Đang tải...
 
Skip to main content

Người “tham lam” nhất đời - Nghệ sỹ Nguyễn Thị Minh Ngọc - 5W1H

Bài viết này còn sơ khai.

Có rất nhiều tài nguyên tham khảo ở đây - chúng được đóng góp bởi cộng đồng. Khi bạn học, chúng tôi mời bạn quay lại và cập nhật các trang này - chia sẻ những gì bạn đã học được.


Hãy giúp "Trăm triệu thầy, trăm triệu trò" hoàn chỉnh nội dung để những người khác có thể hưởng lợi từ nó trong tương lai.

Tìm hiểu cách Đóng Góp


Bên dưới là "nội dung thô" phục vụ tìm kiếm

- Bấm Ctrl + F : nhập từ khoá (tìm trên trang hiện tại).
- Nhập trực tiếp vào ô tìm kiếm trên cùng (tìm trên toàn bộ website).

"nội dung thô" được tạo tự động, giúp bạn "tìm kiếm" dễ hơn bằng cách gõ "từ khóa". Nó sẽ tồn tại đến khi Ai đó học và giúp hoàn chỉnh nội dung.



00:00
đầu tiên có lẽ hồi nhỏ đó má Ngọc kể là
ở nhà đó Ngọc này cái gì nó cũng dành ra đó ai chê bỏ đồ ăn Đó để Ngọc ăn cho để
Ngọc uống cho Để Ngọc làm cho th ra thấy
chuyện gì mà thấy ai Buông không làm ư ư ư nghĩ là người ta không làm chứ Tôi có
thể làm được chuyện đó từ chuyện ăn uống kể cả chuyện làm việc chắc quen quen
quen Cái nết vậy rồi thành ra mà mình quên là mình phải lo cho mình trước chứ
mình còn nhiều cái cái ước mơ Hay lắm Hay hơn cái của người ta nữa Coi như
mình mình đầy đọa mình quá Mình mình đối xử Tàm bạo với
mình chương trình được mang đến bởi mayb nền tảng khai phóng những tiềm
năng chào các bạn đây là chương trình nw

00:01
Một h Podcast và tôi là nhà báo Kim Hạnh chương trình nw Một khá Podcast hôm nay
sẽ có một cuộc trò chuyện chúng ta trò chuyện với một nhân vật đặc biệt không
phải là doanh nhân chị là một nữ nghệ sĩ đạo diễn nhà viết kịch diễn viên chúng
tôi xin được giới thiệu với lại các bạn chị Nguyễn Thị Minh
Ngọc chào Kim Hạnh và chào tất cả quý vị đang theo dõi chương trình này xin được
thưa trước là tụi tôi là một đôi bạn tuổi xch xát nhau và do đó là hay gọi
nhau bằng tên lần đầu tiên chương trình sẽ có một cái cuộc trò chuyện giữa hai
người xưng tên không phải giả bộ cho nó trẻ trung đâu mà đó là thói
quen Ngọc ơi chúng ta vừa mới trải qua một cái chuyến đi 5 ngày người ta kêu là

00:02
nó còn nóng hổi vừa thổi Vừa ăn cái này kêu là nam du ký hay là Tây Du Ký tại về
miền Tây nhưng mà ở phến nam nam du ký và Trung du ký rồi Dạ thì câu chuyện của
chúng ta hôm nay sẽ nói về cái sự thiết tha cái sự nôn nóng của Ngọc trong những
ngày cuối cùng khi mà tụi mình nói chuyện với nhau suốt đêm gần như là hàng
đêm để chuẩn bị cho cái chuyến đi ở ở Đồng Bằng và ở Đà Nẵng của Ngọc Vì sao
mà Ngọc thiết tha dữ vậy thiệt sự ra ngay từ trong và sau khi covid á thì cứ
sáng dậy mà thấy mình còn sống là mừng rồi sao khi mà cái đại dịch cái lo lắng
mọi người đi rồi đó thì mình cũng nhiều cái dư chấn là học trò mình chết thân
nhân mình chết em ruột mình chết có nhiều người sao chết nhanh quá chưa kịp

00:03
làm gì hết mình là mình cứ nghĩ là là lo
Làm lẹ lẹ ngay Hồi chưa có đại dịch mình
đã nghĩ là mình mà chết đi uổng có nhiều
nhân vật đang ở trong đầu nó đang lòi ra
mà mình phải cho nó ra chứ không thôi Nó nó nó chưa xong chuyện của nó Ừ rồi bây
giờ đã ý thức quỷ thời gian nó hẹp từ năm 2000 tới giờ mà 23 năm trôi qua vẫn
trôi vô những cái chuyện rất là tàu lao lo cho chuyện người khác mà quên là
những chuyện của mình cần hơn bởi vì mình hết giờ rồi sáng nay mình mới vừa
đọc báo thấy có một bạn Huỳnh Thanh Diệu viết về Ngọc là người không có biết từ
chối người không có biết xô người cuối cùng làm rất là nhiều việc mà cứ nói là
trời ơi sao tôi không làm được cái gì hết trơn trời tôi khó quá tôi khổ quá
nhưng mà ai nhờ gì cũng làm hết vì sao mà như
vậy đầu tiên có lẽ hồi nhỏ đó má Ngọc kể

00:04
là ở nhà đó Ngọc này cái gì nó cũng dành ra hết đó ai chê bỏ đồ ăn Đó để Ngọc ăn
cho để Ngọc uống cho Để Ngọc làm cho hậu quả là Ngọc béo tròn tại sữa vui sữa
thùa D bỏ là cũng nóc hết trơn á Không biết từ hồi nào nó có cái thói đó h ra
giống như nó thói quen rồi đó ra thấy chuyện gì mà thấy ai Buông không làm ưa
ưa ư nghĩ là người ta không làm chứ Tôi có thể làm được chuyện đó từ chuyện ăn
uống kể C chuyện làm việc chắc quen quen quen cái hết vậy rồi Dạ thành ra bỏ khó
mà mình quên là mình phải lo cho mình trước chứ mình còn nhiều cái cái ước mơ
hay lắm Ừ hay hơn cái của người ta nữa Coi như mình mình đầy đọa mình quá Mình
mình đối xử Tàm bạo với mình vậy là h nghĩ tới một cái tên nữa
của Ngọc là cái người thích bao sân lắm á bào chót hết Cũng không hẳn nữa Dạ Tức

00:05
là không phải là Ham ôm đồm Nhưng mà bao giờ thấy cái gì khó mà
người ta cảm thấy người ta làm không được thì thôi mình tự nhiên mình nhận vô
cho mình rồi cái mình ráng mình làm xong mình buông cái công việc của
mình Ngọc ơi ba ngày mình đi ở đồng bằng á là bây giờ dưới con mắt của một người
làm thống kê làm quản trị á thì hạnh có tổng hợp lại vậy Ngọc có tất cả là bốn
cuộc giao lưu kể chuyện và kể cả là diễn kịch Ờ một cái chương trình mà nó có vẻ
là nó quy mô nhất á là cuộc giao lưu với lại 500 bạn sinh viên về nghệ thuật của
Đại học Đồng cáp sau đó tụi mình đi Bến Tre đi Vàm
Sáng Cần Thơ và ngọc có hai cuộc giao lưu với lại những cái người nghệ nhân mà

00:06
ở cơ sở tức là người ta đàn ca tại tử những cái nhóm ở ở nông thôn và có một
cuộc cũng rất là lý thú với những người làm du lịch cộng đồng ở cùng Sơn Ngọ
thấy những cái cuộc đó nó có những cái cảm xúc gì mạnh mẽ nó để lại trong lòng
phải nói cái cuộc nào nó cũng có một một Style khác nhưng mà cảm xúc nó đều là
động ngang ngửa nhau thành ra cái cái buổi thứ ba đó có một cô ký giả hỏi chị
qua ba cuộc rồi chị thích một cái nào nhất học cũng nói liền Nó không không
xếp loại được không phân hạn cao thấp được mà mình đều quý trọng Trân trọng và
cảm ơn ba cuộc rất ngang nhau Mỗi Kiểu mình có một kiểu nói khác một nói chuyện
khác bởi vì có có có như đường ca tài tử mình không thể làm một mạch rồi chờ hết
giờ rồi để người ta làm tại vì ở chủ nhà thì cứ nói nói chị cứ làm hết phần chị

00:07
đi rồi bao giờ cuối tụi tôi là anh anh em không ca là người ta giống như không
xây không về vậy á Không ca không về người ta bắt buộc người ta phải ca Hằng
bài rồi người ta mới mới về thì ngọ nói làm vậy chân trình nó chán lắ mình làm
xe kẽ đi coi như là nghe ca vài bài rồi Ngọc nói dốc vài câu rồi xong cuối cùng
Mà thấy còn dư á thì diễn được nhêu diễn
làm vậy vui hơn thì tùy mỗi chỗ mình chẻ chương trình ra chứ mình không có công
thức chính vì nhờ chẻ vậy và thay đổi theo tù tùy từng chỗ Và mình thấy là mỗi
chỗ là mọi người đều coi thấy mình là rất là bình đẳng mà làm việc không gì
vui bằng làm việc với tinh thần thần bình đẳng ngọc mình bắt đầu bằng cái bữa
mà mình đi coi Anh Lê Hoàng Thế ảnh trồng nấm linh chi ở dưới tán rừng Dạ
Ngọc thấy lạ lắm phải không Ừ và khi mà mình trò chuyện với lại cô
vẹn và những cái người công nhân họ làm cái công việc mà nó có ít có sôi động so

