Hãy giúp "Trăm triệu thầy, trăm triệu trò" hoàn chỉnh nội dung để những người khác có thể hưởng lợi từ nó trong tương lai.
- Bấm Ctrl + F : nhập từ khoá (tìm trên trang hiện tại).
- Nhập trực tiếp vào ô tìm kiếm trên cùng (tìm trên toàn bộ website).
00:00
không biết là trong hai anh Kỷ niệm nào
là sâu sắc nhất em gọi bằng anh chứ thật sự không phải em phải gọi bằng chú thời
gian là ngắn thôi mà mình đã đi được tới ba cái vở mà có thể nói là tiêu biểu
nhất hai cụ ông của bà ngó nghe mà cứ xá vậy nè em đi gắn máy em chạy về em cứ
nhớ hoài cái hình h đó À tất cả mọi người đều đổ dồn như vậy kểu hô chồng ra
bắn K ch Thái ậu đang rần R R rần ti ngử Châu dừng lại xin lỗi anh Lộc Xin lỗi
anh Lộc xin lỗi hội đồng nha em mệt quá té một cái
rằm anh đọc nó cho một cái nhạ bằm lên một cái là em giựt cái áo em lên mà em
run n em làm cho cái áo nó rung có nghĩa là các giả nhìn lên thấy cả người em
đang rung giận cái điều đó em mà diễ ngyên trẻ đó sau này gặp những cái vợ đó
điều trước nhất không phải là cái diễn xố không mà các em cái văn học các em
00:01
phải đọc phải hiểu thì mới diễn được
chương trình được mang đến bởi may nền tảng khai phóng những tiềm năng Xin kính
chào quý vị Vậy là chúng ta lại gặp nhau tại kịch và nghệ một chương trình thuộc
Maybe Podcast người bản đồng hành của chúng tôi vẫn là chị Kim Hạnh và vị
khách mời đặc biệt của chúng tôi lần này cũng là một người bạn một người đồng
nghiệp với tôi đã rất nhiều năm rồi mà quý vị ai cũng biết đến Nghệ s ưu t Hữu
Châu Hữu Châu Xin kính chào tất cả quý vị thưa chị Hạnh em với Châu thì làm
việc với nhau là cũng bao nhiêu năm trời rồi đó chị trên 10 năm bao nhiêu năm
châu hả 30 gần 30 năm trời ơi vậy mà tôi nói mới trên 10 năm chính vì làm việc
của nhau lâu quá quá nhiều rồi cho nên giờ gặp nhau không biết nói gì chị Hạnh
g ý cho tụi em nói đi thưa các bạn trước trong cuộc gặp anh Hữu Châu Có một điều
00:02
mà tôi nhớ luôn tới hôm nay ảnh nói là trong cuộc đời làm nghệ thuật của ảnh đó
ảnh nhớ nhất là vai Lỗ quý cậu ba tới đây chi hả cậu Ba ha Dạ có chú à Dạ má
tôi nói là hồi nãy đó để cho chú với lại
Phượng ra về đột ngọt như vậy mà chưa có
tìm được công ă việc làm ngay cho nên má tôi không có an tâm má tôi bảo là tôi
phải tức tóc tới đây cho bằng được tìm cho được chú Quý Dạ má tôi có gửi cho
chú 100 đồng D con thấy cậu ba à Cậu Ba Làm ơn đem tiền về đi
cậu ba giờ nói là tụi tôi cám ơn bà chủ nhiều lắm Tụi Tôi không lấy tiền đâu cậu
b Phượng à Không được đâu Tại vì má của xung nói là xung phải tới đây cho bằng
được để giao tiền cho chú phải đưa cho tận tay xống chứ nếu không thì ơ lấy rồi
lấy rồi cậ ba mới lấy t thời đủ thm đồng cảm ơn cậ ba C ba ngồi chơi cậ ba Dạ cậ
00:03
ba ngồi chơi chng này nhưng ảnh thấy nặng lòng nhất là với với vai ngn trải
bởi vì từ đó ảnh định danh là một nghệ sĩ kịch nói
chứ trước đó thì ảnh cũng thường được khán giả gọi là Danh Hài nhưng ảnh thích
cái tên là nghệ sĩ kịch nói và cái tên nghệ sĩ kịch nói đó lại gắn với lại một
ông Nghệ sĩ kịch nói khác nhưng mà lúc đó ông này ổ làm ông đạo và thì trong
cái câu chuyện mà giống như là số phận giống như là định mệnh đó là hai người
nghệ sĩ mà gắn bó với nhau Tôi nghĩ là lâu nhất không biết có ai mà lâu hơn
trong cái nghiệp mà đứng cùng trên một sàn diễn Không không biết là trong hai
anh cái kỷ niệm nào là sâu sắc nhất ví dụ như là giận nhau 3 năm hay là có một
00:04
cái cuộc nào mà diễn mà nó thật là ăn ý hay có một câu chuyện gì đó rất là hay
giữa hai ông bạn thưa quý vị khi mà quý vị thấy là
một cái vở kịch một cái vở diễn đã được trình bày trên sàn diễn rồi thì tất cả
mọi thứ được xem như là đã tươm tất cho nên quý vị không thấy trong cái quá
trình mà nấu nướng với nhau á tứ là khi mà món ăn chưa có thành nó còn nấu nướng
ở trong bếp á thì ôi thôi bao nhiêu chuyện xảy ra lọc vẫn còn nhớ là đặc
biệt là trên sân khấu ngày xửa ngày xưa K Nhi đó là Làm trò cho trá con vui ha
quý vị ha Nhưng mà thật ra là để có những cái giây phút cười như thế để
chúng tôi xung đột với nhau khủng khiếp ở trong hộ trường thì l hay chăm chức
châ hay chọc gẹo lắm mà thật nó bụng chẳng lể gì chỉ là chọc cho vui thôi rồi
ngay cái khi mà trong quá trình mà làm việc với nhau thì cũng một người Ý này
một người Ý kia tranh luận với nhau tranh cả với nhau thế là xung đột xung
đột không nói chuyện nh luôn lớn tiếng với nhau luôn Lộc V còn nhỏ có nh Lần
00:05
tập Ngài xử ngày xưa mà Hữu Châu quát một cái quá quào là lọc im luôn tại vì
mình tưởng là mình nói như vậy là là có lý nhưng mà ai về với cha là điều đó là
vô lý không h nói chuyện với ai cả nhưng
mà được chừng 15 20 phút à Sau đó là tất cả mọi thứ đều trở lại như cũ là bởi vì
sao Bởi vì trên một cái sân khấu Hình như có mình Hữu Châu với thành lộc là
hai người lớn nhất thôi mà hai người lớn mà không làm gương thì làm sao mà mấy
rước th đít nó nó vui vẻ nó có không khí
làm việc được đấ với lại su cho cùng thì xung độc với nhau thì cũng là xung độc
vì việc thôi chứ còn cá nhân Mỗi người thì mỗi bản tánh khác nhau cái đó lại
không Xung độc với nhau nhiều có lẽ mà lọc làm việc với Hữu Châu mà ăn ý và làm
việc lâu dài một phần là bởi vì hai cái người đàn ông này là đều có một cái hoàn
cảnh sinh ra trong một cái môi trường Nó gần như giống nhau là đều là cái nôi
nghệ thuật cả con nhà nồi cả và cái góc của hai người này cũng đều không phải là
dân kịch nói góc là cải lương lọc Là Thác bội rồi Cải Lương Hữu Châu là cải
00:06
lương Thành ra đôi khi hai người này có những cái mà đối với người ta thì phải
nói hai đói ba người ta mới hiểu Nhưng mà hai người này nói chuyện với nhau thì
nói một là người kia hiểu 10 rồi thành ra nó có nhiều cái sự tâm đắc với nhau
lọc thì tốt nghịp ra trường trước cho vài năm thì trong cái quan hệ đồng
nghiệp thì có thể gọi là đàn anh nhưng mà cái tên tuổi và cái mức độ lọc thiệt
tên tuổi hơn đi trước tại vì mình tốt nghiệp trước nhưng mà sau này khi mà
Châu bước ra trường và châu hoạt động nghề nghiệp thì tên tuổi của Châu cũng
cũng dữ dội rồi đối với rất nhiều người thì Hữu Châu có một khoảng thời gian rất
dài là có nhóm hài riêng của mình và hữ châu gầy dựng được tên tủ của mình đặc
biệt là với danh nghĩa làm nhô hồi nãy chị hành có nó là là một danh hài là bởi
vì Hữu Châu Hữu Nghĩa là thường hã đi tố hài nhóm với nhau Hữu Châu Minh Nhí có
nhóm t hại với nhau th như vậy nhưng mà trong cái nhìn của Lộc trước đó cái vở
kịch Già đầu tiên mà Lộc làm đạo diễn mà mở ủ cho cộng tham gia Nếu mình nhớ
không lầm là vở tin ở Hoa học là vở kịch
00:07
của anh Lưu Quang Vũ mà lọc làm với hình thức là vẫ nhạc kịch nhưng mà cái cái
vai của Hữu Châu cũng là một vai mang hơi hướng Hà hướng tại vì đó là cái sở
trường của Châu nhưng mà vì cái chỗ là Lộc với Châu đều có những cái mối quan
hệ thâm tịnh với nhau trong hai gia đình là gia đình Thanh minh và gia đình
minter cho nên Lộc nhìn thấy Hữu Châu Lộc biết cái năng lượng của Hữu Châu nó
mạnh đến cỡ nào Và cái sự phong phú của Hữu Châu như thế nào trong việc thể hiện
các nhân vật của mình cho nên lọc nghĩ là Hữu Châu có thể làm được nhiều điều
còn to hơn là những cái vai diện mang tính hài hướng
Thế là mình mở một mình làm một cuộc phêu lưu bí mật vườ lệ chi là t phóng
đầu tay của Lộc về đại tà lịch sử và lọc nm mạnh dạng 10 hữ Châu vào vai Nguyên
trải luôn cái đó ở tiếp tục trong phần câu chuyện của chúng ta thì Lộc sẽ phát
triển cái câu chuyện này nhiều bây giờ mờ h Chu tiếp lời Em chào chị hạnh chào
anh Lộc 29 năm hai anh em làm việc với nhau thì Dĩ nhiên là cũng có những cái
00:08
giận hờ có những cái trách móc Nhưng nó có một cái vậy hổn thì không chỉ có tức
thôi tức tức lên em bùng lên cái rồi tụi em xuống tuyệt đối em không có hổn c vô
phép á Không không có và suốt trong một cái quá trình mà làm việc với nhau lúc
nào em cũng lòng em cũng nghĩ rằng là phải hỏi y lọc trước phải hỏi y lọc
trước bởi vì anh Lộc là là lúc đó anh lọc cái cơ vị của anh Lộc ở tại sân khấu
là lọc lo về nghệ thuật cho nên cái gì em cũng thông qua lọc rồi em mới làm
việc cái thứ nữa là mọi người không biết đó đúng ra em gọi bằng anh chứ thật sự
không phải em phải gọi bằng chú bởi vì các chị của anh Lộc và em gọi bằng cô
tới nghệ sĩ Bạch Long thì em lại gọi bằng chú nhưng tới anh LC thì em gọi
bằng anh gọi bằng anh đó Tại vì các cô chị ông lọc chơi quan nghệ rất thân với
bên gia cô chú của em mới là gia đình bên tơ nó nói đúng hơn là gia đình của
00:09
nghệ sĩ Thành Tôn và Quỳnh Mai rất thân với bên bên gia đình em Dạ rất thân luôn
hầu như là các cô Bạch Lê các cô có cái gì cũng hay tâm sự V chú của em bên này
