Đang tải...
 
Skip to main content

Dạ cổ hoài lang Những dấu ấn chưa phai - Kịch - Nghệ

Bài viết này còn sơ khai.

Có rất nhiều tài nguyên tham khảo ở đây - chúng được đóng góp bởi cộng đồng. Khi bạn học, chúng tôi mời bạn quay lại và cập nhật các trang này - chia sẻ những gì bạn đã học được.


Hãy giúp "Trăm triệu thầy, trăm triệu trò" hoàn chỉnh nội dung để những người khác có thể hưởng lợi từ nó trong tương lai.

Tìm hiểu cách Đóng Góp


Bên dưới là "nội dung thô" phục vụ tìm kiếm

- Bấm Ctrl + F : nhập từ khoá (tìm trên trang hiện tại).
- Nhập trực tiếp vào ô tìm kiếm trên cùng (tìm trên toàn bộ website).

"nội dung thô" được tạo tự động, giúp bạn "tìm kiếm" dễ hơn bằng cách gõ "từ khóa". Nó sẽ tồn tại đến khi Ai đó học và giúp hoàn chỉnh nội dung.



00:00
có một khoảng thời gian cũng khá lâu rồi
Kể từ khi mà Thành Lộc không đứng ở sân khấu nhà h Nam B vở băng tần nữa đó đã
có một cái nơi hoạt động riêng cho mình là sân khấu kịch idc của công ty Thái
Dương Thành tử ra rồi cái hai anh em không có cùng hoạt động chung sân khấu
không đi chung sân khấu nữa ờ lâu lâu đóng phim thì đóng chung với nhau ha anh
Việt anh ha còn diễn chung với nhau trên sân khấu thì ít à Nhưng mà trong khoảng
thời gian xa cách nha Cũng Đã ngót nét cũng trên 20 năm á quý vị thì lọc với
anh Việt anh cũng có một cái cơ mai được diễn chung lại sân khấu với nhau đó là
nhân dịp mà một lần là kỷ niệm Hình như là thành lập Hội Nghệ sĩ sân khấu Việt
Nam lần thứ hai là thành lập hội ngệ s sân kh thành phố đó thì tụi này lại gặp

00:01
lại nhau và cùng diện với nhau trong một cái trích đoạn đó là cái vỡ kịch và cổ
Hoà Lan trong 700 cái lời bình luận mà khi mà khán giả người ta xem hai cái
video Thành Lộc và những chuyện chưa kể của may Podcast thì tôi lưu ý một cái
điều đặc biệt là người ta nói tới Dạ Cổ Hoài Lan và chúng ta đã nghe cái ông mà
tinh nghịch là cái ông Lê Hoàng đó ổng nói người Việt Nam mà xem kịch nói mà
chưa có coi dạ cổ hài Lan á thì giống như là cái ông Cua Rơ đua xe đạp á mà
chưa có leo lên đường cao tốc hoặc là cái ông cầu thủ mà chưa có đi ra sân cỏ
và cô Hoa hậu mà chưa có đeo vương miệng thì tức là nó là cái phần không thể
thiếu được trong cái đời sống kịch nghệ của Việt Nam và miền Nam Sáng nay tôi
vừa mới viết một cái bài lập tức Cái lời
bình đầu tiên là chị Hạnh nói Thiên Đăng dựng cái Dạ Cổ Hoài Lan đi thì và mọi

00:02
người mới nói Trời ơi cám ơn cám ơn ai đó đã đưa hai ông ông Tư và ông Năm lại
ngồi gần Tôi tôi nhớ lắm rồi Vậy thì thưa các bạn ông Tư và ông Năm đã ngồi
gần nhau Ờ trong cái buổi hôm nay nhưng mà rất hay là tụi tôi chỉ tập trong năm
buổi lập nhớ năm buổi tôi mà đi ra diễn là hấp dẫn năm buổi 29 năm Dạ năm buổi
làm lên 29 năm và đó có thể Nó còn à trong lòng Khang dả sống dài hơn nữa như
tôi không dám gọi nó là kinh niện nhưng tôi nghĩ rằng nó chạm được trái tim mọi
người trong một hoàn cảnh lúc đó thời điểm mà chúng tôi ra mắt cái vợ
đó đó là nó cũng ngay trong một cái thời điểm mà ở thành phố Hồ Chí Minh và miền
Nam nói chung không có một gia đình nào mà không có một cái hoàn cảnh giống