00:08
với lại công việc làm báo với lại làm nghệ thuật của ngọc ngọc nghĩ sao về
những cái người đó Tại vì câu chuyện của anh thế cũng là
câu chuyện nhiều người bạn Việt kiều mà Ngọc quen mà đã đi về Việt Nam cũng có
người thành công có người thất bại có những người giờ này trụ được có những
người bỏ cuộc và không phải là Ngọc làm cái nghề này
chỉ là Action chỉ là hành động chỉ là bề ngoài mà trong những cái cuộc giao lưu
quốc tế Ngọc cũng được tiếp xúc với những cái người ví dụ Ngọc gặp một ông
người Nhật trong một cái cuộc mà gọi là gặp gỡ về những ngệ sĩ truyền thống của
vùng Đông Nam Á những người giật các nước tới đó tổ chức Hà Nội đó thì Ngọc
cũng là một trong năm người Sài Gòn được đưa ra trong đó có anh Lê Duy Hạnh có
Nguyễn Chương thì Ngọc nhớ hoài một ông người Nhật Ngọc về Ngọc viết câu này
trong tờ Xuân Bá phụ nữ là ổ đ giờ ổng tới cái cái tuổi á ổng chỉ nhìn cọng cỏ

00:09
nó mọc nó lớn lên ổ cũng đủ thấy hạnh phúc thì đó là người làm sân khấu rồi
sân khấu truyền thống nữa Thế tại sao người ta lại thấy niềm vui ở cái cọng cỏ
thì Ngọc nghĩ cái nấm linh chi nó còn hơn một cọng cỏ mà nó còn đủ màu đủ
chuyển biến và nó còn có cái sự là kịch tính trong đó là nấm này liệu nó có độc
chiếm được trái tim của người dùng hay không Hay là nó có bị cạnh tranh nó có
bị làm giả rồi làm như vậy là tin tưởng được cái vùng đất mà gọi là đất lành
chim đậu không hay là đất Giữ rồi đất nhậu chim luôn
thì cái sự tin tưởng chư cái cách của mình nghe nói
về tại Ngọc có hỏi tại sao chọn Đồng Tháp á Ông nói vì ông thích cái hào sản
của người miền Nam Á là mình mới hỏi Đồng Tháp thôi mà ông cho luôn cả Nam bộ
đều đều hào sản thì điều đó là mình mình mình mình yên tâm lắm Ừ thì gọi là hai
bên tìm ra nhau tìm được nhau để mà cùng

00:10
làm việc Ngọc qu hô Hôm Qua báo đăng một cái câu chuyện làm cho mình nhớ tới Cái
hôm mà tụi mình đi cái chỗ trồng nấm linh chi là nấm linh chi là một loại nấm
quý và bị những cái gian thương của Trung Quốc họ làm giả và họ đem qua Việt
Nam họ bán và ở trên thị trường thì ta đã bắt được cái loại đó cái mình sực Nhớ
lại cái công mà chăm từ lúc nó còn những cái nụ nhỏ xíu như là những cái hoa ch
nhỏ màu trắng cho đến khi nó lớn lên và cái vành ở bên ngoài của nó sẽ biến mất
đi và cái bụi đỏ ở trên cái nấm linh chi mình rờ vô mình thấy nó giống như là nó
có sức sống á thì mình thấy một cái quá trình nó quá là công phu và khi mình
nghe cái người mà là trồng ra những cái cây nấm đó nói tới chuyện là xuất khẩu

00:11
đi CT nước ở trên thế thế giới thì quả thật là cái sự hào sản của cái vùng đất
Đồng Tháp nó cũng làm cho mình cảm thấy là háo hức thiệt dạ Cho nên á là buổi
chiều Ngọc có nhớ cái buổi chiều mà tụi mình đi thăm cái làng hoa Sa Đéc dạ cái
gì ở cái làng hoa đó nó khiến cho Ngọc chú ý nhất cái đẹp của lá lá nó có mều
nhiều màu và nó cũng nó đẹp thậm chí nó đẹp hơn hoa nữa Ừ và và và Ngọc cũng nói
thêm là một trong những cái vở mà Ngọc Được một cái Giải toàn quốc giải kịch
quản toàn quốc mà vở đó gần như bây giờ cũng có in trong tập chế sân khấu là để
viết được cái cái vở đó đó thì Ngọc có người bạn đi đi lên Bảo Lộc làm về cây
chè thì Ngọc thích quá Ngọc thấy về cái này Ngọc thích quá Ngọc có lên đi thực
tế lên sống cùng với mấy người đó nữa thì cái đầu tiên của cơ bản trong vở của
Ngọc là tuổi thọ cây chè nó là 60 tuổi Bằng tuổi thọ một con người thì không

00:12
thể đối xử nó khác với con người Ừ mà vì
đã đối xử tệ với nó coi như là ừ ức hiếp Nó bức bức hiếp nó thành ra là nó nó nó
nó gây cái tổn thất lớn nhưng mà cái vở của Ngọc á thì Ngọc nghe nói là phát
sóng truyền hình nó được giải cao á Kỳ đó không có giải nhất kỳ đó anh Lưu
Quang Phủ được một cái giải đặc biệt chứ không có phải xếp giải viết về không
quân về đường bay hay gì đó năm 85 phát truyền hình có thâu và phát sóng sau đó
không không thấy phát Ừ thì ông ông sáo Thảo giám đốc Sở Văn Hóa lúc đó ổ nó ổng
gặp ngọc ngọc có hỏi sao khc phát có một lần rồi Lệnh mà sao không cho phát nữa
chú ổng nói đang kêu gọi tư bản người ta vô đầu tư mà mấy cái kịch mà thấy kiểu
giống như là đấu tranh với công nhân vậy người ta sợ nó thôi cũng không không
không lợi cho cho ngoà giao lúc này Nhưng mà lúc thì lúc đó mình không nghĩ

00:13
tới chuyện đó mình chỉ nghĩ kêu cứu V dùng những cái cây đ tại như hạnh biết
là Ngọc thường nói là viết cho những ngọc rất muốn biết cho những người không
nói được á thì không phải những người không nói được mà có mấy cái cây nó cũng
không đánh được nữa càng phải nói giùm nó giờ nó đang bị cướp cái tiếng nói của
nó Ngọc cái bữa mà đi thăm những cái di tích của các danh nhân
của mình nghe đồn là Ngọc khóc dữ ch thiệt ra đầu tiên mình cứ nghĩ là mình
sẽ khóc chỗ bởi vì một cái quá trình mà hồi mình còn
tin được đi với Phái đoàn nhà văn của ông Nguyễn Vĩ báo phổ thông lúc đó mà đi
thăm mộ cụ Nguyễn H Chu lúc đó cũng đúng
với ngôi mộ đó thì cái thời gian làm cho mình sẽ là rất là thấy trời ơi cái cuộc
đời nó nhanh quá hoặc là mình khóc trước
cái mộ bà xư Nguyệt Anh là mình mới được
đóng vai của bà diễn ở nhà hát thành phố này Cái cảnh mà tờ báo của bà bị pháp
bắt đóng cửa nhưng mà hóa ra mình lại không khóc trước mấy ngôi mộ đó kể cả

00:14
cái tiên Nga mà có tên Ngọc với tên Thành Lộc ở trong cái cái cái nhà trưng
bày nhưng mà tự nhiên cái đọc mấy cái dòng của văn tế nghĩ sĩ cần duộc thấp
nhang chỗ đó tự nhiên nướng mắt đó nó nó chảy một cách không kiềm chế thì đã có
có có lẽ là là là Ngọc thấm từ lâu những cái câu mà ông ông đồ chịu viết hay quá
những cái từng đã từng trao đổi với một số các bạn trền Miền Bắc á các bạn bạn
vẫn cho ông giống như một người viết văn hiền quá nghĩa là nó không có xc hàng
như cụ ngyễn Du mà cho là cái kiểu ông đồ chu viết vậy là hiền lành chân chỉ
chân chỉ Hạc bộ quá nhưng mà trong phâ tiên không nói nhưng mà cái văn tế này
đó lời nó sắc từng câu từng chữ ví dụ như là núc anh hùng lao chẳng ráo anh
hùng thường đâu có khóc mà không những khóc mà còn lao chẳng ráo nữa rồi bao
nhiêu chuyện là để cho thấy là những người này người ta không có tên người ta
đã coi nhẹ cái màn sống người ta làm sao

00:15
mà bây giờ mình rất là tệ nếu mà mình để cho những cái hào khí đó nó nằm dưới
đấtc bùng xong thôi lớp lớp Thời gian trôi qua không ai nhắc tới thành ra
thiệt là cảm động và cảm ơn là tiên nga đã đưa được và Ngọc cũng đã chứng kiến
cảnh mà khán giả đã vỗ tay từng câu theo văn tế trận
khi Ngọc đến chỗ cồng Sơn ở Cần Thơ Ngọc có thấy một cái không khí cộng đồng nó
rất là hòa ái giữa những cái người mà làm tại vì Ngọc thấy á là Việt Nam mình
mà làm dịch vụ á ngay cả dịch vụ du lịch nữa là cũng chản nhau hết sức
luôn vậy Mà ở cùng Sơn nó khác đúng không Ngay cả cái anh chặt cho mình cái

