Đang tải...
 
Skip to main content

GS. Phan Văn Trường: Một đời như kẻ tìm đường An Original Documentary Film by Mera Cao

Bài viết này còn sơ khai.

Có rất nhiều tài nguyên tham khảo ở đây - chúng được đóng góp bởi cộng đồng. Khi bạn học, chúng tôi mời bạn quay lại và cập nhật các trang này - chia sẻ những gì bạn đã học được.


Hãy giúp "Trăm triệu thầy, trăm triệu trò" hoàn chỉnh nội dung để những người khác có thể hưởng lợi từ nó trong tương lai.

Tìm hiểu cách Đóng Góp


Bên dưới là "nội dung thô" phục vụ tìm kiếm

- Bấm Ctrl + F : nhập từ khoá (tìm trên trang hiện tại).
- Nhập trực tiếp vào ô tìm kiếm trên cùng (tìm trên toàn bộ website).

"nội dung thô" được tạo tự động, giúp bạn "tìm kiếm" dễ hơn bằng cách gõ "từ khóa". Nó sẽ tồn tại đến khi Ai đó học và giúp hoàn chỉnh nội dung.



00:00
... này là có duyên với nhau. Em tên là gì? Em tên Hạnh, thầy. Em làm gì?
Em làm Luật sư, thầy. Ồ, Luật sư hả. Em có xem kênh thầy nhiều lắm.
Có Cấy Nền... Cấy Nền Pháp Luật - Pháp Lý đó em mà tới nói chuyện
em mà có trải nghiệm nào hay em tới nói chuyện giải thích về lịch sử Phở

00:01
một buổi về lịch sử, thú vị lắm! Tại sao mà có Phở gọi là Phở Hồ, àh...
tại sao? tại sao? mình ăn rồi quay lại phòng nghỉ
thực ra quán cũng gần lắm thầy. Không, mình đâu cần phải nghỉ
đã ăn xong là vào họp luôn. Thế xong là sau đó thầy nói chuyện luôn.
Vậy thì ăn ở gần ngay đó, số 10 Lê Hồng Phong cũng gần. Chị Huyền mà nói
tiếng Huế như người hát ý cá này là cá dìa ở Huế có thôi đó. Người Pháp làm cá
nhìn đẹp quá! Thầy biết cá dìa không ạ? Không! Cá này cá dìa đó thầy,

00:02
cá dìa đầm phá Tam Giang. Các em đây này, kéo ghế ra giữa này mà ngồi
ra giữa mà ngồi. Các em biết không? Các em không thể nào mà ngờ được
là cái chọn chỗ không đã làm thầy thấy là người nào sau này sẽ tiến xa
và người nào không muốn tiến xa. Nó chỉ có thế trong cuộc sống thôi đấy.
Chứ nó không có những hàn lâm, bằng cấp gì đâu. Ngày xưa,
thầy nói thật đấy các em nhé. Ngày xưa,
thầy vào cái phòng như này mà không có ai thầy ngồi ngay giữa, giữa hàng đầu.

00:03
Và người nào đẩy thầy đi, thầy hỏi tại sao? Tôi không có quyền ngồi giữa sao?
Thế trong khi các em ở đây, thầy nói thế này các em đừng có giận thầy.
Các em cứ lú rú, lú rú rồi đi tìm một cái góc để ngồi.
Thái độ đó là thái độ LOSER. Đi đâu cũng thua hết!
Đi đâu cũng chịu thua, chịu thua trước luôn rồi. Cảm ơn các em mới vào
xách ghế lên trên này đi. Các em có biết không?
Thầy xin phép nói các em như thế này,
thầy tới đây thật ra thầy chỉ có một thông điệp thôi,
là các em phải có thái độ WINNER. Xã hội chúng ta là một xã hội
rất kính trọng người trên, người dưới rất đạo đức, rất ân cần, rất tế nhị,
nhưng mà chỗ nào tốt phải ngồi vào.
Không ai cấm các em ngồi chỗ tốt nhất mà vẫn tế nhị, vẫn ân cần, vẫn khiêm tốn,
nhưng mà chỗ tốt nhất vẫn lấy. Nó tới gặp sếp, nó chỉ nói rằng là

00:04
đây là một vấn đề mà em đang gặp phải em muốn giải quyết như thế này vì...
nó giải thích tại sao mà nó có giải pháp đó.
Tức là nó lên nó đưa giải pháp cho sếp để sếp chỉ gật đầu chứ nó không bảo là
sếp ơi, em làm cái gì? em kẹt rồi. Không bao giờ!
Bao giờ nó gặp sếp, nó cũng đưa ra giải pháp và nó chỉ xin sếp gật đầu.
Thế cho nên là... cái thái độ mà các em phải có
là cái lý luận hệ thống, thế lý luận hệ thống là cái gì?
Thì thầy xin phép giải thích cho các em, rất đơn giản
là khi mình làm cái gì thì mình phải nói tại sao mình làm thế nhỉ?
Rất nhiều em làm việc nói rằng là em làm tại sếp bảo em làm.
Thế thì khi tôi làm Chủ tịch thì tôi gọi ngay thằng sếp lên
tôi bảo rằng là thế thì em bảo nó làm thế là tại sao?

