Đang tải...
 
Skip to main content

Lợi thế khi biết đi trước 18 năm - Phan Minh Thông - CT HĐQT Cty CP Phúc Sinh - 5W1H Ep22

Bài viết này còn sơ khai.

Có rất nhiều tài nguyên tham khảo ở đây - chúng được đóng góp bởi cộng đồng. Khi bạn học, chúng tôi mời bạn quay lại và cập nhật các trang này - chia sẻ những gì bạn đã học được.


Hãy giúp "Trăm triệu thầy, trăm triệu trò" hoàn chỉnh nội dung để những người khác có thể hưởng lợi từ nó trong tương lai.

Tìm hiểu cách Đóng Góp


Bên dưới là "nội dung thô" phục vụ tìm kiếm

- Bấm Ctrl + F : nhập từ khoá (tìm trên trang hiện tại).
- Nhập trực tiếp vào ô tìm kiếm trên cùng (tìm trên toàn bộ website).

"nội dung thô" được tạo tự động, giúp bạn "tìm kiếm" dễ hơn bằng cách gõ "từ khóa". Nó sẽ tồn tại đến khi Ai đó học và giúp hoàn chỉnh nội dung.



00:00

00:01
chào các bạn đây là chương trình năm w
một phát Quốc Ca và tôi là nhà báo Kim Hạnh người trò chuyện với tôi ngày hôm
nay là ông chủ tịch CEO của công ty Phúc Sinh một công ty
rất là quen tên ở trên thế giới và ở trong nước thì các ranh giới thường hay
gọi anh Phan Minh Thông là ông vua cà phê ông vua hồ tiêu và hôm nay chúng ta
sẽ nghe anh kể câu chuyện và tôi nghĩ rằng không phải chỉ có câu chuyện làm ăn
của Phúc sinh mà là một cái bức tranh Chúng ta đã đi vào thị trường của thế
giới như thế nào chào anh thông quý vị khán giả
xây dựng chương trình ngày hôm nay có gửi tới một cái vật phẩm

00:02
để tặng anh thông và tôi xin phép được mở ra
rất là cảm ơn chị tôi cũng rất ngạc nhiên về cái món quà này có lẽ rằng là
Phúc sinh gắn liền hoặc là Phan Minh Thông gắn liền với việc là siêu tập
tranh gắn liền với nghệ thuật sẽ lên rằng là tất cả những cái cái bút cái màu
cỏ cúc màu cái Cúc này nó gợi nhớ đến rằng là việc sáng tác các bức tranh được
vẽ các bức tranh và việc sưu tập các bức
tranh Mở đầu là rất nhiều màu sắc và tôi nghĩ là câu chuyện của chúng ta hôm nay
là cũng sẽ rất là nhiều màu sắc ở trên danh trường điều đầu tiên tôi nhớ là có

00:03
một lần tôi có nghe anh thông nói là mình bắt đầu bước vào một cái cuộc kinh
doanh cái vấn đề mà mình bận tâm nhất không phải là một cái số vốn lớn mà
chính là một cái sự gan lì và thủ lĩnh để bước vào trong cái cuộc kinh doanh đó
thưa anh cái chữ liều lĩnh đó mình phải hiểu như thế nào thực sự thì nếu quay
trở lại mà nhìn lại những lúc mình khởi nghiệp với chị thì tôi thấy rằng là thực
sự là lúc đấy mình không nghĩ rằng là những thách thức khó khăn mà nó đợi chờ
mình sau khi đấy bởi vì nhưng mà phải nói quả thực rằng làm khi mà tôi tôi
khởi nghiệp vào cách đây năm 2001 nghĩa là 22 năm rồi thì tôi vẫn nhớ rằng tôi
thích làm cái ngành này tôi thích làm cái công việc kinh doanh hạt tiêu và tôi
thích làm một thương gia thế nhưng mà cái công việc đấy thì cái công ty cũ họ

00:04
lại trao cho một người khác và tôi xây dựng thì tôi nghĩ rằng là nếu mà họ trao
cho người khác thì có thể là mình sẽ tự xây dựng cái ngành này tự xây dựng cái
công việc này cho mình và để xây dựng được thì chắc chắn là phải lập một công
ty để làm lúc đấy cũng không nghĩ gì xa xôi nhưng mà yêu thích công việc yêu
thích cái ngành hàng và đặc biệt là mình đã có
khách hàng đặc biệt là mình có khách hàng thì mình sẽ nghĩ rằng là mình có
khách hàng mình có yêu thích cái công việc này và mình sẽ cố gắng thuyết phục
tất cả mọi người sẽ đồng ý cho mình làm cũng như là
cho mình vay tiền hay là tất cả những cái chuyện đấy để cho mình có business
Nhưng mà thực sự lúc mình làm thì mình không nghĩ nhiều quá bởi tuổi trẻ mà tôi
nghĩ rằng là có một cái rất tuyệt vời của tuổi trẻ đó là anh có sức khỏe và
anh có một cái cái tinh thần tích cực Anh không nghĩ nhiều nhất mà không lớn
Anh không nghĩ nhiều đâu Anh chỉ tiến về
phía trước và anh làm thế là tôi lập một công ty lập công ty thì

00:05
công ty Phúc Sinh và phải nói rằng là 6 tháng sau là tôi bị phá sản
sau kinh doanh lại mất hết tiền mất tiền thì bình thường người ta trên mặt đất
nên mình có âm dưới mình mất nhiều tiền hơn mình có
Thế thì tôi vẫn nói rằng là một trong những cái khả năng của mình mà tôi không
nghĩ rằng là tôi không nói rằng tôi kinh
doanh giỏi Tôi nghĩ rằng Đấy là khả năng của tôi là thuyết phục người khác cho
mình cơ hội và một trong những cơ hội đấy thuyết phục người khác là cho mình
nợ cho mình vay tiền tài trợ tài chính cho mình thì trong ngành nông sản họ
tiêu rất nhiều tiền họ cần rất nhiều tiền bởi vì họ bán Container mà tôi lại
là lúc đấy lại có 26 tuổi ra mở công ty lại cần cần có tiền thì trước hết phải
thuyết phục ai chức của khách hàng cấp tiến dụng cho mình thế của khách hàng
cấp tiến dụng là họ trả trước tiền cho mình thuyết phục người cung cấp là cho
mình lấy hàng rồi mình trả chậm một vài ngày sau bởi vì cái ngành này là họ phải

00:06
có tiền mặt luôn Và nếu mình không tiền mặt luôn thì họ sẽ không cho mình lấy
hàng trước hết là phải thuyết phục người cung cấp để cho mình chậm một ngày hay
thuyết phục người mua cho mình cấp tín dụng cho mình có nghĩa là trả trước cho
mình một phần nào đó mấy chục phần trăm thì
về sau mọi người khi mà khi mà công ty Phát triển hơn thì họ đều nói rằng là
làm sao mà có nhiều tiền lúc kinh doanh như vậy làm sao mà làm Bởi vì mình là
dân nhập cư và Sài Gòn mình là người vào
nhập cư vào Sài Gòn mà lại ra lại có thể như vậy thì mình nói rằng là thích nhất
là mình nhờ khách hàng cấp Tiến Dũng hai
là nhờ thuyết phục người thì họ đều cười ngất họ nghĩ rằng mình nói dối Nhưng mà
thực sự là lúc đấy là mình phải dùng hết tất cả khả năng của mình để thuyết phục
tất cả những người khác cho mình cơ hội để làm điều đấy vừa mới thất bại vừa mới
âm vốn mà trẻ thì theo anh thông là cái mấu chốt nào cái chìa khóa nào mà người
ta lại đưa vốn cho mình trong tất cả những ca đến thực sự thì rất là may rằng

00:07
ngày hôm qua tôi vừa nghĩ lại rằng một trong những cái giá trị Phúc sinh là gì
hoặc là giá trị của mình là gì thì tôi nghĩ rằng một trong những cái giá trị mà
mà tôi nghĩ rằng nó có một cái giá trị rất tốt cho cái giới trẻ bây giờ đó là
chữ tín anh phải xây dựng chữ tín khi anh có chữ tín mọi thứ đều rất rẻ thế
thì họ mình phải thuyết phục khách hàng của mình cho mình cơ hội Họ nhìn thấy
hoàn tất hoạt động của mình là do mình trẻ tuổi quá mình thiếu sự kiến thức
thiếu trải nghiệm mà thị trường hàng hàng combo City nó quá biến động nó như
Thị trường chứng khoán đấy thay đổi nhanh và mình mình bị mất tiền thì và
Mình thuyết phục họ rằng là cho mình cơ hội được mình sẽ làm cẩn thận hơn mình
sẽ làm chắc chắn hơn rồi người cung cấp và mình cũng nói chuyện với họ và đặc
biệt là mình nói chuyện ngân hàng chỉ vì
hình dung rằng là những năm 25 năm trước thì hay hơn 20 năm về trước thì tư nhân

