Đang tải...
 
Skip to main content

Nghị lực - Ý chí phi thường trong KHÔNG CÓ ĐÁ QUÁ MỀM - GS. Phan Văn Trường x Thu Lài - CNR

Bài viết này còn sơ khai.

Có rất nhiều tài nguyên tham khảo ở đây - chúng được đóng góp bởi cộng đồng. Khi bạn học, chúng tôi mời bạn quay lại và cập nhật các trang này - chia sẻ những gì bạn đã học được.


Hãy giúp "Trăm triệu thầy, trăm triệu trò" hoàn chỉnh nội dung để những người khác có thể hưởng lợi từ nó trong tương lai.

Tìm hiểu cách Đóng Góp


Bên dưới là "nội dung thô" phục vụ tìm kiếm

- Bấm Ctrl + F : nhập từ khoá (tìm trên trang hiện tại).
- Nhập trực tiếp vào ô tìm kiếm trên cùng (tìm trên toàn bộ website).

"nội dung thô" được tạo tự động, giúp bạn "tìm kiếm" dễ hơn bằng cách gõ "từ khóa". Nó sẽ tồn tại đến khi Ai đó học và giúp hoàn chỉnh nội dung.



00:00
Mình về nguyện làm một chiếc la đã sống
đi. Không có đã qua mệt là một cái cuốn sách rất kỳ lạ. Thầy chỉ ra Hà Nội thầy
gặp à một anh bạn vô cùng sắc xảo và rất là giỏi là anh Lê Quốc Vinh.
Anh Lin Cứ Vinh giới thiệu anh anh Cường là một người có một chút khuyết tật ở
chân đi cũng khó khăn một chút thôi nhưng mà bất thình lình cái tấm lòng của
mình nó có một sự thấu cảm. Tại tại sao thấu cảm không phải là mình thấu cảm vì
họ không chân họ bị cái gì đâu. Mình thấu cảm là vì cho dù chân của họ như
thế họ phấn đấu y hệt như là một người mà con người mà có một cái tinh thần
phấn đấu. Thế thì mình bảo rằng là nếu thế đó thì yêu họ là thế nào? Yêu họ là

00:01
chúng ta sẽ hỗ trợ. Mà hỗ trợ như thế nào là tốt nhất? Hỗ trợ là mình bảo rằng
là tất cả những người nào có những khuyết tật cần được hỗ trợ. Và chính vì
vậy cho nên thầy mới ra cái cuốn sách này. Cái cuốn sách này là cái cuốn sách
nói thế nào? Nói cái gì? Là chúng ta đừng coi ai là khuy tật cả. Bởi vì mình
làm như thế là mình làm cái nhân phẩm của họ nó kém đi
rồi. Không có ai có khuyết tật hết. Hay đúng hơn người nào cũng có khuyết tật.
Trời ơi, bây giờ mà nếu mà thầy kể cho nghe là tất cả những khuyết tật của thầy
chắc kể không hết. Thế thì tại sao mình nói rằng là chân đi
không thẳng thì là khuyết tật mà tai nghe không rõ thì là khuyết tật. Thế còn
tâm hồn của anh thì sao? Anh có làm cái tâm hồn sạch sẽ không? Anh có những cái
tư duy mà tích cực không? Anh anh có mê chay những cái thứ như ma túy hay là gì

00:02
không? Anh anh có thế không? Thế thì bất thình lình như là vũ trụ xuất hiện.
vũ trụ tự nhiên cho thầy đọc một cái câu của Stephen Hawking là một nhà bác học
về thiên văn rất là nổi tiếng. Ông ấy quạt quẹo như thế này này. Ông ấy ăn
không được, uống không được, ông không mặc quần áo lấy được, ông không ông
không vệ sinh được một mình. Nhưng mà ông ấy nói rằng tôi đâu có coi cái gì là
khuyết tật. Tôi coi cái đó là cái dấu ấn của mỗi con người.
Tức là nó giống như chữ ký của mình ấy. Có người ký như thế này, có như ký như
thế nọ. Thế thì tôi giống ông Phan Văn Trường thì đây đây tôi đây đó. Nhưng mà
ông H Kinh ông bảo tôi giống ông H Kinh tôi đây mà nếu mà tôi mà quặt quẹo một
tí thì đó là dấu ấn của tôi. Tôi sinh ra như thế tôi chấp nhận tôi như thế tại
sao bạn không chấp nhận tôi như thế? Ơ đấy, tôi chấp nhận tôi như thế mà bạn
không chấp nhận tôi như thế thì bạn hơi kỳ đấy. Bạn lại loại tôi vào à một cái
khung cục bộ những người khuyết tật. Và cuốn sách này nói với các bạn không

