Skip to main content

Cho cá ăn đủ muối để bảo tồn Di Sản Dân Tộc- Bà Hồ Kim Liên - Chủ tịch HĐQT CT Khải Hoàn - 5W1H Ep15

Bài viết này còn sơ khai.

Có rất nhiều tài nguyên tham khảo ở đây - chúng được đóng góp bởi cộng đồng. Khi bạn học, chúng tôi mời bạn quay lại và cập nhật các trang này - chia sẻ những gì bạn đã học được.


Hãy giúp "Trăm triệu thầy, trăm triệu trò" hoàn chỉnh nội dung để những người khác có thể hưởng lợi từ nó trong tương lai.

Tìm hiểu cách Đóng Góp


Bên dưới là "nội dung thô" phục vụ tìm kiếm

- Bấm Ctrl + F : nhập từ khoá (tìm trên trang hiện tại).
- Nhập trực tiếp vào ô tìm kiếm trên cùng (tìm trên toàn bộ website).

"nội dung thô" được tạo tự động, giúp bạn "tìm kiếm" dễ hơn bằng cách gõ "từ khóa". Nó sẽ tồn tại đến khi Ai đó học và giúp hoàn chỉnh nội dung.



00:00
chương trình được mang đến bởi meby nền tảng khai phóng những tiềm năng
cái ngày nước mắm là một cái nghề truyền thống của Phú Quốc nó có Hằng hơn 200
năm từ ông cha gọi là báo vật để là cho người Phú Quốc Nếu như mình không đam mê
mình không đau đầu ổi thì sau khi Phú Quốc phát triển thành một đảo du lịch và
khách nước ngoài đến rất đông thì nó sẽ mai một đi một cái văn hóa bản địa cái
hiện nay thì rất là khó khăn về cái giá thành do cái nhọc nhằn trong cái xây
dựng tiêu chuẩn của Việt Nam nhưng người Phú Quốc vẫn không thay đổi gì cái quy
trình hiện nay nó là một di sản văn hóa phi vật thể cấp quốc gia và tiến tới là
di sản nhân loại phải xuất khẩu đi ra không phải là Mang lại cái lợi nhuận
riêng cho một cái công ty của Khải Hoàn mà xuất khẩu đi để mang giá trị văn hóa

00:01
của người Việt Nam đi ra nước ngoài

00:02
nó hơi lạ rồi Nhưng mà sao lại là trường
y Chị Liên ơi sao lại là trường y trường y là liên học
cái ở trường đại học y của thành phố Hồ Chí Minh thì mình cao thời điểm đó thì
mình cao thì mọi người cũng hơi có tí tí nhan sắc chút xíu cho nên Trường gọi là
quá Thôi của trường Y có một chút xíu thôi và thưa các bạn các
bạn vừa mới nghe chị Hồ Kim Liên giới thiệu là tôi là chủ tịch hội đồng quản
trị của công ty nước mắm khải hoàn mà chúng ta đi ra Phú Quốc là chúng ta chỉ
cần nói là tôi tìm cái showroom của Khải Hoàn là ông taxi nào cũng chở mình tới
đúng cái chỗ showroom của chị Liên hết trước khi mình bắt đầu câu chuyện của

00:03
mình thì ekip làm cái chương trình này có nhờ tôi chuyển tới cho chị Liên một
cái món quà nhưng mà là một cái vật phẩm thiệt tình là mình cũng chưa biết nó là
cái gì nữa xin được giới thiệu với Chị đây Tiếng cười
Chị Liên thấy cái này nó có quen thuộc không
Cái ống nghe này là nó đã gắn liền với giấy Liên là suốt hơn 30 34 năm đến ngày
khi làm việc với ngành y và đến nghỉ hưu là 34 năm 4 tháng nó gắn liền với với
cái cuộc đời của mình trong cái sự nghiệp này đi cho nên là nghỉ hưu Sao
nghỉ hưu năm 2010 đến nay thì cầm lại cái ống nghe thì hết sức là xúc động
biết tim mình chắc cũng đập nhanh lắm chị nhưng mà sao mà buông cái ống nghe
mà xúc động mà chuyển qua làm nghề sản xuất nước mắm

00:04
cái nghề sản xuất nước mắm là cái nghề của gia đình cha mẹ làm từ trước giải
phóng nhưng khởi điểm lại thì từ năm 76 là cha mẹ trong gia đình thì gia đình có
8 người con làm chỉ có một cái nghề làm sản xuất nước mắm thì để nuôi các con đi
ăn học thì đối với tôi là người con cãi trong gia đình cũng được may mắn là cha
mẹ được cho đi ăn học bài bản sau đó thì khi học xong về thì làm ở bệnh viện Phú
Quốc cũng học chuyên khoa nghĩa là chuyên khoa sản sau đó thì nói chung là
cái thời mà trẻ đi học thì chẳng có quan tâm thì về nước mắm chỉ biết đi học và
đi làm đến năm 97 coi như là nó có một bước
ngoặt trong gia đình lúc đó ông già lại mất đột ngột
thì gia đình là bà già lại suy sụp cho nên là không có làm nước mắm

00:05
thì mình nghĩ nó là một cái nghề truyền thống mà nếu như không làm thì
bỏ nghề Nếu mà bỏ nghề thì lấy gì thu nhập để nuôi lại những đàn em từ đó thì
vừa đi làm rồi mình vừa tiếp quản gia đình để mình làm nước mắm thì khi trong
quá trình làm thì cũng đam mê đam mê nhưng mà đam mê thì nghĩ rằng là để giữ
cái nghề cho gia đình thôi Chứ không có nghĩ rằng là phải phát triển cái thương
hiệu nước mắm vì ngành y học rất là khó khó là những cái những cái phương tiện
mà để học cho kiến thức của mình thì thực chất mà nói nhiều khi mình cần một
cái cuốn sách để học về chuyên môn thì cũng không có tiền mà mua mà có tiền thì
cũng không có sách để mà mua chỉ vào cái thư viện thì có những lúc là buổi trưa
không cần ăn cơm mà chỉ cần ngồi ở thư viện và hành lang để canh bạn nào đó là

00:06
khi mình cần một cái cuốn sách nhất là sách gì giải phẫu sinh lý là bạn nó vừa
coi xong để cuốn sách xuống là mình phải vô mình lấy cuốn sách đó liền Để mình
coi và nghiên cứu về chuyên môn thì thời đó sức là vất vả nhưng mà đó là quyết
tâm cái nghề của mình làm như thế nào để trở thành một bác sĩ Dậu để phục vụ cho
cái phụ nữ của đảo Phú Quốc mình nói là tâm huyết mà khi đi theo ngành y sau đó
thì nó là có một cái bước ngoặt là khi ông già mất thì bắt đầu nghiên cứu nó
nghiên cứu nó về mình đam mê đam mê như nghĩ rằng là giữ nghề thôi chứ không
phát triển không phát triển mà phát triển là về cái hệ thống mình đang đeo
đuổi là về ngành y thì đến năm 2005 thì vẫn đam mê ngành y để nghe là nó
cùng một nhóm bạn từ cùng một hệ thống ngành may mắn là được nằm ở trong một

