Đang tải...
 
Skip to main content

Chuyện nghề Những tiết lộ bất ngờ từ Lê Khanh - NS Lê Khanh - NS Thành Lộc - Kịch - Nghệ -8

Bài viết này còn sơ khai.

Có rất nhiều tài nguyên tham khảo ở đây - chúng được đóng góp bởi cộng đồng. Khi bạn học, chúng tôi mời bạn quay lại và cập nhật các trang này - chia sẻ những gì bạn đã học được.


Hãy giúp "Trăm triệu thầy, trăm triệu trò" hoàn chỉnh nội dung để những người khác có thể hưởng lợi từ nó trong tương lai.

Tìm hiểu cách Đóng Góp


Bên dưới là "nội dung thô" phục vụ tìm kiếm

- Bấm Ctrl + F : nhập từ khoá (tìm trên trang hiện tại).
- Nhập trực tiếp vào ô tìm kiếm trên cùng (tìm trên toàn bộ website).

"nội dung thô" được tạo tự động, giúp bạn "tìm kiếm" dễ hơn bằng cách gõ "từ khóa". Nó sẽ tồn tại đến khi Ai đó học và giúp hoàn chỉnh nội dung.



00:00
trong làng kịch nói là có hai người giỏi nhất là Thành Lộc và Lê Khanh ngày xưa
bọn em ấ cơ hội nó hiếm hoi lắm cho nên được vai nhỏ thôi nó cũng thành vai to
ngồi ngâm Nga suy nghĩ mình phải diễn cái này thế này và phải chinh phục được
không có lần sau cơ hội nó không đến em chạy ao về nhà chỗ lúc ở đấy thì gồng
hết sức ô không có gì thất bại chuyện nghề nghiệp mà đạo đức này nọ kia nhưng
mà về đến nhà là tuột xích Cứ thế là khóc xấu hổ quá l là lần đầu tiên mà Lộc
nghe Khanh kể cái chuyện mà Khanh bị tuột mút em bị xét em phải chạy trốn Hà
Nội và vào Sài Gòn mà mỗi lần em đi một thời gian về em lại có vai mới lễ khăn
chỉ diễn đô mắt mà thôi tứ là cái nón lá che hết nổi cái mặt có người diễn viên
nào mà đi che cái mặt của mình không quý vị em không diễn mặt mà em diễn lưng
chọn lựa cái cách đó là bản lĩnh hoặc là lều em dạy sinh viên cũng vậy cô không

00:01
dạy các em ở trên một tấm gương là cô đã thành công Cô dạy các em là cái mà cô
thất bại ấ cái cô không bằng người ta ấ Trời đất ơi sao mà con bạn của mình nó
xúc trúng quá chương trình được mang đến bởi may
nền tảng khai phóng những tiềm năng chào mừng quý vị lại đến với chương trình
kịch và nghệ một chương trình của may Podcast một chương trình giao lưu của
của tất cả những anh chị em hoạt động trong lĩnh vực nghệ thuật sáng tàu nghệ
thuật những câu chuyện liên quan đến nghệ thuật và đời sống của nghệ thuật mà
ở những tập trước đây đã từng được quý vị khán giả theo dõi yêu thích và động
viên rất là nhiều lần này vẫn là một người bạn cùng đồng hành với tôi xin
được giới thiệu với quý vị nhà báo Kim Hạnh và việc khách mời đặc biệt của
chúng tôi hôm nay là một người mà tôi rất là ngưỡng mộ ngưỡng mộ tài năng phẩm

00:02
cách đồng thời cũng là một người bạn tôi tự mạo muội thấy sang Bắc Hoàng làm họ
là một ng bản khá thân của tôi xin được giới thiệu với quý vị nữ kịch sĩ Lê
Khanh Nghệ sĩ Nhân dân Lê Khanh Xin chào quý
vị nhân vật jul của Lê Khanh Đó là bản dựng của nghệ sĩ nhân dân Phạm Thị Thành
gây một cái ấn tượng rất là lớn đối với công chúng thưởng hoàng tại thành phố Hồ
Chí Minh vào những thập đên 1980 Vâng vợ b k Romeo chính là cái vợ nghiệp của
chúng em hệ trung cấp 3 năm không thể ngờ được là vào lại gây một cái sự như
nó lại chấn động và Đ mới đầu chúng em không không tự tin đâu không thể nghĩ
được Vâng mà đúng là nó có hào quang thật sự một cái vở diễn mà diễn trong 4
năm liền chị ạ tái diễn đi diễn lại tất cả các thành phố trên toàn quốc bản thân

00:03
lọc là lọc xem đi xem lại B năm lần thì cái hình ảnh của LH á Làm cho lọc bị Bị
ấn tượng rất mạnh đó Khanh đó là mặc một cái đầm già màu trắng ở trên đầu có một
cái vòng hoa màu trắng ở trên này và có một chi tiết là nhảy thoát lên trên lòng
của bà vú già tại vì Lê Khanh thì dán dấp bà lên s ngấu thì nhìn cao ráo lắm
đấy thếu điều còn cao ráo hơn C Chí Trung nữa
K cao cao hơn Romeo một tí nhưng mà cái cái hành động mà cái cô Tại vì trong K
ch mới có 14 tuổi thôi Romeo là 16 tuổi cái hành động là Lê Khanh chạy chạ chạy
nhảy thót mà cả là rồi gọn vào lòng Bà vúa ô nó ấn tượng cực kỳ mạnh đối với
Lộc LC nghĩa là ôi trời ơi sao cái con này cứ như là một thiên thần ấ nó nó tỏa
sáng nó nó sáng rực cả cái cái sân khấu mà mỗi khi cô ấy xuất hiện cô ấy cười
nhưng mà đặc biệt cái này đứa Khanh nè bao nhiêu lần khi mà em trò chuyện với

00:04
chị Kim Hạnh và nhiều nghệ sĩ khách mời Lộc luôn luôn Hay chú ý những vai phụ
của của những ngôi sao chứ còn người ta mà đóng vai chính thì người ta tỏa sáng
thì nó làm gì đúng không người ta được tạo đất rồi nhưng mà tại vì cùng cái
thời điểm mà cái vở Romeo Juli vào trong
Nam biểu diễn thì cùng cùng lúc đó là có vỡ Mùa Hạ Cuối cùng thì Lê Khanh không
có đóng vai chính gì hết đóng vai quần chúng chúng em trẻ thế thì có phải lúc
nào cũng được vai chính chỉ là mấy đứa học trò đi ngang thôi mà đi an sẽ có một
cái mà Xoay qua cười rạn rỡ đùa dợn với nhau trong sân trường mà lọc cũng bị
Trời ơi sao mà cái cô này cổ cái miệng C tươi quá nó rạng rỡ quá mà mình vừa mới
thấy cổ đóng V Juliet rất là Kiều Diễm và của của một nữ Quý Tộc thì bây giờ là
một cái cô bé học sinh điên ngang sân khấu thế thôi đó cái mình nghĩ lúc bấy
giờ nó có truyền lại một cái năng lượng tích cực và cảm hứng lại cho em là thật
sự mà nói là cái hệ thống đào tạo của của các trường đào tạo chuyên nghiệp dù

00:05
cho bắc hay nam gì cũng vậy thì vẫn C cùng chung một cái quan điểm
là không có vai lớn và vai nhỏ không có vai Chí và vai phụ cái quan điểm này nó
khác với Thế hệ bây giờ lắm ạ Các con bây giờ hay lo lắng hay quan tâm cái vai
này nó ít lời quá Ừ bảo con có biết đâu Cái vai mà hay nhất ấ là không phải nói
gì đấy cô là cô mê nhất cái vai không phải nói gì bởi vì cá cái tiếng nói mà
nó không thốt lên ấ thành ngôn tử còn hay hơn
nhiều bảo không cứ phải nói nhiều hoặc cứ phải chính V phụ thì cái đấy là nó
khác như ngoài ra lộc theo Khanh thì cái khác này chị biết không Em cũng có cảm
giác như nó là cơ hội nữa ngày xưa bọn em ấy cơ hội nó hiếm hoi lắm cho nên
được vai nhỏ thôi nó cũng thành vai to nó thiêng liêng xong ngồi ngâm Nga suy
nghĩ mình phải diễn cái này thế này phả phải chinh phục được không có lần sau cơ
hội nó không đến hổm rầy chị đi hỏi nghĩ gì về Lê

00:06
Khanh nghĩ gì về Lê Khanh người ta nói sao em biết không Dạ em không sao thế
ạ và duyên giáng Thật ra trong sâu thẳm trong con người em ấ là rất là hay tự ti
nha đậ hả Thực sự đấy bởi vì em luôn cảm thấy em không không không yên tâm về
mình ở ngoài Bắc nhỉ Có một người đạo diễn ông đã nói R là không có bao giờ
phải nghi ngờ thế mà em vẫn nghi ngờ l ông ấ nhận xét đó là đạo diễn nghệ sĩ
nhân dân Nguyễn Đình Nghi khi em đóng rừng trúc thì cũng chả nói gì cả em lo
quá mà đến ngày tổng duyệt rồi bảo thôi Được rồi yên tâm tốt rồi tôi không có gì
phải phản nàn em bảo Ô tại sao kiệm lời đâ Thế em hoang mang suốt đến tổng duyệt
em vẫn hoang mang em phải nhờ mấy cô bạn
em là Ngọc Huyền đi xem hộ tớ cái th này nó làm sao nó không không đúng cũ biết

