Đang tải...
 
Skip to main content

CỐT LÕI CỦA QUẢN TRỊ - QUẢN LÝ CƠ SỞ Y TẾ - UMC x GS. Phan Văn Trường - Cấy Nền Radio

Bài viết này còn sơ khai.

Có rất nhiều tài nguyên tham khảo ở đây - chúng được đóng góp bởi cộng đồng. Khi bạn học, chúng tôi mời bạn quay lại và cập nhật các trang này - chia sẻ những gì bạn đã học được.


Hãy giúp "Trăm triệu thầy, trăm triệu trò" hoàn chỉnh nội dung để những người khác có thể hưởng lợi từ nó trong tương lai.

Tìm hiểu cách Đóng Góp


Bên dưới là "nội dung thô" phục vụ tìm kiếm

- Bấm Ctrl + F : nhập từ khoá (tìm trên trang hiện tại).
- Nhập trực tiếp vào ô tìm kiếm trên cùng (tìm trên toàn bộ website).

"nội dung thô" được tạo tự động, giúp bạn "tìm kiếm" dễ hơn bằng cách gõ "từ khóa". Nó sẽ tồn tại đến khi Ai đó học và giúp hoàn chỉnh nội dung.



00:00
và Cái đó nó là chị quen miệng thôi Nhưng mình ở đây chắc là chưa có một
người nào là học trò của mình tuy rằng trong nước cũng khá nhiều học trò thế
thì bây giờ Xin phép như vậy nhé Thế thì các bạn đừng bị sốc nếu mà mình cứ tự
xưng là thầy Thế thì thưa các bạn hôm nay đó thì thầy
rất là hân hạnh được tivi bước chân vào trong bệnh viện trực đại học này bởi vì
nhìn bên ngoài thì mình thấy đã ấn tượng rồi vào đến bên trong thì mình lại cảm
ấn tượng hơn và đến khi gặp các bạn thì mình lại cảm ơn được thêm nữa
Đây là một cái đi thật là một vinh dự cho mình được tới ngày hôm nay lúc nãy thì
bác sĩ Trần Thanh Hưng có nói rằng là mong là mình chỉ dẫn cái gì
xin phép nói một cách rất là thiếu khiêm tốn mình tự tin lắm

00:01
là mình tự tin là vì sao tự tin là mình đã làm rồi mà mình đã làm nhiều lần rồi
mà mình làm trên cái quy mô của thế giới
chỉ có một cái mà mình thiếu tự tin Thôi nếu mà bảo rằng cho một cái công ty ba
người mà mình làm sao mình tạo động lực thì mình thua nhưng mà một cái bệnh viện
như thế này thì mình không sợ và tại vì rằng là mỗi khi mà bản thân mình
mà có một cái tập thể trao cho mình đại khái từ 10.000 người
đến 25.000 người làm việc trên vào khoảng sáu chục đến bảy chục nước trên
thế giới thì mình đã đưa những cái tập thể đó từ một cái vị trí thứ năm thứ sáu
thứ 10 lên hàng đầu thế giới và hàng đầu là số 1 chứ không phải số 2
Thế thì Bí quyết nào mà nó cho phép mình nói như vậy

00:02
Mình có một cái may mắn kinh khủng nó mới cho phép mình đi tới được cái lộ
trình này mình nói rõ là may mắn May mắn đầu tiên là mình là
xanh là người Việt Nam mà mình lại làm việc ở nước một nước âu
tây rồi sau này mình hoạt động khắp thế giới nhưng mà với cái vị trí ở tây âu
Tại sao mình nói như vậy là bởi vì rằng là muốn thực hiện được cái việc mình làm
mình cần có cả văn hóa âu tây và mình cần có cả văn hóa ở Á Đông
Hoàng Hoa Đông thì nó đơn giản lắm Mình sinh ra nó như thế rồi mình xong sinh ra
trong cái gia đình lúc mà mình còn nhỏ đó thì mình phải ngoan và lúc đó không
ai giải thích mình là ngoan ra làm sao cả rồi mình cũng phải tham gia mình phải
tử tế mình phải đạo đức mình phải tất cả những thứ đó nó nằm trong cái văn hóa

00:03
của mình Mình không cần phải học nữa cơ bởi vì nó nằm trong cái cái tế bào của
mình thế nhưng mà đến khi mình sang Tây Âu Mình học thì mình phải đưa tay ra cho
nó nện nó bảo rằng là anh lý luận sao thế này lúc nào cũng niềm tin lúc nào
cũng linh tính lúc nào cũng tâm linh rồi Anh cứ nói những cái chuyện gì mà anh
không chứng minh được rồi anh cứ cảm nhận thế thì mình bị đánh rất là nhiều
đánh Đây là cái nghĩa nghĩa bóng nhưng mà đôi khi nó là nghĩa thật là bởi vì
rằng là có những người ta xúc người ta không đầu đuôi anh cứ toàn là những tiền
nhảm của anh đây rồi Hơi một tí thì thắp hương cúng vừa vừa thôi
chứ nhiều quá thì thì anh rất là hỗn với cái văn hóa của
chúng tôi anh bè chúng tôi bằng cái Thanh Hương Tôi không Tôi không chịu

00:04
thế nhưng mà đó là cái may mắn đầu kênh của mình là một cái một cái
sự pha trộn rất là hài hòa giữa văn hóa Á Đông và văn hóa công ty
chút nữa thầy sẽ Xin giải tiếp tại sao mà cái đó nó đem lại những cái kết quả
kinh khủng mà người khác không có được cái cái may mắn đó
thế nhưng mà cái may mắn thứ nhì của mình
là mình đã nhận được cái sự tin tưởng vô bờ bến của một vị Chủ tịch tập đoàn
Tại sao mà mình nhận được cái lòng tin đó Cái sự tín nhiệm đó thì mình không
giải thích được có lẽ nói theo kiểu Á Đông là có lẽ kiếp
trước ông ấy ông ấy nợ rất là nặng nói thế là cũng bị mệt rồi đấy để mình
không chứng minh được thế nhưng mà ông có gặp mình một cái là
ông hình như là cái con người mà ông ấy mê say

00:05
và ông ấy thì cái hồi mà gặp mình thì ông ấy đã 60 tuổi rồi mà lúc đó mình mới
39 tuổi Ông ấy trao cho mình hết và càng cao thì cái công việc của mình nó càng
tốt mà công việc nó càng tốt thì ông lại càng cao nhưng mà tại sao mình lại nói
rằng là nó là cái may mắn không phải là cái may mắn vị trí hay là may mắn chức
vụ hay máy bắn Đủng lương đâu cái may mắn là khi mà mình được cái lòng tin đó
đó mình quyết định một mình Thí dụ như là mình ở đang là Đam Mỹ Mình
đang ở Peru hay là ở Brazil mình gặp một cái tình huống mà gọi điện
thoại không được tại vì các bạn đừng quên là hồi đó chưa có điện thoại di
động chứ nghĩa là một nước như Peru đó thì phải đi ra bưu điện để gọi điện
thoại đấy thì lúc đó là mình một mình mà Có khi gọi cả buổi chiều không làm sao
mà lấy được một cái điện thoại của nước Pháp
thì lúc đó mình quyết định cái gì mình quyết định một mình thế thì

