Hãy giúp "Trăm triệu thầy, trăm triệu trò" hoàn chỉnh nội dung để những người khác có thể hưởng lợi từ nó trong tương lai.
- Bấm Ctrl + F : nhập từ khoá (tìm trên trang hiện tại).
- Nhập trực tiếp vào ô tìm kiếm trên cùng (tìm trên toàn bộ website).
00:00
Mình về nguyện làm một chiếc la đã sống
đi. Cái cuốn sách này thầy viết rất là đơn giản cho nên là thế nào trong nước
cũng có các vị Hàn Lâm bảo rằng là ông chẳng định nghĩa tư duy là gì, ông chẳng
định nghĩa duy là gì, ông chẳng định nghĩa cái gì là cái gì hết. Thầy xin
lỗi, thầy không viết cho những người đó. Nếu mà những người đó mà có chê trách
thầy thì thầy xin nhận và bảo rằng ông ơi ông cứ đọc th ông cứ đọc cái để cạc
là đi. Bởi vì ông là trình độ ông là cao như thế. Nhưng mà con thì con cho phép
con là con chỉ yêu những chánh kim cuối đàn thôi. Nó toàn là mà truyền thống với
định kiến thôi. Thành ra là cho phép con
viết những cái cuốn sách cho nó đơn giản tí để cho nó dễ hiểu. Thế thành ra cái
00:01
cuốn sách tư duy dã tràng của thầy nó ra ngày hôm nay hay là ngày
mai nó sẽ chỉ là một cái một cái cuộc gọi là mớm văn hóa cho
các em để mà các em bắt đầu thấy ăn cái tư duy đó nó ngon và các em sau đó sẽ
đọc những cuốn sách mà nó đi sâu hơn. Thì cái tư duy hệ thống là nói thiệt
tình là nó có từ ôi nó có từ Socrat. Thế thì tại sao mà thầy lại chọn
cái đề tài nó lạ như thế để thầy giảng cho các bạn
nghe. Bởi vì lúc này người nào cũng điên vì Ai hết cả mà điên đến cái độ mà các
không còn nhìn thấy cái gì khác cả. Thì sáng hôm nay thầy cũng
lại có bổn phận phải giải thích cho các bạn.
ngay cho các bạn. Tại sao mà các bạn yêu cái ai như
thế? Chắc các bạn không biết đâu. Chốc nó nghe thì biết tại sao các bạn yêu cái
00:02
AI như thế. Bởi vì một trong những cái điều mà rất các bạn rất ngạc nhiên
là có nhiều quốc gia họ không biết AI nó là cái gì và họ sống một cách rất hạnh
phúc. À có nghĩa rằng chúng ta thuộc một trong những quốc gia say mê cái ma túy
đó mà trong khi có những nước mà cái ma túy đó nó chưa vào luôn nó không vào
được. Nó không có cách nào nó vào cả. Là bởi vì rằng là những cái người ở xứ đó
họ không có cái họ không có cái cần thiết để mà sử dụng cái ai làm cái
gì. Mà ngay bây giờ đó đặt câu hỏi ngay ai để làm cái gì? thì chốc nữa mình sẽ
trả lời và thầy trả lời thay các em để các em hiểu rằng là ai nó sẽ tạo cho các
em những cái lợi ích gì. Thế nhưng mà cái quan trọng trong cái buổi sáng hôm
nay thì thầy phải có một lời xin lỗi trước là thầy đã ví một cái dân tộc mà
00:03
thầy rất yêu như là con dã tràng. Dã tràng ơi con đang làm gì
thế? Dạ con đang xe cát. Con xe cát để làm cái gì thế? Dạ con không biết.
Thế con xe cắt để giúp ai không? Con cũng không
biết. Con xe cắt thì có cái lợi ích gì, tạo giá trị gì
không? Con không cần biết. Thế con xe cát thế này con có biết rằng
là nước mà biển nó là tràn vào mỗi khi con xe cát được một chút thì nó nước
biển nó tràn vào. Nó xóa hết cái gì con vừa làm. Cái đó con
biết con thuộc lòng á. Cái đó con thuộc lòng á. Thế nhưng mà nó nó xóa xong rồi
00:04
thì con lại xe cắt tiếp. À ông ơi, ông hỏi nhiều rồi nha.