00:07
được qu anh không tin tôi à Cậu nó là sợ lắm đó Không tin hoặc là
mình cũng cứ hay hay hay hay hay kỳ vọng
về mình nhiều thế nữa hoặc là mình cứ sợ là mọi người cứ khen mình để động viên
á Nói chung em hay nghi ngờ cho nên ngay cả cái hồi mà Như Lộc
nói cái ấn tượng Romeo julet ấ Cái đó cũng vậy phải mấy năm sau em yên tâm nhé
Mà cả cuộc đời làm nghề của em em luôn bị cái tâm trạng đấy chị nghĩ đó là tích
cực đó chứ bi lo đó em biết không là chị đọc cái
cuốn tâm thành lọc đời Á và chị nghe mọi
người đồn đãi là đôi bạn thân này là rất là thân và rất là quý nhau cái xong rồi
Chị đọc đọc đọc chỉ thấy không có đề cập tới Lê Khanh nhiều nhưng mà có một chỗ
thôi nói là đạo diễn Nguyễn Đình Nghi nói là tôi thấy ở trong làng kịch nói là

00:08
có hai người giỏi là thành LC và Lê Khanh xong cái vừa rồi
biết không Chị đọc cái trang wikipedia đó chị Ngạc nhiên lắm Bởi vì Wikipedia
là một cái tự điển nhiều người viết và tự điển thì người ta thường viết với cái
giọng rất là lạnh và rất là khách quan nhưng mà không biết sao cái trang
wikipedia về Lê Khanh đó người viết đó h không có kềm chế tức là họ viết là đây
là người diễn viên kịch cũng được điện ảnh cũng được đóng ở trên sân khấu cũng
được đạo diễn cũng được và chị rất là chú ý tới cái câu này biết Nam biết bắc
biết đứng biết ngồi Chị nói Ủa sao mà không kềm chế gì hết trơn vậy khen mà
khen thiếu điều là muốn leo lề luôn nữa thì chị nghĩ là người ta có lý chắc là
không phải là vì cái tình cảm riêng gì đâu nhưng mà người ta nói rất là có cơ

00:09
sở Ví dụ như người ta nói là một người tự đưa mình vào chỗ khó khăn thậm chí là
cảm thấy như là mình muốn bị tay biến luôn vì những cái khó khăn mà mình đâm
đầu vô đó đúng chị lúc em chị chị ngạc nhiên ghê đó Vâng em là một trong số ít
nghệ sĩ mà luôn luôn cảm thấy cái cái cái khó của mình cái giới hạn của mình
là em bị xét em phải chạy trốn trốn khỏi Hà Nội và vào Sài Gòn để túm lấy những
cái lão này rồi những cái cô bạn đồng nghiệp ở trong này em học thật sự nếu
như cùng với nhau mà nói tao vào học mày tớ vào học cậu thì chắc hiếm người nghe
như thế hay sao mà thường thường mọi người cứ không không không không tin
hoặc là nghĩ là bây giờ Mày còn học gì hay mày giả vờ nói đi cho nó giả vờ

00:10
khiêm tốn ấy Ừ Em thấy lạ lắm th Khi mà mình cảm thấy thiếu ấy một là thiếu năng
lượng hai là cái Thiếu cái thiếu cái gì đấy mới mẻ mình không có đi du học được
đấy Cái tự ti của em ấ so với thời các con cái Thời đại bây giờ nó chính là cái
học học ở đâu Học thế giới Em đâu có điều kiện cái thế hệ của của chúng mình
đâu có điều kiện đi du học ngoại ngữ không biết đi học ở đâu thế thì cứ có cơ
hội là phải đi thôi và tranh thủ đi Thế nếu như không có cơ hội du học thật sự
tức là du học nói ra nước ngoài thì em du học trong nước từ Bắc vô
Nam n liền Thế thì đấy Đấy là cách của em và Đ gặt cái lão này là nắm tay lên
Vâng Và đây là sân khấu miền Nam đối với em ấy các bạn ấy thực sự là giúp em lấp
đầy tất cả những cái khoảng trống mà em em em thảm thấy nó bế tắc với bản thân

00:11
Ví dụ em thấy em cũ em thấy bắt đầu một cái đâu là chị không tưởng tượng được đó
lọc là em đi đấy và chỉ của em cho nên em là đến Nam Tiến tự thân từ rất sớm
chứ không phải Nam tiến theo những cái chương trình biểu diễn của nhà hát em
toàn đi mình à Vâng và được em chỉ có cái may mắn là gia đình hiểu này và đặc
biệt là nhà hát em tất cả các lãnh đạo ở nhà hát em đều rất hiểu em cần cái gì
cho nghệ thuật Thế em bảo có cháu cần phải đi thế là ok cháu đi đi miễn là
cháu về nhé đấy yêu thế và em giữ đúng lời hứa
thậm chí có thời gian em ở chỗ sân khấu Thành Lộc 6 tháng mà 6 tháng chỉ nhớ đó
như được là một cái năng lượng mới em học các bạn thật sự bởi vì sân khấu miền
Nam có một phong cách khác nếu như nh mình Mình tranh luận một cách chuyên
nghiệp đấy Dạ thì tối thiểu như em nói tối thiểu thôi vì Thật ra nó còn hơn như

00:12
thế nữa nó có rất r nhiều trường phái cơ bản giống như hai trường đại học ở hai
đầu đất nước thì đều đào tạo theo trường
phái chuẩn ấy à kim chỉ nam là Stan lsky hiện thực tâm lý Vâng và bây giờ cả thế
giới người ta vẫn dùng rất tốt và phương pháp thứ hai là Bon Break Ừ đó là không
hiện thực mà là ảo Đây là sân khấu của trò chơi nghệ thuật rất là tỉnh đấy tôi
diễn và tôi vẫn rất là tỉnh táo tôi tương tác Tôi nói đùa xong lại trở về
Thậm chí tôi đi tìm một cái chân lý gì đấy bằng cái sự tỉnh đấy đó hai cái khác
nhau vâng thì sân khấu ở trong miền Nam rất beon Break mà ở Hà Nội thì Bon Break
thì xuất hiện ở sân khấu trèo đ nhỉ đúng rồi đó đối thoại trực tiếp đấy Hôm nay
tôi có vui không Tôi có được thế này không các bạn Vân Vân Vân Vân tương tác
thì và em đi và T em phát hiện ra là mình thiếu cái thiếu này nó rất tự nhiên

00:13
Ừ em thấy em thiếu cái gì đó em mới cần giống như chị đói ấ em thấy đói thì em
phải đi mà mỗi lần em đi một thời gian về em lại có vai
mới vào thời điểm chúng tôi còn trẻ thật
sự Nó là một áp lực bởi vì đôi khi chúng tôi cũng hoang m không biết mình có tài
thiệt hay không bởi vì chị ạ đ đúng không kh Tại vì vậy nè đôi khi báo chí
những những người viết để khen tụi em một bài trong một vai diễn nào đó đôi
khi mà còn hoang m bởi vì họ Khen Nhiều khi hơi bị lố á Ừ mà mình không biết là
do người ta ưu ái mình quá mà người ta biết lố hay không và nhiều khi đôi khi
nó có những cái thành tựu của mình trong
một vai diễn nào đó mà khi người ta khen á Khi người ta đẩy mình lên đến Mước
hàng Lâm luôn á mà đến Mỗ mà mình bị Hoang Mang mình có hàng Lâm đến vậy hay
không bản thân Thành Lộc Thôi thì Thành Lộc cảm thấy Ờ tôi chỉ suy nghĩ về cái
nhân vật đó theo cái kiểu Tôi nghĩ nhưng

00:14
mà tôi không ngờ là cái suy nghĩ đó được
nhiều người thích quá thế là người ta đẩ mình ôi cái cái diệt sức của vệ sĩ này
đã đã được nâng lên một cái tầm tầm tầm tầm tầm gì đó mà mình đông mình hoang
mang quá trời ạ Tại sao lọc nói như vậy đó Bởi vì Lộc còn nhớ lọc không được xem
Lê Khanh diễn một cái nhân vật có thể được xem là một trong những nhân vật
kinh điển của sân khấu cổ điện pháp đó là randa thì Lê khh
janda là một một một vị nữ anh hùng Dạ jand đó là của Pháp người ta có nhiều
cái vở kịch viết về nhân vật lịch sử này
lắm mỗi một một tác giả sẽ viết một kiểu
đó thì trong đó có một cái phiên bản của đạo diễn pháp dẫ anh đúng rồi thì cũng
nh h tôi Trẻ Dựng đấy thì Lê Khanh đóng cái vai đó mà tôi đọc một cái bài bài
viết ca ngợi tên tập chiế sân khấu Việt Nam thì khen Lê Khanh hết là bản thân

