Đang tải...
 
Skip to main content

Vì Sao Chúng Ta Thông Minh Nhưng Làm Gì Cũng Sai - GS. Phan Văn Trường -Dã Tràng, AI -Socrates P1-

Bài viết này còn sơ khai.

Có rất nhiều tài nguyên tham khảo ở đây - chúng được đóng góp bởi cộng đồng. Khi bạn học, chúng tôi mời bạn quay lại và cập nhật các trang này - chia sẻ những gì bạn đã học được.


Hãy giúp "Trăm triệu thầy, trăm triệu trò" hoàn chỉnh nội dung để những người khác có thể hưởng lợi từ nó trong tương lai.

Tìm hiểu cách Đóng Góp


Bên dưới là "nội dung thô" phục vụ tìm kiếm

- Bấm Ctrl + F : nhập từ khoá (tìm trên trang hiện tại).
- Nhập trực tiếp vào ô tìm kiếm trên cùng (tìm trên toàn bộ website).

"nội dung thô" được tạo tự động, giúp bạn "tìm kiếm" dễ hơn bằng cách gõ "từ khóa". Nó sẽ tồn tại đến khi Ai đó học và giúp hoàn chỉnh nội dung.



00:00
Mình về nguyện làm một chiếc la đã sống đi.
Thầy không có đóng vai người thầy đâu. À người thầy ở trên là mang tên là
Tư Duy Hệ Thông và người thầy ở trên nữa thì mang tên là vũ trụ.
Chúng ta hôm nay sẽ học tập mà các bạn phải tưởng tượng là thầy với các em đều
là những con kiến đang bò lổm ngổm. Chúng ta chẳng biết gì. Chúng
ta cố đoán cái gì đang xảy ra. Và mỗi người đoán một kiểu. Có người thì
đoán bằng trực giác, có người đoán bằng linh tính, có người đoán, có người đoán
bừa, có người thì lại bảo rằng là tôi đoán bằng tư duy. Rồi có người thì nhìn

00:01
dòng sông đoán rằng là tôi đoán bằng khi tôi nhìn dòng sông
trôi chảy. Có người thì nhìn núi cao bảo
rằng là tôi đoán nhờ khi ngọn núi này nó tạo cảm hứng cho tôi, chúng ta toàn
đoán. Thế nhưng mà trong cái việc đoán của chúng ta thì chúng ta làm nhiều lỗi
lắm bởi vì rằng là chúng ta không có tư duy hệ
thống. Thế cái lỗi của chúng ta thì nó rất là đơn giản. Chúng ta học thuộc
lòng. Thí dụ như là chúng ta học marketing thì có năm điều phải nhớ.
Chúng ta học toán thì có 20 phương trình phải nhớ. Chúng ta học cả chết triết lý
thì chúng ta có 100 điều phải nhớ. Và khi mà chúng ta đi vào cái hành động thì
chúng ta làm cái gì nó cũng lơ lớn cái gì chúng ta đã học thuộc
lòng. Tức là à cái bài toán marketing này chưa bao giờ mình làm cả. Nó giống

00:02
giống cái gì mà mình vừa mới học thuộc lòng từ cái ông giáo sư nào đó. Thế là
chúng ta làm lơ lớ chúng ta nghĩ rằng là nó tốt nhất có
thể thôi. Xong rồi rồi thôi nhắm mắt lại
đi thắp hương. Đi thắp hương và xin giám khảo hoà hồng. Và chính vì vậy cho nên
là một dân tộc thông minh thầy đánh giá là top three. Top th của thế
giới. Thông minh lắm. Dân tộc này thông minh lắm. Các bạn không thể tưởng tượng
được. top của thế giới ở một đất nước giàu có
trù phú top 10 của thế giới. Chúng ta giàu lắm với một cái khí
hậu top 10 của thế giới. Và chúng ta làm cái gì cũng
sai. Chúng ta rất chăm chỉ, chúng ta rất hiếu học bằng chứng là các bạn hôm nay
cái phòng này không còn chỗ, các bạn rất hiếu học, các bạn rất

00:03
chăm chỉ và các bạn sẵn sàng hy sinh cho sự
học. Thế mà các bạn làm cái gì cũng hơi sai một tí. Đó là tại vì bất cứ cái việc
gì nó đặt ra là các bạn đi tìm ngay trong đầu cái gì mà mình đã học thuộc để
mà mình làm giống giống lơ lớ chấp nhận khoan hồng chút chút thế
thì mọi chuyện là sống trong một cái a không khí thông
cảm đấy. Thế thành thử ra dân tộc chúng ta mới thích làm thơ. Tại vì trong thơ
thì nó lơ lớ. Tôi yêu nhưng tôi vẫn không yêu nhưng mà tôi vẫn
yêu. Tôi tiến nhưng mà tôi vẫn lùi mà tôi vẫn
tiến. Thế thành ra là cái văn thơ nó khuyến dụ nó là những cái biểu hiệu của
tâm tình. Thế thì chúng ta thích cái đó lắm. Thế nhưng mà đến khi mà chúng ta lý