00:07
cái hội gọi là của Pháp từ bệnh viện Từ Dũ cho đi học ở Pháp về để nâng cao về
trình độ chuyên môn của hệ thống sản thì khi đi học ở bển thì về học ngắn thôi
khoảng 3 tháng thì các bạn người Pháp mới cho mình đi tham quan những cái làng
nghề làm rượu và các bạn mới giới thiệu về cái rượu thì liên còn nhớ là có rằng
là 45 49 thì đối với bên Pháp thì cái rượu nó không có gì thể hiện trên cái
bản đồ của người Pháp hết nhưng mà sau một thời gian khoảng 30 năm sau thì cái
cái rượu đó thể hiện trên cái bản đồ của Pháp và cái GDP của nó chiếm khoảng 2%
từ đó thì mình có suy nghĩ ngược lại Ủa cái nghề nước mắm là một cái nghề truyền
thống của Phú Quốc nó có Hằng hơn 200 năm trên cái đảo này thì sao không thấy

00:08
ai phát triển hơn mà chỉ dừng tại đó thôi thì sau đó thì đối với tôi có cái
suy nghĩ suy nghĩ là mình làm thế nào đó
để giữ phát triển và giữ ra cái nghề làm nước mắm truyền thống của Phú Quốc gọi
là từ ông cha gọi là báu vật để là cho người Phú Quốc mà mình là người con của
Phú Quốc Lớn Lên trưởng thành ba thế hệ tại Phú Quốc hơn hàng trăm năm thì sau
đó cũng hết sức là đắn đo đắn đo trong một cái nghề là giữa ngành y và ngành
nước mắm truyền thống hai trộn một để phát triển thì đối với một cái nghề mà
muốn chuyển rất là khó Tại vì một quãng thời gian đi học đã tâm huyết về cái
nghề của mình mà chuyển qua một cái nghề truyền thống mà làm hết sức là vất vả
hết sức là cực thì rất là là đắn đo đắn đo Sau nhiều năm hơn nữa các bạn cũng
không ai mà để động viên mình ai cũng phải phản vấn đề này là không đồng ý và

00:09
không đồng tình thì cũng có một Kính thưa quý con nè tự nhiên đang là mày lăn
mày đang làm ngành y là mày rất là đẹp gì Tự nhiên mày đi Qua nghiên cứu người
nước mắm rồi mai mốt mày xấu xí Cho xem trời nắng rồi nắng mưa sương gió thì sao
mất gần 3 năm trong thời gian 3 năm đó là mình nghiên cứu về nước mắm thì cũng
may mắn là mình kết hợp với ngày xưa đi học đi học Y thì ở bên Viện vệ sinh y tế
công cộng trên bên trong 58 Tân Phú ở trong ký túc xá thì cũng quen được với
các thầy thì cũng chia sẻ thì cũng các thầy cũng nói là nếu như làm Liên có cần
nghiên cứu thì các thầy sẽ hỗ trợ cho bộ phận về bên công nghệ thực phẩm để hỗ
trợ về chuyên môn trong quá trình này Nghiên cứu nó thì sau đó Liên nghiên cứu
nó thì mình thấy à Mình rất là đam mê và mình phải chuyển nghề nó để phát triển
thứ nhất là cái cái khởi nguồn cảm hứng từ quan của Pháp hai là tác động về của

00:10
các thầy chuyên môn và nguyên khiêng nghiên cứu nó thì mình thấy thích thú là
bắt đầu phát triển nghề nước mắm truyền thống của Phú Quốc trong đó có gia đình
thật ra mình nghe đó cái mình thấy những cái yếu tố mà nó mà nó đối nghịch với
nhau là dữ dội không đó ví dụ nha Có người ta làm thợ may người ta cũng không
có một cái đam mê sáng tạo gì hết thì nó khác với lại cái nghề y mà nhất là làm
Bác Sĩ Sản Khoa lại là cứu người là có liên quan đến phụ nữ lúc vượt Cạn rồi có
Trẻ con sơ sinh mà chị Liên cũng đã đeo đuổi và coi đó như là một cái lý tưởng
nghề nghiệp vậy đó Bây giờ chuyển qua bên này cái nghề này nó cũng quá cực
nhưng nó lại cũng là nuôi dưỡng một cái báo vật của đất nước của mình

00:11
cái sự mà gọi là cân nhắc rồi đấu tranh rồi buồn hay là vui gì đó hình như là nó
quá mạnh liệt đi thành ra chị Liên giữa cái đam mê nghề nghiệp với lại cái gánh
nặng gia đình vì có thường hay nhớ là cái khoảng thời gian mà ba năm để mình
chuyển đổi số phận đó chắc là nó rất căng thẳng và khó khăn thì đối với Liên
là trong thời gian 3 năm đó thì hết sức là căng thẳng mà mình phải chuyển từ 11
ngành mà mình yêu mến nhất sang một cái nghề truyền thống mà mình bảo vệ nó
chính bảo vệ của nước mắm Phú Quốc là bảo vệ quê hương của mình nói chung là
hết sức là khó khăn nhưng mà với cái tinh thần người con của đảo là làm như
thế nào để phát huy cái văn hóa bản địa nơi cái quê hương mình thì lúc đó là suy

00:12
nghĩ đối với tôi thì nhận rằng là hợp lý mình làm ngành y mình giỏi thì sẽ
có rất nhiều người giỏi hơn mình vì ngành y cả thế giới này nó cập nhật
thông tin liên tục để bảo vệ sức khỏe cho con người nhưng đối với nghề nước
mắm truyền thống Nếu như mình không đam mê mình không đau đầu ổi cùng với các cô
chú và các anh chị của làm nghề nước mắm để phát triển lên cái này thì sau khi
Phú Quốc phát triển thành một đảo du lịch và khách nước ngoài đến rất đông
thì nó sẽ mai một đi một cái văn hóa bản địa nơi địa phương mình và cũng may một
đi một cái làng nghề nước mắm truyền thống mà được hình thành hơn 200 năm
chính từ cái tinh thần gọi là tinh thần dân tộc tiêu quê hương phải bảo vệ và
phát huy cái văn hóa bản địa nơi của mình đó là xác định tư tưởng giữa một
ngành y bỏ ngành Y chuyển sang về nghiên cứu nước mắm mình nghĩ tới cái khó khăn