00:15
tôi thì tôi nghĩ khen Lê Khanh là thừa Bởi vì lúc đó là tôi đã ngưỡng mà l khh
rồi nhưng mà khi mà tôi đọc thì tôi cảm thấy là ồ má ơi cái kiểu cái cái kiểu
khen này thì chắc ngoài Lê Khanh đóng vai này ra thì sẽ không còn một người
nào đóng vai này hay được nữa Bởi vì nó giống như là người ta khen Lê Khanh đến
đến mức và chạm đến đến đến đỉnh đỉnh của đỉnh rồi Tại vì nó hàng Lâm lắm rồi
cái thời điểm đó Cái lậ nghĩ là không biết Lê Khanh có hoang m khi đọc những
cái bài viết khen mình đến như vậy hay không thì lọc còn nhớ là sau đó cùng
đóng chung với l khh một cái phim điện ảnh đó là phim về một tình Yu lúc chờ
người ta xt máy quay và ánh sáng chị LC con nhớ LC mới hỏi khh Ê Khanh Tao hỏi
thiệt mày nha người ta khen mày đ đ m xanh như vậy tao th sự tao rất tò mò Mày
có thấy mày xứng đáng với cái lời kh đó không hỏi một con có vẻ khủng bố vậy THT

00:16
sự là nói chư quý vị mới dám hỏi chứ trong cái chuyện nghề nghiệp á mà giữ
với nghệ sĩ trong Nam và nghệ sĩ Miền Bắc á Vào cái thời điểm đó nha ch thung
nó là bây giờ cũng không phải chưa chắc ai đó thừa nhận ai đâu Ừ nó có những cái
điều hết sức là tinh tế đã nghệ sĩ với nghệ sĩ với nhau là không công nhận nhau
lắm cái bằng ngoài bằng bằng mặt mà không bằng lòng là cũng có chuyện đó mà
trong nam ngoài Bắc cũng làm một khoảng cách đó nhưng mà với Khanh thì lộc lộc
muốn họ Tại vì đây là con bạn thân của mình Mình muốn hỏi là để coi nó có nghĩ
giống mình hay không Bởi vì đôi khi mình cũng được người ta khen cái hơi bị lố
như vậy quan mình còn không tin là mình có
hay mình có hay đến như vậy hay không mà sao ta khen mình giữ vậy thì mình muốn
hỏi cái con nhỏ bạn mình là người ta khen mày tới như vậy Mày có thấy mày
xứng đáng với điều đó hay không thì khh mới nói là thì lúc đó thì tao nghĩ sao
thì tao diễn vậy thôi chứ tao cũng chả biết là nó hay đến như

00:17
vậy thì nhiều khi người ta khen rồi người ta tích người ta phân tích trên
cái hệ thống có bài bản học thuật thì mình mới thấy ôi mình hay đến như vậy à
Cái Kể như vậy thì lúc đó l m nó Ê Vậy là tao mày giống nhau T là đôi khi người
ta nói hay mình mới biết là như vậy là hay chứ mình cũng không nghĩ cái đó là
hay bởi vì mình chỉ nghĩ là ờ Mình nghĩ với cái độ cái độ tụi hồ nhiên Dạ đúng
vậy Ở cái độ tụi của mình thì mình nghĩ là Ờ mình khai thác nhân vật theo cách
hiểu biết nó Với sự dẫn dắt của cái người đạo diễn đó mình làm được đúng với
cái ý tưởng của người đạo diễn mà người ta hài lòng là mình mừng hú rồi chứ còn
mà nó hay t cái mức mà hàng Lâm đó thì mình đâu dám nghĩ tới em cũng tiếc lắm
thật sự có những cái vai diễn và vợ diễn em tiếc vô cùng là khán giả miền Nam
hoặc Khán Giả ngày hôm nay không được xem lại
nữa bởi vì nó thực sự hay và đặc biệt là nó làm thay đổi cả những cái quan niệm
ví dụ như janda là thay đổi quan niệm về diễn anh hùng cả sân khấu lẫn điện nành

00:18
anh hùng của Việt Nam rất là đặc biệt với thế giới nhưng mình không làm cái
đặc biệt nó rung động cái hình tượng ấy không làm cho mọi người thấy rung động
đó nó cứ có một cái khoảng cách gì nó cứ
giả giả thế thì cái bài học janda là như
thế đấy chị bài học janda là cái đấy đấy và em may mắn cái này thì em kể quá
nhiều lần rồi nhưng có lẽ vì Lộc đưa ra cho nên em lại phải kể lại vì đây là một
bài học rất sâu sắc kể cả chia sẻ nghề nghiệp lẫn như trong môi trường đào tạo
thì đây là bài học cực kỳ là sâu sắc cho cả sân khấu lẫn điện ảnh về quan điểm
sáng tạo một nhân vật anh hùng chỉ thấy cái đó khó đó Vâng đây rõ ràng nhá nó
càng cứng như lộng nói ban đầu khi đó là năm
1986 là em đã là diễn viên solid rồi solid thì đương nhiên cái gì hay cái gì

00:19
khó là đến mình hết Ừ đạo diễn Việt Nam giàn dựng một í và đến ngày chuyên gia
Pháp sang nghiệm thu cái đó và nâng cao Ừ thì hôm đạo diễn Pháp sang cả đoàn là
cả trang phục rồi Trang trí bục bệ rất là long trọng vì dự án hợp tác pháp cho
dành tất cả cái đầu tư rất ưu tiên em diễn ganda xong thì ông đạo diễn Pháp
ông lạnh tanh ông ngồi cứ lịm cũng chả nói gì Ôi giời ơi ngyên ekip Việt Nam cứ
nhìn nhau này Sao sao em cứ nhớ mãi dáng
cũng cao lớn ông cứ thế này xong là cuối
cùng đây không phải yanda trời ơi Chị có
biết NT chạy chạy chạy chạy chạy nổi đầy
ốc không phải janda janda không phải thế này xấu hổ ch chị nhục nhã thế và Thôi
tôi xin lỗi chắc chúng ta phải làm lại các bạn không hiểu Thế là em chạy ao về

00:20
nhà chỗ lúc ở đấy thì gồng hết sức và không có gì thất bại chuyện nghề nghiệp
đạo đức này nọ kia nhưng mà về đến nhà là tuột xích Cứ thế là khóc xấu hổ
quá đến ngày hôm sau đến lại càng phải diễn diễn ra cái đều ta đây không buồn
và ông chọn bạn mình lên đây này xanda Việt Nam với cái tưởng tượng về zanda
của Việt Nam của Châu Á Nó phải thế này thế và bạn em được chọn và sau hai ngày
thì em sực tỉnh ra em bảo Ồ mình là cái quái gì ông tí đờ Pháp ông biết mình là
ai kêu là diễn viên Việt Nam solid nọ s l kia nhưng ông biết gì Ừ mình trong não
của ông ấy nó không mình không phải chọn lựa thì mình mà buồn mình cũng là xứ
kiêu căng Ừ thôi phải đây là đi du học bao giờ mới được làm với chuyên gia Pháp
thế Nói vậy thôi gồng mình lên thế Mình phải tranh thù học nhưng vẫn xấu hổ chứ

00:21
em cứ ngồi Tít ở đằng sau cái hàng ghế cuối cùng của nhà hát em ấy để cho cái
Ánh Sáng nó không vào mặt thế và cái ở trên kia diễn cách gì thì em Ở dưới em
có cái varian của em cách đấy em có một cách khác Ok cái bạn Bạn có cái hay
nhưng nếu là mình mình sẽ diễn thế này Thế là một lúc nào đó tự dưng ông thương
hại hay sao đấy Em không biết nữa tự dưng ông đi xuống qu thật ông đi xuống
bảo mày có muốn thử cái đoạn này không Ừ Vì lúc nào em thuộc rồi và em có varian
của em rồi cho nên bảo có em bất ngờ ở chỗ là em có luôn vì bản chất em không
phải người mạnh dạn em rát lắm Em cứ hay lùi lùi lại còn phân em đường đường
chính chính thì em làm hết sức em có luôn Ví dụ người ta yêu cầu có 1 phút
thôi thì em cứ thế em bay em bay Có khi phải đến 5 phút xong tất cả nó ngưng
lặng hoàn toàn lại ngưng lặng tuyệt đối luôn Em bảo tôi chết cha tôi rồi hình

00:22
như lố em bé tí này mà ống cao lớn xong em mới sực nhớ ra thì em nhìn thấy ôi y
như nhân vật ở trong yanda nói chuyện với chú ấy em ngẩng lên thấy mặt ông cúi
xuống y như mặt cái câu thoại của janda là đức thánh
michen tôi chết tôi xin lỗi tôi tôi tôi tôi làm hơi quá thế là ông cứ dừng l ông
nhìn ông bảo tao xin lỗi Mày mới là janda và em lại có
Sanda Tóm lại là gì đâu cuối cùng Hỏi Thế bây giờ mày muốn mặc cái gì chưa Một
đạo diễn Việt Nam nào hỏi diễn viên chính mày muốn mặc cái gì Em đang mặc bộ
quần tập một cái quần tây giả vờ dạy về jana nó có rất là naman tính em đang mặc
áo của bố em bố Trần Tiến áo nam mà có hai cái túi hoàn toàn là đồ tập Thế bảo
nếu tôi được quyền Tôi mặc thế này có được không bảo Ok Thế tôi đi đất có được
không bà được vì với cái cách diễn này phải như thế