00:06
đối thủ cạnh tranh là người Nhật Người Đức người ta cũng phải làm như thế nhưng
mà các bạn mà người Đức người Nhật không có cái lòng tin của chủ tịch như chính
thầy đã nhận được từ chủ tịch của mình khi mình quyết định một mình thì anh chủ
tịch anh nói rằng mày cứ quyết định một mình đi tao tin hoàn toàn tao chắc chắn
là mày quyết định đúng trong khi các bạn kia là đợi lên Có khi
đến cả 10 ngày bạn Nhật có khi 10 ngày mới nói chuyện được với chủ tịch của họ
thì họ mất 10 ngày mình Chỉ mất có 2 phút
Cái đó là cái may mắn kinh khủng và mình đã quyết định quyết định quyết định
quyết định Ôi không có thể quyết định nhỏ đâu nhé những dự án mà 1 tỷ đô la ấy
mà xuống 1% thì là bao nhiêu nhỉ Làm 10 triệu đô la xuống giá
mà tắt cái bình quyết định mình không bị người ta nghĩ ngợi là mình

00:07
không có thông đồng vì không bị người ta
nghĩ ngợi là mình có một cái gì tiêu cực trong trí óc của mình cả mà thực sự là
mình trong trẻo mình không làm cái gì sai cả và càng không làm gì sai thì mình
lại càng nhận được tín nhiệm đến nỗi mà trong công ty đó Hội đồng quản trị và
rằng là cái thằng này nó là người Á Châu
mà sao nó nhận được lắm quyền thế nó lắm quyền thế nó có làm cái gì nữa
thì nó muốn làm cái gì nó làm mà nó kết nó mới kết được những cái kết quả vô
cùng là ấn tượng Thì ngày hôm nay mình cũng xin phép chia sẻ cho các bạn
không phải là những cái chiến công của mình đâu hôm nay các bạn không tới đây
để nghe chiến công của thầy nhưng mà mình sẽ giải thích tại sao mà cái văn
hóa Á Đông và văn hóa Âu Tây nó pha trộn vào nhau thì nó đem lại những cái kết
quả thế thì tất nhiên ở đây thì mình lại toàn là người Á Đông có phải có thấy

00:08
không nhỉ rất nhiều nhiều niềm tin đôi khi cũng đi tới cái
xi nhan đôi khi cũng đi tới Kiên Giang thế nhưng mà các bạn đều là những người
đại diện phần lớn cho cái nền y khoa Tây Âu
một số nhỏ hơn là đông y thì thầy sẽ xin phép chốc nữa Nói thoáng qua về cái
chuyện này bởi vì thầy cũng đang làm việc với khá nhiều đông y
Vi dược sư do đông y để mà mình đóng góp cho đất nước
thế thì thưa các bạn trước nhất là thầy xin phép nói như thế này
chúng ta phải định nghĩa cái chủ thể chúng ta làm cái chuyện của chúng ta
hàng ngày cho ai khó lắm đấy nha không dễ đâu mà cái này
đó là chúng ta phải nói thật bởi vì thế mà chúng ta không nói thật thì chúng ta

00:09
lúc nào cũng Lần Nữa không biết là chúng ta đang làm việc hàng ngày cho ai
các bạn làm cho ai cho bệnh nhân chăng Có chắc không có chắc các bạn làm việc
cho bệnh nhân không các bạn thử hỏi đi Thế các bạn có làm cho
nền y khoa của đất nước không Có chắc không Các bạn có làm cho chính
các bạn không các bạn làm cho ai cái chủ thể của các
bạn là cái gì thầy đã có cái cơ hội hỏi cái này trong bộ giáo dục
bộ giáo dục không trả lời được không có một câu trả lời nào ôn thỏa bảo
rằng là ở Bộ Giáo dục thì mình có làm việc cho học sinh sinh viên không
chưa chắc hay là làm việc cho nhà in sách giáo khoa

00:10
biết đâu đấy à nếu mà các bạn không định nghĩa được cái chủ thể của các bạn thì
các bạn không thể nào thiết lập một cái chính sách mà ngay ngắn được nề nếp được
Thế thì tại sao mà cái hồi mà thầy được nhận cái cái quyền lực chỉ huy một tập
đoàn 25.000 người tại sao mà người ta theo trong khi tất cả nhân viên của thầy
đều cao hơn thầy 20 phân và tóc vàng hết đó là tại vì mình định nghĩa được chứ
chủ thể là gì 1 phút thôi để các bạn suy nghĩ xem chủ thể của chúng ta là gì
Các bạn không tìm ra đâu Tại vì rằng là thầy cũng đã từng nằm
bệnh viện ở Việt Nam và thầy đã quan sát Khi mà mình nằm trên
giường bệnh để quan sát mình thương các em vô cùng các em chạy Náo Loạn làm việc

00:11
Tất bồng tơi mồ hôi chảy nhẽ lại nhìn nhau với cái đôi mắt đôi khi không
có âu yếm lắm Bởi vì rằng là vướng chân nhau nhiều quá không giữ giúp nhau làm
việc bởi vì các em mâu thuẫn ở một cái chỗ nào đó mà các em không tìm ra cái
nơi mà cái mâu thuẫn với nhau có điều dưỡng thì yêu bệnh nhân đến cái độ mà
bệnh nhân phải chảy nước mắt nhưng mà cũng có điều dưỡng lạnh lùng
một cách như là cục sắt mà lúc mà mình gặp cái bạn mình điều
dưỡng đó mình đâm thương Tại vì bạn ấy bị chai đá rồi
10 năm làm việc như thế mà không thấy tương lai của mình không Thấy phần
thưởng của mình Thế thì họ trai đó là phải

00:12
thế Nhưng mà thế thì điều dưỡng phải làm cái gì thế rồi Thầy không nói bác sĩ
có nhiều bác sĩ mình với tư cách bệnh bệnh nhân mình chỉ mình chỉ xin bác sĩ
cầm tay mình một phút thôi bác sĩ tôi bệnh gì Rốt cuộc tôi bệnh gì
Tại vì bác sĩ nói tôi bệnh đó nhưng mà tôi tôi vẫn còn ngờ
đúng hẳn cái bệnh của tôi tôi bệnh gì Bác sĩ không cầm tay mình bởi vậy sao
buổi sáng năm chục bệnh nhân nhưng mà nói cái gì mới khó
bác sĩ nói cái gì với bệnh nhân mới khó là tại vì nói cho cùng ra khoa học
biết thế nào là cái đáy của khoa học bạn có chắc là cái bệnh mà bạn đã chẩn đoán
nó cũng đúng là cái bệnh đó không hay là một cái bệnh mà mình bảo không
sao đâu rồi biết tình hình ngày hôm sau thì nó lại rất là sao

00:13
các bạn cũng không biết nữa có nghĩa rằng là các bạn ở trong một cái
tình huống rất là mù mờ chứ không phải là các bạn ở trong một cái thế giới khoa
học đâu vậy thì mình bắt đầu bằng định nghĩa cái
chủ thể cái vấn đề của mình nó là cái gì
mà mình phải nói thật với nhau thì chúng ta mới giải quyết được vấn đề
nó là do cái lịch sử của nước chúng ta nữa chúng ta đi từ đâu Chúng ta đi từ
một cái đất nước mà cái nền y khoa nó Chắp nối nó vá víu nó thiếu thốn đủ mọi
thứ giờ này cũng vẫn còn thiếu thốn nhiều thứ lắm
Thế thì chúng ta cố làm cho nó càng tốt thầy thơm các em một cách kinh khủng thì
mỗi khi mà thầy được chữa thầy biết rằng các em phải cố gắng Chắp nối đủ mọi thứ

