Hãy giúp "Trăm triệu thầy, trăm triệu trò" hoàn chỉnh nội dung để những người khác có thể hưởng lợi từ nó trong tương lai.
- Bấm Ctrl + F : nhập từ khoá (tìm trên trang hiện tại).
- Nhập trực tiếp vào ô tìm kiếm trên cùng (tìm trên toàn bộ website).
00:00
mọi người bị tầm thường một cái thứ mà nó quá gần gũi với mình trong khi tại
sao ở quốc tế người ta đánh giá cao như vậy lúc đó là ở Tần Hồng nó có một cái
là nghề sản xuất khô trâu ở trên đó mà từ hồi nhỏ tới lớn tới thời điểm luôn
con vẫn không biết là ở đó là có là nghiệp khô trâu giống vậy
chương trình được mang đến bởi Maybe nền tảng khai phóng những tiềm năng
chào các Anh đây là chương trình W1H
Podcast, còn tôi là nhà báo Vũ Kim Hạnh. Hai nhân vật trẻ của chúng ta chiều hôm
nay là chị Hạnh Tâm là tổng giám đốc của công ty cổ phần phát triển thực mỹ phẩm
Vi Farm. Chúng ta có thể gọi là chị ba Tâm, chị ba Bến Tre hay là chị Tâm Cote.
00:01
Con chào cô Hạnh và chào quý khán giả. Bên cạnh tôi là anh Trương Lê Huy Hoàng
là tổng giám đốc của công ty Quan Hiển Phood và chuyên về khô trâu là cái tên
cũ thôi nha. Và các bạn nghe suốt câu chuyện của chúng tôi thì các bạn sẽ thấy
là không phải khô trâu đâu. Nó có nhiều cái mới lạ lắm. Dạ. Dạ. Dạ. Con chào cô
Hạnh. Chào quý vị khán giả. Tôi xin bắt đầu bằng chị Hạnh Tâm. Dạ.
Tâm ơi, Tâm Cobote với lại Bifan nó liên quan với nhau là sao? Dạ thưa cô là BFM
là công ty sản xuất vì thật ra là ban đầu tiên á là tụi con là dự định ban đầu
á là mình tập trung vô các hoạt động mà phát triển các cái sản phẩm giá trị gia
tăng cao từ nông sản. Ừ thì vì là tụi có
Bến Tre cho nên là cuối cùng là chọn cái quả dừa và vì mình cũng có cái kinh
nghiệm làm việc với cái trái dừa từ trước đó rồi trong nguyên một cái chuỗi
sản phẩm của dừa thì cuối cùng là tụi con dừng chân ở cái chuyện là con phát
00:02
triển những cái sản phẩm mỹ phẩm từ dừa và thành ra cái nhãn hàng tụi gọi tên
cho các sản phẩm đó là cái nhãn hàng Cobote và cái sản phẩm là đi ra thị
trường với lại nhãn hàng Cobot thì khi đó là mình vì cái mình khởi nghiệp cho
nên là để mà mình quảng bá cái nhãn hiệu sản phẩm cho nên là mình truyền không á
thì là lập cái kênh Facebook có tên là Tâm Cô Tê là như vậy cô ạ. Dạ. Dạ. Chúng
ta nghe chữ COT đó thưa các bạn là trong đó nó có chữ B và bạn Tâm là một người
tốt nghiệp thạc sĩ về hóa thực phẩm ở Pháp. Dạ. Tâm kể cái câu chuyện sao mà
lưu lạc từ Pháp rồi về tới Bến Tre rồi ngồi ôm cái quả dừa. Dạ
thưa cô là câu chuyện là cái ngành học của con á lúc mà con lựa chọn cái ngành
học á nó đã là cái ngành mà gọi là chế biến nông sản sau thu hoạch. Lúc đó con
học ở trường Đông Lâm và học theo cái lộ trình của AUF bởi vì con học từ cấp hai
00:03
là học theo cái lộ trình tiếng Pháp. Theo lộ trình của AF thì cái chương
trình học lúc đó là mình lựa chọn cái ngành học là phát triển các sản phẩm giá
trị đó thì học tới lúc con học bổng đi phá học thì cũng tiếp tục là học cái
ngành hóa thực phẩm học thạc sĩ về nghiên cứu xong sau đó là một cái thạc
sĩ về quản trị nhưng mà giống như cái MBA thì nó là quản trị business nói
chung thì ngành quản trị mà con học năm thứ hai đó là cái thạc sĩ mà quản trị
trong ngành công nghiệp thực phẩm luôn và khi mà về Việt Nam á thì là ừ cái
công ty đầu tiên con làm là rượu Phú Lễ ế ở Bến Tre thì thật ra là sau đó ở Pháp
á là có một giai đoạn là mình làm việc là mình làm ở trong một cái hãng rượu
chưng cất cái rượu táo từ ở vùng Động Mă đi. Thì sau đó là khi về Việt Nam là
tiếp tục sự nghiệp bán rượu. Mà thật ra ở Bến Tre á là có cái rượu Phú Lễ có câu
chuyện văn hóa rất là hay hay. Lúc đó mình cũng rất là nhiều hoài bảo thì mình
làm việc với cái lĩnh vực trong cái rượu. Sau khi mà đi qua nhiều vị trí ở
công ty rượu á, còn nghỉ ở rượu Phú Lễ xong sau đó là tham gia vô một cái chuỗi
00:04
thực phẩm bệnh nông nghiệp và từ farm cho tới hộ gia đình ở thành phố Hồ Chí
Minh mình luôn. Và đó là một cái giai đoạn rất hạnh phúc.
Sau đó thì là ở Bến Tre lúc mà chập tập đoàn TTC họ họ mở cái dự án là liên quan
tới nước dừa thì con được cái cơ hội là quay trở về Bến Tre làm việc và có thể
xem là cái đó là cái dự án mà phát triển những cái sản phẩm mà giá trị gia tăng
cao từ dừa đầu tiên của Việt Nam luôn. V dù mặc dù là trước đó là ví dụ năm 2010
khi mà con ở bên Pháp á là có những cái sản phẩm a nước dừa đóng hộp ha nước cốt
dừa đóng lon nó là made in Việt Nam nhưng mà nó là nhãn hiệu của Thái Lan.
Thì lúc đó mình về Việt Nam mình chưa có biết là có công ty nào sản xuất như vậy
hết. Bước chân vô trong cái ngành công nghiệp đó thì mình mới hiểu là nhà máy
của Thái Lan đặt chân ở trong cái khu công nghiệp giao long của Việt Nam mình
để sản xuất và họ khai thác cái trái dừa
của Bến Tre mình. Nhưng mà nó là một cái thương hiệu nó của Thái Lan. Dạ đúng
rồi. Thì đó là năm 2014 là con bắt đầu làm việc cho tập đoàn TTC là trong lúc
đó là tham gia vô trong cái chuỗi giá trị của cái trái dừa là mình mới thấy là
00:05
rất là nhiều cái ứng dụng và thực ra là việc trái dừa nó là cái ngành công
nghiệp rồi. Cho nên là cái phần mà mình phải có rất là nhiều cái vốn tài chánh
lớn để mà mình phát triển, để mà mình sản xuất ở một cái quy mô lớn trên cái
trái dừa thì may mắn là giai đoạn làm việc đó là con trải qua được hết gần như
tất cả các sản phẩm mà từ kẻ thực phẩm, phi thực phẩm mà liên quan tới trái dừa
từ cái trái dừa mà tạo ra được những cái sản phẩm như vậy. Khi mà mình đọc cái
tài liệu là ở trên thị trường Mỹ thì những cái dừa nó ứng dụng trong thị
trường thì năm 2016 thì là tới 80% là ứng dụng trong hóa mỹ phẩm. Ừ. Thì lúc
đó mình cũng có những cái sản phẩm rất là thô sơ ban đầu như là son dừa rồi xào
phòng dừa. Những cái năm đó là người ta làm cái lúa trên cái đường á là người ta
làm ba mùa thì mình đi qua mình cứ đi qua đi về đi qua đi về á là cái ruộng nó
cứ đổi màu da thì nó cứ đổi màu liên tục nó làm cho mình cảm thấy là mình luôn
luôn tươi mới khi mà mình đi về cái cái chỗ đó mình làm việc và con đến thời
điểm này vẫn dành một cái sự yêu quý đặc biệt đối với lại cái vùng ba tri phú lễ
00:06
đó. Bây giờ mà phỏng vấn mấy bạn nhân viên mà có bạn nào là CV mà đi từ Ba Tri
là lúc nào cũng có sự ưu tiên. Cô có cái ấn tượng là vì rượu Phú Lễ thì có chăm
sóc cho những cái công trình văn hóa và Bến Tre có cái câu chuyện về hai danh
nhân. Ừ. Hai danh nhân cực kỳ hay. Con nghĩ là đầu tiên là phải có chắc cụ
Nguyễn Đình Chểu. Cụ Nguyễn Đình Chiểu á là gần như là quốc gia rồi. Ừ. Hai cái
người mà cô rất là quan tâm mà thấy là cũng rất đặc sắc của Bến Tre là ông Petr
Trương Vĩnh Ký và ông Phan Thanh Giảng. Là hai ông cũng rất là đặc san. Còn có
một cái điểm riêng nữa, những cán bộ lãnh đạo của bến trang rất dễ thương,
cực kỳ dễ thương, rất support cho doanh nghiệp mà cái đó là cái con cũng hay rủ
mấy bạn khởi nghiệp á. Không hay nói với bạn khỏe nghiệp ở Tiền Giang mấy tỉnh
cũng hay là vừa đùa nhưng mà cũng vừa nói thật là đi về Bến Tre ngồi này đi về
00:07
ch về Bến Tre làm vì vì ở Bến Tre nói chung là ở những cái địa phương khác thì
con không biết như thế nào nhưng ở ngay tại Bến Tre á là từ lúc mà mình làm
doanh nghiệp tới bây giờ á là phần đông con thấy là cái sự hướng dẫn rồi cái sự
giúp đ hỗ trợ về mặt hành chánh là rất là dạ rất là như anh em trong nhà mình
có thể hỏi bất kỳ lúc nào mấy anh chị ở cơ quan quản lý nhà nước rất là thân
thiện. Ừ. Cô á là làm Mê Công Connect á là mình đã thân thuộc với lại một số
