Hãy giúp "Trăm triệu thầy, trăm triệu trò" hoàn chỉnh nội dung để những người khác có thể hưởng lợi từ nó trong tương lai.
- Bấm Ctrl + F : nhập từ khoá (tìm trên trang hiện tại).
- Nhập trực tiếp vào ô tìm kiếm trên cùng (tìm trên toàn bộ website).
00:00
khi mình về mình làm một chiếc la gà sân về à
Hi xin chào tất cả các bạn Hôm nay chúng
ta sẽ có một đề tài Khá thú vị đó là khi sự cái động lực và liên quan đến các
nhân viên trong các công ty nhỏ và vừa tới các bạn gần đây tôi nhận được khá
nhiều những cái lời sim của các chủ tịch hay tổng giám đốc của những công ty nhỏ
và vừa để soi sáng họ về cái việc toàn thế nào tăng động lực cho nhân viên của
họ các bạn ạ Đây là ghim vấn đề tài vô cùng quan trọng mà đà nó mang tính quản
trị cho nó không có tính quản lý và một trong những cái lỗi lầm lớn nhất của tất
cả các doanh nghiệp và nhỏ và vừa là đều tưởng rằng áp dụng những cái mô hình
00:01
quản lý mà có sẵn ở bên Mỹ rồi đem về Việt Nam áp dụng thì rồi cho rằng là sẽ
giải quyết được về các vấn đề về động lực Các bạn có
biết không vu vô số là những công ty đang áp dụng kpi hoặc là ok nó cũng như
nhau thôi Nó hơi khác nhau tí và Tưởng giặt là như thế là thì chúng các bạn ấy
sẽ lòng các nhân viên của các bạn ấy vào trong một cái khung cảnh làm việc và có
đo đã có kết quả có mục tiêu thế rồi Các bạn hãy cho rằng là như thế thì tất tất
nhiên là công ty của mình sẽ rất nết na sẽ có tổ chức sẽ có đồ có đuôi Có xong
có chảo à từ các bạn lầm rồi bởi vì sạc là cái động lực của nhân viên nó không
thể nào giải quyết bằng một quả mô hình quản lý Bởi vì đó là vấn đề thuộc lĩnh
00:02
vực của quản trị thế các bạn động lực của nhân viên là gì và cái gì nó đem lại
động lực nghỉ bây giờ có ai trả lời được câu hỏi được không Cái gì có đem lại
động lực nhà từ khi tôi còn là một học sinh ấy tôi từ
cong cái chuyện rất là Tôi xin kể lại cho các bạn tôi vốn là một giờ học sinh
tương đối rất là bình thường không giỏi lắm đâu mà cũng không dốt lắm rồi à Mình
đúng là trung bình đấy thế nhưng mà cũng đã có lúc ở trong những lớp mà tôi còn
nhớ là lúc đó là vào khoảng lớp thương lớp 12 lớp 9 gì đó tôi có một thầy giáo
về toán học rất là yêu tôi và cái gì cũng mở Anh Khoan à Anh làm thế này tốt
quá cả lớp phải chép nhé Thế thì thà cho
tôi thấy vinh quang quá tôi động lực tôi rất là cao bởi Tại sao Bởi vì tôi được
00:03
yêu tôi được là mến tôi được tôn trọng tôi được tôn vinh và nó làm cho cái cư
của thể của tôi nó luôn luôn sống như là Trên Mây mình có cảm tưởng
chị đã được một cái sức mạnh nào đó nó đẩy mình đến đó làm cho cái trí óc của
mình nó sáng này tin của mình nó đập rạo
rực Vợ ngốc của mình nó lúc vui vẻ người già gọi thế là động lực động lực của
tình yêu và giáo viên đã tặng cho tôi cái nhưng mà các bạn ạ bây giờ để nó lại
có cái chuyện nữa là đến khi tôi lên đến
lớp 11 thì tôi có một giáo viên là về và văn văn chương sẽ rõ viên nó thì buồn
cười thế là trong quý đầu tiên thì rất ghét tôi mà đôi khi có những lời đánh
giá khác thậm tệ nói rằng này anh Phan ạ anh cứ bài viết của anh nghe nó tồi tệ
00:04
quá ngày những những Anh dùng rồi nó cũng sai gửi văn phẩm của anh cũng sai
tôi cũng không chưa bao giờ thấy một đứa nào tốt nhưng anh ạ
ờ ờ thế là cái động lực của tôi nó xuống
hẳn cũng chẳng muốn mở cái cuốn sách Văn Chương ra nữa và những bài vở mà ông
giáo viên đó ông ấy ông ấy ra cho tôi để về nhà làm việc đấy tôi cũng không buồn
bỏ công ra là mở cái cuốn sách chưa Đừng nói gì là làm được cái đề tài đó và tôi
đã nhận được những cái số điểm rất là thấp thậm chí từ ăn rất nhiều con số 0
