Hãy giúp "Trăm triệu thầy, trăm triệu trò" hoàn chỉnh nội dung để những người khác có thể hưởng lợi từ nó trong tương lai.
- Bấm Ctrl + F : nhập từ khoá (tìm trên trang hiện tại).
- Nhập trực tiếp vào ô tìm kiếm trên cùng (tìm trên toàn bộ website).
00:00
ngồi khóc tức tối khóc như ai đánh mình vậy Ông này ông có nhào vô ông có ôm
những sao vậy không Lúc đó họ túa ra họ mới đi mua hoa
khi anh bị ăn nhiều tôi bước xuống cái bụng đó làm bước xuống ngay cái chỗ của
ba ba cái mồi nó đứng lên có buồn kệ nó đừng quan tâm tới nó Kệ nó
được Kệ nó đi đường em bắp dỗ dành tôi bác dỗ dành ông Tư rất hay là tôi tôi
chỉ tập trong năm Mũi năm Mũi 29 năm
chương trình được mang đến bởi meibi nền tảng khai phóng những tiềm năng
00:01
chào mừng quý vị và các bạn đến với kịch và nghệ một chương trình mới của member
card Tôi là Thành Lộc và xin được hân hạnh giới thiệu với quý vị một người bạn
dẫn của tôi và bà hố Kim Anh thưa các bạn anh Thành Lộc là anh rất là thích
gặp gỡ mọi người qua cái chương trình này Nhưng mà tôi thấy anh tập kịch ở
trên thiên đàng nó cũng căng thẳng tới nỗi mà có một cái ảnh mà anh ngồi vậy nè
Hôm nay là ngày thứ sáu ba ngày cuối tuần thì anh lại phải diễn ngày xửa ngày
xưa cho nên tôi Giơ tay lên tình nguyện là Lộc ơi chị sẵn sàng làm phụ dẫn
chuyện với em và các bạn kịch và nghệ là
một chương trình mini talk show về những
câu chuyện Đề cập những vấn đề liên quan đến nghệ thuật và đời sống của nghệ
thuật đó là những câu chuyện những cuộc tâm tình trò chuyện cởi ở của những
người bạn Chúng tôi đã từng cùng nhau lớn lên trưởng thành Cùng hoạt động nghề
00:02
nghiệp và cùng già với nhau nữa Tiếng cười
trong chương trình này là ai đây là một người bạn thật sự một người đồng nghiệp
Thực sự một ông anh thật sự của tôi luôn thưa quý vị ảnh lớn hơn tôi tới 3 tuổi
lận giới thiệu nghệ sĩ Việt Anh rất cảm động hồi xưa là hai bạn ở gần
nhà nhau đã diễn ở sân khấu 5b Võ Văn Tần tới năm thứ tư năm thứ Năm rồi mà
vẫn phải là hai người chở nhau đi diễn bằng xe đạp cũ bây em có xe lúc đó là
Lập sang lắm con có được chiếc xe đạp mà không dám gắn cái Yên sao tại vì sợ
người ta kêu mình chở Tại vì chở thì sao chúng ta sẽ bị sụp cái cái Tất cả vô đó
00:03
cho nên tháo cái Yên ra để đựng ai nhờ mình quá gian hết
hả chị em ốm nhắc lại ông này nhà với đường cô cô Giang Em ở trên Trần Hưng
Đạo mà Cùng phường với nhau đó chứ em cũng gần lắm
trước khi đi viện Em còn nhớ cái thời đó là thời diễn võ Lôi Vũ kìa Lôi Vũ mới
ghê gớm Ông này là Chu pháp viên một chủ tài phiền một nhà tư sản nổi tiếng
Vỗ tay mỗi đêm dậy cái em phải đi cái xe đạp em
xuống nhà ổng rước đi nhưng mà ông phải chở em Em ngồi ở trên cái sườn sườn
00:04
đồng đó em đó chuồn chuồn tới nơi bắt đầu làm tuồng Tiếng cười
không ai có được một đồng bảo hiểm nào hết cho nên con thấy tội mày nói nhiều đó
ai năm nay thì nó giống tính bà nói nhiều
còn ai nói gì chuyện Nhàn nữa thì nói 10
phút nữa là tôi phải tiếp khách Sáng sao em đi làm bồ đi
bưng nước cho một quán cà phê chủ quán cà phê là ai Cho biết không
thu ngân Hồng Vân Quốc Thảo với ông này làm bộ bàn cái quán
một lần mà lúc đó chưa có ô tô nhiều lắm có một cô lái ô tô vô Ngồi xuống em ra
00:05
xin lỗi chị dùng gì thì cũng được
một nghệ sĩ mới coi lẫm liệt về đi làm mồi bữa đó ông Tám
đứng một mình Em 8 lon bia luôn có lần mà lại nhà chị á mà mời ăn xoài
không ăn muộn giờ chứ trẻ đẹp bây giờ trẻ đâu mà trẻ
không biết nữa Em nhỏ hơn anh có 3 tuổi thôi mà nhưng mà vẫn quá trẻ
già cho tụi mình sẽ còn kéo dài lắm á Nhưng tuổi trung niên của tuổi mình cũng
00:06
có cái sức hấp dẫn đúng không thành ra là mới đưa ba đứa Tụi mình Tới ngồi với
nhau Em có nhớ nghe trong một cái vở kịch của
nhà văn sơ khớp ông có một cái câu nói đối với em là bất hủ nghệ thuật không có
tuổi già thậm chí cũng không có cả cái chết nếu như có chết cũng chỉ chết một
nửa mà thôi có một khoảng thời gian cũng khá lâu rồi
Kể từ khi mà Thành Lộc không đứng ở sân khấu nhạc HD Võ Văn Tần nữa đó đã có một
cái nơi hoạt động riêng cho mình là sân khấu kịch idecas của công ty Thái Dương
Thành thử ra rồi cái hai anh em không có cục hoạt động chung sân khấu không biết
trung sân khấu nữa lâu lâu đóng phim thì đóng chung với nhau ha anh điện anh ha
còn diễn chung với nhau trên sân khấu thì ít à Nhưng mà trong khoảng thời gian
xa cách nhau cũng đã ngót nghét công trình 20 năm mới quý vị thì lọc với anh
00:07
Việt anh cũng có một cái cơ may được diễn chung là sân khấu với nhau đó là
nhân dịp mà một lần là kỷ niệm Hình như là thành lập hội Người Sài Sơn có Việt
Nam lần thứ hai là thành lập hội ngày xưa Sân khấu thành phố đó thì tụi này