tỉnh trước. Dạ. Nhưng mà xuống dưới đó làm rồi mới thấy hai ông ông Đồng Tháp
với lại ông Bến Tre đó là ổng thân thiện ổng dễ thương. Thì Đồng Tháp của Hoan
Hiển á cũng làm rất là nhiều cái chương trình hỗ trợ cho doanh nghiệp đúng
không? Cô thấy có cà phê doh nhân rồi có rất đặc biệt là rất nhiều cái chương
trình lễ hội. Bản thân con cũng có một cái cảm giác giống như tâm vậy đó. đi
00:08
khởi nghiệp đi các chương trình ở các tỉnh nghe mấy bạn ở các tỉnh khác kể cái
bắt đầu mình cũng nói vậy thôi thôi mày về bên Đồng Tháp mày khởi nghiệp luôn
đi. Thì thường cảm giác nó giống vậy đặc
biệt là cái chương trình mà cà phê doanh nhân ở Đồng Tháp á thì ở ủy ban tỉnh là
đầu tiên nhưng mà sau đó là phát triển ra ở các huyện luôn. hầu hết huyện đều
có cái chỗ không gian để mà ngồi ở đó thì không gọi là hội quán mà là cái
không gian cà phê trong ủy ban thôi. Ủy ban các bác. Dạ. Còn hội quán là của các
cái các cái ngành khác nhau. Mỗi nó gần như là một hợp tác xã thì mỗi một cái
ngành sẽ có thành lập một cái hội quán riêng để mà các mọi người mà hoạt động
sinh hoạt trong cái ngành đó đó thì có cái chỗ để ngồi lại với nhau để trao đổi
về kiến thức làm trong ngành hoặc là về thị trường hoặc là thậm chí về các thủ
tục hành chính liên quan thì thấy mấy chú cũng hay ngồi lại với nhau để mà
00:09
trao đổi. Cô có một cái danh sách 20 bạn là danh nông á. Mà cô ngồi cô Tín thôi
ráp hai anh chị này lại đi. Hai bạn này đều học chuyên môn về bạn này là hóa
sinh bạn này là hóa thực phẩm. Đều là những người mà không phải đi học để đi
làm tay lắm chân mùn nhưng mà cuối cùng thì lại cũng trở về quê rồi cũng lại
khởi nghiệp. Theo các bạn đó là thí dụ như học thạc sĩ bên Pháp nha, rồi đi làm
thầy giáo 8 năm như Hoàng nha. Mà rốt cuộc rồi đi bán cô trâu. Bạn này thì đi
bán xà bông xà bông dừa. Thì không biết ở nhà ông già bà già có khi nào chép
miệng không? Con thì không. Con thì được cái là có
một cái ba mẹ thì là luôn ủng hộ cho cái chuyện mình làm. Nói chung lâu lâu thấy
con gái hơi cực thì cũng chắc lửa sót sót ruột vậy thôi. Tại vì cho nên là con
lại không có bị cái rào cản đó mà ngược lại là cũng được cái sự hỗ trợ không
00:10
phải là trong công việc nhưng mà nó bên cạnh đó trong cái cuộc sống chung thì là
ba mẹ là một cái chỗ trợ lực cho mình rất là nhiều những
cái phần còn lại của cuộc sống. Dạ. Còn ở ngược lại ở con thì cái giai đoạn đầu,
giai đoạn mà mình chuyển từ giáo viên mà mình chuyển qua mình kinh doanh á th ra
gặp rất là nhiều những cái rào cản từ phía gia đình. Bởi vì á gia đình con thì
cái truyền thống là giáo viên, các vì các cậu xung quanh là đều là giáo viên
hết. Tới con cũng vậy, con ra con trường con cũng đi làm và thậm chí là mình đã
đi làm tới 8 năm rồi. Trong ngành mình cũng khá là cô c nhớ là quen thuộc, khá
là vững rồi. 6 triệu đồng. Dạ. Thời điểm đó là mức lương lên 6 triệu. Ừ. Thì lúc
đầu tiên mình ra trường lương chỉ có 3 triệu mấy thôi. Ừ. Thì sau dạ sau khi
dạy thời gian thì lương được 6 triệu. Nói chung về một cuộc sống của công chức
thì như vậy là nó cũng tạm ổn rồi. Gia đình rồi công việc rồi mọi thứ nó đều
00:11
ổn. Nhưng mà chỉ có một mình mình biết là mình không ổn thôi là bởi vì mình cảm
thấy là không có thích cái cuộc sống mà nó kiểu nó cứ bình lặng hàng ngày nó cứ
như vậy hoài mà mình thích một cái gì đó mà nó vấn thân hơn. Thì song song với
cái việc mà mình vừa đi dạy đó thì mình cũng có làm tay trái là lúc đó con đã có
kinh doanh rồi, con cũng làm khô trâu con bắt đầu bán rồi. Ừ thì thời điểm đó
mình thấy thị trường cũng tốt. Khô trâu á là do nó có một cái duyên rất là mình
bây giờ mình nghĩ lại mình mới thấy nó là một cái gì đó mà mình mình có đi nhậu
gọi là duyên không. Không phải đi nhậu đâu. Con bắt nguồn con biết tới cái sản
phẩm khô trâu đó là ờ cái năm đầu tiên mà con lên tần hồng. Ừ. Lúc đó là ở Tần
Hồng nó có một cái làng nghề sản xuất khô trâu ở trên đó mà từ hồi nhỏ tới lớn
tới thời điểm đó luôn con vẫn không biết là ở đó là có là nghề khô trâu giống
vậy. Thì khi con về đó con dạy thì mới có hai ba tháng đầu thôi thì con lúc đó
00:12
con về thì con được chủ nhiệm một cái lớp lớp tám thì khi mà con dạy đó buổi
chiều đó con đi về á thì trên đường đi về đi ngang nhà một bé học sinh đó là
nhà cũng thuộc dạng là khó khăn đặc biệt ở vùng biên giới thì rất là nhiều học
sinh kiểu như vậy thì ở nhà của em đó thì chỉ có một con trâu thôi nuôi để
chăn đi đồng rồi này kia rồi rồi đi kéo này kéo kia cho người ta để lấy lấy tiền
á. Ừ. Ờ nhưng mà buổi đó chạy về ngang nhà thì thấy là nhà súm lại đông lắm.
Đang đang làm thịt. Cái mình thấy thì mình ghé lại mình hỏi thăm nó thấy nó
đứng đứng mình ghé hỏi thăm nó là có chuyện gì thì nó nói là con trâu nhà nó
là chiều đi đi lùa đi cho ăn về là nó bị sụp cái đường nước. Thì ở trên tân hồng
nó khác với mình ở đây là không phải là là những cái mương kinh rạch nước như
đây mà là nó có những cái đường nước người ta đào người ta làm cái hệ thống
thủy lợi người ta bơm nước tại vì cái đồng nó cao hơn với lại cái mực nước
sông rất là cao cho nên phải bơm nước lên thì cái đường nước cũng sâu nhưng mà
trâu bò đi rồi sụp vô đó là gãy chân. Ừ thì trâu bò gãy chân là coi như là phải
00:13
làm thịt luôn chứ đâu có không có nuôi không có chỉnh hình gì được hếtạ.
gì đó thì cái đó là cái sinh kế của gia đình của nó mà nó cuối cùng là nó tới
thời điểm đó là nó bị chết mà ngay buổi chiều đó thì thông thường là buổi chiều
là cũng không có chợ không có gì hết á thì về làm là bắt đầu chia thịt ra thôi
cái mình thấy cũng tội nghiệp thì mình mua lúc đó thì cũng cũng mới lệnh lương
và lương về vùng biên giới thì cũng cũng khá khá thì mình có được phụ cấp biên
giới nữa thì lãnh lương là lúc đó là con cũng có tiền trong người con mua cũng
nhiều lắm mua hết mua hết luôn thì cũng được đâ cũng mấy chục kg thịt đó chứ
cũng không không rồi cái mua nhiều quá cái cái cô ở kế bên nhà thôi cái cổ nói
thấy thầy giáo trẻ mà tự nhiên đi mua ở trên ở xa quá trời thịt con tịnh mua về
làm gì cái con cũng chưa biết mua về làm
gì nữa thì bây giờ chắc là con mua về để
con chia trong tập thể lúc đó mình ở nhà tập thể về chia chia cho mấy thầy trong
00:14
chung khu chứ mình không sao ăn hết nhiêu đó cái cổ nói thôi đi thầy vô đây
tôi chỉ thầy làm khô trâu nữa đem về cho
bà con ở dưới quê. Ừ. Đó thì đem thịt vô luôn, kéo qua làm luôn. Đó là cái duyên
đầu tiên mà biết tới khô trâu. Tức là mình có từ tâm xong mình gặp một người từ
tốn giúp đỡ mình hay quá. Rồi sau đó là sao? Rồi tới da cá, snack da cá, rồi tới
những cái xe fast food là sao nữa? Thì thời điểm mà lúc đó là con chỉ mới
biết tới cái sản phẩm đó thôi, biết làm khô trâu thì xong cái đoạn đó là xong
luôn. Mình không có còn nghĩ tới nữa. Tới mãi đến 6 b năm sau lận thì mình
cũng đi dạy bình thường vậy thôi. Xong rồi khi mà mình về quê á thì lúc đó thời
điểm đó là cũng nhiều khi mà mình biết mình ở Tân Hồng có cái khô trâu ngon vậy
đó. Thì khi mình đi lên đi xuống vậy nè, đi về á thì vòng vòng bà con anh em đồ
00:15
này nọ hay nhờ mình mua giùm khô trâu đem về. Thì khi mình về quê mình cũng
muốn làm thêm cái gì đó nghề tay trái thôi. Dạ. Dạ. Thì lúc đó là con
mới nghĩ là thôi chắc làm cái sản phẩm khô trâu tại mình cũng biết cái công
thức biết cái cách làm ở khô trâu đó mình thấy ngon th mình cũng bắt đầu mình
làm mình bán theo tết kiểu như người tay trái vậy. Nó khác khô bò sao?