mà Rồi đến nỗi mà cha tôi hoảng hốt Bỏ rừng là tại sao mà Vân Trương có thể
sống nếu số không được người ta có rút đến đâu chăng nữa thì về văn chương cũng
không thể xuống số không được thế thì cha tôi còn định là đi gặp và anh giáo
viên đó để hỏi rằng tại sao con tôi nói như thế nào mà khi số điểm của nó có thể
xuống đến con số không được thôi các bạn nó là cái tình yêu trao đổi giữa giáo
00:05
viên và học sinh hệ phải vui rằng là khi mà học sinh không học mà học sinh
em không Mở sách ra thì giáo viên cũng cảm nhận đó làm cái thử thách thức của
học sinh đối vị đối với ông ấy thành thứ ra làm trong cái sự thách thức đó thì
ông giáo viên cũng bất động luôn ông giáo viên thấy rằng chán nản quá mới một
cái học sinh như thế thì có lẽ cứ cho nó còn dấu Zalo đi cho nó thỏa lỏng để mà
mình có lẽ chính mình tạo cho mình một cái động lực nào đó thành thử giáo viên
cũng cần học sinh giỏi cũng cần có cái lớp nó yêu dấu biết thế mà giáo viên mà
có cảm tưởng như là lớp không yêu nhau viên vì giáo viên cũng rất là bức xúc
cát thành thứ rất là cả lớp trái yêu ai cả giáo viên không yêu học sinh và học
sinh cũng không yêu lâu viên và cũng như thế trong ký ức của tôi cái hôm đó lúc
mà trả bài Trả những điểm bài thì có đến ba bốn bữa mẹ con số 0 rồi cả chục nữa
vì một điểm trên 10 không thể nào giải nghĩa được là tại sao mà về một cái môn
văn chương bạn lại có những điểm thấp như thế
00:06
Anh Phi Nhung để ký quỹ xong thì mọi chuyện về quay ngược Hải lại vui vẻ thay
các phụ huynh mới gặp giáo viên đó bảo rằng con tôi không thể nào mà ăn con số
không lên được 1 điểm trên mời được giáo viên có biết không Chúng tôi là phụ
huynh Chúng tôi yêu nó ghê lắm chúng tôi thấy rằng giáo viên là người tận tụy mà
cả nhà trường cũng yêu giáo viên mà cả phụ huynh cũng yêu tao viên đấy Ô thế là
tự nhiên giáo viên tự nhiên trở thành con người hoàn toàn khác và ông ấy đã âu
yếm với những cái bài vở của học trò Ông
ấy nói ấu khi giải thích một cách rất là nặng tình con con làm những cái bài như
thế này con nên làm thế kia cho tốt hơn bây giờ khi thấy tôi vẫn đầu làng khác
đúng như ý của ông ấy ông ấy cho tôi những điểm rất cao trí niệm giết 19 điểm
chết người bạn ạ Và trong lớp quên thì đang ăn con số zero số một gì đó chết
00:07
mười thì tất Anh đang lên 7 điểm 8 điểm chín điểm
thậm chí của người được chiêm ngưỡng 75 ạ và cả nước thấy rằng cái động lực của
mình rất là cao cái tôi cái câu chuyện này để cho các bạn thấy rằng cái khi mà
nhân viên ở trong một công ty nhỏ và vừa mà không có động lực để thì cái lỗi ạ
không phải là người rằng là họ là cái cái cái động lực đó không nằm ở trong
cái khi lỗi của họ đâu mà nó là cả các động lực của cả một tổ chức mà khi người
mà lãnh đạo là cái người có trách nhiệm đầu tiên đấy Thành thử ra là khi mà các
nhà lãnh đạo hỏi tôi là làm thế nào để và tạo động lực cho nhân viên thì cái
câu không trả lời đầu tiên của tôi là các bạn có thương nhân viên của các bạn
không Các bạn có thương thật nhân dân của các bạn không Các bạn có thông thấu
cảm là họ đi phải làm sớm họ mới đưa con
đi học đôi khi con của họ ốm đôi khi cha mẹ của họ bị bệnh ở quê Họ có những vấn
đề của họ mà bạn không thấu cảm và bạn coi họ
00:08
những con số mà chính khi bạn áp dụng những kpi những okaya là bạn coi họ như
là những con tốt vô hồn và bạn chấm điểm họ một cách máy móc Thành thử ra là các
công ty của bạn nó trở thành cái gì Máy móc bạn đã cư xử một cách rất quan lưu
với họ đấy và khi bản quy quan cư xử cách rất quan lưu mà họ chỉ làm con tốt
thì bạn đừng đi tìm hiểu xa hơn cái lý do nào và làm cho họ bất động lực không