00:14
để mà các em trở thành Thầy vừa mới được nong tim ở 115
Thế thì mình với mình mới biết thương các các bạn thấy rất thương các bạn
thương một cách rất là thật tình thế nhưng mà thương xong thì mình vẫn
phải giải quyết cái vấn đề bởi vì mình vẫn là một bệnh viện mình
vẫn là một đại học Mình vẫn là một cái trung tâm y khoa nổi tiếng
mình chữa bệnh hả Mình có chữa nhưng mà mình có chữa cái tinh thần của
bệnh nhân không Câu trả lời là không bệnh nhân rất là hoang mang
tức là vẫn nhận được thuốc vẫn được ký kim chích vẫn được cái con dao mổ xẻ vẫn
khỏi bệnh nhưng mà vẫn hoang mạc mà Bác sĩ cũng Hoang Mang

00:15
thì nhìn trong mắt bác sĩ là cũng hoang mạc Hoặc là nếu không Hoang Mang thì
cũng là trai đó thì nó cũng là giống như thế thôi Vậy thì có vấn đề
Các bạn có biết không Thật sự ra đó cái vấn đề là chúng ta quên một cái gì
rất là là chính chính thống là chúng ta không làm cho cái người bệnh
nhân tim được rằng là chúng ta đã có cái lời tuyên thệ thì
đáng lẽ cái lời tuyên thề cởi tuyên thệ bảo vệ cả chúng ta lẫn bệnh nhân
nếu mà người bệnh nhân người ta tin hoàn toàn rằng là thưa bác sĩ em biết bác sĩ
đã tuyên thề mà em biết bác sĩ đã Trung Thành tuyệt đối và khi lời tuyên thệ thì
pocus thì cái đó nó đã làm tỉnh trí rất nhiều

00:16
các bạn đọc lại cái lời tuyên thệ đi các bạn sẽ thấy rằng nếu mà các bạn mà dám
nhìn bệnh nhân nói rằng là tôi có Tuyên hệ đó
Tôi đã làm đúng như thế đó thì các bạn lúc đó sẽ thoải mái vô cùng
bởi vì rằng là tôi không làm hơn được các bạn ạ tôi cũng là người tôi cố gắng
hết sức Tôi đã học đúng mọi thứ phải học và tôi đã đem hết tất cả công sức của
tôi tâm thần của tôi để tôi cố tôi chữa cho bạn
và tôi đi theo đúng cái sự tuyệt đối của
lời tuyên thệ đó nhưng mà đi đến đâu thì hãy đến đó
thì lúc đó Bệnh nhân chấp nhận bởi vì lúc đó Bệnh nhân Mỹ mới cảm nhận
được rằng là khi người bác sĩ không phải
là mẫu ông thánh người bác sĩ vẫn chỉ là một người mà người ta cố gắng hết sức

00:17
là người ta đem hết tâm trí để người ta cứu mình phải trở lại cái đó các bạn ạ
bạn phải nhìn thẳng bệnh nhân yên tâm Tôi có tuyên thể bằng lời tuyên thệ này
là Long Trọng Tôi làm thế thật một khi chúng ta thoải mái rồi Tức là
giống như thầy ngày xưa được cái sự cái niềm tin của ông chủ tịch rồi thoải mái
thì chúng ta làm theo đúng cái lương chi của chúng ta thôi Đúng cái trình độ học
của chúng ta thôi chúng ta như thế là tốt rồi
và như thế thì mối quan hệ của chúng ta với tư cách là bác sĩ
với điều dưỡng với nhân viên nó mới thoải mái tại vì không ai trách ai được
thành chính vì vậy mà ngay đối với các điều dưỡng cũng vậy
là thầy cũng có một cái đề xuất mà dần dần thế nào chúng ta cũng

00:18
phải đi tới tại vì cái nghề điều dưỡng ngày nay nó không giống như người Y tá
ngày xưa nó không giống tí nào càng ngày bác sĩ càng giống như là một
người tư vấn và cái người đó là người ta
tham gia vào người ta chẩn đoán và người ta tìm ra cái căn bệnh và người ta cũng
Tôi nghĩ rằng là cái thuốc đó hoặc là cái cách chữa trị đó hoặc là cái phác đồ
đó nó sẽ đem lại kết quả Nhưng mà cái người mà thực hiện cái việc chữa trị lại
là điều dưỡng thế thì cái người điều dưỡng có lẽ cũng nên có một lời tuyên thệ
chúng ta có sẵn hai vị rất là nổi tiếng là vì thứ nhất là flores người đó thì
một vị thánh và chúng ta có một vị khác không phải là
một điều dưỡng nhưng mà vì đó lại còn chữa chữa trị cho tất cả thế giới là mọi

00:19
bệnh đó là mother chúng ta nên để cho các điều dưỡng cũng có một cái
điểm tựa tinh thần rằng là một khi tôi đã tuyên hệ bạn yên
tâm Tôi sẽ làm hết sức thầy bắt đầu bằng như thế xin lỗi các
bạn là một cái người chỉ là kỹ sư chưa bao giờ mà nghĩ tới là việc mà mình chữa
trị cho ai nhưng mà có lẽ chúng ta phải đi vào cái Epic của nghề của mình
là chúng ta phải tự tạo cho chính mình một cái niềm tin vững chắc mà mình tạo
cho cái người bệnh nhân một cái niềm tin vững chắc
là mình đã đem hết công sức và kiến thức của mình để mà chữa cho họ
Thế thì làm cái việc đó có khó không thời nay rất là khó
cũng như là nó giống như bây giờ mà người nào nói rằng là tôi thề trên danh

00:20
dự trả cái tin tại vì không biết cái danh dự nó đáng
giá là bao nhiêu nữa rồi Thế thì các bạn bây giờ đó các bạn phải
tiếng Anh nó gọi là phục hồi lại cái tinh thần đạo đức
và các bạn có biết không Một khi các bạn làm như thế đó thì các bạn làm được một
việc rất là lớn lớn kinh khủng là khi bệnh nhân mà nó chỉ cầm tay các bạn thôi
bệnh nhân nó nhìn thấy một thiên thần đang cầm tay nó
mà cái này rất là quan trọng Tìm có rất nhiều căn bệnh các bạn đều biết mà có
rất nhiều căn bệnh mà khi bệnh nhân tin tưởng rằng là họ sẽ khỏi thì họ đã khỏi
được một nửa rồi Thế thì bây giờ đã mình mới tôi mới xin
phép thầy mới xin phép đi vào cái việc quản trị với quản lý nhưng mà trước nhất
là thầy phải nói cái điều đó tại vì nếu mà không có cái điều đó thì tất cả cái

00:21
Điều mà thầy sắp giải thích nó sẽ vô nghĩa
Thế thì quản lý với Quản Trị ngày xưa đó thì khi mà thầy nhận được lần đầu tiên
cái tập đoàn 25.000 người về điện lực thì thầy phải nói thế này cả đời thầy
chưa bao giờ làm điện lực lúc đó mình là đoạn Ký sư cầu đường mà
lúc đó mình 39 tuổi 25.000 người năm ngàn tiến sĩ trong đó có vào khoảng 100
những người ở trong những xã hội cao của của nước Pháp
mình có 100 đứa như thế nó muốn nói gì thì nói văn mạng là là con bảo mày không
sợ thế thì mình có 25.000 người làm việc trên 60 quốc gia
và mình phải công nhận rằng là lúc đó mà