00:13
đúng là cái trăn trở cái trằn trọc của một cái người mà quá yêu cái nghề mà
nghề y học đâu có phải dễ nghề y là không có thể nói là phải Tôi Biết vậy
hồi đó tôi học nghề y cái con người nói cái đó đã con người cười rồi thì
mình lại suy nghĩ tới như vậy chị Liên về tiếp nhận cái nghề của gia đình chỉ
có nhớ cái niềm vui cái cảm giác khi mà chị thành công trong cái việc là làm ra
được cái mẻ nước mắm đầu tiên không có chị sau khi mình nghiên cứu nó thì ngày
xưa gia đình thì chỉ có một cái cơ sở Phú Quốc hay gọi là cái nhà thùng Nhà
nhà thùng chứ không phải là nhà liều thùng là vì người ta rất tôn vinh cái
thùng vì thùng là mình làm bằng gỗ gỗ của cái rừng Phú Quốc Do đó thì gia đình
thì rất là nhỏ những có ngày xưa bắt đầu khởi nghiệp chỉ có 12 cái thùng 12 cái

00:14
thùng những cái thùng kỳ chứa khoảng 10 đến 12
tấn cá sau đó thì khi mà đối với Liên nghiên cứu thì bắt đầu phát triển thêm
là một doanh nghiệp là doanh nghiệp của gia đình thì lúc đó còn đi làm việc nhà
nước thì đó là bên luật công chức thì không cho phép để làm được kinh tế tư
nhân đó là của gia đình cha mẹ Nhưng mà đối với thì liên là nghiên cứu nó rồi
vừa đi làm nhà nước vừa khám bệnh ngoài giờ rồi nghiên cứu về nước mắm cho nên
là tranh thủ và tranh thủ khi mà mình khi nghiên cứu nó mà cái cái thùng nước
mắm đó mà ra thành phẩm thành công như ý muốn mình thì rất là mừng mừng cũng như
là mình mình làm khoa sản gọi là bào mủ mà xanh được một đứa con gọi là mẹ tròn
con vuông thì như một mẻ cá mà mình đã thành công Mình rất là mừng rồi Rất là
thỏa mãn với gì mà mình đã đam mê trong những cái lần đầu tiên đó có thể là gọi

00:15
là mất ngủ mừng mà mất ngủ nhiều khi cười tao ngồi chắc nhỏ này nó khùng Tại
vì mình đã cười đó tự nhiên mình nhớ tới đi làm gì mình làm nhiều cái tự nhiên
mình ngồi cái mình cười mình cười mình nói là tự nhiên mình thích quá Cái này
không biết cái bài này bả có khùng không tự nhiên bả ngồi bả cười Cái đó là cái
niềm đam mê mà mọi khi mình đã có thành công bước đầu giống như là khi mà mình
đỡ một cái ca đẻ khó đó rồi cái mẹ tròn con vuông hết là cái tác phẩm đó nó quá
hoàn hảo luôn thành ra đó là mình cũng hình dung là
ba múi một cái rồi đánh cá từ ngoài biển vô rồi Trượt rồi ủ rồi Trượt rồi Quá là
dài luôn cái ngày đó đó hồi mà chị tiếp nhận của gia đình đó là mình chưa có cái
tàu cá nào hay là đã bắt đầu có rồi Lúc mà tiếp nhận gia đình thì ở nhà không có
tàu cá mà cá phải mua của một người khác để về ủ chột Nói chung là về quản lý

00:16
chất lượng về nước mắm thì khó lắm cho nên là mua rồi nó không có giống như
mình mong muốn về mặt chuyên môn không như mình mong muốn thì khi đó thì ra thì
mình đang nghiên cứu là cái màu nước mắm phải màu hồng cánh giá rồi phải có độ
đậm đặc theo truyền thống mà truyền thống thì những người đi trước các cô
các chú đi trước thì khi mà mình ra chất lượng sản phẩm mình thì mình cũng chưa
có thỏa mãn mình phải nghiên cứu nó tại sao nó phải như thế này thì mặc dầu nói
là ủ chột theo phương pháp truyền thống tất cả đều là thiên nhiên nhưng thiên
nhiên đó phải đảm bảo về an toàn thực phẩm và đảm bảo đủ các chỉ tiêu theo quy
định của nhà nước chứ không phải mà truyền thống mà như mọi người nghĩ là
muốn làm sao làm không Cái đó không có cho phép
mình cứ nghiên cứu và nghiên cứu nó mãi về cái chất lượng mà sản phẩm mà khi

00:17
mình làm ra Đúng là cái yêu cầu về chất lượng về cái
sự an toàn nó liên quan đến tính mạng của con người mà Nhất là tính mạng của
em bé sơ sinh nữa bây giờ chuyển cái sự nghiêm túc đó qua cho cái nghề làm nước
mắm thì mình Hình dung là chắc là chị Kim Liên là sẽ là người khó tính nổi
tiếng trong cái chuyện mà sản xuất nước mắm đối với Liên thì rất là khó vì khi
mà mình mình đối với ngành y là mình phải kỹ rồi nhìn kỹ rồi thì khi mà
chuyển qua nghiên cứu về nước mắm thì cực kỳ khó tính thì cực kỳ dễ nhưng mà
vô chuyên môn thì cực kỳ khó cho nên là ở nhà hay là những cái người làm về tuần
là người thân trong gia đình cho nên hay
khi nói là khi mà Liên mà tới bước vô mà tới nhà xưởng đó thì mấy em nó trốn hết
rồi Nói Là Tại vì thứ hai mà hay gọi là rồi bà hai tới rồi là

00:18
các em đã đi chỗ khác hết Tại vì khi mà mình mình nghiên cứu về cái nước sản
phẩm thì khi đó thì mình đi làm khi mình về nè là mình phải nghiên cứu nó từng
chỉ tiêu về chuyên môn khi mình nghiên cứu chỉ tiêu chuyên môn cái chỗ nào mà
chưa thỏa mãn với mình thì mình biết mình biết là mình đi ngay chân cái xưởng
đó mà khi ngay xưởng đó là em nó trốn mất tiêu vì khi mà mình biết mình xuống
cái đó là nó có bị lỗi một cái gì đó cho
nên mình mới xuống tới đó cho nên là cực
kỳ khó tính trong chuyên môn làm thế nào
mà cái sản phẩm truyền thống mà phải đảm bảo về an toàn thực phẩm chất lượng để
hàng đầu để giữ lại cái chữ tính không phải riêng một thương hiệu khải hoàn mà
là của nước mắm của Phú Quốc Nó là một cái báu vật ông cha để làm Bây giờ là
mình lại thấy nó thêm một cái yếu tố Nữa của cái khó của nước mắm truyền thống
rồi làm sao cho nó đúng cái quy trình quy cách như vậy nhưng mà theo cái thời

00:19
đại hiện nay thì lại phải đảm bảo tuyệt đối an toàn an toàn về thực phẩm rồi
toàn bộ về môi trường đồ vân vân thì mình Hình dung là công việc nó khó
lắm Chỉ có thấy là may là ở Phú Quốc thì cái con cá cơm đó trời thương ông trời
ông đãi nghe nói là con cá cơm nó mập nó béo và cái cái chất liệu như vậy là nó
dễ làm ngon hơn ở những nơi khác Có đúng vậy không chị Cái đó chỉ là một phần
thôi chị một phần vì đối với Phú Quốc mà nước mắm nổi tiếng nổi tiếng là về cái
thổ nhượng nơi cái đảo đó cho nên ngày xưa mà ông bà và những cái sách mà từ
trước nghiên cứu từ trước thì hay ví von
là cái hơi cái cái không khí của đảo Phú Quốc đó nó đã có mùi nước mắm mình là
Thúy Vân như vậy vì nó phải là thổ nhưỡng nơi đó và khí hậu Nơi Đó rồi nó