00:23
và Như vậy là cuối cùng một sân khấu Phi trang trí sân khấu chống rỗng tuyệt đối
trừng phái Bone Break Vậy là một mình cái tài tưởng tượng của diễn viên niềm
tin của diễn viên em chỉ cần hí lên một tiếng và em làm hình thể thế là cái con
ngựa ấ con ngựa khi mà yanda nhảy lên ngựa một mình lao ra trận ý thế nó
cái là phi nước đại mà một mình em Phi ở cái sân khấu sân khấu nhá lớn và mình
tạo được lòng tin cho cả khán giả biết đây là cả cái cái cái miền Nam nước Pháp
là em bay ra ngoài chiến trường ra làm sao em phi đo thế nào em chiến đấu hoàn
toàn bằng hình thề thật ra nó là tuồng và chè của Việt Nam mình thôi
đó diễn viên diễn bằng cái sự tưởng tượng của mình và nó lay động âm nhạc

00:24
cũng kiểu như bản hợp sướng giao hưởng gì cả khi mà em hí lên con ngựa một cái
cả cán phòng trở thành trận địa luôn thế là cái
bài ngay lập tức là anh cũng ngẫu hứng luôn Anh thấy em diễn như thế thế là nó
tương tác với nhạc sĩ ánh ra luôn âm nhạc hãy ngừng mặt lên trời hãy ngừng
mặt lên trời janda janda ngọn lửa trá Mai và tên người x mãi hơi randa đaa đấy
cứ cái ơ nhem nhạc đơn giản mà em phi thế rồi cứu người ta cảm thấy tất cả
quân anh là chết như ngả Dạ và cuối cùng em phi chính giữa sân khấu l con ngựa
lại hí Lê một cái trở thành tượng đài không hiểu tại sao ấ như là nó nó nó có
cái tâm linh ấy chị ạ khi mà em sang được oang có cái tượng đài của yanda y
như cái dáng em tạo hình như vậy mà em thấy rồi rồi em về mới tạo hừng không

00:25
không không em em em chưa được biết đến đến pháp Em chưa đến Pháp bao giờ nhưng
mà Đấy khi mà cái cách dàn dựng của đạo diễn Tóm lại gì người anh hùng không
phải ta sinh ra ta đã ưỡn ngực Xong Ta hiên ngang Tao không biết sợ là gì không
ta ta phải biết sợ ta phải biết run Nhưng vì ta thấy căm thù ta thấy quê
hương ta bị tàn sát đấy mẹ ta bị cưỡng bức chị ta bị cưỡng hiếp tất cả mọi
người xung quanh bị quân anh nó đánh và ta phải trả thù còn cái tiếng nói là có
Chúa nói đến hay không bàn sau Nhưng sau
đó thì janda được phong thánh từ xưa giờ trong suy nghĩ của Lộc là Khanh Chỉ Là
Người Chiến Thắng thôi đó em Oan lắm đấy Cho cho nên Đây là lần đầu tiên mà lọc
Nghe Khanh kể cái chuyện mà Khanh bị tuột mút bởi vì mình nghĩ là mình chiến
thắng đấy Khi mà mình nghĩ là mình chiến thắng thì đó là lúc mà mình TH thất bại

00:26
một câu chuyện quá hay lọc nhớ đến một trong những cái vai
diễn nữa đó là trong cái vở bến bờ x lắc khi mà Lộc xem cái vở này á cái tâm
tháng của lọc cũng rất là bình thường thôi cũng xem à Để xem bà bạn mình Lâu
quá mới gặp lại thì thì để xem bạn mình có những cái thành tựu mới xem để chúc
mừng thành tựu mới nhưng trong đó có một cái chi tiết mà l rất là ng hộ bạn Lê
Khanh là B giờ bởi vì lúc bây giờ Lê Khanh đã là một không phải chỉ là một
ngôi sao sân khấu mà còn là một Minh tin điện ảnh Việt Nam rất là nổi tiếng lúc
bấy giờ cho nên bạn Lê Khanh có một cái cách kết hợp diễn xuất giữa sân khấu và
điện ảnh với nhau tức là bạn ấy lấy được những cái tinh túy nhất của hai cái cái
cái cách diễn trước ống kính và trên sân khấu bởi vì Thật ra diễn xuất trước ống
kính và sân khấu nó là hai cái ngôn ngữ giống nhau nhưng mà cũng rất khác biệt

00:27
thì lọc mê chi tiết Khanh cầm cái nón lá và che cái mặt mình như vậy nè Để chừa
lại hai con mắt thôi cái lúc mà đi cầm cái nón lá đi chạy ra nhà ga để gặp cái
người nhân tình của mình nhưng mà không gặp cái người nhân tình đó không đứng cả
mấy tiếng đồng hồ ngoài sân ca mà không thấy cái anh tại vì anh này ảnh vô trách
nhiệm mà ảnh không dám ảnh không dám tiếp nhận cái tình yêu này anh bỏ trốn
thì cô này C cô này chấp nhận bỏ chồng bỏ gia đình bỏ con để đi theo anh này
Nhưng mà khi mà ra tới thì anh kia đ mất
tiêu thì lê khh chỉ diễn đôi mắt mà thôi tứ là cái nón lá che hết nổi cái mặt có
người diễn viên nào mà đi che cái mặt của mình không quý vì không có ai Diễn
viên nào mà đi che cái mặt mình thì cô Lê kh c che cái mặt co C chỉ chừa đúng
cái con mắt thôi và cái con mắt của cổ cổ diễn như thế này Trong Đợi Chờ người
tình chờ chờ chờ chờ hoài không thấy bắt đầu thất vọng bắt đầu thất vọng rồi vỡ
mộng nước mắt cứ thế cứ dâng lên từ từ từ trong ánh mắt của cổ và cổ không để

00:28
cho cái giọt nước mắt rớt xuống C vậy trời ơi một cái lớp diễn vô cùng
xuất sắc mà Lộc nghĩ đây là sự sáng tạo của Lê Khanh mà
như điện ảnh đúng không quý vị điện ảnh thì người ta sẽ giú vô đôi mắt thì bây
giờ ở sân khấu Sao mà giú vô được thì cô
Lệ Khanh cổ chơi cái trò là cô cầm qu tr lá cô che nửa cái mặt cổ đi để khán giả
chị tập trung nhìn vào đâ mắt thôi Ồ xin lỗi tư nhân nói tiếng Anh Việ vên
định nói oh my god tức là đừng nói là trời đất ơi đấy Đừng
nói là trời đất ơi sao mà con bạn của mình nó xú chúng quá trời sao nó nó chọn
cái cách diễn này quá xuất sắc đó ờ và cái cách diễn đó là thật ra những
người diễn viên có kinh nghiệm trong cái nghệ thậ điện ảnh thì m đem cái đó vào
Đặng sân khấu để mình làm cái điều đó chị nghĩ là nó có hơi phiêu lưu không
Tại vì ví dụ như điện ảnh thì nó dễ nhưng mà sân khấu á Làm sao người ta ở

00:29
xa mà người ta có thể nhìn thấy cái sự thay đổi tâm trạng của mình khi mà từ
cái chỗ là H vọng xong rồi chờ chờ chờ chờ xong rồi cái thất vọng xong rồi hết
sức thất vọng tuyệt đối thất vọng chỉ Hình dung là chọn lựa cái cách đó là bản
lĩnh hoặc là lều khi chúng em diễn thì nó cũng có yếu tố mình phải xử lý chứ
cái chữ xử lý là phải có nhưng nó cũng xuất phát được rất tự nhiên đôi khi nó
không đến ngay từ đầu Ừ có thể một vài ba đêm diễn xong bắt đầu mình sống với
nhân vật một cách tuyệt đối rồi Đ tự thân những cái hành vi cử chỉ động tác
điệu Bộ nó sinh ra Ừ có thể ban đầu nó không chên ở sân khấu kịch nó yêu thế nó
chúng em luôn luôn sáng tạo tiếp Ừ cho đến khi nó nó trọn vẹn thì thôi mà trọn
vẹn thì không bao giờ có rồi mà nó cứ tiếp tục tiếp tục mãi mãi thì vì là Lộc
trong nghề lại biết là em lại ở Diễn hai bên lĩnh vực khác nhau cho nên cái cách

00:30
phân tích nó nó kỹ được như vậy cũng có những người thì thích những cái đoạn mà
em không diễn mặt mà em diễn lưng Đó cũng là mộtn đạn hay nữa đó một đoạn hay
của Lê khh đ nữa kể cho thì Đấy phần lớn là mọi người rất thích quay ra thế còn
em thì không cần phải quay ra em lại diễn lưng vai đấy em em lấy được xúc
động của nhiều người lắm mà không phải phụ nữ đâu chị nhá của nam giới Ừ tự
dưng họ thấy thương phụ nữ và họ trở nên lúng túng
và rất ngạc nhiên em nói thế này khán giả ra xem vì bến bờ x lắc cũng là một
trong vở rất thành công em cũng diễn B năm liền và phải mượn cả idc chỗ Lộc để
diễn Vâng liên tục đấy là một cái vở khán giả hơi bất ngờ là em không diễn gì
đâu Nếu Lộc phân tích thì tinh vi như thế
đấy Nhưng thực tế là em không diễn gì em Cái cái nữ ấ những vấn đề về phụ nữ