00:22
không có thấy nhân bay xuống gõ đầu mình thì chắc là mình thua
không biết bắt đầu bằng như thế nào tự nhiên có cái gì trong người nó bảo
mình rằng là mình phải làm hai chuyện chuyện Thứ nhất là mình phải quản lý
và chuyển thứ nhì đó thì mình phải đặt niềm tin vào con người mà hôm nay mình
gọi là Quản trị quản lý là gì nhỉ Xin phép định nghĩa
cho các bạn mà bạn nào mà không nhớ nổi đâu thì xin phép các bạn ghi vào cho
thầy quản lý rất là đơn giản đó là làm tốt nhất có thể cái việc người ta giao
cho mình làm tốt nhất có thể nhưng mà cái khó
trong cái việc quản lý đó là tốt nhất có thể nó là cái gì chúng ta phải xin định
nghĩa thế rồi còn Quản trị là gì Quản trị là
làm cho những cái người người ta nhận cái mệnh lệnh của mình

00:23
người ta sung sướng nhất người ta thoải mái nhất người ta làm việc với cái tinh
thần tốt nhất người ta có động lực và người ta muốn
tương tác người ta muốn tương tác Tức là Tóm lại quản trị là làm
quản trị đã làm đúng việc đúng người đúng thời điểm
tức là các bạn đều thấy rằng là nếu mà mình định nghĩa như vậy đó Thì quản lý
với quản trị Nó hoàn toàn khác nhau Nó chân nó chẳng có một cái Liên quan gì
với nhau cả nếu mà trong một cái khối tập thể như
thế này mà mọi người đều có động lực và mọi người đều sẵn sàng tương tác với
nhau thì rất là tốt Thế nhưng mà tương tác như thế nào
Tức là bây giờ mình lại phải đi sâu hơn là lúc nãy mình nói là quản lý làm tốt
nhất nhưng mà làm tốt nhất thì làm thế nào là làm tốt nhất và Quản trị thì làm

00:24
thế nào để có được động lực và có được sự tương tác thì hôm nay thầy Xin giải
thích cho các bạn thầy sẽ trao cho các bạn cái chìa khóa để cho các bạn dần dần
suy nghĩ và áp dụng trong cái cơ sở y tế tại vì thầy chưa bao giờ làm cái đó
trong cơ sở y tế cả cho nên là thầy không biết nó sẽ đưa ra đưa đến về đâu
nhưng mà chúng ta cũng là người chúng ta cũng có những công việc hàng ngày
thế thì xin nói với các bạn ngay mình bắt đầu bằng quản lý làm tốt nhất có thể
là cái gì ở đây đấy thì ở Tây Âu là cấp tốt nhất có thể đó nó rất đơn giản
là bởi vì rằng là tất cả những người Tây Âu mà làm việc trong một cái tập thể
họ không có những cái những cái sự lãng trí họ tập trung vào công việc của họ
và khi mà họ có một cái kpi tức là một cái mục tiêu thì mình có thể nói rằng
mặc họ muốn tôi sợ họ không tôi sợ họ tới giờ nào mà họ

00:25
Nhưng mà cứ mỗi một tháng mình đo cái kpi thì mình thấy rằng là cái kpid theo
đúng cái Nhịp độ của nó đi theo đúng cái cái độ thực hiện của nó
thế là nhưng mà liệu cái kpi nó có chạy theo nó có nó có tốt ở nước Việt Nam
chúng ta hay không thầy xin nói là không
bởi vì chúng ta không có tinh thần không có cái tinh thần mục tiêu
mục tiêu của chúng ta đó là cố gắng hết sức để đi tới Nếu được
hiểu theo Tây Âu Thì mục tiêu là không tới được thì mất đầu
hai chuyện hoàn toàn khác nhau ngày xưa đó khi hội đồng quản trị mà giao cho
thầy một cái con số là doanh thu và một con số là lợi nhuận
thì hễ mà cái con số đó mà âm một cái đó

00:26
thì hai lần liên tiếp là mình bắt đầu mà nó chẳng có phải giải thích gì nữa hai
năm rồi bạn ạ Xin bạn từ chức thầy làm việc khá nhiều các tập đoàn Việt Nam
thầy làm từ 20 năm nay rồi và thầy xin nói với các bạn là các bạn nói chung
không có tinh thần mục tiêu mục tiêu là cố gắng hết sức để đi tới có nghĩa là
không bao giờ đi tới và có nghĩa rằng là vào cái lúc mà trình bày kết quả của
mình Mình sẽ trình bày là mình không được không đi tới được bao nhiêu
chứ không bao giờ mình nói rằng là mình vượt được bao nhiêu
vậy thì chúng ta có một cái vấn đề Ngữ vựng cho nên là cái cây pi ở Việt Nam
rất là khó áp dụng bởi vì thế mà kpi không áp dụng được thì chúng ta phải
kiểm soát giờ ra giờ vào mình lại phải kiểm soát cái số công việc mà cái bo

00:27
được cái số công việc là vô cùng khó khăn Làm sao đo được cái số công việc
của một người rất là khó trái lại cứ lạnh lùng mà nói rằng là
một năm phải làm bao nhiêu doanh thu phải làm bao nhiêu lợi nhuận về chữa
được bao nhiêu bệnh nhân phải bao nhiêu chi phí thì nó rõ ra
Thế Thành thử ra định nghĩa được làm tốt
Một cái công việc người ta giao cho mình là cực kỳ khó ở Việt Nam mà nếu mà mình
đo bằng kpi thì lại là càng thiếu thực tế nữa nó rất thiếu thực tế
và mình muốn đo kiểu nào cũng được hết thế thì đây là cái vấn đề đầu tiên nhưng
mà đấy là nói một cách Tây Tây phương bây giờ mình nói một cách Đông Phương
thì nó lại hẳn là khác Đông Phương nói rằng muốn tạo động lực thì nhân viên cần
được thấu cảm nhân viên cần được hiểu cái tình huống

00:28
người ta đang sống gia đình người ta đang khó khăn người ta làm việc hơi
chểnh mảng tí mình cũng mình cũng phải có cái chắc đặt
thế là đông phương của chúng ta đo khi động lực của nhân viên bằng cái tình
thương bằng cái lòng trắc ẩn bằng cái lương Tâm bằng trái tim
nó không nó không đo được nhưng mà nó vẫn đo được vậy thì
làm thế nào để trong một bệnh viện đây là trong một đại học chúng ta tạo được
cái tinh thần đó thầy sẽ đi tới dần dần Nhưng mà mình mới thấy rằng lúc nãy thầy
nói rằng là Âu với á đấy thì cái này cái á Có mà nó đem lại được kết quả nhiều