00:20
mới tạo nên một cái sản phẩm mà đặc trưng nổi tiếng Còn đối với các cơm á
thì Phú Quốc nó nằm ở trong một cái bệnh và xung quanh đảo thì nó có nhiều cái
rạn san hô thì cá cơm thì nó nó khi mà nó sống nó chui vô cái tầng tầng Cái
răng nó sống và bản thân nó thì chỉ ăn rong biển nó rất là nhỏ và những cái nó
không ăn con cá nào không nó chỉ ăn những cái rong biển bọt biển chỉ có cá
lớn ăn nói thôi Giờ khi nó lớn lên nó nổi lên thì mình bắt cái từng trên do đó
nhờ cái nước phù sa của cái cái vùng vịnh cho nên cá cơm nó nó rất là là gọi
là mập ú người ta gọi là Phú Quốc là các công than các cơm than thì cái đạm dinh
dưỡng nó rất là cao rất là nó có tác động tới cái cái bao nhiêu độ đạm là nó
có từ cái chỗ đó Mà nó có được nhiều đồ đạm không chị Nếu mà cá mà nhiều đồ đạm
thì theo từng vùng đánh bắt theo đối với đối với Liên và nghiên cứu nó thì

00:21
tùy theo dùng tùy theo mùa tùy theo mùa thường Phú Quốc là vào thời vụ mùa là
khoảng tháng 6 tháng 10 âm lịch vì cái thời tiết đó là thời tiết mưa khi mà mưa
thì cái nước nó rất là phù sa Phù Sa và cái độ mặn nó cũng giảm bớt đi sau đó
Những cái cá những cái rong biển tảo biển nó rất là nhiều và cá nó ăn nó sẽ
mập và nó ở sẽ nằm ở vị trí nào ở tọa độ mấy của cái vùng nào để mình gọi là gọi
từ là mình canh nó mình bắt nó thì nó mới có động cao còn Ví dụ như thời điểm
tháng giêng tháng 2 tháng 3 thời điểm này thì cá nó không có đạm cao nó vẫn là
cá cơm vì cá cơm Nó rất là nhiều loại cá cơm cá cơm than là đạm cao nhất các cơm
đỏ cá cơm phấn chì cá cơm sọc vân vân Thậm chí các cung trắng cơm trắng là
không có đạm thì tùy theo từng vùng mà mình khai thác để cho nó ra độ đạm rất

00:22
là cao thì muốn đạm cao mà muốn bắt nó thì đòi hỏi nghĩ là mình phải nghiên cứu
theo thời tiết vì nó sẽ ở vùng nào mình sẽ đánh bắt nó
Và nó có đạm cao là do mình phải nghiên cứu từng vùng miền Còn nếu mình đánh đại
trà thì nó không thể nào mà có động cao như thời điểm tháng này Tháng 2 này là
cá nó không có đạm cao vì những con cá mập ú nó không có Nó chỉ có những con cá
cơm gọi là cá cơm đỏ với cá cơm phấn chì
những cái vùng khác còn dùng đó nó không có cá chị hồi đó đó là mình chưa có cái
tàu nào hết rồi Bây giờ là 8 cái tàu lớn mà mỗi cái Tàu vậy nó kéo thêm ba cái
tàu nhỏ thì chị Liên có bao giờ mà lên thử trên cái tàu để kiểm tra coi là cái
chuyện đánh bắt nó làm sao cái tàu đánh bắt cá thì sau khi mà đối với Liên mà để
quyết định đóng một cái đội tàu á thì phải mất 10 năm để nghiên cứu về chất
lượng sản phẩm mất 10 năm vì khi mà mình
nghiên khi mà Liên nghiên cứu nói thì từ một cơ sở gia đình nhỏ

00:23
là 12 thùng sau đó thì thành lập một cái danh nghiệp khoảng 100 thùng khi mà
nghiên cứu đam mê nói thì mới thành lập một cái công ty cổ phần là của những chị
em trong gia đình để giữ lại cái nghề của cha mẹ để phát huy cái nghề truyền
thống của Phú Quốc trong đó có thương hiệu khải hoàn của mình thì muốn nghiên
cứu về chất lượng ổn định thì bản thân mình đối với Liên là phải nghiên cứu
từng những cái tàu đánh bắt cá để đi trước lúc bác Khải Hoàng chưa đóng đội
tàu lúc mà còn đi làm việc của nhà nước là của nào mà Trực xong là ra trực thì
tiếp tục đi xuống cảng cá và Coi từng Con cá từng tàu đánh bắt vô bờ mình mới
xuống từng tàu và không biết lúc đó Sao sức khỏe cũng dồi dào lắm nhảy tàu tàu
mà đậu ngoài biển mà Gió tập Hình như mà
mình đã bước tàu này qua tàu này tàu này mình liên tục mình coi cá mình nghiên

00:24
cứu và mình hỏi những người định bắt là đánh bắt đó ở đâu vùng nào như xa xa vân
vân và vân vân thì lúc đó mình mới đúc kết ra nhiều vấn đề về chuyên môn để
mình tạo cho một cái gọi là sức mạnh cho mình về chất lượng khi đó trong quá
trình nhiều năm mua cá thì về những chất lượng ra không thỏa mãn như mình mong
muốn như vậy muốn thỏa mãn với mong muốn là để ổn định về chất lượng thì quyết
định đóng một đội Tàu 24 hay 15 là 2 năm
đóng một cái loại tàu là 8 chiếc tàu lớn
mỗi chiếc là khoảng 90 đến 18 tấn thường một chiếc lớn nó có hai chiếc nhỏ đi
theo cho nên hai năm là đóng 8 chiếc tàu
lớn 16 chiếc tàu nhỏ để khai thác cá cơm
bình quân mỗi tháng khoảng 4 đến 500 tấn cá về để ủ chột trong một cái của Khải
Hoàn là của từ doanh nghiệp đến công ty là khoảng 900 thùng để bảo đảm bảo được
chất lượng từ nguyên liệu thành phẩm của con cá cơm đến ủ chột và đầu ra thì như
vậy về chất lượng rất là an tâm cho nên có thời điểm này mà Liên nhìn cá thì