00:31
trong bà em trong mẹ em chị em và bản thân mình có hết mình chỉ có kết tinh nó
lại đấy Ừ mình đưa lên thôi Và cái kịch bản nó quá hay nó quá điển hình cho
những cái cái cái vấn đề nữ yêu là yêu hết mình yêu quên mình thế thế thôi Còn
trong xử lý đấy thì đúng đúng nhưng nó vô thức thôi Bởi vì
em em em rất là muốn cái cái nón này này à rất xấu hổ Cái Xấu Hổ Của cái người
phụ nữ ngoại tình thì buộc lòng em phải che cái mặt
đi nhưng em rất muốn là cố kiềm chế tại cái này thì ở Điện ảnh
có tức là khi làm nào đấy khi kéo cái nón xuống thì khán giả phải thấy bắt đầu
từ đấy cái giọt nước mắt lăn ra chứ không phải vỡ òa ra như thác đ chỗ nào
cũng hòa ra mà tức là nó nó nó phải không thể kiềm chệ về cái người phụ nữ

00:32
trung niên Ừ mà giữa nơi công cộng không dễ gì khóc như thế đâu Không phải trẻ
con Ừ nhưng không thể kiềm chế nổi nó Ê chể quá và nó tự thân nó lăn ra thì khi
giọt nước mắt lăn ra nhưng mà miệng cố phải nhoẻn cười vì sĩ diện vì trước ga
cơ mà trước đông thế này chỉ có mình mới
biết mình đang ngoại tình thôi nhưng cái người mà có tật thì luôn luôn cảm thấy
rằng người ta đang soi vào mình thì lại phải cố cười càng cười thì nước mắt nó
càng chảy đấy thì em chỉ nắm được tâm lý phụ nữ
thôi đó thì nhưng mà Đấy cũng là một trong những cái cảnh
mà nó gây được hiệu quả rất là cao khán giả lặng đi và em em vui lắm sau khi cái
người phụ nữ đó có nhân vật đó tên là Thúy sau khi cô Thúy cổ cổ bị vỡ mộng cậ

00:33
mới quay trở về nh nhưng mà luôn luôn mang mặc cảm là mình
dù dù cái chuyện nó không thành nhưng mà vẫn là phản bội chồng
rồi cái nhân vật của mà cô Thuyến mà Lê khh thể hiện thì hầu như là không có đưa
cái mặt mình ra khán giả nữa những cái cảnh sau đó thì có một cái
lớp cô thế nà Cổ bước vào và cổ ngồi ở một cái vị trí trong gia đình nhưng mà
cái lưng thì quay ra khán giả và trong một cái đoạn đối thoại dài với với với
người chồng phải không nh Đúng rồi khán giả không thấy mặt chỉ thấy cái Lư thôi
nhưng mà lê khh xử lý cái đài từ cái giọng nói của mình thì người xem hoàn
toàn không diễn viên sân khấu mà diễn không cho thấy cái mặt nữa là mất một
cái lợi thế rất lớn nhưng mà để khh chọn cho khán giả không thấy mặt mình nữa Lê
Khanh đã chọn những cái cách thể hiện cái nhân vật m mình mà hồi nãy chị Kim
mà có dùng tên chữ mạo hiểm thì đúng là một sự mạo hiểm Nhưng mà nếu mà một một

00:34
một diễn viên không có đủ bản lực Vậy thì m Dạ nhưng mà cái Sự mạo hiểm đó
nó thú vị lắm cực kỳ thú vị cái người diễn viên mỗi một đêm diễn Thật sự nó
giống như một người làm siết nó có thể an toàn và nó có thể không an
toàn Nhưng mà khi mà mình mình mình làm được cái điều đó cảm thấy mình thăng hoa
rất là hạnh phúc là đạo diễn rất là ok vâng thầy Xuân Huyền Đạo diễn Ngô Xuân
Huyền lúc đó là rất là là đồng ý cho em xử lý kiểu như vậy Vâng mà thấy bảo thật
ra là thấy cứ thèm cái cách như thế từ xưa đến nay Nhưng mà là may quá thì đến
bây giờ th đấy Nó là cái sự cộng hưởng Nhưng chị thấy ông nó cũng rất là logic
về mặt đào tạo mà nói ấ Thì đấy là một cái chứng minh cho các bạn trẻ biết rằng
là không phải lúc nào cũng lời nhiều hoặc là cứ phải tiến lên tiền Đài áp sát

00:35
ch ch sợ là mình cứ quay đi một cái là khán giả buông lơi nhưng nó thích hợp
nữa nó cũng thích hợp với 10 phụ nữ trung tuổi bây giờ đối diện tự thú là
mình ngoại tình trước mặt chồng mình đâu có dễ làm sao mà trực diện được đấy thì
mình chọn cách gì nghiêng hay xoay hay là thế nào đó nhưng nó rất phải đúng nó
phù hợp với cái hoàn cảnh này tính cách này Vâng những những cái cái cảnh ngộ
người ta đang đang đang đối diện thì nó rất thích hợp xấu hổ lắm chứ Cái Sự Xấu
Hổ là mình không nhìn mặt chồng được nhưng cái điều đấy quay lưng đi để
dám nói lên tất cả những cái thật ở trong lòng đôi khi không nhìn thẳng vào
mặt nhau Dễ nói hơn và Thúy lúc đó em nghĩ là cố như tội phạm ấy như trẻ con
ấy cô nói tất cả và rất thật cô không giấu điều gì cả Em yêu anh ấy chưa bao

00:36
giờ em yêu mãnh liệt đến như thế anh ấy tôn trọng em lắng nghe em đấy cô cô vẫn
biết lỗi như một đứa trẻ con thú tội với chồng cô chẳng giấu gì cả và đến phút
cuối khi cô mạnh dạn rồi cô bắt đầu lại nói vấn đề chúng ta tại sao đến như vậy
thì Thúy quay ra lúc đấy Cố dũng cảm Cô dám nói thật Bởi vì cô biết rằng cô
không có đường lùi cô sẽ nói hết và chắc chắn cô sẽ bước ra khỏi nhà cái vở đấy
là một cái vở nó tuyệt vời thậm chí những nhà lý luận ấy chị sướng lắm hạnh
phúc lắm thì đánh giá vở đấy không thua kém gì ngôi nhà búp bê của henrick ipsen
Nauy Thậm chí còn mạnh mẽ hơn vâng mạnh mẽ hơn và rất Việt Nam Thế thì dũng cảm
ở cái là người phụ nữ yêu dám nhận anh tha thứ em quay về anh không tha thứ em

00:37
chấp nhận và cô đã làm đúng như thế cố đi g ga nói với người yêu rằng em thú
nhận với chồng rồi em đến với anh nhưng rất bất
ngờ cái người mà cô đánh đổi tất cả cô dám sống là mình Cái người bạn luôn luôn
khuyên cô ấy mấy chục năm dõi theo cứ xót xa tiếc cho cái người bạn học của
mình sao không được sống là mình đi phải như tớ đây này Cái người mà kích hoạt
cái là mình ấ thì bỏ rơi cô ấy nh chót đấy với một cái câu rất Thời Đại nhé Rất
tuyệt vời Thúy anh yêu em bởi vì em là người ngây
thơ còn sót lại cuối cùng của cái thời đại này em có biết
là ngày nay người ta vừa có người yêu người ta vừa có gia đình
không đó anh ấy yêu Thúy cái tình yếu không chối cãi mấy mấy chục năm nhưng mà

00:38
không bỏ vợ được nhưng chỉ thế thôi Vâng em Tại sao em không có thể giữ gia đình
và em vẫn có thể sống được là mình hiện đại bây giờ là thế và Thúy Như
rơi tự do đó Đấy là xã hội Vâng cái cảnh cái cảnh ở sân ngoài công viên cũng
khủng khiếp lắm nhưng cuối cùng vì thương hại vì cố
và anh ấy bảo ừ em ngây thơ quá Chính vì thế mà anh yêu em thôi Thế mai em đến
với anh bảo ừ thế mai em chúng mình sẽ đi Đà Lạt Ừ cái gì cũng ừ hết Nhưng vì
thương hại thôi Và hôm sau gag thì anh không đến cho nên đấy mới có cái cảnh em
cứ ụp Cái nón để đi đi đi đi ra đón người
tình thì mình mới xử lý Cái nón như thế được và cuối cùng Người Tình Không Đến

