè của chị chị dựng thành một cái tài
liệu giỏi Dạ còn cái của chị là ông dở đây những cái mà chị vấp váp các thứ chị
lấy ra những cái ông dở ôm đầu máu ra về nhiều fen Tại sao lại như vậy Ừ và từ
00:52
ngữ như thế nào dùng như thế nào bài nào thì được bài nào thì không Ví dụ thế có
những vấn đề gì đấy thì là từ những cái kinh nghiệm của chị có những cái thất
bại nào là điển hình nhiều thất bại lắm Dạ nhiều thất bại lắm Thí dụ như thất
bại mà người ta không tiếp mình Dạ Mình bỏ mất nhiều nhân vật hay hay là mình bỏ
sót mất những nhân vật tuyệt vời ở Hà Nội vì lúc đó mình chưa có ý thức Thí dụ
bây giờ tại sao chị thường thường gặp ông Văn Cao mà ông còn minh họa Chuyện
của chị đăng ở trên báo ban nghệ mà chị không có một cái bài phỏng vấn nào ông
cả dạ đấy là những cái nối tiếc nối của một người làm báo khờ khảo ngày xưa mà
Văn Cao không phỏng vấn nhá mà Phạm Duy chỉ có Phạm Duy Phạm Duy có Phạm Duy thì
khi mà về đây ch có làm thế nhưng mà rồi là những cái người ví dụ như là tu hoài
tu hoài chị có phỏng vấn nhưng mà thí dụ như là Phạm Duy hay là những cái loại
như một loạt mà mình chơi Ờ ng Minh Châu Ờ Minh Châu mới lại có một loạt mà chị
00:53
chơi Thí dụ như là con Xuân Quỳnh Dạ Vũ Quỳnh Duật dạ đấy phạm tiế Duật tất cả
những người mà chị không có phòng vấn gì cả Thế cho nên là tiếc hồi hội có rất
nhiều hay là thí dụ như là gia đình Đặng
Thái Sơn Dạ đ bà mẹ Đặng Thái Sơn thế vì
sau này muốn muốn cố gắng để mà gặp được thì không gặp được nữa Dạ ví dụ thế cho
nên là bây giờ chị thường thường là vào đây thì chị có cái bài học đấy rồi cho
nên chị cũng cố gắng đi cũng là gọi là t vét được nhiều ông đấy dụ Nguyễn Quang
Sáng là chị phỏng vấn rồi này gọi nh đi gọi là đi gọi là vét hết đi vét hết bố
con nhà Nguyễn Quang Sáng là làm hết rồi đấy ví dụ thế Thí dụ thì Rồi thì là các
em giúp gặp những ông doanh nghiệp ng đó là chị cũng chịu khó đi còn đi theo cả
ông ông ông Minh Long ấy Dạ ông Minh còn chả thèm để ý đế mình ông cứ để mình
00:54
chạy theo xong ấ chui vào xóa này ông chui vào Xóa kia ông Chỉnh nhân viên của
ông Ông này ông kia mình chạy theo hút chết Dạ Mình chứng kiến những cảnh ấy
viết những cái của về ông Minh Long Dạ ví dụ thế là chị chị cũng hay lòng Nhưng
mà thực ra ở Sài Gòn này chị làm được nhiều hơn hồi chị ở Hà Nội D lúc đó hình
như thực tế nó cũng chưa chưa có nó chưa bùng nổ những cái thứ báo chí cũng chưa
có bùng nổ những báo chí cũng không có phỏng vấn nữa C Dạ Thế cho nên là bây
giờ về sao tiếc hùi hụi cho nên chị mới quay trở ra mới có ba lần đi tìm hồ ránh
đấy Dạ em rất là cảm ơn chị đã nói nhiều cái
điều thẳng thắng trong cái việc là mình đào tạo cái lớp nhà báo sau này Dạ chị
sẽ còn tiếp tục là bà thầy rất là sắc xảo đầy một cái sự nhân ái đối với lại
00:55
các bạn trẻ thì em hy vọng là sẽ được gặp chị trong những cái tác
phẩm mới Dạ và những cuốn sách mới và cả những cái giáo trình mới Dạ dạ em gửi
tặng chị một cái một cái bức tượng bằng chế cho Ế của t tự làm ơ Ôi trời đẹp quá
dạ thưa các bạn đến đây thì chúng tôi T TM Dừng câu chuyện với lại nhà báo nhà
văn và nhà giáo ba nhà trong một nhà H vọng là các bạn đã thu thập được những
cái tài liệu mới hơn là những cuốn sách và những cái bài báo mà các bạn đã đọc
về tác giả Nguyễn Thị Ngọc Hải và Tôi tin là chúng ta sẽ còn tiếp tục khám phá
những cái tác phẩm mới của chị Dạ Chúng tôi xin được chào tất cả các bạn Xin
chào và hẹn gặp LP lại a