00:05
Tại vì chính em cũng có sếp của em mà sếp của em bảo làm thế.
Thế ra không có lý do à? Bảo lý do là sếp bảo. Không!
Cái lý do đó không phải là một lý do. Thầy vào cái là thầy giết luôn
Thầy làm thì em nhẹ việc, đỡ việc mà như vậy nó rất là tự nhiên, với là...
À đúng rồi em. Các sinh viên được trông thấy Giáo sư
mà chưa bao giờ họ thấy hết cả. Dạ, đúng rồi.
Cái tự nhiên mình cần sự tương tác, gần gũi thôi. Vâng
Em rất thích kiểu của thầy tiếp cận. Sau này bọn em làm talkshow
em cũng sẽ học hỏi cách này. Rất hồn nhiên. Dạ, đúng rồi. Vâng

00:06
Chứ còn thưa, kính thưa, kính gửi các kiểu. Chuyến xe về Tết À, hay quá nhỉ!
In other world Please, be true It's other world Hồi thầy ở bên Thái à,
thì thầy đi với Chủ tịch Tập đoàn Chủ tịch Tập đoàn mới than với người Thái
bảo tại sao có nhiều ớt thế cho nhiều ớt, chỗ nào cũng nhiều ớt quá.

00:07
Sao mà ăn nhiều ớt quá! Thế thì anh bạn ấy trả lời rằng là
nếu mà không có ớt thì nó không phải là cơm Thái nữa.
Thế thì ở đây mình cũng trả lời là nếu mà không mưa không thể là Huế.
Chào các em, chào tất cả các em Ôi giời ơi Hôm nay em mời Doanh nghiệp
và mời thêm các sinh viên năm cuối. Vâng Dạ, cảm ơn thầy rất nhiều.
Có gì đâu em. Chúng ta đều mong hết cho đất nước. Trước hết thì xin phép
được tự xưng là thầy đó là tại vì rằng là mình quen thói rồi, đi đâu cũng
bị gọi là như thế. Cám ơn à, có nhã ý mời thầy tới đây chia sẻ cho các bạn.

00:08
Hoàng, Hoàng Thị Ngọc Lý Hoàng, họ Hoàng chứ gì, đúng không? Chị gặp thầy là
cách đây 3 năm là chị bắt đầu khởi nghiệp à, khi đó cũng là rất lưỡng lự
coi thử là mình có mình có thể khởi nghiệp tiếp không?
Mình có làm tiếp tục hay không? Mình đang công việc cũ rất là ổn định
và một công việc mới. Thì nhận được tin nhắn của thầy cảm nhận rất là hạnh phúc
và mình cảm thấy là mình là một đơn vị nhỏ vậy mà được một người
rất là lớn, vĩ đại như vậy trả lời. Và đặc biệt có một lần rất là ấn tượng
thì trong một lần thương thuyết với một đơn vị. Mình nhắn hỏi thầy
thầy gọi điện thoại lại liền và thầy tư vấn trong một tiếng rưỡi đồng hồ.
Trời ơi, mình rất là mình rất là hạnh phúc và happy
và sau thương vụ đó mình cảm giác Mình cảm thấy làm hết sức rồi mà
điều đó làm mình rất là hạnh phúc
và động lực rất lớn để phát triển như ngày hôm nay. Mọi người xin trân trọng,
biết ơn sâu sắc, cảm ơn đến Giáo sư Phan Văn Trường rất nhiều
và, Sở và ban tổ chức rất cảm ơn... Thầy rất là hồn nhiên Thầy

00:09
Thầy cảm giác thầy già nhưng mà thầy không già.
Mình thấy thầy rất là chân thành. Thầy xin phép câu hỏi này là câu hỏi chót
tại vì là chúng ta cũng đã có nhiều câu hỏi rồi, thành thử hơi mệt.
Em thì em hỏi cảm nhận buổi này như thế nào
thì đúng là anh Trường Phó Giám Đốc Sở cũng đã chia sẻ rồi đấy.
Hôm nay cũng rất là may mắn rất là cảm thấy tiếp nhận được những
lĩnh hội được những kiến thức rất là quý. Thì... cũng hy vọng sắp tới
cũng sẽ được thầy quan tâm để chia sẻ nhiều nội dung nữa.
Thầy luôn đem lại một sự gần gũi và một con người tâm huyết và
nhìn thấy sự chân thực đầu tiên khi gặp thầy, cho nên là
con người mình khi gặp xong có thể là mình sẽ trải lòng được.
Cái quan trọng là tạo niềm tin cho đối phương khi gặp lần đầu tiên là quan trọng

00:10
nên nhiều khi gặp mà có khoảng cách là không thể chia sẻ hết được,
rất là gần gũi. Dạ vâng, đúng rồi. Nó đẹp nhất chỗ này. Dạ vâng
Đây là cầu Dã Viên. Thế thì đấy... nguyên tắc nguyên tắc của việc tuyển dụng
là luôn luôn mình... thu nhận, thu hút người tốt. Người có đạo đức người tốt
Mình có thể đào tạo kỹ năng đào tạo trình độ được phải không thầy? Đúng rồi.
Để thầy nói cho các em nghe thầy đã từng thấy một người rất đạo đức, người Bỉ.
Mà nó hơi nghễnh ngãng, nó hơi... cử chỉ của nó hơi... nhưng mà

00:11
mình trông thấy một trái tim to như thế này. Mình bảo, để cho nó vào đây
cho nó vào để tao xem thử xem
đấy, tại vì mỗi một năm thầy quản lý 45 ngàn người.
Thế thành ra thầy chơi thử một cái, lúc nó vào nó là một trong những kỹ sư
tốt nhất của Alstom. Đó là tại vì rằng là nó tới... vào là nó "Thưa sếp"
con vào đây con cần biết sếp cho con làm cái này... làm cái này...
làm coi sếp muốn con làm như thế nào
Mình bảo rằng là con làm như này, như thế này. Mà con đừng ngại ngùng gõ cửa tôi
hễ mà... con... phải nhớ một điều là có 3 điều phải tránh
và 3 điều luôn luôn phải tuân thủ. Nó mới bảo "Sếp" Con vui quá, con sẽ áp dụng.
Thế thôi đấy, từ ngày đó... Nó trở thành một trong những người cột trụ,
trong khi tay nó hơi gộc ghệch trông tướng nó như tướng yểu người
tức là người yểu nhưng mà nó giỏi lắm. Mà mình không có không đọc CV