00:29
hơn là cái Âu Thế nhưng bây giờ đó mình mới lại nói về quản trị
quản trị là gì quản trị là làm đúng việc đúng người đúng thời điểm
thế thì khi đúng người là Cái người mà đang có động lực cao mình giao cho người
ta cái việc đó và những người đang có động lực thấp thì
mình phải tạo cái động lực cho họ trước khi giao giao việc cho họ
thì nó đòi hỏi một cái cái chuyện gì một cuộc Thương thuyết
tức là một sự trao đổi Tại vì thương thuyết là một cuộc trao đổi
một cuộc Thương thuyết giữa thầy gọi là người trên và người dưới nhưng mà Dần ơn
các bạn sẽ hiểu là trong cái bài trình bày của thầy nó không có người trên và
không có người dưới các bạn tưởng là có người trên và người
dưới hả Không có đâu người ta không Bây giờ thời nay không ai chỉ huy với tư
cách là người trên với người dưới nữa Cái này thì phải xin lỗi giám đốc và phó
giám đốc bệnh viện thầy đã từng chỉ huy rất nhiều tập đoàn 3 tập đoàn rất lớn

00:30
tập đoàn toàn là hàng đầu thế giới không dừng chức vụ
Thế thì bây giờ cho phép thầy nói cho các bạn nghe
những cái dụng cụ mình phải sử dụng để mà mình chỉ huy và không cần chức vụ
trước nhất mình phải tạo sự bình đẳng bình đẳng Không có nghĩa là một người
không là giám đốc một người không là phó giám đốc một người không phải là là là
bác sĩ nhưng mà cái tinh thần mình hiểu được thế nào là bình đẳng
Bình đẳng là thế này bình đẳng là người nào cũng chỉ có một chức năng để
làm việc tôi làm giám đốc là tôi phải làm cái gì
tôi phải tuyển dụng bác sĩ tôi phải tuyển dụng nhân viên Tôi phải định nghĩa
mức lương tôi phải bốc thuốc những cái nơi nào mà công việc không được tốt đó

00:31
là công việc nhưng mà cái việc mình làm giám đốc nó
không trao cho mình cái một cái sự linh thiêng mà tôi bảo tao đang ngồi trên đầu
mày không ai được quyền ngồi trên đầu ai cả
mà ông này ông có công việc của ông ấy thế thì cái ngày xưa đó thầy Mà đi vào
các phòng lúc mà mình mới nhập cái chức chủ tịch tổng giám đốc mình đi vào một
phòng học Mình bảo rằng là tôi vào đây để cùng làm việc
chủ tịch đừng Thơ chủ tịch chúng ta là đồng nghiệp
khi tôi vào cái phòng này tôi là đồng nghiệp chứ không phải là chủ tịch tại
cái phòng này là phòng làm việc trên một dự án chúng ta bình đẳng
thế thì nhân viên lúc đầu nó ngạc nhiên nhưng mà sau đó mà vui quá đấy hôm nay
tự nhiên chủ tịch kia là ông ấy Xắn tay lên

00:32
làm việc một tiếng đồng hồ với nhân viên xong rồi ông ấy chẳng bao giờ
tôi có tìm ra một cái giải pháp để chúng ta cùng tìm cái giải pháp với nhau
thế thì lúc đầu nhân viên ngạc nhiên nhưng mà chỉ trong sau 15 ngày là nó lan
tỏa trong công ty nó bảo rằng là cái cái anh chủ tịch này anh bình đẳng lắm
anh vẫn là người trả lương cho mình anh vẫn là người tuyển dụng mình mà nếu
mình không làm việc tốt thì anh vẫn là người nói với mình xin mời bạn đi ra anh
vẫn là người làm như thế nhưng mà anh ấy bình đẳng các bạn đánh giá tôi luôn đi
tại vì tôi mà làm cái gì không hay tôi cũng phải điều chỉnh chứ
mà điều chỉnh theo cái nguyên tắc nào theo cái mục tiêu nào là chính các bạn
nói với tôi chứ các bạn làm việc mà không thoải mái với tôi các bạn nói đi
tôi sẽ cố gắng ta làm cho cái việc của các bạn nó thoải mái hơn

00:33
thế là nhân viên nó nở lên một vị mà lãnh đạo thực sự mình có thể
gõ cửa mình nói rằng là anh ơi em đang có cái vấn đề này Nhưng mà cái vấn đề
này vấn đề chung của của tập thể chúng ta chia sẻ với nhau không
thì các bạn nhé ngay bây giờ đó là thầy trả lời chức vị gì của ai nó mới thành
lập được rất nhiều Thơ mà thấy gọi điện thoại cho các bạn và tôi tên là giải
pháp là thế này mình tham gia vào như là một đồng nghiệp
và không một lúc nào mình cho họ thấy rằng là mình đang ngồi trên đầu họ
cái điều đó rất là quan trọng bình đẳng là thế đấy
một khi đã bình đẳng rồi thì nó bình tạo ra cái gì Các bạn lúc đấy nghe đã thấy

00:34
phảng phất một cái chữ thứ nhì là hồn nhiên đến khi mình mà lãnh đạo mà bình
đẳng cái thì tự nhiên nhân viên nó bảo em nói luôn được không Nói đi chứ
Đây là lúc phải nói đi chứ Thế là nhân viên nó bắt đầu nó hôn nhân
bởi vì chúng ta ở đây là chúng ta bình đẳng giải quyết vấn đề của tất cả chúng
ta chứ không phải là người trên Sát phạt người dưới
thế là nó bắt đầu nó có lòng tin và nó hoạt động nó hồn nhiên nó toe đôi khi nó
hơi toe to quá Nhưng mà không sao quá làm cái điều mà nó chỉ là cái
tín hiệu là người ta bắt đầu tin vào cái sự bình đẳng
Mọi người bắt đầu hồn nhiên bắt đầu nụ cười xuất hiện trong tập thể
rồi đôi khi có một câu khôi hài lúc đó đó là mình bắt đầu mình biết rằng

00:35
là cái tập đoàn của mình sắp sửa vượt thằng Nhật rồi Tại vì thằng Nhật là cứ
Alo Đi kiểu này thì nó không đi đâu xa đâu
trong khi Bọn tây nó đập như thế này này xin lỗi em này đồng nghiệp
Tao nghĩ như ngày mai tao nghĩ như này bạn nghĩ sao
vui như thế rồi lúc đó là tự nhiên cái không khí nó đang căng thẳng nó sụp
xuống là rất thoải mái từ sự bình đẳng đi tới sự hồn nhiên
đến khi hồn nhiên rồi đó thì thầy mới đem vào trong văn hóa của doanh nghiệp
một cái điều rất là quan trọng là cái tinh thần phản biện
các bạn hồn nhiên với nhau rồi thì các bạn hãy phản biện nhau đi
mà Cái Phản biện nó mới đóng góp cho cái
sự trao đổi em làm thế này có đúng không Trước đây thì mình run sợ bỏ cha đi

00:36
chả dám hỏi chả dám hỏi là em làm thế có
đúng không em Làm thế này thì để yên cho
em làm em không muốn ai nhau dòm ngó vào
cái việc làm của em tại vì em cũng không có tự tin em cũng không chắc chắn là
người ta thích Thôi mặc kệ nó đi em cố gắng hết sức Thế là ngồi ở trong góc chị
mồ hôi toát mồ hôi ra rồi làm việc và mình không vui bởi vì mình không tự tin
bởi vì không ai thương mình hết Không ai chia sẻ tấm lòng của mình hết
Thế thì phản biện đi chị ơi Em có cái ý kiến này nha Xin lỗi chị là chị nghe cho
em nha bởi vì chị cũng muốn làm tốt hơn Em làm thế này có được không chị cái lúc
mà công ty nó căng thẳng đấy là nó có nghe đâu nha mày là ai mà mày nói tao vậy
nhưng mà bây giờ nó tinh thần hôn nhân rồi Đã ăn uống rồi