và chú em bên này cũng tâm sự với các cô bên kia à chú úc á Xin lỗi cho l Mình
Trắc chút là bởi vì ba của em nghệ sĩ nhân nhân thanh tôn
trước năm 1975 lại cùng là thành viên ban chấp hành hộ ngệ sĩ sân khấu ban ái
Hữu hộ ngệ sĩ sân khấu cùng với rất nhiều cô bác anh chị tiền bối như là ông
Nam châu như là má bể Phụng hã và ông Na
nghĩ là nội của châu thành ra ba lại gọi ông n nghĩ bằng anh lại gọi bắt năm châ
bằng anh Thành ra trong cái mối quan hệ n nó là như vậy chứ lọc thì cũng chỉ hơn
Châu có mà nă tuổi n tuổi tại vì cái mối
quan hệ nó như thế cho nên á em phải gọi
bằng chú đó nhưng mà từ đó vô trường học thì gặp ảnh rồi thôi anh em anh anh học
Học Em vô là năm thứ trướ 4 năm anh em vô là anh LC là anh Lộc đang ở năm tốt
00:10
nghiệp năm thứ tư em bắt đầu là năm thứ nhất thì lúc đó là anh em biết nhau và
gọi em gọi bằng anh luôn từ đó cho tới bây giờ cho nên cái mối quan hệ nó t như
vậy còn có một cái chi tiết không biết cái kỳ đó hai anh em giận nhau cái
gìi nhớ Nớ Em cũng không nhớ mà hai anh em giận nhau nhiều lắm mà mỗi lần Mà ảnh
lúc nào á Ảnh cũng ngồi cái góc đó thì em ngồi góc này là mấy đứa nhỏ nó ngồi
cái khúc giữa mà mỗi lần mà em V ảnh giận nhau là cái đám nhỏ chính giữa nó
không dám nói chuyện nó có rù rì nó biết
B hai ông nói chuyện g là tụi đó biết là hai ông đang giận Dạ đó nhưng mà tụi em
chừng chút xíu là tụi em cũng hết thì có một cái chi tiết là lần đó giận cái gì
không biết nữa cái cô kim cương mới mời đi Xem cái chương trình gì Kỷ niệm ngoại
mất 1 ha năm gì đó anh cái sắp ghế sao cái em Em với ảnh ngồi chung nói chuyện
với nhau hồi nào cũng hay chị quên quên mất rồi nói chuyện với nhau hồi nào cũng
hay rồi thôi đó và một cái ngộ ngộ nữa ở em lọc là giận gì giận ra sân khấu là
00:11
không có ra sân khấu là diễn vẫn diễn như thế vẫn
diễn như vô cái là ngồi góc chính V những cái điều đó cái cái nó nó nó làm
cho càng ngày càng ngày cái tuổi cái tuổi Tụi em càng trưởng thành em càng
lớn hơn cái bắt đầu nó có những cái thôi thôi thôi Thế bây giờ em nhảnh hết rồi
Không có không có giận hờ gì hết trơn nó có cái này mà cái này thật sự nó cũng
ảnh hưởng từ cái truyền thống của gia đình hai bên đó chị như tụi em biết là
có nhiều nghệ sĩ thí D như có TH là trong hộu trườngng họ gây với nhau họ
không hợp nhau họ giận nhau là họ ra sân khấu Họ không nhìn nhau luôn thì có
nghĩa là họ không có vượt qua được cái tôi của họ ừ Dạ còn em ví Châu hay là
hầu hết tất cả các anh chị văn nghệ sĩ các đồng nghiệp mà người ta thường ở
trong lò trong nồi ra á thì người ta là không có cái đó ở trong hộ trường Sao
Sao Biết Giận nhau biết bước bước ra ngoài sân khẩu là chỉ là nhân vật thôi
yêu nhau là vẫn yêu nhau tới bến mắt vẫn nhìn nhau đấm đuối Thí dụ như vậy thì
00:12
Cái đó là cái mà ông bà cha mẹ một cô bác lớn tuổi trong gia đình mình đã dạy
mình như vậy rồi nó cho nên mình bước ra ngoài sân khẩu là mình phải dẹp bỏ cái
tôi của mình nó chỉ là của nhân vật mà thôi Cái đó là cái mà của trong gia đình
truyền thống dạy mình nhưng mà khi mà nó
có một cái điều cũng rất là trùng hợp là em cũng bước vào trường học Sân khấu để
em biết được những cái điều mà có bài bản chính quy sau đó vài năm hứu cháu
cũng bước vào với cái mục đích đó cho nên cả hai thì những cái điều mà nãy mà
nãy giờ mà em nói là gia đình truyền thống mình dạy mình thì ủa ở trong
trường cũng dạ yên như vậy D thì có nghĩa là ngay cả ông stanislavsky là ông
một ông bậc thầy trong nghề sân khấu thì ông cũng dạy như vậy thì mình nói là ồ
quá ra là cũng không khác gì nhau ừ Dạ thì mình đã được Biết trước cái đó rồi
em với Châu có cái lợi thế là mình đã lĩnh hội được những cái đó từ ông bà của
mình rồi từ ba mẹ mình rồi cho nên khi mà mình bước vào trờ sân khấu thì tất
ngả những cái này chẳng qua chỉ là bổ sung thêm những kiến thức một cách có
bài bản và kho học chứ thực ra những cái điều mà đạo đức của người diễn viên là
00:13
mình được ông bà mình dạy mình cái đó rồi chị nghĩ ngồi nhắc lại bà nội nhắc
lại bà bầu thơ nhắc lại cô Thanh Nga nhắc lại chú Bảo Quốc rồi á mà Lộc bây
giờ mà nói tới chị bạch Lê rồi tới anh thanh bạch rồi tất cả những cái đó tự
nhiên những cái kỷ niệm này á nó sâu sắc lắm chị là ở ngoài chị cũng hồi xưa hay
mua mấy cái cú phụ nữ diễn đàn hay là cái gì đọc á theo dõi nhưng mà chị cảm
thấy nó cái gì đó nó nó rất là sâu sắc luôn hai ông nhà nồi này mà mà gắn với
nhau có cái yếu tố đó em với anh Lộc có cái ngộ ngoài sân khấu có cái này ví dụ
bạn diễn chung với em với anh Lộc dạ mà nó nó hơi trật cái gì chuyện cũng đã lâu
rồi Ừ nó dụ như nó nó gần tới cánh được đi vô khuất cánh gà lúc đó mới được xả
vai dạ mà nó đi gần tới cánh gà là nó xả vai nó đi vô là là giờ giờ em đóng vai
00:14
ác Anh lọc đóng vai thiện thì nó là không dồm nhau đi nhưng hai đứ hai hai
anh em cũng phải dồm nhau cái là cái ánh mắt tụi em nhìn nhau là tụi em hiểu là
tụi em hiểu cái gì liền à Dạ đó Nó nó cái cái con nhà nồi nó ngộ lắm chị nó nó
nó có những cái nó như một sự tương thông á cho nên chỉ cần nhìn cái là hiểu
đồng cảm dạ có khi nó bực bội hay là nó cảm xúc gì đó nó cũng dễ có cái tương
đồng lắm cái sống á nó gặp nhau á Bởi vậy cho nên chị nghĩ cái y tố con nhà
nồi mà nó gắn hai ông này lại là là có cái sự tương thông như là em nói á dạ
hai anh em mà nếu mà nghĩ đi nghĩ lại cái thời điểm đó ở sân khấu cũ nếu như
mà em mà ta nhiều á Ừ em mà ta hay em là em mà không nể em em không em kiểu như
em ỷ lại vào em chắc có lẽ em cũng không
ở đó lâu Dạ Chắc có lẽ em cũng đi à Ờ em cũng đi nhưng mà không phải vì lúc nào
00:15
em cũng vẫn nghĩ như hồi nãy em nói là em không có vô phép lúc nào em cũng nghĩ
em phải ở dướ này anh lọc phải ở đây em phải ở đây chứ Nếu em nghĩ vậy em nghĩ
ngang là em không làm việc lâu được cho nên em em cứ thà em k em Vậy em cứ vậy
mà chính vì vậy có lẽ là nhờ Thế mà nó an ổn để em làm việc suốt mấy chục năm
gần 30 năm từ cái sân cấu cũ rồi hai anh em lại dắt víu nắm tay nhau đi qua một
cái sân khấu khác đ cũng vậy cái cụng tự con nhà n á Nhiều khi người ta hiểu lầm
nó sẽ dẫn đến cái sự ỷ lại cái người nào
mà được sinh ra trong một cái môi trường làm nệ thuật mà con nhà nồi thì họ sẽ ỷ
lại vào cái cái danh thế của cái cái sự nồi giống đó nhưng mà thật ra không phải
như vậy tụi em chỉ thấy là mình được sinh ra trong một cái môi trường là con
nhà nồi thì nó lại hình thành một cái hệ ý thức là kỷ luật cái Danh Giá Dạ Dạ
đúng vậy cho nên tại vì em có nhìn lại mấy đứa con cháu của mình như là cái hệ
của nghệ sĩ như là Quế Trân Tú Sương Trinh Trinh Thanh Thảo thì mình nhìn lại
00:16
mình TH con cháu mình Ồ nó sao nó cũng giống y như mình nó cũng giống như mình
là bởi vì có một cái tinh thần kỷ luật Mỗi người có thể là một ngôi sao ở đâu
đó trên vùng trời nào đó nhưng mà khi mà ráp vô thành một cái mặt trận vàng trận
nhau để cùng đánh một cái trận nào đó hay là nói một cách khác là một dự án
quê thuộc nào đó thì mỗi người sẽ đứng đúng cái vị trí của mình V Chánh V phụ v
trên V dưới V ít V nhiều và mỗi người đứng đúng cái vị trí của mình và phát
sáng đúng cái thứ ánh sáng mà người ta cần có ở mình là đủ chứ không có muốn
làm trội hơn người khác thì cái cái điều đó là cái điều mà em thấy là cái ý thức
hệ đó nó có trong những người con nhà nồi không có bao giờ tính vai trên vai
dưới khi mà Lộc cầm trong tay cái kịch bản bí mật vườn Lệ Chi á thì chị Dân đây
sẽ được nói thêm một chút lại nhớ đến Hương hồn của cụ Hoàng Hữu Đảng là tác
giả của võ kịch này thì ngày xưa đó bác Quang Hữu Đảng lúc còn sống ở Hà Nội thì
00:17
bác có được kịch bản này cho nhiều đ vị đã dựng những cái nhà hát ở ngoài Bắc
thì không Phải Dựng Thế là bác sách kị bạnn đó vào nam và khi mà Bắc cùng với
gia đình sống ở trong này thì bác mới tình cờ trong một dịp tình cờ này thì
thà lọc cũng không nhớ nhưng mà được gặp bác và bác giới thiệu cái kịch bản này
cho mình thì lọc đọc xong là lọc thích ngay lập tức chỉ có một cái vấn đề như
thế này là trong một khoảng thời gian khá dài trên phạm vi hoạt động nghệ
thuật sân khấu của toàn quốc khi mà đụng
đến đề tà Nguyễn trải là một cái điều mà giống như là người ta rất là sợ giống
như là người ta đưa th vào l vào lửa Ừ người ai cũng sợ Phỏng hết Ừ mà bản thân
em lúc còn mình còn là sinh viên trườ sân khấu mình cũng biết có nhiều cái câu
chuyện Thí dụ như có những nhà hát nguy tín của Việt Nam mình mà đụng vào một đề
tài Nguyễn Trại không phải là kịch bản của hoảng Hữu Đảng mà là nhiều tác giả
khác có khi dẫn được một xất hai xất ba xất là bị cấm bị cm Ừ không không cho
00:18
diện nữa mình cũng bị nha Dạ vở nay cũng
