Hãy giúp "Trăm triệu thầy, trăm triệu trò" hoàn chỉnh nội dung để những người khác có thể hưởng lợi từ nó trong tương lai.
- Bấm Ctrl + F : nhập từ khoá (tìm trên trang hiện tại).
- Nhập trực tiếp vào ô tìm kiếm trên cùng (tìm trên toàn bộ website).
00:00
tự làm một chiếc la dasan về thầy cũng các anh chị đang lắng nghe radio cái nền
em là Giang thành viên khóa cái nền 16 Quảng Bình Quảng Trị thầy và các anh chị
biết không anh em thật sự rất bất ngờ và xúc động
khi nhận được lời đề nghị ghi âm bài cảm xúc của mình viết về kỉ niệm 16 Quảng
Bình Quảng Trị ị Anh đêm nay ở Quảng Bình buồn lắm các anh chị ạ
số Quảng Bình hôm nay đau thương lắm số Quảng Bình hôm nay mất Mệt lắm
00:01
anh đi thương lắm các anh chị biết không các tín hiệu đường 20 quyết thắng mà
chúng ta cũng tìm về nguồn cuối trong kỷ niệm 16 vừa qua
gì đã xảy ra một vụ tai nạn thương tâm có rất nhiều người
anh đã không thể trở về cùng với gia đình và người thân được nữa
khi họ đặt không thể trở về được nữa từ trước khi chia sẻ bày cảm xúc của
mình em chỉ muốn chúng ta Hãy cầu nguyện cho họ và cho những người còn lại
00:02
anh sex hoa khói ạ Bây giờ em xin chia sẻ bày cảm xúc của mình
ở Quảng Bình 23:23 tháng 7 năm 2020 thơ Thề cùng các anh chị trong quá kỹ nên 16
Quảng Bình Quảng Trị đêm nay em quả thực vật khó ngủ anh chị ạ Em ngồi xem lại
những hình ảnh của chúng ta bên nhau tại cái này 16 có điều gì đó rất sâu đậm và
dữ dội trong tâm trí thật khó để diễn tả cảm xúc lúc này nó vừa luyến tiếc những
khoảnh khắc đã qua lại vừa Khởi chờ đợi một điều gì đó sắp đến Thầy ơi em nhận
được tin nhắn của thầy về Quảng Bình tham gia cái nền
00:03
Ừ nó thật khó tả thật bối rối và cả Hoang Mang lo lắng nữa nhưng không thể
không đi Em tự nhủ Nếu không đi lúc này thì có thể đi lúc nào nữa hả Giang về là
em quyết định đến với mọi người thật nhanh chóng ạ
em thông cảm xúc như lần đầu em đi thi đại học hồi hộp bồn chồn và lo lắng
nhưng tràn đầy hy vọng về điều gì đó mới mẹ sẽ đánh thức sự ngủ quên trong bản
thân mấy lâu nay Ừ thế thì cũng các anh chị có lẽ em là
người duy nhất ở đó không có công việc đúng nghĩa và Chắc có lẽ em là người duy
nhất ở đó chỉ độc vội những trang sách của thầy cảm giác đó thật không dễ chịu
00:04
chủ đề của chúng ta lại là vì lãnh đạo em lại thế càng xa vời và đôi chụp mặc
cảm tự ti vi thế nhưng gạt lại tất cả những điều băn
khoăn đó trong xuyên suốt thời gian ngắn
ngủi bên thể bên anh chị em đã được chào đón thật Tự nhiên và bình đẳng em đã
quan sát sự tự tin và hành diện trong ánh mắt mọi người khi chia sẻ câu chuyện
của mình rồi thái độ ôn hòa khiêm tốn vụ
về em khi em chia sẻ câu chuyện của mình em đã được nghe và cố gắng thấu hiểu
những gì Thầy và anh chị chia sẻ từ những điều lớn lao để những chuyện cuộc
sống thường ngày để hiểu được rằng chúng ta thật nhỏ bé trong thế giới bao la
00:05
nhưng khi chúng ta ai cũng có một cuộc đời đặc
biệt và có câu chuyện của riêng mình ai cũng khát khao Được sống một cách ý
nghĩa và bản thân mình chứ không ai khác