00:12
hỏi mày làm ở đâu rồi? Nó bảo rằng nó làm ở Bombardier,
tức là công ty đối thủ của Alstom. OK. Thế tại sao nó đuổi mày?
Nó bảo, không con đâu bị đuổi. Đó là do vợ con con đang làm ở bên Bỉ
vợ con có việc ở bên Pháp thì con sang đây kiếm việc ở bên Pháp.
OK thôi, mày vào đây. Vâng Định ạ. Phố cổ nó có nét riêng,
nó có một cái gì vẫn cứ xưa. Vâng thầy rất thích đi vào những hẻm
nó chỉ rộng một thước rưỡi thôi. Thế nhưng mà cứ mỗi 5 thước là có một bà
bán một cái gì ăn rất là ngon. Đấy đến khi thầy nói rằng là
bà ơi, bà cho tôi một bát Ông ơi!

00:13
Lâu lắm tôi chưa được nghe tiếng Hà Nội thuần túy rồi. Ông là thế nào?
Bảo rằng tôi sinh ra tại Hà Nội đây. Bán từ hồi 16 tuổi,
đến bây giờ bà cụ tám mươi mấy. Cụ vẫn bán.
Có những cụ mở ra cả ngày chỉ cần bán được 1-2 khách thôi người ta vẫn cứ thích.
Nhưng mà cái chỗ đó là chỗ của người ta rồi. Như là mình đi làm bây giờ
cũng như là em không được ngồi vào cái ghế này của em thì em buồn lắm.
Điểm thầy yêu thích nhất ở Hà Nội.
Đó là cái nét mà thầy tìm thấy ở trong mẹ thầy. Dạ lịch lãm, sang trọng, dè dặt,
tế nhị, người Hà Nội ngày xưa người ta có cái chữ mà người ta dùng thường lắm

00:14
mà bây giờ nó mất đi rồi chữ "không dám" Ngày xưa, dạ thưa mời cụ ngồi chơi ạ!
Dạ, tôi không dám ạ! Mời cụ xơi tí trà! Dạ, tôi không dám ạ! Hay nhở.
Từ đấy hay thầy nhở. À, chữ "không dám" Chữ "không dám" thầy thấy mất rồi.
Trong khi ngày xưa, buổi sáng dậy, bà nội nói với bố mình
tức là con ruột mình đấy. À, anh Tạo... sáng nay mẹ có tí xôi.
Dạ vâng ạ, con không dám ạ. Cái gì cũng "không dám".
Cái gì cũng phải tiết kiệm nhất. Chẳng hạn như là bây giờ nhá cái đường này
bây giờ thí dụ cái đường này sắp thành xa lộ mà người ta nói rằng có đủ để

00:15
có hai lần bốn làn; Hai bên bốn làn, có chỗ thằng kỹ sư Pháp rằng bảo là
ở cái chỗ này trong 50 năm tới chỉ cần có 2 làn thôi là nó xây 2 làn.
Không có cái gì mà làm nó thay đổi được ý kiến.
Là bởi vì nó đã tính toán rất là kỹ với tất cả lương tri của nó.
Và nó tính rằng là không được phí tiền của xã hội. Đấy là cái
triết lý của người kỹ sư của Pháp. Dạ Mà các bác sĩ của Pháp
là cách đây vào khoảng chỉ 20-30 năm thôi đó là Thương có biết không? Khi mà
em vào gặp bác sĩ của Pháp là ngồi 10 phút để nói chuyện với nhau đã.
À, anh có cảm giác đau ở chỗ nào mà tại sao nó tới thế nhỉ?
Anh đã có bao giờ bị giống thế chưa? Tại sao lại bất thình lình xuất hiện
anh có thay đổi cách ăn uống của anh không? Anh có ngủ ngon không?

00:16
Xong nó ghi chép nhé! Chứ không phải nói chuyện xã giao đâu. Nó ghi chép
xong nó tìm lý do. 10 phút đã! Nói chuyện trao đổi đã, để nó tìm hiểu con người
thế xong rồi là nó chữa cho mình. Nhưng mà nó chữa... gọi là tạm thời
nhưng mà nó cho mình thứ thuốc để mà nó xem xem là
cái giả thuyết của nó về cái bệnh của mình có đúng không?
Thế anh uống thử thuốc này nhé.
Thế nhưng mà mỗi buổi sáng anh đo nhiệt độ cho tôi
hễ mà anh xem xem là bụng của anh còn đau không?
hay là đầu của anh còn nhức không? Đấy! Tại vì rằng là
8 ngày nữa tôi có kết quả của anh anh khai lại cho tôi
thì tôi mới hiểu được bệnh của anh nó như thế nào. Thì tôi mới chữa.
Bác sĩ mổ xương giỏi nhất thế giới trước khi nó mổ xương là nó dắt tay bà cụ đi,
để nó xem xem là bà cụ đi như thế nào dáng đi như thế nào,