bị đó chị mà thật ra cái điều đó đối với
em là tò mò Tại sao lại như vậy nhưng mà khi mà mình mình đọc kịch bản của ông
Hoàng Hữu Đảng thì mình thấy được một cái điều tinh tế trong cái kịch bản đó
là cái Thế Lực Xấu cái thế lực Tâm tối mà muốn hại ông Nguyễn trải họ ôm nhau
họ khóc rưng rứt khi Nguyễn trải bị ra đầu điều đó có nghĩa là họ thừa nhận
Nguyễn trải là một nhân tài của đất nước nhưng mà chính vì họ thừa nhận ông
Nguyễn Trại hơn mình ở quá nhiều thứ cho nên điều quan trọng là phải trể công
đ Ừ để không ai hơn họ cho nên cái đó cái đó nó mang một cái tíng thời đại quá
mạnh cái đó là cái điều mà em nghĩ chắc vì như vậy mà rất nhiều nhà hát không
dám đụng vô cái vợ đó của bác quàng Hữu Đảng có một sự may mắn là lúc thời điểm
đó thì hoạt động sân khấu và cả nước mình cũng tương đối thoáng cho nên mình
C mạnh dạn mình chạm vào xem sao thì với
cái dàng diễn viên mà mình đang có ở Lúc đó tại đơn vị của mình thật sự là ứng C
00:19
viên sáng giá nhất là Hữu Châu lúc đó lọc nghĩ là bản thân mình cũng tự tin ở
chính mình mình nghĩ là mình có thể vào vai qu trả được không cũng có nghĩa là
được Dạ cũng có nghĩa là mình mình vào và đó được nhưng mà mình đang làm một
cái việc nó quan trọng hơn là mình làm đạo diễn là cái người cầm trịch cho cái
dự án Nghệ thuật này nếu mà mình tham hóa mình vừa làm đạo diễn mà mình còn
vừa làm nhân viên chính nữa thì mình sẽ bị chi phối Mình chưa có đủ bản lĩnh
nghề nghiệp để có thể quán xuyến được cả
hai công việc cái điều thứ hai nữa là là mình đọc truyện nè Rồi mình đọc kịch nè
Thì mình Hình dung là ông Nguyễn trả là một người có tâm thước một dòng nói săn
sản vang ấm một nhà chính trị mà cho nên thành lọc không có lợi thế mà khi mình
đọc thì mình cảm thấy là hình như Tạ Thanh mới là nhân vật dành cho mình với
lại khi mà nói đến cái sự đối xứng với nhau về trắng và đen về chính và Tà thì
có lẽ Thành Lộc của Hữu Châu là là hai cái đối tác rất là quan trọng và cân
00:20
xứng với nhau về mặt thực lực thì mà nó cũng đúng luôn bởi vì cái người mà tà
tâm thì trên về mặt tạo hình cũng phải chắt người lại chút xíu như vậy thì nên
để cho m65 làm đúng hơn còn cái này 175 phải không 76 76 hả Đó thấy không cho
nên Nguyễn trả phải là 1 m76 còn Tả Thanh phải là 1,65 thôi Một lát nữa hưu
Châu sẽ nói về cái nhân vật qu trại của mình nhưng mà khi mà lọc giao cho Hữu
Châu đóng cá đó thì cũng nhiều người ngạc nhiên cũng ngạc nhiên và cũng nói
là liệu Châu có làm được không Bởi vì hồi lúc bấy giờ Châu quá thành công bên
l vực hài mà cho nên chưa có hay thấy Châu đóng vào viên trải nhưng mà cái vẫn
đ là mình dựng sao Mưa Và Tình Yêu đúng không Châu sao mình dựng sao đó thì tại
vì trước đó thì nghệ sĩ nhân nhân Trần Minh Ngọc đã từng dựng cái vở là Âm Mư
Và Tình yêu thì Hữu Châu đã quá xuất sắc
ở trong vai tả tướng rồi cũng là một vai phản diện nhưng mà cũng phải có một cái
giọng nổi và một cái tầm thước cao ráo to người như vậy Với lại hồi nãy Lộc có
00:21
nói là Lộc quá biết về thực lực của H Châu rồi nó cũng đã biết Châu trong lúc
mỗi một cái kỳ thi học kỳ ở trong trường rồi và cũng biết Châu cũng đã từng diễn
trên sân khấu cái lương Đằng thanh minh dạ đó thành ra mình biết Hữu Châu giống
như biết bản thân mình là một người đa tài đa dạng có thể làm được nhiều dạng
vai khác nhau Hình như là lọc qu Châu không có điểm gì khác nhau về cái chuyện
đa tài hết á thành ra mình rất là tin tưởng chỉ khác nhau có 11 phần thôi Dạ
chỉ khác nhau có tắc mấy đó thôi đó rồi Khi mà lọc lọc mờ của Châu đóng
vai nhận vai Nguyễn trải thì Châu còn đó là anh anh có tin là em đóng được hay
không anh tin em thì em nhận có thì ngay cả cái câu mà anh tin em thì em nhận nó
nghe có vẻ khiêm tốn ha quý vị ha Nhưng mà thật ra Hữu Châu rất bản lĩnh rất tự
tin rất là tự tin tại vì ngay trong cái câu đó là tôi đã thể Hữu Châu tự tin rồi
00:22
nhưng mà tôi tên là đúng bởi vì bản thân tôi là ở cái vai trò đạo diễn mà Tôi
thấy ở trong cái cái người diễn viên đó Cái thần thái họ toát ra cái sự tự tin
như thế là tôi yên tâm mà Thiệt ra tôi vẫn yêu vai Nguyễn trải quý vị mà Hữu
Châu cũng là một người chuyên trị vai phản diện Ừ Hữu Châu rốc ph vậ là xuất
sắc bởi vì cái Thần Tá Hữu Châu cũng rất là gian nha rất là ác nghe
đó Cái đô mắt nó C rừng rừng là cũng gian tà gê lắm cái tôi còn đề nghị với
Hữu Châu là Châu cho hay là anh em mình bâo giờ trước mắt ra á thì em có đóng
Nguyễn Trại đi anh đóng Tạ Thanh Dạ nhưng mà trong thâm tâm tôi trong thâm
tâm tôi Dĩ nhiên ai mà được gia Nguyễn trải là là một cái một cái sự may mắn
rồi không ai Buông ra đâu nhưng mà tôi biết là Châu chắc cũng có thích Tạ Thanh
đúng đúng không Tại vì g Tạ Thanh cũng rất hay hay ở cái chỗ là Tạ Thanh là
nhân vật phản diện Nhưng mà có cái mạng độc thoại là thương tiếc cái người mình
giết cái cái người mà mình giết Trời ơi cái đoà đó đoạn rất là hay là Bở vì nh
00:23
chi sơ tánh B Thiện con người ta sinh ra không a làm ác hết đó hoàn cảnh đưa đ
người ta mới ác thôi cho nên ngay cái chết của nguyn trả lại làm cho cái thiện
của tại th về đó cho nên tôi biết chắc chắn luôn là h Châu cũng đ thích tại
thân tôi mới Đề nghị với châu châu châu Hay là mai mốt C vì cái này cho đã đi
xong mình đổi đổi vai lại cho khán giả người ta Giống như thay đổi cái nhìn
người ta cũng sẽ thú vị LC sẽ làm Nguyễn trải chi sẽ làm t TH Châu cũng rất là
Hạo hứng với cái điều đó mà nói thiệt với quý vị là một khoảng thời gian rất
là dài sau đó Châu vị Nguyên trải hay quá hay đến mức mà L không dám nhận phải
tại vì lời dài cái không chịu học không Thiệt ra chắc chắn Châu nếu mà mình mà
diễn Nguyễn đãi mình sẽ có cách diễn theo kiểu của mình nguyên tắc xuất phát
từ bản thân rất nhiều chương trình kịch nghệ lọc hay nhắc đến cái cụng tự này
nguyên tắc xuất phát từ bản thân Lộc sẽ có cách diễn giả Nguyễn trả theo kiểu
00:24
của Lộc Châu sẽ có cách diễn giả theo kiểu của Châu nhưng đã gọi là nguyên tắc
xuất phát từ bản thân thì bản thân của Lộc Là có quá nhiều thất thế không Bà
Châu đó Bởi vì Châu mà bước ra là người ta tin đó là ông nguyện trải rồi Dạ chưa
hề nói câu nào bước ra mà thiệt quý vị vừa mới nó Tại vì nó trong cái cảnh đó
nó hỏi là ông ông vua mới hỏi Nguyễn Thị Anh là nàng sẽ gia việc đó cho ai ch bà
ngyễn th nói là thưa vậy Hạ chẳng có ai khác hơn là Nguyễn trải cái tắt đèn cái
ánh sáng b để mở lên cái nguyện hữ Châu đứng sẵn cái ánh sáng vừa lên cái hữ
Châu vuốt cái đầu cái là khán giả đã vỗ tài rồi Tại vì người ta chưa mở miệt nói
con nào mà người ta đã tin cái tâm thước này phải là Nguyễn trải Chứ bây giờ nếu
mà chiếu lên nguyễn trải chiếu lên ông Thành Lộc có 1 M6 l phải mang một cái
đôi h cao như thế này thường như vậy thì phải đợi tới khi ông Thành Lộc mở miệng
nói vài câu thì người ta mới có thể tin được còn Hữu Châu chưa hề mở miệng nói C
nào đó là người ta đã tin Nguyễn trải rồi cho nên Nguyễn trải Cốt quá nhiều
00:25
cái sự phù hợp để cho Nguyễn trai nhập vai mà khi Hữu Châu đã quá thành công
thì Thành Lộc không dạy gì mà đm lầu vô đầu vô cho nên có cái điều thứ hai nữa
là lời dài quá lời quá nhiều mà thểu Châu có một cái khả năng học lời quá hay
mà Thành Lộc thì là cái khả năng thuộc lời rất chậm cho nên thôi không Dạ gì mà
ôm đồng máu không mình cứ ôm cái bài th thanh của mình với lại hai ông này cũng
là hai cái ông già nhất trong đám mà Bây
giờ ngồi mà học lời lại của hai vai nhau
thì quá cực bắt anh em phải đi tập tuồng lại từ đầu thôi cái cuộc chơi này mình
tạm phải h sinh Đặng nhường hào quan cho nhau và cũng không làm khổ nhau cái vai
Nguyễn trải và ngay cả những khán giả đi xem Nguyễn trải càng hung đúc thêm giúp
cho em thêm một cái điều nữa là em không dám đùa dở với khả già của mình có một
cái suất diễn Nguyễn trải tại idc diễn xong mấy anh em đứng một hàng em đứng
00:26
giữa có hai cụ một ông hai hai cụ ông cụ bà mới ra cái ngay chính giữa cái đường
đi Anh nhớ không Và cứ Ngó lên mà cứ xá vậy nè ngó nghe mà cứ xá vậy nè Mà lúc
đó là em đang ở trong cái cái cái phục trang cái tóc T của em không thể nào mà
em cúi đầu lại và em chỉ nhẹ vậy thôi Em
chỉ nhẹ vậy thôi Bởi vì em vẫn còn trong cái hình tượng nhân vật đó chị biết em
về lúc đó em em đi gắn máy em chạy về em em cứ nhớ hoài cái hình ánh đó à em nói
trời ơi cái này nó nó cả ngàn vàng á tính bằng vàng á chứ hơn vàng nữa chứ
không phải cái đồng lương em mỗi đêm đâu
Cái này em mua không bao giờ có được cái hình ảnh này đó là cái vai Nguyễn trái
những cái hạnh phúc mà đem đến cho em C nhân hồi nãy anh Lộc có nói về cụ Hoàng
Hữu Đảng thì em có xin lỗi bác Hoàng Hữu