Nó là một cái dạng khô mà ăn nó cũng phải nó phải tốn công hơn tí xíu là khô
trâu đó là khô trâu tươi. Khi mà mình phơi khô xong rồi là khô đó là mình về
mình phải nướng lại mới ăn chứ không ăn liền giống như khô bò được. Ừ. Dạ. Theo
kiểu vậy. Và cái cái khẩu vị của nó thì nó đặc biệt lắm. Cái do cái thịt trâu nó
đậm đà hơn khô bò và cái mùi hương nó thơm hơn. Ừ. Đó thì nhiều người người ta
ăn người ta thích lắm. Ừ. Dạ. Thì tới thời điểm đó là con kiểu như mình làm
mình chỉ để bán cho những mối quan hệ quen biết mình thôi. Thì dần dần mọi
người biết tới nhiều rồi ủng hộ nhiều cho nên mình cũng kinh doanh được tốt
tốt. Ừ. Rồi cũng trong cái thời điểm đó thì mình bắt đầu mình ra kinh doanh thì
00:16
mình cũng nghiên cứu cái thông tin này kia về thị trường, về những cái chương
trình liên quan. Thì thời điểm đó là năm 2016 thì biết được các cái chương trình
mà hỗ trợ khởi nghiệp của tỉnh thì mình cũng dạy mình nghĩ là mình cũng ra kinh
doanh thì mình cũng nên đi theo những cái lớp để mình học. Thì thời điểm đó là
chú Sáu Lê Minh Hoan á là cái người mà hay tập hợp với bạn trẻ lại để mà hướng
dẫn chỉ cho ừ phải học ở đây nè để là để
làm cái này, phải học cái này để làm cái kia. Thì lúc đó mình cũng đi theo nhóm
các bạn khở nghiệp thời kỳ đầu như là dininh heo rừng nè, công sen, thùy tinh
dầu đó thì đó là trong cái nhóm mà mình khởi nghiệp thời gian đầu. Cô thấy lạ là
sau cái duyên đầu tiên mà gặp cái người ta chỉ cho mình làm khô trâu á rồi cái
đi về làm thầy giáo tới 6 năm nữa rồi mới đi làm kinh doanh. Dạ. Thành ra
trong 6 năm đó ủ mưu ủ lâu quá. Trong 6 năm đó mình làm gì để mình chuẩn bị là
mình ra kinh doanh? Thật ra 6 năm đó trong cuộc sống mình đi dạy bình thường
00:17
thôi. Nhưng mà bắt đầu mà mình về SAD thì cái mà mình muốn đi làm thêm, muốn mở
thêm một cái gì đó để mình kinh doanh thêm. Tại vì lúc đó thì công việc cũng
ổn định rồi thì mình thấy có còn nhiều thời gian trống mà con thì bản tính con
thì nó không có chịu được cái kiểu là nhàn quá thì con cũng lại không không
thích sợ nó bất thiện cho nên là con làm
thêm này làm thêm cái kia thì lúc đó thì bắt đầu mới kinh doanh thì từ từ mới đi
học thêm và cái người mà truyền lửa thổi lửa vô cái việc mà mình đam mê trong
việc kinh doanh cũng như là bắt đầu họ phải đi học một cách nghiêm túc để mà
mình kinh doanh cho nó đúng là ác sáo hoan lúc thời điểm đó dạ
Ừ. Hai bạn thấy là cái chuyện mà chuyên môn mà mình học đó với lại cái chuyện
mình ứng dụng ở trong cái nghề nghiệp đó nó có nhiều không? Đối với con
thì cái việc mà ứng dụng chuyên môn trong cái ngành học thì nó cũng không
00:18
quá nhiều nhưng mà thật sự nó có liên quan bởi vì mình làm về thực phẩm thì nó
cũng liên quan tới những cái như vi sinh, những cái
về gia vị, những cái về phụ gia này nọ thì nó cũng có liên quan đến ngành.
Nhưng mà cái quan trọng nhất á trong cái việc mà mình khi mà mình đi học đại học
thì mình học được những cái kỹ năng để mình tự học, mình tự tìm kiếm những cái
kiến thức khi mà mình cần thì con nghĩ cái đó là
cái quan trọng nhất ư mà khi mà mình đi học để học mình nhận được. Thì sau này
ra trường rồi sau này khi mà mình đi kinh doanh mình cũng vậy, mình cũng phải
tự học tất cả các thứ, tự đọc sách, phải
tìm kiếm kiến thức ở đâu đó cũng phải đi tìm thầy để mình học thêm.
Thì đó là cái kỹ năng quan trọng là cái kỹ năng mà mình có được khi mà mình ở
cái môi trường đại học. Cô thấy trong cái bài mà Tâm viết ở trên cái trang web
giới thiệu á là rất chú ý tới hai chữ. Một lành tín, thứ hai là thiên nhiên. Dạ
00:19
thì cô sực nhớ tới chú Lý Ngọc Minh. Ừ. ổng nói là đồ ăn Việt Nam á là rất là
ngon nhưng phải ráng sao là vừa ngon vừa lành. Lành. Dạ. Đúng rồi. Cái lành mà
của thực phẩm mà chú Lý Ngọc Minh chú nói đó là nó an toàn và nó dinh dưỡng.
Còn cái lành tính ở trong cái hóa phẩm mỹ phẩm mà tâm thường hay dùng á thì nó
có khác gì với lại cái khái niệm lành bên thực phẩm? Thật ra con nghĩ là nó
tương tự á. Nhưng chỉ là cái khía cạnh áp dụng lên trên con người mình nó khác
thôi. Tức là cái đường con đường tiếp xúc với vô con người mình nó khác thôi.
Và con là đồng ý với cái chuyện mà đó thực phẩm mình nó ngon nhưng mà nó ít
lành nhưng mà mình càng nhìn vô trong cái chuỗi thực phẩm thì thấy nó là vấn
đề rất là lớn. Và đó là một phần cái lý do mà con rời.
Thì cái thứ quay trở lại cái lành ở trong cái mỹ phẩm á là bởi vì mình đã có
những cái nhận thức mà con gọi ở giai đoạn đó của con là rất là cực đoan luôn.