lại gặp lại nhau và cùng diện với nhau trong một cái trích đoạn đó là cái vở
kịch và các bạn thưa các bạn trong 700 cái lời bình luận
mà khi mà khán giả người ta xem hai cái video Thành Lộc và những chuyện chưa kể
của baby popcast thì tôi lưu ý một cái điều đặc biệt là người ta nói tới Dạ Cổ
Hoài Lang và chúng ta đã nghe cái ông mà tinh nghịch là cái ông Lê Hoàng đó Ông
nói người Việt Nam mà xem kịch nói mà chưa có coi Dạ Cổ Hoài Lang thì giống
như là cái ông Kuro đua xe đạp mà chưa có leo lên đường cao tốc hoặc là cái ông
cầu thủ mà chưa có đi ra sân cỏ và cô Hoa hậu mà chưa có đeo vương miện thì
00:08
tức là nó là cái phần không thể thiếu được trong cái đời sống kịch nghệ của
Việt Nam và miền Nam Sáng nay tôi vừa mới viết một cái bài lập tức Cái lời
bình đầu tiên là chị Hạnh nói Thiên Đăng dựng cái Dạ Cổ Hoài Lang đi thì
và mọi người mới nói trời ơi cảm ơn cảm ơn ai đó đã đưa hai ông ông Tư và ông
Năm lại ngồi gần Tôi tôi nhớ lắm rồi Vậy thì thưa các bạn ông Tư và ông Năm đã
ngồi gần nhau ở trong cái buổi hôm nay vong hồn của mình nó có sống khôn thác
Hiên thì mình về đây Tiếng cười Vỗ tay
xin lỗi xin lỗi Tại anh thấy tôi khùng quá quá anh nghe tôi bịu hả
00:09
Tôi biểu bà về tôi nghĩ Bão Qua đây Trời ơi mà làm sao passport
Ngày xưa tôi là thằng có tiền ở trong tay nghèo
lúc đó tôi muốn đổi tôi đổi tất cả tay sai của tôi bảo kim sắc Phan
và đó là một cái đoạn mà tôi nghĩ là
00:10
chúng ta coi là chúng ta hết sức là là xúc động và thưa các bạn vỡ Dạ Cổ Hoài
Lang đã diễn được 29 năm thế mà trong những cái ngày gần đây chỉ có 10 ngày
thôi biết bao nhiêu người nói là làm sao để cho ông Tư với ông Năm Gặp lại đi và
làm sao chị Hạnh thuyết phục chú Hay là anh Thành Lộc là lại nói lại về vỡ Dạ Cổ
Hoài Lang Đó là một cái vở người ta kêu là kinh điển của kịch nói Việt Nam có lẽ
chúng ta sẽ dành thời gian để Anh Việt Anh sẽ thưa chuyện với quý vị
thật cơ nãy giờ xúc động quá một vở kịch mà 29 năm ta vẫn còn nhớ ta thì đẹp
00:11
nó đẹp không phải vì bốn anh em của tôi diễn giỏi
nó đẹp vì lòng con chúng thưởng ngoạn đến giờ vẫn còn tôi nhớ tới những người
đã tạo ra nó tôi nhớ những người chung quanh đã làm nên nó tác giả Thanh Vàng
rồi nếu anh với anh lớn ở chỗ hồi sân khấu góp ý vào cái bờ Khi mình tham gia
cái hội thi Kịch bản nhớ những chú những anh đã góp phần với chú Ngọc Linh rồi
anh Lê Duy Hạnh đã góp là đắp cho nó rồi tôi mới thể
hiện nó ra được anh Hoàng Anh biết cái vợ và cô Hoài Lang để tham gia hội nghị
sân khấu quần chúng thì cứ bảo này Đầu tiên là chỉ để vậy nhưng khi viết xong
cái thì cũng tham gia của hội diễn nhưng mà không ai dựng được
00:12
Nhìn nó khó quá không nên đưa cho tôi câu đầu tiên tôi hỏi không Ninh cho bạn
này Được giải mấy thì cũng nên nói là vỡ này đoạt giải tư
xin lỗi nha quý vị tại vì tôi với Công Ninh thân nhau nên tôi gọi mày tao không
à Nghe nói vậy thì tao nhận chứ không nên con hỏi tuổi gì kỳ vậy Tại vì trong
mấy cái thường thường cái gì mà nó nằm ở trong mấy cái đại sáng tác Những cái vợ
kịch nào mà đoạt giải nhất thường nó mang tính chính luận nhiều mà chính luận
thì nó không có thuộc sở trường của tôi và tôi cảm thấy là nó bị thiếu cái gì ta
cái tình thì cái này mà giải tư ha là ta thấy là nó
gần gũi đó thì ta làm được đặt thật sự là khi đọc thì xúc động thiệt sớm làm
sao mà để cho người ta thành một thói quen là cứ nghĩ là giải càng thấp là nó
đi vào tim ta dễ mà đúng như vậy đúng như vậy nha anh tại
vì Thường thường những cái đó nó nôm na là khán giả sẽ để vào tim họ hơn còn bây
00:13
giờ nói theo góc nhìn của một doanh nhân thưa quý vị dạy bán vé hơn
thật ra khi anh bạn biết có ba vai ông Tư và hai người cháu anh Hạnh anh mới
góp chứ phải có một cái đối trọng với ông Tư thì vợ nó mới hấp dẫn thế thì anh
Hoàng Anh biết cái bản Lộc nhớ là cái bản đầu tiên chừng 22 23 Trang Anh Việt
Anh nhớ hôm trước họ sau khi mà nó được giải thưởng rồi thì nó tới 5 nhân vật
lận anh bác sĩ người Mỹ đó thì khi mà ông Tư ổng
hấp hối thì mọi người mới nhờ con bác sĩ người Mỹ này giả làm ra cái người con
trai trong cái con mà hôn mê của mình thì nghĩ là cái người con trai về lại
với mình thì ông ta mới yên lòng Nhắm mắt thì lúc đó tôi có hội ý với anh em
Dĩ nhiên là với đạo diễn vào tác giả tôi nói là không câu chuyện này là câu
chuyện của người Việt Nam đừng có một người giữ lại nào xí vào câu chuyện này
00:14
hết trơn á dù sống ở hải ngoại Dù sống ở nước ngoài nhưng đây là câu chuyện của
những người Việt Nam với nhau thì đừng để cho một nhân tố nào khác lọt vô để họ
giải quyết câu chuyện của họ và điều thứ hai nữa là Thanh Hoàng viết á thì anh
không có cái chuyện Hai ông già leo lên nóc nhà không có cái chuyện đó và cái