Đảng một việc bác lời bác ôm em Xong bác mới nói con À một đóa phong
00:27
lan bên B gốc Tùng già chứ không phải một gốc phong l bên gốc Tùng
già Con xin lỗi bác ơi Con xin lỗi bác Con xin lỗi bác đó và về dở ra bài thơ
đó không phải là bài thơ của vị trải mà bài thơ là bài thơ của của cụ của của
Đảng cho nên Tại sao mà một góc phong Đan được đó bây giờ nếu như mà người tác
giả mà lên nhắc mình như thế mình phải làm cho đúng và cũng từ cái việc đó cho
nên sau này em mới có một ý nghĩ rằ là em không một cái câu thoại nào của của
tác giả đã viết bất kỳ một vở diễn nào em đều tôn trọng h bởi vì nhiều khi cái
câu đó người ta phải nghĩ cả tháng trời mới ra cái câu đó cũng có thể dạ hoặc
người ta nghĩ bao nhiêu đêm người ta mới được cái câu thoại đó cho nên mình phải
giữ mà nếu mà mình có sửa đi nữa thì mình cũng phải sửa làm sao đó đó nó qua
cái vai nghiệp nguy trại làm cho em như thế em có những cái trưởng thành á Nói
00:28
như thế còn về nghiên cứu vai Nguyễn trải Sáng tập đên lọc xong chiều đó em
về em ngủ em ngủ xong em dậy là bắt đầu cứ 4:00 chiều là bắt đầu em mở kịch bản
ra em ngồi em học em học bằng cách rằng là em cứ sáng em nhớ là cái đường dây em
đi Dậy Dậy Dậy Dậy Dậy và lời nó vô đầu em đó là một cái cách mà từ đó cho tới
nay suốt hai mươi mấy năm nó hình thành một cái cách để em nhớ vai em nhớ lời
thoại á Ừ ví dụ em chỉ cần em nhớ hành động chỗ đó Em đứng đó Em đứng đó Em
đứng đó em đó em sẽ thả vậy vậy vậy vậy Còn cái chuyện g cứ vai là cái chuyện
khác còn cái học thoại là từ cái cách đó và em thuộc liền Sáng em tập Cái đó là
chiều đó em học là tối đó Em Thuộc rồi đó cái lời nó nhập vô Dạ nó vô cái lời
nó vô với cộng thêm nữa là em yêu quý vai và nó cộng thêm cái Điều mà thầy bá
nói mình sử một sự hiểu biết cộng với cái sự chân thàn nó sẽ ra một cái vai
diện tốt cho con mình Đúng hai cái điều đó em học em hiểu biết này kia nọ và em
00:29
mau thuộc V hai lắm và diễn mấy đợt đợt đầu em mới có ba mấy tuổi em còn sức
Em khỏe em gì đợt sau rồi cộng thêm anh lọc nói em à bây giờ chỗ đó vậy vậ anh
muốn vậy những cái Sao l có sửa chút chút chút chút chút thì tuổi em càng lớn
thì bắt đầu cái đầm của em càng ngày đồng bà hỏi nếu ng trả em thích thời
gian nào nhất em thích ở thời gian cuối cùng nhất có là cái đần cuối của em diễn
nhất lúc đó em đầm lắm Em nhìn mà hồi đó
em còn cái em còn hơi cái bên ng chú xíu và Càng về sau em cứ đi vào Bên trong
vào bên trong nhiều hơn một trong những cái lớp diễn mà lọc rất thích Châu thể
hiện ở trong cái vở vở kịch đó đó là cái lớp mà bà Nguyễn Thị Anh mời ông Nguyễn
trải lúc ổng đã bị giạ rồi nhưng mà mời ổng ra ngoài Tại vì lúc đó là bắt đầu có
biên cương bắt đầu có giặt ng bă x lấn thì bà ng Thị Anh mới lúc đó b bà đang
00:30
buông rèm dip chính thì thì Bà mới mời ông ngồi nói chuyện là theo ông thì tôi
cần làm cái gì thì ông Nguyễn Trải lại không nói nhiều ông không nói nhiều về
thuật triển nước nhưng mà trong quá trình ngồi thì ông lại nói V thương dân
phải biết thương dân trước cái đ cái điều đầu tiên là phải biết thương dân
trước nên là phải tề gia mới được Và khi mà Hữu Châu ngồi khi mà nói cái đó đó
Tại vì cái này là cái sáng tạo từ Hữu Châu Như Một Người giống vi bình
thường thì khi khi người ta ngồi người ta nói về cái điều đó thì sẽ nói như một
giáo điều nhưng mà Hữu Châu lại dùng một cái một cái ông vật đại từ khác là bởi
vì ở đây không phải là triều đình đây không phải là Hoàng Thái Hậu mà Đây là
Nguyễn Thị Anh là một người chỉ đáng tụi con cháu của ông thôi cái cách của Hữu
Châu diễn là giống như một người ông nói với thứ Cháu của mình và và khi mà hai
cái vai sông trùng đó Dạ và khi và và lộc có để ý là khi mà châ nói đến cái
00:31
chuyện là đối với dân cần phải như thế này cần phải như thế này thì hữ Châu có
Nhữ Đặng nghẹn lại đang nói nghẹn lại là
trong cái giọng mình làm như có nước mắt dâng lên và trong cái đôi mắt cũng ngấn
ngấn nước bà Nguyễn Thị Anh bà anh nói tôi đang hỏi ý kiến của ông về cái
chuyện là phải trị nước làm sao phải chị chống giật làm sao ông có toàn nói
chuyện đâu đâu không baà không hiểu Nhưng mà ổng Thì ổng lại muốn đi vào cái
Nhân Tâm Ổng được mục đích của ổng là ổng muốn nói cho b n phải lấy l dân đã
phải được lòng dân cái đã phải thương dân thật sự cái đã thì mình mới làm cái
chuyện lớn được thì cái đó là nó đi vào cái tình thì Hữu Châu diễn cái đoạn đó
rất xuất sắc bởi vì cái đoạn đó là cái đoạn không có nhạc nền Không có gì cả
chỉ hai người ngồi nói chuyện với nhau thôi và một cái chọn một cái âm vực một
cái đại tượng rất ấm và rất có cái tình ở trong đó tại vì cái xử lý đại tường là
một trong những cái điều rất là quan trọng của người diễn viên tại vì khi
00:32
người ta chỉ đọc tuôn lời một tròn vành rõ chữ phát âm chuẩn thì nó rất là khô
nhưng mà cái người diễn viên giỏi là người ta biết tới nói đâu thì ngừng lại
và xử lý tới chủ nào thì nghẹn lại một chút người xem sẽ có cảm giác đang muốn
khóc và có nước mắt ở trong cái giọng nói của mình Cái đó phải là những người
rất có nghề mới xử lý được những cái đó thì mình thấy là có rất nhiều nghệ sĩ
làm được cái điều này bởi vì hiếm thứ nhất b b Nam th thứ hai chị Ngọc giào và
Phả thế hệ trẻ thô này thì là phải Hữu Châu là cái người mà xử lý được cái đài
từ của mình để có những lúc khán giả không cần thấy cái mặt của người diễn
viên chỉ còn thấy cái lưng thôi chẳng hạn mà cái điều này lọc đã từng kể về
nghệ sĩ nhân nhân Lê Khanh đó thấy cái lưng thôi mà người ta nghe cái Đại Từ là
người ta biết nhân vật Nó đang khóc hay là không khóc tâm trạng sao đó cái cái
đó là là là một trong những cái thủ thuật nghệ nghiệp Nhưng mà nó cũng phải
có một cái người phải có một cái nội lực
tốt cái bản lĩnh nghề nghiệp dạ bản lĩnh
nghề nghiệp tốt thì mới mới làm được như
00:33
vậy bây giờ thì ông hãy trình bày ý kiến của mình đi trước tình hình như vậy ông
thấy ta nên đối phó như thế nào tâu thai hậu Hãy nhìn vào lòng
mình hãy nhìn vào công việc triều chính của mình hãy nhìn vào cuộc sống và tâm
tư trăm họ hãy nhìn sang các nước láng diền Hãy nhìn cái trước mắt và cả cái
mai sau nếu thái hậu thật sự lấy lòng nhân trị nước Nếu cả triều đình và toàn
thể các quan lại đều nhất nhất vì nước vì dân thi hành phép nước Nếu trăm họ
mọi lúc mọi nơi đều được pháp luật chở che an cư lạc nghiệp nếu các nước gần xa
thực tâm giao hảo với mình thì chuyện giặt quấy rối biên cương chỉ như sống
00:34
gợn mặt hồ bằng Ngược lại nếu thái hậu chỉ nghĩ đến ngay vàng
hyện Vĩ Nếu cả triêu đình bị lũ gian thần Khuynh loát Nếu trăm họ cơ cực lầm
tháng nếu các nước láng giề bất đồng hiềm khích thì đó là một nguy cơ nghiêm
trọng khác nào dưới biển có xoáy nước ngầm gặp cơn gió chướng có thể biến
thành bả ln giặt ngoài đang dòm ngó biên thùy
triều đình mời ông dự bàn cách đối phó Vậy mà ông cứ nói chuyện đâu đâu á tuu
thai hậu Đức vua vừa mới băng việc triều chính Thái Hậu chưa hề từng
trải đặc biệt là khi mà làm cái vở bí mật ng lại chiên này lần đầu tiên phải
nói là cái không khí hộu Trường của chúng em nó lạ lắm chị Thí dụ như tụi em
00:35
diễn tất cả những cái v gì mà nó vui vui kịch sinh hoạt là ở trong hộ Trường nó
cũng vui như vậy riêng cái vợ bí mật vườn Lệ Chi và sau này là ngàn năm tình
sử và nh nh vở lịch sử mà tôi làm sau này đặc biệt là như vậy là trong hậu
trường đặc biệt bí mật v l chi im phân phắt trong hộ trường tụi em không dám
một lời nói giỡn chơi nữa đó không lớn tiếng luôn vô trong không khí mà toàn là
nói chuyện nhỏ nhỏ với nhau không TH Dạ không đứa nào giảm lớn tiếng để tập
trung hết vào cái cái ba lông cũng không có xột xoạt nữa ch Dạ và ngay cả khán
giả của mày luôn khán giả ngồi y phân phất chỉ cần một người mà sột sạc cái b
Đon là khán giả khác cái sẽ có hai cái câu chuyện vui vui mà Lát nữa sẽ hầu
viết quý vị cái câu chuyện nhất là hồi nãy có nói đến cái chuyện là trong hội
trường Y Phá pháp mà rõ ràng khi mà hộ trường y ph phắt là khi bước ra sân khấu
là tụi này diện nó tập trung lắm tất cả Mỗi thứ đề nhẹ nhẹ nhàng nhỏ nhẹ không
00:36
nói lớn nhau một lời đến khi mà diễn có một lần quá nhuyễn rồi nghĩa là mọi
người thuộc vai rồi đây nghệ sĩ Hữu Châu trong hậu trường
giỡn mà mọi lòng là Hữu Châu mà bước vô trong hậu trường nghe là y hiểu Châu
không nói chuyện với ai hết mà bản thân tụi em cũng không dám nói chuyện với ai
luôn mà Hữu Châu là người mà cần có sự tập trung á là yên ph phát ngồi quả
Trang là tụi em mu không nói chuyện gì nhiều xì dầm xầm Thôi bữa đó cái chắc là
cảm thấy là quá quen với Mai rồi h mở đầu h giỡn bắt đầu giỡn một hai câu đ
tiên bước ra sân khấu lẹo lời liền l loo liề chạy vô thấp ngang