00:17
lúc nào là đau, lúc nào là nhói đi 100 thước với nhau đã.
Xong rồi nó cho uống thử một thứ thuốc nào.
Tại vì rằng là thứ thuốc đó mổ xong phải uống
rồi nó xem xem mình có dị ứng không đã. Hm... thầy
thầy chưa có cam kết với con đâu nhá. Đây là thầy sẵn sàng tiếp con
để nói chuyện về hội thảo ở Tôn Đức Thắng. Con muốn làm hội thảo Cấy Nền
thì thầy xin cảm ơn con là bởi vì ý tưởng đó là một ý tưởng rất là tuyệt vời.
Tuy nhiên, con đừng nghĩ ai làm Cấy Nền cũng được đâu.
Bởi vì rằng là muốn làm một hội thảo Cấy Nền
thì mỗi người phải tự đăng ký và tự đóng tiền. Chứ thầy không cho phép một
hội đoàn hay tập thể nào đó tổ chức Cấy Nền mà
không có sự tham gia của mỗi cá nhân. Sinh viên mà bị bắt đi học

00:18
không phải là Cấy Nền nữa rồi. Con hiểu không? Thế! Em tên là gì? À, Trang
Thầy bị điếc mà. Vâng À thế toàn là nhân viên còn đây là sếp lớn. Chào Linh Vâng
Đây là một cú sốc đầu tiên thầy ném xuống đây này. Các bạn đừng
đừng hờn ghét thầy nha. Thầy sắp ném một cái cái gì rất là kinh khủng. Thoải mái
nghĩa là mình đặt ghế lại cho thật thoải mái. Rồi
Bây giờ thì chúng ta làm việc rất là đơn giản, là mỗi nhóm mỗi nhóm nói lên và

00:19
người kia có quyền phản biện chính nhóm mình.
Và tất cả các bạn đều phải phát biểu hết. Và cái phát biểu đó là nó đi tới là
chúng ta làm gì từ đây và tại sao? Phải có chữ "tại sao?" Thế thôi.
Thầy xin phép là thầy ngồi ở trên này thầy nghe và thầy phản biện
Nói tóm lại là khi mà đem thảo dược vào bếp thì
chúng ta không đem chúng ta vào bệnh viện. Không, chuyện ăn...
tất cả bệnh tật các bạn đều biết là nó nằm ở cái miệng ấy,
chứ nó không nằm ở chỗ nào khác đâu.
Kể cả bệnh tinh thần nữa huống hồ bệnh vật chất nó đều do cái miệng hết.
Thế thành thử ra là đây là điều này rất là quan trọng.
Thầy nói thật với các em nhé là thầy đã nhấn mạnh cho bạn Hải Anh này
là một đầu bếp nổi tiếng nhưng là một đầu bếp.
Thầy bảo rằng là rất cần em có mặt ở ngày hôm nay và Hải Anh đã chịu khó
lên lịch để mà sống với chúng ta mấy tiếng đồng hồ.

00:20
Thì thầy nghĩ rằng là chuyện em nói rất là thuyết phục
nhưng mà bây giờ nghe tiếp
Thế giới nó đẹp bao nhiêu khi mà chúng ta có những tình cảm hồn nhiên với nhau.
Có cái hình mà thầy giơ tay ra thế này. À, em biết cái tấm đó.
Bây giờ thì nhìn lại thấy giống mẹ rồi. Ời ơi, lâu quá không gặp.

00:21
Lâu quá không gặp Hằng. Vâng Cấy Nền chúng ta có một không gian để sinh hoạt
thế thì thầy xin tỏ lòng biết ơn Minh Nguyện. Nhưng mà biết ơn Minh Nguyện
là phải biết ơn cả công lao của Minh Nguyện trong Cấy Nền Radio nữa.
và không có người nào có tiền hết cả,
toàn là đóng góp của chính bản thân mình thôi. Thế thì bạn Minh Nguyện
là một trong những cột trụ của Cấy Nền Radio nữa đó thành ra là thật sự
biết ơn Minh Nguyện bao nhiêu Follower thì em nhân 10 follow cho thầy.
Thầy bảo rằng, không là cái này thầy xin nhắc để cho các bạn
biết một điều rất là quan trọng.
Là mục tiêu của thầy không phải là phát triển Cấy Nền
Cấy Nền nó chết cũng không sao.

00:22
Chúng ta, Cấy Nền có mặt là để phát triển đất nước.
Tất cả việc làm của chúng ta là để phát triển đất nước.
Thế thì chúng ta ngồi lại với nhau và tự gọi nhau là Cấy Nền.
Nhưng mà nó là cái tên gì khác cũng được.
Đấy, thành ra các bạn đừng có nghĩ rằng là thầy đang có ý tưởng
làm Cấy Nền thành một cái gì đó vĩ đại.
Không, Cấy Nền nó là cái gì cũng được hết.
Nó là cái tên được trên trời rơi xuống
công việc làm các em tới đây là chúng ta cùng phát triển đất nước hết.
Chúng ta không phát triển Cấy Nền, chúng ta phát triển đất nước.
Và tất cả sự đóng góp của thầy cũng là chỉ để phát triển đất nước,
chứ không phải để phát triển Cấy Nền. Đấy, nó phải rõ như thế nhá
chứ nếu không thì các bạn lại nghĩ rằng là là Cấy Nền trở thành một một tổ chức
nó không phải là tổ chức, nó là một hệ sinh thái.
Chúng ta gặp nhau như thế này, vui thế này là hệ sinh thái đã thành công rồi.
Bởi vì là chúng ta bắt tay nhau làm hệ sinh thái có nghĩa rồi, đấy
thế nhưng mà chúng ta cùng nhau phát triển đất nước. Thành ra bởi vậy cho nên là
doanh nghiệp có thể quát nhân viên;
có thể nói cho bao nhiêu lương thì chịu bấy nhiêu,