00:08
là không có cửa gì với ngân hàng nhà nước không có tuổi gì về ngân hàng cả
rất là khó thế thì một trong những cái mà khả năng của mình là thuyết phục được
ngân hàng cho mình vay tiền tôi nghĩ là sau này
là mình phải viết kỹ hơn nữa cái đoạn này bởi vì các ông thần trẻ mà khởi
nghiệp của mình đó ông nào Chắc cũng vài
ba bận phải lập đi lập lại cái chuyện là
rớt xuống rồi Lại bắt đầu đi thuyết phục rồi Lại bắt đầu khởi động lại và cái
kinh nghiệm thực tế ở đây Thiệt là hay thực sự đề xuất tất cả những Đấy là tình
yêu với công việc nhưng mà lúc đấy tôi là dân nhập cư tôi cũng chẳng có đường
lùi nữa chứ không có đường lồi gì Ví dụ như là nhà có Bố mẹ khá giả thì còn có
nhờ được bố mẹ mình thì già rồi về hưu hết rồi Bố mẹ mình chỉ dựa vào mình thôi
nhé Mình không thể lùi được mình một thân một mình nữa cho nên rằng là nó khó

00:09
khó chồng khó thì mình chỉ dựa bản thân mình thôi mình dựa bản thân mình cho nên
là mình chỉ nghĩ rằng là trước hết là mình phải làm cẩn thận hơn tính toán nó
chặt chẽ hơn cái thứ hai là phải thuyết phục khách hàng cho mình cơ hội nhà cung
cấp cho mình cơ hội và thứ ba nữa là phải tìm cách để vay mượn ngân khách
hàng Thế thì thực sự Làm thế nào để họ tin mình Làm thế nào để xây dựng được
chữ tín Bởi vì anh người ta chỉ cho anh vay khi người ta tin cậy anh người ta
phải chơi người ta tin vào khả năng của mình có thể xử lý được việc đấy thì một
trong những cái đấy là mình phải xây dựng rất là chắc chắn và và có một cái
rất hay rằng là lúc 26 tuổi thì tôi đã nghĩ rằng là cái đấy là cái Sống Còn đối
với một công ty và tôi nghĩ rằng các bạn
trẻ muốn làm một cái gì lớn lao thì phải xây dựng được cái uy tín của mình cái
lời nói của mình và cái cái việc mình làm nó rất là quan trọng thì với thuyết
phục được các đối tác thuyết phục được với nhà cung cấp đối tác của mình rồi

00:10
khách hàng của mình rồi với ngân hàng
chúng ta biết là ngành Cà phê là anh không cũng có khá là nhiều cái đầu tư và

00:11
thành công Tôi đọc trong các cái hoạt động
thì tôi mới thấy rằng ở đấy nó chỉ chờ họ chỉ chồng arabica thôi họ chỉ trồng
arabica chứ họ lại không trồng robot Star và Tức là cái khí hậu của Sơn La nó
phù hợp nó phù hợp và họ rất vật lộn họ trồng 35 năm 45 và rất vật lộn vì sao vì
ở đấy họ không có một cái cái thực sự là họ thiếu một cái tập thể kinh doanh
thiếu một cái tầm nhìn trăng tròn nhưng mà không có người bán bạn rất là khó và
và họ nghe thương lái nói rằng là phải trộn với cà phê của Đà Lạt thì mới bán
được và trước khi chúng tôi đến đấy thì chủ tịch tỉnh và bí thư vào Cao Nguyên
và Đắk Lắk ấy đến ba bốn lần để mời các doanh nghiệp ra đầu tư thế thì khi chúng

00:12
tôi ra đấy thì tôi thấy rằng là cái vùng đất đấy Nó rất là lớn rất là tuyệt mà
chỉ trong arabica Thế tôi mới đặt ra một
câu hỏi rằng là và sau đó thì tôi có thử cà phê thì tôi thấy rằng rất là tuyệt
Thế tôi mới hỏi rằng là sao Phúc sinh không chờ không mở nhà máy ở đây Tại sao
Phúc sinh không ở nhà máy ở đây bởi vì ở Đắk Lắk ở Lâm Đồng Hay là tranh nhau
tranh nhau kinh doanh buôn bán về cái mảnh đất nhỏ mà bao nhiêu người trong
khi ở Sơn La lại lớn như thế này không có người mà người Hà Nội còn không biết
là Sơn La có cà phê khi nói chuyện như vậy thế là chúng tôi với quyết định rằng
là làm thế nhưng mà tôi nghĩ rằng là nếu mà chúng tôi làm nó phải khác thế Tôi
nghĩ rằng là cà phê ở đâu nổi tiếng thì mọi người đều nghĩ nghe Colombia
đối với nghĩ rằng là thế thì tại sao không dùng thương hiệu của Colombia ở
Việt Nam Chính vì thế tôi mới liên hệ với một
công ty của Mỹ để tìm ra được cái công ty cung cấp máy móc kỹ sư thiết bị người
Colombia sau đó tôi mua toàn bộ hệ thống máy móc rồi thuê con người sang thành

00:13
lập ở bên Sơn La tỉnh rồi bí thư tỉnh chủ tịch tỉnh rất là thích có tự nhiên
có một công ty họ đến họ làm nhiệt tình nhưng đến Họ ủng hộ hết mình 8 tháng sau
có một cái nhà máy hoành tráng ra đời và phải nói rằng là Colombia họ đi trước
mình rất nhiều hơn lâu họ hiểu hãy tưởng tượng như chúng ta hãy hiểu như mình
được đứng trên vai người khổng lồ mình mua thiết bị của họ mua tư vấn của họ
thuê họ làm người họ làm mà không hề mắc nhé Phải nói là không hề qua mắt mình
cũng biết đàm phán thế là khi ra sản phẩm ấy sau đó thì mời khánh thành Mình
mời khắp khách hàng khắp nơi trên thế giới về Phúc sinh có rất nhiều khách
hàng trên thế giới bây giờ mình bán 102 nước trên thế giới Thế là mình mời đến
thế xong mình giới thiệu cho họ về sự đồng nhất chất lượng đồng nhất tất cả
mọi thứ thì họ đều thích họ được thử nếm
họ uống họ xem họ đồng ý ủng hộ người mà phản đối mình thì phải là người trong
này họ không họ Họ nói rằng là ở Phúc sinh sẽ thất bại thôi Ở khúc sinh sẽ khó
lắm rồi ra Sơn La thế này thế kia tất cả mọi thứ như vậy thế Nhưng mình có được

00:14
chính quyền ủng hộ Bởi chính quyền họ mong mỏi cái điều đấy Và cái thứ hai nữa
mình có lý do gì mình không thành công cả bởi vì xây dựng cả cái nhà máy rồi
Chuyên gia dùng nguồn hàng thì khánh thành năm 2018 thì đến bây giờ thì đấy
là một trong những quyết định vô quá trình sáng suốt thứ nhất là người Việt
Nam mình được uống aatican ngon trước nay arabica Chúng ta uống không được
ngon mà nó không đồng nhất thì bây giờ chúng ta có cả nguồn cà phê ngon cái thứ
hai là Phúc sinh có cơ hội được người ta gọi là được giải thích được giới thiệu
được educate cho người Việt Nam mình được uống cà phê ngon với arabica gấp
đôi robot chất lượng tuyệt vời ngon lành thì rất
nhiều người uống và rất nhiều người uống
sau một tuần thì họ nói rằng họ sẽ quyết định cả và sau 5 năm thì chúng tôi bán
được rất nhiều hàng arabica giá tăng rất là nhiều và hàng của Việt Nam bây giờ
hàng của chúng tôi hàng Blue thì giá cao bằng hàng Honduras có nghĩa

00:15
là một cái chất lượng rất là gọi là 780% so với thang điểm 10 ở Nam Mỹ và chúng
ta đạt được cái điều đấy Và và cuối năm thì chúng ta tôi bán được rất nhiều các
sản phẩm bán hết tất cả mọi năm đều bán hết sạch sản phẩm mình sản xuất và
thương hiệu của Việt chúng ta cũng tốt hơn chúng tôi kiếm được tiền người Việt
Nam được uống cà phê ngon hơn thì còn gì
bằng Tôi nghĩ rằng Đấy là một quyết định mà mà sáng suốt nhưng nó gặp rất nhiều
cái vấn đề về tư duy người ta nói rằng là tại sao lại từ Sài Gòn ra tít tượng
ngoài Bắc để đầu tư anh ở Sài Gòn thì anh lên Đà Lạt lấy Đà Nẵng với lâm đồng
để anh đầu tư ở Đắk Lắk chứ Rồi những cái đấy thì lên để Hà Nội họ lên họ đầu
tư nhưng mà tôi nghĩ rằng là chúng tôi là dân cafe và hãy tưởng tượng xem nhưng
người Anh người Pháp người Hà Lan người ta đi từ xa đến người ta Việt Nam người
ta mở nhà máy người ta sống ở đây mình ở trong nước thì có gì đâu Hoặc là người
nhật đến người ta sống như thế người ta lên vùng cao nguyên miền Trung người ta
mở nhà máy thì việc mình đi khắp nơi ở Việt Nam thì là nhỏ bé chứ có gì mà đặc