00:03
tương tự như vậy có nghĩa là có người ở trong n nước và có người phải sống ở hải
ngoại bởi giờ cô hoài Lăng nó ra đúng cái thời điểm chị thứ nhất á là cái việc
hình thành sân khấu nhỏ là một cái thể loại quá mới đối với hoạt động nghệ
thuật chuyên nghiệp trong nước là riêng thành phố Hồ Chí Minh ờ diễn không có
micro gì cả tất cả người x ngồi Xá bên Dạ đúng diễn viên dạ hầu như là không có
khoảng cách gì hết nhiều khi gần hơn em với chị dạ cho cho nên từng cái hơi thở
từng cái giọng nói của người diễn viên người ta nghe cái âm thanh nó thực nó
không có được kh đại lên cho nên người ta dần dần người ta bị hút vào cái câu
chuyện l vẫ còn nhớ cái ông ông ông Tư là g c Lộc Là ổ ổ quá thất vọng và ổ
không thể ở trong cái ngôi nhà như cô cháu n được ổ phải đi thì ông Năm ổ ông
m thôi thôi ông đi ông đi thì ông Năm đi đâu cũng được hết đi đâu cũng được hết
Đừng ở cái chỗ này đi đâu được thì ông n

00:04
mới nói là ông đi qua nhà tôi đi qua nhà tôi
thì thật ra cái sân khấu lúc đó Nó chỉ là một cái bục cao hơn mặt đất của mình
khoảng bốn tấ khán giả đủ ngồi những cái ghế như
thế này thôi có một bà già khán giả tóc bạc phơ bạc hơn cái đầu của ông Tư luôn
cái đầu bạc của ông Tư là cái đầu bạc giả hóa trang còn cái vị khách bà lão
ngồi dưới là bạc trắng Thực sự tôi còn nhớ khi Anh Việt Anh nhều tôi bước xuống
cái bục nó làng bước xuống ngay cái chỗ của bà bát nó ngồi cái bà bác nó đứng
lên đứng lên thôi ông đừng có buồn Ông đừng có buồn kệ nó đừng quan tâm tới nó
Kệ nó được Kệ nó đi đừng the bả dỗ dành tôi bả dỗ dành ông Tư á Tức là bà bị
nhập vào cái bà bát đó bị nhập vào câu chuyện và vô tình bà cũng đứng lên bà bà

00:05
đi vào cái khu vực biểu diễn của chúng tôi luôn và bên đây thì Anh Việt Anh Anh
Dìu tôi thì bả một bên đây bả dìu tôi luôn B tôi vô trong cái phòng diễn viên
luôn cái sức hút của cái câu chuyện nó nó làm cho cái người người khán giả
người xem người ta hòa vào luôn dạ đó là cái chi chi tiết mà bản thân em không
bao giờ quên trong đời mình em nghĩ tới bây giờ nó đã là mấy chục năm rồi chắc
bà bá cũng ngy tiên rồi Tôi chỉ nhớ một điều lúc mà cái lần
đầu tiên chúng mình ra hát Nhà hát Tui trẻ lập nhớ không Dạ nhớ là cái đêm đó
là Toàn thể dân Nghệ sĩ Hà Nội nghe về cái bở này rồi và đi xem thử mấy người
miền Nam diễn Cái gì mà ghê gớm vậy thì Hầu như tất cả nghệ sĩ đi xem các lĩnh
vực cải lương nhạc rồi sân khấu kịch nói

00:06
ra đã đành nữa tui nghe vỗ tay ầm ầm rồi cái dòm Ố sao vậ hết trơn vậy sao t vỗ
tay rất là dài nhưng mà sao bỏ về hết trơn bi hội trường vắn Ủa vô lọc lạ gì
ngộ gì không biết mình dĩ sao mà vỗ tầm ầm mà đi về nhưng không lúc đó họ túa họ
mới đi mua hoa chưa mua vội ngay lúc đầu đó để xem
thế nào mới tu cả sau đó là cả một rừng ho trên
s c Lan khi tụ dng lại đã phải thay đổi nội dung rồi là gì nếu ng như cái bản
dụng cũ của Nhạ L B thì cái vỡ của tụi em sẽ bị lạc hậu Bởi vì nó có những cái
vấn đề nó không có cập nhật nữa nó không đúng nữa cho nên mình phải thay đổi mà
khi là đã thay đổi nội dung thì phải thay đổi cách diễn cái cách diễn của LC
trong ông Tư bỏ sân khấu ID cup Nó có khác với hồi N B em là cái người đầu
tiên nó V ông Tư sau đó là anh Lê Vũ Cầu
sau đó là hoà Linh sau đó là Thanh Hoàng thế hệ thứ năm phảy là em quay trở lại