Ông nói thêm câu con chém. là tại vì ông hỏi nhiều rồi con không
biết trả lời sao đó thì con chỉ còn một nước là con chém ông th nhưng mà con
à bà ông à bố con xe cát suốt cả đời con nghĩ lại mà con buồn tủi tội
nghiệp suốt một cuộc đời mấy chục năm trời chỉ xe cát thôi con làm sao mà con
nỡ tâm mà con không xe cắt giống bố con được ờ thôi.
Tao thua rồi. Tại vì tao nói thêm mày chém thậm. Thế thì đấy các em tưởng tượng
không? Nó như là một đứa tự kỷ nó không cần biết gì
hết. Nó cứ xé cát. Bố nó xe cắt, ông nó xe cắt từ ngàn năm nay rồi, trên cả ngàn
00:05
cây số cứ thế nó xe cắt thôi. Thành ra thầy mới bảo rằng ú vui
quá mình tìm được một cái con sinh vật mà mình tìm mãi từ 20 năm nay mới
tìm được một con sinh vật nó giống mình có chết không? Tại vì hỏi rằng là tại
sao con đi học đấy? Hỏi Phan tôi tôi phát trường tự hỏi phát trường tại sao
con đi học là con không biết bố bảo đi học nhưng mà con à con độ từ bằng kỹ sư
dạ vâng nhưng con cũng không biết để làm cái
gì tại sao lại nói như thế nhỉ mà con con đậu bằng tiên sư tiến sĩ kỹ
sư con phải tự hào chứ không cả cuộc đời
con chưa bao giờ con hành nghề cái gì mà con học con là kỹ sư cầu đường con chưa
vẽ cầu chưa chữa vẽ Đường chưa bao giờ cả. Thật
00:06
đấy. Chưa bao giờ sau khi tốt nghiệp cầm cái kẻ thẳng và một cái bút chì để vẽ
một cái đường thẳng. Bây giờ thế mình học làm cái
gì? Mà kỳ thi tuyển của của thầy cái thời đó là một trong những cái trường
khó khó vào nhất. Học sớt vẩy ra. Thế xong rồi lúc đi kiếm
tiền mình tưởng là mình giỏi lắm. Lên chức lên đến chức chủ tịch tập đoàn cơ
mà có phải nhỏ đâu. Bảo rằng là anh à anh đã bao giờ làm tính
cộng chưa? Suốt từ ngày tôi làm kỹ sư đến giờ tôi lên đến chức chủ tịch rồi
tôi chưa bao giờ làm tính cộng không. Đây là đây là lúc mà mình
nhìn gương mà mình phải nói thật với chính mình chứ.
Mình phải nói thật với chính mình tại vì nếu không mình lại lừa mình nữa lại còn
chết nữa. À thế anh à thế anh anh anh anh học kỹ
sư học từng đấy thứ bao nhiêu sách chiếc
00:07
giờ giờ này là tủ đầy ra đầy sách ra anh chưa bao giờ làm tính cộng chờ chưa tại
tính cộng toàn là những nhân viên của tôi làm thôi. Thế mình gọi nhân viên lên
mà mày có làm tính cộng không? Giả không con cũng không làm tính cộng luôn.
Thế ai làm con ai? Nó làm hồi đó thì là cái máy tính nó bấm 5
ạ. Chúng ta đang làm cái gì đây? Chúng ta đang phí một cái năng lượng kinh
hoàng để làm cái gì? để rồi rút cục khám phá ra rằng là chỉ
cần láu cá một tí là cuộc sống rất là ôn thỏa. Nhìn nhận đi. Ở đây có bao nhiêu
người làm tinh cộng mỗi ngày chỉ có những em khởi nghiệp
00:08
mà đầu tư rất ít tiền mà cố gắng làm sao mà cuối tháng có đủ để nuôi con thì có
làm tính cận thật cộng thật chứ còn tất cả những người khác chả có ai làm tính
cộng. Rồi thế thì cái con giá tràng mình hỏi nó như
thế nhưng mà mình mới quay sang con ai mình bảo rằng là ai
ơi mày nói với tao là mày có cái mày biết cái
gì nó nhìn mình một cách rất là ngạo mạn nói, "Cái gì tôi cũng biết.