00:16
biệt cái thứ hai là những cái khó đấy Tôi nghĩ rằng là mình suy nghĩ tích cực
và Mình thuyết phục dần Tất nhiên là không ai người ta đồng ý ngay với mình
nhưng mà sản phẩm tốt chất lượng tốt và những cái việc làm mình hiệu quả tạo
quan việc làm tạo danh tiếng có câu chuyện mà mà tôi nghĩ rằng là nó
rất tuyệt ấy là năm vừa rồi tôi gặp lại bí thư thì anh ấy về hưu rồi vào Sài Gòn
thì chúng tôi đi ăn tối thì anh có chia sẻ một câu chuyện là giá lúc mà Phúc
sinh ra làm là 6.000 rưỡi một ký tươi bây giờ có lúc lên 15.000 một ký tươi mà
là 400.000 tấn tươi lần đầu tiên sau dịch là dân Sơn La gửi là
2.500 tỷ tiết kiệm ở ngân hàng thực sự mình mình Phúc sinh chỉ chiếm ở
dưới 10% Nhưng mà mình mang cái truyền thông mình mang cái tinh thần mình mang
cái cách làm và bây giờ thì rất nhiều các thương hiệu lớn họ đến họ trực tiếp

00:17
họ mua ở đấy Ở Cạnh tranh với boxing dữ dội lắm nhưng mà người hướng dẫn được
hưởng lợi và chúng ta uống cà phê ngon thật ra đó là tôi nghe nhiều cái lời đồn
đại là sơn la bây giờ là dẫn đầu nông nghiệp của miền Bắc
là thậm chí là đối thủ mà khó có cái tỉnh nào ở phía Nam này cạnh tranh là vì
đất rộng và rõ ràng là sơn la tôi tôi ngờ là Phúc sinh là một trong những
người mở hàng cho sư ra khoảng Thực sự thì khi tôi nói chuyện với với lúc đấy
thì anh vẫn làm bí thư tôi nói rằng là Phúc sinh là một năm thôi anh cứ yên tâm
là các tập đoàn họ đến rất là nhiều và Phúc sinh không phải quảng bá Việt Nam
nhà máy thì thợ thì đặt toàn là từ Colombia với Mốc từ Columbia bản thân họ
cũng đã quảng cáo rồi vì họ xây như vậy họ đi đâu họ cũng quảng cáo là họ có
ngôi nhà máy Họ xây ở ở Việt Nam Colombia thì mọi người biết đấy là giá

00:18
nó rất là cao cho nên rằng là cái thương hiệu Colombia về cà phê là mọi người
cũng đã thấy tốt hơn rồi đấy mà họ lại nói là họ chính họ là người làm cho Phúc
sinh một phần khác là khi mình đến thì tất cả những thương hiệu bây giờ sau đó
thì các thương hiệu họ đến rất là đông họ họ mua rồi họ thấy rằng Ồ cà phê thật
thật sự là ngon thế thì tất cả những cái đấy nó tạo nên một cái kết nối cái liên
hệ rồi cái thương hiệu nó tạo ra và người dân được hưởng lợi rất lớn bởi vì
người ta bán được rất là cao và người ta
không còn đi đâu cả chị ạ người ta không cần phải chờ vào Đà Lạt là Đà Lạt Lâm
Đồng người ta bán rất cao ở đấy và Dạ cà phê thực sự là ngon bởi vì ở đấy nó có
bốn mùa xuân hạ thu đông Nha và lạnh thì nó lạnh hơn rất là nhiều so với Đà Lạt
một phần nữa là sau cái đấy thì qua trái và tỉnh thì họ nhận thấy rằng là nếu mà
họ làm họ họ xây dựng được các nhà máy chế biến tốt và các người làm Marketing
tốt thì họ có thể mang lại rất nhiều lợi nhuận cho nên họ lại thay vì họ nhìn
thấy cái mô hình của Phúc sinh thì họ đi làm quảng bá tất cả những cái công ty

00:19
lớn và họ liên hệ với công ty lớn để họ xây nhà máy ở đấy thì đấy cũng là một
cái là ví dụ mà nó lại lan truyền rất tốt
hồi nãy anh thông có nói một cái từ là edit cat người tiêu dùng thì thì khi mà
mình gọi là mình educate người ta làm quen với lại cà phê nguyên chất thì cái
quá trình đó nó có da khổ không anh nó vất vả lắm chị bên này làm các video mà
phải quảng bá trên VTV1 VTV3 Thực sự thì
bên này có một cái thuận lợi là làm xuất khẩu có tiền sau đó lấy cái tiền đấy để
đi lại nuôi lại cái nội địa cúi đầu nói đầu đó vì biết cái thứ hai nữa là mình
làm mà mình làm truyền thông cũng rất là nhiều rồi Mình thích nhất là mình phải
có sản phẩm tốt bao bì thiết kế rất là đẹp rất nhiều người nói là bao bì thiết
kế thì rất là đẹp và làm thế nào để để bỏ tiền thì mình cũng bỏ rất nhiều tiền
lúc sinh bỏ rất nhiều tiền em truyền thông để làm thì khi mà người ta đã uống
cà phê của mình và người ta thấy ngon cũng như các giá trị với cả khi mà Phúc

00:20
sinh nói rằng là từ Farm tu cấp hay là các giá trị về sản xuất đấy thì họ có họ
có các nhà máy anh chỉ đánh trên YouTube Google là đánh giá hết Anh không giấu
được cái chuyện này có nhiều người ra tôi có nhà máy hay tôi chế biến nhưng mà
không có hình ảnh không có video còn mình có hết tất cả các chuyện đấy và
trong cái ngành này đến tận bây giờ phải nói thật sự là nếu mà làm cái sai Như
Phúc sinh mà các có khi thì không có doanh nghiệp nào làm điều đấy tôi chỉ
chia sẻ một hai câu chuyện mà tôi nghĩ rằng là nó rất thiết thực Ví dụ như
Starbucks đi Họ là công ty về là thương mại họ đã công ty quá nhưng khi họ có
tiền họ đầu tư ngược trở lại làm ai đi làm các vùng trồng Samsung cũng vậy
Samsung sau khi có tiền thì họ đầu tư rất nhiều và nghiên cứu phát triển thị
trường cho người đi làm nhưng các thương hiệu phẩm của Việt Nam khi có tiền thì
duy nhất là mỗi marketing trên ngọn đấy họ không xây các nhà máy họ không kết
nối với nông dân Họ không làm trong khi đó các tập đoàn cà phê trên thế giới thì

00:21
họ đến Việt Nam Họ làm việc với nông dân bởi vì là Phúc sinh đã 99% vẫn là xuất
khẩu cho nên họ phải làm tất cả các chương trình với nông dân theo yêu cầu
nhà mua hàng trước hết là bị bắt buộc phải làm điều đấy nên họ muốn bán nhưng
mà nhờ như thế để họ học được hiểu rằng là nông dân
vùng trồng đất đai Nó là một phần quan trọng trong quá trình phát triển anh
phải đối xử tốt với họ thì anh mới có được sản phẩm tốt chứ anh không chỉ hái
trên ngọn được điều đấy Và cái điều đấy trong quá trình làm truyền thông
marketing thì thì Phúc sinh cũng truyền tải được các thông điệp về phát triển
bền vững về con người và đất đai thị trường đối với người kinh doanh Nói
chung bởi vì những người kinh doanh Nói chung đấy những người đấy người ta phải
có tư duy đấy thì nông dân Họ mới gắn liền với nông dân phát triển
bên cạnh cà phê thì anh thông và Phúc sinh còn kinh doanh hồ tiêu Tôi nhớ là

00:22
anh lại cũng đi theo cái Làn gió ngược tức là khi thấy thị trường hồ tiêu nó
khó khăn thì mình nghĩ là mình góp sức vô và mình nâng cao cái giá trị của cây
hồ tiêu và cái thị trường này thì cái cái chuyến mà đi ngược lại gió đó Nó
diễn ra như thế nào thực sự thì làm công ty tư nhân nhưng mà mình Phúc sinh lại
phát triển rất lớn trong vấn đề xuất khẩu tạo ra một cái Làn Sóng Thực sự khi
họ nói là vua hồ tiêu thì họ cho mình họ đã thấy rằng là mình như là một cái con
chim Phúc sinh như là một con chim đầu đàn để mà bay đi và họ học có rất nhiều
người trong ngành nói là cứ học theo Phúc sinh làm cái gì thì họ làm cái đấy
trong ngành xuất khẩu Thì đấy là tự hào vô cùng của Phúc sinh bởi vì sau đó thì
có rất nhiều công ty ra thế giới kinh doanh và và tạo ra rất nhiều giá trị đến
khi mà họ họ mình thấy rằng là vài năm là tất cả mọi cái chuyện đấy học thì rất
là dễ Họ học hết tất cả họ kinh doanh tất cả khách hàng rồi thì mình nghĩ rằng
là nếu mà mình làm như thế thì mình sẽ bị sẽ không phát triển sau đó thì mình