bạn hãy ân cần với họ Bạn hãy thúc cảm tình cảm của tình cảnh của họ Tất nhiên
thông Cao thấu cảm không có nghĩa rằng mình tha thứ những cái lỗi của họ Nhưng
mà mình phải thấu cảm và hiểu chưa mình thì mình có một công ty nhỏ và làm công
ty vừa thì cái trái tim rất là quan trọng mà cái trái tim là quản trị đấy
Còn khi bạn chấm điểm bằng cây bia là bạn quản lý đấy bạn dùng những mô hình
đấy Thế Thành thử ra tôi khuyên bạn nhé Thứ nhất là bạn hãy về bạn phố cảm họ và
00:09
bạn hỏi cái bạn có những khó khăn khi chúng ta ngồi hết vào với nhau để
chúng ta cùng thú cảm với nhau một cái động lực à cả tập thể lớn cá nhân Mỗi
người để rồi Minh nhìn ra rằng à vấn đề các bạn là do là chính lãnh đạo không
nhìn thấy Khi con thuyền của cả công ty đi về đâu cái tương lai của cái con
thuyền nó đi về đâu và kỹ muốn của bạn bạn không có công khai rõ để cho nhân
viên hiểu là bạn muốn đưa ghi cả khi công ty cả cái tập thể đi về đâu thế đi
Khi mà họ nhìn thấy cái tập thể đi về đâu khi mà họ thấy rằng là lãnh đạo rất
sáng suốt biết mình đi đâu biết mình dẫn dắt công ty đi đâu biết biết biết lái
thuyền mình về hướng nào rồi lại thương nhân viên thì bạn ạ Bạn sẽ thấy cái công
ty của bạn có những nhân viên rất đắc lực rất là động lực cao và không nhìn
thấy họ còn tương tác với nhau một cách rất là ân cần rất là bạn bè thân thiết
với nhau đó là chỉ tại vì lãnh đạo yếu đấy bạn ạ lãnh đạo yếu là những lãnh đạo
như thế nào nhỉ là lấy những lãnh đạo cho rằng là
00:10
cô Kim Tôi chấm điểm các bà tôi dùng kpi để đo đạc các bà tôi dùng Ok này để bắt
các bạn đi vào mà khuôn đi bộ đi vào phép à Rồi tôi có những quy trình mà các
bạn phải tôn trọng tuổi Tôi có những ghi người kiểm soát mà đường ra vội vào rồi
tôi đến tất cả bạn có uống nhiều nước quá không có nghỉ ngơi hút thuốc nhiều
quá không không các bạn ạ làm như thế là phản cảm làm như thế là không hiểu rằng
là khi xã hội loài người là toàn người đấy chứ không phải là những cái bộ máy
mà nó tuân thủ theo những quy trình hay là nó được đo đạc theo những cái kia ai
đâu bạn ơi Bạn nghe rõ Tôi chưa Bạn hãy là con người đối xử với con người nhưng
mà bạn ạ Bạn đã làm lãnh đạo thì bạn phải biết là bạn dẫn đắt công ty đi đâu
mà bạn phải nói với nhân viên là trong cái bối cảnh của thế giới như thế này
trong cái môi trường như thế nọ với những cách hành khách hàng như thế
00:11
Ừ thì bạn đã dẫn dắt Họ đi theo cái hướng này là đúng nhất và khi mà họ chia
sẻ thì lý luận của bạn khi họ chia sẻ cảm nhận của bạn và khi họ cảm nhận được
là bạn thấu cà mỏ bạn yêu họ thì họ sẽ có động lực rất là cao và động lực đó
làm cái động lực cá nhân cũng như lòng động lực tập thể để tương tác với nhau
trong cuốn sách một người quản trị của tôi Tôi nhấn mạnh rất nhiều trên các
điểm này mà vẫn có nhiều người không hiểu được rằng là mình không thể coi
nhân viên của mình vào những cái bộ máy nho nhỏ mà mình cứ chỉ huy bọ bằng những
chỉ tiêu và bằng những cái bộ máy lớn hơn thường các bạn như thế nhé Chứ bao
giờ nhé Mình hãy coi nhân viên của mình là người họ là người đấy họ có tim đấy
học có tấm lòng đấy họ có trí tuệ đấy họ có động lực đấy và họ có ý muốn tương
tác hay thao tác với chính bạn bạn nhé Thế thì yêu họ đi và chỉ cho họ
00:12
anh bỏ đi nhưng mà cái này không dễ đâu nếu mà bạn xứng đáng làm lãnh đạo thì
chọn hướng đi không dễ đâu thế thì bạn hãy chứng tỏ là bạn là người lãnh đạo
xứng đáng đấy bạn nhé Xin Thân chào tất cả các bạn và tôi sẵn sàng này lại đáp
những lời của các bạn Các bạn cứ gọi cho tôi các bạn nhé
sữa non nước Em bình thăm nơi chung lòng mình về nơi đây thấy về à