Hãy giúp "Trăm triệu thầy, trăm triệu trò" hoàn chỉnh nội dung để những người khác có thể hưởng lợi từ nó trong tương lai.
- Bấm Ctrl + F : nhập từ khoá (tìm trên trang hiện tại).
- Nhập trực tiếp vào ô tìm kiếm trên cùng (tìm trên toàn bộ website).
00:00
Có một lần bà ở Paris, bà ra một cái công viên nổi tiếng ở Paris và bà trong
thời gian 2 tháng ở Pháp thì bà cứ th bà ra bà ngồi ở đây để cho đầu ốc nó thư
thái. Thì cách đó chừng hai ba nhà thì có một cái bà cũng tuổi cao hơn bà, mặc
đồ sáp cứ chậm chậm đi ngang qua đấy. Thế bả ngồi một chập thì bả từ từ bả mở
một cái bọc ra và trong cái bọc đó bả lấy cái bánh mì bó bó bánh mì khô á bà
bà rải rải xung quanh trước mặt thêm một chập là có hàng trăm con chim bồ câu nó
ăn cái cái cái bột bánh mì của bà ấy còn nó đậu trên vai bà ấy, nó đậu trên tóc
bà ấy thì con tưởng tượng một bức tranh nhá. Cái công viên thì đủ xe đẹp lắm
nhiều hoa nhưng mà bà ấy mặc đồ xám mấy con chi bồ câu nó màu xám và nó
bao quanh bà ấy bằng một cái màu xám thì bà nhìn thấy bà toát mồ hôi bảo trời ơi
00:01
đây là biểu tượng của sự cô đơn bà này không con không cái không gì hai ba ngày
này thấy bà hiện một lần và chị bà có thể đối thoại với những con chim b câu
mà thô cho nên cái hạnh phúc Đối với bà về tuổi già là không có sự cô đơn. Và
muốn không có sự cô đơn thì mình phải làm thế nào? Bà viết sách, bà làm phim,
bà làm những việc ấy. Dạ. Và bà gửi những cái thông điệp cho bạn trẻ.