À đây là lần đầu tiên mình nghe thấy một
đứa vô cùng khiêm tốn nói rằng cái gì nó cũng
biết. Thế thì mình cứ quay sang cái ông chết gia tên là
Socrat. Mình hỏi rằng là còn ông thì sao? Tôi chỉ có một điều tôi biết thôi.
00:09
Mỗi một điều tôi biết thôi là tôi không biết gì.
À mình lúc đó là mình toát mồ hôi rồi. Mình bảo rằng là cái con Ai thì cái
gì nó cũng biết. Mà cái ông Socrates nổi tiếng thế giới như thế ông nói là tôi
không biết gì. Thế thì đây là cái cơ hội cho chúng ta tìm hiểu xem là AI nó biết
gì và Socrat biết gì chứ không phải là không biết
gì. Các bạn biết không? AI nó chỉ biết cái gì mình biết
thôi và nó không biết cái gì mình không biết. A2
ạ. Xin hỏi ai một chút. Tôi vừa mới tốt nghiệp chừng xong rồi thì à bây giờ bố
tôi bảo rằng là cho con chọn giữa ba người con
gái. Người con gái đầu tiên thì rất là xấu nhưng
00:10
mà trình độ học vấn của nó thì xuất sắc. Tiến sĩ mà ngoáy mũi là độ tiến
sĩ mà nó làm cái gì cũng giỏi, đi đến đâu làm việc cũng
giỏi. Đẻ con sau này thông minh lắm. Thế thì cô thứ nhì đó thì sinh như
mộng, chân dài một cây số nhưng mà lại vô duyên. Và cô thứ
ba là một cô bình thường chẳng có cái gì
đặc biệt. Và mình hỏi AI rằng là tôi lấy
đứa nào? Thế thì AI nó chạy chỉ trong có
1/10 của một giây nó cân nhắc tất cả cho
mình. Nhưng mà mình bảo ai à tao hỏi mày
một câu mày không trả lời là tao lấy ai? Và ai nó cuối cùng nó trả lời, "Ông ạ,
ông đừng bao giờ hỏi một câu hỏi mà AI để quyết định thay ông. AI nó không
00:11
quyết định thay ông được, ông phải chọn."
Vậy có nghĩa là cái quyền lựa chọn là ở tay chúng
ta và có nghĩa rằng tất cả những người nào nghe này, tất cả những người nào
nghĩ rằng ai nó giúp cho chúng ta quyết định thì có nhưng nó quyết định thay
chúng ta thì không có. Thế chúng ta mới dần dần chúng ta mới
đưa cái con dã tràng đi gặp cái ông Socrat thì con dã tràng nó mới nói rằng
ông ơi ông lẩm cẩm quá con thì con chỉ nghe thấy ông tuyên
bố rằng là cái điều duy nhất mà ông biết
là ông không biết gì vậy thì ông với con là đồng
cảm con chẳng biết gì con nhưng con hơn ông một cái là con không tìm hiểu để
biết cái gì hết Trong khi con trông cái dáng của ông nên
là có lẽ ông cũng đang tìm hiểu để mà cố gắng biết nhưng mà ông cũng không biết
00:12
gì. Thế là ông với con là đồng cảnh và đồng cảm.
À ông Socrat ông không dám nói gì bởi vì rằng là ông ấy thấy cái con này nó nông
cạn quá và nó tự kỷ quá. Thế nhưng mà ông ấy vội vàng ông ấy đi gặp con AI.
Ông bảo rằng là mày ạ, tao bị con dã tràng nó nói là tao không biết gì mày ạ.
Thế bây giờ mày nghĩ sao? Và con AI nó nói một điều rất là
đáng ngạc nhiên. Nó bảo rằng là nhìn cuộc đời của Socrat thấy ông làm cái gì
cũng có ý nghĩa. Thấy ông làm cái gì nó cũng mang một cái tính triết lý rất là
sâu. Vậy thì chắc là ông suy nghĩ nhiều lắm phải không?
Đúng giá tràng ạ. Tôi suy nghĩ rất là nhiều. Thế thì ông tại sao ông nói là
ông không biết gì? Dạ tại vì rằng là mình càng biết nhiều thì mình càng khám
phá ra là mình biết ít. Do đó cho nên là
00:13
chi bằng kết luận là mình không biết gì. Ô thế ra cái thế gian này có nhiều thứ
phải biết thế à? Đúng rồi. Thế gian này rất nhiều thứ phải biết.