00:37
vui vẻ với nhau đôi khi khôi hài với nhau rồi thì lời nói của chị đó là vàng
ngọc em quên mất cái một vài điều trong cái
việc làm của em chỉ nói như thế Em nhớ ra
đến lúc đó là mình đặt được cái sự tích cực rồi bởi vì lúc đó tất cả những lời
nói đều là sự đóng góp chứ không phải là những sự chỉ trích nữa mà cùng một lời
nói nhé cùng một lời nói Nó có thể là một cái sự chỉ trích không chấp nhận
được mà Nó có thể là một sự khuyên nhủ rất là ân cần cùng một lời nói thế
các bạn bảo rằng là nếu thế thì thầy đang vẽ ra một cái thế giới nó hơi lý tưởng
thì thầy xin phép bây giờ đi sâu thêm một bước nữa để thầy giải thích cho các
bạn bình đẳng hồn nhiên thẳng thắn là nó là cái gì

00:38
thứ nhất các bạn bây giờ tôi hỏi nhé Cái này thì phải hỗn với
Phó giáo sư giám đốc xin hỗn cái gì Phó giáo sư giám đốc một lần ở đây ai làm
sếp ở xin phép trả lời thế mà ở đây là giám đốc là phó giáo sư tiến sĩ bác sĩ
thì không đúng hạn đâu Người đó là người điều hành thì chắc
chắn rồi Không có gì sai cả nhưng mà không phải là sếp các bạn chắc ngạc nhiên
các bạn tên là lợi ích tối đa của bệnh viện đại học
mà Nếu mà giám đốc mà không làm theo cái lợi ích tối đa thì cái điều sai là do
Giám đốc chứ điều sai không phải là cái lợi ích tối đa

00:39
nhưng mà ở đây Các bạn chú ý cho thầy Chính khi sếp tên là lợi ích tối đa mà
mới có tinh thần bình đẳng Nếu mà sếp còn là giám đốc thì không có
tinh thần Bình Đại Có sợ Nhưng mà nếu mà nó đứng bên cạnh Bác sĩ giám đốc nói
rằng bác sĩ ạ Chúng ta đang làm việc cho lợi ý tối đa của đất nước làm việc lợi
ích tối đa của bệnh viện của đại học thì chúng ta đang bình đẳng Em ở thấp hơn
bác sĩ nhưng mà chúng ta cùng làm việc cùng mục tiêu
tinh thần bình đẳng nó thể hiện như thế đấy Thế thì các bạn ạ
ở đây đó nói luôn cho các bạn để tạo động lực luôn cho các bạn ngay tại chỗ
ngay tại đây là các bạn phải nhớ rằng là cái lợi ích
tối đa của đất nước lợi ích tối đa của nền y khoa lấy tối đa của bệnh viện đại

00:40
học mới là sếp của các bạn chứ không phải là ban giám đốc là sếp
của các bạn đâu Ban giám đốc là cái lợi ích toda Nó trao cho ban giám đốc cái
quyền điều hành bởi vì vẫn cần người điều hành
nếu mà các bạn hiểu như thế đấy thì các bạn sẽ thấy rằng
Ôi mình đang xây dựng cho đất nước mà các bạn rất là nghe đã nghe từng nghe
thầy thành lập ra cái kết này có rất nhiều bạn
làm cho cái nền nhân 10 số dư thành viên rất là nhanh em có phương pháp Thế à
nhưng em ạ Thế là em lầm rồi tôi không có phát triển cái nền
tôi có thành lập ra cái nền thật nhưng tôi không phát triển cây này tôi phát
triển đất nước chúng ta cùng mục tiêu chúng ta cùng
hướng đi và chỉ có cái là tôi phải điều hành thôi người khác điều hành cũng được

00:41
người nào điều hành cũng được nhưng mà sếp của chúng ta tên là đất
nước sếp của chúng ta tên là nền y khoa sếp của chúng ta tên là bệnh viện Đại
Học thiết sếp của chúng ta không tên là giám đốc
và sếp của giám đốc cũng là cùng xét với chúng ta chúng ta có chung sức
đấy nếu mà các bạn mà bắt đầu hiểu cái chuyện đó thì các bạn mới thấy rằng là
trong cái tấm lòng của các bạn nó mới cuồn cuộn lên một cái tinh thần mới rồi
Các bạn ơi chúng ta còn bị nước pháp nước Anh nước
đức nước Nhật nước Trung Quốc Nước Đài Loan nước Singapore Nó bỏ xa Tiến Lên

00:42
chứ không phải là chúng ta chỉ làm việc cho giám đốc chúng ta cùng tiến lên
và cùng tiến lên thì chúng ta hãy hôn nhân với nhau đi tại vì chúng ta không
thể nào đi cùng với nhau được nếu mà chúng ta không hồn nhiên với nhau chúng
ta không thẳng thắn với nhau tiến lên là như thế
thì một khi mà ở trên trời mà có cái lợi
ích tối đa của đất nước lợi ích toda Còn lại đi khoa lợi ích tối đa của tập thể
thì lúc đó chúng ta không ngại ngùng đóng góp
mà đừng chê nhau đừng chê bai nhau đừng chửi chết nhau tiến lên đứa nào đi chậm
thì chúng ta ôm nó kéo nó đi nên là đi nhanh thì mày anh Anh giúp tôi đi nhanh
hơn chúng ta cũng Tiến lên cùng nhau bởi vì lợi ích tối đa của tập thể là xếp
cái đó là một cái chuyện mà các bạn bây giờ phải có cái tinh thần đó đã thì các
bạn mới phục hồi được cái việc làm của các bạn

00:43
mà các bạn có biết không ngày xưa ấy khi mà tôi nhận cái tập đoàn đó mà cái tập
đoàn Nó đang luống cuống Các bạn có biết
rằng cái tập đoàn mà tôi nhận nó hồi xưa đó nó chỉ ký có một dự án lớn từ các dự
án nhỏ thì nhiều lắm nhưng mà nó chỉ có một dự án lớn trên thế giới mỗi mỗi một
năm thôi Các bạn có biết là tôi làm cho không chỉ
trong có 3 năm mà nó Ký 15 dự án Tức là nhân năm mỗi năm năm dự án
tại sao thế Tại vì mọi người đều nói chúng ta làm việc nước Pháp mà
khi chúng ta không làm việc cho ông Mr Pan A không ai làm việc cho Mr Pun cả
tất cả mọi người đều làm việc cho Mr France nước Pháp
các bạn mà hiểu được cái điều đó đó mà thấu cảm được cái lòng của nhau thì các