liền đó là cái đoạn mà nãy lọc nói là em nói chuyện với với thần Phi em đọc một
chút xíu về cái đoạn đó nghe em còn nhớ hãy nhìn vào lòng
mình hãy nhìn vào công việc triều chính của
00:37
mình hãy nhìn vào cuộc sống và tâm tư trăm họ hãy nhìn sang các nước láng giện
Hãy nhìn cái trước mắt và cả cái mai sau nếu thái hậu thật sự vì dân gì nước
nói vậy đó cái giọng em nó cứ như thế mà lời hay lắm chị ơi cái lời của cái đoạn
đó nó hay vô cùng đó một cái câu bây giờ là hữ Chu đang nói một cách lưu loá như
vậy nhưng mà khi mà diễn nó khác vậy Đang nói cái tự nhiên nghẹn lại là nước
mắt của cho nó đã rưng lên rồi Tức là là ông ngy trá Ông đang nghĩ tới cái người
dân đang thống khổ ở bên ngoài như thế nào Tại vì người làm vua chúa ăn trên
ngồi trước đâu có thấy đâu có thấy cái điều đó mà ổng là cái người mà đi ra
ngoài Ổng mới thấy cái đ đó cho nên khi mà ổng khuyên bà Thần Phi là cái hình
ảnh của người dân khổ bên ngoài như thế nào nó hiện lên trong mắt của ổng là
trong mắt Hữu Châu đó là hữ Châu nghẹn là ch thì cái chỗ đó hữ Châu làm rất là
00:38
xuất sắc cái này tự Dạ có cái đoạn em nhìn vô cái mặt của
người ch viên trước đó là sau này là Lê Khánh thì em nhìn vào thì Khánh nó cứ
một cái giống trong mắt em là cái nhân vật này như một cái đứa cháu nó còn nhỏ
quá nó mới 21 tuổi à Lúc đó bà Nguyễn Thị Anh Mới có 21 tuổi thôi Còn ông
Nguyễn trải là 62 rồi Dạ cho nên ổng nhìn vô ổ thương lắm cho nên em có xử lý
những cái nẹ Dạ Cái chỗ đó em thích lắm chị tại vì đó
thì lúc đó bà kê là bà Nguyễn Thị Anh mà chỉ là một cô gái 21 22 tuổi thôi mà đã
buông rèm Nhiệp chính cho nên nói là tôi đang cần hỏi ông cái chuyện phải đánh
giặt như thế nào ông tầng nói chuyện đâu đâu không thì ông này Chỗ này h Châu dệ
nó xuất sắc là ổ nhìn nhìn mà th cười nhẹ bao dung thiệt con không thể làm
00:39
chính trị được con con thể thể trị quốc được bởi vì con còn nhỏ quá con quá non
nước mà ta thì đã quá già để làm chuyện đó cho nên ổ vừa đau vừa thương Ô cái
chỗ đó quái quái cái chỗ còn một chỗ bị cái vai Nguyễn trải đó Dạ cũng còn những
cái chỗ lên cao trào và chỉ là Cái cảnh mà để giả lao là cảnh mà em cự lộn giữa
triều đình mà cự cự lộn với Nguyễn th Hanh là lúc đó là toàn bộ sức lực toàn
bộ là hơi thần thái ông bên có một mình em giữa triều đình thôi Một mình ông
ngyễn Trải giữa triều đình Còn Thần Phi Nguyễn Thị Anh Tạ Thanh rồi tất cả đều
xưng xộ lại mà b em chống là chỗ đó mà đến trừ mà em nói xong xui em nói cái
câu cuối cùng xong thì Nguyễn Thị Anh bắt quỷ cải tố ngục một cái là em em bị
đau Tại sao mà họ không nghe những cái lời mình nói cả cái triều đại này mình
cũng có công thành lập nên mà tại sao vậ bây giờ phải bắt Tống ngục và nhắm mắt
00:40
lại vuốt rau Trời ơi chị biết đôm đốm nó nổ à Xong tắt đèo cái có một lần không
thầng thái Quốc mà không chụp đem kịp là đi xuống khán giả luôn chị có nghĩa là
gì tắt đèn một cái là em phải xây ngang vậy để em đi vô cánh gà em đi sao mà em
đi Em đi ra không à chị cái Thái Quốc lại chụp tay em này nè dẫn em vô là vô
vô em ngồi em ngồi yên xô mà cái lực bà diễn ở Bến Thành nó khác cái lực mà diễn
ở yc nó khác ra bên thành thì nó bự hơn cho nên cái lực cái sức đó phải phải
mạnh hơn một chút anh nhớ cái đó không Trời không thấy đường đi luôn á nó nổ
đôm đốm N không thấy đường luôn á chị bởi vì lúc đó em nói liên tục nói liên
tục một lần quy trải nói là gần một trang á gần một trang hoặc là nửa trang
cụ mà Hữu Đảng viết cái vởn này nó đi vào cái thế giới nội tâm của các nhân
vật rất rất mạnh mà đó cái cái điều mà em thích nhất ở trong cái cái cái vở này
là cái xấu thừa nhận cái tốt cái thiện mà
00:41
V nhưng không th để nó tồn vì nếu Nó tồn tại thì mình chết mình sẽ chết Kể một
câu chuyện vui với qu vị mà hồi nãy l có hứa là sẽ kể đó có một khoảng thời gian
dài là 5 năm bả diễn tạm ngưng rồi sau này được phép trình diễn lại thì lọc cái
chỉnh sửa như Hữu Châu Hồi nay có nói thì rõ ràng cái khoảng thời gian 5 năm
đó là cái khoảng thời gian tất cả mọi người chúng tôi đều trưởng thành hơn va
chạm với cuộc sống nhiều hơn cho nên mình già dặn hơn trong cách nghỉ thì Hữu
Châu cũng diệ ng trả khác hơn trước đầm hơn bình tĩnh hơn sâu sắc hơn và Chính
vì cái đó cho nên mới lại tốn năng lượng
nhiều hơn chị Dạ đúng Tại vì khi mình đè nén thì mình lại tốn năng lượng nhiều
hơn trong một cái bữ diện phúc khảo trong một cái bộ diện phúc khảo lại
thì trước đó thì chúng tôi có quá nhiều ngày tập đó thì Hữu Châu cũng đã xuống
sức rồi thì thôi Bây giờ ráng dồn sức cho cái bữa thúc khảo đó cho nó trọn vẹn
00:42
thì đó ngay cái lớp M Hồ n hú Châu kể đó là triều đình đang Áp đảo Ông này r để
cuối cùng là Nguyễn th anh mới Tống ngục
đại khá là như vậy thì trong lúc hữ Châu
đang đ đ bên đây bên đây thành lọc là Tạ Thanh nha Đây thành lọc là Tạ Thanh khi
đang đang cúi gầm mặt ch n tất cả đều cúi gầm mà nhưng mà Lộc m diễn một cách
là vẫn nhìn ngược lên nhìn ngược lên ông ông Nguyễn trải là biết ánh mắt đầy câm
thù đ theo dõi à mình đừ Nói cái gì đây mình đừng nói cái gì đây tất cả mọi
người đều đổ dồn như vậy K hô chàng đ bắn kinh ch Thái Hậu đang r r r r ng châ
dừng lại xin lỗi lọc xin lỗi LC xin lỗi hội
đồng nh em mệt quá té một cái Rm tay chư em nó quíu gì hết chị Ô bất tỉnh nhân
sự LC đangc đang vậy nè Cái mặt đang đang giữ
đang không biết chy gì xảy ra không biết chy gì xảy
00:43
ra vẫn l cần nhớ là Thanh Thủy đang là Nguyễn Thị Anh tháo dạy ra tháo dạy ra
cho anh tháo dạy ra chạy lại ôm em Ôm em rồi Hương gian đánh dầu này kia nọ xong
bắt đầu em mới giảng từ từ một hình ảnh rất là vui là bởi vì là cả một cái triều
đình đều Ghét ông Nguyễn trải đều là kẻ thù của Nguyễn trải tất cả nhào tới
người thì bắt gió lột dài thá quần áo cho Nguyện trải rớt gió đánh dầu rồi kia
ầm ầ m không đóng lại được hổ đồng kỹ thuật ngồi dưới không hiểu gì luôn chị T
Thanh hơi đi lên Châu ơi Có sao không Châu chị Thế Thanh Ừ Thế Thanh chị Thế
Thanh lên nắm tay Nắm Tay Châu có sao không Châu có sao không và lúc đó Em 42
tuổi rồi em Chỉ cái này hồi em ba 36 37 35 36 37 đ nghỉ 5 năm Em 42 tuổi em diễn
trở lại mà em diễn em mừng quá Ừ đêm đó em không có ngủ em cứ nôn đy em được
diễn lại cái sáng cái ăn có chút miếng chả lụa chừng khúc chị chị rồi cái phát
00:44
u c t đói rồi C đó cào Trời ơi bắt đầu cái cái b em lấy hơi nói liên tục đó mà
hơi cái oxy nó không kịp lên não bắt đầu
em xy sẩm x sẩm xin lỗi nữa em xin mà em vẫn còn nhớ anh Lộc ơi xin lỗi anh Lộc
xin lỗi hội đồng xin lỗi hội đồng rầm luôn mà ông Tạ Thanh ông đang đ đ ký Xin
lỗi anh Lộc gi mình gì kì trái mà kểu xin lỗi anh Lộc rồi xong xưng cái hỏi
làm lại xong xui em tỉnh xong xui cái em ngước lên em ngước lên ng cho làm lại
lọc ơi cho cho xin phép làm lại là bắt đu khi mà làm lại em còn lửa dữ hơn hồi
nãy nữa chị đó em còn lửa còn dữ hơn nữa xong vô tới trong sân khấu tụi em là có
một cái vậy ở trong sơ hậu trường đồ ăn nhiều lắm tụ em sơ ngấu tụ em lúc nào
cũng có đồ ăn cho nên em cứ quơ vô em quơ bỏ h nhai gỡ râu ra bỏ vô ăn cho lẹ
00:45
để em có cái sức dạ nhưng mà diễn bắt đầu là hình như là diễn đợt đó ở Trần
Cao Vân Trần Cao Vân s khỉa làm khỉa luôn mấy xuất liên tục vậy đó mấy xuất
liên tục thì lúc đó cũng có đề nghị là diễn ngày hai xuất Anh Lộc không chịu
anh Lộc sợ em diễn không có nổi mà Thiệt vễ không nổi chị ơi Dạ vễ không có nổi
cái đó đâu còn thêm một cái cặp nữa là Lý
Thường Kiệt với lại Lý Đạo Thành à Trời ơi Cái đó là trong V kịch
T S 15 năm sau mới dựng cái vở này cũng là em với ảnh Anh Lộc lại anh Lộc nói
Châu Ờ làm với Lý độ thành nghe Dạ xong sư đưa kịp bản độc Cái vai của em là có
ba giai đoạn Ừ lúc mà lúc 49 tuổi lúc 60 67 tuổi và cái lúc mà bảy mươi mấy tuổi
gần 80 tuổi thì diễn viên mà gặp cái vai
đó thích lắm không chỉ cần nói vấn đề mà
00:46
khắc họa hình Thượng thôi Chỉ nói vấn đề hóa trang thôi ba giai đoạn là em ba
giai đoạn em làm khác có lần em quên cái gạn chính giữa em vô em tẩy trang làm
cái giai đoạn cuối cái em ch ch Chắc còn cảnh nữa còn cảnh nữa còn cảnh nữa bắt
đầu tụi nó mặc đồ ngược trở lại mà hên bị em quá Trang Cũng lẹ cũng nhanh em
quẹt quét quét quét em làm lại Chứ không thôi là tự nh vắt 49 tuổi xong em dảy
cái ọt thành bảy mấy 80 tuổi còn trong cái đoạn 67 tuổi em là bỏ quên có k đó
đó diễn mà diễn Cái đó cũng vui anh ha đặc biệt là khi mình làm vở lịch sử hay
là cổ trang mà giao vai cho Hữu Châu thì rất là an tâm là bởi vì thứ nhất là lúc
nãy lọc cũng có chia sẻ với chị Hạnh là bởi vì tụi em trong gia đình có truyền
thống về sơ h cải lương rồi đó chị thành ra tạo hình đi đứng phong thái tất cả