00:25
biết rằng là à con cá này nó ăn muối đủ chưa cứng mình như thế nào rồi khi nó ra
thì cái màu nước mắm nó như thế nào Và bao nhiêu đạm nó sẽ là bao nhiêu đạm
luôn và thời điểm nào gió mùa nào thì tàu phải đi khai thác như thế nào thì nó
sẽ bắt được con cá cơm nào cho mình được bao nhiêu đạm thì đó là một quá trình
mất hơn 10 năm Để mình nghiên cứu từng vùng biển của nó
bây giờ cái Lực Lượng bà con mà làm nước
mắm ở Phú Quốc thì nó sao chị Nó có phát triển tốt không đối với Phú Quốc thì
hiện ngay đó là một cái đảo du lịch cho nên về chủ trương của tỉnh cũng như
thành phố Phú Quốc là không phát triển thêm không phát triển thêm cái nghề mắm
vì Phú Quốc nó không có khu công nghiệp duy nhất chỉ có một cái khu để dành cho
làm mực nước mắm thôi và nước mắm Phú Quốc thì ủ chột trong cái thùng gỗ gỗ

00:26
thì đối với rừng Phú Quốc thì đóng cửa cũng hơn 30 năm do đó là không cho khai
thác để bảo vệ cái túi Rừng Phi Tiên Sinh do đó thì
tổng số là nói nếu mà năm chục khoảng năm mấy chủ nhà thùng thì trên dưới
khoảng 7.000 cái thùng thì 7.000 cái thùng nó sẽ bảo tồn tới thời điểm này và
không cho để phát triển thêm vì không có quỹ đất để để làm nhà thùng vì nó không
có khu công nghiệp Nếu phát triển mạnh quá thì nó sẽ làm ô nhiễm cái môi trường
của cái đảo phú quốc là một đảo du lịch hiện nay là cái nước mắm công nghiệp là
nó cũng có những cái cách làm riêng giá của nó mà nếu mà bán thì là nó có lợi
hơn là nước mắm truyền thống tại vì cái quy trình của mình nó lâu quá cái quy
trình của mình cũng phải gần một năm thì đối với lại cái sự phát triển của cái
ngành nước mắm truyền thống chỉ có ưu tư

00:27
gì về chuyện đó không Cái ngành nước mắm truyền thống thì
tới thời điểm này là vẫn phát triển bền vững còn nước mắm mà người ta gọi là
nước mắm công nghiệp nhưng thực chất nó là nước mắm pha chế vì cái vị ăn thì
người rất trẻ bây giờ thì nó thích cái gì mà vừa miệng cầm tay trong đó đối với
truyền thống nước mắm truyền thống thì cái vị nó hơi mặn vì chính bảo quản nước
mắm truyền thống và đối với Phú Quốc là không sử dụng chất bảo quản chính bảo
quản nói là muối đủ muối thì nó sẽ không
bị hư nước mắm và cái mùi nó rất là thơm do đó thì đối với nước mắm Phú Quốc là
không sử dụng chất bảo quản dù cho nó là
18 đạm 15 đạm vẫn không sử dụng vào chất bảo quản không sử dụng phẩm màu để giữ
lại cái bản chất của bóng truyền thống và chính múi mới là chất bảo quản và bảo
quản nó còn cái cái hiện nay thì đối với
mắm Phú Quốc và cũng như nước mắm truyền thống rất là khó khăn về cái giá thành

00:28
và do cái nhọc nhằn trong cái xây dựng tiêu chuẩn của Việt Nam từ những cái
tiêu chuẩn đó thì nó sẽ hạ thấp đi về cái chất lượng chất lượng mà nơi nào
cũng làm được ra cái sản phẩm đó từ đó thì nước mắm Phú Quốc về truyền thống
gặp hết sức là khó khăn trong giá thành khi mình bán ra một cái sản phẩm trong 4
cái yếu tố chị tức là màu nè Mùi nè vị nè và đỗ sánh
và không có chất bảo quản thì hiện nay Chị thấy là cái tình hình mà nó có rất
nhiều cái khó khăn mình hiểu là đó nó có những cái kỷ luật nghiêm ngặt như vậy
cái quy trình của nó kéo Quá là dài rồi bán thì là bây giờ cái khẩu vị của người
ta người ta lại chuộng nó hơi ngọt hay là nó không quá mặn chẳng hạn thì chị
Liên có thường thảo luận với lại bà con ở Phú Quốc về cái vấn đề này không Phú

00:29
Quốc thì nước mắm Phú Quốc là tất cả đều làm theo cái quy trình truyền thống là
ba cái một mối từ trước tới giờ không thay đổi và đối với quốc thì nước mắm
Nói chung là đối với người người những chủ nhà thùng là toàn bộ là người dân
bản địa của Quốc thì rất là hiền và cũng không bon chen và cũng không biết đi ai
những cái sản phẩm mình nhiều từ đó mà khi mà nước mắm phát triển mạnh trên thị
trường thì Phú Quốc và bán thì nó lại co lại nó co lại vì nó mình không có bia
sản phẩm mình ngẩng mặt dầu sản phẩm rất là ngon rất là tốt nhưng mà mình không
đi ăn một sản phẩm đó thì thì cái người ta không có nhớ tới nước mắm Phú Quốc Do
đó thì nó sẽ hạn hẹp đi giờ hạn hẹp đi trong cái thị trường nhưng đối với người
phú quốc là các cái chủ nhà thùng mặc dầu nó hết sức là khó khăn nhưng vẫn
không thay đổi về cái quy trình Vì Phương nước mắm Phú Quốc hiện nay là thứ

00:30
nhất là được bảo hộ châu Âu này năm 2012 thì bất chi bất dịch hai là hiện nay Nó
là một cái di sản văn hóa phi vật thể cấp quốc gia và tiến tới là di sản nhân
loại do đó là chính quyền của Kiên Giang rồi Phú Quốc cũng như hội và các doanh
nghiệp thì dự đoán về nhà nước là rất là
nghiêm ngặt và tiếp tục cùng nhau để giữ gìn một cái sản phẩm là một cái di sản
thì chị tính cái xuất khẩu nữa thì sao
chị về xuất khẩu thì đối với bên khải hoàn thì nếu mà nói về thủ tục thì bên
đây cũng làm hoàn chỉnh như là shopping Mỹ thì phải làm FBI rồi có châu Âu rồi
Thậm chí bên làm cái hala bên đậu hồ rồi Nói chung là về mặt làm hết thì cũng có
khách cũng có khách là đến để đặt vấn đề mua hàng nhưng mà đối bản thân Liên thì
cũng hơi khó tính thì ví dụ như cách nào để đâu thì mình phải Mỹ thì mình phải
qua Mỹ để mình xem là đối tượng mình mua