ông này ông ông mất ở trong vườn mình thôi đúng không anh đó thì lúc đó tôi
mới Đề nghị với Ninh với lại Thanh Hoàng là thôi bây giờ để cho tao
với lại ông ông Liêm ông Liêm là Việt Anh mới về Anh em gặp với nhau tạo với
một liềm phá hoại với nhau đi đó rồi Để coi cái kết đó đi tới đâu mà bây giờ tao
nghĩ vậy nè cho hai ổng leo lên nóc nhà đi leo lên nóc nhà chơi tại vì Ông này
ổng buồn quá thì ông này Lôi leo nóc nhà chơi thì nó đẻ ra cái chuyện gì thì đẻ
đó thì tôi với anh Việt anh mới cùng tung hứng với nhau Nó giống như một cái
bài tập mà tụi tôi còn học ở trong trường để nó làm tiểu phẩm với nhau thì
mới lòi ra từ từ cái chuyện là khi mà đứng ở trên nóc nhà thì mới sẽ quan sát
00:15
thấy cái gì xung quanh để thì mới ra cái chuyện là Ồ nhìn thấy một cái góc rừng
xa xa mà nó lại mang dáng dấp gì đó một cái hình Công Công chữ s Ví dụ như vậy
rồi hai ông ấy nghĩ ra cái chuyện đó biết đẻ ra cái chuyện là cùng hát cái
bài lại và cổ hoài lang rồi vì trời rét quá mà một trong cái ông
vì không dám trở xuống mặt đất thích sống ở trên nóc nhà một cái dạng
giống như là một cái phiêu linh để tâm hồn
và ông ông Tư ổng ra đi trong vòng tay của người bản thân của mình và ông ra đi
vì niềm hân hoan ổng mất vì vui chứ không phải mất vì
buồn không phải vì cái nỗi buồn của cái đứa cháu nó là mình tổn thương nữa mà là
vì hai người bạn tìm được cái sự đồng cảm với nhau cùng nhớ về quê nhà và Ông
này ông vua quá ông đi luôn thì cái cái sự mất mát đó nó
00:16
nó trong cái sự hân hoan của một người nghĩ là mình đã về tới quê nhà rồi nhưng
mà cái sự lạc quan đó nó lại dẫn đến một
sự rơi rất là Ưng Hoàng của đứa cháu gái
ở bên này tòa nhà Tức là bên này tòa nhà bên kia tòa nhà bắc qua chỉ có một cái
cái miếng ván thôi Đấy mà mà cũng đưa cho nó không dám qua được nó chỉ cách
nhau có một cái váng mà sao muôn trùng Chị dùng cái từ rất là hay thì cuối cùng
và cô gọi lăng Nó là một cái nó trở thành không phải của riêng Thanh Hoàng
nữa nó không phải của riêng không nên nữa mà la Lạt của Việt Anh cô Thành Lộc
của Quốc Hảo của Hồng Vân của sáu con người cùng chung với nhau để nó ra một
cái một cái tác phẩm như vậy nhưng mà rất hay là của tôi chỉ tập trong năm
buổi gặp nhau năm buổi thôi mà đi ra diễn là hấp dẫn âm Bụi 29 năm
đến 29 năm có thể nó còn trong lòng khán giả Sống dài hơn nữa như tôi không dám
00:17
gọi đó là cái gì nhưng tôi nghĩ rằng nó chạm được trái tim mọi người trong một
hoàn cảnh lúc đó thời điểm mà chúng tôi ra đi mất cái vợ
đó đó là nó cũng ngay trong một cái thời điểm mà ở thành phố Hồ Chí Minh và miền
Nam nói chung không có một gia đình nào mà không có một cái hoàn cảnh giống
tương tự như vậy có nghĩa là có người ở trong nước và có người phải sống ở hải
ngoại Tôi nghĩ cái cái tình cảm tự nhiên trong
cái sự chia cắt và hai cái nền văn hóa nó khác nhau làm cho cái vỡ Dạ Cổ Hoài
Lang nó cứ sống hoài ở trong cái tâm tưởng và ở trong cái cuộc sống của những
cái gia đình Việt Nam của mình tôi đọc ở trong báo tôi thấy là anh Thanh Hoàng
Anh mất hình ảnh mới có 55 tuổi rất là trẻ và
00:18
khi anh viết vở kịch này ảnh chưa bao giờ đi nước ngoài hết vậy mà khi anh
viết ra đó là những người đồng bào của mình ở nước ngoài là thổn thức với lại
cái cái vở này tất nhiên như là anh Việt
anh nói là có rất nhiều người góp sức vô thêm một nhân vật bớt một nhân vật dựng
cái cảnh ở chỗ này thêm thắt ở chỗ kia nhưng mà hình như tất cả mọi người đều
từ cái tấm lòng đều từ cái tình cảm của người Việt Nam hết
tôi nhớ là có một câu chuyện như là có hai vợ chồng công nhân mà họ không có đủ
tiền để mua hai vé để vô coi sân khấu Năm B Võ Văn Tần thế là mua một vé Cô Vợ
vô coi anh chồng đứng ở ngoài trời và khi cổ ra thì cũng kể lại cái câu chuyện
00:19
này có kịch nói và kịch kể nữa chị thứ nhất là cái việc hình thành sân
khấu nhỏ là một cái thể loại quá mới đối với hoạt động nghệ thuật chuyên nghiệp
trong nước là riêng thành phố Hồ Chí Minh diễn không có micro gì cả tất cả người
dạ đúng Dạ hầu như là không có khoảng cách gì hết cho nên
từng cái hơi thở từng cái giọng nói của người diễn viên người ta nghe cái âm
thanh nói thực nó không có được khuất khuếch đại lên cho nên người ta cặp dần
dần người ta bị hút vào cái câu chuyện lòng vẫn còn nhớ cái ông ông Tư là giá
của Lộc hết là ông ông quá thất vọng và ông không thể ở trong cái ngôi nhà với
cô cháu này được Con phải đi thì ông Năm Ông mới vừa thôi thôi ông đi ông đi thì
ông Năm đó Đi đâu cũng được đi đâu cũng được những đường tạo cái chỗ này đi đâu
00:20
cũng được thì ông Năm mới nói là ông đi qua nhà tôi đi qua nhà tôi
thì thật ra cái sân khấu lúc nó Nó chỉ là một cái mục cao hơn mặt đất của mình