00:16
trái dừa cũng nói là nước dừa này ngọt lắm tại vì con có cầu nguyện á cô mình
nghĩ đó anh đó cũng người lãng mạn không kém vì cái ông Nhật mà ổng thấy hạnh
phúc khi ổng ngắm cỏ nó lớn lên Ừ anh nghĩ là cái lời của anh nó tác động vào
cái nước vừa nó ngọt Anh tin điều đó và anh anh anh tạo cái cảm giác tốt cho
khách đến lắm Thậm chí có thể khách không hiểu tiếng Anh nhưng mà cái thái
độ anh ta đối xử với trái dừa anh ta chặt kiểu ba gốc rồi anh đưa nước cho
khách uống người những cái cuộc mà cạnh tranh giành chực vậy đó thì nó không
không không có cái tầm để nhìn rõ là vạch áo cho người xem lưng những cái
thói xấu của mình cho người nước ngoài thấy hoặc là người thành phố thấy thì
làm cho giống như người ta đang ăn cơm người ta đụng một v cái những cái hạt
sạn người ta chỉ muốn bỏ nguyên cái chén
cơm đó thôi thì tạo một cái cái cái phản cảm rất là lớn nếu một kiểu du lịch mà

00:17
mà đ đã dành giật còn phô bày cho cái người du khách tới thấy như vậy cái buổi
chiều mà tụi mình ngồi giữa một cái rừng
nhạc cụ bằng dừa và nghe những cái người nghệ sĩ ở Bến Tre cũng gần như là nông
thôn người ta hát thật ra mình thấy người ta ra bộ hay là người ta hát á là
nó không có mực mà Ừ nhưng mà nó lại có cái gì đó trong cái thô vụng nó rất là
dễ thương ngọc có thấy hai cái người mà đóng vai là hai vợ chồng mà đi ra ruộng
đó là lúc đó là Ngọc nhìn thấy và buổi tối là họ lại hát sắc bùa những cái nỗ
lực đó Thật ra là nó cũng không dễ dàng gì trong cái đời sống của Bến Tre hiện
nay Dạ không Ngọc có nghĩ là mình sẽ có một sợi dây nào đó nói mình với lại
những người đó và mình có thể đưa họ vào

00:18
trong những cái tác phẩm của dạ thì mình
chỉ gọi là giống như cô bé bảy cổ nói đó đó chị chị chị thấy không cổ cổ cổ chồ
hàng là cổ nói nghe hấp dẫn lắm chị tới chị sẽ thấy cái giọng ô ôn khác cái
giọng Vĩnh Long là sao khác cái giọng C nói là chị Nghe các tiếng nói không nó
đã khác nhau rồi mà mình đ mình chỉ phân
biệt được là miền Tây nó khác Miền Trung thế thì những người và cổ nói là ở đây
người ta rất là nghèo và tụi em kinh doanh cái nghèo đó cái chân ch đó để bán
cho du khách thì cái đó là cái gọi là C đã ý thức được hàng hóa hóa những cái
điều nó rất là đơn sơ Nó rất là một mạc mà cái đó là cái du khách nó cần nó ở
một cái không khí tương phạt là như vậy bon chen Chụp giật tốc độ lo bấm phone
tất cả mọi chuyện để mà hướng tới một cái chỗ nào khác thì bây giờ về đây được

00:19
buông được nhẹ được một cách nó có một kiểu
nào đó là một kiểu chaa chữa lành thành ra là mà phải đừng để họ ý thức rằng là
họ đang biểu diễn cái điều đó mà họ đang
sống họ sống sống như sự thật như đó thì thật ra các Hòa sĩ S này nó cũng có
những cái trường phái gọi là perform nó nó ra nó làm đủ các trò như
là cuộc sống và nó cho đó là một cái tác phẩm hộ họ thì Ngọc cũng nghĩ là tại
Ngọc cũng có lúc dạy cái môn Lịch sử Việt Nam để mà tìm hiểu ở đâu ra cái
vùng đất này ai sống trên đất này và họ đã có những cái cách thưởng thức văn
nghệ như thế nào Tại vì đi tới nơi chúng
ta cũng được nghe một số lý thuyết và lý thuyết đó đó cũng đã nhấn thành một tác
phẩm cải lương là quan chú Nguyễn vô rồi quan vô
rồi những cái nhân tù cũng vô đó rồi ông

00:20
chưa cái tù là cái Ngọc tìm ra Ừ Còn khi mà cái cái lý thuyết mà mình được nghe
trong mấy người họ chỉ nói không đó họ nói để đi Cuối cùng đi tới một cái chỗ
là các cái người đường ca tầ tử là ngoài Bắc vô đi truyền vô như ông ba Đợi đã
viết thành cái Thầy ba đợi để cho thấy là gốc từ ngi bắt đưa vô hết nhưng mà
quên rằng quan đi còn có lính lính đi còn có dân nghèo C vô kiếm đất và còn có
những tù Biệt Xứ Ngọc biết được cái tù Biệt Xứ là tại lúc mà qua đức á thì mấy
người Đức cũng nói giỡn với nhau Nó chỉ ở cái cái cái miệt dưới của trái đất mà
ở đây Đa số người anh mà đi tù rồi họ luyện vô đây sống đông lắm thì bây giờ
nó phát triển thành như thế này vẫn là một cái góc miệt dưới và tù lưu đầy thì
Ngọc thấy là miền Tây đâu có khác gì đâu nó còn thêm nữa đó nó không có cái vong
quốc của những cái đất nước đã nằm ở cái miền tây đó ở dùng cái khúc miền Nam đó
thành ra khi mà tìm ra được những cái kiểu dân về đó sống thì cũng thấy luôn

00:21
họ đi họ đem âm nhạc của họ và họ có âm nhạc mới nữa họ trộn trộn nhạc cung đình
của Huế vô rồi họ trộn cả những cái nhạc vong quốc của các đất nước bị mất rồi
nhạc cộng thêm cái hiện tại là họ cái lòng sầu xứ x quê họ bật lên những cái
Cung Oán là người ta nói đặc biệt của cái điểu thức của vọng cổ là cái oán
nghĩa là hoặc là Bắc là rất là vui hoặc là nam là rất là buồn nhưng Oán là không
lụy B mà không để kể câu chuyện thôi và cũng nhân có lần Ngọc diễn những cái đọc
diễn đó thì cô bạn ngọc ới nói là cái này là hình thức của những bà già Nam Bộ
kể chuyện thì giống như mấy cái Hạnh vừa kể hát sác bùa hay là hai vợ chồng ra
nói là Cái đó là của cái miền Nam mà họ làm mệt thì họ nghĩ tới chuyện giải trí
bằng cách ngồi kể cho nhau nghe chưa nghĩ tới chuyện là phải hàng H hóa sản
phẩm đó bữa hôm nói chuyện chị Kim Cương chị nó chị nói là ba chị là người đầu

00:22
tiên sau khi học bên Pháp về lập gánh rồi mới
phân hạn ra hạng cá kèo bao nhiêu đồng hạng dít bao nhiêu đồng ba chỉ là người
phân hạn của từng cái món vé như vậy là ổng đã ý thức được là phải kinh doanh
phải hàng hóa hóa những món này nhưng mà
hồi trước đó nữa khi ông chưa đi học học pháp về ông học cái cách mà Kinh doanh
cái sản phẩm Người thuật như vậy thì là những cái mình kêu bây giờ người ta kêu
là dân ca dân giả đó nó tự nhiên lắm Nó như mây trời gió nước vậy đó mệt ngồi
nhậu chơi ơi bắt con cá n trôi rồi ca vậy đó rồi Trời tối thì vô nhà bắt cái
măng sông lên rồi đứng lên bộ ván gõ ca hát rồi thấy phải diễn tả thêm tay chân
quơ thêm nó thành ra từ nhạc tại tử nó ra ca la bộ rồi lấy thêm cái loại viết
kịch bản chương hồi của pháp gắn vô nữa lấy mấy tích tàu lấy mấy cái chường cổ
Việt Nam nó thành ra tuồng ci Lương Thành ra nó đi nhiều thứ vậy và hát mãi
rồi cũng phải để cho anh em sống chứ chứ đâu phải là

00:23
làá đi lúa rồi lúc nào thờ gian đâu mà để TP hát thành ra nó tách thẳn ra thành
một cái người ch nghiệp và đã thành cái người chuyn nghiệp là phải để cho người
ta sống và phải có hàng hóa hóa nó thành những sả mó nệ thật và khi được trở lại
cái thời mà hát để mà hát thôi hát để mà
giống như người ta nói là ta mắt mắt hát đó hoặc là cần thiết không hát là người
ta cảm thấy nó tức tối gì trong ta phải nh ra đó Thì cái kểu đó một cái yêu cầu
tự nhiên giống như mắt ho thì ho thôi Mắt hát thì hát thôi Thành ra mình được
được thấy là ở vùng đó người ta giữ mấy cái khoan sơ đó là rất là mừng vì còn
giữ được đến khi tụi mình ra tới Đà Nẵng
thì Ngọc có bất ngờ trước cái trường hóp không Thật ra lúc mà mới covid xong mà
nghe cái chủ trương đó đó thì nhiều người bạn của Ngọc mà Ngọc cũng thấy là

00:24
thấy có vẻ không hay lắm phải không ép quá Thấy không được tự nhiên giống như
là kiểu như gà mà nuôi trong cái ống rồi nó bị dài thòn ha vậy đó sợ sợ điều đó
sờ sợ nó tại vì cái hồi mà làm việc với bên xã hội làm phim tài liệu mà gặp Làng
SOS á là thấy cũng là đã là khó lắm rồi Nhưng mà cũng có thể chấp nhận được bởi
vì vẫn cấu tạo một gia đình có một người mẹ và những đứa anh chị em nó nhỏ nhỏ
nhỏ tui tuổi dần Nhưng mà bây giờ giống như nghe nói là hình thức sẽ rất là
giống cái trại lính nhưng mà đến nơi trực tiếp rồi thì mới thấy
là nhiều khi đó lại là một cái cách hay tại vì có những cái sang chấn nó mạnh á
mà để sống đơn lẽ đó Nó nó nó nó là những cái vết thơ thương hở nó khó đóng
mày lắm Còn bây giờ nhờ ép như thế này nó lại tốt hơn cho mấy em mà gặp những
cái thảm kịch quá lớn của đời mình lúc đầu á ngẫu bi hô Khi mà mình nghe nói là