00:23
tập trung rất nhiều vấn đề phát triển bền vững hay là phát triển sâu khi mọi
người còn đang dùng những cái tiêu mà nó còn có nhiều tạp chất thì Phúc sinh đã
làm nhà máy chế biến sạch khi mọi người làm trái sạch thì Phúc sinh đã nhà máy
tiêu tuyệt chủng mười mấy năm chị ấy Hình dung là tất cả các dây chuyền nó
chỉ diệt trùng nó chỉ làm ở châu Âu các nước phát triển thì bây giờ họ dùng hết
của mình Họ giảm cái sản xuất của họ bởi vì chi phí rất là lớn thì mình lại được
hưởng lợi cái chuyện đấy trong khi mọi người còn đang quan tâm đến bây giờ cách
đây bia mọi người phải quan tâm đến an toàn thực phẩm Tôi nghĩ rằng cách đây có
3 năm thì Phúc sinh đã làm 12 năm về trước rồi có nghĩa rằng là mình làm thì
khi mình làm theo cái làn sóng của Châu Âu thì khi mọi người không bán được vào
châu Âu trong vấn đề an toàn thực phẩm dư lượng thuốc thì mình lại làm được cái
điều đấy cho nên mình phải luôn luôn tìm cách để đi trước thị trường và phát
triển hơn phát triển chiều sâu Và đấy là một cái mà khi mà các cơ quan họ hỏi

00:24
Phúc sinh thì Phúc sinh luôn trả lời rằng là anh phải xây dựng các nhà máy
chế biến sau cái điều đấy nó trước hết nó giải tỏa lớn về áp lực mùa hoặc mùa
vụ về thu hoạch cái thứ hai là anh không

00:25
đặt thêm tất cả rủi ro cho các người mua họ có thể tìm giá Anh
Thực ra đó là mình giải quyết những vấn đề rất căng cơ Ví dụ như vùng nguyên
liệu là bây giờ nhiều nơi người ta còn đang lao đao phải đi thu mua xong rồi
chất lượng nó không đồng bộ rồi kế đó là mình làm luôn cái hệ thống nhà máy để
mình đạt được cái Giá trị tối ưu của nguyên liệu của mình và một mặt khác là
mình làm thị trường tốt thì cái đoạn mà đi thị trường tốt đó cũng phải tất cả
các công ty Việt Nam của mình đã dám xông pha vào có khi không biết là có khi

00:26
ngại có khi cũng chưa có quen thì cái đoạn mà mình xông pha ra thị trường thế
giới nó như thế nào thực sự thì đấy là một cái mà tôi muốn chia sẻ rằng là
chúng ta nên thúc đẩy cái vấn đề đấy nếu
mà so sánh người Việt Nam không thiếu gì nền kinh tế của Việt Nam bây giờ rất
phát triển mọi người có kiếm tiền xin visa passport rồi vé máy bay không phải
là chuyện lớn đối với người Việt Nam mọi
người đều làm những cái vấn đề là anh có muốn đi không có muốn thực sự là phát
triển không thì thế giới bây giờ phẳng chúng ta cần phải đi ra ngoài thế giới
rất là nhiều Cái đấy là một trong những cái yếu của của người Việt Nam người
Việt Nam mình vẫn chưa tính độc lập là đi cứ đi ra khỏi đôi khi tôi vẫn nhớ
rằng câu chuyện của một cái hãng điện tử
lớn trên thế giới rằng là họ họ họ tuyển dụng 200 người ở đào tạo và họ nói rằng
họ cho ngân sách để khắp nơi và sau 2 năm về viết báo cáo cho họ anh muốn đi
đâu cũng được đi làm tất cả các thứ đều biết báo cáo cho anh cho được và thực sự
là cái việc đầu tư đến mang lại rất lớn hàng chục năm về sau cho họ Việt Nam
mình cũng vậy Tôi nghĩ rằng là chúng ta cứ phải đi khắp nơi Đi Tìm các cuộc hội

00:27
chợ các cuộc giao dịch hay là chỉ đến những cái vùng mà chúng ta khám phá Xem
họ làm ăn thế nào nó cũng rất là giúp ích nhiều cho chúng ta và chúng ta cần
nên làm như vậy khi chúng ta đi làm như vậy thì cái tư duy của chúng ta nó mới
phát triển chúng ta bạn biết cái gì thế giới thiếu chúng ta với bán được cho họ
chúng ta mới nói chuyện chúng ta biết rằng cái gì chúng ta yếu thì chúng ta
học cái gì chúng ta tốt thì chúng ta sẽ phát huy và chúng ta cần phải đi ra
ngoài thế giới và cái điều này thì tôi nghĩ rằng cần có nhiều khuyến khích hơn
đặc biệt là với doanh nhân tôi có nghe là có năm là Phúc sinh đi
tới 29 chuyến đi ra nước ngoài nếu mà mình tính là một năm nó có 52 tuần thì
cứ chưa tới 2 tuần là mình đã có một chuyến đi nước ngoài rồi và Như vậy là
nó rất là bận rộn mà có thể nói cái tham vọng mà đi ra cái thị trường của thế

00:28
giới là nó rất lớn Tôi nghĩ là chắc là anh thông đã truyền được cái ngọn lửa đó
cho cái đội ngũ của mình chứ chắc chắn là không phải anh một năm anh đi 29 cái
vé đó đâu mà mọi người trong City Thực sự thì thường tôi nhớ rằng là lúc
tôi còn nhỏ thì đi nước ngoài là một cái gì đó rất xa xỉ với những cái bạn ở quê
cũng bây giờ vẫn là xa xỉ đi làm thì chỉ có người nước ngoài được đi nước ngoài
thôi ở văn phòng đại diện ấy thì chỉ có giám đốc đại diện người nước ngoài đi
thôi người Việt Nam mình cũng rất được ít được đi thì tôi thì khi mà tôi lập
doanh nghiệp khi mà có doanh nghiệp thì khi mình có có tiền thì tôi nghĩ rằng là
mình lên trao cơ hội cho mọi người đầu tư cái đấy đầu tư vào con người và tôi
nghĩ rằng là cái đấy tôi suy nghĩ rất là sớm lúc tôi 26 27 bắt đầu là kinh doanh
là bắt đầu đã đầu tư vào con người rồi thì
chị biết đấy là doanh nghiệp mà có nhiều người làm thì mình đầu tư cho nhiều

00:29
người đi đây đi kia ví dụ tháng 6 thì có 3 4 group họ đi Mỗi người có thể là đến
Dubai người đến Ả Rập người đến Ai Cập rồi người sang Châu Âu người sang Mỹ
chúng tôi phân nhau như thế Tất nhiên là chúng tôi phải lên kế hoạch báo cáo chi
tiết về khách hàng mình không thể nào mà
mình đi mà mà cứ vội đi rồi không nên kế hoạch chuẩn bị cẩn thận Nhưng mình trao
nhiều cơ hội cho tất cả mọi người Mình đào tạo họ mà lên kế hoạch và theo dõi
Monitor những cái chuyến đi đó xong rồi về là làm những cái review lại và biến
nó thành ra là cái lợi ích chung cái tri thức chung cho công ty đó có bao nhiêu
người anh không có nhiều lắm đâu chị tổng cộng thì nó có khoảng 17 18 người
cũng như 17 18 người nhưng chúng tôi đi rất nhiều và tất cả những người đấy đều
là những chiến binh họ làm các báo cáo họ làm các nghĩa là họ rất thuần thục
trong vấn đề kỹ thuật công nghệ rồi tất cả mọi thứ họ trình bày và họ đến họ gặp

00:30
khách hàng Ví dụ như là tất cả các Twitter gọi là các chuyên đề của Phúc
sinh họ lên kế hoạch toàn bộ đến gặp châu Âu đi Mỹ ở Trung Đông ở Châu Á họ

00:31
gặp gỡ Họ nói chuyện với khách hàng tất cả như thế phải nói
phải đi nhiều chắc chắn chúng ta phải đi chúng ta phải đi rồi bộ phận hành chính
nhân sự phải Book vé máy bay phải làm tất cả các lên kế hoạch tất cả cùng ấy
tất cả các chữ đều phải đi và các em phải đi thăm khách hàng chúng ta có quá
nhiều khách hàng ở trên thế giới và sau dịch chúng ta không đi đâu cả tất cả mọi
người đều muốn được gặp gỡ nói chuyện tình hình như thế nào cung cấp Chúng tôi
đi suốt và và Thực sự bây giờ có những nhà máy vẫn phải làm ba ca thì thì đấy
là một cái mà mà nó là một câu chuyện mà nó rất là thực tế và khi hỏi thì tôi
nghĩ rằng chúng ta phải thay đổi tư duy và Việt Nam có mọi thứ Cái quan trọng

