Đang tải...
 
Skip to main content

Điều kỳ diệu là có thật - Tác giả: Lam Song - Cấy Nền Vạn Hoa - Cấy Nền Radio

Bài viết này còn sơ khai.

Có rất nhiều tài nguyên tham khảo ở đây - chúng được đóng góp bởi cộng đồng. Khi bạn học, chúng tôi mời bạn quay lại và cập nhật các trang này - chia sẻ những gì bạn đã học được.


Hãy giúp "Trăm triệu thầy, trăm triệu trò" hoàn chỉnh nội dung để những người khác có thể hưởng lợi từ nó trong tương lai.

Tìm hiểu cách Đóng Góp


Bên dưới là "nội dung thô" phục vụ tìm kiếm

- Bấm Ctrl + F : nhập từ khoá (tìm trên trang hiện tại).
- Nhập trực tiếp vào ô tìm kiếm trên cùng (tìm trên toàn bộ website).

"nội dung thô" được tạo tự động, giúp bạn "tìm kiếm" dễ hơn bằng cách gõ "từ khóa". Nó sẽ tồn tại đến khi Ai đó học và giúp hoàn chỉnh nội dung.



00:00
mình về nguyện làm một chiếc lá đa Xuân đình
Xin chào tất cả quý thính giả đang nghe cái nền radio mình đã làm xong động tác
giả trong cuốn sách không có đến quá cao của giáo sư Phan Văn Trường và 24 động
tác giả Sau đây là câu chuyện của mình trong
cuốn sách câu chuyện có tên điều kỳ diệu là có thật
từ lúc nhỏ tôi đã từng gặp một số tai nạn thập tử nhất sinh nhưng ám ảnh nhất
vẫn là vụ tai nạn trong chiếc xe ô tô Ngọc sâu giữa lòng sông Kiến Giang Ngay
chỗ cây cầu mỗi viết con sông Kiến Giang trải dài uốn lượn
chia đôi hai bờ Hiền Lệ Thủy tỉnh Quảng Bình quê tôi là nơi chúng tôi thường

00:01
ngục làm từ sáng sớm cho tới tối muộn tới mức giá đứa nào cũng nhanh chóng
năm tôi lên 9 Tôi đã gặp một tai nạn kinh hoàng lần đó lúc đang ngồi trên
chuyến xe đến thăm vùng kho lương thực tại huyện Lệ Thủy thì tôi bỗng nghe
tiếng thét kinh hoàng của mọi người bỗng chốc khi nhìn lên kính xe Tôi chỉ thấy
nước trắng xóa áo trước kín tôi không còn nhớ việc tiếp theo là gì
chỉ biết có một mình tôi ở trong Xe tôi bị kẹt lại ở hàng ghế phía sau trong lúc
mỗi xe đang chuối xuống ở phía đáy sông ở cuối góc phía trên trần xe có một
khoảng không hình tam giác tôi đã gồng người lên ngửa mặt đưa mũi mình lên đó
để thở tôi càng buồn vậy và gào thét nước càng sống sánh sâu mạnh lên trần xe

00:02
càng ngột thở càng vùng vẫy nước càng tát vào mặt rồi bình tĩnh lại từ nhủ
không vùng vẫy nữa thở nhẹ uống vài ngùng nước tôi nhớ mẹ kêu mẹ ơi nhưng vô
vọng tôi sợ tôi không thở được tôi sẽ chết ở đây lúc này tôi không biết phải
làm sao thoát ra được nhưng một ý nghĩ mệnh liệt hiện lên trong tâm trí thôi
Lúc đó không mình không thể chết trong nước không thể chết ở đây được không thể
chết như thế này được tôi thở úp mặt xuống nước rồi lại ngẩng lên thở
phì bằng chút không khí sót lại từ khoảng không hình tăng giá trên trần xe
Sau này tôi mới biết những người trong xe đã kịp Đập Vỡ Kính và thoát ra hai
người được cấp cứu ở bệnh viện riêng chú
lái xe còn tỉnh táo cô báo cho mọi người về việc cứu một cháu bé còn trong xe và

00:03
xe thì nằm ở dưới thành công đó là những năm 90 thông tin liên lạc rất khó khăn
không có đội cứu trợ thợ làm chỉ là những người làm nghề sông nước mọi người
tìm cách đưa tôi ra nhưng không thể mở cửa càng không thể cầu xe lên mọi người
cứ làm xuống rồi lại ngoi lên lặn xuống rồi ngoi lên đã nhìn thấy tôi ở phía sau
xe nhưng chưa biết làm cách nào không khẳng định tôi đã chết nhưng tất cả đều
suy nghĩ là không thể còn sống ở trong xe chống tay mãi cũng mỏi tôi lại hoảng
loạn vùng vẫy nhưng cũng không ích gì đành cứ yên ẩn và Nghe tiếng thở phì
phào của mình trong khoảng không bị bắt tôi nhớ như in các nốt cải chiếc áo hoa
đỏ Tôi mặc hôm đó đã bung cả khi quần cũng vậy do hoảng loạn vùng vẫy quá