khoảng 4 tấc khán giả đúng ngồi những cái khí như thế này thôi có một bà già
các già tóc bạc phơ bạc hơn cái đầu của ông Tư luôn cái đầu
bà của ông Tư là cái đầu bạc giả hoa trang còn cái vị khách bà lão ngồi dưới
lắp bạc trắng thật sự tôi còn những khi anh bị ăn nhiều tôi bước xuống cái bụng
đó làm bước xuống ngay cái chỗ của ba bác đó ngồi cái vật nó đứng lên đứng lên
đứng quan tâm tới nó Kệ nó được Kệ nó đi đường
Ba dỗ dành ông Tư tức là bả bị nhập vào cái bà mới đã bị nhập vào những câu
00:21
chuyện và vô tình bà cũng đứng lên bàn bằng đi vào cái khu vực biểu diễn của
chúng tôi luôn và bên đây thì Anh Việt Anh Anh Dìu tôi thì bả một bên đây bao
nhiêu tuổi luôn bởi vì Dù gì tôi vô trong cái học Diễn viên luôn
cái sức hút của cái câu chuyện nó nó làm cho cái người người khán giả người xem
người ta làm luôn đó là cái chí chi tiết mà bản thân em không bao giờ quên đến
trong đời mình em nghĩ tới bây giờ nó đã là mấy chục năm rồi
chắc bà bà cũng quy tiên trí nhớ một điều lúc cái lần đầu tiên
chúng mình ra hát nhạc tuổi trẻ lập nhớ không là cái đêm đó là Toàn thể dân Nghệ
sĩ Hà Nội nghe về cái bể này rồi mà đi xem thử mấy người miền Nam diễn Cái gì
mà ghê gớm vậy thì Hầu như tất cả nghệ sĩ đi xem các lĩnh vực cải lương nhạc
00:22
rồi sân khấu kịch nói ra đã rằng tôi nửa tuổi nghe vỗ tay ầm rồi cái dòm Ố Sao
giờ hết trơn vậy sao vỗ tay vỗ tay rất là dài nhưng mà sao bỏ việc hội trường
vắng hoe có vô Lộc không biết mình nghĩ sao mà vỗ tay
Lúc đó họ túa ra họ mới đi mua hoa chưa mua vội ngay lúc đầu đó để xem như
thế nào cả một rừng hoa không biết Anh biết anh sao chứ riêng
bản thân Lộc dù là mình là cái người rất là tự tin với cái công việc của mình
nhưng mà diễn kịch nói mà trên đất Bắc là một áp lực Không nhỏ tại vì kịch nói
nó phát triển rất là mạnh ở ở miền Bắc mà nếu mình nói không qua thì đó là cái
nôi dù và có Hoài Lan đã đạt được huy chương vàng cho bảo vệ và 40 chân vàng
00:23
cho bốn nghệ sĩ trong cái xảy ra hội nghị sẽ sân khấu Việt Nam thì
00:24
trong các vị tiền bối giữa đó con nghệ sĩ nhân dân đào mộng Long bây giờ thì
ông đã qua đời rồi ông kể tôi mới biết chứ làm sao tôi biết ông kể là cái đêm
đó ông có đi xem ông đi xe đạp trên đường về ông cứ nghĩ hoài về cái vở kịch
và ông đi lạc đường về nhà nên là lẽ nào ông phải Quẹo hướng này mới về nhà thì
em đi về hướng khác và ông đi lên tới công viên Lê Nin khi ông lên tới đó ông
thấy cái công viên là ông mới phát hiện ra là ông đã đi lộn đường nhầm đường và
ông đi về và khi mà trong cái buổi gặp đó thì ông mới kể cái điều đó ra bằng
tất cả sự sung sướng của ông ông chia sẻ
cái điều đó thật sự ra chữ hạnh Lộc nghe câu đó Lộc tê tái cả trái tim mình là
bởi vì sao nghệ sĩ giai nhân nào mà ông là thần tượng của Lộc
ông là thần tượng sân khấu Cửu Long chính ông là cái người là cái niềm tin
00:25
là mình nhỏ con mình vẫn có thể làm nghệ sĩ được mình vẫn diễn được và mình vẫn
có thể làm hay được đó ông là cái người cho Lộc cái cái truyền cảm hứng đó đó
chị cái năng lượng tích cực đó không có nói câu về luật nhớ không Họ nói là lâu
lắm rồi tôi không có xem kịch 30 năm nay tôi mới đi xe mà đây là vở diễn mà 30
năm nay chưa có nhưng mà Đó không phải là cái người mà
hay nói những câu dễ dãi đâu nha anh sắc sảo lắm cho nên tụi em mới sướng đó chị
sẽ không mời phải sợ mỗi lần nói lung tung ổng nói chửi đập cửa vào không mời
vẫn tới câu đầu tiên ông bước vào ông nói với
cái buổi gặp mặt của em ở hội nghệ sĩ đó Không biết sao mà Cụ Long nghe được cái
thông tin đó và tự động đến đến để nói một cái lời khen ngợi cho con cháu của
mình là tụi em ở trong đợi em em kể chị là có hai cụ mà mà khen một cái là em
00:26
muốn té xỉu luôn gì mình không tin được Hôm trước em có kể chuyện là cụ đừng
nghi đúng không Đó bây giờ là khi mà nhân nói tới cái vở này là người thứ hai
là cô đồng cộng đồng là hai ông cụ Hai ông già khó tính ở trong làng phía bắc
và trong làng kịch Việt Nam mà ông khen mình thầy trò ơi nó còn hơn là em được
phương tây hiểu luôn chị ạ câu hỏi kiểu như là bây giờ anh thấy ông
a ông B diễn đó có hay hơn anh không Đó là một câu hơi khiếm nhã Tuy nhiên nếu
mà xét về khía cạnh là cái sự cải lương đó cái sự mà phát triển cái sự mà tiến
bộ và sáng tạo của nghệ thuật diễn xuất thì rõ ràng là trong bất kỳ một người
nghệ sĩ nào mình cũng sẽ phải ngồi xem và nhận ra được những cái thay đổi
nội mình cũng đòi làm Bởi vì nếu mà diễn y nguyên như cái bản dụng cụ của nhạc
00:27
đam mê thì cái vở của tụi em sẽ bị lạc hậu Bởi vì nó có những cái vấn đề nó
không có cập nhật nữa nó không đúng nữa cho nên mình phải thay đổi mà khi là đã