00:32
nhất là chúng ta nên đi xe xem cả Ai thiếu cái gì thì cung cấp

00:33
có thể nói hoàn toàn đúng xuất khẩu bạn bè mọi thứ
có 7 triệu người họ mua nhiều hàng kinh khủng anh nghĩ rằng họ mua nhiều hàng
như vậy không ai nghĩ họ ăn nhiều như vậy không ai nghĩ là ở khắp mọi nơi đều
nhìn thấy người nhà cũng thấy họ chỉ bằng 2/3 dân số Hồ Chí Minh chúng ta
phải thấy điều đấy họ đi nhiều lắm và tôi nghĩ rằng là họ không có đi rong
chơi như đường phố của mình đâu anh ông thấy vợ và phải nói thật sự là cái đấy
chúng tôi khi chúng tôi làm với Israel thì chúng tôi cũng học được của họ rằng
là đi phải đi rất là nhiều Gặp gỡ khách hàng đi tìm sự khác biệt đi tìm nơi nào
thiếu để mình cung cấp họ luôn làm như thế
và đừng nghĩ rằng chỉ có Việt Nam chúng tôi đi chúng tôi mới phát hiện ra rằng
chúng tôi bán rất nhiều ớt của Châu Phi cho Châu Âu nghe một câu chuyện rất là
buồn cười nhưng mà chúng tôi bán rất nhiều ớt cay người ta gọi là bớt Ai sang
Châu Âu ai cũng nói rằng ô châu Âu họ đi
như thế ai cũng nói sẽ ngồi tôi mua tiêu của Indo bán sang Mỹ thì nói là ô

00:34
Indonesia thế giới nó phẳng anh chỉ cần thay đổi
cái tư duy của anh Anh mở tư duy của anh Anh không giới hạn nhiều người cứ giới
hạn ở Tôi là người Việt Nam Ờ thế này tôi là người châu Á thế này thế kia Đừng
có giới hạn mình kinh doanh mà nó chỉ là cái tập hợp đồng thôi mua của bên này
bán cho bên kia chúng tôi bán mua của Brazil chúng tôi bán sang Đức Chúng tôi
mua của Indo chúng tôi bán sang Đức bán sang Mỹ Chúng tôi mua của Châu Phi bán
sang Châu Âu thì thực sự mà nói là cái tư duy của mình Open nó cởi mở nó nó
không khác biệt thực sự là khi vào đây thì mình là người Bắc mình vào đây thì
người ta nghĩ rằng là ở có thể người ta kỳ thị Nhưng mà thực sự tôi sống ở đây
20 năm mà tôi nghĩ tôi là người Sài Gòn Bởi vì tôi chưa thấy cái gì kỳ thị bao
giờ cả tôi không thấy cái gì năng động như là người Sài Gòn và tôi cảm thấy
rằng có thể là thực sự trí tuệ người Hải
Phòng sinh ra cũng có một cái máu là máu

00:35
di cư dân Hải Phòng là ở Hải Phòng không bao giờ tăng dân số Bởi vì tất cả những
người trưởng thành người ta đều đi hết nên là không bao giờ tăng và dân số chị
chỉ có những người từ Hưng Yên sang Thái Bình sang lại ở Hải Phòng còn dân hải
phòng ở Hải Phòng xong là cứ đến học đại
học xong là đi Lớp tôi có 22 người không ai về Hải Phòng cả tất cả mọi người đều
đi và người Hải Phòng những năm trước để di cư rất nhiều sang Canada sang Mỹ ở
Hồng Kông thì có thể là mình người Hải Phòng sẽ lên được cái việc mà mình đi Nó
rất là đơn giản ở đâu có cuộc sống tốt kinh doanh tốt thì đấy là nơi mình có
thể hoạt động mà thế thôi chứ mình cũng không có một cái cái giới hạn cho đến
khi vào Sài Gòn đến bây giờ hỏi là mình là người Sài Gòn để mình nghĩ là mình
người ở Sài Gòn tôi là người Sài Gòn bởi vì ở đây tôi thấy Như Là Một Giấc Mơ họ
tự giác và và không có một cái gì phân biệt và
và kinh doanh buôn bán là mình tạo rất nhiều công ăn việc làm cũng như là kinh
doanh nhiều đến mấy trăm triệu đô doanh số thì tôi

00:36
nghĩ rằng là ở đâu cũng thích những doanh nghiệp như vậy
Phúc sinh còn hai câu chuyện nữa mà tôi nghiên cứu tôi rất phục thứ nhất là đi
vào kỹ thuật số rất sớm vậy thì anh đã bắt cái kỹ thuật số nó phục vụ cho công
việc kinh doanh như thế nào Tôi với rất là vui là khi dịch thì mọi người nói
rằng Online kỹ thuật số và nói về câu chuyện đấy thế thì tôi Vy khi mà họ đến
thì chúng tôi cũng muốn làm những họ đến thì họ cứ khảo sát Họ nói rằng ơ Phúc
sinh đã làm số hóa rất lâu rồi từ lâu rồi thực sự cũng công ty Phúc Sinh Họ là
một công ty về nông sản nhưng có lẽ là hôm nào mời chị tới chị sẽ thấy rằng nó
như là công ty thiết kế nó đẹp như các công ty thiết kế hàng đầu cái thứ hai
nữa là Phúc sinh là công ty Nông sản nhưng có họ có đội ngũ về công nghệ
thông tin 15 năm rồi Chúng tôi không phải nơi viết phần mềm nhưng Chúng tôi
có đội ngũ công nghệ thông tin để họ có thể hiểu được vấn đề của chúng tôi Họ họ

00:37
thay đổi họ convert họ liên hệ với công ty với phần mềm để made in hai bên này
gặp gỡ hai bên để có thể chúng tôi mua được các thiết các phần mềm các hệ thống
Bởi vì thực sự là như này là nhờ đi hay 6 tuổi chúng tôi đã đi đôi đã bắt đầu
tôi đi khắp nơi rồi 28 tuổi đã đi khắp nơi rồi thì tôi nhìn thấy này thứ hai có
hai vấn đề một là các công ty hàng đầu của châu Âu như đức thì Thụy Sĩ họ dùng
công nghệ rất là nhiều nha Và mình phải đạt ra rằng là tại sao họ có ít người họ
có thể làm điều đấy mình cũng có thể làm được điều đấy Và ở Việt Nam thì chúng
tôi thuê và chúng tôi ai cũng hỏi là phải nghĩ hàng triệu đô không phải mình
biết làm thì mình làm nó giá rất Phải chăng Nhưng mình đầu tư liên tục thì khi
mình đầu tư 365 ngày mà mình nhìn lại thì mình đã đi được đến rất xa Mặc dù
mình không phải tốn tiền nhưng mà mình phải hiểu rằng mình phải đầu tư cái thứ
hai nữa là tất cả những công ty ở trên thế giới họ đều có kiểm toán nên tôi về
tôi mới nghĩ rằng là mình phải làm như thế thì khi mà mình đi vay ngân hàng mà

00:38
mình nói không rồi mình cứ bảo mình lỗ rồi Mình bảo là mình có lời lại giấu cái
này Giấu cái kia thì người ta sẽ không người ta không tin mình trái tim mình cả
Nhưng nếu mà có bên thứ ba mà lại là công ty như bigfor kiểm toán thì nó rất
là dễ Nó đó Nó nói tiếng của họ và nó rất là trung lập Hiện nay mình làm với
ai của beetho thực sự thì Phúc sinh những năm đầu tiên thì họ làm với Ui 15
tiếp theo họ làm cái cây pmg phát hiện ra các công ty của Big4 Nếu ai
làm 2 sổ là họ không chấp nhận cho nên là cái hệ thống của mình nó minh
bạch từ đầu vào mình có hiểu rằng là nhiều thứ nó làm nó là bản năng khi mình
thấy rằng là khi người ta nói rằng nếu quản lý lớn mình càng minh bạch cái quản
lý càng lớn được ạ thì mình mới chợt nhớ rằng là mình quản lý dễ như thế là do
mình dùng kỹ thuật số và mình minh bạch hai cái thứ đấy nó do bản năng cơ bản
năng của mình là mình thực sự là mình cũng không muốn mình muốn black and
white rất là rõ ràng để quản lý cho nó dễ Thì đấy là những cái mà nó giúp cho

00:39
doanh nghiệp browing rất là tuyệt cả hai là kỹ thuật số và phải nói rằng là khi
mà khi mà mình mình làm việc các nhà đầu
tư họ xem và boxing họ cảm ngạc nhiên vô cùng họ làm với công ty khác thì họ nói
rằng là phải mất đến 18 tháng trong khi làm với Phục Sinh chưa đến 10 tháng đã
xong dự án nhờ những cái hệ thống của mình nó quá minh bạch các rõ ràng và nó
một sổ cho nên rằng là họ làm khá là trơn tru thì những cái đấy nó là giá trị
rất lớn đó là nó là tiền là bạc nó rất là lớn nếu mà anh phải làm thêm cả một
năm nữa thì lại mất bao nhiêu tiền nha công sức trong khi đó anh tiết kiệm được
vô sản tới như là nhờ cái tư duy như vậy
và công nghệ thông tin đó là sự sống còn
trong hiện tại và trong tương lai bởi vì
chị Nếu mà chị xem những cái GP chat hay là những cái về công nghệ thông tin học
cung cấp bây giờ thì chị sẽ thấy rằng là con người còn rất ít công nghệ nó làm
hết tất cả tính toán cho chị hết tất cả các báo cáo dự đoán dự báo mọi thứ cho
chị hết không cần con người chỉ chỉ cần đầu vào cái là nó dự đoán hết tất cả từ