00:39
Tàu nó cứ chạy qua tiếng còi tàu cứ vút vút đi và cái nón từ từ rơi xuống chẳng
có con đường nào khác thú quay trở về và cô ấy bị ốm ngay
lập tức Cái ốm đây người ta sẽ hiểu vừa là bệnh lý không phải là chỉ gặp gió độc
mà Đó chính là cái bị sốc vì Thúy là một cái người phụ nữ không không đi kịp với
thời đại có một cái câu thoại thương lắm tôi là người người luôn chậm bước luôn
Lỗi nhịp với cuộc đời này cố về thế và người chồng cũng thôi em ơi trong một
cái lúc mà gần đất xa trời thì anh chồng cũng cũng lay động với cái sự van xin
quên cái sự Vị kỷ của mình đi bảo ừ thôi được rồi anh tha thứ cho
em coi như không có chuyện gì và ngày mai gia đình chúng ta lại như xưa em

00:40
nhé và Thúy tự dưng Dực tỉ lại như xưa Ư anh như thế thì khủng khiếp lắm không
không và cô ấy chút hơi thở cuối
cùng Lê Khánh đã tiếp tục đi học và sau này em làm đễ nhiều mà Dạ vâng Ừ thì khi
đó là em đang ở miền Nam em lại diễn chỗ nọ chỗ kia với các bạn thì ở ngoài Bắc
bạn Ninh Hằng tức là các bạn ở trong trong lớp của em bà này sắp có cái lớp
đạo diễn hay là bọn mình đi cho vui chứ cứ đợi mãi thế này bọn mình chả làm gì
cũng chán thế là đi cho vui đấy đúng từ B Ừ ừ ok Thế nhưng mà đấy Ở nhà các bà
cứ làm hết hồ sơ cho tôi đi tôi còn diễn trong
này Thế thì mọi người bảo ừ cứ yên tâm đi Bọn mình toàn nghệ sĩ nhân dân ưu tú
rồi thì chắc là thi cũng dễ thôi và nghe

00:41
nói là nhân dân ý thì được miễn phần thi văn học thế còn mình chỉ phần thi về
phần tư duy đạo diễn thôi thì em nghe thấy nó cũng ok hợp lý thì em diễn cho
lão này này chính là t giai đoạn đấy Thế
ở nhà các bạn làm hồ sơ hết cho em em đi về đến nhà thì mai thi thì tối hôm nay
thì chồng em gọi điện bả Ôi này em ơi em phải ra thi
đấy vì nhân dân cũng không được miễn văn học đâu cho nên phải ra thi em có ôn gì
đâu mà thi thế thấy nói vậy Ừ thế cũng ra đỗ đỗ không đỗ thôi Thế xong đi vào
thi thì quả nhiên là cũng chả có khái niệm thi gì vì cứ nghĩ là mình là nghệ
sĩ ai cũng biết ấy ngơ ngơ ngơ ngơ kiểu hâm hâm á Xong là vào đến nơi Các cháu
đúng rất là nghiêm trang mặc cờ đỏ các thứ và cứ chia tay thế này bả cái gì thế
hả cháu thẻ thi của cô đâu Cô không có đâu nói rất nghĩa nh không có bà cô

00:42
không có thì làm sao được nhưng mà cô mà cô nghĩ
sĩ tui đâyi đy em không bình thường là mọi cái kiến thức xã hội em không bình
thường em em gọi điện cho hiệu trưởng mà anh ơi em em không có thể đâu Em ở đâu
ấy em để đâu Em vừa ở miền Nam ra thế cả trường buồn cười bảo đúng là Lê Khanh
Anh cứ nghe đồn là Trí Trung nó gọi em là Khanh đao Bây giờ anh mới biết là em
đau thật thế thì em đaau thế đấy thì anh có cho em thi không Không thì em đi về
em đi vào Nam em tiếp là may quá trường lại ký cho em một
cái giấy đảm bảo đấy là em đã có nhưng mà em để quên Thế là em được vào thi Thế
lại nói đi chuyện thi hay lắm cái này cũng là một bại học đi thì là em không
ôn nhưng mà em vẫn nhớ ngày xưa mình học
văn kỹ lắm đó là hình như là cái cái cái
cái đề thi văn năm đó là nói Bình về bên kia xông Đuống em ngồi 30 phút trôi qua

00:43
em chả làm gì xong mấy bạn bên cạnh mà Ôi làm đi 30 m phút rồi 35 phút rồi 40
phút rồi xong em không mở được cái bài em cứ l hoay mãi em cứ hỏi này Anh ơi
thế cả lớ làm th này giống nhau hết à Chứ mày đừng quan tâm mày điên thế nhanh
lên hết giờ rồi giống nhau cũng được miễn là đúng Thế xong bảo Ô thế thế này
thì th thế nào gọi là nghệ sĩ mà học đạo diễn mình phải khác chứ ủ con này điên
quá Mày đúng là điên thật đấy Các anh ạ Thế em ngồi cứ bẩn thần mà hay là không
Viết thế là nửa thời gian trôi qua và em quyết định vì em đâu có chủ trương em
học đạo diễn như mọi người Thế em bảo thôi Bây giờ mình chơi đi một em bược 10
cng em sẽ làm khác mọi người Hai em không không điểm th tự dưng em nghĩ ra
cách đấy em Ôi nhẹ hết cả người thế là vì trước đấy và lúc đó chúng mình đang
diễn âm yêu tình yêu Ừ âm yêu tình yêu thì phu nhân minf có một câu thoại rất

00:44
hay Lộc nhớ không tôi đứng nhìn tôi đang
đứng bên sòng sông em tôi ngắm dòng sông kia và tự hỏi mình rằng con sông đang
chảy sâu kia con sông đang chảy kia sâu hơn hay là nỗi đau trong lòng tôi sâu
hơn đấy tức cái bi kịch của phu nhân min vo yêu một người và phải lấy một người
và bị những cái cái cái cái cái oa ăn uổng cái nhìn nhận sai phẩm chất phẩm
cách của một công nương nước Anh ra làm sao Thế là em ô đây rồi em túm cái đấy
Thế là em là nghệ sĩ em là minfo và giờ tự dưng em trở về hôm nay em đi qua cái
Sông Đuống em nh từ câu thoại để em nhớ lại thế là em nhớ lại Bên Kia Sông
Đuống cái câu thoại đấy Ôi em đã quá Em mở bài xem là cứ thế em em nhớ được gì
Em viết cái đấy nhưng em nhớ là là cái mở bài nó rất là độc đáo tức là em từ

00:45
nhân vật Min vo bắt đầu từng nhìn sâu vào cái dòng sông em Bơ sang Bên Kia
Sông Đuống thế về chồng em mới hỏi Thế nào mẹ hôm nay thi thế nào em vẫn nhớ em
cười sướng một xuất sắc 10 cộng chứ không phải 10 hai là
không Và em không cần biết Min pho trên bờ Sông Đuống Em không cần biết đúng hay
sai hôm sau em nổ hiểm nổ hiểm Hôm sau em vào với lão này em lại làm minf ở ở ở
idc thế và một thời gian sau thì một 10 bạn cùng thi với em gọi điện vào bả Chị
ơi chị biết kết quả chưa em bảo ờ chưa chưa
chưa Chị không biết chị Thi Thế chị đi rồi thế thế nào em Ừ chị trượt chị
ạ trượt chị xong Ôi chờ em cười cười cười cười vang thì

00:46
Chị ơi em nói với chị là chị trượt Thế sao chị lại cười chị cười vì chị biết là
chị trượt vì đây là chị đ chị thử thôi chị thử về quan điểm người nghệ
sĩ người ta làm một bài thi Văn thế nào cho nên chị biết trước mà nên chị chị
không ngạc nhiên và chị buồn cười vì chị
đúng và năm sau thì em thi lại thì em có
học t tế tức là em bị trượt thiệt hay là cái bả nó lừa em THT Em trượt thật em
được một điểm vì công công em viết công viết xong giá như và được hai điểm thì
em được vớt nhưng em được có mỗi một điểm vì cái bài nó quá đặc biệt đi
Thế năm sau thì em thi lại thì em
trúng một trong những cái dự án mà Lê Khanh bắt đầu quay trở lại bâ điện ảnh á
Quý Bà Lắm Chiêu đúng không không gái giạ ch Ờ sa mình bị lộn cái tên diễn ng

00:47
nguên xất sắc luôn mm s b nữa nhưng mà em nhớ cái cố điện thoại đây là cái cái
chi tiết mà mà hành não giờ mà biết nè đấy Em đang nằm ngủ ở nhà bà này gọi
điện thoại này l ơi tao khen đây vui gì vậy bà Sài Gòn Nó bảo tao vào
đủ phim thế Bây giờ tao lấy cá như thế nào hả mày Em mới nói là thô bây giờ vầy
Tao nói thiệt với mày với tao ở trong Sài Gòn á thì tao cũng thuộc cái dạng
diễn viên nó cũng luốn tuổi rồi đó giá của tao đâu bằng như mấy đứa trai trẻ
bây giờ đó Tao đâu phải là cái tên doanh tu
phòng vé đâu đó mà nhất bên bên điện ảnh nữa cho nên giờ mày mày muốn lấy cá c
thì bây giờ Tùy mày nha mày lấy cái theo tao á Mày lấy cái giá làm sao á mà mày
cân bằng được cái chuyện đi ra đi vô Hà Nội Sài gồn của mày đó Ờ đừng có rẻ quá
mà rẻ quá nó coi thường mà Mà mà lấy giá cao quá coi chừng á nó làm được cho mày
đúng phim thô chứ nó không mời mày nữa cho nên mà lấy cái giá X mà tụi nó còn