thay đổi nội dung thì phải thay đổi cách diễn cái cách diễn của lập trong ông Tư
Bảo sân khấu Idecaf nó có khác là hồi năm B em là cái người đầu tiên đó phải
không từ sau đó là anh Lê Hữu Cầu sao đó là Hoài Linh sao đó là Khánh Hoàng thế
hệ thứ năm phẩy là em quay trở lại nhưng mà em cũng đâu có đặt được cái giải
thưởng Mai Vàng trong cái bang tư đó chị người đã giải thưởng là quay lưng chi
tiết là có vị và khán giả không có điều kiện nhiều khi xem Hoài Linh diễn tại vì
hình như Hoài Linh diễn theo cho tôi biết là chừng năm sáu suất vậy thôi à mà
đã lấy cái giải Mai Vàng rồi trong khi tôi diễn cả đời mình không bao giờ lấy
cái thân được cái giải thưởng gì cả Duyên cơ may và tài năng cái chuyện đó
là cái chuyện không thể phủ nhận được khi mà kể như vậy để lọc Cái đó là anh
00:28
Việt Anh Anh đoạt cái giải Mai vàng trong cái bài Ông nằm lòng hoàn toàn
xứng đáng Một cái người nghệ sĩ mà người ta đóng một cái bài thứ mà cái độ tỏa
sáng của người ta nó vượt qua Mà cái người đó mai chính
đó mới là vấn đề để nói để chiêm ngưỡng để thán phục nói đúng theo bài bản của
stanleyas Gây yêu đúng luôn là không có vai chính và vay phụ không có vay lớn là
phải nhỏ vậy thì cho tôi hỏi Anh Việt Anh là rất
là thẳng thắn nha anh nghĩ là có cái gì đó của anh mà rốt cuộc người ta lại trao
cái mai vàng cho anh mà không trao cho cái ông Tư này
chả hiểu nhận mà chẳng hiểu tại sao lại được
nhưng mà để ngưỡng mộ thì em vẫn ngưỡng mộ Bao nhiêu năm nay không phải chỉ già
cô Ba Lan Em thích Lộc đóng trong hào quang của bóng tối một cái vở mà
chú Sáu Thảo chú xem trong đây là giới hạn cuối cùng của nhà hát này
00:29
nó hay quá đi bóng tối vậy đó Thì việc anh còn thích
vai nào nữa rồi Ông này ông nhiều lắm Ông này thì em đã ngưỡng mộ từ lúc hồi
còn đi học kìa họ lúc đó em chưa vào nghề chứ gì em mới thích thích cái nghề
này thôi anh đã từng đi coi lọc làm biếng đoạn ở trong trường mà mỗi lần lớp
lọc làm là cả trường chen lấn rồi để xem
những cái biến loạn nhớ hoài con cả chục nữa
xuất sắc Lộc là một người sinh ra để làm nghề này theo em còn em này đáp chơi
nó lạ thường chị nó khác thường lắm như Tưng ông Ông này ông có một cái kiểu
không hề hề hề hề hề mà cứ như không nó cứ như không Tại vì thường thường người
ta người ta diễn hài người ta nghiên cứu tình tạo cái duyên cho cái cái nhân vật
00:30
của họ thì ông này ông chẳng cố tình gì cả ông cứ tin tưởng tin tưởng như đời
thường ở bên ngoài nhưng mà những cái đó nó lại làm cho người ta thú vị một phần
không thể phủ nhận hay là đó Do cái bối cảnh để tụi em diễn tại sân khấu nhạc
đam mê á thì cái khoảng cách giữa người diễn với người xem nó quá gần với nhau
thành ra cái kiểu diễn của Anh Việt Anh là nó làm cho người ta quên mất hết tất
cả một cái khoảng cách tại vì sân khấu hình hộp thì nó có một cái khoảng cách
lý tưởng cho nên là một cái khoảng trống để tách rời khán giả và người diễn ra
nhưng mà cái sân có đam mê thì không tất cả nhập lại là một thì cái kiểu diễn
diễn Nhưng mà như là không có diễn gì cả
của anh Việt anh nó hoàn toàn chinh phục người xem Rất là xuất sắc mà những lúc
nào mà ông cần bi thì ông bi ông đi vào Bi một cái ngọt lịm mà không miếu máu gì
Ví dụ như bản thân lọc mà khóc là cái mặt lòng là có miếu còn ông này thì mặt
ông vẫn tỉnh như thế là internet của anh Việt anh Diễn nó gần với điện ảnh nhiều
00:31
cho nên đối với khán giả sẽ có đam mê câu quá gần thì cái cách dự đoán nó lại
phải nói là sao ta nó hợp thời trang nó đúng nó đúng với cái thể là sân khấu thử
nghiệm là rất gần cho nên ông buông một câu
nhưng người ta ném một cái vật gì xuống nước nó bình thường cái nhạc cái nó kêu
một cái to mà cái Toàn bộ người ta cười liền kiểu vậy còn đối với người khác thì
có khi người ta là phải cố ý người ta cố tình người ta làm có cái gì đó với một
cái cường độ nhiều hơn thì mới gây được cái hiệu ứng thì ông này gần như là
không làm gì cả mà người ta vẫn cười và người ta vẫn khóc theo ảnh được thì Lộc
nghĩ đó là một trong những cái thủ thuật
diễn xuất nó Đạt ở một cái mức độ thường thừa rồi
chị nghĩ là có cái sự khác nhau đó em nói về phong cách Vậy thì tại làm sao mà
nó nó chinh phục người ta dữ vậy hợp lắm chị em với em đã từng người ta
00:32
hỏi em diễn với ai mà hợp nhất Lộc lập diễn cho thở đó cái mình biết cái gì
mình sẽ nói đi đến đâu hai anh em bây giờ đó
đi đi đi có lẽ Đúng là về chuyện đó là giữa em với anh có hai cái màu sắc nó
khác nhau á Cái đó nó mới dẫn đến sự ăn ý tại vì một người màu trắng một kiểu
màu đen thì như vậy nó mới hấp dẫn tương tác với nhau
là mới hay cùng đồng dạng chứ đâu có hay là cũng khó mà mà mình phân tích một