là mũi chiến binh trên mặt trận cuộc đời chúng ta có thể thành công hay thất bại
có thể đúng có thể sai nhưng không được lùi bước chúng ta không còn cách nào là
thí lên phía trước chỉ là dù lớn lao hay
điều bình gì bằng cách này hoặc cách nào đó chúng ta phải thực sự làm điều mà
chúng ta cảm thấy hạnh phúc phải có ý nghĩa thật sự chỉ là đối với bản thân để
mỗi thời khắc qua đi không phải nuối tiếc ân hận chỉ vì chúng ta chỉ sống một
00:06
cuộc đời cho chị một cuộc đời anh với em mà nói đôi khi sáng thức gì
có một tất cả phê ngon để nhâm nhi nghe một bản nhạc mình thích cũng đã là một
hạnh phúc to lớn lắm Hay như cuộc đời thề bao năm 43 Đất Khách này về lại quê
hương chị nguyện là một chiếc lá đa sân đình cũng đủ giác ngộ trọn vẹn lẽ vô
thường trong kiếp nhân sinh đau khổ hay hạnh phúc trầm mặc suy tư hay hồn nhiên
của hộp đến mê hoặc khi thể hạ bài khoan độ khoan đầu khoảng độ mỗi cảm xúc đều
có nghĩa phải không thể khi Dạo Bước Cùng thầy và mọi người trên
bãi biển quê hương trữ cá Nhân Trạch mới thấy được sự tươi mới và rộn ràng tiếng
đồng bào đang sống cuộc đời mình hỏi lao
00:07
động hăng say một cách chân thực và giản
dị không cao sang mà ý nghĩa vô cùng rồi chúng ta cũng tìm về nguồn cội đi trên
nẻo đường 20 Quyết Thắng đi thương và hùng tráng của giải thưởng Sơn lịch sử
làm em sống vệ tình yêu thương niềm tự hào dân tộc và càng ghi nhớ sự biết ơn
sâu sắc với những gì đã qua để rồi lòng em sẽ sắt lại nặng trĩu với nỗi day dứt
vì để mùa xuân cuộc đời mình trôi qua với bao tiếc nuối rằng mình đã làm gì ý
nghĩa cho đời mình cho người thân yêu và quê hương
Ừ mẹ cảm giác đó cứ đau đầu Sục Sôi Trong tâm khảm không làm sao môi được
00:08
giữa lúc này em không còn nhớ hết tất thảy những cảm xúc của mình hay tâm tư
thấy nhắn nhủ nhưng hình ảnh khuôn mặt thẩm mỹ đôi chân bước sung và gội đầu
thiếp đi trên đường làm em say giấc mãi mình có nhiều thời gian để sống để có
thể làm lại tất cả còn thể của em thầy của em thì lại phải chạy đua từng giây
phút với thời gian và sức lực trong những năm tháng còn lại của cuộc đời
ngắn ngủi để trở về để trở về quê hương vì lòng yêu nước thiết tha chân tình và
nguyện ở trong tim cho đi một đời anh cơ thì cũng các anh chị cái ngày 16
00:09
Quảng Bình Quảng Trị có thể trong một người một cung bậc cảm xúc khác nhau
niềm vui vỡ òa hãy chút hụt hẫng bước khuôn nào đó và riêng em có điều gì đó
Đang còn dang dở Bâng Khuâng lắm Nó ông ý nuối tiếc lắm thôi chúc mong mỏi lắm
để được gặp lại một người mà mình trên nhìn kỹ để được gặp lại mọi người để nhớ
hết tình các anh chị để nghe rõ hơn từ câu chuyện mỗi người và để cảm nhận rõ
nét trọn vẹn hơn với Quảng Bình Quảng Trị Yêu Thương lời chia sẻ cuối cùng em
xin được cảm ơn thề cùng ban tổ chức và các anh chị tham gia đã để cho em có
nhiều cảm xúc đến như thế cho em xin gửi gắm đến thầy cũng cả các
00:10
anh chị những điều tươi đẹp nhất em Giang 1:45 24 tháng 7 năm 2020 khắp nơi
chung lòng mình về nơi đây thấy mề cô ạ à à