00:25
người ta làm cái trường học như vậy người ta lo luôn được cái chuyện ăn ở
học hành không có phải đóng tiền gì hết mình nghe mình vừa mừng nhưng mình lại
cũng hơi hơi bực là tại làm sao lại làm xa quá làm tuốc ở Đà Nẵng trong khi cái
mùa dịch covid 2021 á thảm khóc nhất thiệt hại lớn nhất là thành phố Hồ Chí
Minh thì riêng thành phố là đã đã hơn 3000 cháu là nó ở trong cái hoàn cảnh
như vậy rồi Tuy nhiên là mình mình tìm cách mình đi mình đi mình tiếp cận thì
mình thấy cái cách tổ chức để cho tụi nhỏ nó sống tập thể mà vẫn có cái sự
riêng tư cá nhân nhưng mà chủ yếu là phải có kỷ luật phải đoàn kết phải nghĩ
tới người khác vân vân thì mình thấy giống như hồi nh nhỏ tụi mình đi hướng

00:26
đạo vậy đó Mình thấy không có cách khác được trong cái tình hình như vậy hôm bữa
đó là anh Quyền Anh có kể lại cái câu chuyện là cái lúc mà ảnh Mà mà cái
trường này nó đi tuyển từng cháu bé một nha Bữa nay là nói là 300 đứa rồi là 300
chuyến đi bởi vì sao Bởi vì giấy tờ giả nhiều lắm thành ra mình chỉ có cách là
mình đi tới thật thôi và có một điều mà Ngọc không có thể ngờ cái bữ tối mà diễn
cuối cùng á là mình biết là cái bà diễn này cái bà đạo diễn này là bả bị đuối
rồi đuối ch chứnh xác đuối lắm bả đuối Thiện thấy bà cứ xì mủi xong rồi bả ách
xì hách hơi rồi bả rên rỉ l thể bất an mà l sàn có rất nhiều

00:27
rẹp r đó thì á là mình cũng lo mình nghĩ bà này mà giờ bả bỏ cái bả bỏ cái trận
địa này là mình không có thay được rồi cái xong thấy Ngọc cũng hăn hái đi ra
diễn và Ngọc hôm đó Ngọc Diễn có ba cái thôi là có lẽ là chương trình ngắn nhất
trong cái thời gian đi xuống đó với M sợ
mấy cái khác không hợp với đối tượng mấy em nữa th ra mình lượt bớt tụi nó nhỏ
quá đó Dạ thành ra là Ngọc diễn tới một cái đoạn mà Ngọc không thể ngờ được mà
mình cũng không ngờ lúc đó anhy ngồi kế bên nói Ủa ô mấy đứa này nó khóc dữ vậy
ta ông thầy cũng bất ngờ luôn ổ nói chị hành chị coi kìa tụi nó khóc kìa tụi nó
tụi nó làm gì mà tụi nó ôm nhau tụi nó khóc vậy Ngọc có nhớ những cái câu mà
cái đứa bé mù này nó nói với anh nó là bây giờ không có ai nuôi anh em mình rồi
rồi sao đó hnh nghĩ là đó là những cái câu làm cho tụi nhỏ nó khóc thì ông

00:28
quyền ổng nói vậy chứ Trời ơi đụng vô cái nỗi lòng của tụi nó là sống không có
thân nhân rồi bị những cái cảnh khổ như vậy thì hành nghĩ quả tình là khi mình
phục dựng lại những cái bối cảnh như vậy
Những cái tình cảm như vậy thì có khi nó xảy ra những cái hệ quả mà chính Ngọc
Ngọc cũng không có ngờ Ngọc đâu nghĩ là ở dưới này nó khóc dữ vậy phải không
Không ngờ được luôn mình mình nghe xong rồi có hai đứa đó nó mới nói vậy nè thầy
thầy thầy thầy đưa cô đó đi nhà thương đi thầy Ngọc nói sao mà nó nghĩ là Ngọc
bệnh nặng là tại vì nó mù Nó nghe tiếng chân đi nhiều là nó biết chung quanh có
đông người lắm nhưng tới chừng nó kêu cầu cứu là bây giờ nhà tụi nó đi ăn xin
hát đi ăn xin tiền cái lon tiền bị cướp rồi anh nó thì đổ máu ngồi đó cần có một
người đem anh nó vô nhà thương bây giờ không có tiền trả thì mai mốt nó làm cái

00:29
gì nó trả lại nó hứa nó không có quỵt nhưng mà mọi người có tiếng bước chân
nhưng mà như câm á Không ai đáp lại không ai tới giúp thành ra cái muốn báo
động là mình vô cảm á Mình thấy thôi không dính gì tới mình chắc có người
khác mình ưa nghĩ vậy lắm chuyện này đâu có ảnh hưởng trực tiếp mình đâu mà chắc
cũng có ai rảnh hơi tào lao này nọ Chắc họ giúp giùm đi mình ch chuyện gấp hơn
ai cũng nghĩ vậy Thành ra Rốt cuộc là Nhữ tiếng C kêu cứu như vậy là bị bị
tuyệt vọng từ còn chút chút hi vọng bởi nghe tiếng chân đông quá nó không thấy
đường nhưng nó nghe tiếng chân nó biết sinh vật sống của anh nó còn nhiều mà
sao là im lặng không Không tới kéo anh nó đi mà máu cứ tuôn ra nó bịch lại rồi
máu cứ chảy hoài rồi cũng cạn cũng hết hàng chi anh Huyền mới ảnh ảnh khều mình

00:30
anh nói chị Hạnh tụi nhỏ này á là nó nghĩ rằng có người là bị thương nặng và
phải đưa đi bệnh viện cho nên nó cứ nói thầy thầy thầy kêu xe bệnh viện đi thầy
cái ông quyền ổng phải nói vậy nè Không phải đâu Ờ Không phải đâu con cái này là
cô này cô diễn kịch thôi Cái con nhỏ đó nó nói không phải đâu thầy cổ Khóc rõ
ràng Con thấy cổ Khóc Mà thầy mà cổ có khóc thật đúng không Con thấy cổ Khóc Mà
thầy thầy lo đưa cái cho cổ xe cứu thương tới đi thầy xong mình nghĩ tụi
nhỏ đó là Đúng là những cái tình cảm chân thật mà trong suốt trong veo của
tụi nó đó là mình có thể từ ở đó xây dựng những cái cái tình cảm thật những
cái tình cảm đẹp mà một kiểu nào đó đó bên kịch nó có một cái cái đơn nguyên
tâm lý nó kêu là ký ước tâm trạng chắc chắn biết đâu nó cũng đã từng trải qua
cái cảnh huống Mà nó thấy người thân nó đó liệm dần trên tay mà kêu cứu mà bây

00:31
giờ ai cứu đây chung quan đều phải đóng cửa không ai cứu ai được thì nó cũng đã
đã đã đã lọt hẳn trong cái tâm trạng đó rồi còn bây giờ nó thấy là đó đang kêu
cứu đó mà quanh đây tụi nó đang ngồi đây nè thầy nó có thể kêu xe cứu thương tới
là có thể chấm dứt cái tiếng kêu cứu đó mà Ngọc ngĩ ít nhề nhiều gì Tụi nó đã
từng đã lọt vô một cái tâm trạng đó Ừ Thành Ngọc cũng nói thêm một chuyện là
hô tối hôm qua Ngọc có lên lớp một cái buổi gọi là Chấp Cánh Ước Mơ với cái lớp
sinh viên diễn viên học viên của lớ khóa Quốc Thảo thì Ngọc báo cho các bạn nó
một tin mà lớp đông không Lớp của Quốc Thảo ở trên lầu ở mình làm ở tầng hai á
thì Quốc Thảo có cấu trên lầu á Tại Quốc Thảo cói vỡ nắng chiều hồi đó làm idc
sau này Quốc Thảo đem về đây á thì Ngọc coi một bài phỏng vấn chị Lê Giang chị
Lê Giang gần đây mọi người biết là chị đóng bố già chị đóng nhà bà nữ Nhưng mà
khi hỏi cái vai yêu thích nhất chị không nhắc tới hai vai đó mà chỉ nhắc cái vai
bà Tám bánh phòng là trong vỡ Nắng Chiều của cái sân khấu Quốc Thảo mà Quốc Thảo

00:32
nói trời ơi trả chỉ không đủ cho chỉ đi thền xe nữa như rồi Quốc Thảo ca cái bài
Lý Con Sáo mà mà Quốc Thảo nó nói Trời chị Lê Giang ch Ca còn ngọt hơn Thảo nữa
thì ngọc ngọc nghe Thảo ca lại mà Ngọc hình dung ra hồi đó bên yc Thanh Thủy
đóng Thanh Thủy không biết ca bên cải lương bằng Lê Giang nhưng nghe Quốc Thảo
ca lại giọng ca Lê Giang trong lúc đó mình hiểu tại sao Lê Giang đóng vai đó
được quy chân vàng và chính nếu cần chọn
để mình nhớ mình cả ơn l chang không nhớ không nhắc lại cái bố già hay nhà bà nữ
mà nhắc tới bà Tám Ánh phòng vì Ngọc nghĩ chính Lê Giang đã là một thời gian
sống rất rất là đơn độc trên xứ người trên đất Úc rồi cuối cùng về lại đây mà lê
gia Ngọc biết một thời gian rất là khó khăn về giấy tờ lúc đó tụi này muốn lãnh
Lê chă đi qua Mỹ cũng không có không có người không có giấy lộn gì để mà có thể