00:20
á là những cái thứ mà mình tổng hợp là tại sao con người cứ phải phức tạp lên
nhiều thứ xong rồi phải tạo ra những giải pháp khác để giải quyết những cái
vấn đề phức tạp đó. Kiểu là có một cái giai đoạn tuổi trẻ mình nghĩ những cái
câu hỏi đó rất là nhiều. Thì khi con làm việc con nói chuyện với các anh chị mà
làm việc trong cái lĩnh vực mà nhập khẩu á, nhập khẩu hương liệu, nhập khẩu phụ
gia, thực phẩm thì họ là những cái nhà cung cấp nhưng mà họ cũng là bạn bè ở
một khía cạnh bên ngoài công việc thì họ là bạn bè. Thì khi mà mình nói chuyện
mình tâm sự những cái trăng trở đó nó Việt Nam nhập nếu mà mình biết cái con
số lượng mà nhập cái nguyên liệu phụ liệu đó dành cho ngành thực phẩm th nó
một con số khủng khiếp. Thì những cái anh chị lớn á lúc đó mình còn trẻ mấy
anh chị lớn nói là ờ thì sẽ tới một cái giai đoạn mà em sẽ tự nhiên em chấp nhận
cái chuyện đó. thì con thấy hơi ờ con không biết nó sẽ
là như thế nào nhưng mà kiểu có vẻ như dần dần mình quá nhưng mà nhưng mà mình
đưa ra cái lựa chọn của mình để làm sao mình giảm thiểu nó mình không tránh được
hoàn toàn tại vì nó là khi mà sản phẩm thương mại r mình không tránh được hoàn
00:21
toàn bây giờ con nói chuyện với nhà phân phối ha khách hàng của con đặt cái vai
trò giống như một cái màn lọc thay vì mọi người phải tự scan cái chuyện đó mọi
người phải tự lựa chọn cái chuyện đó thì thôi mình thay cái chuyện đó mình làm
cái vai trò là mình chọn lọc những cái thứ đó để mình giảm thiểu tối đa những
cái gì mà nó tiếp xúc thêm với bên mình vì một ngày mình riêng cái chuyện lĩnh
vực ăn uống thôi là mình đã nạp vô quá nhiều thứ rồi và mình phải biết là những
cái nghiên cứu trên cái tác động bên sức khỏe của những cái thành phần đó là các
nghiên cứu đơn nó không bao giờ nó có một nghiên cứu được tổng thể là mình
dung nạp hết bao nhiêu đó thứ kiểu vậy. Dạ đúng rồi. Thì bên cạnh thực phẩm mình
còn có hóa mỹ phẩm, còn có bao nhiêu thứ đồ home care chăm sóc gia đình rất
nhiều. Thì bây giờ con đặt ở vai trò là những cái lĩnh vực mà anh chăm sóc cá
nhân thì nó giảm thiểu tối đa. Cái bạn nào phải gọi là compromise
là theo kiểu mình vẫn phải thì nó mình thì phải nhưng mà phải
mất rất là nhiều thời gian ở trên cái chuyện mà scan để mà lọc lựa chọn lọc
00:22
tài liệu nguồn các thứ để mình nó mình đặt cái vai trò mình là một cái màn lọc
ở chỗ đó thay cho người tiêu dùng. Sau này là mình định vị lại rõ ràng vậy luôn
á. Đơn thuần là đặt cái vai trò là mình giúp cho người tiêu dùng có được những
cái sản phẩm mà nó lành lành ừ nhất có thể. Ừ. Lành nhất có thể thôi. Mình
không nói đó là nó lành hoàn toàn ha. Mình mình không nói được mà ở trong cái
mức độ nhận thức. Thí dụ ở bên Pháp thì nó có tốt hơn là ở mình không? Con nghĩ
là ở bên Pháp thì họ được một cái về mặt nhận thức những cái thứ thiên nhiên với
lại những cái thứ gì mà đi từ ờ họ có một cái sự nhận thức cao hơn. Ừ. Con
nghĩ đó là do giai đoạn phát triển thôi. Nghĩa là Việt Nam sẽ qua một cái giai
đoạn rồi rồi cũng sẽ tới cái lúc mà người ta nhận thức rất là cao về cái
chuyện đó. Còn mình do mình chậm hơn chút mình phải qua giai đoạn mình xài
cho thích đi đã rồi mình mới thấy là mình mới quay lại tới cái chuyện là an
toàn. Thì con nghĩ đó là một cái lộ trình tất yếu là giáo pháp là họ đi
trước mình thôi. Cho nên là nhưng mà cái điều đó nó có liên quan gì tới cái câu
00:23
mà tâm viết ở trong cái bài á là tôi muốn nâng vừa lên một tầm cao mới. Khi
mà mình làm nghiên cứu thì mình thấy hay
là lúc mà cái giai đoạn mình làm việc đó
mình nói chuyện với rất nhiều khách hàng nước ngoài thì họ rất là đánh giá cao
vừa nha. Họ họ cảm thấy dừa đó một cái thứ gì đó rất là tuyệt vời. Trời ơi ở
bên dừa tao xài được cái này rồi để tao chai dầu dầu dừa là tao làm rất được
nhiều thứ là từ dưỡng tóc dưỡng da các cái luôn. Nhưng mà ở Việt Nam mình có vẻ
như là vì dừa nó quá quen nó là một thứ gần gũi quá xong rồi mình đi ra ngoài
giườn như ở Bến Tre là đi ra giườn là thấy rồi. Rồi cái cách là ví dụ hồi xưa
là ông bà cô gì mà lớn tuổi ở Bến Tre mà
ngày xưa người ta xài cái dầu dừa đó thì xong mình thấy quê quê.
Đó là bị vấn đề mọi người bị mặc định, mọi người bị tầm thường một cái thứ mà
nó quá gần gũi với mình trong khi tại sao ở quốc tế người ta đánh giá cao như
vậy. Ừ đương nhiên có thể nó một phần là do vai trò của marketing người ta phải
đưa những cái thông tin đó nó mạnh mẽ lên để người ta kinh doanh nhưng nó phải
00:24
có bản chất thực sự là nó có lợi thì người ta mới đi marketing mấy cái chuyện
đó được. Thì mình quay lại là tại sao mình đang có một cái nguyên liệu tốt vậy
ở Việt Nam mà mình không xài. Ví dụ như ngay cái chuyện mình dưỡng da đi mà tại
sao mình phải đi nhập dầu khoáng để mình
đi dưỡng. Trong khi mình có cái dầu thực vật từ dừa như vậy nó rất là tốt mà
không xài thì bởi vì là do cái mình toàn là dầu dầu dừa đó giai đoạn con làm thì
dầu dầu dừa nó cũng có trend đó nhưng mà nó ở kiểu là dầu dừa tự nấu rồi mọi
người nấu ra thì cái dầu dừa cái mùi nó nặng xong rồi cái màu nó không đẹp. Ừ.
đó thì mọi người nhìn thấy cái dầu dừa nó rất là là rẻ tiền không có giá trị
cao thì mình đặt mình ở trong chuyện là ờ nếu nó có những cái giá trị cao như
vậy thì mình phải để làm sao cho mọi người ta biết tới dầu dừa nó không có
tầm thường như vậy thì cái đó là cái con nghĩ ừ đó là lý do tại sao con đặt cái
tên sản phẩm đó là Việt Nam nhưng mà đặt cái tên là nghe nó rất là kiểu hơi nước
ngoài x động cái chữ cô đó là cô ốp á hả
dạ cô đó là coconut thôi tại trong tiếng
00:25
Pháp là cô cô nó là cô cô xong rồi là cô Hả? À không, sau này mọi người chữ viết
tắt lại chữ CPT nó là cô Ba Tâm mà con cũng thứ ba con cũng tên Tâm rồi xong
mọi người chế thành là của Bến Tre nó cũng hợp lý luôn thì khi biết tắt lại
thành CVT đó thành của Bến Tre rồi cua Ba Tâm hay là Cot thì nó đều cũng rất là
hợp lý nhưng mà mình làm sao mình educate người tiêu dùng về cái thói quen
là nó an toàn lắm, nó thoải mái lắm, nó sang lắm. Con con nghĩ là con không có
đặt được cái chuyện là con educate khách
luôn á. Có nghĩa là mình biết là cái thị trường mà người ta đang chấp nhận đó là
thị trường ngoại á. Cho nên là cái sản phẩm đầu tiên hồi lúc mà con làm những
sản phẩm đầu tiên là con chào vô trong An Nam. Đó là một cái khách hàng kênh SP
thì đi nó lan từ tại vậy tại sao người nước ngoài xài được người Việt Nam không
biết xài thì dược lại dạ con đi nó hơ tại vì mình không có ngay lập tức mình
xuất khẩu được bởi vì cái quy mô sản xuất rồi các thứ liên quan tới thị
trường mà cái sản phẩm mà chế biến sâu thì nó đi ra nước ngoài nó sẽ khó hơn so
00:26
với lại cái sản phẩm mà nó gần với nguyên liệu thô của Việt Nam. Nhưng mà
đó cái đó là cái cách con nghĩ thôi. Nghĩa là thị trường nước ngoài người ta
chuộn hơn ở Việt Nam thì thị trường nước ngoài đó là cái kênh như vậy. Những cái
kênh đó Ừ. Nhưng mà cái cách làm dầu dừa
của bây giờ so với hồi xưa mà hồi đó nhớ là bà ngoại Hoàng làm á là nó sẽ khác
nhau nhiều đúng không? Hồi xưa nhớ làm cái dầu dừa xong á là ở bên dưới cái nồi
nó sẽ còn lại một cái cứt dừa người ta gọi là đúng rồi không biết là bên bế
trang có gọi vậy không nhưng mà gọi là cứt dừa là nhưng mà rất là thích ăn cái
đó sao mà kêu cái tên gì nhưng mà thiệt ra là mọi người gọi như vậy mà cô ở bên
trọ vậy thì đó là sao không kêu là cái cặn dừa thôi thì nó cũng được đi nhưng
mà nó thành cái tự vậy luôn á nhưng mà thựt ra cái đó ăn rất ngon cô nhưng mà
bây giờ là có còn làm bằng cách nấu nhiệt gì nữa không bây giờ mình không
bây giờ là sử dụng phải làm máy móc thiết bị rồi bây giờ là thiết bị ly tâm
hoặc là các cái thiết bị sấy ép. Ừ. Thấy
có trong siêu thị có cái sản phẩm nó ghi
là dầu dừa ép lạnh đúng không? Đúng rồi. Thì nó có cái nhiều nhiều cái phương
00:27
pháp sản xuất dầu dừa khác nhau. Ừ thì nó đi từ cơm người ta gọi là phương pháp
sản xuất ướt gọi là phương pháp sản xuất khô. Ướt là đi từ nước cốt dừa còn khô
là đi từ cơm dừa sáy khô. Thì cái ép lạnh đó so với cái nấu hồi xưa nó có nó
sẽ tướ tối ưu hơn nhiều. Thứ nhất là mùi
nó không có nặng như vậy. Cái thứ hai là
nó màu nó cũng sáng đẹp hơn. Xong rồi nó cũng tùy ví dụ cái ép lạnh nó không có
qua xử lý nhiệt thì cái cái dầu nó thấm tốt hơn và cái dưỡng chất ở trong đó
cũng tốt hơn. Nhưng mà cái dầu dừa của cu là nó là đi từ quy trình ly tâm. Tức
là mình đi từ nước cốt dừa xong rồi mình ly tâm thì tách pha ra là tách ra cái
dầu dừa luôn. Tách ra rồi còn lại cái mà béo thiệt béo ngon thiệt ngon. Đó mình
làm thật ra là ví dụ những cái nhà máy sản xuất lớn á người ta có thể đưa nó vô
để sản xuất thành cái sữa dừa uống. Ừ. Nhưng mà những cái nhà chí hiệu chuyên
sản xuất dầu á thì cái phần đó hoặc là phải chuyển đi ra để làm cho thức ăn gia
súc hoặc là những cái phần khác. Dạ đúng
rồi. Phần bỏ chứ không có tận dụng được. Còn những nhà máy lớn thì cái đó nó đòi
00:28
hỏi phần công nghệ để sản xuất ra cái m sản phẩm đồ uống đóng hợp. Thực ra đó cô
thấy cái dừa đó mà cái chữ thiên nhiên mà Tâm rất là thích á là nó mình đọc tới
cái chữ đó cái mình thấy cái cổ mình nó mát luôn á. Tức là mình uống
cái nó nó rất là thích. Thì á là mình có cách gì mà mình nói với lại người tiêu
dùng tâm có nghĩ là mình phải đặt ra một bài hát hay làm ra một bài thơ gì đó là
có bao nhiêu cái công nghệ làm vừa ví dụ
vừa ly tâm nè, rồi làm nhiệt nè, rồi làm lạnh nè, rồi làm sao để cho người ta?