00:23
có thể nói rằng làm quá giờ mà không ai tính. Thời kỳ đó đã qua rồi.
Thời kỳ nay đó là ngay cả những người mà tạm gọi là thiếu được đào tạo nhất.
Họ cũng hiểu quyền lợi của họ và khi mà mình làm với họ như thế
thì chúng ta phải có những cái tinh thần pháp luật
và một cái định luật thương thuyết. Mỗi một nhân viên mình phải gặp
và mình nói với họ rằng là bạn ạ, bạn có hạnh phúc trong công ty của tôi không?
Bạn thích làm cái gì? Bạn có làm được việc bạn thích không?
Nếu mà bạn thích làm thì bạn có sản xuất được nhiều không?
hay bạn bị vướng víu cái gì? Chỉ việc mở tai mà lắng nghe nhân viên của mình
là việc đầu tiên mình phải làm, để mà họ thấy rằng là à, atlas cuối cùng.
Chúng ta ở trong một công ty mà nó có tính con người

00:24
chứ nó không phải là công ty máy móc mà nó dồn ép con người sản xuất.
Xong rồi, sau đó mình phải hỏi tình trạng hoàn cảnh cá nhân
mình sẽ hỏi rằng là bạn có vợ không? có con không? Bạn có chồng không? Thế thì
mình cũng phải có một chính sách để mà
người ta có những vấn đề rất là đặc trưng của gia đình người ta
chúng ta cũng phải có sự đóng góp. Cái sự đóng góp đó nó rất khó định nghĩa
nhưng mà phải làm Một khi mà như vậy rồi thì chúng ta
tin tưởng rằng là nhân viên của chúng ta sẽ ở lại.
Họ sẽ ở lại bởi một lý do thêm nữa, đó là khi chúng ta biết được
tương lai chúng ta đi biết được lộ trình chúng ta đi
biết được chiến lược chúng ta áp dụng cho tương lai. Thì lúc đó là
chúng ta sẽ lấy được hoàn toàn sự tin tưởng của nhân viên của chúng ta.
Lúc đó sẽ không bỏ chúng ta nữa. Trong lúc này rất nhiều người bỏ về làng
nhưng mà không phải công ty nào cũng có người bỏ về làng đâu.

00:25
Có nhiều công ty vẫn rất tốt.
Ngay bây giờ cuốn sách "Một đời thương thuyết" lại là à đây là lăng Bác đây!
"Một đời thương thuyết" bây giờ đi vào
một trăm cuốn sách đáng có của bất kỳ người Việt Nam nào.
Tôi đã sống ở thảm cảnh khi tôi mới sang Pháp ngay đêm hôm đó tôi mất hết tất cả

00:26
túi tiền mà cha mẹ cho tôi để sống trong ít nhất là 2 năm. Tôi đã làm gì nhỉ?
Nếu mà nói từ suy nghĩ từ ngày hôm nay tức là 60 năm qua thì mình lại nói rằng
mình đã làm gì? mình đã can đảm như thế nào? mình đã khuất phục được
tình huống như thế nào. Chắc là các bạn đang chờ đợi tôi tả một anh hùng tí hon
kể về những chiến công của mình để mà mình vượt qua. Không các bạn ạ!
Không như thế, cuộc đời nó không như thế! Tôi phơi phới vô tư đói thì gõ cửa
gõ cửa bất cứ người nào và lúc đó thì tự nhiên vũ trụ cho tôi ý kiến
đi gõ cửa nhà thờ. Thật sự ra thì cũng không có nơi nào khác để gõ

00:27
thế thành ra tôi gõ cửa nhà thờ và một ông... cố đạo ông ấy mở cửa ra
và ông ấy chia cho tôi một nửa miếng bánh mì. Cuộc đời tôi bắt đầu như thế
từ khi tôi mất hết số tiền đấy, nó đơn giản chỉ có thế thôi
và sau đó ông ấy bảo: Mày làm gì ở đây? Mày... không có tiền phải không?
Tại sao mày đi đâu cũng vác vali đi theo thế? Dạ con, con đang lạc loài.
Con không có đồng nào trong túi. Con vừa sang Pháp,
ngày hôm nay là ngày thứ hai ở bên Pháp. Ngày thứ hai
ngày hôm qua là ngày ngồi máy bay và ban đêm đã mất hết tiền. À, thế à. Thế thì
Ôi, may mắn quá! Nhà thờ này đang cần một thằng cầm nến ngày Chủ Nhật thế thì
tao chỉ hứa cho mày một chuyện thôi là mày cầm nến cả buổi sáng Chủ Nhật
đứng phải đứng nguyên đấy mà mặc áo lễ đấy.