mọi thứ đó nó nó nó ở trong máu rồi mình chỉ cần biết điều tiết lại để cho nó
00:47
khác nhau giữ kịch Nối và cải lương thôi Chứ còn đối với các bạn mà dân kịch Nối
thuần túy thì khi các bạn mà mặc cổ trang vô á thì các bạn sẽ bị lúng túng
trong cái xử lý Trăng phục đi đứng nó không tự nhiên mà một khi mà đã ra bộ ra
cho cái phong tháng nó đúng thì hay làm lố mà bị lối thì bị thô đấy cho nên có
Hữu Châu bên cạnh em khi làm tất cả những cái vở về tại lịch lịch sử và cổ
trang thì em được hỗ trợ rất là nhiều tại vì Châu cũng giúp đỡ cho các em các
thế hệ sau và những cái trình thức cần thiết để cho các em nó không có bị đúng
túng á thì em đỡ vất vả hơn thì giống như là vô hình trung là hầu như là t tất
cả những vở gì mà lọc dựng là đều phải có Châu không việc này thì cũng không
vai này thì cũng là vai kia bởi vì nó n nó đỡ cho mình rất nhiều thứ về cái
chuyện mà mình thay vì mình nói cái điều đó với người kia là phải nói tới 10 lần
thì chỉ cần biết cho một một một lần thôi là cháu làm được 11 lần rồi và cái
đó nó lan tỏa được cho những người bên cạnh và cái điều thứ hai nữa là Châu
00:48
cũng là người làm thầy rồi thành ra khi mà mình làm việc chung với nhiều cái thế
hệ diễn viên á thì có Châu bên cạnh thì nó giống như là có một người thầy giảng
bên cạnh vậy đó thì sẽ giúp cho mấy em mấy cháu nó nó lệnh hội được nhiều thứ
mà nhiều khi nó ngồi ở trong trường chưa chắc nó đã học được mà khi mà làm việc
chung với nhau bằng cái cái tác phẩm ở bên ngoài á em nghĩ đó là một cái lợi
thế khi tất cả các B diễn viên trẻ được làm việc chung
trở lại cái chuyện mà nói mà thoại mà có những ngừng lặng tâm lý xử lý nghẹn này
về mặt về cái từ chy môn của đi dạy đó là ngừng tâm lý trong đn thoại có cái
đoạn ngừng tâm lý mà lúc đoạn ngừng tâm lý đó lại là cái đoạn nói nhiều nhất cái
lời nói bên trong Dạ thì em đi và học trò đó nhân cái chuyện nã anh lọc nói em
đi d học trò đó thì tại sao em có được cái đó là tự gì Các anh chị đ ý khi mà
00:49
nghe băng cá ngày xưa của các cô chú diễn đó Ừ ca đó mình thấy hành động mình
nhắm mắt là mình thấy họ đang di chuyển Họ đang họ hành động à Dạ hay lắm cho
nên cái điều đó nó nó nó làm cho em em hình thành th thêm thành một cái bài học
nhỏ để em dạy cho học trò em là con thoại sao chỉ cần người ta nhắm mắt
người ta biết con đang ở trạng thái như thế nào Cái gương mặt con lúc đó lúc đó
đang như thế nào đang như thế nào hành động như thế nào phần n em được diễn
liên tục thì trong quá trình em diễn nhất là em diễn nh cái vai sử mình xử lý
được hết tất cả những cái điều đó thích lắm chị như thầy Bá dạy á cầm cây quạt
cũng phải xử lý nữa nó cũng là một diễn viên cho nên trong tiên nga đó cái cây
quạt mà em cầm trong tay nó là diễn viên
chứ em không phải là quạt bình thường đó
cho nên những cái gì mà ngày xưa thầy cô
dạy mình đem lên được mình gặp những cái vở mà Đúng là mình thỏa sức mình thì
thoải mái lắm Ngay cả cái phục trang của em nó cũng là một diễn viên cái đoạn mà
00:50
trong ngàn năm tình sử mà nghe th Dương hoàng hậu nói là Lý Thường Kiệt nói em
là cái gì m giống như dạng mà chỉ là bọn không phải vă thần cái bọn nho học nó
làm được gì đó anh là xúc phạm chữ dội đối với ông lý đầu thành mà cho nên anh
đọc cho một cái nhà bằm một cái em giật cái áo em lên mà em rung THT tự là em em
làm cho cái áo rung có nghĩa là khán giả
nhìn thấy cả người em đang rung giận cái điều đó thì tự nhiên cái áo em đó có
diễm thì nó đúng với cái bài Ngày Xưa Thầy em
dạy em luôn đó nó vậy và sau này em lại chỉ cho mấy đứa nhỏ trong thuật ngữ
chuyên môn thì là xử lý đạo cụ hay là xử lý trang phục t là Mỗ một cái thứ gì mà
nó xuất hiện trong tay của người diễn viên thì nó phải là cái nó phải là một
cái vật có hồn chứ nó không phải là chỉ để chưng cho mình đẹp ở trong cái tiên
Nga ví dụ như cái đoạn em võ công bị vương tử trực chửi mắ mắng thì em nói ủ
00:51
sao mình cầm cái quạt cái kiểu mắng này ngày xưa người ta có nói bị Chử đổ mồ
hôi hột người ta có nó Ủa tại sao mình không xử lý cho nên khi mà Lư tới Thành
nó nó nó nó nói mà m bài hát nó mắng em mà em lùa bên này em
xẹt em quạt lên mặt em á rồi em nhận được cái Thơ họ hiểu được cái hành động
đó của em khán giả họ hiểu được hành động đó của em họ nói bị mắn bị r bị la
mà nó đổi xúc hạn mồ hôi Thì cái đó các Có lẽ là em cũng cảm ơn
mình may mắn là được sanh làm con nhà nồi cho nên có nó có những cái nó không
có nằm ở trong cái suy nghĩ tự nhiên ở đâu Cái chỗ đó em xuất ra cái cái cái
động tác đó và em diễ cái điều đó liền à
Có nghĩa là nó dẫn cái vai nó dẫn tâm lý em đi và em cứ đi theo em theo tự nhiên
em ra cái hành động đó và em về Em suy nghĩ ô và bắt đầu em nhớ lại và từ đó về
00:52
sau em lại làm tiếp chị thấy Lộc á là rất là thích dựng nhạc
kịch Dạ Cái đó nó cũng ác á dạ ví dụ như là cái ngàn năm tình sử á Dạ là mình đã
thấy người ta dựng tuồng rồi dựng cải lương rồi dựng cả hắc bội hay gì đó mà
đến hồi lọc lọc dựng nhạc kịch Dạ thì trong đó đó có lần chị đi Coi chị nhớ
tới cái vai trò của nhạc của Đức Trí Chị nghĩ Ví dụ như có những người sẽ không
có dám dựng cái Ngàn Năm Tình Sử tại vì cái hành động á nó không có nhiều Tình
Tiếc nó không có nhiều như là ở trong cái Lệ Chi
Viên nhưng mà cái cái nhạc kịch đó Cái nhạc cộng với lại cái phong cảnh cảnh
trí rồi nó rất là lãng mạn nó rất là thơ mộng xong rồi tiếng sáo nó l là cái
00:53
tiếng lòng dạ không có nói gì hết trơn mà ông nội này ổng thổi sáu tới hai mươi
mấy năm rồi mới gặp được người thương đúng là không tưởng tượng được luôn và
cái cái vở đó chị coi vậ Chị cứ bần thần không biết là em lúc em diễn Lý
Thường Kiệt là em sao cái kịp bản ngàn năm tình sử của anh Nguyễn Quang Lập nó
cũng cũng đem đến cho LC một cái cảm xúc giống y như là LC đọc cái bí mật vườ Lệ
Chi của bác quan hữu Đảng là bởi vì hầu như người làm nghệ thuật nói chung là
người ta không phải người ta đi minh họa lịch sử mà người ta chỉ mượn câu chuyện
lịch sử để gửi gắm những cái vấn đề khác nó mang những cái triết lý khác hay là
nói những đề cập đế những những cái giá trị nhân văn khác ở trong cái câu chuyện
ng nă Tình Sử nhất đến Lý Thường Kiệt thì người ta cứ nghĩ đến chuyện ông đánh
Tống thôi năm quốc sân Hàng năm đế cư và người ta nghĩ ở đây sẽ là một cái câu
chuyện nói về truyền thống người Việt Nam một anh hùng dân tộc vĩ đại bảo vệ
00:54
Tổ quốc nhưng mà không câu chuyện của ngày nă tình sử của anh Nguyễn Quang Lập
là một câu chuyện tình một câu chuyện nói về thân phận con người và đặc biệt
đó là bi kịch của một người vĩ đại của một anh hùng dân tộc một câu chuyện rất
đời thường là người yêu của mình bị vua đem đi và cái việc mà ông đi vào trong
triều là mục đích chỉ để gặp người yêu thôi Nhưng mà khi ông đến đó thì dần dần
dần dần thì ông được cảm hóa và cái người cảm hóa trực tiếp của ông chính là
ổng để đội thành và ông mới xác định được một cái tình yêu lớn hơn đó là tị
đêu Tổ Quốc nó cũng giống như cái chủ đề của tiên nga vậy đó Dạ tức là ai Người
ta cũng xuất phát từ những cái điểm gì đó r cá nhân nhưng mà cuối cùng tất cả
các nhân vật đều phát hiện Ồ nó có một thứ tình yếu khác nó vĩ đại hơn nó lớn
hơn cái tình yếu đôi lứa mà mình chạy theo đó là tình yêu tổ quốc thì cái nhân
vật ông Lý thầng Kiệt là Ngô Tuấn là như
vậy một anh chàng thanh niên sóc nổi chỉ vì tình thôi nhưng mà dần dần D ông ý
00:55
thức được Ồ khi đất nước lâm nguy thì mình phải dành cái tình yêu của mình
dành cho tổ quốc lớn hơn thì cái chủ nghĩa anh hùng nó mới bắt đầu nó toát ra
từ nhữ con người hết sức bình thường thậm chí có rất nhiều khuyết điểm nhược
điển cái chung ng Anh Hùng nó là như vậy
cho em mới thấy nó đời con người ta sinh ra không phải là anh hùng con người ta
sinh ra là những con người hết sức bình thường và ai cũng có thể trở thành anh
hùng được khi tổ quốc mình bị lâm nguy đi C giặt Ngà ban xong l l đi cái anh
bắn m gê cũng trở thành anh hùng được một người không có học thước như nàng
Kim Liên cũng có vẫn có thể trở thành một nữ anh hùng được chứ không phải ai x
ra là đều là anh hùng cả cho nên cái câu chuyện đó rất là hay và và cái câu
chuyện của của anh Nguyễn hoan Lộc viết là đằng sau lưng những chiến tích lẫy
lừng của một vị anh hùng vĩ đà của dân tộc đó là cái gì nỗi cô
đơn mà không phải ai cũng Thấu Hiểu và chia sẻ được cuối cùng ông về quê ở ẩn ở
00:56
một cái nơi dòng sông cũ trên một cái dòng sông cũ là qu C của mình dòng sông
đó trở lại bình thường Ừ muốn trở làm một muốn trở lại là một người đàn ông
bình thường cũng không được đó em thích cái câu chuyện đó quá