00:03
có ai khuyết tật hết, người nào cũng phải phấn đấu hết. Nhưng mà cái điều mà
chúng ta phải hiểu là xã hội này chúng ta không bảo cái con cá nó phải leo cây.
Tức là chúng ta không bảo ông Stephan Hawking phải chạy điền kinh 100 m. Dạ.
Ông ấy giỏi, ông là một nhà bác học về thiên văn thì mình hãy để cho ông ấy
giải thích cho chúng ta về thiên văn, tức là con cá cho nó đi
bơi. Thế đấy thì tất cả cái nguyên lý thì tất cả cái cuốn sách này nó là cái
cuốn sách vô cùng triết lý mà thầy khuyên các bạn nên đọc. Tại vì rằng là
cái cuốn sách này nếu mà các bạn nghĩ rằng là để nói về người khuyết tật thì
các bạn sai. Các bạn phải biết rằng là bạn các bạn còn khuyết tật có khi còn
nhiều hơn tất cả những anh hùng của cuốn sách này. Mà các bạn đọc xong thì các
bạn mới hiểu được rằng à tôi coi thường những khuyết tật của
tôi. Tại vì cái tinh thần phấn đấu nó kinh khủng lắm. Mà mình có phấn đấu thì
mình mới thấy cái gì. Chính cái cuốn sách này lại dạy chúng ta vào điều thứ

00:04
nhì là có phấn đấu cuộc đời mới hạnh phúc. thành thư ra bất thình lình mình
mới thấy rằng có những người rất đẹp, rất giàu, rất giỏi nhưng mà không phấn
đấu, không làm gì à được những gia đình dầu có tặng hết tất cả chức chủ tịch
mình chưa chưa kịp học xong môn quản trị kinh doanh là mình đã
được làm chủ tịch công ty rồi. Những cái người đó đó theo thầy họ có thể tự cho
là may mắn nhưng mà thầy cho rằng là họ đã thiếu một phần nào à của một cái khúc
về cuộc sống mà đáng sống mà chính cái khúc đó nó mới cho cái gì cô này có biết
không? Sự tự tin là bởi vì rằng là khi mà chúng ta mà đau chân, đau
tay mắt không nhìn rõ mà chúng ta vẫn làm được cái việc mà người khác làm được
thì cái chuyện gì xảy ra? Sự tự tin. Thế thì trong cái đền
chúng ta trong senda trong Senda nó có một cô gái viết cái cuốn sách

00:05
này là đồng tác giả với thầy. Cô gái đó tên là Hà Mi. Cô gái đó là Khuyết Thị.
hay đúng hơn là cô chẳng nhìn thấy gì hết. Nói khuyết thị cho nó cho nó hoa mỹ
nhưng mà cô chẳng nhìn thấy cái gì hết. Và một hôm cô ấy khóc lóc cô mới nói với
thầy, "Thầy ơi em sắp phải đi Philippines, em sắp phải làm một cái hội
thảo mà em là người nói mà thầy ơi, em lại còn phải nói bằng tiếng Anh nữa.
Thầy ơi, thầy ơi, thầy ơi, thầy bảo rằng thầy có cứu được em đâu, thầy có cứu
được em đâu. Em hãy tiến thẳng tấn công tất cả mọi người, bảo rằng là các bạn
muốn nghe gì tôi nói cho nghe. Các bạn muốn nghe cái người khuyết thị nói cho
các bạn 100 điều về khuyết thị phải không? Các bạn muốn tôi phấn đấu để cho
các bạn thấy rằng là cái tinh thần phấn đấu của chúng tôi như thế nào? Các bạn
thấy thì em diễn tả cái đó đi một cách hồn nhiên, một cách thẳng thẫn, một cách
bình đẳng và một cách tinh cực. Và bạn đó vài ngày sau đi về bảo thầy ạ

00:06
hú hu h em bây giờ tự tin lắm không còn có một cái gì làm cho em nghi vấn về
cuộc sống nữa bởi vì rằng là một cái người không nắm vững tiếng Anh không
nhìn thấy gì mà sang mà lại phải nói chuyện về một cái đề tài mà xong rồi về
thì mọi người có một cái người anh gọi là standing ovation tức là tất cả mọi
người đứng dậy vỗ tay trong nhiều phút thì thầy Thì thầy bảo rằng là Hà Mi thấy
không? Ngay cả sự tự tin mình cũng phải giành lấy. Cái tự tin không phải là cứ
nằm đó để mà sự tự tin nó tới đâu. Cái sự tự tin là cái gì mình phải dành lấy.
Tức là mình mà một khi mà mình đã thực hiện được cái gì mình muốn, cho
dù mình có một những cái khiếm khuyết nó
làm cho cái việc làm đó rất là khó nhưng mà khi chúng ta vượt qua rồi thì lúc đó
chúng ta mới tự tin. Nhưng mà mình cũng phải nói thêm một điều là những người mà
không vượt khó được thì khó lấy cái tự tin lắm.

