Hãy giúp "Trăm triệu thầy, trăm triệu trò" hoàn chỉnh nội dung để những người khác có thể hưởng lợi từ nó trong tương lai.
- Bấm Ctrl + F : nhập từ khoá (tìm trên trang hiện tại).
- Nhập trực tiếp vào ô tìm kiếm trên cùng (tìm trên toàn bộ website).
00:00
Ừ mình về mình làm một chiếc la dasan về xin chào tất cả các bạn hôm nay tôi có
một cái hứng là xin phép đọc cho bạn đọc
rồi một trận vài trang của sách của tươi một đời những kẻ tìm đường Sáng nay dậy
sớm mà nhớ đến ông cho trông hôn là một người bạn Hàn Quốc hơn tôi vào khoảng
một thế hệ thành thử giá tốt nhất là Mở sách ra đọc lại để mà nghĩ lại thời kỳ
mà mình đã quen biết ông mà ông đã được ông rất thương đến tôi như là người con
Và tôi không giấu gì bạn làm là ông chung khuôn rất giống cha tôi kể cả về
mặt à Kể gồm cả được rửa mặt tại chân dung thể thể diện thì đến bên ngoài mà
00:01
cũng như là chân dung tính tình bên trong Cho tôi xin đọc nhé cái hơn 30 năm Hồi
chắc tôi 39 tuổi để đã có những lúc chia
sẻ thân thiết tại Seoul Hàn Quốc với một lời người bạn Hàn Quốc Đó là ông trông
hôn ông là người đã thành lập ra Tập đoàn hands in là chủ sở hữu của cả các
hãng hàng không lớn như Korea Life và rất nhiều công ty quan khác công ty của
ông Du đã làm việc một thiết bị ăn sung trong nhiều năm với nhiều dự án lớn vào
thời đó thường sang Hàn Quốc cùng với chủ tịch tập đoàn của tôi và cứ mỗi lần
thứ tôi đã được ý kiến ông cho ông hé mở cho tôi biết là ông đã thực sự khởi
nghiệp từ khi ông công ty của ông đã bắt đầu làm việc tại Việt Nam chứ không ở
đâu xa đâu cho nên ông đã giữ một cảm tình rất đặc biệt thự đơn lập chúng ta
và mỗi lần ông gặp ông Châu Tôi đã cảm nhận được cảm tình sâu sắc đó mà có lẽ
ông cũng đặt ít nhiều và nuôi cá nhân tôi ông trâu hơn tôi 26 tuổi tức là ông
đúng bằng tuổi cha tôi ông cũng giống cha tôi luôn không cao lắm nhưng trong
00:02
ông bảo vệ rắn chắc với Anh bảo iPhone gương mặt của ông có
nhiều vết nhăn có lẽ đó là dấu vết của những nhọc nhằn lo nghĩ trong suốt nhiều
năm cáng đáng công việc quan trọng có đàn ông Châu kể với tôi rằng thủa hàn vi
ông đã bắt đầu lập nghiệp bằng một chiếc xe tải cũ kỹ và ưu đãi vô với tiền dành
dụm trong nhiều năm khi nào gặp mặt ông cũng nhắc lại nhiều lần Mấy cô Nhàn giữ
đến nỗi tôi đã phụ lòng Ông nói rằng cuộc đời của mỗi người giống như một
dòng suối nhỏ trên sườn núi nước đã xuống thì không bao giờ đi lên trở lại
để có thể chọn một lộ trình nào khác Mỗi Bước của mỗi chúng ta giống như những
giọt nước Giọt nước chảy rất khó và các viên đá cây cỏ không biết có thực sự
chọn lộ trình hay không nhưng rồi không có chỗ cho sự nuối tiếc đã xuống thì
không lên trở lại lần nữa có phải không phải cam chịu với sự lựa chọn hay tệ hơn
sự không lựa chọn người chủ động là người biết leo lãi giọt nước bướng bỉnh
từ vẫn xuống những nước có thể tạo nên một dòng suối để biến sau đó thành một
00:03
dòng sông rồi ra biển rộng người thưa Em Sống Ra Điểm rồng Đúng ra biển lớn để
mình tôi đã hỏi ông đã bao nhiêu lần trên đời ông có những quyết định lớn đã
bao nhiêu lần ông đã một lòng phải tiến bước cho dù chưa biết hướng đi và chưa