cách minh bạch được lắm nghệ thuật nó đôi khi nó còn nó trừu tượng nó hay hơn
Tiếng cười cái giao cảm đó Tại vì sân khấu đó có
cái hay là đâu phải diễn lúc nào cũng chính xác như nhau 100% mỗi một đêm diện
nó sẽ có một chút khác nhau thành ra nhiều khi nó tùy vào cái tâm thế của mỗi
người có sự hưng phấn và cả sự tung hứng với nhau giữa mình với Khán bài hát sự
tương tác của mình với khán giả cho nên mỗi một ngày một đêm diễn là một sự khám
00:33
phá nhau khi ông này ông diễn hôm nay chữ này ngày mai ổng diễn kêu khác một
chút em phải đưa theo ổng còn hôm nay em hưng phấn em đã diễn em khóc nhiều hơn
một chút Hoặc là em bị khô hơn một chút ông lại tương tác theo cái nết diễn đó
của em để nó ra cái của ổng thành ra giống như là cứ bước ra sân khấu là hai
người cứ thăm dò nha Vậy đó ngoài cái chuyện tương tác với nhau theo cái tính
kỷ luật sân khấu là nó phải đúng như vậy nhưng mà nó có những cái sự ngẫu hứng
mang cái chất nghệ sĩ đó ngay trên cái sự mỗi người thì tụi em luôn luôn quan
sát nhau để xem hôm nay ông Liêm ổng diện cái kiểu gì Hôm nay thằng Lộc nó
những cái kiểu gì để mà hai bên tương tác với nhau
tôi lại nhớ tới một cái câu chuyện khác tức là sau đó cái đoàn của mình đi diễn
dọc theo đất nước Một hôm đi tới Bình Định thì Thành Lộc vừa mới nghe một cái
người mà hát bội ở Bình Định người ta biểu diễn có hai câu thôi là Thành Lộc
00:34
khóc nức nở luôn đó là một chứng lưu diễn của giờ cô gọi Lan từ Hà Nội sau đó
chúng tôi vào Quy Nhơn hình ảnh ung thư trong giờ có hoài lan á là thật sự Lộc
lấy cái hình ảnh của ba mình nhiều lắm thời điểm mà lòng còn là bọn anh chàng
thanh niên mới tiếp cận rất nhiều thứ từ
cuộc sống mới từ một lần gió mới sau khi đất nước thống nhất đây thì mình cũng
giống như là con người non mới học hành thì cũng có một chút xíu hao Thắng và
háo đá cho nên đây đó trong cái câu chuyện của mình với người sanh ra mình
hay có những cái cái sự tranh luận với nhau và đôi khi cái sự tranh luận của
mình đôi khi mình lỡ lời có những cái cái lời lẽ mình làm tổn thương người ra
sanh ra mình nhưng mà từ từ khi mà cuộc sống nó dần dần nó thay đổi
dần dần mình cảm thấy là những cái lời ba mình nói là đúng lúc đó mình mới ân
00:35
hận nhưng mà muộn rồi thì cái hình ảnh đây đó trong cái ông Tư
Trong Dạ Cổ Hoài Lang thật đã là lộng lẫy lại cái hình ảnh từ ba mình rất là
nhiều từ cái dẫn đi từ cái tướng đứng và từ cái cách cười và khi bị cái con chào
nó nó nói hỗn với mình mà mình không nói lại được thì mình chỉ cười thôi Đôi khi
mình mình nghĩ là không biết mình có thương ba mình thì hay không mà Tại sao
sau khi ba mình mất mình không nhớ gì trơn vậy
cho đến khi vào cổ hoài lang diễn ở Quy Nhơn Bình Định sau cái đêm diện đó thì
chúng tôi được các cô bác anh chị của nhà hát tuồng Đào Tấn mời về dự một cái
buổi tiệc trà nói chuyện thân mật trao đổi với Tư duy nghề nghiệp sau đó thì
một anh nghệ sĩ đứng lên biết hát tặng cho đoàn một câu là không nhớ là hát
khách hay hát Nam nhưng mà khi anh ta giật cức
sao mà cái giọng giống giọng ba mình quá
00:36
giống quá chừng đó thế là kềm không được
ngồi khóc tức cười khóc như ai đánh mình vậy Ông này ông có nhào vô ông có ôm dù
chắc cũng thấy ông Lập kỳ quá phải không anh nghệ sĩ Anh Ngừng lại không hát anh
hết hồn khi anh mới nói là có gì không vậy Tôi Hát cái gì có cái gì sai không à
thì lúc đó mình là xin lỗi em xin lỗi là bởi vì ba em cũng là một ngày Nghệ nhân
hát bội cho nên khi các anh hát lên để em nhớ ba em quá lúc đó mình mới biết là
mình có nhớ ba nhưng mà thật ra khi mà Lộc khóc Nó giống như
cái cảm xúc của mình như một cái mụn bọc phải có người rạch nó thì bao nhiêu cái
00:37
cảm xúc nó mới tuôn ra hết được chúng ta cũng đi được một đoạn rồi và
tôi cũng muốn hỏi rất là thận trọng nha Nhưng mà cũng muốn hỏi mỗi anh một câu
nó hơi riêng tư chút xíu anh Việt anh Mỗi lần nhắc tới Dạ Cổ Hoài Lang nhắc
tới cái Hoàn cảnh là có những người thân
sống xa nhau rồi phải nhớ nhung nhau thì anh Việt anh có nhớ con gái không
chỉ là nhắc đến nhà cậu Hà Lan mà nhớ con quay quá mà chẳng những nhớ con mà
nhớ cả mẹ nó thương Linh cũng là một trong hai nữ
diễn viên vào thời điểm đó cùng đảm trách chung vai một cái nữa là Phương
Linh và Hồng Vân mỗi một cô cũng vậy đó cũng có một cái
00:38
cách diễn rất là khác biệt như thế Phương Linh là người vui vẻ mà sáng sủa
mà linh hoạt lắm Chị nhớ đúng là linh hoạt còn học thì chị đọc Ở Trong Tâm Thành
Lộc Đời Và cũng nghe bạn bè kể là không phải là diễn hoài như vậy mà có thể
thoát ra khỏi cái vai diễn của mình dễ đâu mỗi tối diễn xong là mọi người kể là
ông Lộc ông đi kiếm một cái chỗ nào đó có khi ngồi ngay bên vỉa hè vậy đó ngồi