00:04
nhiều xung quanh có nhiều đồ những bộ sát mặt càng làm tôi khó chịu lúc ấy Tôi
chỉ thấy đó là một cảm giác thật kinh khủng sợ hãi và khó chịu nhưng bây giờ
thì tôi hiểu đó chính là sự tuyệt vọng cùng cực nhưng tôi đã không khóc vì mọi
tâm trí chỉ dồn vào chỗ làm sao để thở được Làm sao để cổ đừng mỏi và cứ thế
tôi ngục làm trong xe bám vào hơi thở cố níu giữ sự sống ngày càng trở nên mong
manh trong mình rồi không hiểu bằng cách nào nhưng sau đó có ai đã lôi tôi ra
theo chỗ kính vỡ mà các chú đã thoát ra trước đó tôi ngoi lên mặt nước và nói
được to rõ ràng thả cháu ra cháu từ leo lên đò hai bên bờ mọi người kinh hoàng
và vui mừng vỗ tay vì tôi không những còn sống mà còn sống lành lặn và tỉnh

00:05
táo tôi được đưa vào văn phòng viện tổng
quan biển kiểm soát Lệ Thủy ngay chỗ xảy ra tai nạn Tôi còn nhớ như in tôi được
hoặc chiếc áo măng tô một chú bác sĩ hỏi tôi tên gì Mấy tuổi rồi hỏi đủ thứ và
tôi trả lời tốt các câu hỏi tôi được các cô chú trong cơ quan Mẹ dẫn về nhà tập
thể cùng mọi người Tôi đã sống sót lành lặn và tỉnh táo các chú cùng xe đều có
vết thương ở mặt do cọ xát khi thoát ra chỗ kính vỡ ở cửa xe còn tôi khuôn mặt
vẫn lạnh lặn sau nhiều ngày tôi cùng các chú gặp nhau
nhiều đêm liên tục ở đoạn sông xảy ra tai nạn ở quê tôi người ta có tập tục
làm lễ gọi hồn tôi còn nhớ như in Giọng bà nội tôi cất lên
hu ba hồn bãi vía Nguyễn Thị Giang về ăn cơm với ba mẹ tôi còn nhớ mãi đến tận

00:06
bây giờ cảm giác Vương Quyền ở lành và cảm thấy biết ơn
quả thực tôi đã sống sót qua nhiều lần chứ không phải chỉ trong tai nạn vừa kể
qua những lần sống sót đó tôi tin rằng sự kỳ diệu là có thật và tôi tin vào
phép màu của nội lực tôi đã vùng vẫy tôi đã bám lấy hơi thở như bám lấy sợi dây
Mong Manh của sự sống tôi đã cố gắng hết
mình để được sống và Chính vì nỗ lực hết sức chỉ để được thờ được sống đó cùng
với một phép màu kỳ diệu nào đó mà vũ trụ ban tặng trong giờ khắc hiểm nghèo
mà tôi đã sống sót sự sống sót thật là kỳ diệu vượt qua khỏi tất cả mọi tưởng
tượng trong khoảnh khắc nguy kịch tôi phát hiện ra toàn bộ nỗ lực sống trong
mình đã thức dậy đó chính là một phép màu từ những trải nghiệm đó tôi tin rằng

00:07
một ai đó được sinh ra được tồn tại được sống sót qua nhiều mình những tai nạn
hiểm nguy vẫn còn gượng dậy được sau nhiều lần
những rủi ro và vấp ngã đó là đã được tạo hóa ban cho một sức mạnh kỳ diệu và
bởi vì tạo hóa đã trao cho họ một bổn phận họ cần phải sống một cách đầy đủ để
hoàn thành trọn vẹn 4 phần đó và các bạn à các bạn cũng cần phải biết bơi cho
thật giỏi bằng mọi giá nhé vì sự kỳ diệu chắc chắn chỉ xảy ra khi ta đã cố gắng
hết sức chàm qua Ranh Giới Mong Manh của sự sống giả sử Tôi chưa bao giờ là đứa
bé giỏi bơi trên sông nước chắc chắn tôi
sẽ không có được phản xạ tốt khi bị ngập trong nước ở một điều kiện khắc nghiệt
như vậy nhưng biết bơi còn có nghĩa là trụ vững trên dòng sông cuộc đời cuộc
sống tương lai sẽ khó khăn hơn những gì chúng ta từng mơ mộng nhưng tạo hóa cũng

00:08
sẽ luôn ban cho ra một đường một con đường để sống như bao người vẫn sống tạo
hóa cũng sẽ luôn ban tặng cho chúng ta những phép màu kỳ diệu vào thời điểm
chúng ta cũng cực nhất tuyệt vọng nhất và không ngờ tới nhất nhưng ta chỉ có
thể lĩnh nhận được phép màu đó khi chúng ta luôn cố gắng sự cố gắng sẽ đánh thức
phép màu của nội lực cảm ơn các bạn đã lắng nghe câu chuyện
của tôi xin chúc các bạn sẽ có thật nhiều nội lực và có thật nhiều điều kỳ
diệu trong cuộc sống của mình cảm ơn
non nước yên bình khắp nơi chùm lòng mình về nơi đây Hãy về cùng ngàn sao