00:40
a đến z Nhưng mình phải sai nó ở đấy nhưng mà mình phải có hệ thống mình phải
hiểu nói về xây dựng cái thứ ba nữa Tôi muốn nói chuyện là làm một công ty nông
nghiệp nhưng lại có phòng thí nghiệm như chúng ta trao đổi đại đa số các công ty
nông nghiệp và công ty tư nhân công xây dựng bằng tiếng Việt và họ thuê cũng
không biết để làm gì thế thì tôi nhớ rằng là cái khi mà chúng
tôi bán hàng sang thị trường đức thì tôi có được đến thăm phòng Nông nghiệp rồi
bán sang bán Timor mỹ Thì đấy mà công ty tư nhân họ nói cái phòng thí nghiệm này
là sống còn đối với họ mua cái gì họ cũng test bán cái gì họ cũng test họ
biết tất cả mọi thứ họ kiểm soát được tất cả mọi thứ về chất lượng thì tôi mới
chợt nhớ ra rằng là khách hàng của chúng
tôi chủ yếu là châu Âu và Mỹ và cái việc đấy nó sống còn với chúng tôi cho nên
ngay lập tức về chúng tôi sẽ thuê phòng thí nghiệm và lúc đấy Tôi có một cái tư
duy rằng nếu mình không biết thì tốt nhất là mình nên trả tiền và chúng tôi
thuê một là bạn làm trưởng phòng thí nghiệm của công ty Hà Lan và đến bây giờ
bạn vẫn làm 14 năm với Phước sinh là vì sao vì bạn ấy có rất nhiều kinh nghiệm

00:41
rồi và đến nó setup cái phòng thí nghiệm và mọi thứ nó tốt vào cái phòng thí
nghiệm bây giờ nó là một nơi kiếm tiền mà duy trì được rất tốt trong vòng 15
năm vừa qua thì cái cuộc gặp gỡ công nghệ là tuần
rồi đó là mọi người đều rất chú ý cái ý kiến của anh là Việt Nam mình nó không
có cái hệ thống tiêu chuẩn cho nó rõ ràng và cái Ori thì nó cũng chập chờn
lắm mà trong khi đó đó mình quan niệm là
areniver cho mình nhưng bắt nó cũng phải kiếm được cái gì đó để tự nuôi
thì nó diễn ra như thế nào thực sự thì khi mà mình làm với thế giới ở đâu Họ có
tiêu chuẩn Ở đâu cũng có tiêu chuẩn và cái đấy nó lên hàng đầu nhưng mà ở Việt
Nam mình mình bán cái gì hay cái gì đó tất cả các thứ nó không phải là vấn đề
hàng đầu nó không phải là vấn đề sống còn ví dụ anh bán sản phẩm sang Đức đi

00:42
anh sẽ thấy tiêu chuẩn đó là số Sống Còn anh không có tiêu chuẩn đừng có nói
chuyện anh không có hồ sơ không có nói chuyện không có nói chuyện được có bán
anh có tên nào rẻ thế nào người ta không dám mua coi như rớt từ vòng gửi xe luôn
Trước hết anh bán thì người ta phải cung cấp người ta phải kiểm tra verify anh
tất cả hồ sơ anh có đủ tiêu chuẩn hay không rồi các tiêu chuẩn nó rất là sát
sườn nó rất là thực tế Mỹ còn đi sau châu Âu nhưng ở Việt Nam thì duy trì tết
đấy Nó không phải là vấn đề sống còn nó đến bây giờ nó vẫn chưa bao giờ là vấn
đề sống còn cho nên khi vào siêu thị Chị sẽ nhìn thấy các hãng mà rất là tử tế
hoành tráng thì bên cạnh những cái hãng nó chưa được tốt Nó vẫn bán song song
với nhau người ta vẫn vẫn không có sự phân biệt cái điều đấy là điều thật rất
là thực tế và Chính vì thế nên người ta sẽ hỏi Đầu tư để làm gì Nếu anh chỉ bán
vào thị trường Việt Nam chúng tôi có một cái may là chúng tôi chủ yếu bán sang
xuất khẩu và chúng tôi truy cập rất nhiều các vấn đề khó khăn ví dụ về phát

00:43
triển bền vững với tiền về certify vấn đề về tiêu chuẩn chất lượng và cái điều
đấy làm chúng tôi phải chuyển đổi toàn bộ làm việc với nông dân như thế nào các
vùng trồng như thế nào có trách nhiệm như thế nào và chúng phải bỏ hàng tỷ
đồng một dự án bình thường năm 2010 nó phải bỏ ra 5 tỷ đồng tính nam đến mười
mấy năm ra năm tỷ đồng chỉ làm việc với nông dân để có được chất lượng tốt Mình
bán và những người nông dân ấy là gì phải cho tiền để họ đến học cho tiền họ
là học chứ không phải là bảo họ đến là họ học đâu phải cho tiền cho quần áo mưa
cho bình này các thứ này rồi thuê các chuyên gia đến để dạy cho họ bởi vì mình
mua nhiều mà chứ mình có phải mua nhỏ đâu Mình mua trên một diện rộng mình mua
lớn cho nên là mình phải đầu tư cái chuyện đấy nhưng mà nhờ đầu tư cái
chuyện đấy thì mình hiểu vấn đề về chất lượng hiểu vấn đề về về phát triển Bởi
vì các vùng mình không đối xử tốt với đất đai Thì cuối cùng mình là người bị
thiệt thòi nhất nông dân không có đất là mình cũng không có nhà sản xuất mình
không có sản phẩm để mình kinh doanh gì đấy cho nên mình phải làm điều đấy

00:44
thì ở Việt Nam Khi mà mình xuất khẩu rồi thì mình quay về Việt Nam mình thấy nó
không có một sự cạnh tranh sòng phẳng và công bằng các hãng làm tốt cũng như các
công ty nhỏ bé họ vẫn có thể bán vào đấy
và không ai quan tâm nó không có sự phân
biệt một công ty mà có đầy đủ chất lượng tốt họ cũng như một công ty Bình thường
thì tại sao Nếu bán Việt Nam tại sao phải hỏi đầu tư Cái đấy là cái mà chúng
ta cần phải thay đổi phần phải có một cái tư duy quản lý và phải đưa chất
lượng với hàng đầu các tiêu chuẩn đến hàng đầu Ai đạt được cái điều đấy thì
chúng ta sẽ xét duyệt nó rất là dễ dàng 6 năm rồi anh thông
bsa đã làm một cái chương trình nó song hành với lại hàng Việt Nam chất lượng
cao do người tiêu dùng bình chọn cái tên của nó là chương trình hàng Việt Nam
chất lượng cao chuẩn hội nhập Tức là mình bắt đầu mình làm cho người ta thay
đổi tư duy doanh nghiệp là họ phải thấy là không có tiêu chuẩn là không có tồn
tại và không cạnh tranh được và cái điều đó là của Chính họ thì là mấy hôm nay

00:45
anh anh thông biết không Tức là anh thấy sầu riêng đó là bây giờ người ta đang
chạy đua để người ta lấy cái mã số vùng trồng nhưng mã số vùng tròng là cái giấy
thông hành của mình còn cái người mà tiêu dùng người ta đâu có đi mua Mã số
vùng trồng người ta mua chất lượng của cái sản phẩm mà mình không có chất lượng
mình không có đầu tư gì cho chất lượng hết không thể nào mà làm hết cho người
nông dân được cái này là là cơ quan quản lý họ phải đưa các thông điệp ví dụ như
là chúng ta phải thấy một điều là quay trở lại như thế chúng ta thấy một điều
hai công ty cùng phát xuất phát điểm khác nhau một công ty xuất khẩu một công
ty làm nội địa thì công ty xuất khẩu được nhà nước hỗ trợ lãi suất rẻ rồi hỗ
trợ truyền thông đủ thứ là anh mang Đô lại các thứ này kia 10 năm sau họ phát
triển rất là rực rỡ trong khi công nước không được hỗ trợ vay lãi suất cao kinh
doanh trong nước và không có hướng dẫn không có truyền thông cho nên rằng là họ

00:46
phá sản hoặc họ làm rất là lèo tèo và rất là khó khăn chúng ta phải có thể
thay đổi cái quan điểm đấy sản phẩm dành cho trong nước cũng rất đáng quý cho
người tiêu dùng cũng rất là trân trọng Chúng ta phải quan tâm phải đưa hướng
dẫn phải đưa tất cả những cái các cơ quan quản lý phải tham dự phải hướng dẫn
cho họ phải tạo điều kiện cho họ rồi lãi suất cũng phải cạnh tranh như các doanh
nghiệp xuất khẩu nhiều thứ thì chúng ta với comment sản xuất nội địa phát triển
chúng ta xuất khẩu gỗ rất hoành tráng nhưng nội địa là do Trung Quốc quyết
định nội thất đấy là cái thực tế mà rất nhiều bài báo họ họ đưa ra thì thịt Chắc
là bây giờ chúng ta phải thay đổi về tư duy phải làm thế nào để kinh doanh nội
địa nó cũng rất nó cũng quan trọng như vấn đề xuất khẩu họ phải được hỗ trợ như
vậy bây giờ thực ra đó mà nói là hình như là
mình làm chủ nguyên một cái chuỗi giá trị rồi đó tức là người hùng nguyên liệu