00:44
bạn sẽ tiến xa lắm mà lúc đó nhìn nhau đó rất thân thiện với nhau anh cũng làm
việc cho đất nước Anh cũng làm việc cho đất nước hả Chúng ta cùng làm việc với
nhau trong khi anh làm việc cho giám đốc thì lại khác anh là thằng bồ tèo của
giám đốc Tôi không phải là bồ tèo thì nó có vấn đề
không Chúng ta cùng làm việc cho đất nước mà thế nhưng mà bây giờ đó thì tôi
sang cái phần thứ hai để tôi giải thích cho các bạn
các bạn tôi đã đi vào các bệnh viện và tôi thấy làm việc nó là dẫm lên chân
nhau tùm lum hết có chỗ thì cả đến 30 người ngồi trong phòng không có việc làm
nhưng mà cũng lúi cúi giả vờ làm việc tôi dám chắc là giả vờ Tại vì là bệnh
nhân thì ai cũng biết nó Bệnh gì mà thuốc thì đã cho rồi thì không biết các
bạn lôi cuối mà làm việc là làm cái gì Chỉnh hồ sơ thôi Chả có việc gì cả Thế

00:45
trong khi đó thì có những chỗ đó thì tôi thấy thương lắm có hai điều dưỡng
thế mà bên kia thì ba chục người không có việc làm rõ ràng các bạn không tổ
chức thì tôi không dám nói bệnh viện này
bởi vì tôi chưa sống trong bệnh viện này
nhưng mà tôi đã thấy rất nhiều bệnh viện như thế rồi mà cả nước ngoài nói chứ
không phải là bệnh viện Việt Nam Thế thì nó có một cái vấn đề là các bạn
không trao nhau đủ thông tin và các bạn không được tổ chức như là một
bộ đội bóng đá mà nghi người nào cũng có thể bao được sân
Nhưng tại sao các bạn không cho phép ai bao được sân đó là các bạn không tin vào
nhau điều dưỡng này là ở trong cái trong cái
phòng này điều dưỡng này không có sang phòng kia Tại sao thế nhỉ
cũng là điều dưỡng mà cấm nhưng không làm thế được

00:46
là tại vì là các bạn thiếu một cái dụng cụ vô cùng quan trọng
mà tôi gọi là văn hóa Báo cáo các bạn không có để cho thông tin nó lưu
loát trong cái bệnh viện của các bạn Nếu mà trong bệnh viện mà các bạn làm
cho cái thông tin nó lưu loát nó chạy từ chỗ này chỗ nọ lúc này đang có 20 đứa
chẳng có việc gì làm cho nó Nhào vào trong cái này đi
Cái phác đồ ai cũng biết rồi thì bây giờ điều dưỡng nào chả được
thì lúc đó là các bạn có được cái bệnh viện tự nhiên các bạn gọi là thông các
bạn chữa bệnh tim thì các bạn biết các bạn phải thông
nó mới chạy tôi cũng vừa mới mong tim đây
trước khi trước trước khi đó thì nó kẹp hết cả bao nhiêu bộ phận bị kẹt hết bị
nong xong rồi máu nó chảy các bạn làm cho máu nó chảy trong bệnh

00:47
viện đi cái văn hóa Báo cáo là cái gì vô cùng quan trọng thế nhưng mà Bởi ở đây
tôi không nói là báo cáo nha Tôi nói là văn hóa báo cáo hoàn toàn khác văn hóa
báo cáo là chúng ta phải có một cái tài khoản chung
mà chúng ta cứ bấm vào chị ơi chỗ này đang có vấn đề này chị ơi ambreland nó
không kịp thì bây giờ đó là chúng ta tổ chức khác một chút Chị ơi thế nọ Bác sĩ
ơi thế kia chúng ta ân cần với nhau và chúng ta làm cho cái thông tin nó chạy
tất nhiên vẫn có người điều hành nhưng mà cái người điều hành nhận được
rất nhiều thông tin mà người ta nói Ok có 20 điều dưỡng lúc này đang đợi cái gì
đó sẽ mất một tiếng đồng hồ Nhào vào cái chỗ kia làm gì
cái tinh thần tranh nhau nó không còn nữa tinh thần
suy xét nhau nó không còn nữa Thành thử ra là các bạn lúc đó đó Khi mà

00:48
có văn hóa báo cáo rồi các bạn mới thấy là người nào cũng có cái hình ảnh
hình ảnh thật trong cái theo thời gian thật là bệnh viện của mình đang có vấn
đề gì Tôi thách các bạn trừ vào trừ ban giám
đốc Tôi thách các bạn Bạn nào nói rằng là em đang biết bệnh viện đang có vấn đề
gì ở đâu các bạn chỉ biết trong mỗi cái cái khuôn viên cái chuyên khoa của các
bạn thôi mà các bạn không biết ở nơi khác nó như thế nào
thì rõ ràng các bạn không báo cáo cho nhau mà Tại sao các bạn không báo cáo cho
nhau là tại vì các bạn không nhớ là sếp là lợi ích tối đa của bệnh viện
cái vấn đề định nghĩa là chủ thể nó rất là quan trọng
chủ thể là lợi ích tối đa của bệnh viện Thế thì một khi mà đã có văn hóa báo cáo

00:49
rồi ạ thì chúng ta chỉ còn cái văn hóa thứ ba
là cái văn hóa mà trong sách Tôi nói mà bây giờ cả nước thuộc à Đó là cái văn
hóa này làm việc với lý trí thì chỉ có cái lý
trí nó mới đem lại sự ôn hòa chứ còn cái cảm xúc nó sẽ đem lại những cái sự tiêu
cực thì mình chưa làm việc với lý trí thôi và mình làm việc tối ưu tức là tốt
nhất có thể thôi Thế nhưng mà chính Khi mà mình làm như thế tức là nay
tuyên thệ hippocrates nó cho phép các bạn nói rằng là tôi làm
tốt nhất có thể với cái hết sức của tôi thôi Tôi đâu có thể làm hơn được
nếu mà nó xảy ra một cái rủi ro gì thì thực sự là cũng đã làm hết có thể rồi

00:50
mọi người phải hiểu cái chuyện đó Thế Thành thử ra bây giờ thì các bạn mới
nghe cái những cái sự trình bày của thầy thì các bạn mới thấy rằng là mọi chuyện
có được tích hợp với nhau mà tôi tôi đã từng từ năm 1986 đến năm 1992
Tôi lãnh đạo Tập đoàn điện lực đến từ năm 92 đến năm 90 98 Tôi lãnh đạo Tập
đoàn về đường sắt Cao tốc và từ năm 98 đến năm 2004 là tập đoàn
cấp nước ở khắp Đông Nam Á kể cả Việt Nam nhưng ở Việt Nam thì nó là công ty đại
diện thôi nhưng nó chưa kịp nó chưa đi vào cái dự án
đấy mà tôi đi đến đâu đấy thì nhân viên tự nhiên bất thình lình nó đang đang
đánh nhau Nó nhìn nhau hờn nhau Nó gớm nhau tự nhiên

00:51
của chúng ta không phải là không phải là thầy
đừng làm các bạn gần nhau là bởi vì các từ bạn tưởng là tôi là sếp là tôi mà sếp
là tôi là có phải có đứa nó rơi thương có đứa tôi không thương không đất nước
có gì mà phải đánh nhau thương nhau đi để mà cùng nhau dẫn đất
nước của mình tiến lên Thế Thành ra cái buổi hôm nay thì ban tổ
chức có nói với thầy phải nói chuyện trong 2 tiếng nhưng mà thầy sẽ không nói
chuyện trong hai tiếng đâu là bởi vì rằng là những cái thông điệp mà thầy
trao cho các bạn đó nó nhiều quá rồi Bây giờ cháu thêm thông điệp nào đó nó cũng
phản là tác dụng tương Bi thông điệp là đủ