00:48
kêu mày nữa đó em cứ nhớ mãi mà b giờ cẩn thận làm Lào nó
lố Nếu không cẩn thận mà thấp quá thì ô nó nó cũng nhiều chiều lắm
Chị có khi các bạn đồng nghiệp lại bảo mình cái gì mình mình lin nó rẻ hơn rẻ
hơn rồi nó cũng ảnh hưởng đến mọi người thì giống như kiểu trong kinh tế thị
trường gọi là đao giá Phả Đúng rồi cũng chết rồi mà mình nghe thế mà so với cái
mặt bằng mà nó không c thì mình cũng tủi nó giống như kiểu xuống đai đấy rồi là
nhiều bạn bảo chị cẩn thận ch nhứ theo đó Tự dưng về sau Nó thành thói quen là
cứ không thể nào lên được nó cứ xuống xuống xuống xuống mà quầ vn Nói chung
phức tạp lắm khuyên kh cái câu này bả thấy xấu hộ chị đó là cái câu mà Mày
điêu giá làm sao mà nó vẫn còn mời mày tiếp tục ph
sao nó cảm thấy có người mà nó rẻ chị nó r nó bèo kêu giống như là đừng hét quá

00:49
Tại vì lúc đó cái phim đó nó đang cần mình thì nó có thể nó sẵn sàng nó trả
một lần một giá cao như vậy nhưng mà từ đó về sao là không mờ nữa nhé Thì thì nó
cũng đau mà mà nó sẽ nói là đừng ba giờ kêu bà lễ Khanh nữa nhé đừng bao giờ kêu
ông Thành lọc nó nhé bởi vờ hét giá cao lắm cái cái kiểu như vậy mà mà bà bây
giờ m hét giá thấp quá thì nói ông Lộc với bà kh giờ xuống rồi giá vậy thôi nó
cũng tổn thương mình mà khi mà mình nói là mày lấy cái giá làm sao mà sau này nó
còn kêu mình nữa nó có nó còn tổn thương hơn chị bởi vì cái đó là mình tự làm
mình tổn thương 1,5 triệu đô cho hoàng hậu chi Bửu Còn ai trả giá cao hơn không
ạ Xin chúc mừng tôi nghĩ 11 triệu đô
chưa xứng với vẻ đẹp hoàng tộc của Phượng bà Con chào cô Con cảm ơn cô vị

00:50
đã mời con đến B tiệc Ngày hôm nay tôi cũng chỉ mới được Biết rằng cô sẽ đến
công thì phải ra con công mà con Phượng thì phải ra con Phượng chứ bản chất là
vịt là ngan thì làm sao ra được cái cốt cách của công của Phượng
được tiểu thư nhà họ Lý Thực chất chỉ là tiểu t mình không thể sống như r được
thu khi em quay trở lại đầu tiên em nhìn thấy các bạn ấy các bạn trẻ em Nhìn đứa
nào cũng như con em ấy bắt đầu khởi nghiệp ra làm sao có bắt đầu vào dự án
thế nào và ngay lập tức em nghĩ này thôi
vì có khi các bạn cũng chỉ nghe đồn thôi chưa chắc cô Khanh đã giỏi thế đâu Hoặc
là có thể ngày hôm qua cô thế thật đấy nhưng hôm nay cô khác cho nên tùy thôi
Bây giờ chúng ta để để tiếp cận nhá hiểu
về nhau đã làm quen chúng m muốn thế nào cũng được ui chúng nó

00:51
sướng Và Như Thế Em nghĩ như thế cái lần đầu tiên nó cũng công bằng rồi cái cách
làm việc với nhau sau mấy chục năm Ừ cũng là cơ chế thị trường những cái thị
trường những cái giai đoạn em vào miền Nam em làm thị trường ở miền Nam là 5
năm cơ mà Lộc Ừ phim Giai đoạn miến liền từ năm 88 cho đến năm 95 là cái giai
đoạn hoàng kim của phim mà người ta gọi phim miến liền bởi vì chúng em sản xuất
rất nhanh em đã từng ở Sài Gòn có nhà có
đất Thủ Đức các thứ chỉ là ở lại đây làm phim thị trường đây chứ Ừ cái thời mà
Diễm Hương với lại Lý Hùng rồi Dạ dạ và nó cũng bắt đầu từ cái bộ phim nhiều tập
đầu tiên khi tách hãng là hãng phim truyện một tách khỏi hãng phim truyện
trung ương Ừ đó là bộ phim Săn Bắt Cướp ba tập bắt cướp Đúng rồi Dạ khh đóng là
cái cô tu sĩ Băng Thanh tu sĩ đúng không Ừ Vâng đó là bộ phim thị trường được

00:52
chính thức đầu tiên và nó hot luôn h luôn thế là bọn em ở lại luôn là làm
phim phim thị trường thế nhưng mà mình vẫn vẫn không quen 20 năm rồi mình mới
quay trở lại và em làm đúng như thế để cho các em Thế hệ bây giờ biết đấy chị
lễ Khanh cách làm việc như thế như thế và những gì chị có và những gì chị không
có gọi là làm quen đúng Nghĩa Ừ thế thì may quá chị ạ Đấy lại cái tính đa nghi
nhá làm xong một cái và em tôn trọng các bạn tuyệt đối luôn Thậm chí các bạn còn
bảo ơi chị sao chị không nói gì bảo không chị tất cả là chị chị phải tôn
trọng các em vì chị chị tránh cái là để các em nghĩ là thế hệ trước thế hệ sau á
chị chị không có can thiệp bởi vì chị cũng đang muốn xem các em ngày hôm nay
các em như thế nào để chị còn theo hòa nhập được dạ Thế thì thì đến cái ngày mà
bạn ấy ra mắt phim thì Tết mà các bạn ra

00:53
tết Chị ơi hôm nay là đỉnh cao doanh thu
em ở tră chúng nó lại động viên mình nên mà Gái già nó động viên người có tuổi
thâm niên lão là về hưu ng thứ hai con nói thật hôm nay là đứng đầu phòng vé
thế Mãi phải đến tuần sau ấy khi mà báo chí đưa thì em mới tin em mắc cái bệnh
hay nghi ngờ mừng quá thế là thôi nhá Thế là cái cái
đầu tiên này sau 20 năm có tiếc là mình nói cái cá s nó thấp không không em em
em em không tiếc em không tiếc Bởi vì thực sự là em vui Cho nên khi mọi người
phỏng vấn ấy báo chí phỏng vấn nhất là đến cái sau nữa 8 tháng sau thôi là vào
gái gi Lắm Chiêu năm là khác hoàn toàn với cái ba xong và được cái giảy bông
sen ý thì mọi người cũng lại hỏi bảo không không cảm giác chị cũng cũng vui

00:54
hạnh phúc nhưng nó cũng giản dị thôi Bởi vì càng chị Đây là đi chơi với lớp trẻ
và chị có thưởng đúng nghĩa là đi chơi có thưởng
chị không không có căng thẳng nữa chị chơi nghề thôi thì các bạn ấy tin tưởng
chị và giao cho những cái vai rất là khó
những cái vai rất là lạ mà nếu như không phải là đổi về vùng miền khi mình hoạt
động nghệ thuật ấ Nếu ở miền Bắc là không bao giờ các nhà làm phim giao cho
em những cái đấy chắc chắn cái được lớn nhất ở đây là các bạn trẻ ở trong phía
Nam lần đầu tiên cộng tác với một ngôi sao điện ảnh và sân khấu ở phía bắc
nhưng mà rõ ràng là các bạn đã tìm được một cái sự kết nối với nhau với ngệ sĩ
Lê Khanh đó và tạo một cái niềm tin bởi vì rõ ràng là khi các bạn thấy là ở ở Lê
Khanh có một cái sự chuẩn mực trong cái nghệ thuật diễn xuất mà thuyết phục được
tất cả các thành viên của của đoạn l phim và của cái công ty của nhà sản xuất

00:55
cho nên mới có những cái sự công tác lâu dài và cho đến bây giờ thì theo chỗ
Thành Lộc được biết thì ngay cả các bạn ấy đã mở những cái lớp học những cái
khóa học một cái trường đào tạo cho những viện điện ảnh Nhữ cái người mà cầm
trịch cho cái cái khóa học này là chính là là cô Lê Khanh đấy có nghĩa là các
bạn đã được thuyết phục một cách tuyên đối Dạ thì muốn học cái cách diễn xất
của Lê Khanh đó thì đó là cái được lớn cái được lớn nhất bởi vì nó tạo được cái
niềm tin là bởi vì Ủa tiền bối chứ đâu có lạc hậu gì đâu chị vẫn có một cái câu
hỏi trước khi mình bắt đầu cái cuộc này chị biết là Thành Lộc là con nhà nồi
trong một cái lĩnh vực mà bây giờ thì không phải là cái lĩnh vực chuy sâu của
Thành Lộc là hồi đó là hắc bội cái bây giờ Lộc làm kịch nói còn Lê Khanh thì
cũng bốn đời làm nghệ thuật Thì hai bạn đều là con nhà nồi hết một đằng là nhà