00:47
xong rồi mình thu hoạch xong mình đưa vô nhà máy mình chế biến xong mình đi mua
cái tin xong mình đi xuất khẩu luôn cho tới người tiêu dùng ở các nước trên cái
chuỗi giá trị đó thì vai trò nào là anh thông cảm thấy là hào hứng nhất thực sự
khó khăn nhất vẫn là phân phối làm chuỗi bán lẻ khó khăn thách thức vô cùng khó
nhưng mà dường như bắt đầu nó nó nhận được một chút quả trái trái quả trái
ngọt Cái đấy là cái thách thức nhất và cái khó và nó cạnh tranh dữ dội nhất
Tuy nhiên cái mà mình mình cảm thấy tự hào nhất đấy là mình đã làm phát triển
bền vững mà bây giờ ở Việt Nam với nói là bây giờ Việt Nam mới nói thì mình đã
phát triển bền vững mười mấy năm rồi Và mình thấy rằng là ô tại sao cái lúc đấy
mình còn trẻ như thế vật lộn như thế mà mình đã nghĩ ra rằng là đất đai nó quan
trọng như thế nào mình nhìn thấy những cái vùng mà người ta làm hủy hoại đất

00:48
đai ấy những người xả ra tất cả các thế thì mình đã nói rằng là thực sự nó quá
Có kinh khủng mình đã phải trả rất nhiều tiền thì lúc đấy mình đã suy nghĩ thế
rồi thì bây giờ thế giới mới thấy rằng là cái điều đấy là điều sống còn
3 năm trước dịch Phúc sinh đi công tác thì đi châu Âu thì chỉ có 30% quan tâm
đến phát triển bền vững và Sơn tifile với rồi Phúc sinh đi 100% từ doanh
nghiệp nhỏ đến doanh nghiệp lớn đều yêu cầu phát triển bền vững và Sơn tiffan
trong ngành Cà phê có nghĩa là mình đã mình đã đồng hành với cái này đến cả 15
năm rồi Thì đấy là một cái rất là tự hào rằng là từ lúc nhỏ từ lúc mà có doanh
nghiệp còn nhỏ hơn mình còn trẻ mà mình đã quan tâm trong một bối cảnh là Việt
Nam lúc đấy vẫn còn khó khăn nhiều và mình vẫn phải vật lộn sống sót đấy làm
gái rất tự hào Nhưng mà anh anh thông các cái doanh nghiệp ở Đông Nam Á đó ví
dụ Thái Lan mà lai Singapore thì họ lại nói như thế này không phải phát triển

00:49
bền vững là một cái sự bắt buộc mà chúng tôi còn tạo ra những cơ hội thị trường
từ cái cuộc mà phát triển bền vững đó thì anh không thấy là những cơ hội thị
trường nào mình có thể phát triển ở Việt Nam ở Việt Nam chúng ta phải thấy rằng
là nếu trước hết chúng ta phát triển bền vững phát triển bền vững là làm cho đất
đai môi trường con người xã hội bền vững cái mà thông hiểu đơn
giản là như vậy thì trước hết đất đai tạo ra những cái giá trị mà nó bền vững
thì nó an toàn cho con người an toàn cho đất đai tiết kiệm Tài Nguyên nó nó tiết
kiệm rất là nhiều thứ thì những cái đấy những cái đấy khi quá trình anh làm thì
nó lại tạo ra những cái sản phẩm mà người ta phải trả giá rất cao nó tạo
ra rất nhiều các cơ hội ví dụ anh chồng một cái hạt tiêu đi anh Chồng bình

00:50
thường anh bán được 3 đồng rưỡi 3.500 đô nhưng anh phát triển bền vững anh bán
được từ 4.000 đến 4.000 rưỡi mà trong ngành này 10 đô đã là quan trọng thì anh
lại có thể mang lại được 500 đô Đó là một cơ hội lớn trong quá trình anh làm
thì anh lại mang lại những cái chuyện đấy Cái thứ hai nữa là nó tạo ra các
dòng sản phẩm an toàn thì đấy là những cơ hội nó tạo ra rất các công ty sản
phẩm các sản phẩm an toàn nó là chuỗi các sản phẩm an toàn nó lại là một cái
nhánh khác nữa nó phát triển vượt trội hơn nữa thì khi anh cứ nghĩ rằng là anh
bắt buộc phát triển về về đất đai về con người về về nông nghiệp nhưng anh không
bao giờ là nhờ cái đấy anh tạo ra cả một cái chuỗi phát triển liên hoàn giá trị
rất cao và cái này nó lại bổ sung nó lại
tạo cho anh Tài chính Thành đầu tư ngược trở lại anh bán giá cao thế hệ đầu tư
anh có tiền anh có lợi nhuận anh lại đầu tư ngược trở lại thì cái điều đấy là
Phúc sinh làm rất là bền bỉ từ năm 12 tức là 11 năm 11 năm

00:51
thực ra là bây giờ là cái vấn đề mà đầu ra đúng như là anh thông nói vẫn là gay
go nhất và cái phát triển bền vững là bây giờ nó cũng dành cái ưu tiên cái đầu
ra cho cái những cái doanh nghiệp xanh những cái doanh nghiệp làm kinh tế tuần
hoàn kinh tế xanh là bây giờ không phải là cái bây giờ
không phải là kêu gọi mà đôi khi nếu anh
muốn bán hàng nó là cái bắt buộc may mặc anh cũng yêu cầu đấy nhà hàng anh cũng
yêu cầu đấy Tất cả mọi thứ là để esc đó là phát triển bền vững thì cái đấy nó là
cái mà bây giờ nó không phải kêu gọi nữa mà nó là bắt buộc mà nếu anh muốn phát
triển được tồn tại thì anh bắt buộc anh phải đi trước vấn đề anh phải hòa nhập
hội nhập với nó anh phải phát triển nó chứ anh đừng có chống đối Nó anh đừng có
bị cưỡng ép làm nó thì anh sẽ không đi đến đâu

00:52
tưởng chừng như là chuyện kinh doanh chuyện xuất khẩu chuyển đi kiểm tra vùng
nguyên liệu rồi nó chiếm hết thì giờ của anh Thông rồi Nhưng mà tôi thấy vẫn còn
viết sách được vẫn mê đi xem tranh thì cái cái động lực nào cái niềm đam mê đó
nó như thế nào mà viết sách thì chị là nhà báo và và thực sự đấy cũng là một
trong những ngành của chị và chị sẽ rất là yêu thích việc viết lách việc sách
tất cả các chuyện đấy Cái đó là nghiệp rồi đó là nghiệp và và mình trân trọng
cái chuyện đấy chị ra các bài báo trị giá các video và và nó đánh dấu những
cái cột mốc trong cuộc sống và cái điều đấy Nó rất là làm thì khi mà thông không
thấy rằng là khi mà mình viết được một cuốn sách được public được bán được xuất
bản rồi được bán có tiền và các bạn trẻ Chia sẻ trân trọng nó thì mình mới thấy

00:53
rằng nó cũng kinh khủng luôn nó cũng đánh dấu một cái cột mốc của mình rất là
tuyệt vời thì phải nói rằng là khi mà Phúc sinh họ đi nhiều những năm trước họ
đi nhiều những năm đi nhiều thì họ đi các cuộc triển lãm các đi ra thế giới
thì thông vẫn nghĩ rằng là không phải ai
cũng cơ hội đi được như vậy thì mình nên viết lại để mình chia sẻ với nhân viên
thế Có một hôm thì mình chia sẻ với một bạn nhà báo là bạn của mình thì họ mới
thấy rất là hay họ phải đăng báo lên và được rất nhiều cái cái nhiệt liệt ủng hộ
thì họ nói rằng anh nên tiếp tục Cái chuyện đấy và khi mình tiếp tục mình
viết thì có rất nhiều người đến phòng chờ họ nói rằng họ làm gạo Họ nói rằng ạ
em đọc cái bài đấy và em rất thích và rất truyền cảm hứng cho nên em cũng muốn
được đi ra như thế được nhìn thế giới như thế thì cái điều đấy là phần tuyệt
vời gì bằng thì khi mà mình biết được một lượng khá lớn thì bạn ấy nói bạn Nhà
báo nói rằng là anh có thể đóng gói xuất bản được rồi anh viết thêm một chút anh