có ý nghiệm gì về sự chọn lựa ông lại mỉm cười giải thích đời tôi lúc khởi đầu
giống như một anh cao bồi chỉ có một khẩu súng mới vô cùng cũ kỹ Thật tình
tôi chưa bao giờ được hưởng quy chế của những người may mắn có thời gian để suy
tính công cộng sự là cố vấn để sử dụng có bảo hiểm được tự che chở cho những
lỗi lầm mỗi lần anh cao bồi phải rút súng thật nhanh để bắn vì Linh tiếng
quanh thúc đẩy làm như vậy mà mỗi lần bán xong thì tôi nên gỡ ra súng của mình
chỉ có đúng một viên đạn trong trí óc của tôi thời đó tôi chỉ muốn làm nghề
lái xe tải vì tư duy nhỏ bé của tôi Bảo rằng hãy đổ mồ hôi để bán dịch vụ chuyên
chở hàng hóa vậy ngày khách là sẽ có cơm ăn cả đời anh Phan là tôi chỉ nghĩ có
thế thôi chẳng có toan tính gì cả nghèo là kiếp nghèo mà mình cũng chỉ mong
00:04
đăng ký xe để vận dụng để cái bốn cái bánh đó để kiếm ăn gọi thế là thành tựu
rất mơ của tuổi trẻ thì cũng đúng Nhưng đó là lời nói gỡ cho được chứ làm tài xế
xe cũ kỹ vận tải vì cũ kỹ không thể nào Liệt doanh liệt vào danh sách của các
giấc mơ của tuổi trẻ câu chuyện thẩm ra là một hôm có người muốn bán cho tôi một
xe tải cũ Tĩnh máy đã hư hỏng nhưng cá nhân đã gửi cho tôi một anh bạn thân
biết - máy tôi đã mua xe tải cũ này với giá gần như cho không đó là khả năng tối
đa với số tiết kiệm của tôi sau khi tôi đã làm đủ 100 nghề để kiếm ra Nó đau ở
viên đạn duy nhất từ bắn đi đã cho phép tư xây dựng sau này một đế chế thứ tự
hỏi về ông coi rồi nghĩ rằng khi họ bán chung một xe cũ đã hư hỏng là họ cũng
như ông không Cũng có Hoang Mang với quyết định của mình không Tôi hỏi đấy
Ông nói không vì họ con nó rõ hiện trạng của xe mà và họ gần như cho không quyết
định là của tôi cho nên tôi không Hoang Mang Đã từ lâu Tôi muốn tạo nên cơ sở
đầu tiên để anh sống bấp bênh mình nhưng nhỉ lặt vặt
00:05
mua một xe tải cho dù cũ đến đâu cũng là
một sự thay đổi về quy mô kinh doanh đấy anh ạ vô rồi là tôi cắm đầu khởi nghiệp
không phí một phút và cũng không tự đặt ra những câu hỏi triết lý đâu tôi biết
trước rằng sự thành công không tới do sự chọn lựa đơn giản của mình mà còn tùy
thuộc vào cái vận của mình và cái sự nỗ lực của mình nhưng tính tự luôn lạc quan
nên ta đã hút đầu đi tới tin rằng cái vận của mình đã chuyển mà nó phải tới Vì
khi mình đã trót Chui đầu vào lối đi đó thì thấy gồng mình thì cắn răng và một
lòng tiến bước thành công sẽ tới khi từ một việc tầm thưởng nhưng mọi việc tầm
thường khác mình tạo nên một chút giá trị cho xã hội với mồ hôi nước mắt của
mình càng hay nếu đó là một hệ thống giá trị thành công không tới vì sự lựa chọn
đơn thuần Họa mai khi mình lời chọn đúng cuộc chiến cho nồi cơm có lẽ vất vả hơn
khi đi đúng đường thì đường có lẽ sẽ ngắn hơn nhưng quan trọng vẫn là tiêu
tạo ra chị trên suốt hành trình luôn luôn tạo giá trị bằng công suất của trí
khôn của mình Ừ thôi của chiếc là hình lý duy nhất của
00:06
tôi đê nhà Linh Vương của tôi giống như những viên đạn mà anh cao bồi là chính
tôi đã chỉ bắn một viên đạn và cũng chẳng biết trước được thực sự thực ra
tôi chỉ có một viên đạn duy nhất để bắn khó nhất quyết không thí nghiệm rất
nhiều trước ngày sẽ xuất hiện trên con đường Thậm chí tôi đã gặp nhiều lần