00:33
là trụ được cái đất Úc hay Đất Việt hay đất đất Mỹ nữa thành ra Ngọc nghĩ là cái
tâm trạng mà cũng có con rồi phải sống sứ người rồi Bây giờ về lại cũng không
biết có trở lại sân khấu được hay không thì cũng giống một cái bà Tám bánh phồng
lên thành phố sống với con giữ cháu này nọ mà Nhớ quê quá mà không biết cách nào
để mà bò về quê cái bài Lý Con Sáo nó là gan ruột của cổ
Ừ thành ra cái điều mà cổ cổ được đóng cái vai đó là cổ rút gan rút ruột cổ ra
thành ra cổ cổ cổ sẽ nhớ hoài tụi mình có nói với nhau là bây giờ
các cái tác phẩm nghệ thuật á Nó có khi nó ở trong hai cái trạng thái cực đoan
là bây giờ mình cứ ráng mình làm nó theo một cái chỉ đạo nào đó hoặc là theo một
cái mà cái người tác giả người ta cho là hay

00:34
nhưng mà Rốt cuộc nó không hấp dẫn khán giả nó không bán vé được với lại một cái
trường hợp khác là Thôi thì mình cứ đi theo đi theo người người xem người ta
muốn gì là mình làm cái đó Và thậm chí mình làm còn hay hơn nữa tại vì mình là
nghề mà thành ra đó là có một lần tụi mình đã bàn với nhau về cái chuyện là
hàng hóa hóa các cái sản phẩm nghệ thuật mọc nhớ không Dạ Thời buổi này là cái
thời buổi mà cách đây Chừng nhiều năm mình nghe là phim Oscar là phim không
bao giờ có người ta đi coi hết trơn nhưng bây giờ thì nó cũng không phải là
như vậy nữa mặc dù là những cái phim mà nó bán vé nhiều nhất thì nó cũng không
phải là những cái phim có thể lọt vàoo trong cái danh sách đệ cử Oscar thì Ngọc
có cái suy nghĩ gì mới hơn là những lần trước tụi mình đã bàn về cái câu chuyện

00:35
là hàng hóa hóa cái sản phẩm nghệ thuật như thế nào để có thể tiếp tục phát
triển nó như là một tác phẩm nghệ thuật Ồ nó có một cái thời gian dài Ngọc làm
việc thì Ngọc mới khám phá ra là mình rất thiếu một cái nghề kêu là nghề quản
lý nghệ thuật Ừ trong cái nước ngoài đó là một nghề phải đi học có bằng cấp thì
hồi Ngọc làm nhà hát trầ Hữu Trang đó thì ông thầy Ngọc là ông Đoàn Bá Ông nói
hoài đó ổ nói nhà hát này có mình Lê Thiện đó là róc Đó là kiểu như là có học
hành đàng hoàng về cái chuyện quản lý nghệ thuật đó nhưng mà cũng rất là khó
bởi vì nghệ thuật là một cái nghệ thuật muốn quản lý nó là phải đi học chứ không
thể là quản lý như những cái ngành khác thì Ngọc cũng nghĩ rằng giống như một số
vở mà Ngọc nghĩ là mình cứng mình giữ cái ý mình thì là vở sẽ bị ngưng Còn nếu
mà mình cắt xén á thì nó sẽ không còn mình là mình nữa nữ thì Ngọc vẫn nghĩ là

00:36
vẫn có con đường thét xé Vì nhiều lý do có khi Lý do là vì đụng chạm nhạy cảm có
khi là vấn đề bán vé mấy người bắn vé mấy người bầu nói
phải thêm cái này mới bán vé được Ừ nhưng trong cái thực tế đã chứng minh
rằng á Nói đi thì cũng phải nghĩ lại thế nào cũng tìm ra con đường thứ ba con đ
thứ ba như thế nào mình không mất mình mà vẫn V vẫn sống được V vẫn không bị
cắt xén Thì cái đó là cái tài năng tài năng của cái người làm nhưng nó cũng rất
là hao sức Giá mà gặp những cái quản lý tài giỏi rành nghề nghệ thuật hỗ trợ thì
đỡ hơn thành ra có thời gian Ngọc cũng than là 10 thành công lực thường dành để
sáng tạo thì chính th thành công lực để dành đối phó chỉ còn một thành công lực
để sáng tạo thôi thì nó phí Giá mà có những cái bà đỡ trong nghệ thuật ngồi

00:37
tính toán giỏi để anh đ An anh tới mức độ nào đó anh sẽ
kiếm bảo trợ mọi thứ để có thể yên tâm đạt được cái điều mình muốn mà anh đồng
chí hướng là Tôi ủng hộ cái sản phẩm này hoặc giống như là h Anh Tuấn cái thời
gian mà mới mở đó cũng nói với Ngọc là em sẽ cố gắng là làm bảy cái thương mại
để nui ba cái nghệ thuật nhưng mà làm r hồi cái nói Tuấn Hình như bây giờ ch mộ
Tuấn cái thươ lại để nui một cái nghệ thuật thôi đó đó thành ra là cái tỷ lệ
đó như thế nào để cho nó cân Đông đo đếm
mà để đừng thấy là nghệ sĩ đó tổn thương mang tiếng là tôi phải Thoa Hiệp cái
kiếm tiền này tôi mới có tiền để tôi làm cái nghệ thuật đàng hoàng khác thì cái
đó là phải có song hành bởi vậy trong phim nó có những cái giám đốc sản xuất
chứ có những cái phim nó thất bại vì cái anh Đạo diễn L ôm luôn cái sản xuất mà
lại không học tại vì trong Tụi Mỹ nó có dạy rõ ràng học kỳ nào học sản xuất thì

00:38
có những người người l ta lấy t học kỳ người ta học cho rõ cái ngành đằng này
có nhiều anh chỉ mới học đạo diễn Không không chịu học cái ngành sản xuất mà
cũng ôm luôn là sản xuất là hư một hư đường hết Cũng khắc nghiệt thật chứ tụi
mình mới nói là hồi xưa đó có những cái người trưởng Đoàn kịch ví dụ chị Kim
Cương Dạ chỉ viết rồi chỉ dựng rồi chỉ diễn mà kịch Kim Cương quá trời là đông
người coi luôn Tất nhiên mình Hình dung là nếu bây giờ lá sầu riêng rồi Con Gái
Chị Hằng rồi Kịch đó nó quay trở lại thì mình cũng chưa biết sao nhưng mà phải
nhìn nhận rằng hiểu được khán giả và chinh phục được khán giả thì những cái
người mà làm ông bầu hồi xưa cũng không phải là mà cũng đâu có chắc gì là họ đi
học đâu Cái đó là do cái cái cái nghề V ng Ngọc có nhớ lại những cái bài học mà

00:39
từ những cái người đứng ra làm tổ chức nghệ thuật rồi đi dạy rồi đi quản lý này
kia các cái đoàn nghệ thuật mà khá là nổi tiếng nếu mà mà mà kể ra thì Ngọc sợ
rất là dài nhưng mà Ngọc chỉ thấy là ví dụ như là chị chị chị chị Lê Thiện chỉ
mà Ngọc nói là ông Đàn bá nói là chỉ là người đọc nhất có học về quản lý đó thì
chỉ cũng phải cứng lắm chỉ mới điều hành những cái đoàn Đầy Sao sao là đem lại
tiền nhưng sao mà không không không giỏi là rắt rồi cả đoàn coi như là dẹp luôn
Ví dụ Ngọc nói ví dụ sau đó hôm nay nói tối nay nghỉ diễn nha kẹt đi chơi với
lại một cái đại gia nào đó một đại gia nam đại gia hoặc nữ đại gia nào đó thì
chị Thiện Chị nói toàn bộ tiền Xuất diễn đêm nay là bao nhiêu đ tiền em đền cho

00:40
anh em đi thì em đi đủ tiền đền cho anh em đi vậy thôi là bên kia sợ dĩ Nhi là
họ cũng không muốn họ bỏ số tiền đó thì họ thấy chuyến đi chơi của họ mắc quá
thì họ Thục họ dẹp mà phải người cứng mới tại vì nó có thể họ có cái ngôi sao
đó có thể nói vậy thôi mai tôi nghĩ thì làm gì nhau cả đoàn đói thì chỉ chấp
nhận sẽ bị nói câu đó và chỉ phải thủ sẵn phương án Nếu ngôi sao đó nghĩ là gì
và nhà hát đó là lý do nhà hát mở trường đào tạo để đẻ ra những ngôi sao mới
nhưng mà cũng xui là cái khóa một á là Thái Ngân Thái Châu Thanh thanh tâm thì
còn còn động lại ít quá mấy cô đó thì người đi đóng phim người đi lập gia đình
khóa hai thì được Ngọc Quyền Kim Tử Long thại Mỹ khóa ba là Ngọc vô dạy vô trong
một cái thế là cải lương nó lụng tàng cũng như ngọc cũng đã chứng kiến cái
giai đoạn Chị Kim cương mà thoái trào là chính chỉ nói với Ngọc chỉ với
vị cùng đi bán vé mà chỉ nói Ngọc Em thấy không tới đâu Người ta cũng muốn
chụp hình với kim cương như kêu mua vé người ta Thục khi Hạnh nói là Hạnh nói