Con nghĩ là về mặt cái kể chuyện á hoặc là làm sao mà cái phần truyền thông á nó
là cái mà cái điểm yếu mà gọi là chí mạng của của riêng cái bên doanh nghiệp
tụi con á. Ừ. Có nghĩa là những cái thứ mình làm đó. Nhưng mà cái mà để làm sao
mà kể sao cho mọi người nghe nó dễ hiểu.
Kể hay sao để cho cô cảm thấy truyền cảm hứng một cách là ơ ta phải xài cái dầu
00:29
dừa đó. Ta xài sản phẩm đó thiệt. Cứ là mình đang chưa có được cái đó. Cái đó là
cái mà mình đang rất là còn yếu á. Và nên là cô thấy chăm chỉ đi học đó. Xong
rồi lúc này là bắt đầu có AI rồi này nọ thì mọi người cũng nghĩ là nên sử dụng
thêm AI để cho thêm ý tưởng vậy. Nhưng mà con nghĩ là những cái vấn đề về mặt
truyền thông đó nó sẽ cần cái bản sắc rất là mạnh mẽ của bản thân mình á. Ừ
thì đó là cái mà trên hành trình là là tụi con phải rất là cải thiện về mặt kỹ
năng. Ừ. Để làm sao đưa kể được cái câu chuyện hay của cái sản phẩm đi ra để cho
mọi người biết. Còn giờ con mà giải thích á giống như con đào tạo cho đại lý
chẳng hạn thì là mình giải thích rất là thuần túy kỹ thuật lắm. Giống con nói đi
quy trình ướt, quy trình khô. Cô thấy trong những nguyên tắc của
tâm nói á là địa phương hóa, quản lý và sử dụng số lượng người lao động ở địa
00:30
phương. Ừ. Cô thấy cái đó rất là sâu sắc bởi vì là không phải như kiểu mình hay
nói là giải quyết được nhiều lao động không phải nhưng mà rõ ràng là người địa
phương người ta thương cái trái dược của người ta, người ta thương cái sản phẩm
của người ta và như là Tâm nói á mình đâu có đủ nhiều tiền để mình làm cái sản
lượng lớn để mình xuất đùng đùng đi qua Paris đâu mà mình sẽ xuất giỏi lắm là
xuất vô An Nam thôi. thì á là cái điều mà tâm nói đó lâu nay
mình thực hiện được xuyên suốt không? Con nghĩ là càng ngày càng xuyên suốt
hơn mà đó cũng là một cái mà khiến cho mình cũng càng ngày càng vững vàng hơn.
Thật ra ngay từ đầu mình nói mình tối ưu nhân lực địa phương á nó là nếu mà xét
về kinh doanh thì nó không phải là một cái lựa chọn khôn ngoan khôn ngoan bởi
vì liên quan tới con người nó là một cái thần mà rất là vất vả để gọi là đưa cho
người ta vô trong quy chuẩn. Tại vì nếu mà cái phần mà sản xuất đặc biệt là mỹ
phẩm á, nếu mà mình giữ cái nhân công lao động á đi vô trong đó càng nhiều là
00:31
cái phần đào tạo cho nhân sự càng vất vả. Hoặc là phải qua một cái giai đoạn
rất là ừ đào tạo để cho người mọi người đi nhận thức cái phần nhận thức rồi mọi
người tuân thủ mọi người làm. Thật ra người ở Bến Tre con có thể nói là cũng
lành, dễ thương, chịu khó nhưng mà cái tính kỷ luật là con nghĩ là chắc phần
đông chứ không phải là chỉ bánh tre không. Thì cái đó là cái mà mình sẽ rất
là cực ở giai đoạn đầu. Con nghĩ là ở đây b yếu tố văn hóa đó. Văn hóa doanh
nghiệp á khi mà tự động bây giờ nó là trong một cái môi trường nó như vậy rồi.
Một cái người đi vô mà không có theo được cái nhịp kỹ luật đó tự động người
ta sẽ rời khỏi. Thì dần dần là cái phần mà về văn hóa liên quan tới cái chuyện
là mọi người phải rất là gọi là chú tâm vô trong cái chất
lượng của sản phẩm. Thì tự động là bây giờ con nghĩ là nhiều khi anh em ở dưới
đó còn có cái tinh thần đó mạnh mẽ hơn là khi con đi bán hàng ở ngoài nữa. Tức
là ngay trong chuyện sản xuất là mọi người được đặt cái ưu tiên đó rất là rõ
ràng. là bước vô trong sản xuất phải sao
các thứ là trên cái sản phẩm đó phải như thế nào và tự động mọi người giám sát
00:32
lẫn nhau. Mặc dù là mình cũng có những cái vai trò kiểm soát đó nhưng mà mỗi
người khi mà tham gia trong chuyện sản xuất đó tự đã phát huy. Cái xu hướng sau
này nó cũng sẽ là như vậy đó cô. Bởi vì á là cái vấn đề về giải quyết lao động á
nó không có nghĩa là chỉ tập trung vào cái xưởng sản xuất. Có nghĩa là dần dần
cái lao động mình nó sẽ chuyển sang những cái khâu khác. Ví dụ bây giờ sản
xuất á mà mình càng giảm càng cắt giảm ít người lao động ít cái khâu mà có con
người nhúng tay vào á thì nó sẽ càng mình sẽ càng quản lý kiểm soát được cái
chất lượng đầu ra nó tốt hơn. Ừ. Càng nhiều khâu mà có con người nhúng tay vào
thì nó sẽ càng có nhiều rủi ro. Cho nên là cái về cái khâu sản xuất á là càng ng
nghĩ là theo cái xu hướng thôi. Chắc chắn tất cả các ngành nghề họ sẽ dần dần
họ cắt bớt những lao động liên quan tới con người ở trong đó. Nhưng mà từ từ thì
cái lao động này nè nó cũng khó có mất việc ở đâu mà chuyển sang những cái khác
như là sang bán hàng thì bây giờ càng ngày người ta bán hàng người ta lại dạ
người ta lại càng thích là bán hàng là phải có con người bán hàng mặc dù bây
00:33
giờ thấy ai cũng phát triển các cái clip
về bằng ai nhưng mà thật ra coi nó không
có cảm xúc bán hàng mà con người bán cái người nó nói mặc dù là cái từ ngữ không
chuẩn hay là giới thiệu nó có thể nó sai một vài cái nội dung gì đó nhưng mà
người ta vẫn thích thích xem cái đó hơn người ta vẫn thích mua hàng của những
cái người bán hàng kiểu như vậy hơn là kiểu như là một cái bài viết
mà gọi là chỉnh chu rồi quay những clip mà edit đẹp nhưng mà nó lại thiếu cảm
xúc của con người trong đó thì nó cũng nó cũng không hiệu quả. Bây giờ thấy mọi
người lên bán hàng cứ nói cứ livestream bán hàng nói tiếng vùng miền nói sai
chính tả thậm chí là nghe mình khác vùng mình nghe cũng không được. Một số bạn ở
Huế á mà lên livestream cái mình nghe ủa
cái đó là cái gì mình cũng còn nhiều đôi
khi là mình cũng không hiểu nữa nhưng mà mình lại thích xem mình đi ra đó mình
nói họ cũng không hiểu. Dạ đúng rồi. Nhưng mà mình lại thích xem những cái
clip kiểu như vậy. Người ta giới thiệu cái sản phẩm đặc sản địa phương của
người ta. Người ta yêu thích sản phẩm của người ta. Ngược lại ở đây mình miền
Tây mình lại có những cái từ đặc trưng của miền Tây mà người ta lại thích xem.
00:34
Người ta nói ờ nói chuyện vậy mới đúng miền Tây đó. Kiểu như vậy. Thì như vậy
thì cái đội ngủ bán hàng nó sẽ càng ngày nó càng càng nhiều lên. Và thật sự là
bây giờ khi mà mình sản xuất á không cần phải quá nhiều con người để sản xuất ra
đủ cái lượng hàng cho cái đội ngũ bán hàng đó đâu. Bây giờ ít người sản xuất
thôi nhưng đội ngũ bán hàng cần phải nhiều hơn. Thì rồi lấy sản phẩm ở đâu
bán cái sản phẩm đó? Bởi vì cái sản xuất mình càng ngày càng tối ưu hóa thì cái
con người ít nhưng mà cái hiệu quả khi mà họ sản xuất ra nó lại cao. Ừ thì hồi
xưa thì sản xuất là phải nhiều người, bán hàng ít thôi. Tại vì bán hàng ít
người thôi, một vài người đi bán hàng phân phối này kia. bây giờ nó lại chuyển
đổi ngược lại, nó theo cái s xu hướng phát triển của xã hội thôi. Ừ. Hiện nay
thì cái sản phẩm chính của mình là cái gì? Ờ hiện nay thì sản phẩm chính vẫn là
khô bò. Dạ sản phẩm khởi nghiệp. Con thấy c mọi
người cũng hay hay thấy lạ vấn đề đó. Ủa kêu Hoàng Khô Trâu mà sản phẩm Dạ sản
00:35
phẩm mà chủ lực hiện tại mà bán cái tỉ trọng cao nhất trong công ty hiện giờ là
khô bà hò ăn liền. khô bò đó. Cô thấy có
hai loại, có loại là nó khô mà nó có cái chất gì mà bột bột vàng vàng giống như
cari cẩm ướp gia vị cũng hấp dẫn lắm giống như là
mình ăn buổi chiều người ta hay xắt xắt cái khô mà với lại đu đủ đó. Dạ. Ừ. Đu
đủ bào á thì á là hiện nay có làm cả hai cái loại đó không?