00:07
Thầy ơi, em lại quay trở lại cái chuyện của không có đá quá mềm. Giả dụ là thầy
không gặp được những con người ấy, ví dụ như là Hà Mi đi hoặc là những anh những
người tác giả gọi là những nhân vật ở trong này thì em đọc hết cuốn này rồi.
Rất là cảm động và họ cực kỳ tự tin. Nhưng mà phải chăng là khi gặp những
người như thầy hoặc là gặp một môi trường nào đó có một cái sự ghi nhận cho
họ hoặc là có một cái sự tạo điều kiện cho họ, động viên họ thêm một bước nữa
thì tự nhiên là bản thân Hà Mi cảm thấy ồ mình thấy là có người tin mình rồi thì
thầy nghĩ như thế nào? Nếu như một người trẻ, ví dụ như là một người trẻ như
người trẻ có tên là Phan Văn Trường hồi 17 tuổi đi là có nhà có nhà thờ, có cha
xứ, có tất cả những cái điều kiện của nước Pháp ở thời điểm đó hỗ trợ thầy khi
mà thầy đã mất hết sách hết sạch thấ tiền của mình thì thầy nghĩ thế nào về
cái vai trò của cái môi trường xung quanh những người có thể trợ lực cho họ
trong cái quá trình mà họ thầy phải thú nhận là nếu mà hồi đó mà thầy có những

00:08
cái ý nghĩ đen tối, ý nghĩ rằng là người đạo xấu
không ai sẽ nuôi mình đâu. Người ta sẽ hất hủi mình thì quả thực là lúc đó có
lẽ thầy sẽ mất tự tin. Nhưng mà người ta nói rằng suy bụng ta ra bụng
người mà thầy thì cái bụng của thầy luôn luôn tốt. Và nếu mà thầy mà là một cái
người mà tiếp đón một đứa trẻ đang đói khát thì thầy không bao giờ mà có một
cái ý nghĩ nào khác là mà cho nó no cái đã. Thế xong rồi đến khi nó no rồi thì
mình mới trao đổi với nó và rằng sau khi ăn rồi mà no rồi thì bạn cần cái gì và
nếu mà bạn cần cái đó mà tôi giúp được thì tôi lại giúp
tiếp. Thế thì thầy lúc đó thầy tràn ngập cái ý nghĩ đó. Thành ra là thầy nhìn
đường phố đó thầy vẫn vui vẻ. Thầy bảo rằng là đâu cũng toàn người như mình cả
mà có gì mà phải lo thế. Và mình chưa kịp gõ cửa ai, chưa kịp nhờ ai, chưa kịp
xin ai một cái gì thì cửa nhà thờ đã mở ra. Ừ. Anh vào đây tôi chỉ có một miếng

00:09
bánh mì mình cắt làm đôi, bẻ làm đôi luôn. anh ăn một nửa với
tôi. Thế thì nó lại càng xác nhận là xã hội toàn những người như mình thôi. Nó
toàn những người như mình tức là có bao nhiêu chia bấy nhiêu mà nếu mà chia
không đủ thì cùng đói với nhau. Đấy. Thế thì đó cái đó là cái cái
suy bụng ta ra một người là mình mình là con người tốt cho nên mình nghĩ cả xã
hội tốt tích cực và họ không thể xấu được. Bởi vì nếu mà mình ở trong cùng tình
huống đó, mình cũng cũng thành sự y hệt như như họ.
Thế thì cái đó có nghĩa là gì? Cái đó có
nghĩa rằng là khi mà chúng ta có một cái tinh thần tích
cực thì chúng ta dễ tự tin lắm. Chỉ có những người mà làm cái gì cũng
tiêu cực, tức là chụp giựt lấy cái này của người này, lấy cái kia của người nọ,
rồi tránh né, rồi gian xây dựng những cái điều mà không

00:10
tốt thì lúc đó mình thấy toàn xã hội là những người không tốt.
Han nước yên bình thắm nơi trung lòng mình về nơi đây cái mền không lan