00:56
nồi ở ngoài Bắc một đằng là nhà nồi ở trong Nam cái sự phát triển nó có những
cái bước khác nhau Em nghĩ là nó cũng có
những cái điểm khác biệt là do vung viên thì cái cách suy nghĩ về cái cách làm
nghề nó cũng có khác nhau nhưng mà tại vì bên bên em cái cái vẫn là cái nôi mà
em xất th nó vẫn là nghệ thuật truyền thống cho nên cái cách suy nghĩ nó cũng
có những cái giá trị truyền thống mà Đại gọi là giá trị truyền thống thì nam
trung bắc vì đều có những cái điểm xuất phát giống nhau nhưng mà ở em với Khanh
có những cái điểm có thể đồng nhất với nhau là như thế này tụi em là thế hệ trẻ
và có thời điểm mà tụi em bước vào đời học nghề thì tụi em được xem là thế hệ
trẻ và thế hệ trẻ lúc đó là đất nước mình đã mở cửa rồi chị có nghĩa là tiếp
cận được với nhiều ngoài cái thế hệ stanislavski của của Nga em nói là Nga
chứ không phải Liên Xô nha của Nga thì chụ em cũng cũng đã tiếp cận được với
nhiều cái nền văn minh khác ngoài nước nga đặc biệt là nghệ thuật thậ thì là

00:57
Đức nè đấ và Pháp nè Đó Mỹ nè đó cho nên cái cách tụi em tiếp cận và và kế thừa
giữa cái Nhữ cái suy nghĩ truyền thống và cái đương đại nó có được cái điểm
chung với nhau mà em nghĩ có thể đó là cái điểm mà em với em với Khanh với với
thân nhau được mà em nghĩ là có lẽ nhờ như vậy cho
nên bây giờ thế hệ trẻ đúng điện ảnh bây giờ nè họ vẫn thấy ô ở cô Lê khh có
nhiều C để họ phải học bởi vì cô Hăn không có lạc hẩu Thật ra bọn em rất
tương đồng ạ Nó chỉ khác về thể loại thôi hoặc là nghệ thuật truyền thống Ừ
con em là hiện đại Ừ thế nhưng mà nó vẫn cứ là đại gia đình có truyền thống nghệ
thuật mà nghệ thuật thì đầu tiên là về tình yêu đó đúng
không Đúng Thái niệm thiêu thân đến giờ này bọn em là hiện thân của thiêu thân
thiêu thân thật đấy biết là mình cứ lao vào cái ánh đèn chứ không phải hào quang

00:58
nhá lao vào cái ánh đèn tức là la vào cái đam mê Cái nghệ thuật ấy mà quên
mình ví dụ như lộc đâu có nghĩ đến bản thân mình đâu B có bao nhiêu như em lần
nào em xem bạn em diễn em cứ sót như sát muối vào ruột mà mình Mình quên đi là
mình cũng thế Mình quên mất ông không giữ sức khỏe gì cả ông sống là sống hết
thôi mà ông ấy có những lúc ông đang bệnh có những lúc ông vừa ngã xong đấy
cứ ông cứ Tung Hoành lên ông ông tỏa hết xong sau đêm về là ông nằm vật cho mà
xem đấy nhưng mình không hề biết là mình cũng như thế bản thân Khanh Khanh có
nghĩ là mình vẫn tự đặt cho mình một cái trách nhiệm cho thế hệ trẻ không tên là
mình có ý thức cái chuyện là thấy hệ tr nó nhìn vào mình không Khanh thì Khanh
không có cái ý thức đấy là bởi vì bản tính em em không tự tin đấy Ừ vì nếu tự
tin thì em bảo tôi đang đúng phải theo tôi Còn em em chỉ theo cách của em thô
ch chị nghĩ là em cố gắng hết sức cũng trong đó vô thức nó có một cái là có

00:59
trách nhiệm đối với lại những người sau Nói trách nhiệm thì đấy em cũng không tự
tin để dùng cái đấy Em chỉ biết là em là người rất yêu nghề Ừ và cái cách làm
nghề của em đến giờ phút này em được mọi người chấp
nhận em không giới hạn ở lĩnh vực này cái biên độ lĩnh vực nghệ thuật của em
rất rộng giống như lộc Dạ nhưng rõ ràng một thực tế nhá Có thể
mọi người không biết hết Đương nhiên rồi Chỉ có em mới biết cái biên độ rộng
không phải là em tài năng nhá em không tài nhớ ngài ngữ em rất là dốt Bây giờ
chúng nó nói cứ pha cái cái tiếng Anh vào chết em ấy em không hiểu cái gì hai
nữa là em âm nh tụ Mình mới vừa nói cái mà dở giống nhau là công nghệ Vâng công
nghệ Em không biết âm nhạc các Ngà thành nghề khác Em không biết em chỉ yêu âm

01:00
nhạc thôi nhưng em không biết về nhạc em yêu múa lắm em yêu múa hơn diễn kịch và
đóng phim Nhưng em có đi theo múa đâu vì chỉ vì em tự ti và em cảm giác người em
không đẹp thế là em không đi em bảo thôi đi kịch thì nó còn che được khuyết điểm
hoàn toàn em xuất phát từ tự ti thật sự sức khỏe em không không không không em
không khỏe mà đi Mũi cứng các thứ lên thì chắc là mình không tốt em toàn chọn
cái em ý đ ch Thế thì trên cơ sở K yếu nhưng em cứ khao khát em muốn nói em dạy
sinh viên cũng vậy cô không dạy các em ở trên một tấm gương là cô đã thành công
Cô dạy các em là cái mà cô thất bại ấ cái cô không bằng người ta
ấ mà cái đấy là thật không phải em vẽ ra
giống như cái bài học zanda ấy em đâu có thắng đâu em thua mà nhưng em đã chuyển
sang Thắng Bởi vì em biết được là em vừa thua nhưng em không bỏ cuộc thôi Tôi
không nghĩ là hôm nay trong cái câu chuyện của chúng tôi với lại nghệ sĩ Lê

01:01
Khanh l phong phú đó như vậy Tại vì tôi nghĩ là cái câu chuyện nó sẽ ngắn thôi
nhưng mà rõ ràng là khi đạt chạm đến những vấn đề về nghệ thuật và cái sự yêu
nghề yêu nghệ thuật thì đó là những câu chuyện không bao giờ có điểm dừng nhưng
mà thời gian thì chắc chắn là phải có điểm dừng đấy cho nên rất là tiếc cái
chúng tôi Chúng ta tạm dừng câu chuyện đàm thoại lại ở đây nhưng mà hôm nay để
kết thúc một cái cuộc nói chuyện nghề rất là thú vị thú vị bởi vì Thật ra
là em với Lộc Khanh với Thành Lộc thì chúng tôi thân nhau mấy chục năm nay rồi
ngưỡng mợ nhau yêu quý nhau đủ thứ nhưng mà gần như hình như mình cũng rất hiếm
khi mình ngồi nói chuyện nghề với nhau như chy là một chị dài nhất của LC V
khăn từ xưa tới giờ về nghề đấy thì hôm nay hiện nay Hà Nội là đang trong trước
đầu đông rồi cả Hà Nội là ngập tràn cúc họa mi rất là đẹp lãm mạn mà thơm thơm

01:02
thơm lúc nào cái màu trắng của hoa cúc n
rất là tinh khiết hồn nhiên và Khanh rất
là muốn tặng những bông hoa rất là là là
đáng yêu tinh khiết hồn nhiên trong trẻo
và thơm thơm thơm đó chính là biểu tượng của những người nghệ sĩ Như chúng
tôi tặng bạn của tôi bồ của tôi những bông hoa của Hà Nội Chị ơi còn cái nữa
về Hương Hà Nội hoa cốc cũng thơm cốm Chị ơi em tặng chịị cảm ơn ăn ngay
nhá vì nó rất là tươi thế Chị cảm ơn em đây Thế là những cái hương vị của Hà Nội
đị cũng có một món quà bất ngờ nữa tặng em và đây là con búp bê bằng giấy làm mà
handmade của cái ekip này tặng cho Lê Khanh V Quý Lê Khanh thôi các bạn gửi

01:03
tặng em cảm ơn chị nhiều Em cảm ơn chị cảm ơn em rồi Cảm ơn chương trình hôm
nay đã nghe những câu chuyện điên điên đao đao của khách đo đo nhưng mà rất là
thú vị phải không quý vị bởi vì bản thân đối với Thành Lộc cũng Đây là lần đầu
tiên được nghe Lê khh Tâm sự rất nhiều rất sâu về những câu chuyện nghệ nghiệp
của mình Chúc quý vị và các bạn cũng có thật nhiều sức khỏe nè vui vẻ à nhận
được nhiều hạnh Phước trong cuộc đời dành cho mình trong đó cũng có những
hạnh phước mà nghệ thuật đem đến cho quý
vị Hẹn gặp lại quý vị trong những chương trình tiếp theo thậ ngi kính chào tạm
biệt Dạ nã annh nó món nữa fore