00:28
Xong rồi, đến bữa trưa thì mày được ăn còn bữa tối thì
bữa tối nào mày cũng chỉ chia một miếng bánh mì với tao thôi.
Thế rồi sau đó mày đi học rồi thì ôi Đức Chúa là sẽ đối ngoá đến mình
và sẽ cứu mình. Chứ... sức của tao thì chỉ đến thế thôi. Thế mà rồi
Đức Chúa cứu thật mà mình thì theo đạo Phật mà Đức Chúa cứu mình.
Thế thì mình mới lại hiểu được rằng có khi Đức Chúa với ông Phật
cũng là một Đấng tâm linh. Không phải là cùng một cùng một thẻ căn cước
nhưng mà là một Đấng tâm linh. Thế thì tự nhiên mình vào nhà thờ thì được cứu
Thế rồi sau đó mình được gửi đến học một nơi mà người ta sẵn sàng, người ta
cho mình mượn tiền. Rồi xong rồi họ cho mình giúp đỡ mình, giặt giũ cho mình,

00:29
cho mình ăn. Thế rồi từ từ, người ta thấy rằng là mình có một chút bắp thịt
mình đi sơn nhà, quét cửa mình đi đổ rác vào ngày cuối tuần. Mình đi cắt cây,
mình đi nạo ống khói lúc mình nạo xong ống khói, mặt mình đen thui
mà khi rửa, khói đen ở trong mình rửa nó không sạch, nó cứ đen hoài.
Thế thì đấy, chỉ làm có những việc đó thôi, thế rồi mình cũng vào bệnh viện
mình bảo rằng bệnh viện nghe nói đâu đâu đâu cũng có nhiều tử vong
mình vào mình... nói thì chắc... sốc đi rửa xác xác nào người ta cũng cần rửa.
Thế thì mình rửa xác. Hễ mà mình rửa xác một mình thì mình hơi sợ.
Mình rủ thêm mấy người bạn Việt Nam đi bạo rồi ca hát khải hoàn
vừa ca hát vừa rửa xác. Thế rồi sau đó mình cũng quen việc đó đi
mình cũng chẳng nhớ mình đang rửa cái xác nữa. quen đi đấy, tôi

00:30
làm tất cả những việc mà người khác có thể làm. Tôi chẳng có tài ba gì hơn ai cả
nhưng mà tôi có một thái độ mà đôi khi người khác không có. Đó là rất vô tư
sẵn sàng đâm vào những việc mà không có tinh thần chọn lựa.
Cho rằng Chúa đã tặng mình cái gì vào tay thì cái điều đó phải là tốt.
Có thế thôi! Đấy, mặc dù là xác để rửa cũng là tốt và nó tốt thật.
Bởi vì sau này thì nhờ vậy mà tôi đã có đủ phương tiện để mà tôi
cung ứng cuộc sống của tôi. Một cuộc sống sinh viên rất là nghèo nhưng mà đủ.
Một ý nghĩ thôi, là mình luôn luôn rất là lạc quan. Đầy hy vọng
bởi vì mình biết là ngày mai sẽ tốt hơn ngày hôm nay,
bởi vì ngày hôm nay mình đã ở đáy giếng rồi thì mình không thể nào xuống hơn.

00:31
Do đó cho nên cái ý tưởng đó làm cho tôi luôn luôn có nụ cười
và cho những người xung quanh rất ngạc nhiên bảo là tại sao thằng bé này
Hồi đó năm 17 tuổi mà lúc nào nó cũng có nụ cười. Nó có nụ cười bởi vì nó ở đáy
mà nó thấy chuyện gì cũng tốt cho nó. Thế đấy, nó đơn giản có thế thôi.
Người ta gọi thế là bây giờ là can đảm, Người ta gọi thế bây giờ là có ý chí.
Không, tôi chẳng nói thế tôi chẳng có suy nghĩ xa như thế,
tôi chỉ có một suy nghĩ thôi là mình đã ở đáy thì mình chỉ có thể lên thành ra
mình có thịt bắp mình có hai bàn tay trắng và mình có một trí tuệ
thì mình sử dụng nó. Đơn giản có thế. Tại sao thầy không về hưu
tại sao thầy không nằm nhà, thầy thưởng thức trà, rượu, thầy không ăn món ngon.
Thầy chắc cũng đã đầy đủ. Vâng, tôi đầy đủ. Tôi có đủ

00:32
phương tiện để mà ăn những món ngon. Thế nhưng người ta hỏi tôi rằng tại sao?
thầy lại tiếp tục làm việc như thế? ôi, câu trả lời rất phức tạp đấy các bạn ạ
mà đôi khi nó có những góc cạnh rất là rất là kỳ thú!
Trước nhất tôi phải nói với các bạn rằng là
trong suốt cuộc đời tôi, tôi làm việc nhiều lắm
và nó như là một cái xe thiết giáp nó chạy trong 50 năm rồi
và xong rồi bất thình lình nó mất phanh
cho nên nó đã mất phanh thì nó chỉ còn tiếp tục mà chạy
chứ nó không đứng lại được. Và cái... tải trọng của nó to đến độ mà
để mà cho nó ngưng thì cũng phải thêm một hai chục năm. Thế nhưng mà
thêm vào đó các bạn có biết không? Cái hồi mà tôi còn trẻ
thì tôi chơi thể thao nhiều lắm và tôi hay đọc những cái

00:33
chuyện về các vô địch thế giới vô địch bơi, vô địch đánh quần vợt,
vô địch đánh gôn,... và khi mà họ nhận những món quà vô cùng lớn
bởi vì người chơi gôn mà chơi xong có 4 ngày chơi gôn thôi
mà nhận được 2 triệu đôla khi mà về giải nhất hoặc là những người chơi quần vợt
nhận được 1 triệu rưỡi đôla mà chỉ chơi có 7 trận;
tức là mỗi một trận họ kiếm được 3 trăm ngàn đôla trong 2 tiếng đồng hồ.
Thế nhưng mà khi họ thắng trận hoặc thua trận xong
thì luôn luôn họ ấn tượng tôi rất nhiều khi mà họ nói như thế này:
Tôi có bổn phận phải trao lại cho xã hội những gì xã hội cho tôi.
Những người đó người ta tổ chức những lớp dạy miễn phí
cho những đứa trẻ con học tập quần vợt