thì em em có hỏi với anh lọc là anh Anh viết cái này anh muốn vì sao mà anh chỉ
đề cập đến cái câu chuyện này nó rất là đời thường rất là con người như vậy thì
anh có nói là tôi nghĩ đến một vị lãnh thủ của Việt Nam mà tôi rất là ngưỡng
mộ và tôi muốn dành cái trái tim tôi cho
người đó Bởi vì ông cũng là một người cô đơn
Trời anh nói khi em rất là xúc động vào điều đó là bởi vì đúng ít có ai biết
được nỗi cô quạnh của những người hùng của những người có công với đất nước
người ta chỉ nhìn những cái người cái hào nhãng bên ngoài đi bên ngoài nhưng
mà không biết cái bên đằng sau đó là những nỗi niềm đó em em thích những cái
câu chuyện như vậy cho nên khi mà em làm
00:57
những cái vở kịch lịch sử thì em cũng đi vào Em thích đi vào những cái chi tiết
đó hơn Dạ nó đời nó đời hơn chứ không phải mình chỉ có ca ngợi ca ngợi ca ngợi
không Mình mình ca cũng ca ngợi mà ca ngợi cái khác ca ngợi phỏng
cách Dạ hồi nãy thì lọc với lại Hữu Châu có nói tới dòng sông
cũ cái chị nghĩ là mình còn có một câu chuyện cũng đang rất là được cái người
xem quan tâm là dòng sông mới chuyến đời định mệnh thì thật ra đó là hôm qua chị
đọc được một cái bài người ta mới nói là ông sư ổng không có đi qua cái bến giác
ổng quay trở lại Có lẽ ổng nghĩ trong đầu là ổ sẽ đi qua sông đó đi đi lại lại
00:58
con sông đó gấp mấy lần và ổng sẽ làm phật ổng sẽ hành động như Phật ngay ở
đây chứ không cần đi qua cái bờ bến bên kia ngược lại ông nhà thơ á thì cuối
cùng những cái gì còn lại là có cái cuốn sách của ông thầy ông thầy giáo rồi có
cuốn tập thơ của ông nhà thơ và còn có những cái Sọ Dừa chen lẫn với lại
sọ người thì chị đi coi tới hết hai lần chỉ thấy nó rất khác với lại cái Lệ Chi
Viên với lại cái ngàn năm tình sử là những nhân vật trước á họ có cả cái lịch
sử biên niên thực sự của cuộc đời họ tới
nỗi mà Hữu Châu là có một cái đoạn mà 49 tuổi mà quên quá Trang đó tức là những
00:59
người đó Cái định tuổi và định tên và số
phận này kia nó rất rõ Tuy nhiên ở trong chiến đời định mệnh thì khác những nhân
vật này họ không có tên họ cũng không rõ
tuổi và họ là đại diện cho cả một cái xã
hội như vậy là chị cũng rất muốn biết là
khi mà diễn đó thì các bạn đã triển khai
cái xúc cảm và sống Cuộc Đờ của nhân vật đó như thế nào nó rất là khác với lại
những vở lịch sử kia và chị Hình dung là có thể nó cũng sẽ là một cái vở đi vào
lịch sử của cái kịch nói nhưng bây giờ mình nói tới chuyện là cái cái lịch sử
riêng của từng cái nhân vật đó Thì hai bạn đã tiếp cận với lại cái vai này nó
như thế nào Chuyến Đò Định Mệnh là một cái một cái vỡ kịch mà do chính tác giả
01:00
là nhà văn Nguyễn nguy thiệp ông chuyển thể từ cái truyện ngắn s sông của ông
Thành kịch luôn thật ra thì trong truyện á nó ngắn hơn là trong kịch khi mà ông
chuyển thành kịch Ông có viết thêm riêng về cái vợ kịch Chuyến Đò Định Mệnh thì
có thể chúng ta sẽ có một cái tập tiếp theo để chúng ta nói về cái vợ kịch này
nhưng mà riêng ở góc độ diễn viên đó Thư chị thì đây là một cái vở kịch có thể
nói là bước có một cái phong cách dàn Dận rất là lạ của nghệ sĩ nhân dân thần
Minh Ngọc là một cái vậ kịch nó cũng lạ ngay từ cách đặt vấn đề và kể chuyện của
ông Nguyễn quy thiệp rồi đó là một cái vợ kịch khó dựng khó diễn khó di khó X
và cũng khó xem nhưng mà cái này so với dòng kịch thuộc cái dạng mà trong phim
ảnh người ta hay gọi là acc house thì nó không phải xa lạ gì với thế giới chỉ có
thể là nó xa lạ với Việt Nam nó mới ở Việt Nam thôi nhưng mà Thiệt ra vợ kịch
này cũng đã từng được diễn ở Việt Nam đã
từ lâu rồi nghe chị đã tượng được Hà Nội dẫn rồi đó Ở thành phố Hồ Chí Minh thì
có thể Đây là lần đ đầu tiên cho nên đứng ở góc độ của người diễn viên á tụi
01:01
này cũng thích khám phá bản thân mình là người nghệ sĩ làm công việc trình diễn
thì mình chỉ làm những cái gì mà mình đã
từng làm quen thuộc 10 năm 15 năm 20 năm qua nó cũng nhàm nó cũng chán cho nên
khi mà mình chạm vô một cái gì đó có một cái phong cách mới một thể loại mới thì
tụi này cũng tò mò Tại vì nó cũng là một cái dịp để khám phá bản thân khám phá
chính cái tay nghề diễn viên của mình trời ơi nhân vật gì mà không có số phận
gì hết Ừ đúng như hồi nãy chị nói là tên Tuổ cũng không có không có một cái số
phận gì cả mà tất cả mọi thứ đều là mong lung đúng như cái sân khấu mà ở bằn ra
chỉ toàn là khói thì tất cả mọi thứ nó đều là mang tính ước lệ Thượng trưng hết
11 con người đứng trên một chiếc thuyền từ bến này sang bến kia là hết chuyện là
đóng mng nhưng mà đó là sự trải nghiệm của một đời người cái hay là ông ngyễn
Quy thiệp đã biết dựa vào những cái yếu tố đó trên trên nh tình tiết của phật
01:02
pháp cho nên tất cả mọi thứ đều lý giải nó giống như một đời người sang bên bờ
bên kia giống như là sang một thế giới mới giống như con người ta chúng ta từ
cõi này chuẩn bị bước sang cõi mới trong cái quá trình từ cõi này sang cõi khác
có người ta cần phải gột rửa điều gì cũng giống như hình ảnh ông Lý Thường
Kiệt và cuối cùng ông bước xuống cái dòng sông ở quê mình cầm một cái bình
nước múc nước ở dưới sông lên tắm gọi lên đầu để rửa sạch gột rửa tất cả mọi
thứ Bụi Trần của của chốn hồng trần này để chuẩn bị bước vào một cuộc đời mới
một cõi mới của cuộc đời mình thì cái chuyến đòi Định mệnh nó cũng mang một
cái hầm ý nó sâu sắc và cái tầm nó lớn hơn như vậy nữa thì đây chính là cái
chứng độ mà một đời người chuẩn bị sang một một cõi mới thì 11 nhân vật này nó
có thể chỉ là một thì nhân vật của Lộc là nhân vật nhà thơ nhân vật của Hữu
Châu là ông sư một nhà tu có nghĩa là ông ta vẫn còn đang trên con đường tu
01:03
tập thì cái nhân vật nhà thơ của lập thì luôn luôn có một cái câu cử miệng cái
nói luôn luôn nói là tôi là người luôn nhìn về phía trước thì có thể nói là cái
nhân vật nhà thơ này có thể đại diện cho giới ban nghệ sĩ người ta hay nói nghệ
sĩ là người phải đi trước thời đại một cái đầu mở ra xu thế định hướng cho
người ta về một cái tương lai cho nên ông luôn luôn mở miện ra nó là tôi luôn
luôn nhìn về phía trước cho nên cái đó nó cũng mang một cái tầm khái khoát cao
rồi lớn là tất cả những cái nhân vật này
đều là là một con người cho nên cái điều
này rất là thú vị Bởi vì nó có những cái những cái thể loại kịch hoặc điện ảnh n
quý vị mà người ta đến người ta xem cái Action là quan trọng là cái hành động nó
phải mang đến cái hành động xung đột Xung Đột Kịch Người ta coi cái đó nó mới
hấp dẫn người ta nhưng mà nó có những bộ phim điện ảnh hay là nó có nh v c sân
khấu người ta đến đó để nghe lời đối thoại với nhau Dạ Dạ sự kiện nó chỉ là
gợi ý mang tính gợi ý và khái quát thôi và người ta nghe cái lời đối thoại với
01:04
nhau Nó giống như là thay gì mình đọc một quyển sách trên này thì mình sẽ đọc
một quyển sách bằng mắt bằng nhìn bằng hành động của nhân vật kịch thì cái điều
đó Nó là một cái sự trải nghiệm rất là thú vị về mặt cảm xúc thật ra chúng ta
có thể khó giải thích một cách cụ thể dạ
nhưng mà khi mà chúng ta trải nghiệm cảm xúc là một cái cảm giác vô cùng thú vị
Bởi vì đó là một cuộc phêu Lưu tác chả Lệ Hoàng đã từng có một vở kịch mang tên
là cuộc phêu lưu của những tâm hồn có nghĩa là cái người ng nghệ sĩ mà bước
lên sân gấu giống như đi làm một cái cuộc phi lưu tâm hồn mình với những tâm
thế khác nhau thì cái chuyến đàn Định mệnh nó cũng là một cuộc trải nghiệm
phiêu lưu tâm hồn không phải chỉ có đối với người diễn viên mà quý vị cả nhà
ngồi dướ cũng sẽ có cuộc phiêu lưu như vậy em diễn Chuyến Đò Định Mệnh cũng đến
nay cũng là năm sáu xuất rồi Dạ và và và càng diễn về sau em càng em có đổi một
chỗ một chỗ diễn dạ có nghĩa là cũng em thấy rằng là Ngay cả bản thân em phải
01:05
diễn cái đó cho Để em cho nhà sư cho rõ ràng cái vai Nhà Sư tất cả mọi chuyện là
đều nhà sư họ đã thấy biết thấy biết rồi
cho nên ở lại thấy cái gì và biết cái gì thì nó có một có hai cái chi tiết một
cái chi tiết là là do thầy Ngọc thầy Ngọc muốn nhân vật của em gỡ cái mặt nạ
của cái cái cậu thanh niên mà chết th Ngọc nó Châu gỡ để cho Châu gỡ cái đó có
ng ổ chứng kiến thì cái cậu thanh niên này đang có một
cái tâm từ bi nhắc đến phật là nhắc đến chữ từ bi Dạ Đó là một cái chi tiết đó
em nói À thì ra rồi và nhờ cái chi tiết đó mà em sau này em mới diễn Em có em có
thay đổi là khi mà Lương Thế Thành Đồng ý giao cái cái bịch tiền để cứu cả con
đò là từ đó về sau là em nhìn Lưu Thế Thành một ánh mắt khác và trước khi em
nhìn Lưu Thế Thành một ánh mắt khác là khi vừa giao bịch đó là tự nhiên em Quỳ
01:06
lên và em chắp tay trước lương t thành sư là chỉ có Bái Phật thôi Chỉ có lãi
Phật thôi thời phong kiến bước vô đứng trước vua chúa sư cũng chỉ là Xá nhẹ chứ
