Đang tải...
 
Skip to main content

Kỷ niệm xót xa của đời nghệ sỹ - Kịch - Nghệ Mùa 1-

Bài viết này còn sơ khai.

Có rất nhiều tài nguyên tham khảo ở đây - chúng được đóng góp bởi cộng đồng. Khi bạn học, chúng tôi mời bạn quay lại và cập nhật các trang này - chia sẻ những gì bạn đã học được.


Hãy giúp "Trăm triệu thầy, trăm triệu trò" hoàn chỉnh nội dung để những người khác có thể hưởng lợi từ nó trong tương lai.

Tìm hiểu cách Đóng Góp


Bên dưới là "nội dung thô" phục vụ tìm kiếm

- Bấm Ctrl + F : nhập từ khoá (tìm trên trang hiện tại).
- Nhập trực tiếp vào ô tìm kiếm trên cùng (tìm trên toàn bộ website).

"nội dung thô" được tạo tự động, giúp bạn "tìm kiếm" dễ hơn bằng cách gõ "từ khóa". Nó sẽ tồn tại đến khi Ai đó học và giúp hoàn chỉnh nội dung.



00:00
Lộc V còn nhớ cái ông ông ông Tư là G
của Lộc á là ổng ổ quá thất vọng và ông không thể ở trong cái ngôi nhà như cô
cháu n được ổ phải đi thì ông Năm ổng ông mới về thôi thôi ông đi ông đi thì
ông nắm là đi đâu cũng được hết đi đâu cũng được hết miễn đừng ở cái chỗ này đi
đâu được á thì ông Nông mới nói là ông đi qua nhà tôi đi qua nhà
tôi thì thật ra cái sân khấu lúc đó Nó chỉ là một cái bục cao hơn mặt đất của
mình khoảng bốn tấ khán giả đủ ngồi những cái ghế như
thế này thôi có một bà già khán giả tóc bạc
phơ bạc hơn cái đầu của ông Tư luôn cái đầu bạc của ông Tư là cái đầu bạc giả

00:01
hóa trang còn cái vị bị khách bà lão ngồi dưới là bạc trắng thật sự tôi còn
nhớ khi Anh Việt Anh Dìu tôi bước xuống cái bục đó làng bước xuống ngay cái chỗ
của bà bác nó ngồi cái bà bác nó đứng lên đứng lên ôi ông đừng có buồn Ông
đừng có buồn kệ nữ đừng quan tâm tới nó Kệ nó đ Kệ nó đi đừ theo bả dỗ dành tôi
B dỗ dành ông Tư á Tức là bà bị nhập vào
cái bà bát đó bị nhập vào chy và vô tình bà cũng đứng lên bà bà đi vào cái khu
vực biểu diễn của chúng tôi luôn và bên đây thì Anh Việt Anh Anh Anh Dìu tôi thì
bả một bên đâ bả dều tôi luôn B về gì tôi vô trong cái phòng diễn viên
luôn cái sức hút của cái câu chuyện nó nó làm cho cái người người khán giả
người xem người ta hòa vào luôn dạ đó là cái chi chi tiết mà bản thân em không
bao giờ quên trong đời mình em nghĩ tới bây giờ nó đã là mấy chục năm rồi chắc

00:02
bà B cũng quy tiên rồi em nói thật vậ em đốt ngang để xin
ba thôi má đã làm như vậy rồi thì ba cho con cất dệu luôn và thật sự thì em cũng
thấy rằng trong cái tình hình nó còn nhiều những cái mà phức tạp lắm và đồng
thời là mình thấy chưa tìm được những cái trái tim những cái đầu óc để có thể
gắn được với những tác phẩm của ông thì thôi mình tạm cất Dạ em cũng có một cái
nguyện ước là nếu như không dựng được thì em cũng sẽ cho in lại để lưu giữ lại
mà cái người trách em và đồng thời cái người mà hướng cho em đó chính là đước
trí nhạc sĩ Đức Trí á chị khi khi mà nghe em thông tin là đốt hết tất cả các
tác phẩm của ba là Đức Trí ngồi lại với em và nói chị làm cái điều đó là chị rất