00:34
học bơi, hoặc là tập chơi gôn, hoặc là chơi bóng đá. Và họ dạy miễn phí
trong khi đó mỗi phút của họ, họ có thể kiếm được 1-2 ngàn đô. Thế thì
tôi bị cái tư tưởng đó ấn tượng vô cùng bởi vì rằng là tôi phải nói thế này:
là suốt cuộc đời của tôi tất cả những cơ hội nào nó tới
đều là nó tới một cách ngẫu nhiên nó tới một cách dễ dàng
tôi có lẽ chỉ cần thò tay ra lấy thôi mà sao nó tới tận miệng mình
mà những cơ hội ngon xơi đến như thế được mà toàn là những cơ hội đạo đức
thì mình mới thấy rằng nếu mà may mắn tới dễ dàng thế cho mình
thì có lẽ mình cũng có bổn phận phải giúp vũ trụ
tạo những cơ hội may mắn cho những người khác. Có thế thôi đấy, chẳng có gì thêm
mà cái mà tôi muốn thêm bớt là

00:35
khi mà mình làm xong được việc đó thì mình thấy mình vui vô cùng.
Thế rồi từ cái vui này sang cái vui nọ
tôi bắt đầu làm một cái hội thảo miễn phí ở
bắt đầu bằng trường Đại học Kiến Trúc, bắt đầu bằng trường Đại học Hoa Sen.
Thế rồi sang Sacombank, rồi sang các công ty nhỏ, lớn, vừa
Thế rồi xong dần dần thì xã hội đã hiểu được rằng tôi sẵn sàng làm miễn phí.
Có lẽ tôi cũng đã qua một thời kỳ, nói có thể oan cho một số người nhưng mà
tôi đã bị khai thác và tôi biết rằng tôi đã bị lợi dụng nhưng mà tôi rất vui
bởi vì trong khi mình bị lợi dụng thì mình không cần chuyện đó.
Các bạn ạ, tôi đã từng viết cuốn sách
mà lúc này tôi cũng phải cám ơn các bạn đọc cuốn sách bán được khá nhiều.
Đó là cuốn sách "Một đời như kẻ tìm đường"
Tại sao tôi lại có ý tưởng viết nên cuốn sách ấy nhỉ? Nó có nhiều lý do lắm

00:36
nhưng mà cái lý do chính là tôi nhận được khá nhiều thư từ các bạn nói rằng là:
Thưa thầy, chúng em đang tìm đường
chúng em đang hoang mang, chúng em không biết đi đâu. Thế nhưng mà rồi
khi các em đặt cho tôi đề tài đó
thì tôi mới nghĩ lại xem mình đã từng tìm đường chưa nhỉ? Các bạn ạ,
tôi đã từng tìm đường thì tôi chưa bao giờ thấy đường và đến lúc mà tôi
không tìm đường nữa thì tự nhiên con đường lại hiện trước mắt tôi.
Có nghĩa rằng là, nó là mâu thuẫn rất kỳ cục là khi mình không tìm
thì mình tìm thấy và khi mình tìm thì mình không thấy.
Thế thành ra bây giờ nếu bạn hỏi tôi rằng là mình có nên đi tìm đường không?
Thì tôi trả lời là có
nhưng mà nếu tôi trả lời là có thì tôi có tội với các bạn đấy
là bởi vì các bạn sẽ không tìm ra con đường.
Thế nhưng mà nếu tôi nói với các bạn rằng là các bạn không nên tìm đường,
các bạn chỉ nên sống đúng theo tâm trạng của các bạn
đúng theo khát khao của các bạn thì các bạn sẽ tìm ra đường của các bạn.
Thì các bạn có tin tôi không? Các bạn có tin tôi không? Xin các bạn,

00:37
tự trả lời câu đó. Chẳng lâu hơn sáng nay,
trong một buổi họp mà tôi gặp khá nhiều bạn trẻ
nhưng mà các bạn trẻ này là các bạn trẻ cũng ở tuổi 30 thì các bạn ấy
hỏi tôi rằng: Thưa thầy, bây giờ chúng ta đã bàn xong về những chiến lược
thì chúng ta phải làm cái gì? Thế tôi bảo rằng là
cái nguyên lý của cuộc sống là mình phải bước tiến bước
thế mà muốn tiến bước thì phải bước cái bước đầu tiên nó chết không?
Các bạn phải bước cái bước đầu tiên Thế mà trên đời này có rất nhiều người,
người ta không có bước cái bước đầu tiên.
Người ta không nhấc chân lên để bước cái bước đầu tiên
thế thì tôi nói với các bạn ấy chúng ta hãy bước cái bước đầu tiên Thế rồi,
sau đó chúng ta mỗi ngày hãy tiến một tí. Các bạn ạ,
không có gì hay bằng cái "mỗi ngày tiến một tí".
Bởi vì, thứ nhất là nó rất nhẹ nhàng mỗi ngày mà chỉ tiến có một tí thôi
rất là dễ các bạn ạ!
thế nhưng các bạn có biết không? khi mà các bạn học tiếng Anh
mà nếu mà mỗi ngày các bạn tiến một tí