00:41
cái thời vàng son Ừ đóng ào ào là thời vàng son nhưng một lúc nào cái thời mà
mới B5 xong á Mới có một hai đoàn thịch nói à Rồi đoàn nhà nước Cửu Long giang
người ta coi vú quốc doanh rồi còn bên đây có hai đoàn Kim cương với đoàn bông
hồng Thôi rồi bông hồng rồi cũng rã đang
diễn rồi dễn viên kẹt đi d dược Biên rồi phải thay vai cũng Đôn những tên tuổi
mới không mà thói quen khán giả Sài Gòn là phải coi ngôi sao thành ra chỉ nói là
cái lúc chỉ nói chắc rã gánh ngọc và sau này những cái vở sao này đầu tiên của
Năm B Như Dư luận quần chúng mà Ngọc rút một cái kinh nghiệm này nữa để tìm ra
như thế nào là một vở hai với dư lụng ngồn chúng là vở nước ngoài mà ra trong
một cái thế là người ta quen một món ăn mới thế mà đi về Cà Mau đi về dân chặn
đầu xe lại bộ tưởng tụi tôi không biết coi mà diễn có một đêm vậy sao mở diễn
thêm mà lúc đó tụi này lịch kính kính kính rồi thì Ngọc tìm ra một điều á
những bở gọi là hay nó chinh phục được trí thất lẫn bình dân ừ và không được

00:42
quyền chơ khán giả tấp kém anh làm chưa hay anh làm chưa hay nên anh chưa đạt
tới cái đạo đó là anh chạm tới tim cái người bình dân mà trí thức cũng phải nể
phục Vì sao anh viết giỏi quá mà mình tìm rồi rồi sẽ ra mình mình
chưa làm được nhưng mình sẽ phải làm được chứ đừng nói là mình không làm
được tụi mình chắc không thể không nhắc tới một người tên tuổi là quá là lẫy
lưng là thầy Nam Châu và thật là ngạc nhiên khi mà lâu
nay mình chỉ coi cái Sân Khấu Về Khuya là cải lương Ừ thậm chí Hôm qua hành gặp
Hồng Dung cái và tối hôm qua là hành gặp Chị Kim Chị Kim Xuân hồi tối hôm qua là
có một cái bữa cơm chúc mừng hnh th được

00:43
cái giải vàng vai phụ xuất sắc á Chị Kim
Xuân á là chỉ nói vậ Chứ bây giờ mà mình rất là muốn đi coi để coi coi là cái
người nữ mà đóng ve giáng hương á sẽ nói cái câu là tôi sẽ diễn hay cho cậu Ngổ
con mắt của cậu ra cho mà coi Thì á là chỉ nói vậy nè mình là mình không nói
được câu đó đâu mình thua thì rõ ràng là
khi mà sản giả năm Châu viết thì bây giờ qua Thành Lộc mình mới biết là khởi đầu
đó là một cái bản thảo kịch nói rồi biến nó thành ra là cải lương và bây giờ là
Thành Lộc cũng một cái thời gian dài lắm thuyết phục mới nhận được cái kịch bản
đó và biến nó thành ra một vở nhạc kịch Ngọc thấy là trời ơi một cái tài năng nó

00:44
quá là xuất chúng và hnh không quên là Ngọc là người cô giáo phụ giảng cho cô
Bảy Phùng Há và Dĩ nhiên là người ta nói tới ông Năm Châu là ta nói tới cô Bảy
Phùng Há một cái đôi tình nhân ở trên sân khấu và thật sự là ở ngoài đời hnh
nghĩ là Ngọc có những cái thuận lợi ghê gớm khi mà tiếp cận với lại những cái
người mà tài giỏi và là cái tâm của họ đối với lại nghệ thuật á là mình đo
không biết sao mà nói luôn tại vì có cảm giác như họ có tài họ thậm chí có quá
nhiều tiền như là cô Bảy Phùng Há có một thời gian nhưng mà không có cái gì đổi
lại được với lại cái tấm lòng mà họ dành cho nghệ thuật hết trong những cái điều
mà Ngọc hay nói là mình cần phải học và lấy cái nguồn năng lượng tích cực Từ
thực tế từ cuộc sống giống như là n ngày

00:45
qua mình cùng đi đó thì phải chăng là nó
cũng có một cái nguồn năng lượng khác từ những cái người Kỳ Tài mà đi trước có
khi Ngọc kể một số những cái câu chuyện đó mình nghe cũng thấy quá là hay thì cô
rõ ràng Cô Bảy ph há là một người đầu tiên cô cực kỳ khiêm tốn Ừ trường luyện
cho Ngọc ngồi cùng một cái bàn hai cái ghế không phải nói là phụ giảng mà là
giống như là kết hợp nhau á Ngọc là những cái phương pháp hiện đại còn cô là
những cái phương pháp truyền nghề cách dạy của cô là giống như photocopy diễn
mẫu rồi Các bạn cứ nháy theo mà cô cứ hồi Cô nói cô Ngọc ơi tôi không có học
hành còn cô hó học hơn tôi Trời ơi vậy đó Nói kiểu vậy đó nhưng mà cô á cô đâu
phải cô dạy nghề nói Cô ơi Cô đừng nói vậy là cô con mang tội á mà cô nói Cô ơi

00:46
cô Cô nói học trò nữa đạo hát người ta sẽ được mời đi những chỗ những nhân vật
quan trọng thì phải giữ thế biết cách cầm đũa Làm sao cách nói ăn che tay dáng
đứng làm sao để người ta nể trọng mình là một nhân cách đẹp khi bước xuống sàn
diễn cô cô nó yêu cầu những học viên nữ nam cũng vậy cũng đừng có để mà lẫn lộn
đời với lại kịch mà ảnh hưởng Nhữ cái xấu xấu của đời đem lên trên sơ khấu
thành ra cô là là một cái đức tính khiêm tốn và cái tấm
lòng cô rộng lắm rõ ràng ai cũng biết cái Đức Nghĩa trang cái đất chùa nghệ sĩ
là thời gian mà cô có dư được chút tiền là cô đã là người mua cái miếng đó và
cái chỗ ái h ng sĩ và suốt thời gian mà cô lớn tuổi mà cô đi cô lên tận cái shop
Bom Bo để đi trao từng món quà đó thì cô cứ Trăng trở là tôi mơ Sao mà Mở cái gì

00:47
ấu dưỡng viên là để gom con cái của nghệ sĩ của Ngọc con cái nghệ sĩ đi lưu diễn
hoài á nó không được đi học thành ra làm sao mở những cái cái ấu diễn viên đó đó
Ngọc còn để cái hình mà có ngọc với thầy Khê với Ngọc Huyền Kim Tử Long một bữa
sinh nhật cô mà lên thăm á ngày đó giờ đó vẫn là nói làm sao mà giúp cô cô muốn
đi ngyên góp mạnh thường quân để đi mở mấy cái trường đó đó mà cô vẫn nghĩ
giống như cái thời mà hồi xưa Gánh há còn đi theo ghe đó rồi con cái nó là
nheo nhóc nó không được học nó cứ theo đoàn vậy nó không được học phải để nó
trên bờ xây mấy cái trường vậy Nó được học ám ảnh điều đó lắm Ừ ám ảnh điều đó
Bởi vì cô cũng xuất thân cô không được học nhiều và con gái cô thì giỏi mấy thứ
tiếng những điều gì cô không làm được thì con cô cô tìm đủ mọi cách nhưng mà
cô cũng bất hạnh thà ra đứa con mới vắn số cái đôi tình nhân đó đó là họ có một
cái sự nâng đỡ nhau ở trong nghệ thuật như thế nào Ngọc không chư chưa được gặp

00:48
thầy Nam châu Vậy hả Thành ra đâ được gặp thầy mất là sao 75m mà Ngọc chỉ được
tiếp xúc với người vợ của thầy là cô Kim Cúc thì Ngọc rất là cũng để cô Hai Kim
Cúc một kiểu khác so với cô Bảy c á Cô Hai Kim Cúc cổ cũng đầy Dũng Khí Nội cái
chuyện mà mọi người đều nói có thể ít người biết như tụi Ngọc biết rằng ngày
mà sân khấu m khuya diễn ở nhà hát lớn chị phên đng đề cái tên tên soạn giả năm
châu mà chỉnh lý Lê Duy Hạnh diễn xong một thời gian vậy Hình như lúc đó diễn
là cho Mỹ Tiên lấy Mỹ là đại khái là thêm thắc vô cho nó có tính chính trị
thì Ngọc nhớ nghe kể là lúc mà ông sáo Thảo là giám đốc sở Với lại anh Hạnh tới
cầm cái tiền thù lao tiền tuần đó cô Cúc ng quay lưng lại không nhận tiền không
tiếp khách cái kiểu khô dậy đó thì ai dám

00:49
đụng vô tuồng hảnh có đọc giọt hồi sinh của Ngọc thì là có thể nói là đó là một
cái mối tình nghệ sĩ nó quá đẹp đi vừa rồi hnh có đi coi cái Cô Đào
Hát cái mà mình xúc động và một cái chi tiết Văn học mà mình nhớ nhất á là anh
Thông Ngôn Liêm á ảnh mang tới một cái bó hoa mà chỉ có chín cái hoa hồng thôi
là vì cô nó Cổ Loa ra cổ hát cổ rớt hết một nhịp Vậy là ảnh rút một cái bông ra
trừng trị là ảnh chỉ tặng có chín cái cái cái hoa hồng thôi và trong cái câu
chuyện mà giọt hồi sinh của Ngọc á Cái chi tiết mà làm cho Hạnh vừa thấy nó dễ
thương em hát rật một nhịp hát lại nha Trời đất ơi không có tưởng tượng được
Đúng là nghe rụng tim thiệt á thì mà cô cô cô thơ trẻ khi cô nó nói câu đó đó ừ