00:07
Nhưng mà em cũng đâu có đạt được cái giải thưởng Mai Vàng trong cái vai ông
Tư đâ chị người đạt giải thưởng là Hoai Linh Chỉ tiếc là quý vị và khá giả không
có điều kiện nhiều khi xem Hoài Linh diễn tại vì hình như Hoài Linh diễn theo
chỗ tôi biết là chừng năm sá suất vậy thôi à mà đã lấy cái giải mà vàng rồi
trong khi tôi diễn cả đời mình không bao giờ lấy cái được cái giải thưởng gì ở
cái b đó cả mấy ch nm mấy chục năm mấy mấy chục năm luôn Thành thử ra cái cái
cơ duyên cơ mây và tàn năng cái chuyện đó là cái chuyện không thể phủ nhận được
khi mà kể như vậy để lọc nói là anh Việt
anh ảnh đoạt cái giải m vàng trong cái v ông nằm l hoàn toàn xứng đáng Một cái
người nghệ sĩ mà người ta đóng một cái vai thứ mà cái độ tỏa sáng của người ta
nó vượt qua mặt cái người Đổng vai chính đó mới là vấn đề để nói để chiêm ngưỡng
để thắng phục nói đúng theo bài bản của stavi đúng luôn là không có vai chín và
vai phụ không có vai lớn và vai nhỏ thì cái hình ảnh đây đó trong cái ông Tư
Trong giờ cổ Hoà Lan thật đã là lọc lấy lại cái hình ảnh từ ba mình rất là nhiều

00:08
từ cái gián đi từ cái tướng đứng và từ cái cách cười và khi bị cái con cháu nó
nó nói hổn với mình mà mình không nói lại được á thì mình chỉ cười thôi Đôi
khi mình mình mình nghĩ là không biết mình có thương ba mình thiệt hay không
mà Tại sao sau khi ba mình mất mình không nhớ gì hết trơn
vậy cho đến khi vào cổ hòa lan diện ở Uy Nhơ Bình Định sau cái đêm diện đó thì
chúng tôi được các cô bác anh chị của nhà hát tuần Đào Tấn mời về giữ một cái
buổi tiệt trà nói chuyện thân mật trao đổi về tư duy nghệ nghiệp sau đó thì một
một anh nghệ sĩ đứng lên mới hát tặng cho đoà một câu LC không nhớ là hát
khách hay hát Nam nhưng mà khi anh ta vượt cất lên một cái trời đó quỷ Thân ơi
sao mà cái giọng giống giọng ba mình quá giống quá chừng giống thế là kềm

00:09
không được ngồi khóc tức tưởi khóc như ai đánh mình vậy
Ông này ông cái nhào vô ông C ôm nh dỗ dỗ dỗ d d dỗ tại vì chắc chúng thấy ông
Lập kỳ quá phải không anhh Việt Anh thấy kỳ quá Cái khóc vậy đó Ờ thế là anh anh
nghệ sĩ Anh Ngừng lại anh không khát hết
hồn anh hết hồn khi anh mới nói là có gì
không vậy tôi hát gì có cái gì sai không à ch anh à Anh Anh Việt Anh mới nói là
nhớ bà nhớ bà nhớ bà thì lúc đó mà nói là xin lỗi Em xin lỗi là bởi vì ba em
cũng là một ng nệ Nhân hát bội cho nên khi các anh hát lên thì em nhớ ba em quá
Đút đó mình mới biết là mình có nhớ ba nhưng mà thật ra khi mà lọc khóc á Nó
giống như cái cảm xúc của mình như một cái mụn bọc phải có người rạch nó thì
bao nhiêu cái cảm xúc nó mới tuôn ra hết được chương trình được mang đến bởi may
nền tảng khai phóng những tiềm năng