00:38
các bạn sẽ bất ngờ là chỉ 9 tháng sau các bạn nói được tiếng Anh.
Mà không có một chút khó khăn nếu mà các bạn mà đi tập bơi chẳng hạn,
mỗi ngày các bạn chỉ xuống nước 10 phút thôi.
Và các bạn chỉ lõm tõm một tí thôi,
thế mà các bạn sẽ rất ngạc nhiên 6 tháng sau các bạn bơi rất giỏi.
Nếu mà các bạn học bất cứ một môn ngoại ngữ nào
hoặc là các bạn học bất cứ một chuyên môn nào các bạn sẽ rất ngạc nhiên
là chỉ sau 6 tháng - 1 năm các bạn nắm vững được cái chuyên môn mới.
Đấy các bạn ạ, cái cách mỗi ngày tiến một tí là một cách dễ nhất
để chúng ta thắng thế chính chúng ta.
Bởi vì rằng là nếu chúng ta nhìn cái núi để chúng ta phải bước qua
thì chúng ta sẽ có người sẽ nản chí. Muốn không nản chí các bạn ạ, nghe tôi nhé

00:39
"mỗi ngày tiến một tí" Đấy đấy đấy, đứng vào (x3) Thầy Sơn cái gì cũng hơn thầy
đẹp trai hơn thầy, trẻ hơn thầy. Chơi nhạc hay hơn thầy. Trước đây thì
tôi nghe giọng của thầy thì tôi thấy thầy có khả năng để làm ca sĩ rất là tốt.
Do đó mới mời thầy vào band thì lúc đó tôi cứ nghĩ là tôi huấn luyện thầy
cách ngân nga, vân vân. Nhưng mà sau thời gian tập luyện
tôi mới thấy rằng, trời ơi à... thầy rất là chuyên nghiệp
rất là pro trong nhiều thứ và bây giờ chính là tôi là người học lại thầy
về cách làm việc, cách chuẩn bị vân vân và vân vân.
bước lên sân khấu là hết mình, đúng tinh thần của một nghệ sĩ. À, có lẽ là

00:40
một tiếng nữa chúng ta sẽ thấy thầy có thể diễn giống như là
Michael Jackson, đi từng bước rất là vui vẻ rất là, phải nói là...
khó! ví dụ ngay cả bản thân tôi là cũng có một thời gian cũng đánh đàn kiếm sống
thì cũng phải rất là ngỡ ngàng, rất là ngạc nhiên
và rất là thú vị. Đặc biệt là thú vị!
Thầy luôn mang một năng lượng rất tích cực đến với band.
Mỗi lần thầy tới giống như mọi người đang mong chờ

00:41
người thầy, người cha mình tới. Rất là vui, rất là thích, rất là sung sướng!
Dù mới gặp thầy lần đầu cũng không phải là thầy
ở một vị trí rất là cao mà mình khó gần nên luôn cảm thấy rất gần gũi
và chưa kể thầy rất là vui tính.
Mình thì mới được biết thầy một thời gian ngắn thôi nhưng mà
khi mà nói chuyện với thầy mình luôn có một cảm giác hạnh phúc
phải gọi tên là hạnh phúc. Bởi vì là mình thấy thầy hạnh phúc
với công việc của thầy thầy hạnh phúc với
những gì mà thầy có thể chia sẻ với mọi người và
thầy lan tỏa niềm vui đấy cho mọi người. Thầy cũng nói thật là giản dị
những cái điều có lẽ là người ta sẽ dùng những lời rất là đao to búa lớn
nhưng mà thầy nói mọi thứ nhẹ nhàng
giống như con người của thầy rất là nhẹ nhàng và bọn mình...
Đúng là như Duyên nói đấy tức là
tuy là mới gặp thầy nhưng mà có cảm giác rất là gần gũi và cảm thấy không sợ hãi

00:42
khi mà tiếp xúc với một người mà ở vị trí rất là cao.
Cảm thấy thầy như là một người cha, một người bác, một người đi trước mà mình
chắc chắn sẽ được đón nhận và mình nghe thầy đôi khi mình cảm thấy
không phải chỉ có hạnh phúc mà xúc động. Mình thấy thật sự đó là
phẩm chất của người truyền cảm hứng phẩm chất của một người truyền lửa
và nếu mà có thật nhiều những người như thầy thì
chắc chắn là sẽ làm được rất là nhiều điều tốt đẹp cho đất nước.
Xin được cảm ơn giai điệu rất vô tư của ca khúc

00:43
"Em như tia nắng mặt trời" của cô Duyên và cô Trang. Và bây giờ thưa quý vị,
một tràng pháo tay thật lớn cho sự quay trở lại sân khấu của
thầy Phan Văn Trường khách mời là cố vấn
và nhà tư vấn cho nhiều diễn đàn, hội thảo cho Sài Gòn Tech trong những hội thảo
và ngày hôm nay chúng tôi đang vốn nhắc đến Giáo sư Phan Văn Trường,
là giảng viên trường Đại học Kinh tế Tp.HCM,
cố vấn của Chính phủ Pháp về thương mại quốc tế,

00:44
một người Việt rất đáng tự hào... Tôi 76,
chẳng mấy chốc sẽ 80 nếu mà mình còn sống đến đó Các bạn ạ,
mình cảm ơn cuộc sống của mình nhưng mà mình phải cảm ơn chính mình
bởi vì cái gì mình tạo ra là do chính mình cái gì mình không tạo ra
là do mình không có đủ cam đảm để đi vào lộ trình đó Các bạn ạ,
tôi chỉ có một lời khuyên thôi là các bạn nên nhớ một...
một chân lý rất là đơn giản là khi mà mình được sinh ra
thì mình phải nắm lấy sự sống. Các bạn có nghe không?
Khi mình sinh ra thì mình hãy nắm lấy sự sống Sống đi! (x2) Sống mạnh đi!
Sống mãnh liệt đi! Sống một cách thật đi! để mà rồi sau này

00:45
khi mà đến tuổi của tôi các bạn tủm tỉm các bạn cười các bạn bảo rằng:
"Tôi cũng đã sống một chút đấy!"