nhưng kẻ cướp sẵn sàng tịch thu ngọn không lao của mình bằng vũ lực cho dù
Hồi đó tôi còn quá nhỏ và ông Châu trong hold dặn gió tôi anh chứ bao giờ ngoảnh
mặt lại để nối tiếp nước đã đổ xuống sườn núi anh Hai vội theo xuống nước
súng anh Anh hãy đừng dừng chân suy nghĩ
phải liên tục tạo giá trị với những giọt nước đang đổ đó là chân lý bất di bất
dịch của sự thành đạt mà bất kỳ ai cũng không thể hoài nghi Đôi khi mình còn may
mắn hơn bao nhiêu người khác họ còn có không có sườn núi để đem nước Xem đất đổ
anh thấy cư xử chấp nhãn vô linh tính vì
con chọn con đường nào rồi cũng tốt thôi anh ạ Nhưng suy đã chọn thì anh hãy
phóng con người của anh theo la không Đôi khi hãy vượt cả Lào
00:07
ở tình cảnh cho phép cuộc đời không phải là một chỗ làm lại từ đầu sau khi mất
trắng Vì đơn giản Có bao giờ mình bất chắn đâu vì anh nhớ cuối cùng được cũng
sẽ xuống hết dãy núi để nhập vào sông ông lại còn nhắc lại tươi tại sao không
bắt trắng Anh biết không đó là vì khi đã mắt ngắm một lần hai lần và nhiều lần
nhưng lần đó là những bài học quá xíu 10 khác chưa có cơ hội học được nước thì
vẫn tiếp tục đổ xuống chân núi anh ạ nhưng mất trắng vẫn phải được coi như là
một thành phần cốt yếu trong cả một quy trình tiến hóa của mình quy trình này đã
biến đổi mình thành một trí óc minh mẫn hơn sáng suốt hơn dày dặn kinh nghiệm
hơn anh Phan ạ quy trình đang xây dựng trong cơ thể của mình khả năng chịu đựng
đấy tạo nên những bất thịt cứng như đá đấy và từ linh tính của một con người
tầm thường quy trình biến nó thành minh tính của con hồ của con báo của con Đại
Bản những người có suy tư duy mà sợ mất chắn sẽ không bao giờ đi đâu xa đâu anh
ạ vì chân họ Ừ từ bắt trí của họ chưa tập nhìn ra
00:08
giải pháp linh tính của họ thì bị chính họ li hoặc Và đôi khi cả những người
đồng hành nữa dưới con mắt của họ chỉ là những người khó lòng đặt niềm tin Nhưng
cái quan trọng nhất là mình hiểu được giới hạn khả năng của bản thân hiểu được
khả năng của bản thân là quan trọng lắm anh anh khoa nào người không xông xáo
vào trận sẽ không bao giờ mất dán bao giờ nhưng họ sẽ không bao giờ lo được
khả năng bẩm sinh và họ sẽ ghi hoặc bản thân của chính mình suốt đời không Anh
Phan nhé anh kém tôi một thế hệ Đấy anh ạ Anh còn ở tuổi tu thân luyện bắp anh
còn phải trải nghiệm Nhưng tại sao tôi chia sẻ chân tình với anh đó là bị trước
tiên con người phải có đủ số vốn Can Trường và đội lúc thì mới hấp thụ được
phải học của tôi Anh không cần cầu may Vì căn bản đạo đức sẽ tạo ra cơ may
trong mọi trường thẳng anh Phan nhé anh hãy cố giữ đạo đức anh sẽ cũ tích cực và
Anh Thư vẫn cứ can trưởng để mà tiếp tục cuộc sống để mà
ở trận đấu Đây là bài học đó tôi đã nhận
00:09
được từ ông trong hôn một người ngày nay
không còn nữa nhưng mà những khi lời chỉ giáo của ông đã vĩnh viễn nằm trong tấm
lòng của tôi tôi nhớ ông lắm và từ quy phục không Và thực Cảm ơn ông xin đa tạ
xin biết ơn và tôi cũng xin chào tất cả các bạn sau khi tôi đọc vài trang của
cuốn sách một đời Tìm đường của tôi chào
các bạn non nước yên bình khắp nơi chung lòng mình về nơi đây thấy mề cô ạ