và ngồi yên một mình rồi từ từ tất cả những cái xúc cảm nó mới lắng xuống và
mới thoát ra được cái cái tâm trạng của nhân vật rồi mới yên yên rồi mới đi về
nhà không biết Cái đó người ta có nói cho nó quá lời cái đó là kể mà bất kể
người ta mới biết chứ đâu có ai biết đâu Nói một cách tôi dễ hiểu là lúc lắc tay
00:39
nghề tại còn kém nó mới vậy Ở đâu chứ Chứ như mày diễn viên tay chuyên
nghiệp mà người ta khóc bù lu bù lên sân khấu xong người ta bước vào trường ta
cười người ta có tuyển tới giỡn hết được Thậm chí người ta về người ta đi nhậu
liền vô vô vô còn mình vào cái thời điểm
đó mình nghĩ là cái cái cách nhập vai và thoát vai của mình có lẽ lúc đó còn
giống như là công phu nó còn non quá còn kém cỏi quá cái câu chuyện về cô Lan là
một câu chuyện buồn mà nó buồn quá trời thành ra mình mình về cái cái mình tẩy
trang rồi mình đi về mà cái nỗi buồn nó cứ vẫn còn vương vấn ở trong lòng mình
hoài nó không ra được cho nên Lộc cứ phải đi tìm một cái quán nào đó lục ngồi
kiêng Ly Rượu vang đỏ còn không thì một bình trà nóng đó cứ ngồi tôi uống nhâm
nhi nhâm nhi nhâm nhi nghe nghe nhạc mà phải nghe nhạc mới được chứ nếu mà ngồi
00:40
yên một mình là cái buồn không đi ra khỏi người mình được nó vẫn là một cách
nhập vào cái âm nhạc để nó quên cái câu chuyện buồn của mình đi Nói gì thì nói
khi người ta khóc thiệt người ta có chuyện buồn quá người ta khóc thiệt thì
nước mắt nó làm cái tuyến lệ nó làm cho người ta long lanh đôi mắt nhiều hơn
đúng không chị cái tuyến lệ nó cũng nằm để rửa mắt ta nhưng mà khi mình diễn
xuất thì mình điều khiển cảm xúc cái nỗi buồn nó cũng không phải là nỗi buồn
thiệt nó cũng phải là một nỗi buồn thiệt thật sự của cuộc đời mình mà đó là một
cái Nỗi buồn mình vay mượn cái hồn của nhân vật mình đưa vào mình cho nên cái
tuyến lệ nó có nó có tuôn ào ào nó vẫn là một cái tuyến lệ không thật sự là của
mình mặc dù nó là của mình đó là của mình mà nó vẫn không phải là của mình
cho nên cái đó nó không làm cho mắt mình long lanh mà nó làm mất mình bị mờ đi
trong suốt cái thời gian lập diễn ở đam mê Võ Văn Tần với cái vợ đó thì lập bị
thị lực giảm đổ rạch luôn và bắt đầu đeo kính bắt đầu phải đeo kính đập đeo kính
00:41
đọc chữ là từ lúc diễn ra Cổ Hoài Lang mới mới phải đeo kính tại vì nó làm mắt
mờ quá nó mới ba mấy nha mà đã bị bị loạn rồi cái gì cũng vậy Nó là cái giá
phải trả đó là một sự hi sinh cho cái nghề nghiệp mà mình đam mê Cho
nên mắt mình nó có mờ đi chút mà mình được khăn giấy yêu thương ôm mình hôn
mình khóc cùng mình thì cái đó cũng được
cái trái cái giá của không có là phải là
cao nó là sự sung sướng và Không sao hết
em cứ bị rơi nước ngoài Thật ra em không phải đến rất là để mình trình bày mình
không phải là mình bị được show phô diễn
mình mà vấn đề là em muốn được đem vợ Dạ khổ hoài lang sang hải ngoại nước nào
cũng được nhưng mà phải là hải ngoại tại vì cái vấn đề đó là cái chủ đề của cái
vở kịch nói chuyện nó như là một cái sự Hàn Gắn nó giống như là một chiếc cầu
00:42
nối bởi vì đối với người Việt Nam mình khi họ sống ở hải ngoại vào thời điểm đó
tất nhiên Họ có những cái suy nghĩ mặc định về cái bối cảnh sống của người Việt
Nam ở trong nước Nếu cách khác là không có thiện cảm thì em nghĩ là khi vở kịch
này nó sẽ là một cái cầu nối nó bắc cầu để cho cái sự đồng cảm giữa người sống ở
trong nước và người sống hay ngoài có một sự đến với nhau qua nghệ thuật tại
vì thật sự Nghệ thuật là cái câu nói hiệu quả nhất cho đến khi mà
sân khấu edecaf của công ty Thái Dương làm là cái vở và của Hoài Lan nhân kỷ
niệm 20 năm vỡ đó thì lúc đó tuần này lại có một cái tiền đề khá tốt thuận lợi
là trước đó là tụi này đã từng đem được cái vở hợp đồng Mãnh Thú Công Diễn hai
lần trong một năm 2015 Ngay tại Mỹ rồi cái thời điểm đó là thời điểm mà bắt đầu
00:43
cái chuyện mà mình đi du diễn sang hải ngoại không phải chỉ có ca nhạc mà bây
giờ sân khấu cũng có thể đi được và đi thoải mái cho nên ngay sau đó năm 2016
tụi này đưa cho cậu hoài lang qua liền khi mà đưa được cho vào đó quan hệ bản
thân em rất là vui kiểu mình tự trao cho mình sướng mạng tự nhiên tao cho mình
cái sứ mạng là mình có nhiệm vụ phải đưa cái này đi cho nên cho nên khi mà có cơ
hội là bằng mọi giá là phải giữ cho cơ bản này liền để cho nên diễn xong được
bản này đi về là cũng theo mình đã làm được một cái điều mà mình đã nhầm hứa khi
khi em đến miếng máu cũ các bạn Đúng là khi cái vở kịch này nó thành
công thì nó có một cái sự liên kết nó dẫn đến nhiều cái sự sống lại của rất
nhiều cái cái những gì liên quan tới giờ coi Lan đúng không Anh Việt Anh thí dụ
như hồi xưa công chúng nó có biết đâu có
biết bà già thì sau khi nhà cô Hoài Lang