00:04
luận khoa học thì chúng ta toàn quy nặng, chúng ta không suy diễn. Cho nên
chúng ta không chứng minh được cái gì cả. Tại vì khi không suy diễn, chúng ta
sẽ không bao giờ chứng minh được cái gì hết. Bởi vì cái gì cũng phải chứng
minh. Mà chúng ta cứ quy nạp hỏi hôm nay trời đẹp không? Em nghĩ là trời đẹp.
Thế nghĩ là thế đẹp rồi là là thế nào? các bạn ạ, các bạn đang đi vào một cái
thời kỳ mà thế giới sẽ không cho phép chúng ta nói lơ
lớ chúng ta hiểu qua qua qua loa không làm được như thế nữa
rồi. Mà nhất là khi chúng ta dạy con chúng ta thì lại còn lạ
nữa. Là bởi vì giờ là đứa con nó hỏi bố ơi tại sao mà mặt trời mọc. Mày im

00:05
đi. Không ai hỏi mày cái câu hỏi đó cả để cho người lớn chơi với
nhauấy. Nó hỏi thêm một bố nhưng mà cũng phải biết mặt tại sao mặt trời nó mọc
chứ. Nó không có câu trả lời. Và khi mà chúng ta bắt đầu học
thuộc lòng thì nó có nhiều chuyện nó xảy ra lạ lắm.
Mà đây là thầy sẽ giải mã cho tất cả các bạn những cái phản ứng xã hội của các
bạn. Các bạn có biết tại sao mà xã hội chúng ta có nhiều đại gia không và phải
mua bằng không? Đó là tại vì khi chúng ta học hết thuộc
lòng chẳng hạn như là nói rằng hôm nay trời đẹp. Thế thì cái người mà người ta
có tư duy hệ thống này người ta chứng minh là hôm nay trời đẹp thì không ai
cãi được bởi vì người ta duy lý. Thế nhưng mà khi mình không duy lý thì
mình nói tôi nói là trời đẹp đấy. Bởi trực giác của tôi nói là trời đẹp
đấy. Thế thì cái người ngồi bên cạnh mà rằng trực giác của anh sai rồi. Trực

00:06
giác của tôi nói là hôm nay trời không đẹp.
À mày biết tao là ai không? Dạ tôi biết anh chức to nhưng mà anh biết tôi là ai
không? là tôi rất giàu rồi. Tư tư duy đại gia nó hiện ra lúc đó tại vì rằng là
tất cả những điều mình học thuộc lòng nó không cho phép mình dứt điểm chứng minh
cái gì hết. Cho nên lúc đó là phải gân cổ lên show cái bắp của mình và nói rằng
tao to hơn mày. Và tất nhiên là phải đi đến đánh
nhau là bởi vì chúng ta không có tư duy hệ thống.
nó nhiều chuyện lạ nó xảy ra lắm khi mà chúng ta không có tư duy hệ
thống. Thế thì hôm nay thầy rất là với một cái tấm lòng rất là khiêm
tốn, thầy muốn a các bạn phiêu lưu cùng với thầy trong cái thế giới của tư

00:07
duy. Bởi vì rằng là không ai có thể nói rằng tôi nắm chắc cái tư duy hệ thống
đến cái độ mà có thể dạy được người khác chẳng bao giờ. Chúng ta sẽ cố gắng chia
sẻ với nhau, suy nghĩ với nhau để mà chúng ta hiểu được những cái phương pháp
làm việc của chúng ta để rồi chúng ta thuyết phục hơn. Mà nói cái
gì nói chắc chắn hơn, dứt điểm hơn. Bởi vì có dứt điểm thì mới bước
được cái bước sau, còn chưa dứt điểm thì còn ở lại cái bước trước. Đây là cái
tinh thần khoa học nó như thế. Thế cả các bạn ạ, hôm
nay thầy đã suy nghĩ rất nhiều về cái đề tài này. Các bạn có biết rằng là thầy
suy nghĩ từ bao lâu không? Suy nghĩ từ trước khi thầy viết
cái cuốn sách đầu tiên. Tại vì thầy thầy thấy rằng là nó có những cái chuyện rất
lạ mà nó không có ở những xã hội khác. Chẳng hạn như là xã hội Pháp. Bây
giờ thầy kể cho các em nghe một cái câu chuyện rồi. Nó xảy ra cách đây có một