00:50
Mình không vì nghĩ bà già tám m mấy tuổi mà mình chỉ nghĩ là một một người đang
run rẩy vì vì lỡ hát hát trật cái nhịp của cái người kia viết cho mình viết
riêng cho mình cái bài đó tặng riêng cho mình mà khoe hoài à ảnh viết cho tôi á
cô Ngọc nhiều khi người ta dạy người ta đủ sống à Người ta cầm bốn cái câu K
vọng cổ đó người ta đủ sống đủ mà tiếp xức cho người ta sống thời gian trong
cái giới nghệ sĩ á là Hạnh nghĩ là còn có những tấm gương về sự khiêm tốn về sự
h sinh cho nghề nghiệp về lòng yêu nghề vân vân thì những bài học nào Ví dụ Bên
cạnh những cái bài học từ thực tế cuộc sống những bài học nào của những cái
người mà những cái ngôi sao mà đi trước á Mà Ngọc thấy là nó tiếp xức cho mình
được nhiều thực sự ra là Ngọc theo tinh thần của cô giáo Ngọc là cô Tường Trân
cô chủ trương là phải khai thác tối đa những cái tinh hoa văn hóa thế giới

00:51
trong đó kể cả những có thời gian mà cái học kỳ cuối cùng á cô rước tất cả những
ông thầy nào đã được đi học nước ngoài tới nói chuyện với lớp Ngọc từ ông hỳ
Nga tới ông Đoàn Bá tới ông Lê Văn Tỉnh ai giỏi giỏi giỏi cô rước V nghĩa là cô
không có kiểu mà Duyên ngã độc tôn hoặc là chưởng môn mình chưởng môn mình không
muốn cho học trò nó bị ảnh hưởng bởi các
thầy khác thành ra đó Ngọc cũng theo cái
gương đó Ngọc cũng đi rước mấy người nổi tiếng như đã rước chị Kim Cương tới lớp
nói chuyện chị Bạch Tuyết tới lớp nói chuyện tiế là chị Ngọc gio là chị ch lắc
đầu chị nói không ta nói dốc ngoài nghe giỡn chơi được thôi chứ tao không có
ngồi trước học trò rọc rẹt mà ngồi giảng bài vậ làm không được Chị Hồng Nga cũng
vậy không không không từ dối đó thì chị Kim Cương chị Bạch Tuyết Đi tới nói
nhiều cái kinh nghiệm hay lắm kinh nghiệm cũng là không phải chỉ là là là
sân khấu không kỹ thuật đ sống không nữa mà là cách sống trên đời ch v lầ chị B
Tuyết ch nói vậy có một ngày đó chị bước ra sân khấu ch khám phá ra là chỉ đưa

00:52
một cái bàn tay ra là 1000 con người thì
2000 con mắt dòm theo CH chỉ nhận ra cái quyền lực của chị và bắt đầu từ đó chị
quyết định chị phải giấu chỉ bớ chỉ giấu chỉ bớt chỉ phải bí mật chỉ bớt thì đến
khi chỉ xuất hiện rồi người ta mới w bùng nổ
lên còn nếu mà đã ý thức được là mình được người ta coi như là control được
người ta như vậy á thì phải tìm cách giấu đi nữa thì cái lực nó mới mạnh hơn
Ừ phải hiểu được những cái lực ngược như vậy phản lực như vậy Ừ thì giá mà ai
cũng ý thức được điều đó thì là đỡ phải ôn ào số bí mọi thứ scandal Ừ bây giờ
thực ra người ta còn bày ra nữa và giấu á là một cái bữa nay Hạnh mới nghe đó
nghệ sĩ thường thường ta thích Ra đứng trước mặt tiền lắm Tụi mình quay lại

00:53
chút xíu cái chuyện là hàng hóa hóa cái sản phẩm nghệ thuật đi Ngọc Có khi nào
mà Ngọc viết á Ngọc có bị phải cân phải đông cái cái yếu tố này không Tại vì
đúng như ngọc nói hồi nãy á là cái gì nó ăn khách á thì không có tuổi không có
chức vụ gì hết trơn Mọi người dù là giàu
hay là nghèo già hay là trẻ người ta đều
xúc động với lại dạ cổ hò Lan hết thí dụ vậy đó đó Dạ Cổ h Lan cũng là cái ví dụ
ngọc cho thấy đó Dạ nó nó đạt được nhiều
cái cảnh giới thì trong tất cả những cái vở mà của Ngọc đã viết á Chắc là nhớ
không nổi rồi nhưng mà có những cái vở nào mà Ngọc đã phải ngồi cân nhắc rồi
thay đổi rồi này kia những cái vở của mình thường là làm làm mà nhanh á là làm
với một ai đó Ừ thì làm với với một ai đó đó thì là cân nhắc vì người đó chứ

00:54
không phải là vì một cái đơn đặt hàng Ừ C nói ví dụ như làm việc với lại Lê Ô đi
nhất là cái thứ hai này nè lúc đầu á Ông nói cứ cứ cứ viết thẳng tay đừng ngôi
Đừng có tự kiểm duyệt đó mà Bây giờ nhiều tác phẩm mất hay là vì chưa ai
kiểm duyệt hết anh đã lo anh tự kiểm duyệt rồi nhưng mà bây giờ gần tới ngày
quay rồi thì ảnh rất ý thức cái chuyện là mình lãnh trách nhiệm với những cái
đồng tiền quá lớn của nhà đầu tư Ừ thì mình cũng phải cẩn thận Ừ Lỡ có gì người
ta mất thì dầu người ta nói vậy thôi chứ Mình phải có trách nhiệm chứ mà cũng có
nếu khi dùng chữ trách nhiệm rồi đó thì hạnh cũng hiểu r rất nhiều đạo diễn rất
vô trách nhiệm với cái đồng tiền đầu tư Ừ mà khi vô trách nhiệm Vậy là liên lụy
tới những cái đồng nghiệp khác người ta nghĩ là cái giới đạo diễn này rất vô
trách nhiệm với tiền đầu tư là xài cho đã tay anh thôi mà anh quên là trời ơi
cho tụi tôi tái sản xuất lấy đồng vốn lại để tái sản xuất chứ cục vốn rồi đi

00:55
buông cục vốn rồi sao làm tiếp trong những cái vở
mà Ngọc đã dựng thì Ngọc thấy là Ngọc thích là làm với lại những diễn viên nào
hoặc là Ngọc thích là làm chung viết chung hay là gì đó những cái
người mà cùng đồng hành với Ngọc á người có được ưu cái này mà Khuyết cái kia
nhưng Ngọc vẫn muốn là làm với mình phải
là phản biện của mình để mà tranh cãi để nó ra chẳng tầ mình cãi nhau trước còn
hơn ra tới khán giả thì lúc đó là hết cãi rồi Hoặc là mình phải chiều theo họ
hoặc là mình phải mất mình còn có một cái điều nữa là có những
người bạn của Hạnh đang nói là chị Ngọc chỉ cũng làm quá là nhiều việc mà chỉ

00:56
quên mất một điều là sản phẩm cho thiếu nhi là chỉ hứa hứa hoài mà chỉ chưa có
làm Ngọc có thấy đó là một món nợ r một trong giấc mơ lớn là được biết cho thiếu
nhi chứ Ừ tại vì mình cũng có hai hai cái một cái được giải rất là cao được
tiền rất là lớn là một cái Năm đêm với bé xu được giải nhất của Kim Đồng là thi
toàn quốc và khi được giải đó thì một món Tiều khổng lồ nó rớt xuống mà mình
mình choán luôn luôn á Tại vì mà nó t nhiêu mà chái Đủ mua căn nhà vậy hả Ừ đủ
Sang căn nhà đó mà tại vì nè Ơ anh Hoàng Tường ảnh rủ ảnh Ảnh nói ảnh nó viết
truyện đi gửi nhà xất bản trẻ thi đi rồi
anh minh họa vẽ minh họa chơi gửi cái nó
bị rớt từ vòng gửi xe á Cái định quên đó rồi cái có một cô trong vòng sơ khảo nó
chị Ngọc ơ Xem rộng thích quá Ừ thôi ngoài Bắc thi á ngoài Bắc Hà Nội thi kim
đồng thi á Chị gửi thử ô thành ra từ một cái bị rớt từ vòng gửi xe mà từ vòng sơ

00:57
khảo mà Rồi tự nhiên ra ngoài kia nó trúng là mình đã choán rồi tới chừng
mình nghe cái giải thưởng lớn quá mình cũng càng choáng hơn nữa rồi sau đó Kim
Đồng này đặt tiếp Ngọc là in 12.000 bản mà không bán để tặng cho dùng sâu vùng
xa thì mình mình cũng nói trời ơi được giết cho nít nữa khoái quá mà giết cho
nít khoái là nghe chính mấy người đọc đó
người ta góp ý với mình thành ra mình cứ
nói trời mình phải giết gì cho nít đó mà
nói chyn qu nít cũng là chuyện người lớn mình cứ ám ảnh hoài cái anh anh diễn
viên trong Chuyện Tình Mùa Đông Á là ảnh
đi đi đóng phim rất là nổi tiếng Anh qua bên Nhật Bản anh dự Festival sao người
ta hỏi về Hàn Quốc cái anh ú ớ cái anh quê quá anh nói thôi không Không đi diễn
nữa ảnh ngưng diễn ha năm để anh đi về từng vùng quê Hàn Quốc ảnh thấy chỗ này
làm cái Hy Bố đẹp nè tinh xảo n chỗ này có món bánh này nè ảnh vẽ lên một cái
bản đồ văn hóa của Hàn Quốc và chính tay ảnh chụp hình