Thế cái gì chẳng hạn ông Socat ông ấy bảo rằng là bạn có biết định nghĩa hạnh
phúc là gì không? Đấy bạn đi tìm hạnh phúc phải
không? Bảo mưu cầu hạnh phúc phải không?
Dạ vâng. Thế thì bạn định nghĩa chữ hạnh phúc cho tôi nghe xem. Lúc đó con ai nó
mới suy nghĩ. Nó bảo rằng là tôi thì chỉ định nghĩa chữ hạnh phúc.
Theo như là tôi biết. Tức là cái gì tôi biết là là loài người biết. Còn cái gì
mà loài người không biết thì tôi cũng không biết. Do đó tôi chỉ có thể nói
rằng là hạnh phúc là một cái thể trạng con người ờ thấy đủ đầy và không có một
cái nhu cầu gì và thấy khoan khoái, thoải mái và trong trí óc thì thấy mình
00:14
có một cái niềm lạc quan nhẹ nhàng. Thế tôi gọi thế là hạnh phúc. Thế bạn có
chắc không? Bạn có chắc là như thế không? Mình đi thử hỏi ông lão tử hay là
mình hỏi ông hỏi ông Emmanuel Căn thì ông nghĩ sao về hạnh
phúc. Và ngạc nhiên một cái là mình thấy là ông C và ông lão cũng nghĩ giống như
ông Socas mới chết. Họ không có quen nhau. Họ không quen nhau mà họ nghĩ giống
nhau. Thế là lúc đó con AI nó dùng mình nó bảo thế thì tôi không biết gì rồi. Và
tại vì tôi không định nghĩa được như là ông Sát định nghĩa về cái hạnh phúc.
Thế ông ông Socrat ạ. Đây là con ai nó hỏi ông Socrat ơi ông làm thế nào mà ông
định nghĩa được cái hạnh phúc? Bảo rằng là tôi suy nghĩ.
Ông suy nghĩ thì ông suy nghĩ như thế nào? Bảo tôi bắt đầu bằng vũ trụ. Vũ trụ
sinh ra cái địa cầu, sinh ra cái tất cả các hành tinh sinh ra vạn vật. Bạn vật
00:15
có gió pát, có sông sông mát rồi xong rồi thì con người sống ở đó
thì thoải mái nhẹ nhàng. Thì thành ra là tôi đi từ cái ý niệm về vũ trụ để mà
rằng là mình mới tự hỏi xem là vũ trụ sinh ra cái loài người này để làm gì?
Và tôi mới khám phá ra rằng là vũ trụ rất yêu loài người. Bởi vì ông ấy ông ấy
yêu cái địa cầu này cho nên ông mới chế tạo ra một cái sinh vật tên là người để
cho cái con người đó hạnh phúc. Và bất thình lình con ai nó bảo
thế thì tôi không hiểu gì nữa rồi. Tại sao mà loài người sinh ra trên cái địa
cầu này đánh nhau giữ thế? Giết nhau giữ thế?
Tại sao mà cái hạnh phúc mà vũ trụ tạo ra cho loài người họ không gìn giữ và
không những thế họ phá một cách hệ thống. Con ai nó bắt đầu nó dùng mình và
00:16
nó lo sợ. Con ai nó bắt đầu nó khám phá ra cái thế giới của loài người. Nó không
giống cái thế giới mà loài người dạy nó. Thế thì các bạn ạ, thầy nói đến đây
thôi. Bởi vì chúng ta có thể kể mãi cái câu chuyện này, chúng ta sẽ thấy rằng là
cái thế giới này là một cái thế giới nó rất là nhiều mâu thuẫn mà hiện thời thầy
biết rằng là các em nói chung rất hoang mang trước tất cả những gì nó đang xảy
ra trên thế giới. Nhưng mà chiều nay thầy sẽ cho các bạn hiểu một chuyện
đó là tất cả những cái điều nó đang xảy ra thì đã có một nhóm nó đã dự báo cái
này từ 18 tháng trước rồi bằng tư duy hệ
thống nan nước yên bình thăm nơi. Trung lòng mình về nơi đây cái nghền không lan