Hiện nay thì cái khô bò của công ty con đang sản xuất á là nó tập trung vào cái
dòng beef turkey theo kiểu khô bò Texas của Mỹ á. Mình nó không có giống cái khô
bò truyền thống của Việt Nam mình. Bởi vì á là lúc mà con đi ra thị trường bán
hàng thì bản thân công ty cũng mới khởi nghiệp từ năm 2017 thôi. Và sản phẩm là
mình cũng rất là tâm quyết với sản phẩm vùng miền cũng đặc sản của Tân Hồng
nhưng nó chỉ đi được cái kênh là kênh đặc sản thôi. Và cái sản phẩm đó tới
00:36
thời điểm hiện tại thì con cũng đang bán sản phẩm đó, cũng vẫn còn đang giữ bán
sản phẩm đó. Có một cái kênh riêng đặc thù nhưng mà để nó lớn hơn nữa thì nó
phải là một cái sản phẩm gì đó mà dạ mà đại chúng hơn mà quen thuộc với nhiều
người hơn.úng. thì con mới làm cái dòng sản phẩm khô bà
ăn liền. Ừ. Siêu thị khi mà mình đi chào
hàng với các hệ thống siêu thị thời điểm đó năm 2018 thì mình chào cái hàng khô
trâu á đi làm sản phẩm mẫu cho người ta ăn người ta ai cũng rất là thích. Nhưng
mà khi mà ngồi với các anh chị ber họ nói á là cái sản phẩm này ngon nhưng mà
cái thói quen của người tiêu dùng trên hệ thống siêu thị á nó không có giống
như như là ở những cái kênh khác là người ta mua về là người ta người ta
thấy cái gì phải tiện dụng đóng gói nó phải phải vừa cá nhân hóa. Thứ hai nữa
là phải tiện dụng cái gì đó mà về ta xét như khô bò ăn liền. Mặc dù là nó đã làm
mấy chục năm rồi nhưng mà nó vẫn bán rất
là tốt trên các hệ thống siêu thị thì nó phải có cái lý do gì đó.
Rồi xong con về con lại phát triển thêm cái dòng là khô bò ăn liền nhưng mà y
00:37
chang như là khô bò ăn liền của trên cái hệ thống siêu thị luôn. Thì khi đi quay
lại mình chào thị trường nữa thì nói không cái này trên siêu thị chị bán
nhiều lắm rồi có nhiều nhiều live hàng nhiều cái cái thương hiệu y chang vậy
không có gì khác em cũng không gì khác biệt mình làm sao mà mình chen chưng vô
được. Ừ đó thì cũng một thời gian để mà mình đi tìm hiểu thị trường coi nó như
nào mình thay đổi thiết kế bao bì này nọ
vẫn không được. bản chất cái sản phẩm nó
mới là quan trọng. Thì lúc đó là con mới
nghiên cứu tiếp cái dòng sản phẩm khô bò theo kiểu của Mỹ. Thì cũng may là gia
đình con cũng có các anh chị ở đi nước ngoài. Ừ thì cũng biết được là bên đó
thì cái khô bào Mỹ thì con cũng đã biết nó lâu rồi mà con đâu con cũng muốn thử
nó sản xuất ở tại Việt Nam thử coi như thế nào và mình đi học. Nó ra là sao
vậy? Nó là cái dạng khô bò sấy dẻo sấy khô nhưng mà nó chỉ về nói về cái bản
chất mà về về cái kỹ thuật để mà sản xuất á thì nó khác kh bò Việt Nam là khô
bò Việt Nam mình thì mình có mình hấp cục thịt lên xong rồi mình cắt lát rồi
00:38
cán mỏng rồi ướp tẩm ướp gia vị rồi đem vô sấy lần nữa. Ừ. Còn khô bò của Texas
á là họ chỉ sấy một lần thôi. Và cái nhiệt độ sấy họ được quản lý rất là chặt
trong cái công nghệ họ chuyển giao á là cái mỗi một cái loại thịt á thịt bò,
thịt heo, thịt gà, thịt gì vậy nó cũng có một cái nhiệt độ chính nhất định và
nó không phải là 100°ộ giống như những cái gì mà mình tưởng từ đó giờ. Mình cứ
nghĩ cái gì cũng phải là nấu chín, nấu sôi lên thì nó mới chín. Nhưng mà không
phải thịt bò nó có nhiệt độ chính riêng của nó và chín quá thì nó dai. Dạ đúng
rồi. Chín quá nó dai và nó mất chất dinh dưỡng nữa. Cho nên là cái đó là cái mà
đúng nhiệt độ và đủ thời gian là tự động cái bản chất protein thịt nó chín và nó
giữ được hàm lượng dinh dưỡng rất là cao. Và trong cái khô bò của con làm á
thì mình không có nhiều phụ da, mình chỉ có những cái gia vị và thậm chí mình
không có màu, không có thêm màu vô trong thịt. Nhưng mà cái thịt bò khi mình sấy
xong á tự động cái miếng thịt nó vẫn giữ được cái màu đỏ của thịt bò. Nó còn giữ
được cái hàm lượng dinh dưỡng. Dạ. Thì nhờ cái khác biệt đó đó mình mới chào
vào thị trường mình mới đi trên cái hệ thống siêu thị được so với những cái
00:39
dòng sản phẩm khác mà họ đã có thương hiệu lớn ở Việt Nam rồi. Rồi ngoài cái
khô mà thuộc cái dòng trâu bò đó. Dạ. Thì là cái da cá còn không? Cái da cá
thì tới thời điểm hiện tại thì con con không có còn làm cái sản phẩm đó nữa.
Trước đây thì có một giai đoạn là cái cái thị trường da cá nó phát triển rất
là tốt. Đúng rồi. Ai cũng đi tìm kiếm cái sản phẩm snack da cá để mua, để nhập
để bán hàng. Nhưng mà chỉ được giai đoạn
cũng ngắn thôi. Cái cái đó xong sau giai đoạn đó thậm chí những cái thương hiệu
lớn luôn của Thái Lan và của Ivin của Singapore đem về thì tới thời điểm hiện
tại thì cũng trên thị trường cửa hàng tiện lợi này kia họ cũng không còn bán
cái đó nữa. Tại vì cái người tiêu dùng họ ăn một qua một vài lần giống như sản
phẩm tren vậy đó. Hết tren là người ta không ăn nữa người ta ta quen người ta
ăn ở ăn cho biết ăn gì vợ biết rồi nó vậy. Vậy đó là xong. Vậy thì bây giờ cô
nghe nói là quan hiển giờ làm mấy cái cửa hàng fast food á là làm cái gì và
bán được nhiêu cửa hàng rồi? Cái sản phẩm cái cái cái cửa hàng đó là không
00:40
phải là dạng như fast food mà nó là kiểu
nó là đồ ăn sáng thôi là bch nó là những cái món chuyên về thịt bò. Tại vì con
ngay từ đầu đi cái dự án á là đi ngược lại đi từ hướng thị trường giờ mình bán
cái sản phẩm chế biến từ thịt bò rồi sau
đó từ từ mình sẽ mở rộng thêm nữa. Nhưng
mà riêng cái sản phẩm khô không á thì nó chỉ giải quyết được đúng câu chuyện là
thịt nạc trên mình con bò thôi. Ngoài ra trong con bò thì nó còn rất là nhiều
những thứ khác nữa mà nó sẽ có đôi khi nó có chút gân, đôi khi thì cái Dạ và có
chút mỡ này nọ thì những cái đó mình không thể nào mình làm à để mà mình chế
biến hết được trên mình con bò mà mình chỉ có thể là mua mua những cái thịt nạt
tự lò thôi. Ừ thì tiếp theo cái dự án nữa thì con làm tiếp các cái cửa hàng để
bán thêm những sản phẩm như có bò bistake, có nấu bò kho, có một vài cái
sản phẩm nó đi kèm để mình có thể bán được ở trên một cái cửa hàng ăn sáng như
00:41
vậy. Ừ thì đối với những cửa hàng đó thì con cũng làm dạng như là bếp trung tâm
thưởng sẽ là cái nơi mà sản xuất ra các cái loại sốt ừ để có thể mình chế biến
được và mình đưa cái định lượng à một cái món bò này thì nó có phải là 50 g bò
thì các cái cửa hàng đều là của mình hết hay là nhượng quyền? Dạ của mình hết.