00:54
xuất bản được rồi và và xuất bạn thì thực sự là cái cảm giác mình nghĩ rằng
mình chưa phải là nhà báo chưa phải là người viết chưa phải là cái gì cả thì
cái cảm giác nó rất là còn ngại giờ nó còn còn không tự tin đấy Chị kinh doanh
thì mình kinh doanh thì tốt nhưng mà đấy là một cái khác nhưng mà khi khi mọi
người nhận được phản hồi và nó giúp được
cho tất cả giúp được với kinh doanh giúp được những cái kinh nghiệm mà mình Họ
chỉ họ họ cần phải học hỏi thì mình thấy
nó rất là giá trị và và thực sự thì mình vẫn nhận thấy rằng là khi mình viết thì
tất cả những cái phiền muộn những cái mệt mỏi của mình nó có cuốn theo Thì đấy
là một cái rất là tuyệt cái thứ hai nữa là khi mình viết thì mình cũng tĩnh tâm
lại được Mình mình nhớ lại và và nó giúp cho mình là giải giải tỏa được stress
giải tỏa nhưng đồng thời nó lại ra được những tác phẩm và khi mình quay trở lại
thì mình thấy rằng là đúng là cũng phải nỗ lực đấy chứ không phải không Bởi vì
ai cũng thích ngồi xem phim ai cũng thích ngồi tivi và ai thích ngồi nhậu
nhẹt với bạn bè hay nói chuyện nhưng mà thay vì cái đấy thì ngồi viết mà công

00:55
việc đó bận rộn đến lúc nào cũng phải dành ra thời gian hy sinh rất nhiều
nhưng bù lại thì mình có tác phẩm Thì đấy là một cái rất là tuyệt vời rồi là
anh thông đã gặp chị Gánh Gánh Gồng Gồng á Xuân Phượng trong trường hợp nào thực
sự thì gặp được bà Phượng Đó là một cái sự may mắn lớn bà là một nhân chứng lịch
sử và không thể hình dung được một người
đàn bà Việt Nam tuyệt vời như vậy 90 mấy tổng 90 mấy tuổi mà hôm nay vẫn đi bán
tranh và lý thuyết phục và đi triển lãm mà vẫn còn rất là minh mẫn thì con dâu
của bà thấy Phúc Sinh mua tranh kết nối và và bà là một người bán tranh
bà là một người bán tranh cho cho Phúc sinh và bán rất nhiều tranh cho Búp Sen
giá trị rất là lớn thì khi mà bà bán tranh cho Phúc sinh thì hai bên có sự
nói chuyện kết nối với nhau và bà bà cũng thấy rằng là ở một công việc kinh

00:56
doanh bận rộn như vậy làm cái ngành nông
nghiệp nhưng mà đến văn phòng thì rất là đẹp rất là là là đâu đó rồi treo những
bức tranh rất là hiện đại rất là rất là rất là đẹp đẽ thì bà rất là ấn tượng Bà
nói rằng là thực sự ở thế giới thì chúng ta có các doanh nghiệp kinh doanh Nhưng
mà họ dành rất nhiều thời gian trong nghệ thuật ở Việt Nam á thì chúng ta
cũng cần phải Racing cần phải phải tạo ra nhiều cái tầng lớp như thế vừa kinh
doanh nhưng cũng trân trọng nghệ thuật thì bà đến Phúc sinh Bà có cảm nhận rằng
nó kết hợp được cái chuyện đấy cho nên là mối quan hệ nó trở nên rất là thân
thiết Bởi vì thực sự thì bà cũng trải nghiệm nhiều và bà cũng trân trọng cái
chuyện đấy Ngoài ra thì khi mà mà tôi đến với tranh ấy thì tôi xem một cái nhà
và tôi nghĩ rằng tôi đi nhiều thì tôi thấy rằng là khách hàng của tôi ai cũng
treo tranh gốc ấy ai cũng treo một cách tranh đẹp các ông chủ các cửa hàng các

00:57
quản lý họ đều treo những bức tranh trước nha của họ nói chuyện họ say mê họ
họ là người Hà Lan Họ là người Singapore Họ là người Hồng Kông Họ là người
Philippines Nhưng mà khi kinh doanh Nhưng mà khi nói về tất cả các hội nghệ
thuật treo tranh họ tự nhiên họ biến hình một người khác rất là rất là là yêu
đời rất là là say sưa với nghệ thuật Thế thì khi mình xem thì mình cũng bảo mình
cũng muốn có một bức tranh đẹp để mình che Thế là nhờ một người bạn thì mình ra
quận Nhất triển lãm triển lãm tôi ra một cái tranh và tôi có cơ hội để gặp một
người bạn và bây giờ sau đó thì chúng tôi quen nhau Bán rất nhiều tranh cho
tôi thì chúng tôi nói chuyện thì tôi mua
bức tranh về nhà và thực sự là cái phòng khách nó trở nên rất là khác biệt khi
anh chị em một bức tranh vào nó nó tạo ra một cái cái không gian đẹp hơn nó nhẹ
nhàng hơn rất nhiều và chanh nó cũng như là một cái gì đó mà nếu anh động vào nó
thì anh sẽ bị nó cuốn hút say mê anh sẽ dốc hết toàn bộ tiền cho nó và

00:58
đấy là lý do mà tôi tiếp tục mua tranh và qua cái thông đấy thì tôi cũng kết
nối được rất nhiều người khắp nơi ở Việt Nam rồi nhiều nơi ở trên thế giới cùng
sưu tập rồi cùng mua rồi chia sẻ những câu chuyện và kinh doanh đã trở nên dễ
dàng hơn rất nhiều thực sự Phúc sinh bản thân tôi có một cái may mắn rất gặp rất
nhiều người họ thích các tác phẩm của mình Họ đến xem văn phòng của mình Họ
đến Xem cách thích mình làm họ đến Xem tranh của mình rồi đọc sách của mình Họ
làm rất là tự nguyện có thể họ thích cái cái truyền thông của mình cái cách nói
chuyện của mình Họ thích những câu chuyện trong như thế họ cảm nhận được
Thực sự tôi gặp rất nhiều những người nhiều tuổi họ dành rất nhiều ưu ái cho
cho cho Phan Minh thông và cho Phúc sinh
thì tôi mới hỏi là tôi nhiều khi tôi hỏi tại sao nó lại như vậy thì có thể là có
thể họ nhìn thấy mình vào lúc mình tuổi trẻ của họ là mình Họ nhìn thấy mình là
tuổi trẻ và họ muốn hỗ trợ họ muốn họ muốn support họ muốn hỗ trợ bởi vì họ
nhìn thấy mình nhiệt tình hoặc là nhìn thấy cái sự vật lộn của mình những cái

00:59
khó khăn của mình Họ nhìn thấy tuổi trẻ của họ ở bản thân mình và qua cái chuyện
họ nghĩ rằng họ sẽ giúp đỡ họ muốn giúp đỡ mình là họ giúp đỡ cái tuổi trẻ của
họ bởi vì có rất nhiều chuyện mà nếu mà kể ra thì nó như làm nó như thế nào Có
một ông ở Pháp mà xây pháp Gặp Mẹ Gặp Phúc sinh kinh doanh thuốc sinh trong
dẫn Phúc sinh đến ngân hàng mantaxi để đi vay tiền đúng là bảo lãnh rồi có
nhiều người ở ở có ở Singapore rồi đến Phúc sinh dẫn đến UB ở vay tiền đứng ra
bảo lãnh vay tiền Nói chuyện hôm trước anh có khách Đức xong rồi Cái mới đưa
các bạn khởi nghiệp tới văn phòng hôm nay là đã có những bạn bán được hàng
khách Đức Người ta nói rằng là nếu anh nhận một món quà gì đó anh không cần
thiết anh phải trả ơn cho cái người đấy đâu mà anh tiếp tục Anh làm đến giúp cho
những người đến sau bởi vì tạo ra một cái môi trường tốt hơn tạo cho nhiều
người Việt có cơ hội để khắp nơi tạo kinh doanh tạo tạo ra một cái nền liên
lạc nền tảng tốt hơn thì mình cũng được hưởng lợi trong tương lai

01:00
nhiều thế hệ sau của mình cũng được hưởng lợi Nếu mà tất cả mọi thứ nó phát
triển lên cuối cùng là từ một cái khởi đầu 6 tháng phá sản âm vốn Xong bây giờ
lại đi đến cái phát triển bền vững nó thật là đẹp giống như là hôm trước mình
làm cái lễ công bố thì mình nói là 27 năm hành trình đi đến nền kinh tế xanh
Sau đó anh Phan Văn mãi ảnh đi ảnh nói chuyện với lại một số doanh nghiệp ảnh
nói gì chứ dám khẳng định là tôi đi đến nền kinh tế xanh là can đảm và trên cái
con đường can đảm đó thì có những người dẫn đầu là anh Thông và một số các anh
của lbc rất là cảm ơn anh thông là đã kể cái câu chuyện của mình xin được tặng

01:01
anh thông một cái phần quà đây là cái tượng bằng giấy làm bằng tay của
ekip này các bạn làm và tặng cho anh đâu rất là cảm ơn chị Hạnh cùng với ekip
cùng với team làm chương trình và cũng mong rằng là
chương trình sẽ có nhiều thành công chia sẻ những nội dung tích cực đến với tất
cả khán giả trong cả nước rồi Cảm ơn chị Xin chào và hẹn gặp lại