00:31
hàng là ai Tại vì thường là trong cái hệ thống kinh doanh từ trước giờ về truyền
thống thì liên chứ không bao giờ cũng dùng không có dùng gọi là từ mì ăn liền
Tất nhiên là cái gì nó phải mang tính chất bền vững dù mình một xuất hàng đó
đi thì hàng đó nó phải thương hiệu của mình người ta phải thương yêu trân trọng
giống như mà mình thương yêu trân trọng ở trong nước của mình cho nên là khi
mình qua để mình tìm hiểu đối tác nó có yêu cái cái cái cuộc sống của mình không
Rồi vân vân thì mình mới xuất đi và các chị hiếu bên đó là như thế nào thì qua
cái nghiên cứu ở thị trường nước thực hiện trường Mỹ thì cũng chia sẻ chỗ chị
Hạnh là cũng từ lâu là rất là tâm huyết để sức qua thị trường Mỹ nhưng mà thời
điểm này thì chắc sắp tới là cũng xúc nhưng mà thời điểm này là cái giá thành
giá thành thì mình thì tất cả đều là thiên nhiên 100% nhưng người tiêu dùng
người mua người ta nói rằng là người ta chưa có hiểu đường ta sản phẩm này mắc

00:32
rồi cái thứ hai nữa là Nếu như mình xuất thì mình phải chấp nhận bao nhiêu năm
đầu để mình làm một cái quảng cáo thì từ trước giờ thì mặc dầu đối với Khải Hoàn
Phú Quốc là một cái cái nơi sản xuất là cũng lớn nhất gì ở Phú Quốc nhưng mà
cũng chưa dám gọi là mạnh dạn mà để mà phải bỏ ra mất một hai năm gọi là lỗ Nói
chung là mình chưa có những cái tư tưởng
mạnh dạn đó để cho một cái bình dưỡng là
mình phải PR tại thì đối với ở Mỹ hay là các thị trường khác nhất là Mỹ với Việt
Nam thì nước mắm rất là đa dạng mà Thái thì nó chiếm từ lâu từ lâu rồi với mình
về gái nó cũng mềm rồi nói chung rất là nhiều khó thì cũng đang cố gắng khi mà
nước mắm của mình thương hiệu của mình qua thì nó phải trân trọng giống như mà
thương hiệu Khải Hoàn đang ở Việt Nam thật ra thì chị thì hiện nay là nhiều
cái sản phẩm bản địa của Việt Nam đã được xuất đi các nước rồi Ngay cả cái cô

00:33
Ánh Ngọc đó là cô cũng xuất được cái cá trống của Làng Vũ Đại kho đó cổ xuất
cũng được lên kệ của Hoa Kỳ Tất nhiên là mình mình biết cái ông khách hàng của
chị Liên từ cái hồi gặp ở thái phát cách đây chắc cũng phải 2 năm tại vì có một
năm là bị dịch rồi không có diễn ra và thì mình biết là cái ông đó ông cũng
thiết tha lắm mà là cái bà chủ này bác khó quá bà rất là muốn cầu toàn cho cái
sản phẩm đến với lại người tiêu dùng tất nhiên là bây giờ nó cũng có một cái
chuyện là người ta Thái Lan người ta lấy cái thương hiệu của Phú Quốc cho nên
mình xuất Phú Quốc qua bên đó nó cũng vừa là cái thách thức đối với lại một
cái thị trường mà ta đã lấy cái thương hiệu trước của mình ở đó nó có vấn đề gì

00:34
không chị mình nếu mà nước mắm Phú Quốc mà qua bên Mỹ bên Mỹ thì Cái chữ phú
quốc là đã được nơi khác bảo hộ rồi bảo hộ cái từ Phú Quốc bên mình không có
đăng ký độc quyền trường Phú Quốc được Chỉ có đăng ký độc quyền được cái chữ
tên thương hiệu của mình thương hiệu của
mình tuy nhiên khi mình qua mình để nước mắm Phú Quốc thì nó cũng không nói gì
thời điểm này tới thời điểm này nó cũng không nói gì
thì cũng nói chung là cũng mong muốn Khải Hoàn là phải để xuất khẩu xuất khẩu
đi không phải là Mang lại cái lợi nhuận riêng cho một cái công ty của Khải Hoàn
mà xuất khẩu đi để mang giá trị văn hóa của người Việt Nam đi ra nước ngoài đó
là mong muốn bên đây thì nói chung là cũng nói chuyện với các vị lãnh đạo từ
cấp thành phố tỉnh rồi Trung ương nên tạo điều kiện như thế nào để cho có một
cái những khách hàng gọi là uy tín để cho nước mắm Phú Quốc nói chung như Khải

00:35
Hoàn nói riêng là phải xuất khẩu đi ra cái thị trường không riêng gì mỹ và các
thị trường khác mình biết là hiện nay các cái tỉnh thành lớn của Trung Quốc
như là quảng đông như là Hà Bắc như là một số nơi là họ thuê luôn chuyên cơ hội
trở doanh nghiệp của họ đi để tiếp cận với lại những cái thị trường cũ thì họ
quyết tâm họ đi lấy lại cái thị trường và trong một cái tình hình như vậy thì
mình mà không có cái nỗ lực là không thể nào cạnh tranh nổi chị Liên là chủ tịch
của hiệp hội nước mắm truyền thống toàn quốc thì chị Liên chắc cũng hình dung là
nước mắm truyền thống của mình nó trải từ Bắc xuống tới Nam với những cái cách
sản xuất rất là khác nhau và những cái mặt yếu Chắc là chị Liên nấm rành hơn ai
hết theo chị Liên Thì bây giờ mình phải có những cái tập trung gì để thay đổi
cái tình hình này đối với lại cái sức cạnh tranh của nước mắm truyền thống ở

00:36
trên toàn quốc về nước mắm truyền thống mà chung của nước để cho cái phát triển
được bền vững thì theo riêng suy nghĩ thì mình phải được nhà nước hỗ trợ
cùng với hiệp hội để làm một cái quảng bá truyền thông rất là mạnh và phải có
thời gian để cho người tiêu dùng trong nước sẽ cảm nhận được Và đến khi xuất
khẩu thì cũng chính cơ quan nhà nước phải hỗ trợ cho hội và dẫn dắt doanh
nghiệp của Việt Nam đi ra thị trường nước ngoài thì lúc đó Tới mới mới giữ
được cái bền vững về truyền thống Còn nếu không thì về cái giá tại vì cái Tiêu
chuẩn xây dựng đó nó của của Việt Nam thì thời điểm này thì nó rất là thấp do
đó thì về cạnh tranh giá thì không thể nào cạnh tranh nổi mà nếu không tránh
nổi thì người ta không giữ nghề được người ta sẽ bỏ nghề mà bỏ nghề thì nó sẽ

00:37
mai một đêm một cái một cái làng nghề truyền thống của Việt Nam từng vùng miền
theo Liên Nghĩa là nhà nước mình phải hỗ trợ cho các hiệp hội để quảng bá Chính
sản phẩm của Việt Nam đi ra nước ngoài vẫn trong nước phải có những chính sách
chiến lược để giúp cho cái nước ấm truyền thống mới phát triển được bền vững
Chị Liên ở nhà mình là mình có hai cháu là quất với lại Trân
thì thưa chị là hai bạn trẻ này có gặp một cái tình thế giống như mẹ hồi mà
phải bỏ cái nghề y để đi làm nước mắm không Ví dụ như bây giờ chị Liên chọn
các bạn trẻ này kế nghiệp rồi các bạn đó là đi học quản trị kinh doanh ở Úc về
chẳng hạn thì có khi nào chị thấy nó có cái gì đó nó nó mâu thuẫn trong cái