Hiện giờ là chưa nhượng quyền. Con cũng đang rất là muốn nhượng quyền đi học của
cô Phi Vân hoài nhưng mà chưa chưa dám làm. Mình cũng đang đóng gói cái quy
trình lại để cho nó gọn. Thứ nhất là mình phải tin gọn. Thứ hai là mình phải
quản lý được chất lượng. quản lý về chất
lượng phục vụ nữa. Cái đó là quan trọng. Cái chất lượng món ăn là mình đã làm
được rồi. Nhưng chất lượng phục vụ nó nó là cái đó liên quan tới con người giống
như kiểu tâm nói vậy đó. Mình cũng đào tạo xong nhưng mà mình buông ra được
chừng tháng cái bắt đầu họ lại làm sai lại là theo ý họ hoặc là nó thay đổi con
người. Bạn phục vụ này mình vô mình đào tạo xong cái làm 4 nă tháng v cái công
việc gì đó. Đúng rồi. Có thể đi lấy chồng đó nghĩ đổi người khác vô lại tiếp
tục đào tạo lại. Ừ. Dạ. Thì cái đó là cái câu chuyện mà mình phải tiếp tục
00:42
mình học nữa để để làm sao mà mình tối ưu được cái đó. Hiện nay là được mấy
tiệm điểm tâm rồi? Hiện nay thì đang có hai cái. Ừ. Dạ. Ở Đồng Tháp. Dạ. Ở Đồng
Tháp thôi. Tới thời điểm hiện tại thì ngoài cái các cái sản phẩm mà con con
chế biến á để đưa ra cửa hàng như vậy á thì con có cái dòng nữa là chế biến
ready to khúc luôn. Ừ. là chế biến xong mình cấp đông mình đóng
hộp bán trong các cái chuỗi cửa hàng hệ thống siêu thị bán cho đối tác để mà họ
cũng làm món ăn. Con đang muốn làm như vậy để làm sao mà mình khi mà mình giết
mỗi một con bò ra xong là mình có thể chế biến được hết được tất cả các cái
phần thịt ở trên con bò. Thì bây giờ cơ bản là con có thể làm được việc đó rồi.
Ừ. Và cách đây a 2 tháng thì con mở thêm một cái nữa là cái trung tâm phân phối
thịt bò tươi. Ừ. cho các cái chợ truyền thống với quán ăn ở địa phương luôn. Thì
đến thời điểm này là gần như là nó đã hoàn thiện về cái mãng mà chế biến rồi.
00:43
Cái định hướng để mà theo cái mà con mong muốn nhất á là mình sẽ đi được từ
trang trại tới bàn ăn luôn. Thì cố gắng là trong năm nay con sẽ đi luôn cái mãng
về cung cấp giống và kết hợp với lại hộ nuôi hồ nông dân họ nuôi á. Rồi mình thu
mua ngược lại luôn. Thì lúc đó là quan hệ phood sẽ có đầy đủ luôn cả nguồn
nguyên liệu đi từ trang trại về tới tới bàn ăn luôn. Thì Quan Hiển là sao hả?
Quan Hiển là cái tên mà con cũng con thấy rất là thích nó bởi vì nó mang cái
tính chất gì đó tươi sáng. Mình nghe là nó thấy tươi sáng rồi. Và cái tên đó con
cũng dùng cái tên đó để con đặt tên cho con trai của con luôn. Ừ. Dạ. Cô rất là
đồng ý với lại Tâm là mình không học là bây giờ mình thua. Bây giờ cái tình hình
ngày nào cũng có chuyện mới hết trơn. Thì cô quay lại là cái mà Hoàng nói là
những vấn đề mình tiếp cận trong cái study tour nó không có mới nhưng mà mình
00:44
đang thấy rằng mình tiếp thu nó dưới một cái góc nhìn khác thì nó làm sao? Hoàng
kể cho cô nghe. Trong cái study tour đó cái chủ đề chính của mình là cái phần về
tài chính. Con nghĩ là khi mà mình tiếp cận những kiến thức nào đó, điều quan
trọng nhất nó không phải là cái việc là mình học cái gì mà cái tâm thế của mình
chuẩn bị mình học nó như thế nào nó mới quan trọng. Và cái trong cái study tour
đó thật sự là cái sự mà chuẩn bị cái tâm thế ban đầu của chú viên dành cho tụi
con rất là rất là hay. Nếu như trước đây mình khi bước vào một cái lớp học mà
mình không có sự chuẩn bị về cái sự buông bỏ đó thì mình sẽ mang theo một
cái tôi của mình để mình đi học. Tuy nhiên là ngược lại trong cái study tour
đó là mình đã được chuẩn bị cái tâm thế rất là tốt. Thì con nhớ một cái câu rất
là hay là khi mà người học trò chuẩn bị thì người thầy xuất hiện thì lúc đó rõ
ràng là con cảm thấy là cái trong cái chuyến học đó đó là mình thực sự là mình
cảm nhận rõ ràng về cái câu đó nhiều hơn
nữa. Vậ con dở cái bản mà tính giá thành của con ra trước đây á ra mình không có
còn cảm thấy là nó rối như lúc trước nữa. Bây giờ mình mở ra mình nhìn cái là
00:45
ừ mình phân được khu của nó lúc trước đây mình phân bổ nó vô chỗ nào nó bị sai
là mình nhìn ra mình thấy được thấy được liền. Mình cảm thấy là mình về mình ứng
dụng nó nhanh hơn. Thật sự mà nói là nó là một cái kỳ diệu lắm. Nó không có phải
là theo kiểu học theo kiểu máy móc mà thật sự là Ngọc hiểu là con cảm nhận
được cái sự khác biệt là ở chỗ đó là ở chỗ là cái tâm thế của mình khi mà mình
đón nhận kiến thức. Con nghĩ là sau này bất cứ mình tham gia một cái lớp học nào
nữa thì mình đầu tiên là mình phải chuẩn bị cái tâm thế là mình sẽ tham gia 100%
tiếp cận cái kiến thức này theo cái hướng đó. á thì con nghĩ nó sẽ tốt và
con muốn chia sẻ cái này cho các bạn khác đi cùng với cái tua đi cùng học tập
với mình á thì nếu mà mọi người có thể là là buông bỏ xuống hết những cái gì mà
ừ trước đây tôi biết rồi th kệ nó đi, biết cái đó để đó nhưng mà bây giờ cái
này coi như là mới mình giống như đứa trẻ 3 tuổi thì đó mình bắt đầu mình vô
mình học cái gì cũng mới cái gì cũng hay cái gì cũng tuyệt vời hết thì cái sự
hiểu sâu về một cái kiến thức nào đó nó sẽ sâu hơn rất nhiều tâm thì tâm không
00:46
nhìn tâm không nhìn là cái chỗ mà buông bỏ đó mà tâm nghĩ là Do ngay cả trong
cái vấn đề khi mà mình làm á khi cái biết mà biết về mặt lý thuyết á nó vẫn
là cái biết á. Còn cái trên đường đi á là thực sự mình đã đi tới cái đoạn đó
rồi. Cái gì giống mình nói mình học lên tới lớp 10 lớp 11 á mình đi tới đó mình
nghe kiến thức 12 mình mới nạp vô được á. Còn cái chuyện mình biết phía trước
đó mình chỉ biết thôi chứ mình đưa đi chưa tới. Mình đi chưa tới thì mình
không có nạp vô được thôi. Đúng rồi. Nó nó cũng có hai phần. Thêm một cái nữa là
cái kiểu mà mình đang làm rồi. Cái đó thật sự là cái mà mình đang làm và cái
đó là cái mình đang vướng. mình gặp đúng cái vấn đề đó nữa thì nó giống như nó
khớp vô liền để mình xử lý liền cái vấn đề mình luôn. Cô quay lại là cái vấn đề
về thiên nhiên gắn với lại môi trường với lại cái tái tạo bền vững năng lượng
của tâm á thì mình nói khẩu hiệu nó là vậy nhưng mà mình thực hiện sao? Câu hỏi
này hay lắm cô. Tức là cái câu hỏi này ngay bản thân con là cái người mà gọi là
tự vấn mỗi ngày luôn á. Có nghĩa là mình được hấp thu những cái thứ đó nó rất là
00:47
sớm. Từ ví dụ cái môi trường học ở bên Pháp á, những cái vấn đề liên quan tới
môi trường mình cảm thấy là mình có cái nhận thức đó rõ ràng hơn với lại mọi
người với mặt bằng chung. Mình có thể nói như vậy. Nhưng mà khi mà mình thực
hiện á thì rõ ràng nó có hai cái khía cạnh là lý tưởng. Tức là cái lý tưởng đó
là mình muốn làm như vậy trong hiện thực thì sao? Ừ cái thực tế nó sẽ là như thế
nào? Thì nó cũng giống như cái chuyện mà nhân sự hồi nãy mình nói vậy đó. Mình
nói là ờ mình muốn tạo ra việc làm vậy nhưng mà đối diện với con người thực sự
với lại những cái góc mà gọi là tới lúc mà làm sai làm mà làm ẩu rồi mình nổi
điên mình có giữ được cái lý tưởng xinh đẹp ban đầu của mình hay không hay là
đứng đối diện với lại chuyện mà về mặt lợi nhuận các thứ mình có giữ được cái
đó hay không thì cái đó là cái mà mình con luôn đặt ư một cái nó là tiên quyết
một cái tự vấn tiên quyết luôn cho nên là cái giai đoạn đầu tiên con làm á thì
là mình không có nói tức là những cái thông điệp mà cô vừa đọc được gần đây là
con bắt đầu là mình chứng minh được nó rõ ràng cái mô hình mình đang theo đuổi
00:48
những cái việc mình đang làm là nó thật sự là nó đang đúng những cái chuyện mà
mình đang nghĩ mình đang hướng tới và mình đã cố gắng mình cam kết mình làm
được theo như vậy luôn rồi thì bây giờ bắt đầu mới mạnh dạn mình nói ra còn như
trước đó nếu mà mình chỉ nói suông á mà mình không có một cái bằng chứng chứng