00:03
ác là bởi vì Vì chính em là cái người nhạc sĩ Bây giờ em muốn đi tìm những cái
tư liệu của những nhạc sĩ cổ trước đây em tìm không ra mà bây giờ chỉ đốt đi về
sau các con cháu nó không còn biết nó không tìm ra được những tư liệu này nữa
thì làm sao có thể giữ lại được cái cải lương cho nên chị ác lắm chị nghe lời em
cất đi giữ đi nhưng chị cho ưng Bà cho chị vô chị cho vô thư viện đi chị em về
Em suy nghĩ thì tới cuối cùng em nói được em sẽ lưu dữ và sau này em sẽ cho
vào thư viện nếu như thư viện còn muốn tiếp nhận chúng ta chỉ gửi cho những
người nào có cùng một cái ý tưởng có cùng một cái đầu có cùng một trái tim có
được một cái tâm hồn và chấp thuận được với những cái gì hiểu được Ông chỉ nhớ
nói cái lần em với chị đóng chung cái vở kịch khuất Nguyên không à Ờ cho truyền

00:04
hình em đóng khúc Nguyên chị đóng nă hậu chị đóng v k b đó có một bài bảo đập
enter tạ cái bài đó chứ bụ chê thậm tệ ông thô đừng đừng nó ai đả đc là em bị
đọc tới đả cái bài đó chứ bộ kỳ quá à đụng cái cái tự nhiên cứ cuối cùng các
em đặt được khán giả bình chọn cho em cho giả ma Dạ cái bài đó nó Thí dụ như
vậy cái B nó ô t vậ trong trong mắt người này nhìn mình đó là một sự thất
bại trong sáng tạo nghệ thuật Ừ nhưng mà trong mắt công chúng thì họ lại thường
nhận cái đó là cái thành công cho nên thiệt ra mình và bản thân là mình n bản
thân mình thôi Ừ mình sẽ là người mình tự đánh giá mình mình thành công hay
mình thất bại mình Thí dụ như đối với em đi em đạt cái giả thưởng đó nhưng mà em
nghĩ là có một người chê có nghĩa là mình đã công chúng thất bại rồi bởi vì
trong tại vì cái người mà chê mình có nghĩa là người ta cũng có cái cái trình
độ hiểu biết của người ta chứ chứ đâu phải là kiểu dạ dạ chứ đâu phải h cái

00:05
người ta chơi mình cái là mình nói cái này là ờ thù Ghét mình à cái gì đó Đâu
có đâu tại vì cái Người làm nghệ thuật thì hay là một cái hiện tượng gần đây
nhất Thí dụ như là đó có một cái sản phẩm nghệ thuật bên cạnh những lời khen
quá trời khen thì cũng có những lời chê không tiếc lời chê luôn thì em nghĩ cái
đó mới là đời sống thực của nghệ thuật xưa có cả Khánh Hoàng nữa rồi thì Khánh
Hoàng không tham gia thì hai đứa đi đâu với nhau thì người ta cũng đồn đãi người
ta nói là cặp bồ ấy như cũng buồn em cũng buồn Thậm chí người người ta còn
người ta nói sau lưng để coi 37 21 ngày à Thì như rất là buồn chuyện này em cũng
bực bội em nói mình phải chứng minh cho người ta thấy mình là một cặp nghệ sĩ đi
với nhau giống như Hà Triều hoa phượng Tại hồi đó hợp tác giết tuồng đầu tiên
là giết tuồng mình phải làm được như Hà Triều h Phượng chỉ có thời gian và cách

00:06
làm việc của mình là câu trả lời chính xác chứ giờ mình
cái phân là cái Thanh Minh là cái dở nhất Dạ thì chỉ có việc làm thôi thì
mình phải làm nghề để người ta thấy là mình là một đôi bạn nghệ thuật đi với
nhau mấy chục năm phải làm được đề chương trình được mang đến bởi may
nền tảng khai phóng những tiềm năng