00:38
chuyện học hành và cái chuyện kế nghiệp của mẹ không nói chung rất là khó khăn
hai đứa con thì con trai thì nó ở đó là chuyên về hệ thống công nghệ thông tin
học bổng do đó mà khi mà về mà nói là tiếp nhận nước mắm thì bị sốc bị sốc mụn
khoảng gần 2 3 năm tuy nhiên là khó tiếp
cận được cái của mẹ mặc dầu về là mẹ Cho
vô làm phó giám đốc công ty nhưng về mặt tiếp cận thì nó rất là khó khăn và đối
với mẹ thì cũng hay là phản đối phản đối
về cái chính sách về phản đối trong công việc là gì nó không có phù hợp với quan
điểm giống như mà từ mẹ mà từ một ngành y qua một ngày nước mắm
thì ngày xưa đối với mẹ thì cái nhìn nó tổng quan hơn là mình phải lấy tiêu chí
gì để mình xây dựng cho cái nền tảng vững chắc mà mình phát triển một cái một
cái thương hiệu của đảo Phú Quốc còn đối với con mình thì nó chưa có lấy một cái

00:39
nền móng tiêu chuẩn nào thì mẹ chính là người để dẫn dắt cái câu chuyện này
chính là tiêu chuẩn sống cũng là tiền đó
là tiếp cận cái nghề này thì nó phải như
thế nào Thế nào thế nào và tới thời điểm này thì nó đã chấp nhận được cả hai bạn
trẻ luôn hay là một mình Quất thôi Mình quất thằng lớn còn con nhỏ gái thì mình
đã đào tạo nó ngay từ đầu thì nó học về cái ngành là chuyên về tài chính kế toán
tài chính thì nó đã về làm đúng ngành nghề của nó Cho nên không có gì gọi là
sắp có Quốc thì sao Quốc thì sốc Nhưng thời điểm này thì đã chấp nhận được
những cái lý tưởng đó Rồi những cái bộ phận ở dưới để giúp việc thì tất cả là
những người 90% là những người thân trong gia đình để làm cùng với Quốc cũng
như trong gia đình làm cái bộ phận về chuyên môn về nước mắm mình có gặp cút
mấy lần phải thật sự nói như mình đã nói

00:40
với chị Liên là không thấy ai mà cưng mẹ như là quất hết trơn mà như vậy mà vẫn
Sóc hả chị thấy thấy Quốc rất là chăm lo cho chị Liên luôn sắp là sóc trong nghề
nghiệp đó chị nghề nghiệp thì nó không có phù hợp nhưng cái ngành Công nghệ
thông tin nó vẫn áp dụng về cái công nghệ 4.0 đối với cái cái cái lãnh đạo
trong một cái hệ thống về nước mắm truyền thống thì tới thời điểm này phải
nói là ghi điểm ghi điểm áp dụng vô rất là ghi điểm cho
nên quản lý rất là công nghệ cho nên mẹ lãnh đạo rồi làm không phải nhọc nhằn
giống như ngày xưa là phải sổ sách ghi chép nữa thì đó cũng là một cái ưu điểm
mà những cái nghề mà con nó đem đến cho mình vậy là số hóa rồi đó hả chị là hiện
nay là những cái khâu nào chị đi ở trong cái cái cả một cái chuỗi công việc của
kinh doanh của mình Ví dụ như là kiểm tra cái tàu đánh cá có không Rồi theo

00:41
dõi cái chuyện chất lượng của ủ rồi theo dõi cái chuyện trượt rồi vân vân là có
ứng dụng vô cả một cái chuỗi dậy không chị tất cả đều ứng dụng vô chửi gì vô
chửi về theo dõi các hệ thống 4.0 Tuy nhiên và để đánh giá cái cảm quan cảm
quan tại vì nước mắm truyền thống phải đánh giá về cảnh quan Chính mắt mình
nhìn ngửi mình ngửi lưỡi mình liếm thì nó mới ra được một cái sản phẩm thì như
vậy thì con mình chưa có làm được chuyện này
chưa làm được chuyện này rồi bắt đầu từ từ mình sẽ chuyển giao và chỉ nó vì cái
đó nó sự đối với nước mắm Phú Quốc Khải Hoàn nó khác hơn những cái gì mà cảm
nhận người tiêu dùng chấp nhận sản phẩm mình thì mới gọi là bí quyết coi như là
truyền thống hơn truyền thống người khác phải gọi là bí quyết mà bí quyết đó thì
rất là khó nhưng mà thế nào rồi Cuối cùng cũng phải truyền cho một truyền
nhân chứ phải không chị bắt đầu truyền nhưng mà không biết lúc nào mà nó sẽ

00:42
tiếp nhận được và tiếp thu được mình học được rồi nè tức là mắt nhìn mỗi
người và lưỡi nép chị Chị Liên với không Nhà mình là tiệm may
vậy mà ba mình ổng cũng lấy lưỡi ổng nếm vải hay lắm lúc mình không có làm nghề
may nên mình không biết một hôm mình thấy ông cụ nhận cái sách giải vô cái
ông cụ đưa cái vải lên trên lưỡi nếm cái mình hỏi của bố bố cái này đó giống đồ
ăn quá vậy đúng hay không để coi cái độ co của cái sợi vải
thường là người ta nhận cái vải về người ta phải đi nhúng coi coi là nó co bao
nhiêu chứ Thí dụ như người ta may một thước 6 cái mình mình cũng cặm cụi mai
xong cái người ta giặt một nước nó còn có một thứ tư là bắt đền chết thành ra
về sau này mình cũng hiểu là trong các cái nghề cái lưỡi nó cũng rất là lợi hại
luôn thành ra hôm nay nghe chị Liên nói cái mắt nhìn mũi ngửi ngửi nến quá hay

00:43
thì cái mà quy trình đó mà nói anh Quốc anh làm cho toàn vẹn giống như mẹ chắc
cũng hơi khó bị khó tại một số có một cái cảm nhận riêng
thông qua cái cảnh nhà của chị Liên là có Quốc là rất là gắn bó với mẹ nè Rồi
ví dụ như là ông Kim Ngân của Thanh Hà rồi Hữu Hiền của bảy Hồng Hạnh
rồi Lê ăn của Lê Gia một cái doanh nghiệp nước mắm mới
và còn nhiều Thùy của chị Tịnh Thanh Quốc mình có nói với lại các chị là mình
ở ngoài mình không phải là người trong cuộc nhưng mà mình nhìn vô Mình thấy một
cái lực lượng kế thừa nó rất là tiềm năng luôn các em nó yêu nghề và đặc biệt
là nó rất là có hiếu thì các bạn này có thể mà thả nó khỏi gia đình là nó không