00:08
mấy hôm thôi là thầy tiếp một cái phái đoàn à của một công ty Pháp à vào khoảng
15 a thành viên. Trong đó có giám đốc, có phó giám đốc, có trưởng phòng r cũng
có cũng có những bạn nghiên cứu thôi, nghiên cứu viên.
Thế các bạn ấy mới sang mới các bạn mới bảo rằng là thưa thưa ông, chúng con
muốn gặp ông là bởi vì chúng con sang Việt Nam, chúng con muốn làm việc với
người Việt Nam. Cho nên là chúng con rất nhờ ông giải thích cho chúng con là làm
việc thế nào với người Việt Nam thì tốt nhất. Tại vì chúng ta cũng chúng con
cũng hơi ngạc nhiên là làm việc với người Việt Nam lắm lúc không
hiểu. Thế mới bảo rằng là thế này này, tôi nói với các a các bạn nhé.
Tôi thì có một cái đặc điểm là tôi tuy là người Việt Nam nhưng mà tôi sống ở
nước Việt Nam ít hơn là tôi sống ở nước Pháp. Và tôi có thể nói với các bạn rằng
là tôi nắm vững cái văn hóa Pháp của hơn các bạn tuy là các bạn sinh ra là người
Pháp bởi vì các bạn không học cái văn hóa của các bạn. Tôi là người nước ngoài

00:09
cho nên tôi học văn hóa của các bạn. Cho nên tôi biết văn hóa của các bạn một
cách bài bản hơn rất là nhiều. Thế thì bây giờ tôi bây giờ tôi lấy một
cái ví dụ lại trời đẹp. Thế thì các bạn có trong đội của
các bạn tức là 15 người Pháp đó có trong đội các bạn một số người Việt Nam hỏi
ngày mai giờ có đẹp không? Thế thì các bạn sẽ thấy rằng là
người Việt Nam trồm trồm đứng dậy ôi em chắc chắn em chơi
đẹp. Đó là tại vì các bạn không hiểu được cái người Việt Nam chúng ta đó
chúng tôi đó là rất lạc quan. Và rằng là khi mà mình nói như thế đó là
mình nói một cái sự phấn khởi, mình tạo sự hưng phấn ngày mai có xấu chăng nữa
thì hôm nay em cũng vẫn nói là ngày mai trời
đẹp. Bởi vì nước chúng ta là đẹp cho nên là trời có xấu hay đẹp thì nó vẫn
đẹp. Đấy là cái cái cách a rất thi văn, rất thơ mộng để nói rằng là nước

00:10
chúng tôi đẹp. À bạn ạ, tôi hỏi ngày mai trời có đẹp
không chứ tôi không hỏi đất nước bạn có đẹp không. Thì ngày mai trời đẹp. Ba bốn
đứa nó đứng lên nó nói như thế. Thế nhưng mà bây giờ đó là xin kể
cho các bạn Pháp ấ là tôi mà với tư cách là người Pháp thì tôi phản ứng như thế
nào? Thì nó sẽ phản ứng một cách rất duy lý.
À chúng ta đi vào xem Google xem cái khí tượng nó dự báo ra làm sao và mình thấy
rằng nó dự báo trời đẹp và đẹp gọi là đẹp trưng không có một tí mây nào cả.
Thế thì người Pháp sẽ đánh giá như thế này. Nếu mà chúng ta tin
vào khí tượng, dự báo khí tượng thì chúng ta có thể gần như chắc chắn, gần

00:11
như chắc chắn rằng ngày mai trời sẽ không xấu.
À nó không thấy nói trời đẹp ở đâu cả. nó nói là khả năng xác suất ngày mai là
trời sẽ không xấu. Các bạn có biết tại sao mà nó nói thế không? Bởi vì trên mặt
khoa học thì bạn không phản biện được cái câu đó. Bạn không có cách nào, kiểu
nào bạn phản biện được cái câu trả lời đó. Trong khi khi mà bạn nói rằng xác
suất ngày mai là trời đẹp, người ta sẽ hỏi ngay trời đẹp là
gì? Thế nào là trời đẹp? Bạn định nghĩa cho tôi trời đẹp.
Trong khi nếu mà mình nói rằng xác suất ngày mai là trời không xấu thì đố ai mà
phản biện được đấy. Thế thì tức là một cái sự đánh giá nó trở thành chắc
chắn khi mà chúng ta biết lập luận. Tức là có nghĩa rằng cái tư duy hệ thống nó

00:12
phải đi đôi với cái khả năng lập luận. Mình lập luận mà kém thì cái tư duy hệ
thống của mình nó cũng kém theo. Nhưng mà hai cái nó khác nhau. Một bên là tư
duy hệ thống và một bên là khả năng lập luận. Chúng ta kém cả hai cho nên chúng
ta hay đánh nhau ở ở quán uống rượu lắm. Các bạn cười à? Đó là sự thật. Tại
vì ở quán uống rượu thì tao bảo ngày mai
trời đẹp nghe chưa? Mày là ai mà mày dám nói ngược tới tao? Tao đại ca ở đây mày
nghe chưa? Đấy. Tại vì nó là cái tư duy hệ thống,
tức là nó là một cái thái độ duy lý mà các em bây giờ ngay bây giờ nghe
thầy là sẽ không có nói cái gì không duy nữa. Bởi vì rằng là nói những cái điều

00:13
mà không chắc chắn thì không nên nói.
Nước yên bình thắm nơi trung lòng mình về nơi đây cn