00:52
thứ nhất định nghĩa là chủ thể mà Đừng nói dối chúng ta đi làm cũng là để kiếm
đồng lương chúng ta cũng phải có được một cái cơ hội để mà có đủ cái đồng
lương để sinh sống để nuôi con để cho con đi học thậm chí cho con đi học để
trở thành bác sĩ đừng có nói dối và và chúng ta cần áo gạo tiền chúng ta
vẫn vẫn phải đi theo Nói thẳng như thế đi
và chúng ta có một con lại thời gian để chúng ta sẽ dốc hết vào cái công việc
lợi ích tối đa của tập thể nói thế là thực tế hơn
rồi đến khi chúng ta dốc vào cái lợi ích tối đa của tập thể thì chúng ta hãy tôn
trọng cái tinh thần bình đẳng tinh thần bình đẳng là không ai làm sếp
cả chỉ có người có cái nghề là điều hành còn có cái người có cái nghề làm cái
việc tốt nhất có thể khi người ta giao cho mình đó là cái nghề quản lý

00:53
Ở đây các bạn đều là lãnh đạo các bạn phải quản lý và các bạn quản lý bằng
văn hóa báo cáo tức là đặt niềm tin vào cái người người
ta báo cáo em là điều dưỡng anh đang em đang sáng hôm nay em không có việc vậy
em chạy sang bên này đi làm gì mà một điều dưỡng ở một cái
chuyên khoa này mà không chạy sang chuyên khoa kia được thì có mấy cái viên
thuốc em mới đi thì vỗ về người bệnh nhân
mà người ta còn thích nữa các điều dưỡng còn thích nữa tại vì nó học hỏi nó được
nó được di chuyển nó nó thông thoáng một tí nhưng mà làm thế được không Rất khó
bởi vì rằng là nếu không có văn hóa báo cáo chúng ta không dám làm thế
Tại vì cái người người ta sang bên cạnh người ta nói cho em sang bên
này em thấy là em cũng hơi khớp à Thế là
mình có thể là mình lấy một cái quy định hơi sai

00:54
cứ báo cáo cho nhau Báo Cam Kết rất thành thật
lúc em cho thuốc thì em thấy như thế này thì các anh chị thấy sao tại vì đây là
cái phác đồ mà em phải áp dụng đấy nhưng mà nhưng mà em thấy nó có cái gì đó
Thế thì mình bảo cháu cho nhau cái văn hóa Báo cáo là cái gì mà thầy
xin phép nói mà các bạn xin ghi đây nhé các bạn tưởng là tôi nói thế như là một
cái điều mà người nào làm được thì làm không làm được thì thôi hả Ok ngày hôm
nay là đúng 5 năm nữa mà các bạn không đi vào Văn Hóa báo cáo như là thầy vừa
định nghĩa Đây là các bạn sẽ lạc hậu một
cái kinh khủng các bạn sẽ không sống nổi nếu mà các bạn không có văn hóa báo cáo
trước sau gì cũng phải có văn hóa báo cáo bất cứ một cái tập đoàn nào bất cứ
tập thể nào cũng phải đi vào Văn Hóa báo cáo không thể nào tránh được thế thì đi
vào luôn đi Đọc báo cáo cho nhau một tài khoản thôi
mà các bạn sẽ thấy rằng là có thể có rất

00:55
nhiều ghi báo cáo nhỏ nhỏ nhỏ nhỏ nhỏ đó
nhưng mà rồi các bạn sẽ quen Tại vì thầy đã làm cái chuyện đó và trước khi làm
chuyện đó thì có rất nhiều người phản biện mà giờ không bao giờ ông ơi tập
đoàn 25.000 người bằng báo cáo cho nhau mà thằng nào cũng báo cáo cho thằng nào
chắc là một ngày nó phải có 1 triệu cái báo cáo no không có đâu các bạn làm thử
thì các bạn sẽ thấy rất dễ rất rất dễ đọc mình chỉ báo cáo thế này thôi Em vừa
mới sang bên chuyên khoa kia em vừa mới trông năm Bệnh nhân này mọi chuyện tốt
đẹp chấm thì lúc đó mình đâu có đi theo cái bình dân đi theo cái người điều
dưỡng đó nữa mình mình đi theo những cái điều dưỡng khác nó có vấn đề khác
văn hóa báo cáo đó nó làm cho cái ban giám đốc nhẹ hẳn việc đi
để mà kết luận trên một cái chuyện vui có nhiều người nói với thầy rằng nhất là

00:56
các bạn người người Nhật ấy mỗi lần nó gặp nhau mình cười vỡ bụng
chẳng có việc gì hết Tại vì khi mà các em tất cả Mỗi người đều biết
ở đâu là lẫy tối đa thì cái người giám đốc rất là đơn giản
tại vì các em lấy hết tất cả những quyết định hộ rồi
làm gì mà các em không đủ sức lấy những cái quyết định là bảo rằng là phác đồ là
trích lúc 8 giờ thì mình chích lúc 8 giờ thế mà cần gì ông giám đốc ông ông gật
đầu mình có cái trách nhiệm của mình mình làm chủ tịch tổng giám đốc
quản lý mọi người quản lý tốt mà văn hóa báo cáo là sáng dậy Cái mở cái máy ra
văn hóa Báo cáo hết tất cả rồi bao nhiêu Vấn đề ở đâu Mày biết ngay rồi Tại vì
tất cả khi bản đồ của công ty về bản đồ của những cái rủi ro công ty là mình
trông thấy hết ngay tức khắc vào buổi sáng rồi Thế là cái việc gì thầy làm là

00:57
thầy cởi áo thầy đi vào Kê cái chỗ ngay cái cái chuyên khoa mà nó đang có vấn đề
đấy thì bắt tay mọi người yên tâm yên tâm yên tâm yên tâm bình tĩnh bình tĩnh
bình tĩnh bình tĩnh đang có vấn đề thật nhưng mà chúng ta sẽ cố gắng hết sức bởi
vì chúng ta có lời thề hippocrates chúng ta làm hết sức có thể thôi
không có luống cuống không sợ bởi vì cuối cùng
trong bệnh viện hay là trong bất cứ một nơi nào trong xã hội có một cái chữ kinh
khủng mà các bạn phải giết nó đi là chữ sợ các bạn Vừa làm việc vừa sợ
xem cái chữ sợ đi Không phải riêng của bệnh viện đâu nhưng
mà cái chữ sợ bệnh viện nó to hơn ở những tập đoàn mà làm việc nước làm việc
thoát nước hoặc là làm việc rồi phát điện người ta ít sợ hơn nhưng người ta
vẫn sợ bỏ chữ sợ đi làm việc hết sức mình mình

00:58
có lời thề lời tuyên thệ mình có cái lương tri của mình mình có cái lòng trắc
ẩn của mình đừng có sợ nhìn nhau với cái tốt lòng sự ưu ái và cứ thế mà làm
Xin cảm ơn các bạn thành sẽ không nói thêm đâu Tại vì như thế này là đủ hết
tất cả những cái gì mà thầy muốn nói sáng nay mà nói thêm thì nó chỉ là Tô
điểm thêm thôi Thầy không muốn làm chuyện đó