không có Quỳ nhưng bây giờ đối với cái nhân vật
này thì tự nhiên lúc đó mọi người đều đang ngồi mà và em Em dùng vậy em Quỳ và
em chấp tay phía trước vậy nè Và đến khi
mà nó đập bể cái bình nữa thì em lại một lần nữa em chắp tay trước Lư Thế Thành
Dạ đó có nghĩa rằng là ăn cướp đấy nhưng mà nó có tâm
phật có cái tâm từ bi Thì cái đó đúng rồi Thế thì đi chi nữa tất cả đều do tâm
mình hết ở lại đây cũng được đi cũng được mọi thứ đều là không phân biệt đúng
cái câu là không phân biệt đúng sai chỉ bết sao cái tâm của em cái tâm từ bi Vậy
là ổn rồi Ở đâu cũng được thì sau này em có th xá cái phần phật tính ở trong dạ
đúng em xá cái phần phật tính cái tên ăn
01:07
cướp của cái tên ăn cướp đó mà cái cái ý nghĩa nó lớn Dạ với cái việc mà ông ông
ông nhà sư mà ổ không quết đị không có lên bờ bởi vì tên bờ bờ bên đây có cái
gì chợ Phù Vân Phù Vân Thì cuối cùng nó cũng không là cái gì n ph cho nên mà đối
với cái người đi tu á người ta đâu phải tu cho bản thân
Ừ đúng không Tại vì ngay cả Đức Phật đi tu là đi tu cho nhân loại mà cho chúng
sinh mà thì bản thân ông nào ổ ổ cũng nghĩ là ơ cái cái điều quan trọng của
ông là ổ phải quay trở lại bộ bên này để tiếp tục cứu độ chúng sinh cứu độ chúng
sinh chứ không phải là để thu cho bản thân mình chẳng có Phù Vân có là đám mê
nổi tan hết à mọi thứ đều là vô thường dạ cho nên đám tụi em giờ hay nói chuyện
nhau đụng chút là sa vô thường thiệt ra đó thì chị khi mà kể từ kia là có Chuyến
Đò Định Mệnh đến với Thiên Đăng thì trong hậu trường Thiên Đăng nó cũng khác
hết chị nó ảnh hưởng tới diễn viên thiệt T thì hồi xưa tụ cũng hay đ co cũng hay
01:08
dễ giận nhưng mà khi mà tập cái vở đó rồi thì cái người diễn viên cũng lĩnh
hỏi được cái gì đó từ cái ch Thiền học của vở kịch của mình
nó cũng thay đổi cái người diễn viên em có một người khán giả anh ta rất là tâm
đắc có một cái chi tiết là từng nhân vật từng nhân vật xuất hiện thì riêng cái
nhân vật là ông thầy tu và ông nhà giáo xuất hiện và một lúc thì ông nhà giá mới
nhường đường cho ông thầy tu thì ông thầy tu lại đứng lùi l một lên giạ không
thầy đi đ trước thì có nghĩa là ông thầy
tu vẫn trọng kiến thức đi trước dạ người thầy dạy học đi trước tại vì có kiến
thức Trí nó mở ra thì mới lúc đó mới đến được đạo chứ người ta không bao giờ đến
đạo trước là người ta mới đi kiến thức mới đi sau kiến thức mới đi trước thì
đạo đạo đạo đạo Hạnh mới đi sao trong cái hình ảnh đó đó thì cái cái người
khán giả đó có nói là thích quá quá thức cái hình ảnh này là bởi vì cái ông thầy
tu Cái người mà tất cả ba Tánh Khi mà gặp thầy tu thì phải chấp tay đúng không
01:09
người ta kính hệ nhưng mà chính ông thầy tụ là người lùi bước đ nhường cho ông
thầy giáo đi trước thì ổng nó là thì cái cái người kh nh là trời ơi thích cái
hình ảnh này quá nó lại chạm vào trái tim của họ đúng
là mộ một khă dạ sẽ họ tiếp nhận một cái hình ảnh mà họ nhìn thấy theo góc nhìn
của họ theo góc độ của họ cái rất là hay là cái ông thầy tu nhường đường cho ông
thầy giáo đi trước hình ảnh sau cùng là ông thầy giáo Quỳ gói trước cái Anh ă
cướp một ông thầy giáo lại quỳ gối xuống với
một anh ăn cướp để nhờ anh ăn cướp bỏ hết t buông bỏ hết mọi thứ cho cái con
trời ơi kia đi để mọi người được sống thì hai cái hình ảnh đó là hai hình ảnh
mà cái người khán giả mà họ đi Xem họ kể
lại cho ngh là họ quá thích Cái chi tiết
này cũng hên tụi em cũng được đào tạo từ trường thầy cô có
dạy ở bên tụi em có một cái vậy tụi em không có phân biệt vai lớn vai nhỏ vai
01:10
Nặng Vai nhẹ gì hết vai nào tụi em cũng làm mà tụi em làm tròn kể
cả dụ như có những cái vở em nói ví dụ th gì trong một nhận một vai diễn Đôi
lúc mình phải có những cái mình dẹt cái ta của mình Dạ có hả chị Ví dụ như về
mặt tên tuổi mà chân ở trên poster Anh nói em nói ví dụ Dĩ nhiên ở đó thì anh
lọc đi trước phải tới em chứ không thể nào mà ai trên em được lọc Nếu tại ở sân
khấu đó nhưng bên tụi em có một cái không có phân biệt Nhiều khi em xống
tuốc dưới Nhiều khi em lọc đi xuống để mấy đứa nhỏ lên ai đ phải Chánh thì nó đ
lên đó Cái đó là cái quan trọng chính vì vậy cho nên cái Chuyến Đò Định Mệnh đó
chị đều hết và em không có em em cứ ngồi yên nó
mà em lại em ngồi em nghĩ nếu mà nói về nghề chút xíu đó chính mấy cái vai mà
ngồi im mà em lúc nào em cũng phải giao lưu em vẫn phải giao lưu chứ em không
được xả V khán giả Nhìn lên là thấy mà xả là chết chết li cho nên lúc nào em
01:11
cũng phải giao lưu lúc nào em cũng phải nghe đó thậm chí em lần chuỗi Ví dụ em
lần chuỗi mà có cái sự kiện gì mới em cái ngón tay em nó ngưng lại cái có ngĩ
em đang nghe D nói chị cho nên nó càng diễn cái Chuyến Đò Định mệ càng thích dạ
đúng bản thân em Bây giờ em em thích Diễn B chến Đò Định mệ lắm bản thân mình
gần tới ngày diễn là nô n muốn được diễn khán giả cũng có một cái nhận định như
thế này là cái vợ này nó đặt độc đáo ở chỗ là không có phải Chánh đó thì chị
nói là hôm trước chị đi V một bạn mà nó nhỏ chị có kịch ch chị hay đưa nó đi Cái
nó nói gì cô sao không có giai chính mà cũng không có chuyện kịch mà tình tiếc
với hành động nó ít quá xong cái bữa hôm
đó ra thì chị mới nói với lại cậu đó Vậy lần sau đi nữa với cô thì mày sẽ hỏi
01:12
khác Chính vì vậy cho nên các em mà diễn viên trẻ đó sau này nh gặp những cái vợ
đó cái điều trước nhất không phải là cái diễn xuất không mà các em cái văn học
các em phải đọc hiểu phải hiểu thì mới diễn được còn tụi em ví dụ tụi em đọc
cái đó tụi em đọc cái Chuyến Đò Định Mệnh và ờ cái vai của mình và hiểu có
những cái mình mình không hiểu thì mình hỏi hỏi thầy hỏi đạo diễn dạ đó hoặc là
Thầy ơi cho em xin thêm cái này cái này cái này thì Ngọc Thấy ok được đúng và
trong quá trình diễn là tưởng là tụi em lập thành rồi Chứ vì diễn rồi mà Có gì
đâu không Mỗi Ngày diễn tụi em lại có tìm thêm được một cái mới Dạ cái chến
đoàn định bệnh nó ngộ cái đó đó Hôm nay là thời gian là ngắn thôi mà mình đã đi
được tới ba cái vở mà có thể nói là tiêu biểu nhất cho cái đôi bạn diễn là Hữu
Châu Với lại Thành Lộc thưa quý vị mục đích của cái tập Lần này là
01:13
thật ra muốn giới thiệu với quý vị về phát họa về một mối quan hệ của hai cái
người bạn lọc vào trâ là không phải chỉ là bạn không phải chỉ là bạn đồng môn mà
nó còn vượt cao hơn tất cả những cái đó là những người tri kỵ với nhau trong
việc sáng tạo nghệ thuật Thật ra trong trong quan hệ làm việc nghệ thuật
với nhau không phải chỉ có thà lọc vợ Hữu Châu đâu sẽ có rất nhiều những cái
đô bạn khác nữa cũng từng là những đôi tri kỷ như vậy trên sân khấu Thí dụ như
quý vị từ nghe được th nghe thư như vậy Ờ nhiều cặp nghệ sĩ khác nữa là người ta
cứ tưởng họ là bồ bịch với nhau chẳng hạn nhưng mà không họ chỉ là những đôi
truy kỷ với nhau trong nghệ thuật thôi họ rất là tâm đắc với nhau như vậy thì
câu chuyện nở đâ cũng đã quá dài rồi có thể xin hẹn quý vị ở những tập tiếp theo
Còn bây giờ chúng ta tạm dừng ở đây cảm ơn quý vị đã lắng nghe cái câu chuyện
đặc biệt là nhân vật Nguyễn trải mà Nguyễn Hữu Châu đã rất là thành công mà
í dịp để H ch nói về nhân vật đấ của mình thì đây cũng là một cái dịp trải
01:14
lòng với nhau như vậy thời gian đã hết Xin tạm biệt quý vị và hẹn gặp lại quý
vị trong Nhượng tập tiếp theo của kịch và nghệ rất là cảm ơn tất cả quý vị cả
ơn chị Hạnh Cảm ơn anh Lộc đã mời đến chương trình này để mà trải lòng về vai
ngyễn trải cũng như Lý Đạo Thành xin thân ái kính chào tạm biệt quý vị và các
bạn Hẹn gặp lại lần sau Kính thưa quý vị và các bạn thân mến
như vậy là bảy tập phát sóng của kịch và nghệ mùa thứ
hai chúng ta đã hoàn thành với nhau chúng ta đã cùng nhau đi Một chặn đường
để trải qua rất nhiều câu chuyện của các
vị khách mời những người có uy tín trong
nghệ thuật những người có những đóng góp rất là đáng kể trong Sư hoạt nghệ thuật
sân khấu Việt Nam chương trình đã khép lại rồi nhưng ở riêng cá nhân thành lộc
vẫn có một cái cảm xúc muốn được Lan tọa đến với nhiều người
01:15
hơn Bởi vì có thể Đây là một điều mà Thành Lộc bậc mí với quý vị là trong bảy
tập vừa qua hay là cũng như chính tập ở mùa một chúng tôi hoàn toàn không có
kịch bản trước chúng tôi chỉ mời các khách mời đến gặp nhau và cứ thế các câu
chuyện nó cứ từ trong trái tim của mỗi người và
chúng tôi cứ kể ra cứ tuôn ra biết bao nhiêu là cảm xúc với quý vị và các bạn
nhiều khi quay xong đóng máy là chúng tôi còn ngạc nhên là tại sao chúng ta
lại có thể nói nhiều được đ như vậy có nhiều cảm xúc rất thật để cùng chỉ sẻ
với mọi người kịch và nghệ xin được tạm thời ch tay với quý vị một khoảng thời
gian và sau đó chúng ta sẽ gặp lại ở mùa tiếp theo