00:44
có đi làm nước mắm đâu nhưng mà hỏi ra thì đứa nào cũng nói là học bây giờ nếu
mà ba con hay mẹ con mà biểu làm là con sẽ gắn bó còn là thì như vậy chị Chị
Liên có suy nghĩ tới cái chuyện là tập hợp các bạn này là ai và cũng bắt đầu
chia sẻ rồi động viên nó rồi nó cũng chia sẻ kinh nghiệm với nhau để nó nhanh
chóng tiếp quản một cái sự nghiệp cũng dữ dội nhưng mà cũng đầy khó khăn và chị
vừa rồi thì được Phú Quốc cũng có một cái đoàn đi và qua Thái để xúc tiến sản
phẩm thì sau một đoàn đi đó thì khi mà về thì các bạn tạo thành một cái rúp một
cái group của những hậu duệ của đi trước
dù bên khải hoàn thì có Quốc rồi Bên kim qua thì có Quốc Thanh Vân thì cũng được
khoảng 10 bạn tham gia tạo thành một cái nhóm để cho làm một cái đội ngũ kế thừa
là cái đó là là Phú Quốc không ở Phú Quốc không

00:45
các bạn đang là cũng đang tiến hành lộ trình rồi mình phải xúc tiến như thế nào
bán hàng ra sao và đồng thời cái group này nó chia sẻ với nhau và người lớn của
10 bạn này cha mẹ bạn này là một cái tiền đề dưỡng chất cho cái nhóm này để
phát triển những thương hiệu của móng vuốt trong đó có từng doanh nghiệp của
bên Phú Quốc thì vừa rồi Hiện nay thì cái cái nhóm này cũng đang hoạt động rất
là mạnh chia sẻ những người về chuyên môn và chia sẻ những nơi bán rồi những
nhãn hiệu và những làm nhân dân thì các bạn cũng đang tiến hành thì đối với Liên
nghỉ rằng là lý vừa nói về góc độ nước mắm Phú Quốc thì những cái hậu vệ đi xứ
xa thì chắc chắn nó sẽ phát triển bền vững theo thế hệ chứ không thể một mình
thì thường hay liên nói là là buôn của bạn bán của phường nhưng nghe nói vậy
thì các bạn đang tiếp cận ngày gia đình Mấy bạn này rồi nó có đi học tới nơi tới
chốn giống như là Quốc với lại Thùy của nhà chị nhà chị Tịnh Không chị các bạn

00:46
này là điều học đại học là thấp nhất đại
học là ít nhất thấp nhất tức là có những
bạn là thạc sĩ Thạc sĩ luôn và điều tham
gia về cái tế nghiệp cái nghề cha mẹ hết
những cái doanh nghiệp về đang làm những
cái công việc của nhà nước về kinh doanh khác nhưng mà nghĩ đó về tiếp quản của
gia đình và cùng nhau để xây dựng một cái thương hiệu nước mắm Phú Quốc chung
còn cái đó là một cái tin cho quá mới và nó quá là lạc quan hi vọng thưa các bạn
trên cả nước thì hiện nay cũng có lực lượng trẻ mà làm nước mắm Tất nhiên là
cái số mà các bạn ở bên ngoài không có liên quan về gia đình mà bước chân vào
thì còn ít nhưng mà những bạn mà gọi là thừa kế đó Cái nghiệp đó ví dụ như là
bạn hữu Huyền của cái nước mắm bảy Hồng Hạnh hay là bạn ông Kim Ngân là nó đi

00:47
suốt các cái thị trường xuất khẩu của nước mắm Thanh Hà hay là Lê Anh là đứng
ra làm luôn một cái thương hiệu gọi là Lê Gia thì mình nghĩ là nó nhiều và thật
ra là đó lại là một cái niềm hi vọng Bởi vì bây giờ như hồi nãy mình nói là làm
nước mắm truyền thống vốn cái thời gian và những cái tiêu chuẩn nó đã khó khăn
rồi bây giờ lại còn thêm cái tiêu chuẩn quốc tế nữa
ví dụ như là hasht như là chị kể là cái halal hay là cái FBI là một cái yêu cầu
tuy nó không phải là tiêu chuẩn nhưng nó là yêu cầu của cái cơ quan quản lý của
Mỹ thì tất cả những cái này đó Tức là nó đòi hỏi thêm tiêu chuẩn và bây giờ nếu
có một cái lực lượng học hành tới nơi tới chốn như vậy thưa các bạn chúng ta
có quyền hi vọng tới một cái cộng đồng về nước mắm truyền thống mới mà ở đó

00:48
những cái chiến lược kinh doanh kế hoạch kinh doanh về kế hoạch truyền thông kế
hoạch quảng cáo đồ Vân Vân đều sẽ là những cái làm rất là đúng bài bản và
Chắc là đúng với lại ý của chị Kim Liên rồi Tôi xin được cùng với lại chị bạn
thân thiết chị Hồ Kim Liên một người bác sĩ đi làm nước mắm truyền thống là chủ
tịch hội đồng quản trị của công ty nước mắm Khải Hoàn
và bây giờ đang phát triển cái sự nghiệp nước mắm với tất cả cái đam mê và trách
nhiệm của mình Hi vọng là câu chuyện này sẽ tạo cái cảm hứng cho những bạn trẻ
yêu cái nghề làm nước mắm hay là những cái nghề truyền thống của quê hương và
các bạn là người tiêu dùng sẽ cảm thấy cái sự đam mê đầy trách nhiệm của những
cái nhà sản xuất kinh doanh nước mắm và chúng ta cùng yêu nước mắm truyền thống

00:49
của mình nhiều hơn thì hôm nay thì đối với Liên thì rất là vui và cũng được
chia sẻ đối với khán giả là về cái nước mắm truyền thống thì tất cả làm đều quy
trình theo phương pháp truyền thống nhưng phải đảm bảo về an toàn thực phẩm
và đảm bảo được cái tiêu chuẩn quy định của Việt Nam thì đối với thời điểm này
thì tất cả các cái nước mắm truyền thống của các vùng miền trong đó có Phú Quốc
là về về sản xuất tất cả đều được sạch sẽ Khang Trang rồi Hiện đại quản lý về
cũng công nghiệp cho nên người tiêu dùng rất là an tâm để sử dụng một cái sản
phẩm truyền thống của Việt Nam nói chung
đối với quốc nói riêng và Khải Hoàn luôn thì thay mặt cũng Khải Hoàn cũng như là
các doanh nghiệp của bình nước mắm Chúc các bạn được vui khỏe và nhớ đừng quên
sử dụng nước mắm truyền thống sạch nhé mình xin được phép đại diện cho ekip có

00:50
một cái món quà đặc biệt tặng chị các bạn tự làm nha chị Cái này làm bằng tay
mà xếp giấy đó mà sao mà nó mà nó hợp như vậy tóc dài mặc dù đen cầm chai nước
mắm nữa chứ xin tặng chị cái món quà này Dạ cảm ơn
chị quá tuyệt vời dễ thương quá