tỏ lệ mình đang làm giải thiệt á thì con cảm thấy nó hơi nó là đạo đức giả con
rất là sợ nó nó rất là ngăn mình vô trong cái chuyện này vì
Khi mình nói tốt mình rất là dễ nói nhưng mà mình nói mình tạo ra môi trường
đồ này nọ các thứ nhưng mà thực ra anh em mình sống có dễ chịu không hay là anh
em mình phải đang chịu đựng mình hàng ngày thì ở đâu nó nói chung là mọi người
có đang vui thiệt không hay là mọi người đang chịu đựng rồi cái lý tưởng đó của
mình các thứ liên quan tới bình vững hay là tự nhiên các cái mình giảm
thiểu quá trình kinh doanh của mình có giữ được như vậy không thì tới giai đoạn
này là cái bắt đầu mình hình thành mình nhìn rất rõ ràng cái chuyện mình định vị
ra được, mình hiểu thị trường, mình hiểu mình đang làm cái gì, mình hiểu cái vai
trò của mình là cái gì rồi thì mình mình phát biểu được mạnh dạng hơn và nó cũng
00:49
bắt đầu nó có bằng chứng. Có nghĩa là ờ mình có đội ngủ làm việc, người địa
phương mặc dù là hàng năm là cũng phải có người vô người ra rồi xong rồi các
yếu tố mà liên quan tới về đẩng là bắt đầu mình triển khai được nhiều các hoạt
động xung quanh đó nữa. Ví dụ như mình bắt đầu mình triển khai được cái chuyện
mình làm sản phẩm mình review, mình có cái trạm mình làm được cái chuyện mình
review ở ngay địa phương rồi mình làm các cái hoạt động liên quan tới ví dụ
như con con tổ chức hàng tháng là có một cái chợ phiên hạnh phúc gọi là cái chợ
phiên hạnh phúc. Nghĩa là mọi người mang những cái đồ đạt mình không có sử dụng
nữa. Mọi người đi tới rồi những cái người khác người ta tới người ta cần thì
người ta lấy những cái sản phẩm đó thì mình duy trì được cái chợ đó. Hiện tại
con làm đ tới phiên thứ 19 con mới vừa làm xong cái phiên 8 tháng ở đây. Ừ thì
nó tạo ra những cái hiệu ứng mà tốt hơi giống giống như kiểu gar vậy hả? À có
nghĩa là ví dụ những cái đồ mình không có dùng nữa thì mình đem tới. Thì ví dụ
như con một bạn khác bạn có cần những cái sản phẩm đó bạn tới nhưng mà bạn
không có lấy miễn phí mà nó là 10.000 bán hàng nó là 10.000 thì cái 10.000 có
tiền đó mình mới góp vô trong cái quỷ rồi xong mới đưa là thành học bổng cho
00:50
mấy bạn học sinh khó khăn hay là mấy bạn khuyết tật ở tỉnh Bến Tre với ở trong
huyện Châu Thành của con á. Ừ thì bắt đầu mình ngồi mình làm nhiều thêm những
cái thứ đó rồi ngay trong nhân sự của mình là những cái yếu tố liên quan tới
rác chẳng hạn. Hồi xưa mọi người dùng ly
nhựa, chai nhựa cái văn hóa nó chuyện đó
mình ảnh hưởng rất là dần dần. mọi người tự động ý thức là mọi người phải giảm
những chuyện đó hay là thành tạo thành cái chuyện mà khi mà đi chọn lọc nguyên
liệu chẳng hạn thì tự nhiên bây giờ a đi đầu tiên họ biết cái chuyện là họ phải
đi check cái chuyện gọi là cái tính phân hủy sinh học của cái nguyên liệu đem vô
sử dụng nó là cái gì không có đợi nhắc nữa mặc dù ừ mình vẽ ra vậy nhưng tự
động là mọi người ý thức và nhân sự mình
được một cái mọi người rất tự hào về cái chuyện sản phẩm của mình thì cái đó là
một cái bằng chứng rất là mạnh mẽ nhưng mà bây giờ nó bắt đầu là con thấy nó
đang là giai đoạn của ESG thì bắt đầu là nó phải thành gọi là
chuẩn hóa những cái thứ đó thành văn bản. Thì cái này là cái mà có nghĩa là
mình đã làm trước đó nhưng mà mình không có đo lường được hay là mình không có
gọi là mà thật ra về mặt cá nhân con thì con cũng đang thấy là nó cũng sẽ phải
00:51
tốn nguồn lực để mà mình ngồi mình mình diễn giải lại được hết tất cả những thứ
đó. Tất nhiên là mình không phủ nhận được cái lợi ích của những cái bằng
chứng về ESG đó. Nhưng mà con nghĩ là về
mặt tiếp nhận là mình đang tiếp nhận rất
là dễ chịu. Có nghĩa là tôi thấy này tôi đang làm hết rồi. Còn bây giờ tôi cần
phải gọi là document nó lại làm sao để cho mọi người nhìn thấy cái bằng nó
thành một cái bằng chứng. Ừ. Nó cũng giống như tương tự như có nghĩa là giai
đoạn hồi trước đó nó là liên quan tới cái phong trào liên quan tới hữu cơ á. Ừ
thì cũng có nhiều cái con thấy nó cũng thật ra nó cũng hơi mang tính để giải
quyết cái vấn đề về thương mại hơn. Ví dụ như bây giờ như cây dừa mà nói yếu tố
hiểu cơ á nó là một cái chỉ có bón phân ở dưới đất chẳng hạn rồi nó đi lên cái
trái nó bản thân cái trái nó đã rất tinh khiết rồi. Nếu mà đi qua một cái quy
trình sản xuất nữa thì bản thân cái dầu dừa nó đi qua một cái quy trình ly tâm
đó nó cũng đã rất là tinh khiết nhưng mà
mình sẽ phải trả thêm tiền để cho có cái chứng nhận organic chẳng hạn thì mình
thấy nó không có thêm được cái value gì cho cái khách hàng cuối cùng nhưng mà nó
00:52
được chỉ để chứng minh thôi. Nó để chứng minh là chuyện đang làm không? Nhưng mà
muốn sản xuất lớn Dạ. Muốn đi làm lớn thì chắc phải chấp nhận cái dạ phải chấp
nhận. Nhưng mà trên đó là lý do mà tại sao con lựa chọn cái mô hình sản xuất mà
con cũng hay truyền thông với mọi người là small nó có một cái là small bass sản
xuất đó thì nó cũng là liên quan tới một cái quyển sách tên là Small Beautiful.
Beautiful. Con không biết cô chắc cô có đọc quyển đó. Thì đó ông tác giả đó là
kiểu con không biết tại sao tiếp xúc cái
quyển đó sớm lắm và con đọc cái quyển đó cũng kỹ á kiểu đọc mà xong rồi mình khi
mà gia mình tham gia vô những cái mô hình sản xuất lớn những cái mà đầu tư
tài chính rất là nhiều chỉ liên quan tới
lĩnh vực thực phẩm con làm việc thôi thì mình cũng đã nhìn thấy là rõ ràng
là những cái nhỏ như vậy nó bảo tồn được tốt hơn về mặt các cái giá trị ở địa
phương nhưng mà nó với điều kiện là cái con người phải nhận thức được cái chuyện
đó và con người phải có cái tư tưởng ở trong cái chuyện bảo tồn hay bảo vệ
00:53
những cái thứ ở ở địa phương mình. Ừ thì nó mới ra được cái đó chứ không thì nó
chỉ là một cái nó vẫn là chỉ là một cái cũng lời nói để mà mình thuyết phục
khách hàng thôi. Nó cũng lại là không bằng chứng. Cho nên là đó ở chỗ cái quy
mô mà mẻ nhỏ thì là nó giải quyết được cái chuyện đầu đây mình có thể đang
truyền thông được trực tiếp. Còn tất nhiên là khi mà ở một cái giai đoạn mà
phát triển lớn hơn thì bắt buộc nó sẽ phải có những cái tiêu chuẩn như vậy để
nó làm làm bằng chứng. Thì á là cô thấy nó có một cái điều hay
là mình không kể lễ, mình không nói lý thuyết mà mình nói những câu chuyện cuộc
đời, tức là kinh doanh nhưng mà thực chiến. Đây là những người làm thật và
không ngại nói những cái điều mà Tâm hay dùng cái từ là trăng trở. Nhưng mà rõ
ràng là mình ở một cái mức độ cô rất là muốn đề cao cái tinh thần của các bạn là
cái gì. Tôi học và tôi vừa làm luôn. Dạ đúng rồi. Dạ đúng rồi. Và tôi vừa làm
00:54
tôi vừa tự vấn luôn. Anh Hoàng thì nói tới cái tâm thế để mà mình đón nhận
những cái mới và tâm thì không ngần ngại nói rằng tâm luôn luôn tự vấn và luôn
luôn trăng trở. Cô thấy ngay cả những cái mình trao đổi như vậy nó cũng hết
sức là thẳng thắng. Tôi cho là tụi mình đang ở trong một cái giai đoạn nó cực kỳ
nén tất cả mọi cái sự thử thách, mọi cái
sự biến động vô. Cho nên 10 năm của mình nó có khi nó còn nhiều bằng 20 năm của
cái thời gian mà mọi chuyện nó từ từ, nó
rề rề, nó không có cái gì biến động hết. Và tôi cảm thấy là đó là cái sự may mắn
của những cái người trẻ dám thách thức chính mình. Và xin cảm ơn hai bạn đã đến
00:55
và kể lại cái câu chuyện thực chiến của mình. Hy vọng là câu chuyện này cũng sẽ
có nhiều gợi ý hay cho tất cả các bạn từ
doh nhân cho tới người tiêu dùng. Và xin được thay mặt cho hai bạn của tôi gửi
lời chào tất cả các bạn khán giả đã xem cái chương trình này. Xin chào và hẹn
gặp lại.