00:58
ảnh ảnh tiếp xúc với từng nghệ nhân và ảnh viết thành cuốn sách với hình của
ảnh và cái đó Rốt cuộc bảo tàn mua và ảnh trả xong được cái món nợ là một
người Hàn Quốc mà ngu vô hút về văn hóa Hàn Quốc ảnh làm xong được cái đó thì
ảnh thấy là bây giờ cho phép mình trở lại người Ừ thì từ cái cái cái câu
chuyện của ảnh mà Ngọc có được trong tay cái cuốn đó bằng tiếng Anh hôm sách về
mọi người nói Ồ để giống như là để dịch ra này n đó Trời ơi đi mua bản quyền ta
đàng hoàng chứ đâu có làm ổ vì được người ta cũng bao bao nhiêu chuyện người
ta mới có được một cái tác phẩm này thì lúc đó tự nhiên ông nghĩ là Việt Nam nó
dài quá hình chữ S nó dài nè mình không ý thức được Cái Lạng Sơn nó khác rồi bắt
Cạn rồi từng khúc từng khúc về sao như vậ huống chi tụi con nít nó càng không
biết được đồng bằng sông Cửu Long cái Cà
Mau nó khác Đồng Tháp nó khác Bến Tre là
sao thì Ngọc Mơ viết làm sao á những cái từng dùng vậy nó thành ra bữa hôm mình
nói Mình khoái bé bảy là vậy bé bảy nói là tiếng nói từng dùng á Ở chỗ cái cồn
đó đó thì mình nó làm sao để cho BN tr nó từng

00:59
dùng nó đều có đồ ăn khác nhau chút nha nó khác chút chứ nó khác nhiều lắm Tại
Chính Ông xơ Nam cũng phân biệt là miệt r ruộng nó khác miệt giường nó khác nó
khác miệt đồng khác có những chỗ nó nước lợ có những chỗ nó trồng cây trái được
nhiều được có chỗ không được là sao á mà
như cô đ Giang đ sưu tầm vân ca phải chư mình có giờ mình giết một cái đứa mà nó
phải phê Dạ khắp nơi để mà nó biết được nó khác nhau như vậy thì ít ra đó ngoài
cái dùng nó biết nhau rồi đó thì cái bọn trẻ con ngoài Bắc á mà coi Cuốn này á
thì ít ra nó cũng phân biệt giống như chơi trò chơi thôi vậy mà Thì nó biết
Cái ô này đậm nhạc hơn hay sao rồi Ngọc còn mơ là còn phải chi cũng có một cái
nhà văn nào miền Bắc Á cũng viết một chuyện tương tự như vậy về các vùng miền
Bắc tại xuất mình là mình thấy là không xể rồi đó miền Nam không Mình viết chưa
xong rồi đó rồi cũng có ai lãnh cái miền Trung để cho thấy mỗi tỉnh nó khác nhau
thì cái nước Việt Nam với vài thòn vậy đó nó sẽ có những cuốn sách vậy Nó hỗ
trợ cho tụi dân trẻ con nó coi nó biết được tự dùng rồi thêm gần đây nữa còn

01:00
nghe khoa học thế giới hâm he là 50 năm nữa đồng bàng sông Cửu Long là bị chìm
mất tiêu á nó chết cha Vậy mai Đa Mai mốt mấy đứa nó chưa đẻ nó đâu có biết
hình dung được cuối cùng có lẽ là sẽ nói một chút về một cái sản phẩm khác nữa
của Ngọc mà có khi Ngọc không có nghĩ tới là những học trò những học trò của
Ngọc là cũng thành danh và cũng nổi tiếng họ đang làm gì và họ nghĩ gì về
cái bà thầy mà gọi là Ngọc trong đa này Ờ học trò thì nếu mà học trò Chơn truyền
thì cũng đông mà học trò mà gọi là một hai nói chuyện một hai buổi r nó kêu
mình là cô thì cũng đông lắm á thì ngó nhau lại thì thầy trò gì cũng lớn tuổi
hết rồi Ừ bữa hôm trước mà làm việc với Hồng Đào cái nói Đào ơi tôi 7 chụ nữa
trời ơi Cô đừng đem 70 ra cô khè em nữa em cũng 60 rồi chứ em đâu có trẻ gì đâu
thì Hồng Đào cũng là một trong những cái người mà mình rất gần gũi gần gũi tới

01:01
mức độ là có thời gian mọi người biết mình có được cái giải năm chín mấy giải
Văn Học Tuổi 20 cái cuốn Trinh tiên đó thì ai đọc cuốn đó cũng biết Trinh tiên
là Hồng Đào thì mình viết về cái lớp đó và mình chuyển đổi giới tính của cái
người chủ nhiệm lớp là ông thầy Minh chứ không phải cái cô cô Ngọc mà ông thầy
Minh thì trong đó cũng kể chuyện là trong lớp đi học từng môn từng môn sao
đó thì bản thân Hồng Đào đã là cái nạn thơ cho một cuốn truyện rồi Ừ
rồi đào với Minh đều là học trò mình thành ra là những chuyện rồi Đào Minh đi
diễn với nhau cũng nhiều khi cũng nói Ồ cô cô giúp tụi em những cái kịch bản làm
sao á Mà lúc đầu là vui thiệt là vui cái lúc cuối cùng cho nó buồn chút nghĩa là
nó thường đặt hàng kiểu vậy nó nó giờ khán giả thích vậy Rồi có nhiều khi nó
nói Trời cô giết sao cao á khó khó người ta không cười Ờ hoặc là cô cô cứ cho
cười thả ga đi rồi cuối cùng cô cho chút
xíu buồn thì một trong những cái mà mình thích lắm là cái hàng độc là con Đào

01:02
đóng vai má thằng Minh nó qua nó bắt con nó nằm dài xuống nó đánh bởi vì thằng
con nó lấy vợ tây thành ra nó không muốn
đẻ thằng con cũng là hàng độc của bà già bà già thì hàng độc của bả là mấy cái
trái bình đựng nước bằng trái dừa này nọ Đối với bả là hàng độc lắm mà nó thì nó
thấy quê nó muốn liện thùng rác đó thì thì thì tụi có nhiều đứa gặp không nói
trời ơi tụi em coi cái cảnh mà ông Minh nằm dài xuống cho bà Đào quất roi đó để
mà b trị cho cái thằng hàng độc của bà không chịu đẻ con đó rồi tụi em cười rớt
ghế luôn á rồi Hữu Châu nữa hữu quốc nữa Hữu Châu thì Hữu Quốc đều đều đều đều
Cưng hết á Ờ tại Hữu Châu thuộc lại học sinh cá biệt mà Ủa sao cá biệt thì Tại
hồi đó đó ảnh có cái giọng cười mà đi tới đâu người ta cũng nói cô Ngọc phái
nó qua phá cái bở thi tôi á ảnh không khen không chơi hết á ảnh cười hả hả hả
hả Vậy đó là là cái thầy cô khác nói là đuổi ra khỏi lớp luôn á mà lớp người ta
An đi coi thi mà ảnh cười vậy đó ảnh đi coi xê ảnh cườ cười lớn lắm hả Cười lớn

01:03
lắm cườ không kềm chế T đó tụi nó tụi nó kêu là tiếng cười sân khấu á là giống
như tiếng nói sân khấu á tiếng C sân khấu ngĩ là nó vang lắm Nó vang hồi đó
tụi Ngọc Ngọc đã có lúc đi bán bánh tét bánh đồ đó bị bỏ bót một đêm là tại vậy
đó bán vé số nữa vé số là không phải tro đi bán v ông Hải Đệ này nọ đó bán bánh
tét mà bánh tét hết rồi mà đại thường tới giờ đó thì tro để trên lầu nó xuống
thành ra rau to mà công an nó tới thì thấy bánh tét hết mà nói bán bánh tét là
nói xạo cho ngũ bót cả đám ngũ bó một đêm luôn
á còn hữu quốc hữu quốc đó thì nó cũng cũng cũng rất là theo từ hồi mười mấy
tuổi đó đúng là nó học trò Chơn truyền của bảy Phùng Há của bảy Phùng Há rất là
cưng Hữu Quốc Bởi vì cho Hữu Quốc vừa đóng con nít vừa đóng ông già nó là
thuộc loại vậy thường thay vai của chú dịp Lan Ngọc nhớ Ngọc còn làm một vở với
hữu quốc Ngọc tác giả Kim đạo đạo diễn còn Hữu Quốc đóng một vở thiếu nhi và

01:04
được khuy chân vàng đó là vở Gặp Mẹ Trong Mơ là một thằng bé mà nó một coi
mẹ vậy đó rồi nó mơ nó xuống thủy cung nó gặp mẹ nó thế là binh tôm tướng cá để
sử dụng vũ đạo của của C lương đó thì Hữu Quốc đóng vai cái em bé đó đó nó
đóng ở trong Sông lang có duyên ghê luôn
á Ngọc vừa mới nhắc tới bán vé số rồi gì đó Ngọc coi coi coi là nó coi lý lịch
của Ngọc xong rồi nó nói đây là một cái món mà để gợi nhớ Nãy giờ tụi mình nói
tuốt lốt hết rồi Gì Đây là một thời thanh xuân mà nghèo đói của cô Minh Ngọc
rồi cảm ơn các bạn đã ngồi đọc gọi là đào bới lý lịch của cô Minh
Ngọc lên nhưng bây giờ là mình sẽ gửi tặng món quà ô tóc Cưng quá à Thấy tóc

01:05
cưng quá ch cả ơn quá tới đây thì câu chuyện của chúng tôi
tạm dừng xin tạm biệt quý vị khán giả và
xin hẹn sẽ gặp lại trong một lần gần đây X Xin chào và hẹn gặp lại