đạt được nhiều cái giải thưởng mới thành công đến như vậy cái bắt đầu người ta
mới tìm hiểu và có Khoai Lang là gì À thì ra nó là bài tiền thân của vọng cổ
00:44
rồi tác giả là ai dạ rồi người ta mới bắt đầu tìm hiểu ông Cao Văn Lầu là ai
các ca sĩ đổ xô Nhân hát lại bài này cái
tự nhiên cái chỗ trống nên tân nhạc Việt Nam tự nhiên có một bài Dạ Cổ Hoài Lang
được phối trên nền Tân Nhã Bằng nhạc cụ điện tử hát nhạc của Lan rồi Như nhiều
nhạc sĩ viết lại rất nhiều bài âm hưởng nhạc quê hương mà lấy từ bài giảng của
người lãnh cảm giác còn đưa cả nhiều câu
00:45
của vật vô nữa cho nên tự nhiên mình cảm thấy là mình
Khoai Lang của Lộc đến Việt Anh thì nó là một cái bảng còn xưa hơn nữa là 22
câu nói tới 22 câu lận Tại vì người ta kiểu như là lưu truyền Tam sao thất bổn
đó chị rồi cái bảng trước từ thời nào không biết nữa mà tới 22 câu mà cái đó
em học được từ nghệ sĩ ưu tú Tấn Đạt ông là nghệ sĩ của nhà hát cải lương Trần
Hữu Trang Dạ Dạ thì lọc không hát nguyên câu Tại
00:46
vì giọng thật ra hơi mệt mà nên nghe vài câu chơi chơi thôi quý vị ngay cả cái
chuyện sắc pha sắc phán là sắc Phong nó cũng là một cuộc tranh luận kéo dài của
rất nhiều người của nhiều thế hệ đó người thì báo kiếm sắc Phong lên đàn
nhưng mà có người làm báo kiếm pháp phán lên đàn đó Thật ra thì qua nhiều cái
trao đổi thì người ta cứ tưởng là chữ phá đúng hơn bởi vì đó là tâm sự của một
cái ông Cụ Sáu mình á là bị bắt đi đi làm lính gác ở trên đồn đó thì giống như
cái câu chuyện là cái Những người đàn ông này được phán là phải đi ra mặt trận
chứ không ai Phong Tại vì ông này chỉ là một anh lính quyền trong cái câu chuyện
ở trong cái bài quyết định là phải đi đó tên là Bảo kiến phán là phải lên đường
chứ không có phòng phong là phong chức đó từ là từ phu tướng
00:47
bảo kim sắc phán lên Đảng vào ra luôn trong tình trạng năm canh mở màn
em luôn trong tình trạng Ôi gan vàng quăng đau đường giàu xa ông Bướm
Xin đón đừng để tao Khang ngày đêm luân trong tình bạn
ngày mỏi mòn như đang giọng phụ giọng phụ giọng luôn trong tình trạng
00:48
lòng xin chớ phụ phàng thưa các bạn mình là cái người ngồi dẫn
chuyện phụ mà tới giờ này được nghe cái bài Dạ Cổ Hoài Lang là cảm thấy là quá
là mãn nguyện nhất là thật ra là tới giờ này anh Thành Lộc còn hát cho chúng ta
nghe như vậy là cũng sao 2 giờ đồng hồ Thu là nó cũng khá là dài rồi và nó lại
là quá luôn cái buổi ăn trưa nữa xin được cảm ơn anh Việt anh và anh
Thành Lộc và bây giờ xin nhường lời kết cái buổi hôm nay cho cái người dẫn
chuyện chính chương trình kịch và nghệ Cảm ơn anh
Việt anh và cũng hi vọng là anh sẽ quay trở lại đây trong một dịp tốt nào đó
00:49
chúng ta sẽ có những câu chuyện nghề chuyện đời chuyện nghệ thuật và đời sống
nghệ thuật đó đó là những cái điều mà khán giả thật ra sẽ ghi người ta chỉ
ngồi ở phía trước chiếc màn đỏ thôi để người ta xem người ta thưởng thức chứ
Đôi khi người ta đâu có biết được như cái câu chuyện đằng sau hậu trường như
các câu chuyện Đằng sau cái bởi viện đó mà đằng sau số phận của nhân vật đó và
số phận của người thể hiện nhân vật đó như thế nào thì hi vọng là kịch và nghệ
sẽ tạo một cái cầu nối để cho quý vị có thể hiểu được những cái câu chuyện như
vậy của giới văn nghệ sĩ chúng tôi những người luôn luôn nghĩ đến một cái nền
nghệ thuật tử tế mong được làm nghệ thuật một cách tử tế để có những sản
phẩm tự thấy đến với quý vị cá nhân là chủ quan nghĩ rằng Nghệ thuật là chữ cầu
nói nhanh nhất để mọi người có thể những tâm hồn của mỗi người có thể đến được
với nhau bởi vì Thật sự để thể hiện được
một cái vai diễn như thế nào thì đối với chúng tôi đó là một cuộc phiêu lưu của
00:50
tâm hồn Một Người Sống một đời mình hay là mệt lắm rồi nhưng mà tụi tôi còn phải
sống cả trăm cái ngàn cuộc đời số phận thân phận của nhân công nghệ người khác
vậy thì có cái gì đằng sau mà người ta gọi là bì hai đó quý vị
thì hi vọng là từ số đầu tiên của kịch và nghệ này ở những số kịch và nghệ tiếp
theo sẽ được quý vị và các bạn đón nhận một cách nồng nhiệt và cho chúng tôi
những góp ý chân tình quý vị cần nghe cần tìm hiểu được cái gì nữa thì chúng
ta sẽ mở ra những cái chương mới những cái nhánh mới để cho chương trình của
chúng ta phát triển hay hơn có chiều sâu hơn và gần gũi nhau hơn Hẹn gặp lại quý
vị ở những chương trình tiếp theo Thân ái chào tạm biệt quý vị và các bạn
mơ của em lớn lên là trở thành nghệ sĩ
cải lương cái cây để cắm vô để nâng cái giá trăng lên thì em luôn luôn lấy hai
00:51
cái giá đó và nghe cải lương trên radio và Gõ theo để giữ nhịp thì không ngờ bao
nhiêu năm sau 30 năm sau cải tiến xong là nó nó vẫn cột vô cái số phận của mình